Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 

Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
Có bài mới 05.01.2016, 15:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3841
Được thanks: 15419 lần
Điểm: 21.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13

Thoáng chốc đã đến tháng Chín, thời tiết mát mẻ theo từng ngày, lại đến mùa dễ chịu nhất trong năm của thành phố B. Phó Dục Ninh cũng dần dần khá hơn một chút ngoại trừ ban đêm thỉnh thoảng gặp ác mộng, cuộc sống của cô căn bản không bị ảnh hưởng gì lớn.

Tuy nhiên chuyện này có thế nào cũng không thể xua đi bóng ma trong lòng Phó Dục Ninh, không những thế nó còn mang đến những ảnh hưởng nhất định với cuộc sống của cô và Cố Trường An. Tân hôn lại thêm tiểu biệt vốn là thời điểm tình cảm đáng lẽ phải mật ngọt hơn, thế nhưng đột nhiên xảy ra sự việc đả kích giống như đòn cảnh cáo, đánh tan giấc mộng của cô. Cô đã không còn ầm ĩ với anh nữa, sau khi sự việc xảy ra cô cũng đã từng hối hận. Hiện tại dẫu tâm trạng có khá hơn nhưng cô vẫn chẳng ngó ngàng gì đến anh. Hai tháng nay, cô giống như đã thay đổi trở thành một người khác.

Những chứa chất trong lòng cô cứ như thế lặp đi lặp lại, đến tận một buổi tối. Hôm đó thành phố B vừa trút một cơn mưa to, đến tối mưa mới ngớt. Một trận mưa thu một đợt rét, ban đêm trời mưa rỉ rả, Cố Trường An  cũng không dẫn cô xuống lầu tản bộ, hai người đi nghỉ thật sớm. Có lẽ do thời tiết dần dần mát mẻ, gần đây Phó Dục Ninh ngủ an ổn hơn trước nhiều, nằm lên giường chỉ chốc lát sau đã ngủ mất. Tối nay cô không mơ thấy gì, chẳng qua lúc đang ngủ say thì cảm giác có ai đó nắm lấy cánh tay cô, cô hốt hoảng tỉnh lại. Khi thần trí chưa được tinht áo, cô cảm giác Cố Trường An đang ngủ bên cạnh đột ngột ngồi bật dậy.

Phó Dục Ninh mở mắt ra, bật đèn bên giường nhìn anh: “Anh sao vậy?”

Cố Trường An nhìn cô, trong đôi mắt không hề gợn sóng, vẻ mặt cũng vẫn điềm tĩnh, chỉ có trên trán đổ một lớp mồ hôi mỏng. Anh cứ nhìn cô không nói lời nào.

Phó Dục Ninh hơi lo lắng đứng dậy, đưa tay muốn chạm vào anh thì bị anh ôm chặt lấy. Anh giữ chặt eo cô, ghì cô vào lòng. Phó Dục Ninh sửng sốt, hai tay vòng qua cổ anh, hôn lên cằm anh: “Sao lại đột nhiên thức dậy?”

“Không sao.” Hồi lâu sau anh khẽ trả lời, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô: “Anh nằm mơ thôi.”

“Mơ thấy gì?”

Cố Trường An không trả lời, chỉ cúi đầu hôn cô. Hành động của anh không dịu dàng lắm, mút lấy cánh môi mềm mại của cô như thể khát khô đến cực độ. Phó Dục Ninh thoáng cứng đờ, rồi thân thể liền mềm đi.

Chia cách cộng thêm việc sảy thai, hơn ba tháng hai người đã không gần gũi nhau rồi. Giờ phút này tỉnh giấc giữa đem khuya lại lộ rõ cấp thiết hơn bất cứ lúc nào. Hai đôi môi quấn quít khó chia rời, anh đưa tay kéo hộc tủ đầu giường, lấy ra một hộp áo mưa trong đó.

