Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 390 bài ] 

Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

 
Có bài mới 01.03.2018, 20:38
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 853
Được thanks: 2768 lần
Điểm: 31.04
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 32
Chương 385: Đối lập     

        Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

     Uyển phi cũng vô ý nói ra lại khiến hoàng đế hoài nghi cốt nhục của chính mình, lúc này đại hoàng tử cùng hoàng hậu hung tợn nhìn Vương Phi.

     “Uyển phi, mong ngươi thận trọng từ lời nói đến việc làm.” Đại hoàng tử lớn tiếng quát lên.

     “Bệ hạ, thần thiếp thật sự hoảng sợ, thần thiếp chỉ đang lo lắng người ngoài sẽ vu oan cho đại hoàng tử mà thôi.”

     Hoàng đế vừa nghe giọng nói của Uyển phi cất lên, tâm cũng đều mềm nhũn, làm sao còn có thể suy nghĩ được nhiều như vậy. Hắn khó chịu nhìn đại hoàng tử với sắc mặt chán ghét.

     “Nghiệp chướng, quỳ xuống!”

     Đại hoàng tử dù không cam lòng nhưng vẫn tuân mệnh quỳ xuống.

     “Phụ hoàng, nhi thần cũng tin tưởng đại hoàng huynh là trong sạch, kính xin phụ hoàng cho phép thử nghiệm. Nhi thần và đại hoàng tử đều là nhi tử của phụ hoàng, hiện tại có người nói đại hoàng tử không phải là nhi tử của ngài, nhi thần cũng bất mãn không Die nd da n****Sóc***Là****Ta****l e q uu ydo n,thể chấp nhận được sự thật này.”

     Nhị hoàng tử lại dập đầu từng cái, từng cái một xuống nền đất sắc lạnh.

     Đại hoàng tử nhìn nhị hoàng tử, hắn không tin người đệ đệ này sẽ bênh vực mình. Nhị hoàng tử không bỏ đá xuống giếng(*) thì cũng đã là chuyện may mắn lắm rồi.

     (*) Câu này thường dùng để nói về quan hệ giữa các nước, nhưng cũng có thể dùng ví von giữa người và người, ý nói người hay vật gì đó không có ý tốt, trong lúc người khác gặp họa thì cảm thấy vui vẻ, không có lòng đồng tình, thậm chí có thái độ ích kỷ lạnh lùng

     Quả nhiên nhị hoàng tử chuyển đề tài : “Nếu không thì nhi thần cũng có thể thay phụ hoàng lấy huyết cũng được ạ.”

     “Nhị hoàng tử quả nhiên hiếu thuận.”

     Uyển phi mở miệng khen ngợi, nàng cũng biết không cần chính mình ra mặt, nhị hoàng tử chắc chắn sẽ không buông tha cơ hội tốt như vậy. Nàng chỉ cần ở đó thúc đẩy một hồi là được rồi, thực sự là đáng tiếc cho đại hoàng tử, sợ là hắn không thể sống nổi qua đêm nay. Tâm tính của đại hoàng tử cũng tốt nhưng chỉ tiếc tỷ tỷ không cho giữ lại hắn, mà nàng cũng chỉ có thể tự cầu phúc vì tính mạng của mình cũng đều nằm trong tay của hắn. Nàng đương nhiên phải tuân theo mệnh tỷ tỷ mình, bằng không nàng sẽ phải chịu nỗi thống khổ như lần trước mà nỗi đau đớn đó nàng không muốn lặp lại lần nào nữa cả.

     Hoàng hậu nương nương nhìn vẻ mặt hoàng đế tựa hồ có chút buông lỏng, tâm trạng hoảng hốt nhìn hắn: “Bệ hạ, đại hoàng tử đúng là nhi tử của ngài, lẽ nào bệ hạ không tin tưởng thần thiếp. Xem ra tiện nhân này đã thông đồng với nhị hoàng tử đây mà.”

     “Tâu hoàng hậu nương nương, cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói không thể nói lung tung. Thần thiếp cùng nương nương không thù không oán thì tại sao sẽ làm chuyện như vậy? Nương nương cũng quá xem trọng thần thiếp.” Uyển phi cũng không kiêng kỵ nói.

     “Bệ hạ, ngài phải tin tưởng thần thiếp, tin tưởng đại hoàng tử. Hắn chính là cốt nhục ruột thịt của ngài.” Hoàng hậu lắp bắp nói.

     “Có phải hay không thì cũng phải nghiệm quá mới biết. Ngài nói đúng không hoàng thượng?”

