Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 351 bài ] 

Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên

 
Có bài mới 21.06.2018, 15:48
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4951
Được thanks: 14437 lần
Điểm: 9.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ) - Điểm: 11
Câu chuyện trong truyền thuyết kia, đêm trăng La Sát mà ai cũng không thể tin được rằng nó thật sự tồn tại ấy, đã qua đi!

Giây phút chạm được vào ánh sáng, trong đầu Mạnh Phù Dao bỗng nhiên "ầm" vang, phần còn lại của ý niệm bị khuấy đảo xông lên, chớp mắt muốn phá hủy ý thức của nàng. Nàng bắt lấy viên đan dược, cũng không nhìn rõ là loại thuốc gì liền nuốt bừa xuống.

Nàng nghe thấy phía sau có tiếng tay áo phất phơ mang theo tiếng gió, bèn lập tức tung người, điên cuồng mà chạy, mắt bị phủ một tầng đỏ rực không nhìn rõ thứ gì, hoàn toàn dựa vào công lực cao siêu để giữ vững thăng bằng, không phân biệt được phương hướng, cứ thế chạy như bay.

Điên cuồng lao đi.

Lướt qua những mái hiên cao thấp, những con đường ngoằn ngoèo, sau đó lại băng qua những dãy núi nhấp nhô, qua những cao nguyên trập trùng.

Đến tận lúc nàng quên mất bản thân tại sao lại phải chạy.

Đầu của nàng vẫn đau như muốn nứt ra, đó là di chứng do chiêu phá hủy tinh thần tàn nhẫn đó gây ra. Dư âm bị khống chế như vẫn còn lẩn quẩn trong đầu nàng. Mỗi lần nó dâng lên, nàng lại quên đi một phần quá khứ và hiện tại.

Để bản thân không bị mất trí nhớ, nàng không ngừng tìm thuốc trong túi để uống. Nhưng vì để thuận tiện, tất cả thuốc viên to to bé bé đều để chung trong túi thuốc. Nàng ngày thường cũng không tỉ mỉ ghi nhớ loại thuốc nào có kích cỡ thế nào, không còn cách nào khác đành phải uống theo cảm giác. Dù sao thì độc dược để chỗ khác, phía trong đều là thuốc chữa bệnh, chắc là sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng cứ coi như toàn bộ là thuốc chữa, uống lung tung cùng lúc cũng sẽ có hậu quả khó lường. Hậu quả mà nàng phải chịu chính là chốc chốc trí nhớ lại hỗn loạn. Có lúc nàng nhớ hết mọi thứ, có lúc lại quên sạch.

Nàng cứ chạy trong tình trạng hỗn loạn như thế. Lúc nhớ ra mọi thứ liền muốn đi tìm Trưởng Tôn Vô Cực, nhưng lúc chạy thì lại không có phương hướng, vô số lần chạy điên cuồng như thế, nàng không hề biết rằng mình đã ra khỏi thành từ lâu.

Đến cuối cùng, uống thuốc quá nhiều, nàng càng rối loạn, cũng ít khi nhớ ra tên Trưởng Tôn Vô Cực nữa, có điều trong lòng thường hay mơ hồ vụt qua một cái bóng, nghe thấy tiếng hô hoán. Nàng cũng thấp thoáng cảm nhận được người đó rất quan trọng, tiếng kêu rất vội vàng. Nàng phải chạy qua đó, về bên cạnh hắn, thế là nàng càng ra sức chạy, càng chạy càng xa.

Bởi vì nàng đã mù.

Lúc chống lại thuật pháp, dưới sự áp bức ấy nàng đã kiên quyết lựa chọn tập trung chân lực, chỉ khi chân lực tụ lại mới có thể chạy trốn. Cũng vì thế nàng không thể dùng hất tinh thần để bảo vệ đại não và ý thức, khiến cho đại não đã phải chịu đựng cùng lúc sự công kích của làn sưong xám độc và sự phá hủy ý nghĩ mà xuất hiện tụ máu, máu bị tụ lại ảnh hưởng đến thị giác của nàng.

Độc tố trong cơ thể có thể loại bỏ, còn máu tụ nơi mắt không thể không chế được, vì không ai có thể truyền chân khí lên đôi mắt.

Lúc ấy bản thân nàng hiểu rất rõ hậu quả nhưng vẫn làm theo quyết định tàn nhẫn đó. Nàng thà rằng không nhìn thấy ánh sáng cũng không để mình bị khống chế, trở thành con rối trong tay đối phương, bị ép buộc hại người.

Mạnh Phù Dao nàng bây giờ rất đáng tiền, nữ vương Đại Uyển là thứ yếu, nhưng nếu đem nàng ra uy hiếp Vô Cực, Đại Hãn, Hiên Viên, tìm cách giết ba người đó thì nàng không dám nghĩ đến hậu quả.

Thế nên, dù phải trả giá như thế nào, nàng không thể để mình bị khống chế!

Cái giá mà nàng phải trả, ở trước mặt những người coi thường tình cảm thì nặng tựa Thái Sơn, nhưng trước mặt những người trân trọng tình cảm thì không là gì!

