Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris

 
Có bài mới 05.12.2015, 23:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 17:25
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 480
Được thanks: 2823 lần
Điểm: 17.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Thật thích...

Sau khi ý thức được tình cảm của mình, Tiêu Nhiên trở nên hơi nóng nảy lại có chút thất thường. Có lúc nhìn điện thoại di động, muốn gọi cho Dĩ Nặc, sau đó lại nhanh chóng tắt đi. Lúc trước muốn gọi thì gọi, nhưng bây giờ, ngay cả gửi một tin nhắn cô cũng phải xác nhận vài lần mới gửi đi.

Cuộc sống như thế này thật sự quá giày vò người khác rồi, nhưng nên thổ lộ sao? Trong đầu Tiêu Nhiên vẫn đang suy nghĩ chuyện này, nhưng lại không dám tâm sự với ai.

Sợ rằng sau khi nói xong, cậu ấy từ chối mình, sau đó hai người sẽ nảy sinh khoảng cách, ngay cả tri kỷ cũng không làm được. Trên tivi không phải đều diễn như thế sao?

Tiêu Nhiên luôn tự xưng là người tỉnh táo trầm ổn, nhưng lần này cũng đã hoàn toàn mất phương hướng. Tệ hại hơn nữa là, chỉ có cô biết mình có cảm giác với cậu ấy, mà Dĩ Nặc thì chẳng biết gì cả.

Loại quan hệ không bình đẳng này làm cho Tiêu Nhiên sắp phát điên, nhưng lại không biết phải xử lý thế nào. Vì vậy, cô không thể làm gì khác ngoài việc tránh né Dĩ Nặc, tránh cùng nhau ăn cơm, tránh cùng nhau xem phim, tránh cùng nhau đi dạo, tránh cùng nhau...

Nhưng Dĩ Nặc lại phát hiện cô không bình thường, vì vậy sau khi tan sở, cô nhận được điện thoại của anh. “Alo? Cậu đang ở dưới lầu công ty tôi? Được, vậy cậu chờ một lát, tôi xuống ngay.”

Thu dọn đồ đạc xong, nói hẹn gặp lại với đồng nghiệp, Tiêu Nhiên vội vàng chạy ra khỏi công ty, nhìn thấy Dĩ Nặc đang đứng ven đường chờ cô. Đi tới bên cạnh cậu ấy, véo anh vài cái, cau mày. “Giữa mùa hè, cậu mặc nhiều như thế này, còn đứng chờ ở bên ngoài, không sợ nóng sao?”

Dĩ Nặc ôm vai cô: “Không có... Gần đây tôi cảm thấy dường như cậu đang lạnh nhạt với tôi, cho nên vô cùng hoài nghi có phải mình đã làm sai chuyện gì, sợ cậu cố ý không nhìn thấy tôi, rồi chạy mất. Tôi cảm thấy đứng ở đây tương đối dễ thấy, quả nhiên có thể để cậu dừng lại.”

“Thế nào? Có chuyện gì?” Cố gắng tránh né hành động thân mật với anh, Tiêu Nhiên nhanh chóng chui vào xe, Dĩ Nặc khởi động xe. “Không có gì, chỉ là cảm thấy lâu rồi chúng ta không có ăn cơm chung, nên tìm cậu đi ăn cơm thôi...”

“À.” Tiêu Nhiên gật đầu, trong lòng đang tính toán xem phải làm sao để biểu hiện thật tự nhiên, làm sao để ở chung với cậu ấy như lúc trước đây? Sao bây giờ mình không có ấn tượng nào hết vậy...

Điện thoại Dĩ Nặc vang lên “Alo? Doanh Doanh... Ừ, anh đang đi chung với Tiêu Nhiên. Ừ, đúng vậy... Anh tìm cô ấy đi ăn cơm. Em cũng muốn đến đây? Nhưng mà bọn anh sắp đến nơi rồi, chờ đến lúc em tới, không chừng bọn anh cũng ăn xong rồi, em cũng không cần phiền phức như vậy. Lúc về anh mua quà cho em, được không? Ừ, được rồi...”

Nghe giọng của cậu ấy thật sự không giống với mấy lời ngon tiếng ngọt trước đây. Nhưng thấy cậu ấy và Doanh Ngọc ngọt ngào như vậy, trong lòng Tiêu Nhiên càng cảm thấy không thoải mái, mà lại không có cách nào nói ra. Mình đã thật sự thích người đàn ông suốt ngày lưu luyến bụi hoa này sao?

