Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Huyền huyễn] Khanh vốn giai nhân - Sói Xám Mọc Cánh
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=381907
Trang 16/26

Người gởi:  salemsmall [ 11.03.2016, 23:16 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Khanh vốn giai nhân - Sói Xám Mọc Cánh

Chương hai mươi tư:

Editor: salemsmall (DĐLQĐ)

Nước tuyết trên đỉnh núi Tinh Nhai chính là thứ nước tươi mát ngọt lành nhất mà Mộ Dung Nham được uống trong cuộc đời này. Khi còn ở Thượng Kinh phồn hoa, hắn đã từng uống rất nhiều loại rượu ngon, nhưng không một thứ nào có thể so sánh được với hương thơm nồng nàn của thứ nước ấy.

Khoác ngoại bào của Kỷ Nam rồi tựa vào trong ngực nàng, cả đời chỉ một lần, đóa hoa đào trong sinh mệnh của hắn được nước tuyết ấm áp kia tưới lên, nở rộ tại vùng đất cực Tây này.

"Đừng ngủ." Lời dặn dò dịu dàng của Kỷ Nam vang lên trên đỉnh đầu hắn, "Chờ lát nữa ta bình phục, sẽ đưa huynh lên.ۣۜ di-ê2n⊹đ5à-n๖ۣۜle⊹q0u-ý⊹đ6ô-n Hành Châu thành đã bị công phá rồi, huynh không muốn lập tức quay về nhìn hay sao?"

Mộ Dung Nham lại càng dán sát vào trong lồng ngực mềm mại của thiếu nữ, thoải mái thở dài, từ từ nhắm hai mắt, hơi nở nụ cười: "Không muốn, " Hắn nhẹ giọng nói, "Ngay từ đầu ta đã không cần."

"Nói bậy!" Kỷ Nam nhẹ giọng quát, "Trận chiến này huynh có công lao lớn nhất."

"Đó là vì nàng." Hắn cúi đầu đáp.

Trong góc thạch động, cơ quan đơn giản bằng đá do hắn chế tạo, ban nãy gây ra tiếng vang thu hút sự chú ý của Kỷ Nam khiến nàng dừng lại, lúc này rơi xuống một hòn đá nhỏ cuối cùng, cố chấp bướng bỉnh giống như Kỷ Nam vậy.

Trong lòng nàng bây giờ, buồn vui lẫn lộn. Nàng vươn tay sờ lên trán hắn, quả nhiên bởi vì trọng thương, nên bắt đầu có dấu hiệu bị sốt nhẹ. Lúc này, nàng càng cảm thấy lo lắng, lập tức lấy ngoại bào bọc chặt hắn lại trên lưng mình, rồi nhanh chóng nghĩ biện pháp rời khỏi nơi này.

Mộ Dung Nham vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, lúc này lại mở mắt ra nói với nàng: "Đi tìm đoạn dây mây mà nàng vừa dùng để leo xuống, kéo lấy sợi dây ở giữa, rồi lại lấy hai sợi dây còn lại quấn quanh người hai chúng ta, sau đó cắt đứt sợi dây kia, là chúng ta có thể đi lên rồi.

Kỷ Nam nghe vậy sửng sốt, đợi đến khi liên hệ những sự kiện trước và sau rồi nghĩ thông suốt xong, nàng mới nhảy dựng lên: "Huynh! Đêm đầu tiên mà chúng ta đến Hạ Thành, huynh đã đoán chắc là sẽ có chuyện ngày hôm nay, có đúng hay không?!"

Đêm đó, nàng đứng trên đỉnh núi Tinh Nhai thay Kỷ Đông lựa chọn thân phận đích tử của Kỷ gia, còn hắn đạp ánh trăng bước tới. Lúc ấy nàng cứ cho rằng hắn tới an ủi nàng, bây giờ cẩn thận suy nghĩ lại, thì ra quả thực giống như lời nói lung tung mà nàng đã nói với Lý Hà Việt: Hắn đi thăm dò địa hình!

Khi đó, hắn đã dự đoán được cuộc chiến ngày hôm nay, đoán được mình sẽ lấy ít địch nhiều, đoán được có lẽ sẽ chỉ có thể dùng cách dụ địch xâm nhập rồi trốn vào hướng này, cho nên hắn đã thăm dò được thạch động này, còn làm cả một cơ quan bằng đá vừa đơn giản nhưng cũng rất tinh tế, để phòng ngừa hắn bị hôn mê bất tỉnh thì Kỷ Nam có thể dựa vào âm thanh này mà tới tìm hắn!

Trận chiến này, mỗi một đường đi nước bước đều hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay hắn, vậy mà hắn lại giấu giếm nàng lâu như vậy!

Mộ Dung Nham bị nàng đẩy ngã xuống đất, động đến miệng vết thương trước ngực khiến sắc mặt hắn còn trắng bệch hơn so với lúc nãy, nhưng ánh mắt lại sáng vô cùng.

"Đúng vậy, " Đối với chuyện này, hắn thành thực thú nhận, "Ta đã sớm đoán ra."

Vẻ mặt hắn có chút đắc ý, khiến Kỷ Nam thật sự không biết phải trách móc hắn thế nào.

"Chuyện mà nàng muốn hoàn thành, bất kể là đánh thắng Tây Lý hay là cứu đại ca nàng trở về, hễ là chuyện khiến cho nàng phải khó xử, khiến nàng khó có thể song toàn, thì ta sẽ hoàn thành giúp nàng. Nàng chỉ cần làm chính mình." Hắn gằn từng tiếng, nét mặt vui mừng, giọng điệu dịu dàng, trong mắt chỉ có ý cười và nàng, "Kỷ Nam, ta không tùy tiện hứa hẹn với người khác, nhưng một khi đã nói ra, thì sẽ không hối hận."

Hắn bám vào vách đá, cố gắng đứng dậy, đi tới trước mặt nàng, cúi đầu nhìn chăm chú vào nàng. d♡ie2n‿da22n‿l♡e‿qu0y‿đ♡ô1n. Ánh mắt Kỷ Nam vô cùng phức tạp, hắn vươn tay ôm hai má nàng, "Cô nương ngốc, " Hắn yếu ớt mà kiên định nở nụ cười, "Có Mộ Dung Nham ta ở đây, nàng chỉ cần làm chính nàng mà thôi."

