Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 351 bài ] 

Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên

 
Có bài mới 10.07.2018, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4954
Được thanks: 14437 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập) - Điểm: 12
Hai mươi mốt năm trải qua gian khó giày vò, hai mươi mốt năm lênh đênh bể khổ, hai mươi mốt năm phiêu bạt đường dài, hai mươi mốt năm liều chết tiến lên, đổ mồ hôi xương máu, lìa tâm can, từng bước từng bước, lấy máu tươi và sự khổ để dấn bước đấu tranh đi đến mục tiêu phía trước, trăn trở mưu sinh trong gió mây thất quốc, không biết bao nhiêu lần đối diện với cái chết, vô số lần rơi vào tuyệt vọng, cả người thương tật khó mà đếm hết, đau khổ khó mà nguôi ngoai, kéo dài như ác mộng vậy.

Chỉ vì một câu này - Ngươi có yêu cầu gì, nàng đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần, khi bản thân cuối cùng đã vào được Trường Thanh Thần điện, khi Điện chủ đã hỏi nàng câu này, nàng sẽ kiên định, không chút do dự mà đáp lại rằng: Tôi muốn về nhà!

Tôi muốn về nhà - tâm trí nàng đã gào thét câu này hai mươi mốt năm nay, trải qua bao khổ nạn cũng chưa một lần dao động, chưa khi nào thay đổi cũng chưa từng đi lệch, ước mơ cuối cùng của nàng. Nếu bỏ lỡ ngày hôm nay, đừng nói tới tất cả gian khổ trước đây đều hóa thành tro bụi, mà từ này về sau vĩnh viễn sẽ không còn cơ hội nữa. Có được câu nói này quá gian nan, gian nan tới mức mỗi lần nghĩ tới toàn thân nàng liền run rẩy. Nàng thật sự đang run rẩy, phong thái kiên định điềm tĩnh như hồ tĩnh lặng bỗng nhiên nổi sóng, cái run rẩy đó có lẽ là xuất phát từ đáy lòng, chân động khiến các mạch máu trên toàn cơ the đều đang sôi sục, hàm răng của nàng trên dưới va vào nhau phát ra âm thanh nhỏ.

Những chuyện cũ không thể nào quên được trong đời phút chốc lại ùa về. Bệnh viện phủ tuyết trắng... dáng mẹ tiều tụy... căn phòng sơ sài... hoa cải chíp ngoài cửa sổ... đợi chờ trước giường bệnh... Câu chuyện cổ xưa... con vịt trên bìa phong thư... bàn tay già nua đầy đồi mồi vuốt trang sách cũ nát... Mạnh Phù Dao đột nhiên khuỵu xuống.

Nàng quỳ dưới bậc thang lạnh lẽo, nghiêng người, hướng về phía không gian xa xăm kia, cung kính dập đầu ba lạy. Sau đó nàng cúi thấp xuống đất, áp khuôn mặt lên thang ngọc lạnh lẽo, trong cái lạnh giá thấu xương đó, thấp giọng, bình thản nói: "Xin hãy thả Trưởng Tôn Vô Cực."

Xin hãy thả Trưởng Tôn Vô Cực.

Nước mắt từ từ rơi, chỉ có một giọt rơi trên thang ngọc thấm sâu vào vân của ngọc thạch, mảnh nhỏ màu trắng đó giống như các tế bào bị nhiệt độ nóng làm rạn nứt, trở thành những vết sẹo không bao giờ lành lại được.

Mẹ, con xin lỗi mẹ. Trong đời người có rất nhiều thứ quan trọng hơn cả tâm nguyện của mình, đó là những thứ đáng trân trọng nhất mà con hết sức yêu thương và mong muốn tác thành, khoan dung và từ bỏ, hi sinh và thấu hiểu; dễ dàng từ bỏ và nỗ lực đấu tranh, những thứ viết trên quãng đường đầy xương máu của con, mãi mãi sáng lấp lánh, chiếu rọi tương lai phía trước của con. Không có Trưởng Tôn Vô Cực, không có bọn họ, con không thể đi tới hôm nay, con không thể phụ sự hi sinh của vô số người vì con mà từ bỏ tính mạng.

Chặng đường con đi luôn có họ đồng hành, cuộc đời của con là do họ ban tặng, trên con đường chông gai mà con đi, chính họ đã dùng tính mạng để trải nên, vết sẹo của con là bọn họ dùng tâm huyết của mình làm chỉ, khâu vá lại cho con. Cho tới hôm nay, con không thể nào tiếp tục vứt bỏ những ký ức đã khắc sâu trong máu và trong cuộc đời của con được. Đó là ánh sáng của cuộc đời con, dù có mong manh và le lói, nhưng lại không có bất cứ năng lực nào có thể dập tắt được.

Tha thứ cho con.

Nàng phủ phục trên nền đá, chỉ vừa mới nói được vài từ ngắn ngủi nhưng đã như dùng cạn hết sức lực của cả đời người. Bốn phía im lặng, hoa ngô đồng tím nhạt lả tả rơi, mùi hương ngọt dịu bất tận trong gió không thể che dậy được khoảnh khắc lựa chọn khó khăn này, sự từ bỏ lạnh lẽo.

Trong lời nói của Trường Thanh Điện chủ cũng có vài phần ngạc nhiên, ánh mắt trong bóng tối kia lạnh lùng đi vài phần. "Trưởng Tôn Vô Cực là đệ tử của điện ta, liên quan gì tới ngươi?"

Mạnh Phù Dao đứng thẳng dậy, nhìn ông ta, nói từng lời từng chữ: "Chỉ có một tâm nguyện này."

Trường Thanh Điện chủ không nói gì, mãi lâu sau mới đáp, "Người này sắp chết, không thể cứu được."