“Bà vú...” Mễ Hân là chị em thân thiết của cô, mặc dù là một người con trai thanh tú, nhưng vẫn cứ bị cô gọi là “bà vú”. “Tối nay tôi qua nhà cậu ở.”

Trong nhà bà vú không có người lớn, nên hai người nói chuyện phiếm tương đối dễ dàng.

Tiêu Nhiên nói vậy thì đương nhiên là cô có chuyện muốn tìm đến anh, vì vậy, Mễ Hân đứng ở đầu đường nhà mình chờ Tiêu Nhiên. Sau khi đón được Tiêu Nhiên, hai người đi về nhà Mễ Hân.

“Đại tiểu thư, cô làm sao đây? Dáng vẻ cứ như thất tình.” Là bạn học từ nhỏ của cô, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là phương diện nào đó có vấn đề muốn đến tìm mình.

Tiêu Nhiên ôm gấu lớn dựa vào đầu giường. “Bà vú, cậu nói xem thích một người là có cảm giác như thế nào hả?”

Mễ Hân vừa đưa nước trái cây cho cô vừa hỏi, “Sao nào? Nói một chút nghe thử xem.”

“Nhìn cậu ấy và bạn gái ở chung với nhau, thấy rất không thoải mái, thái độ khi cậu ấy nói chuyện điện thoại với bạn gái rất dịu dàng, tôi cũng sẽ ghen tị, thậm chí bắt đầu để ý tôi và cậu ấy tiếp xúc da thịt với nhau... Nhưng mà chúng tôi quen nhau lâu lắm rồi, đến bây giờ tôi mới bắt đầu có loại cảm giác này...”

Mễ Hân thật sự hết cách với cô gái thần kinh không bình thường này. “Cô chủ của tôi ơi...” Anh khoa trương dang rộng hai tay. “Làm sao đến tận bây giờ cậu mới giác ngộ là cậu thích Dĩ Nặc hả...”

“Hả? Làm sao cậu biết?” Tôi còn chưa nói người đó là ai mà...” Tiêu Nhiên hơi chột dạ...

Cô gái này đúng là luôn chậm chạp với tình cảm của mình mà, đến bây giờ vẫn không chút thay đổi, điều này làm Mễ Hân thật sự khâm phục cô. Anh ôm một con ong vàng nhỏ cũng dựa vào đầu giường, ngẩng đầu nói: “Nếu không thì còn có thể là ai? Tôi đã nói với cậu từ trước rồi, tuyệt đối giữa hai người có tia lửa, nhất định có gian tình. Nhưng mà, là ai mấy năm nay luôn nói, chỉ là bạn thân với Dĩ Nặc, hoàn toàn không có những thứ khác?”

Vùi đầu vào con gấu, Tiêu Nhiên buồn bực nói. “Tôi đâu có biết... Tôi cũng chỉ mới phát hiện có gì đó không thích hợp...”

Mễ Hân gật đầu, “Cũng may còn chưa muộn, vậy cậu nói với cậu ấy đi, chọc thủng lớp giấy này, hai người các cậu mới có thể rõ ràng với nhau.”

“Nhưng mà cậu ấy có bạn gái, hơn nữa, xem ra lần này tình cảm giữa bọn họ rất tốt... Nếu như tôi nói với cậu ấy, vậy chẳng phải tôi là...”

Dùng con ong vàng “A Hoàng” vỗ đầu cô. “Đại tiểu thư của tôi ơi, cái thời nào rồi mà còn phân biệt người nào chủ động hả... Phải học được cách chủ động nắm chặt hạnh phúc của mình, quản chi cái việc ai tỏ tình trước...”

Tiêu Nhiên vẫn lắc đầu. “Ngộ nhỡ cậu ấy không thích tôi, từ chối tôi…, vậy ngay cả bạn bè chúng tôi cũng không thể làm được, tôi không muốn...”

Mễ Hân liếc trắng mắt, vậy là cô nàng này đến đây là muốn mình giúp một tay xác nhận xem cái người kia có thích cô hay không. Là bạn thân của cô, anh đã nhìn ra bọn họ có cảm giác với nhau từ lâu rồi, hơn nữa, nhất định Khương Dĩ Nặc thích Tiêu Nhiên. Nhưng dù nói thế nào thì con nhóc này cũng không chịu tin...