Mù thì mù! Tâm ta sáng!

Nếu như đối phương biết Mạnh Phù Dao ở vào tình cảnh đó mà vẫn có thể tập trung chân lực để tìm đường sống hơn nữa trong nháy mắt lại có thể đưa ra quyết định tàn nhẫn như thế với bản thân, chắc hẳn sẽ càng thêm kinh ngạc mà cảm thán.

Mạnh Phù Dao đã trải qua muôn ngàn thử thách tính phong huyết vũ, sự kiên quyết là thứ mà thế nhân khó đạt tới được nhất trên thế gian này.

Nàng đã vượt qua một đêm tinh thần bị tàn phá, kiên trì đến lúc đêm La Sát kết thúc. 

Nàng lựa chọn khiến mình bị mù đổi lấy công kích cuối cùng, rồi thuận lợi chạy thoát.

Nàng giả dạng trúng cổ sắp chết, đổi lấy cơ hội lăn về góc tường nhặt túi thuốc.

Nàng dùng tám lần "Không phải!" chém đinh chặt sắt đổi lấy một bản thân hoàn chỉnh, đổi lấy kết quả những người nàng quan tâm sẽ không phải vì nàng mà bị uy hiếp.

Nàng thấy mình rất tốt, rất khá, thực sự làm được điều Trưởng Tôn Vô Cực đã dạy, lúc cần nghi ngờ thì nghi ngờ, lúc cần tin tưởng phải tin tưởng!

Đoạn đối thoại nghe được đêm đó rõ ràng là của Trưởng Tôn Vô Cực, thời gian đó Trưởng Tôn Vô Cực cũng thật sự kì quái. Dựa vào tính khí của nàng chắc chắn sẽ hoài nghi mà đuổi theo tìm hiểu. Nhưng khi tên "Trường Tôn Vô Cực" đó bay về phía tẩm cung Nhã Lan Châu ra tay đánh xuống, nàng lập tức biết được chắc chắn đó là giả.

Cái bóng bàn tay của Vô Cực hắt lên cửa sổ quá dài. Nàng rất quen thuộc với bàn tay của hắn, chỉ là bóng tay thôi nàng cũng nhận ra ngay. Nàng chưa từng thật sự nghi ngờ Trưởng Tôn Vô Cực.

Người theo đuổi quyền thế ham muốn quyền lực là điều hiển nhiên. Từ góc độ của Trưởng Tôn Vô Cực, suy nghĩ về việc sẽ làm vì lợi ích quốc gia là một ý nghĩ theo bản năng. Sau khi nàng đăng cơ làm nữ đế Đại Uyển, Trưởng Tôn Vô Cực liền thỉnh thoảng vô tình hay hữu ý nói về đạo làm quân vương, làm chính trị với nàng. Dần dà khiến nàng có thói quen gặp phải việc gì càng sẽ nghĩ về chinh trị trước tiên, dám nghi ngờ và cẩn thận tìm chứng cứ.

Nhưng nàng không cho rằng Trưởng Tôn Vô Cực sẽ chọn lựa như vậy.

Vẫn là câu nói đó, ngay cả với tình địch cũng không xuống tay, lẽ nào lại ra tay với Nhã Lan Châu?

Giữa lợi ích quốc gia và nàng, hắn có lẽ sẽ không đặt nàng ở vị trí thứ nhất nhưng vẫn luôn cố gắng cân bằng, chưa bao giờ muốn xảy ra xung đột.

Tâm ý của huynh, lòng ta biết.

Tâm ý của ta, huynh có biết chăng?

Cũng như đoạn đối thoại bên hồ sen, nàng thẳng thừng phê bình Trưởng Tôn Vô Cực, không phải thật sự tức giận, chi là bởi vì muốn thấy hắn sống một cách chân thật tự do, nàng không hề muốn thế giới của hắn chỉ có Mạnh Phù Dao.

Nếu chỉ có Mạnh Phù Dao, sau này khi nàng rời đi, hắn làm sao có thể trải qua cuộc đời dài đằng đẵng.

Thế giới của một người quá đỗi cô độc, nếu chỉ khư khư ôm mãi một thứ, thì đáng sợ biết bao.

Nàng không muốn hắn rơi vào ác mộng như vậy.

Ác mộng...

Thà rằng, để mình nàng chịu! 



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Nguyêtle, hienbach

Có bài mới 21.06.2018, 15:48
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4951
Được thanks: 14437 lần
Điểm: 9.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ) - Điểm: 11
Chương 10

Gian khổ chạy trốn


Trong cuộc chạy trốn hỗn loạn, Mạnh Phù Dao thỉnh thoảng nhớ lại vài chuyện, rồi dần dần lại cảm thấy xa vời.

Thời gian sau đó, những hồi tưởng cũng nhanh chóng ít đi.

Nàng chạy đông chạy tây không phân phương hướng, cuối cùng cũng không còn phương hướng, thậm chí không biết qua bao lâu, chạy bao lâu. Lúc ban đầu có vẻ như nàng chạy vào trong một ngọn núi, ở trong đó dưỡng thương mấy ngày. Vết thương còn chưa lành hẳn, một đêm nàng bỗng nghe có tiếng người ầm ĩ, đột nhiên cảm thấy bất an lại vội vàng chạy đi.

