Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 351 bài ] 

Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên

 
Có bài mới 11.07.2018, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4964
Được thanks: 14474 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập) - Điểm: 12
Trường Thanh Điện chủ bước đi vội vàng xuyên qua cửu nghi đại điện huy hoàng lao thẳng vào chính giữa cung điện, tới biệt viện đơn độc khác hoàn toàn với điện vũ vĩ đại hoa lệ. Từ lúc bắt đầu xuất hiện lửa ma, ông ta đã xây dụng biệt viện này để ở đây một mình, chỉ giữ lại một người hầu thân tín, đế tránh bị người khác phát giác. Người trong điện không cò nghi ngờ gì, Điện chủ các đời tới cuối đời đều có những hành vi cổ quái, Điện chủ đời này đã rất bình thường rồi.

Ông ta bước đi rất nhanh, hành động nhanh lẹ, một bước ngàn dặm, rất mau đã nhìn thấy bụi cây rậm rạp bên ngoài biệt viện của mình. Trường Thanh Điện chủ ở cực bắc, băng tuyết cô thành, chỉ có duy nhất một biệt viện ở đó, là một hảo cốc cực kỳ hiếm thấy, bốn mùa ấm áp, hoa mọc um tùm, ông ta không thích cây cỏ nhưng trước sân của mình lại trồng rất nhiều cây, để che mắt người khác.

Lúc này ma hỏa trong người ông ta hoành hành nghiêm trọng, khí xanh trên mặt từng đợt từng đợt hiện lên, từng đợt khí nóng không ngừng bốc lên khiến cho ông ta hơi hoảng hốt, không thể bình thản như ngày thường nữa, xuyên thẳng qua bụi cây để vào trong. Tay áo phất lên đám      cây, có tiếng rào rào, mặt đất in bóng nghiêng ngã của cây, gầy guộc nhưng rất dài.

Bước chân của ông ta vội vã.     

Phía trên bỗng vang lên âm thanh xé trời. Ẩm thanh đó truyền tới cực nhanh, nhanh tới mức gần như ở cạnh bên tai, âm thanh vừa tới, một bóng đen xuất hiện trước mặt ông ta.     

Trường Thanh Điện chủ vẫy tay đẩy lui, ánh mắt vừa     lướt qua thì nhìn thấy một bàn chân đen xì, bàn chân đó chắc là đã ba năm rồi không rửa, tỏa ra mùi thịt xông khói cực kỳ khó chịu, ngay cả lợn trong chuồng heo còn sạch hơn bàn     chân đó nhiều. Ngón chân trên bàn chân đó còn cắm một que     tăm. Người này đã dùng bàn chân ba năm không rửa còn cắm que tăm trên ngón chân để đi thích sát Trường Thanh Điện chủ đệ nhất thiên hạ!

Trường Thanh Điện chủ sinh ra đã sạch sẽ sao có thể chịu được chuyện này, càng không muốn dùng bàn tay sạch sẽ của mình đụng vào, đến cả tay áo cũng không muốn đụng phải. Ông ta lùi, ngay cả lùi cũng giống như một đám mây màu kim, khoảnh khắc đó liền bay ra khỏi bụi cây.

Người có bàn chân đó dường như đã đoán được ông ta sẽ lùi, giữa không trung làm một cú xoay vô cùng đẹp đẽ nhịp nhàng, thu bàn chân đó lại, một vật màu xanh bắn ra ngoài, khoanh một vòng tròn rất có tính đàn hồi, bắn thẳng về phía lưng của Trường Thanh Điện chủ. Trường Thanh Điện chủ phất nhẹ tay áo, lá xanh cuộn khắp trời, giống như hàng ngàn vạn con dao nhỏ bay về phía đối phưcmg, đám lá cây đó dưới sự điều khiển của ông ta đều trở thành những đoản kiếm cứng sắc, mạnh mẽ bay qua, trong tiếng kêu rào rào liên hồi, tất cả các cây nhỏ đều bị những lá cây nhẹ mỏng này chặt đứt. Song nó lại không thể làm đứt được thứ màu xanh đó. Thứ đó dính dính quấn quấn bay bay xoay xoay trong không trung, thần kỳ hút dính hết đám lá còn sắc hơn cả dao kia, tiếp tục tấn công về phía Trường Thanh Điện chủ.

Trường Thanh Điện chủ vừa búng ngón tay đã đánh bay vật kia lúc nó gần tiếp cận mình, khi rút tay về cảm giác đầu ngón tay dính dính và lạnh toát, ông ta quan sát kỹ thứ chất lỏng kết dính màu xanh xanh vàng vàng rồi ngơ ngác một hồi, rõ ràng đã nhận ra nhưng nhất thời lại không dám tin. Cứt mũi! Một đống cứt mũi!

Vô cùng phẫn nộ, Trường Thanh Điện chủ dùng lực vẩy mạnh tay, tay áo rộng phút chốc đánh đổ liền mấy cây lớn, cây rào rào ngã xuống, tên sát thủ hèn hạ đá chân hỉ mũi đó không còn chỗ nào ẩn thân, nhảy lên một đoạn rồi từ trong đám bụi chuồn mất.

