Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Chuyên sủng - Mộng Cầm U

 
Có bài mới 18.11.2016, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39: Tra hỏi

"Ngày mưa chết tiệt." Lê Phong che đầu, nhét thuốc vào trong lòng, híp mắt một cái, thấy cách phủ Tướng quân còn xa, lại nhớ kỹ gần đây có một tửu lâu, vội vàng chạy đi tránh mưa.

"Ôi! Vị khách quan này, đến tránh mưa sao?" Tiểu nhị của tửu lâu ân cần đưa lên một chiếc khăn, Lê Phong cầm lấy lau loa qua một chút, bất đắc dĩ nói, "Tỷ tỷ, khi nào thì ngươi có hứng thú với công việc của tiểu nhị rồi?"

"Cái gì gọi là "hứng thú" chứ!" Nữ nhân mặc bạch y đột nhiên thay đổi thân phận trở thành tiểu nhị cười hì hì nói, "Thì ta rõ ràng không có tiền để sống nên vậy đó!"

"Thật không?" Nghĩ đến lúc mới gặp gỡ nữ nhân tay cầm chiếc quạt giá trị xa xỉ và mặc y phục nhìn như mộc mạc kì thực thêu ám văn cực kỳ tinh xảo, lông mi Lê Phong hơi giật giật, "Được rồi... Tại sao lúc nào đến đâu ta đều có thể gặp tỷ vậy..."

"Nơi này là Thanh Ngoại lâu mà! Ta thích lâu này, nên hay đến đây." Nữ nhân nhìn nàng, vẽ mặt như chyện dĩ nhiên, "Chẳng qua như ta đã nói, ta cũng không nghĩ rằng, thì ra làm tiểu nhị cũng rất thú vị đó chứ!"

"... Chắc chỉ tỷ nghĩ thú vị thôi..." Nữ tử xoa xoa huyệt thái dương.

"Ừ, chắc là vậy!" Nữ nhân cười, "Quả nhiên muội muội ngươi vẫn là thú vị nhất!"

"Yến Trần! Ngươi đang làm gì vậy! Nhanh đến đây làm việc, không thấy đang bận sao!" Một giọng nữ tử thét qua đây, nữ nhân vội vàng cười tươi nói, "Đây đây! Ta biết rồi." Xoay đầu lại, "Muội muội, ta phải đi làm việc!"

"Tỷ tên là Yến Trần?" Lê Phong hỏi.

"Không phải ~ là tên giả thôi!" Nữ nhân xua xua tay, xoay người chạy thật nhanh.

... Thực ra người này, chẳng qua muốn tìm một chút chuyện thú vị để làm thôi! Nhìn bóng lưng đối phương bị sai bảo nhưng lại vô cùng vui vẻ, Lê Phong đột nhiên nghĩ như vậy.

Mưa to đến cũng nhanh đi cũng nhanh, nữ tử ngồi một lúc trong lâu, mưa rơi dần dần nhỏ đi, ôm thuốc, đi về phía phủ Tướng quân.

Cửa phủ Tướng quân.

Lê Phong bình tĩnh mà lùi lại phía sau, nghiêm túc nhìn một chút hai chữ "Lê Phủ" lớn lóe sáng, sau khi xác nhận mình không có xuyên qua lần nữa xong, nữ tử nhìn hai người trước mặt, "Ta đang nằm mơ hay sao?"

"Đều không phải?" Nhị ca nhà mình -- Lê Thanh -- người nào đó trả lời, sau đó vẻ mặt nghiêm túc chỉ vào Lê Thư hỏi, "Nói đi! Vòng cổ huynh đưa cho muội tại sao lại ở trên cổ người đàn ông này." Biết chắc rằng, chuyện có thể để cho huynh ấy nghiêm túc cũng không phải là chuyện gì lớn lao. Lê Phong khinh bỉ, xoa xoa đầu.

Nhưng thật sự, cái coi là "Không phải chuyện lớn lao gì" chắc chỉ đối với nàng thôi!

Nói ví dụ như, Lê Thư nghe vậy, cơ thể chợt run lên, sau đó cúi thấp đầu.

... Thì ra, thì ra vòng cổ hắn vẫn coi như bảo bối, là...Là, quả nhiên là do vị công tử này đưa cho nàng rồi! Mệt hắn lúc trước còn không tin.

