Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Đêm không thể tẩm - Chu Khinh

 
Có bài mới 04.10.2015, 14:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 02.08.2011, 15:42
Bài viết: 1214
Được thanks: 2336 lần
Điểm: 10.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đêm không thể tẩm - Chu Khinh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9

Trên đời này, người hiểu cô nhất quả nhiên chỉ có Tả Nghiêm. Nhưng là cuối cùng, cô vẫn lựa chọn cách bỏ trốn.

Y Thu Thủy nắm chặt di động ngồi trên máy bay sắp cất cánh đến New Zealand mà bàn tay không ngừng thấm ra mồ hôi lạnh.

“Tiểu thư, trên máy bay không được gọi điện thoại.” Thanh âm tiếp viên hàng không ngọt ngào vang lên ở một bên.

Cô giống như phát hoảng quay đầu, một lúc sau mới phản ứng kịp, “Tôi biết, cảm ơn.”

“Tiểu thư, cô không khỏe sao? Có phải không thoải mái ở đâu đó?” Tiếp viên hàng không nhìn cô sắc mặt tái nhợt mà không khỏi quan tâm hỏi: “Có cần bác sĩ đến xem một chút?”

“Tôi không sao, cảm ơn.” Khéo léo từ chối lời đề nghị của tiếp viên hàng không, Y Thu Thủy nhanh chóng nhét điện thoại vào túi xách như ném đi thứ bỏng tay, sau đó thở ra thật dài.

Thân thể cô mềm yếu dựa ra sau, đáy mắt nổi lên sự chua xót xa lạ.

Hắn và cô cùng ước định, nhưng cô lại thất ước, không đi.

Sau khi hắn rời khỏi, cô rõ ràng rất mệt nhưng lại không thể ngủ được, tâm tư bắt đầu trở nên mạnh mẽ, trở nên không yên ổn.

Về một phương diện, cô thừa nhận được sống cả đời cùng Tả Nghiêm là chuyện dụ hoặc vô cùng vô cùng lớn. Cô muốn ở cùng hắn, chỉ cần nghĩ đến đã cảm thấy hạnh phúc phát run. Nhưng về phương diện khác, cô vừa nghĩ đến sẽ cùng một nam nhân kết hôn, trở thành vợ chồng chân chính là đã muốn phát điên thét chói tai…

Cô không ngừng nói với mình Tả Nghiêm là Tả Nghiêm, hắn không phải nam nhân kia, hắn là người từ lúc mười tuổi đã ở bên cạnh cô, vui vẻ có hắn, bi thương có hắn, là người cùng cô ầm ỹ, cùng cô nháo loạn, ôm cô, hôn cô, nói với cô cả đời sẽ ở bên cô, không rời không bỏ…

Cùng hắn kết hôn có lẽ không phải là chuyện không thể chấp nhận. Mãi cho đến khi ra cửa cô vẫn còn suy nghĩ như vậy. Nhưng không hiểu sao khi cô vừa đi đến chỗ đăng ký, nhìn thấy nam tử cao lớn đang chờ ở cửa lại bỗng nhiên muốn lùi bước.

Nơi đó, chỉ cần đi vào, cô sẽ lập tức kết hôn, trở thành vợ trên pháp luật của nam nhân kia… Trong lòng cô đột nhiên dâng lên một sự sợ hãi mãnh liệt, sự sợ hãi này trong nháy mắt bao phủ tâm chí cô… Cô chạy đến sau một gốc cây bên đường, hơi giật mình nhìn hắn.

Cô nhìn thấy, hắn hôm nay rất nghiêm túc tân trang. Hắn không phải người thích mặc tây trang, tuy rằng hắn mặc vào rất đẹp trai, nhưng hắn lại ghét cảm giác bị trói buộc. Vậy mà hôm nay hắn lại mặc.

Cô liếc mắt một cái liền nhận ra bộ quần áo này. Đây là quà sinh nhật cô dùng ba tháng tiền lương mới mua được tặng hắn, có thể nói là thứ quý giá nhất cô mua trong cuộc đời này, nhưng lại hoàn toàn không đau lòng.

Đối với món quà này hắn giống như thực sự không đặc biệt hứng thú. Người nào đó sau khi nhận quà tuy rằng không vui vẻ, nhưng vẫn treo cẩn thận vào tủ. Cô biết hắn rất coi trọng nó, tuy rằng công ty rất kiếm được tiền, hắn cũng không thiếu tiền, quần áo như vậy hắn cũng không lạ, nhưng hắn vẫn quý trọng.

Mãi cho đến hôm nay vào ngày quan trọng này, hắn mới mặc nó để đợi cô.

Hắn… thật sự yêu cô.

Hai mắt Y Thu Thủy đẫm lệ mông lung nhìn hắn, hắn trời sinh đã có khí chất vương giả, cao lớn tuấn tú, khí vũ hiên ngang, cho dù người qua đường có chuẩn bị hay đã kết hôn vẫn không tự chủ được vụng trộm đánh giá hắn. Nhưng hắn đều không nhìn tất cả, chỉ vững vàng đứng đó tiếp tục chờ.

Cô đã đến trễ một giờ. Mọi hôm chỉ cần đến trễ 5 phút là điện thoại đã bị hắn gọi không dứt, nhưng hôm nay hắn lại không làm vậy, rất kiên nhẫn, không phát giận, chỉ lẳng lặng đứng chờ, vẻ mặt bình tĩnh, không nóng nảy…

Cô muốn đi tới chỗ hắn, nhưng bước chân lại theo bản năng lùi về sau, nam tử như vậy, vĩ đại như vậy, tốt như vậy, làm sao chỉ có thể là của cô? Cho dù hiện tại là yêu, nhưng về sau thì sao? Tương lai thì sao? Nhỡ may hắn không còn yêu, vậy cô… có phải so với mẹ còn điên cuồng hơn? Cô có thể… muốn giết hắn hay không?

Rốt cuộc, cô vẫn xoay người rời đi, càng chạy càng nhanh, nhanh đến mức giống như phía sau có mãnh thú đuổi theo.

Hắn nói không sai, kỳ thực cô không tin không chỉ có hôn nhân, mà còn không tin chính mình.

