Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại - Quân nhân] Nam quân nữ gả - Trản Trà
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=382859
Trang 8/30

Người gởi:  june_duahau [ 22.02.2016, 05:30 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nam quân nữ gả - Trản Trà

☆Chương 14.

Editor & beta: June_duahau

Không biết là bởi vì những ánh mắt vô cùng nóng bỏng bắn đến từ bốn phương tám hướng, hay là vì hơi thở của Hứa Úy bên cạnh mà khiến cho người ta vô cùng khẩn trương, bộ phim điện ảnh đã chiếu hơn nửa, nhưng tầm mắt An Hòa vẫn chưa tìm được điểm dừng chân.

Cô theo bản năng muốn dịch ra xa Hứa Úy một chút, dường như chỉ có làm như vậy, không khí hít thở trong khoang mũi của cô mới trở nên mát mẻ hơn, không khiến cho người ta mê muội được nữa.

Những người khác cũng rất biết điều mà không tới gần đó, khó khăn lắm mới gặp được ‘mỹ nữ’ xinh đẹp hiếm có, cho dù không thể ăn vào trong bụng, nhưng có thể nhìn từ xa cũng là tốt lắm rồi, cho nên lúc này anh em chiến sĩ có thể chân chính đặt tâm tư của mình lên bộ phim điện ảnh đang chiếu, sợ là không có mấy người.

Lý Viêm từ xa xa nhìn lại, ánh mắt vẫn sớm thăm dò phía Hứa Úy bên kia, chỉ chực chờ cậu ta có bất kỳ một động tác 'tay chân không thành thật' nào, Lý Viêm ông sẽ xông tới đánh cho tiểu tử kia kêu cha gọi mẹ thì thôi.

"Không giống anh đâu Lão Lý...." Trương Thân vừa đến gần Lý Viêm vừa vui vẻ nhạo báng nói: "Đó là binh lính ưu tú nhất mà anh tìm kiếm mấy mùa xuân đấy, anh không ủng hộ thì thôi, tại sao còn dùng ánh mắt hung thần ác sát mà nhìn chằm chằm người ta như vậy?"

"Tình huống trong nhà An Hòa như thế nào không phải cậu không biết...." Lý Viêm vừa thở dài nói: "Thằng nhóc Hứa Úy kia đã quen phách lối, hiện tại đang là thời điểm mấu chốt, tôi sợ cậu ta làm mà không suy nghĩ, ở nơi công cộng mà làm ra chuyện gì không hay, ảnh hưởng không tốt gây bất lợi cho cậu ta không nói, để truyền tới tai Viện trưởng An và An lão gia tử chúng ta cũng khó ăn nói!"

"Chuyện này nói cũng có lý...." Trương Thân vuốt cằm một cái nói: "Chỉ là tiểu tử này thật đúng là thiếu luyện, treo ngược khẩu vị của cậu ta cũng thú vị lắm*" (ý là phá đám chuyện tốt của Úy ca đấy ^^)

Lý Viêm nghe xong lời này liền cười như mở cờ: "Tôi nói Trương Thân cậu nha, thật không nhìn ra, tâm địa cậu vẫn xấu xa như vậy, phá hư chuyện vui thành nghề rồi đúng không?!"

"Làm người ấy...." Trương Thân cố ý dừng lại một chút: "Phải biết tìm thú vui cho mình, nếu không cứ ở trong đại viện này đợi, coi chừng không cưỡi hạc về tây thiên cũng bị nghẹn chết trước rồi!"

Trong lúc hai người họ đang tán gẫu, xung quanh đột nhiên truyền đến một trận huyên náo.

Lý Viêm và Trương Thân vừa ngẩng đầu lên, liền thấy chỗ địa phương cách đó ba thước sợi dây dùng để treo ngược màn chiếu phim bị đứt, quá trình chiếu phim không thể không bị gián đoạn.

Người ta vẫn nói bộ đội được huấn luyện bằng kỷ luật thép, ngay cả khi đối mặt với chuyện xảy ra, tất cả binh lính đều chấn định như cũ, mà lúc này, anh em cán bộ đã chỉ huy các chiến sĩ xung quanh tìm một cái thang để nối lại sợi dây bị đứt.