Mạnh Phù Dao lắc lắc đầu rồi lập tức nói: "Cứu sống Trưởng Tôn Vô Cực."

"Ngươi có tư cách gì đưa ra yêu cầu này?" Trường Thanh Điện chủ lạnh nhạt nhìn nàng, "Bổn tọa có nói sẽ đáp ứng hai yêu cầu của ngươi sao?"

"Không phải ông muốn mạng của tôi sao?" Mạnh Phù Dao cười một cách đau thương, đứng hẳn dậy, giang rộng hai tay, "Đổi lấy tôi, có được không?"

"Phù Dao!" Chiến Bắc Dã hét lớn điên cuồng xông lên.

Mạnh Phù Dao vừa vung tay, một con dao găm đã đặt trên cổ tay nàng. "Đừng qua đây, không thì ta chắc chắn sẽ chết nhanh hơn huynh chạy đó."

Chiến Bắc Dã chôn chân tại chỗ, sắc mặt tái mét, toàn thân run rẩy, Lôi Động cau mày đứng nhìn, Cốc Nhất Điệp bỗng thở dài.

"Không cần tiếp tục vòng vo nữa." Mạnh Phù Dao từ từ tiến lên phía trước, "Tôi đã đạp cửa của ông thì đã không có ý định sẽ sống sót đi ra từ cửa này, ông muốn tôi đền mạng cũng được, muốn dùng tôi vào việc khác cũng được, chỉ cần ông thả Trưởng Tôn Vô Cực, Mạnh Phù Dao tôi đây muốn chém muốn giết - tùy ông".

Trường Thanh Điện chủ nhìn sâu vào mắt nàng, cô gái này tuyệt nhiên không chút sợ hãi, ông ta thể hiện uy phong thần lực của bản thân cũng không làm nàng biến sắc, chính vì như vậy càng không thể giữ lại.

"Bổn tọa lấy mạng của người làm gì?" Một lúc lâu sau ông ta mới lạnh lùng đáp, "Vô Cực vốn là Thánh chủ của điện ta, không cần ngươi phải tới cứu, nhưng hắn mang trên người trọng tội, vốn dĩ phải chết, hôm nay ngươi đã tới đây đưa ra tâm nguyện, bổn tọa sẽ theo quy định mà làm, phàm là người cầu xin Trường Thanh Điện chủ ta, đều bị buộc phải để lại một thứ gì đó của bản thân, ngươi hãy chọn đi."

Tay ông ta vừa vẫy, ở nơi nào đó phía sau đại điện bỗng phát sáng, xuất hiện màn che màu vàng hơi đỏ, sau màn che là một cái bát long bảo đinh(*) màu ánh kim, cái đỉnh xoay chuyển từ từ, những con rồng trên đó đều há to miệng dữ tợn.

(*) Đỉnh quý có gắn tám con rồng.

"Có tám lựa chọn, tự qua đó chọn." Trường Thanh Điện chủ bình thản nói, "Xem vận may của ngươi".

"Để ta chọn!" Phía sau nàng đột nhiên có tiếng hét lớn, Chiến Bắc Dã lao về phía trước, "Ta thay nàng".

Trường Thanh Điện chủ chỉ hất tay áo Chiến Bắc Dã lập tức bị chặn trên bậc thang, hắn không nói lời nào rút kiếm khỏi vỏ, đối đầu với hư không tựu phách đang ngăn cản mình, kiếm quang rất thuận lợi vượt qua tầng cản trở đó, hắn mừng rỡ tiếp tục tiến lên, nhưng kiếm quang có thể xuyên qua còn hắn lại không thể. Chiến Bắc Dã vô cùng tức giận, soạt một tiếng quay mũi kiếm lại, hét lên, song không đánh về phía trước nữa, mà hướng về phía Trường Thanh Điện chủ chém xuống.

Trường Thanh Điện chủ cau mày nhìn hắn, tay áo màu ánh kim khẽ cử động, ánh sáng màu xanh nhạt lấp lánh thoáng hiện ra, ngón tay của ông ta nhẹ nhàng tóm lấy mũi kiếm, khẽ khàng ném Chiến Bắc Dã bay tới trước mặt Lôi động, bình thản nói: "Lôi huynh, xin hãy trông coi đồ đệ cho tốt".

Lôi Động đưa tay đỡ lấy Chiến Bắc Dã rồi lập tức ra hiệu cho hắn, oang oang nói: "Tôi nói này Điện chủ, đừng có ức hiếp người quá đáng, nếu không tôi cũng thấy chướng mắt đó."

"Bổn tọa nói rồi, đều dựa vào tự nguyện, nhưng phải xem vận may." Trường Thanh Điện chủ thần sắc không đổi, "Nếu nàng ta vận khí tốt thì cũng có khả năng một sợi tóc cũng không mất." Trường Thanh Điện chủ nói như vậy cũng không có chỗ nào sai, Lôi Động không có cách nào ra tay.

Mạnh Phù Dao mỉm cười, nhìn về phía Chiến Bắc Dã khẽ nói: "Bệ hạ... Người rất tốt... có điều... ta xin lỗi".

Chiến Bắc Dã vốn chăm chú quan sát nàng, nghe thấy câu này bỗng quay đầu. Một thoáng quay đầu đó, có một hạt nước bay cắt qua thành đường vòng cung, rơi trên cột trụ của điện. Nam nhi không rơi lệ là bởi vì chưa tới lúc đau lòng thôi. Chiến Bắc Dã tưởng rằng cả đời này, lòng hắn đã nếm trải đủ đầy những đau khổ tột cùng rồi. Những tháng ngày vinh hiển mà cô đơn đó, những nhớ nhung khắc cốt ghi tâm, những lưỡng lự chần chừ trong đêm dài yên tĩnh, những tuyệt vọng dần lĩnh ngộ ra trong quá trình theo đuổi, rõ ràng biết theo đuổi nàng là sẽ đau sẽ thương tổn, song sẽ không nuối tiếc. Hắn tưởng mình rất đỗi kiên cường, có thể vượt qua sự giày vò của những nỗi đau vô bờ bến. Vậy mà, thời khắc này đây hắn mới biết, trên thế gian này có những đau đớn vĩnh viễn không bao giờ là đủ. Phù Dao... Tại sao lại nói ra câu đó? Nàng chưa từng nợ hắn điều gì. Điều mà Chiến Bắc Dã hắn thật sự sợ, không phải là không có được nàng... Mà hắn chỉ sợ nàng không hạnh phúc, không vui vẻ, không được phúc thọ dài lâu.

