Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 182 bài ] 

Độc hậu trùng sinh, nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

 
Có bài mới 05.04.2018, 23:32
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Yêu Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Yêu Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.09.2015, 20:23
Bài viết: 76
Được thanks: 201 lần
Điểm: 48.26
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh, nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi - Điểm: 26
Chương 157: Hồi kinh

     Đánh nhau? Hạ Lan Tuyết ngạc nhiên thấy một gian phòng khách đang tốt đẹp, thời gian chưa đến một khắc đã bị hủy thành một đống mảnh vụ, vội vàng bọc chăn bông nhảy xuống giường.

     Chạy trối chết quan trọng hơn!

     Cái phụ nhân mặt rỗ vừa bị đạp đó bị đạp đến trên giường, nhìn thấy người đánh nhau, cũng vội vàng đi theo phía sau Hạ Lan Tuyết, một mạch chạy trốn xuống lầu dưới.

     Vậy mà, trong sân ở lầu dưới cũng đánh thành một đoàn, các loại hoa cỏ, bàn ghế, bình bình lọ lọ bay loạn đầy trời, chưởng quỹ muốn đi can ngăn lại không dám, chỉ ngồi ở ngưỡng cửa, vỗ bắp đùi khóc.

     Hạ Lan Tuyết đi nhanh như mèo, đi tới an ủi một câu, "Chưởng quỹ, ngươi đừng sợ, người đang đánh nhau phía kia, gọi là Thiếu Khâm, hắn là một cái tài chủ, chính là có tiền, một lát đánh xong, ngươi tìm hắn tính tiền là được "

     "Thật?" Chưởng quỹ ngước đôi mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn nàng.

     Hạ Lan Tuyết dùng sức gật đầu một cái, "Thật sự. "

     "Thật sao? Vị đại gia kia thật sự rất có tiền sao?" Bên cạnh, phụ nhân mặt rỗ vui mừng nắm cánh tay Hạ Lan Tuyết hỏi.

     Vừa thấy bộ mặt rỗ của nàng, Hạ Lan Tuyết liền nhịn không được cau mày một cái, tránh thoát tay của nàng, đi qua hoài nghi nhìn nàng, "Này, buổi sáng nghe ngươi khóc gào? Cái gìvậy? Tối hôm qua hắn làm gì ngươi vậy?"

     Vẻ mặt phụ nhân kia thẹn thùng, "Còn có thể thế nào? Nam nhân cũng đều có tính tình kia, chỉ quan tâm mình khoái hoạt hay không, cũng không để ý nữ nhân chúng ta có chịu tội không."

     Vẻ mặt Hạ Lan Tuyết giật mình, "Ý của ngươi là, ngươi bị Thiếu Khâm chà đạp?"

     "Thì ra Gia gọi là Thiếu Khâm, tên thật dễ nghe." Phụ nhân mừng rỡ không thôi.

     Toàn thân Hạ Lan Tuyết nổi hột lên như gà, "Ngươi? Thật là do Hoa Âm tìm tới?"

     "Hoa Âm? Là cái người đang đánh nhau cùng nam nhân của ta sao? Ta cũng không biết, hắn không phải là nam nhân của ngươi sao?" Phụ nhân tò mò hỏi.

     Hạ Lan Tuyết hoài nghi, "Vậy tại sao ngươi tới đây? Tại sao lại ôm bắp đùi Thiếu Khâm muốn hắn phụ trách vậy?"

     "Tối hôm qua, bỗng nhiên có người tới quán nhỏ của ta (chém gió phần phật), còn nói cho ta bạc để chuộc thân, dẫn ta tìm vị hôn phu tốt rồi gả cho, sau đó, người nọ liền dẫn ta tới đây.

     Sau lại..." Vẻ mặt của phụ nhân như mộng như say, "Không nghĩ tới ta chờ đợi những năm này, cuối cùng chờ được một nam nhân như vậy, hắn lớn lên nhìn thật là tốt, ta nguyện ý phục vụ hắn cả đời."

     "Người dẫn ngươi tới có bộ dáng thế nào?" Hạ Lan Tuyết hỏi.

     Phụ nhân lắc đầu, "Hắn đội cái mũ, ta không có nhìn thấy bộ dáng bộ dáng của hắn, ban đầu còn tưởng rằng là người xấu, không nghĩ rằng, hắn là người tốt vô cùng."

     "Vậy ngươi? Ngươi tối hôm qua cùng Thiếu Khâm hắn... ?" Hạ Lan Tuyết càng nghĩ càng tò mò, "Thiếu Khâm đại nhân theo ý ngươi rồi?"

     "Ai nha." Phụ nhân kia thấy nàng ấp úng, cười nói, "Ngươi là muốn hỏi, tối hôm qua ta có cùng Gia viên phòng hay không, có phải hay không?"

     "Ừ." Hạ Lan Tuyết gật đầu.

     Phụ nhân lắc đầu, "Ai, tối hôm qua Gia vẫn hôn mê bất tỉnh, ta chỉ trông hắn nửa đêm, không dám dính vào, hãy nói ta cũng không phải là kia đồ mở nút chai không biết xấu hổ phụ nhân. Nhưng là, người nào Thành Tưởng, gia sáng sớm tỉnh lại, nhìn thấy ta, một chữ chưa nói, liền đạp ta một cước, nếu không phải là ta thân thể cốt không tệ, sớm không đứng dậy nổi."

     "Ngươi thật sự rất lợi hại." Hạ Lan Tuyết nghĩ đến một màn Thiếu Khâm đạp bay nàng ta kia, bây giờ lại còn có thể thân thiện nói chuyện cùng mình, quả nhiên đủ dũng cảm.

     "Vậy ngươi định làm như thế nào? Nam nhân nhà ngươi ở trên lầu, hắn cũng không phải là đối thủ của nam nhân nhà ta đâu." Hạ Lan Tuyết cười nói.

     Phụ nhân kia mặt rỗ nhíu mày một cái, "Nhưng bây giờ nên làm như thế nào cho phải? Nếu không, ta bắt ngươi lại, sau đó uy hiếp nam nhân của ngươi, như thế nào?"