Nam nhân không cảm thấy được tay mình đang run lên, chỉ cắn môi, tháo vòng cổ xuống, tay đưa cho Lê Thanh.

"Cuối cùng cũng có chút đầu óc, thế nào, tin đây là do ta tặng cho muội ấy rồi đúng không?" Lê Thanh hừ lạnh một tiếng, định lấy vòng cổ, lại bị Lê Phong ngăn ở giữa, "Thư Nhi, chàng đưa cho huynh ấy làm gì?"

Lê Thư ngẩn ngơ, nhìn thê chủ nhà mình tự nhiên giật lại vòng cổ, sau đo đeo lại cẩn thận cho hắn, "Huynh ấy đã tặng cho ta, vậy đây chính là của ta, bây giờ ta tặng cho chàng chẳng lẽ không được à?"

Được... Tất nhiên được! Chỉ cần nàng vẫn còn đưa cho ta, chỉ cần... Nàng còn cần ta.

"Phong Nhi." Người bên cạnh càng ngày càng nghiêm túc, Lê Phong cũng không thèm để ý đến ông, quay đầu cúi đầu xuống, lạnh như băng nói, "Cha."

"... Lâu như vậy mới nhớ đến chào hỏi?"

"Vâng, con biết sai rồi." Giọng nói cứng nhắc, trả lời một cách trình tự hóa.

"Biết sai? Mỗi lần đều biết sai rồi, con còn muốn phạm sai lầm bao nhiêu lần mới sửa đây hả?" Nam nhân cau mày, hoặc là nói, lông mày hình như chưa bao giờ từng giãn ra.

"Vâng, lần sau sẽ không tái phạm nữa." Lê Phong cúi đầu, giọng nói bình thản không nghe ra chút phập phồng.

Nam nhân trung niên cụp mắt, ánh sáng trong mắt có chút ảm đạm, lại nâng lên, im lặng một lúc, nhìn về phía Lê Thư, nói mà cũng là hỏi Lê Phong, "Người con thích?"

"Vâng." Lê Phong âm thầm đề phòng, lấy mong muốn khống chế của người này, mình muốn cũng Thư Nhi không thể nghi ngờ phải trải qua sự đồng ý của hắn. Ai biết cái người từ nhỏ luôn ép buộc nàng, có thể cũng là một người nam nhân có tâm lý biến thái muốn làm gì đây...

Lê Phong không nhịn được nhìn thoáng qua nam nhân nhà mình, cũng may, đối phương không có hành đông thất lễ "Không giống nam nhân" mà cha của nàng ghét nhất, nhưng nàng lại không nhận ra, nam nhân căng thẳng muốn phát điên rồi.

Là phụ thân của nàng, người có thể quyết định mối quan hệ của bọn họ, nếu nàng là người hiếu thuận, hắn đủ để cho nàng có thể hưu hắn! Lê Thư cảm thấy, tâm trạng khi lần đầu tiên ra chiến trường không là gì so với tâm trạng hiện tại của mình.

Cũng may, hắn còn giữ lại một chút tỉnh táo, nhớ kỹ rõ ràng vị đại nhân đến từ chỗ của Phong Nhi từng nói, nhạc phụ đại nhân ghét nhất chính là nam nhân "Không có tự tin không có trách nhiệm". Từ kinh nghiệm cuộc sống, hắn có thể đoán được gần hết ý nghĩa của lời nói.

Nói chung là không thể rụt rè!

Lê Thư lần đầu tiên cảm ơn bản thân đã từng nhiều lần trải qua chiến trường.

Lê Duy Tuyền nhìn thoáng qua Lê Thư, không thể không nói, ấn tượng đầu tiên còn tương đối hài lòng. Theo chỗ cân bằng thời không (không cần nghi ngờ, chính là cục quản lí xuyên qua) cung cấp tư liệu, nam nhân này dã trải qua chiến trường nhiều lần. Mặc dù như vậy, nhưng cũng không có một chút lệ khí*, chẳng qua chỉ có một chút khí chất mà tất cả nam nhân ở nữ tôn không có mà thôi.

*lệ khí: khí chất tàn bạo, ác độc.