Phó Dục Ninh  cảm giác được động tác anh chậm lại, vô thức lẩm bẩm hai tiếng, hé mắt nhìn xuống mới phát hiện anh đang phòng tránh thai. Trong thoáng chốc cô có cảm giác bị cái gì đó đánh trúng.

“Đừng mang nó!...” Cô lẩm bẩm.

Cố Trường An cho rằng cô sốt ruột, hôn cô mơ hồ trấn an: “Ngoan, xong ngay thôi.”

“Không...” Cô kéo tay anh: “Đừng dùng nó, em, không muốn dùng nó...”

Cố Trường An hơi giật mình, ngước mắt nhìn về phía cô. Đối với đôi mắt sáng ngời ngấn lệ long lanh đang tràn ngập khẩn cầu nhìn anh kia, anh biết cô đang khẩn cầu anh điều gì, nhưng đồng thời lại phải hạ quyết tâm.

“Ninh Ninh, không được.” Nhẹ kề vào trán cô, anh hôn cô: “Phải dưỡng thân thể tốt trước đã, chuyện con cái chúng ta không vội, từ từ sẽ đến.”

“Đừng...” Cô chớp mắt, nước mắt rơi xuống.

Tối đó, cuộc thân mật lần đầu tiên sau tiểu biệt qua loa kết thúc. Mất ngủ hơn nửa đêm, ngày hôm sau khi anh đã đi làm rồi thì cô vẫn nằm trên giường ngủ bù, nhưng ngủ sao cũng chẳng được. Đủ mọi ý nghĩ hiện ra trong đầu cô, có phải anh không muốn có con không? Hay là anh cảm thấy cô quá ngang ngạnh không thích cô nữa?

Phó Dục Ninh rối rắm vô cùng, định gọi điện thoại về Tây Ninh cho gia đình lại không biết nên nói thế nào. Đến bây giờ ba mẹ vẫn chưa biết chuyện cô sảy thai, cô không muốn ba mẹ lớn tuổi rồi vẫn còn phải đau lòng vì chuyện này. Có điều là bây giờ ngay cả người để tâm sự, cô cũng không có.

Sau vài ngày, Cố Trường An vì phải đi xuống đơn vị điều chỉnh thiết bị thử nghiệm nên luôn không về nhà. Tuy anh đi nhưng vẫn không yên lòng về cô, không nói đến việc thường xuyên dặn dò đàn em đưa thức ăn đến nhà cho cô, anh lại còn bảo chị hai đến thăm cô rất nhiều lần.

Phó Dục Ninh thấy thế có chút ngại ngùng, chị hai còn nhân cơ hội trêu ghẹo cô, nói chị đã vào nhà họ Cố mười mấy năm, biết chú ba cũng từng ấy năm, chưa từng thấy chú ấy dông dài như vậy.

“Chị hai!” Phó Dục Ninh giậm chân, không cho chị nói nữa.

Chị hai từ từ thôi cười, lấy ra một lọ thuốc trong túi đưa cho Phó Dục Ninh: “Thời gian trước  chú ba nói với chị dạo này hay mất ngủ, muốn chị kê cho chú ấy chút thuốc an thần. Đúng lúc lần này chị đến thăm em liền mang đến.”

Phó Dục Ninh nhận lấy lọ thuốc, cúi đầu im lặng. Gần đây giấc ngủ anh kém đến nỗi cần dùng thuốc sao? Sao chưa từng nghe anh nhắc đến? Hay là cô quá đắm chìm vào thế giới của riêng mình, nên không chú ý đến cảm nhận của anh? Chị hai gặp mặt đưa thuốc cho cô lẽ nào đang nhắc nhở cô sao? Bảo cô quan tâm anh nhiều hơn à?

