Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

 
Có bài mới 10.10.2019, 00:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.07.2017, 20:18
Bài viết: 124
Được thanks: 1361 lần
Điểm: 40.72
Có bài mới Re: [Trùng sinh-Hiện đại] Trùng sinh chi ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 62: Cầu hôn.
Edit: Um-um

Thứ sáu trời trong, hiếm có khi trời lại có nhiều sao như vậy.

Hiệu suất làm việc của Văn Tĩnh ngày càng cao, mới dặn tìm chỉ đạo võ thuật là hôm sau tìm ra ngay. Là một người nổi tiếng trong nghề, Cố Tương không có thời gian, tìm được liền lập tức lên lịch tập với bên đó. Cô biết rõ khi Phùng Văn biết cô chia tay Triển Dương có thể sẽ không đấu với cô nữa, nhưng lời nói khích tướng của cô gái trung học ấy rất hiệu quả. Cho dù xui xẻo đến mức đánh chết Phùng Văn cũng không cho cô có cơ hội casting thì luyện một chút võ thuật sẽ chả mất mát gì. Nhiều bản lĩnh chẳng hại chết mình, ít nhất có thể nhận được phim hành động trong nước.

Hôm nay vừa hoàn thành huấn luyện với chỉ đạo võ thuật xong, Cố Tương đi vào phòng vệ sinh trang điểm lại. Triển Dương hẹn gặp mặt tại nhà hàng treo trên không của thành phố G. Cuối cùng phải kết thúc, cũng phải chuẩn bị tâm lý. Trên đường đến điểm hẹn, cảm xúc của Văn Tĩnh có vẻ xuống thấp, nói: “Mặc dù là giả nhưng bây giờ phải chia tay, nghĩ kỹ cảm thấy có chút tiếc nuối.”

Tối nay Cố Tương phải kết thúc đoạn tình yêu này với Triển Dương. Thật ra thì lqd.d.i.e.n.d.@.n đã lâu hơn rất nhiều so với thời gian cam kết trước đây. Điều khiến mọi người vui vẻ là tình yêu này có tác dụng tích cực đối với sự nghiệp của hai bên, nhưng đây không phải là yếu tố chính trong việc phát triển sự nghiệp. Tóm lại đó chính là dệt hoa trên gấm.

Phía Kevin đã sớm liên hệ với phóng viên, cách thức thông báo chia tay với bên ngoài khá đơn giản. Dù đã trang điểm xong nhưng vì cả ngày đều quay phim tại phim trường nên Cố Tương vẫn còn mặc bộ quần áo thể thao. Cô đang nghĩ có nên thay bộ khác không thì Văn Tĩnh nói: “Có ai chia tay mà chú trọng ăn mặc như em? Làm vậy khác nào đi phá quán người ta? Cứ vậy đi, mặc tuỳ ý, tư tưởng thoải mái.”

Lý do hết sức rõ ràng.

Đến chỗ hẹn, Triển Dương đã tới sớm từ bao giờ. Không biết có phải vì suy nghĩ của Kevin và Văn Tĩnh giống nhau không, rõ ràng Triển Dương cũng vừa xong việc vội vàng chạy tới. Anh còn ngầu hơn, mặt mộc đơn giản, trên người bận quần áo thể thao màu đen, vừa khớp với Cố Tương thành một cặp đồ đôi.

“Có ai chia tay mà còn mặc đồ đôi kia chứ?” Văn Tĩnh châm chọc, ngay sau đó lại nói: “Thôi, xem như tăng thêm chút cảm giác đau thương khi chia tay, cho phóng viên có thêm không gian phát huy.”

Đi theo Cố Tương lâu rồi, qua lại không ít với các phim trường lớn nhỏ, bây giờ Văn Tĩnh phê bình nghệ thuật cũng bắt đầu có đạo lý rõ ràng.

“Chị ra ngoài trước. Hai người cứ từ từ nói chuyện. Khi phóng viên đến tụi chị sẽ gọi điện thoại báo trước. Bây giờ em cứ tự do phát huy đi.” Văn Tĩnh nhìn Cố Tương: “Nhất định phải thể hiện rất bình tĩnh đấy nhé.”

Chẳng lẽ bọn họ trở mặt tại đây sao? Chia tay không cần căng thẳng vậy chứ? Cố Tương nghĩ thầm.

“Ăn chút gì nhé?” Triển Dương hỏi.

“Không cần.” Khoảng thời gian này cô vội vàng tăng cường rèn luyện, tối nên ăn uống điều độ.

Triển Dương rót nước cho cô: “Nghe Văn Tĩnh nói gần đây em huấn luyện võ thuật, chuẩn bị tham gia phim hành động?”

Có lẽ em gái trung học Phùng Văn không muốn ai biết việc mình quyết đấu với Cố Tương nên Triển Dương cũng không biết nội tình. Cố Tương không giải thích, nói: “Ừ, phim hành động rất có tính thử thách.”

“Mỗi nhân vật của em đều không lặp lai.” Triển Dương nở nụ cười: “Muốn làm ảnh hậu à?”

Trong lòng Cố Tương giật mình, bất giác nhìn Triển Dương. Vẻ mặt anh thản nhiên, không hề có cám giác lời nói mình đã đâm trúng bí mật trong lòng người trước mặt. Cố Tương hơi suy nghĩ, hỏi: “Anh cảm thấy có bao nhiêu phần trăm khả thi?”

“100%” Triển Dương cầm ly lên uống nước, tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, cầm ly thuỷ tinh trông rất đẹp mắt.

“Anh tự tin với em vậy sao?” Cố Tương không nhịn được cười: “Không cảm thấy em quá ngông cuồng ư?”

“Không hề.” Triển Dương chăm chú nhìn cô: “Từ đầu đã cảm thấy mục tiêu em muốn chính là nó. Hoặc có thể nói,” anh hơi dừng lại, suy tư: “Vốn em là ảnh hậu, đến để khẳng định bản thân mình?”

Mẹ nó, di3nd@nl3quyd0n trong lòng Cố Tương thiếu chút nữa muốn quỳ xuống. Nếu không phải quen biết Triển Dương đã lâu, cô sẽ cho rằng người này cũng là tái sinh.