Manh Phù Dao tròn mắt, mỉm cười nhẹ nhàng bước lên bậc cao, đứng trước đỉnh màu ánh kim. Trong đại điện là một màn mịt mờ, ngoài bát long bảo đỉnh màu ánh kim ra nàng không nhìn rõ cảnh vật nào hết, nhung dường như có ánh mắt đang nhìn nàng từ góc tối, song khi nàng đưa mắt tìm kiếm lại không nhìn thấy gì cả.

Nàng nghĩ một hồi rồi hỏi: "Tôi phải đưa đồ của tôi cho ông nhưng ông làm thế nào để tôi tin ông sẽ thực hiện lời hứa của mình, sẽ không để tôi thấy tôi hi sinh vô ích?"

"Bổn tọa nhất ngôn cừu đỉnh, lẽ nào lại phản lại lời mình?" Trường Thanh Điện chủ lạnh lùng đáp.

"Tôi chưa bao giờ tin vào thần thánh. Mạnh Phù Dao đáp lại lạnh lùng hơn.

Trường Thanh Điện chủ bình thản nhìn nàng, có thể khiến nàng cam tâm tình nguyện để chết sẽ tốt hơn là ra tay giết, nếu không thì yêu nữ này lúc gần chết mà phẫn nộ cũng không dám bảo đảm sẽ không gây ra đại họa. "Bổn tọa lấy tôn vinh vĩnh hằng và sự trường tồn của Trường Thanh Thần điện để thề", ông ta đáp rồi giơ tay, ngón tay ấn vào hai mắt của phi long trước cửa cửu nghi đại điện, "Nhất định sẽ giữ lời hứa, nếu phản lại lời thề, thân xác sẽ bị đày đọa, vĩnh viễn lưu đày nơi địa ngục."

"Ông đáng lẽ phải ở dưới địa ngục." Mạnh Phù Dao lạnh lùng đáp, quay đâu nhìn miệng rồng lớn, đưa tay vào trong nàng sẽ bị lấy đi những gì? Nàng sẽ mất đi đôi mắt? giọng nói? Sức khỏe? Hay là...

Ánh mắt nàng liếc qua mặt Trường Thanh Điện chủ, rồi lại nhìn đi nơi khác nữa, hình như nàng phát hiện được gì, bỗng cười khinh bỉ. Không cần chọn lựa nữa. Sự chọn lựa này không hề nhẹ nhàng như vậy. Bàn tay đưa ra sắp chạm vào bát long bảo đỉnh ánh kim của nàng từ từ thu về, nàng nói: "Có gì đáng để chọn?"

"Hả?" Trường Thanh Điện chủ sắc mặt lạnh lùng, lông mày nhếch cao, thái độ có vài phần kỳ lạ.

"Tôi chỉ có thể đưa cho ông máu của tôi mà thôi." Mạnh Phù Dao một tay vỗ bẹp bảo đỉnh, quay người cười nhạt, "Những thứ khác tôi sẽ không đưa đâu".

“Ngươi sao có thể nói một đằng làm một nẻo như vậy!", đuôi mày của Trường Thanh Điện chủ dựng thẳng lên, "Ta cần máu của ngươi làm gì?"

"Nếu ông không muốn, tôi chỉ có thể cho ông đổ máu."

"Ầm."

"Bịch."

Giữa đất trời bỗng ánh lên một đóa sen hồng như một ngọn lửa! Ánh sáng trong đại điện cuồn cuộn dâng trào, hai tiếng kêu vang dội cùng lúc vang lên, kèm theo là hai vầng sáng phút chốc bao bọc lấy đại điện, đại điện trong nháy mắt tràn đầy ánh sáng mù mịt, chiếu rọi hai bóng dáng xuất hiện đồng thời.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: BeeBen, Gió, Nguyêtle, châulan, hienbach, kadzeo

Có bài mới 11.07.2018, 10:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4954
Được thanks: 14437 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập) - Điểm: 11
Một người là Mạnh Phù Dao, đưa tay kéo phăng tấm màn che, trong tiếng rắc rắc gãy vụn, nàng nắm lấy bảo đỉnh nặng trịch ném về phía Trường Thanh Điện chủ, ánh sáng trắng ngọc hơi hồng giữa lòng bàn tay phản chiếu lên hàng mày đậm đầy anh khí của nàng.

Một người là Đế Phi Thiên, một chưởng phá tan Cửu Nghi đại điện, vừa như hung thần ác liệt lại vừa như một kẻ phong thái ưu nhã xông vào trong, tay còn lại lôi kéo rất nhiều người, không để bọn họ chạy cũng không để bọn họ tiếp cận, miệng vẫn còn thoải mái cười nói: "Coi như ngươi thông minh, không bị lừa vố này".

Hắn ta đỡ một nam nhân áo xanh bằng một tay, hai người như đang đối chưởng, mái tóc dài phía sau đầu vẫn bay bay đầy sức sống, kéo theo vô số những cái bóng màu xám đen, vây quanh một đám người y phục khác biệt.