Đôi oan gia này, đến khi nào mới biết được sự thật rành rành trước mắt này đây…...

Suốt một đêm, Mễ Hân tuyệt vọng nghe một cô ngốc chậm chạp đang do dự có nên thổ lộ với thanh mai trúc mã của mình hay không lảm nhảm bên tai. Khi đằng đông lộ ra những tia sáng đầu tiên, thật sự anh rất muốn đánh ngất cô cho rồi.

Trưa hôm sau, Dĩ Nặc lại gọi điện tới. “Alo? Có chuyện gì sao?” Hiện tại cô hơi chột dạ, không biết mình có biểu lộ tâm tình của mình trước mặt cậu ấy hay không.

“Tôi nghe dì Thang nói hôm qua cậu không về nhà ngủ, lại đi loạn ở đâu hả?” Mẹ của mình! Tiêu Nhiên thật bội phục, “Không có, tôi đi quấy rầy Mễ Hân một đêm.”

Một khi Tiêu Nhiên có tâm sự sẽ chạy đến tìm Mễ Hân, Dĩ Nặc vẫn luôn khó chịu vì điều này, đó cũng là một người đàn ông, lỡ như… có chuyện gì, Tiêu Nhiên phải làm sao? Nhưng Tiêu Nhiên lại không chịu nghe lời anh, vì chuyện này mà hai người cũng đã tranh cãi không biết bao nhiêu lần. Nghe được câu trả lời của Tiêu Nhiên, đương nhiên Dĩ Nặc rất tức giận. “Cậu làm sao vậy? Tâm trạng lại không tốt? Sao hôm qua không chịu nói? Con gái một thân một mình, buổi tối lại chạy đến nhà cậu ta, như vậy mà xem được sao?”

Cô lại cảm thấy không có chuyện gì, “Cậu cũng biết, cậu ấy như chị em của tôi, sao có thể xảy ra chuyện gì được.”

“Hết cách với cậu rồi, mẹ tôi nấu thịt hươu, tôi nhớ cậu thích ăn, có nói mẹ mang lên cho tôi, lát tan sở tôi đem qua cho cậu.”

Nghe thấy cậu ấy chu đáo với mình như vậy, lòng cô mềm nhũn. Nhưng lại cảnh giác ngay lập tức, Tiêu Nhiên trả lời. “Ừ, cũng được, vậy tan sở sẽ gọi lại...”

Cúp điện thoại, trong lòng thật ngọt ngào, chỉ một hành động nho nhỏ này cũng làm cô cảm thấy vui vẻ, chẳng lẽ chỉ số thông minh của mình đã giảm rồi sao? Sao lại dễ dàng lo được lo mất như vậy...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ViVu về bài viết trên: Bora, Bích Trâm, Lạc Lạc, congchuacamcung
     

Có bài mới 07.12.2015, 04:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 17:25
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 480
Được thanks: 2823 lần
Điểm: 17.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Tiêu Nhiên tỏ tình

Editor: ViVu

Cứ tự chất vấn tình cảm của mình hết lần này đến lần khác như thế này thì mình cũng sắp điên rồi, vì vậy, Tiêu Nhiên không làm chuyện này nữa, nếu đã biết là thích, vậy thì thừa nhận sự thật này, dù biết cậu ấy có nhiều khuyết điểm, cậu ấy là người đàn ông trăng hoa, chưa bao giờ nghiêm túc trong chuyện tình cảm, nếu mình thật sự yêu cậu ấy, nhất định mình sẽ bị thương. Cứ như vậy không ngừng tự cảnh giác mình, nhưng lại không ngừng nhớ nhung cậu ấy.

Biết cậu ấy tám năm, đã quen thuộc với cậu ấy đến mức không thể tách rời, tuy hai mà một, giờ đây Phương Tiêu Nhiên lại yêu thầm Khương Dĩ Nặc.