     Ánh mắt của hoàng đế nhìn chằm chằm hoàng hậu, tuy hắn cũng không muốn người hoàng hậu này nhưng hắn lại muốn có nhi tử. Đây là đứa nhi tử đã khiến hắn rất hài lòng nhưng nếu nó thật sự không phải là nhi tử ruột thịt của mình thì chẳng phải hắn đem cả giang sơn cho kẻ khác hay sao? Chuyện này cũng không thể đoán biết trước được.

     “Nếu là nhi tử của trẫm thì ta thấy nhị hoàng tử nói cũng không sai, cứ làm như thế đi.” Rốt cuộc hoàng đế cũng đồng ý thử nghiệm.

     Uyển phi đắc ý liếc mắt nhìn hoàng hậu. Nàng nhìn nữ nhân này cũng cảm thấy rất chướng mắt.

     Lúc này tâm tư đại hoàng tử như đứt đoạn, hắn luôn vững tin hắn chính là nhi tử ruột thịt của hoàng đế nhưng bây giờ hắn lại bị chính phụ thân làm cho nhục nhã, nhục nhã chính thái tử sắp được lên ngôi như hắn. Dù sau này hắn có được chính thức lên làm hoàng thượng thì cũng sẽ bị thế nhân chê cười, một hoàng đế bị người đời hoài nghi về huyết thống hoàng tộc cũng tự nhiên bị bàn dân thiên hạ xem là không xứng ngồi trên ngôi vị hoàng đế.

     “Phụ hoàng, người thật sự muốn như vậy sao?”

     Hoàng đế với nét mặt âm trầm gật gù: “Hoàng nhi, ngươi có một người mẫu hậu như thế cũng không nên trách trẫm. Chỉ có điều nếu ngươi chính là nhi tử ruột thịt của trẫm thì trẫm cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Bên cạnh đó, người mẫu hậu như thế này phải bị kéo xuống xử tử.”

     Hoàng đế thiếu kiên nhẫn khoát tay.

     Đại hoàng tử chăm chú ôm hoàng hậu “Phụ hoàng, mẫu hậu cũng có cùng ngài hơn hai mươi năm phu thê rồi, cầu xin phụ hoàng mở ra một con đường cho nàng.”

     Trên trán đại hoàng tử đều là máu tươi.

     Nhị hoàng tử hả hê đắc ý nhìn hoàng hậu đang làm vẻ mặt bất đắc dĩ nằm trong lòng đại hoàng tử.

     “Được rồi, trước tiên đem nước tới đây.”

     Hoàng đế căm ghét liếc mắt nhìn hoàng hậu như đang nhìn thứ gì không sạch sẽ.

     Hoàng hậu chăm chú cầm tay đại hoàng tử, vốn nàng sợ chết nhưng nếu để người khác nhìn ra được thì nàng cũng không còn mặt mũi nào.

     “Tâu Hoàng thượng, Vương gia, thái y đã chuẩn bị xong.”

     Hoàng đế gật gù.

     “Mang lại đây.”

     Thái y mang chậu nước tới, các cung nữ đem một cái bàn nhỏ để ở giữa phòng, thái y cũng đặt chậu nước lên đó.

     “Tâu bệ hạ, hạ quan đã chuẩn bị kỹ càng.”

     “Bắt đầu đi.”

     “Tuân lệnh”

     Thái y cúi đầu, quay về phía nhị hoàng tử nói: “Nhị hoàng tử điện hạ, phiền ngài nhỏ một giọt máu vào chén.”

     Nhị hoàng tử ngạo mạn đưa tay ra, phảng phất như hắn mới thật sự là Phượng Tử Long Tôn (con cháu cao quý thuộc dòng dõi hoàng thất), còn đại hoàng tử mới chính là nghiệt chủng.

     “Thái y, ngươi làm đi.”

     Thái y lấy ngân châm ra đâm trên ngón tay của hắn, một giọt máu chảy ra nhỏ vào trong bát.

     Thái y xoay người lại nhìn đại hoàng tử, còn đại hoàng tử liếc mắt nhìn hoàng đế, cắn răng cảm thấy khuất nhục, đưa tay cho thái y.

     Thái y cũng đâm vào cùng một vị trí, nhỏ một giọt vào chậu nước. Hai giọt máu tụ họp vào nhau nhưng cuối cùng không hòa làm một thể.

     “Bệ hạ, ngài xem.” Thái y chỉ vào bát nước nói.

     Hoàng đế nhìn hai giọt máu không hòa làm một thể, kết quả này có thể tưởng tượng được rằng căn bản đại hoàng tử cũng không phải nhi tử của hắn. Thì ra bấy lâu nay mình lại giúp người khác nuôi dưỡng nhi tử.