Chị hai thấy vẻ mặt cô đờ đẫn, cũng biết cô đã hiểu ý mình. Chị khẽ thở dài, nói chân thành: “Đừng thấy chú ba bình thường quen thận trọng mà lầm. Chú ấy đã quen để người khác nương tựa, cho nên trong lòng có hoang mang thế nào cũng sẽ không nói ra, nhưng áp lực chú ấy chịu đựng thì sao, cũng chưa chắc ít hơn em đâu. Ninh Ninh à...” Chị hai vỗ vỗ tay cô: “Chị cũng đã là bậc làm cha làm mẹ, ít nhiều chị có thể hiểu được cảm nhận của em. Chuyện này đại khái vĩnh viễn là chướng ngại trong lòng em, có thể em không quên được nó, nhưng em phải cố gắng nhìn về phía trước, nhìn về tương lai. Thật ra thì cho đến giờ chú ba đều như vậy, tính khí này của chú ấy quả thật khiến người ta bội phục. Nhưng chuyện này đối với chú ấy cũng là đả kích, khiến chú ấy luống cuống, chưa chắc nhất thời có thể nhanh chóng ổn định lại tâm trạng. Chị là chị dâu, có vài lời chị không thể nào nói với chú ấy được, vì vậy cũng chỉ có thể nói cho em nghe. Em cảm nhận thế nào thì chú ấy cũng cảm nhận như vậy.”

Phó Dục Ninh im lặng, trong thoáng chốc, nhẹ nhàng cười với chị hai: “Em đã hiểu ý của chị rồi, sẽ tốt thôi à.”

Sẽ tốt thôi vì ngày tháng của họ còn dài mà.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Cuncute, MicaeBeNin, Nghiên Hy, Violet12358, baonganpham, chuotchuj22, lamlinh81, lan trần, lehanguyen07, trạch mỗ
     
Có bài mới 05.01.2016, 15:33
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3841
Được thanks: 15419 lần
Điểm: 21.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13 (tiếp theo)

Buổi tối trước khi Cố Trường An trở về, Phó Dục Ninh gọi một cuộc điện thoại cho anh. Anh bắt máy rất nhanh, chắc là do thấy được dãy số: “Ninh Ninh, có chuyện gì sao em?”

Tiếng nói của anh có chút căng thẳng, giống như đang lo lắng.

Phó Dục Ninh cắn môi, trong lòng chua xót: “Không có việc gì, chỉ muốn hỏi anh tối mai có về nhà ăn cơm không thôi?”

“Dĩ nhiên về rồi.” Anh cười: “Có điều hơi muộn, anh sẽ tranh thủ về trước bảy giờ.”

Phó Dục Ninh vâng dạ rồi hỏi: “Vậy em nấu cơm cho anh nhé, anh muốn ăn gì?”

“Sao lại muốn xuống bếp vậy?” Tiếng nói trong điện thoại mang theo ý cười ngạc nhiên.

Thật ra thì ở Tây Ninh hơn một tháng, Phó Dục Ninh học được vài món của mẹ mình, vốn định trở về liền nấu cho anh ăn, lại không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy trước. Phó Dục Ninh không muốn nói lắm, chỉ giả vờ tức giận: “Không muốn ăn thì thôi, cơ hội trong đời chỉ có một lần thôi đấy.”

“Chồng nào dám chứ.”

Anh trêu đùa cô, chọn vài món thông thường, lại không tránh khỏi dặn dò cô vài câu. Phó Dục Ninh nhớ đến lời nói của chị hai, thật sự cảm thấy anh càng lúc càng dài dòng rồi.

Hôm sau cô dậy sớm đi chợ gần đó mua thực phẩm tươi sống mang về. Đúng năm giờ rưỡi chiều thì bắt đầu nấu ăn, lúc đĩa thức ăn cuối cùng được mang lên bàn thì Cố Trường An vừa về đến nhà. Anh cởi áo khoác ra, đi đến bên cạnh bàn, nhìn ba món mặn một món canh trên bàn. Hai rau một thịt, món thịt là cá, bởi vì bây giờ cô vẫn không thể, nói chính xác là vẫn không muốn ăn thịt khác.

“Anh thấy thế nào?” Phó Dục Ninh nghiêm mặt ra vẻ căng thẳng hỏi.

