Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

 
Có bài mới 28.04.2016, 15:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.12.2015, 15:45
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 163
Được thanks: 893 lần
Điểm: 18.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ - Điểm: 43
Chương 37: Trong thế giới của em chưa từng có người khác. Chỉ có anh.

Lúc anh nói câu đó, trong tay còn cầm một miếng bánh ngọt phủ bơ. Đầu ngón tay được cắt chỉnh đều đặn, ngón tay thon dài đẹp mắt.

Tôi suýt nữa đã hoài nghi Yên Ngọc đang lừa tôi. Có vẻ như Cố Diễn Chi căn bản không tin tưởng lời nói của tôi. Có lẽ việc khống chế tâm lý không thành công như Yên Ngọc nói, có lẽ giờ phút này người trước mắt đã đoán được tính toán của tôi, thậm chí có lẽ anh đã hợp tác với Yên Ngọc, hoặc là ép hỏi ra sự thật từ Yên Ngọc, hiện giờ trong lòng đã biết rõ, chỉ chờ vạch trần tôi từng bước một. Tôi suy nghĩ lung tung đến mức hơi hoảng hốt, cho đến khi nhìn thấy Cố Diễn Chi đặt miếng bánh ngọt xuống, cầm khăn tay bên cạnh không nhanh không chậm lau lòng bàn tay.

Trái tim đang treo ngược thật cao của tôi đột nhiên rơi xuống.

"Là thật." Giọng điệu của tôi hời hợt: "Lý Tương Nam yêu thích em, so với anh yêu thích em không ít hơn một chút nào. Có thể anh cảm thấy Lý Tương Nam không giàu có bằng anh, anh ấy cũng có thể không có kinh nghiệm bằng anh. Nhưng dù sao anh ấy cũng trẻ tuổi hơn anh, những gì hiện giờ anh có, không nhất định tương lai anh ấy cũng không có. Huống chi, anh ấy tôn trọng ý kiến của em hơn anh. Anh ấy cũng hiểu em hơn. Mấy năm nay có rất nhiều việc đều là do anh quyết định, anh nói thế nào thì phải là thế ấy, ngoài mặt có thể sẽ rất dịu dàng, nhưng trên thực tế anh vốn không cho người khác chất vấn phản bác. Thật ra thì em rất không thích anh làm như vậy. Thật ra em có rất nhiều ý kiến không giống với anh. Nhưng lúc em giấu trong lòng so với lúc em nói ra ít hơn rất nhiều. Hơn nữa, em cũng không thích anh luôn bận rộn như vậy. Trong một tháng có rất nhiều ngày anh ở bên ngoài, sẽ có rất nhiều người giao thiệp với anh, có thể anh cảm thấy thời gian anh dành cho em đã rất nhiều, nhưng đối với em, thời gian em ở một mình càng nhiều hơn. Tất nhiên điều này cũng không thể trách được anh, chỉ có thể tự trách em. Anh cứ xem như là chúng ta không hợp, em không đủ định lực, không đáng giá anh phí tâm phí sức vì em. Cố Diễn Chi, chúng ta ly hôn đi."

Tôi đã sống chung với anh nhiều năm như vậy. Có thể vẫn chưa quen thuộc phương thức xử lý chuyện công ty của anh, nhưng cũng đã quen thuộc chiều dài rộng của xương quai xanh anh, và nhiệt độ lòng bàn tay anh, quen thuộc sự dịu dàng của anh, và tất cả các thói quen nhỏ. Trên đời này không có ai so với tôi biết rõ hơn khi anh không chắc chắn về một vấn đề thì sẽ tùy ý cầm vật gì đó gần tầm tay, cũng không có ai so với tôi biết rõ hơn anh rất để ý đến hai nhược điểm trong tình cảm của chúng tôi —— chênh lệch tuổi tác, thời gian làm bạn bên nhau.

Đây đều đã từng là lời thảo luận tâm tình trước khi chúng tôi ôm nhau ngủ. Chúng tôi khi đó bàn tay đan vào nhau, môi kề môi, nhỏ giọng lẩm bẩm. Tôi đoán là Cố Diễn Chi chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi lấy chúng làm một thanh kiếm sắc bén như vậy. Giọng nói của tôi rất nghiêm túc, không hề có ý đùa giỡn, giống như thật sự đang oán giận khi tình cảm đã tan vỡ.

Anh im lặng nhìn tôi. Ánh mắt đen bóng sâu sắc. Một lát sau, chầm chậm mở miệng: "Oản Oản, nếu như không thích khuyết điểm của một người, có thể nói ra, anh ta sẽ thay đổi. Giữa vợ chồng sẽ có gây gổ, đây là chuyện rất bình thường. Nhưng đây không phải lý do để ly hôn."

Tôi nói: "Em hiểu ý của anh. Nhưng anh cũng nên hiểu ý của em. Anh phải hiểu em không gây gổ, em đang nghiêm túc nói chuyện với anh. Có một số việc đã nhịn đến một giai đoạn nhất định, thay đổi cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi. Em không cho rằng em sẽ thích anh lần nữa. Bản chuyển nhượng tài sản anh ký trước khi kết hôn kia, hai ngày sau em sẽ trả lại y nguyên không thay đổi cho anh. Em hi vọng chúng ta có thể nhanh chóng ly hôn, em sẽ không lấy một đồng tiền mà rời đi. Cứ như vậy đi."

Anh nhìn tôi: "Nếu thật sự là như vậy, mấy ngày trước khi trở về từ thành phố A em chủ động là vì cái gì?"

Tôi trả lời: "Chẳng qua là cảm thấy hơi áy náy với anh thôi."

Anh im lặng một lát. Đột nhiên mở miệng: "Oản Oản, đến cùng đã xảy ra chuyện gì với em?"

Trong lòng tôi nặng nề giật mình. Ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt của anh đen nhánh, ánh mắt sâu lắng không có chút ánh sáng. Tôi nhéo mạnh vào lòng bàn tay, làm như không có việc gì trả lời: "Không có chuyện gì. Có điều em cảm thấy quyết định lúc trước là rất thiếu suy nghĩ. Có lẽ, em không nên kết hôn với anh sớm như vậy. Trước kia anh nói rất đúng, em còn quá trẻ, không biết suy nghĩ thấu đáo, có rất nhiều việc thích làm thì làm, không nghĩ đến hậu quả về sau. Trước kia em không biết mình muốn gì, cho nên làm chậm trễ rất nhiều thời gian của anh. Bây giờ em đã hiểu, em nghĩ em cần kịp thời sửa chữa sai lầm của mình. Cũng không làm chậm trễ thời gian của anh nữa. Là như vậy thôi."

