Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Chuyên sủng - Mộng Cầm U

 
Có bài mới 15.07.2016, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1866 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Sao chương ngày càng dài vậy nè  :hixhix: ! Thôi cố gắng vậy, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! :-D

Chương 31: Mờ ám

Editor: Sakura Trang

Ánh sáng đầu hè cực ấm áp, không quá nóng..., độ ấm cũng vừa phải. Nữ tử tụa vào cạnh cửa, híp mắt, thoải mái như chú mèo nhỏ.

Tất nhiên, nếu như có thể bỏ qua một hài tử sắp mọc nấm trong phòng... Được rồi, là nam nhân.

Nam nhân trong phòng kêu rên hừ một tiếng, khiến nàng nhíu mày, trong lòng hơi nhói một cái.

Hắn đau lắm sao?

Hắn đã bôi thuốc chưa vậy?

Lê Phong kìm nén thở gấp hai cái, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, lại chợt nhận ra, mới vừa rồi, cảm giác khi nàng nghe nam nhân kêu rên, có phải, đúng hay không, cảm giác giống năm ấy, khi nàng nhìn nhị ca rơi từ trên cây xuống hay không?

Nếu nói là giống nhau, cũng không phải hoàn toàn giống nhau, nàng thà rằng hiện tại người ở trong phòng đau đến không nhịn được là nhị ca nhà mình...

Ạch... Nếu nhị ca nhà họ Lê ở đây... Sợ là muốn gõ mạnh một chút đầu nha đầu chết tiệt, sau đó chỉ biết thở dài một câu "Nữ đại bất trung lưu*" thôi!
*Nữ đại bất trung lưu: Con gái lớn không thể giữ trong nhà

Bản thân mình, đau lòng chứ! Rất đau lòng...

Lê Phong mím môi, kết luận cuối cùng.

Aizz... Thật đáng chết... Rõ ràng chỉ mới gặp mặt người ta, tại sao lại có suy nghĩ người ta còn quan trọng hơn nhị ca, thật là...

Lê Phong xoa mạnh huyệt thái dương.

Nàng là người thấy sắc nổi lòng tham sao...

Nhắm mắt, ngăn lại ý tưởng càng ngày càng không không chế được của bản thân, Lê Phong đem lực chú ý chuyển lên bầu trời xanh thẳm kia.

Bình tĩnh một chút, bị thương bôi thuốc thì chắc chắn sẽ đau, bản thân mình ở chỗ này lại đi quan tâm vớ vẩn cái gì chứ!

"Hừ!" Nam nhân trong phòng lại hừ một tiếng, sau đó là những tiếng rên rỉ không nhịn được.

... ...... ...... ...... .....

Bình tĩnh! Đó là cái gì vậy? Lê Phong cảm giác tấm lòng đáng thương cẩn thận của mình lại bị treo lên.

Chết tiệt! Hắn có thể bôi thuốc hay không, làm mình đau như vậy...

Nghĩ đến việc lòng đại phu như phụ mẫu, lại nghiêm túc học theo cách làm của bạn học Liễu Hạ Huệ, Lê Phong cẩn thận gõ cửa một cái.

"Nếu không ngại, thuốc, ta có thể bôi giúp ngươi..."

Lời nói vừa ra khỏi miệng, Lê Phong liền có chút hối hận, câu này sao cứ nghe như là muốn cướp đoạt việc để làm, rõ ràng là muốn cướp đoạt mà...

"Cái đó! Ta thực sự không có ý gì khác... Trời ơi... Xin lỗi nếu làm phiên ngươi cứ coi như ta chưa nói gì đi..."

Nữ tử ngượng ngùng cúi đầu, nàng lại phạm phải lỗi lầm ngu ngốc gì vậy chứ! Nam tôn thì không sao, lại đi hỏi một người nam nhân ở đất nước nữ tôn là mình có thể bôi thuốc cho hắn không...

Lê Phong thở dài, vốn đã chuẩn bị ứng phó với việc đối phương thẹn quá thành giận, bỏ đi hoặc là đề phòng cảnh giác vân vân, ai biết... Là ảo giác của nàng hay sao? Sao nàng lại có thể cảm thấy người trong phòng hình như đang vui vẻ, "Không sao, ta biết mà. Thật sự có thể chứ? Ừm... vậy... Cảm ơn..."

Giọng nói ôn nhu ấm áp.

Bỗng nhiên Lê Phong cũng để trái tim đang lơ lửng xuống, xoay người đẩy cửa vào.

Trên người nam nhân đắp một tấm thảm mỏng, mắt sáng long lanh khi nhìn về phía nàng bước từ ngoài cửa vào, khiến Lê Phong chợt nhớ đến đông vật nào đó rất thích vẫy đuôi... Đột nhiên nàng cảm thấy, người nam nhân này, hình như rất muốn được nhìn thấy nàng.

... Rất kỳ lạ, bị nam nhân xa lạ nhìn như vậy, nàng lại không cảm thấy xấu hổ chút nào... Ngược lại, giống như... Là chuyện dĩ nhiên vậy....

... Kỳ lạ... Lê Phong cảm thấy mình rất không bình thường, vội vàng khiến cho mình trở về quỹ đạo bình thường, vuốt vuốt mũi, nói,

"Ừm, chỗ nào bị thương?"

Đối phương thấy nàng vuốt mũi, bỗng nhiên xuất hiện sự dịu dàng, hoặc có thể nói là cừng chiều, mở miệng định trả lời, lại... Đột nhiên đỏ mặt, "... Ừm... Ở... Ở... Là ở.... ở... Chân, còn có mông..."

Vừa nới vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt của Lê Phong, "Xin lỗi, nếu thấy ngại... Ta tự làm thì được rồi..."

Khóe miệng Lê Phong khẽ nhếch, ngại thì thật ra không có, chỉ là... Lời hỏi ngại hay không không phải nên để nàng hỏi hay sao? Nam nhân này thật sự là sinh ra ở nữ tôn sao? Có phải hình như... Hơi cởi mở rồi không?

Thở dài nói không có, Lê Phong bước về phía trước, vén tấm thảm mỏng trên người nam nhân...

... Lê Phong thề, trong nháy mắt lúc bản thân vén lên đó, thật sự bị kích thích có mong muốn trực tiếp tát một cái đập chết nam nhân này.

Trông bên ngoài thì khỏe mạnh như thường, nhưng lúc đánh xong vết thương chắc chắn rất nặng, nhưng nam nhân này... Hắn không chịu dưỡng thương mà đã chạy đến đây rồi! Hắn làm thế nào vậy?

Lê Phong thề, nếu hắn để một thời gian hãy đến đây thì vết thương tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy! Hắn làm gì, chẳng lẽ cưỡi ngựa đến đây sao?

Lê Phong liếc nhìn y phục dưới thân bị đối phương cỡi ra đã bị máu loãng làm ướt sũng, lại cẩn thận nhìn xuỗng chỗ đau đã gần như máu thịt lẫn lộn, đến nỗi không có cảm xúc đi khen đối phương có thể dũng cảm nhẫn nhịn đến cảnh giới vượt xa người thường...