“Khá là tươi ngon đấy, xem ra sau này nhà chúng ta phải đổi đầu bếp rồi.”

Phó Dục Ninh được anh khen rất vui, nhưng không đắc ý vênh váo, cô đưa cho anh một đôi đũa: “Cậu chủ miệng lưỡi trơn tru, nhân lúc còn nóng mau ăn đi.”

Hai người ngồi xuống bàn. Sau một ngày bôn ba, Cố Trường An quả thật rất đói bụng, tốc độ ăn cơm nhanh hơn trước đây một chút. Phó Dục Ninh ngồi bên cạnh xem, ngược lại không vội ăn mà luôn gắp thức ăn cho anh, còn múc chén canh đặt bên tay anh.

Bữa cơm trôi qua trong không khí an bình, dọn dẹp xong đã hơn tám giờ tối, Cố Trường An ngồi xuống ghế salon, thở hắt một hơi, khép hờ mắt. Phó Dục Ninh nhìn vẻ mặt anh mệt mỏi thì có chút đau lòng. Cô đi đến, hơi quỳ xuống bên cạnh, dùng ngón tay ấn huyệt thái dương của anh, xoa bóp cho anh thư giãn.

Cố Trường An mở mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc, anh khẽ khàng hỏi cô: “Hôm nay sao lại ngoan như vậy?”

Phó Dục Ninh không nói lời nào, chỉ chú tâm xoa bóp cho anh. Nhưng chóp mũi không nhịn được cay cay, hốc mắt từ từ đỏ hoe.

“Mới vừa khen em xong, thật là nói linh quá.” Anh bật cười, ôm chặt eo cô, nghiêng người  hôn lên gương mặt và cằm cô.

Phó Dục Ninh bị anh hôn lực tay cũng nhỏ đi, cô tránh né anh: “ Đừng náo loạn, em đang xoa bóp đấy.”

Cố Trường An tuy ừ nhưng vẫn không ngừng hôn. Anh cởi nút áo len của cô, hôn từ cằm đến ngực, cách lớp áo mỏng vuốt ve cô. Phó Dục Ninh lấy tay đẩy anh ra lại bị anh nắm lấy mơn trớn, đôi môi mềm mại cũng bị anh ngậm lấy hôn tỉ mỉ.

“Nhớ anh hả?” Anh khẽ hỏi.

“Nhớ, mỗi ngày đều nhớ.” Cô thở hổn hển đáp.

Cố Trường An cười, đáy lòng thư thái trước nay chưa từng có: “Anh cũng nhớ em.” Anh nói: “Nhớ mỗi ngày.”

Đêm đó hai người xem như thật sự tiểu biệt thắng tân hôn. Biểu hiện của Phó Dục Ninh  nồng nhiệt hơn bất cứ lúc nào qua thật khiến Cố Trường An lo lắng. Họ làm những ba lần, sau khi kết thúc cô tựa sát vào lòng anh, toàn thân khẽ run run, anh vẫn lưu luyến hôn cô, hồi lâu mới buông ra, nhẹ nhàng vỗ lưng cô dỗ dành.

“Ông xã.” Cô dính chặt lấy anh, nhút nhát làm nũng.

Cố Trường An không nhịn được lại hôn cô.

“Em nghĩ rồi, chuyện con cái không vội, chờ em thi đậu thạc sĩ trước rồi nói sau nhé.”

“Được.”

“Vậy từ ngày mai em sẽ nghiêm túc ôn tập, em định dùng thư viện trong Viện nghiên cứu, nơi đó yên tĩnh.”

“Ừ, anh sẽ nói với bên kia làm thẻ vào cửa cho em.”

“Vậy anh còn về nhà nấu cơm cho em không?” Cô cọ cọ cằm anh.

Cố Trường An thầm hít sâu một hơi mới có thể tiếp tục nhẹ vỗ về cô: “Nấu, anh sẽ là bộ trưởng hậu cần vững chắc của em.”