Lòng ta có thiên hạ, còn ngại gì không cho nàng cả đời vô lo vô ưu?

Kỷ Nam chậm rãi lắc đầu.

"Huynh... Không cần làm nhiều như vậy, " Nàng cúi đầu, không dám nhìn vào mắt hắn, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng: "Không cần làm nhiều như vậy... Huynh là độc nhất vô nhị trong lòng ta từ lâu rồi."

Từ đỉnh núi Tinh Nhai đi xuống dưới chân núi, một đường gian khổ cộng thêm bản thân đang bị trọng thương, nhưng khóe miệng người nào đó không có lúc nào là không nhếch lên.

Cười cười cười... Có cái gì buồn cười chứ!

Kỷ Nam đỡ lấy thân thể đang cố ý ngả vào nàng của hắn, đỉnh đầu bốc khói, sắp phát điên đến nơi.

"Đừng có cười nữa!" Nàng lên tiếng cảnh cáo hắn, trong lòng lại tự mắng chính mình có phải là bị máu chó dội vào đầu nên mới tự nhiên nói như vậy với hắn hay không?!

Nhưng Mộ Dung Nham nào có thể nhịn được cười chứ? Vừa nghĩ tới bốn chữ "Độc nhất vô nhị" mà nàng vừa nói ra, hắn đã cảm thấy sung sướng như muốn lên tiên.

Kỷ Nam chỉ lo buồn bực cúi đầu chạy về phía trước, nhưng hắn lại không có một chút nóng nảy, ngược lại còn liên tục trêu chọc nàng.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, Mộ Dung Nham được hưởng thụ cảm giác "Vô sỉ". Hắn cao hơn nàng nhiều như vậy, nhưng lại cố tình dựa vào nàng, còn nhìn chằm chằm gương mặt nàng đang gần trong gang tấc, thấy hai gò má chậm rãi nổi lên màu hồng phấn nhàn nhạt vô cùng đáng yêu...

"Không, được, cười!" Kỷ Nam rốt cuộc cũng bị chọc giận, oán hận trừng mắt nhìn hắn, "Cũng không được nhìn ta nữa!"

"Vậy thì còn sống làm gì nữa?" Hắn nghe vậy thì tỏ ra vô cùng kinh ngạc, "Hay là đưa ta quay trở lại sơn động kia đi!"

"Huynh tưởng rằng ta không dám sao?!" Nàng làm bộ muốn đẩy hắn xuống.

Cánh tay đang khoác lên vai nàng vội vàng ôm chặt lấy nàng. Hắn ghé đầu vào vai nàng, vui vẻ nở nụ cười, khe khẽ thầm thì: "Ta muốn quay lại đó... Bởi vì ta lại khát nước rồi."

Mặt Kỷ Nam trở nên đỏ rực, nàng nhanh như chớp chế trụ yết hầu hắn, hung ác gằn lên từng tiếng: "Mộ, Dung, Nham! Hãy quên sạch chuyện đó đi! Nếu huynh còn dám nhắc lại một lần nào nữa, ta sẽ... sẽ bóp chết huynh!" Nói xong, tay nàng quả thực thêm vài phần sức lực, hòng đe dọa hắn.

Đáng tiếc, có người dù phải chết dưới đóa hoa mộc lan, trở thành quỷ cũng cam nguyện. Mộ Dung Nham ngay cả mắt cũng không thèm nâng lên, giống như khó hiểu hỏi lại: "Muốn ta quên cái gì? À... Tiểu Tứ đang nói đến, chuyện nàng đút cho ta nước tuyết ban nãy sao?"

Mặt Kỷ Nam đã đỏ đến mức sắp rỉ máu, ngón tay thu lại, xấu hổ và giận dữ đến mức muốn bóp chết tên vô lại này ngay tức khắc!

Mộ Dung Nham thấy nàng thực sự giận, vội vàng dừng lại, sau đó che lấy vết thương trước ngực, giả vờ ho khan.

Kỷ Nam bực mình nhưng vẫn đỡ lấy hắn một lần nữa, không cần biết hắn bị đau thật hay giả, cũng băng bó lại vết thương cho hắn.

Mộ Dung Nham thấy nàng nhíu mày nhìn chằm chằm miệng vết thương, còn không ngừng hít khí lạnh, nhất thời cảm thấy thương xót không thôi, hắn dịu dàng an ủi: "Không sao đâu, nàng xem bây giờ ta không phải tốt rồi hay sao? Trở về tĩnh dưỡng mấy ngày là khỏe thôi."

"...Nhưng dù sao thì huynh cũng vì ta mà bị thưng." Kỷ Nam không ngừng tay, nói thật nhỏ.

Mộ Dung Nham cũng không nói gì nữa, chỉ vươn tay ra xoa đầu nàng.

Đúng lúc này, có một đội quân Tây Lý đi ngang qua, hắn mạnh mẽ đưa tay ra, kéo nàng núp sau một gốc cây để không bị phát hiện. Hắn ôm nàng thật chặt, hai người dán sát một chỗ.

Từng người từng người cầm cây đuốc đi qua, ánh lửa sáng chiếu tới phía sau gốc cây, gương mặt thiếu nữ trong lòng được nhuộm ánh sáng dịu dàng, khiến cho người ta nhìn mà tâm cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn.

Hắn nhìn nàng thật lâu, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng nói bên tai nàng: "Tiểu Tứ, về sau, ta sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa... Nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ quên, đến chết cũng không quên."

***

Hai người đều bị thương nặng, nên không tiện để thi triển khinh công, hơn nữa lại không có ngựa, chỉ còn cách đi bộ. Cuối cùng, đến khi trời sắp sáng, hai người họ mới về đến Hành Châu thành.