Lúc nàng chạy đi trên người không có tiền, ngửi thấy mùi của hoa quả liền chạy đến, hái dưa bẻ ngô, chọn lựa dưa hấu ngọt bằng cách ném dưa hấu bịch bịch xuống đất.

Lúc bẻ ngô nàng rất tham, như một con gấu mù vừa bẻ vừa kẹp một đống dưới nách. Nhưng nàng cũng chỉ bẻ theo hàng, giống hệt như con gấu mủ không lấy được bao nhiêu ngô lại làm lãng phí tất cả.

Nàng bẻ được một đống ngô vẫn còn đang ngậm đòng, chưa lớn lắm, lúc gặm có một dòng nước trắng sữa theo khóe miệng chảy xuống, mùi vị chát chát. Cái vị chát ấy cho nàng một cảm giác rất quen thuộc. Nàng dừng lại cầm chặt hái ngô ngẩng đầu lên trời, nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra gì hết, lần mò lấy ra một viên thuốc nuốt xuống. Thuốc không còn nhiều, nàng phải dùng tiết kiệm.

Ăn xong lại nghĩ, rất lâu về trước mơ hồ nghe thấy có người nói với nàng:

"Người đời khổ sở chấp niệm để đạt được một thứ, vì nó mà lao về phía trước, thực ra thứ đó lại ở ngay bên cạnh."

Lời này rất đúng, nàng rất tán thành, rồi lại tiếp tục gặm ngô, gặm xong lại quên hết.

Gặm chán ngô, nàng muốn ăn thịt. Lúc ngang qua núi nàng liền săn thú. Dã thú trong núi bị nàng dọa chạy như điên, nhưng cũng có lúc người chạy trối chết là nàng - vì bỗng nhiên bệnh đau đầu của nàng bị phát tác lúc đang đi săn thú. Lúc đó nàng liền ôm mông lên ba chân bốn cẳng mà chạy, còn hay bị lợn rừng với sói đuổi chạy vòng vèo. Có một lần nguy hiểm nhất là rơi xuống vách núi, bị treo lơ lửng trên một ngọn cây ở trên vách núi, liền thỏa mãn ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy đầu lại không đau nữa, nàng nghe thấy có người hỏi: "Ngủ đủ rồi à?"

Ngủ đủ rồi, nàng thoải mái tỉnh táo duỗi người.

Người đó lại nói với nàng: "Tại sao lại gầy như thế này?" 

Đúng thật, nàng sờ sờ mặt, hình như đúng là gầy đi rồi. Nghĩ đến đây nàng rất bất mãn, một bước nhảy lên trên vách núi, ăn thịt con lợn rừng vẫn luôn chờ nàng ở phía trên vách núi để ăn thịt nàng. Một mình nàng gặm hết một cái chân sau của nó.

Nàng cũng không biết nên đi về hướng nào, dường như trong lòng có hai mong muốn, hình như hai mong muốn này mâu thuẫn với nhau? Ôi chao tại sao lại phiền phức như vậy? Vậy thì đi thôi.

Đi.

Đường càng đi càng xa, càng đi càng rộng rãi, càng đi càng ít người.

Không khí càng ngày càng ẩm ướt, gió càng lúc càng to, vị tanh mặn trong gió càng ngày càng nồng.

Một ngày nọ Mạnh Phù Dao ngẩng đầu, ngửi thấy rất rõ mùi gió ẩm ướt. Ánh mặt trời ở đây đặc biệt ấm áp dịu nhẹ, không khí ở đây đặc biệt khoáng đạt thoải mái. Nàng nghe thấy trong gió có giọng nói phiêu diêu: "Phù Dao, đến khi nào phương hướng chúng ta nỗ lực theo đuổi có thể hợp lại thành một?"

Phù Dao.

Biển.

Đây là bờ biển.

Vị tanh mặn nồng đậm đó, là mùi của biển cả.

"Phù Phong có biển Ngạc Hải, phía bắc Ngạc Hải là hải cốc Tuyệt Vực." Có một giọng nói vang lên rất rõ ràng bên tai nàng. "Tuyệt Vực nằm hướng Bắc của đảo La Sát ở Ngạc Hải, đi sâu vào đại lục là Thương Khung."

Thương Khung...

Có cảm giác rất quen thuộc.

Nàng phải đến Thương Khung, đúng vậy.

Đi Thương Khung tìm ai đây?

Ai? Là ai?

Nàng móc ra một viên thuốc, nhấm nháp như gặm hạt đậu đến khi hết, lại bắt đầu nghĩ, nghĩ mãi mà vẫn không động đậy được. Có vẻ như nàng lấy nhầm thuốc rồi, lại móc một viên thuốc khác ra ăn, lúc này mới nhớ ra.

Trưởng Tôn Vô Cực.