Anh nói: "Mỗi người đều sẽ gặp một vài chuyện khiến bản thân cảm thấy mới mẻ, thỉnh thoảng cũng sẽ sinh ra yêu thích nhất thời, chuyện này không hiếm gặp. Nhưng mà cảm xúc đó đều sẽ có một ngày trôi qua, sau khi đầu óc tỉnh táo lại, sẽ biết quyết định trước đó cũng không hợp lý và chính xác. Oản Oản, ly hôn là chuyện nghiêm túc. Không thể quyết định dưới sự xúc động nhất thời. Có những lời không thể dễ dàng nói ra khỏi miệng, nói ra có thể sẽ rất khó để cứu vãn. Anh không nghĩ rằng hôm nay là thời điểm thích hợp để nói chuyện này, chúng ta bàn lại vào lúc khác."

Anh nói xong định đứng lên. Tôi nói nhanh: "Em nghĩ rằng em đã phải suy tính rất kỹ càng rất sâu sắc. Em không nghĩ rằng chúng ta cần đổi ngày khác. Anh, trước kia tình cảm của em dành cho anh mới là yêu thích nhất thời. Không phải là tình cảm của em và Lý Tương Nam."

Anh khựng lại. Chuyển ánh mắt qua chỗ tôi. Một lúc lâu sau xoay người rời đi. Tôi nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của anh: "Oản Oản, câu này của em rất tàn nhẫn."

Buổi tối hôm đó tôi chủ động ngủ ở phòng khách.

Lúc tôi im lặng ôm gối đầu rời khỏi phòng ngủ chính, Cố Diễn Chi nhìn tôi một cái. Có lẽ là anh nhìn ra tôi có một đống lời nói đã chuẩn bị xong chỉ chờ phản bác anh, cho nên cuối cùng anh cũng chỉ là nhìn tôi một cái, không nói một câu nào. Tôi nằm ở trên giường phòng khách từ rất sớm, tắt đèn trở mình trằn trọc. Suy đoán xem lúc này Cố Diễn Chi ở căn phòng cách vách đang suy nghĩ gì. Có phải anh cũng đang trở mình trằn trọc hay không. Hoặc là trong âm thầm đã bắt đầu chán ghét tôi. Tôi nghĩ, nếu như Cố Diễn Chi cư xử với tôi giống như cách tôi vừa đối xử với anh, chắc là tôi sẽ khóc ngay tại chỗ. Nhưng Cố Diễn Chi không phải là tôi. Nói không chừng chỉ là tôi suy nghĩ quá nhiều, có lẽ anh sẽ giải quyết việc này giống như giải quyết bất kỳ ngăn trở trong công việc, qua hôm nay, có lẽ anh sẽ ly hôn rồi rời khỏi một cách nhanh chóng gọn gàng cũng không chừng.

Tôi nghĩ như vậy, rồi lại không ngừng bác bỏ. Tâm tình cứ mâu thuẫn như thế. Cho đến khi Yên Ngọc gọi điện thoại tới hỏi thăm tình hình. Tôi không còn chút hơi sức trả lời: "Thì giống như đã bàn trước thôi."

Yên Ngọc không chút để ý hỏi: "Đau không?"

"….."

Yên Ngọc suy nghĩ một chút, hỏi: "Cần tôi an ủi cô không?"

Bỗng nhiên tôi có dự cảm không quá tốt: "Anh…Cũng biết an ủi người khác?"

Yên Ngọc nói rất chân thành: "Loại chuyện đau lòng vì tình này, dùng bệnh tật để loại bỏ sự đau lòng là một phương pháp rất tốt. Tưởng tượng thử xem cô sẽ vì khối u mà bị phù thũng, đau nhức, và đau nhức sẽ dẫn đến mất ngủ, phiền não, rồi thì thiếu máu, gầy gò, đến cuối cùng cô sẽ đau đến không ra hình người, cơ thể gầy gò giống quỷ, đến lúc đó cô sẽ không còn tâm tình để ý tới đau lòng gì đó, không phải sao? Nếu không tôi cho cô xem mấy tấm hình của những bệnh nhân ung thư xương giai đoạn cuối? Chỗ tôi có hình khối u cắt từ bệnh nhân, bảo đảm sau khi cô xem xong tinh thần phấn chấn, suốt đêm đắm chìm trong cơn ác mộng, sẽ không lại nhớ một chút xíu chuyện về Cố Diễn Chi."

"….."

Đột nhiên tôi hơi hơi hiểu vì sao Diệp Tầm Tầm lại chia tay với Yên Ngọc. Toàn thân không khống chế được mà run lên, sau đó mặt tôi không chút thay đổi trả lời lại: "Cám ơn anh, em không cần."

So với Yên Ngọc không hiểu phong tình, lời nói của Lý Tương Nam có vẻ ôn hòa hơn rất nhiều. Có điều cũng chỉ là khác với Yên Ngọc thôi. Loại chuyện này bất kỳ ai an ủi đều là gãi không đúng chỗ ngứa, không có hiệu quả gì. Dù sao đạo lý thì ai cũng hiểu, ngược lại nghe người khác khuyên một lần, bản thân lại đau hơn một tầng. Lý Tương Nam tận tình khuyên bảo tôi một lúc lâu, cuối cùng có lẽ cảm thấy chịu thua trước vẻ mặt không thay đổi của tôi, chỉ có cắn răng bỏ cuộc. Anh ta im lặng một lát, ngược lại khuyên tôi từ phương diện khác: "Tại sao em lại không chịu tiếp nhận trị liệu? Dù là ung thư thời kỳ cuối, nhưng vẫn còn vấn đề thời gian dài ngắn mà. Chú của anh chính là một ví dụ tích cực. Nói không chừng em tiếp nhận trị liệu sẽ xuất hiện kỳ tích, cũng có thể sống thêm một năm hai năm thậm chí rất nhiều năm nữa. Làm như em bây giờ chính là điều mà bệnh nhân ung thư cần tránh nhất."

Tôi cúi đầu lật lật bàn tay, chậm rãi cắt đứt lời của anh ta: "Aiz, đột nhiên cảm thấy chỗ này hơi ồn ào. Không bằng em về nhà trước."