Ngẩng đầu nhìn lên, tường thành của Hành Châu thành cao sừng sững nhuốm thêm màu tang thương hơn so với hôm qua, hiển nhiên là vừa trải qua một cuộc chiến vô cùng kịch liệt. Nhưng lúc này, d13n∞d4n∞l3∞qu1∞d0n phía trên tường thành được cắm đầy những lá cờ thêu chữ "Dạ", tung bay phấp phới, điều này khiến cho trong lòng Kỷ Nam dậy lên từng tiếng reo hò.

"Huynh nhìn kìa!" Nàng chỉ vào những lá cờ kia, quay đầu nói với hắn, "Điện hạ đã đoạt lại được tòa thành này cho Đại Dạ rồi!"

So sánh với sự hưng phấn khó nhịn của nàng, sắc mặt của Mộ Dung Nhan vẫn chỉ nhàn nhạt, ném lệnh bài, yên lặng chờ khinh khí cầu tới đón bọn họ.

Tầng mây phía chân trời dần dần mở ra, mặt trời từ từ lên cao. Kỷ Nam ngồi trên khinh khí cầu dựa vào hắn, chống má nhìn mặt trời mọc tráng lệ phía xa kia, cao hứng vô cùng, đồng thời trong lồng ngực nàng bỗng dâng lên nỗi khát vọng cùng chí khí hào hùng.

Khinh khí cầu chở bọn họ từ từ bay lên giữa khoảng không. Nàng mỉm cười nhìn ánh nắng sớm mai. Mộ Dung Nham lại chỉ ngắm nhìn nàng.

Phía sau chính là tòa thành mà hắn đoạt lại giúp nàng, nhưng hắn lại không muốn đi vào chút nào. Nếu có thể, hắn tình nguyện ở lại thạch động trên vách núi Tinh Nhai kia, cùng nàng sớm sớm chiều chiều.

"Tiểu Tứ."

"Cái gì?" Bởi vì còn sống và được trở lại Hành Châu thành vừa mới đoạt lại được cùng với hắn, nên trong lòng vui mừng nhảy nhót, cũng làm giảm bớt đi cảm giác không tự nhiên sau khi hắn thổ lộ. Nàng quay đầu cười với hắn, ánh mắt cong cong.

Mộ Dung Nham nhìn chằm chằm nàng thật lâu, mãi đến khi khinh khí cầu lên trên tường thành. Cuối cùng hắn nắm chặt tay nàng, kéo nàng cùng nhảy lên, nhưng lại không nói gì hết, chỉ đứng trước ánh hào quang vạn trượng cười dịu dàng với nàng.

***

Kỷ Nam và Mộ Dung Nham bình an trở về, khiến cả tòa Hành Châu thành sôi trào.

Kỷ gia quân thì không cần phải nói, nhưng ngay cả quân đội của Ngô Kiền người người cũng đều lên tiếng chúc mừng: Hành Châu thành đã bị người Tây Lý chiếm lấy hơn một năm nay. Mặc dù bọn họ ôm ấp tâm tư muốn chiến thắng trên sa trường, nhưng kỳ thật từ trong đáy lòng đã không dám kỳ vọng còn có thể đoạt lại nó. Vậy mà bây giờ, Kỷ Nam và Mộ Dung Nham đã làm được rồi! Hành Châu thành lại cắm đầy cờ Dạ quốc rồi!

Ngô Kiền nghe tin, đã vội vàng đích thân ra khỏi doanh trại để nghênh đón. Từ xa xa, nhìn thấy Mộ Dung Nham, hắn ta đã qùy xuống, khóc lóc nức nở: "Nhị hoàng tử Điện hạ..."

Kỷ Nam bị sự nhiệt tình bất ngờ này của hắn ta làm cho sợ hãi, Mộ Dung Nham bên cạnh nhàn nhạt hỏi: "Có phải khâm sai đại nhân đến rồi hay không?"

"Nhị hoàng tử Điện Hạ liệu sự như thần! Liệu sự như thần!" Ngô Kiền liên tục khấu đầu. Hắn ta chẳng qua chỉ là một đứa trẻ con nhà võ được một gã thái giám nuôi lớn, bất cứ việc gì cũng phải nghe theo sự sắp đặt của Ngô đại thái giám sau lưng Đoan Mật Thái hậu, Mặc dù Đoan Mật Thái hậu lợi hại nhưng cũng chỉ là nữ nhân, so ra vẫn kém Mộ Dung nham rong ruổi sa trường lại biết tính toán chi li như vậy. Cho nên hiện giờ hắn ta tâm phục khẩu phục, phục sát đất.

Mộ Dung nham nhấc chân rời đi, kỷ Nam vội đuổi theo hắn, hai người mới vừa đi đến cửa lớn quân doanh, bên trong liền xuất hiện khuôn mặt mỹ mạo quen thuộc, nhìn thấy bọn hắn đầu tiên là sửng sốt, sau đó thì mừng rỡ như điên, bằng tốc độ nhanh nhất phi thân tới: "Nhị ca! Nhị ca, Nhị ca!"

Mộ Dung Tống giống như một chú chim nhỏ lâu ngày chưa về tổ, mở hai tay vui vẻ lao tới chỗ Mộ Dung Nham, vẻ mặt say mê cùng kích động. Kỷ Nam nhớ đến trước ngực Mộ Dung nham đang bị thương tổn, nên bước lên phía trước ngăn lại, lại bị A Tống không ngần ngại chút nào ôm chầm vào lòng, "Ôi chao! Con hổ đáng ghét này!Con hổ đáng ghét này, con hổ đáng ghét này!"

Nhiều ngày không thấy, tiểu tử này đã biến thành con vẹt rồi sao? Trên người Kỷ Nam cũng đầy vết thương, lúc này bị hắn chạm phải đau cực kỳ, cau mày đẩy ra hắn.

"Hai người rốt cuộc cũng trở lại! Lý Hà Việt mang quân đi tìm hai người suốt một đêm, đến bây giờ còn chưa có trở lại, ta đây cũng đang định ra khỏi thành đi tìm các ngươi!" Hắn ầm ĩ kích động không thôi, Kỷ Nam đành phải kể lại cho hắn.

Mà Mộ Dung nham lại vẫn thản nhiên như không, khác thường là không hề bày tỏ cảm xúc gì khi ấu đệ yêu thương tới đây, mà chỉ xoay người lập tức quay về lều trại của hắn.