Mạnh Phù Dao không quen biết những người này, Lôi Động lại nhìn có vẻ ghen tị, Đế Phi Thiên này thật sự thần dị gần giống yêu rồi, dựa vào sức mạnh của một mình hắn ta mà có thể chiến với đại bộ phận Thiên vương Trưởng lão của Trường Thanh Thần điện!

Một đường sáng màu trắng vượt chân trời, mãnh liệt tới mức gần như muốn phá tan cả đại điện, Mạnh Phù Dao phẫn nộ tung một kích sát khí bay khắp nơi, Trường Thanh Điện chủ chỉ cười khẩy rồi búng ngón tay, chiếc kim đỉnh như muốn đè bẹp trời đất bỗng trở thành bột kim loại tiêu tan giữa không trung. Những vẫn còn một đoạn ánh sáng màu kim chưa bị dập tắt, xông thẳng về phía Mạnh Phù Dao.

Mạnh Phù Dao bay lướt qua nó, tư thế lướt qua như thể không có vật gì, nhưng mà ánh sáng màu kim đó đột nhiên hóa thành ngàn tia sáng, giống như một chiếc lưới bao phủ lấy nàng, ngón tay Mạnh Phù Dao vừa vung lên, năm ngón như sen hồng phát quang chói lọi, xé rách chiếc lưới màu kim đó, nhưng vẫn còn một tia trong số đó, xuất thần nhập quỷ bắn qua cánh tay trái của nàng.

Máu tươi bắn ra, xa hơn mười trượng rồi rơi trên thang ngọc, lẫn với đám mưa bột kim, hòa vào màu tím nhạt tươi     đẹp của hoa ngô đồng. Tất cả người trong điện đều bị chấn động, tới Đế Phi Thiên cũng nghiêng đầu quan sát. Ánh mắt     hắn ta có phần kinh ngạc, cũng có phần không cam tâm, bản      thân ngủ quá nhiều rồi, tới mức không lên được cảnh giới, để bây giờ đến cả Thiên cơ cũng có thể đối phó được hắn ta, cũng không còn cơ hội để đấu với thần như thế này nữa, thật sự là thụt lùi rồi. Trong đời không thể chiến đấu với cường địch một trận quả là chuyện vô cùng đáng tiếc.

"Trả Kim Cương lại cho ta!" Hắn ta đột nhiên hét lên. Chiến Bắc Dã lập tức vứt con Kim Cương trên bả vai đi. Chim ngũ sắc rực rỡ bay giữa không trưng, tất cả mọi người đều nhảy lên cướp, Trường Thanh Điện chủ hình như cũng muốn ra tay nhưng lại do dự một đoạn. Khí xanh trên mặt ông ta liên tục biến đổi hết sức mãnh liệt, nhưng lúc này đang hỗn loạn, nên không ai chú ý.

Đế Phi Thiên đưa tay ra triệu Kim Cương, lập tức hai Trưởng lão nhảy lên cướp, một người mặt xanh tóc bạc, đeo mặt nạ Tu La lộ ra dung mạo vô cùng hung dữ, người kia thân hình vạm vỡ, y bào thêu một con rắn lớn, trong khi hành động đột ngột có tiếng vang lên, chấn động tới nửa tòa đại điện rồi oang oang vọng lại.

"A Tu La Vương, Ma Hô La Già Vương!" Ca Lâu La Vương mặc y phục màu lam vẫn đang không ngừng đối chưởng với Đế Phi Thiên hét lớn, "Đó là chân hồn Vu thần, nhất định phải giết!"

Lời của y chưa dứt thì hai người nữa đã xuất hiện, hai luồng ánh sáng trắng đen nhấp nháy, rào rào từ không trung đáp xuống mặt đất, A Tu La Vương và Ma Hô La Già Vương bị đánh lui, Kim Cương đã rơi vào tay của Đế Phi Thiên.

Tiếng của Ma Hô La Già Vương lớn như tiếng sấm: "Lôi Động, Cốc Nhất Điệp, các ngươi dám nối giáo cho giặc!"

"Ta có động thủ sao?" Tiếng Lôi Động còn to hơn y, nếu tới gần một chút có thể bị ù tai, "Đột nhiên ta cảm thấy nơi này rất mát mẻ nên muốn đứng thôi mà."

Lão đứng đó, thân hình vạm vỡ như cánh cửa, vừa hay cản được đường.

"Ta không thích cậy đông đánh yếu." Cốc Nhất Điệp không muốn tranh cãi, cau mày bình thản đáp, "Mặc kệ ngươi là ai."

Đế Phi Thiên nhếch mày, bàn tay đang đối chưởng với Ca Lâu La Vương bỗng cử động, cười nói: "Để ông cho ngươi chơi một trò mới lạ."

Ca Lâu La Vương cảm giác lòng bàn tay dường như có vật gì lạ, lập tức rụt về, cái tên đang rất thích thú khi trói được y rất lâu ấy sao có thể thả y ra như vậy được. Y vừa quay lại nhìn thấy tay áo của Đế Phi Thiên vẽ ra một ranh giới không ai có thể xâm nhập trong đại điện cả bốn phía đều là địch này, hắn ta cười nói: "Lát nữa ông đây sẽ dạy bảo ngươi".

Sau đó hắn ta ngước mắt nhìn Lôi Động và Cốc Nhất Điệp nói: "Này, bảo vệ ta".

"Tại sao quanh đi quẩn lại ta lại đi giúp hắn vậy?" Lôi Động khó hiểu ngẩng đầu lên trời nghĩ nửa ngày cũng không ra đáp án, đành bỏ qua, bước lớn ầm ầm qua đó cùng đứng, "Ta đây không bảo vệ ngươi, ta đây chỉ đứng ở đây thôi!"

Cốc Nhất Điệp chau mày nhìn Lôi Động rồi bình thản đáp: "Ngươi đó, tốt thì không học, toàn học cái xấu."