     Vừa nói, cặp mắt nhỏ ti hí của phụ nhân kia liền nhìn Hạ Lan Tuyết kẻ trộm vậy.

     Hạ Lan Tuyết bật cười, "Đừng, trước tiên, ngươi không phải là đối thủ của ta, tiếp theo, nam nhân của ta rất là bao che, nếu ngươi bắt ta lại uy hiếp, nam nhân của ta sẽ đánh chết nam nhân nhà ngươi. Biết bọn họ tại sao đánh nhau không?"

     "Tại sao?" Phụ nhân hỏi.

     "Cũng là bởi vì nam nhân của ngươi bắt ta, muốn mang ta đến một nơi không có ai biết sinh con cho hắn, nam nhân của ta tìm tới đây, và bây giờ, đánh nhau ." Hạ Lan Tuyết nhẹ nhàng thở dài.

     "Nam nhân của ta thích ngươi?" Phụ nhân giật mình hỏi một câu.

     Hạ Lan Tuyết nhíu chặt đôi mi thanh tú, cũng không chắc chắn nói, "Nói vậy cũng không phải, theo lý thuyết, hắn đúng là thích ta, nhưng mà, hết lần này tới lần khác mỗi lần chỉ biết là bắt nạt ta, ai biết được? Có lẽ không ăn được nho liền nói nho còn xanh đi. Hắn nói trước kia ta là vị hôn thê của hắn, chỉ là, tại sao bây giờ, ta có nam nhân khác, chắc là hắn không cam lòng."

     "Ồ ~~ "Phụ nhân chợt gật đầu, "Thì ra là như vậy, ngươi chính là cái nha đầu cùng hắn có hôn ước đó."

     Hạ Lan Tuyết híp mắt lại, kỹ lưỡng nhìn chằm chằm nàng ta, "Nghe ý này của ngươi, ngươi biết ta?"

     "Hả, một chút xíu mà thôi." Phụ nhân nhẹ nhàng cười một tiếng.

     Hạ Lan Tuyết chợt đưa tay ra, sờ về phía mặt của nàng ta, nàng không tin một nữ tử có giọng nói thanh thúy êm tai như vậy, ông trời sẽ để nàng trường thành có một khuôn mặt rỗ như vậy.

     "Làm cái gì vậy?" Phụ nhân này bị hù dọa, ngã ngồi xuống đất.

     Hạ Lan Tuyết tiến lên một chút, một cặp móng mạnh mẽ sờ ở trên mặt nàng ta, cười hắc hắc, "Đừng sợ, ta chính là muốn nhìn ngươi một chút xem mặt mũi này là xảy ra chuyện gì? Nhìn một chút, sau gương mặt rỗ này có dáng dấp thế nào?"

     "Khi còn bé bị mắc bệnh đậu mùa." Phụ nhân đẩy tay của nàng ra.

     Tay nhỏ bé của Hạ Lan Tuyết lại tiếp tục đưa lên, "Nói cho ngươi biết, ta chính là thần y vang danh khắp thiên hạ đó, nói không chừng ta có biện pháp chữa trị khuôn mặt rỗ này của ngươi, ngoan, để cho ta xem một chút. Ngươi cũng không hy vọng nam nhân của ngươi ngày ngày nhìn về phía gương mặt của ngươi mà nôn mửa như vậy đi?"

     Khuôn mặt nhỏ nhắn của phụ nhân hết sức rối rắm, đầu về ngửa về phía sau, "Mặt của t bị như vậy cũng đã mười mấy năm, sớm đã thành thói quen, cũng không phiền toái cô nương."

     " không phiền toái, một cái nhấc tay mà thôi."Nàng ta càng như vậy, Hạ Lan Tuyết càng cảm thấy nàng ta có vấn đề, cuối cùng dứt khoát nhào qua, ngón tay sờ tới sau tai nàng ta, quả nhiên không phải là xúc cảm khi chạm đến da bình thường.
(còn tiếp)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yêu tà về bài viết trên: Hothao, Tuấn Liên, bingo2534, xichgo
     

Có bài mới 08.04.2018, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Yêu Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Yêu Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.09.2015, 20:23
Bài viết: 76
Được thanks: 201 lần
Điểm: 48.26
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh, nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi - Điểm: 43
Chương 157: Hồi kinh (tiếp)
     Nàng vừa mới dùng đầu ngón tay chụp đến, không ngờ, chợt ngang hông có một cỗ lực đạo xé tới, nàng bị kéo ngã trên mặt đất, chăn quấn trên người lại bị phụ nhân này lôi đi.

     Nhìn Hạ Lan Tuyết giật mình, phụ nhân này cười tiền phủ hậu ngưỡng (câu này ai hiểu chỉ ta với), "Ha ha, dáng người cô nương thật tốt, da thịt mềm mịn, không trách được nam nhân của ta cũng sẽ yêu cô."

     Trên người Hạ Lan Tuyết chỉ mặc chiếc áo mỏng, ngay cả kiện áo nhỏ cũng không có, chiếc chăn bất ngờ bị người đoạt đi, lập tức lạnh hắt hơi một cái.

     "Này, đại tẩu, ngươi cũng thật là không có nhân tính đi? Nhìn ta mặc ít như vậy, ngươi còn định giành chăn với ta?"

     "Ôi, cho." Cuối cùng phụ nhân kia cũng ném chăn lại cho Hạ Lan Tuyết, xoay người, lại chạy lên trên lầu.

     Hạ Lan Tuyết vội vàng lấy chăn bọc mình lại, cũng đi theo, bây giờ nàng đối với phụ nhân này vô cùng tò mò, không biết là địch hay bạn.

     Lầu hai, một mảnh sang tỏ thong suốt, mấy vách tường giữa các gian phòng lại bị đập đổ, thành một gian lớn, trên đất một mảnh hỗn độn, bàn ghế bể tan tành, đêm chăn rơi lả tả, còn có bụi bậm cùng ngói nóc nhà rối rít rơi xuống.

