Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

 
Có bài mới 21.08.2016, 12:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 16000 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc - Điểm: 10
Type: Gabeo


3.

Hoàng hôn đã mang Diệp Lê đi mất rồi. Buổi tối, Điền mỹ nữ không thấy thằng bé đâu nên tưởng nó sang nhà ông Hạ chơi không về. Tối hôm ấy, mẹ Hạ Văn Kỳ gọi điện sang bảo anh ấy vừa đi công tác về muốn qua đưa Diệp Lê đi ăn. Điền mỹ nữ sững người vội vàng chạy vào phòng hỏi tôi: “Diệp Lê đâu? Nó đi đâu rồi?”

Tôi không giấu được nữa bèn khai thật, “Con đưa nó về nhà Diệp Bổng rồi.”

Điền mỹ nữ giận đến mức không nói được lời nào, mẹ tát tôi một cái đau đớn, “Tao với bố mày chiều mày quá rồi đâm hư, cứ tưởng mày là đứa con gái biết điều, vậy mà mày chỉ biết đến mày thôi! Mày muốn yêu ai thì yêu, tao không quan tâm, mang cháu của tao về ngay.”

Cái tát ấy tôi chịu được nhưng đúng là từ nhỏ đến lớn tôi mới chỉ bị mẹ đánh một lần, đến bây giờ vẫn còn hơi đau.

“Mẹ ơi, mẹ anh Diệp Bổng đang ốm nặng, khéo không qua nổi, con nghĩ… con nghĩ…”

“Mày đi đi, không mang được cháu tao về thì đừng có quay lại đây.”

Một phút sau tôi đành khoát túi ra đứng ở đầu đường.

Giờ này thì cũng không thể đến nhà Kha Hạnh Tử được, gần đây chị ấy có cãi nhau với chàng nghệ sĩ piano, tôi mà ngủ phòng bên thì chắc cũng chẳng ngủ được. Nhà Hạ Văn Kỳ thì lại càng không đến được trừ khi tôi muốn dẫn xác đến nộp cho mẹ anh. Những đữa bạn khác thì toàn coi tôi là một đứa chẳng ra gì, tôi chỉ ức là không có cơ hội khua chiêng gõ trống hét lên cho cả thế giới này biết rằng tôi ghét chúng nó.

Cân nhắc một lúc rồi cuối cùng tôi quyết định về khu tập thể của bệnh viện.

Sáng sớm hôm sau, tôi đầu óc bù xù, tay cầm cốc nước đi đánh răng rửa mặt thì chạm mặt với Vu Nhã Chí cũng đi đánh răng. Tôi thật sự chẳng muốn gặp con người khó chịu này, vừa lúc đánh răng rửa mặt xong quay trở ra thì anh nói với theo: “Đến một câu nói mà em cũng không thèm nói với anh hay sao?”

Tôi ngoảnh đầu lại chào cụt lủn một câu: “Em chào anh.”

“Bây giờ yêu anh vẫn còn kịp đấy.”

“Muộn rồi anh ạ, Diệp Bổng về rồi.”

Vu Nhã Chí giận đến nghẹn cả cổ họng, mãi lâu sau mới thốt lên một tiếng gượng gạo rồi vụt qua mặt tôi đi thẳng.

Liền tù tì mấy ngày nay lúc nào tôi cũng mang cái bộ mặt ủ rủ ấy.

Quay về phòng khám, tôi thận trọng không dám để bộ mặt ủ rủ ấy làm kinh động đến mấy thầy, những người lúc nào cũng vui vẻ với tôi. Vu Nhã Chí cười nói vui vẻ với một cô y tá đứng cạnh đó. Tôi gọi điện về nhà nhưng không ai nhấc máy, tôi giận chính mình vì lúc đó đã để lộ bộ mắt bực tức với cú điện thoại xui xẻo ấy.

Mấy ngày này Diệp Bổng không hề gọi điện cho tôi, tôi cũng chẳng sốt ruột gì.

Anh ấy chắc là đang suy nghĩ xem nên giải quyết mốt quan hệ phức tạp này như thế nào, anh ấy cần thời gian, lúc nào cũng vậy.

Tôi hơi thất vọng.

Nhưng dù sao thì tôi cũng quen rồi, thói quen cũng là một điều tốt.

Lúc Diệp Bổng gọi điện cho tôi là năm ngày sau khi anh đón thằng bé về, anh gọi điện đến nói “Mẹ anh muốn gặp em một chút.”

“Không sao đâu anh ạ.” Tôi nói, “… chắc là em không có thời gian đâu.”

“Anh cũng muốn gặp em.” Đầu dây bên kia ngừng một lúc rồi nói, “Tiểu Lê muốn về nhà rồi.”

Nghe thấy vậy tôi hơi xao lòng, chỉ một câu nói vu vớ ấy mà cảm giác như có một bàn chân của chú mèo nhỏ đang mơn man trên da tôi. Dù sao mục đích chính của Diệp Bổng cũng chỉ gói gọn trong câu cuối cùng ấy thôi, tôi không thể giả vợ làm ngơ được. Tan làm tôi đi mua ít hoa quả và một bó hoa bách hợp vào viện thăm mẹ Diệp Bổng.

Mẹ của anh nằm trong phòng riêng, quả đúng là bệnh viện quân đội có khác, từ trang thiết bị đến quang cảnh môi trường xung quanh cũng hơn hẳn bệnh viện tôi làm. Tôi gõ cửa đi vào thì nhìn thấy Trác Nguyệt vừa ngồi nói chuyện với bà vừa gọt táo. Tiểu Lê thì đang nằm trên ghế vừa sưởi nắng vừa chơi PS, thằng bé nghe thấy tiếng gõ cửa ngoái đầu ra nhìn thấy tôi liền nhảy phốc một cái chạy ra ôm chầm lấy tôi hét lên, “A, mẹ đến.”

Tôi xoa đầu thằng bé rồi quay ra chào bác: “Cháu chào bác ạ, bác đã đỡ nhiều chưa ạ?”, bà nằm trên gường trông gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương.

Bà rơm rớm nước mắt đưa tay ra, tôi nắm lấy tay bà thật chặt.

Trác Nguyệt đứng dậy nhường ghế cho tôi rồi gọi Tiểu Lê, “Tiểu Lê, chúng ta ra ngoài xem bố con đã đun nước xong chưa.”

Trong phòng chỉ còn lại tôi với bà, người mà tôi luôn kính trọng, luôn yêu thương, mấy năm nay tôi vẫn băn khoăn vì ngày xưa lúc chia tay Diệp Bổng tôi đã không hé răng nói một lời nào với bà. Bà đã giúp tôi có được người con trai mà tôi yêu thương vậy mà tôi lại làm bà thất vọng về hạnh phúc mà bà từng mong đợi. Hôm nay nhìn thấy bộ dạng này của bà tôi thật sự đau lòng, cái tài mồm mép của tôi cũng chạy đi đâu mất.

“Con nuôi dạy Tiểu Lê giỏi lắm, thằng bé rất giống con. Mẹ thật không ngờ, ngày xưa mẹ không nghĩ là sẽ được gặp con trai của thằng Diệp đâu. Nhưng cái hôm nó đưa thằng bé bề, nếu mà không được tận mắt nhìn thấy cháu mình thì mẹ cũng không thể tin được, sau lại có chuyện đấy chứ?” Bà mỉm cười hiền hậu, tâm trạng rầu rĩ lúc đầu giờ đã vui tươi hơn nhiều, “Ông trời thật ưu ái cho bà mẹ già này.”

Tôi kìm lòng nói, “Bác ơi, bác còn phải sống với bọn con mấy chục năm nữa cơ mà.”

Bà nói, “Đúng là con bé khéo mồm, câu nào cũng khiến bác ấm lòng.”

Tôi hơi ngại quay ra gọt nốt quả táo còn đang gọt dở. Tôi chợt thấy lúc này có gì đó rất giống với hồi tôi và Diệp Bổng còn chung sống với nhau, bà hỏi, tôi trả lời. Căn bản là những câu bà hỏi cũng toàn là câu bình thường nên tôi lúc nào cũng trả lời rất lưu loát.

Thật ra bà đã bị ung thư phổi hơn chục năm rồi nhưng vì năm nào bà cũng đi khám, xét nghiệm định kì nên phát hiện sớm và cũng được chăm sóc tốt nên sức khỏe vẫn tốt. Có điều cái bệnh ung thư này cho dù đã phẫu thuật cắt bỏ, đã hồi phục sức khỏe nhưng cũng không có bác sĩ nào dám đảm bảo nó sẽ khỏi hẳn. Cũng có người không tái phát nhưng cũng có người đúng một cái phát bệnh khiến gia đình và bác sĩ cũng không kịp trở tay. Lúc bệnh phát ra cũng nhanh như cả trái núi đổ sập xuống vậy, bà cũng đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất nên cũng muốn nhanh chóng thu xếp chuyện con cái cho ổn thỏa, bà mẹ nào cũng thế cả thôi.

Nửa tiếng sau Trác Nguyệt và Diệp Bổng vào, người bệnh nằm ba tháng rồi cũng cần nghỉ ngơi, yên tĩnh một chút, cũng cần phải vệ sinh phòng bệnh cho sạch sẽ thông thoáng, nghĩ vậy tôi đúng dậy xin phép ra về. Diệp Bổng kéo tôi lại nói: “Đồ đạc của Tiểu Lê vẫn để ở nhà, để anh đưa em về lấy.”

Tôi nhìn Trác Nguyệt, cô ấy cũng ngước lên nhìn giả bộ như không nghe thấy gì vậy.

Tôi gật đầu, “Vâng, thế cũng được.”

