Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Vọng Nguyệt - Hàn Ni

 
Có bài mới 21.07.2016, 11:41
 
Được thanks: lần
Có bài mới [Cổ đại] Vọng Nguyệt - Hàn Ni - Điểm: 9
Vọng Nguyệt

Nguyên Tác: Hàn Ni

Beta: Bánh Bột

Nguồn: http://honeyclover2010.wordpress.com/

Đợi 1 người, đợi suốt 10 năm.

Khi thời xuân xanh của 1 người con gái đã qua, liệu rằng tuổi trẻ của nàng, tình yêu mà nàng đã dành cho người con trai ấy liệu có xứng đáng?

–oo0oo–

Điều đáng sợ nhất không phải là chờ đợi.

Mà là không biết phải đợi đến bao giờ…

Giới thiệu

Rã rời cánh mỏng phiêu linh

Nhạt phai hương sắc, mộng tình vương mang

Sầu cho một tấm hồng nhan

Gió buồn… giá lạnh… đưa nàng nhẹ rơi

Giang Nam sương khói bấy lâu nay đã là điểm đến yêu thích của nhiều lữ khách. Xuân, hạ, thu,rồi lại đông, mỗi năm không biết có bao người đến rồi lại rời đi. Ngược ngược xuôi xuôi, chẳng bao giờ có thể kể xiết.

Cũng như hầu hết các miền đất hoa mộng khác, Giang Nam có những nét đặc trưng rất riêng. Đó là những danh lam thắng cảnh mà tiếng tăm đã đong đầy như nước tràn bờ, là những tài tử tinh thông cầm kỳ thi họa sẵn sàng vẽ tranh cho du khách qua lại hay các món ăn ngây ngất lòng người.

Thế nhưng, thứ duy nhất có thể níu giữ trái tim những người lữ khách lại vùng đất này lại chính là mỹ nữ.

Tương truyền, khắp Giang Nam có hơn 20 tửu lầu danh tiếng, số danh kỹ xuất thân từ đây cũng phải đạt đến con số vài ngàn, không ít trong số đó sau này đã trở thành đệ nhất phu nhân danh tiếng lẫy lừng. Tuy nhiên cái bóng phù hoa của nghiệp này mang lại cũng không phải là ít.

Mỗi đêm. Khi thứ ánh mờ ảo của những ngọn đèn lồng vừa được thắp lên, chính là lúc thế giới phù phiếm ấy bắt đầu.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
     

Có bài mới 21.07.2016, 11:43
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Cổ đại] Vọng Nguyệt - Hàn Ni - Điểm: 10
Chương 1

Giữa con đường hoa lệ, giữa những tiếng chào mời đon đả dưới ánh đèn chập choạng, bóng dáng người thiếu niên áo trắng càng trở nên cô tịch. Hết thảy mọi người qua kẻ lại đều nhìn thấy y, nhưng dù cũng trắng trẻo thanh tao là thế, dù khí chất nho nhã đến kinh người, vẫn tuyệt nhiên vẫn không có tiếng chào mời nào lọt đến tai y như những gã lữ khách khác đang dạo bước trên đường.

Tất thảy họ đều biết, y chỉ là một gã tiểu nhị của Vọng Nguyệt lâu, tửu lầu danh tiếng nhất Giang Nam bấy giờ. Một gã khố rách áo ôm như y, có gì đáng để chào mời?

Nghĩ đến đó, môi y bất giác nhếch nhẹ. Bóng y mờ dần, lủi thủi trên con đường tắt không có chút ánh sáng đến Vọng Nguyệt lâu.

.

Y vào tửu lầu bằng cửa sau, như bình thường phải thế. Lúc y đẩy cửa vào gian phòng của Vân ma ma, người tự xưng là mẹ của hết thảy danh kỹ nơi này, tiếng đàn hát bên ngoài mới trở nên êm dịu đôi chút.

Vân ma ma ngồi trên ghế, bên cạnh còn có một người nam và một người nữ nữa. Y biết người nam đó. Mỗi lần hắn đến đây đều dắt theo một cô nương gia nhập chốn tửu lầu này, còn người nữ thì đứng quay lưng lại phía y. Dựa theo vóc dáng, y đoán cô nương này cũng vừa tầm 17, 18.

-Vấn ma ma. Tiểu Phàm về rồi – Y bước tới trước nói –Loại son ma ma cần thì không còn nữa, nên con đã lấy loại tương tự.

-Đặt lên bàn cho ta rồi ra ngoài đi.