Trong lều, người cũng đã nhiều ngày không gặp là Diêu Viễn đang đưa lưng về phía cửa lều thu thập dược liệu, nghe tiếng ông đứng thẳng lên xoay người lại nhìn, cười ôn hòa.

Sắc mặt của Mộ Dung Nham đã nhạt như giấy vàng, lúc này gật gật đầu với cậu mình xong, rốt cuộc như trút được gánh nặng, yếu ớt ngã xuống. Phía sau Kỷ Nam cũng đúng lúc đuổi tới, đưa tay đỡ lấy hắn, chỉ thấy hắn từ từ nhắm hai mắt rồi lâm vào hôn mê, miệng lại phun ra từng ngụm từng ngụm máu đỏ thẫm!

"Điện hạ!" Kỷ Nam kinh hãi hồn bay phách tán, ôm lấy hắn, kêu lên thất thanh.

Mộ Dung Tống cũng chạy tới, hoảng hốt lo sợ, dùng ống tay áo không ngừng lau máu đi, chỉ chốc lát sau cả cánh tay áo của hắn đều bị thấm ướt.

Diêu Viễn vội vàng chỉ huy bọn hắn chuyển Mộ Dung Nham vào trong lều, rồi nhanh chóng cởi bỏ y phục trên người hắn, mười ngón tay của ông cầm ngân châm, phong bế mấy đại huyệt trước ngực Mộ Dung Nham, khó khăn lắm mới bảo vệ được tâm mạch của hắn.

Kỷ Nam cứng ngắc đứng ở nơi đó, nhìn người mới khoảnh khắc trước vẫn còn cười dịu dàng với nàng, giờ phút này đã nằm ở đó không có chút sức sống. Trước ngực hắn cắm đầy ngân châm, từng cây từng cây đều như đâm sâu vào trong lòng nàng.

"Tại sao có thể như vậy..." Nàng thất thần thì thào, "Hắn nói hắn chỉ cần tĩnh dưỡng mấy ngày là sẽ khỏe..."

Mộ Dung Tống lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt buồn rười rượi nói với nàng: "Lúc trước khi Nhị ca thỉnh chuyển lương thảo, đã cầu xin phụ hoàng phái Diêu thái y tới. Phụ hoàng vừa nghe tin đã nói tình huống không ổn. Nhị ca nhất định đã gặp phải chuyện gì, nên muốn dấn thân vào nguy hiểm rồi! Quả nhiên là như thế này..."

"Là do ta không tốt." Kỷ Nam nói khẽ, hai cánh môi cũng trở nên trắng bệch.

"Trên người Kỷ tướng quân bị thương tổn cũng không nhẹ, thỉnh quay về lều nghỉ ngơi băng bó, khi nào Điện hạ thức dậy ta sẽ phái người đi thông tri tướng quân." Diêu Viễn thật sự là một vị thần y, lúc này lại vẫn có thể rảnh rang nói chuyện phiếm với Kỷ Nam.

Kỷ Nam kiên quyết lắc đầu, "Ta muốn nhìn hắn."

"Hắn không sao đâu, " Diêu Viễn vẫn cười ôn hòa, "Nhưng mà vết thương cũng có chút nghiêm trọng."

Mộ Dung Tống sắp khóc đến nơi, dùng ánh mắt cầu xin ông đừng nói chuyện nữa, chuyên tâm trị liệu cho Mộ Dung nham quan trọng hơn!

"Chính hắn đã sớm tính toán cẩn thận rồi, toàn bộ đều đã nằm trong dự liệu của hắn, các ngươi yên tâm." Diêu Viễn không chút để ý dùng một chưởng đè xuống năm cây ngân châm, dii1ễn~đa2àn~le0ê~quy9ý~đóôn trên giường nhỏ Mộ Dung Nham bất giác run lên, Kỷ Nam cùng Mộ Dung Tống cũng run rẩy theo.

"Điện hạ!" Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến một giọng nữ trong vắt, âm điệu lo lắng không thôi. Lúc này chỉ có Kỷ Nam cảm thấy lạnh lẽo. Nàng xoay người lại nhìn, thấy một thiếu nữ tuyệt sắc mặc một bộ y phục màu đỏ đang vén rèm bước vào. Trên gương mặt ngập tràn lo lắng, nhưng vẫn không làm vơi đi vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, chính là Thượng Kinh đệ nhất mỹ nhân, Thủy Khấu Khấu.

Hết chương hai mươi tư.


Người gởi:  salemsmall [ 14.03.2016, 17:09 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Khanh vốn giai nhân - Sói Xám Mọc Cánh

Chương hai mươi lăm:

Editor: salemsmall (DĐLQĐ)

_______________

Mộ Dung Nham nở nụ cười, nụ cười kia bởi vì được gương mặt trắng bệch và ánh mắt sáng rực của hắn làm tôn lên, nên có vẻ đặc biệt động lòng người.

"Là ta, " Hắn nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn miếng ngọc bội kia cũng vô cùng nhu hòa, "Mộ Dung Nham, tự Trường Khanh."

_______________

Mộ Dung Nham vừa mơ một giấc mơ thật dài, hắn mơ thấy Diêu cung hoa đào bất tận, nở rộ khắp đất trời, vô cùng rực rỡ. Hắn đứng dưới tàng cây, đã là diện mạo khi trưởng thành, d2ღđ5☆L-☆q0ღđ6 nhưng trong tâm lại vui vẻ trong sáng giống như ngày xưa, mẫu phi vẫn dịu dàng như trong ký ức, bà mỉm cười nâng mặt hắn lên, ôn nhu gọi tên tự của hắn.

"Mẫu phi!" Hắn ngắm nhìn bốn phía, mừng rỡ không thôi, hỏi: "Năm nay sao hoa đào lại nở đẹp như vậy?"

"Bởi vì con trở lại nha."

Nhưng mà con vẫn luôn ở nơi này mà. Mộ Dung Nham cảm thấy nghi hoặc, mỗi một năm khi hoa đào nở, cho dù hắn có ở xa đến đâu cũng đều chạy về Diêu cung.