     "Gia, ta tới giúp ngươi." Nhìn Thiếu Khâm giống như ở vào thế yếu, phụ nhân kia thế nhưng nhặt lên một thanh gỗ giống như chân của băng ghế, tiến lên định cùng Cơ Hoa Âm liều mạng, lại bị Thiếu Khâm một kiếm đẩy ra, "Cút, nếu không Gia cắt ngươi thành tám khối."

     Phụ nhân này sợ co rụt lại lui về phía sau, vừa vặn Hạ Lan Tuyết chạy tới đây, "Này, xem ra, nam nhân của ngươi rất không thích ngươi đâu."

     Phụ nhân nhìn nàng một cái, "Hắn rất thích ngươi?"

     "Ngươi xem..." Hạ Lan Tuyết chợt xốc chăn mền trên người lên, kêu một tiếng, "Hoa Âm, ta lạnh, các ngươi đừng đánh nữa."

     Lập tức, một bóng màu đen xẹt qua, áo choàng của Cơ Hoa Âm bào đã khoác trên người của nàng, nàng thuận thế ôm láy hông hắn.

     "Đừng đánh nữa, phòng này cũng muốn sụp rồi, sau này chưởng quỹ còn mở tiệm thế nào?"

     Thiếu Khâm nâng kiếm đi tới, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Hạ Lan Tuyết.

     Hạ Lan Tuyết hướng hắn dương môi cười một tiếng, "Thiếu Khâm đại nhân, ngươi cũng đừng buồn, ta sớm đã nói, Hoa Âm sẽ tìm được ta, ngươi còn không tin. Nhìn xem, bị đánh rồi đấy?"

     Thiếu Khâm không nói gì, phụ nhân kia lại mở miệng trước, "Thân thể Gia của ta không được tốt, nếu không, sẽ không ăm thiệt thòi."

     "Hả, vậy sao." Hạ Lan Tuyết cười cười, đôi mắt liếc về phía thắt lưng Thiếu Khâm, "Cái gì kia, thắt lưng còn đau không?"

     Thiếu Khâm lành lạnh liếc nhìn nàng một cái, "Ngươi có muốn xoa bóp không?"

     "..." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Lan Tuyết cứng đờ.

     Thiếu Khâm hừ lạnh một tiếng, cầm kiếm lạnh lùng rời đi.

     Phụ nhân vội vàng đuổi theo.

     Bên này, Hạ Lan Tuyết bĩu môi, nhìn đống bừa bộn đầy đất, hình như xiêm y của mình cũng không tìm được.

     Bỗng nhiên, đỉnh đầu truyền đến giọng nói trong trẻo lạnh lung của Cơ Hoa Âm : " Nàng xoa bóp thắt lưng giúp hắn?"

     "A?" Ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của hắn, trái tim nhỏ của Hạ Lan Tuyết nảy một cái, vội vàng nắm thật chặt chăn, muốn đi, lại bị hắn một phát bắt được, "Chuyện gì xảy ra?"

     Hạ Lan Tuyết có chút chột dạ, nhất là ngay trước mặt Cơ Hoa Âm, nghĩ lại hình ảnh khi đó, nàng cảm thấy đúng là không ổn.

     "Lúc ấy, Thiếu Khâm nằm ở trên giường không dậy nổi, hắn nói là thắt lưng đau không chịu nổi, để cho ta nghĩ biện pháp. Ta đã giúp hắn xoa bóp một chút."

     "Nàng rất biết xoa bóp?" Sắc mặt Cơ Hoa Âm trầm xuống.

     Hạ Lan Tuyết mấp máy môi, ôm cánh tay của hắn, cười khúc khích, "Sau này ta cũng sẽ giúp chàng xoa bóp."

     Cơ Hoa Âm thật sâu nhìn chằm chằm nàng một cái, dặn dò, "Nàng tạm thời ngồi ở đây một lúc, ta đi một chút sẽ trở lại."

     "Chàng đi đâu vậy?" Hạ Lan Tuyết lôi kéo tay của hắn, xa cách mấy ngày, thật dễ dàng mới nhìn thấy đấy.

     Cơ Hoa Âm xoa đầu của nàng, "Đi tìm xiêm y cho nàng."

     "Ồ." Hạ Lan Tuyết cười một tiếng.

     Cơ Hoa Âm đi ra ngoài, không bao lâu đã trở lại, trong tay còn nhiều hơn bộ y phục của phụ nhân thêu hoa nhỏ.

     "Đây là?" Hạ Lan Tuyết có chút ghét bỏ màu sắc hoa văn này, quá quê mùa rồi.

     Cơ Hoa Âm nói, "Hỏi lão bản nương, chung quanh đây không có tiệm y phục nào cả."

     "Ừm." Hạ Lan Tuyết chỉ đành phải bỏ chăn ra, mặc áo hoa vào, có chút lớn, chỉ là, bông vải bên trong cho rất đủ, rất ấm áp.

     "Đi thôi." Nhìn nàng mặc thỏa đáng, Cơ Hoa Âm dắt tay của nàng, nói.

     Hạ Lan Tuyết đi ở bên người hắn, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng nói, "Hoa Âm, cái mặt rỗ nữ nhân đó có vấn đề."

     "Hả?" Vẻ mặt Cơ Hoa Âm không chút thay đổi, hình như bất vi sở động.

     Hạ Lan Tuyết đứng lại, hoài nghi nhìn hắn, "Nữ nhân kia thật do chàng mang đến?"

     Cơ Hoa Âm lại hừ một tiếng, chẳng nói đúng sai.

     Hạ Lan Tuyết càng thêm hoài nghi, "Nàng là ai? Có phải nàng cũng dịch dung hay không?"

     "Ừ." Cơ Hoa Âm gật đầu, không nói thêm gì.

     Mà lúc đó, phụ nhân mặt rỗ đi theo sau lưng Thiếu Khâm, đi theo mấy con phố, nhưng không thấy hắn dừng lại, có chút bực mình.

     "Gia, ngươi muốn đi đâu sao? Chân này của ta đều đi đến mỏi rồi, có thể nghỉ một lát hay không?"

     "Cút." Thiếu Khâm hận không thể một cước đá văng nàng.