Y vâng lời đặt túi trang điểm lên bàn, vừa lúc ngẩng lên lại trông thấy nửa gương mặt người nữ nhi.

Lần này thì Vân ma ma vơ ắt vơ được của quý –Y trộm nghĩ –Cô nương này thậm chí còn sắc nước hương trời hơn hoa đán hiện nay của Vọng Nguyệt lầu, tuy tuổi tác có lớn một chút, nhưng chỉ gương mặt này thôi cũng đủ để tửu lầu kiếm lời thêm mươi năm rồi.

Lúc quay ra cửa, y lại trộm nhìn lại, thấy cô nương nọ quệt tay lên mi mắt.

Khóc ư? Ai đến đây lần đầu cũng thế cả.

Y cười nhẹ, đoạn khép cửa lại. Bên ngoài tiếng cười nói lại rộn ràng vang lên, đinh tai nhức óc.



—oo0oo—

Trăng lên rồi trăng lặn, trăng tròn trăng lại khuyết, trăng tỏ trăng lại nhoà…

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn cứ sáng vằng vặc. Thứ ánh sáng trong trẻo nhưng lại thê lương như muốn trêu ngươi kiếp người. Tiểu Phàm ngẩn người trước ánh trăng mê hoặc đó, đoạn lại thở dài đối diện với những âm thanh vồn vã vẫn vọng ra từ tửu lầu kia.

Bước chân y cũng như muốn chậm đi vài nhịp.

-Dạ Nguyệt cô nương –Y đập cửa, bên trong căn phòng vẫn tối đèn –Vân mama bảo ta mang cho cô ít đồ dùng. Cô vẫn còn thức đó chứ?

Không có tiếng trả lời.

Vũ Phàm im lặng một lúc rồi lại đập cửa lần nữa. Theo kinh nghiệm của y, hiếm có cô nương nào lần đầu đến đây lại có thể ngủ sớm đến thế, huống chi tiếng y gọi cũng không hẳn là nhỏ. Không lẽ cô ả này thật sự muốn bỏ trốn?

Y đập cửa thêm lần 2, lần 3, kết quả vẫn như thế. Bên trong căn phòng im ắng lạ thường. Không còn cách nào khác, y đành vung chân phá cửa.

Gió lướt qua trên kẽ lá. Bóng trăng treo bên ngoài cửa cổ cũng lành lạnh, thê lương hắt lại bóng một cô nương áo trắng đung đưa theo tiếng đàn vọng lại.

Vũ Phàm bỗng thấy rợn rợn. Sau vài giây trấn tĩnh, y mới vội bước đến nâng cô nương kia ra khỏi chiếc vải trắng tang tóc. Lúc đặt nàng xuống, cơ thể nàng dường như vẫn còn hơi ấm lan tỏa.

Cô nương ta chết rồi ư?

Vũ Phàm thầm nghĩ. Cả đời này, trừ mẹ y ra, y cũng chưa từng thấy ai chết. Nhờ có chút kiến thức về y thuật, y lại bắt mạch bấm nguyệt cho nàng. Người nàng ấm dần, được một lát thì chầm chậm mở mắt ra.

-Ta đang ở đâu đây?

Giọng nàng ta rất nhẹ, lập lờ vỗ tài tai y. Tiểu Phàm không thốt thành lời. Nãy giờ y mải cứu nàng, đến giờ mới chợt nhận ra đôi mắt sắc lạnh của nàng càng trở nên rạng ngời dưới trăng. Nàng vẫn nhìn y, có chút ngạc nhiên.

-Ta chết rồi phải không?

Vũ Phàm lắp bắp mải một lúc, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu. Trong đôi mắt ây, trong giọng nói mỏng manh lạnh lùng ấy, y chỉ nhìn thấy duy nhất một điều.

Nàng khát khao được chết.

Y nghĩ y cứu nàng, nhưng dường như chỉ là giết nàng lần thứ 2.

Dưới ánh trăng, đôi mi nàng chớp nhẹ, một nỗi buồn mênh mang lững lờ lướt qua gương mặt ấy.

-Ta cứ tưởng đã nhìn thấy thiên đường.

Giọng nàng bật ra, nhẹ nhàng nhưng mang đầy oán khí.

Bên ngoài cửa sổ, gió vẫn rít lên từng hồi.

