Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ

 
Có bài mới 05.03.2016, 17:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 08.05.2015, 20:30
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 24
Được thanks: 60 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Năm 2002

   Lễ tốt nghiệp trong men say...

   Ba năm sau...

   Chàng nghệ sĩ lang thang vẫn đi tìm lý tưởng và khao khát cho riêng mình...


    Chương 4.1

   Năm học mới 2002, Châu Tuệ lại nhận được mốt suất học bổng.

   Trương Đình và Vương Huy nhận được báo ứng của Vương mấu nương nương, Trương Đình thi trượt hai môn, Vương Huy thi trượt ba môn, học lại một môn.

   Phùng Tùng đã mạo hiểm vượt qua cửa ải ,phá lệ, lần đầu tiên không thi trượt môn nào.

   Khác biệt lớn nhất của người thi qua và người thi trượt chínhlà trước ngày Mười năm tháng Giêng, bạn vẫn ở nhà ăn bánh sủi cảo, uống rượu, thì người thi trượt kia đã phải bước chân lên chuyến tàu hướng về Trùng Khánh.

   Phùng Tùng lần này vô cùng sung sướng trên nỗi đau của người khác. Anh ta an ủi Vương Huy: "Người anh em, mệnh của cậu vô cùng thảm hại, cóa gia đình nào đón năm mới mà không ăn sủi cảo chứ?! Sao mỗi lần thi cử cậu đều không ăn được sủi cảo thế nhỉ?".

   Nếu là trước kia, tôi nói là trước khi Vương Huy và Trương Đình ở bên nhau, Vương Huy chắc chắn đã đánh cho Phùng Tùng một trận. Nhưng từ sau khi ở bên Trương Đình, Vương Huy có thể bình tĩnh đón nhận những lời châm chọc kiểu này của Phùng Tùng.

   Năm 2002 là năm tốt nghiệp của lớp Châu Tuệ.

   Năm nay, lớp Châu Tuệ đã phải đi chiến đấu thực tế ở Cục doanh nghiệp Chứng khoán, học cách đầu cơ cổ phiếu.

   Cũng trong năm nay, bóng đá Trung Quốc đã thi đấu trên võ đài lớn World Cup. Kết quả, đội Trung Quốc đã không ghi được bàn thắng nào, để thủng lưới chín bàn trong lịch sử.

   Phùng Tùng và Vương Huy là fan hâm mộ của câu lạc bộ Inter Milan khét tiếng nước Ý. Đối với chuyện Trung Quốc được vào World Cup mang tiếng lịch sử kia, Phùng Tùng và Vương Huy đều giơ hai chân ủng hộ.

   Nhóm họ đã sắm một chiếc tivi hàng second-hand, chờ đợi đội Trung Quốc sau khi để thua đội Costa Rica 2-0 có thể lấy lại được phần nào danh dự trong trận đấu thứ hai với đội Bra-xin.

   Kết quả, bạn thấy rõ ràng rồi đấy, đội trung Quốc đã để thủng lưới bốn bàn liên tiếp trước đội Bra-xin.

   Phùng Tùng buồn bực xem Ronaldo, Rivaldo, Roberto Carlor, Ronaldinho lần lượt ghi bàn vào lưới, anh ta có chút suy sụp, có chút thương tâm.

   Thế nhưng, khi Vương Huy vừa đứng dậy đi vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn, Phùng Tùng liền cầm điện thoại di động Siemens mà Vương Huy vừa mua lên. Anh ta liền phát hiện thấy một tin nhắn: Chúng ta chia tay đi.
   Người nhắn tin là Trương Đình. Phùng Tùng ngơ ngẩn nhìn tin nhắn kia. Anh ta lấy điện thoại của mình ra , dựa theo số điện thoại kia, bấm số gọi tới. Người bắt máy quả nhiên là Trương Đình, Phùng Tùng gần như phát điên.

   Trước tháng Sáu năm 2002, trong lớp Chứng khoán 9901 chỉ có Phùng Tùng,Trương Đình và Vương Huy có điện thoại.

   Đương nhiên rồi, Phùng Tùng muốn dùng chiếc điện thoại kia  để "thể hiện" một lần. Dù sao thì thời đại lúc bấy giờ, điện thoại di động vừa đào thải máy nhắn tin BB. Mang thao con Siemens bên hông, có lẽ có thể làm quen được với một cô em khóa dưới trước khi tốt nghiệp. Đây là tính toán của Phùng Tùng.

   Về phần Trương Đình và vương Huy vì sao muốn mua điện thoại, sau khi xem xong trận thi đấu  bóng đá giữa đội Trung Quốc và đội Bra-xin, cuối cùng Phùng Tùng đã hiểu.