Cô nghĩ không thể tiếp tục đề tài này, nên đổi về chủ đề an toàn, liền hỏi: “Lát nữa phóng viên đến chúng ta nên diễn thế nào? Em không có kinh nghiệm nói chia tay trong hoà bình đâu.”

Triển Dương chậm rãi nhìn cô: “Tôi cũng không có kinh nghiệm nên trước tiên chúng ta chờ một chút.”

“Mấy người đó?”

Anh móc một hộp thuốc lá trong ngực ra, rút một điếu ra đốt, hít mạnh một hơi.

“Đợi.”

~~ Mọi bài đăng ngoài diễn đàn lê quý đôn - d.d.l.q.d đều không chính chủ (Um-um) ~~
………….

Khung cảnh của “Ánh Nguyệt”, nhà hàng vườn treo nổi tiếng nhất thành phố G, rất đẹp. Ngồi ở cửa sổ thuỷ tinh khổng lồ trên tầng thượng có thể thấy toàn cảnh thành phố về đêm. Ráng chiều vừa tắt, trên đầu ánh sao sáng lấp lánh, khui một chai rượu đỏ, tiếng nhạc du dương, cảnh sắc đó rất thích hợp nói chuyện yêu đương. Đây quả là thiên đường của đám người độc thân lựa chọn để tỏ tình.

Hôm nay “Ánh Nguyệt” cũng bị người ta bao trọn, không phải để tỏ tình mà là để chia tay.

Đường Duệ ngồi góc cùng của nhà hàng, đối diện anh ấy là Kevin và Văn Tĩnh. Kevin liếc đồng hồ đeo tay, nói: “Đám phóng viên còn chưa đến đủ, đúng là chậm chạp.”

“Tít lớn vậy mà cũng không tới.” Trong giọng Văn Tĩnh có hơi nóng nảy: “Chắc đây là do ăn ở rồi.”

Khó có khi hôm nay Kevin dễ chịu không tranh cãi với Văn Tĩnh, chỉ nhìn qua đầu, nói: “Không biết họ sẽ chia tay thế nào đây. Klaus không để cho tôi viết kịch bản, lát nữa họ tự phát huy chúng ta lại không thấy được. Hồi hộp quá.”

“Anh viết kịch bản á? Lời thoại chắc chua chết người luôn. Đâu phải là họ đang đóng phim thần tượng.” Văn Tĩnh liếc xéo: “Ngược lại tôi đang lo lắng không biết đám phóng viên kia có thêm bớt gì không đây.”

“Không cần lo lắng về phóng viên.” Đường Duệ vỗ tay ra tiếng: “Đã chào hỏi qua rồi. Tôi chỉ lo cho Klaus thôi.”

“Sao phải lo lắng cho Klaus?” Kevin tự tin 100% với nghệ sĩ của mình: “Klaus của chúng ta có thể xử lý tất cả mọi vấn đề.”

“Đúng là có thể xử lý hết, nhưng anh cũng phải nghĩ có lúc ổng không giống bình thường chứ.” Đường Duệ hăng hái nhớ lại: “Trước kia khi còn đi học, lúc mọi người đều cho là ổng muốn học y, kết quả ổng học kiến trúc. Sau khi tốt nghiệp cho là ông sẽ làm kỹ sư, nào ngờ lại chạy tới làng giải trí. D(d(l(q(d(um(um Anh không phát hiện sao Kevin, cơ bản anh không quản lý được Klaus, chuyện ổng làm sẽ không theo bình thường, dù sao cuối cùng kết quả cũng như vậy thôi.”

“Hôm nay không giống.” Kevin bảo vệ quan điểm của mình theo bản năng.

“Có gì không giống?” Xem xem, ổng thế nào cũng làm chuyện bất ngờ cho xem. Anh ấy lặng lẽ nuốt câu nói kia vào bụng.

Một chiếc thang máy dừng lại, một đám người mặt mày sáng rỡ khiêng camera chen nhau như cá mòi trong hộp bước ra. Trong đó có cả một cái đầu vàng choé xoăn xoăn rất nổi bật.

“Không biết hôm nay có chuyện gì nữa đây?” Tóc Xoăn hỏi: “Sếp sai chúng ta tới đây cũng không nói không rằng, chỉ biết liên quan đến Cố Tương. Có vị tiền bối nào giúp đỡ đứa nhỏ này chút được không?” Cậu ta rất hoang mang. Bây giờ dù địa vị của cậu ở “Giải trí Hàng ngày” càng lúc càng tăng nhưng lần này thái độ sếp khá lạ, ngay cả một sợi chỉ cũng không lọt, dù trước sau gì cũng sẽ biết nhưng cậu vẫn không kềm nén được tính tò mò.

“Ai mà biết.” Một cô gái xinh đẹp tóc ngắn làm như vô tình nói: “Không chừng là tin Triển Dương chia tay với Cố Tương đó.”

“Tuổi cô cũng không lớn lắm mà sao lại thích nói xằng bậy thế hả?” Vừa nhắc tới nữ thần trong lòng mình, chớp mắt Tóc Xoăn hoá thân thành dũng sĩ: “Mình độc thân thì đừng ganh tị với tình yêu của người khác nha.”

“Tôi….” Cô gái tức giận nhìn Tóc Xoăn: “Đồ điên.” Khốn khiếp, có lòng tốt nhắc cho một câu lại còn không biết cám ơn. Khó trách sếp không cho nói với hắn, hừ hừ có nói cũng không tin!


“Còn chửi người khác? Đúng là không có đạo đức. Paparazzi phải tôn trọng sự thật, không được viết bậy bạ biết chưa? Đúng là bị mấy loại người dối trá đó làm tổn hại danh tiếng của phóng viên chúng ta quá.” Tóc Xoăn lập tức lên giọng dạy dỗ người mới. Những người khác trong tháng máy không lên tiếng, cô gái tóc ngắn cũng dứt khoát im lặng.

“Chỉ cần nghĩ đến chút nữa được thấy nữ thần Tương Tương là đủ vui rồi.” Tóc Xoăn hưng phấn: “Không biết có thể xin chụp ảnh chung không nhỉ?”