Nhưng mà, chỉ có như vậy tất nhiên là thiếu, hắn thấy, từ đó đến nay hắn chưa từng gặp được nam nhân nào có thể xứng đôi với con gái mà hắn thích nhất đây!

Lê Duy Tuyền nhíu nhíu mày, hơn nữa, cho dù như thế nào, hắn đều là một nam nhân ở nữ tôn. Nữ nhi của hắn -- tuy rằng từ nhỏ bởi vì hắn "Làm những việc vì tốt cho nàng" mà xa cách hắn -- hắn cũng hiểu rõ hơn ai hết điều đó. Đứa nhỏ này chẳng qua cũng chỉ là một cô gái cần ai chăm sóc hơn ai hết mà thôi. Làm một nam nhân sinh ra ở đất nước nữ tôn, hắn cảm thấy nam nhân này tuyệt đối không có khả năng chăm sóc tốt cho nó.

Kết quả, không càn nói biểu hiện ra có bao nhiêu đẹp đẽ, cái này chẳng qua cũng chỉ là một ít trò vui đùa tuổi thanh xuân mà thôi, hắn hiểu rõ.

Vì không để lãng phí thêm tuổi thanh xuân của con gái, đành do hắn chịu trách nhiệm tiếng xấu này, thay nó hủy đi trò vui này đi!

Chờ nó lớn lên, sẽ hiểu rõ nỗi khổ tâm của hắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: HNRTV, Ken ngốc, ninakim, rinnina, y229917
     
Có bài mới 25.11.2016, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện: Ba năm (tiếp)     

Editor: Sakura Trang

Phía dưới đau đến nỗi trước mắt như biến thành từng màu đen, hắn nắm thật chặt lấy dây cương. Bảo mã hiểu ý người giống như cảm nhận được hắn không khỏe, bước đi dần chậm lại, nhưng dưới mấy roi không chút lưu tình của hắn, uất ức hí một tiếng, chạy như điên.

Đúng vậy, hắn luôn đối xử với nó vô cùng tốt, nó sợ là còn chưa bị đánh nặng mấy roi bao giờ mà!

Nhưng mà, hôm nay hắn, còn có tâm trạng nào để ý đến nó chứ!

Nàng ở phủ Tả tướng... Nàng ở phủ Tả tướng... Tin tức của Đại nội mật thám chắc chắn không sai được.

Tốt nhất là đừng có sai.

Vì sao nàng... Vì sao nàng, lại ở phủ Tả tướng...

Không bình thường, không dúng không đúng, Lê Thư, ngươi phải vui vẻ mới đúng, nàng không xảy ra chuyện gì, nàng vẫn khỏe.

Có lẽ là do đau đớn dưới người, trước mắt lại bắt đầu biến thành màu đen.

Mắt thấy khoảng cách với phủ Tả tướng đã rất gần, hắn tung người nhảy xuống ngựa, gửi ngựa ở một khách điếm, sau đó tìm một chỗ yên lặng tựa vào.

Đè nén cảm xúc phức tạp tràn đầy trong lồng ngực, hắn chỉ nghĩ muốn len lén liếc mắt nhìn nàng mà thôi. Chỉ liếc mắt, nhìn nàng một cái có được không.

... Thực ra, phủ Tả tướng đề phòng nghiêm ngặt, cách thức mạnh mẽ đột nhiên nghĩ ra này, hắn không trông cậy vào có thể thành công, lại không biết tại sao, vẫn muốn làm.

Bị bắt lại, nói không chùng có thể được nàng liếc mắt một cái nhỉ...

Không đúng không đúng, Lê Thư, đến cuối cùng ngươi đang suy nghĩ gì vậy chứ!

Tình cảm của nàng với công tử Tả tướng đang rất tốt, ngươi đi quấy nhiễu nàng làm gì?

Vốn là xấu xí, mấy năm nay càng trở nên khiến cho người khác không nhận ra, ngươi còn đi quấy nhiễu nàng làm gì?

.... Nhưng mà, vẫn còn có suy nghĩ như vậy, thật tùy hứng phát buồn cười.

Lúc hối hận, rất nhanh sẽ đến thôi!

Nàng đang hái thảo dược, nghe có tiếng động, ngẩng đầu lên, khẽ nhìn hắn.