   Phùng Tùng xông vào nhà vệ sinh, túm lấy Vương Huy: "Nói cho tôi biết, cậu và Trương Đình rốt cuộc là sao hả?".

   Vương Huy biết chuyện gì đến sẽ đến, anh ta bình tĩnh nhìn Phùng Tùng: "Tôi và cô ấy đã ở bên nhau, giờ thì chia tay rồi".

   Phùng Tùng không thể kiềm chế tức giận, chỉ vào Vương Huy: "Đồ khốn nhà cậu. Cậu chẳng những quyến rũ bạn gái tôi, mà còn giấu giếm tôi hơn một năm, chết tiệt, đến khi các người chia tay, tôi mới biết được chân tướng sự việc!".

   Phùng Tùng ném quả đấm phẫn nộ về phía Vương Huy, còn Vương Huy đang ở trong nỗi buồn bực khi chia tay với Trương Đình, thế là hai người đánh nhau trong nhà vệ sinh nam.

   Đây có lẽ là trận đánh nhau kịch liệt nhất trong nhà vệ sinh của trường đại học Trung Quốc từ trước tới giờ.

   Khi trận đấu kết thúc, Phùng Tùng và Vương Huy  đều sứt đầu mẻ trán, mặt mũi hai người đêug bầm giậm. Thực ra đây là trận đấu quyền Anh không cân sức. Vương huy cao hơn Phùng Tùng một cái đầu, thân hình cường tráng hơn Phùng Tùng một Võ Đại Lang.

   Kết quả, Vương Huy đã đánh Phùng Tùng gãy một chiếc xương sườn.

   Kết quả, sự việc này vô cùng nghiêm trọng, Phùng Tùng trọng thương nằm viện, Vương Huy được mời đến đồn cảnh sát. Cô Thái giận đùng đùng xông đến đưa Vương Huy về, xử phạt Vương Huy vô cùng nghiêm khắc.

   Mấy hôm nay, cô Thái tức giận đến độ nghiến răng kèn kẹt, lãnh đạo trường học hết sức tức giận với lần đánh nhau này. Lãnh đạo đề nghị khai trừ Vương Huy.

   Nhưng dù sao thì cô Thái vẫn là cô Thái, quả thực không nhẫn tâm nhìn thấy Vương Huy từ Sơn Đông xa xôi đến Trùng Khánh học, đến khi gần tốt nghiệp lại không cầm được bằng tốt nghiệp cao đẳng, thất bại thảm hại rời khỏi Trùng Khánh.

   Cô Thái quyết định để bạn học trong lớp biểu quyết việc đi hay ở của Vương Huy. Cô Thái để Châu Tuệ sắp xếp lần bỏ phiếu trưng cầu dân ý này, chỉ cần có một bạn học trong lớp không đồng ý giữ Vương Huy lại, vậy thì Vương Huy sẽ hoàn toàn bị khai trừ.

   Châu Tuệ muốn viện cớ để đùn đẩy chuyện hóc búa lần này, thế nhưng cô Thái nói với cô một cách nghiêm khắc rằng cô bắt buộc phải chấp hành nhiệm vụ này.

   Hai cô nàng người Tứ Xuyên trong phòng ký túc xá nói ra nguyên nhân Trương Đình và Vương Huy chia tay. Thì ra Trương Đình hy vọng Vương Huy ở lại Trùng Khánh, còn Vương Huy lại kiên quyết quay về Sơn Đông.

   Đây có lẽ là nguyên nhân chia tay phổ biến và dễ hiểu nhất của sinh viên đại học Trung Quốc. Mùa tốt nghiệp, có rất nhiều cặp tình nhân đại học đều không bước qua nổi ngưỡng cửa này. Đương nhiên, thời đại học, vẫn có những cặp tình nhân đến với nhau vì tấm chân tình, yêu đến chết đi sống lại. Cảnh giới tình yêu của người ta có thể vượt qua muôn trùng núi non.

   Song, đối với Trương Đình và Vương Huy mà nói, họ có coi đó là tình yêu thực sự hay không?

   Trong lòng Vương Huy hiểu rõ hơn ai hết.Quả thực là tình yêu ấy không phải là tình yêu thực sự. Anh và Trương Đình ở bên nhau đa phần là giải trừ cô đơn và ưu sầu. Về phần tình yêu, Vương Huy nói với bản thân mình rằng,đừng tán hươu tán vượn nữa, trong lòng anh vẫn không thể quên được Cố Tiểu Yến.