     Phụ nhân cũng đã sớm ngờ tới sẽ thế này, thân thể nhanh nhẹn chợt lóe, dễ dàng tránh thoát.

     "Không có đạp trúng, ha ha. Gia, công phu của ngươi không có tiến bộ."

     "Thẩm Tịch Dao." Thiếu Khâm chợt đứng lại, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm phụ nhân kia.

     Sắc mặt phụ nhân kia hiện ra vui mừng, "Sư huynh, ngươi rốt cục nhận ra ta?"

     Mặt Thiếu Khâm đen lại, "Cút, Gia không muốn gặp lại ngươi."

     "Sư huynh." Thẩm Tịch Dao vội vàng ôm lấy cánh tay của hắn, ngước bộ mặt rỗ lên, cười hì hì nhìn hắn, "Huynh không muốn gặp lại ta, nhưng là ta muốn gặp huynh. Huynh không biết đâu, vì gặp huynh, ta bị bao nhiêu khổ? Ta bôn ba từ núi Vân Đà đi tới Kinh thành tìm huynh, nhưng người ta lại nói huynh đã đến Tây Di rồi, ta lại ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi này, lại nói huynh bắt nữ nhân của người ta bỏ trốn. Huynh xem, thật không khéo, ta thật không dễ dàng gì mới đuổi kịp, huynh còn đuổi ta đi?"

     Thiếu Khâm tách tay của nàngra, lạnh lùng liếc nàng một cái, ghét bỏ nhíu mày, "Lau sạch sẽ vật trên mặt ngươi đi, nếu không, vĩnh viễn đừng xuất hiện ở trước mặt ta."

     "Ai, huynh không thích sao?" Thẩm Tịch Dao cảm thấy kỳ quái, "Nhưng là, huynh không phải cũng biến vị tiểu hôn thê kia thành như vậy sao?"

     Sắc mặt Thiếu Khâm âm trầm, ánh mắt dường như có thể lạnh chết người.

     Thẩm Tịch Dao co rụt cổ lại, vội vàng dùng tay che miệng lại, buồn bã hừ nói, "Quên đi, ta không nói nữa."

     Lúc này Thiếu Khâm mới tiếp tục đi tiếp.

     Thẩm Tịch Dao bước nhỏ đi theo, theo sát, thấy sắc mặt hắn xanh mét, lại sinh lòng tò mò, "Sư huynh, nhìn bộ dạng này của huynh, giống như là đang ghen đó? Trước kia không phải là huynh không yêu vị tiểu hôn thê kia sao? Thật chẳng lẽ là ăn không được nho không cam lòng?"

     Xoát, một thanh kiếm sắc bén gác ở trên cổ, trái tim nhỏ bé của Thẩm Tịch Dao căng thẳng, bây giờ mới giật mình, lúc này sư huynh là giận thật, bẹp bẹp miệng, vội nói, "Ta thật không nói nói, câm miệng được chưa?"

     "Còn dám nói thêm một câu, cắt đầu lưỡi ngươi." Thiếu Khâm lạnh lùng bỏ lại một câu, phi thân rời đi.

     Thẩm Tịch Dao vội vàng phi thân đuổi theo, không nghĩ tới, trường kiếm xẹt qua, cứng rắn đánh nàng xuống.

     "Này, sư huynh..."

     ——

     Thì ra là vậy, phụ nhân mặt rỗ kia lại là sư muội của Thiếu Khâm? Không trách được cũng sẽ biết thuật dịch dung?

     Haiz, thật muốn nhìn một chút mặt thật của nàng ta, Thiếu Khâm sinh ra đẹp mắt như vậy, sư muội cũng sẽ không quá kém đi?

     Nhưng là, Cơ Hoa Âm lại ôm nàng lên ngựa, ngày đêm kiên trình muốn dẫn nàng hồi kinh.

     Hồi kinh, nàng dĩ nhiên là thích, nhưng là, cỡi ngựa? Mệt mỏi không nói, lại đang là mùa đông, gió rét thấu xương, chết rét.

     Cũng còn đỡ, mỗi lần, Cơ Hoa Âm đều dùng một cái áo khoác bao nàng từ đầu trở xuống, ôm vào trong ngực.

     Mặc dù lạnh, cũng sẽ có nhiệt độ của hắn làm giảm, duy nhất khó chịu chính là, trên đường lắc lư, mỗi lần sau khi xuống ngựa, cái mông đều chết lặng, ngay cả đi bộ cũng khó khăn.

     Nhưng Cơ Hoa Âm hình như có chuyện gấp gáp, vội vàng hồi kinh, nàng cũng đành chịu thôi, một đường khổ cực, cũng chỉ có thể gắt gao đi theo.

     Hơn nửa tháng sau, cuối cùng cũng hồi kinh.

     Nhưng không nghĩ tới, trong thời gian này kinh thành lại xảy ra biến hóa ngất trời phủ khắp kinh thành.

     Trước tiên, hoàng gia phát sinh chuyện lớn, đường đường thái tử tàn bạo không có tính người, giết người ở Đông cung, bị Hoàng thượng dưới cơn nóng giận bắt giữ vào nhà giam, Thái tử vị khó giữ được.

     Sau đó là Hạ Lan gia, cũng xảy ra chuyện không nhỏ, chủ yếu nhất là Hạ Lan Chi chẳng những lấy lòng Nam Cung Nguyệt, từ đó còn gặp mặt Hoàng hậu mấy lần, thậm chí, cùng thong đồng với Nam Cung Khế. (dụ dỗ nhau đấy ạ)

     Chuyện này, người trong phủ Hạ Lan đều biết.

     Nhất là Trầm di nương, lão thái thái không có ở đây, Nhị phu nhân cũng đã chết, khoảng thời gian này Hạ Lan Tuyết lại không có ở đây trong phủ, việc lớn việc nhỏ trong phủ, gần như đều là bà ta quyết định.

     Thậm chí, Hạ Lan Phong cố ý muốn cất nhắc bà ta làm phu nhân, sau này quản lý Hạ Lan phủ.