     Hoàng đế đi tới bên cạnh hoàng hậu, còn hoàng hậu nhìn hoàng đế với ánh mắt đầy sợ hãi. Làm sao nàng có thể chấp Die nd da n****Sóc***Là****Ta****l e q uu ydo n,nhận nhi tử này không phải là nhi tử của hắn? Sao lại có khả năng như vậy?

     “Bệ hạ.” Hoàng hậu hết nhìn dòng máu trong chén lại nhìn hoàng đế nói: "Không thể nào, không thể nào."

     Hoàng hậu lắc đầu, nàng  hoang mang cầm lấy vạt áo hoàng đế nói: "Sẽ không có khả năng như vậy. Bệ hạ, bệ hạ, Hạo nhi chính là nhi tử của ngài. Nước này nhất định có vấn đề, nhất định là có vấn đề."

     "Cút!" Hoàng đế mạnh mẽ đá hoàng hậu văng sang một bên.

     Đại hoàng tử ngây người như phỗng, làm sao có khả năng này? Hắn không phải là nhi tử của hoàng đế sao? Không thể, không thể, sẽ không, nhất định sẽ không có khả năng này.

     "Phụ hoàng. . . . ."

     Nước mắt từ trong khoé mắt của đại hoàng tử cũng sắp tuôn ra, nếu hắn thật sự không phải là nhi tử của hoàng đế thì tất cả những thứ này…. tất cả những thứ này cũng là chắp tay nhường cho người khác hay sao?

     "Im miệng! Đừng gọi ta là phụ hoàng, trẫm không phải phụ hoàng của ngươi."Hoàng đế nổi giận nói.

     "Người đâu, đưa đại hoàng tử về phủ đại hoàng tử, bất luận người nào cũng sẽ không được đến thăm hắn."

     Hoàng đế vẫn không quyết định giết đại hoàng tử.

     "Phụ hoàng sao? Người này căn bản là không phải phụ hoàng của ngươi." Nhị hoàng tử quỳ trên mặt đất nói.

     Sắc mặt hoàng đế ửng đỏ chỉ vào nhị hoàng tử: "Các ngươi đều cút ra ngoài cho trẫm."

     Uyển phi nhìn hoàng đế giống như đang tức giận đến cực điểm nên vội vàng đỡ hắn: "Bệ hạ, bệ hạ, bệ hạ ngài bớt giận, muốn giết thì tùy tiện giết là được rồi, tuyệt đối không nên làm ảnh hưởng đến thân thể.”

     Hoàng hậu nhìn Uyển phi: "Chính là ngươi, tất cả đều là kế hoạch của ngươi, ngươi thật ác độc. Đại hoàng tử chính là nhi tử của bệ hạ, làm sao ngươi có thể làm như thế? Tứ hoàng tử mới đúng là con hoang nhưng hắn cũng đã chết rồi. Nhi tử của bổn cung chính là nhi tử của bệ hạ, bệ hạ anh minh đừng để người nữ tử giảo quyệt này xúi giục."

     Uyển phi lạnh lùng nhìn hoàng hậu, cười cợt: "Nương nương nói đến chỗ nào rồi, ta chỉ là nữ tử thôn dã, không hiểu nương nương đang nói gì."

        Hết chương 385.



Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 22.07.2018, 22:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: xichgo
     

Có bài mới 02.03.2018, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 853
Được thanks: 2768 lần
Điểm: 31.04
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 31
Chương 386: Điên cuồng trả thù

         Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

     "Ngươi không hiểu bổn cung đang nói gì sao? Ngươi cũng chỉ vì nhi tử của con tiện nhân Thương hoàng hậu kia mà lập mưu hại bổn cung cùng đại hoàng tử." Hoàng hậu vì quá tức giận nên nói cũng không biết lựa lời.

     Uyển phi bình tĩnh nở nụ cười: "Tỷ tỷ nói cái gì thì chính là cái đó, Thương hoàng hậu là ai, bổn cung cũng chưa từng gặp qua. Nếu nương nương muốn trước khi chết kéo theo một người chịu tội thay thì thần thiếp cũng không từ chối."

     "Ngươi…"

     Hoàng hậu chỉ vào Uyển phi nghiến răng nghiến lợi, đầu gối đi dần đến bên cạnh hoàng Đế: "Bệ hạ, bệ hạ, đại hoàng tử chính là nhi tử ruột thịt của ngài, đúng là nhi tử của ngài, ngài nhất định phải tin thần thiếp."