Sợ rằng người trong cuộc sẽ không có tâm trạng chụp chung với anh đâu. Cô gái xinh đẹp tóc ngắn thầm châm chọc trong lòng.

…………..

Dưới chân là khung cảnh thành phố với những ánh đèn hoa lệ mờ ảo làm người ta có cảm giác không chân thật.

Triển Dương hút xong một điếu thuốc, nghiền tàn thuốc trong gạt tàn, cuối cùng lên tiếng. Anh nói: “Cố Tương, em cảm thấy anh thế nào?”

Cố Tương: “……”

“Không phải nhìn từ góc độc một diễn viên, cũng không phải từ góc độ một người bạn. Đơn giản là em thấy anh thế nào dưới góc độ một người đàn ông,?”

Thật ra thì từ những câu nói đầu tiêng, Cố Tương đã loáng thoáng đoán được. Chỉ là Triển Dương hỏi rất nghiêm túc, cô không thể không trả lời. Suy nghĩ một chút, cô nói: “Rất tốt. Nếu tham gia game show xem mắt, anh có thể ở lại đến vòng cuối cùng.”

Có thể Triển Dương không nghĩ tới câu trả lời của Cố Tương thành thật như vậy, họng anh nghẹn lại. Mới tiếp tục mở miệng: “Anh thích em.”

Cố Tương: “? ? ?”

Má ơi, cái này đúng là không giống bình thường. diendd@nleequydd0n_um_um Đúng lý ra từ câu thứ nhất đến câu thứ hai phải có một đống câu chuyển tiếp ở giữa chứ. Sao lại trực tiếp đến câu thổ lộ rồi? Ở giữa bị cướp mất rồi hả? Triển Cự Cự nói chuyện giống như đang chạy thục mạng, có thể có đầy đủ mở bài, thân bài, kết bài không đây?

“Mỗi ngày gặp lại em, anh đều cảm thấy rất dễ chịu, ở chung với em rất vui. Dù không làm gì cả cũng cảm thấy thật thoả mãn.” Triển Dương tiếp tục câu trước: “Có lẽ những gì anh nói em sẽ không tin, nhưng nếu không nói ra anh sẽ rất tiếc nuối. Em nên biết, đóng phim có thể NG nhưng cuộc sống không thể.” Giọng anh nghiêm túc, hình như có thêm chút khẩn trương, không phải lời hoa mỹ như nghe rất cảm động.

“Anh sẽ kiếm tiền nuôi gia đình, có thể trao đổi với em về công việc, nấu cơm giặt đồ cũng được. Thích thể thao, thích du lịch. Tốt tính, biết dỗ ngọt em.”

Cố Tương: “………….”

Làm gì có tuyển thủ nào tự khen mình bao giờ? Cái quỷ gì đây?

“Anh chưa từng đóng phim tình cảm nên không nghĩ ra lời thoại.” Anh gãi gãi đầu: “Lần đầu tiên đóng phim tình cảm là đóng chung với em, lời tỏ tình trong phim em đã nghe qua rồi. Lời thoại phim khác anh nghĩ thật lâu cũng thấy không ưng ý nên đành nói theo suy nghĩ của mình.”

“Em là người con gái đầu tiên mà anh thích.” Anh nói: “Nếu em nhận lời anh, anh sẽ cố gắng làm cho em hạnh phúc.”

“Anh không muốn chia tay.”

Đèn bên ngoài bức tường thuỷ tinh khi mờ khi tỏ cũng không bằng vẻ ấm áp trên mặt anh lúc này. Ánh sao trên bầu trời toả sáng lấp lánh cũng không bằng tia sáng chói lọi như Ngân Hà trong đôi mắt anh. Chàng trai tuấn tú như một cảnh trong phim điện ảnh, dịu dàng thâm tình, rõ ràng là một người ưu tú chính chắn, giờ đây lại giống như một đứa trẻ bình thường gấp gáp mà vụng về bày tỏ nỗi lòng của mình.

Vì sao trẻ con đáng yêu? Vì chúng hết sức chân thành.

Cố Tương không nhúc nhích. Triển Dương nhẹ kéo tay cô, hình như muốn làm gì đó mà lại không biết làm gì. Tuyển thủ được gọi là tuyển thủ, nhất là tuyển thủ có IQ cao, nhất định có cách.

Anh nắm tay Cố Tương, lấy ngón cái và ngón trỏ chụm thành một vòng tròn, nhẹ nhàng đeo vào ngón vô danh của đối phương.

“Em là mối tình đầu của anh.”

Anh nghiêm túc hỏi: “Giờ đến em, em đáp lại anh được không?”

Cao thủ. Cố Tương hít thật sâu. Di3nd@nl3quyd0n

Cô chưa kịp trả lời, đã thấy một đám người ùn ùn áo tới, người dẫn đầu cầm một cái micro màu vàng choé hét lớn: “Cầu hôn… tới đây mau, đây là cầu hôn!”

Vô số ánh đèn flash “Cách cách” loé lên muốn làm mù mắt người khác.

Cầu hôn?

Cầu hôn!

Hình như đáp án là có. Bạn nhìn đi, đèn sáng như vậy làm sao có thể từ chối được kia chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Um-um về bài viết trên: Ameri, Bùi Thanh Sơn, HNRTV, Ida, My Nam Anh, QTNZ, Windyphan, minyoongi.agustd, syrachen, thtrungkuti, winter rain, xichgo
     
Có bài mới 16.11.2019, 03:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.07.2017, 20:18
Bài viết: 124
Được thanks: 1361 lần
Điểm: 40.72
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 63: Vui buồn.

Edit: Um-um

Tin vui mùa xuân này đến thật sớm.

Trong đầu Cố Tương hoàn toàn rối bời khi được Triển Dương che chở rời đi.

Cô chỉ đến chia tay thôi mà, sao lại thành cầu hôn rồi đây? Hơn nữa không phải đám phóng viên đã được dặn dò trước ư? Sao còn nhao nhao theo Tóc Xoăn hô hào “Cưới đi cưới đi” vậy chứ? Tiếng hò hét vang trời khiến đồng hồ thuỷ tinh rung rung như muốn rớt xuống đất.

