Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

 
Có bài mới 25.05.2016, 08:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.12.2015, 15:45
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 163
Được thanks: 893 lần
Điểm: 18.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ - Điểm: 47
Chương 48: Em không phải thuộc về Tử Thần. (bốn)

Tôi há miệng: "Anh. . . . . ."

Tôi cũng không phải là chưa nghĩ qua nếu như có một ngày mọi chuyện bị bại lộ, Cố Diễn Chi có thể sẽ có phản ứng như thế nào. Nhưng không hề bao gồm bộ dáng hiện tại này, rất tự nhiên, giống như hình thức chung đụng của chúng tôi trước khi tôi rời khỏi thành phố A, đủ chuyện xảy ra trong hơn hai tháng này cũng bị bỏ qua, giống như là vốn không hề tồn tại.

Anh mở mắt, có vẻ lười biếng ở hôn một cái trên tóc tôi: "Có cảm thấy mệt không?"

"...Vẫn tốt." Tôi hơi do dự, một lát sau vẫn nhỏ giọng mở miệng: "Cố Diễn Chi, chúng ta đã ly hôn, không phải sao?"

Anh nhìn tôi, nói thật bình tĩnh: "Trên thực tế đúng là như vậy ."

"Như vậy," tôi nhắm mắt nói: "Tại sao anh ở chỗ này?"

Anh nói: "Nơi này là thành phố T."

"..." Sau một lúc lâu, tôi lấy hết dũng khí nhìn về phía anh: "Cho nên anh biết tất cả có phải không? Nếu không sẽ không xuất hiện ở trong núi, phải hay không?"

Anh nói: "Anh biết cái gì chứ?"

Mũi tôi đột nhiên có chút chua chua: "Nơi này là bệnh viện, bây giờ anh nhất định đã biết em bị bệnh gì, có đúng hay không? Nhất định ở trong lòng anh rất ghét em trước kia đã tự chủ trương, cho nên mới đối với em lạnh nhạt như vậy đúng không? Có phải bây giờ anh cảm thấy em không hiểu chuyện chút nào đúng không? Nhưng em cũng không phải cố ý muốn gạt anh mà, em cũng không muốn nhìn thấy anh và Diệp Căng đi chung với nhau, em đố kị lắm có được không, nhưng em nghĩ đi nghĩ lại, không có biện pháp nào tốt hơn so với cái này. Tóm lại em cũng sẽ ra đi, em muốn làm cho anh đau lòng ít đi một chút. Nhưng lại không muốn để anh quên em. Anh nói xem, có phải em rất ích kỷ hay không?"

Nước mắt từng giọt lớn rớt xuống, căn bản là không ngừng được. Tôi ở trong núi hơn một tháng, xương đau đến khó nhịn, cào nát vài cái chăn của nhà Yến Yến, trong lúc đó chưa hề một lần rơi lệ. Nhưng bây giờ lại không thể nhịn được. Giống như là ở trước mặt Cố Diễn Chi, luôn có thể dễ dàng tháo xuống tất cả vỏ bọc kiên cường.

Anh khẽ giật giật, cúi người tới đây, hôn lông mi ướt nhẹp của tôi, mỗi một cái đều tựa như mang ý vị triền miên. Tôi nói: "Tại sao anh lại đột nhiên biết những chuyện này? Rõ ràng Yên Ngọc nói cho em biết, anh ta có thể lừa gạt anh cả đời. Bây giờ anh khiến em đặc biệt có cảm giác thất bại có được không? Hơn nữa sẽ làm em cảm thấy, đều là do một mình em, mới lãng phí mất gần hai tháng còn lại của em. Thời giờ của em không nhiều lắm, như vậy thì một nửa đã tiêu hao vô ích mất rồi, khiến em cảm thấy đáng tiếc vô cùng. Nếu như sớm biết anh sẽ không bị dao động, nhất định em sẽ không để cho Yên Ngọc làm như vậy. Nhưng bây giờ anh đột nhiên làm như vậy, anh nói em phải làm thế nào mới tốt đây?"

Nói đến đoạn sau, giọng nói đã bởi vì nghẹn ngào mà mơ hồ không rõ. Cố Diễn Chi dùng ngón cái lau đi nước ở khóe mắt tôi: "Đây không phải là ích kỷ. Anh cũng không có chán ghét em."

Tôi thút thít nói: "Vậy nhất định anh đang giận em."

"Anh không có." Ánh mắt của anh đen nhánh, dường như có chấm nhỏ ở bên trong, nhẹ nhàng mở miệng, thanh tuyến trầm thấp: "Anh hiểu rõ đây cũng là bởi vì em yêu anh."

Anh dễ dàng nói ra ba chữ này. Anh biết hết, hơn nữa hết lòng tin tưởng, không hề nghi ngờ, không cần tôi giải thích thêm bất cứ điều gì nữa.

Tôi không kiêng kỵ chút nào vùi vào trong ngực anh, ôm chặt lấy hông của anh, khóc lớn ra tiếng.

Sau lưng được vuốt ve từng cái một, có nụ hôn ấm áp rơi vào bên tai cùng gò má, Cố Diễn Chi nhẹ giọng vừa dỗ dành vừa an ủi. Qua một lúc lâu, nước mắt hơi ngừng lại, thì nghe thấy anh nói: "Oản Oản, chúng ta sẽ không chỉ còn có hai tháng. Dù là vấn đề khó khăn đến mấy cũng có thể giải quyết, anh sẽ nghĩ biện pháp, chuyện này chắc chắn sẽ có cơ hội thay đổi. Chính em cũng từng nói qua, anh là không gì không thể, có đúng hay không?"

"Em lúc nào nói với anh, anh là không gì không thể..." Tôi theo bản năng phản bác, suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên: "Anh nghe lén em và Lý Tương Nam nói chuyện!"

Vẻ mặt Cố Diễn Chi không thay đổi nói: "Lý Tương Nam tự mình nói cho anh biết."

"Anh ta làm sao có thể nói cho anh biết, anh ta không thích anh chút nào!"

Cố Diễn Chi nhẹ nhàng “ồ” một tiếng: "Vậy sao? Vừa đúng lúc anh cũng không thích anh ta."

Trong phòng yên tĩnh thân mật như vậy, một tầng ánh sáng nhạt thật mỏng xuyên qua rèm cửa sổ. Tôi bị Cố Diễn Chi dịu dàng ôm vào trong ngực, một tay anh chống trán, đuôi mắt có chút ý cười, một tay chậm rãi vuốt ve phía sau lưng tôi. Bình tĩnh thong dong như vậy.