Hắn chạy trốn nhưng trong không trung không lưu lại dấu vết gì, người này thân pháp linh hoạt sớm đã không để lại vết tích, giống như một ngọn gió, một đường sáng, một dòng nước vậy, đi tới đâu là chảy hết tới đó, không có chuyển hướng không có trở ngại cũng không có điểm dừng, vô cùng gọn gàng đẹp đẽ, lẽ dĩ nhiên, trước tiên là không nhìn bộ y phục bẩn thỉu và khí chất hèn hạ đó. Có điều người này khi đứng yên trông rất khó coi nhưng lúc hành động thì lại rất đẹp mắt, phong thái thậm chí còn thánh thiện nho nhã, trong lúc bay lên rồi hạ xuống hắn ta không hề trực tiếp tiếp xúc với Trường Thanh Điện chủ, động tác rất tỉ mỉ, không đâu không có mặt, Trường Thanh Điện chủ mấy lần hạ sát thủ đều bị hắn tiếp một chiêu đại pháp phân mũi, tuyệt chiêu nhổ đờm, ép ông ta tới mức không thể không thu chiêu lại, trong chớp mắt đã đấu được gần trăm chiêu. Trường Thanh Điện chủ hiện giờ không dám sử dụng thần thuật, sợ sẽ dẫn dụ lửa ma phản lại, phát ra không thu về được, cũng không dám dùng thực lực, trên người đã có vết thương, trận nàỵ tiếp tục đấu với cao thủ vô lại, lại phải nhìn thấy bàn chân phân mũi ghê tởm tới đỉnh điểm của hắn ta, khiến cho lửa ma trên người ông ta rạo rực càng phát càng không thể tắt, khí xanh trên lông mày của ông ta cứ lập lòe, đã sắp chạm tới giới hạn bạo phát rồi.

Cuối cùng thì khi tên sát thủ hèn hạ một lần nữa sử dụng tuyệt chiêu đờm đặc của hắn ta để ép ông ta một đấu một, Trường Thanh Điện chủ cũng đã bị khiêu khích đến nỗi bạo phát lửa ma, ngón tay vừa giơ lên, nháy mắt biến thành màu kim thuần túy, nắm thật chặt, trong không gian phát ra một tiếng nổ vang dội, cây bên cạnh người đó phút chốc đều đồng loạt nổ tung, đến cả mặt đất cũng bị cuộn lên, trong đám vụn nhỏ bay bay những mảnh gỗ cứng như sắt hừng hực cuộn về phía người đó. Đám chân khí này giao nhau bắn ra những sợi dày như võng, hòa vào thực lực vô thượng nhanh gọn của Trường Thanh Điện chủ, trong nháy mắt bốn phía đều bị bó chặt giống như thùng sắt kiên cố, không ai có thể toàn thân mà tháo chạy được.

Người đó bật cười, đột nhiên ôm lấy đầu, cuộn tròn lại một cách cực kỳ không nho nhã, lăn qua đám vụn sáng đang bay ra tua tủa, chỉ là lúc cuộn tròn đó tuy không đẹp đẽ linh hoạt nhưng mặt đất bỗng lại xuất hiện rất nhiều những vết máu nhỏ, dưới mũi rìu của chiêu thức nửa thần thuật nửa võ công này hắn đã bị thương rồi. Hắn lăn qua lăn lại dưới đất, cắn răng chịu đựng không đặng mà kêu lên hừ hừ, Trường Thanh Điện chủ cười khẩy, cảm thấy chân khí có chút không ổn định, đang muốn đi trước một bưóc giết tên này thì chân bỗng nhói đau. Ông ta vừa cúi dầu thì thấy không biết tự bao giờ một cây kim dài đã cắm xuyên qua chân của ông ta.

Cây kim này trước đó không có, mà nếu có cũng chẳng có tác dụng gì, ông ta đi lại đều không chạm mặt đất, song ban nãy sau khi qua trăm chiêu, lửa ma bùng phát, ông ta bị thương, chân khí nặng đi nên người rơi xuống mặt đất. Tên kia trong trăm chiêu ban nãy đã lợi dụng động tác linh hoạt vô cùng của hắn ta để cắm chiếc kim dài không thanh không sắc vào chân ông ta.

Kim thân rắn chắc của ông ta luyện không tới gót chân,

ông ta cũng không ngà được rằng trên thế gian này còn có người đánh nhau theo kiểu này, rõ ràng là một cao thủ lại không có phong thái của một cao thủ gì cả. Gót chân nhói đau, lúc này ông ta biết là không ổn ròi, ban nãy ông ta bị tên vô lại này dẫn dụ bước theo, xuyên trúng vào vị trí huyệt tuyền, môn võ công này sợ nhất là huyệt đạo bị thương, kim này ngay tức khắc khiến chân nguyên của ông ta bị bạo phát điên cuồng, lửa ma hoành hành, tàn nhẫn hơn nhát đao của Mạnh Phù Dao mấy lần.

Lí trí mách bảo tuyệt đối không thể tiếp tục chiến đấu nữa, nếu tiếp tục có thể sẽ gặp bất trắc ngay lập tức, ông ta giơ chân nhổ chiếc kim dài ra, bước tiếp quãng đường xa xăm mà đã bước qua, đi thẳng vào trong biệt viện, bỏ xa tên sát thủ hèn hạ phía sau. Sát thủ hạ lưu đó cũng không đuổi theo, đứng thẳng người, mắt nhìn bốn phía thủ vệ Thần điện vì thấy động tĩnh mà bổ ra, khập khiễng tháo chạy, vừa chạy vừa hỉ mũi, lẩm lẩm: "Nha đầu... sư phụ đã tận lực rồi... mạng của sư phụ cũng là mạng... tiếp sau đây phải xem vận may của các con rồi..."