Trong nháy mắt đó, hắn không còn nghĩ được điều gì nữa.

Chỉ nhớ rõ được, nàng ở đây, ở ngay trước mắt hắn.

Rất muốn khóc, rất muốn khóc lên, xả ra những bối rối phức tạp trong lòng, lại chợt nhớ ra, nàng không thích hắn khóc.

Viền mắt đang nóng lên, tất cả, hắn cố gắng nhịn xuống.

Thực ra hắn, rất muốn nói cho nàng, hắn thực sự đã phải chịu rất nhiều khổ sở, nếu như có thể, nàng có thể, hơi dỗ dành hắn một chút không, tuy rằng... Sẽ chỉ làm cho nàng có ác cảm hơn, vì đã có tiểu mỹ nhân tuổi trẻ như công tử Tả tướng...

Nhưng mà, nhưng mà, cho dù thế nào, cũng không khống chế được những suy nghĩ, nghĩ được nàng ôm vào lòng, nhẹ nhàng an ủi ở bên tai...

Thực ra hắn, còn muốn được như trước kia, cọ lên ngườ nàng, được nàng xoa xoa nắn nắn, ý xấu mà trêu đùa... Nhưng hiên tại, nàng còn bằng lòng muốn vậy không?

.... Không đúng, rõ ràng nàng từng nói, khuôn mặt như hắn, ở quê hương nàng, là xinh đẹp.

.... Không đúng, cho dù là xinh đẹp, ai lại có thể chấp nhận được những vết sẹo xấu xí như vậy?

Hắn không biết, phải là gì mới tốt, chỉ đành chờ nàng mở miệng. Mà trên thực tế, nàng thực sự đã mở miệng, không pải câu nào trong hàng nghìn câu hắn đã tưởng tượng , "Ta nói nè, ta sẽ không làm tổn thương ngươi, định chữa thương cho ngươi thôi, hi vọng ngươi đừng hại ta được chứ?"

Đây là.. có ý gì? Nàng nghĩ hắn sẽ làm hại nàng sao?

Hắn đâu phải là nam nhân như vậy? Hắn cưng chiều nàng còn không kịp nữa là!

Sẽ không... Kiểu gì nàng cũng sẽ không nghĩ hắn như vậy mới đúng chứ!

"Ngươi, bị làm sao vậy?" Hắn cẩn thận xác nhận, cảm giác mình đã thở không nổi, "Đã xảy ra chuyện gì sao? Ngươi không khỏe chõ nào sao?"

Thấy khuôn mặt nữ tử tràn đầy khó hiểu, đột nhiên hắn có một suy đoán khó tin, "...Ngươi... Không nhớ ta sao?"

Đối phương cũng không có phản đối, ngược lại ngẩng đầu, "Ngươi có quan hệ gì với ta vậy?"

Quả nhiên nàng không nhớ rõ! Bống nhiên trong lòng hắn ấm áp một chút. Nàng là do không nhớ rõ cái gì, mới có thể ở lại phủ Tả tướng thôi!

Hắn lo lắng vì sao nàng bị mất ký ức, có sao không, lại biết nàng không nhớ rõ, cũng chỉ còn biết trả lời vẫn đề của nàng, "Ngươi có quan hệ gì với ta vậy?"

Ta là... ta là... của ngươi...

Là... tướng công đã trở nên xấu xí của ngươi sao?

Đột nhiên hắn nhìn hai tay được tạo nên từ cuộc sống ba năm trong quân doanh, mà thân thể của hắn, so với đôi tay càng khó nhìn hơn.

Bỗng nhiên hắn thấy cho dù thế nào, cũng không dám nói thật.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: HNRTV, rinnina, y229917
     
Có bài mới 25.11.2016, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Đối thoại

Editor: Sakura Trang

Lê Duy Tuyền cẩn thận nhìn nam nhân trước mặt, càng nghĩ càng cảm thấy hắn không xúng đôi với con gái mình, lại thấy nha đầu kia quật cường, sợ là không thuyết phục được, liền muốn xuống tay từ phía hắn.

"Ngươi nói chuyện với ta một chút."

"Cha người muốn nói gì?" Vẻ mặt nữ tử căng thẳng, vội vàng chạy đến bên người Lê Thư ôm lấy cánh tay của đối phương.