Tôi không thể phủ nhận, tôi thật sự vô cùng thích cảm giác như thế này. Hận thời gian không thể dừng lại, hoặc là trong nháy mắt cùng nhau đi đến đầu bạc. Chỉ muốn tới gần Cố Diễn Chi một chút, gần hơn một chút, cất giấu từng vẻ mặt và động tác, thậm chí cả nhiệt độ của anh, ghi nhớ thật kỹ. Có khi lại hi vọng có thể chui vào trong lòng anh, công khai chiếm cứ vị trí trọng yếu nhất trong tim anh. Tốt nhất không gì phá nổi, cao không thể chạm, tôi vĩnh viễn đều không thể bị thay thế.

Tôi cúi đầu, từ từ nắm chặt vạt áo của anh, trên người dùng sức. Từng chút một đến gần gương mặt của anh, cố gắng làm như không có gì thay đổi. Sau đó lúc chỉ còn mấy centimét cuối cùng, ngẩng đầu lên, tựa như đang săn mồi, nhanh chóng dùng sức hôn lên bờ môi của anh.

Tôi không nắm vững sức lực, hàm răng va vào môi dưới của anh. Ngay sau đó Cố Diễn Chi "Ưmh" nhẹ một tiếng. Tôi hoài nghi anh đang cau mày, nhưng không muốn cứ như vậy buông ra, đôi tay ôm cổ của anh, cố gắng giống như trước kia anh hôn tôi mà hôn lại. Nhưng chính tôi cũng cảm thấy kỹ thuật của bản thân không đủ, hôn thật lâu cũng không được, cũng không thể cạy ra hàm răng của anh, càng không có dũng khí dùng đầu lưỡi khiêu khích càn quét. Hơn nữa rất nhanh thì cảm thấy thân thể mềm mại vô lực. Rốt cuộc có chút thẹn quá thành giận bắt đầu rút về, lại bị anh giữ lấy vòng eo, ôm lại.

Rất nhanh chóng bị đổi khách làm chủ. Cái ót bị giữ chặt, có một đầu lưỡi dây dưa tiến vào khoang miệng, mạnh mẽ mút vào. Chân thật đáng tin. Tiếng rên rỉ thoát ra giữa hơi thở bị anh cuốn trở về. Trước mắt là bóng tối khiến tất cả xảy ra càng thêm rõ ràng. Trong miệng bắt đầu bị mút đến thấy đau, cho đến khi trước mắt dần dần có ánh sáng trắng, rốt cuộc được buông ra, liền há miệng thở dốc. Trong giọng nói của Cố Diễn Chi hơi có ý cười: "Thích như vậy?"

Tôi lập tức phủ nhận: "Không, không phải rất ưa thích!"

Anh cười một tiếng, ôm lấy tôi hôn một cái, không hề nói chuyện nữa. Xung quanh an bình như vậy, ánh mặt trời thông qua rèm cửa sổ đang thong thả yếu đi. Cách một lát, tôi nhỏ giọng hỏi: "Em hôn mê thật lâu sao?"

Anh nói không chút để ý: "Ba ngày rưỡi."

"Nói thật," Tôi liếm môi một cái: "Đến tột cùng là anh làm thế nào nhận ra không đúng vậy? Làm thế nào lại biết em gặp nạn đây?"

Anh “ừ” một tiếng, nói: "Người trên trấn đều rất tốt, không có báo cáo mất tích hay thương vong. Lý Tương Nam đã về nhà của anh ta, cũng không có bị thương."

"Em cảm thấy câu trả lời này của anh không quá phù hợp với câu hỏi..."

Cố Diễn Chi nói tiếp: "Yến Yến cũng rất tốt. Cô ấy nói anh chuyển lời cảnh cáo tới em, muốn em ngoan ngoãn phối hợp trị liệu, không nên suy nghĩ nhiều."

Tôi nghiêm túc nhắc nhở anh: "Câu trả lời này của anh vẫn không quá phù hợp với câu hỏi."

Cố Diễn Chi im lặng một lát, cuối cùng nặng nề mở miệng: "Oản Oản, chúng ta ở chung một chỗ nhiều năm như vậy. Cuối cùng anh vẫn không thể tin tưởng, em không yêu anh."

Tôi há miệng, ngửa mặt nhìn anh, đột nhiên không biết nên nói những gì, cuối cùng ôm thật chặt lấy anh. Một lọn tóc sau tai bị ngón tay anh quấn lấy, vòng hai vòng, khóe môi Cố Diễn Chi hơi có ý cười: "Anh còn tưởng rằng trước tiên em sẽ hỏi chuyện về Diệp Căng."

Tôi “à” một tiếng, di chuyển tầm mắt, cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Chuyện của cô ấy anh muốn nói thì nói không muốn nói cũng không sao. Dù sao em cũng không phải rất để ý." Đuôi mắt quét thấy nét mặt anh trở nên như cười như không (tự tiếu phi tiếu), ho khan, cuối cùng vẫn không nhịn được, nhỏ giọng kêu la, "Anh tặng cô ấy dây chuyền. Anh còn đi tiệc rượu, tiệc tối từ thiện với cô ấy, anh còn để cho cô ấy đứng gần anh như vậy!"

Anh nói: "Dây chuyền là dùng tiền của cô ấy. Tiệc rượu, tiệc tối từ thiện tổng cộng đi bốn buổi, thật sự mà nói trước đó anh cũng không biết tại sao Diệp Căng cũng sẽ ở nơi đó, mấy ngày nay mới biết là do Yên Ngọc động tay chân."

Tôi hoài nghi lúc Cố Diễn Chi nói hai chữ “Yên Ngọc” giọng nói có chút cắn răng nghiến lợi, nhưng trong nháy mắt anh đã thu lại cảm xúc một cách sạch sẽ, thậm chí tôi còn hoài nghi mới vừa rồi chẳng qua là ảo giác của chính bản thân tôi. Nghe thấy anh còn nói: "Em đói chưa, có muốn ăn cháo hay không?" Nói xong cũng muốn đứng dậy.

"Không phải rất đói." Tôi bắt tay áo của anh lại, không muốn để anh rời đi, mắt không chớp mà nhìn anh: "Hôm nay anh không đi công ty sao?"

Vừa nói vừa nắm chặt tay áo hơn. Thật ra thì cũng giống như Cố Diễn Chi đã từng nói vậy, nghĩ một đằng nói một nẻo. Nhưng cho dù như thế nào, vẫn đạt được ý muốn, làm cho anh lại nằm trở về bên người. Nghe anh hời hợt mở miệng: "Trước khi em khỏi bệnh, anh sẽ không đi những nơi khác. Sẽ vẫn ở cùng em."