Mặc dù chỉ nhớ ra bốn chữ nhưng nàng lập tức nối hai đoạn kí ức lại với nhau. Phải đi - đi đến Thương Khung tìm Trưởng Tôn Vô Cực.

Tốt lắm, đã có kết luận, lại còn là kết luận có mục tiêu rõ ràng.

Mạnh Phù Dao sung sướng, nhếch mép cười "ha ha". Người qua đường đều vô cùng kinh ngạc đưa mắt đánh giá nàng - một tên ăn mày rách rưới mở to đôi mắt hơi đỏ, ngốc nghếch đứng trong trong đám người bận rộn bên bờ biển, đang ngẩng đầu lên trời cười xán lạn.

Nụ cười ấy sáng loáng cao quý, sáng khoái như bầu tròi xanh và gió biển lồng lộng, khiến người khác phải ngoái nhìn.

Nụ cười này xuất hiện ở một tên ăn mày quần áo tả tơi, trên người còn có vết thương thật sự là cổ quái. Thế nên lập tức có người thấy khó chịu, sải bước tiến đến hung ác đẩy tên ăn mày này một cái.

"Làm gì mà đứng chình ình ở đây như cục đá thế hả, vướng víu! Cút ra!"

Nhưng gã không đẩy được.

Người đó nhìn thì gầy yếu đến mức chỉ một cơn gió cũng có thể thổi ngã, thế nhưng tên kia dùng hết khí lực cũng không thể làm người này di chuyển được một phân nào.

Ngược lại, người đó thình lình nghiêng đầu dùng đôi mắt hơi đỏ, tụ lại hết ánh sáng rất không bình thường "nhìn" tên kia một cái.

Chỉ một ánh mắt như thế, tên kia vốn chuẩn bị sẵn những lời mắng chửi bẩn thiu bỗng nhiên một chữ cũng không thể nói ra.

Chỉ cảm thấy ánh mắt như thế, vừa nãy còn thấy cái gì mà cười khẽ, ánh mắt ôn nhuận khoáng đạt, đột nhiên chuyển thành cứng rắn âm lạnh, cứ như một đao sắc nhọn chém "soạt" một cái, hay như một vệt lửa trực tiếp đâm vào trong tim gã.

Gã từ trước tới giờ chưa từng thấy ai có đôi mắt sắc bén như thế tựa như được tôi luyện hàng vạn hàng ngàn lần trong liệt hỏa địa ngục, có thể lấp lánh ánh lửa đỏ trong bóng tối.

Đó còn là đôi mắt của một tên mù!

Bến tàu trên biển rất hỗn loạn, đủ loại người vào nam ra bắc thường giao thiệp vói nhau, vẫn luôn có vài người có con mắt nhìn người. Nhìn thấy ánh mắt như vậy, trong lòng gã lập tức cảnh giác, vội vàng lùi lại nhưng đã muộn.

Người đó nhẹ nhàng đưa tay, tay vừa nhấc lên đã túm chặt gã, nắm trong tay tùy tiện điều khiển. Gã chỉ nghe thấy tiếng xương cốt toàn thân ken két hỗn loạn vang lên, ngay sau đó người đó vung tay, ném rất tùy ý.

"Tùm!"

Thân hình béo mập vẽ lên một đường cung hình tròn trên không trung, rơi xuống biên xa mười trượng.

Tiếng động này khiến mọi người trên bến đều dừng lại. Ở đây vốn có phân chia thế lực, cú ném này của Mạnh Phù Dao khiến lão đại của bến tàu tưởng rằng kẻ thù đến cướp địa bàn, vừa hất đầu, một đám côn đồ ào ào xông lên bao vây.

Vây lại nhưng không dám ra tay, dù gì một chiêu lúc nãy của Mạnh Phù Dao quá dọa người, chúng chỉ dám bao vây đứng do dự quan sát từ xa.

Mạnh Phù Dao cười lạnh, ngậm một ngọn cỏ thoải mái hóng gió.

Trong ấn tượng của nàng có một thứ đặc biệt thích đứng đón gió, bày ra bộ dạng khoan khoái, nhưng nàng lại không nhớ ra là ai, hơn nửa, tại sao lại dùng "một thứ" để hình dung? Mạnh Phù Dao nghĩ một lúc không ra đáp án liền bỏ cuộc.

Đầu nàng bỗng nhiên lại đau.

Không đúng lúc, thời gian không hợp, địa điểm tình huống không hợp, đầu lại phát đau rất lộn xộn.

Mạnh Phù Dao "á" một tiếng ôm lấy đầu nhảy dựng lên, nhấc chân bỏ chạy.

Đám côn đồ lập tức kích động.

Thì ra tên này chỉ được cái dáng vẻ, là giả thôi!

Đám côn đồ rầm rầm bao vây, tay đấm chân đả gạch ngói như mưa ném loạn xạ, lốp bốp lốp bốp đập lên người Mạnh Phù Dao.

Đường đường là chủ tam quốc, Cửu Tiêu đại nhân, Đại Uyển nữ đế, lại bị một đám côn đồ ở Phù Phong Ngạc Hải đuổi đến mức chạy thục mạng, như gà bay chó chạy, nhếch nhác chẳng ra sao.