Rồi sau đó ba người chúng tôi cùng lên xe về khu Phồn Hoa Viên cảm giác lại như một gia đình thực sự, hai bố con họ có vẻ rất hợp tính nhau, ít nhất thì tôi cũng thấy được lòng ngưỡng mộ đang ánh lên trong mắt thằng bé. Trong mắt đứa trẻ thì bố luôn là siêu nhân, huống hồ Diệp Bổng là một người cha hồn nhiên khi chơi đùa, nghiêm nghị khi suy tư, đáng yêu khi làm trò, lúc làm việc thì chăm chỉ như một vị thần. Diệp Bổng có thể mang lại cho thằng bé tất cả mọi thứ mà cho dù tôi có cố gắng đến mấy cũng không thể làm được.

“Cảm giác có con như thế nào?”

Anh có vẻ ngại ngùng, ngẫm nghĩ chút rồi nói, “Nói đơn giản thì cảm giác thật tuyệt vời.”

Tôi cười khì khì, “Chị Nguyệt hình như cũng quý thằng bé.”

“Đúng đấy, anh cũng thấy lạ, bình thường cô ấy không thích trẻ con hay mấy con thú nhỏ đâu.”

“Thế thì tốt quá, chị ấy ly hôn chắc không phải vì không muốn sinh con phải không? Nếu chị ấy nếu quay lại với anh làm lại từ đầu thì cũng không cần phải thay nhà họ Diệp hương khói nữa rồi. Dù sao tình cảm của anh đối với chị ấy cũng khó quên được, hai người sống với nhau chẳng phải là hợp ý trời hay sao?” Tôi cười bí hiểm, “Nhưng dù sao Diệp Lê cũng muốn ở với em hơn.”

“Anh với Trác Nguyệt không có gì cả, em đừng có đoán bừa.” Anh liếc mắt lườm tôi tinh nghịch, “Hay là em đang ghen đấy?”

Tôi thè lưỡi trêu anh, “Em đã ghen với chị ấy quá đủ rồi, không thèm ghen nữa.”

Về đến nhà, Diệp Bổng vào phòng thu dọn đồ đạc, cô giúp việc cũng chạy vào giúp một tay, tôi tự lấy cho mình một cốc nước ngồi ở phòng khách ngắm nhìn căn phòng trang trí theo phong cách miền quê nước Mỹ, căn phòng được trang trí rất nghệ thuật, đang định đi xem thì Diệp Bổng gọi ới tôi, “Đường Quả, em vào giúp anh một tay đi.”

Tôi nghe thấy vậy liền chạy vào phòng đang định hỏi anh cần giúp gì thì nghe thấy tiếng khóa cửa tạch một cái đằng sau, rồi cả người tôi bị kéo rầm vào cánh cửa, môi đôi dính chặt vào môi anh, một cảm giác nóng bỏng, gần gũi lan khắp người, tôi vô tình làm anh chảy máu, một vị máu ấm nồng loen trên khóe môi, thoang thoảng đâu có mùi thơm đặc trưng trên cơ thể của anh.

Cái mùi đặc biết ấy làm đầu óc tôi mơ màng, chuếnh choáng.

Chúng tôi đang làm gì thế này? Tất cả như một giấc mơ vậy. Mặc dù Diệp Bổng là một chính nhân quân tử đấy nhưng từ trước đến giờ đối với tôi vẫn chưa thực sự là quân tử lắm, bàn tay nóng bỏng của anh luồn vào eo tôi mơn trớn. Tôi thậm chí không có bất kì ý định từ chối nào, cảm giác thật sự hưng phấn giống như có một biển lửa đang hừng hực cháy trong người, cho dù có bị thiêu rụi trong đó tôi cũng cam lòng.

“Mẹ ơi, mẹ ở đâu đáy? Chúng ta đi về chưa?”

Tiếng của Diệp Lê vọng lại từ ban công.

Tôi vẫn đang ngập chìm trong nụ hôn nóng bỏng ấy, anh bỗng cắn tôi một cái rồi đẩy tôi ra, hai mắt anh sáng lên vì ham muốn. Tôi nắm lấy tay anh lật đi lật lại xem, tôi trách mình thật không biết ngại gì, tay dính đầy máu mà sờ soạng khắp người anh làm dây ra tay anh nữa.

“Tay anh làm gì mà ra nông nỗi này? Sao hai người đều có máu như thế nhỉ?”

Anh vội vàng chỉnh lại tay áo, “Đấy là vết thương trong khi tập luyện đấy mà, cũng khỏi lâu rồi.”

Tôi ngạc nhiên, nói một tràng liên tiếp, “Diệp Bổng, anh làm gì anh có biết không? Tập luyện gì mà bị thương đến mức này? Tập luyện gì mà đứt cả tay thế nào?”

Dường như anh không muốn giải thích, anh cúi xuống gần trán tôi thở phào một cái. Không hiểu vì sao tôi lại có một ý nghĩ hoang đường nào đó vội cúi xuống kéo quần anh lên xem cổ chân anh có sao không, trong tích tắc ấy, tôi dường như tuyệt vọng, tôi quay cuồng như vừa bị đá rơi trúng đầu, khóc cũng không khóc nổi. Anh đỡ tôi dậy, ghì chặt lấy tôi, đôi môi anh thì thầm bên tai tôi, “Ngoan nào, không sao đâu, em nhìn xem anh chẳng bị đau chỗ nào cả.”

Tôi khóc không ra tiếng, nắm chặt lấy tay anh.

“Anh nói dối đúng không?”

Anh bèn nói đổ đi, “Thực ra đây là bí mật nghề nghiệp không tiện nói ra. Nói chung là bọn khủng bố miền Tây kích động đồng bào bạo động, trong lúc tiểu đội của anh hành động sơ suất nên bị bắt, trong hoàn cảnh ấy mà anh chỉ bị xây xước chân tay không mất mạng là đã may mắn lắm rồi.”

“Thế nên anh mới quay về?”

“… Nói thế cũng đúng”, anh cười với dáng vẻ rất tự hào, “là anh tự xin phép nghỉ, công việc của anh cũng nhàn lắm, bây giờ được mời đi huấn luyện quân cũng tự thấy là đã có thành công rồi.”

Anh ấy chỉ nói đơn giản qua loa thế thôi nhưng tôi biết chuyện đấy không hề đơn giản tí nào.

Một Diệp Bổng kiêu ngạo như thế những lúc bị đẩy vào hang cùng ngõ hẻm thì tinh thần, suy nghĩ không thể giản đơn thế được.

Tôi tạm biệt anh, “Em phải về rồi.”

Anh cúi xuống nhìn tôi, đôi môi không hề động đậy.

Tôi có chút giận dỗi nói, “Anh còn muốn hôn em nữa không?”

Lần này thì anh bỏ tôi ra, nói thật là tôi cũng hơi thất vọng nhưng không còn cách nào khác đành mở cửa đi về.

Buổi tối nằm trên giường tôi trở mình liên tục không sao ngủ được, tôi gọi điện cho Hạnh Tử, giọng chị ấy vẫn còn ngái ngủ, “Cô nương ơi, cô thứ lỗi cho nô tì được không, mấy ngày nay nô tì bận dịch sách, khó khăn lắm mới chợp mắt được một chút…”

Tôi tâm sự, “Chị Hạnh Tử à, hôm nay em gặp Diệp Bổng đấy, em cảm giác như ngọn lửa tình yêu trong em lại bùng cháy, vậy mà em tưởng nó bị dập tắt từ lâu rồi không thể cháy lại được nữa.”

Hạnh Tử cười, “Nô tì tưởng từ trước đến giờ ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt cơ đấy.”

“Cũng có lúc nó đã tắt rồi, em thề đấy.”

“Thề của em chắc cũng giống khi em nói với bệnh nhân là tiêm một nhát không hề đau đớn gì. Hôm nay anh ta làm gì với em mà em hung phấn như uống phải thuốc kích dục thế?”

“Anh ấy… anh ấy hôn em.”

“Sau đó?”

“Sau đó chẳng có gì cả.”

“Thảo nào mà em hưng phấn đến nỗi không ngủ được, nói cho em biết nhé, bây giờ em hãy lập tức gọi cho anh ta bảo anh ta chuẩn bị phòng sẵn sàng rồi em chạy đến nay.”

Tôi ngạc nhiên, “… rồi sau đó?”

Chị ấy cười, “Sau đó ai về nhà nấy tìm gặp phụ mẫu của nhau, rồi mỗi người đi tìm người yêu của nhau nói những lời yêu thương với nhau. Hôn nhau thì đã là gì chứ, em còn sinh cho anh ta một đứa con mà anh ta có cảm động đâu, anh ta vốn đã không yêu em rồi, những vẫn còn hi vọng sau một đêm tình cảm của anh ta sẽ thay đổi vì có đứa con. Nếu có điều này thì cũng có thể coi là hai người vẫn còn tình cảm với nhau. Diệp Bổng là người có trách nhiệm và cũng là người có nguyên tắc, có khi hai ngày nữa anh ta lại chủ động gọi điện hẹn em ra ngoài đi tái hôn cũng nên, nếu vậy thì sao nhỉ? Điều mà em cần là con người anh ta, lúc ấy em sẽ đồng ý đi theo anh ta. Điều em cần là tình yêu, thế nên bây giờ hãy nhắm mắt lại đi ngủ đi và đợi một chàng hoàng tử tình nguyện trao cho em tình yêu xuất hiện, thế nhẻ.”

Nói xong Hạnh Tử dập điện thoại cứ như vẫn còn đang chìm trong mộng mị. Tôi không hiểu vì sao con gái càng lớn tuổi thì lại càng lạnh nhạt như thế. Trước đây tình tính chị ấy nhẹ nhàng duyên dáng y như một cô thôn nữ, từng cử chỉ đều rất ra dáng con gái một nhà tri thức gia giáo. Vậy mà bây giờ mở mồm ra là nói cái kiểu thô lỗ ấy, chẳng khác gì một bà chuyên gia tư vấn tình cảm khó ưa.