Cô lập tức đặt vé máy bay, chọn New Zealand làm đích đến. Cô phải rời khỏi Đài Loan, cách càng xa càng tốt, tốt nhất là ở một chỗ khác trên địa cầu, bởi vì chỉ như vậy lòng cô mới không còn đau.

Trên ghế máy bay mềm mại thoải mái mà an toàn, cô hơi cuộn mình lại, nước mắt rơi như mưa.

Tả Nghiêm, từ hôm nay trở đi, em vĩnh viễn sẽ không ở cạnh anh được nữa…

New Zealand xinh đẹp lúc này đang là mùa xuân, cỏ biếc như mây, cừu trắng như tuyết, nhưng Y Thu Thủy tới hôm nay mới phát hiện, thì ra trên đời này thiếu không phải cảnh đẹp, mà là thiếu một trái tim cùng mình thưởng thức…

Trước kia cô thường xuyên đi ra ngoài du lịch, nhưng đó là khi bên cạnh có Tả Nghiêm. Lúc ấy cho dù có là phong cảnh bình thường thì cô vẫn có thể rất vui vẻ… Còn cô hiện tại không vui, hoàn toàn chính là tự làm tự chịu. Vốn dĩ cô đã có thể lựa chọn một cuộc sống khác, có hắn, có tình yêu, có tranh cãi, nhưng cũng có ngọt ngào… vậy mà hiện tại, cô chỉ có một mình.

Cô hiểu tính cách của Tả Nghiêm, hắn nói được là làm được, cũng giống như, hắn rất hiểu cô.

Hắn nói với cô, nếu cô không đi, thì vĩnh viễn cũng không cần đi… kỳ thực lúc đó hắn đã biết cô rất có khả năng sẽ lui bước, nhưng hắn vẫn cược, chẳng qua là, hắn thua.

Cũng mãi cho đến lúc ấy cô mới hiểu, thì ra cô luôn tự ti và sợ hãi, thì ra lời hắn nói đều là sự thật, chuyện năm đó, người bị thương sâu nhất không phải mẹ, mà là cô. Nó đã xâm nhập vào trong trí nhớ của cô, như bóng với hình.

Sự tổn thương kia làm cô sợ không dám bước tới hôn nhân, sợ đến mức thà tình nguyện buông tha hắn còn hơn lấy dũng khí đi tới nếm thử…

Nhưng sự báo ứng của cô, cũng rất nhanh sẽ tới…

“Ọe…” Lại qua một lần nôn tới choáng váng đầu óc, cô ghé vào bồn rửa tay để cố gắng đứng vững.

Sau khi miễn cưỡng ổn định, cô mới mở vòi nước súc miệng, ngẩng đầu, nhìn người trong gương tái nhợt, bên môi hiện lên một chút cười khổ, thật sự khó coi.

Nữ nhân như vậy, nam nhân như Tả Nghiêm sao có thể yêu thương? Ánh mắt hắn không phải có vấn đề chứ?

Nghĩ đến nam nhân kia, dạ dày cô lại đến một trận co rút, sau khi nôn tới mức chỉ còn dịch vàng mới lại mở vòi nước, đáy mắt một mảnh chua xót, đây là cuộc sống tự do của cô sao?!

Cô nhìn điện thoại đặt bên cạnh, không biết là lần thứ mấy do dự muốn mở máy. Mấy ngày này cô luôn ép chính mình phải tắt máy, không cần suy xét, không cần suy nghĩ, nhưng cho dù là đi toilet, di động cũng không bao giờ rời khỏi người. Loại tra tấn này sắp ép cô phát điên rồi…

Hôm nay cô đặc biệt xúc động, xúc động đến mức khắc chế không được mà cuối cùng nhắm mắt mở điện thoại… Năm mươi chín tin nhắn… Tim cô đập nhanh nghe từng cái một… Nhưng, không có của hắn.

Sớm đã nghĩ đến, không phải sao? Nhưng vì sao trong lòng vẫn không ngừng trầm xuống?

Cô ôm ngực, cố gắng đè xuống cảm giác buồn nôn càng thêm lợi hại, cô biết thân thể mình khẳng định đã xảy ra vấn đề, trong khoảng thời gian này mỗi ngày cô đều nôn, khẩu vị cũng không tốt, nếu không phải kỳ sinh lý vừa qua thì cô sẽ thật sự hoài nghi mình có phải mang thai rồi không, bởi vì dấu hiệu này rất giống những tiết mục khoa trương giả tạo trong TV.

Hôm nay đã nôn đến mức ngay cả mật cũng nôn ra, cho nên cô hiểu không thể lại kéo dài mà đành đi gặp bác sĩ.

Bác sĩ ở đâu cũng giống nhau, nghe xong bệnh trạng của cô quả nhiên câu đầu tiên là hỏi: “Thời gian hành kinh cuối cùng là lúc nào?”

“Ba ngày trước vừa hết.”

Chân mày bác sĩ cau lại, nhìn khuôn mặt cô không có huyết sắc, “Nói như vậy, tôi đề nghị cô nên kiểm tra dạ dày một chút.”

Vậy thì cứ làm đi, dù sao cũng không khác hiện tại nhiều lắm, lâu nhất là một tuần sẽ có kết quả đúng không, vừa khéo.

Nhưng bảy ngày sau, cô thật sự không ngờ kết quả kiểm tra lại là như vậy…

~

Viên Ấu Ấu không biết đây là lần thứ mấy trong ngày nhìn về phía văn phòng lão đại, khoảng thời gian này thật yên tĩnh, không có lửa giận, không có lãnh trào, không có bị sai việc. Bởi vì trên thực tế nửa tháng này lão đại hoàn toàn không bộc phát tính tình, cái này thật sự rất dọa người.

Hiện tại toàn công ty đều nhất trí cho rằng, lão đại không phát giận so với phát giận còn khủng bố hơn vạn lần, bởi vì loại áp suất thấp này thật giống núi lửa kìm nén trước khi bùng nổ.

Hơn nữa điều làm cho người ta cảm thấy bất an là, học tỷ không hiểu sao lại không thấy tăm hơi, không xin phép, không nhắn lại, tin tức gì cũng không có, cứ như vậy không về đi làm, thậm chí không ai biết cô đi đâu.