Trường Thanh Điện chủ vừa vào trong biệt viện lập tức nói: "Truyền Khẩn Na La Vương!"

A Đại - Người hầu của ông ta cung kính đáp: "Khẩn Na La Vương đã tới đây lâu rồi, đang chờ lệnh."

"Tới đây sớm như vậy làm gì?" Trường Thanh Điện chủ đi thẳng vào trong, thuận miệng hỏi. A Đại do dự một lúc, phía trong dường như có uẩn khúc gì đó. Trường Thanh Điện chủ lập tức hiểu ra, chau mày nói: "Nha đầu này, quá gấp rồi, một lòng muốn giết Vô Cực, những ngày này trong sáng ngoài tối điều tra, còn không biết dừng lại".

"Nàng ta cũng là vì không yên tâm..." A Đại từ từ nói "Ngôi vị treo đó cũng không phải chuyện gì to tát..."

"Nó không cần lo lắng." Trường Thanh Điện chủ vào phòng, bỏ mặt nạ khoanh chân ngồi xuống, bình thản đáp, "Ta đã quyết định rồi."

A Đại nghiêng mình kính nể, Trường Thanh Điện chủ lại không nói gì cả, ông ta từ từ nhắm mắt lại, trong căn phòng đầy khói thuốc xanh nhạt, thần sắc của ông ta rất mệt mỏi, rõ ràng trên mặt không có nếp nhăn nhưng bỗng già đi nhiều. Từ trước tới nay ông ta vẫn đinh ninh Trưởng Tôn Vô Cực sẽ chấn hưng Thần điện, nhưng khi nhìn thấy đoản kiếm trong tay Mạnh Phù Dao mọi ảo tưởng đã hoàn toàn tan vỡ.

Hôm nay ông ta đã rất nhiều gặp chuyện bất ngờ, lửa ma hằn trên lông mày của ông ta, giờ ông ta đã không còn lựa chọn nào khác khác.

Ông ta thả dài, nói nhỏ: "Cuối cùng... không thể..." Lời mới nói được một nửa đã dừng lại, Trường Thanh Điện chủ đặt hai tay lên đầu gối, mắt nửa nhắm nửa mở: "Ta đã quyết định truyền lại ngôi vị cho Khẩn Na La Vương."

A Đại khom mình, Trường Thanh Điện chủ trầm ngâm một hồi, lại nói: "Dẫn Trưởng Tôn Vô Cực ra đây."

A Đại đi ra ngoài, Trường Thanh Điện chủ ngồi trầm ngâm trong căn phòng tĩnh lặng, ông ta muốn điều chỉnh hơi thở lại phát hiện khó mà trấn tĩnh nổi, toàn thân lúc nóng lúc lạnh, gần như đứng ngồi không yên, không biết làm thế nào, dứt khoát không điều chỉnh nữa, tĩnh tâm chờ hai người đó tới. A Đại đưa Trưởng Tôn Vô Cực vào trước, vài ngày trước đó, sau khi cảm thấy Thiên Vực bị phá, Trường Thanh Điện chủ đã đem hắn rời khỏi đỉnh Tiếp Thiên, nhốt trong mật thất của biệt viện này. Biết được tâm ý của ông ta đã định, Khẩn Na La Vương ngày ngày tới đòi giết chết Trưởng Tôn Vô Cực , ông ta lúc nào cũng do dự, nhất mực ngăn cản, nhưng tới hôm nay có lẽ thật sự không thể giữ lại nữa.

A Đại đưa Trưởng Tôn Vô Cực tới trước mặt ông ta, nói nhò: "Khẩn Na La Vương ban nãy nhận lệnh tới điện trước rồi, sẽ qua đây ngay."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Nguyêtle, châulan, hienbach, kadzeo, lienchuoi

Có bài mới 12.07.2018, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4964
Được thanks: 14474 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập) - Điểm: 11
Trưởng Thanh Điện chủ gật gật đầu, cúi đầu nhìn đồ đệ duy nhất mà ông ta yêu quý, Trưởng Tôn Vô Cực từ đầu tới cuối không hề ngẩng đầu, cũng không biết đã tỉnh lại chưa, Trường Thanh Điện chủ ấn lên mạch của hắn, chỉ thấy yếu ớt lúc có lúc không, rõ ràng là chân nguyên đã cạn, nghĩ là nếu như ông ta không hạ thủ giết chết hắn thì hắn cũng đã tới số rồi. Đứa trẻ này... thông mmh cả một đời, hồ đồ trong một khắc, sao phải khổ vậy?

Sư tổ sáng lập tôn giáo chuyển kiếp, từ trước tới nay trong Thần điện dưới một người trên vạn người, được tôn kính vô cùng, vốn dĩ có thể kế thừa ngôi vị Điện chủ, tới lúc đó hắn sẽ là chủ của Thần điện, đồng thời còn là vua của nước Vô Cực, một mình làm Vương hai nơi, từ trước tới nay chưa từng có ai được như vậy, đó là vinh hoa mà nam nhi nào chẳng mơ ước? Nhưng Trưởng Tôn Vô Cực lại cam tâm tình nguyện vì yêu nữ kia mà từ bỏ tất cả, cuối cùng tới mạng của mình cũng phải mất, sao lại ngu ngốc tới vậy.