   Nhiều bạn bè trong lớp cho rằng, Châu Tuệ sẽ diệt trừ Vương Huy. Dù sao thì Châu Tuệ yêu đơn phương Vương Huy là sự thật không cần bàn cãi, còn chuyện Vương Huy cũng tuyệt tình, chơi đùa Châu Tuệ mấy ngày là đá cũng thật đến không thể thật hơn.

   Có nhiều bạn học cho rằng Vương Huy đã làm "chuyện ấy" với Châu Tuệ. Một người đàn ông chơi đùa với một người phụ nữ, chơi đùa được mấy ngày đã đá người ta.

   Bạn học đều cho rằng Châu Tuệ sẽ báo thù. Phùng Tùng cũng nghĩ như vậy. Cho nên, Phùng Tùng bày tỏ rõ thái độ với cô Thái, bản thân mặc dù bị đánh trọng thương , nhưng mình là người địa phương, không thể bắt nạt một người ở nơi khác, cho nên, anh ta không bỏ phiếu chống lại Vương Huy.

   Cô Thái không ngờ nhân phẩm của Vương Huy lại tốt đến vậy, trong lớp trừ Châu Tuệ ra, mọi người đều bỏ qua cho Vương Huy.

   Thực ra, toàn bộ nguyên nhân không phải do nhân phẩm Vương Huy tốt đẹp, mà Trương Đình với tư cách bạn gái cũ của Vương Huy , đã rất có trách nhiệm đối với Vương Huy. Cô ấy khuyên các bạn trong lớp bỏ qua cho Vương Huy. Dù sao thì mọi người cũng là anh chị em học tập với nhau được ba năm, sắp sửa tốt nghiệp, ngay cả bằng tốt nghiệp cũng không cho người ta nhận, có vẻ quá tuyệt tình, ch nên, Trương Đình cũng cầu xin Châu Tuệ tha cho Vương Huy.

   Vốn dĩ Châu Tuệ muốn tha cho Vương Huy, nhưng Trương Đình lại cầu xin cô như vậy, là phái nữ, họ hiểu rằng, thứ cảm xúc phức tạp trong lòng đã trỗi dậy.

   Châu Tuệ lạnh giọng nói với Trương Đình: "Không cần phải cầu xin tôi. Tôi sẽ đưa ra quyết định của riêng mình".

   Vương Huy nằm ba ngày liền trong phòng ký túc xá. Thực tình anh vốn không để tâm đến cái bằng tốt nghiệp kia.

   Lý tưởng của anh là âm nhạc, bởi vì anh muốn coi mình là một ca sĩ phái bi thương, Anh muốn sau khi tốt nghiệp sẽ đến Bắc Kinh, thực hiện giấc mơ âm nhạc của mình. Dù sao thì bản thân anh cũng đã từng bị tổn thương trong chuyện tình cảm. Ca khúc Bản tình ca nhỏ kia, dưới sự diễn xuất của cây guitar, đã lan tỏa nỗi ưu thương trống rỗng tới người nghe.

   Hơn nữa, việc anh lo lắng nhất là việc mẹ bị bệnh tim, anh rất lo lắng.

   Nằm đến buổi tối ngày thứ ba thì Trương Đình gọi điện cho anh, cô ấy nói với anh, ngoại trừ Châu Tuệ ra, mọi người đều đồng ý để anh lấy bằng tốt nghiệp.

   Lúc này, Vương Huy thấy hận cô Thái. Anh cảm thấy cô Thái là một người phụ nữ vừa văn minh, vừa tàn nhẫn. Cô Thái lúc này cũng để các bạn trong lớp tự quyết định một số việc lớn của lớp, bởi vậy mà Phùng Tùng đã đặt một biệt hiệu tân tiến cho cô ấy: Giáo mẫu minh giáo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Joongie Boo về bài viết trên: trankim
     
Có bài mới 06.03.2016, 11:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 08.05.2015, 20:30
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 24
Được thanks: 60 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


   Chương 4.2

   Vương Huy muốn tìm "giáo mẫu" này để nói chuyện, nói chuyện một cách nghiêm túc. Kết quả, một câu của cô Thái đã đuổi được Vương Huy đi: "Em tìm tôi có tác dụng gì? hiện giờ ngoại trừ Châu Tuệ ra, các bạn đều tha cho em. Em nên đi tìm Châu Tuệ thì hơn".

   Vương Huy mặt dày đi tìm Châu Tuệ gọi điện thoại cho Châu Tuệ mấy lần, Châu Tuệ đều ngắt máy. Anh chỉ có thể chặn đường Châu Tuệ ở nhà ăn trường học.

   Vương Huy nhìn Châu Tuệ trong màn nước mắt: "Mẹ tôi bị bệnh tim, tôi không muốn để mẹ tôi đau lòng".