"Làm sao, làm cha thay con gái nhìn người yêu cũng không được hay sao?" Nam nhân trung niên bình tĩnh nói. Nữ tử mím môi thật chặt, cuối cùng ngại vì uy nghiêm của đối phương, không còn cách nào chỉ biết thỏa hiệp.

"Cha nói cái gì chàng cũng đừng nghe vào, hắn chính là loại người như vậy, từ nhỏ đến lớn không nói được một lời có ích." Thả Lê Thư ra, Lê Phong đi từng bước đến tai Lê Thư ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nói, sau đó lại bảo, "Đi thôi." Dứt lời, lại không yên tâm nhìn thoáng qua.

Lê Thư mang nam nhân trung niên đến đại sảnh, lại sai người chú ý có người nghe trộm như ý của hắn.

Lê Duy Tuyền ngồi ở trên ghế, nhìn nam nhân tự giác châm trà, quy củ đưa cho hắn, sau đó lại cung cung kính kính cúi đầu đứng trước mặt mình, không muốn thừa nhận, nhưng ấn tượng của bản thân với nam nhân lại tăng thêm một chút.

"Không muốn nói nhiều lời nói vô ích với ngươi nữa, chúng ta vào chuyện chính." Nam nhân nhấp một ngụm trà, ừ, là trà thượng hạng, "Các ngươi không thích hợp."

"Vâng." Lê Thư cung kính nói, "Nhưng mà, vãn bối có thể thỉnh giáo nguyên nhân được không?"

"Ngươi có thể chăm sóc tốt cho nàng sao?" Lê Duy Tuyền nói, "ĐÓ không phải công việc của một nam tử ở đất nữ tôn nên làm nhỉ! Làm một người nam nhân sinh ra ở đất nước nữ tôn, ngươi có thể chăm sóc tốt cho nàng sao?"

"Có thể." Lê Thư trả lời không chút do dự, "Ta có thể, nam nhân ở quê hương ngài làm như thế nào, ta có thể làm như vậy."

"Thật không?" Lê Duy Tuyền thong dong, như đang nhìn trò khôi hài của trẻ con, "Chỉ biết nói bằng miệng có ai là không biết chứ..."

"Ta thật sự có thể!" Lê Thư cắn môi, khổ nỗi chẳng biết chứng minh kiểu gì.

"Quên đi, lại mạnh miệng cũng vô dụng, không nói với ngươi về việc này." Lê Duy Tuyền nhẹ nhàng nhìn lướt qua đối phương, "Nói chuyện thực tế một chút đi."

"Vâng." Dù nam nhân không phục, lại ngại vì tôn trọng đối phương là trưởng bối mà không thể tiếp tục nói lần nữa.

"Cho dù là thế giới này, cũng phải chú ý đến môn đăng hộ đối nhỉ!" Nam nhân trung niên nhấc mắt, "Xuất thân của ngươi... Nông thôn hương dã? Nhà họ Lê là thế gia mấy đời giàu có..."

"..." Lê Thư nghe vậy, không tự chủ cúi thấp đầu. Thế gia giàu có, hắn biết, tất nhiên biết. Phong Nhi cái gì cũng hiểu, lại rất có giáo dưỡng, nhất định xuất thân từ gia đình thư hương. nhưng mà...

Nam nhân nắm chặt tay, bạo dạn, "Nhưng mà, hiện tại ta, có thể mà..."

"Anh hừng không hỏi xuất xứ đúng không?" Lê Duy Tuyền không chút hoang mang nói, Lê Thư đơn thuần, trực tiếp gật đầu thay hắn.

"Không hỏi xuất xứ tất nhiên là tốt." Đối phương cười nhẹ, "Chỉ là, ngươi muốn đứa con gái từ nhỏ được chiều chuộng, dạy dỗ của nhà ta phải cùng một chỗ với thô nhân hương dã?"

Nam nhân đang dứng khẽ run lên, "Điều này, ta đều sẽ học... Ta nhất định sẽ học thật tốt!"

"Khí chất tu dưỡng, muốn học là được hay sao?" Nam nhân đang ngồi mang theo trào phúng nhàn nhạt, khiến Lê THư vô cùng bất an. Thực ra hắn, đã tự ti đến nối không nói nổi điều gì, nhưng mà, nhưng mà... Hắn không thể rời xa nàng mà!