Khi Văn Tĩnh và Kevin dẫn theo bảo vệ đến nơi, chuyện đã đến mức không còn cách nào cứu vãn. Khoảng cách từ “chia tay hoà bình” đến “cầu hôn lãng mạn” cách nhau xa đến cả một rãnh Marianas.

Trong lòng Cố Tương sụp đổ. Mặc dù cô đã mỉm cười giải thích đây không phải cầu hôn nhưng không ai quan tâm đến lời nói của cô. Mọi người hứng chí bừng bừng, vừa xem kịch vui vừa cổ vũ nhiệt tình.

Cô có để đoán được mở đầu nhưng không đoán được kết quả kỳ diệu như vậy. Tất cả phóng viên đều dùng ánh mắt lưu luyến nhìn theo cho đến khi bóng dáng của Cố Tương và Triển Dương biến mất.

“Cô thấy chưa?” Thậm chí Tóc Xoăn còn nói với cô gái tóc ngắn vừa nãy nói Cố Tương và Triển Dương chia tay: “Nên  mới nói, nói chuyện phải căn cứ vào sự thật nếu không sẽ bị ê mặt chết đó.”

Cô nàng tóc ngắn hung hăng trợn mắt nhìn cậu ta, ngoe nguẩy bỏ đi.

Cố Tương về nhà chưa đến nửa tiếng, trên mạng đã tràn ngập tin Triển Dương cầu hôn. Hình ảnh giăng đầy khắp chốn, rõ ràng nhất là cảnh Triển Dương dùng ngón cái và ngón trỏ khoanh thành chiếc nhẫn đeo vào ngón vô danh của Cố Tương.

“Đây chính là tay không bắt sói trắng trong truyền thuyết sao? Không có nổi một cái nhẫn luôn hả?”

“Người trên lầu không hiểu rồi. Đây là tình yêu. Nhẫn dùng lâu sẽ rỉ sét, tay đeo vào sẽ rớt. Cự Cự, em nói đúng không?”

“Lòng tôi đau quá đi. Tôi còn tưởng bọn họ quen nhau một năm sẽ chia tay, ngờ đâu bây giờ người ta đã cầu hôn. Lẽ nào sang năm sẽ có em bé sao? (╯‵□′)╯︵┻━┻ Vậy mà tôi còn ế đây này.”

“Triển Cự Cự nhanh nhẹn quá đi. Giỏi quá ↖(^w^)↗”

“Đúng là kim đồng ngọc nữ d.i.e.n.d.a.n.lqd của làng giải trí. Chúng ta ngày nào cũng được há miệng ăn kẹo của cặp đôi hạnh phúc này rồi.”

Cố Tương uể oải tắt máy tính, chỉ muốn im lặng. Bỗng nhiên điện thoại di động vang lên. Cố Nam gọi đến, Cố Tương vừa bắt máy đã nghe tiếng Cố Nam ngọt hơn mật: “Cố Tương! Ba nói chị sắp xếp dẫn anh rể về ăn cơm! Cả nhà đều ủng hộ tình yêu của chị, nhất định phải hạnh phúc nhé!”

Chữ “nhé” cuối cùng Cố Nam cố ý kéo dài ra làm Cố Tương nổi hết da gà. Cô xoa xoa trán, thở dài.

Khi đưa cô về nhà, Triển Dương đã nói: “Em thử suy nghĩ nghiêm túc đi. Anh sẽ không miễn cưỡng.”

Quả thật không hề miễn cưỡng, chỉ là hình như bây giờ cũng không cần miễn cưỡng. Cả thế giới đều biết họ ở bên nhau rồi. Hơn nữa…. trong lòng Cố Tương có một tiếng nói nhắc nhở cô, thuận theo tự nhiên đi, vốn dĩ cô có cảm tính với người này sao lại phải giấu bệnh sợ thầy. Đời người rất quý giá nhưng cũng rất ngắn ngủi. Nếu trên đường theo đuổi ước mơ của mình mà không gặp được ai thích hợp thì một thân một mình không phải đắn đo. Nhưng nếu gặp người tốt, nắm tay nhau vui vẻ sống qua một đời cũng không phải chuyện xấu. Mà lý do bị anh làm rung động không phải vì bề  ngoài, danh tiếng, thậm chí không phải vì sự dịu dàng chăm sóc của anh mà là sự chân thành.

Đó là thứ kiếp trước cô có ít nhất.

Cố Tương vỗ tay, đứng dậy. Kệ đi, thuận theo tự nhiên vậy. Cô đã không có thói quen kích động trước những việc quá vui quá buồn, chuyện tình cảm cứ để theo tự nhiên là tốt nhất.

Làm người quan trọng nhất là vui vẻ.

Đồng thời ở bên kia đại dương.

“Phùng, sau khi xong việc có muốn đi uống một ly không?” Một cô nàng tóc vàng mắt xanh hỏi.

“Không đâu. Tôi còn có việc.” Gương mặc Phùng Văn lạnh lùng, tóc được cột thành đuôi ngựa, cầm áo khoác mặc vào rồi bước đi. Cô gái sau lưng nhún vai, dĩ nhiên đã quá quen với thái độ của cô ta. Nhưng vẫn có chút ngạc nhiên nói với người kế bên: “Hôm nay cô ấy có vẻ không vui.”

“Tất nhiên.” Người đó trả lời: “Người trong lòng cô ấy đã cầu hôn cô gái khác rồi.”

“Tiếc thật.” Cô gái tóc vàng d(d(l(q(d(um(um nói: “Chắc cô ấy sẽ đau lòng lắm đây.”

Phùng Văn bước nhanh vào ngồi trong xe mình.

Khắp nơi đều đưa tin Triển Dương cầu hôn làm cô ta đang quay phim cũng bị ảnh hưởng. Cô ta mở di động lên, những tấm ảnh chụp trên web rất sắc nét. Trong ảnh, Triển Dương mỉm cười nắm lấy tay Cố Tương, hình như muốn nói gì đó. Theo chi tiết trong ảnh có thể đoán được trong lòng anh đang cẩn thận và hồi hộp.