Hắn, hắn có biết nàng chỉ muốn khóc hay không?

"Ngươi!" Nữ tử cắn môi, tay vỗ mạnh mấy cái lên đầu nam nhân, đánh nhiều cũng chưa hết giận, lại véo vài cái lên lưng đối phương, thấy nam nhân co người lại, bỗng nhiên hoồi phục tinh thần.

.... Nàng, nàng là cái gì vậy....

.... Này... Hắn... Không có tức giận chứ... Nữ tử cảm thấy toàn bộ cơ mặt cũng đang co giật, nàng bị làm sao vậy? Nàng không quen biết hắn... Được rồi.... Là mới quen...

Chuẩn bị tinh thần chiu nam nhân tức giận hoặc dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình, lại không ngờ đối phương chỉ nằm ở đó thưa dạ áy náy nói,

"Xin lỗi."

"Xin lỗi, ta, không phải cố ý muốn chọc giận ngươi, người muốn đánh ta tiếp sao? Ta, ta chịu được."

Lê Phong cúi đầu, hình như mình già rồi sao... Tại sao lại không theo kịp suy nghĩ của hắn...

" Quên đi... Ta bôi thuốc cho ngươi."

Bưng nước nóng đến, Lê Phong nhìn về phía vết thương, chỉ cảm thấy trước đây bản thân chưa bao giờ cẩn thận như vậy.

Mà cho dù như vậy, hô hấp của nam nhân không nhịn được dồn dập lên, nhưng cũng không phát ra một tiếng nào.

Lê Phong luôn cảm thấy đo là do sợ bản thân đau lòng. Nhíu mi, vì sao mình lại nghĩ như vậy?

Khó khăn lắm mới xử lí xong vết thương, Lê Phong cảm thấy vô cùng mệt mỏi chỉ biết ngồi bên giường thở mạnh vài hơi.

So với sự đau lòng và áy náy của nam nhân đang nằm úp sấp kia cũng không biết là ai hơn nữa.

"Ta lấy lược chải đầu cho ngươi được không?" Nam nhân nhìn mái tóc rối tung của nữ tử, nhẹ nhàng nói.

"Nằm đàng hoàng, còn định làm cái gì?" Nữ tử đang bực bội với nam nhân đây, tức giận nói.

Nam nhân thở dài lại nằm đàng hoàng lại, ngoan ngoãn hơn bao giờ hết.

Nói đến tóc... Nữ tử nhìn một chút tóc của mình, nhẹ thở dài, Cũng không biết vì sao, chính mình không thể làm gì với kiểu tóc của thế giới này, chỉa một kiểu tóc nhìn tạm được cũng phải kì kèo mất hơn một giờ, chỉ cần hơi hoạt động mạnh một chút là lại rời ra không thể nghi ngờ...

Thật ra Ôn Đường cũng muốn giúp nàng buộc tóc, nhưng mà... Không biết vì sao, rõ ràng biết đây là việc tướng công phải làm mà -- dù sao cũng là nữ tôn, loại chuyện này sẽ không thể không chấp nhận được chứ -- nhưng hắn chỉ vừa vào phòng của mình một chút, cả người mình cũng đã không thoải mái, chứ đừng nói đến động tác thân mật như vậy...

"Chuyện đó... Không mất nhiều thời gian, chỉ cần quỳ đứng lên một chút là được... Ta có thể chải đầu..."

Giống như thấy được nàng có chút lay động nho nhỏ, nam nhân cẩn thận mở miệng, liếc mắt nhìn hắn, nhìn hắn bộ dáng nếu ngươi tức giận ta sẽ nhận sai lập tức.

Dù Lê Phong thật không muốn, nhưng bật cười cũng không phải do nàng sai...

"Được rồi..."

Nhìn đối phương một chút, quỳ một lúc ở trên giường chắc cũng không sao, nàng cẩn thận nâng nam nhân trên giường dậy.

Tay nam nhân nhẹ nhàng lướt qua mái tóc đen mượt của nàng, cực thuần thục, như là, đã chải tóc cho nử tử trăm ngàn lần vậy. Cho dù thật sự không từng chải nhiều lần như vậy, cũng đã chải trăm ngàn lần trong đầu... Chải vuốt từng sợi...

Nữ tử rất muốn khen ngợi một câu, nữ tôn chính là nữ tôn hay sao... Tay nghề thật tốt mà....

Lắc lắc đầu giống như tiểu hài tử, tóc bó lại không có cảm giác theo thói quen dần dần bị rơi xuống, Lê Phong cười vô cùng vui vẻ.

Nam nhân cúi đầu, nhạ nhàng áp sát vào tóc trên trán nữ tử.

"Này, Lê Thư."

Nữ tử ngầng đầu, ánh sáng trong mắt hơi tối, khiến nam nhân sợ hãi vội rụt người lại.

"Thực sự ngươi, chỉ là bằng hữu bình thường của ta sao?"

...

"Thật sự. Rất bình thường."

Sau khi dùng bồ câu đưa tin cho người trong phủ, Lê Thư hỏi ý kiến xem bản thân mình có được ở đây qua đêm không.

Tất nhiên Lê Phong sẽ không từ chối, người ta là người bệnh mà.

Vì vậy... Nhìn nam nhân yên ổn an bình nằm ngủ trên giường, nữ tử vỗ trán thở dài.

Ý thức đề phòng của nam nhân này, có phải hơi yếu không...

Đây là nữ tôn mà...

Thân thể bị thương tất nhiên không thể đuổi hắn đi, Lê Phong thấy sắc trời gần tối. Cúi đầu, sửa sang lại giường chiếu, cũng may Ôn Đường đối xử với nàng cũng không tồi, cái giường này cũng thuộc loại King Zize đó...

Cái gì? Ngươi nghĩ đến cho nàng nằm ngủ dưới đất? Tự ngược mình sao?

Cùng lắm thì tỉnh sớm hơn một chút, để cho hắn không biết đêm qua bọn họ ngủ cùng giường... Người ngủ trên mặt đất rồi sẽ biết... Quá cứng không phải nơi để người ngủ~

--- ------ ------ ------

Có người bước vào!

Cuộc sống chăm chỉ khổ cực ba năm trong quân đội khiến Lê Thư cực kỳ cảnh giác, lập tức tỉnh lại, biến thành tư thế che chở nữ tử bên cạnh.

Người cũng dần dần di chuyển ra bên ngoài giường, sau khi thích ứng với bóng tối Lê Thư nhận ra ngay đó là Ôn Đường...

Trong lòng vô cùng đau xót, phản ứng đầu tiên của nam nhân là lặng lẽ lăn xuống gầm giường.

Bọn họ...

Bọn họ, trong buổi tối...

Hắn không nên làm phiền...

Nam nhân nằm dưới gầm giường cắn chặt môi.