"Nham nhi, những cây hoa đào này, vẫn luôn sinh trưởng trong lòng con, nhưng đã mười năm rồi chưa từng nở hoa, " Mẫu phi nói với hắn, "Bây giờ con rốt cuộc cũng đã trở lại rồi, con xem, chúng lại nở rất nhiều hoa rồi."

Sinh trưởng trong lòng hắn sao... Mộ Dung Nham cái hiểu cái không, nhưng mẫu phi đã dẫn hắn vào sâu trong rừng đào, dọc đường hoa đào rụng lả tả. Những cánh hoa rơi xuống mái tóc dài đen tuyền của mẫu phi, hắn đưa tay lấy xuống, mẫu phi quay đầu cười, lại bỗng nhiên biến thành Kỷ Nam.

"Tiểu Tứ?" Kỷ Nam ôm nàng vào lòng, trong lòng vui mừng vô hạn.

Cho dù giấc mộng này vô cùng kỳ lạ, không sao giải thích nổi, nhưng hắn vẫn nhớ rõ ràng câu nói "Độc nhất vô nhị" mà nàng đã từng nói với hắn kia.

"Nhị ca, hoa đào này nở thật đẹp." Nàng ở trong lòng hắn ngửa mặt lên, nở nụ cười ngây thơ, nhẹ nhàng nói. Hắn không nhịn được cúi đầu xuống, khẽ chạm môi vào mi mắt nàng.

Hai người đứng một tàng cây rất cao, hoa nở cũng rất đẹp, toàn bộ thế gian chỉ còn hai người bọn họ cùng cánh rừng hoa đào bất tận, giống như khi ở trong thạch động trên vách núi Tinh Nhai, Mộ Dung Nham cảm thấy vui mừng sung sướng như được lên tiên.

Hắn từ từ tỉnh lại từ trong niềm vui sướng, vốn dĩ đang nằm nghiêng, nên khi vừa mở mắt ra, đã thấy được gương mặt của người vừa gặp trong mộng.

Hắn cười càng tươi hơn, mở miệng muốn gọi nàng, lại phát hiện cổ họng mình như bị đốt cháy, đau đớn không thể phát ra tiếng.

Kỷ Nam đã thay đổi thành thường phục, nhìn mỏng manh yếu ớt vô cùng. Có lẽ là vừa mới tắm rửa xong, nên tóc nàng vẫn còn ướt, cả người toàn là mùi thuốc, cứ như vậy mà ghé vào gối hắn ngủ. Trong lúc ngủ mơ, vẻ mặt vẫn ngưng trọng, hai hàng lông mày anh khí hơi hơi nhíu lại.

Thủy Khấu Khấu nhẹ nhàng bước tới muốn khoác thêm áo cho nàng, lại mừng rỡ phát hiện ra Mộ Dung Nham đã tỉnh lại.

"Điện hạ tỉnh rồi!" Nàng vui vẻ kêu lên, làm kinh động đến Kỷ Nam khiến nàng bật dậy. Thủy Khấu Khấu vội vàng khoác áo lên vai nàng, sau đó nhanh chóng chạy đi tìm Diêu Viễn.

Kỷ Nam vội vàng vươn tay sờ thử trán hắn, hắn lại túm chặt lấy tay nàng, giọng nói có chút lộn xộn rời rạc: "... Ta vừa mơ thấy nàng... Tiểu Tứ, những đóa hoa đào này, là vì nàng mà nở rộ..."

"Ưm..." Bên chân Mộ Dung Nham bỗng nhiên truyền đến một âm thanh vô nghĩa ngắt lời hắn.

Là Mộ Dung Tống, hắn đang cuộn mình nằm dưới chân Nhị ca hắn, lúc này giống như mới tỉnh, vẫn còn hơi buồn ngủ ngồi dậy, dụi mắt thấy rõ hai người trước mắt, hắn lập tức vừa mừng vừa sợ bò tới: "Nhị ca, rốt cuộc huynh cũng tỉnh rồi!"

Kỷ Nam đã sớm rút tay về, Mộ Dung Nham nắm chặt tay thành quyền, tiếc nuối thu vào trong chăn uể oải mệt mỏi "Ừ" một tiếng, rồi hỏi hắn: "Sao đệ lại ngủ ở đây?"

"Đệ muốn trông coi huynh mà!" A Tống đúng lý hợp tình nói, lại chỉ chỉ Kỷ Nam, "Lão hổ đáng ghét này cũng ở lại trông coi huynh."

Trong lòng Mộ Dung Nham cảm thấy mềm mại, giờ phút này hắn thật muốn quay đầu lại nhìn nàng, nhưng lại lo lắng nàng bị đỏ mặt trước A Tống, đành phải cố gắng kiềm chế. di1en∞d4an∞l3e∞qu1y∞d0n May mà A Tống đã lâu không gặp hắn, nên vô cùng nhớ nhung, hết hỏi cái này lại hỏi cái kia, hoàn toàn không rảnh để ý tới trên mặt Kỷ Nam đang tràn đầy vẻ nhu tình.


Diêu Viễn vốn đang ở quân y giảng giải những vấn đề khó xử lý xung quanh các chứng bệnh, thì bất chợt nhìn thấy Thủy Khấu Khấu kích động lao vào trong lều. Khi thấy Mộ Dung Nham đã tỉnh lại, ông không nói thêm gì nữa, động thủ cởi y phục của hắn.

Thủy Khấu Khấu và Kỷ Nam vội vàng tránh mặt, A Tống còn muốn lưu lại, nhưng hai người kia sợ hắn làm ảnh hưởng đến Diêu Viễn, nên một trái một phải kéo hắn ra ngoài.

Diêu Viễn đứng bên cạnh lắc đầu cười. Mộ Dung Nham rốt cuộc cũng thu hồi ánh mắt đang đuổi theo bóng dáng Kỷ Nam lại, nhỏ giọng gọi ông: "Cậu?"

"Người đã hôn mê ba ngày hai đêm , vết thương quả thực không nhẹ." Diêu Viễn đổi thuốc cho hắn, lại xem xét thì phát hiện vết thương đã lên da non, về cơ bản đã khép miệng.