     Hoàng đế đen mặt nhìn hoàng hậu : "Trẫm chưa từng đối xử tệ bạc với ngươi, ngươi làm chuyện như vậy, trẫm thực sự không muốn nhìn đến ngươi."

     Hoàng đế ngẩng đầu "Người đâu, đem hoàng hậu kéo xuống xử tử."

     Hoàng hậu mở to hai mắt nhìn hoàng đế, nàng cũng chưa kịp xin tha mà thị vệ cũng ngang ngạnh kéo nàng xuống. Móng tay hoàng hậu cấu chặt dưới nền đất gạch màu xanh, lưu lại vết máu thật sâu khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.

     Hoàng hậu cất tiếng kêu gào lần cuối cùng, Uyển phi biết lần này nàng ta sẽ không còn con đường sống.

     "Phụ hoàng, ngài phải bảo trọng thân thể."

     Trên mặt nhị hoàng tử là một mảnh lo lắng, trong cuộc chiến tranh này, hắn mới là người hưởng lợi nhiều nhất.

     Đại hoàng tử bị kéo về phủ, hoàng hậu được ban cho cái chết.

     Sắc mặt và tâm tình của hoàng đế bất định, cũng vì quá tức giận nên cũng hôn mê bất tỉnh.

     Bàng Lạc Tuyết  đang chăm chú nhìn mọi người luống cuống tay chân đỡ hoàng đế thì bị Thích Dao kéo đi: "Đi thôi, nhìn lâu như vậy làm gì? Tỷ lạnh chết rồi."

     "Mùa đông khắc nghiệt tự nhiên sẽ lạnh, hiện tại hoàng hậu còn thảm hơn trời mùa đông giá rét. Đi thôi, ta không nhìn thấy nàng chết cũng sẽ không an lòng."

     "Được rồi, hãy giao cho Thương Dực thôi. Người nữ nhân kia chết như thế cũng coi như khiến chúng ta hả giận."

     Thích Dao nhìn môi Bàng Lạc Tuyết trở nên trắng bệch thì lo lắng nói: "Thiệt thòi cho muội sinh ra vào mùa đông, muội sợ lạnh như vậy thì cũng mau trở về thôi."

     Bàng Lạc Tuyết  cũng còn không cách nào, không thể làm gì khác hơn là tùy ý Thích Dao kéo mình trở về. Chuyện còn lại chỉ có thể giao cho Thương Dực làm.

     "Ừm."

     Hoàng hậu bị kéo vào trong nhà giam, thị vệ ném nàng xuống đất.

     Hoàng hậu nắm lan can gào khóc: "Ta muốn gặp hoàng thượng. Ta muốn gặp hoàng thượng!"

     "Được rồi, hoàng thượng không phải là người mà ngươi muốn gặp liền gặp. Ngươi còn sức kêu gào như thế chi bằng cũng nên phục vụ bọn ta một chút." Bọn thị vệ hèn mọn nói.

     Hoàng hậu nắm y phục của chính die,n;da.n****Sóc***Là****Ta****lze.qu;ydo/nn..mình nói:"Các ngươi định làm gì? Ta là người nữ nhân của hoàng thượng, là hoàng hậu của Bắc Yến quốc."

     "Hừ! Ngươi đã không còn."

     Một thị vệ khác muốn tới gần kéo tay hoàng hậu "Đại ca, vì một nữ nhân như vậy không đáng."

     "Hừ! Sợ cái gì, người cũng sắp chết còn gì."

     Hoàng hậu sợ hãi nhìn thị vệ "Không. Ta chết cũng không muốn như vậy."

     "Có muốn hay không cũng không do ngươi quyết định." Giọng nói của Thương Dực lạnh nhạt vang lên từ phía sau thị vệ.

     "Ngươi …. Làm sao ngươi có thể vào được đây?"

     Hoàng hậu mở to hai mắt, nhận ra nơi này chính là thiên lao.

     "Hừ, ngươi không cần phải quan tâm ta. Vốn là ta muốn trực tiếp giết ngươi để báo thù cho tỷ tỷ ta nhưng hiện tại thật giống là lợi cho ngươi quá rồi." Thương Dực hừ lạnh.

     Hai người thị vệ như nhận ra Thương Dực rồi nên hành lễ "Bái kiến công tử."
     
Thương Dực gật gù "Ta thưởng nữ nhân này cho các ngươi. Chăm sóc hoàng hậu của chúng ta thật tốt."

     Hai người liếc mắt nhìn nhau, sợ hãi nhìn Thương Dực. Nơi này vốn đã bị hắn khống chế

"Ngươi không thể làm nhục bổn cung như thế."