Ngươi xem, quả nhiên không nên có lòng tham. Riõ ràng chỉ đến nhìn nàng một cái, liếc nhìn nàng một cái nên lập tức rời đi mới đúng. Thế nhưng hết lần này đến lần khác, là do lòng tham mà ở lại.

Vì vậy báo ứng đến rồi đây...

Đau nhức trên người là cái gì...

Hai tay Lê Thư theo bản năng nắm chặt, sờ thấy những cái kén xấu xí.

Chẳng mấy chốc Ôn Đường đã đi đến bên giường Lê Phong, tay khẽ cởi y phục của bản thân.

Lê Thư chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể đã lạnh như băng.

"Bọn họ bên nhau là tốt," Lê Thư nắm chặt tay, tự nói với bản thân như vậy, "Ngươi không thấy bon họ rất xứng đôi... Rất xứng..."

Trên giường có tiếng động nhẹ, Lê Thư biết, là Ôn Đường lên giường.

Nam nhân từ từ nhắm chặt hai mắt, hai tay nắm với nhau thật chặt.

Mà thôi mà thôi, nghe thấy, là có thể chặt đứt đặt những suy nghĩ của bản thân. Sau khi nàng mất trí nhớ, người nàng thích là người tuấn mỹ rung động lòng người, hắn thì cho là cái gì chứ... Nàng có thể hạnh phúc, hắn nên vui vẻ mới đúng...

Trên người, mỗi lúc càng thêm lạnh lẽo, hắn lại bị bệnh sao...

Nữ tử ưm một tiếng, có xu hướng thức dậy, trên người bị đè ép đến khó chịu, trên mặt cũng bị đối phương hôn rất ngứa, tay nữ tử khó chịu muốn đẩy ra...

.... Cảm xúc này.... Trơn bóng là cái gì vậy!

Nữ tử giật mình tỉnh táo,

"A!"

"Cái gì vậy!" Sợ hãi, tay đẩy ra, đối phương kêu khẽ một tiếng, cuối cùng Lê Phong cũng nghe rõ là ai,"Ôn Đường?"

"Thê chủ đại nhân..." Giọng nói nam tử nhỏ nhẹ, thân thể mê hoặc không một mảnh vải đi đến, "Vì sao, không cho ta..."

"Ngươi là cái gì đó?" Nữ tử đẩy mạnh nam tử đang cố gắng đến gần nhảy mạnh xuống giường, "Ai cho ngươi vào?"

Nam nhân dưới giường mở mạnh hai mắt, bỗng nhiên cảm giác bản thân như được sống lại. Thì ra trước đó bọn họ cũng không có ước hẹn vào buổi tối... Nàng đẩy hắn ra, đúng hay không?

"Thê chủ đại nhân..." Nam tử thân không một mảnh vải chưa từ bỏ ý định, ngồi dậy còn muốn đi qua, lại bị Lê Phong tát một cái ép trở về.

Khuôn mặt, rất đau.

"Đã tỉnh táo lại chưa?" Giọng nữ tử lạnh lùng, cũng không cho đối phương có thời gian tạm nghỉ, "Ta nói rồi, ta không nhớ điều gì, bao gồm quãng thời gian ngươi từng là tướng công của ta."

"Cho nên, nếu đã từng là tướng công của ta, cũng mới đừng bò lên giường của ta!"

"... Chờ ta khôi phục trí nhớ là được..." Giọng nữ bén nhọn cuối cùng cũng dịu xuống.

"Mặc quần áo vào đi..."

"Ngươi... Không chạm vào ta sao..." Giọng nam tử trà đầy đau buồn, Lê Phong cảm thấy có chút không nỡ,

"Ta không phải nói rồi sao? Chờ ta phục hồi trí nhớ..."

"Phục hồi... Thì càng từ bỏ..."

"Hả? Có ý gì?"

"..." Nam nhân im lặng một lát, "Không có... Không có ý gì..."

Cho dù chỉ là giả dối, cũng muốn gọi ngươi thê chủ...

Cho dù chỉ là giả dối, cũng không muốn ngươi đi tìm hắn....

"... Ta đã biết." Nam nhân từ từ mặc quần áo, "Ta đã biết..."

Nữ tử nhìn bóng lưng của nam tử, bỗng nhiên cảm thấy thật mệt mỏi. Ngã lên giường, mới phát hiện giường quá lớn, lúc này nàng mới nhớ ra... Trên giường này, có phải còn có một người nữa đúng không?

"Lê Thư?" Người ở đâu...

"Ừm, ở đây."

A... Lê Phong nhìn nam nhân chui ra từ dưới gầm giường, "Taị sao lại ở trong đó..."

"Không muốn làm phiền các ngươi..." Giọng nói của đối phương buồn buồn.

"Cái gì mà phiền mới chả không phiền! Không biết hắn chui ở đâu ra, còn khiên ta giật mình đây này!"

Nữ tử tức giận, liếc đôi mắt nam nhân trở nên sáng rỡ, "Nằm tiếp xuống! Ngại bản thân bị thương còn nhẹ sao?" Nam nhân ngoan ngõa rụt người về.

"Ừm... Ngươi đã tỉnh lại thì không có cách khác.... Ta nằm ngủ dưới đất là được rồi...." Lê Phong đành chịu, "Chúng ta chưa làm cái gì, ta cách ngươi rất xa."

"Ừ." Nam nhân gật đầu, "Không cần đem chăn đệm để nằm dưới đất..." Giọng nói có chút khó chịu, "Nhưng mà, nếu ngươi chê... Ta xuống nằm là được..."

"... Tất nhiên không... Ngủ đi..."

"Ừ...."

Lê Phong nhíu mi, vì sao nàng cảm thấy nam nhân đang tức giận? Thế nhưng, rõ ràng tính tình tốt đến nỗi đánh hắn một cái hắn còn cười với ngươi...

Quả nhiên, ở nữ tôn, "Tâm nam nhân như kim đáy biển" mà...

Lê Phong vỗ trán, không muốn nghĩ nhiều, ngủ.

Người nó trên giường tức giận loay hoay móng tay.

Hắn không phải tướng công của ngươi, hắn lừa gạt ngươi.

Ta mới là mà!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: HNRTV, Hieu Hy, quákhứnhạtnhòa, rinnina, tonkinv, y229917
     

Có bài mới 26.07.2016, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1866 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Mạnh mẽ

Editor: Sakura Trang

Ánh sáng mặt trời vàng nhạt chiếu lên khuôn mặt nữ tử, lông mi dài tạo nên một bóng râm, yên lặng khiến lòng nam nhân say mê, mọi thứ giống như trở lại ba năm trước đây.

Chỉ là, khi đó, hắn còn có thể ôm nàng vào trong lòng, mà hiện tại, lại không được.

Cho dù như vậy, như thế nào hắn cũng không muốn ngắm mắt.