Quan hệ giữa cậu ấy và Lữ Doanh Ngọc càng lúc càng khắng khít. Thời gian hai người quen nhau không ngừng tạo nên kỷ lục mới, điều này làm Tiêu Nhiên mơ hồ cảm thấy lo lắng. Ông trời sẽ không đùa giỡn như thế chứ? Vào lúc cô biết mình thích cậu ấy, lại an bài một cuộc tình cho cậu ấy? Cô phải làm sao đây? Không lẽ vờ như không biết, tiếp tục làm bạn? Chỉ cần thế là đủ……

Mặc kệ như thế nào, cô vẫn quyết định nên tự tranh thủ một cơ hội, thử tỏ tình với cậu ấy xem mình có còn cơ hội hay không……

“Nhiên Nhiên, buổi hòa nhạc chúng ta đã hẹn nhau mấy giờ thì bắt đầu?” Dĩ Nặc đưa hộp đựng thức ăn cho Tiêu Nhiên, thuận tiện nhập vào ghi chú trong PDA của mình.

Tiêu Nhiên lắc đầu, “Cụ thể mấy giờ thì tôi cũng quên rồi, không phải cậu đang giữ vé sao?”

Dĩ Nặc gật đầu, “À đúng rồi, suýt chút nữa tôi quên, tôi cho là cậu giữ, để tôi tìm một chút.” Sau đó, cậu ấy tìm vé trong ví, Tiêu Nhiên liếc thấy trong ví cậu ấy không có hình cậu ta và Doanh Ngọc, trong lòng hơi an tâm, sau đó lại tự cười nhạo hành động ngây thơ của mình.

“Sáu giờ tối ngày mốt, vậy năm giờ bốn mươi tôi đón cậu ở dưới lầu công ty cậu, chúng ta đi ăn gì đó rồi đi xem hòa nhạc.”

Cô hơi do dự, “Doanh Ngọc sẽ không để ý chứ?”

Dĩ Nặc vỗ vỗ đầu cô, “Cậu đã gặp cô ấy rồi, cô ấy rất thích cậu, dĩ nhiên sẽ không để ý. Chúng ta là anh em mà!”

Anh em…… Cách xưng hô này…… Lập tức kéo hai người ra thật xa……

Bàn tay anh huơ huơ trước mặt cô, cô giật mình, nhìn anh: “Làm gì đó?”

Khởi động xe, anh cười: “Thấy cậu đang ngẩn người, tôi lay tỉnh cậu……”

Cô xấu hổ che giấu tâm tình của mình: “Tôi đang nghĩ phải bảo toàn thịt hươu như thế nào, bằng không nhất định cha tôi sẽ ăn vụng hết……”

Dĩ Nặc cười ha ha, “Quỷ ăn vụng nhà các người không phải là cậu sao? Còn lo lắng người khác…… Thật là vừa ăn cướp vừa là làng!”

Tức giận nhìn Dĩ Nặc, Tiêu Nhiên muốn nhéo anh, Dĩ Nặc lại tránh né: “Chị hai, tôi đang lái xe đó, đừng quấy rầy tôi nha, bằng không cả hai chúng ta đều xong đời……”

“Dừng……” Tiêu Nhiên chẳng thèm liếc anh một cái, không lên tiếng.

Vì tạo cơ hội cho mình, ngày đi xem hòa nhạc, Tiêu Nhiên cố ý ăn mặc thật tỉ mỉ, áo màu hồng nhạt phối hợp với váy chiffon màu tím, tết tóc, trang điểm nhạt.

Lúc này Dĩ Nặc đang ở dưới lầu, khi nhìn thấy Tiêu Nhiên, huýt sáo một tiếng: “Tiểu thư xinh đẹp, tôi có thể hẹn cô không?”

Tiêu Nhiên có chút xấu hổ nhìn mình, “Như thế nào?”

Dĩ Nặc nhìn từ đầu đến chân, quan sát cẩn thận, “Nếu biết buổi hòa nhạc có thể làm cậu ăn mặc xinh đẹp thế này, thì ngày nào tôi cũng sẽ mua vé.”

Cô đẩy anh. “Được rồi, đi nhanh lên. Thật không biết xấu hổ……”

Nghệ sỹ bậc thầy trình diễn làm Tiêu Nhiên mê muội, không chớp mắt, không nhúc nhích. Lúc nghĩ giữa giờ, cô mới nhắm mắt lại một lát. “Thật hiếm thấy, cậu tôn sùng đến thế sao?” Dĩ Nặc ngồi bên cạnh, trêu chọc cô. Tiêu Nhiên mở mắt ra, nhìn anh, “Vẫn muốn xem, nghe trực tiếp mới biết thì ra rung động tinh tế đến vậy, tôi yêu Hisaishi Joe……”

Dĩ Nặc nửa thật nửa giả nói: “Chứ không phải cậu yêu tôi sao……”

Thường ngày rất dễ phản kích lại cậu ấy nhưng hôm nay lại hơi chậm chạp, chần chừ, một lúc sau mới trả lời: “Đó là vì cậu yêu tôi nên tôi mới yêu cậu.”