     Ngày hôm đó Hạ Lan Tuyết trở lại, Trầm di nương liền biết, ăn mặc thỏa đáng liền đến Tuyết Uyển bên này.

     Khi đó, Hạ Lan Tuyết mới vừa tắm nước nóng xong, đổi một bộ xiêm y sạch sẽ, một người ngồi ở cái bàn, uống canh nóng ăn cơm nóng.

     Nha hoàn thông truyền một tiếng, Trầm di nương liền đã tới.

     "Tuyết Nhi, ngươi đã trở lại rồi." Ngược lại Trầm di nương vẫn khách khí giống như trước đây, đối với Hạ Lan Tuyết hơi cúi người chào một cái, trên mặt đều toát ra vẻ ân cần.

     Hạ Lan Tuyết ngẩng đầu nhìn bà ta, đúng như  bọn Thu Hương nói, trong thời gian này phụ nhân này trôi qua không tệ, sắc mặt đỏ thắm, hình như lại khôi phục dáng vẻ thời thanh xuân.

     Suy nghĩ một chút, thật ra thì, tuổi của bà ta cũng mới ba mươi, vốn cũng không lớn, với cách ăn mặc này, đúng là như hoa như ngọc, không trách được có thể mê hoặc Hạ Lan Phong.

     "Di nương? Mời ngồi." Hạ Lan Tuyết phân phó cho người cầm cái ghế tới đây, cười nói, "Nghe nói mấy ngày này ta không ở nhà, di nương phải quan tâm không ít chuyện tình trong."

     Dĩ nhiên Trầm di nương nghe ra ý của lời nàng nói là ngại mình vượt quyền nhiều chuyện, lại làm bộ như không có nghe được, dịu dàng cười nói, "Đây đều là cần phải vậy. Ngươi không có ở đây, lão gia lại bận rộn chuyện trong triều, trong phủ có chuyện lại tìm không được ngươi, cũng chỉ có thể để ta xử lý, ta cũng không hiểu lắm, mọi chuyện trở lại còn phải hỏi lão gia. Lão gia bị hỏi phiền, chỉ bảo một mình ta làm chủ là được. Ta cũng chỉ dựa theo quy củ mà làm, chỉ mong không xả ra lỗi lầm gì, cũng may, Tuyết Nhi, cuối cùng người cũng trở lại."

     "Ừ, sau này chuyện trong phủ, vẫn là để Tuyết Nhi xử lý đi, di nương không cần quan tâm, phục vụ lão gia cho tốt là được." Hạ Lan Tuyết hạ mắt xuống, tiếp tục uống canh.

     Chẳng qua là, lời này lại khiến cho sắc mặt Trầm di nương cứng lại, "Tuyết Nhi, nghe nói là ngươi đi thăm hỏi thân thích? Nhiều năm như vậy, di nương còn không biết, trong phủ chúng ta còn có những thân thích napf? Năm trước cũng không thấy phái người đi hỏi thăm?"

     "Ôi, thân thích nương ta bên kia, rất nhiều năm không có liên lạc." Hạ Lan Tuyết thuận miệng trả lời qua loa một câu, Trầm di nương lại tin là thật, không khỏi hiếu kỳ nói, "Nhà mẹ đẻ của phu nhân ? Ở nơi nào vậy?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yêu tà về bài viết trên: Hothao, Tuấn Liên, bingo2534
     
Có bài mới 10.04.2018, 23:54
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Yêu Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Yêu Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.09.2015, 20:23
Bài viết: 76
Được thanks: 201 lần
Điểm: 48.26
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh, nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi - Điểm: 52
Chương 158:  Thân thế của Gia

     Hạ Lan Tuyết để thìa xuống, ngước mắt lên, nhìn Trầm di nương, cong môi cười một tiếng, "Cũng chỉ là bà con xa, năm trước trong lúc vô tình đụng phải, liền đi hỏi thăm một chút mà thôi. "

     Lúc này nàng đáp qua loa mà thôi, dĩ nhiên Trầm di nương nghe ra, nên cũng không tiện hỏi thêm cái gì nữa, chỉ nói, "Đi thăm người thân là tốt rồi. Ngươi không biết, vì bỗng nhiên không thấy ngươi, Đại lão gia rất lo lắng cho ngươi, hỏi mấy cái nha đầu này, cũng đều không biết, thiếu chút nữa là báo quan rồi đó."

     "Ôi." Hạ Lan Tuyết chỉ nhàn nhạt cười một tiếng, sợ là bọn họ ước gì mình không về được đi.

     "Tuyết Nhi." Thấy Hạ Lan Tuyết không mấy hứng thú với chuyện này, Trầm di nương chỉ đành phải đứng dậy, nói, "Ngươi đường xa trở lại, chắc cũng mệt mỏi đi, di nương đi về trước, hôm nào trở lại thăm ngươi."

     "Ừ." Hạ Lan Tuyết gật đầu, liền bảo Thu Hương, "Đưa di nương đi ra ngoài."

     Trầm di nương hơi nhăn mày, hình như có một bụng lời không nói ra được, không mấy tình nguyện đi ra ngoài.

     Hạ Lan Tuyết cũng chẳng buồn quan tâm bà ta, những ngày qua bôn ba, nàng mệt chết đi được, ăn uống no đủ, liền chui vào chăn, muốn vui vẻ ngủ một giấc.

     Ban đêm, Hạ Lan Phong trở lại, Trầm di nương vội vàng luôn mồm nói về chuyện Hạ Lan Tuyết trở về.

     Hạ Lan Phong không có quá nhiều vẻ mặt, chỉ lạnh giọng hừ nói, "Trở lại liền trở lại đi, con bé một tiếng cũng không nói liền đi ra ngoài, chẳng lẽ trở lại, còn muốn lão gia ta khua chiêng gõ trống đón nàng sao ?"

     "Cha, ý nương không phải là ý đó." Hạ Lan Chi nhẹ liếc phụ thân một cái, giải thích, "Ngài không biết, đại tỷ tỷ trở lại, liền không để cho nương quản sự nữa."