Khi dùng bồ câu đưa tin, hắn vì không muốn cho mấy người Tiếu Ninh Hàn Triều lo lắng (không phải vì không muốn bọn họ phá hoại thế giới của hai người hay sao?), định chưa nói cho bọn họ chuyện Lê Phong mất trí nhớ, chỉ nói đang được nàng chăm sóc, khi nào vết thương đỡ sẽ trở về. Nhấn mạnh với bọn họ mọi thứ đều tốt, không cần mấy chuyện hỏi thăm an ủi các loại.

Vì vậy, người bị trong thơ âm thầm cảnh cáo không thể làm bóng đèn, trong thời gian ngắn đều bỏ dự định vào Tướng phủ hỏi thăm an ủi linh tinh.

Trong lúc ngủ mở nữ tử bẹp bẹp miệng, giống như đang mút cái gì đó, lại quay người mấy lần, đầu nhỏ cọ vài cái lên gối đầu, thấy thoải mái hài lòng, khẽ "Ừ..." một tiếng lại yên tĩnh lại. Nam nhân cười cong mắt nhìn chăm chú, tay dịch nhẹ góc chăn cho nàng.

Nàng vẫn đáng yêu như vậy... Đang ngủ sẽ không dễ dàng tỉnh lại, chẳng để ý mặt trời đã lên cao hay không.

Trước đây, mỗi khi đến lúc nàng thức dậy, hắn đều phải ôm nàng vào trong lòng, sau đó cúi sát vào tai goi nàng. Lúc nàng rời giường thường rất khó tính, mơ mơ màng đẩy hắn coi như là nhẹ, có lúc hắn còn phải chịu mấy cái tát chuyện này cũng thành thói quen.

Nhưng mà, nàng không biết hắn vui sướng bao nhiêu, nàng ở trong ngực hắn, mềm mại, ấm áp.

Nhưng mà, nàng không biết hắn cũng khó chiu, thật ra hắn muốn để cho nàng ngủ thật lâu, bởi vì nàng thích, hắn cũng muốn như vậy.

Con mắt của nữ tử nhẹ nhàng chuyển động. Lê Thư nhớ rõ, nàng từng nói với hắn, lúc con mắt đang chuyển động là lúc đang nằm mơ.

Mong đó không phải là một ác mộng.

Môi nam nhân hơi nhếch lên, ôn nhu như nước.

Đúng là không giống như một cơn ác mộng, trong mộng nữ tử cười rất vui vẻ, mơ hồ mang theo chút ôn nhu. Lê Thư thấy lòng rung động.

Biểu cảm quen thuộc như vậy mà.... Lê Thư phải mất bao nhiêu sức lực mới kiềm chế được bản thân không cọ sát vào thân thể đối phương như trong quá khứ.

Rất nhanh, mọi việc sẽ kết thúc.

Chờ vết thương của hắn tốt hơn, cũng không có lý do ở lại.

Lê Thư thở một hơi thật dài...

Nhưng mà, vì sao, không thể, ở lại.

Bàn tay to thô ráp run rẩy sờ về phía khuôn mặt nữ tử, gần như đụng đến, lại giống như bị điện giật rút tay về.

Đầu ngón tay bị kén dầy ngăn cách gần như không cảm nhận được cảm xúc non mềm trên làn da nữ tử.

Vô ý thức giấu hai tay đi, hán không dám nhìn thân thể xấu xí của mình, Trên người tràn đầy vết roi, trên mông chân còn có nhiểu vết sẹo do bị gậy đánh...

Ta xấu xí như vậy... Nếu như là tướng công của ngươi....

Ngươi lại... Thất vọng cho mà xem...

Nghe được tiếng bước chân, nam nhân vội vàng chui xuống gầm giường. Ôn Đường đến đưa cơm.

Ngươi xem lại bản thân đi, hắn không hề nhận ra sự tồn tại của ngươi mà, sao phải lo lắng?

Nam tử mặc bạch y bưng hộp đựng thức ăn, ngồi ở mép giường, thất thần nhìn khuôn mắt của nữu tử.

"... Thư Nhi..." Đột nhiên nữ tử trên giường lẩm bẩm.

Nam nhân nằm dưới gầm giường hầu như muốn nhảy dựng lên.

Nam tử ngồi trên giường đột nhiên cừng người lại, cúi đầu, vội vã đi ra ngoài.

--- ------ ------ ------ ------ ---

Nữ tử mở mắt ra, vô thức nghĩ lại sự việc diễn ra trong mơ, nhảy mạnh một phát từ trên giường xuống. Tất nhiên, việc này ở đây dường như có chút vô lễ a...

Nhưư đã nói, mộng xuân, không phải thường là nam nhân mơ hay sao?

Như đã nói, đối tượng mộng xuân, không thể là một người xa lạ mới quen một ngày đúng không...

Lê Phong ngẩng đầu, bình tĩnh...

Mới quen biết một ngày một đêm thì có thể mộng xuân... Vì sao chứ...

Chẳng lẽ thật sự là thấy sắc nổi lòng tham sao...

Xoa xoa thái dương, Lê Phong không dám quay đầu nhìn đối phương.

Trong không khí tràn ngập mùi hương của cơm, dạ dày của Lê Phong lập tức không chịu thua kém.

"Không ăn cơm sao?" Nam nhân nằm ở trên giường, chống nửa cơ thể, tay cầm hộp thức ăn đựng cơm đặt lên bàn nhỏ trước giường, quay đầu nhìn nữ tử, trong mặt tràn đầy sự ôn nhu, giống như giây tiếp theo sẽ chảy nước vậy, "Nhìn qua rất ngon đó."

"Ừ..." Bỗng nhiên mặt nữ tử đỏ lên, cũng đột nhiên nhớ đến giấc mộng xuân khó hiểu kia, chân thật như vậy, nếu nói là mơ, càng giống như là ký ức hơn....

Còn có, tình cảnh lúc này, cũng giống như đã từng xảy ra, giống như... Đã, từng trải qua...

Chết tiệt, ký ức của nàng lại bắt lặp lại sao? Từ nhỏ cũng đã như vậy, sự vật vừa nhìn thấy, thỉnh thoảng cũng sẽ cảm thấy đã từng gặp qua.

Thôi~ Nhất định là là do việc lặp lại trí nhớ đi...

Nữ tử ngẹo đầu, tay từ từ vuốt tóc.

"Ta buộc cho ngài nhé!" Nam nhân nhờ nữ tử giúp, choàng chăn, cẩn thận quỳ xuống.

Vì sao... Ngay cả việc dùng lược trải đầu cũng giống như đã từng trải qua chứ...

Nữ tử buồn rầu xoa huyệt thái dương, kéo bàn tay to vừa buộc xong tóc liền khéo léo xoa thay nàng, xoa bóp còn thoải mái hơn nàng nữa...

Này.... Lê Thư, thật sự chúng ta chỉ là bằng hữu bình thường thôi sao...

Làm sao bây giờ đây... Ta không thích tướng công của mình, tại sao có vẻ như... Ngược lại...

Yêu bằng hữu bình thường của mình chứ...

Nữ tử buồn rầu bẹt bẹt miệng, cúi đầu nghịch mười ngón tay của mình.