Đột nhiên cô muốn dò xét, vì vậy hỏi anh: “Lúc cậu và Doanh Ngọc đi chung với nhau, có vui vẻ như khi đi chung với tôi không?”

Dĩ Nặc cười cười, “Làm sao có thể giống nhau được? Cô ấy là bạn gái tôi, cậu là bạn thân của tôi, đi với cậu thoải mái hơn, đây là điểm khác biệt.”

Nói rõ ràng như thế, cô càng tin chắc ý nghĩ ban đầu của mình, cậu ấy chỉ coi mình là bạn tốt nhất mà thôi. Vì vậy ê ẩm nói: “Vậy, cậu thật sự thích Doanh Doanh?”

Âm thanh nhắc nhở buổi biểu diễn sắp tiếp tục, Dĩ Nặc nói qua loa: “Ừ, có thể nói cô ấy là cô gái rất tốt mà tôi từng quen, đương nhiên thích…… Nếu không tôi quen cô ấy làm chi……”

Thật là một đáp án đúng chuẩn đàn ông trăng hoa, nói cũng như không nói. Chẳng qua, đáp án này, cậu ấy đã nói rõ, bạn tốt cũng không thể là bạn gái. Xem ra tình yêu thầm lặng của cô sẽ không có happy ending rồi……

Lần nghỉ tiếp theo, Tiêu Nhiên nhìn thấy điện thoại của mình có cuộc gọi nhỡ, mở ra xem, là Doanh Ngọc. Tâm trạng cô đang rối loạn, lập tức lạnh xuống một nửa. Gọi điện lại, Doanh Ngọc bắt máy, “Nhiên Nhiên, cô và Dĩ Nặc vừa xem hòa nhạc đúng không?”

“Ừ, đúng vậy. Tôi vừa thấy cô gọi nên gọi lại, tìm Dĩ Nặc có chuyện gì sao?” Tiêu Nhiên liếc Dĩ Nặc đang mua nước.

“Không có việc gì, anh ấy đã nói trước với tôi là phải đi với cô, vừa đúng lúc không còn vé nên không thể cho tôi đi, thật tiếc, lần sau nhất định phải kêu tôi. Một lát anh ấy sẽ gọi lại cho tôi, cô không cần nói với anh ấy.” Trong lời nói Doanh Ngọc lộ ra sự chiếm hữu mạnh mẽ, e là đang để ý bạn trai đi ra ngoài với người gọi là hồng nhan tri kỷ mà thôi.

Để điện thoại xuống, quay đầu nhìn Dĩ Nặc. Anh đưa nước suối cho cô. “Điện thoại của ai vậy?”

Tiêu Nhiên chỉ chỉ vào anh. “Là bạn gái cậu, đại khái là do cậu không nhận điện thoại, nên cô ấy gọi qua đây.”

Dĩ Nặc gật đầu, “Ừ, một lát tôi gọi lại cô ấy.” Tiêu Nhiên chịu thua anh rồi. “Cô ấy quản cậu rất chặt sao……”

Anh không lên tiếng, chỉ cười.

Tiêu Nhiên cảm thấy có thể Dĩ Nặc nghiêm túc với Doanh Ngọc, vì vậy trong lòng toát ra một vị chua xót, nên buồn bực không nói tiếng nào xem tiếp buổi biểu diễn. Cũng may cô là người dễ nhập tâm, dưới sự trình diễn của người nghệ sĩ, cô dần đắm chìm trong giai điệu tuyệt đẹp uyển chuyển của khúc nhạc.

Cuối cùng là ca khúc chính trong phim Mùa hè của Kikujiru – Summer. Nhìn nghệ sĩ biểu diễn, Tiêu Nhiên mới biết, thì ra đàn piano làm người ta thanh thản dễ chịu nhưng cũng làm người ta cảm động đến rơi nước mắt.