Vẫn may Mạnh Phù Dao không nhớ ra bản thân là ai.

Nàng một chút cũng không thấy nhục mà cứ thế tháo chạy, đầu đau như búa bổ còn mắt lại nhìn không rõ. Nàng vốn vẫn còn nhìn được chút đường nét, song bây giờ cái gì cũng không nhìn được. Đột nhiên nàng đâm vào một thứ rất cứng, nghe thấy "binh" một tiếng. Ngay lập tức một đám bụi màu xám tung lên, đập vào mặt nàng.

Nhiều sao quá đi... màu vàng...

Quay nào quay... quay nào quay...

Đường đường là chủ tam quốc, Cửu Tiêu đại nhân, Đại Uyển nữ đế lại bị một đám côn đồ ở Phù Phong Ngạc Hải đuổi đến mức phải chạy thục mạng, như gà bay chó chạy, nhếch nhác chẳng ra sao... sau đó đâm vào tường... tường vỡ... người ngất xỉu.

Mạnh Phù Dao "bộp" một tiếng ngã xuống, trước khi ngã xuống còn cảm giác có vô số người lao đến, còn mơ hồ nhận ra có ai đó nhào lên người nàng.

Hình như nàng nghe thấy có người hét: "... Các vị hạ thủ lưu tình, đó là tam đệ ngốc nhà ta…”

Mẹ ngươi mới ngốc!

Mạnh nữ vương nghĩ như thế.

Ngay sau đó nàng chìm vào trong bóng tối.

Lúc Mạnh Phù Dao tỉnh lại cảm giác bốn bề dường như đã tối đen, không gian có vẻ rất rộng rãi, dưới thân có cái gì đó lắc lư theo quy luật.

Tiếng sóng biển từng đợt truyền tới, tẩy sạch sự xa xôi, sáng rõ. Nàng ngồi dậy lắng nghe tiếng sóng bên tai, biết rằng mình hiện đang ở trên biển.

Phía dưới là một tấm đệm giường đơn xơ, khắp nơi chất đống dây thừng, thùng nước, đồ đạc lộn xộn, có vẻ như đây là nơi chứa đồ của con thuyền, cửa đang mở, gió biển vù vù.

Có tiếng bước chân đi đến, đưa một cái bát qua cho nàng rồi ngồi xuống bên cạnh, mạnh mẽ vươn eo, cười nói: "Tiểu ca, thật xin lỗi, đáng lẽ nên đợi huynh tỉnh lại rồi đưa huynh về nhà, nhưng mà Phong lão đại thúc giục chúng ta phải giao số cá cho năm nay. Nếu để huynh lại trên bờ huynh sẽ bị đánh, ta chỉ đành mang huynh theo ta ra biển."

Người dó uống nước ừng ực, kì quái hỏi nàng: "Sao uống? Không phải ai mới ngủ dậy cũng khát nướcsao?"

Mạnh Phù Dao "ừm" một tiếng, tập trung suy nghĩ tại sao bản thân dường như không hề có thói quen cầm bát nước rồi nhanh chóng uống. Sau đó nàng lại cảm thấy sự hào sảng lỗ mãng của thiếu niên này rất quen thuộc dường như trước đầy đã từng gặp người như vậy rồi. Có điều chút chuyện nhỏ này không đáng để nàng lấy thuốc uống, may mắn thì tự mình sẽ đột nhiên nhớ ra thôi.

Nàng từ từ uống nước, lại cảm thấy ở phía không xa như có một đôi mắt rơi trên người nàng thật lâu, bèn lập tức ngoảnh đầu lại.

Ánh mắt đó vội quay đi, một bóng đen đung đưa không được tự nhiên lắm trong ánh sáng màu đỏ nhạt. Trên mạn thuyên vọng đến tiếng gõ tẩu thuốc vang "cách cách".

Thiếu niên bên cạnh cũng quay đầu nhìn, giải thích:

"A, đó là Mã lão gia, đại thúc nhà ta, chủ thuyền này, thúc ấy tốt lắm."

Hắn lặng lẽ đến gần, nói nhỏ vào tai Mạnh Phù Dao, "Vốn Mã lão gia không muốn ta mang huynh lên thuyền... ừm... Huynh phải nghe lời, đừng có chọc tức ông ấy."

Mạnh Phù Dao cười, hiểu ra rằng đại khái tên tiểu tử này trước tiên nói nàng là tam đệ ngốc nhà hắn, hắn muốn cứu nàng, Mã lão gia sợ phiền phức nên không đồng ý, cũng không biết tiểu tử này cầu xin bao lâu mới đổi được cơ hội để nàng lên thuyền.

Mạnh Phù Dao không để những chuyện trong này trong lòng, "ừ" rồi hỏi: "Ta ngủ mấy ngày rồi?"

"Ba ngày!" Thiếu niên vỗ vai nàng, "Huynh ngủ giỏi thật đấy, ngủ một mạch, đến lúc huynh tỉnh chúng ta đã đến giữa biển rồi."