     Thương Dực tàn nhẫn cười "Ngươi càng không muốn thì ta một mực muốn ngươi như vậy."

     Thương Dực xoay người rời đi, phía sau là giọng nguyền rủa của hoàng hậu cất cao hơn một tiếng, quần áo nàng cũng bị xé rách cả rồi. Thương Dực lạnh lùng đi ra ngoài "Tỷ tỷ, kẻ thù của chúng ta chẳng mấy chốc sẽ đến gặp tỷ, tỷ cũng đừng nên gấp gáp, người hoàng đế kia cũng sẽ không sống được bao lâu đâu."

     Phủ đại hoàng tử

     Cuối cùng đại hoàng tử cũng thoát ra khỏi sự mê muội mà khôi phục trở lại tâm tình trong lòng mình "Làm sao lại có khả năng đó? Mình chính là nhi tử ruột thịt của phụ hoàng, cũng tuyệt đối không phải là nhi tử vô lại nào, mình tuyệt đối sẽ không vâng lời."

     Trong đầu đại hoàng tử dần hiện ra rất nhiều chuyện, tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay chắc chắn có người đứng ở phía sau sắp xếp, là nhị hoàng tử sao? Hay là người nữ tử yêu mị kia? Vậy rốt cuộc là ai?

     Ngụy Lâm Nhi nghe lời đại hoàng tử phi dặn dò đứng ngoài cửa chờ đại hoàng tử, thấy  đông đảo thị vệ bao quanh phủ đại hoàng tử thì sợ hãi trở về bẩm báo với đại hoàng tử phi.

     "Nương nương, không xong rồi, có chuyện không tốt."

     Tĩnh Nguyệt căm ghét cau mày, hiện tại khuôn mặt nàng đã thành ra bộ dáng này, còn có việc gì có thể không tốt hơn việc này nữa đây.

     "Nói nhăng nói cuội gì đó, đại hoàng tử đâu?"

     "Nương nương, có rất nhiều quan binh vây quanh phủ đại hoàng tử." Ngụy Lâm Nhi sốt ruột nói.

     "Cái gì?" Đại hoàng tử phi ngồi dậy "Đã xảy ra chuyện gì? Người nào lại dám to gan như vậy. Ngươi nhanh lên một chút đi xem tình hình thế nào. Đỡ bổn cung dậy, nhanh lên một chút!"

     "Dạ, tuân lệnh Vương Phi."

     Ngụy Lâm Nhi cũng nhanh chóng đỡ tay đại hoàng tử phi đi ra ngoài.

     "Đại hoàng tử, hoàng đế có chỉ, ngài không thể đi ra ngoài."

     "Đại hoàng tử sao? Ta thật không biết ta có phải là đại hoàng tử nữa hay không?" Đại hoàng tử tự giễu nói xong, vung tay ra hiệu cho bọn họ nên làm gì thì làm đi.

     "Điện hạ."

     Kỳ Nguyệt nhìn đại hoàng tử hồn bay phách lạc thì cũng sợ hết hồn.

     "Nguyệt Nhi, hiện tại ta không biết mình có phải thật sự là nhi tử của phụ hoàng hay không?"

     Kỳ Nguyệt lắc đầu một cái nói: "Mặc kệ điện hạ có phải là nhi tử của hoàng thượng hay không nhưng ngài chính là điện hạ trong lòng thiếp, là phu quân của thiếp."

     Hai mắt đại hoàng tử ửng đỏ, kéo tay Kỳ Nguyệt nói: "Nguyệt Nhi, nàng về trước đi, đêm nay ta sẽ đến thăm nàng. Hiện tại ta muốn điều tra rõ ràng xem rốt cuộc là ai đang giở trò quỷ, nhất định ta phải điều tra rõ ràng."

     "Vâng."

     Kỳ Nguyệt  dịu ngoan trở lại. Tình cảnh này vừa vặn rơi vào ánh mắt  Tĩnh Nguyệt. Đố kị, lửa giận, lúc này đều nhanh chóng bộc phát. Nàng giận dữ đẩy tay Ngụy Lâm Nhi ra.

     "Điện hạ!"

     Đại hoàng tử nghe được giọng nói Tĩnh Nguyệt thì căm ghét cau mày, thế nhưng nghĩ đến tình cảnh bây giờ còn muốn nàng hỗ trợ nên liền nhịn xuống. Trong nháy mắt, hắn xoay người nhìndie,n;da.n****Sóc***Là****Ta****lze.qu;ydo/nn.. thấy khuôn mặt đen đúa của Tĩnh Nguyệt thì sợ hết hồn.