Dĩ Nặc nhìn gương mặt đầy nước mắt của Tiêu Nhiên, lắc đầu nói: “Thật may là cậu không có thích trang điểm như mấy cô gái khác, nếu không mặt mũi sẽ bị khóc lem hết, thiệt là, cậu bao nhiêu tuổi rồi, nghe hòa nhạc mà cũng có thể khóc…… Lấy đâu ra nhiều sức lực vậy hả……”

Tiêu Nhiên không chịu yếu thế, sẵng giọng trả lời, “Cậu có vấn đề gì sao? Nếu như có, cũng mặc kệ! Tôi cho cậu biết, chọc tới tôi, tôi lau nước mũi lên quần áo cậu!”

Dĩ Nặc chép miệng, “Đúng là cô gái thô lỗ mà……” Nói xong, anh đứng lên, kéo tay cô, “Đi thôi, cẩn thận dưới chận, đừng để ngã……”

Ánh đèn phòng hòa nhạc chỉ lờ mờ, mắt Tiêu Nhiên lại bị chứng quáng gà nhẹ, có lúc sẽ nhìn nhầm, cho nên mỗi lần Dĩ Nặc đều nhớ kéo tay cô, đề phòng cô ngã xuống.

Đến cổng ra vào, Dĩ Nặc bảo Tiêu Nhiên đứng đây chờ anh đi lấy xe, nhưng Tiêu Nhiên không đồng ý: “Thôi khỏi, tôi tự đón xe về nhà. Cậu đi đi.”

Dĩ Nặc cảm thấy kỳ lạ, sao hôm nay Tiêu Nhiên lại thất thường như vậy? Anh đi đến gần cô: “Sao vậy? Hôm nay dì cả cậu tới hả? Sao cảm xúc khác thường như vậy? Cậu xem thử xem bây giờ là mấy giờ rồi, tự cậu đón xe, tôi rất lo lắng, đương nhiên phải tự tôi đưa về…… Vả lại, trước giờ vẫn thế mà, cậu uống nhầm thuốc sao?”

Tiêu Nhiên vẫn không chịu để anh đưa về, “Cậu đi tìm Doanh Ngọc nhanh đi, người ta đang nóng lòng chờ đợi đấy……”

Thì ra là vậy, chắc là cuộc điện thoại vừa rồi đã làm Tiêu Nhiên không vui, Dĩ Nặc dỗ dành cô: “Được rồi, chắc chắn Doanh Ngọc không phải cố ý, cậu cũng đừng tức giận, lát nữa tôi cũng không đi tìm cô ấy, trễ thế này, khẳng định cô ấy đã ngủ rồi.”

Muốn nói tốt cho cô ấy sao? Thật là! Đột nhiên Tiêu Nhiên giận dỗi, tự chạy lên xe taxi, không thấy bóng dáng đâu.

Ngay lập tức, Dĩ Nặc gọi điện thoại cho cô. “Nhiên Nhiên, tiểu tổ tông của tôi ơi, đang yên đang lành, sao bỗng dưng cậu lại như vậy?”

Tiêu Nhiên trả lời anh. “Không có việc gì cả, tôi chỉ cảm thấy rất ngại vì đã làm phiền cậu.” Đoán chừng ghen tuông trong lời nói có thể gây ra trận mưa acid có pH = 3……

“Nhiên Nhiên, cậu nói vậy là có ý gì, sao lại là phiền phức? Vả lại, cậu làm phiền tôi đâu chỉ ngày một ngày hai, cậu yên tâm, tôi sẽ không so đo với cậu đâu.” Dĩ Nặc vẫn không biết tại sao cô lại tức giận.

Xem ra, chắc chắn Dĩ Nặc không hiểu tâm trạng của cô, Tiêu Nhiên thở dài, “Về đến nhà sẽ nhắn tin cho cậu.”

Về đến nhà, tắm rửa thay quần áo xong, cô phát hiện điện thoại mình có năm tin nhắn. Mở ra xem, là Dĩ Nặc.

“Nhiên Nhiên, tôi đến nhà rồi, cậu thì sao?” Nhấn tắt.

“Nhiên Nhiên, cậu đến nhà chưa? Có phải điện thoại di động hết pin không? Đến rồi thì mau nói cho tôi biết.” Nhấn tắt.