Phó Dục Ninh vui vẻ, kề môi hôn anh một cái liền bị anh đè lại: “Anh làm gì?”

Ba chữ còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã bị anh nuốt mất, không bao lâu lại diễn ra một màn quyến rũ quấn quít trong phòng.  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Cuncute, MicaeBeNin, Nghiên Hy, Violet12358, baonganpham, chuotchuj22, lamlinh81, lan trần, thaongoc111, trạch mỗ
     
Có bài mới 06.01.2016, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3841
Được thanks: 15419 lần
Điểm: 21.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14

     Sau đó Phó Dục Ninh bắt đầu chuyên tâm học hành chuẩn bị cho cuộc thi cuối năm. Bởi vì đã bỏ phế hơn nửa năm, sách khi trước đã ôn luyện cũng quên gần hết, bây giờ cách cuộc thi không đến bốn tháng, cô lại khẩn trương trong lòng không nắm chắc. Cố Trường An thấy vậy liền bớt chút thời gian xem lại những quyển sách kia của cô một lượt, đánh dấu trọng tâm cho cô.

Ban đầu Phó Dục Ninh thật không dám tin tưởng, dù sao ngành hai  người họ cũng khác nhau quá xa. Cố Trường An lại vô cùng khẳng định bảo cô ôn tập theo đó, tuyệt đối không có vấn đề gì. Phó Dục Ninh  nghĩ ngợi, quyết định học theo trọng tâm của anh, dù gì thời gian cũng có hạn mà.

Ngoại trừ việc này ra, anh còn giới thiệu cho cô mấy thạc sĩ của viện hiện tại đang dạy ở đại học Z. Dĩ nhiên không phải vì muốn biết đề thi, cô vợ nhà anh lòng tự ái rất cao. Anh chỉ muốn cô sao chép giáo trình, đi học thử và quen thêm vài người bạn thôi.

Thế giới bên ngoài vốn không nặng nề căng thẳng như không khí nghiên cứu học thuật trong viện, nên không bao lâu Phó Dục Ninh liền có bạn. Ban đầu chỉ xã giao cùng đi nghe giảng, cùng đi ăn cơm. Có mấy người bạn cùng chung chí hướng, dần dà trao đổi nhiều, quan hệ tự nhiên cũng thân thiết, có đôi khi còn hẹn nhau đi chơi.

Cố Trường An thấy cô có thể tự nhiên bận bịu như xưa thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó anh từng nghĩ lại, sở dĩ khoảng thời gian trước tâm trạng của cô hoang mang như vậy ngoại trừ ảnh hưởng của việc sảy thai, chắc hẳn còn liên quan đến việc cô luôn thui thủi một mình trong Viện nghiên cứu này.

Cô là một người ngoại tỉnh, ngoại trừ việc lấy anh thì tất cả mọi chuyện cô trải qua đều ở Tây Ninh cả, mà ở thành phố B này ngoài Dương Dương ra thì người duy nhất cô có thể tâm sự cũng chỉ có anh mà thôi, nên khó tránh khỏi cô đơn. Anh thích mỗi ngày về đến nhà là có thể nhìn thấy cô, nhưng anh không muốn hoàn toàn giam cô ở trong nhà. Anh hy vọng cô có thể sống tự do tự tại hơn dưới sự che chở của anh. Giống như dáng vẻ lần đầu tiên anh nhìn thấy cô vậy.

Được hỗ trợ từ nhiều mặt, Phó Dục Ninh thuận lợi thi xong. Sau đó Cố Trường An xin được nghỉ phép, hai người cùng nhau trở về Tây Ninh. ở đó qua mùa xuân.