Con người này vừa khó ưa vừa đáng ghét.

Tôi nhắm mắt vào, ngọn lửa rừng rực trong lòng giờ tắt ngóm chỉ còn lại là một đống đá lạnh vụn vỡ, bà chị đáng ghét này nói cũng đúng, chỉ tội tôi học theo không nổi.

Tôi nằm ngẫm nghĩ, điều mà tôi muốn là con người anh, cũng là tình yêu của anh. Suốt buổi tối hôm ấy tôi trăn trở với cái ý nghĩ luẩn quẩn ấy, sáng hôm sau tôi đến bệnh viện với hai con mắt thâm quầng, thầy giáo nhìn thấy tôi như vậy lại mắng cho một trận tơi bời, tôi đành ngậm ngùi chịu mắng không hé nửa lời, ngoan ngoãn đi pha cho thầy ấm trà rồi đứng đó tạ lỗi với thầy với bộ dạng vô cùng đáng thương.

Cuối cùng thì thấy cũng nguôi giận, “Quả Quả, thày không muốn mắng con như thế nữa nhưng con cũng phải biết suy nghĩ một chút chứ, cứ thế này mãi sao được.”

Tôi chỉ biết đứng đó cười trừ, không nói nửa lời.

Tôi biết thầy cũng chỉ nghĩ cho tôi mà thôi, ông lo tôi sẽ mắc sai lầm nào đó. Làm trong cái nghề của tôi không bao giờ được phạm sai lầm, chỉ cần một lỗi nhỏ thôi cũng có thể gây ra tai nạn, hại người và hại cả mình nữa.

Nhưng đầu óc tôi thực sực đang rất lộn xộn, tôi nhớ Diệp Bổng đến phát điên mà không biết nên làm thế nào.

4.

Năm nay đến tháng 12 rồi tuyết mới rơi, như thế là cũng hơi muộn ở miền Bắc, tuyết rơi mấy ngày hôm nay phủ dày hết lớp này đến lớp khác nhưng không mang theo không khí lạnh.

Ngày nào tôi cũng cẩn thận đưa Diệp Lê đến nhà trẻ, có hôm Diệp Bổng cũng đến đón thằng bé về nhà, đương nhiên là anh ấy cũng tiện thể mời tôi về nhưng tôi rất ít khi đến đó. Chủ yếu là tôi đến viện thăm bác Diệp sau khi làm về, nhưng mấy ngày hôm nay đến đấy tôi không gặp Trác Nguyệt, nghe nói chị ấy bị điều đi phỏng vấn ở nơi xa. Nên chị ấy không đến đổi ca cho Thẩm Tịnh, anh bạn chí cốt của Diệp Bổng, mấy lần anh gặp tôi đến cười rất cáo già, anh đưa mắt nhìn tôi rất thờ ơ. Tôi cũng đáp trả bằng ánh mắt lạnh lùng, ai sợ ai chứ.

Nhưng trước mặt bác Diệp tôi chị dám khiêu chiến thế thôi, không dám làm chuyện gì hung hãn.

Anh ra ngoài đi lấy nước, tôi quay về bệnh viện tăng ca, bỗng anh chạy nhanh theo vừa cười vừa nói, “Này, em dâu.”

Tiếng gọi em dâu ấy làm tôi cũng thấy mát lòng mát dạ, nhưng tôi vẫn ra vẻ khó chịu lườm anh ta một cái, “Ai là em dâu của anh chứ?”

“Em đấy!” Anh ta không hề giận dữ nói tiếp, “Em dâu à, thằng Diệp nói em muốn tái giá phải không?”

“Tái giá cái gì chứ, anh nói khó nghe quá, bây giờ em với anh ta chỉ là quan hệ bình thường thôi.”

“Nghe nói ban đầu em li hôn với Diệp Bổng là vì băn khoăn về một cuộc sống bình thường như những người khác đúng không?”

“Sao cái gì anh ấy cũng nói với anh thế nhỉ?” Tôi giận ra mặt, “Chẳng lẽ không được sao? Thời trẻ người ta nông nổi, chẳng lẽ bây giờ không để người ta thông minh ra tí nào à? Em cũng vốn không phải là con ngốc chuyên đi theo đuổi người khác.”

“Thế tại sao em lại sinh Diệp Lê chứ?… Bọn anh nghe được chuyện này cũng suýt ngất, em thật mạnh mẽ, cuối cùng thì anh cũng biết vì sao em lại có biệt danh là phần tử khủng bố. Quả đúng là phần tử khủng bố có khác, tính sát thương rất cao, tàn nhẫn với người và cũng tàn nhẫn với cả mình nữa, chả trách thằng Diệp cứ dính lấy em.” Thẩm Tịnh lại huyên thuyên nói kháy tôi, “Người ta nói vậy chỉ là nịnh em tí thôi.”

Lại nhắc đến phần tử khủng bố làm tôi nhớ lại những chuyện buồn ngày xưa.

Tôi cũng đáp trả, “Ai cần anh nịnh chứ, mà anh Diệp đâu có dính lấy em đâu, phải là em dính lấy anh ấy mới đúng. Anh và anh ấy là bạn chí cốt của nhau thì chắc chắn phải là nói hộ nhau rồi.”

“Vậy anh có thể biết tình cảm của em dành cho Diệp Bổng có phải là có ý đồ không?”

Tôi tức giận ra mặt nhìn anh ta, “Em thật buồn thay cho ông thầy giáo văn cấp 1 của anh đấy, câu ấy mà anh dùng được trong văn cảnh này sao?”

Anh ta cười xảo quyệt, “Em giận à, chứng tỏ anh đoán đúng rồi nhé.”

Tôi chẳng buồn đáp lại anh ta, bắt nạt người khác vui lắm hay sao? Cũng đúng, đương nhiên là tôi biết đi ức hiếp người khác như thể là rất vui. Nên tôi mới không chịu bị cái tên chỉ được cái đẹp mã bên ngoài mà trong đầu rỗng tuếch này đem lời xúc phạm. Trên đời này không ai có thể xúc phạm tôi, không ai cả.

“Em dâu à, em đừng tức giận thế, anh không có ý gì khác đâu, anh chỉ muốn nói với em rằng, nếu em còn yêu thằng Diệp thì hãy cắt đứt với người khác đi. Diệp Tử là người rất cứng đầu, nó cũng rất tôn trọng lựa chọn của người khác nên chắc chắn sẽ không làm tổn thương tình yêu của người khác.” Thẩm Tịnh nói liền một mạch, “Nó không phải là…”

“Đúng, nhưng em có thể làm việc đó, em có thể làm tổn thương người khác, những gì mà em muốn nhất định sẽ không để người khác cướp mất, hơn nữa mấy chuyện như bắt cá hai tay hay hai mặt hai lòng thì em lại rất giỏi đấy.” Tôi nói mà không biết tôi đang nói gì, không thể chịu đựng được nữa tôi nhảy vào mồm anh ta mà nỏi, “Con người tôi đê tiện như thế vẫn không bằng Diệp Bổng nhà anh đâu, anh không cần phải nhắc nhở tôi, thôi chào nhé.”

Cuối cùng thì Thẩm Tịnh cũng ngậm mồm lại, tôi mong là cái tên vô lại ăn nói không suy nghĩ này mãi mãi không xuất hiện trước mặt tôi một lần nào nữa. Tôi sôi máu lên nhưng cũng không thể không khâm phục bản lĩnh của hắn ta bởi trên đời này có mấy người dám chóc giận tôi thế đâu.

Trên đường về tôi ngồi áp mặt vào cửa kính xe bus, bên trên điều hòa tỏa rất ấm còn cửa kính thì lạnh toát, tuyết cũng rơi cùng tôi suốt cả đêm.

Vì mấy ngày này tuyết rơi liên tục nên lượng người bị cảm cúm và ngã bị thương cũng tăng vùn vụt. Cuối tuần làm tăng ca thấy Hạ Văn Kỳ đang chơi domino với Tiểu Lê trong phòng khách.

“Em về rồi à?”

Tôi vào tủ lạnh lấy một long coca cola, mắt nhìn anh ta rất khó chịu, “Đừng có giởi cái giọng như chồng em ra thế.”

“Dạo này em hay khó chịu bực mình hay càu nhàu rồi đấy, ăn ít mấy thứ như lẩu với bò nướng thôi nhé.” Hạ Văn Kỳ đẩy đẩy mắt kính lên, “Mẹ trẻ con ơi, lấy cho anh một lon coca nhé.”

Tôi ném cho anh ta một lon coca, anh vội vàng bắt lấy.

“Thì ra cũng là cao thủ đấy, thất lễ thất lễ.”

“Không có gì”, Hạ Văn Kỳ quay lạ hỏi tôi, “Em còn chiến tranh lạnh với mẹ em không?”

“Mẹ em ở nhà anh không  muốn về nữa rồi, chắc là có cảm tình với bố anh mất rồi.”

“Nói linh tinh” Hạ Văn Kỳ cười lớn, “Cô nương à, tôi cũng phải ở nhà em mấy ngày, bác anh mới đến chơi, mẹ anh với mẹ em dạo này đang chơi trò gì mà thấy mê lắm, với lại chắc cũng không muốn nhìn mặt em nên không muốn về đấy.”

Tôi không hề nao núng, “Bà ấy không sợ con gái xinh đẹp của bà ấy sẽ bị một kẻ biến thái như anh hãm hiếp rồi sát hại hay sao?”

“Anh thì thích giết trước rồi mới làm việc đó cơ, không thì lúc ấy mặt đối mặt ngượng lắm.”

“Này này… anh đang nói linh tinh trước mặt con trai em rồi đấy.”