Lý Viêm mới vừa liếc mắt đến chỗ Hứa Úy, nhìn thấy Cuồng Phong và đám người của cậu ta đã sớm chạy tới bên cạnh chỉ chờ Hứa Úy ra lệnh một tiếng.

'Quan không hạ lệnh, Binh không tháo giáp' - Đây là ý niệm đã được quán triệt trong đại đội đặc chủng bọn họ.

"Lên!"

Ngắn gọn một chữ mà có lực, Hứa Úy chỉ nhẹ nhàng ra hiệu, lập tức mấy bóng đen  liền 'Vèo----' một tiếng vọt ra ngoài.

Mọi người dõi mắt nhìn theo, chỉ thấy mấy binh lính đặc chủng lấy tốc độ cực nhanh leo lên cột trụ, chỉ trong chốc lát, bọn họ đã đem sợi dây bị đứt nối lại hoàn hảo, tất cả động tác giống như một loại nước chảy mây trôi, trong mấy giây ngắn ngủi đã hoàn thành toàn bộ.

Ngay sau đó, từng bóng đen đó hành động lưu loát trở lại mặt đất về hàng.

Phim điện ảnh một lần nữa được chiếu lên, anh em cán bộ dẫn đầu vỗ tay tán thưởng.

Thoáng chốc, trên sân chiếu bóng bỗng vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Là một thành viên đứng xem ở đây, An Hòa cũng không chút keo kiệt đưa tay vỗ theo.
Lúc này, trong đầu cô đột nhiên nhớ ra đã từng nhìn thấy một đoạn kia trên rất nhiều tờ báo, nói.

Lính đặc chủng là gì?

Là Hùng Ưng trên trời cao, là Giao Long dưới biển, là Mãnh Hổ dưới mặt đất.

An Hòa nghĩ, bọn họ quả thật là hơn người.

=== =======Đường phân cách Binh không tháo giáp==== ===


Người gởi:  june_duahau [ 24.02.2016, 06:34 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nam quân nữ gả - Trản Trà

Chương 14. (Tiếp)

Editor & beta: June_duahau

Sau khi buổi chiếu phim kết thúc, đồng chí Thiếu tá lập tức biến thân trở thành hộ hoa sứ giả hộ tống An Hòa trở về ký túc xá.

"Tôi còn có thể lạc đường được sao?" An Hòa khẽ cau mày lại nói: "Tôi có thể tự tìm được đường về!"

"Em cũng có thể như vậy lắm...." Hứa Úy nhướng mày như cười như không nói: "Ngày đó không biết là ai đi vệ sinh suýt chút nữa xông vào nhà tắm nam để đi, chân còn chưa bước vào đã 'Ngao---' một tiếng, khiến cho các anh em bị dọa run người."

An Hòa tự biết mình đuối lý, liền ngậm miệng không nói thêm một câu nào nữa, chỉ đành đi theo sau Hứa Úy, cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình.

"Sao vậy? Lén lút trốn sau lưng anh là muốn tự mình chiêm ngưỡng dáng người anh sao?!" Hứa Úy dừng chân, đôi mắt đen lấp lánh ánh sáng nhìn chằm chằm An Hòa.


"Cậu tới đại đội đặc chủng, nhất định sẽ có nhiều cơ hội chung đụng với Hứa Úy hơn, người ta tuổi còn trẻ, tinh lực tràn trề, coi chừng đến lúc không có ai không biết sẽ đem cậu làm cái gì đâu! Mình nói cho cậu biết An Hòa, cậu nhất định phải kiên trì, giữ vững ý chí cách mạng, kiên định bảo toàn thân thể, tuyệt đối không thể dễ dàng để bị nhúng tràm nha!" Nhìn gương mặt Hứa Úy càng ngày càng đến gần, trong đầu An Hòa chợt nhớ tới lời Thẩm Du nói tối hôm trước.


Dám nhúng chàm cô? Bà đây sẽ chào hỏi bằng đế giày, xem có đánh chết anh không!


Nghĩ như vậy, cả người Tiểu An Hòa liền trấn tĩnh lại mấy phần, hếch chiếc cằm nhọn tinh sảo lên, đôi mắt đẹp kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống Hứa Úy: "Đội trưởng Hứa, Thiếu tá Hứa, tôi dám nói thị lực của tôi rất bình thường, người khác nhìn anh thế nào tôi không biết, nhưng tôi ấy mà, tôi dám thề với chủ tịch Mao, tuyệt đối là ngài đây suy nghĩ nhiều rồi!"