Trước kia khi lão đại tâm tình không tốt, Viên Ấu Ấu tuy rằng sợ hãi, nhưng ít ra còn có học tỷ chống lưng, nhưng lần này mất đi chỗ dựa, cô mỗi ngày đều run như cầy sấy, chỉ sợ mình không cẩn thận khiến núi lửa phun trào, đến lúc đó chỉ sợ chết thế nào cũng không biết.

Ai, học tỷ, chị rốt cuộc đi nơi nào rồi a, không có chị ở đây, người ta thực sự sợ hãi mà!

Cô không dám hỏi lão đại, gọi điện cho học tỷ thì liên tục tắt máy, đã nửa tháng trôi qua mà không có một chút tin tức, cô sắp lo gần chết rồi.

Đột nhiên cửa văn phòng bị mở ra làm Viên Ấu Ấu đang ai oán giật nảy mình, “Lão… lão đại…”

Tả Nghiêm không liếc cô một cái đã trực tiếp đi ra ngoài.

“Lão đại… anh… ” Cô theo bản năng đứng dậy đuổi theo vài bước.

Hắn dừng lại nhìn cô, ánh mắt sắc bén an tĩnh chờ đợi, nhưng đợi nửa phút, tiểu trợ lý vẫn còn trong bộ dáng chấn kinh, hắn nhàn nhạt mở miệng: “Nói.”

Viên Ấu Ấu lập tức sợ trắng mặt, “Em… anh… ”

Hắn không có tính nhẫn nại nghe cô lắp bắp, trực tiếp xoay người bước đi.

“Anh… muốn đi đâu a… ” Bây giờ còn chưa tới giờ tan tầm nha.

Mãi cho đến khi không còn thấy bóng người, Viên Ấu Ấu mới có biện pháp nói được ra lời, nhưng Tả Nghiêm đã sớm đi xa, ngay cả bóng dáng cũng không thấy.

Hắn muốn đi đâu? Kỳ thực chính hắn cũng không biết, trong khoảng thời gian này, hắn không biết mình có tâm tình gì, cảm giác gì, hắn biết mọi người trong công ty đều sợ hắn, nhìn thấy hắn là chạy nhanh hơn phi. Chẳng quan tâm hắn có thật phát giận hay không.

Không phải không có chuyện làm hắn phát hỏa, chỉ là hắn phát hiện, ngay cả cảm giác xúc động đến tức giận, hắn cũng không có.

Dùng sức đạp chân ga, xe thể thao rống giận hăng hái lao đi. Hiện tại chỉ có tốc độ kề cận với tử vong này mới có thể làm hắn cảm thấy bình tĩnh, làm hắn có cảm giác muốn sống.

Trời đêm tối đen, con đường an tĩnh, chỉ có tốc độ là chân thật.

Rạng sáng hai giờ, tiếng xe chói tai vang lên trên con đường an tĩnh, chiếc xe thể thao màu đen dùng tốc độ lưu loát đến quỷ dị mạnh mẽ dừng lại. Sau khi nặng nề đóng sầm cửa, Tả Nghiêm nhìn sân nhà dưới ánh đèn đường mờ ảo mà trầm mặc.

Hắn không thích những căm hộ đô thị cao tầng, hắn ngại chật hẹp và bức bách cho nên mới mua căn nhà này, thoải mái lại tự tại.

Hắn đi qua sân nhà đến trước cửa lớn, đột nhiên bước chân dừng lại một chút, đồng tử tối đen mạnh mẽ co rút, không dám tin gắt gao nhìn đôi giày đặt trước cửa ra vào. Đôi giày quen thuộc đến mức làm hắn phẫn nộ.

Làm sao cô dám? Hắn dùng lực đẩy cửa, “ba” một tiếng, ngọn đèn sáng ngời lập tức xua đi bóng đêm hắc ám, đồng thời chiếu lên bóng dáng nho nhỏ đang cuộn mình trên sofa, cô ôm đầu gối ngồi im không nhúc nhích, giống như đang ngủ, không có phản ứng với ánh sáng của đèn điện.

Cô gái này cho dù có hóa thành tro hắn cũng có thể nhận ra. Nhưng, cô… cô còn dám quang minh chính đại, đúng lý hợp tình xuất hiện trước mặt hắn như vậy sao?!

Tả Nghiêm cắn chặt răng đi nhanh vào, vươn tay muốn kéo cô, nhưng vừa mới đụng tới làn da cô, liền phát hiện toàn thân cô lạnh như khối băng! Chết tiệt! Đến bây giờ hắn vẫn còn vì cô không biết quý trọng thân thể mà cảm thấy tức giận!

Nhưng hắn không thể mềm lòng khi cô đối xử với hắn như vậy. Hắn nắm chặt cổ tay cô, kiên quyết kéo cô ra bên ngoài.

Nhưng một tiếng nức nở đã khiến hắn dừng lại mọi động tác, cúi đầu nhìn, từng giọt từng giọt nước mắt nóng bỏng chậm rãi chảy xuông mu bàn tay hắn… Nước mắt của cô so với nước sôi còn nóng hơn. Cô đang khóc, Y Thu Thủy, cái người hắn đã quen mười tám năm kia đang khóc!

“Tả Nghiêm…” Cô khàn khàn gọi tên hắn, khuôn mặt dán lên cánh tay hắn, nước mắt rơi như mưa.

Hắn cắn răng, lại cắn răng, nhưng rốt cuộc vẫn không có khí lực tiếp tục kéo cô.

“Em còn dám khóc?” Sau khi bỏ hắn ở đó một ngày, giờ phút này cô lại dám cứ như vậy trở lại bên người hắn! Hắn thật sự muốn bội phục dũng khí cùng sự tự tin của cô.

Sau khi nhìn thấy hắn, nước mắt của Y Thu Thủy lập tức không nhịn được rơi xuống, cô không khống chế được chính mình, tay trái run run giơ lên một tấm giấy đưa cho hắn, thật sự là quá run, sắp không cầm được nữa…

Hắn không nhận, cũng không nói chuyện, chỉ im lặng trừng cô. Cô cũng không nói chuyện, chỉ rơi nước mắt, quật cường nhìn lại hắn, kiên trì nâng tay, cũng không nhúc nhích.