Nói xong tỏ vẻ định đứng dậy, Lý Tương Nam lập tức im miệng. Nhìn chằm chằm tôi hơi có vẻ trách móc và không cam lòng. Tôi ngồi xuống, ngậm ống hút nhìn ngoài cửa sổ. Có bầu trời trong suốt, có mây bay gió thổi. Có đường phố sạch sẽ. Có người già và trẻ nhỏ chậm rãi đi ngang qua. Có chiếc xe màu trắng từ từ lướt qua. Hạt bụi trong không khí hoạt bát nhảy lên dưới ánh mặt trời. Một lát sau, tôi quay mặt sang, sâu kín nói với anh ta: "Còn sống, vô cùng tốt. Lý Tương Nam. Tương lai lúc khắc chữ lên bia mộ của em, anh hãy khắc năm chữ này lên xem như văn bia của em. Anh nhất định phải nhớ đó."

Vẻ mặt Lý Tương Nam không chịu nổi: "Em có thể đừng nói loại chuyện đáng sợ này."

Anh ta nói đến đoạn sau bỗng nhiên dừng lại, yên lặng nhìn phía sau tôi, sau đó lập tức ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng rốt cuộc vẫn không thể hoàn toàn che giấu động tác trước đó. Tôi đang định quay đầu lại xem thử, lại bị Lý Tương Nam giữ chặt lại. Tôi hơi rũ mắt nhìn, anh ta đã lại gần bên tai tôi nói: "Đừng quay đầu. Cố Diễn Chi đang ở phía sau."

Thật ra không cần anh ta giải thích. Cửa sổ sát đất trước mặt tôi đã chiếu ra cảnh tượng phía sau tôi. Tôi chỉ cần hơi nâng mắt, sẽ thấy một bóng dáng quen thuộc. Bóng dáng kia thon dài cao lớn, chỉ cách tôi hai cái bàn tròn. Sau lưng có bốn, năm người tây trang chỉnh tề, trong đó có một người chính là quản lí cấp cao mà tôi đã từng gặp ở trụ sở chính của công ty họ Cố. Cố Diễn Chi đột ngột đứng lại tại chỗ, những người khác đang có vẻ hơi thắc mắc. Tôi không biết thì ra chỗ này cũng nằm trong phạm vi quản lý của Cố Diễn Chi. Nếu biết, nhất định tôi sẽ tránh thật xa. Cửa sổ sát đất cao lớn sáng bóng, rõ ràng đầy đủ phản chiếu vẻ mặt của Cố Diễn Chi. Tầm mắt của anh đang rơi vào trên người tôi và Lý Tương Nam, hơi mím môi, vẻ mặt lạnh lùng mà tôi chưa bao giờ gặp.

Hết chương 37.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hijushima về bài viết trên: 2byoungforever, Candy Kid, Lạc Lạc, My Ten, Violet12358, meomeo1993, thanhthanhln94, tranlegiang1998
     

Có bài mới 30.04.2016, 16:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.12.2015, 15:45
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 163
Được thanks: 893 lần
Điểm: 18.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ - Điểm: 45
Chương 38: Trong thế giới của em chưa từng có người khác. Chỉ có anh.

Xung quanh dường như không còn chút âm thanh nào. Tôi nhìn anh qua cửa sổ sát đất, tưởng tượng động tác tiếp theo của anh. Có lẽ anh sẽ tiến lên tra hỏi, có lẽ xem như không có chuyện gì xoay người bỏ đi, cũng có khả năng sẽ gọi quản lí chỗ này tới, khoanh tay đứng nhìn chúng tôi bị mời ra khỏi cửa. Nhưng trên thực tế tôi chờ một lát, Cố Diễn Chi vẫn không có hành động gì. Anh đứng ở đó, giống như đã quên mất chuyện cần làm, chỉ nhìn qua đây không nói một lời.

Lý Tương Nam ghé sát một bên mặt tôi, khoảng cách chưa tới 10cm, nhỏ giọng hỏi: "Có cần anh hôn em không?" Nói xong lập tức bổ sung: "Chỉ là chạm môi."

Tôi cúi đầu, cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh. Vừa nói: "Anh dám."

Lý Tương Nam mím môi nhìn tôi. Tôi nói: "Lấy tay anh ra."

"Cố Diễn Chi vẫn còn ở đây."

"Cũng bởi vì anh ấy đang ở đây." Tôi hạ mí mắt, nói: "Lấy tay anh ra."

Lý Tương Nam uất ức mở miệng: "Anh cũng không phải cố ý ăn đậu hũ của em. Nhưng mà mục đích của em còn thiếu một chút nữa sẽ đạt được, chẳng lẽ bây giờ em lại để ý chút thiệt thòi này sao?"

Tôi nói: "Lấy tay anh ra."

Anh ta nghiêng mắt nhìn chằm chằm tôi, có lẽ cảm thấy bộ dáng của tôi thật sự rất bình tĩnh, hơi dừng lại, cuối cùng cũng lấy tay ra. Tôi thấy bóng dáng của Cố Diễn Chi trên cửa sổ sát đất bước tới phía trước một bước. Lại dừng lại. Khoảng cách giữa tôi và anh đã gần như vậy, gần đến mức tôi có thể thấy rõ ràng cả khuy tay áo sơ mi của anh hôm nay. Màu vàng nhạt, hình vuông. Chính là cặp khuy tay áo tôi mua tặng anh vào đêm thất tịch năm ngoái. Tôi còn nhớ rõ khi anh nhận được quà tặng thì hơi nhướn mày. Đó là lần đầu tiên tôi đúng như ý nghĩa tặng quà cho anh, âm thầm chuẩn bị trước sau rất lâu. Vốn là muốn tự tay làm một vật gì đó, ví dụ như đồ gốm hoặc là khăn quàng cổ vân vân, vậy mà sự thật chứng minh độ khó hơi lớn, lại không dễ giấu, nên thôi. Cuối cùng chọn tới chọn lui chọn trúng một cặp khuy tay áo, sau khi mua lại cảm thấy có thể anh sẽ không thích, ôm tâm tình thấp thỏm như vậy mãi cho đến ngày thất tịch. Buổi tối khi tôi cuối cùng cũng lấy quà tặng ra lúc tâm tình thật sự rất hồi hộp, nhưng vẻ mặt của tôi lại che đậy tâm tình rất tốt, dáng vẻ dường như rất tùy ý nói với anh: "Chỉ là một món đồ chơi nhỏ. Anh thích thì tốt, anh nhất định thích thì. . . . . ."