   Châu Tuệ không nhìn Vương Huy, cô nhìn chằm chằm vào thức ăn trong hộp cơm của mình, đương nhiên, trong phần ăn chắc chắn không có rau chân vịt. Cô nói bằng giọng điệu lạnh lùng: "Ngày mai cậu sẽ biết kết quả".

   Vương Huy lại trằn trọc một đêm nữa. Ngày hôm sau, cô Thái gọi anh đến văn phòng. Cô Thái nói anh có thể lấy bằng tốt nghiệp.

   Vương Huy cảm thấy trời đã sáng, nhưng cô Thái lại bắt đầu tận tình khuyên bảo Vương Huy. Cô Thái nói Vương Huy bắt buộc phải sửa đổi tính tình nóng nảy của mình, với tính khí thế này của anh, ra ngoài xã hội phải làm sao?

   Lúc này, Vương huy thấy cô Thái không phải là một "giáo mẫu" nữa, mà giống với mẹ của anh hơn. Sau một tiếng lẻ tám phút nghe cô Thái khuyên bảo, khóe mắt Vương Huy đã lấp lánh nước.

   Cô Thái tưởng Vương Huy đã lĩnh hội được, cuối cùng dừng lại việc khuyên răn, sau đó chuyển đề tài câu chuyện, nghiêm túc hỏi Vương Huy: "Có phải em ức hiếp Châu Tuệ không? Cả lớp đều bày tỏ thái độ bỏ qua cho em, chỉ có Châu Tuệ nói mình bỏ phiếu trắng".

   Vương Huy nhìn cô Thái bằng ánh mắt kinh ngạc: "Cái này cũng có thể bỏ phiếu trắng ạ?".

   Cô Thái tức giận chỉ vào Vương Huy: "BIến, biến, biến ngay lập tức!".

   Vương Huy bước ra khỏi văn phòng  của cô Thái, trong đầu anh suy xét mấy chữ bỏ phiếu trắng mãi.

   Khi đến khe suối hoa đào, anh đã hiểu. Việc bỏ phiếu trắng của Châu Tuệ, đã bày tỏ rõ thái độ của cô đối với anh, đó chính là: Chuyện của anh không liên quan gì đến tôi.

   Vương Huy vốn muốn viết bức thư cảm ơn gửi Châu Tuệ, nhưng ngồi trong phòng ký túc xá cả buổi chiều, anh không nặn ra được một chữ nào.

   Bữa tiệc tốt nghiệp, đa phần mọi người đều biểu diễn màn ném chai. Vương Huy và Phùng Tùng đều uống nhiều rượu.

   Phùng Tùng say lử đử mở miệng trước: "Người anh em, sau khi tốt nghiệp có dự định gì?".

   Vương Huy thở hổn hển nói: "Đi Bắc Kinh".

   Phùng Tùng: "Tìm Cố Tiểu Yến?".

   Vương Huy: "Tìm cô ta làm cái quái gì!".

   Phùng Tùng: "Người anh em, cậu ở Trùng Khánh thật không uổng công, đã học được 'cái quái' rồi cơ đấy!".

   Vương Huy: "Người anh em, cảm ơn cậu đã bỏ qua cho tôi lần này".

   Phùng Tùng: "Đồ khốn cậu, ngủ với bạn gái tôi, đánh gãy một xương sườn của tôi, sao tôi lại bỏ qua cho cậu cơ chứ?!".

   Vương Huy ôm chầm lấy Phùng Tùng: "Người anh em, chúng ta cả đời này là anh em".

   Hai người loạng choạng ôm nhau quay về bàn tiệc.

   Lúc này, Châu Tuệ và trương Đình cũng đã uống rượu say. Hai cô nàng rất khí phách chơi oẳn tù tì uống rượu.

   Vốn dĩ chơi oẳn tù tì uống rượu là thế mạnh của Trương Đình, nhưng Châu Tuệ đã dần hiểu rõ đường đi nước bước của Trương Đình. hai người về cơ bản không phân thắng bại, song, về mặt khí thế, hai người không ai chịu yếu thế.

   Cả phòng tiệc, bạn có thể nghe thấy hai cô nàng này gào thét sảng khoái: "Hai con ong nhỏ, bay đến bụi hoa, bay, bay, uống!".

   Các bạn học đều nhìn Châu Tuệ và Trương Đình bằng ánh mắt ngạc nhiên. Vương Huy và Phùng Tùng ôm nhau kinh ngạc nhìn hai người họ.

   Châu Tuệ hét tiếng cuối cùng "hai con ong nhỏ", gục đầu xuống bàn, say không còn biết gì.

   Trương Đình lấy làm tự hào nói: "Cao thủ học tập vĩnh viễn không chiến thắng được cao thủ rượu".