Diệp Lê ngẩng đầu lên nói rất thản nhiên, “Con không nghe thấy gì đâu ạ.”

Tôi cũng hết cách với nó.

Nhưng dù sao Hạ Văn Kỳ ở đây thì cũng tốt, ít nhất thì hàng ngày tôi không phải đưa Diệp Lê đi ăn KFC. Tôi vẫn nhớ tay nghề nấu ăn của anh, hôm ấy anh làm hai món rất đơn giản, tôi ăn một lúc hai bát cơm, đến bát nước canh cũng không bỏ sót.

“Nếu ai không biết chắc tưởng anh đi tị nạn ở châu Phi.”

“Em mới giống dân tị nạn châu Phi, mặt mũi thì nhợt nhạt vàng vọt, trông như vừa bị nhúng vào formalin ấy.”

Tôi hỏi anh, “Thế khi nào thì anh về? Vụ đấy đã giải quyết xong chưa?”

Anh lắc đầu, “Xong rồi.”

“Thế anh còn lắc đầu cái gì?”

“Đường Quả, chúng mình kết hôn thì sao nhỉ?”

Tôi hơi bị bất ngờ, đầu óc chưa kịp nghĩ nên nói gì, tôi lắc đầu, “Chẳng sao cả, em đã có hai anh chàng Thúy Thúy và Toái Toái làm bạn rồi, cuộc sống cũng không đến nổi nào.” Tôi nói xong chợt thấy anh có vẻ hơi thất vọng như vừa bị tạt gáo nước lạnh, “Thế giới của em, liệu anh có thật sự yêu nổi không? Ngày trước anh đã bận với việc khác rồi cơ mà.”

Anh chậm rãi nói, lòng nặng trĩu, “Bây giờ vẫn chưa muộn mà.”

“Đến cả Vu Nhã Chí mà em còn không cần, chẳng lẽ em lại cần anh.”

“Đấy là Vu Nhã Chí không cần em đấy chứ, em yêu cái kiểu nghệ sĩ tài tử ấy thì ai mà chịu nổi.” Không đợi tôi phát hỏa, anh nói tiếp, “Em thấy đấy, dù sao thì cả hai người họ đều không thể chịu đựng em được, nếu có ngày một người chấp nhận nói lời chia tay thì cũng không có gì là khó khăn cả.”

“Hay là sau này anh đi hợp tác với anh bạn cảnh sát ngớ ngẩn của anh mà đi phá án, trông anh khác người quá đi.”

Anh vừa thu dọn bàn domino vừa nói: “Ừ, khác người thì mới theo đuổi được tốc độ yêu chóng mặt của cô nương.”

Lâu rồi tôi mới được ngồi nói chuyện với Hạ Văn Kỳ, ăn cơm xong Diệp Lê vào phòng xem hoạt hình, chúng tôi nói chuyện câu được câu chăng và ngồi xem thời sự. Năm nay mùa hè thì sạt lở đất, mùa đông thì bão tuyết, lở tuyết, đường cao tốc thì tắc nghẽn lại thêm hàng loạt các vụ tai nạn, tuyết đông trên mái nhà tưởng như sắp sập mái, thông tin liên lạc thì đứt đoạn. Xem ra những nỗ lực khác phục, hạn chết thiên tai của con người cũng chỉ là muối bỏ bể mà thôi, nhưng dù sao thì mọi người cũng có ý thức cùng nhau góp sức để khắc phục khó khăn.

Không hiểu vì sao hôm nay tôi lại ngủ ngon thế, có lẽ là vì Hạ Văn Kỳ đã trở về bình ăn vô sự sau cuộc truy kích ấy, bây giờ lại có thể trêu đùa nhau, tôi cảm thấy đây đúng là người mà tôi cần quan tâm, nghĩ thế nên hôm nay tôi ngủ rất ngon.

Trong buổi họp sáng thứ hai, viện trưởng cho tập trung khẩn cấp hai nhóm tình nguyenj đi giúp đỡ nhân dân bị nạn ở vùng núi và trên đường cao tốc.

Thầy Nhất Đao Thiết đi quanh phòng một vòng quan sát rồi hỏi tôi, “Em thật sự muốn đi à?”

“Đi chứ ạ.” Tôi đang chen chân vào phòng điền vào bản đăng kí, “Tại sao lại không đi chứ?”

“Thế tại sao em lại muốn đi?” Thầy dọa tôi, “Không cẩn thận có khi là mất mạng như chơi đấy, em mà đi lần này có khi không còn đường về đâu.”

“Chẳng phải thầy đã dạy chúng em là cần phải có tinh thần hi sinh quên mình và yêu thương đồng loại hay sao?”

“Những người ấy thì thầy sẽ bắn cho một phát là xong.” Thầy chỉ vào mũi tôi nói, “Em thích thì em cứ làm đi vậy.”

Tôi chạy ra ngoài thò đầu ra nhìn theo thầy, nói rất dõng dạc, “Thầy ơi, em đi ròi, nếu có vấn đề gì thì thầy đừng quên đóng tiền đảng phí cho em nhé.”

Quyển số vứt đến chỗ tôi, tôi liền cắm cúi điền thông tin vào bản đăng kí.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.08.2016, 08:48
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 16000 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc - Điểm: 11
CHƯƠNG 7:

Em có hai lựa chọn, một là em đi theo anh, hai là anh đưa em đi.

Type: Gabeo


1.

Do nhiệm vụ cấp bách nên các tình nguyện viên chỉ kịp gọi điện thoại cho người nhà rồi lập tức lên xe đến nơi có dân gặp nạn. Lần này trước khi đi mọi người đều ký vào “sinh tử trạng”, hoàn toàn tự nguyện, có chết bệnh viện cũng không chịu bất cứ trách nhiệm nào, vì thế chúng tôi chỉ có thể tự chịu trách nhiệm với mạng sống của mình.

Sau khi vào khu, ban đầu vẫn còn thấy vài nhà, chiếc xe chầm chậm đi được hơn nửa tiếng thì phía trước chỉ có một màu trắng xóa của tuyết, đường càng lúc càng hẹp, đường bám đầy tuyết trơn đến mức lái xe có kinh nghiệm cũng không thể tiến được bước nào. di@en*dyan(lee^qu.donnn) Đến chỗ đèo gần như tuyết lấp chặt cứng, chỉ huy quyết định để lái xe đợi trong xe, các nữ bác sĩ và y tá khoác túi cứu thương và thực phẩm, bác sĩ thì vác thiết bị và thuốc khá nặng cùng lội qua tuyết để vào khu gặp nạn.

Có lẽ vì việc đi cứu người vốn là việc nghiêm túc nên ngoài tiếng gió vù vù ra chẳng có ai phát ra tiếng gì. Không gian vốn dĩ tĩnh lặng bỗng nhiên có cô gái nào đó hét lên chói tai, ngồi phịch xuống đất rồi cứ thế bò lùi về phía sau như nhìn thấy ma: “… Á, người chết, có người chết!”

Xung quanh lập tức yên lặng như tờ.

Hồi học đại học, trong phòng giải quẫu và nhà xác bệnh viện có vô khối xác chết, tôi nghĩ gì là nói luôn ra miệng, “… Mình còn tưởng có ma, chuyện lớn quá nhỉ?”

“Phì…” Có người bật cười, rồi ngậm ngay miệng lại làm vẻ nghiêm túc.

Tôi sợ đến không dám thở nữa, ánh mắt của các nữ bác sĩ và y tá sắc mạnh như hàn phong. Có người tiến lại gạt tuyết đi, thở phào một tiếng, là tiếng của Vu Nhã Chí, “Không phải người, là một con trâu. Trong rừng này có nhiều thả rất nhiều trâu, có lẽ vì tuyết rơi nhiều quá không về được nên bị chết cứng ở đây. Ở đây có thú nuôi thì chắc không còn xa các hộ gia đình nữa đâu.” Tôi không chú ý có những ai đăng ký, lúc nãy trong xe có hơi ấm tôi ngủ mơ mơ màng màng. À phải rồi, những chuyện nguy hiểm trùng trùng thế này anh ta lúc nào cũng xung phong đầu tiên, đúng là rường cột của quốc gia, là hy vọng của nhân loại.

Vì lúc nãy nhỡ mồm mà giờ không ai để tâm tôi nữa, cho động vật máu lạnh là tôi đi ở cuối hàng. Đội trưởng Phùng cảm thấy tử khí cứ bao trùm thế này không ổn, bèn bắt nhịp cho mọi người hát quốc ca.

“Này, có khỏ chịu không?” Manh Manh lại gần hỏi.

Cô ấy bình thường, ngoài đi làm ra thì đến phòng tập để tập thể dục nhịp điệu và yoga, thể lực tốt hơn tôi rất nhiều.

“Cũng bình thường.” Tôi nói, “Cậu đừng có nói chuyện với tớ tớ là loại bỏ đi trong đội ngũ thiên sứ áo trắng, lúc này các thiên sứ áo trắng được bực tớ đấy.”

Manh Manh phì cười, “Cưỡi bạch mã chưa chắc đã là hoàng tử, mà còn có thể là Đường Tăng. Có cánh chưa chắc đã là thiên sứ, rất có thể lại là người chim. Cậu xem trong số họ có ai mà không đến đây chỉ vì làm tình nguyện có lợi cho việc thăng chứ? Chứ không như Đường Quả cậu trong ngoài như một rất khiến người khác có cảm tình!”

“Manh Manh, cậu thật…”

“Đừng có khen tớ, tớ cũng vì thăng chức thôi, rồi lúc nào đó tớ sẽ đánh bật y tá trưởng vào đây nhờ quan hệ, hề hề hề…”

Tôi nói nốt nữa câu còn lại, “… Chẳng ra sao!”