Có điều, Yêu sen đó có yêu khí ngút trài, rất quỷ quái, ban đầu khi nó chỉ là một vật chết, Sư tổ đã đổ thần hồn vào, không tiếc tính huyết thần lực nuôi dưỡng, nghịch thiên tạo tinh hồn cho nó, Trưởng lão trong điện muốn diệt trừ yêu vật, Sư tổ đã không ngại đối đầu với cả Thần điện chỉ vì thứ đó, đồng thời cất giấu Yêu sen đó đi khiến không ai có thể tìm được nó.

Bây giờ ông ta mới biết được rằng Sư tổ lúc đó thật sự là đại thần lực, đã phá vỡ không gian, thay đổi vận mệnh, đem Yêu sen đó đưa tới trần thế, tiếp nhận luân hồi, tới kiếp này trùng phùng. Có lẽ đây là số mệnh đã an bài, vòng vòng chuyển chuyển, linh hồn của Sư tổ không thể nào thoát khỏi sự ràng buộc của Yêu sen.

Trường Thanh Điện chủ thở dài, bất lực nhắm mắt, số mệnh đã định như vậy, Trưởng Tôn Vô Cực đã tự mình tìm đường chết, tâm huyết cả đời của hắn đã trôi theo dòng nước rồi.

Bên tai vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ, Trường Thanh Điện chủ từ từ mở mắt, bình thản nói: "Vào đi".

Cửa mở ra, Khẩn Na La Vương nhẹ nhàng bước vào, hết sức cung kính nghiêng mình nói: "Điện chủ, thuộc hạ vừa đi đoạt hồn, chậm trễ một chút, xin thứ tội."

"Đoạt hồn?" Trường Thanh Điện chủ trừng mắt, "Hồn của ai?" Khẩn Na La Vương cười vẻ hơi đắc ý, mở lòng bàn tay ra.

Trong lòng bàn tay Khẩn Na La Vưong là một hạt minh châu phát ra ánh sáng màu ngọc trắng hơi hồng, giữa viên minh châu có hình người hơi mờ nhạt, Trường Thanh Điện chủ tỉ mỉ quan sát, sắc mặt mừng rỡ: "Hồn của yêu nữ đó!"

Trưởng Tôn Vô Cực ở phía dưới, hình như hơi động đậy, nhưng vẫn không thể đứng dậy.

"Ca Lâu La Vương tuân theo ý chỉ của Điện chủ, đích thân đi giải quyết yêu nữ đó." Khẩn Na La Vương mỉm cười, "Chúc mừng Điện chủ."

"Phụ thân ngươi đã vì ngươi mà hao tổn biết bao tâm tư." Trường Thanh Điện chủ liếc nhìn nàng ta với vẻ ôn hòa, "Tuy vậy nhưng một khi đã thành vương của một điện, khi tâm đã ở trong thiên hạ mà lại vì chuyện riêng mà bỏ việc công thì không đáng để ngồi lên ngôi vị này, ngươi chắc cũng hiểu... Thái Nghiên?"

Khẩn Na La Vương bỏ khăn trùm mặt xuống, lộ ra dung nhan yêu kiều chẳng chút già nua, cười mỉm đầy thần thái, ánh mắt không giấu nổi mừng rỡ: "Tạ ơn Điện chủ đích thân dạy bảo, Thái Nghiên nhất định ghi nhớ!"

Trường Thanh Điện chủ nhận lấy châu hồn đó, châu hồn vỡ vụn trong lòng bàn tay, hóa thành một chùm ánh sáng trắng trong lòng bàn tay màu kim của ông ta, vùng vẫy không yên muốn thoát khỏi, nhưng vẫn không thể chống lại được lực hút cực mạnh của ông ta, từ từ bị hút vào. Trường Thanh Điện chủ từ từ thở ra một hơi dài, tay ông ta vừa ấn một cái thì khí xanh trên mặt giật giật rồi dần biến mất, ánh kim chói lóa bay lên, sáng rực cả nửa gian phòng, hồi lâu sau ông ta mở mắt, nét mặt đã trở nên hồng hào.

Thái Nghiên mừng rỡ nói: "Chúc mừng Điện chủ, mầm họa đã trừ khử, người có thể thuận lợi phi thăng rồi!" Lời vừa cất lên, nàng ta lại nói tiếp: "Thần điện ta hàng trăm năm nay thật sự phi thăng chi có Điện chủ người mà thôi." Trường Thanh Điện chủ cười mỉm gật đầu, thần sắc vui vẻ Thái Nghiên lại quay đầu, nhìn Trưởng Tôn Vô Cực bên dưới khuôn mặt vô cùng hân hoan ban nãy lập tức trở nên lạnh lùng, sừng sững giơ chân đạp vào lưng Trưởng Tôn Vô Cực, cười nói: "Điện chủ, tên phản đồ này... không cần giữ lại nữa phải không?"

"Ngươi giải quyết đi". Tâm trạng của Trường Thanh Điện chủ rất tốt, vẫy tay bảo, "Chỉ là đừng để máu làm bẩn nơi này."