"Ồ, nhưng mà...." Tầm mắt Hứa Úy rơi trên gò má xinh xắn của An Hòa: "Chủ tịch Mao cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi mà trông nom những chuyện không liên quan đến ngài ấy đâu, em có ý kiến gì, cứ thu thập lại rồi sửa chữa, hơn nữa giải thích quá nhiều chính là che giấu, da mặt em mỏng, anh biết, cho nên lời khen ngợi không nói ra miệng, anh hiểu."

"Hứa Úy, còn một câu nói nữa rất hợp với anh đấy!" An Hòa liếc mắt, đôi môi mỏng nhẹ nhàng khạc ra một câu: "Tôi thấy tế bào tự luyến đã ăn sâu vào máu anh rồi thì phải!"

"Đừng khen anh quá, anh sẽ kiêu ngạo!" Môi mỏng Hứa Úy khẽ nhếch, ung dung 'tiếp chiêu'.

An Hòa còn định nói gì phản bác, một âm thanh quen thuộc vang lên bên cạnh.

"Ồ, đôi uyên ương nhỏ đang chiến tranh à?" Vu Xuyến kéo tay Lý Phong đến trước mặt Hứa Úy và An Hòa cười khanh khách nói: "Liếc mắt đưa tình xong chưa?"

Nói láo, con mắt nào của Lão nhân gia ngài nhìn thấy chúng tôi liếc mắt đưa tình hả?!


Mặc dù trong lòng không được tự nhiên, nhưng nhìn thấy ánh mắt tò mò của Lý Phong, An Hòa vẫn mở miệng cười nói: "Các người nhìn nhầm rồi, cái mà hai người nhìn thấy chỉ là đồng chí Thiếu tá phát huy tinh thần nghĩa khí hộ tống tôi đây về ký túc xá thôi...." Vừa nói ánh mắt An Hòa vừa mang theo một tia vui vẻ, giọng nói có chút mập mờ nhìn Vu Xuyến và Lý Phong nói: "Chúng tôi tới không đúng lúc, làm trễ nải việc trao đổi tình cảm của hai vợ chồng các người rồi....Hứa Úy, còn ngẩn ra đó, mau đi thôi?!"


Hứa Úy còn ước gì có thể mau chóng trở lại 'thế giới của hai người' đấy, An Hòa vừa dứt lời, anh nhìn Vu Xuyến vuốt cằm một cái, nhanh nhẹn đuổi theo An Hòa.


"Nhìn Hứa đội xem, vừa nghĩa khí vừa phong độ...." Vu Xuyến quay đầu nói với Lý Phong.


"Hắn? Nghĩa khí? Phong độ? Phải rồi! Nhưng nếu để chọn chồng thì nên suy nghĩ lại!" Lý Phong ra vẻ khinh bỉ nói: "Em đừng nhìn bộ dáng khuôn người dạng chó của cậu ta lúc này mà nhầm, bí mật nha, lưu manh chính hiệu đấy! Bổ sung thêm một câu, còn đặc biệt là lưu manh 'ngưu bức ngất trời' đấy! Bên trong thực chất là một kẻ chết cũng không biết xấu hổ, so ra em còn không bằng một phần nhỏ của cậu ta đâu!"

"Không phải chứ?" Vu Xuyền ngoài ý muốn giương mắt nhìn chồng mình, nói: "Em còn tưởng anh ta là người cứng rắn như thép chứ...."

"Cứng rắn, ai nói hắn không cứng rắn?!" Lý Phong cười nói: "Người không quen biết nói như vậy thì được, nhưng nếu là người thân quen lâu ngày nhất định sẽ không để yên, em muốn đấu với cậu ta, so với lên trời còn khó hơn!"


"Hả...." Vu Xuyến nghe vậy như có điều suy nghĩ, nói: "Vậy anh ta cùng với tiểu An Hòa nhà em thật là xứng đôi mà, cậu ấy cũng là một người trong nóng ngoài lạnh, nếu phải nói thì là, ai cũng nói cậu ấy cực kỳ lưu manh!"

"Phải rồi, cá tìm cá tôm tìm tôm, nhìn cái dáng vẻ vừa rồi của hắn, cười giống như đi tiểu, rì rào rì rào! Chúng ta cũng khỏi cần phải phí tâm tư vào bọn họ, cứ chờ xem trò hay đi!"