Bàn tay to của nam tử ấn nhẹ lên đầu nữ tử, Lê Phong thoải mái nghĩ muốn thở một hơi.

Nam nhân ở nữ tôn, đều như vậy sao? Hiền lành như vậy...

"Này, Lê Thư." nữ tử mở miệng, "Vì sao đối xử với ta tốt như vậy?"

....

"... Bởi vì, người trị thương cho ta mà..."

"Là do vậy hả."

"Đúng."

Nữ tử híp mắt một cái.

"Nằm xuống," Lê Phong quay đầu, "Ta bôi thuốc cho ngươi."

... Thực sự, không ai thấy, bầu không khí của hai người... Có thật sự là của đại phu và bệnh nhân sao?

--- ------ ------ ------ --------

"Đường Nhi," Tả tướng từ từ thưởng thức ly trà, nhìn nhi tử nàng yêu thương nhất ở trước mặt, "Nghe nói, gần đây con mới mang về một người hát rong, ừm, công tử vào trong phủ chăm sóc thật tốt hả..."

Vốn coi thường những đào kép trên phố phường, nhưng không còn cách nào khác vì tiểu nhi tử để ý hắn, cũng không tiện đi khinh thường.

Tay Ôn Đường khó phát hiện hơi run lên, nhưng vẫn hoàn mỹ rót rồi dâng trà cho mẫu thân.

"Nghe hắn hát khá tốt, có thời gian muốn nghe một chút nên đưa vào trong phủ."

Dừng một chút, "Nếu mẫu thân không thích, Đường Nhi để hắn đi."

"Nếu Đường Nhi muốn, để lại cũng được." Đồng ý mong muốn của nhi tử ngoan ngoãn, "Chỉ là, dù sao cũng là người tầm thường nơi phố phường, vẫn không nên gặp mặt thân thiết nhiều thì tốt hơn."

"Vâng, mẫu thân dạy bảo, Đường Nhi ghi nhớ." Nam tử nhẹ nhàng khom người.

"Đường Nhi, người đã lớn như vậy, cũng sớm nên tìm một người tốt..." Không có gì mở đầu mà nói thẳng vấn đề. Nữ tử trung niên thưởng thức trà, đột nhiên nói nhỏ một câu như vậy.

Ba năm rồi, cho dù như thế nào cũng không chịu kết duyên chỉ vì một nữ tử bình dân không có công trạng gì. Cho đến bay giờ cũng đã mười tám tuổi. Nếu còn tiếp tực kéo dài, thật sự sẽ không ai thú nữa.

Bằng bất cứ cách nào, lúc này, đều phải gả. Không thể tiếp tục nuông chiều được nữa.

Nam tử nghe vậy, bỗng chốc cứng ngươi tại chỗ. Mẫu thân, đã không thể chờ được nữa rồi sao?

"Đường Nhi... Còn chưa muốn gả cho ai..."

"Vô liêm sỉ! Người đến tuổi này rồi, con nghĩ còn có thể làm theo ý mình sao?" Tả tướng quăng chiếc cốc xuống, "Có phải do ta đã nuông chiều con quá hay không?"

Ôn Đường cúi thấp đầu, giống như không dám cãi lại.

"Vậy có phải tốt không!" Thấy nhi tử chịu thua, Tả tướng hài lòng cầm lấy chiếc cốc, "Hãy chờ nương sẽ chọn cho con một gia đình tốt, con thích người thế nào?"

"... Mọi việc, do nương sắp xếp." Giọng nói nam tử nhàn nhạt, trước sau như một.

Nữ tử trung niên hài lòng mimr cười, nhỉ tử này, từ trước đến giờ không khiến nàng phải lo lắng.

"Mẫu thân, Đường Nhi xin phép về phòng." Cúi người hành lễ.

"Ừ, đi đi."

--- ------ ------ ------ ---------

Ôn Thu đứng ở trước cửa hầu hạ, càng ngày càng cảm thấy căng thẳng.

Hắn đã ngồi hơn một canh giờ ở trong phòng rồi, không phát ra một tiếng động nào. Im lặng giống như đã biến mất vậy, khiến cho nàng luôn luôn phải chú ý.

Hắn như vậy, nàng cảm thấy rất lo lắng.

Nữ nhân đứng ngoài cửa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một tiếng, nam tử đã đã phát ra tiếng động rồi.

"Ôn Thu, giờ tý gọi ta dậy." Nam nhân khó khăn nói một tiếng, giống như hạ quyết tâm rất lớn.

Lần này, sẽ không đánh thức ngươi dậy.

Đúng vậy, chỉ cần làm, chỉ cần làm xong... Sẽ không có chuyện gì nữa.

Ôn Thu nghĩ mình biết hắn định làm gì.

--- ------ ------ ------ ------ --------

Nam nhân nhíu mi, nhìn bóng dáng người mở cửa, cố nhịn đau lòng đánh thức người đang ngủ say sưa bên cạnh, rồi xoay người xuống gầm giường.

Phong Nhi đã nói không muốn hắn, hắn còn quay lại làm gì?

Nữ tử đang mơ mơ màng màng bị đánh thức không hiểu gì cả, chỉ theo bản năng xoay người tiếp tục ngủ say. Người đã đi đến bên giường cũng cẩn thẩn hô hấp nhẹ lại.

Chỉ một lát sau, nữ tử lại ngủ say. Nam nhân dưới gầm giường thất vọng cắn chặt môi.

Làm sao bây giờ đây...

Thấy nữ tử yên lặng lại, Ôn Đường cẩn thận bắt đầu hành động, lấy tay cởi y phục ra.

Áo ngoài, áo lát, từng cái từng cái. Như là bóc vỏ tôm vậy, dưới ánh trăng càng làm nổi bật lên vẻ đẹp.

Cơ thể không mảnh vải đi đến kề sát vào, bóng người dưới giường nặng nề co quắp một chút.

Phong Nhi, không thích hắn.

Phong Nhi, không thích hắn.

Đúng vậy, Phong Nhi không thích!

Nếu vậy... Nếu như hắn ngăn cản, nàng, sẽ không tức giận chứ!

Giống như đã tìm cho mình được một lý do hợp lý, Lê Thư chui ra khỏi gầm giường, hoàn toàn không thèm quan tâm đến việc hành động này tác động đến chỗ đau trên người, cầm cổ tay trắng nõn của nam tử trên giường.

"Nàng không muốn."

Ôn Đường đột nhiên bị người kéo, bất chợt cả kinh, tiếng thét chói tai vừa định toát ra khỏi miệng lại cố gắng nhịn xuống bởi nữ tử trên giường, chỉ thấp giọng quát lên, "Làm càn!"

Hất tay đối phương ra, nam tử quay đầu muốn nhìn xem là ai trong Tả tướng phủ có lá gan lớn như vậy dám đến ngăn cản hắn, lại không ngờ, người nhìn thấy, lại là người nam nhân mà hắn không muốn gặp nhất trong cuộc đời.