Đó là một Triển Dương cô ta chưa từng biết.

Cô ta hiểu rõ con người Triển Dương từ trước đến nay đều rất lạnh lùng. Lúc đi học cũng vậy, cho dù là người lớn lên cùng anh nhưng Phùng Văn cảm thấy khoảng cách giữa hai người rất xa xôi. Có lẽ cô ta lập dị, Triển Dương càng xa lánh cô ta thì cô ta càng thích thú. Vì hấp dẫn sự chú ý của đối phương, cái gì cô ta cũng muốn giành với Triển Dương. Phùng Văn biết hành động của mình rất ngây thơ nhưng cô ta không nghĩ ra được biện pháp nào khác. Điều đau lòng nhất là bất kể kết quả là gì, thái độ của Triển Dương với cô ta chưa hề thay đổi lấy một lần.

Sau khi Triển Dương vào làng giải trí, cô ta phát hiện Triển Dương trong màn ảnh nhỏ không giống bình thường. Anh mỉm cười bình dị, gần gũi, ôn hoà. Cô ta càng thêm mê muội, thậm chí không quan tâm đến sự phản đối của người nhà, quyết tâm làm diễn viên, theo anh gia nhập làng giải trí. Từ đầu đến cuối, cô ta chỉ dùng duy nhất một phương pháp tranh giành so đo với Triển Dương để gây sự chú ý của anh.

Đáng tiếc là thế nào cũng không thành công.

Phùng Văn không biết vì sao mình chấp nhất với một người đàn ông lâu đến vậy, có lẽ yêu theo thói quen hoặc cảm giác muốn chinh phục. Rất  nhiều lý do mà ngay cả bản thân cô ta cũng không hiểu nổi. Cô ta chỉ biết một điều duy nhất, tình yêu này sẽ kéo dài như vậy mãi.

Đến khi xuất hiện Cố Tương.

Cô gái trong hình xinh đẹp, dịu dàng. Ánh mắt không kềm được vẻ ngạc nhiên với tình hình trước mắt. Ở trong mắt người khác sẽ hiểu là vui mừng nhưng trong mắt Phùng Văn thì rất đáng ghét. Có vài thứ dù cố gắng thế nào đi nữa cũng không có được. Sự nghiệp diễn xuất của cô ta thuận lợi thì sao? Điều cô ta mong mỏi lâu nay chưa từng thành sự thật.

Phùng Văn nhắm mắt lại.

Ban đầu cô ta lo lắng, bởi vì nhiều năm qua Triển Dương chưa từng dính dáng tới bất kỳ cô gái nào. Vừa nghe tin Triển Dương qua lại với Cố Tương, thậm chí cô ta phải bay từ Mỹ về, thăm dò Cố Tương nhưng thấy Cố Tương có vẻ không thích Triển Dương lắm. Cô ta là dạng người ngu ngốc trong chuyện tình cảm nhưng di3nd@nlqd rất nhạy bén trong những vấn đề khác nên đoán ra hai người họ đang giả vờ yêu đương. Mặc dù trong lòng không vui nhưng tâm tình thả lòng hơn trước ít nhiều.

Nhưng bây giờ cô ta không thể nào tự lừa mình được nữa. Ánh mắt và cử chỉ của Triển Dương chân thành hiện lên ý nghĩa, anh thực sự thích Cố Tương.

Nếu như bạn thích một người mười năm như một ngày, coi người đó là mục tiêu của mình nhưng nửa đường món ăn này bị lấy mất, hay nói đúng hơn là bị người ta cướp đi công khai, thế thì liệu trong lòng bạn có còn bình tĩnh được không?

Tuy nhiên… Phùng Văn nhìn chằm chằm vào di động. Cô ta không muốn buông tay.

Cô ta luôn luôn muốn chứng minh một lần mình không hề kém cạnh bất kỳ ai, mình là người có tư cách ở bên anh nhất.

Cô ta gọi một số điện thoại: “Tư Khải, kịch bản hôm trước ông nói với tôi, tôi có thể thử vai nhưng ông có thể đồng ý một điều kiện với tôi không?”

………………
~~ Mọi bài đăng ngoài diễn đàn lê quý đôn - d.d.l.q.d đều không chính chủ (Um-um) ~~
………………

Đường Duệ ngồi bên khay trà, cụng ly với Triển Dương.

Trên tường, bóng đèn chiếu ánh sáng mờ ảo nhưng mặt Triển Dương lại vô cùng chói sáng.

“Bây giờ ông vui lắm hả?” Đường Duệ nhấp một miếng rượu: “Có hối hận không?”

“Ông thấy sao?”

“Tôi đoán ông không hề hối hận.” Đường Duệ thở dài: “Thời gian trôi qua nhanh quá. Chớp mắt ông cũng đến tuổi lập gia đình rồi.”

“Cám ơn.”

“Lần này đúng là ông phải cám ơn tôi.” Đường Duệ cười cười. “Quan hệ giữa người với người thật kỳ diệu. Lần đầu tiên tôi gặp lại ông và Cố Tương, tôi đã có cảm giác hai người sẽ đến với nhau.”

Triển Dương im lặng.

“Quãng đường này rất chông gai.” Đường Duệ nói: “Không phải nói sự nghiệp hay gia đình của ông. Cố Tương không phải là người dễ bị tác động. Ông có chắc sẽ không suy  nghĩ lại không?”

“Phải thử.” Triển Dương nói.

“OK.” Đường Duệ đổi đề tài: “Klaus, ông có biết Phùng Văn đang liên hệ với Tư Khải để yêu cầu Cố Tương phải thử vai kịch bản kia không?” Anh ta ngập ngừng: “Giống với trước kia, hễ cô ta cảm thấy gặp uy hiếp liền dùng cách này để chứng minh bản lĩnh của mình tốt hơn. Chỉ là,” Đường Duệ liếc Triển Dương: “Tôi cảm thấy hình như Cố Tương rất hưởng thụ cơ hội này. Ông hiểu ý tôi chứ?”