Thê lương.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
     
Có bài mới 21.07.2016, 11:44
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Cổ đại] Vọng Nguyệt - Hàn Ni - Điểm: 10
Chương 2

Chỉ 2 ngày sau khi Dạ Nguyệt trở thành người của Vọng Nguyệt lâu, Vấn ma ma giao nàng cho Vũ Phàm, bảo hắn bắt đầu giáo huấn nàng cầm kỳ thi họa. Suốt nửa ngày trời hắn chỉ nhìn nàng, không nói không rằng, lặng lẽ tấu khúc “Bình sa lạc nhạn”

Khúc nhạc như ai oán, Dạ Nguyệt vốn không tinh thông âm luật, nhưng chỉ dùng tai cảm nhận cũng đủ hiểu gã tiểu nhị kia đang chất chứa tâm tình. Nàng cũng chẳng buồn thắc mắc, chỉ lơ đãng nhìn buổi chiều qua đi.

Đâu đó, ở phương trời xa nào đó bên bờ đông, những cánh én phiêu linh cũng nháo nhào tìm về nơi trú ẩn.

Chỉ có nàng, đến một nơi ẩn chân cũng không có để về.

Nàng có một tì nữ mới, tên gọi là Tiểu Nhu. Ả nha đầu này chỉ vừa qua tuổi 13 một tí, thân hình của một nữ nhi chưa lớn, đôi chân thô kệch nhưng lại rất thật thà thẳng thắng. Nàng và Tiểu Như nói chuyện tâm tình, lại đồng cảm, chẳng mấy chốc đã trở nên tương thân tương ái, nửa bước cũng không rời.

Qua lời Tiểu Nhu, Dạ Nguyệt mới biết thì ra hôm đó chính là sinh thần của phụ mẫu Vũ Phàm. Y trước đây cũng từng là thiếu gia của một tiểu thương, vốn có của ăn của để. Chẳng ngờ năm đó nạn sơn tạc kéo đến, cả Diệp gia vốn hào nhoáng là thế lại bị hủy trong một đêm. Một mình Vũ Phàm thoát chết, mama lúc đó của Vọng Nguyệt lầu thương tình đã mang hắn về làm tạp dịch. Xuân đến rồi lại đi, thoáng chốc Diệp Vũ Phàm đã trở thành một nam nhi cường tráng, tinh thông tứ thư ngũ kinh. Chỉ tiếc tài tử lại thất thời, khoác lên người bộ áo của tiểu nhị thanh lâu, đời này kiếp này, chưa chắc y đã có thể tự chuộc bản thân mình chứ nói chi là đi thi khoa cử, tái dựng gia tộc.

Đến hẹn lại lên. Hôm sau Tiểu Như lại đưa Dạ Nguyệt đến hoa viên gặp Diệp Vũ Phàm. Cũng như hôm trước, y một mình ngồi bên chiếc đàn tranh. Đôi tay mọi khi trông khỏe khoắn là thế, giờ lại nhẹ nhàng lả lướt trên những sợi đàn toát lên vẻ thanh tao đến kinh người. Dạ Nguyệt không nỡ làm y xao động. Chỉ lẳng lặng lắng tai nghe tiếng đàn của hắn, trong yên có biến, trong tĩnh có cương. Thế nhưng cũng như lần trước, hắn tuyệt không đá động gì tới việc dạy đàn cho nàng, chỉ ngồi đó đến hết buổi chiều rồi lại ra về.

Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm vẫn lặp lại như thế. Ban đầu Dạ Nguyệt còn không có ý gì làm phiền. Nàng vốn không phải là muốn học cầm kỳ thi họa, huống chi ngồi trong hoa viên, ngắm trăng thưởng nguyệt, cạnh bên lại có tiếng đàn thanh tao thoát tục thì còn mong chi hơn. Thế nhưng dần dà nàng lại cảm thấy tên tiểu nhị này có phần khinh thường nàng. Không dạy thì đã thôi, cả đến một lời với nàng hắn cũng chưa từng nói qua, há có phải xem thường thì là ý gì?

Đến ngày thứ bảy thì cả Tiểu Nhu cũng chịu không nổi nữa. Nó chạy đến bên bàn Vũ Phàm, hung hăng đập vỡ tách trà đặt cạnh y. Tiếng vỡ như thức tỉnh người trong mộng. Vũ Phàm lẫn Dạ Nguyệt như thoát khỏi cơn mê, chợt mở mắt kinh ngạc nhìn con bé.

-Chuyện gì? –Giọng Vũ Phàm vẫn ung dung như không hiểu.