"..." Ôn Đường ngơ ngác, lại phục hồi tinh thần ngay lập tức, giọng nói bình tĩnh, "Thê chủ đại nhân đã cưới ta, chi là không đành lòng tặng Tướng quân một phong hưu thư mà thôi, đêm khuya Tướng quân đến thăm có việc gì hay sao?"

Nói dối không phải lỗi của hắn.

Không phải lỗi của hắn, nhưng mà hắn sắp bị bắt phải lập gia đình rồi!

Không phải lỗi của hắn, hắn chỉ muốn làm một tiểu thị thôi... Không có ý muốn cướp đoạt vị trí chính phu với nam nhân trước mặt này.

Như lời nàng nói, chỉ cần làm ra, sẽ phải phụ trách... Nam nhân nhiều tuổi xấu xí như vậy có thể dược nàng thu nhận, bản thân, bản thân, tuyệt không có vẫn đề gì đúng không!

"Nàng không thích ngươi." Giọng nói của nam nhân trầm thấp, lại nắm chặt lấy cổ tay đối phương, không cho hắn dựa vào trân bảo có một không hai của mình.

"A! Thích?" Đột nhiên Ôn Đường không nhịn được bật cười, "Vừa già vừa xấu lại không sạch sẽ, nàng thích ngươi?" Hắn không nghĩ rằng bản thân, cũng sẽ có một ngày cay nghiệt như vậy, ngực phập phồng dữ dội, "Dựa vào cái gì nàng sẽ thích ngươi!"

Rõ ràng, rõ ràngnữ nhân mà hắn dùng hết mọi cách đều không có được, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì sẽ bị nam nhân thấp kém như vậy chiếm hết?

"Nàng không thích ngươi, ngươi đừng ép nàng." Nam nhân cúi đầu, tha thứ. Hắn không biết nói chuyện, muốn nói cái gì cũng không nói được rõ ràng, nhưng vẫn nhớ kỹ việc này.

"Ngươi!" Nam tử trên người không mảnh vải cuối cùng không nhịn được, cũng không biết lấy đâu ra sức mạnh lớn như vậy, đẩy mạnh về phía Lê Thư, nam nhân nửa quỳ ở trên giường bất ngờ không kịp đề phòng, người ngã ra đằng sau, theo lực đẩy mạnh của Ôn Đừờng, chỗ đau ở mông chân đập thẳng lên chân của mình.

Cho dù Lê Thư có tính nhẫn nãi kinh người, bị đau nhức bất ngờ như vậy cũng không nhịn được kêu lên.

Nữ tử trên giường bật chợt giật mình thức dậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: HNRTV, Nekorin, quákhứnhạtnhòa, rinnina, y229917
     
Có bài mới 03.08.2016, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1866 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Giằng co

Editor: Sakura Trang

"Ngươi không sao chứ!" Nữ tử từ trước đến nay đối với việc rời giường coi là vấn đề khó khăn không nhỏ trong cuộc sống lại bởi vì tiếng kêu đau của Lê Thư mà giật mình tỉnh lại, mở mắt thấy Ôn Đường ngồi trên người, nhíu chặt mi nhưng cũng không rảnh quan tâm hắn.

"Làm sao? Xảy ra chuyện gì?" Đẩy Ôn Đường ra, nữ tử nắm lấy tay của nam nhân, cẩn thận nhìn kỹ đối phương một lần, "Đụng vào vết thương sao? Có đau hay không? Nứt ra rồi sao?"

"... Không có." Nam nhân hơi kinh ngạc, lại mỉm cười, "Không đau."

Nữ tử nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, khoác một cái chăn lên trên người Ôn Đường, sau đó mới quay đầu nhìn về phía hắn, "Không biết đêm khuya công tử đến thăm, không có tiếp đón từ xa, thực sự là thất lễ..." Lời nói ngầm có ý trào phúng, ẩn chứa tức giận, "Đêm khuya xông vào gian phòng của tại hạ, chắc là công tử có việc quan trọng hả..."

Nam tử mím mím môi, quả nhiên đối phương vừa mở mắt nhìn thấy hắn thì kinh ngạc, hơi mang theo nhè nhẹ chán ghét, trên mặt vẫn còn chưa hết vẻ quan tâm thân thiết với Lê Thư, chỉ cảm thấy trái tim đau giống như bị đao cắt.

"Hắn, tại sao lại ở đây?" Đã không còn cách nào hô hấp, chỉ biết khô khốc hỏi thăm.

"Có quan hệ gì với người chứ?" Nữ tử hít sâu một hơi, bản thân cũng không hiểu tại sao mình lại tức giận như vậy. Loại tức giận này, giống như bản năng.

"Ta là của ngươi...." Nam nhân kích động muốn thốt ra, lại đột nhiên dừng lại.

Hắn muốn nói hắn là tướng công của nàng! Thế nhưng, tướng công thật sự, không phải đang ở đây sao?

Thì ra, thì ra là thế.

Ngươi và hắn ở ngay trong phủ vui vẻ, sau đó lại trêu chọc ta, để ta nghĩ rằng, ta thật sự còn có thể đoạt được lòng của ngươi?

"A! Ha Ha! Thì ra người sớm biết rằng ta sẽ thất lễ! Thì ra người sớm biết rằng hắn là!" Đầu ngón tay nam tử run lên chỉ về phía Lê Phong, cũng không quan tâm chăn bị rơi xuống, nước mắt tuôn rơi, vừa khóc vừa cười, "Ngươi... Ngươi thật tốt... Ha hả... Ha ha..."

Lê Phong bỗng nhiên căng thẳng, nhất thời không biết làm thế nào.

Nàng lại quên, hắn là tướng công của nàng mà! Nàng lừa hắn ở cùng với một người nam nhân khác, còn nói với hắn như vậy...

Ngay cả Lê Phong cũng cảm thấy ghê tởm bản thân, trong lòng nghĩ chỉ muốn tát thật tốt cho mình mấy cái.

Nữ tử trên giường tự trách mình, dứng dậy, do dự không biết xin lỗi thế nào. Cho nên, tin tưởng nàng, vào lúc cửa bị đẩy mạnh ra, không quan tâm ai mở cửa hay muốn làm gì, Lê Phong đều muốn cảm ơn nàng rất nhiều.

Ôn Thu đứng ở ngoài cửa nghe một lúc lâu, tay cầm kiếm nắm chặt lại, rốt cuộc không nhịn được, cho dù biết sẽ phạm tội danh không nghe theo lệnh chủ tử, những vẫn vỗ mạnh một chưởng mở cửa ra.

Bước nhanh đến bên giường, nữ nhân cầm lấy y phục bên mép giường mà nam tử đã cởi ra, choàng nhẹ lên thân thể xích lõa của nam tử, sau đó bắt đầu hỏi tội, trường kiếm lóe ra ánh sáng chói mắt, đột nhiên đâm về phía nữ tử ---

Chỉ là... Lê Thư phản ứng cực nhanh, mũi kiếm chưa đi xa liền bị giữ lại, sau đó, Ôn Đường cũng chậm một nhịp cầm lấy cổ tay của Ôn Thu, lạnh lùng nói, "Ôn Thu, ngươi làm gì vậy!"