   Kết quả, câu nói này đã kích thích Châu Tuệ tỉnh dậy. Châu Tuệ loạng choạng đứng lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng bừng, tim đập thình thịch, lảo đảo chỉ vào ngực mình: "Cậu dám đọ vòng một với tôi không?".

   Một câu nói của Châu Tuệ đã khiến trương Đình bốc hỏa hoàn toàn. Trương Đình bốc chốc mềm nhũn người, đặt mông xuống ghế.

   Châu Tuệ lảo đảo đến trước mặt Vương Huy, giọng say mèm nói: "Cậu dám đọ vòng một với tôi không?".

   Vương Huy bỗng chốc hóa đá, Phùng Tùng vội vàng ôm lấy Châu Tuệ: "Châu Tuệ, cậu uống say rồi, cậu uống say thật rồi".

   Châu Tuệ đẩy phùng Tùng ra, cười ha hả nhìn Phùng Tùng: "Phùng Tùng, không, cậu thực sự là Phùng 'ba bao. Cảm ơn cậu đã đặt biệt hiệu cho tôi là chị gái vòng một khủng, biệt hiệu này hay lắm, tôi tự hào, tôi lấy làm vinh hạnh!".

   Nói xong câu này, Châu Tuệ bỗng chốc mềm nhũn đổ xuống nền. Cho đến khi bữa tiệc tốt nghiệp kết thúc, Châu Tuệ vẫn chưa tỉnh lại

   Còn câu nói trong men say long trời lở đất của cô, đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng bạn học. Nhiều năm về sau, anh chị em vẫn phải quỳ gối trước sâu rượu Châu Tuệ.

   Trước đêm đường ai nấy đi, tâm sự với nhau là điều cần thiết.

   Phòng ký túc xá của Vương Huy đều kỳ vọng Vương Huy đi Bắc Kinh, có thể trở thành một sa sĩ nổi tiếng, như vậy trường Gang thép của họ không uổng công là hàng xóm láng giềng của trường Nghệ thuật Trùng Khánh.

   Còn phòng ký túc xá của Châu Tuệ, người nói nhiều nhất vẫn là Châu Tuệ. Nhóm Trương Đình vẫn mải mê nghiên cứu vòng một của Châu Tuệ.

   Châu Tuệ đang ngủ ngon giấc, chốc chốc lại phun ra câu khiến phụ nữ mất hết dũng khí: "Cậu dám đọ vòng một với tôi không?".

   Ngày hôm sau, Vương Huy cùng mấy bạn học phương Bắc lên chuyến xe về Bắc. Vương Huy muốn về Tảo Trang, Sơn Đông một chuyến trước. Thật ra mẹ Vương Huy luôn lo lắng anh không lấy được bằng tốt nghiệp. Vương Huy muốn cầm tấm bằng này về để mẹ mình an tâm.

   Các bạn học ngoại trừ Châu Tuệ, đều đến tiễn nhóm Vương Huy.

   Vốn dĩ nhóm Trương Đình cũng muốn gọi Châu Tuệ dậy, thế nhưng gọi một hồi, Châu Tuệ vẫn chỉ nói một câu: "Cậu muốn đọ vòng một với tôi không?". Cuối cùng, nhóm Trương Đình bỏ cuộc một cách bất đắc dĩ.

   Ở trạm xe lửa Thái Viên Bá, Trương Đình ôm Vương Huy ngay trước mặt Phùng Tùng. Hai người nhìn nhau cười, xóa bỏ hết ân oán hận thù.

   Vương Huy bước lên xe, khi xe bắt đầu lăn bánh, anh phát hiện ra Châu Tuệ. Anh nhìn thấy Châu Tuệ núp ở một góc, nhìn anh.

   Anh cười với cô. Khi anh vẫy tay về phía cô, anh lại không thấy bóng dáng cô đâu nữa.

   Thực ra Châu Tuệ đã tỉnh từ rất sớm, nhưng cô không muốn cùng Trương Đình và mọi người đi tiễn nhóm Vương Huy.

   Sau khi nhóm Trương Đình đi, Châu Tuệ vội vàng bắt taxi đuổi theo đến trạm Thái Viên Bá. Anh tài xế nhiệt tình ở Trùng Khánh biết Châu Tuệ muốn đi tiễn mối tình đầu, đã vượt hai trạm đèn đỏ đưa Châu Tuệ tới trạm xe.

   Khi Châu Tuệ xuống xe, anh tài xế Trùng khánh đã nói với cô một câu vô cùng xúc động: "Mối tình đầu giống như lẩu Trùng Khánh, rất thoải mái, rất đáng hoài niệm".