Hắn nằm xuống bên cạnh nàng, nói: "Ngủ đi, chúng ta phải nhanh đến gần Sa Đảo, mùa cá bạch ở đó sắp tới rồi, chăm chỉ đánh bắt một chuyến, năm tiếp theo có thể nằm trên boong thuyền phơi nắng."

Hắn lật người, nằm dang rộng hai tay hai chân, sau đó lại làu bàu: "Cũng không biết có ai đến chia phần không, thuyền buôn ở đó rất nhiều, có lúc cũng thuận tiện kéo một mẻ. Có điều cũng may là tuyến đường bên đó hải tặc ít khi qua... này, sao huynh không ngủ?"

Mạnh Phù Dao ngơ ngẩn "nhìn" hắn nói: "Ây, sao ngươi lại ngủ ở đây?"

"Ta đương nhiên là ngủ ở đây rồi, đây là chỗ ngủ của ta mà."

"Mã lão gia không phải đại thúc nhà ngươi sao? Sao ngưoi lại ngủ ở phòng chứa đồ?"

Thiếu niên im lặng, mãi sau mới ảm đạm giải thích: "Cha ta chết sớm... Mã lão gia phải chăm sóc rất nhiều người ...", một lúc sau tinh thần lại vui vẻ trở lại, cười nói: "Mã lão gia đối với ta đã rất tốt rồi! Ít nhất ta cũng được lên thuyền, kiếm tiền về nuôi mẹ ta."

Mạnh Phù Dao nghe xong câu này, trong lòng bỗng xao động, thấp thoáng nghe thấy có người sang sảng nói: "Mẫu phi ốm yếu, bất luận thế nào ta cũng muốn để người gặp ta một lần!”

Rồi lại dường như nghe thấy trong tiếng gió biển có người đang hát: “Thảo nguyên bát ngát, biển rộng mênh mông, con đã đi qua đang ở nơi nào... Núi non trùng điệp, trời cao xanh thẫm, con vẫn chưa về, tháng năm đằng đẳng mẹ vẫn ngóng trông..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Nguyêtle, hienbach
Có bài mới 21.06.2018, 15:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4951
Được thanks: 14437 lần
Điểm: 9.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ) - Điểm: 11
Mẹ... mẹ...

Mạnh Phù Dao đột nhiên nhớ ra rồi, nàng phải đi tìm mẹ, nhưng mẹ đang ở nơi đâu?

Xem ra phải đợi đến lần sau nhớ lại, nhưng mà lần sau nhớ ra, có lẽ những gì nhớ được hôm nay lại quên hết rồi.

Nàng nghĩ mãi, nhấc tay sờ thấy tấm vách ngăn liền khắc lên: Phù Dao, mẹ, Trưởng Tôn Vô Cực.

Băt đầu từ bây giờ, mỗi lần nhớ ra điều gì nàng phải lập tức khắc lại, trí nhớ tốt không bằng đầu bút gãy mà.

Thiếu niên bên cạnh đã ngủ say, lại còn ngáy nữa. Mạnh Phù Dao nằm xuống, vừa cảm nhận sự lắc lư của con thuyền vừa gối đầu suy tư. Quang cảnh này dường như cũng có chút quen thuộc, hình như đã từng có người nào đó, ngủ bên cạnh nàng trên mặt nước trong gió lộng thì thầm trêu ghẹo:

"Phù Dao... mười năm tu được chở cùng thuyền, trăm năm tu được ngủ cùng gối..."

Ồ nghe là biết, người này chính là một kẻ phong lưu.

Mạnh Phù Dao nhắm mắt ngủ say.

Trên thuyền của Mã lão gia, từ bây giờ thêm một tên thuyền phu gọi là A Tam ngốc.

Gọi hắn là thuyền phu cũng không chính xác, hắn ta không biết cách sinh sống ở trên thuyền, thậm chí còn nửa mù, căn bản là một tên vô dụng. Việc duy nhất hắn có thể làm là kéo lưới. Hắn có sức lực lớn kinh người, có thể dùng một tay giúp mọi người kéo lưới lên.

Trên thuyền không nuôi kẻ vô dụng, nhưng ở giữa biển thế này, lẽ nào lại ném hắn xuống biển? Hơn nữa đám thuyền phu quan sát thấy thiếu niên kia thường thường trầm mặc ôm đầu gối ngồi trên đầu thuyền, mặt hướng về phía kia của biên, giây phút đó nét mặt hắn lộ vẻ xa xăm. Có kẻ định trêu chọc, nhưng khi đôi mắt đỏ nhạt ấy quay lại, tất cả đều im lặng.

Không thể động đến, lại căm ghét, mọi người liền vô ý hữu ý xa lánh hắn, cho hắn góc thuyền xập xệ nhất, ăn cơm thừa còn lại, trời dần dần trở lạnh cũng không cho hắn cái chăn. Thế nhưng A Tam ngốc kia dường như không hề để tâm những điều này, không có chăn đắp thì không đi ngủ nữa. Người trên thuyền nửa đêm thức giấc đi tiểu, rất nhiều lần nhìn thấy thiếu niên ấy ngồi xếp bằng, không biết đang làm gì.