Trước khi đi, người nọ còn cố ý cho người mang thư tới, dặn ông phải đem theo thuốc trị thương tốt nhất, quả nhiên lại bị người nọ đoán trúng rồi.

"Tiểu tướng quân không chịu rời đi chút nào, cả người nàng bị thương nhưng lại chậm chạp không chịu băng bó, đêm qua miệng vết thương bị nhiễm trùng, ta phải nói dối rằng như vậy sẽ lây bệnh cho người, nàng mới chịu đi bôi thuốc. Nhưng sau khi tắm rửa thay quần áo xong, lại lập tức chạy tới đây trông chừng người." Diêu Viễn bắt mạch cho hắn, nhỏ giọng nói với hắn tình hình trong ba ngày nay, "Lục điện hạ cũng như vậy, một tấc cũng không chịu rời canh giữ ở chỗ này, gấp gáp đến mức không biết phải làm thế nào cho phải. Trong quân ngoại trừ ta, tất cả quân y đều bị hắn xử phạt, thiếu chút nữa là chém vài cái đầu rồi."

Mộ Dung Nham hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dáng của hai người kia. Một người im lặng không nói, cắn răng chịu đựng, một người lại đi trút giận sang người khác, nhảy nhót lung tung.

"May mà có khâm sai đại nhân ở đây, kiên nhẫn xử lý mọi việc, nếu không chỉ có một mình ta thì không biết nên đối phó thế nào." Diêu Viễn quấn vết thương lại cho hắn, rồi đi tới chỗ bồn rửa tay trên bàn, quay đầu cười nói: "Nữ tử Đại Dạ các người, thật đúng là không giống người thường."

Mộ Dung Nham nghe ông nói "Đại Dạ các người" rõ ràng, nhưng cũng không phản bác, chỉ ảm đạm cười, hỏi: "Tại sao phụ hoàng lại lệnh cho nàng làm khâm sai?"

"Thủy Thừa tướng chủ trương, thế là Hoàng thượng liền chuẩn tấu. Nhưng chỉ áp giải lương thảo mà thôi, huống hồ trên đường lại có Lục hoàng tử Điện hạ hộ tống."

"Thủy Thừa tướng... nhìn trúng A Tống rồi sao?" Mộ Dung Nham hơi sững lại, ánh mắt nhất thời trở nên khó lường.

Diêu Viễn rửa sạch tay rồi chậm rãi lau khô, ngồi xuống bên giường hắn, "Ông ta vẫn vừa ý người hơn, nếu không thì vì sao xa xôi ngàn dặm như vậy mà con phái cháu gái tới đây gặp người chứ?"


"Vẫn còn cân nhắc giữa cháu và Tiểu Lục sao?" Mộ Dung Nham cười nhạt, tiếp tục nói, "Lão ta tuyển chọn cháu rể, so với hoàng gia tuyển chọn phi tần còn kỹ lưỡng hơn."

Coi Hoàng tử Đại Dạ bọn họ là củ cải rau xanh, mặc cho lão ta chọn lựa hay sao?

Diêu Viễn nhìn hắn tức giận trầm mặt xuống, trong nháy mắt lại trở về Nhị hoàng tử Điện hạ ở Thượng Kinh, mà cảm thấy buồn cười không thôi.

"Muốn trốn tránh chuyện này sao? Hay là, kỳ thật Điện hạ cũng có ý với Khấu Khấu cô nương?" Diêu Viễn trầm ngâm, "Nhưng mà cả hai người này, có lẽ đều không nguyện ý làm thiếp đâu..."


"Ai có ý với nàng chứ!" Mộ Dung Nham quả nhiên nhíu mày lại, nhanh chóng lên tiếng phản bác. dii2ễn~đa2àn~le0ê~qu1yý~đo`ôn Dừng lại một chút, hắn chợt nghĩ tới một người khác, cất giọng dịu dàng nói tiếp: "Cháu cũng tuyệt đối không để cho nàng phải làm thiếp."

Không cần hỏi cũng biết, "Nàng" ở câu nói sau, nhất định không phải là Thủy đại mỹ nhân.

Diêu Viễn bất động thanh sắc trêu ghẹo đứa cháu trai của mình, trong lòng lại vui vẻ đến rối tinh rối mù.

Tiền tuyến này đối với người khác là chiến hỏa địa ngục, nhưng đối với Nham nhi mà nói, ngược lại là nơi thanh tịnh. Hắn đã phải chịu áp lực rất nhiều năm, ở Thượng Kinh không thể phát tiết được, mà ở nơi này lại không có nhiều người và sự tình phức tạp cần hắn tính kế, chỉ có sự bình dị cùng nhiệt huyết, thế sự lại trắng đen rõ ràng, tựa như quay về ngày hắn còn thơ bé sống trong Diêu cung.

Xa cách mười năm, rốt cuộc Mộ Dung Nham cũng đã tìm lại được chính mình.

Vậy nên mới có trận chiến thành công tạo nên truyền kỳ ở Hành Châu thành này, nếu không, với một Nhị hoàng tử Điện hạ luôn ôn hòa thâm trầm, thì bất luận thế nào hắn cũng sẽ không điên cuồng đến mức ấy.

"Trong lòng người biết là tốt rồi." Diêu Viễn đứng lên đi ra ngoài, khi đưa lưng về phía hắn, ông hơi nở nụ cười: "Cho dù là mẫu phi của người hay là ta cũng đều chỉ hi vọng người được bình an như ý."



***

Người gởi:  salemsmall [ 19.03.2016, 22:39 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Khanh vốn giai nhân - Sói Xám Mọc Cánh

Chương hai mươi lăm (tiếp)

Edit: salemsmall (D Đ LQ Đ)

***

Mộ Dung Nham hôn mê suốt hai ngày ba đêm nên không biết, trên dưới toàn quân thậm chí là người dân ở mãi Thượng Kinh đều bàn tán xôn xao rằng hắn dũng mãnh phi thường như thế nào, cùng Kỷ Nam song kiếm hợp bích, đồng tâm hợp lực ra sao, sự kiện đoạt lại Hành Châu thành đã trở thành câu chuyện huyền thoại.