-Đủ rồi đấy, tên tiểu nhị nhà ngươi có gì hay ho mà mỗi ngày đều làm mất thời gian của tiểu thư nhà ta như vậy –Tiểu Như chống nạnh nói –Tiểu thư đến chỗ ngươi là để học cầm kỳ thi họa, chứ chẳng phải là muốn nghe nhà ngươi đàn đâu nhé.

Vũ Phàm nghe thế không phải đáp trả, lẳng lặng quẳng cái nhìn tinh ý sang Dạ Nguyệt

-Là ý của con a nhà ngươi, hay là ý của cô ta? –Y nhếch môi hỏi.

-Là là… -Tiểu Nhu lắp bắp, hết nhìn Vũ Phàm rồi lại nhìn sang Dạ Nguyệt, chưa biết phải nói gì

-Nếu là ý của cô ta thì ta còn có thể suy nghĩ lại, còn nếu là ý của mỗi mình ngươi thì… xin thứ lỗi. Với một người sắp chết, ta dạy dỗ cô ta còn có tác dụng gì?

Nói xong, y lại lẳng lặng thu dọn đồ đạc, trước lúc đi còn quẳng sang Dạ Nguyệt cái nhếch môi nhẹ.

Nàng mất một đêm để suy nghĩ về những gì hắn ta nói.

Sáng hôm sau, nàng quyết định để Tiểu Nhu ở lại thư phòng. Con bé có vẻ uất ức vì bị bỏ rơi, nhưng nàng mặc. Có những chuyện nàng nghĩ sẽ dễ nói hơn với Vũ Phàm nếu không có mặt Tiểu Nhu.

-Vẫn còn có nhã hứng đến nghe ta đàn sao?

Bóng nàng vừa thả xuống hoa viên, giọng y đã vang lên như thách thức. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện y, nở nụ cười hòa nhã.

-Có phải là huynh và ta có hiểu lầm gì không?

-Vốn dĩ là không.

-Vậy tại sao lại đối với ta lạnh nhạt như vậy? Chẳng lẽ ở đây, mỗi ngày nhìn mặt ta lại khó chịu với huynh đến vậy ư?

Vũ Phàm ậm ờ, quyết định tự rót cho mình một cốc trà. Y bình thản tiếp:

-Ta có thể mất 2 năm để dạy cho một người không có năng khiếu, không hiểu gì về cầm, nhưng tuyệt nhiên ta không thể dạy cho một người có ý định tự sát. Cho dù ta dạy bao nhiêu, khổ tâm thế nào. Cô ta chết đi rồi chẳng phải tâm sức của ta sẽ hoài công vô ích hay sao?

Dạ Nguyệt cắn môi. Sự việc hôm ấy ở khuê phòng trừ nàng và Dịch Phàm ra tuyệt nhiên không có người thứ ba biết. Nàng biết y không phải dạng người lắm lời, nhưng lời nói vừa rồi lại tựa như tiếng khiêu khích. Nàng hít thở sâu, cuối cùng nói.

-Vũ Phàm Ca ca. Mong huynh hãy dạy tôi. Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ tự sát lần nữa.

-Lấy gì để ta tin lời cô? –Y ngạo nghễ hỏi

-Bởi vì… số phận chúng ta rất giống nhau. Nếu huynh có thể vượt qua và sống tốt được, ta tin rằng ta cũng có thể.

Vũ Phàm nhướng mày. Vẻ quyết tâm của cô nương trước mặt kia dường như một lần nữa lại đánh động tâm can y. Y nhìn cô ta rất lâu, bất giác thở dài.

Hôm đó, hắn bắt đầu dạy cô bước căn bản để gảy đàn



Thấm thoát đã 2 tuần trăng trôi qua.

Vũ Phàm chưa bao giờ chứng kiến cô nương nào lại có tiềm chất vượt trội như thế. Chỉ ba ngày thỉnh giáo, Dạ Nguyệt đã đàn được khúc “Binh sa lạc nhạn”, khúc đàn mà trước đây y phải học cả tuần còn các cô nương khác thì phải trải qua vài tháng. Về đối câu ngâm thơ, nàng tuyệt đối không thua kém bất cứ sỉ tử nào. Đến mức đôi lúc bị nàng đối đến long trời lở đất, y lại ngẩng mặt lên thắc mắc hỏi trời: cô nương này kiếp trước liệu có phải là trạng nguyên khoa cử? Sao lại có tài năng thiên phú đến là nhường ấy? Thế nhưng để giữ thể diện cho cả thầy cả trò, y chưa bao giờ khen nàng lấy một câu. Còn nàng mỗi lần bắt bí được y đều mỉm cười đầy tinh quái.