Manh Manh cười đắc ý, cuộc đời cô ấy không phải giảm béo thì là đàn ông, cái gọi là quan niệm vinh nhục chẳng liên quan gì đến cô ấy hết, cứ vô tư lự như thế mới hạnh phúc. Trên đường nghe Manh Manh thao thao bất tuyệt về tình sử của cô ấy, nội dung thế nào tôi chẳng nhớ nữa, chỉ biết chân tôi đã dần mất đi cảm giác.

Bỗng có người phấn khích kêu lớn: “Nhìn kìa, lều kìa, doanh địa đấy!...”

“… Cuối cùng cũng tìm được tổ chức rồi!”

Trong một vùng tuyết trắng xóa bạt ngạt, một sắc xanh quân đội hiện lên vô cùng nổi bật, giống như người đi trên sa mạc mênh mông bỗng gặp được ốc đảo vậy. Tít từ xa mà anh Phùng đã dùng hai tay mô phỏng lại cảnh Chủ tịch Mao và Tổng tư lệnh Chu gặp nhau khi thắng lợi rồi.

Một chiếc xe việt dã quân dụng từ xa tiến lại chạy quanh đội cứu hộ chúng tôi một vòng, lái xe là anh đội trưởng Phó chúng tôi từng gặp một lần, anh ta đặt hai ngón tay bên cạnh lông mày chào chúng tôi, rồi Diệp Bổng thò đầu ra từ ghế phụ, gương mặt anh cũng chẳng có nhiều sự ngạc nhiên, “Quả Quả, có nặng không?”

Vô số ánh mắt như của các phóng viên săm soi minh tinh đổ dồn về phía tôi, ngay Vu Nhã Chí cũng quay sang nhìn, đúng là… không phải oan gia không gặp nhau.

“… Không nặng, anh lại đây cầm thử xem.”

Diệp Bổng nhảy xuống xe cầm lấy túi tôi ném vào ghế sau, rồi hỏi thăm một cách giả tạo: “Những người khác đâu?”

Một loạt tiếng than thở yếu ớt vang lên: “… Nặng quá à.”

“Mọi người cố gắng thêm chút nữa, doanh địa ở ngay phía trước kia rồi.” Diệp Bổng cười ngọt ngào.

Đúng là giả tạo!

Diệp Bổng lên xe, kéo tôi lên ghế sau ngồi, không biết tại sao mà sắc mặt có vẻ xanh xao.

Tôi cười hi hi nói: “Quần áo của anh bạc màu rồi à?”

Đội trưởng Phó hắng giọng quay mặt đi chỗ khác.

Diệp Bổng hạ thấp giọng như đang nhẫn nhịn, “Sao anh ta không vác đồ cho em?”

Hình như trước khi lên xe anh ấy có nhìn Vu Nhã Chí với ánh mắt sắc như dao găm. dfienddn lieqiudoon Nhưng vì tôi đã tưởng tượng quá nhiều về Diệp Bổng, tôi đã ảo tưởng anh ấy sẽ ghen tuông, chỉ hận không thể nhốt tôi vào phòng tối không cho bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy, yêu tôi đến chết đi sống lại, lên núi đao xuống biển lửa. Vì thế tôi chỉ nghĩ mình biến thái đến mức thực thể hóa ảo tưởng, thế là tôi ngây ngốc nhìn anh.

“Hả?”

“Trên người anh ta có hai cái túi lớn, anh ta có thể mang giúp nữ bác sĩ chân to như voi mà không thể mang giúp em?” Sự so sánh này của Diệp Bổng rất hợp ý tôi, tôi vẫn luôn cảm thấy bác sĩ đó mặt xấu xa, tâm ác độc, chân to như cái cột chống trong đại sảnh bệnh viện. Công tác thu thập tin tình báo của Diệp Bổng đúng là ngày một tồi tệ, anh ấy nói: “Lẽ nào hai người cãi nhau à?”

“Bọn tôi cãi nhau anh có cần thiết phải vui mừng thế không?” Tôi bật lại.

Diệp Bổng khựng người, cười khổ quay mặt đi.

Tôi nói: “Bọn tôi chia tay rồi, tôi chẳng còn ai nữa rồi, giờ anh có thể vui mừng trên nỗi đau khổ của người khác được rồi đấy.”

Diệp Bổng lại sững người, “Tại sao?”

“Nhầm đối tượng!”

Đội trưởng Phó không nhịn được bật cười ha ha. Ai cũng thế, thấy Diệp Bổng mất mặt đều thích ở bên cạnh lượm lặt chuyện cười. Tôi nói: “Cười đi, cứ cười đi! Anh có leo cao đến chức tướng quân thì cũng bị người ta gọi là phó mà thôi!” Lần này đến lượt Diệp Bổng bật cười rung người. Anh ôm chặt lấy đầu tôi, giọng kỳ quái hỏi: “Đội trưởng Phó, quần áo anh cũng bạc màu rồi à?”

Anh Phó thẹn quá hóa giận, đạp chân phanh gấp một cái, Diệp Bổng nhanh nhẹn ôm tôi vào lòng, còn mình thì bị đập vào ghế.

“Này, Phó Cường, tôi bắn chết cậu!”

Anh ta hừ một tiếng, chậm rãi châm một điếu thuốc.

Tôi bị Diệp Bổng ôm đến ngạt thở, mặt vùi trong ngực anh, nước miếng sắp chảy cả ra rồi. Ôi cái con người tay to chân dài, sức khỏe vô địch này! Diệp Bổng tức mình chửi bới một trận rồi mới nhấc tôi ra khỏi ngực, vỗ nhẹ lên mặt tôi, “Này này, em không sao chứ, mau thở đi, sao lại sợ hãi thành ra thế này?...”

Đang nói thì anh Phó lại phanh gấp, Diệp Bổng lại ấn tôi vào ngực, tim tôi đập thình thình như trống trận. Diệp Bổng tức mình chửi bới một trận rồi mới nhấc tôi ra khỏi ngực, vỗ nhẹ lên mặt tôi, “Này này, em không sao chứ, mau thở đi, sao lại sợ hãi thành ra thế này?...”

Đang nói thì anh Phó lại phanh gấp, Diệp Bổng lại ấn tôi vào ngực, tim tôi đập thình thình như trống trận. Diệp Bổng tức đến mức lấy đồ đạc ném. Anh Phó cũng ném trả lại mấy lần, đến khi thấy Diệp Bổng lấy cả con dao bộ đội găm dưới ủng mới chịu thôi.

2.

Trong doanh địa có canh gừng nóng, một nhóm binh lính đang cầm xẻng sắt chặt tuyết, tuyết lở bịt hết đường núi xe không vào được. Đường mà chúng tôi vừa vào cũng là do họ đào, nhưng tuyết vẫn cứ rơi suốt, muốn mở đường cũng chẳng dễ dàng gì.

Lần này không chỉ không gặp được người dân bị nạn mà ngay cả bộ đội cũng có người bị thương do quá lạnh hoặc lên cơn sốt. Vốn dĩ có mấy bác sĩ quân y đi cùng nhưng rồi có hai người mệt đến sinh bệnh. Do thời tiết quá lạnh, túi truyền nước trong ba lô bị đông cứng lại, khi dùng lại phải rã đông tốn không ít công sức.

Trời tối, chúng tôi cùng các anh lính ăn mì tôm cà rốt, sợi mì vừa nhấc ra khỏi nồi đã nguội ngắt, lại còn bám một lớp mỡ mỏng, ngửi mà buồn nôn. Tôi ăn qua loa vài ba miếng rồi chui vào lều, đường có thể thông bất cứ lúc nào, sau khi thông đường chúng tôi sẽ chẳng có lúc nào lười nhác nữa.

Vì điều kiện không tốt, bên ngoài gió thổi vù vù, phụ nữ ở tất chung trong một lều có thể ấm hơn một chút.

Vừa chui vào thì nghe Diệp Bổng ở ngoài gọi: “Quả Quả, ra ngoài này một lát!”

Cô gái chân voi vẫn giữ bản tính hóng hớt, hỏi nhỏ: “Ai thế?”

Tôi nói: “Bố của con trai tôi.”

Lại một đống những cái trợn mắt, thời buổi này đúng là chẳng ra sao, chỉ Manh Manh là đầy nhiệt tình ra dấu thắng lợi.

Bên ngoài gió tuyết vù vù, đứng trước lều không tiện nói chuyện, tôi tiến lại khu bếp của ban cấp dưỡng, dừng lại run rẩy. Diệp Bổng không nói gì, thấy tôi dừng lại thì kéo tôi vào lều quân dụng của anh. Anh Phó đang chiến đấu trong gió tuyết ngửi thấy mùi thịt liền quay sang nhìn, huýt sáo, “Diệp Tử, cậu kéo con gái nhà người ta vào lều làm gì thế hả?”

Lần này thì hay rồi, nhóm lính đào tuyết mới thay đồng loạt đổ dồn ánh mắt về chúng tôi, bắt đầu cười lớn, tiếng huýt sáo cũng vang lên không ngớt.

Diệp Bổng cũng không ngượng ngùng, còn rất hưng phấn làm mặt xấu.

“Lưu manh!”

“Lưu manh ở đâu cơ?” Diệp Bổng nheo nheo mắt, “… Thôi được rồi, vậy anh cho em biết thế nào là lưu manh.”

Tôi đang ngắm nhìn cái bồn rửa mặt ở giữa lều, tuyết bên trong đang từ từ tan chảy, đây là nghệ thuật sắp đặt gì vậy? dieendaanleequuydonn Vừa quay đầu thì thấy Diệp Bổng đang cởi khuy áo khoác, bỗng chốc tôi thấy như mê muội, chân bước lùi vài bước rồi ngồi phịch xuống chiếc giường hành quân.

Diệp Bổng cắn môi, “Ừm, nằm yên đó.”