Anh hỏi: "Không thích thì thế nào?"

Tôi nhẹ nhàng nói: "Không thích thì em không tặng nữa." Nói xong cũng nhảy dựng lên muốn lấy lại khuy tay áo từ trong lòng bàn tay anh, bị Cố Diễn Chi một tay ôm lấy eo áp xuống ghế salon, sau đó giữ lấy cằm của tôi hôn sâu, mãi cho đến khi thở không nổi. Tôi níu lấy vạt áo của anh mở miệng lớn hô hấp, nghe thấy anh nói: "Về sau có thể tạo ra nhiều niềm vui như thế này hơn."

Tôi ngửa mặt nhìn nét mặt anh giãn ra. Vẻ mặt mang ý cười, nhìn một chút đã làm người ta cảm thấy trong lòng như nhũn ra. Tôi rất muốn trực tiếp nói cho anh biết tôi thật sự thích anh vô cùng. Vậy mà lời đến khóe miệng lại thay đổi thành: "Anh xem, em rất nghiêm túc mua quà tặng đó, tiền cũng là em tự đi làm công kiếm được. Bây giờ anh biết, có cảm thấy cảm động hơn một chút hay không đây?"

Tôi bị anh ôm chặt lấy, có thể cảm nhận được nhiệt độ trong lồng ngực anh. Cảm thấy anh không ngừng hôn mặt của tôi, dường như muốn hòa tan tôi. Sau đó tôi nghe thấy anh dịu dàng mở miệng: "Anh cũng muốn như vậy. Nhưng đã đầy mất rồi, không chứa được nhiều hơn nữa, phải làm sao đây?"

Tôi trừng mắt, muốn cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt sắp chảy ra từ hốc mắt.

Thân ảnh thon dài chiếu ra từ cửa sổ sát đất trước mặt suy tư một lát, cuối cùng vẫn đi về hướng tôi. Cả người tôi căng thẳng, đột nhiên giương mắt, thẳng thắn chống lại tầm mắt của anh qua cửa sổ sát đất. Bước chân của Cố Diễn Chi hơi dừng lại. Tôi nhìn ánh mắt của anh, trong đó sâu không thấy đáy, che lại tất cả cảm xúc. Tôi đối mặt với anh một lúc lâu, chậm rãi đưa tay chạm vào tay Lý Tương Nam, anh ta hiểu ý ngay, lập tức cầm trở lại. Sau đó tỏ vẻ ân cần an ủi đôi câu. Tôi thấy tầm mắt Cố Diễn Chi rơi vào trên tay chúng tôi một lúc lâu. Đột nhiên anh rời tầm mắt, xoay người, nhanh chóng rời đi.

Bóng dáng của anh ở trên cửa sổ sát đất càng ngày càng xa, cũng càng ngày càng nhỏ. Cho đến khi bóng lưng đi qua khúc ngoặt, không lại nhìn thấy. Những người sau lưng không rõ chân tướng, cách một lát mới cuống quít theo sau. Tôi che mắt, ngẩng đầu lên, muốn làm cho tất cả nước mắt quay ngược trở về, da mặt lại chạm vào một vật cứng rắn trên ngón vô danh, đó là vào ngày sinh nhật hai mươi tuổi của tôi, Cố Diễn Chi ở trong phòng ngủ lộng lẫy, đeo chiếc nhẫn này vào tay tôi. Bên trong chiếc nhẫn có khắc tên, bên ngoài chiếc nhẫn được vây quanh bởi kim cương, chỉ hơi động, liền ánh lên chói mắt. Một chiếc nhẫn khác có cùng một kiểu dáng đeo trên ngón vô danh của Cố Diễn Chi, tôi đã từng không chỉ một lần khi nhìn thấy có cô gái khác đến gần Cố Diễn Chi thì tiến lên một bước đan tay vào tay anh, sau đó lẽ thẳng khí hùng giơ lên tuyên bố chủ quyền.

Chúng tôi đã từng hạnh phúc đến như vậy. Ký ức của chúng tôi đẹp như vậy.

Lý Tương Nam ngồi một bên nhìn tôi, đột nhiên có chút sợ hãi, vừa luống cuống tay chân muốn tìm khăn giấy cho tôi lau mặt, vừa nói: "Này em đừng khóc đừng khóc, em đừng khóc mà."

Tôi cố gắng tự trấn định, liếc anh ta một cái từ trên cao: "Đương nhiên em sẽ không khóc. Nhưng bây giờ đã khóc, sau này phải làm thế nào?"

"….." Anh tức cười nhìn tôi, sau đó cẩn thận chỉ vào mắt tôi tôi: "Nhưng mà, bây giờ em đã khóc rồi. Em không nhận thấy sao?"

Tôi đưa tay sờ, quả nhiên sờ thấy khuôn mặt đẫm nước. Đột nhiên có chút thẹn quá thành giận, lấy hai tay che mặt. Sau đó không thể áp chế nổi. Trước mắt từ từ trở nên mơ hồ, Lý Tương Nam yên lặng đưa khăn giấy tới, tôi cầm lấy lung tung xoa xoa gương mặt. Cổ tay đột nhiên bị anh ta cầm, sau đó mạnh mẽ mở lòng bàn tay ra. Tôi muốn rút tay về, lại phát hiện trong lòng bàn tay của mình có đầy vết móng tay bấm vào, có hai chỗ có vẻ như còn rỉ máu. Lý Tương Nam cầm khăn giấy đè lên, ngẩng đầu nhìn tôi: "Có đau không?"

Thật ra thì căn bản không có cảm giác đau đớn gì. Đại khái Yên Ngọc nói lấy thương ngưng đau thật sự có đạo lý. Vị trí trái tim như đang bị bóp chặt từng cơn, so với nó thì chút đau trong lòng bàn tay này căn bản không là gì. Cùng lúc đó nước mắt của tôi bất ngờ chảy xuống như lũ, giọng nói càng thêm khó có thể tiếp tục vững vàng: "Aiz, Lý Tương Nam, anh nói lần này có phải rốt cuộc Cố Diễn Chi cũng chán ghét em rồi không?"