=======đường phân cách tổ hợp tốt nhất === ======

Đưa An Hòa về đến ký túc xá, Hứa Úy dừng ở trước cửa.

"Ở chỗ này không thể so với bệnh viện chỗ bọn em, có rất nhiều chỗ bất tiện, có ủy khuất gì cũng đừng nuốt trong bụng, em và Vu Xuyến tự biết chăm sóc cho nhau, nếu em có chuyện gì không tiện nói thì để Vu Xuyến nói một tiếng với Lý Phong là được, hoặc là tới tìm anh...." Hứa Úy tha thiết dặn dò An Hòa.

Này, cái người này cũng thật là.......Tự giác.

An Hòa nghe những lời này giống như lời dặn dò của người yêu, dường như đồng chí Thiếu tá ngay cả một chút do dự cũng không có mà nói ra.

Mặc dù trong lòng còn có chút không được tự nhiên, nhưng đối với người lần đầu tiên được cảm nhận tư vị như An Hòa mà nói, những lời này....vẫn còn hữu dụng.

"Ồ, biết rồi." An Hòa cúi thấp đầu, khẽ đáp một tiếng. "Cái đó....Cám ơn!"

Lời vừa nói ra, Hứa Úy lập tức đứng hình tại chỗ.

Qua thật lâu vẫn không có phản ứng, An Hòa giương mắt, chạm phải đôi mắt sâu không thấy đáy của anh.

"Sau này đừng nói với anh chữ này" Hứa Úy khẽ mím môi mỏng: "Anh sẽ không vui."

Hồi lâu, đối phương mới nhẹ nhàng đáp lại một tiếng "Ừ."

Lúc này Hứa Úy mới dắt khóe miệng xoay người dời đi.

Đi được vài bước, anh mới nghe được tiếng đóng cửa truyền tới từ sau lưng.

Sau một khắc, nụ cười bên khóe miệng kia bị xóa sạch sẽ, không mặn không nhạt hướng về phía bên cạnh nói: "Đừng núp nữa, ra đây đi."

Lý Viêm vừa ho khan một tiếng, vừa giơ tay túm Trương Thân đang định tìm đường thoát thân lại.

"Cậu con mẹ nó quay lại đây mau!" Lý Viêm cắn răng nghiến lợi, hướng Trương Thân rống lên.

"Mục tiêu đã bại lộ, tôi không chạy còn chờ đạn tiễn vinh quang sao?!" Trương Thân ngượng ngùng nói.

"Thằng nhóc này...Làm sao lại phát hiện được?!"  Nếu đã bị phát hiện, Lý Viêm đành phải đứng thẳng so khí thế với Hứa Úy.

"Nhờ mùi thuốc lá trên người ngài, cách xa hai dặm tôi cũng nhận ra!" Hứa Úy nhàn nhạt liếc xéo Lý Viêm một cái nói: "Dựa vào hành động ngày hôm nay của ngài, tôi không thể không nói với chị dâu chuyện ngài giấu thuốc trong tủ treo quần áo!"

"Hử....Thằng nhãi không có lương tâm, con mẹ nó còn dám uy hiếp lão tử!" Lý Viêm vừa giơ tay cú đầu Hứa Úy nói: "Không phải nói cậu, nhưng sau này cậu ít con mẹ nó dây dưa với bác sĩ An cho Lão tử!"

"Là tôi không tuân theo quân kỷ hay thế nào?!" Hứa Úy không phục, quay đầu nhìn Lý Viêm nói.

"Chú ý ảnh hưởng! Đã nói biết bao nhiêu lần là phải chú ý ảnh hưởng, đến bao giờ thằng nhãi cậu mới nhớ được hả?!" Lý Viêm phun lửa nói: "Mở mắt nhìn lon cầu vai cậu đi, nhiều sao lắm rồi hử, đừng có ở chỗ này đào hầm chôn mình! Trước khi quân diễn kết thúc, không có lệnh của tôi, không cho phép cậu gặp mặt riêng bác sĩ An! Có nghe không?!" Lý Viêm trợn trừng đôi mắt bò hét lớn với Hứa Úy.

"Không nghe thấy." Hứa Úy lưu loát đáp lời.