Tôi không quá hiểu rõ hậu quả mà câu nói "Không đi những nơi khác" của Cố Diễn Chi mang tới, cho đến ngày thứ hai khi thư ký của Cố Diễn Chi đến phòng bệnh, ôm tới một xấp giấy tờ thật dày, hơn nữa tốn thời gian một tiếng báo lại một loạt kết quả hội nghị mà Cố Diễn Chi không thể có mặt mấy ngày nay. Có mấy chuyện có vẻ rất gấp, cần Cố Diễn Chi tự mình lập tức xử lý, vậy mà anh chỉ “ừ” một tiếng, không chút nào tỏ vẻ muốn hiểu. Một lát sau Cố Diễn Chi đi ra ngoài nghe điện thoại, thư ký nhìn tôi một cái, lộ ra mỉm cười: "Cô Đỗ cảm thấy thân thể khỏe hơn chút nào không?"

"Cũng tốt." Tôi nói: "Mới vừa rồi nghe cô báo cáo chuyện trong thời gian này, Cố Diễn Chi đã lâu không đến công ty sao?"

Cô ấy suy nghĩ một chút, nói: "Sáu ngày trước Đổng sự trưởng Cố đột nhiên quyết định đi thành phố A, sau đó không lâu lại bảo tôi đặt vé máy bay từ thành phố A đi Thành Đô. Sau khi đến Thành Đô lại lập tức đi vào núi lớn. Kết quả bị mưa to cản trở. May nhờ Đổng sự trưởng Cố nghĩ cách liên lạc với máy bay trực thăng, tới kịp thời, tất cả mọi người đều mạnh khỏe." Cô ấy cười nói, vẻ mặt vô cùng chân thành, "Cô Đỗ bình an vô sự đã trải qua động đất và đất đá trôi, mạng lớn như vậy, ngày sau cũng nhất định sẽ gặp phúc lớn."

Tôi không muốn làm khó cô ấy, chẳng qua là cảm thấy lời của cô ấy có chút nói quá, không thể không làm cho người ta muốn cười khổ: "Chỉ còn hai tháng cuối cùng, phúc lớn là chỉ cái gì đây?"

Giọng nói của cô ấy rất khẳng định: "Dù là thời kỳ cuối, cũng có trường hợp được trị hết."

Tôi nói: "Hai tháng trước Yên Ngọc đã từng nói rõ với tôi, cho dù phối hợp trị liệu tiên tiến nhất, tôi cũng chỉ còn có thể sống bốn tháng."

Lời nói làm người ta như đưa đám thật ra thì vẫn còn nhiều, chỉ là không muốn nói với Cố Diễn Chi. Ví dụ như tính mạng của tôi cuối cùng rồi sẽ dừng lại vào cuối mùa hè năm nay. Cho dù Cố Diễn Chi quả quyết bác bỏ kết luận này, tôi vẫn không cách nào có lòng tin. Tôi thà bị tin tưởng đây là hiện tượng giả, chỉ là anh nói để an ủi tôi. Anh luôn nghĩ rằng tôi sẽ tin tưởng anh có thể thắng bất luận kẻ nào.

Những lời này nói cũng không sai. Có điều một tính mạng yếu ớt, cho dù như thế nào đánh không lại lưỡi hái sắc bén của Tử Thần. Cho dù Cố Diễn Chi không gì làm không được, nhưng cũng phải chấp nhận.

Vậy mà thư ký cười cười, cho tôi câu trả lời lại tựa gió nhẹ nước chảy: "Bác sĩ Yên sao? Nếu là bác sĩ Yên đã thề son hẹn sắt tuyên bố thành công khiến Đổng sự trưởng Cố rơi vào tâm lý khống chế đã bị chứng minh là hoàn toàn thất bại, như vậy y thuật của anh ta ở những phương diện khác cũng không nhất định phải được tôn sùng là thánh chỉ, không phải sao?"

Hết chương 48.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hijushima về bài viết trên: 2byoungforever, An Du, Candy Kid, Lạc Lạc, My Ten, Violet12358, củ chuối, linhkiwi1998, tranlegiang1998
     

Có bài mới 26.05.2016, 14:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.12.2015, 15:45
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 163
Được thanks: 893 lần
Điểm: 18.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ - Điểm: 53
Chương 49: Em không phải thuộc về Tử Thần. (năm)

Tôi nói: "..."

Cô ấy mím môi cười một tiếng, trên khuôn mặt hơi lộ ra vẻ cười nhạt: "Sau này cô Đỗ có gặp lại bác sĩ Yên, xin đừng nói lời vừa nghe được từ tôi này cho anh ta biết."

Tôi vẫn: "..."

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, lộ ra khuôn mặt dễ nhìn của Cố Diễn Chi, nhướng nhướng mày hỏi: "Đang nói cái gì? Buổi trưa hôm nay ăn cá quế hấp có được không?"

Tôi nói: "Sát bên có một đứa bé bị cùng một loại bệnh như em, buổi trưa hôm nay ăn trứng chiên cà chua." Dừng một chút, vô cùng thành khẩn nhìn anh: "Em cũng ăn món đó có được hay không?"

"Em khi nào thì quen biết đứa bé sát bên?"

"Thì sáng sớm hôm nay, khi anh đi ra ngoài." Nói với anh xong còn nhấc tay lên lắc lắc điện thoại di động: "Bọn em còn trao đổi phương thức liên lạc ấy."

Cố Diễn Chi nhìn nhìn tôi, nở nụ cười: "Nếu anh không nhớ lầm, hình như sát bên là một học sinh nam?"

"A, đúng là một học sinh nam. Mới vừa lên lớp mười, tên gọi Cù Họa Bạch." Tôi nói: "Chỉ khác một chữ so với liệt sĩ cách mạng kia. Có phải rất dễ nhớ hay không?"

"Rất khó nghe." Anh đi tới: "Nam sinh đó hình như mới vừa làm giải phẫu xong, em đừng đi quấy rầy người ta. Sáng nay hai người nói chuyện phiếm về cái gì?"

"A, cậu ta nói lúc trước cậu ta có một bạn gái, là một người mẫu, so với em đẹp hơn."