Hốc mắt cô hồng hồng làm cho hắn… Thấp rủa một tiếng, hắn cầm lấy tờ giấy, đôi mắt nhanh chóng đảo qua, đây là kết quả kiểm tra của bệnh viện New Zealand, bên trên viết rất rõ ràng, Y Thu Thủy, ung thư dạ dày, giai đoạn ba.

Hắn rất chậm rất chậm ngẩng đầu, nhìn cô.

“Hôm qua em mới lấy.” Cô ở trong nước mắt cố gắng mỉm cười, nhưng đến bây giờ mới phát hiện, thì ra cười cũng thật khó khăn, “Anh nói xem, có phải trời cao đang giúp anh trừng phạt em?”

Ngón tay hắn nắm chặt khiến tờ giấy kia trở nên nhăn nhúm, sau đó lại vươn tay kéo cô, “Đi.”

Hắn vẫn không muốn gặp cô, đúng không? Cô cúi thấp đầu, muốn tìm một chút khí lực để chống đỡ thân mình đứng lên, nhưng cả người lại như nhũn ra. Từ New Zealand đến Đài Loan, từ sân bay đến nhà hắn, thời gian dài như vậy cô cũng không rơi một giọt nước mắt, nhưng khi hắn vừa mới đến gần, cô mới phát hiện, loại cảm giác tuyệt vọng này rõ ràng đang bao phủ cô.

Hắn không cần cô, hắn thực sự không cần cô, thì ra cô làm hắn bị thương sâu như vậy…

Hắn xoay người ôm cô ra cửa, cô tựa vào lòng hắn mà lạnh phát run, đây là lần cuối cùng cô được hắn ôm sao? Từ nay về sau, Y Thu Thủy cô với Tả Nghiêm hắn mà nói, có phải hay không chỉ là một người xa lạ?

Nước mắt thuận gò má không ngừng chảy xuống thấm lên áo hắn, nhiễm ẩm da thịt hắn.

Bế cô ngồi vào ghế phụ, hắn cúi người thắt dây an toàn cho cô, cô cúi đầu khẽ nói: “Em… em có thể tự… đi…… Không cần phiền đến anh… ”

“Câm miệng!” Hắn lạnh lùng dùng hai chữ đánh gãy lời cô, sau đó chuyển hướng ngồi vào ghế lái.

Đèn xe chiếu sáng sân nhà, hắn vững vàng chuyển xe, sau đó chạy ra ngoài, đầu đường đêm khuya một mảnh yên tĩnh.

“Tả Nghiêm… ” Cô thì thào gọi tên hắn, hai mắt đẫm lệ mông lung, về sau có phải sẽ không còn cơ hội gọi hắn như vậy nữa?

Hắn quay đầu nhìn cô một cái, lại quay đi chuyên tâm lái xe, “Nhanh chóng đem mấy ý tưởng vớ vấn trong đầu em ném đi cho anh!”

A?

“Kết quả kia, anh không tin.”

Cái gì?

“Bệnh viện này làm ăn thật vớ vẩn, anh không tin.” Động tác hắn lưu loát điều khiển tay lái đừng xe bên đường, “Anh đưa em đi kiểm tra, bệnh viện này không được thì đổi bệnh viện khác, Đài Nam không được thì đi Đài Bắc.”

Cô hoàn toàn bị dọa ngốc, chỉ biết giật mình nhìn hắn.

Hắn vươn tay nắm tay cô, “Đừng lo, tất cả đều có anh.”

Tất cả đều có hắn, tất cả đều có hắn… tất cả… đều có hắn… Thật ấm áp, nhưng lại thật đau…

Nước mắt tiếp tục rơi, bao nhiêu cảm giác sợ hãi, lạc lõng cùng đau lòng từ sau khi lấy kết quả dần dần bộc phát, “Tả Nghiêm, nhỡ may kết quả… không sai… thì làm sao bây giờ?”

“Không có khả năng.”

“Nhưng kết quả… ”

“Kiểm tra cũng có khả năng sai.”

“Nhỡ may… nếu không sai?”

“Ngày mai chúng ta đi kết hôn.”

A? Cô chăm chú nhìn hắn qua làn hơi nước, hoàn toàn không thể phản ứng với lời hắn nói.

“Mặc kệ kết quả thế nào, ngày mai cũng phải kết hôn.” Hắn nắm thật chặt bàn tay cô, “Mặc kệ em có đồng ý hay không, có nguyện ý hay không, Y Thu Thủy, đời này em định phải là người của Tả Nghiêm anh.” Hắn thật ngốc khi lúc trước muốn trưng cầu ý kiến của cô! Cô sợ hãi, cô sợ hãi có quan hệ sao? Hắn chỉ cần là trực tiếp mang đi đăng ký là xong.

Cô không khống chế được nước mắt, thút thít nghẹn ngào, “Tả Nghiêm, em rất ích kỷ đúng không?” Cuối cùng vẫn là lớn tiếng khóc ra.

“Em rất xấu, hiện tại như vậy rồi mà còn muốn kết hôn với anh.”

Phản ứng đầu tiên sau khi cô lấy kết quả chính là hối hận, hối hận vì ngày đó đã không đi đến bên cạnh hắn, hối hận vì chưa cùng hắn tiến vào lễ đường… Nếu sinh mệnh thật sự sắp kết thúc, vậy điều cô muốn chính là có thể cùng hắn vượt qua, danh chính ngôn thuận làm vợ hắn…

Vợ, nghĩ tới xưng hô này, lần đầu tiên cô không còn cảm thấy sợ hãi, cô chỉ cảm thấy tiếc nuối. Giờ khắc kia, cô đã hiểu tại sao hắn lại muốn kết hôn với cô, không phải vì dục vọng chiếm đoạt, không phải vì thói quen, mà bởi vì, hắn yêu cô.

Mà cô lại hiểu được điều này quá muộn, hắn đã cho cô cơ hội, nhưng chính cô đã buông tha cơ hội đó, mãi cho đến khi phát hiện sinh mệnh sắp kết thúc, cô mới hối hận vì bây giờ mới tỉnh ngộ.