"Tôi con mẹ nó quất chết thằng nhãi cậu!" Vừa nói Lý Viêm vừa giơ tay tát một cái. "Lúc này là thời điểm mấu chốt tuyển chọn lính đặc chủng, cậu là người huấn luyện chính, đừng tự tìm phiền phức cho tôi! Hoàn thành cho tốt công việc của mình trước! Những chuyện khác sau này hãy nói!"

"Biết." Hứa Úy lời ít ý nhiều, nói: "Sáng mai sẽ tiến hành, không khiến cho bọn họ khóc kêu cha gọi mẹ, tôi không phải họ Hứa."

Hết chương 14.
***********************

#Shirley: Cảm ơn nàng đã ủng hộ. hì hì, mình vừa lập hố mới kia nên sẽ chia ra nay post bên này thì mai post bên kia, sẽ cố gắng post đều cho mọi người.

Người gởi:  june_duahau [ 26.02.2016, 06:24 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nam quân nữ gả - Trản Trà

Chương 15.
Editor & beta: June_duahau

"'Mình....An Hòa, mình không xong rồi...." Vu Xuyến dừng chân lại hai tay vịn đầu gối cúi xuống thở hồng hộc, dáng vẻ đau thắt lưng không đứng dậy nổi.

"Đừng ngồi xuống" tuy hơi thở của An Hòa cũng không được coi là vững vàng, nhưng so với An Xuyến thì tình hình của cô hiển nhiên là tốt hơn nhiều: "Tới đây, nắm lấy tay mình, cố gắng mà thở, đi từ từ, vừa đi vừa...."

Ba nghìn mét chạy vũ trang việt dã, động một tý là chạy năm cây số đối với đám lính đặc chủng căn bản chỉ như đi chơi, nhưng đối với nữ quân y bọn cô quanh năm làm hộ lý trị liệu trong bệnh viện mà nói, khó khăn vẫn còn đợi ở phía sau, cái loại cảm giác mệt nhọc và cấp bách khiến cho con người ta hít thở không thông kia mới cực kỳ gian nan.

Mà cái loại cảm giác khiến người ta 'đau đến không muốn sống' khi được điều tạm đến đại đội đặc chủng đối với An Hòa và Vu Xuyến mà nói, sau hơn một tháng đã sớm trở thành chuyện thường như cơm bữa.

"Lúc học ở trường quân y cũng không phải trải qua huấn luyện hằng ngày như thế này....Bây giờ cứ như thế này không biết còn dùng được nữa không?" Vu Xuyến vuốt ngực cau mày nói.

"Bảo cậu ngày thường luyện tập thì không chịu, giờ thế nào hả cô gái, đã thấy ngu chưa?" Trước đó An Hòa cảm thấy mệt mà dừng lại nghỉ ngơi một chút, tuy gò má trắng nõn như ngọc bởi vì mới vừa tiêu hao thể lực mà hơi ửng đỏ lên, thế nhưng đôi mắt trong veo đã sớm phát ra tinh thần thủ lĩnh không giống ngày thường.


"Cậu cho rằng mình là cậu sao...Ngày nào cũng dùng tiêu chuẩn của đàn ông tới bắt mình!" Vu Xuyến cố gắng hết sức bình phục thân thể khó chịu liếc mắt An Hòa nói: "An Hòa, không phải tớ nói cậu đâu, nhưng mà thể chất của cậu so với mình hoàn toàn không tương xứng nha....Cậu nhìn mà xem, y bác sĩ trong viện chúng ta có ai không phải là Thiên Kiều Bá Mị dịu dàng như nước, cậu ngược lại thì....Cũng sắp đuổi kịp hổ rồi!"

"Ách...." An Hòa nhướng mày nói: "Cậu đừng nói đám người kia nữa đi, nhắc đến là mình phát run lên! Gia đây khó khăn lắm mới vui vẻ được một chút lại phải đi nhẹ nói khẽ âm thanh phải mềm mại, nghe mà phát bực lại còn phải bưng bít cái miệng học cười như dê! Mình nói rốt cuộc tại sao mình lại phải ở cùng với đám dê ấy chứ!" LQĐ@June_duahau

"Miệng con gái nhà ai cũng cay độc như vậy thì thật tổn hại!" Vu Xuyến tức giận liếc An Hòa một cái nói: "Coi chừng Hứa Úy nhà cậu sẽ bắt giam phong bế cậu lại!"