Ngày hôm sau trở về thành phố B, cuộc thi đã có kết quả. Phó Dục Ninh nhớ đến kinh nghiệm thất bại lần trước, nhất thời trong lòng sợ hãi, tay cầm ống nghe đầm đìa mồ hôi. Cố Trường An dở khóc dở cười, tự mình gọi điện thoại đến ban tuyển sinh đại học Z hỏi thành tích giúp cô. Sau khi biết được tin tức trúng tuyển, phút chốc Phó Dục Ninh không dám tin, tiếp theo mắt đỏ hoe vùi vào lòng Cố Trường An không dám ngẩng đầu lên. Anh cười cô quả thật mau nước mắt.

Tháng Chín, Phó Dục Ninh nhập học, trở thành tân sinh viên thạc sĩ học viện quản lý đại học Z của Viện nghiên cứu. Đúng lúc đó, Cố Trường An cũng chính thức được điều đến làm giáo sư một khoa của Đại học Khoa học kỹ thuật quốc phòng. Hai người dọn khỏi Viện Nghiên cứu, đến khu ký túc xá của nhân viên trường đại học, cách đại học Z chỉ ba trạm xe, mỗi ngày đi tới đi lui chỉ mất nửa giờ.

Tuy đường xá gần, nhưng thời gian hai người gặp nhau lại ít hơn trước rất nhiều. Giáo sư hướng dẫn cho Phó Dục Ninh nổi tiếng tài giỏi trong học viện quản lý, tính cách hoà nhã nhưng yêu cầu với học sinh lại vô cùng nghiêm khắc, Tháng thứ hai tựu trường đã mang theo học sinh đi điều tra nghiên cứu, trong đó bao gồm sinh viên mới Phó Dục Ninh, ý của giáo sư hướng dẫn là bảo cô đi theo họ học tập.

Có thể chạy nhảy ở bên ngoài trái lại khiến Phó Dục Ninh cảm thấy thú vị, chỉ là xa Cố Trường An quá lâu nên khó tránh khỏi nhớ đến anh. Tuy nơi cô ở có điện thoại, nhưng trước mặt thầy hướng dẫn và đàn anh đàn chị cô cũng ngại gọi cho anh. Cứ thế chịu đựng hơn nửa tháng, khoảnh khắc bước xuống tàu trở về thành phó B, lúc Phó Dục Ninh nghe thấy Cố Trường An gọi tên cô ở quảng trường ngoài nhà ga, cô còn tưởng mình nghe nhầm.

Phó Dục Ninh quay người, đôi mắt đen láy tròn xoe: “Anh đến đón em à? Nhưng em đâu có...” Cô không có nói với anh mình đi chuyến tàu nào mà?

Cố Trường An đưa tay véo mũi cô: “Anh tra thời gian biểu của tàu.”

Trong lòng Phó Dục Ninh vô cùng vui mừng, nhưng nghe ra ý giếu cô ngốc trong giọng điệu của anh thì khẽ dẩu môi: “Vậy thời gian biểu chính xác không?”

“Muộn một giờ, anh đợi đến sốt cả ruột đây này.” Cố Trường An nói, giọng khàn khàn cuốn hút.

Có thấy được anh sốt ruột gì đâu chứ? Những lời ngon tiếng ngọt ai mà không thích nghe, nếu không phải giáo sư và đàn anh đàn chị ở phía sau, cô thật sự muốn ôm chầm lấy anh.

Phó Dục Ninh giới thiệu anh với mọi người, thấy anh kính cẩn chào mọi người, trong lòng cô ngọt ngào như ngâm vào hũ mật. lấy một người đàn ông xuất sắc hoàn mỹ như thế làm chồng, cô khiến mọi người hâm mộ biết bao.

Điều khiến Phó Dục Ninh bất ngờ là thầy hướng dẫn lại là người quen cũ của Cố Trường Chí, anh cả Cố Trường An. Hai người không chỉ trò chuyện vài câu, thầy hướng dẫn còn trêu ghẹo cô: “Tiểu Phó, em đi theo chúng tôi, hay là...”

Phó Dục Ninh đỏ mặt, cúi đầu không nói lời nào.

Cố Trường An ôm chặt eo cô: “Giáo sư Trịnh, em thay mặt Ninh Ninh xin thầy nghỉ phép bốn ngày.”