Ý của anh ta là, Cố Tương muốn mượn chuyện dính dáng với Triển Dương, lợi dụng cơn ghen của Phùng Văn tranh thủ một cơ hội thử vai phim cho mình.

“Từ nay về sau đừng nói vậy nữa.” Triển Dương đặt ly xuống: “Diễn xuất với cô ấy rất quan trọng cũng rất đơn thuần. Cô ấy không dùng tôi làm thủ đoạn để tranh đấu. Cô ấy không cần như vậy.”

Đường Duệ bày ra vẻ mặt tôi biết chắc thế nào ông cũng nói vậy, rót một hơi hết số rượu còn lại, đặt “Cộp” thật mạnh xuống bàn.

“Nói thật lòng, ông hiện giờ làm cho tôi nhớ đến một lời thoại.”

“Câu gì?”

“Đánh ván cờ này với ngươi thật cực khổ. Vì giữ được con tướng này ta đành phải bỏ tất cả con cờ quan trọng khác.”


Đó là một bộ phim Triển Dương từng diễn qua, trong phim đó đối phương vì đánh bại nhân vật boss của anh nên đã chia tay với người con gái mình yêu nhất.

Điều đó thật giống với hoàn cảnh bây giờ của Phùng Văn. Vì giữ Triển Dương, cô ta cam tâm bỏ qua kịch bản quan trọng của mình. Vì một người tên Cố Tương mà hi sinh con tốt của hai bên.

“Tôi chưa từng nghĩ cô ấy là con cờ.”

Lời nói của anh giống y đúc lời thoại trong phim.

Cho đến bây giờ Cố Tương đối với anh chưa từng là con cờ mà cô là người anh có thể sóng vai.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Um-um về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, HNRTV, Ida, Lynn Moon, My Nam Anh, QTNZ, Windyphan, maihuynh, minyoongi.agustd, syrachen, thtrungkuti, winter rain, xichgo
     
Có bài mới 30.12.2019, 00:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.07.2017, 20:18
Bài viết: 124
Được thanks: 1361 lần
Điểm: 40.72
Có bài mới Re: [Trùng sinh-Hiện đại] Trùng sinh chi ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64: Diễn theo ngẫu hứng
Edit: Um-um

Hai ngày sau Cố Tương trực tiếp nhận được điện thoại quốc tế từ công ty Tư Khải hỏi cô có muốn thử casting phim “Hạ sát Baker” không.

Đây là một bộ phim điện ảnh có nội dung vô cùng đơn giản, nói về cô dâu mới - nữ nhân vật chính từng là thành viên của tổ ám sát cực kỳ ác độc, sau này vì muốn thoát khỏi cuộc sống máu me nên đã đồng ý kết hôn. Nhưng những đồng nghiệp trước đây và người cầm đầu tổ chức - Baker đến phá hỏng mọi thứ. Cô dâu van nài: “Baker, em xin anh. Em đang mang thai đứa bé của anh mà.” Nhưng đáp lại lời cô ấy là một tiếng súng “Đoàng” vang lên! Bốn năm sau cô ấy tỉnh lại trong một bệnh viện. Cô ấy lập tức bắt đầu hành trình báo thù từ Texas đến Tokyo cuối cùng là Mexico với mục tiêu giết hết tất cả những người đã tham dự vào cuộc thảm sát năm đó bao gồm cả kẻ chủ mưu. “Những nơi tôi đã bước đến đều không thể còn tồn tại người tên Baker.”

Đây là một bộ phim hành động thật sự, trong này nữ chính đã giết tổng cộng 57 người. Có rất nhiều khung cảnh và âm nhạc, động tác với độ khó cực kỳ cao gây kích thích và làm mãn nhãn khán giả. Kiếp trước bộ phim nhận nhiều đánh giá bất đồng, khen chê lẫn lộn. Nhưng một bộ phim có thể đưa đến sự tranh cãi cho mọi người cũng là một kết quả thành công.

Dù biết trước sẽ có cơ hội thử vai nhưng lúc chính thức nhận điện thoại thì trong lòng Cố Tương vẫn vô cùng kích động. Bộ phim này đại diện cho thể loại bạo lực Mỹ. Năm đó Thời báo Chicago từng đánh giá đây là một bộ phim loại B (*) rất đáng xem.

(*) Phim loại B: khái niệm tương đối nhằm ám chỉ những bộ phim với kinh phí thấp, dàn diễn viên kém nổi và ít được mong chờ từ giới chuyên môn, thường ám chỉ các phim kinh dị hoặc phiêu lưu giả tưởng. (Nguồn: Kenh14)

Tờ Ngôi sao Toronto cũng từng phát biểu: “Một bộ phim Mỹ mang tính giải trí cao nhất năm.” Họ đã tuyên bố như vậy.

Lời khen rất nhiều đồng nghĩa với việc phải đối diện với nhiều khó khăn hơn. Cho dù ở Mỹ thì việc lấy vai chính là nữ sát thủ cũng rất hiếm. Còn lại là người Hoa đóng vai nữ chính là lần đầu tiên mới có.

Cố Tương từng nghiên cứu qua về phim hành động. Kiếp trước Phùng Văn nhờ vào “Hạ sát Baker” mà có thể trở thành nữ ngôi sao đầu tiên của Trung Quốc trên trường quốc tế, cô ta vốn có kinh nghiệm trong phim hành động, phong cách phù hợp nên diễn không phải thành công bình thường. Nhưng nếu nói có điều gì làm người ta cảm thấy chưa ưng ý thì chính là Phùng Văn diễn vai một người Nhật Bản.

Trong clip phỏng vấn hậu trường từng nhắc qua, d.i.e.n.d.a.n.lqd kịch bản ban đầu nữ chính là người Trung Quốc nhưng ấn tượng về người Trung Quốc là đôn hậu, thiện lương. Dù là báo thù cũng phải báo thù có phong cách giống như Kinh Kha giết Tần vương. Nhưng ngoại hình của Phùng Văn xinh đẹp theo kiểu Tây phương, lại có thói quen diễn nữ gián điệp, tàn nhẫn thì có nhưng phong cách chưa đủ, rất khó diễn ra cảm giác của cô gái Trung Quốc báo thù nên cuối cùng quyết định thành một cô gái Nhật lai Tây.