"Nói bao nhiêu lần rồi, không phải nhà mình, cậu làm sao cứ...."

"Ai chao ôi...." Một âm thanh vô cùng quen thuộc cắt đứt lời của An Hòa: "Chị dâu....khụ, Bác sĩ An, Bác sĩ Vu, người trong đội vẫn còn để cho hai người chạy sao?"

An Hòa và Vu Xuyến theo tiếng la cùng nhau quay đầu, liền thấy đám người Cuồng Phong vừa kết thúc huấn luyện thường ngày trở về.

"Đúng vậy, vừa mới kết thúc chạy vũ trang việt dã." An Hòa gật đầu một cái.

"Đại đội chúng ta cũng thật quá vô nhân tính" Cuồng Phong vì hai người bọn họ mà bất bình: "Ở cái nơi chim không ị phân gà không đẻ trứng mà có tới hai nữ binh thật không dễ dàng a, nói cái gì mà đại đội đặc chủng, trên thực tế còn không phải là hỏa hoạn sao, là hỏa hoạn đốt rừng trúc ---- một mảnh độc thân chưa vợ! Nhìn xem, người còn chưa tới được mấy ngày mà đã đối đãi với người ta như vậy! Võ trang việt dã việt dã võ trang, cả ngày lẫn đêm đều võ trang! Quay đầu lại không phải đã đem các nữ binh võ trang đến mức càng dã càng không thể rồi sao!"


"Ai ai" Tống Nham đứng một bên dùng khăn lông lau mồ hôi đang chảy xuống sau đầu nhìn về phía Cuồng Phong chớp chớp mắt: "Đúng là nịnh bợ, mới vừa rồi huấn luyện còn kêu sống kêu chết đấy, làm sao mà vừa nhìn thấy chị dâu tinh thần lại phấn chấn trở lại rồi! Cậu nha, có bản lĩnh thì đi tìm Hứa đội cùng đại đội trưởng nói đi, đừng ở chỗ này mà bộc phát tính khí tiểu Vũ trụ nha, còn tự cho mình là SUPER đấy?!"


"Lão tử thật muốn trở thành Super đấy, việc đầu tiên cần làm chính là đại biểu cho ánh trăng tiêu diệt ngươi!" Cuồng Phong vặn vặn cổ quai hàm một cái nhìn chằm chằm Tống Nham nói.

"Khỏi cần ánh trăng phiền toái" Một giọng nam trầm thấp 'dễ nghe' vang lên sau lưng mọi người: "Mình tôi sẽ tiêu diệt cả hai người !"

Ngay sau đó, tất cả các binh lính có mặt ở đó cười haha thành một đoàn.

"Tinh thần thủ lĩnh không tệ nha" Hứa Úy nhàn nhạt liếc mắt nhìn hai bên trái phải một cái: "Đại đội trưởng nói không sai, quả nhiên phải cho các người 'thêm bữa ăn ngoài giờ'.

Một đám người mới vừa rồi còn cười hi ha giống nhau lập tức đen mặt lại, cả người liền khô héo rũ xuống dường như chỉ cần gió thổi một phát sẽ nghiêng cả theo.

Cho đến khi đám người kia và Vu Xuyến kiếm cớ chuồn mất, tầm mắt Hứa Úy mới vững vàng dừng lại trên người An Hòa trước mặt.

"Ngày mai đại đội sẽ tổ chức nhảy dù." Hứa Úy lẳng lặng mở miệng, ánh mắt vẫn nhìn An Hòa không dời.

Tầm mắt An Hòa khẽ ngưng lại, chậm rãi mở miệng nói: Cho nên?"

"Theo lệ thường, chỉ cần điều đến đại đội đặc chủng bọn anh, sẽ không có lý do từ chối huấn luyện nhảy dù." Hứa Úy nhàn nhạt nói: "Bởi vì lính đặc chủng bọn anh hai mươi bốn giờ đều phải trong trạng thái sẵn sàng đợi lệnh, phải thời thời khắc khắc chuẩn bị tinh thần trực tiếp ra chiến trường. Mà bọn em bây giờ, cũng là một phần tử trong đó." dien.dan.le.quy.don#June_duahau

"Vâng, đã biết." Phản ứng của An Hòa rất bình thường, cũng giống như giọng nói bình tĩnh lúc này của cô vậy: "Tôi bày tỏ phục tùng theo an bài của tổ chức."