   Châu Tuệ lẳng lặng rời khỏi trạm xe Thái Viên Bá. Cô cứ đi, đi mãi, đến đầu quảng trường Triều Thiên Môn.

   Giờ phút này, trái tim của cô giống như nước sông Gia Lăng trong vắt và nước sông Trường Giang hỗn độn trộn lẫn vào nhau. Trái tim của cô nửa trong vắt, nửa hỗn độn như thế.

   Châu Tuệ biết, mối tình đầu thời đại học của mình, có lẽ nên nói mối tình đầu của cuộc đời cô đã kết thúc như thế.

   Một bạn học nam tên Vương Huy đã rời khỏi thành phố này, rời khỏi trái tim cô. Cô ngâm nga bài hát Cô nàng nơi trấn nhỏ, ca khúc đã đưa đường dẫn lối cô đến với mối tình đầu.

   Giờ phút này, Châu Tuệ không còn phiền muộn, chỉ có hoài niệm, giống như anh tài xế nhiệt tình kia đã nói, chúng ta phải dùng món lẩu để hoài niệm mối tình đầu. Thế nên, sau khi Châu Tuệ rời khỏi Triều Thiên Môn, một mình cô lao đi ăn một bữa lẩu Trùng Khánh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.03.2016, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 08.05.2015, 20:30
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 24
Được thanks: 60 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


  Chương 4.3

   Trường Cao đẳng Công nghiệp Trùng Khánh là một ngôi trường có số sinh viên tìm được việc rất cao. Nguyên nhân rất đơn giản, những bạn học khoa tinh luyện kim loại vừa tốt nghiệp cơ bản đều một trăm phần trăm tìm được việc, những anh chị gang thép đã kéo tỉ lệ tìm được việc làm của nhà trường lên cao.

   Còn những người học chuyên nghành chứng khoán như lớp Châu Tuệ, lại ở vào tình trạng cao không với tới, thấp không bằng lòng.

   Cả lớp Châu Tuệ sau khi tốt nghiệp, chỉ có số ít người tìm được công việc trong các công ty chứng khoán, phần lớn đều chuyển đến làm chuyên ngành Marketing.

   Châu Tuệ muốn học liên thông lên đại học, đương nhiên, một nhân vattj cấp cao thủ học tập như Châu Tuệ, thi lên đại học đối với cô mà nói, chẳng khác nào bạn bỏ món sách trâu vào nồi lẩu Trùng Khánh, vừa cho vào là chín ngay.

   Châu Tuệ ở lại Trùng Khánh, bước vào thời đại sau đại học.



   Ba năm sau.

   Tốt nghiệp đã ba năm, Vương Huy đến Bắc Kinh rộng lớn theo đuổi ước mơ của mình, làm một ca sĩ lang thang. Anh vẫn ôm cây đàn guitar của mình hát rong ở đường ngầm dưới lòng đất.

   Có lúc anh ở Tây Đơn, có lúc ở Đông Đơn, có lúc lại chạy đến ngoc Nam La Cổ, thậm chí còn chạy đến trạm xe lửa Đại Hưng ngoài vành đại số Sáu.

     Ở Bắc Kinh, có rất nhiều nghệ sĩ lang bạt khắp nơi như Vương Huy. Họ dùng âm nhạc để biểu đạt giấc mộng của mình, một cây guitar, vài bài hát nghe nhiều thành quen. Họ dùng giọng ca để chứng kinh sự tồn tại của bản thân.

   Trong ba năm qua, Vương Huy không chỉ hát rong, mà anh còn luôn tìm kiếm Cố Tiểu Yến.Anh hy vọng Cố Tiểu Yến có thể nhìn thẳng vào anh để nói rõ rằng,tại sao cô lại vứt bỏ những thề nôn hẹn biển xưa kia?

   Thế nhưng, Vương Huy đã thất vọng hết lần này đến lần khác. Cha mẹ của Cố Tiểu Yến ly hôn, cô ấy cùng mẹ đến Bắc kinh, không ai biết cô ấy đã di đâu, không ai nói cho Vương Huy biết đã đến thời khắc phải tỉnh mộng.

   Vương Huy không cam tâm, anh cảm thấy Cố Tiểu Yến đang ở một góc nào đó nơi Bắc Kinh này nhìn mình. Anh hy vọng Cố Tiểu Yến có thể dũng cảm bước ra, dũng cảm cho anh một lý do và một viên cớ.

   Châu Tuệ cầm được tấm bằng tốt nghiệp đại học, một năm sau, cô về quê nhà Hà Bắc, tìm được công việc trù hoach thị trường ở một nhà máy ở Bảo Định. Một năm sau, công ty điều cô đến Bắc Kinh, cô phụ trách công tác Marketing cho công ty ở Bác Kinh.