Điều này không khỏi khiến khán giả có chút tiếc nuối, dù sao trong điện ảnh nước ngoài có mặt nhân vật người Hoa không nhiều, nhất là còn có khả năng thành nữ chính. Dù Phùng Văn diễn vai cô gái Nhật không tệ nhưng nhìn chung vẫn không thoả mãn.

Cố Tương nảy ra một ý, không biết nếu cô có thể thay đổi ý tưởng của biên kịch thì thế nào? Nếu cô có thể dùng kỹ thuật diễn đổi vai chính trở lại thành người Trung Quốc như ban đầu thì sao? Phải chăng cô có thể làm được? Đối với người coi diễn xuất là sự sống mà nói thì việc có thể chứng kiến văn hoá của đất nước mình được tuyên truyền khắp thế giới chắc chắn là một việc rất đỗi tự hào.

Nó còn nhiều ý nghĩa hơn như thế.

Cô để Văn Tĩnh mau chóng lo liệu thị thực để ra nước ngoài thử vai. Khi nghe tin này, Văn Tĩnh cảm thấy như bị sét đánh, còn hỏi có phải Cố Tương lén lút liên lạc với họ không. Khi nhận được câu trả lời do bên kia chủ động yêu cầu, cô ấy còn bắt Cố Tương xác nhận mấy lần đây không phải là lừa gạt nữa.

Sau khi biết chuyện này, Đường Duệ bày tỏ chúc mừng cô. Anh ta nói: “Tiểu Văn rất có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, cô cần phải cố gắng nhé.”

“Tôi biết rồi.” Cố Tương mỉm cười trả lời.

Còn Triển Dương thì ngỏ ý, lqd.d.i.e.n.d.a.n sau khi kết thúc phần diễn ở "Anh hùng bất bại" anh sẽ đi qua Mỹ tham quan phim trường. Cố Tương cảm thấy choáng váng, dù sao cũng chỉ mới đi thử vai, Triển Dương lại có ý đi tham quan phim trường chẳng lẽ anh có 100% lòng tin với cô sao?

Dù sao đi nữa cô cũng không muốn bỏ qua cơ hội này. Mấy ngày này cô càng chăm chỉ luyện tập với huấn luyện viên võ thuật hơn. Kiếp trước vì đóng phim võ thuật nên cô có học qua vài động tác, giờ ôn lại bài cũ không phải chuyện khó, chưa kể kiếp này còn được thầy giáo tận tâm chỉ dạy chẳng khác nào học một biết mười. Từ góc độ diễn viên chuyên nghiệp thì cô đã rất xuất sắc, đạt tới trình độ không cần thế thân. Huấn luyện viên cũng hết sức vui mừng vì mình có một học viên giỏi như vậy.

Tối đó sau khi Cố Tương tập luyện một lúc lâu, khi về nhà đã hơn mười giờ. Phòng trọ của cô cần yên tĩnh và tránh cho paparazzi chụp trúng nên nằm gần vùng ngoại ô. Dọc trên đường về không một bóng người, khi cô vừa đến ngã tư thì gặp phải đèn đỏ, cô liền dừng lại chờ.

Cố Nam đang kề vai bá cổ một đám anh em từ KTV bước ra, cả người lâng lâng vì vừa mới thi xong cái môn cuối cùng khó khăn nhất. Một người vỗ vai Cố Nam nói: “Anh em, bình thường cậu ngay cả rắm còn không thả, không ngờ tối nay lại còn hát một bài. Hát cái bài “Mạnh Mẽ” gì đó? Nói thật đi, có phải cậu để ý Toa Toa rồi phải không?”

“Không ngờ Đại tài tử thanh cao của chúng ta cũng thích hoa khôi trường à?” Một người khác có hơi ghen tị, nói ra với vẻ chua chát.
“Toa Toa gì chứ? Anh Nam chúng ta không thích cái cô hoa khôi trường kia đâu. Người ta là người hâm mộ của Cố Tương, nữ thần ngây thơ mong manh mới nổi gần đây của làng giải trí đấy.” Người kia huỵch toẹt: “Màn hình máy tính, điện thoại di động đều là hình Cố Tương. Dù em cũng thích nhưng bình thường thấy anh không theo đuổi thần tượng sao lại có thể si mê Cố Tương như vậy? Dù có đẹp thật nhưng không đến mức anh phải mê như điếu đổ thế chứ, em vẫn cảm thấy vóc dáng Aoi Sora (1) hấp dẫn hơn nhiều.”

“Thôi đi, Rola Misaki (2) bốc lửa hơn!”

“Nực cười, thân hình đẹp là tất cả hả? Phải xem kỹ thuật diễn, hiểu kỹ thuật diễn là gì không? Tôi thấy Eimi Fukada (3) rất hay, động tác hấp dẫn, nhiều kinh nghiệm đóng phim”

“Vớ vẩn. Maria Ozawa (4) mới là số một!”

(1,2,3,4) : Tên bốn diễn viên phim người lớn nổi tiếng của Nhật (riêng số 3 mình tìm đại một tên nổi tiếng vì bản gốc không tìm ra tên diễn viên)

Thấy càng nói càng quái dị, đã đem Cố Tương đánh đồng với một đám diễn viên phim người lớn, cuối cùng Cố Nam không thể nhịn nữa, quát lên: “Im đi.”

Trong thoáng chốc, mọi người im lặng nhìn cậu: “Sao anh Nam giận vậy? Mẹ nó! Chẳng lẽ anh yêu Cố Tương thật lòng?”

“Hai người có chung một họ kia kìa, có khi trăm năm trước là người một nhà cũng nên.”

Cố Nam: “………” Bây giờ cũng là một nhà được chưa?

Đang nói, vừa lúc đi tới ngã tư. D.d.l.q.d.u.m.u.m Đèn đỏ vừa chuyển sang xanh, mấy người phía trước tắc lưỡi: “Xui quá, đợi chút nữa.” Cậu ta nói chưa dứt câu, bỗng nhiên vui vẻ: “Haha, phía trước có đứa ngu vượt đèn đỏ, không phải muốn tự vận à? Á đù, đúng là tự vận thiệt!”