Thiếu niên Tiểu Hổ đã cứu A Tam cũng bị liên lụy, thường xuyên phải ăn cơm thừa cùng A Tam. Khi mọi người đều cười nhạo A Tam, chỉ có hắn bảo vệ nàng. Có lần Mạnh Phù Dao ở đầu thuyền hóng gió, nghe thấy trong khoang thuyền Mã lão gia dạy dỗ Tiểu Hổ: "Cách xa tên ngốc kia ra một chút!"

A Hổ kháng nghị: "Hắn rất tốt mà!"

"Không phải vấn đề tốt hay không!" Mã lão gia hiểu biết rộng nặng nề gõ tẩu thuốc, "Mà là hắn lai lịch bất minh, hơn nữa ngươi có chú ý không, hắn rõ ràng không phải người xuất thân bình thường, ngay cả tư thế uống nước cũng không giống chúng ta! Nếu như là con cháu nhà giàu nào đó bị truy sát hoặc là liên quan đến tranh đấu của quan lại, chúng ta không tránh được trách nhiệm đâu!"

"Con cháu nhà giàu? Quan lại?" Tiểu Hổ cười, "Thúc nói cái đằng trước thì thôi đi, cái đằng sau thì là truyện cười rồi hắn mới bao tuổi chứ, lại còn làm quan?"

Ngươi thì hiểu cái gì!" Mã lão gia mắng, "Tiểu tử miệng còn hôi sữa không có kiến thức, tuổi nhỏ thì làm sao? Chưa nghe qua nữ đế của Đại Uyển bên cạnh à? Mười chín tuổi lên ngôi!"

"Biết rồi mà biết rồi mà..." Tiểu Hổ bất mãn, làu bàu, thật đúng là, đem nữ đế ra so sánh làm gì? Tên ngốc A Tam cũng không thể là nữ đế..."

“So sánh cũng không được chắc? Tên lợn này..." Mã lão gia càng hung dữ hơn, gõ tẩu thuốc lên đầu hắn.

Mạnh Phù Dao ở đằng xa nghe thấy, ngẩng đầu cười.

Nữ đế Đại Uyển?

Nghe qua rất quen thuộc.

Người quen biết?

Không phải là mình chứ? Mạnh Phù Dao đánh giá bản thân một lượt, từ bàn tay đầy mùi cá tanh đến bàn chân với ống quần rách nát, cuối cùng xác nhận, như này thì cho dù có mặc long bào cũng tuyệt đối không giống nữ đế.

Nàng đứng trên cột buồm, nhắm mắt đón gió biển, gần đây bởi vì bị mù một nửa mà năm giác quan còn lại của nàng lại càng nhạy bén, hình như sau lần đau đầu dữ dội ấy, nàng đánh bậy đánh bạ lại đột phá được một cửa quan trọng, chỉ chờ ngày mây tản trăng sáng u tối tan đi. Nàng ngẩn ngơ nhớ ra, môn võ công mà mình đang luyện ở tầng cuối cùng có bước đột phá hết sức quan trọng, tu luyện bình thường không dễ đạt được, cần phải rơi vào chỗ chết rồi sống lại, không biết có phải là như thế không?

Còn là môn võ công gì, tầng cuối cùng là cái gì, nàng quên hết cả rồi.

Buổi tối nàng trở lại phòng chứa đồ, đưa tay điểm huyệt đạo của Tiểu Hổ, dùng chân lực đả thông kinh mạch của hắn.

Lúc làm những việc này, nàng lờ mờ nhớ đến điều gì đó, hình như rất lâu về trước, cũng có người từng làm việc như thế cho nàng.

"Phù Dao... nàng phải mạnh, mạnh hơn ta thì càng tốt."

Đây là giọng nói của ai? Trầm thấp ưu nhã như làn gió biển đêm nay, mềm mại mang theo nỗi bận lòng bay đến, nhẹ nhàng quấn lấy nàng, lẩn quẩn không rời.

Manh Phù Dao trèo lên ngọn buồm cao chót vót, ở trên đỉnh của cánh buồm ngắm nhìn về hướng xa xăm. Nàng không biết nên nhìn về hướng nào, cũng như nàng không biết mình đã đánh mất thứ quan trọng thế nào. Thứ đó quan trọng như thế, vậy nên khi mất đi, nàng không lúc nào không cảm thấy trái tim như thiếu mất một khoảng, rồi bị gió biển mặn mòi thả sức lùa vào, đau rát vô cùng.

Trong nỗi đau ấy bỗng nhiên nàng càm thấy trống vắng, sóng biển không ngừng gột rửa, gõ vào trái tim mất mát của đêm tĩnh lặng, khiến tâm trạng chua xót dâng tràn.

Nàng loáng thoáng nghe thấy hắn nói:

"Phù Dao, kẻ dũng cảm không sợ khóc."

Đúng vậy, kẻ dũng cảm không sợ khóc.

Phù Dao lặng lẽ ngồi trên cột buồm, hướng về phía gió.

Đêm khuya.