"Cậu ta đang nói vớ vẩn (nói hưu nói vượn)." Cố Diễn Chi ngồi xuống mép giường, ngón tay khoác lên trên chăn đơn, không chút để ý nói, "Ánh mắt của cậu Cù cái gì đó Bạch này có chút vấn đề, cũng khó trách cậu ta chỉ có bạn gái trước, không có bạn gái hiện tại. Lần sau cậu ta còn nói như vậy nữa, em hãy nói em có một ông chồng, năng lực gia thế diện mạo cũng hơn cậu ta hàng trăm hàng ngàn lần."

"Em đã nói như vậy đó, nhưng cậu ta nói cậu ta không tin."

"Buổi chiều em kêu cậu ta qua, nói ngay mặt."

Chúng tôi vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện không có ý nghĩa, có thể nhìn ra được thư ký của Cố Diễn Chi đang cố nhịn cười, một lát sau cô ấy rời đi lặng yên không tiếng động. Trên khay trà đặt một đống giấy tờ cô ấy để lại, Cố Diễn Chi không hề có ý muốn đi lật xem thử. Tôi nằm trên đùi Cố Diễn Chi, triển khai thảo luận vấn đề muốn ăn cái gì vào buổi trưa, kết quả thảo luận chính là gọi người đưa tới cả trứng chiên cà chua và cá quế chưng cũng.

Trước kia đại đa số thời gian chúng tôi chung sống, tất cả đều là trải qua thong thả mà ôn hòa như vậy. Không có chuyện lớn gì, chỉ có một chút chuyện nhỏ vụn vặt. Có lần Diệp Tầm Tầm hỏi tôi và Cố Diễn Chi có thể trò chuyện những gì, cô ấy bày tỏ ở trong mắt cô ấy Cố Diễn Chi chính là một người cao quý, lạnh lùng, khó gần (Cao Lĩnh chi hoa), hoàn toàn không thể tưởng tượng được cảnh tượng loại người như thế mỗi ngày ba lần hỏi người khác muốn ăn cái gì. Lúc đó tôi nói không phải Cố Diễn Chi đã từng mời cơm cậu sao, cậu nên gặp qua cảnh anh ấy hỏi lời như thế đó, vẻ mặt Diệp Tầm Tầm thành thật hỏi ngược lại tôi: "Là vậy sao? Nhưng khi tớ hồi tưởng lại, cảm thấy đó là ảo giác của tớ thôi."

Tôi nói: "..."

Đầu bếp nhà họ Cố rất có tay nghề đối với món ăn Quảng Đông, làm cá quế hấp có mùi vị rất tốt. Cố Diễn Chi rút hết xương cá, cầm đũa đút tôi từng miếng từng miếng. Tôi cố gắng muốn nuốt xuống, cách một lát lại phát hiện là vô ích. Sáng sớm hôm nay lúc Cù Họa Bạch nói chuyện trời đất với tôi còn nói bữa sáng hôm nay và bữa tối hôm qua cậu ta đều không ăn, lúc tôi nghe thì thật sự rất đồng cảm.

Vốn bệnh nhân ung thư thời kỳ cuối các cơ quan suy yếu, cơm nuốt không trôi là chuyện rất bình thường. Nhưng bệnh ung thư xương này vốn chính là tiêu hao dinh dưỡng, không ăn thì chỉ có càng ngày càng gầy gò hơn. Từ rất sớm Yên Ngọc đã nhấn mạnh qua chuyện này với tôi, vậy mà lý trí hiểu là một chuyện, thực sự tuân theo lời dặn của bác sĩ mà làm lại là một chuyện khác.

Tôi không yên lòng ăn hai miếng, cảm thấy khó có thể nuốt xuống nữa. Ngược lại chiến đấu hăng hái với canh cá. Một lát sau cũng không muốn uống canh cá nữa, nhưng vẫn cắn răng uống sạch hết một chén. Đến cuối cùng cảm thấy một loạt động tác biết khó mà vẫn làm này quả thật đã làm tiêu hao hết sạch hơi sức tích góp từng tí một trong ngày hôm nay. Nhắm mắt lại tựa vào đầu giường chỉ muốn ngủ, cách một lát cảm thấy mép giường hơi lún xuống, Cố Diễn Chi vén cái chăn lên nằm nghiêng ở bên người, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng tôi.

Từ khi chúng tôi gặp lại, anh đã che đậy được rất tốt tất cả cảm xúc liên quan đến sự khổ sở. Ánh mắt bình tĩnh không chút dao động, vẻ mặt không để lại dấu vết, dáng vẻ nhẹ nhàng bâng quơ giống như là tôi chỉ cảm mạo nóng sốt mà thôi. Nhưng tôi biết, anh cũng không thật sự như vậy. Nửa đêm hôm qua lúc tôi bởi vì đau xương mà tỉnh lại, chỉ là hô hấp hơi dồn dập mấy phần, sẽ khiến cho anh lập tức mở mắt, lúc mở đèn, tôi nhìn thấy ánh mắt của anh rất sáng rõ, giống như là căn bản không có ngủ. Lúc anh tiến tới gần ôm lấy tôi trấn an, tôi rõ ràng nhìn thấy đáy mắt anh hiện rõ lên tia máu.

Tình huống mà tôi đã từng không hy vọng thấy nhất chính là như vậy.

Bị cảm nóng một chút có thể làm bộ rất khổ sở, thuận tiện đưa ra vài yêu cầu quá mức tùy hứng, nếu như dùng lời nói của Diệp Tầm Tầm mà nói, con gái giả bộ như vậy là điều rất hiển nhiên (thiên kinh địa nghĩa). Đây là tình thú. Nhưng mà đến khi thực sự chịu khổ sở thì ngược lại, không muốn nhìn thấy Cố Diễn Chi vì vậy mà lo lắng. Nếu như bản thân đã không thể thoát khỏi sự đau đớn, sau đó chết đi, cũng không muốn trơ mắt bất lực nhìn thấy người khác tiếp tục phí công vì mình.

Buổi trưa hôm nay nhân lúc Cố Diễn Chi đi nói chuyện với bác sĩ, tôi lật tìm sổ khám bệnh trong ngăn kéo đầu giường. Bên trong viết rất rõ ràng ung thư xương thời kỳ bốn, u ác tính đã xuất hiện dấu hiệu di dời sang phổi. Thư ký của Cố Diễn Chi nói trên đời này chưa chắc sẽ không có kỳ tích. Nhưng chuyện kỳ tích này, giống như trong khoa học thường tồn tại 0.01% nằm ngoài 99.99%. Xác suất nhỏ như vậy chỉ là vì bảo đảm tính chính xác trong khoa học, hơn nữa, có thể nói ra miệng cái từ kỳ tích này thật ra thì cũng có ý nghĩa, tôi đã bệnh ở thời kỳ chót, ngoài một chút kỳ tích rất nhỏ ra, chỉ có thể chờ chết.