     "Khuôn mặt nàng sao vậy?"

     Trong lòng Tĩnh Nguyệt tức không nhịn nổi, vừa nãy lại thấy hắn cùng ân ái với con hồ ly tinh kia thì lửa giận cũng lan toả "Hừ! Trong lòng Vương gia còn có thiếp sao? Còn quan tâm đến thiếp sao?"

     Đại hoàng tử cau mày, người nữ nhân này mãi mãi cũng chỉ biết gây phiền phức, xưa nay vẫn là như thế "Nàng được rồi đó, hiện tại ta cũng không rảnh để chờ xem phản ứng của nàng. Ta đi đây."

     "Đại hoàng tử vội vã như vậy là bởi vì khuôn mặt của thiếp sao? Vì vậy nên người cũng vội vã đi đến chỗ của tiểu yêu tinh kia sao?”

     "Ta nói ngươi thôi đi!"

     Tĩnh Nguyệt không biết lấy dũng khí từ nơi đâu mà có can đảm tiến lên ngăn cản đường đi của đại hoàng tử: “Đại hoàng tử, thiếp mới là Vương Phi của người, còn ả hồ ly tinh kia thì không. Nếu người cứ như thế, thiếp sẽ liền giết nàng."

     "Ngươi dám?" Đại hoàng tử cho nàng một cái tát "Ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi bình yên ở vị trí đó sao? Ta lập đại hoàng tử phi như ngươi được thì ta cũng sẽ hạ xuống được."

     Tĩnh Nguyệt sốt ruột nói: "Chẳng lẽ ngài thật sự muốn lập con tiện nhân kia? Không được, nàng xuất thân cao quý như thiếp sao?"

     Đại hoàng tử cười lạnh hai tiếng : "Trong lòng ngươi chỉ có ngôi vị hoàng phi là cao quý, xưa nay đều không có ta."

       Hết chương 386.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.03.2018, 15:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phượng Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 853
Được thanks: 2768 lần
Điểm: 31.04
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 30
Chương 387: Giam cầm

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

     Tĩnh Nguyệt kinh ngạc nhìn đại hoàng tử, thầm nghĩ nếu không phải ngươi bị tiểu yêu tinh kia mê hoặc thì tại sao lại như vậy?

     Đại hoàng tử xoay người muốn rời đi.

     "Ngài đi đâu vậy? Có phải là lại muốn đi ôm ấp với tiểu yêu tinh kia?"

     "Đúng thế, có điều bản điện hạ có thể nói cho ngươi biết, ngày hôm nay ta đã nhỏ máu nghiệm thân, chứng minh ta không phải nhi tử của phụ hoàng. Ngươi biết điều này có ý nghĩa gì không?" Đại hoàng tử quay lưng về phía đại hoàng tử phi nói.

     "Không, không thể như thế." Tĩnh Nguyệt thất thần nói.

Nếu hắn không phải là đại hoàng tử thì nàng phải làm sao?

     "Phụ hoàng xử tử mẫu hậu, rất nhanh sẽ đến phiên ta. Ta nghĩ nàng yêu ta như vậy, chắc cũng đồng ý theo ta cùng đi xuống cửu tuyền chứ?"

     "Không, không, không thể như thế được, làm sao có khả năng ngài không phải nhi tử của bệ hạ chứ? Việc đó là không thể."

     Ngụy Lâm Nhi đỡ thân thể đang phát điên của đại hoàng tử phi.

     "Ha ha ha, không thể."

     Lúc này trên khuôn mặt của đại hoàng tử phi là một mảng màu đen mà nó lan tràn càng lúc càng nhiều.

     Đại hoàng tử trở lại nơi ở của Kỳ Nguyệt thấy nàng chỉ đang cầm y phục của hài tử ngồi đó thở dài.

     "Đều là do ta không tốt hại hài tử của chúng ta chết sớm."

     Kỳ Nguyệt cũng lặng lẽ rót một chén trà "Bệ hạ chỉ là nhất thời hồ đồ, chờ bệ hạ tỉnh táo lại, nhất định ngài ấy sẽ tin tưởng điện hạ."

     Đại hoàng tử gật gù "Đúng đấy. Ta nghĩ mình cũng không nên nộ gấp công tâm (tương tự câu thành ngữ giận quá mất khôn), chuyện ngày hôm nay nhất định là do nhị hoàng tử gây nên."

     "Điện hạ anh minh, hiện tại điện hạ chỉ phải cố gắng bằng mọi cách khiến cho bệ hạ tin tưởng ngài."

     "Vẫn là nàng hiểu chuyện nhất, lần này phụ hoàng thật nhẫn tâm."