"Dạ", Thái Nghiên một tay xốc Trưởng Tôn Vô Cực dậy, mỉm cười, đoạn muốn đi ra ngoài, mới đi được nửa đường bỗng nói: "Điện chủ... tên phản đồ này, nghe nói Mạn Đà La Diệp đã luyện tới trang mười chín rồi."

"Đúng vậy." Trường Thanh Điện chủ nói với vẻ rất tiếc nuối, "Còn nhiều hơn ngươi một trang, thật đáng tiếc..."

"Thuộc hạ nghe nói, Mạn Đà La Diệp có thể hút ra." Thái Nghiên chuyển ánh mắt, nụ cười xảo quyệt, "Um... Chết rồi cũng thật lãng phí..."

"Nha đầu nhà ngươi." Trường Thanh Điện chủ tâm trạng tốt, nói chuyện hết sức đôn hậu, nghĩ một lát rồi nói, "Nếu đã như vậy, ngươi qua đây đi, ta sẽ truyền Mạn Đà La Diệp của hắn cho ngươi, rồi truyền cho ngươi thần thuật nữa, hôm nay ngươi hãy tiếp nhận ngôi vị Điện chủ này đi."

"A..." Thái Nghiên tròn mắt vui sướng, sau đó lại do dự một chút, "Sao phải gấp như vậy, hay là cứ chờ thêm đã."

"Truyền ngôi cho ngươi rồi ta cũng dễ bề chuyên tâm tu luyện vào cảnh giới phi thăng.” Trường Thanh Điện chủ khoát tay, "Nào".

Thái Nghiên nghe lệnh qua ngồi bên đó, Trường Thanh Diện chủ lệnh cho A Đại vào đỡ Vô Cực ngồi một bên, Trưởng Tôn Vô Cực hôn mê bất tình, ngón tay của ông ta vừa điểm ấn đường, hắn liền từ từ mở mắt.

"Ngươi còn có lời gì muốn nói không?" Trường Thanh Điện chủ bình thản nhìn hắn. Trưởng Tôn Vô Cực im lặng, nửa ngày mới quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. "Không cần nhìn nữa, hồn của ả đã bị ta luyện hóa rồi." Trường Thanh Điện chủ bình tĩnh nói, "Từ nay ả sẽ vĩnh viễn bị trấn dưới địa cung, không được siêu sinh."

Trưởng Tôn Vô Cực chấn động hồi lâu, ánh mắt vốn dĩ đã không còn sức lực nay lại u ám đi vài phần, hắn mấp máy môi, ánh mắt liếc qua cảnh tượng tràn đầy sức sống bên ngoài cửa sổ một cách nuối tiếc, sau đó lập tức thu về, bình thản nói: "Nếu đã như vậy, cũng tốt thôi, hãy ra tay nhanh một chút đi."

Trường Thanh Điện chủ nhìn hắn, cuối cùng đành không nói gì, lấy miếng ngọc bài dưới đai áo, màu ngọc trong suốt, bề mặt trơn nhẳn, khi chuyển động có thể nhìn thấy Trưởng Yên cô thành trong miếng ngọc, tuyết rơi như bông trong ánh sáng lấp lánh lúc ẩn lúc hiện. Ông ta đưa miếng ngọc cho Thái Nghiên, nói: "Thần điện chúng ta không có nhiều lễ nghi phiền phức vậy, nghi thức sau này người hãy bảo các Trưởng lão sắp xếp, sau hôm nay ta sẽ bế quan chuẩn bị phi thăng, nếu không có chuyện gì đừng tới làm phiền ta."

Thái Nghiên cung kính nhận lấy. Trường Thanh Điện chủ cười cười, từ từ đưa tay ra, một tay ấn vào tim Vô Cực một tay ấn lên đỉnh đầu của Thái Nghiên.

A Đại cẩn thận lui ra ngoài, đóng cửa lại, đi ra xa, biết được đây là đại pháp quan trọng, Điện chủ sẽ không cho phép bất cứ ai tới quấy rầy. Ánh sáng mờ nhạt lưu chuyển khắp căn phòng, lúc tay Trường Thanh Điện chủ ấn vào tim Trưởng Tôn Vô Cực, người ông ta run rẩy, khuôn mặt trắng bệch bỗng hiện lên một vệt đỏ kỳ lạ, sao đó lập tức lại mất đi, sau đó hóa thành sương khí chết chóc. Tay của Trường Thanh Điện chủ túm chặt lấy hai thân hình bé nhỏ, hai người này, một người đã từng là người kế thừa của ông ta, một người là người kế thừa hiện giờ ông ta, vốn dĩ vị trí này mãi mãi sẽ không thay đổi nhưng tạo hóa trêu ngươi, hiện giờ ông ta đang đem hết công lực của người thừa kế ban đầu truyền lại cho người mới. Tiến hành đồng thời cả hai đại pháp rất tiêu hao năng lực, cũng không phù hợp với tình hình hiện giờ, khi ông ta bị hai vết thương, có điều lúc này tâm trạng của ông ta đang vui, cảm giác mịt mờ bấy lâu phút chốc đã tan biến, chân lực trong cơ thể vốn dĩ đã chảy đi hết giờ lại ầm ầm đổ về, ông ta chỉ cảm thấy nhiệt lượng đang tỏa khắp toàn thân, người nhẹ như bay, sảng khoái vô cùng, dường như không hề cảm thấy khó chịu. Lòng bàn tay ông ta sáng lấp lánh ánh kim, bên trái, nội công Mạn Đà La Diệp ngưng kết đang bị Trường Thanh Điện chủ lấy ra từng chiếc từng chiếc.