     Hạ Lan Phong rửa sạch tay, bưng lên trà nóng nha hoàn đưa tói, nhẹ nhàng nhấp một miếng, lơ đễnh nói, "Không quản liền không quản, bây giờ cái nhà này còn có cái gì đáng giá mà trông nom ?"

     Trầm di nương ngồi xuống trên dựa, chua chát nhìn hắn một cái, "Thôi, không quản liền không quản đi, dù sao con bé là khuê nữ ngài, dĩ nhiên sẽ quan tâm ngài. Năm trước lão gia thiếu người ta một ngàn lượng bạc, cũng tìm nàng muốn đi."

     Sắc mặt Hạ Lan Phong hơi đổi, vội vàng cười lấy lòng nói, "Nàng nói gì vậy? Trước không phải chúng ta đều bàn bạc xong rồi sao? Một ngàn lượng bạc kia, nàng giúp ta trả, bây giờ thế nào lại không tính rồi?"

     "Tính thế nào? Bây giờ bổng lộc của ngài cũng bị nàng cầm, một đồng cũng không rơi vào chỗ này của ta, coi như có tiền tiêu vặt của ta cùng Chi Nhi, mỗi tháng không tiêu một đồng, phải giúp ngươi gom đủ một ngàn, còn không biết đến năm nào tháng nào đây? Ngươi muốn ta giúp ngươi như thế nào chứ?" Trầm di nương nghiêm mặt, tức giận nói.

     Hạ Lan Phong lập tức không có nói gì, chỉ lo vùi đầu uống trà.

     Lời của Trầm di nương, dĩ nhiên hắn nghe hiểu, chẳng qua là, bây giờ tính tình của nha đầu Tuyết Nhi kia trở nên rất quái đản, rất khó bắt chẹt, cho tới bây giờ, Nhị đệ vẫn còn ở bị Ti Lễ Giám giam ở trong tù đấy, nghe nói, nàng cùng Ti Lễ Giám Thiếu Khâm đại nhân quan hệ không tệ, chỉ cần nàng nói một câu liền có thể thả người, nhưng nàng cứ không.

     Nha đầu này, hình như rất hận người Hạ Lan gia.

     Hạ Lan Phong cũng không biết thế nào, kể từ sau lần bắt cóc đó, cũng không dám đi trêu chọc nha đầu kia, thấy nàng thì trong lòng luôn có loại cảm giác sợ hãi.

     Trầm di nương thấy hắn hèn nhát như vậy, trong lòng không khỏi chán nản, nước mắt liền lăn xuống.

     "Cha." Lúc này Hạ Lan Chi cực kỳ tức giận, hô, "Theo lý thuyết, lão phu nhân không có ở đây, thái thái cùng Nhị thẩm nương cũng không có ở đây, Đại tỷ tỷ vẫn là một cô nương gia chưa xuất giá, có một số việc vẫn cần phải có một trưởng bối xử lý. Cha, ngài vì sao không thừa dịp bây giờ, nâng nương làm chánh thất đi? Chẳng lẽ muốn cho nương cả đời đều là thị thiếp mặc cho người bắt nạt sao?"

     Hạ Lan Phong để cái ly xuống, vẻ mặt kinh ngạc, "Ngươi nói gì vậy? Trong phủ này, ai dám khi dễ nương ngươi rồi?"

     Hạ Lan Chi nghe vậy cũng sợ run, tức giận, "Cha, ngài cả ngày không ở nhà, ngài làm sao thấy được. Trước kia khi lão phu nhân còn ở đây, Nhị thẩm nương liền thường thường bới móc chỗ sai của nương, cả ngày chỉ cây dâu mà mắng cây hòe. Hôm nay bọn họ không có ở đây, ngay cả bọn hạ nhân kia đều không coi con và nương là chủ tử rồi. Mượn chuyện lần trước mà nói, bởi vì nương nhiễm phong hàn, lấy chút thuốc ở trong cửa hàng, cũng phải bỏ bạc riêng của mình ra. Chẳng lẽ nương không phải là người trong cái nhà này? Người trong nhà mình, ở trong cửa hàng của mình lấy thuốc còn phải giao bạc sao? Theo con thấy, bọn họ căn bản là không có coi nương là người trong phủ này."

     "Còn có chuyện này?" Hạ Lan Phong cũng cảm thấy kỳ cục, hễ là chuyện muốn hắn ra bên ngoài móc bạc, hắn cũng cảm thấy không ổn.

     Hạ Lan Chi gật đầu, "Dĩ nhiên, còn không chỉ có vậy, mấy ngày này, Đại tỷ tỷ không có ở đây, mỗi lần nương muốn làm chủ tiêu xài một chút, quản gia bên kia đều phải làm sổ nợ, còn bắt nương ký tên đồng ý mới được. Cha, ngài suy nghĩ một chút, nếu cứ như vậy, ngài bên ngoài tiêu xài những thứ kia, làm thế nào nương mới có thể tìm bạc giúp ngài đây? Trong phủ này, mọi thứ hoàn toàn đều do đại tỷ tỷ định đoạt, nương cùng ta, hoàn toàn là dư thừa."

     "Chi Nhi, con đừng nói nữa, cha con cũng có nỗi khó xử của cha con." Trầm di nương nghẹn ngào khuyên nhủ, "Đời này của nương không có mệnh làm phu nhân, cũng không thèm nghĩ tới những thứ kia nữa, chỉ cần một nhà chúng ta ba người bình an là tốt rồi."

     "Nương." Hạ Lan Chi nghe vậy cũng tủi thân khóc, "Ngài chấp nhận, nhưng còn nữ nhi thì sao đây ? Bây giờ nữ nhi là tâm phúc bên cạnh Công chúa, ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng nói nữ nhi khéo léo hiểu chuyện. Nhưng là, vì thân phận thứ xuất của nữ nhi, bọn họ có muốn cất nhắc nữ nhi, cũng không thể nào..."

     "Hoàng hậu nương nương thật khen ngươi như vậy?" Ánh mắt Hạ Lan Phong sáng lên, tâm tư bách chuyển thiên hồi*.
*: suy nghĩ đủ kiểu

     Hạ Lan Chi gật đầu, "Việc này còn có thể giả sao? Vòng tay trên tay con, là phần thưởng của Hoàng hậu nương nương đấy."