Thực ra, có một điều nữa nàng hoàn toàn không biết, đó là mỗi khi y dạy nàng vẽ tranh viết chữ, việc đó còn hơn cả cực hình.

Vũ Phàm đã từng là gia sư của hơn 20 cô nương ở Vọng Nguyệt Lâu. Không ít hoa đán nơi đây đều do một tay y đào tạo, nâng từng ngòi bút, khẽ từng dây đàn, chỉ là, chưa bao giờ có ai đó lại khiến quả tim hắn đập loạn nhịp như nàng ta.

Có thể vì ở vào độ tuổi của các hoa đán khi đến học phần nhiều chỉ độ 13, 14, thân thể đều là nữ nhi chưa phát triển khiến hắn liếc nhìn một cái cùng đều tâm niệm là lũ khỉ nhỏ qua đường. Thế nhưng Dạ Nguyệt, vào cái ngày đầu tiên gặp y đã bước vào tuổi 18, giống như đóa hoa đang chín mùi khoe sắc, chỉ một cái liếc mắt cũng khiến nam nhi phải ngả rạp cúi đầu, huống chi là Vũ Phàm y ngày ngày đều túc trực bên nàng ta.

-Lão sư, chữ này phải viết làm thế nào?

Dạ Nguyệt lại gọi, giọng điệu trong trẻo như trẻ con. Vũ Phàm rướn người sang nhìn vào bài thơ nàng ta đang viết, không khỏi bật cười.

Toàn bài thơ đều đã viết kín mặt giấy, chỉ chừa lại một vị trí trống duy nhất đang chờ giải đáp. Con a đầu này chẳng phải tự trọng đến mức đợi đến lúc không thể tự mình viết được mới phải cầu cứu y đó sao?

-Đã bảo đừng gọi là lão sư. Sau này cô ra khỏi đây, lại trở thành hoa đán nuôi cơm cả kỹ viện này, hóa ra ta lại thành đầy tớ của cô ư?

-Vậy thì ta gọi huynh là gì? –Dạ Nguyệt nghiêng đầu, tinh ý hỏi

-Vũ Phàm. Gọi đơn giản là được rồi.

Dạ Nguyệt nghe thế cười nhạt, song không nói gì, chỉ tinh nghịch trỏ trỏ vào chỗ trống còn lại trên bài thơ. Bất đắc dĩ, y đành phải bước sang cầm lấy nét bút. Từng ngón tay Dạ Nguyệt vừa nhỏ thanh lại trắng muốt, cứ thả lỏng mặc sức đi theo nét bút của y. Lúc y cúi xuống gần hơn, đột ngột nghe thấy mùi hương phảng phát tỏa ra từ cô nàng. Tim y khẽ rên lên loạn nhiịp. Mãi đến lúc nàng cứ cười cười nhìn y, y mới biết mình vừa bị lừa.

Chữ này, chẳng phải lúc nãy nàng ta vừa viết rành rọt đó sao? Biết mà còn vờ hỏi, rõ là đang trêu chọc y đây mà.

Vũ Phàm nghĩ thế, nhưng khi nhìn nụ cười tươi tắn trên môi Dạ Nguyệt, y lại không tài nào nổi giận được.

Y và nàng ta cứ như thế, sớm tối lại ở bên nhau, thoắt cái lại qua thêm vài lần trăng tròn rồi lại khuyết. Cuối cùng y chẳng còn gì để dạy nàng ta nữa, nhưng mỗi lần Vấn mama ghé đến có ý dò hỏi, y lại vờ như trách móc tư chất nàng ta hạn hẹp, học mãi vẫn chẳng xong. Nghe thế Vấn ma ma lại gật gù bảo cái gì cũng nên từ từ, hoa sen không thể thoắt cái đã thành mẫu đơn được rồi rời khỏi.

Những khi đó Vũ Phàm lại thở dài. Chẳng phải hắn không biết sau quá trình mài giũa này, Dạ Nguyệt phải đối diện với thứ gì, chỉ là hắn ta mong muốn có thể dùng hết tâm sức của mình, giữ nàng lại lâu chừng nào tốt chừng ấy. Chẳng phải những cô nương khác, đều phải mất vài năm mới thành ngọc sáng đó sao?

Bên ngoài cửa sổ, gió thổi nhè nhẹ, lay lất cõi trần ai.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bee bee và 208 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

16 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178



Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.