     "Sắc trời đã tối, điện hạ uống chén trà để bớt giận, từ từ bàn bạc đối sách kỹ lưỡng."

     Trong ánh mắt Kỳ Nguyệt  chợt lóe lên tia tàn nhẫn nhưng rất nhanh cũng biến mất.

     Đại hoàng tử không nghi ngờ gì lại nhận lấy uống vào... ... . .

     Đại hoàng tử phi được Ngụy Lâm Nhi dìu vào trong phòng. Bản chất điên trong người của đại hoàng tử phi cũng dần yên tĩnh trở lại.

     "Lâm Nhi, ngươi đi thăm dò xem rốt cuộc sự thật có phải là như lời đại hoàng tử đã nói không?"

     "Vâng."

     "Chờ đã, cầm ít bạc này rồi đi. Phải nhanh lên mới được."

     Ngụy Lâm Nhi gật gù nói: "Dạ nương nương."

     Đại hoàng tử phi nhìn khuôn mặt mình, lại suy nghĩ một chút về tiểu yêu tinh trong Nguyệt các kia, trong lòng hận đến nỗi phun ra một ngụm máu tươi.

     "Nương nương, vừa nãy nô tỳ đã hỏi viên gác cổng và đã cho hắn bạc. Được biết rằng những lời đại hoàng tử nói chính là thật sự, ngài ấy không phải là nhi tử của bệ hạ, hoàng hậu nương nương cũng đã bị xử tử."

     Bàn tay của đại hoàng tử phi chợt trở nên lạnh lẽo, run cầm cập hỏi: "Ngươi... Ngươi có thể dò nghe xem đã xảy ra chuyện gì?"

     "Vâng, nương nương, nô tỳ sẽ tìm vài người quen để hỏi. Nương nương, bây giờ chúng ta phải làm sao?" Die nd da n****Sóc***Là****Ta****l e q uu ydo n,Ngụy Lâm Nhi sốt ruột hỏi.

     "Người đâu, chuẩn bị y phục cho bổn cung. Bổn cung muốn đi ra ngoài."

     Ngụy Lâm Nhi sợ hết hồn "Nương nương, người muốn. . ."

     "Nếu biết còn không mau đi chuẩn bị, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn ta chết ở chỗ này hay sao?"

     "Vâng, nô tỳ sẽ lập tức đi chuẩn bị ngay."

     Phủ nhị hoàng tử

     Phủ nhị hoàng tử cũng không lớn như phủ đại hoàng tử nhưng ngược lại phủ này lại có cách bày trí vô cùng thanh lệ trang nhã.

     Nhị hoàng tử vừa ôm một mỹ nhân vừa uống chút rượu.

     "Điện hạ, chuyện gì có thể khiến người cao hứng thế ạ?" Mỹ nhân hé miệng cười khẽ.

     Nhị hoàng tử nắm cằm của mỹ nhân nói:”Đúng đấy, lần này xem ai còn có thể cản đường của ta."

     Mỹ nhân cũng giả lả cười "Điện hạ, bên ngoài quá lạnh, thiếp thân đã chuẩn bị rượu, chúng ta đi vào phòng uống một bình rượu chúc mừng điện hạ thôi."

     Phủ đại hoàng tử

Đại hoàng tử trở lại thư phòng, trong đầu như đang suy nghĩ lại chuyện nực cười xảy ra ngày hôm nay.

     "Đại hoàng tử, Đại hoàng tử phi lén lút mua chuộc thị vệ để đào tẩu." Quản gia lặng lẽ đứng ở ngoài cửa nói.

     Đại hoàng tử vung tay "Vào đi."

     "Vâng." Quản gia đẩy cửa ra, lại nhìn hai bên một chút rồi đóng cửa lại.

     "Quên tiện nhân kia đi. Đúng rồi Nguyệt phi đâu?" Đại hoàng tử hỏi.

     Quản gia hành lễ nói: "Nguyệt phi nương nương nói nàng muốn đích thân vì ngài xuống bếp làm vài món ngon. Nàng nói muốn đến thăm ngài nhưng vì hiện tại tâm tình ngài không tốt nên cầu xin lão nô đến bẩm báo với ngài một tiếng."

     "Ôi, hoạn nạn mới thấy chân tình, đều do ta hại chết hài tử của Nguyệt phi."

     "Đại hoàng tử, ta cảm thấy ván cờ ngày hôm nay là có người mưu hại. Mối quan hệ mật thiết giữa ngài và hoàng thượng cũng đã kéo dài từ trước đến giờ, vậy làm sao có khả năng ngài không phải là nhi tử của bệ hạ." Quản gia lên tiếng nói.