… Ông trời ơi, ông đang trêu chọc tôi đấy à? Nhiều người thế này, cửa lều lại chẳng có then có chốt gì hết, thế thế thế này có hay không?... Á, hình như đó không phải điều quan trọng… quan trọng là… muốn làm gì thì cũng phải để về nhà đã chứ. Đây đâu phải là quân doanh dâm loạn… Ặc, hình như không phải chuyện có về nhà hay không… nhu cầu sinh lý đâu có phân biệt thời gian địa điểm, cái này cũng không thể trách Diệp Bổng tùy tiện được… Hình như đây cũng không phải là trọng điểm, ai có thể cho tôi biết trọng điểm là gì đây??

Khi tôi đang suy nghĩ lung tung thì Diệp Bổng đã tháo giày và tất, đặt đôi chân lạnh ngắt của tôi vào lòng anh ấy.

“Đi trong tuyết với cái giày này, em không muốn có chân nữa chắc?” Ngữ khí trách móc, đôi mắt sáng ngời của anh hơi có ý cười, “Em không phải sợ, anh có muốn giở trò lưu manh thì cũng không làm giữa thanh thiên bạch nhất, trước mặt quảng đại quần chúng thế này đâu, ít nhất thì cũng phải chọn nơi khác.”

Tôi ôm lấy mặt anh, có chút kinh hoàng nói: “Anh là Diệp Bổng sao? Anh có bị quỷ nhập không đấy?”

Diệp Bổng nhìn tôi với ánh mắt thiết tha mà ai oán, bỗng anh nắm lấy tay tôi, rồi chiếc lưỡi trơn tuột ẩm ướt của anh quấn lấy ngón tay tôi. Trong khi tôi bị hóa đá anh đã mút hết năm ngón tay tôi, tôi suýt nữa thì ngất. Không đúng! Nghe các cụ già kể chuyện trong núi có cáo thành tinh thường biến thành mỹ nam đi hại các cô gái, người trước mặt tôi không phải là do cáo tinh biến thành chứ?

“Hôm ăn ở KFC khi thấy em ăn cánh gà là anh muốn làm thế này rồi.” Diệp Bổng cắn nhẹ một cái.

Toàn thân tôi run lên, lẽ nào, đây là cái gọi là… tán tỉnh sao?

Không phải dịch não của anh ấy đông cứng thành băng rồi chứ? Hai chúng tôi là gì chứ?

“Quả Quả, em có hiểu anh đang nói gì không?”

Tôi mơ màng lắc đầu.

Anh hơi đỏ mặt ôm lấy tôi, thổi vào tai tôi những hơi âm ấm, “Tổ tông của anh, em có thích anh lại từ đầu được không… Tuy anh không xứng với em, nhưng em cho anh cơ hội để anh trở nên tốt hơn nhé? Sau này anh sẽ tốt hơn, sẽ yêu em hơn bất cứ ai, sẽ khiến em hạnh phúc. Em có thể cho anh cơ hội đó không?”

Tai tôi mềm nhũn, CPU trong não nóng quá mức, tim tôi ngứa ngáy như có móng vuốt đang gãi, gãi đến mức máu thịt lẫn lộn mà vẫn ngứa.

Trong khu nhà của Hạ Văn Kỳ đang ở có một quán bán bánh bao rất ngon, Diệp Lê rất thích bánh bao thịt cừu của quán đó, thể là Hạ Văn Kỳ thường xuyên đưa bọn tôi đi ăn. Trong khu đó có rất nhiều chó hoang, có một con chó xúc xích* rất ham ăn, ngay bánh bao hay cơm nó cũng không ăn, gầy đến mức da bọc xương nằm trước cửa quán đánh cũng không chịu đi.

*Tên tiếng Đức là Dachshund, còn gọi là chó lạp xưởng.

Bất luận thế nào, dù có ham ăn cũng chỉ là con chó hoang cố chấp.

Nhiều lúc chúng tôi bẻ bánh cho nó ăn, hoặc ăn không hết thì cho nó. Rõ ràng là thứ con người không cần nhưng với chó hoang lại như bảo bổi, ánh mắt nó nhìn bạn vô cùng thân tình. Vốn dĩ tôi chẳng quan tâm đến việc nó sống chết ra sao, mãi đến một lần đến mua bánh bao lại thấy mấy thanh niên dụi đầu thuốc lá vào người nó. Bị đốt như thế nóng lắm, nó sủa lên thảm thiết, đốt xong mấy thanh niên kia vui vẻ ném cho nó một cái bánh bao.

Dù có bị tổn thương, chỉ cần có được thứ mình cần là nó cứ đợi ở đó với ánh mắt chờ mong.

Mọi người đều nói, đúng là đồ chó đê tiện, không biết rút ra bài học.

Nhưng tôi lại thấy nó rất kiên trì, rất có lý tưởng.

Chỉ là quả thật nó không biết rút bài học gì hết, vết thương đã lành quên mất đau, giống như tôi vậy. Thấy đau nhưng chỉ cần có được thứ mình cần thì cũng không chạy, chỉ biết giương mắt lên chờ đợi. Nói dễ nghe là kiên trì, nói khó nghe thì là không biết tự trọng.

Diệp Bổng nói tiếp: “… Đừng bỏ anh, lần này đừng từ bỏ anh!”

Tôi biết mình sắp đồng ý rồi, nên hò reo đốt pháo ăn mừng hay gì đó. Chẳng cần biết tại sao Diệp Bổng lại hồi tâm chuyển ý, chỉ cần được ở bên anh ấy là được.

Nhưng tại sao?

Tôi nói: “Anh để tôi suy nghĩ đã.”

Diệp Bổng gật đầu, “Cho em một phút.”

“Này anh.”

“Một buổi tối, không thể nhiều hơn được nữa.”

“… Diệp Bổng!”

“Ngoan nào!” Diệp Bổng ra hiệu, nói nhỏ, “Bên ngoài có người nghe lén.”

Thời gian còn lại, sau khi đun nóng nước, tôi được Diệp Bổng rửa chân cho, thoa lên một lớp kem làm tan vết bầm, rồi quần ba lớp tất quân dụng. Diệp Bổng cứ ngoan ngoãn hầu hạ tôi như thế, cuối cùng tôi được anh ấy cẩn thận đi giày vào cho. Tôi thực sự rất sợ lại bị anh ôm vào lòng, xem ra anh ấy không để tâm đến việc sẽ mất mặt đâu. Thế là chân vừa chạm đất là tôi chạy ngay khỏi động nhện của Diệp Bổng.

Thôi được rồi, ngay cả đi cứu nạn mà anh cũng tạo nên tin đồn tình cảm thế này, sao anh không bảo tôi sống trầm lặng hơn đi?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: miemie
     
Có bài mới 04.09.2016, 22:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 16000 lần
Điểm: 9.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc - Điểm: 11
Type-er: Gabeo


3.

Về đến lều tôi nằm vật ra ngủ luôn, rồi bị cái giọng oang oang của anh Phùng gọi dậy.

Nhìn đồng hồ, bốn giờ sáng.

“Đường đã thông, mọi người mang theo đồ xuất phát thôi! Chị em đừng chải đầu nữa! Lên đường, lên đường thôi!”

Điều kiện xuất hành lần này tốt hơn một chút, vì bộ đội có thêm vài chiếc xe tải chở vật tư, có thể để chở các chị em. Chỉ là không ai biết chỗ nào sẽ lại có sụt lở, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp tuyết lở. Ở đây chẳng có điều gì là tuyệt đối, từ khi ký tên vào “sinh tử trạng” là cái mạng sống này đem theo bên hông rồi.

Nào là khen thưởng, chức vụ đều là chuyện sau này hết.

Sau khi biết tôi chia tay với Vu Chí Nhã, thái độ của Diệp Bổng thay đổi hoàn toàn, đến ánh mắt anh ấy nhìn tôi cũng rất thân mật, trước mặt mọi người cũng chẳng che giấu vẻ rạng ngời giớ xuân. Đến tôi mặt dày thế này cũng thấy ngại, bèn hòa vào đám người cùng đội cứu viện lên xe.

Ban đầu còn nghe được mọi người cười nói, bàn luận về hiện tượng phản El Nino là dấu hiệu cho năm tận thế 2012, còn cả tính chân thực về lời nguyền của người Maya, sau đó thì tôi nhắm mắt ngủ lơ mơ.

Không lâu sau Manh Manh gọi tôi: “Đường Quả, dậy đi, xe phía trước bị lật rồi.”

“Lật xe? Xe ai?”

“Họ nói xe của đội trưởng bị lật, lăn xuống rãnh dưới sườn núi rồi.”

Tôi giật mình tỉnh hẳn, nhảy xuống xe chạy lên phía trước, binh lính đã được huấn luyện nên không ai hoảng loạn, chỉ có điều ai nấy sắc mặt đều rất xấu. Tôi kéo một người lại hỏi: “Diệp Bổng đâu? Diệp Bổng sao rồi?”

“Đội trưởng Diệp? Anh ấy ở dưới đó… Này, bác sĩ, bác sĩ, cô không được xuống, nguy hiểm lắm!”

Anh ta vừa nói nguy hiểm thì tôi đã lăn xuống dưới.

Cảm giác bị đá và cành cây dưới lớp tuyết đập vào người thật chẳng dễ chịu chút nào, cũng may bên cạnh con đường này là ruộng bật thang, bên dưới sườn núi thoai thoải dài mấy mét có một con mương dùng để tưới tiêu cho ruộng lúa. Hai chiếc xe việt dã đang lật ngửa trong mương, một nhóm người áo xanh đang vây quanh đó, nghe thấy có người hét “bác sĩ, bác sĩ” đều ngẩng lên nhìn tôi lăn xuống như một quả bóng.