     Nói xong, liền để lộ ra chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay, nhìn tỉ lệ liền không sai.

     Trầm di nương thở dài nói, "Ai, Chi Nhi cũng là mệnh khổ, đầu thai vào trong bụng của ta, nếu là hài tử của phu nhân, tiền đồ trong tương lai nhất định là phong quang vô hạn."

     Lời nói này đánh trúng vào tâm tư của Hạ Lan Phong, hắn tổng cộng chỉ có hai nữ nhi, Hạ Lan Tuyết cùng hắn không một lòng, chỉ có Hạ Lan Chi từ nhỏ khéo léo nghe lời, hơn nữa mấy năm nay, càng lớn càng phát triển xinh đẹp như hoa, thậm chí ngay cả chỗ của Công chúa và Hoàng hậu nương nương cũng có thể đi lại.

     Bây giờ thường xuyên được đi lại ở trong cung, ngộ nhỡ được Hoàng tử nào coi trọng, không thể làm chính phi, cho dù là làm trắc phi, là làm thiếp, cũng tốt hơn một hộ gia đình bình thường đấy.

     Lúc này, Hạ Lan Phong bày tỏ, "Thôi, đều do ta nghĩ không chu đáo, hai mẫu tử các ngươi cũng đừng khóc. Ta đây phải đi tìm Tuyết Nhi nói một chút, chọn một ngày thật tốt, nâng ngươi làm chánh thất phu nhân."

     "Cha." Hạ Lan Chi nín khóc mỉm cười, kéo cánh tay Hạ Lan Phong, cười nói, "Đây mới là phụ thân tốt của nữ nhi."

     "Lão gia." Trầm di nương lại ngăn hắn lại, "Lúc này trời đã tối rồi, Tuyết Nhi sợ là đã ngủ, sáng mai lại đi cũng không muộn."

     Lúc này, đuổi nữ nhi trở về phòng, bên này, Trầm di nương phục vụ Hạ Lan Phong nghỉ ngơi.

     Lúc đó, Hạ Lan Tuyết cũng chui vào chăn, chẳng qua là buổi chiều ngủ hơi nhiều, buổi tối liền không ngủ được, đốt đèn ở đầu giường, liền mở sách ra xem.

     Không lâu sau, Tiết mama trở lại, đi vào xem nàng.

     Lại nói, đoạn đường này, cũng không thấy Tiết mama, giờ phút này thấy, Hạ Lan Tuyết cảm thấy hết sức thân thiết, lôi kéo lão nhân gia ngồi ở đầu giường, thế nào cũng phải tán gẫu một hồi mới thôi.

     "Ngài là từ chỗ Hoa Âm tới đây sao?" Nàng ngồi xếp bằng, hăng hái bừng bừng hỏi.

     Tiết mama cười, "Ngươi đó, cùng lão thân nói chuyện, mười câu thì có tám câu đều hỏi hắn. Đúng vậy, lão thân mới từ bên kia trở lại."

     "Vậy Gia đang làm gì? Nghỉ ngơi sao?" Mới xa nhau nửa ngày, nàng liền có chút nhớ.

     Tiết mama lắc đầu, "Gia vào cung."

     "Làm gì? Đã tối khuya như vậy." Hạ Lan Tuyết tò mò.

     Tiết mama than nhẹ, "Thân thể Hiền phi nương nương có bệnh nhẹ, Thái tử lại không ở bên cạnh, dĩ nhiên Gia muốn đi qua xem sao."

     Hạ Lan Tuyết trợn to hai mắt, kỳ quái hỏi, "Gia cùng Hiền phi nương nương quan hệ thế nào? Tại sao muốn Gia đi chăm sóc đây? Chẳng lẽ, Hiền phi nương nương thật sự là cô cô của Gia?"

     "Cô cô? Ai nói với ngươi?" Tiết mama này mới cảm thấy được kỳ quái.

     "Không phải sao?" Kiếp trước, nàng là nghe nói ở trong cung có vị Cơ gia nương nương.

     Tiết mama hừ cười, "Dĩ nhiên là không phải. Chỉ là, người đời cho là như vậy thì cũng thôi."

     "Có ý gì?" Hạ Lan Tuyết không hiểu.

     Tiết mama thở dài một tiếng, "Thôi, chuyện cũng đã qua nhiều năm như vậy rồi, nói đến làm gì, ngủ đi."

     "Không, ta không ngủ được, ngài liền nói cho ta nghe đi, ta muốn nghe." Hạ Lan Tuyết ôm lấy cánh tay Tiết mama, tựa đầu dựa ở trong lòng bà, làm nũng.

     "Ngươi đó." Ngón tay Tiết mama nhẹ nhàng đâm xuống cái trán của nàng, trên mặt tràn đầy cưng chìu.

     Nghĩ cả đời bà không có con cái, luôn coi chủ tử làm thành con của mình mà che chở thương yêu, hôm nay, đụng phải nha đầu mà chủ tử thích, dĩ nhiên cũng thương yêu giống như vậy.

     Chỉ là, những chuyện này, bà cũng không biết có nên nói hay không.

     "Mama, nói đi mà." Hạ Lan Tuyết giống như một hài tử đang chờ nghe chuyện xưa, vẻ mặt tràn đầy mong đợi.

     Tiết mama suy nghĩ một chút, có một số việc, Hạ Lan Tuyết biết cũng chưa chắc là chuyện xấu.

     Liền nói, "Hiền phi nương nương đúng là người của Cơ gia."

     "Ừ." Hạ Lan Tuyết hừ nhẹ một tiếng, âm thầm vui vẻ mình đoán quả nhiên không sai.

     Lại nghe Tiết mama nói, "Hai hơn mười năm trước, khi đó, Hiền phi nương nương ước chừng cũng bằng tuổi ngươi bây giờ không sai biệt lắm, còn chưa cập kê, liền bị chọn vào trong cung, trở thành Tú nữ trong cung Tiên Hoàng hậu. Cơ duyên xảo hợp, được Tiên hoàng sủng hạnh, phong làm Như Phi, đã từng trở thành một trong ba phi tần đứng đầu."