   Châu Tuệ từng nghe Phùng Tùng nói, Vương Huy đã đến Bắc Kinh, có gọi điện thoại cho Phùng Tùng một lần, sau đó liền đổi số điện thoại, bặt vô âm tín.

   Phùng Tung lập cho cả lớp một nhóm QQ, Châu Tuệ được anh ta kéo vào nhóm, Trên QQ, Phùng Tùng nói, trong lớp chỉ có cô và Vương Huy phát triển sự nghiệp ở Bắc Kinh.

   Châu Tuệ đến Bắc kinh đã nửa năm, mỗi ngày cô đều đến cửa Quảng An làm việc, sau khi tan ca trở về Thái Hộ Doanh cách công ty khá gần.

   Châu Tuệ biết Vương Huy ở Bắc Kinh, thế nhưng Bắc Kinh quả thật vô cùng rộng lớn, Châu Tuệ vốn không ngờ tới kình sẽ gặp Vương Huy, giống như Vương Huy vốn không tìm được Cố Tiểu Yến vậy.

   Song, vào một buổi chiều ngày Chủ nhật, Châu Tuệ đến Tứ Đơn mua sắm quần áo, khi đi ngang qua đường hầm dưới mặt đất, cô bất chợt nghe thấy ca khúc Cô nàng nơi trấn nhỏ quen thuộc.

   Lúc bấy giờ, Châu Tuệ đã sắp ra khỏi đường ngầm. Giọng hát kia vừa vang lên, như có một luồng điện chạy qua người Châu Tuệ. Cô vội vàng chạy về phía đường ngầm, nhìn thấy một người đàn ông râu ria xồm xoàm, khuôn mặt tan thương vừa đàn vừa hát ca khúc Cô nagf nơi trấn nhỏ.

   Châu Tuệ bước từng bước đến trước mặt người đàn ông đó. Người kia đanh nhăm mắt đắm chìm trong màn biểu diến của mình.

   Châu Tuệ thừ người nhìn chiếc đĩa để trước mặt người đàn ông, trong đĩa có mấy đồng tiền lẻ. Châu Tuệ cảm thấy nước mặt mình dường như đang muốn trào ra, nhưng cô đã kìm nén được.

   Vương Huy cảm nhận được có một người đứng trước mặt mình từ nãy tới giờ, anh mở mắt ra, vừa nhìn thấy Châu Tuệ, anh lập tức ngừng đàn hát.

   Đó là một buổi chiều mùa thu có lá phong rơi năm 2005.

   Châu Tuệ và Vương Huy đã gặp lại nhau như thế.

   Châu Tuệ nở nụ cười, cô nói: "Sao cậu lại biến thành kẻ hành khất như thế này?".

   Vương Huy nở nụ cười bối rối, ngơ ngác hỏi: "Cậu có khỏe không?".

   Châu Tuệ vẫn mỉm cười nhìn Vương Huy: :Hiện giờ tôi đang làm việc ở Bắc Kinh".

   Vương Huy: "Ồ, cậu đang làm công việc gì vậy?".

   Châu Tuệ: "Làm Marketing cho một công ty thực phẩm. Những năm qua cậu không đi làm sao?".

   Vương Huy :"Không, tôi vẫn đi hát từ đó đến giwof".

   Châu Tuệ: "Nếu đi trên đươnmgf phố lớn, quả thực là tôi không nhận ra cậu. Cậu thay đổi nhiều quá!".

   Vương Huy :"Cậu cũng vậy, cậu chững chạc lên nhiều rồi".

   Châu Tuệ: "Tôi mời cậu ăn bữa cơm nhé!".

   Vương Huy: "Để tôi mời cậu".

   Cứ như vậy, Châu Tuệ và Vương Huy đi ra khỏi đường ngầm. Họ tìm được một quán lẩu dê trong một con ngõ nhỏ ở Tứ Đơn.

   Vương Huy gọi hai chai bia Yến Kinh. Châu Tuệ lại nói: "Trời lạnh, uống chút rượu trắng đi!".

   Cô gọi một chai rươuk Nhị oa đầu thương hiệu Ngưu Lang Sơn.

   Về bản chất thì lẩu Bắc Kinh và lẩu Trùng Khánh không có khác biệt gì lớn, chỉ là một loại chú trong vị cay, một loại chú trọng ý vị.

   Châu Tuệ và Vương Huy đã ăn lẩu dê nóng bốc khói nghi ngút trong bầu không khí ý vị như thế.

   Vương Huy lấy làm kinh ngạc về tửu lượng của Châu Tuệ, cả một chai Nhị oa đầu, Châu Tuệ uống rượu như uống nước trắng.