Sợ hãi hôn nhân, đúng vậy, cô vẫn sợ, nhưng trên đời làm gì có chuyện vĩnh viễn không thay đổi, giây tiếp theo sẽ phát sinh ra chuyện gì, không một ai có thể đoán trước. Nếu yêu nhau, thì nên nắm chặt thời gian mà yêu nhau cho tốt, không cần sợ tổn thương, không cần phải lùi bước.

Đạo lý này, cô hiểu được quá muộn, nhưng cô vẫn muốn làm vợ hắn. Mặc kệ thời gian còn lại bao nhiêu, mặc kệ cô còn có thể sống bao lâu, chẳng màng chỉ còn một ngày, cô đều sẽ nguyện ý.

“Em có thể lại ích kỷ một chút cũng không sao.” Hắn kéo tay cô đến bên môi khẽ hôn, “Anh đồng ý cho em cơ hội ích kỷ.”

…Đây là Tả Nghiêm, là nam nhân cô yêu…

Cô nhào vào trong lòng hắn, khóc đến mức cả người đều phát run. Cô thật khờ, lúc trước sao cô có thể vì sợ hãi mà lựa chọn buông tha hắn?

Nam nhân như vậy, bình tĩnh quyết đoán như vậy, rõ ràng là chuyện rất lớn, nhưng ở trong tay hắn lại tựa hồ đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Rõ ràng sự sống cái chết cận kề, nhưng khi ở bên cạnh hắn, cô lại không cảm thấy sợ hãi.

Thì ra hắn đối với cô quan trọng như vậy… Cô thật sự đã làm bọn họ lãng phí quá nhiều thời gian…

“Y Thu Thủy, đi theo anh.”

Cô đã bỏ lỡ một lần, lần này cô không muốn tiếp tục sai lầm nữa. Cô thực sự thực sự rất muốn trở thành vợ hắn, hy vọng hắn có thể ở bên cạnh cô, chẳng màng chỉ còn một ngày, chẳng sợ chỉ còn một giây… cô muốn ích kỷ.

“Được.”

Bọn họ kết hôn, ngắn ngủn sẽ chỉ một giờ, nhưng sinh mệnh cô lại có sự thay đổi quan trọng.

Chỉ cần ký tên lên tờ giấy kết hôn, bọn họ sẽ chính thức trở thành vợ chồng.

Y Thu Thủy đang đứng ở cửa pháp viện chờ lão công tương lai đi cất xe thì lúc này, cô nhận được một cuộc điện thoại ngoài ý muốn.

“Y tiểu thư, thật sự xin lỗi, bởi vì kết quả kiểm tra của cô cùng một bệnh nhân khác bị sắp xếp sai cho nên mới có hiểu lầm nghiêm trọng như vậy, thật sự xin lỗi. Cô…”

Bên tai vang lên âm thanh tiếng Anh cấp tốc làm đầu óc cô trong nháy mắt hoàn toàn trống rỗng. Hiện tại cô không biết là nên mừng hay là nên giận… Cô liếc mắt nhìn nam nhân bất phàm dưới ánh mặt trời đang đi nhanh về phía mình, tâm tư hỗn loạn bỗng bình tĩnh trở lại.

Cô rất bình tĩnh ngắt điện thoại, ôn nhu cười đón hắn. “Sắp mười một giờ rồi, còn kịp không?”

“Kịp, anh tính rồi.” Hắn nắm tay cô trách cứ: “Mặt trời lớn vậy sao không ở bên trong chờ anh?”

“Em sợ anh đổi ý.” Cô cười đến mặt mày cong cong, vô cùng ngọt ngào.

Hắn nhìn cô tươi cười xán lạn, giơ lên hai bàn tay nắm chặt vào nhau, “Đã cầm, thì vĩnh viễn sẽ không buông.”

Thực sự là không buông, bởi vì mười phút sau, cô đã trở thành tân nương của Tả Nghiêm.

~

“A a a, học tỷ, hai người thực sự kết hôn? Thực sự? Không phải gạt em?” Đầu kia của di động vang lên tiếng thét chói tai của Viên Ấu Ấu.

“Đúng, thực sự, không gạt em.” Cô một bên nghe điện thoại, một bên đi đến phía trước cửa sổ, nhìn nam nhân dưới ánh mặt trời dọn cỏ trong sân.

Hắn đúng là không biết sợ nắng, mặt trời lớn như vậy mà dám cởi áo ra sân lao động.

Nhìn da thịt khỏe mạnh bị ánh mặt trời chiếu qua hiện lên một mảnh màu sắc mạch nha, từng giọt mồ hôi lóe sáng trên cơ bắp rắn chắc mà cô bỗng thấy thật gợi cảm! Đột nhiên cảm giác yết hầu khô nóng, cô liền chạy nhanh đến cái bàn bên cạnh, cầm lấy chén trà vừa rót đưa lên môi uống một ngụm to.

Thanh âm Viên Ấu Ấu cường đại kinh ngạc thở dài qua đi, cuối cùng cũng nhớ tới chính sự muốn hỏi: “Học tỷ, trong khoảng thời gian này chị đi đâu vậy? Em gọi mấy trăm cuộc mà chị đều tắt máy, nhắn tin thì không thấy trả lời.”

Cô mỉm cười, trong lòng có ấm áp nhàn nhạt, tiểu nữ nhân này thật giống một thái dương bé nhỏ, nhiệt tình hoạt bát làm người ta cảm thấy cuộc sống phi thường tốt đẹp. Cô không thích nói dối, cũng không có thói quen này, vì thế lập tức đơn giản kể lại mọi chuyện.

“Oa, thật sự giả tạo khoa trương như vậy?” Viên Ấu Ấu nghe xong mà líu lưỡi, làm sao có thể cẩu huyết như phim truyền hình vậy a!

Mấu chốt là bệnh viện kia còn không biết mình sai, thẳng đến khi bệnh nhân càng nghĩ càng thấy không đúng, chủ động đến bệnh viện tra khảo thì chân tướng mới rõ ràng, thật sự rất thái quá a.

“Vậy hiện tại chị định làm gì?” Cảm thán qua đi, Viên Ấu Ấu lập tức nghĩ tới vấn đề thực tế, “Nếu lão đại biết chị không bị bệnh thì có thể thù cũ hận mới cùng tính hay không?”

“Cái này chị cũng lo.” Cho nên cô vẫn do dự có nên nói với hắn hay không.