Lôi Động nhìn lên trời ra vẻ không nghe thấy gì...

Ca Lâu La Vương cau mày nhìn Đế Phi Thiên chuẩn bị hợp hồn với Kim Cương, bụng nghĩ xem nên tính toán thế nào, y vẫn không hiểu nổi Điện chủ sư huynh lợi dụng y để cầm chân Đế Phi Thiên có ý đồ gì. Giờ đây Thánh chủ thất thế, Thần điện bát bộ và các Trưởng lão, ngoài Thất Trưởng lão quản lý bộ Dạ Xoa và hai bộ khác trong Thiên Long ra, đại bộ phận đều trung thành cống hiến hết mực cho y, tại sao Điện chủ không tiếc thương bản thân, tổn hại thực lực, cùng sống chết đấu với người như Đế Phi Thiên làm gì nữa?

Y thoáng dao động, ngước mắt nhìn lên Trường Thanh Điện chủ, gần đây khí xanh trên lông mày ông ta xuất hiện liên tục, chắc hẳn ngày phi thăng sắp tới? Trước khi Điện chủ phi thăng phải lập tức trao lại đại vị, tương lai Trường Thanh Thần điện là của y rồi, hà tất phải có thêm nhiều kẻ địch làm gì? Còn Đế Phi Thiên hiếu chiến kia... nghĩ cách để dụ hắn ta đánh nhau với Điện chủ sư huynh là được.

Suy nghĩ đã định, y lùi về sau một bước, ra hiệu với mấy vị đại vương, mấy người đó ngầm hiểu, vẫn tiếp tục công kích nhưng chỉ phát ra tiếng mà không có lực, dù sao thì Lôi Động và Cốc Nhất Điệp đều lừng danh thiên hạ, nhất thòi không đánh lại được cũng là lẽ thường tình. Ánh mắt Lôi Động lại hết sức buồn bực, còn tưởng sẽ được đánh một trận lớn không ngờ lại có âm dương quái khí như vậy, thật là một trận đánh không có khí thế nhất từ trước tới giờ...

Đế Phi Thiên bên này đánh rất kỳ lạ, Mạnh Phù Dao bên đó đang sắp bị rơi vào nguy hiểm. Không kể tới các đám quân đen ngòm bên dưới đại điện, chỉ một Trường Thanh Điện chủ thôi cũng như núi cao biển rộng, sừng sững đứng trước mặt rồi. Kim đỉnh ném qua bị Trường Thanh Điện chủ một tay hóa giải, biến thành hàng ngàn tia sáng bắn thương cánh tay trái của nàng, Mạnh Phù Dao cũng biết nàng vẫn không phải đối thủ của ông ta, không chỉ nàng, tất cả những người ở đây đều không phải. Sau khi Đế Phi Thiên hợp hồn có thể cùng chiến với nàng, nhưng trong thời gian Đế Phi Thiên hợp hồn liệu nàng có trụ được không? Còn chưa kể tới Thần điện bát bộ, còn cả Thất Trưởng lão vẫn chưa ra tay nữa. Có lẽ mạng này của nàng phải bỏ lại nơi này rồi, có điều nếu chuyện đó xảy ra thì có sao đâu chứ? Thoải mái vứt đi hận thù, thong dong tự tại ở Trường Thanh, có bao nhiêu người có thể sảng khoái bước vào cửa lớn của Trường Thanh Thần điện, có bao nhiêu người đã sống sảng khoái như thế này?

Vào lúc này, quân đội Đại Uyển có lẽ đã đặt chân lên lãnh thổ này rồi, ngươi ép ta thịt nát xương tan ta sẽ trả ngươi ngàn dặm xác chết.

Thế là đủ rồi!

Nhung lúc này nàng vẫn không thể nghĩ ra Trưởng Tôn Vô Cực đang ở đâu.

Ban nãy khi nàng chuẩn bị đưa tay vào miệng rồng, bỗng nghe thấy một âm thanh cực nhỏ vang lên, âm thanh đó tuy không phải tiếng nói nhưng truyền tới rất kỳ lạ, không biết tại sao lòng nàng thắt lại, bất giác dừng tay mà chẳng có lý do.

Nàng cứ nghĩ là Vô Cực, nhưng nếu Vô Cực nhìn thấy nàng rồi tại sao lại không xuất hiện? Vì hắn đang mang trọng tội không thể xuất hiện hay vì nguyên nhân khác? Trái tim Mạnh Phù Dao như thể bóp nghẹt, đau đớn và bất an như một con rắn bò khắp các mạch máu trong cơ thể nàng, nó bò tới đâu cảm giác nghẹt thở lan truyền tới đó, nàng gắng gượng ổn định tinh thần, giương mày lạnh lùng nhìn Trường Thanh Điện chủ.

Trường Thanh Điện chủ càng lạnh lùng hơn nữa nhìn nàng. Sự việc tới ngày hôm nay, dù cho có phải vứt bỏ cơ hội Sư tổ chuyển kiếp, trùng hưng Thần điện cũng không thể giữ lại bất cứ mầm họa gì cho Thần điện Trường Thanh! Ông ta dồn sức khóa chặt Mạnh Phù Dao, đột nhiên giơ tay lên tóm. Phía sườn Mạnh Phù Dao vang lên tiếng xé không gian, không gian bốn bề chợt phát ra tiếng kêu soàn soạt như tờ giấy mỏng bị vo viên, xé toạc. Từng đợt chân khí bị bóp nghẹt như thể muốn cuốn Mạnh Phù Dao vào bên trong, nắm chặt rồi siết tới chết.

"Vù!" Dải kiềm dài màu đỏ đậm từ từ lướt qua, một kiếm dũng mãnh vung ra. "Xoẹt!" Mười ngón tay trắng ngọc chém một nhát vào luồng sáng nhẹ đang lay động trong không trung.