Chuyện như vậy thực không thể không nói rất tàn nhẫn.

Trong phòng yên tĩnh một lát, lúc tôi sắp ngủ, thì nghe thấy Cố Diễn Chi khẽ gọi tên của tôi. Tôi đáp một tiếng, anh dừng lại một lát, nhỏ giọng mở miệng: "Buổi sáng ngày mai, chúng ta làm xạ trị được không?"

Tôi rất nhanh tỉnh táo lại. Mở mắt ra, nhìn thấy lông mi của anh rũ xuống. Anh lại bổ sung: "Sẽ không đau. Chỉ là sau khi xạ trị sẽ cảm thấy không có hơi sức."

"Nghe nói khi xạ trị trên mặt sẽ bị vẽ từng vòng tròn màu đỏ..."

Anh nói: "Đó là trước kia. Bây giờ không có." Nói xong dựa tới gần, hôn một cái ở trên trán tôi: "Anh sẽ cùng với em."

Đồng hồ treo trong phòng lay động từng chút từng chút một. Sau một lúc lâu, tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, bình tĩnh giống như Cố Diễn Chi: "Được."

Anh vuốt ve sau lưng tôi từng cái, kế tiếp kể một vài chuyện cũ trước lúc ngủ, nội dung đại khái có liên quan với người quen biết của tôi, đều là tin tức bí mật, trong đó bao gồm cả mấy tin tức mà truyền thông đào sâu ba thước cũng không tìm ra nguyên nhân thực sự. Tất cả đủ loại cứ như vậy bị anh như không có việc gì nói ra. Giọng nói khẽ trầm thấp, êm ái giống như có thể chảy ra nước. Ban đầu tôi nghĩ tới chuyện xạ trị, cũng không buồn ngủ gì, không biết cách bao lâu, mí mắt lại hạ xuống thật chậm, giọng nói của anh dường như càng ngày càng xa xôi, chỉ có bàn tay có quy luật vỗ nhẹ vào sau lưng là rất gần.

Tôi lại hoảng hốt nằm mơ thấy cha tôi.

Cảnh trong mơ lần này rõ ràng chưa từng có. Có thể thấy rõ ràng cảnh vật xung quanh, quần áo cha tôi mặc, mỗi một centimet mặt mũi của ông, thậm chí còn cả nếp nhăn nhỏ vụn nơi khóe mắt ông. Vóc người tôi vẫn giống như hơn mười năm trước, lúc đứng bên người cha cao không tới bả vai ông. Thậm chí trong mơ tôi có thể chạm tới ngón tay của ông rất chân thật, có hơi lạnh lẽo. Ở trong mơ tôi gọi ông: "Ba, ba nói chuyện với con có được không?"

Tôi kêu hai lần, bờ môi của ông giật giật, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Những năm này mỗi lần đi vào núi tảo mộ, đều là tảo mộ cho cả cha và mẹ. Vậy mà số lần tôi nằm mơ thấy cha nhiều hơn mẹ rất nhiều. Có lẽ là liên quan đến việc lúc tôi còn nhỏ thân thiết với cha hơn, có lẽ là nguyên nhân khác. Nhưng mà tôi còn có thể nhớ, khi còn bé được ông cõng trên bả vai chạy đi xung quanh, tôi ngây thơ giang hai cánh tay, dáng vẻ muốn ôm lấy gió. Một màn này đã từng xuất hiện ở trong mơ. Nhưng mỗi lần tôi mơ thấy cha không liên quan đến trí nhớ, ông sẽ không mở miệng nói chuyện, lần này cũng giống như vậy. Khác biệt chính là trong quá khứ tôi có thể nhìn thấy nụ cười mơ hồ của ông, lần này ánh mắt ông tĩnh lặng, không có ý cười, chỉ là im lặng nhìn tôi, mơ hồ mang theo vẻ lo lắng.

Tôi nắm tay ông càng chặt. Hơi có vẻ tức giận. Cách một lát mở miệng: "Ba không chịu nói chuyện, con sẽ không để ba đi."

Dường như ông thở dài, vươn tay, giống như khi còn bé, sờ sờ tóc trên đỉnh đầu tôi. Ánh mắt dịu dàng, mang theo khích lệ, nhưng vẫn không nói gì. Lúc làm như vậy bóng dáng của ông ở trong mơ bắt đầu trở nên mơ hồ, trong lòng tôi càng ngày càng gấp, nước mắt cũng sắp rớt xuống: "Ba đừng đi có được không? Ba, con rất sợ. Ba có thể nói cho con biết không, lần này con còn có thể sống nữa hay không? Con thật sự đã dùng hết may mắn của mình rồi sao sao? Con không muốn rời khỏi đây, ba, con không muốn đi, có thể hay không?"

Tôi nắm tay ông càng ngày càng dùng sức, nhưng vẫn không thể ngăn cản bóng dáng của ông từ mơ hồ đến biến mất. Rốt cuộc chỉ còn lại một mình tôi. Xoay xung quanh tìm kiếm, như thế nào cũng không tìm ra. Khổ sở trong lòng lên tới cực điểm, cả người chấn động, rốt cuộc tỉnh lại.

Trong phòng chỉ có một mình tôi. Cửa phòng nghỉ (phòng xép) cách vách không khóa kỹ, có đoạn âm thanh trò chuyện rất nhỏ truyền đến. Tôi cẩn thận nghe một lát, nghe ra đó là Cố Diễn Chi và Land. Im lặng nghe một lát, Portland mở miệng: "Nghe nói hai ngày nay anh liên lạc chuyện quyên tiền ở tây bộ? Cố Diễn Chi đột nhiên rộng rãi quyên tặng tài sản (quãng tán gia tài), bởi vì tìm kiếm một con đường sống cho người yêu. Loại tin tức mang một ít mê tín này nếu bị phơi bày ra ánh sáng, anh sẽ cung cấp cho ngành tin tức cả thành phố T nửa tháng đồ ăn."

"Tin tức của anh luôn rất linh thông."

Portland cười nhạt một tiếng: "Tôi nghe nói ở nước ngoài gần đây có nghiên cứu ra một phương pháp mới ức chế khối u, nếu không ngại thì thử một chút."