"Anh vừa nói đó là 'lệ thường'." Hứa Úy nói tiếp: "Cân nhắc tới việc em và bác sĩ Vu chẳng qua là tạm thời được điều đến đây, lãnh đạo đại đội đề nghị để cho hai người bọn em không cần tham gia lần thực huấn nhảy dù lần này."

"Nếu là như vậy, tại sao anh còn phải cố ý nói chuyện này cho tôi biết?" An Hòa chậm rãi giương mắt nhìn Hứa Úy nói: "Đã nói không cho mà còn nói....tôi vốn cho rằng chúng tôi không cần phải tham gia lần huấn luyện này."

"Bởi vì anh muốn nghe ý kiến của em." Đáy mắt Hứa Úy thâm sâu vô cùng tinh túy.

Quả nhiên....Anh hiểu cô rất rõ.

"Không sai." Âm thanh của An Hòa kiên định mà vững vàng: "Tôi từ chối ý tốt của lãnh đạo đơn vị, tôi muốn tham gia huấn luyện nhảy dù."

"Độ cao huấn luyện cơ bản là -----1500m."  Hứa Úy yên lặng nhìn An Hòa.

"Tôi muốn tham gia huấn luyện." An Hòa vẫn khăng khăng nói: "Về phần Vu Xuyến, tôi sẽ hỏi ý kiến của cô ấy." Dđ.LQĐ.@June_duahau

"Em phải hiểu rằng anh nói cho em biết chuyện này không phải vì anh sẽ đồng ý để cho em đi." Tầm mắt Hứa Úy lưu luyến rơi trên gương mặt tinh tế của An Hòa.

"Nhưng tôi cũng muốn anh hiểu rõ rằng cho dù anh không đồng ý tôi cũng nhất định kiên trì với lựa chọn của mình." Vừa nói An Hòa vừa nâng mí mắt lên đối diện với khóe miệng hơi giương lên của Hứa Úy: "Cảm ơn anh vẫn còn nhớ rõ."

Cảm ơn anh vẫn còn nhớ.... ....Cô đã từng khát vọng được tham gia lần huấn luyện nhảy dù cho nữ binh năm năm trước.

--- --------Đường phân cách huấn luyện nhảy dù---- ------ ----

"An Hòa....Mình thấy cậu vẫn đừng nên đi......" Trước khi lên đường, Vu Xuyến kéo tay An Hòa không chịu buông: "Một đứa con gái lớn trong nhà như cậu có phải muốn nếm thử cảm giác mạnh không hả? Để làm gì chứ, muốn bồi dưỡng phát triển bản thân thành một quân y 'thiết huyết' sao?!"

"Nông cạn, không phải thế...." An Hòa vừa cười giỡn vừa nhéo mặt Vu Xuyến nói: "Mình đây có đầy đủ tinh thần cách mạng cùng giác ngộ, nguyện vì Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa dũng cảm hiến dâng cuộc đời mình, quyết không sợ chết!"

"Lắm lời! Đến lúc này rồi mà vẫn còn khuơ môi múa mép được!" Vu Xuyến vừa lo lắng vừa buồn bực nhìn đồng nghiệp kiêm bạn tốt của mình: "Làm sao đại đội trưởng lại đồng ý cho cậu tham gia nhảy dù được chứ? Người ta đều tiến hành huấn luyện các loại cường độ cao đấy....."

“Ở chỗ này hơn một tháng, những lúc hoàn thành xong công việc mình phụ trách.......Mình có theo chân bọn họ tham gia các khóa huấn luyện nhảy dù rồi." An Hòa vỗ vỗ vai Vu Xuyến nói: "Hơn nữa, mình từ trước đến nay luôn muốn chinh phục những thách thức kiểu này, vốn cũng đã có chút nền tảng nhảy dù rồi."

"Cậu, cậu rõ ràng đã có âm mưu từ trước!" Lúc này Vu Xuyến mới tỉnh ngộ.

"Nếu để cậu làm gián điệp, thì đến Hoàng Hoa Thái cũng nhìn thấu được!" An Hòa khẽ nâng môi cười.

.....

Trang 8/30 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/