Không gian chấn động liên tiếp khiến cả đại điện dường như cũng chấn động theo, trường kiếm mà Chiến Bắc Dã phóng ra bỗng chuyển hướng, lao thẳng về phía tim của Mạnh Phù Dao, mười ngón tay chặn Mạnh Phù Dao cũng đột ngột giương cao, hướng về phía Chiến Bắc Dã.

Cả hai người đều kinh ngạc, ánh mắt vừa đối nhau phút chốc dốc sức quay người, bị lỡ nhịp vụt qua cả hai cùng lảo đảo, lùi về sau ba bước.

Trong một chiêu, lui.

Trường Thanh Điện chủ lộ rõ vẻ kinh ngạc, ông ta vốn nghĩ rằng một chiêu này có thể khiển hai người kia lập tức bỏ mạng, không ngờ bọn họ chỉ bị đẩy lui ba bước, chiêu này nhìn giống như võ công nhưng thật ra có dùng cả thần thuật lưu truyền của tổ tiên, đập tan không gian, đoạt mệnh đối phương trong phút chốc, ông ta tưởng rằng trong thiên hạ trừ Ca lâu La Vương sư đệ của mình ra, ngoài đệ nhất Thiên cơ trong số Thập cường giả mà nhân gian hay nhắc tới ra, không có kẻ nào có thể chịu được.

Yêu sen này lẽ nào lại mạnh tới vậy?

Vậy thì càng không thể giữ lại rồi.

Tuy kinh ngạc nhưng đối với ông ta mà nói, giết hết tất cà người ở đây vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay, người - thần vốn khác nhau một trời một vực, nếu không tại sao một người có dã tâm như Ca Lâu La Vương lại chưa từng dám ra tay với ông ta?

Ông ta cười lạnh, lại bắn ra một ngón tay. Manh Phù Dao bỗng cảm thấy trước mắt đen kịt. Không phải là màu đen khi bị đánh tới ngất xiu, mà là trời đất khi đó đổi màu đen, như thể đất trời bị thần tiên đột ngột kéo bức màn đêm tối xuống, hoặc là đưa tay che đi mặt trời trên cao, hoặc là thí luyện tất cả những sự vật đen tối trên thế gian, cùng lúc tất cả đều giội xuống trước mắt nàng.

Không chỉ đen mà còn mất đi trọng lượng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Nguyêtle, châulan, hienbach, kadzeo
Có bài mới 11.07.2018, 22:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4954
Được thanks: 14437 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập) - Điểm: 11
Cảm giác như ở Vân Phù lại quay lại, nhưng ở nơi đó nàng vẫn có thể bay lượn, còn lúc này nàng cảm thấy năng lượng trong người như bị rút hết, hai vai nặng như thể ai đó đặt vô số ngọn núi lớn lên trên. Năng lượng cực lớn ngày hôm đó ép tới mức lục phủ ngũ tạng của nàng như bốc cháy, mắt hoa đi, chỉ cảm thấy cổ họng có gì đó ngòn ngọt, miệng nàng đã phun ra một ngụm máu xuống đất. Lúc này nàng không còn nhìn thấy gì nữa, tim đập như đánh trống, áp lực mạnh khiến huyết dịch toàn thân dường như đều chảy ngược, trong chớp mắt như thể muốn xé toạc da thịt bắn ra ngoài, đến cơ bắp hình như cũng bị mỏng đi vài phần, có một vài chỗ đã bắt đầu đỏ lên, đó là mạch máu dưới da bị phá vỡ, tiếp theo, động mạch và tim cũng có thể bị vỡ.

Trường Thanh thần thuật: Thương Thiên Chi Trọng(*).

(*)Thương Thiên Chi Trọng: Sức mạnh của trời.

Năng lượng lớn mạnh đó thế gian không có ai có thể chống lại được, Mạnh Phù Dao run rẩy, tay chống xuống đất, nghe rõ âm thanh của huyết dịch chảy khắp nơi trong cơ thể không thể khống chế của mình, nhưng nàng thà chết vẫn chống dưới đất, móng tay móc vào khe hở vân thạch, từng bước, không lùi. Bốn phía yên tĩnh vô cùng nhưng cũng rất ồn ào. Yên tĩnh là trời đất yên tĩnh, ồn ào là tiếng của nội tạng tâm can, Mạnh Phù Dao liều mình kháng cự, cơ thể chao đảo, vào lúc ấy có người qua dìu nàng dậy.

Người đó vừa đỡ nàng dậy thì trọng lượng bỗng chảy đi một nửa, cơ thể Phù Dao nhẹ dần đi, cảm giác huyết mạch trào dâng mà chết dần vơi, cố gắng nhìn lên, quả nhiên là Chiến Bắc Dã giúp nàng gánh đỡ. Đôi mày đen anh tuấn của nam nhân phút chốc nhuốm đầy mồ hôi, dưới áp lực cực lớn này, tư thế dìu nàng lên cũng vô cùng khó thực hiện, nhưng hắn lại tuyệt đối không từ bỏ.

Hai người dìu lẫn nhau, đứng vững không lùi.

Trường Thanh Điện chủ chớp mắt, đang định dồn sức ép tiếp tục bỗng liếc thấy hai bóng một đen một trắng thoắt ẩn thoắt hiện phía sâu đại điện. Hai cục tròn nhỏ dường như đang đánh nhau từ nãy đến giờ, con trắng cắn con đen một cái thật tàn nhẫn.

Nguyên Bảo và Hắc Trân Châu lại đánh nhau rồi...

Trường Thanh Điện chủ chau mày, có một chút phân tâm, ánh mắt vừa rời đi, Hắc Trân Châu đã đá Nguyên Bảo đại nhân ra ngoài, bay thẳng về phía Truờng Thanh Điện chủ.