Cố Tương vừa mới đạp chân ga, chỉ kịp thấy một chiếc người lao tới, đâm thẳng vào cửa xe. Đèn đường ở đây rất tối. Trời tối thui bỗng một người ở đâu đụng vào, cô gái nào nhát gan chắc sẽ sợ đến mức gây ra tai nạn. May là cô từng đóng qua cảnh xác chết không đầu nên dù hơi giật mình nhưng tay chân rất bình tĩnh. Gần đây luyện võ nên phản ứng nhanh nhạy, lập tức dừng xe lại.

Cô chưa kịp làm gì đã thấy người đằng trước lăn lộn từ trên đầu xe té xuống. Cố Tương vội vàng xuống xe, thấy một cô gái nằm dưới đất. Dưới ánh đèn đường, gương mặt cô gái tái mét, không giống như mới bị đụng trúng mà giống bị bệnh hơn.

“Cô có sao không?” Cô đang muốn đỡ dậy bỗng nghe được tiếng gã đàn ông quát tháo: “Con đĩ thối tha còn dám chạy? Ông đây đá chết mày.”

Mâu thuẫn gia đình? Cố Tương ngớ người, bỗng thấy vệt màu đỏ bắt đầu loang ra từ phía dưới cô gái.

Cảnh tượng thân quen thoáng chốc hiện về, cô lập tức biết chuyện gì đã xảy ra. Chửi: “Fuck!” rồi  muốn đứng dậy.

~~ Mọi bài đăng ngoài diễn đàn lê quý đôn - d.d.l.q.d đều không chính chủ (Um-um) ~~

Cố Nam đứng ở đường cái, thấy chiếc xe kia bất ngờ dừng lại, rồi xuất hiện một người đàn ông, bạn học bên cạnh hỏi: “Có phải hai vợ chồng chuyên đóng giả bị xe đụng sảy thai không? Nhưng mà không biết tài xế là ai, nhìn giống nữ thần của cậu đấy. Hay là mình qua xem thử đi.”

“Nữ thần của cậu ấy là ai?” Người còn lại hỏi.

“Cố Tương.”

Cố Nam không nhịn nổi, d(d(l(q(d(um(um nhìn về chỗ chiếc xe vừa nãy bỗng mắt trợn trừng, mẹ nó, giống Cố Tương chỗ nào chứ, đó là Cố Tương chứ còn ai nữa.

Không kịp phân tích vì sao Cố Tương sẽ xuất hiện ở đây, Cố Nam nhìn gã đàn ông hung hăng đó là sợ hết hồn, lo Cố Tương chịu thiệt nên lập tức chạy tới giữa đường.

Mấy chàng trai còn đang bàn tán liền giật mình: “Mẹ kiếp không cần phải vậy chứ, giống thôi cũng không bỏ qua à? Định diễn anh hùng cứu mỹ nhân hả?”

Gã chạy tới trước mặt Cố Tương, mùi rượu đế khiến Cố Tương nhíu mày, hắn không nói câu nào đã đá cô gái một cái. Cố Tương vội cản trước mặt cô ấy, tức giận: “Ông làm gì vậy?”

“Làm gì? Cô không thấy tôi đang dạy vợ à?” Gã quát với người nằm dưới đất: “Ly hôn hoặc cô ráng mà nhịn, đừng thấy tôi cho chút mặt mũi mà làm tới.”

Thấy gã còn muốn đá tiếp, Cố Tương lập tức ngăn lại: “Cô ấy đang có dấu hiệu sinh non. Tôi có thể lập tức báo cảnh sát rằng ông đang cố ý đánh người.”

“Cô cho rằng ông đây không dám đánh đàn bà sao?” Gã giáng một nắm đấm ác độc xuống ngay.

Quỷ say luôn mất lý trí. Rượu sẽ làm cho người ta trở thành ma quỷ.

Tim Cố Nam muốn rớt ra ngoài nhưng khoảng cách mấy bước không cách nào có thể đến kịp, thời gian như đang đứng lại.

Giống như hình ảnh thường bắt gặp trong phim, miệng mấy chàng thanh niên mở to thành chữ “O”. Âm thanh rên rỉ của thai phụ đang nằm trên đất cũng trở nên xa xôi.

Chỉ có cánh tay đang cầm lấy tay của gã đàn ông, trắng nõn mảnh khảnh nhưng lại chứa vô số sức mạnh tiềm ẩn. Trên tay cô cầm một khẩu súng đen bóng, họng súng chỉ vào thái dương gã.

Động tác cô quá nhanh, giống như một nữ gián điệp.

“Ông cho rằng tôi không dám giết đàn ông sao?”

Không biết khung cảnh im lặng trải qua bao lâu, cuối cùng bốc lên mùi khai nước tiểu nồng nặc.

Cô gái trẻ tuổi mặc áo T-shirt, quần thể thao diendd@nleequydd0n_um_um tóc cột đuôi ngựa, nhẹ nhàng thoải mái, nhan sắc xinh đẹp như hoa lại ngắm nghía khẩu súng trong tay. Cho dù cười vô hại nhưng sát khí không kiểm soát mà tản ra bốn phía.

Mang theo đạo cụ trên người rất quan trọng, ngẫu hứng biểu diễn cũng là bản năng.

Tác phong chuyên nghiệp của diễn viên có lúc lại thể hiện ở chính chỗ này.

Cô trừng mắt liếc Cố Nam: “Lo lắng gì nữa, gọi 120!”


Đã sửa bởi Um-um lúc 27.06.2020, 13:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Um-um về bài viết trên: HNRTV, Ida, Lynn Moon, My Nam Anh, QTNZ, Windyphan, minyoongi.agustd, syrachen, thtrungkuti, winter rain, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: zoele và 75 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

4 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40



Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Snow cầm thú HD: Ủa thư viện nhạc đâu rồi ta??
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 724 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 442 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 297 điểm để mua Yoyo đầu hàng
chạng vạng: Trang truyện sắc ở đâu vậy mấy thánh?
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 238 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 200 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 422 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 290 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 764 điểm để mua Ngọc xanh 6

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.