     Đại hoàng tử cau mày vì mình còn chưa nghĩ ra đối sách nào. Chuyện ngày hôm nay xác thực kỳ lạ, chỉ là hắn đã không  thể cứu được mẫu hậu nữa rồi.

     "Hiện tại phụ hoàng chỉ cấm túc ngài thôi, nếu chúng ta chứng minh được nhị hoàng tử đã góp phần động tay động chân vào chuyện này là được."

     Đại hoàng tử trầm tư nói: "Ngươi nói đúng, lúc đó ta quá bất cẩn, mà mẫu hậu ta cũng quá lúng túng."

     "Đại hoàng tử nên suy nghĩ thật kỹ."

     "Ta biết rồi, ngươi lui về trước đi, hãy để ta yên tĩnh suy nghĩ thật kỹ. À, đúng rồi, thay ta thảo ra một bản hưu thư đưa đến tiện nhân kia, vĩnh viễn không cho nàng trở về đây."

     "Còn Nguyệt phi thì sao ạ?"

     Đại hoàng tử suy nghĩ một chút nói: "Trước tiên nàng tạm thời vẫn là trắc phi, dù sao khi thay đổi thân phận Nguyệt phi thì nàng cũng không giúp gì được ta. Ngươi cũng vào kho lấy ra chút ít kim ngân châu báu đưa đến cho nàng là được. Hiện tại đối với vị trí chính phi, nàng vẫn chưa đảm đương nổi."

     Quản gia gật gù "Tuân lệnh đại hoàng tử, ngài suy nghĩ thật chu tường."

     Quản gia cầm một ít trâm gài tóc tinh xảo cùng châu báu đưa đến cung của Nguyệt phi nói rằng đại hoàng tử ban thưởng cho nàng.

     "Ngươi trở về đi thôi, không nên khiến đại hoàng tử nhìn ra kẽ hở."

     "Vâng."

     Quản gia thi lễ một cái, ai cũng không nghĩ tới hiện tại quản gia đã là người Nguyệt phi rồi, nói chuẩn xác hơn chính là người của Bàng Lạc Tuyết.

     "Nương nương."

     U Nhược lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau.

     "Nương nương giống như có chút buông lỏng."

     Kỳ Nguyệt giật mình sợ hết hồn, quay đầu lại nói: "Cô nương đến rồi, A Ly cô nương có dặn dò gì sao?"

     U Nhược cười cợt: "Cái này đúng là không có, chủ nhân nhà ta chỉ nói chuyện ngày hôm nay chắc nương nương sẽ có buông lỏng. Nương nương không cần lo lắng, nếu ngài không muốn Die nd da n****Sóc***Là****Ta****l e q uu ydo n,hợp tác thì cũng có thể ngừng ngay lúc này. Mà nương nương cũng không cần suy nghĩ nhiều, vì như vậy nương nương sẽ không sống được an ổn."

     Trên người Kỳ Nguyệt chảy mồ hôi lạnh khắp cả người,  A Ly cô nương quả thật quá thông minh lại sắc sảo. Mình mới buông lỏng một chút mà nàng đã sai U Nhược đến cảnh cáo mình.

     "Cô nương nói đến chỗ nào rồi. Nếu tên đã lắp vào cung thì cũng mãi mãi không thể quay đầu lại được, bổn cung biết điều này."

     U Nhược nhìn Kỳ Nguyệt cầm cây trâm trên tay "Nương nương, cây trâm này thực sự là tinh mỹ nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ là đồ vật của người khác ban thưởng mà thôi, so với cảm giác được chính mình làm chủ, quả thực không giống nhau. Nương nương là một người thông minh, tự nhiên biết bản thân mình muốn cái gì mới phải."

     "Mời ngươi chuyển lời đến chủ nhân, bổn cung đã hiểu tường tận rồi."

     U Nhược cười cợt: "Vậy nô tỳ xin cáo lui."

     Kỳ Nguyệt  cười nhìn U Nhược đi ra ngoài, trên người mình chảy mồ hôi lạnh khắp cả người. Nữ nhân này thực sự lợi hại, có điều Kỳ Nguyệt nhìn cây trâm đang nằm trên tay mình tiện tay ném đi cười lạnh. Có câu nói không sai, cảm giác chính mình nắm giữ hay là được người khác ban thưởng quả nhiên là không giống nhau.
        
        Hết chương 387.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 390 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hienbach, kevin117, Nelumbo nucifera, Nhược Tịch Tịch, Thiên Di, trâu đầm nước và 269 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.