Buổi tối hôm đó tôi không trở về nhà họ Cố, mà ở khách sạn. Lúc Yên Ngọc gọi điện thoại tới, tâm tình của tôi mới vừa hơi ổn định trở lại. Lần này anh ta khó có khi không phát huy chức năng sắc bén của đầu lưỡi, coi như ôn hòa mở miệng: "Cho dù cô từ chối trị liệu, cũng cần có một ít thuốc giảm đau chứ?"

Lòng tôi không yên trả lời: "Không phải anh đề nghị lấy thương ngưng đau à, tôi cảm thấy có tác dụng. Tạm thời không cần thuốc giảm đau, uổng phí sự quan tâm của anh rồi. Anh còn có việc gì không? Không có việc gì tôi cúp."

Yên Ngọc im lặng một lát, tức giận nói: "Đỗ Oản, là cô yêu cầu tôi làm khống chế tâm lý! Bây giờ cô dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi là có ý gì! Chẳng lẽ cô đang hoài nghi y thuật của tôi! Cô dám hơi gật đầu một cái thử xem!"

"Thật sự mà nói thì tôi hơi hoài nghi y thuật của bác sĩ Yên." Tôi lau mặt một cái, rốt cuộc quyết định nói thật: "Rốt cuộc anh có làm thành công không? Bây giờ Cố Diễn Chi vốn không tin lời tôi, anh nói tôi phải tin anh thế nào, nói cho tôi biết với!"

Giọng nói của Yên Ngọc lập tức tăng âm lượng gấp năm lần: "Cô cho rằng một người lớn sống sờ sờ là tượng gỗ sao! Quá trình khống chế tâm lý vốn là rất giống phản ứng dị ứng! Nhanh chóng mạnh mẽ truyền thụ vào những quan niệm vốn không phải là của bản thân, làm sao có thể không làm cho bản thân người đó phản kháng! Đây vốn chính là một quá trình tiêu diệt và phản tiêu diệt! Theo thời gian thì một người mới có thể từ từ tiếp nhận những quan niệm này cô có hiểu hay không! Tôi thật sự là chịu đủ loại người không hiểu y thuật còn giả hiểu như các ngươi rồi! Nếu không phải vì nể tình cô là bệnh nhân bệnh ung thư, tôi thật sự không muốn để ý đến cô cô có biết hay không! Đừng tưởng rằng cô là bệnh nhân thì cô có đặc quyền! Nói xin lỗi tôi! Tôi muốn cô lập tức nói xin lỗi tôi!"

"….." Tôi lập tức thành khẩn nói: "Thật xin lỗi. Em sai rồi. Anh đừng nóng giận."

"Tôi vốn đang nghĩ xem có nên nói cho cô biết hay không, bây giờ mới thấy tôi thật là có lòng tốt lại bị người ta xem là kẻ lừa đảo." Cơn giận còn sót lại của Yên Ngọc còn chưa tiêu tan, "Cô không phải là cảm thấy Cố Diễn Chi vốn không bị ảnh hưởng sao, rất tốt. Rất tốt! Mấy tháng nữa, nếu cô không nhìn thấy tin tức Cố Diễn Chi và Diệp Căng đi chung với nhau trên tivi, Yên Ngọc tôi theo họ Đỗ của cô! Tôi đến đồn công an đổi tên Đỗ Ngọc cô tin không!"

". . . . . . Có ý gì?"

"Ý tứ chính là," Yên Ngọc hơi dừng lại, giọng nói từ từ bình tĩnh lại: "Dù sao Cố Diễn Chi cũng coi như là một nửa người bạn từ nhỏ của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn anh ta độc thân cả đời sau khi hai người ly hôn. Diệp Căng cũng đã thích anh ta nhiều năm như vậy, đến giờ còn không chịu kết hôn, vậy nên cùng lúc với việc tôi tạo ra khoảng cách giữa cô và Cố Diễn Chi, nhân cơ hội thúc đẩy họ đến gần nhau, dù sao cũng tốt hơn để Cố Diễn Chi cô đơn đến già."

Tôi há miệng, một lúc lâu vẫn không tìm được giọng nói của mình. Yên Ngọc im lặng một lát, nói tiếp: "Đỗ Oản, cô đừng oán hận tôi. Tôi vẫn còn có chút lương tâm , dù sao tôi vẫn phải tính toán cho người sống. Tất nhiên, vừa rồi thật ra tôi chỉ giận dỗi mà nói như vậy, cũng không nhất định Diệp Căng và Cố Diễn Chi sẽ ở bên nhau. Đây là tâm lý và tình cảm, không phải thuốc bắc và thuốc tây. Tôi chỉ thử khuyên Cố Diễn Chi làm như vậy, đến cuối cùng anh ta có nghe hay không, tôi cũng không chắc chắn."

Tôi cúi đầu nhìn lòng bàn tay của mình, máu ứ đọng phía trên vẫn chưa tan, lúc xế chiều bị Lý Tương Nam mạnh mẽ dán hai miếng băng keo cá nhân. Cách một lúc lâu, tôi hướng về phía điện thoại chậm rãi “ồ” một tiếng. Nhẹ giọng trả lời: "Vậy cũng rất tốt."

Sau khi cúp điện thoại, không biết ngẩn người bao lâu. Lại nâng đầu nhìn bản thân chiếu ra từ trong chiếc gương to trước mặt, đôi mắt rõ ràng có hơi đỏ, khuôn mặt cũng có vẻ hơi sưng vù. Hơn nữa khóe môi hạ xuống, dáng vẻ thể hiện một cách rõ ràng cảm xúc hạ xuống rất thấp. Lần nữa cảm thấy hôm nay quyết định không về nhà là chính xác. Đang định đi rửa mặt, chợt có người gõ nhẹ hai cái vào cửa phòng. Tôi ngẩng đầu lên, ngay lập tức nghe thấy giọng nói của Cố Diễn Chi: "Oản Oản."

Cả người tôi đột nhiên cứng ngắc. Lại nghe thấy anh nói tiếp: "Mở cửa. Anh biết em ở trong này. Chúng ta nói chuyện một lát."

Tôi đi chân trần tới. Đứng bên cạnh cửa một lát. Cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh hỏi anh: "Anh muốn nói chuyện gì?"

Anh im lặng một lát. Lần nữa mở miệng thì âm thanh trở nên trầm thấp nhẹ nhàng chậm chạp, có chứa sự dịu dàng không thể quen thuộc hơn được: "Mặc kệ như thế nào, chúng ta bỏ qua hết, có được không?"