Kỷ Nam thì được hình dung như một thanh kiếm bạc sắc bén, đi đến đâu càn quét đến đó, khiến giặc Tây Lý trời sinh tính tình hung ác tàn bạo chỉ vừa mới nghe thấy đã sợ mất mật. ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Về sau, khi mọi người nhắc tới nàng, rất ít khi dùng những tên gọi như "Đích tử của Trấn Nam vương" hoặc là "Nhi tử của Kỷ đại tướng quân", nàng bây giờ là Kỷ Nam - tướng quân của Đại Dạ.

Mà hắn, Nhị hoàng tử điềm đạm tôn quý của Đại Dạ, bị tán dương thành một vị anh hùng hữu dũng hữu mưu như hổ, chỉ dẫn dắt có năm ngàn binh sĩ Đại Dạ đã kháng trụ được chín vạn viện binh Tây Lý, vì thắng lợi cuối cùng của Hành Châu thành mà tranh thủ từng giờ từng khắc quý giá. Đây chính là lần đầu tiên Nhị hoàng tử Điện hạ xuất chinh đó nha!

Nhưng đáng tiếc, bởi vì nhiều năm sau đã xảy ra một vài biến cố, cho nên khi sử sách ghi lại trận chiến Hành Châu thành, đều xóa đi bóng dáng của Mộ Dung Nham, toàn bộ công lao đã được chuyển dời sang cho Kỷ Nam, để nàng được đời sau ca tụng là Tướng quân vương.

Đời sau, mọi người đều cảm thấy hứng thú với đoạn lịch sử này, nhưng mà trong "Đại Dạ dật sự" lại chỉ viết không rõ ràng như sau: Khi đó, Tướng quân vương bộc lộ tài năng anh dũng vô song, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Nhưng trong trận chiến Hành Châu, Tướng quân vương công kích đã lâu mà không thành công, về sau may mắn được Diêu cung công tử đi theo tương trợ, cùng nhau đánh bại hai mươi vạn quân Tây Lý, nên đã được ghi tạc vào sử sách.

***


Người mà sau này được "Ghi tạc vào sử sách" kia, kỳ thật lúc này cũng không được ổn cho lắm.

Chẳng hề có được sự hăng hái dũng mãnh mà người đời sau tôn thờ. Vết thương trên lưng Kỷ Nam bởi vì vừa rồi hoạt động mạnh nên đã vỡ tung ra. Nội thương cũng bởi vì nhiều ngày bị ngừng thuốc nên đã tái phát. Nàng bám lấy cửa lều, ho khan không ngừng, cuối cùng trong cổ họng bỗng nhiên cảm thấy có vị ngòn ngọt, hóa ra nàng bị thổ huyết.

Kỷ Nam nhíu mày lấy ống tay áo định lau đi, bỗng nhiên trước mặt có một chiếc khăn lụa sạch sẽ trắng phau duỗi tới, nàng ngẩng đầu nhìn, là Lý Hà Việt.

Mới mấy ngày không gặp, mà hắn đã gầy sụp đi rất nhiều, vốn dĩ là một thanh niên hoạt bát tráng kiện, hiện giờ trên trán lại có thêm vẻ ưu sầu.

Thấy Kỷ Nam không nhận lấy, ánh mắt hắn trở nên buồn bã, yên lặng thu tay, xiết chặt lấy tấm khăn kia trong lòng bàn tay.

"Dung Nham... Nhị hoàng tử Điện Hạ... tình trạng vết thương đã khá hơn chút nào chưa?" Hắn nhìn chằm chằm vào vạt áo của Kỷ Nam, thấp giọng hỏi.

Kỷ Nam kể lại chuyện Mộ Dung Nham đã tỉnh lại cho hắn, rồi thân thiết hỏi: "Hà Việt, có phải huynh bị thương hay không? Sao sắc mặt lại xấu thế kia?"

Lý Hà Việt lắc đầu cười khổ, nói: "So với Điện hạ, thương tổn của ta thật sự chưa là gì."

"Cái này đâu có giống..." Mặc dù Kỷ Nam vô cùng mệt mỏi, nhưng chỉ cần nghĩ tới người kia, vẫn không nhịn được cúi đầu cong cong khóe môi.

Lý Hà Việt thu lại toàn bộ biểu cảm nho nhỏ kia của nàng vào trong đáy mắt, sắc mặt nhất thời càng thêm tiều tụy khó coi. Hắn cười một cách cứng ngắc, ảm đạm nói: "Ta quả thực thua kém hắn."

Hắn nói xong lại dặn dò nàng dưỡng thương cẩn thận, rồi mới xoay người rời đi. Lúc này, Kỷ Nam đã rơi vào tình trạng kiệt sức, cũng không để tâm tới vẻ mặt và giọng nói có phần mất mát của hắn.


***

Đêm hôm đó, bởi vì rốt cuộc Mộ Dung Nham cũng đã bình an tỉnh lại, cho nên Ngô Kiền cao hứng làm một bữa tiệc ăn mừng ngay trong doanh trại, rồi mời hơn mười vị tướng lãnh đã lập công lớn lần này tới dự.

Ngoài ra, hắn ta còn lần đầu tiên sảng khoái lấy heo, trâu, dê vốn dĩ vẫn giữ lại làm thức ăn cho quân đội của hắn ta, thưởng cho toàn bộ các tướng sĩ trong quân.

Tiệc ăn mừng được bố trí ngay giữa doanh trại, chủ soái chủ trì , Ngô Kiền tự mình xắn tay áo ra trận, vui tươi hớn hở chẳng khác nào một đầu bếp, hào hứng múa cây chổi quét, quét đều tất cả các loại hương liệu nổi danh nhất Hạ Thành lên mình con dê rồi nướng khiến hương thơm tỏa ra bốn phía.

Thủy Khấu Khấu vốn dĩ rất hứng thú với việc này, cho nên lúc này đây, nàng đã không để ý tới mấy hôm trước vẫn còn vì Mộ Dung Nham và Kỷ Nam mà mắng Ngô Kiền té tát, d11∞end4∞4nl3∞3qu∞u1d0∞0n, cứ vây quanh hắn ta học hỏi kinh nghiệm, liên tục gọi "Ngô tướng quân" vô cùng thân thiết.