"Nhưng mà... Nàng, nàng sẽ không, nàng chắc chắn sẽ không... Ngại..." Lê Thư hít sâu mấy hơi, nghĩ đối phương không thích người rụt rè, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.

Không muốn rời đi, nên chỉ có thể mạnh miệng như vậy.

"A? Sẽ không chú ý, có thể cho rằng nó không tồn tại hay sao? Ta nhưng lại không nhớ rõ cổ đại lại giáo dục như vậy đấy..." Lê Duy Tuyền cười khẽ, không nghĩ rằng nam nhân này còn có một chút suy nghĩ của người hiện đại đó, cổ nhân chẳng lẽ không phải chỉ hiểu "Mệnh lệnh của phụ mẫu nói về môn đăng hộ đối" hay sao?

"Như vậy, chúng ta nói về thứ nó ngại đi!"

"Chắc ngươi biết, thân thể của nó khác với thân thể của người ở nơi đây!" Thấy nam nhân gật đầu, Lê Duy Tuyền tiếp tục nói, "Cho nên, ngươi vĩnh viễn, cũng không thể cho nó một đứa bé." Dứt lời, nhìn khuôn mặt cố gắng giả vờ bình tĩnh của nam nhân cuối cùng cũng thay đổi.

"... Ta, có thể, làm tiểu thị."

"Ở nơi của chúng ta, luật pháp quy định một vợ một chồng, ngươi nên biết, nàng chỉ có thể có một người chồng hiểu không?"

Lồng ngực nam nhân nhẹ nhàng phập phồng.

"Ngươi tự suy nghĩ một chút đi!"

Thực ra, Lê Duy Tuyền cũng không cần nói gì nhiều, với việc hắn hiểu rõ con gái nhà mình, con cái, cũng không phải vẫn đề. Phong Nhi nhà hắn đang mơ hồ, trên thực tế, hắn cũng vậy. Coi như thật sự muốn cái gì nói dõi tông đường, bên trên nó còn có hai người anh mà!

Chẳng qua, trong lòng hắn khó chịu, đứa con gái quý báu nhất của mình không để lại cho mình được một đứa cháu gái như nó thôi.

Cho nên, nếu thật sự có mấy người chồng, hắn cũng không có cách nào đi chú ý đối phương có khả năng sinh dục và vân vân.

Thực ra, điều thật sự làm hắn ngại, là con gái của mình, lại kết hôn lúc nào mà mình không biết, ngoài trừ điều kiện khẩn cấp là không có đứa bé, cái gì đều đã làm rồi!

Con gái của hắn, đứa con gái hắn yêu quý nhất, mỗi bước đi lớn lên đều được hắn tính toán kỹ lưỡng. Việc không như mong muốn, từng bước hướng dẫn nó, muốn nó có một cuộc sống như mong muốn.

Thế nhưng nó lại vào lúc hắn không biết, hoàn thành vài việc lớn trong đời có thể được đếm trên đầu ngón tay. Từ năm nó 12 tuổi, hắn đã vì nó đi tìm người có thể xứng đôi với nó, tuy rằng chưa gặp người chồng vừa ý, nhưng hắn không thể chấp nhận được việc nó cứ như vậy đã kết hôn!

Nam nhân cầm chén trà, đột nhiên cảm thấy trong đầu vắng vẻ, khó chịu.

--- ------ ------ ------ ------ ------ --------

"Làm sao vậy? Ông ấy làm khó dễ chàng?" Nữ tử tiến lên, vẻ mặt thân thiết, hắn cảm thấy trong lòng như bị kìm nén, "Không có."

"Làm sao có thể không có chứ... biến thái..." Nữ tử nói thầm, lại chăm chú dặn dò, "Nói chung, ông ấy nói cái gì chàng cũng không cần nghe, không cần để ý, có được hay không? Để ý ông ấy nói cái gì, chàng nhìn không phải chúng ta vẫn thật tốt hay sao?"

"Ừ." Nam nhân nhếch khóe miệng, như dùng hết sức lực toàn thân, "Phong Nhi..."