Nguyên Bảo đại nhân kêu gào thảm thiết trong không trung, lao mình về phía tượng thần đại điện, nhìn tốc độ đó, nếu nó va phải thì một trăm phần trăm tan xương nát thịt.

Trường Thanh Điện chủ lại tiếp tục chau mày, thần thú trăm năm có một của Trường Thanh, từ trước tới nay là thần thú có ý nghĩa tượng trưng cho thần diện, một khi không còn nữa cũng đồng nghĩa với việc Thần điện sẽ suy sụp.

Tay áo của ông ta hơi nhấc lên, bắt được Nguyên Bảo đại nhân.

Nguyên Bảo đại nhân vừa chuyển mình, ôm chặt lấy ngón tay ông ta khóc lớn, tỏ vẻ cảm kích lắm. Trường Thanh Điện chủ đẩy nó ra, nhìn ngón tay đầy nước mắt nước mũi, chỉ tay ra vẻ khó chịu, lấy khăn lau tay.

Mạnh Phù Dao bỗng xông lên. Áp lực vừa được nới lỏng, nàng lập tức như gió cuốn, cuộn qua đó với tốc độ kinh hồn, mười ngón tay bắn liên tiếp giữa không trung, hàng chục đường sáng màu đỏ bắn ra tứ phía, cùng lúc nhằm về phía Trường Thanh Điện chủ!

Ánh sáng đỏ kéo dài khắp nơi trong không trung, như muốn cuốn lấy Trường Thanh Điện chủ. Trường Thanh Điện chủ cười khẩy, ấn tay xuống phía dưới, ánh sáng đỏ nháy mắt bị ép nhỏ, tiêu tan.

Mạnh Phù Dao đã tới rồi.

Nàng liên tục xông về phía Trường Thanh Điện chủ. Trường Thanh Điện chủ phẫn nộ, giơ tay ra muốn bắt nàng ném đi.

Hương thơm ngào ngạt dồn dập ập tới, nàng đứng trên chỗ thịt đầu tay cơ bắp mềm như gấm của Trường Thanh Điện chủ, ông ta từ khi sinh ra tới giờ chưa từng gần nữ sắc, trong nháy mắt bỗng ngơ ngác. Từ khi ông ta có được thần thuật của Điện chủ trước, chỉ cần tâm niệm dao động, là lòng bàn tay có thể đoạt mạng người khác, trong thiên hạ không một ai dám tới gần ông ta, từ nhiều năm nay ông ta đã không dùng tới võ công, nên không còn thông thạo các chiêu thức võ công nữa.

Bị Mạnh Phù Dao tiếp cận, ông ta nhất thời không phản ứng kịp, không biết phải dùng chiêu thức gì để đẩy ra. Chiêu này của Mạnh Phù Dao nếu như dùng với thiên cơ chắc chắn là tự tìm đường chết, nhưng dùng với Trường Thanh Điện chủ nhiều năm ngồi trên cao nhìn thì có vẻ hoang đường, song lại chính xác tới không thể chính xác hơn. Trong lúc ông ta ngơ ngác, Mạnh Phù Dao bỗng nhoẻn miệng cười.

Môi nàng tóe máu nhìn như một hung thần, hàm răng lộ ra, không biết từ lúc nào đã ngậm một thanh đoản kiếm cực nhỏ, tiếp theo đó nàng thình lình hất đầu. "Roạt!", thanh đoản kiếm trong lúc nàng hất đầu đã lóe sáng, như một tia chớp xoẹt qua đầu Trường Thanh Điện chủ, một vệt máu theo vết đoản kiếm vẽ ra một vòng cung màu đỏ đậm. Vòng cung đó không lớn, vết thương cũng không sâu, khi đoản kiếm còn dự định thừa cơ hội này cắt lìa cơ bắp của Trường Thanh Điện chủ thì lực thần thông từ trong người ông ta đã hất kẻ ám sát là Mạnh Phù Dao ra ngoài.

Mạnh Phù Dao bị bắn ra xa được Chiến Bắc Dã đỡ lấy, nàng tiếp đất tay vẫn còn nắm chặt đoản kiếm, cười lạnh.

Khi đó cả điện trên dưới đều phát ra tiếng hét kinh ngạc trong màn mưa máu, âm thanh như sóng biển cuồn cuộn, chấn động tới mức đại điện nổ ầm ầm.

Điện chủ đã bị thương!

Điện chủ, thần thông thiên nhân, độc bước thiên hạ nắm sinh tử của người khác hôm nay đã đổ máu ở cửu nghi đại điện.

Thất Trưởng lão mặt đã biến sắc. Không giống với các đệ từ bậc thấp của điện chủ, Thất Trưởng lão là người rõ nhất công pháp và lợi hại của môn này, thực lực chảy khắp cơ thể; có vẻ chắc chắn tới không thể đạp đổ nhưng một khi đã bị thương thì vết thương đó tuyệt đối không chỉ đơn giản là một vết thương nhỏ, tổn thương sẽ là cả chân nguyên!

Điện chủ không phải đã tu thành kim thân sao? Tại sao vẫn bị thương vậy?

Thần sắc của Trường Thanh Điện chủ càng u ám hơn. Người khác có thể không biết nhưng bản thân ông ta nắm rõ, cứ cho là Mạnh Phù Dao tiếp cận ông ta, thì ông ta cũng đâu có thể để một vũ khí thông thường trong nhân gian làm bị thương được? Thứ mà nàng cầm trong tay rõ ràng là đoản kiếm năm đó Sư tổ sáng lập tông giáo đã sử dụng trong truyền thuyết, có tên là "Liệt Tâm"! Tập hợp minh thép trên núi thần, chỉ rèn ra một đoản kiếm duy nhất trên thế gian, phá tan chân khí hôn nguyên trong thế gian, người bị đâm trứng ắt sẽ trọng thương. Cái đó cũng cùng một chất liệu với khóa của đỉnh Vân Phù, sớm đã mất dấu vết, chỉ còn là vật tồn tại trong truyền thuyết.