Những cuộc vui như thế này đương nhiên là không thể thiếu được Mộ Dung Tống, hắn xé một cái đùi dê còn chưa chín hẳn, rồi lại bị nóng đến mức cứ ném qua hết tay trái lại sang tay phải, nhưng vẫn tranh thủ thỉnh thoảng cắn được một miếng.

Trong miệng bị miếng thịt dê nóng kia làm bỏng, hắn lệ nóng doanh tròng kêu to: "Ăn ngon! Ăn ngon thật! Ăn ngon muốn chết!"

Kỷ Nam cũng đang ở đây. Buổi chiều nàng uống thuốc xong rồi đi nằm một lát, nên đã khôi phục rất nhiều, lúc này nàng đang ngồi ở vị trí chủ tướng, cùng mọi người nâng cốc nói lời chúc mừng.

Trong quân đều là những hán tử thô kệch, uống rượu cũng không dùng chén mà dùng hẳn vò, ngay cả Thủy Khấu Khấu cũng như vậy. Kỷ Nam vốn dĩ có tửu lượng kém, huống chi nàng lại đang có thương tích nên không thể uống thả cửa được. Thấy mọi người dần dần đều đã ngà ngà say, nàng lặng lẽ thối lui ra ngoài.

Nàng đang định đi lên đỉnh núi Tinh Nhai, nhưng vừa mới ra khỏi doanh trại đã lập tức dừng lại, nghiêng đầu nói hờ hững: "Diêu thái y đồng ý cho huynh xuống giường rồi sao?"

Phía sau quân trướng vang lên một tiếng cười khẽ, bóng dáng màu xanh nhạt kia lại một lần nữa đạp lên ánh trăng bước tới.

Bởi vì đang bị thương nên bước đi của hắn có vẻ chậm chạp hơn so với bình thường, nhưng nhu tình trong mắt kia lại tràn đầy.

"Không cho, " Mộ Dung Nham thấp giọng cười cười, "Nhưng sao có thể không đến được chứ?"

Hắn đến gần, Kỷ Nam giả bộ không để ý tới, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng giống như những thiếu nữ thùy mị khác. Hắn cười, vươn tay ôm hai má nàng, "Tiểu Tứ của chúng ta, qua hôm nay đã trở thành đại cô nương rồi!"

Phong tục của người dân Đại Dạ khá cởi mở, những thiếu nữ bình thường đều được nuôi dưỡng giống như những nam tử. Nhưng đến khi đến mười sáu tuổi trưởng thành, thì phải thu liễm lại để chờ gả. Cho nên vào ngày này, những gia đình bình thường đều tặng cho các cô nương một thứ đồ trang sức, với hàm ý rằng từ nay về sau nàng ấy đã trở thành một đại cô nương rồi.

Hôm nay là ngày mười lăm tháng Chạp, vào ngày này của mười sáu năm trước, Kỷ Nam cất tiếng khóc chào đời, rồi được phó thác cho thân phận "Đích tử" của Trấn Nam vương, bắt đầu một cuộc sống vô cùng gian khổ.

Từ trước tới nay, nàng chưa từng nghĩ rằng, mình cũng sẽ có một ngày được đón tuổi mười sáu.

"Cái này cho nàng, hãy nhận lấy đi." Trên ngón tay thon dài của Mộ Dung Nham có treo một miếng ngọc bội, bên dưới là những sợi tơ hồng được buộc thành tua rua, Kỷ Nam chưa từng được nhìn thấy chất ngọc nào sáng bóng ôn hòa như vậy. Bên lưng có hỏa quang, nàng lại nhìn mặt trên của ngọc có khắc hai chữ "Trường Khanh", đây chính là thể chữ cổ uốn lượn tung bay mà người Nam quốc hay dùng.

"Trường, Khanh." Nàng đọc từng chữ một, rồi hỏi: "Ai là Trường Khanh?"

Mộ Dung Nham nở nụ cười, nụ cười kia bởi vì được gương mặt trắng bệch và ánh mắt sáng rực của hắn làm tôn lên, nên có vẻ đặc biệt động lòng người.

"Là ta, " Hắn nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn miếng ngọc bội kia cũng vô cùng nhu hòa, "Mộ Dung Nham, tự Trường Khanh."

Người Dạ quốc không có tên tự hay tên hiệu, những thứ tình trường triền miên như vậy, chỉ có ngời Nam quốc mới ưa thích. Cho nên hắn rất ít khi nhắc tới với người ngoài.

"Nhà mẹ đẻ Mẫu phi ta sở hữu gần như toàn bộ mỏ quặng ngọc. Đây là khối ngọc trăm năm khó gặp, được nhiều thế hệ của Diêu gia truyền lại, cũng là của hồi môn duy nhất của Mẫu phi ta. dii1ễn~đa1àn~leê~qu0yý~đo2ôn Lúc ta sinh ra, Mẫu phi đã lặng lẽ đặt tên tự cho ta, sau đó phụ hoàng lại tự tay khắc lên miếng ngọc, ý muốn bảo hộ cho ta được một đời bình an như ý." Mộ Dung Nham kéo tay nàng, trao cho nàng miếng ngọc, rồi khép lại, tay hắn bao trọn bên ngoài tay nàng, "Bây giờ ta tặng nó cho nàng, chỉ mong Tiểu Tứ nàng về sau được bình an, như ý."

Lòng bàn tay của Kỷ Nam bỗng nhiên nóng lên, khối ngọc kia giống như một đốm lửa, đang len lỏi vào huyết mạch của nàng. Nàng cúi đầu nhìn ngón tay trắng nõn như ngọc của hắn, không nói nên lời.

"Cất kỹ." Hắn thu tay, xoa xoa đầu nàng, ôn nhu nói.

_______________

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  Mộ Dung Nham, tự Trường Khanh. Đây cũng chính là xuất xứ của cái tên 《Khanh vốn giai nhân》

Trang 16/26 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/