Cô biết, nếu không phải vì cô bị bệnh, hắn đã hạ quyết tâm chia tay với cô, chẳng màng không thể bỏ, chẳng sợ vẫn còn yêu, Tả Nghiêm khi đã muốn dứt bỏ thì tê tâm liệt phế cũng không sao, nói được làm được.

Ngày đó hắn mang cô chạy đến từng bệnh viện một làm kiểm tra, thậm chí khoa trương đến mức ngay cả bệnh viện Đài Bắc cũng tới. Đến lúc có kết quả, không phải hắn cũng sẽ biết cô không bị bệnh sao.

Cô không chủ động nói, hẳn là,thật ra… cũng không tính là lừa hắn, đúng không? Cô cũng mới biết được nha, chẳng qua so với thời gian hắn biết sớm hơn một chút mà thôi… như vậy không tính là sai chứ? Dưới đáy lòng cô sợ hãi liều mình tìm lý do vì sợ mất hắn.

Ngẫm lại con người đúng là động vật kỳ quái, lúc có được thì bài xích đến đòi mạng, thế nào cũng không chịu kết hôn, nhưng bây giờ kết hôn rồi, cô cư nhiên lại cảm thấy đây thật sự là chuyện vô cùng tốt đẹp. Cô muốn quý trọng, muốn che chở cuộc hôn nhân này, cô không muốn mất hắn, cho nên cô mới có thể sợ hãi, mới có thể do dự. Cô biến thành kẻ nhát gan, cô thừa nhận, nhưng cô không tiếc nuối.

“Học tỷ, hình như chị hơi khác?”

Nga, sao cô ấy biết?

“Chỗ nào khác?”

“Ngô, em cũng không nói rõ được.” Viên Ấu Ấu hao tổn tâm trí cắn ngón tay, “Nếu là trước đây, chị nhất định sẽ nói không sao cả rồi kể rõ với anh ấy, nhưng hiện tại… hình như chị đang lo lắng sợ hãi.”

Cô than thở mỉm cười, “Ấu Ấu, em rốt cuộc là thông minh nhất thời hay là luôn giả ngốc?” Một câu của Viên Ấu Ấu đã nói ra tâm tư của cô, sự thay đổi của cô. Đúng là rất sâu sắc.

“Đáng ghét, học tỷ lại giễu cợt em.” Viên Ấu Ấu hờn dỗi kháng nghị, “Thật ra không phải em thông minh, mà học tỷ chính là đang trong tình huống trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.”

Lời này thực sự không sai, trước kia cô luôn tự tin và lý trí, luôn cho rằng đối với đoạn tình cảm này có thể nắm trong tay. Cô và hắn lúc đó, tính tình hắn nhìn thì như táo bạo, lại mang chủ nghĩa đại nam nhân, nhưng thật ra hắn vẫn luôn bao ung cô, đối với cô rất tốt, cho nên cô mới có thể tùy hứng tự nhiên tiêu xài sự yêu thương của hắn.

Nhưng mãi cho đến khi gặp phải sinh tử, cô mới phát hiện thì ra người cô không thể mất đi, lại là hắn. Cô thật sự sợ hãi, thật sự khủng hoảng.

Sự bất lực ấy không phải vì sợ chết, mà vì cô sợ cho dù có chết, hắn vẫn sẽ hận cô, càng sợ hơn là, hắn không còn yêu cô.

Một khắc kia, hôn nhân đối với cô mà nói cũng không tính là gì, cô chỉ thầm nghĩ muốn mãi mãi ở bên cạnh hắn.

Lại nói tiếp, cô có phải nên cảm tạ sự sơ ý của bệnh viện hay không?

Trước khi đăng ký cô đã biết được sự thật, nhưng cô vẫn muốn cùng hắn kết hôn, không vì điều gì khác, chỉ đơn giản là cô muốn trở thành vợ hắn, mà hiện tại, bởi vì rất để ý, cho nên cô không thể nói ra được.

“Thật sự xin lỗi, Tả Nghiêm, đã để anh phải lo lắng.” Ngón tay cô đặt lên lớp kính thủy tinh, nhìn nam nhân mồ hôi như mưa bên ngoài thì thào.

Từ lúc nhìn thấy kết quả, hắn vẫn luôn bình tĩnh mang cô đi kiểm tra, an ủi cô, bởi vì hắn tự nhiên, cho nên cảm xúc của cô mới yên tĩnh một chút.

Hắn vẫn luôn như vậy, từ nhỏ đến lớn, cho dù có khó khăn đến đâu hắn cũng thoải mái giải quyết xong xuôi, có hắn ở bên cạnh, sự lo lắng của cô luôn vô dụng. Cô không còn sợ hãi, không còn kinh hoảng, bởi vì cô có hắn…

Trong lòng cô lúc này vô cùng muốn nói lời cảm ơn, cảm ơn vì ông trời đã cho cô cơ hội, cho cô lý do để trở lại bên cạnh hắn… Việc lần này, thật ra cũng không phải quá xấu, đúng không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh_Hoa về bài viết trên: Violet12358, trankim, vân anh hà
     

Có bài mới 04.10.2015, 14:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 02.08.2011, 15:42
Bài viết: 1214
Được thanks: 2336 lần
Điểm: 10.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đêm không thể tẩm - Chu Khinh - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10

Ngày đi lấy kết quả, hắn lái xe chở cô. Tuy rằng đã sớm biết kết quả, cũng đã nghe bác sĩ chứng thực cô khỏe mạnh, nhưng cô vẫn có cảm giác hơi lo.

Hắn nắm tay cô đi qua từng căn phòng, mãi cho đến khi kết quả đặt ngay ngắn trước mặt, vẻ mặt hắn vẫn vô cùng vô cùng bình tĩnh.

Y Thu Thủy cẩn thận đánh giá hắn, “Tả Nghiêm, anh sao vậy?” Hắn mất hứng sao? Lấy tính cách của hắn thì bây giờ hẳn nên có phản ứng mới đúng, vì sao lại bình tĩnh đến kỳ cục như vậy?

Hắn trầm mặc thật lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu, đôi mắt tối đen yên lặng nhìn cô, bên trong có bạo phong cô quen thuộc, “Mẹ nó, anh muốn kiện cái bệnh viện kia, cho dù có hết tiền cũng phải bắt nó đóng cửa!”