Sau một khoảng trống giữa cuộc trò chuyện, Cố Diễn Chi mở miệng, giọng nói hơi khàn khàn: "Tôi vẫn luôn nghĩ những chuyện này có phải cũng do tôi mà ra hay không. Không phải thầy bói đã nói sao, người có bát tự (*) đặc biệt sẽ khắc chế người xung quanh. Đối với tôi mà nói, cha mẹ mất sớm, Đỗ Oản vẫn còn nhỏ như thế, sống ở bên cạnh tôi chỉ có hơn mười năm, lại đột nhiên gặp loại bệnh này. Đây đều là chuyện không nên xảy ra."

(*) Tám chữ (giờ, ngày, tháng, năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi) Là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người.

Portland nói: "Đừng suy nghĩ nhiều. Cần tôi giúp đỡ chỗ nào cứ việc nói là được."

Lại một lát sau, cuộc nói chuyện giữa bọn họ kết thúc. Ở trước khi Cố Diễn Chi trở lại phòng bệnh tôi nhắm mắt lại, làm bộ như đang còn ngủ. Cảm thấy anh nửa cúi người xuống, tầm mắt dạo một vòng trên mặt của tôi, cách một lát, đột nhiên cười một tiếng, mấy ngón tay nâng cằm tôi lên: "Ngủ một buổi chiều, còn tiếp tục giả bộ ngủ."

Tôi mở ra một nửa mí mắt, trước hết nhìn đến là khóe môi anh có nét tươi cười nhẹ, mặt mày nhẹ nhàng, vẫn là cái loại thái độ như không có chuyện gì xảy ra đó. Tầm mắt hạ xuống, liền nhìn thấy anh xắn nửa tay áo, áo sơ mi màu sáng mở hai nút áo trên, dáng vẻ nửa cúi người xuống như vậy, thì có thể nhìn thấy cái cằm đẹp đẽ của anh, cùng với đường cong mơ hồ dọc theo cổ trở xuống tựa như nước chảy mây trôi.

Tôi nhìn có chút không chớp mắt, một lát sau che giấu mà ho khan một tiếng: "Aiz, mới vừa rồi là có người tới sao?"

Cố Diễn Chi thuận miệng “ừ” một tiếng, vừa nâng tôi ngồi dựa vào đầu giường: "Land." Lúc nói lời này cách tôi rất gần, sau đó ngồi dậy, động tác thong thả. Tôi không tự chủ được nửa người trên ngang nhiên xông qua, vừa nói: "Các anh nói cái gì?"

Anh lơ đễnh nói: "Gần đây Diệp Tầm Tầm ra ngoài giải buồn, một mình Porland ở nhà cô đơn mà thôi."

"..."

Tôi trơ mắt nhìn anh sau khi đứng dậy, chỉ cách tôi một cánh tay. Chưa từ bỏ ý định tới gần hơn một chút, nửa người trên cơ hồ nhô ra khỏi mép giường, sau đó khẽ dùng sức bổ nhào về phía trước, mắt thấy sắp có thể hoàn mỹ nhào tới trên người anh, anh lại đột nhiên lui về phía sau nửa bước, đồng thời hỏi: "Muốn tìm cái gì?"

Tôi hoàn toàn không ngờ tới sẽ xuất hiện tình huống như thế. “A” một tiếng, thân thể bắt đầu không thể khống chế rơi xuống. Cảm thấy mình giống như một bao cát, sẽ bị nặng nề đập xuống dưới giường, không nhịn được nhắm chặt mắt lại. Cũng trong lúc đó cảm thấy tốc độ dừng lại, nửa người trên được người ôm lấy, chặt chẽ hơn nữa vững chắc.

Bên tai vang lên giọng nói chứa ý cười của Cố Diễn Chi: "Hiệu quả sắc dụ rất tốt."

Tôi dại ra một lúc, sau khi tỉnh ngộ lại liền có chút thẹn quá thành giận: "Anh cố ý!"

Anh chậm rãi “ừ” một tiếng: "Thật lâu không có trêu chọc em, đột nhiên có chút nhớ."

"..."

Hết chương 49.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.05.2016, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.12.2015, 15:45
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 163
Được thanks: 893 lần
Điểm: 18.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ - Điểm: 43
Chương 50: Em không phải thuộc về Tử Thần. (sáu)

Porland đến thăm mở ra tần số bước chân lui tới trong phòng bệnh. Sáng ngày kế người tới thăm tôi giống như đang cưỡi ngựa xem hoa hết đợt này đến đợt khác, có vài người trước kia tôi căn bản chưa từng thấy, cũng không có ấn tượng, những người này bị Cố Diễn Chi ngăn ở ngoài phòng bệnh. Còn có vài người, ví dụ như Giang Yến Nam, lúc bước vào phòng bệnh vẻ mặt không có gì khác so với thường ngày, dáng vẻ bình thản ung dung, giọng nói nhẹ nhàng không gợn sóng: "Aiz, tôi nghe nói anh mời tới được cả bác sĩ Vương ở thành phố A. Bản lĩnh của nhà họ Cố càng lúc càng lớn ha."

Cố Diễn Chi đang đút tôi ăn quả táo, mí mắt không nâng nói: "Anh ngay cả giỏ trái cây cũng không mang, cứ như vậy đi vào cũng được?"

"Vật kia sẽ làm hỏng dáng vẻ cao lớn anh tuấn và phong độ của tôi." Giang Yến Nam nhẹ nhàng nói xong, quay đầu nhìn về phía tôi, cười nói:"Hôm nay có vẻ tâm tình Đỗ Oản rất tốt."

Tôi nói: "Mỗi ngày tâm tình tôi đều tốt vô cùng."

"Vậy thì tốt. Bị bệnh gì tâm tình đều phải giữ vững mới được, điều này so với ăn bao nhiêu thuốc cũng có tác dụng hơn. Hơn nữa cô xem bên cạnh cô còn có một tên họ Cố. Mặc dù anh ta chỉ là chồng trước của cô, hiện giờ hai người cũng không có quan hệ gì, nhưng nếu trong lúc cô khổ sở cứ cắn hai cái lên bả vai anh ta, tôi cảm thấy trong lòng anh ta cũng sẽ rất vui, cô nói có đúng không?"

Cố Diễn Chi bình tĩnh nói: "Nói cứ như anh không phải cũng đã từng ly hôn vậy."

Giang Yến Nam nói: "Nhưng bây giờ tôi đã kết hôn lại một lần nữa rồi. Anh có thấy vui không?"

Cố Diễn Chi nói đến: "Tôi thật sự cảm thấy mặc niệm thay phu nhân của ngài."

Tôi: "..."