“Nhiên Nhiên, đã trễ thế này rồi, không phải bị người ta bắt cóc chứ? Đừng ép tôi nửa đêm gọi điện thoại đến nhà cậu quấy rầy!” Vẫn nhấn tắt

“Nhiên Nhiên, có phải cậu ngủ rồi không? Tôi mới vừa gọi cho công ty taxi, họ nói cậu đã về nhà, nếu như sáng mai thấy tin nhắn, nhớ trả lời lại tôi.” Người này…... Đúng là cố chấp mà……

Một cái cuối cùng là của Trịnh Nhược Hạo.

“Tiêu Nhiên, tối mai có bận việc gì không? Có thể đi uống trà với tôi không?”

Cô suy nghĩ một lát, trả lời lại: “Được, trước khi tan sở sẽ liên lạc lại.”

Có lẽ, tình cảm của mình đã lầm đường rồi, cô và Dĩ Nặc là bên nhau không đúng lúc.

Hết chương 16.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ViVu về bài viết trên: Bora, Bích Trâm, Lạc Lạc, congchuacamcung
     
Có bài mới 08.12.2015, 00:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 17:25
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 480
Được thanks: 2823 lần
Điểm: 17.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris - Điểm: 21
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Có thể cho tôi một cơ hội hay không?

Editor: ViVu

Con người có một loại xui xẻo như thế này, khi thì trống vắng tình cảm quá lâu, khi thì tình cảm rủ nhau kéo đến đan xen vào nhau. Tiêu Nhiên chính là người xui xẻo như vậy.

Cô vẫn luôn hoang mang chuyện Dịch Hằng có tình cảm với mình. Nếu như nói đã nhiều năm như vậy mà cậu ấy còn muốn theo đuổi cô, thì có phải nguyên nhân cậu ấy và Giản Như chia tay là vì cậu ấy thích mình chứ không phải Giản Như?

Suy nghĩ một chút thì cảm thấy chuyện này hết sức kỳ lạ, bởi vì Giản Như là mỹ nữ dịu dàng người gặp người thích, còn cô lúc đó giống như cô nàng ngốc nghếch. Đúng là không thể nào sánh kịp, nhưng lại có thể để Dịch Hằng chung tình nhiều năm như vậy. Dĩ Nặc nói không sai, hiển nhiên chuyện này vô cùng hiếm hoi.

Nhưng nghĩ đến thái độ hôm đó của mình, thật sự cũng hơi áy náy, vẫn nên gọi điện thoại cho Dịch Hằng.

Hai người hẹn nhau ở quán kem trước cổng trường cao trung. Quán kem bây giờ có nhiều món hơn trước đây, cửa hàng cũng lớn hơn rất nhiều, nhưng vẫn đông học sinh đến đây mua đồ ăn lạnh, đồ ngọt như trước đây.

Dịch Hằng nhìn thấy Tiêu Nhiên tới, cười nói: “Tôi vẫn nhớ trước đây khi chúng ta ăn đá bào ở đây, thì ra khi đó, bộ dạng của chúng ta là như thế này……”

Cách đó không xa có mấy nhóm học sinh cao trung ríu rít ăn đá bào, tựa như dáng vẻ trước đây của bọn họ, xa lạ nhưng cũng thật thân thiết.

Tiêu Nhiên ngồi xuống, bưng hai ly đá bào. “Của cậu là xoài, đúng không?”

Dịch Hằng gật đầu, chỉ vào một ly khác, nói: “Của cậu là trà xanh, tôi vẫn còn nhớ.”

Hai người nhìn nhau cười một tiếng, lúng túng lúc trước đã bị thổi bay.

“Cậu vẫn nhớ rõ của người khác sao?”

Dịch Hằng dừng một lúc, biết cô đang nói đến Giản Như, khẽ gật đầu, “Cô ấy không có chọn, nhưng lại thích giành với cậu.”

Người nói vô ý, người nghe có lòng, Tiêu Nhiên miễn cưỡng cười cười, “Hai người giành ăn mới thú vị, cho nên cậu ấy mới giành với tôi, thật ra thì cậu ấy không thích xoài, nhưng sau này tôi nghe nói, cậu ấy thích nhất là uống nước xoài.”

Dịch Hằng gật đầu, “Tôi rất có lỗi với cô ấy.”

Tiêu Nhiên chỉ thở dài một hơi, không muốn Dịch Hằng phải gánh vác trách nhiệm này. “Cậu đừng nghĩ vậy, tôi không có ý này. Vốn dĩ chuyện này không liên quan trực tiếp đến cậu. di..enda..an...l>e<qu!!doon Đừng vì Giản Như không còn nữa mà tự trách mình.”