Hắn quả nhiên là Tả Nghiêm! Cô khống chế không được nhướn môi, không để ý bên trong xe không tiện mà trực tiếp nhào vào lòng hắn, nước mắt rưng rưng thì thào gọi tên hắn: “Tả Nghiêm, Tả Nghiêm.”

Cô rất vui, giờ phút này cô thật sự cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến mức không thể nói gì…

Tả Nghiêm ngắn ngủi gắt gao ôm cô một chút, sau đó kiên quyết đẩy cô ra, lấy di động ấn số điện thoại.

“Anh sao vậy?”

“Anh gọi điện cho luật sư.”

Hắn thật sự muốn kiện bệnh viện kia sao? Y Thu Thủy lập tức đoạt lấy điện thoại của hắn, “Không cần a.”

“Vì sao?”

“Tả Nghiêm, đây rõ ràng là chuyện vui mà, em không muốn lại có chuyện không vui xảy ra nữa, cứ như vậy quên đi, được không?”

“Sao có thể quên? Sai lầm này không thể tha thứ!”

“Nghe em.” Cô nắm chặt di động, kiên định nhìn hắn.

Bọn họ nhìn nhau, vẻ mặt hắn càng ngày càng hung ác, nhưng lòng cô lại càng ngày càng yên ổn, đây là Tả Nghiêm cô quen thuộc, là người cô yêu, là người làm cô vui, làm cô điên cuồng.

“Hay là… em tình nguyện muốn cái bệnh viện kia không lầm?”

Hắn mắng thô tục, tuy rằng chỉ một câu, nhưng cô nghe rất rõ. Nhưng mà giờ phút này tâm tình của cô rất tốt cho nên không muốn so đo với hắn, bởi vì cô biết, hắn lại một lần nữa vì cô mà thỏa hiệp.

Hắn căm giận khởi động động cơ, xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe của bệnh viện, Y Thu Thủy toàn thân thả lỏng dựa trên ghế, cả thể xác và tinh thần đều thoải mái sung sướng. Cuối cùng cũng có thể không cần giấu hắn, cuối cùng cũng có thể không cần lo lắng đến tâm tình của hắn… loại cảm giác này thật sự quá tốt.

Xe vững vàng đi trên đường, cô hơi nhắm mắt, tận hưởng không khí lạnh vừa đủ…

Đột nhiên, cô cảm giác được xe nghiêng mạnh sang trái, sau đó lại sang phải, tiếp đó “phanh” một tiếng trầm đục tránh đi vật gì đó, Tả Nghiêm phản ứng nhanh chóng dừng xe lại.

“Tả Nghiêm!” Cô gọi tên hắn, chưa ổn định được cảm giác hoảng sợ, “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện trên đường không có bóng dáng một chiếc xe nào. Vậy thì vì sao lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy?

“Tả… ” Thanh âm của cô đột nhiên biến mất, hơi giật mình nhìn nam nhân ngồi ở vị trí lái xe.

Rõ ràng thiếu chút nữa xảy ra chuyện, nhưng sao hắn lại không có một chút phản ứng, chỉ ngồi im trên ghế, hai tay nắm chặt tay lái, hơi cúi thấp đầu, cảm giác như…

“Tả Nghiêm.” Cô rất nhẹ, rất cẩn thận gọi hắn, lấy tay chậm rãi xoa vai hắn, lại hướng lên trên, bất chợt đụng phải một chỗ ẩm ướt.

“Tả Nghiêm… ” Hắn khóc. Hắn cư nhiên lại khóc…

Cô hoàn toàn bị dọa, từ trước tới nay, cô chưa từng nghĩ Tả Nghiêm sẽ có ngày rơi nước mắt, đây là chuyện mà ngay trong cả mơ cũng cảm thấy thật vớ vẩn, nhưng hôm hay nó lại xảy ra.

“Tả Nghiêm… ”

“Anh thật sự nghĩ rằng, em sẽ chết.” Hắn lẳng lặng mở miệng, không quay đầu nhìn cô.

Lòng cô lập tức đau đớn mãnh liệt, nước mắt chậm rãi chảy ra, nam nhân kiên cường vạn năng này, thì ra cũng có lúc sợ hãi.

Hắn lạnh lùng và bình tĩnh, hắn làm vậy để cô an tâm, làm cô không sợ nữa, nhưng thì ra trong lòng hắn, lại sợ hãi đến như vậy.

Không phải vì nhát gan, không phải vì không chịu nổi đả kích, mà bởi vì hắn sợ mất cô, nhưng hắn lại không thể rối loạn, bởi vì người hắn yêu còn phải dựa vào hắn, cho nên hắn muốn thật bình tĩnh.

Mãi cho đến hôm nay khi kết quả viết cô không có việc gì, cô không bị bệnh, thì sự kiên cường chống đỡ kia trong nháy mắt đã sụp đổ…

Y Thu Thủy nghiêng mình ôm hắn, thật sâu gắt gao ôm chặt hắn, ghé vào lỗ tai hắn nghiêm túc nói: “Tả Nghiêm, anh biết không? Em yêu anh, thực sự rất yêu anh.”

~

Y Thu Thủy chưa từng nghĩ tới sau khi trở lại công ty, thân phận của mình đã có thay đổi lớn như vậy.

Bất quá giống như lời Tả Nghiêm nói lúc trước, sau khi kết hôn, sinh hoạt của bọn họ không có sự thay đổi quá lớn, ngoại trừ cô chuyển từ phòng thuê trọ nhỏ đến nhà hắn, căn nhà lúc trước cô cùng hắn chọn, ngay cả vật dụng cũng một tay cô bố trí.

Nghĩ lại sự cố chấp trước kia của mình, cô cảm thấy thật đáng giận, hơn nữa đến bây giờ lại phát hiện, thì ra kết hôn cũng không khủng bố như tưởng tượng của cô.

Hôn nhân của cha mẹ cô thất bại, không có nghĩ là toàn bộ mọi người đều thất bại. Tuy tính cách của cô xác thực rất giống mẹ, rất cực đoan cùng điên cuồng, nhưng Tả Nghiêm không phải nam nhân kia.