Nhân vật ở tầng cao của Trường Thanh Điện chủ, trong lúc tu luyện nội công cao cấp, phải theo sự sắp xếp của Điện chủ là luyện Mạn Đà La Diệp trước, đây là bảo vật ngưng khí kết thần độc nhất vô nhị của núi thần Trường Thanh, có tác dụng ngưng kết nội công tu luyện vào trong lá đó cất ở đan điền giúp chân khí lưu chuyển toàn thân, đồng thời dưới sự nuôi dưỡng của chân khí mà thành hình, lá càng nhiều, công lực càng cao. Trường Thanh Điện chủ lấy số lượng Mạn Đà La Diệp để phân biệt đối xử, ai ai cũng lấy việc tu luyện Mạn Dà La Diệp làm vinh quang. Nhưng ít có người biết được, phàm là chuyện được ắt sẽ có mất, Mạn Đà La Diệp có thể lấy ra. Chính vì thứ này có thể bị lấy ra nên một trăm năm mươi năm trước, kẻ phản bội Dạ Xoa Vương Tư Không Kỳ rõ ràng võ công cái thế nắm chắc phần thắng trong tay, vậy mà vẫn bị giáo chủ tẩu hỏa nhập ma một chiêu đánh bại. Bởi vì rất đơn giản, rút lá là xong.

Đây vốn là thủ đoạn các đời Điện chủ của Trường Thanh Thần điện hay dùng để khống chế thuộc hạ, từ đời Điện chủ đầu tiên làm loạn thành ma tới đời Điện chủ thứ hai, đều hiểu sâu sắc rằng lòng người khó đoán nên đã đặc biệt sáng tạo ra Mạn Đà La Diệp này. Đệ tử Thần điện không biết ẩn tình bên trong, chỉ nhìn thấy đại vương thần dũng cái thế bị Điện chủ một chiêu đánh bại, ngay lập tức vô cùng sùng bái Điện chủ thần uy, làm cho Thần điện càng thần bí hơn nữa. Trường Thanh Điện chủ cười mỉm, nghĩ thầm, mười chín chương Mạn Đà La Diệp luyện được không dễ, hôm nay thật quá hào phóng cho Thái Nghiên rồi. Lòng bàn tay chứa thần lực của ông ta liên tục trút lên đỉnh đầu của Thái Nghiên, nháy mắt hai đời Điện chủ thần thức giao nhau, suy nghĩ trong đầu Thái Nghiên bay lượn trong tầm mắt của ông ta, trong không gian hừng hực sục sôi ông ta mỉm cười đọc hết, đọc từ khi thiếu nữ này sinh ra... lớn lên... lần đầu gặp Trưởng Tôn Vô Cực... căm ghét hắn... tranh cường hiểu thắng luyện Sa Nữ Công... tranh đấu mãi không dứt với Trưởng Tôn Vô Cực...

Ông ta đọc hết những thứ quen thuộc đó, có chút buồn cười, nghĩ là, sao lại toàn là Trưởng Tôn Vô Cực ... nàng ta xuống núi, nhìn thấy Vô Cực và Phù Dao... nàng ta một kiếm đâm hắn bị thương ... lời hứa hẹn lúc nửa đêm giữa hắn và nàng ta... nàng ta ôm cơ thể lạnh lẽo của hắn trong băng động... nàng ta ôm chăn khóc trong phòng... khóc xong lại mỉm cười trước người khác...

Sắc mặt Trường Thanh Điện liền thay đổi hẳn. Thái Nghiên! Ông ta nhanh chóng rụt tay lại, nhưng đã chậm mất rồi. Tay trái ấn chặt tim của Trưởng Tôn Vô Cực giống như bị thứ gì đó dính chặt, không rút ra được, hơn nữa lửa ma vốn đã bình lặng trong phút chốc lại ầm ầm bốc cháy, kích động tới mức chân lực toàn thân chảy ngược trong chớp mắt, từ hai miệng vết thương ở ngực và chân bắn tung tóe ra ngoài. Trời đất bỗng tràn màu huyết hồng sặc sỡ, có thứ gì đó có hình dạng kỳ dị màu sắc sặc sỡ xông về phía ông ta.

Ông ta gầm lên, tự cảm thấy tiếng gầm đó kinh thiên động địa nhưng khi phát ra lại chỉ là tiếng kêu trầm thấp, tiếng kêu đó mang đầy dã tính, hung bạo và điên cuồng ngang ngược, chấn động cả căn phòng. Tiếng kêu vang lên, Trưởng Tôn Vô Cực vốn đã gần kề cái chết đột nhiên ngẩng đầu, còn Thái Nghiên lại muốn nhảy lên.