Mạnh Phù Dao lấy thứ này từ đâu?

Ông ta chắc chắn khi nàng lên điện, vật này vẫn chưa có trong tay nàng, vậy thì....

Ánh mắt của Trường Thanh Điện chủ dõi xuống đám vụn kim trên thang ngọc. Sau khi nàng lên điện, thứ mà nàng thật sự tiếp xúc chỉ có kim đỉnh đó mà thôi.

Có người... đã đoán được ông ta sẽ để Mạnh Phù Dao đi chọn đỉnh thần tế nên đã đặt thứ đó trên đỉnh từ trước. Ông ta phẫn nộ, sát ý dâng cao, quai hàm đanh lại, từ từ giơ tay lên. Song trong lúc giơ tay lên, ngọn lửa xanh trong lòng ông ta bỗng trỗi dậy, ông ta vận khí ép xuống nhưng không được. Mặt ông ta biến sắc, trước đó mỗi lần ngọn lửa ma đó xuất hiện, ông ta đều đè ép được, song hôm nay vết thương nhỏ này lại làm hỏng đại sự!

Gần đây lửa ma trong ông ta ngày càng nghiêm trọng, dường như đang đi theo gót của Điện chủ đời trước, các đời Điện chủ sau khi trở thành ma đều không rõ tung tích, những kết cục không đâu vào đâu đó khiến mỗi lần ông ta nghĩ tới đều vô cùng sợ hãi, ông ta vẫn dùng chân khí để trấn áp ngọn lửa ma đó, chờ đợi khi linh hồn Yêu sen hồi sinh ông ta sẽ mượn nó hoá giải ngọn lửa ma này. Nhưng hôm nay khi cơ thể này bị thương, chân khí thất thoát tạm thời khiến ông ta mất kiểm soát.

Ma lực bạo phát, thực lực ông ta vô cùng lớn mạnh nhưng lại đang thất thế, ông ta không thể để lộ ra phong thái ma mị trước mặt bao nhiêu đệ tử ở đây được, nhất định phải lập tức tạm thời trấn áp lửa ma này. Trong nháy mắt, ông ta gọi Thất Trưởng lão qua, nhỏ tiếng dặn dò vài câu, rồi lại ra hiệu cho Ca Lâu La Vương qua. "Bao vây bọn chúng, kẻ nào dám chạy giết không tha."

Ông ta nhìn Ca Lâu La Vương một cách lạnh lùng, "Đệ không cần do dự, cũng không cần hao tổn tâm kế lôi kéo các bộ, giết Mạnh Phù Dao cho ta, bổn tọa sẽ lập tức truyền lại ngôi vị Điện chủ cho đệ." Ca Lâu La Vương vui mừng khôn xiết, nhưng cũng có chút lúng túng khi bị ông ta nhìn thấu tâm tư, Trường Thanh Điện chủ lạnh lùng nhìn Ca Lâu La Vương nói: "Muốn đoạt ngôi vị không có gì không đúng, có điều, đệ thật sự nghĩ là giờ này bát bộ sẽ quy thuận đệ, bên cạnh bổn tọa chỉ còn có Tam Trưởng lão, Thất Trưởng lão sao? Hừ... Nếu không phải thấy đệ vẫn không dám có ý gì khác với bổn tọa, đệ nghĩ coi, ta có thể để cho đệ bày trò diễn kịch tới bây giờ sao?"

Ca Lâu La Vương run bần bật lùi lại sau, lập tức khom mình nói: "Thuộc hạ ngu xuẩn... Điện chủ xin tha tội..."

"Nhớ kỹ, giết chết ả." Trường Thanh Điện chủ không nán lại nữa, phất tay áo rời khỏi, "Nếu không đệ biết hậu quả rồi đó." Ca Lâu La Vương vâng dạ liên hồi, đưa mắt tiễn ông ta vội vã rời đi, bỗng cảm thấy toàn thân ướt đẫm

mồ hôi, nghĩ tới những gì Trường Thanh Điện chủ nói trước lúc rời đi lại thấy căng thẳng, không bao giờ dám có ý nghĩ gì khác nữa, tay áo phất lên, hét lớn: "Người đâu! Giết hết bọn chúng!"

A Tu La Vương, Ma Hô La Già Vương một lần nữa ra tay tấn công Lôi Động và Cốc Nhất Điệp. Tam Trưởng lão, Ngũ Trưởng lão, Lục Trưởng lão vẫn quan sát bên ngoài cũng bay xuống dưới, đứng ở bốn phía đại điện. Bát bộ điện quân đổ ra nhiều như nước chảy, từng đoàn từng đoàn vây quanh mấy người trong điện. Mạnh Phù Dao và Chiến Bắc Dã đứng áp lưng vào nhau, một người trường kiếm trong tay với ánh mắt kiên cường, một người đoản kiếm cười lạnh khinh bỉ. Ca Lâu La Vưong lạnh lùng nhìn, lúc này Trường Thanh Thần điện đã là thiên la địa võng, cho dù Mạnh Phù Dao nàng có là đại la kim tiên cũng thoát không nổi.

Thiền hành giả nhất mạch, cuối cùng cũng chờ được tới ngày mây tan trăng tỏ...

Ca Lâu La Vương ngẩng đầu, ánh mắt hết sức mãn nguyện, thả hồn vào giấc mộng Điện chủ của Trường Thanh Thần điện. Ngay sau đó dường như gã nghĩ tới điều gì, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Hỏng rồi, sao lại quên được hắn ta!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Nguyêtle, hienbach
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 351 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: datmoi, khoavantien và 245 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.