Hết chương 38.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hijushima về bài viết trên: 2byoungforever, Candy Kid, Lạc Lạc, My Ten, Violet12358, củ chuối, duonglien, hoacothong, huyenhihi, meomeo1993, tranlegiang1998
     
Có bài mới 03.05.2016, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.12.2015, 15:45
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 163
Được thanks: 893 lần
Điểm: 18.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ - Điểm: 51
Chương 39: Chuyện gì cũng nhớ, làm sao tiếp tục.

Tôi che miệng lại, cố hết sức mới nhịn được không khóc thành tiếng.

Là tôi ép anh thành ra như vậy. Trước kia tôi còn nghiêm túc nói với Diệp Tầm Tầm, nếu như cậu và Yên Ngọc thật sự yêu nhau, thì đừng tính toán với nhau, tính toán đến mức cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi thì sẽ không còn gì. Như vậy thực sự là hành hạ lẫn nhau. Tôi nhất định sẽ không nhẫn tâm nhìn người tôi thích bị thương tổn vì tôi cố ý.

Khi đó tôi nói lời thề son sắt như vậy. Nhưng bây giờ tôi lại làm chuyện tàn nhẫn gấp trăm lần so với chuyện Diệp Tầm Tầm đã làm. Bằng chứng là tôi đã khiến Cố Diễn Chi phải nói ra những lời này. Anh vẫn luôn mặt không thay đổi, dáng vẻ kiêu ngạo tự phụ, không có người nào có thể khiến anh hạ mình. Bây giờ tôi lại làm cho anh phải nói ra lời như vậy.

Tự tôi cũng bắt đầu ghét mình.

Tôi kề sát vào cánh cửa, nhìn ra ngoài qua mắt mèo. Cố Diễn Chi đứng ở bên ngoài, trong tay xách theo một hộp giấy nhỏ. Tôi thấy được dấu hiệu bên ngoài hộp giấy, đó là dấu hiệu của một cửa hàng bánh ngọt ở đầu đường Tân Nhai. Khi còn nhỏ, có một khoảng thời gian mỗi ngày tôi đều ăn một cái, cho đến khi bị sâu răng mới thôi. Sau đó Cố Diễn Chi vẫn thỉnh thoảng mua về một hai cái, lúc hỏi thì anh chỉ hời hợt trả lời rằng thuận đường. Về sau tôi mới từ Diệp Tầm Tầm biết được thật ra cửa hàng đó không cho mua vượt quá số lượng giới hạn, chỉ có Cố Diễn Chi mới có đặc quyền mua quá định mức.

Người được Cố Diễn Chi yêu thích có thể nhận được nhiều điều tốt đẹp. Đây chẳng qua chỉ là một chút xíu trong đó mà thôi.

Dần dần tôi cảm thấy đứng không vững. Từ từ trượt xuống, dọc theo cánh cửa. Cảm thấy trái tim đau đớn như bị vật sắc đâm vào, lấy tay ôm thật chặt. Bên ngoài im lặng một lát, đột nhiên tĩnh lặng không chút âm thanh, tôi hoảng hốt tưởng rằng Cố Diễn Chi đã đi, thì lại nghe thấy anh kêu tên của tôi.

"Yên Ngọc nói với anh, em thích người khác. Nửa năm trước em đi thực tập ở thành phố A, lần này lại đi, anh ta nói anh ta đã hai lần nhìn thấy em và Lý Tương Nam cùng một chỗ. Anh ta chưa từng nói dối, thế nhưng anh không thể tin. Anh nhìn thấy em ở bên cạnh anh lớn lên từng chút một, anh tin tưởng trực giác và hai mắt của mình. Em vẫn luôn chung thủy và lương thiện, không thể nào chỉ vì cảm giác mới mẻ mà dễ dàng ly hôn với anh. Năm em mười lăm tuổi đã nói với anh em yêu thích anh, em đã nói cả đời đều sẽ đối xử thật tốt với anh. Anh biết rõ lúc đó em không phải chỉ là thuận miệng mà nói. Trước khi đi thành phố A đã quyết định lúc trở về sẽ thử áo cưới, rồi còn chọn nghỉ tuần trăng mật ở hòn đảo nào, những điều này em đều đã đồng ý. Anh không có cách nào tự nói với mình, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi như vậy em lại đột nhiên thay lòng. Anh không thể tin."

Tôi cắn tay áo của mình, nước mắt rơi xuống không ngừng, lại không dám phát ra một chút âm thanh.

"Những chuyện đã qua anh không có cách nào bù đắp, nhưng Lý Tương Nam không thể hiểu rõ em hơn anh. Anh ta không thể nào biết ngón tay của em vừa đúng bằng chiều rộng của lòng bàn chân, anh ta cũng không thể nào biết trên người em có vết bớt ở chỗ nào. Thời gian anh ta và em bên nhau còn thua rất rất xa thời gian chúng ta bên nhau. Anh ta cũng không thể so với anh hiểu hơn rằng em có thói quen suy nghĩ cẩn thận, còn có lúc mạnh miệng nhưng thật ra là đang làm nũng. Khi nào thì em muốn một mình, khi nào thì muốn có người ở bên cạnh, lúc nào sẽ sợ, lúc nào sẽ tức giận, tất cả những điều đó anh ta đều không thể rõ ràng hơn anh. Anh tình nguyện tin tưởng là do em có bí mật không chịu nói cho anh biết. Nhưng dù có bất kỳ khó khăn gì, em tìm đến anh, cũng không phải là chuyện gì mất mặt. Oản Oản, em có thể khóc với anh, giận dỗi với anh, và làm đủ việc ngốc nghếch, anh đều chắc chắn có thể kiên nhẫn trải qua với em cho đến già. Duy nhất không thể cư xử với anh như thế này. Chúng ta làm hòa, có được không?"

Cuối cùng tôi cũng không nhịn được, đứng phắt lên mở cửa ra.

Mọi thứ bị nước mắt làm mơ hồ, Cố Diễn Chi chờ ở đó, vẫn như thường ngày bình thản tao nhã. Nhưng ánh mắt của anh lúc bình thường không có nhẫn nhịn đến như vậy, làm cho người ta chỉ liếc mắt đã cảm thấy đau lòng. Tôi biết dáng vẻ lúc này của tôi nhất định là rất lộn xộn. Hoàn toàn không biết nên nói điều gì, lời của anh không có chút sơ hở, những lý do yếu ớt kia của tôi căn bản không đủ sức để phản bác lại. Tôi còn chưa nghĩ xong, đã bị anh bắt được cánh tay kéo qua, đè lên trên tường.