"Đứng im." Trưởng Tôn Vô Cực hét, "Hiện giờ ông ta bị trói với ta rồi, muội mau lấy hết thần lực đi, đừng để uổng công."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: hienbach, kadzeo
Có bài mới 12.07.2018, 10:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4964
Được thanks: 14474 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập) - Điểm: 11
Hắn vốn rất nhẹ nhàng, khó thấy khi thốt lời nói đanh thép như vậy, Thái Nghiên lập tức không dám động đậy, ngoan ngoãn ngồi yên, đôi mắt xoáy chặt lấy Trưởng Tôn Vô Cực, mặt hoa da phấn bỗng nhiên đổi sắc. Trưởng Tôn Vô Cực dường như đã trấn tĩnh trở lại, giơ tay lên dứt hết thí thần đinh trên vai và cổ tay đi, máu tươi bắn ra, mặt không đổi sắc, trở tay đâm vào tim của Trường Thanh Điện chủ. Chiếc đinh cực lớn lao đi, cắm chính xác trên thân người, lại phát ra một tiếng đanh thép như vàng sắt gặp nhau, căn bản không thể cắm vào. Trưởng Tôn Vô Cực phản ứng cực nhanh, một chưởng lập tức vứt bỏ Thí Thần đinh, đứng lên, như bay, nhưng Trường Thanh Điện chủ còn nhanh hơn hắn, nháy mắt đã ở trước mặt Vô Cực.

Quay đầu giữa không trung, Trưởng Tôn Vô Cực mỉm cười, y phục dính máu nhưng phong thái vẫn ngời ngời, từ trên cao nhìn xuống bình thản nói: "Sư phụ, chúc mừng người đã thành ma."

Trường Thanh Điện chủ toàn thân chấn động, phút chốc bị câu nói bản thân sợ nhất này kích động, vốn đã rất phiền muộn thậm chí hỗn loạn, khi ý thức được thì chỉ trong phút chốc khí ma đã cuộn trào dữ dội, quét hết nội tạng.

Hôm nay nhiều lần bị tổn thương, ông ta gầm nhẹ, tàn nhẫn hất mạnh Trưởng Tôn Vô Cực đi. Trưởng Tôn Vô Cực cười như không cười, nghênh đón. Trong căn phòng bé nhỏ, bóng dáng màu kim và tím nhạt đan vào nhau thành một dải màu, một người hoàn toàn trầm mặc, một người hoạt bát nhanh nhẹn, một người hung hãn ác liệt, một người im lặng tu bổ, ánh kim và ánh tím từng đợt từng đợt bắt cặp với nhau thành cánh, trong không gian nhỏ hẹp không ngừng tiếp xúc rồi lại tan vỡ, nhưng không long trời lở đất giống với những cao thủ bình thường, mà là nhẹ nhàng nhưng nguy hiển, nhũng nơi tiếng gió đi qua, trên tường đến cả dấu vết cũng không có, nhưng lại có vô số bụi tầng tầng lớp lớp bong ra, đám bụi đó có một vài cái là lều bạt, một vài cái là đệm cói, một số là đồ gốm, một số là đồ kim loại, không cần biết là gì, cũng không cần biết trạng thái của thứ đó ra sao, rắn chắc thế nào, dưới sự trấn áp của chân lực cường mạnh và nguyên vẹn, chỉ trong phút chốc đều im hơi lặng tiếng mà hóa thành tro bụi, trên mặt đất rất nhanh tích thành từng lớp từng lớp bụi, một lớp vàng, một lớp trắng, một lớp xanh... căn bản nhìn không ra là gì hết.

Trận đấu hung tàn hiểm ác nhất thiên hạ, đến từ sư đồ có trình độ cao nhất, sư phụ tuyệt tình nhất và đồ đệ thâm trầm nhất. Không biết đã qua bao lâu rồi, trong khoảng thời gian Thái Nghiên nhắm mắt tiếp nạp thần thuật, hai người đó chiến đấu, bóng dáng màu kim đã dần đần phun ra máu, bóng hình tím nhạt bước đi cũng bắt đầu lảo đảo, người trước vì sự liên hợp nhiều lần thất bại đã tẩu hỏa nhập ma, người sau vì mục tiêu của mình, đã phải chịu bao khổ cực, từng bước thận trọng cho tới ngày hôm nay, cũng đã tận tâm tàn lực rồi. Ý thức của người trước đã bắt đầư bị rối loạn, chỉ nhớ phải giết người trước mặt mình mà thôi. Người sau vì người trước đã tính toán với mình đã quá lâu rồi, lâu tới nỗi hắn không thể bao dung để ông ta sống trên thế gian này nữa, trong cuộc đời chỉ còn một việc cuối cùng là giữ chặt ông ta, hủy diệt ông ta, sau đó tác thành cho nàng. Cả hai đều ở trạng thái cùng đến chỗ chết, đó cũng là kết quả cuối cùng.

"Ầm", một âm thanh xé tai vang lên. Hai người bắt đầu đánh nhau, Trường Thanh Điện chủ ấn lòng bàn tay vào tim của Trưởng Tôn Vô Cực, khuỷu tay Trưởng Tôn Vô Cực đặt ở yết hầu của Trường Thanh Điện chủ. Hai bóng dáng đều hơi run lên, đều nỗ lực tiến gần đến đối phương thêm một chút nữa. Vết thương của hai người đều đang phun máu, bắn lên y phục của đối phương.

"Ngươi... ngươi..." Trường Thanh Điện chủ đầu óc đã thật sự rối loạn, huyết mạch đã trở thành các đường rối tinh, chằng chịt vướng hết vào nhau, không phân biệt được, không cắt đứt được cũng không gỡ ra được, xoắn bệnh vào nhau tới chảy máu, tim ông ta đập vang dội, như đang thúc ngựa chạy, chạy thẳng tới lồng ngực. Trong lúc hỗn loạn như vậy ông ta vẫn không từ bỏ mà hỏi: "Ngươi... tại sao ngươi...".