Tôi giống như quả bóng bầu dục bị cả một đám người lao tới ôm rồi lăn mấy vòng, sau khi dừng lại đầu óc quay cuồng, “Diệp Bổng thế nào rồi?”

Anh lính cứu tôi còn căng thẳng hơn cả tôi, “Đội trưởng Diệp? Anh ấy không sao cả, khi xe bị lật họ đều nhảy ra khỏi xe, giờ đang ở trong xe cứu thương… Cô sao rồi?”

Tôi đẩy anh ta ra rồi trèo lên, chạy tới xe cứu thương, vừa mở cửa là thấy trong lòng Diệp Bổng là một cô gái, bác sĩ quân y đang băng bó cánh tay cho người đó. Vừa nhìn thấy gương mặt cô gái đó là lòng tôi quặn lại, là Trác Nguyệt. Đúng là một đôi oan gia. Nhìn Diệp Bổng ôm chặt thế kia chẳng giống bị ngã sắp chết gì cả.

“Chị Nguyệt cũng đến à?”

“Tôi được giao nhiệm vụ đến thăm hỏi.” Trác Nguyệt vừa nói vừa định đứng dậy, “Nghe nói bệnh viện cô cũng có tình nguyện viên, tôi đoán cô cũng đến, lần này tôi nhất định phải báo cáo về cô.”

Diệp Bổng vội nói: “Chị Nguyệt đừng động đậy, để anh Trương kiểm tra lại đã. Đều tại tôi, tôi không nên kéo chị lên xe dò đường.” Gương mặt đầy vẻ hối lỗi đó khiến tôi rất muốn thở dài.

Tôi nói: “Mọi người không sao là tốt rồi, tôi trở lại xe đây.”

Diệp Bổng nói: “Em đừng có đi lung tung, cẩn thận đấy!”

“Ừm.”

Về đến xe tôi mới thấy đau, lại thấy chỗ hông như bị mồ hôi ướt đẫm. Manh Manh kéo áo tôi ra, cau mày, “Sao lại có vết thương lớn thế này?” Cô ấy thò đầu ra xe tìm một vòng, thấy có người lại gần liền gọi, “Bác sĩ Vu, anh đến thật đúng lúc.”

Vu Nhã Chí tiến lại kiếm tra, rất bình tĩnh nói: “Cô đi lấy nước muối sinh lí, thuốc sát trùng, băng gạc… cả dây dê nữa, phải khâu vài mũi…”

Tôi giật mình, “Vu Nhã Chí, không phải anh muốn tôi chết đấy chứ, cần phải khâu nữa sao?”

Không biết tại sao Vu Nhã Chí nổi giận, “Em đến cứu nạn hay đến gây loạn hả? Em muốn làm liệt sĩ lắm à? Em có chết đi anh cũng không báo liệt sĩ cho đâu!”

Không biết tại sao Vu Nhã Chí quát như thế tôi lại thấy rất đau lòng. Ai cũng vậy, miệng nói thích tôi, nhưng hành động lại chẳng ăn nhập gì với lời nói. Vu Nhã Chí sau khi bị tôi từ chối thì đi đâu cũng có đôi có cặp với hoa khôi bệnh viện, giờ lại hét, lại quát vào mặt tôi, thích á? Tôi thích cả tám đời tổ tông nhà anh!

Manh Manh cầm đồ đến, thấy không khí không bình thường rất nghĩa khí chuồn mất, còn lịch sự đóng cửa xe lại.

“… Em khóc à?”

“Tôi đau!” Ở đâu cũng thấy đau, tim là đau nhất.

Vu Nhã Chí hừ một tiếng, giọng điệu mềm mỏng hơn, “Xem sau này cô còn làm loạn nữa không, ai đau thay cho được chứ… Chịu một chút, tiêm thuốc tê đã…” Phía sau lưng tôi nóng rực, băng gạc quấn đi quấn lại quanh vết thương khiến tôi đau sắp tê dại cả đi, Vu Nhã Chí không nói gì, mãi lâu sau mới lên tiếng, “Cái tên Diệp Bổng kia hình như đối xử với em cũng chẳng ra sao.”

Tôi khóc thút thít: “Anh cũng chẳng ra sao với tôi đấy thôi.”

“Anh khác với hắn ta.”

“Đương nhiên là khác rồi. Anh đâu sánh được với anh ấy… Á, nhẹ thôi, muốn giết tôi đấy à?”

Vu Nhã Chí mặc kệ tôi, nhanh chóng xử lý vết thương, tiêm thuốc tiêu viêm. Thuốc tê phát huy tác dụng, sờ vào chẳng khác gì sợ khúc gỗ.

“Em lại làm gì đấy?”

“Mọi người đều phải vào trong núi còn gì?” Tôi đeo ba lô lên vai, “Vừa rồi không phải bảo nhà dân không tập trung, hai binh lính cùng một bác sĩ lập thành một đội đi tìm kiếm nạn nhân sao?”

“Em bị thương rồi, ở lại trông xe.”

“Xe thì có gì mà phải trông, nó đâu có tự chạy đi được.” Tôi nghĩ một chút rồi quay lại cười ngọt với anh ta, “Với cả Vu Nhã Chí này, tôi với anh có quan hệ khỉ gì, lần sau hãy điều chỉnh thái độ khi thấy tôi như khi anh nhìn thấy mấy bà cô trong trạm y tá ấy. Còn đãi ngộ kiểu miệng nam mô bụng một bồ dao găm này thì hãy giữ lại cho y tá tỷ tỷ xinh đẹp ấy. À đúng rồi, nếu anh muốn làm tiểu phẫu thuật như kiểu bao quy đầu quá dài thì vừa hay, tỷ tỷ đó không phải chuyên chuẩn bị da cho khoa tiết niệu đó sao? Hai người đúng là hợp nhau.”

Trước khi Vu Nhã Chí nổi điên lên tôi vô cùng đắc ý chạy mất.

Mọi người gần đi hết rồi, Diệp Bổng và anh Phó vẫn đang sắp xếp công việc, bên cạnh là Trác Nguyệt và một cậu thanh niên đang ăn mì.

“Đội trưởng Phó, tôi đi cùng đội nào?”

Diệp Bổng nói ngay: “… Không thể đi hết được, ở đây cũng phải có người chờ lệnh.”

“Bệnh viện chúng tôi có đặc mệnh, tôi đi theo ai?”

Chỉ trách khả năng diễn xuất của tôi quá kém, giọng điệu cứng ngắc, Diệp Bổng không xem bản đồ nữa, có lẽ vì có người ở đây nên không tiện nói, chỉ dùng đôi mắt ươn ướt nhìn tôi.

Tôi hỏi lại: “Tôi đi cùng ai?”

Anh Phó nhìn Diệp Bổng rồi lại nhìn tôi, để thuốc nổ và bật lửa cạnh nhau không phải là hành động sáng suốt. Anh ta quay đầu gọi: “Chương Ngư, đội các cậu có bác sĩ rồi.”

4.

Tiểu đội của tôi có hai người, một là Chương Ngư, tuy chẳng biết anh ta giống bạch tuộc ở chỗ nào, còn người còn lại là Câu Tử, ừm, cũng chẳng thấy giống cái móc gì cả *. Đội của anh Phùng đều gồm những người cơ thịt săn chắc, nhìn rất đáng tin tưởng, tuổi đời đều không quá ba mươi.

*Trong tiếng Trung, chương ngư nghĩa là bạch tuộc, câu tử là cái móc.

Hướng sáu giờ là con đường đất do người đi mà thành đã bị tuyết lấp hết, thấp thoáng từ những chạc cây khô lộ ra dưới tuyết cũng nhìn được con đường.

“Nếu có đường thì cứ đi theo là sẽ tìm được người.” Chương Ngư nói, “Bác sĩ Đường, sắc mặt chị trắng bệnh cả, chắc mệt lắm rồi, để toi mang túi giúp cho.”

Tôi nghĩ một chút rồi đưa túi cho anh ta, “Cảm ơn!”

Câu Tử vội nói: “Đừng khách sáo, cô mệt thì Diệp Tử cũng đau lòng, chưa biết chừng khi về sẽ giáo huấn chúng tôi.”

“Nếu hai người không nhắc đến anh ta trước mặt tôi thì tôi đảm bảo anh ta sẽ không làm gì các anh đâu.”

Chương Ngư và Câu Tử nhìn nhau, rất hiểu ý nhau mà cùng làm động tác kéo khóa miệng. Tôi ủ rũ đi ở đằng sau. Chương Ngư nói đúng, có đường là có người đi, chúng tôi đi hai tiếng cuối cùng đã ra khỏi rừng, trên khu đất bằng phẳng hình bậc thang này có ba ngôi nhà gạch hai tầng.

Chương Ngư lập tức hạ lệnh: “Ba người chúng ta mỗi người đến một nhà hỏi thăm tình hình, có người bị thương thì thông báo ngay cho bác sĩ.”

Tuyết rất dày, hầu như cao lên tận đùi, nếu không cẩn thận giẫm phải hố sâu thì ngập đầu. Cảm giác bị tuyết đè lên rất đáng sợ, vì thế mỗi bước đi đều là sự thử thách rất lớn đối với thể lực và tâm lý. Nhưng thử thách lớn hơn đó là tôi gõ cửa nửa ngày trời mà không ai trả lời.

Nếu là lúc bình thương, không có người cũng chẳng sao, sống trong núi sâu không mở cửa cho người lạ cũng là chuyện bình thương. Nhưng lúc này bên trong cổng cài then, tiếng vòng sắt đập rất lớn rất rõ ràng, nhưng chẳng ai mở cửa.

“… Có ai ở nhà không?” Tôi gọi lớn.

Trả lời tôi chỉ là tiếng gió tuyết thổi, chín giờ hai mươi ba phút sáng, sức gió cấp bảy, nhiệt độ bên ngoài âm hai mươi độ, lớn bằng bão tuyết.