Hộp giấy trong tay anh rơi xuống đất. Anh ôm lấy eo tôi, một tay nâng cằm của tôi lên, hôn mạnh xuống. Răng của tôi bị cạy mở, bên trong miệng bị càn quét chiếm đoạt mạnh mẽ chưa từng trải qua. Dần dần tràn ra mùi vị tanh mặn. Từ trước đến giờ Cố Diễn Chi luôn chú trọng đến tình huống và cử chỉ, là anh tự tay dạy tôi những lễ nghi hoàn mỹ, anh luôn tuân thủ lễ nghi rất tốt. Nhưng mà bây giờ anh lại đè tôi lên vách tường hành lang, thân thể dán sát tôi, nụ hôn của anh kéo dài và rất hung mãnh. Môi của tôi dần dần chết lặng, dường như anh muốn nuốt luôn vào bụng từng chút từng chút vào bụng mới chịu bỏ qua, nhưng cũng vì vậy mà khiến tôi cảm nhận được sự đau buồn và thống khổ của anh.

Một lúc lâu sau anh mới buông tôi ra. Eo vẫn bị anh ôm nên mới không bị té xuống. Anh hôn mắt của tôi, khuôn mặt vốn bị nước mắt làm cho lạnh lẽo lúc này cảm nhận được mềm mại. Lời của anh từng chữ từng chữ vang lên: "Oản Oản, thu hồi lời nói trước kia của em. Chúng ta làm lại từ đầu."

Tôi ngẩng đầu lên nhìn về phía anh. Trước giờ anh vẫn luôn là một người bình tĩnh và mạnh mẽ. Anh không nên như thế này, dùng giọng điệu như vậy để bất cứ ai. Tôi nhéo thật mạnh vào lòng bàn tay mình.

Tôi hỏi: "Nhưng chẳng lẽ anh chưa từng chán ghét em sao?"

Anh hỏi lại: "Sao anh lại chán ghét em được?"

"Nếu anh đã nói là làm lại từ đầu, có nghĩa anh đã biết những gì Yên Ngọc nói với anh là thật." Tôi đón ánh mắt của anh, "Đúng là từ rất lâu về trước em đã giấu anh quen với Lý Tương Nam, lần này Yên Ngọc cũng không có gạt anh. Là em lừa anh. Em vẫn luôn chân đứng hai thuyền, bọn em rất xấu, lợi dụng sự tin tưởng của anh, lại phụ lại lòng tin của anh. Em lừa gạt anh như vậy, anh nên chán ghét em. Thật ra anh cũng rất chán ghét em có đúng không? Từ xưa tới giờ chưa từng có ai đối xử với anh như thế. Đúng là tội của em không thể tha thứ. Anh nghĩ về em như thế nào cũng có thể. Thật ra anh rất chán ghét em đó, chỉ là không nói ra mà thôi, có đúng không?"

Anh nghiêm túc nhìn tôi, một lúc lâu sau, nhỏ giọng hỏi: "Những câu vừa rồi mới là gạt anh, có đúng không?"

"Em không lừa anh. Những gì em nói đều là thật." Tôi nói: "Anh đến với Diệp Căng có được không? Cô ấy đã chờ anh nhiều năm như vậy, cô ấy xinh đẹp, lại hiểu chuyện, đáng giá để anh thích hơn em. Em thật sự không thích anh, anh tiếp nhận sự thật này có được không?"

Tôi chưa bao giờ nói nhiều lời nói dối trong cùng một lúc như vậy. Vẫn luôn nhéo chặt lòng bàn tay để giữ bình tĩnh. Anh khép hờ đôi mắt nhìn tôi. Tôi nghĩ, bây giờ chỉ cần anh nói thêm một chữ nữa tôi sẽ thất bại trong gang tấc ngay. Dù cho anh chỉ gọi tôi một tiếng “Oản Oản”, hoặc là nói lại lần nữa “em đang gạt anh”...tôi sẽ lập tức nhào vào trong ngực anh khóc lớn, ôm lấy hông anh nói cho anh biết tất cả. Tôi đã nhẫn nhịn lâu như vậy, dần dần đã không còn sức để tiếp tục khống chế bản thân. Nhưng anh không nói một câu nào nữa, từ từ buông tôi ra. Chỉ một lát sau, xoay người rời đi. Không hề dừng lại.

Tôi rất ít khi nhìn thấy bóng lưng của anh. Trước kia Cố Diễn Chi từng nói, bóng lưng sẽ mang lại cho người ta cảm giác bi thương. Nếu như có thể, anh sẽ làm hết sức để cho tôi đi ở phía trước. Từ sau khi đó mỗi lần đi công tác, anh đều sẽ cố hết sức tránh để tôi nhìn anh rời đi. Nhưng mà hôm nay tôi đã nhìn thấy bóng lưng của anh hai lần liên tiếp.

Cố Diễn Chi biến mất ở khúc quanh của hành lang. Một tuần sau đó, tôi không gặp lại anh.

Một tuần này, tôi bỏ ra thời gian một ngày để điều chỉnh cảm xúc. Ở ngày thứ hai, tôi tìm luật sư, hẹn ở một quán cà phê lộ thiên, nói rõ những việc liên quan đến chuyển nhượng tài sản. Sau khi tôi nói tóm tắt ý của mình một cách ngắn gọn rõ ràng, ông ta nhìn tôi, tim đập mạnh và loạn nhịp trong chốc lát, chần chờ hỏi: "Cô Đỗ, cô là, vợ của, chủ tịch công ty nhà họ Cố Cố Diễn Chi?"

Tôi nâng kính mát trên sống mũi, nói: "Không phải."

Ông ta cười nói: "Cô Đỗ nói đùa. Cho dù cô đeo mắt kính, người khác không nhận ra, thế nhưng có thể đặt một khoản tiền lớn ở trước mặt tôi như vậy, trừ khi là vợ của Cố Diễn Chi, còn có thể là ai được đây. Người toàn thành phố đều biết chủ tịch công ty nhà họ Cố che chở vợ của mình đến mức muốn giấu làm sở hữu riêng. Vợ tôi còn thường kể những chuyện chủ tịch Cố đã làm vì người yêu cho tôi nghe đó. Hơn nữa chuyện hai người đăng ký kết hôn hai năm trước vẫn luôn là đề tài nói chuyện của mọi người. Làm sao có thể không phải đây?"