"Công lực của ta... đã phục hồi rồi..." Trưởng Tôn Vô Cực cũng đang thở gấp, khuôn mặt trắng bệch vẫn cười lạnh như cũ, "...đỉnh Tiếp Thiên, vốn dĩ là... nơi tôi phải đi... không dùng cách tới đó, tại sao ông lại yên tâm... để tôi đi tới nơi đó chứ?"

"Thái Nghiên... và ngươi thông đồng..."

"Đúng vậy..." Trường Tôn Vô Cực cười, "Khẩn Na La Vương... của ông... sớm đã được tôi chăm sóc..."

"Nó không phải là... kẻ địch của ngươi..."

"Từ trước tới nay... đều không phải..."

"Ngươi... ngươi có được thứ đó của sư phụ..."

"Trường Thanh... tam thuật..."

Trường Thanh Điện chủ chấn động không thể tưởng tượng nổi trừng mắt nói: "Thất truyền... thất truyền..."

"... Đó chỉ là... chúng ta tin như vậy mà thôi..." Trường Tôn Vô Cực nói một cách nhè nhẹ, "Mạn Đà La Diệp... đã bị tôi hóa rồi... hồn châu... là tôi làm giả đó... thứ mà ông vừa nhận là bạo hồn của... Dạ Xoa Vương Tư Không Kỳ... còn có Liệt Tâm... ông cũng biết rồi đó, chính là trên điện…”

"Được... ngươi được lắm..." Trường Thanh Điện chủ cũng cười, vừa cười thì hộc máu, tim ông ta đập mỗi lúc một nhanh, gần như có thể nghe được tiếng tim đập kịch liệt của ông ta, huyết dịch trong người ông ta cũng ngày một chảy nhanh hơn. Một trăm năm mươi năm trước, linh hồn của Dạ Xoa đại vương vừa kiêu ngạo vừa điên cuồng, đã dùng cách thức hung hãn nhất công kích cơ thể đã nhiều lần bị ám sát đầy vết thương này, muốn đưa ông ta vào lao ngục vĩnh viễn không thể nào thoát ra.

Ngụm máu đó bắn lên mặt của Trưởng Tôn Vô Cực, hắn không tránh, cũng không còn sức để tránh nữa, ngụm máu đó giống như hoa anh túc rơi trên bờ má trắng như tuyết của hắn, rõ ràng đến kinh ngạc, Trường Thanh Điện chủ nhìn hắn giống như nhìn một đóa anh túc vậy, đệ tử ông ta hết mực thương yêu, cao đồ tài năng của ông ta, Sư tổ sáng lập tông giáo chuyển kiếp, thiên tài từ trước tới giờ của Trường Thanh Thần điện, ông ta cứ tưởng rằng mình rất hiểu Trưởng Tôn Vô Cực, nhưng hôm nay nhìn lại ông ta còn rất xa mới có thể hiểu rõ hắn.

Tâm tư ấy trầm mặc, nhiều năm nay ngụy trang lừa gạt tất cả mọi người... thật là đáng cười, cái gì mà Thái Nghiên tranh vị với hắn? Hóa ra cũng chỉ là mượn cớ để kéo dài chuyện tiếp vị thôi, thảo nào mỗi lần nhắc tới tiếp vị, Thái Nghiên và hắn đều tỏ ra mâu thuẫn, cả hai làm như vậy để chuyển sự chú ý của ông ta. Chính bởi vì sự tranh đấu giữa Thái Nghiên và hắn nhiều năm nay tiêu hao vô số tinh lực của trên dưới Thần điện, mọi người bận với việc đấu tranh, không có thòi gian chú ý tới Đại lục Năm châu, để cho Yêu sen ngày một lớn mạnh, an nhiên trưởng thành dưới bộ cánh che chở của hắn, chờ tới khi nàng tới, hắn không tiếc thân lấy mình ra làm mồi nhử, hồi sinh ở trong đất chết, dưới sự bảo hộ của địch thủ Thái Nghiên thực chất là đồng minh tới đỉnh Tiếp Thiên, có được Trường Thanh tam thuật Sư tổ truyền lại, xóa bỏ đi Mạn Đà La Diệp - thứ duy nhất mà ông ta có thể khống chế, từng bước thận trọng, lừa cho ông ta hân hoan mà thu bạo hồn, đồng thời đối mặt với ông ta và Thái Nghiên...

Hay, tâm kế hay lắm!

A... Không có tâm kế nào kinh động tới vậy, làm thế nào để động tới người đã vào nửa cảnh giới của thần như ông ta? Không có mưu kế nhiều năm sắp đặt che giấu như vậy làm sao có thể lừa gạt được cả Thần điện, đến Ca Lâu La Vương cũng may áo cưới cho hắn rồi(*)!

(*) May áo cưới cho người khác: ý chỉ một người chạy ngược chạy xuôi lo liệu, cuối cùng bản thân chẳng được ích lợi gì mà ngược lại lại tạo thành chuyện tốt cho người khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: châulan, hienbach, kadzeo, munliz
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 351 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Thụy, phuongktqdk48, tuyetbongmummy, ú nu ú nù và 513 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Vương Tử
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 347 điểm để mua Bò nhảy múa
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.