"Chàng nói cái gì ta đều không muốn nghe!" Nam nhân chưa mở miệng, nữ tử liền cảm thấy nguy hiểm, "Thư Nhi, ngươi đừng quan tâm ông già kia nói cái gì tốt không tốt...." Trong lời nói không khó nhận ra ý tứ cầu xin, :Trước kia chúng ta vẫn tốt, chàng nghe ông ấy nói lung tung làm gì?"

"... Đều không phải, đều không phải, Phong Nhi..." Trong lòng Lê Thư lần lượt nói với chính mình, hắn không thể cho nàng một hài tử, không thểm rồi mới miễn cưỡng mở miệng, "Không phải, Phong Nhi, ta thấy, ta, rất thích..."

"Ta, rất thích... Hàn Triều..." Nam nhân khó khăn đọc nhấn rõ từng chữ, chẳng quan tâm đó là lời nói dối dở cỡ nào, "Nàng đi tìm người ở quê hương của nàng, ừm, có được hay không..."

Lê Phong cau mày, bắt buộc bản thân phải bình tĩnh trở lại, dĩ nhiên không phải bởi vì lời nói "Lê Thư thích Hàn Triều" rõ ràng hoang đường như vậy! Nàng chỉ cảm thấy nàng nên giảng giải thật tốt cho nam nhân này mới đúng! Hắn bị người ta đầu độc vào đầu dễ dàng như vậy... được rồi... mặc dù đối thủ có hơi cao tay một chút.

Lê Phong kéo tay đối phương, cảm nhận được đối phương không nỡ buông ra, "Không có ý nghĩa, ta không tin -- không được cãi lại!"

"Chàng chỉ cần nhớ kĩ không nên tin là được." Nữ tử nhẹ nhàng vén tóc của nam nhân ra, hạ xuống một nụ hôn lên trán, nhẹ nhàng trêu đùa, "Không muốn làm người của ta nên chạy sao?" Cứ như vậy thể hiện một cách tự nhiên với nam nhân tính cách bướng bĩnh vô lại giống như ba năm trước đây.

Thấy thái độ của nữ tử, đột nhiên nam nhân cảm thấy, thực ra bản thân nói một lời nói dối rất buồn cười, thực ra bản thân căn bản cũng không dám hất tay nàng ra, thực ra bản thân... Chắc không muốn rời xa nàng.

Hắn biết rõ, ngay cả một đứa trẻ cũng không thể cho nàng, lại hết lần này đến lần khác, có thể xuất hiện suy nghĩ hoang đường như vậy.

"Cho nên, nếu như ta hỏi chàng, cha ta nói gì với chàng, chàng tuyệt đối sẽ không nói nhỉ! Thấy đối phương không lên tiếng, nữ tử tiếp tục, "Không sao, không ép chàng ~ đi về phòng trước đi!" Suy nghĩ một chút, lại hung ác nói một câu, "Đừng nghĩ việc chạy trốn!"

... Tất nhiên hắn không muốn chạy, hắn muốn ở bên người nàng, xoay người đi tìm cha của mình, nam nhân đúng tại chỗ, biết rõ nên ngăn cản, nhưng lại không làm.

Nam nhân trung niên ngồi trên ghế, tao nhã thưởng thức trà, hoàn toàn không có dáng vẻ vừa rồi khi kéo người nào đó trở nên thất hồn lạc phách. Đôi khi Lê Phong thực không rõ, đại thúc xinh đẹp có khí chất trước mặt, tại sao có thể là một người người biến thái có dục vọng khống chế cực mạnh cơ chứ?

Nghĩ đến thời gian nàng và Ninh Tiêu hẹn hò, hắn ngay cả hoàn cảnh của người ta đều điều tra tường tận, cuối cùng còn nói một câu lạnh nhạt "Hai người không xứng đôi." Tuy rằng nàng thừa nhận, vào lúc Ninh Tiêu không báo trước đột nhiên muốn chia tay với nàng, nàng lại bỏ qua nguyên ngân là do hắn gây áp lực, quả nhiên vẫn còn sự ngưỡng mỗ với hắn, hắn thật là đáng ghét!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: HNRTV, rinnina, y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baobaophuong4444, Phạm Nhi, Tieubonbon và 183 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 441 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 375 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.