Tôi nói: "Ông nói vậy thì coi như vậy đi."

"Tâm tình của cô Đỗ không tốt?" Đột nhiên ông ta trở nên hơi nhiệt tình và hưng phấn quá đáng, nói với tôi, "Sao đột nhiên cô Đỗ lại muốn chuyển những tài sản này trở lại danh nghĩa của ông Cố vậy? Thật ra thì tình cảm của cô Đỗ và ông Cố tốt như vậy, đặt dưới danh nghĩa của người nào cũng không có gì khác nhau. Không phải bình thường phụ nữ đều hi vọng đàn ông chuyển bất động sản về dưới danh nghĩa của mình, để gia tăng cảm giác an toàn sao? Sao cô Đỗ lại muốn làm ngược lại?"

Tôi híp mắt nhìn ông ta, sâu sắc cảm thấy mình gặp phải kẻ bịp bợm. Rõ ràng sáng hôm nay, lúc hẹn trước, người phụ trách đặc biệt nói rõ vị luật sư Chương này vốn là một trong những luật sư nổi tiếng và chuyên nghiệp nhất ở phương diện này. Mức độ chuyên nghiệp và nổi tiếng của ông ta có thể chứng minh bằng giá đô-la Mỹ mỗi giờ đồng hồ cố vấn. Bây giờ nhìn lại, rõ ràng là hàng thật không khớp với thuyết minh.

Tôi nhìn ông ta một lát, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi ra: "Ông thật sự họ Chương sao? Thật sự là chữ Chương bao gồm chữ “lập” và chữ “tảo”? Chứ không phải là chữ Trương có chữ “cung” bên cạnh sao?"

***Chú thích: 張: trương, bao gồm chữ (bộ) “cung” (弓) bên cạnh chữ trường/trưởng/trướng (長); 章: chương, gồm có chữ "lập" (立) ở trên chữ "tảo" (早). Cách phát âm hai từ này giống nhau.

Ông ta nói: "A. Chương Nhất Minh. Chương gồm có chữ “lập” và chữ “tảo”, Nhất trong nhất nhị, Minh trong nhật nguyệt." Nói xong nhìn tôi tha thiết: "Tôi nghe nói, cha của cô Đỗ là ông Đỗ Tư Thành đúng không? Tôi còn nghe nói, mười mấy năm trước cô Đỗ được chủ tịch Cố mang về thành phố T từ vùng núi phía Tây đúng không? Đúng là vậy phải không? Khi đó hình như chủ tịch Cố cũng mới khoảng hai mươi tuổi nhỉ? Qua nhiều năm như vậy, tình cảm của cô Đỗ và chủ tịch Cố vẫn tốt như vậy. Quả thật chính là duyên phận do ông trời sắp đặt. Thật là khiến người ta hâm mộ."

Tôi không nói gì.

Trong mấy năm nay, các loại nhận xét như “tình cảm rất tốt”, tôi đã từng nghe vô số lần từ miệng của rất nhiều người khác nhau. Từng nhận được vô số ánh mắt hoặc hâm mộ hoặc ghen tị. Từ đầu đến cuối đều cảm thấy đây là chuyện đương nhiên để kiêu ngạo. Chưa bao giờ nghĩ tới sẽ biến thành tình trạng như ngày hôm nay.

Mười mấy năm trước vào cuối mùa xuân đó, thời gian trong núi không được rõ ràng. Tôi ôm chặt lấy một người, không chịu buông tay. Trong mũi ngửi được một mùi vị nhẹ nhàng thoải mái không giống bình thường vẫn ngửi được. Một tay kéo miếng vải che trên mắt xuống. Ngày hôm đó ánh trời chiều lúc hoàng hôn đỏ quạch như máu, còn con người xa lạ trước mắt tôi thì hơi nhướn mày, khuôn mặt có nét ranh mãnh nhàn nhạt, đồng thời còn mang nụ cười dịu dàng nụ cười.

Từ lúc bắt đầu, cho đến bây giờ, tất cả thật giống như ông trời sắp đặt sẵn. diennnnđannnnLQĐ

Tác giả có lời muốn nói: Thấy cuối chương Po¬laris có để lại một đoạn bình luận, cảm thấy rất hay. Nói đến khiến tôi muốn che mặt. Nhưng vẫn không nhịn được mà chép lại:

Với Oản Oản mà nói cuộc đời này chỉ cần có anh Cố là đủ rồi, đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi.

Cô ấy đang tuổi trẻ đầy sức sống, lại bất ngờ phải nhận lấy một đòn phủ đầu nghiêm trọng.

Nếu như không thể thay đổi, vậy không bằng chịu đựng tất cả, chấm dứt vào lúc tôi đang hạnh phúc nhất.

"Em thà trong những năm sau này, bị anh hận thù và oán trách, cũng không hi vọng anh đau thương một mình,

Em thà trong những ngày sau này, bị anh lạnh nhạt quên lãng, giam vào kí ức, em thà trở thành quá khứ của anh."

Yêu là phải có tinh thần dâng hiến, yêu là bao dung, là hy vọng có thể làm nhiều việc vì anh hơn,

Cho nên dù Oản Oản đau đớn, cô vẫn quyết định trở thành cứu thục của Cố Diễn Chi. Cô muốn anh tiếp tục sống.

Trên người bọn họ có cùng một loại tính cách bướng bỉnh, cùng chọn một con đường.

Giữa người yêu và bản thân, vậy thì để bản thân đau khổ thôi. Bọn họ đều là loại người chấp nhận vì đối phương mà bỏ ra càng nhiều.

Đối với tình yêu bọn họ có thể nhìn được rất rộng rất sâu, thay vì sống qua ngày trong sự so đo được mất chi bằng bỏ ra toàn tâm toàn ý, ngọt ngào hạnh phúc để lại sẽ càng nhiều. Yêu nhau dễ dàng, gần nhau khó khăn, bọn họ là những người chọn cách yêu đương rất thông minh.

Hết chương 39.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hijushima về bài viết trên: 2byoungforever, Candy Kid, Lạc Lạc, SAYan NT, Violet12358, meomeo1993, thanhthanhln94, tranlegiang1998
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], Ck Linh Dâm và 257 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.