“Vậy còn cậu?” Dịch Hằng hỏi ngược lại cô, điều này làm Tiêu Nhiên ứng phó không kịp. “Tôi thế nào? Tôi đâu có vì cô ấy không còn mà tự trách mình……”

Trong mắt người đàn ông đối diện thoáng qua một nét u buồn. “Ý của tôi là, cậu có thể không trách tôi sao?”

Khi mình đối mặt với Dịch Hằng sẽ nhớ tới Giản Như, cho nên sẽ không tự chủ đổ nguyên nhân Giản Như tự tử lên cậu ấy, trở thành một con nhím, nói chuyện có hơi quá đáng.

“Thật sự xin lỗi, thật ra thì chuyện này không liên quan đến cậu.” Tiêu Nhiên xấu hổ cúi đầu, xoay ly đá bào trong tay mình. “Chỉ là chuyện này, tôi chưa nói rõ với cô ấy một lần nào cả, cho nên……”

Dịch Hằng đặt tay lên tay Tiêu Nhiên, “Được rồi, được rồi…… Khóc được là tốt rồi…….”

Hai người nói chuyện đến tận khuya, nói đến lúc quán kem đóng cửa.

“Tôi đưa cậu về?” Dịch Hằng muốn chở cô về, nhưng Tiêu Nhiên lắc đầu. “Không sao, bây giờ cũng không quá muộn, không cần khoa trương như vậy.”

Dịch Hằng vẫn kiên trì, điện thoại di động của Tiêu Nhiên vang lên, “Phương Tiêu Nhiên, cậu ở đâu? Mẹ cậu vừa mới gọi điện thoại cho tôi!”

Tiêu Nhiên cảm thấy khó hiểu. “Tôi đang ở bên ngoài. Mẹ tôi tìm tôi? Sao mẹ không gọi điện thoại cho tôi?”

“Chị hai, là điện thoại của cậu không gọi được, có được hay không?” Không tới một tiếng, phải gọi mười mấy cuộc điện thoại mới gọi được, Dĩ Nặc sắp điên rồi.

“Tôi đang ở quán kem gần trường cao trung, bây giờ cũng sắp về rồi……”

Dĩ Nặc hơi kinh ngạc. “Sao cậu lại đến đó? Vậy tôi qua đón cậu.”

Vừa nghĩ tới cậu ấy, thì trong lòng lại hoảng hốt, “Không cần, Dịch Hằng nói sẽ đưa tôi về.”

“Cậu gặp cậu ta đến tận bây giờ?” Dĩ Nặc hơi khó chịu, “Nhưng ngàn vạn lần đừng làm chuyện hối hận nha ~”

“Sạch đến mức không thể sạch hơn, cậu đi chết đi!” Bộ mặt “thô lỗ” của Tiêu Nhiên tự dưng bộc phát. Nhìn Dịch Hằng bên cạnh, hơi ngượng ngùng, cười cười.

Cúp điện thoại, Tiêu Nhiên muốn tự đón xe, Dịch Hằng vẫn kiên trì: “Vừa rồi không phải cậu nói tôi đưa cậu về, đương nhiên là phải đích thân đưa về tận nhà. Đã muộn rồi, nếu không tôi không yên tâm.”

Lái xe chở Tiêu Nhiên đến dưới lầu, Tiêu Nhiên xuống xe, nói cảm ơn với Dịch Hàng, “Làm phiền cậu rồi……”

Dịch Hằng hơi do dự, vẫn không nói gì, lái xe rời đi.

Lúc lên lầu, Tiêu Nhiên nhận được tin nhắn. Là của Dịch Hằng.

Hôm nay tán gẫu rất vui, mặc dù chuyện của Giản Như đều để lại cho chúng ta rất nhiều đau khổ, nhưng mà, tôi vẫn hi vọng cậu có thể vui vẻ. Giản Như là bạn của chúng ta, chắc chắn cũng sẽ hi vọng chúng ta vui vẻ. Cho nên tôi lấy hết can đảm để hỏi cậu, có thể cho tôi một cơ hội hay không?”

Hết chương 17.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ViVu về bài viết trên: Bích Trâm, Lạc Lạc, congchuacamcung
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoa123, Hoài Phuong1006, jubae, lăngcaca, Nanami01, Thaophuong, tiểu khê, tuytien, xiwai và 327 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.