Không lâu sau Câu Tử chạy lại, “Bác sĩ Đường, nhà này không có ai mở cửa à? Bà con nói nhà này có hai ông bà, ba người con gái đều được gả bên kia núi rồi. Người dân ở đây đều sưởi ấm bằng cách nhặt củi đốt dưới giường đất.” Nói rồi anh ta lùi ra sau, chạy vài bước rồi trèo qua tường mở cửa cho tôi.

Trong sân phủ đầy tuyết, cao đến tận đùi, đến dấu chân đi qua cũng không có. Tôi và Câu Tử nhìn nhau, cùng xông vào nhà trong, giường đất ở trong núi thường được đắp ở cạnh nhà. Cửa không khóa, bị gió thổi đập bộp bộp, chỗ cửa có không ít tuyết phủ.

Phía trước giường có chậu lửa, bên trong là tro đã đốt hết, trong phòng thoang thoảng mùi cao su. Chắc họ đã đốt hết những gì có thể đốt, ngay cả bình nhựa cũng đốt luôn rồi. Trong phòng, ngoài cái giường đất ra chẳng còn thứ đồ đạc nào tử tế, thập chí đèn điện cũng không có, trên chiếc bàn kiểu cũ có mấy cây nến. Trên gường, hai ông bà ôm nhau cùng đắp hai lớp chăn bông mỏng manh, đầu kề sát nhau, ngủ rất bình yên.

Tôi tiến lại định kiểm tra hơi thở nhưng Câu Tử ngăn lại, mắt đỏ lên, lắc lắc đầu.

“Tôi đi báo cáo với đội trưởng Phó, bác sĩ Đường, đứa bé con nhà đằng kia đang sốt, cô đi xem sao.” Câu Tử nói, “Mười lăm phút sau chúng ta tiếp tục đi về hướng sáu giờ, qua ngọn núi này ở bên kia còn có người.”

Đôi khi bi thương có thể kích thích rất nhiều thứ.

Ví dụ như hi vọng, ví dụ như niềm tin.

Có lẽ vì quá lạnh, tác dụng của thuốc tê đã hết hưng tôi không hề thấy đau, dù sao cả hai tay hai chân tôi bỗng nhiên nhanh nhẹn hẳn. Trèo lên sườn núi tuy mệt nhưng mau là thuận chiều gió, được gió thổi đi, dịch não như sắp kết thành băng.

“Này, chúng ta nói chuyện đi, tiếng gió nghe quái dị quá!”

Chương Ngư là người nói nhiều, “Được thôi, nói chuyện gì đây?”

Tôi nghĩ một chút, “… Nói về Diệp Bổng đi.”

“Không phải cô bảo không được nhắc đến anh ấy sao? Tôi không muốn lúc về thành mớ rau cho Diệp Tử thái đâu. Cô có biết Diệp Tử vẫn luôn luyện phi đao không, Tiểu Diệp Phi Đao, bách phát bách trúng.”

“Tay anh ấy đã lành chưa?”

“Haiz, nghe nói bị bọn đó bắt người làm con tin, suýt nữa lỡ mất việc cứu người, hồi phục được như bây giờ đã là tốt lắm rồi. Ban đầu khi mới được điều đến chỗ chúng tôi làm giáo quan, nói thế nào nhỉ? Đừng nói việc huấn luyện vác nặng đi việt dã, ngay chạy bộ cũng đã khó khăn. Nói ra một tay bắn tỉa cừ khôi nhiều năm mà giờ cầm súng cũng không vững nữa, chỉ khống chế lực giật thôi cũng khiến áo ướt đấm.”

Câu Tử đá anh ta một cái, nói giọng Hà Nam, “Cái mồm cậu như quạ ấy, không biết nói giảm nói tránh đi à?”

Chương Ngư rụt cổ, cười ngượng ngịu, “Bác sĩ Đường đừng để bụng nhé, giờ đã tốt hơn nhiều rồi. Đội trưởng Diệp của chúng tôi phi đao còn chuẩn hơn cả đá lông nheo với nữ quân y ấy chứ.”

Câu Tử chẳng nói chẳng rằng, lại đá một phát vào mông anh ta.

“Không đá lông nheo, thật sự không!” Chương Ngư lập tức sực tỉnh, “Đều là các nữ quân y đá lông nheo với anh ấy.”

Vẻ mặt Câu Tử như muốn bắn một phát chết tươi cái đồ ngốc kia, không thèm để tâm nữa.

Mặt tôi cứng đờ không cười nổi, hình như bề mặt da bị một lớp băng phủ lên.

“Được rồi được rồi, tôi không tố cáo gì với anh ấy đâu, chúng tôi thực sự chẳng có quan hệ gì. Các anh biết cô phóng viên Trác Nguyệt chứ? Đó là thanh mai trúc mã của Diệp Bổng, bố cô là thiếu tướng của tổng quân khu các anh. Hồi đó Diệp Bổng yêu cô ấy đến điên dại, nhưng rồi cô ấy được gả cho một đại gia, sau đó lại ly hôn rồi.” Tự tôi thấy bên dưới con ghen bình thản này của tôi là cả một đợt sóng triều ào ạt, “Vì thế hai người đừng nói bừa nữa, hai chúng tôi chỉ là bạn bình thường thôi. Tuy tôi không có chồng, nhưng có con trai, đứa trẻ lần trước các anh phải đi tìm khẩn cấp là con tôi đấy.”

Chương Ngư và Câu Tử nhìn nhau, chỉ trong chốc lát mà sắt mặt biến đổi liên tục.

“Haiz, tôi nói rồi mà.” Chương Ngư cười lớn, “Chả trách hôm nay lúc lật xe Diệp Tử ôm lấy phóng viên Trác Nguyệt nhảy khỏi xe, tay người ta bị rách một mảnh da mà anh ấy sợ đến hồn bay phách lạc. Cô xem anh ta giày vò nữa quân y người ta thành thế nào đấy.”

Câu Tử đá anh ta một cái, nhìn tôi thận trọng, “Chỉ có cậu nhìn được còn người khác mù hết chắc? Bác sĩ Đường mặc kệ cậu ta, không có chuyện đó đâu.”

“Sao lại không có chuyện đó… Ui da, thằng này, sao cậu cứ đá tôi thế hả?”

Hai người này thật thú vị, Chương Ngư hồn nhiên, thẳng thắn, cả tin, Câu Tử chín chắn, điềm tĩnh, biết quan sát người khác, đúng là bổ sung lẫn nhau. Rất nhanh chúng tôi không thể nói được nữa, dưới điều kiện thời tiết cực đoan thế này, thể lực giảm sút rất nhanh, chỉ hít thở một cái cũng khiến trong phổi đầy bụi tuyết. Những cơn đau hay sự mệt mỏi dần biết mất, chỉ biết tiến về phía trước như cái máy, cảm thấy mình có thể ngủ bất cứ lúc nào.

Câu Tử đưa tay ra, “Nào, bác sĩ Đường, để tôi cõng cô. Đừng xem thường tôi, việc khác không được chứ tôi giỏi nhất là vác nặng trên bốn mươi lăm cân đi việt dã đấy.”

Tôi đây tay anh ra, cảm ơn ý tốt của anh, “Câu Tử, tôi đến cứu nạn không phải đến gây loạn.”

Câu Tử cũng không miễn cưỡng, sau một lúc, anh ấy lưỡng lự nói: “Thật ra tôi thấy Diệp Tử rất thích cô. Ánh mắt cậu ấy nhìn cô rất đắm đuối.”

Lúc này tôi chẳng nghĩ gì nữa rồi, tôi đã hiểu thấu hồng trấn, cái gì mà đắm đuối, mê mẩn, chẳng gì có thể gợi được lòng tôi nửa con sóng nữa. Tôi vỗ vai anh ta trịnh trọng nói: “Anh quen anh ấy bao lâu rồi?”

Câu Tử khựng người, “Một năm rưỡi.”

Tôi tiếp tục dạy dỗ, “Tôi quen anh ấy đã chín năm rồi. Đó là bức tường rỗng gia cố bằng huyền thiết nghìn năm khó gặp, ai động vào là chết.” Dạy dỗ xong những anh lính ngây thơ, tôi sải bước về phía trước, đón gió cất cao giọng đọc “Hồng Nhật”: “Dù số phận có khốn khó lênh đên, dù số phận có phức tạp ly kỳ, dù số phận có đe dọa em, đừng rơi lệ, đừng xót xa, càng không nên từ bỏ! Anh nguyện cả đời ở bên em!”

Hai tiếng sau, chúng tôi tìm được đến một sơn thôn khác.

Ở đây nhà nào cũng có lương thực dự trữ, dù tuyết lớn chặn hết đường núi cũng không lo thiếu ăn. Vấn đề lớn nhất là sưởi ấm, điện và thông tin liên lạc. Hơn nữa bão tuyết liên mien, nhà lại không phải kiên cố, có không ít người bị thương do nhà sập vì tuyết lở hoặc trèo lên mái nhà quét tuyết mà bị thương.

Điều kiện thời tiết khắc nghiệt thế này, đến thanh niên trai tráng còn khó chịu nổi chứ cưa nói đến người già ở một mình.

May mà sau đó chúng tôi không gặp phải cảnh người già ở một mình bị chết cóng nữa, có điều nếu không có ai thêm vài ngày nữa thì tình hình cũng không lạc quan.

Thuốc trong ba lô ít dần, ngay cả túi bột gluco cũng phát hết sạch, khi hết việc thì trời đã tối.

Chương Ngư nhận được chỉ thị của cấp trên, ở nguyên tại chỗ đợi lệnh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: miemie
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 0945783316, Anhdva, huyenmy1104, Hải Như, Joanale, meonu\, tam thuong và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.