Trên biển đêm mênh mông bao la vô tận, chiếc thuyền cô độc hướng về phía mặt trăng to lớn nơi xa. Ông trăng rắc ánh vàng lên bóng dáng cô đơn ngồi xếp bằng trên cột buồm, chiếu sáng nàng, nước mắt màu hồng chảy trên đôi gò má.

Không biết đã đi bao lâu, hôm nay đột nhiên nàng nghe thay tiếng người trên thuyền đồng loạt reo hò.     

Đến Sa Đảo rồi.

Trong tiếng hoan hô, nàng nhạy bén phát hiện có tiếng đàn cá chen chúc bơi lội dưới nước, nghe thấy tiếng tấm lưới bạc được ai đó quăng xuống, khi kéo lên mang theo đầy ắp cá, cất chứa niềm vui của những người đi biển. Nghe thấy tiếng cười vui mừng hớn hở ấy truyền khắp mặt biển mênh mông thắm ánh trăng vàng sáng loáng.

Vành tai nàng đột nhiên động đậy.

Âm thanh kì lạ.

Ở một nơi rất xa.

Không, đang dần dần lại gần-

Tiếng gió rít, âm thanh chiếc thuyền chở nặng đang từ phía sau hòn đảo lặng lẽ quay lại...

Tiểu Hổ bên cạnh vui vẻ bịch bịch chạy đến, đang ôm một con cá lớn, hưng phấn đưa lên muốn nàng ngửi mùi cá còn tưoi rói, Mạnh Phù Dao một tay bắt lấy hắn hỏi: "Gần đây có thuyền sao?"

"Thuyền?" Tiểu Hổ bị hỏi đến ngớ cả người, dang tay nói: "Có thuyền buôn đó, con thuyền lớn lắm đấy, còn có... còn có... còn có…"

Hắn đột nhiên lắp bắp, bất kể thế nào cũng không nói tiếp được.

Hắn không cần nói nữa.

Phía xa bỗng nhiên truyền tới tiếng hét thảm thiết, tiếng kêu cứu, tiếng tên nhọn xuyên vào cơ thể người. Từng tiếng từng tiếng cực kì mạnh mẽ xuyên thấu vào mãng nhĩ hiện giờ đã rất nhạy bén của Mạnh Phù Dao, đồng thời xuyên cả vào trong tai của tất cả những người trên còn thuyền đánh cá này,

Niềm vui sướng do bội thu mới vừa ban nãy đã bị thay thế bởi nỗi kinh sợ tột cùng!

"Là hải tặc!"

"Hải tặc đến đấy!"

"Tại sao hải tặc xuất hiện trên vùng biển này!"

"Người trên thuyền buôn kia chết cả rồi! Bọn chúng đang đi về phía chúng ta đấy!"

Mọi người trên thuyền điên cuồng chạy trốn, nhưng biển rộng bao la có thể chạy đi đâu? Có người nhảy xuống nước định bơi lên Sa Đảo phía đối diện, thế nhưng tiếng “bùm” rơi xuống nước vừa vang lên liền sau đó là tiếng kêu thảm thê lưong. Cùng lúc đó, tiếng gió cực lớn từ sườn phía trước vút đến, hình như là trường thương và tên nhọn do cung nỏ bắn ra, xé toạc không trung, trong chớp mắt vù vù liên tục, xuyên rách cơ thể của những người bỏ chạy, bắn ra những hoa máu thê lương mà diễm lệ.

Trong không khí rất nhanh tràn ngập mùi máu tanh, nồng nặc bao trùm vùng biển mà khi nãy còn tràn đầy tiếng cười nói vui vẻ.

Tiểu Hổ bên cạnh vẫn không có động tĩnh, hình như bị dọa cho sợ rồi. Mạnh Phù Dao vỗ vỗ hắn, hắn bỗng nhiên tỉnh lại, liều mạng kéo Mạnh Phù Dao lùi về phía sau khoang thuyền hét: A Tam, A Tam! Nhảy xuống phía sau đi! Im lặng nào!"

"Còn ngươi?"

“Ta... ta lúc nữa sẽ đến..." Giọng nói của thiếu niên có chút không bình thường, ra sức đây nàng, "A Tam... Xin lỗi, ta không biết hải tặc sẽ xuất hiện ở đây, ta không nên mang theo huynh đi, huynh nhảy xuống đi, trốn ở sau thuyền không được ra ngoài, bọn chúng cướp được đồ rồi sẽ bỏ đi."

Mạnh Phù Dao nhìn hắn, đứa bé này, còn muốn cứu Mã lão gia sao?

Nàng vẫn còn chưa kịp nói, một luồng gió mạnh thình lình bắn tới. Mạnh Phù Dao kéo đầu Tiểu Hổ tránh đi, "vù" một tiếng một cái cán tên đâm sâu vào vách thuyền cạnh nàng, vụn gỗ bắn tứ tung.

Ngay lúc đó, phía đối diện bỗng vang lên giọng nói khàn khàn thô ráp.

"Giết sạch bọn chúng!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: BeeBen, Nguyêtle, hienbach
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 351 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Thụy, mít ướt và 189 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.