Giáo sư Trịnh cau mày: “Hả?”

Cố Trường An cười: “Mấy ngày nay em phải đi vùng khác họp, muốn đưa cô ấy đi cùng.”

“Nói ra hai cô cậu đã nửa tháng không gặp mặt, nếu tôi không đồng ý thì có phải không hợp tình rồi đúng không?’ Giáo sư Trịnh cười: “Phê chuẩn đấy.”

“Cảm ơn Giáo sư Trịnh.”

Nghe chồng mình và thầy hướng dẫn trò chuyện bên cạnh, Phó Dục Ninh chỉ cảm thấy sau này về trường sẽ không còn mặt mũi nào nhìn mặt mọi người được nữa rồi. Tiến thầy và mọi người đi, cô hơi dẩu môi lừ mắt nhìn anh: “Anh gấp gì chứ, không thể đợi chút nữa nói riêng với thày sao?”

Bởi vì đang đi học, Phó Dục Ninh vẫn ăn mặc như sinh viên, hai bím tóc đen nhánh buông trước ngực, áo sơ mi caro, váy lưng cao, càng tôn lên gương mặt trẻ trung của cô. Sắc mặt cũng tốt, gò má ửng hồng khiến người nhìn trong lòng không khỏi xốn xang.

Cố Trường An hắng giọng, vẫn không dằn được khàn khàn căng thẳng: ‘Không kịp đợi thêm nữa.”

Anh mang theo xe đến nhà ga, chuẩn bị đón cô xong lập tức xuất phát. Phó Dục Ninh nghe mà trợn tròn mắt, may mà hành lý của cô đều thu dọn xong, nếu không quả thật là không theo kịp tốc độ này của anh. Sau khi suy nghĩ, cô cảm thấy Cố Trường An thật sự có chút gian xảo. Nhất định đã lên kế hoạch xong, biết cô vừa trở về anh liền đi mất chắc chắn sẽ chọc giận cô, nên dứt khoát đưa cô theo cùng. Về phần có nhớ cô hay không... Phó Dục Ninh lén lút cười, đáp án này hoàn toàn không cần suy nghĩ.

Nơi Cố Trường An họp cách thành phố B không xa, cũng là một thành phố cổ. hai người đi đến nơi đã là buổi tối, anh ký tên vào danh sách đã đến, nhưng anh không vào ở nơi ban tổ chức hội nghị sắp xếp mà bảo tài xế lái xe đến thẳng một khu nhà. Nhìn qua cửa sổ, Phó Dục Ninh phát hiện ở cổng có vệ binh canh gác.

Cô khẽ hỏi anh: “Đây là đâu?”

“Nhà khách quân khu B” Anh ôm bả vai cô: “Mấy ngày này chúng ta sẽ ở đây”

Cô hơi kinh ngạc nhìn sang: “Không phải mấy ngày này anh phải đi họp sao?”

“Hội nghị chỉ một ngày thôi.” Anh cầm tay cô từ từ vuốt ve: “Mấy ngày còn lại anh đưa em đi dạo nơi này, nghe nói phong cảnh ở đây cũng rất đẹp.”

Hai người xuống xe, cán sự nhà khách chờ đợi từ sớm bước đến bắt tay Cố Trường An, cũng đích thân đưa họ đến căn phòng đã chuẩn bị sẵn. Đặt hành lý xuống, Cố Trường An cảm ơn và từ chối lời mời dự tiệc của cán sự, ăn tối đơn giản rồi trở về phòng với Phó Dục Ninh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Cuncute, MicaeBeNin, Nghiên Hy, Tô Hương Quỳnh, Violet12358, baonganpham, chuotchuj22, lamlinh81
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chanhvang, hoa lùn, Linhlinh101193, Nhạc Vô Ưu, PA79, sippo và 258 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1593

1 ... 199, 200, 201

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 221, 222, 223

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 330 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 3967 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3777 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.