Khoảng mười một giờ Lý Tương Nam đến, tôi đang chơi cờ nhảy với Cố Diễn Chi. Ở trong mắt người khác, đại khái tư thế của hai chúng tôi giờ phút này khá là kỳ lạ: tôi đang ngồi nghiêm chỉnh trước bàn, hai con mắt hết sức chăm chú nhìn vào những quân cờ phía trên đó, Cố Diễn Chi thì tay phải cầm quyển sách, vừa lật sách vừa không chút để ý chờ tôi ra quân cờ, thường thường đều là lật ba trang sách xong thì nhìn lại, vừa đúng lúc tới lượt anh đánh cờ. Tôi đã quen với chỉ số thông minh cao ngất của anh, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Lý Tương Nam ngược lại bị dọa cho giật mình: "Này, sao anh có thể coi rẻ chỉ số thông minh của người khác như vậy chứ?"

Trong tay anh ta cầm hai giỏ trái cây, chiều dài không sai biệt lắm so với chiều rộng. Cố Diễn Chi quay đầu lại liếc mắt nhìn, hiển nhiên cũng chú ý tới hiện tượng này, lạnh nhạt nói: "Anh xách tới cả phần của Giang Yến Nam?"

Tôi nhịn không được bật cười một tiếng. Cố Diễn Chi đặt sách qua một bên, xoay người rời phòng. Lý Tương Nam để giỏ trái cây xuống, quay đầu lại liếc mắt nhìn, lại quay trở lại, muốn nói lại thôi nói: "Hôm nay anh ta sao lại dễ nói chuyện như vậy?"

Tôi do dự một chút, vẫn là nói thật: "Lời ngầm của anh ấy có lẽ là, đây là nhìn ở việc em làm phiền anh lâu như vậy, miễn cưỡng để cho anh gặp một lần cuối."

"..." Lý Tương Nam nhìn tôi một lát, mở miệng: "Em chưa cho anh thêm phiền toái. Anh chỉ là muốn để em trải qua thật tốt. Mặc kệ có sự tham dự của anh hay không, chỉ cần em có thể trải qua bình an hạnh phúc, thì chính là kết quả tốt nhất rồi."

Lúc anh ta nói lời này, giọng nói thật bình tĩnh. Tôi vốn là nghĩ nếu anh ta nói ra lời nói kích động gì đó, tôi liền dùng cười lạnh toàn bộ chắn trở về. Nhưng anh ta cứ như vậy, khiến cho tất cả những lời tôi đã chuẩn bị đều không thể nói ra miệng, há miệng, một hồi lâu nói không ra lời. Nghe thấy anh ta còn nói: "Hai ngày trước lúc em còn hôn mê chưa tỉnh, Cố Diễn Chi để cho cấp dưới ký với nhà họ Lý một bản hợp đồng, giá trị hợp đồng không nhỏ, đối với nhà của anh mà nói là rất có lợi. Anh hiểu rõ anh ta làm như vậy là có ý gì. Cho nên từ lúc đó về sau em cũng không cần cảm thấy thiếu nợ gì cả."

Tôi nói: "Anh không cần phải cố ý nói xa cách như vậy. Em hiểu rõ bản thân anh là hạng người gì."

Nửa khóe môi anh ta nhếch lên, nở nụ cười. Cách một lát, chậm chậm mở miệng: "Lần này anh đến, thật ra là muốn nói với em, lần này quả thật có lẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt đó, Đỗ Oản. Tuần sau anh bị nhà nước cử đi nước Anh, phải ở đó năm năm học xong tiến sĩ mới trở về. Có lẽ là sẽ không trở về nữa. Chuyện này là đã sớm bàn xong, vốn là cảm thấy không muốn đi, bây giờ suy nghĩ lại, dù sao trừ học tập, dường như cũng không có chuyện gì khác có thể làm. Vậy thì vẫn là đi thì tốt hơn."

Sau một lúc lâu, tôi nói: "Tốt vô cùng. Anh nên như vậy."

Anh ta “ừ” một tiếng, rũ lông mi không hề nói chuyện nữa. Anh ta đan hai tay im lặng một lúc lâu, sau đó đứng lên chào tạm biệt. Lý Tương Nam đi vài bước, lại dừng lại, xoay người, nói với tôi rất nghiêm túc: "Đỗ Oản, mọi người đều nói em rất kiên cường, lúc em ở trước mặt anh đúng là cũng rất kiên cường, nhưng anh cảm thấy sự thật cũng không phải là như vậy. Em gặp phải chuyện như bệnh ung thư, không thể nào không sợ, chỉ là em cảm thấy trừ Cố Diễn Chi có thể chia sẻ cảm xúc buồn vui với em, những người khác không có tư cách như vậy, phải hay không? Em thật ra là một cô gái rất kiêu ngạo."

Tôi lại một lần nữa bị anh nói đến á khẩu không trả lời được. Lý Tương Nam cũng không quay đầu lại đi tới cửa, đột nhiên lại dừng lại, xoay người, hơi có vẻ nghiến răng mở miệng: "Aiz, anh không thể không nói, Cố Diễn Chi trừ gương mặt và dáng dấp ra, những điểm khác thật sự là vô dụng đáng ghét."

"..."

Sáng ngày thứ hai tôi làm xạ trị. Từ đó về sau bắt đầu cuộc sống ngựa không ngừng vó tiếp nhận các loại trị liệu. Hóa trị, xạ trị, cùng với liệu pháp miễn dịch sinh học mới phát minh. Càng không ngừng bị chuyên gia thảo luận bệnh tình, rút máu, chiếu xạ, cùng với uống một lượng lớn thuốc, hoàn cảnh như vậy có chút gian nan, nhưng mà vẫn chịu đựng trải qua hơn nửa tháng. Nửa tháng sau bệnh tình chưa từng xuất hiện quá chuyển biến tốt đẹp, nhưng may mắn chính là, đồng thời cũng không xuất hiện dấu hiệu nặng hơn.

Đến trình độ này, thì không thể tham nhiều hơn, đối với kết quả như thế tôi đã cảm thấy hài lòng. Cố Diễn Chi vẫn bình tĩnh như bình thường, tôi không biết ở nơi tôi không nhìn thấy anh đã hao phí bao nhiêu tâm lực, anh sẽ không chủ động nói cho tôi biết những chuyện sau lưng này. Tôi chỉ biết những ngày này giấc ngủ của anh còn ít hơn nhiều so với tôi đây, hơn nữa có thể rõ ràng nhìn thấy anh hao gầy xuống.

Cuối cùng tôi vào buổi tối một ngày, rõ ràng nhắc tới đề tài cái chết với Cố Diễn Chi.