Ôn Thu nghe tiếng liền trờ lại bộ dáng phục tùng, nhìn thấy Lê phong cũng không quan tâm đến mặt mũi của Ôn Đường, đã lo lắng cố gắng để Lê Thư buông tay đang chảy máu do cầm vào mũi kiếm ra, không nhịn được tức giận trong lòng, ác ý đem mũi kiếm xoay một cái ở trong lòng bàn tay của nam nhân, vui vẻ khi thấy nam nhân bị đau, sau đó mới rút kiếm ra.

"Ngươi làm gì vậy hả?" Hành động này không thể nghi ngờ đã dễ dàng chọc giận Lê Phong, trợn mắt tức giận nhìn qua, "Là lỗi của ta, hắn có làm gì chọc giận đến ngươi sao?"  Cũng không dám nói nhiều, vội vàng xé vải cầm lấy bình thuốc cầm máu.

"Hắn làm gì..." Ôn Thu thấy nàng lo lắng, càng hừ một tiếng, "Công tử, hắn vì ngươi, cũng không cần trinh tiết, chạy đến hết lần này đến lần khác!" Đốt ngón tay nắm chặt đến trắng bệch, "Công tử yêu ngươi như vậy, ngươi lại chỉ biết làm tổn thương trái tim của hắn!"

"Hừ! Thật là bệnh công chúa! Dựa vào cái gì ta nhất định phải... Cái gì?" Đột nhiên cảm thấy có cái gì đó bất thường, tay nữ tử dừng lại, khi nhìn đến vết thương sâu đến tận xương của nam nhân thì lại tiếp tục xử lí, vô cùng nghi ngờ nói, "Cài gì mà trinh tiết... Hắn không phải là tướng công của ta hay sao?"

Trong lòng Ôn Thu lộp bộp một cái, chẳng lẽ nàng còn không biết? Lại lập tức bác bỏ suy nghĩ này, thời gian nam nhân này ở bên cạnh nàng kiểu gì cũng phải nói cho nàng biết chứ! Vì vậy cười lạnh nói, "Còn giả vờ? Trêu đùa hắn xong nghĩ rằng còn có thể dễ dàng thoát ra khỏi đây sao?"

Mặc dù đang cẩn thận xử lí vết thương của Lê Thư, thật ra thì Lê Phong vẫn đang lắng nghe, sự thật "Thì ra Ôn Đường không phải nam nhân của mình" khiến cho khiếp sợ vẫn chưa hết, thì lúc này bỗng nhiên lại bị người chỉ trích đùa giỡn hắn, cuối cùng cũng hoàn hồn, nhíu mày tức giận.

Nữ nhân này có bị bệnh không vậy... Cảm động và đồng tình với sự si tình của nam tử bị Ôn Thu chỉ trích nháy mắt bốc hơi không còn dư thừa chút nào. Rõ ràng là hắn chủ động chạy đến hiến thân trêu đùa làm phiền nàng, sao cuối cùng lại trở thành nàng "trêu đùa" hắn rồi?

Tuy biết bây giờ đối phương rất nóng nảy, không thích hợp để nói chuyện, nhưng nữ tử vẫn tức giận không nhẫn nhịn được, "Trêu đùa? Ta trều đùa hắn lúc nào?" Khẽ "Xì"một tiếng, tính tình tốt cũng bị ép đến điểm cuối, "Tại hạ còn chưa thỉnh giáo Ôn công tử, vì sao lại tự nhận là tướng công của tại hạ! Ta trêu đùa? Cái này thật đúng là người ác cáo trạng trước mà!"

Khuôn mặt Ôn Thu trắng bệch, cơ thể Ôn Đường cũng cứng lại. Ôn Thu không biết nói cái gì vì một phút hồ đồ mà làm chuyện điên rồ có lỗi với công tử nhà mình. Rồi lại mắc bệnh "Người tình trong mắt hóa Tây Thi, ý nghĩ đầu tiên là cảm thấy Ôn Đường không hề sai, liền tránh nặng tìm nhẹ nói, "Chưa từng trêu đùa, A! Ngươi trêu đùa khiến cho công tử thích ngươi, sau đó cứ tiếp tục chơi đùa như vậy, lại không chấp nhận sao! Còn có, thời gian nam nhân này ở bên cạnh người cũng không ngắn đúng không hả! Ngươi có dám nói ngươi không biết hắn là ai không?"

Nữ tử hí mắt, trong một câu nói, đã đem sai lầm của công tử nhà mình vất qua một bên, rồi lại càng cảm thấy nha đầu trước mắt càng dối trá làm ra vẻ, làm sao có thể xứng đôi với Ôn Đường.

Lê Phong nhưng không có thời gian nói đạo lý giữa người với người với nàng, chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy kinh ngạc, rốt cuộc ngẩng đầu lên, "Người có ý gì ?" Quay đầu nhìn về phía Lê Thư, "... Ngươi là ai?"

Cơ thể Lê Phong cứng đờ, ngưng trệ một lát, cúi đầu rút tay ra đi, "Hạ nhân, trước kia, của ngươi." Lại tự biết gượng ép, bổ sung một câu, "Không cẩn thận từng bị ngươi lâm hạnh mà thôi..."

Lê Phong nhíu mày, thấy nam nhân nghiêng đầu như là tránh né ánh mắt của mình, luôn luôn cảm thấy có gì đó bất thường. Ánh sáng lóe lên, bỗng nhiên nhớ lại vừa rồi bởi vì vô cùng tự trách và khiếp sợ mà hầu như xem nhẹ câu nói của Ôn Đường khi không khống chế được nói, "Thì ra ngươi sớm biết rằng ta không phải là! Thì ra ngươi sớm biết hắn là!"

Đột nhiên Lê Phnog phỏng đoán một câu, "Ngươi là, tướng công của ta?"

Thân thể nam nhân nhẹ run lên, ánh mắt lay động, thì Lê Phong đã xác định.

Nàng biết nam nhân chắc chắn không biết nói dối, lúc nói dối cũng dễ dàng bị nhìn ra. Tuy rằng nàng không biết vì sao mình lại biết chuyện này.

Như vậy, thì có thể giải thích được...

Vì sao nàng và hắn thân cận lại không cảm thấy xấu hổ.

Hắn rõ ràng là nam nhân ở đất nước nữ tôn, lại hoàn toàn không đề phòng với nàng.

Bầu không khí giữa bọn họ, không hề giống với của đại phu và người bệnh.

"Thế nào, chẳng lẽ thật sự không biết?" Giọng nói của nữ nhân bị Lê Phong lãng quên lại vâng lên lần nữa, "Xem ra, chắc là có người tự thấy xấu xí không chịu nổi nên không dám nói mà!" Lời tràn đầy sự châm chọc.