   Châu Tuệ hiểu được mối nghi hoặc của Vương Huy, cô mỉm cười nói: "Hơn một năm làm công tác thị trường, giao tiếp với nhiều khách hàng, nên đã luyện được khả năng uống rượu trắng".

   Vương Huy rót bia cho Châu Tuệ. Châu Tuệ liền nói: "Tôi không uống nữa đâu, vừa rồi hơi lạnh, giờ ấm chút là được rồi. Cậu ở Bắc Kinh không gặp được Cố Tiểu Yến sao?".

   Vưong Huy: "Tôi đã đi tìm, nhưng không tìm được".

   Châu Tuệ : "Ồ!" một tiếng, sau đó, bắt đầu trầm lặng.

   Vương Huy uống hết hai chai bia Yến Kinh, muốn phá vỡ baqauf không khí trầm lặng bối rối này, anh hỏi: "Hội Phùng Tùng như thế nào rồi, cậu có biết không?".

   Châu Tuệ: "Phùng Tùng hình như làm công tác tiêu thụ cho một công ty xe máy".

   Vương Huy: "Xe máy Trùng Khánh rất nổi tiếng. Hiện giờ cậu.....chưa.......chưa có bạn trai sao?".

   Châu Tuệ: "Công việc bận rộn nên không yêu đương gì cả".

   Vương Huy: "Làm việc ở Bắc Kinh quả thực áp lực rất lớn".

   Châu Tuệ: "Cậu vẫn muốn hát như thế này sao?".

   Vương Huy:"Tôi thích cuộc sống tự do như thế này, tôi cũng thích hát nữa".

   Châu Tuệ:"Ồ, chúng ta ăn no rồi, đi thôi. Tối nay tôi còn phải dùng cơm cùng khách hàng nữa".

   Vương Huy đứng dậy thanh toán, Châu Tuệ kéo giật Vương Huy lại: "Để tôi!".

   Vương Huy cười khổ nhìn Châu Tuệ: "Cậu tưởng tôi là kẻ hành khất thật đấy à?".

   Vương Huy chạy đến quầy thu ngân thanh toán. Nhìn bóng lưng của người đàn ông trước mắt, Châu Tuệ thấy sống mũi mình cay cay.

   Vương Huy thanh toán tiền xong, muốn xin số điện thoại của Châu Tuệ. Châu Tuệ đọc số điện thoại của mình cho anh, rồi họ ai đi đường nấy.

   Châu Tuệ lên tàu điện ngầm Tây Đơn, đến Trung tâm Thương mại Quốc tế. Cả đường đi, sống mũi cô cứ cay cay. Đây là lần gặp gỡ bất ngờ nhất trong cuộc đời của cô. Có nằm mơ cũng không ngờ rằng mình sẽ gặp được Vương Huy dáng vẻ tang thương như thế ở đường ngầm Bắc Kinh.

   Trong bữa ăn buổi tối, Châu Tuệ rõ ràng đã uống nhiều, khách hàng của cô là Chu Cường chu đáo đưa cô về nhà.



   Trong những ngày tháng sau, Châu Tuệ và Vương Huy mặc dù đều biết cách thức liên lạc của nhau, thế nhưng không hai trong hai người họ liên lạc với nhau cả. Chỉ trong những ngày lễ tết, Vương Huy nhận được một số tin nhắn gửi theo nhóm của Châu Tuệ.

   Vưong Huy sẽ không gửi tin nhắn hàng loạt kiểu như vậy.

   Sau khi trải qua những ngày tháng làm ca sĩ lang thang dưới đường ngầm, Vương Huy đã tìm được công việc hát chuyên cho một quán bar ở Hậu Hải. Còn Châu Tuệ, thi thoảng đi qua đường ngầm ở Tây Đơn, con tim cô luôn đập rộn ràng. Cô sợ sẽ gặp Vương Huy có khuôn mặt đầy vẻ tang thương kia, song, lại muốn xem Vương Huy sỗng có tốt hay không.

   Thế nhưng, Châu Tuệ không còn nhìn thấy Vương Huy ở đó nữa, mãi cho đến ba năm sau, lại là vào tiết trời cuối thu ở Bắc Kinh, cô nhận được tin nhắn của Vương Huy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chinhan nezumi, chu tước, duchtlady, hamy2019, hatrangnguyen, Huyennp, Mecotit, ruango3002, Snowdrop001, sâu ngủ ngày, Tiểu Nha Đầu, Tran hanh, VictoriaUng, Yeuyenthanh và 209 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát
Windyphan: viewtopic.php?p=1297731#p1297731
Bạn đọc bài này để biết cách đăng truyện lên DĐ nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.