Đây là chuyện những ngày qua chúng tôi vẫn một mực cố gắng tránh đi. Cẩn thận từng li từng tí, làm bộ như ung thư xương thời kỳ bốn chỉ là bệnh chứng nhẹ, chẳng qua là quá trình ở giữa có hơi giằng co, quay đầu lại nhất định sẽ tốt. Giống như là kỳ tích so với tử vong càng dễ xảy ra hơn. Nhưng ai cũng biết, sự thật không có dễ dàng như vậy.

Tôi suy nghĩ thật lâu, kể cả lúc đang xạ trị cũng nghĩ, phải thế nào để nói vấn đề này ra khỏi miệng, mới có thể quá gây sốc. Vậy mà bản thân vấn đề này giống như dao nhọn, dù che giấu như thế nào đi nữa, cũng không thể ngăn trở nó chọc thẳng vào lòng người trong: "Cố Diễn Chi, nếu, em chỉ nói là nếu, hơn một tháng sau em thật sự chết, anh sẽ làm như thế nào?"

Động tác nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay tôi của anh hơi cương cứng lại, một lát sau, mới nhỏ giọng mở miệng: "Không có “nếu” chuyện này."

"Nhưng anh biết rõ, em nói cũng không phải nếu. Kỳ tích và tử vong, vấn đề xác suất lớn nhỏ đơn giản như vậy, sẽ không có chuyện không rõ ràng lắm. Chúng ta luôn luôn phải đối mặt sự thật." Tôi dừng một chút, cố gắng khiến giọng nói trở nên nhẹ nhõm, "Thật ra thì, thời gian có thể khép lại tất cả. Có thể bây giờ anh cảm thấy rất đau đớn, nhưng cứ như vậy từ từ trải qua, đến rất nhiều năm sau, anh sẽ cảm thấy, những chuyện cũ này cũng không có gì. Anh có thể sống rất tốt. Em hi vọng anh có thể như vậy."

Thắt lưng bỗng dưng căng thẳng, sức lực của anh rất lớn, giọng nói nặng nề: "Nhưng anh làm như vậy không được, Oản Oản. Anh đã nói với em, nếu xảy ra tang lễ, anh sẽ cùng với em. Anh cũng đã nói với em, mặc kệ tới khi nào, anh nhất định không thể để cho em chịu thua thiệt. Anh không thể nào để cho em một mình."

"Nhưng em hi vọng anh có thể sống tiếp. Trước đó em làm nhiều chuyện như vậy, cũng chỉ là vì để cho anh đừng làm như vậy thôi. Em có thể một mình, không có vấn đề." Giọng nói của tôi có chút không ổn, cảm xúc cố gắng che giấu càng ngày càng ngăn không được: "Em vẫn có nguyện vọng chính là hi vọng anh có thể cố gắng hết sức sống trên đời này lâu một chút, anh có thể suy nghĩ thử xem, làm sao em có thể muốn để anh đi cùng với em đây?"

Anh có một lát không nói mội lời. Tôi ngưỡng mặt lên nhìn anh, trong ánh mắt tràn đầy khẩn cầu. Gấp gáp muốn nghe thấy một câu cam kết của anh. Lại qua một lát, nghe thấy anh nhỏ giọng nói: "Nếu không thể như vậy, vậy thì cùng sống tiếp thật tốt với anh."

Lời này của anh nói được thật sự bá đạo. Tôi gấp đến độ có chút muốn khóc: "Nhưng sao em có thể quản được chuyện của Tử Thần, anh như vậy thật. . . . . ."

Lời còn chưa dứt đôi môi đã bị che lại. Xúc cảm mềm mại, nhẹ nhàng trằn trọc trong miệng, cảm giác triền miên lâu dài. Không biết cách bao lâu mới hơi được buông ra. Tôi nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của Cố Diễn Chi, hơn nữa rất chắc chắn: "Không có nhưng nhị gì hết. Oản Oản, em không phải thuộc về Tử Thần, em chỉ có thể thuộc về anh. Chỉ đơn giản như vậy."

Sau hôm ấy, chúng tôi không nhắc lại đề tài này nữa. Tôi bắt đầu cố gắng thử làm như Giang Yến Nam nói, làm cho tâm tình trở nên khá hơn. Cùng với phối hợp các loại phương pháp trị liệu và lời dặn của bác sĩ, cho dù quá trình thường phức tạp hơn nữa không thể tránh khỏi khổ sở. Tôi thực chân thành hi vọng tôi có thể sống được lâu hơn một chút. Dù là chỉ có nửa năm, hoặc là nửa tháng, thậm chí là mười ngày.

Thời tiết từ từ trôi qua tháng bảy, tiến vào tháng tám, đây là thời tiết đầy sức sống nhất trong một năm. Trong bệnh viện hoa mẫu đơn lần lượt nở rộ, đỏ rực diễm lệ, mỗi một cánh hoa đều nở rất đẹp. Vào một lần sau khi tôi chuyển tế bào miễn dịch vào cơ thể, rõ ràng các hạng chỉ tiêu của thân thể không có thay đổi quá lớn, xương đau lại đột nhiên trong một đêm biến mất, trạng thái tinh thần mệt mỏi cũng không thấy, thậm chí ngay cả thèm ăn cũng trở nên nhiều hơn. Loại cảm giác thân thể buông lỏng này đã lâu không xuất hiện làm cho không ai còn có thể nghĩ đến những chuyện khác, bản thân tôi dưới tình huống gãy xương chưa khỏi hẳn đã muốn nhảy xuống giường, kết quả bị Cố Diễn Chi chặn ngang ôm lên nhét về trong chăn. Tôi ngưỡng mặt lên, rất nghiêm túc cố gắng giãy giụa: "Em cảm thấy được thân thể khỏe mạnh hơn rất nhiều, hôm nay rất muốn nhìn hoa trong sân bên ngoài một chút, không thể được sao?"

Anh trên cao nhìn xuống nhìn tôi một lát, cúi người xuống, ở trên trán tôi đặt một nụ hôn khẽ, chậm rãi nói: "Oản Oản, hôm nay chúng ta xuất viện về nhà, có được hay không?"

Hết chương 50.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hijushima về bài viết trên: 2byoungforever, An Du, Candy Kid, HNRTV, Lạc Lạc, My Ten, Violet12358, củ chuối, meomeo1993, tranlegiang1998
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: catharinanguyen, hh09, hoatudieu, Nguyễn Thu Thủy, Tuyết Nhạn và 500 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

10 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

11 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 999 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.