Lê Phong vô ý thức liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lê Thư, vô cùng ngạc nhiên, bỗng nhiên lại rõ ràng. Theo lý thuyết phủ Tả tướng là một nơi mỹ nhân nhiều như mây, nhưng mà, nàng đến đây lâu như vậy, thật sự đúng là chưa thấy qua ngươi có dáng vẻ giống như Lê Thư à...

Khiếu thẩm mỹ bất đồng sao? Lê Phong bình tĩnh mà suy nghĩ một chút  về bức tranh nam nữ cổ đại của Trung Hoa, đã hiểu.

"Xấu sao? Ta thấy đẹp mà!" Bỗng nhiên giọng nói vang lên không có chút nào chần chờ, "Nếu là nam nhân của ta, ta nhìn đẹp là được, xin hỏi Ôn thị vệ có tư cách gì mà nhận xét từ đầu đến chân như vậy?"

Dứt lời liền lưu loát xoay người, cầm cổ tay phải mà nam nhân bị thương, phòng ngừa hắn lộn xộn đụng đến vết thương, sau đó coi như chỉ có hai người, kéo lấy eo nam nhân, nhìn một chút môi mỏng kiên nghị, thử thử thăm dò liếm liếm giống như con mèo nhỏ, sau đó mới in lên mút vào.

Nếu đã xác định đây là tướng công của mình, mấy ngày ở chung cũng đã nhìn ra ít ra tuyệt đối không chán ghét mình, như vậy, hôn một chút chắc cũng không có sao nhỉ!

Trong trí nhớ của Lê Phong, đây tuyệt đối là nụ hôn đầu của mình. Cho nên thế nào nàng cũng không thể tin được mình lại thành thạo như vậy.

Cả khuôn mặt của nam nhân đối diện ửng hồng, lại ngoan ngoãn phối hợp với nàng, vì vậy điều này lập tức biến thành sự hưởng thụ.

Nếu như không phải quan tâm đến vết thương ở chân và mông của nam nhân, nói không chừng nữ tử sẽ dứt khoát đẩy nam nhân này để lại dấu ấn.

Rõ ràng, trong trí nhớ chỉ là nam nhân mới quen biết mấy ngày, nhưng lại có sự thôi thúc như vậy, giống như giấc mộng xuân chân thực lúc trước.

"Ôn Thu, mang ta đi ra ngoài." Bỗng giọng nói nam tử vang lên, giọng nói khàn khiến Lê Phong cả kinh, làm nàng tưởng như một lòng sông khô cạn nứt nẻ.

Ôn Thu đang tức giận gần như muốn một kiếm chém chết đôi nam nữ trước mặt nghe vậy, nhìn về phía Ôn Đường, rồi nghe lời mà cúi đầu cầm y phục cho hắn, sau đó đứng thẳng lưng chờ hắn mặc xong.

Nam tử khó khăn đi xuống giường, không để ý nên có chút đứng không vững, suýt chút nữa ngã trên mặt đất. Ôn Thu vội vã đỡ lấy, thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của nam tử, nói một tiếng "Thất lễ", liền ôn ngang hông nam tử. Không ngờ nam tử trong ngực lại không phản kháng, ngược lại giống như rét run mà chui càng sâu vào trong ngực của nàng.

Ôm ấp ôn nhuyễn hương, bao nhiêu phiền muộn không còn chút nào, bước nhanh ra khỏi phòng.

"Ôn Thu." Người trong lòng nhẹ nhàng nói.

"Vâng."

"Ngươi, có thể, dẫn ta đi không?" Giọng nói lạnh nhạt như trước, giống như cũng không có chuyện gì xảy ra. Nhưng Ôn Thu lại nghe ra cảm xúc ẩn chứa sau sự lạnh nhạt.

"... Người..."

"Dẫn ta đi... Ta không gả thê tử... Không gả..."

"... Được. Ta về trước cầm theo một ít đồ."

--- ------ ------ ------

"Không có ý định giải thích sao? Hả?" Nữ tử một mặt bôi thuốc vào chỗ đau ở chân mông cho nam nhân một mặt hỏi.

Đã đến lúc tính sổ, ẩn chứa sự đe dọa.

"..." Lê Thư tựa vào trên đùi nữ tử, rụt cổ một cái, một bộ dáng mặc kệ cho người làm thịt.

Lê Phong không nhịn được nhếch khóe môi, cúi gần vào khuôn mặt tuấn tú gặm nhẹ cằm nhỏ bé.

Mặt nam nhân lại đỏ lên khác thường.

"Rất kỳ lạ đúng không? Ở trong ấn tượng của ta... Rỏ ràng chỉ quen biết ngươi mấy ngày." Nữ tử dùng khăn bông ướt lau cẩn thận vết thương một chút, đổ thuốc bột, "Thế nhưng mà, sao lại có cảm giác rất quen thuộc rất ấm áp chứ..."

Cúi đầu nhìn khuôn mặt không kìm được ý cười của nam nhân, bỗng nhiên có ý xấu, cúi người nỉ non bên ngoài tai, "Hiện tại chắc  là dù có ăn tươi, cũng không cảm thấy mâu thuẫn... Nói không chừng... Sẽ rất thích nữa ấy... Hử ~"

Dứt lời lại ngẩng đầu lên, giả bộ đứng đắn tiếp tực chăm sóc vết thương, làm như không có phát hiện ra cả thân thể nam nhân đang nóng lên.

Là có sự nghịch ngợm nho nhỏ mà không biểu hiện với người khác đây...

Bôi thuốc xong, nam nhân ngồi dậy, bị nữ tử nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ.

"Chờ một chút!" Nữ tử kêu khẽ một tiếng, đứng dậy cầm cái vòng trang sức kia, không phải cái vòng nhị ca tặng cho nàng hay sao?

Vừa ngắm tay vừa loay hoay, có chút suy nghĩ bất chợt xuất hiện, lại nghĩ không ra.

"Trước đây... ta... Có phải gọi ngươi là... Thư Nhi không?"

Nam nhân ngẩn ra, ngẩng mạnh đầu "... Ngươi, nhớ lại rồi sao?"

Nữ tử vẫn nhíu chặt lông mày, "... Ngươi... Ngươi dã khóc sao?" Ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm khuôn mặt nam nhân, "Đã khóc hả..."

"Thư Nhi?" Nữ tử nhìn nam nhân đột nhiên ôm chặt mình, có chút khó hiểu.

"... Thì ra, ngươi còn có thể, nhớ đến ta..." Ôm càng chặt hơn, "Không muốn, không muốn, cho ngươi quên..."

"... Không sao... Ta sẽ nhớ lại từ từ." Vuốt nhẹ mái tóc dài của nam nhân, trơn bóng mềm mại, cảm giác thân quen không gì sánh được.

"Đừng lo lắng, là trí nhớ rất quan trọng, có đúng hay không?"

"Ta sẽ nhớ lại..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: hắcmiu2110, rinnina, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hanie_hana, huong030708, Nguyenanhxuan, tinh thanh, tuanh1997 và 130 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

20 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.