     "A..." Hạ Lan Tuyết kinh ngạc không thôi, "Hiền phi nương nương từng là Phi tử của Tiên hoàng?"

     Tiết mama thở dài, "Oan nghiệt. Khi đó, mặc dù Tiên hoàng sủng bà như mạng, nhưng cuối cùng cũng lớn tuổi rồi, khi đó Hiền phi nương nương tuổi đang như hoa, tuổi trẻ lãng mạn, lúc ấy lại gặp được Thánh thượng vẫn còn là hoàng tử..."

     "Bọn họ liền thông đồng với nhau rồi?" Hạ Lan Tuyết bật thốt lên, liền bị Tiết mama quay đầu vỗ một cái.

     Nàng bẹp bẹp miệng, mọi chuyện vốn là như thế sao, Như phi của Tiên hoàng năm đó, bây giờ không phải là Hiền phi của đương kim Thánh thượng sao?

     "Thật ra thì, ngươi nói cũng không sai. Về sau, Tiên hoàng bệnh nặng, vốn định hạ lệnh để Như phi chôn theo, nhưng này lúc, thái y lại chẩn đoán được Như phi đã có có bầu." Tiết mama chậm rãi nói.

     Trong đầu Hạ Lan Tuyết giật mình một cái, kinh ngạc nói, "Chẳng lẽ, đứa bé kia chính là Hoa Âm?"

     "Đúng vậy." Tiết mama nhẹ nhàng gật đầu.

     "A?" Quá cẩu huyết rồi, nàng đã từng chờ đợi ở trong hậu cung, dĩ nhiên biết trong này sẽ có chuyện hỗn loạn dơ bẩn, nhưng là, không nghĩ tới chuyện như vậy sẽ phát sinh ở trên người nam nhân mình yêu.

     "Vậy, Hoa Âm là hài tử của Tiên hoàng, hay là đương kim Thánh thượng?" Hạ Lan Tuyết tò mò hỏi.

     Tiết mama liếc nàng một cái, "Dĩ nhiên là Tiên hoàng. Lúc ấy Như phi nương nương còn nhỏ tuổi, không hiểu lắm chuyện, cùng đương kim Thánh thượng nói chuyện hòa hợp, cảm tình lẫn nhau là có. Nhưng không có đến loại trình độ đó."

     "Hả." Hạ Lan Tuyết cũng không tin tưởng lắm, nam nữ tuổi trẻ, thật có thể có cái loại hữu nghị rất thuần khiết đó sao?

     Nếu có, cũng sẽ không ở trên người đương kim Thánh thượng cùng Như phi khi đó.

     Dù sao, thân phận hai người vẫn còn đó, hai người bọn họ hơi có hành động khác người đều sẽ đưa tới chỉ trích.

     Nếu như chỉ là có hảo cảm mà thôi, không đến nổi cầm tài sản danh dự tới mạo hiểm, tất nhiên là yêu nhau.

     Chẳng qua là, nàng không dám cùng Tiết mama nói.

     "Chỉ là về sau, Tiên hoàng băng hà, tất cả Hậu Phi đều giữ lại ở Khôn Ninh Điện. Lúc ấy, Như phi nương nương có mang, hết sức bất tiện, Thánh thượng thương xót, liền để cho bà trở về nhà mẹ sinh dưỡng."

     "Nói như vậy, Thánh thượng coi như không tệ." Hạ Lan Tuyết khen.

     Tiết mama cười lạnh, "Ban đầu, lão nô cũng nghĩ như vậy. Nhưng là, Như phi bình an sinh hạ Hoàng tử, lại tuyên bố với bên ngoài là khó sinh, mẫu tử cùng nhau mất mạng."

     "A." Hạ Lan Tuyết mông muội một phen, có chút phản ứng không kịp.

     Nhưng rất nhanh, nàng như nghĩ tới điều gì, "Như phi chết rồi, lợi dụng thân phận mới vào cung, bây giờ thành Hiền phi?"

     "Ừ." Tiết mama gật đầu, "Đáng thương cho Gia, tuổi còn nhỏ liền ăn nhờ ở đậu, mẫu thân ruột thịt không được quen biết nhau."

     "..." Hạ Lan Tuyết không phản bác được.

     Thì ra, Cơ Hoa Âm cùng Thái tử thật đúng là huynh đệ ruột thịt, không trách được dáng dấp giống nhau như vậy.

     "Mama, làm sao ngươi biết những thứ này?" Hạ Lan Tuyết tò mò hỏi.

     Tiết mama liếc nhìn nàng một cái, "Bởi vì trước kia lão thân ở bên người Tiên hoàng hầu hạ hơn ba mươi năm, về sau, lại chiếu cố Gia hơn hai mươi năm, hôm nay, lại đến bên người tiểu nha đầu là ngươi này."

     "Hả, ha ha." Hạ Lan Tuyết cười khan một tiếng, nhớ tới thân thế phức tạp của Cơ Hoa Âm, không khỏi có chút khổ sở, "Vậy Hoa Âm biết những chuyện này sao?"

     "Thiên hạ không có tường nào gió không lọt qua được, biết tại sao Gia còn nhỏ tuổi liền đi quân doanh sao?" Tiết mama rất là thương cảm, không đợi nàng trả lời, liền nói, "Cũng là bởi vì biết được chuyện này. Hoàng thất không thừa nhận, người Cơ gia bài xích, từ nhỏ Gia liền so người khác nhạy cảm đa nghi hơn một chút."

     Nhạy cảm, đa nghi? Hạ Lan Tuyết nghĩ đến kiếp trước, cách chung đụng giữa hai người bọn họ, hơn phân nửa là bởi vì không tín nhiệm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yêu tà về bài viết trên: Hothao, Tuấn Liên, bingo2534, hanayuki001
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 182 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

5 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C882

1 ... 127, 128, 129

8 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 714 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 679 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 645 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1720 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1303 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.