Hắn và cô lớn lên cùng nhau, luôn luôn ở bên cạnh cô, bọn họ lại rất hiểu nhau, thậm chí còn hiểu đối phương hơn cả chính mình. Vì vậy, cô tin tưởng hắn.

“Chị Thu, hôm nay có rất nhiều món ăn mới nha, chúng ta thử xem đi?” Lúc đi ăn cơm trưa, Mĩ Nghi xung phong đi lấy thực đơn, vui vẻ chỉ lên hình ảnh những món ăn ngon với Y Thu Thủy.

Rõ ràng sắc màu rất đẹp, vị hình cũng ngon, nhưng Y Thu Thủy vừa thấy là lại cảm giác trong bụng bắt đầu ầm ĩ càng thêm lợi hại, loại cảm giác không thoải mái này từ khi cô vào phòng ăn đã luôn phải cố nén, nhưng hiện tại rốt cục cũng không nhịn được nữa.

“Thật xin lỗi, chị đi toilet.” Cô tận lực đứng dậy thật chậm, sau đó bước nhanh về phía toilet.

Mở cửa, cảm giác dạ dày giống như bị bóp chặt, cô ghé vào bồn rửa tay cố gắng nôn ra, đến khi miễn cưỡng cảm thấy thoải mái một chút mới tạm dừng.

“Học… học tỷ… ” Thanh âm mỏng manh từ sau lưng cô truyền đến, Y Thu Thủy ngẩng đầu, từ trong gương nhìn thấy Viên Ấu Ấu hơi giật mình đứng ở cánh cửa cách gian phía sau.

“Ấu Ấu.” Cô súc súc miệng, ngẩng đầu nhìn Viên Ấu Ấu mỉm cười, “Sao lại ngây ngốc đứng đó, không phải muốn đi ăn cơm sao?”

“Học tỷ, chị… ” Sắc mặt Viên Ấu Ấu có vài phần quái dị lầm bầm mở miệng, “Không phải là… mang thai đấy chứ?”

“Sao em lại nghĩ vậy?”

Vẻ mặt Viên Ấu Ấu đột nhiên trở nên hoang mang, “Đúng, sao em lại có thể nghĩ vậy a…? Nhưng vì sao… cảm thấy hơi quen…” Cô như đang lâm vào trạng thái mê man.

“Ấu Ấu, em làm sao vậy?” Y Thu Thủy tiến lên vỗ nhẹ bờ vai cô.

Cô bất chợt hồi phục tinh thần, “Học tỷ… ”

“Em làm sao vậy?”

“Em cũng không biết, nhưng đột nhiên… ” Cô không rõ tại sao mình lại trở nên kỳ lạ như vậy, nhưng cô thật sự không phải người muốn suy nghĩ quá lâu, cho nên rất nhanh liền dẹp đi sự hoang mang, “Mặc kệ đã, học tỷ, chị còn chưa trả lời em, chị có phải đang mang thai không?”

Ai, hiện tại TV cái gì cũng có, tiểu nhi đồng cái gì cũng biết, cái gì cũng không thể gạt được, Y Thu Thủy không nói gì chỉ gật đầu.

“Là… lão đại?” Viên Ấu Ấu hỏi xong lập tức muốn đánh vào miệng mình, cô thật ngốc a, không phải lão đại thì còn có thể là ai chứ, “Lão đại có biết không ạ?”

“Chị chưa nói.” Thật ra người đầu tiên cô muốn chia sẻ, là hắn, như không nghĩ tới còn chưa biết nói với hắn thế nào thì đã bị Viên Ấu Ấu phát hiện.

Lần trước bởi vì dạ dày khó chịu nên cô mới đi bệnh viện kiểm tra, kết quả là nhầm lẫn mình bị bệnh nan y, về sau tuy mọi chuyện đã sáng tỏ, nhưng mỗi ngày cô vẫn nôn vô cùng lợi hại.

Lần này cô không dám kinh động người nào đó cho nên tự vụng trộm đi bệnh viện kiểm tra, kết quả là…

“Chúc mừng cô, Tả phu nhân, cô đã mang thai bảy tuần.”

“Làm sao có thể? Kỳ sinh lý tháng này của tôi có đến mà.” Chính bởi vì có đến, cho nên cô mới không nghĩ đến phương diện này… Hơn nữa vì không thích trẻ con cho nên mỗi lần cô cùng Tả Nghiêm đều rất cẩn thận, làm sao có thể mang thai?

“Lưu lượng rất lớn sao?”

“Tôi không nhớ rõ.” Khoảng thời gian đó là lần đầu tiên cô rời xa Tả Nghiêm lâu như vậy, hơn nữa còn nghĩ giữa bọn họ không có khả năng nữa, cho nên căn bản không chú ý tới việc vặt này.

“Có vài trường hợp trứng đã thụ tinh nhưng vẫn xuất huyết, để cho chắc chắn cô nên làm kiểm tra kỹ càng một lần.”

Cuối cùng kết luận vẫn là, cô quả thật mang thai bảy tuần, tình hình của quả trứng đã thụ tinh kia rất ổn định, tất cả đều bình thường, về phần cái gọi là kỳ sinh lý cũng khả năng vì nhiều nguyên nhân khiến cho xuất huyết.

Đúng là trò đùa, cô cứ nghĩ cuộc đời này mình không thể tin vào cái gọi là bệnh viện nữa, cho nên tự chạy đến các tiệm thuốc, đem đống lớn đống nhỏ từng cái về thử, kết quả là Bingo! Trúng thưởng!

Giờ phút ấy cô mới hiểu, thì ra tất cả mọi chuyện đều do cái vật nhỏ trong bụng này đùa bỡn. Nghĩ lại cũng thật sự không thể hiểu nổi, cô mang nó đi hơn nửa địa cầu, cùng nó trải qua biết bao nhiêu việc, vậy mà cư nhiên lại không nhận ra trong cơ thể có thêm nó.

Cô không thích trẻ con, bởi vì cô không tin tưởng hôn nhân, cô cảm thấy những đứa bé được sinh ra trong cuộc hôn nhân sai trái sẽ không hạnh phúc, nhưng hiện tại khi mang thai cô mới hiểu, thì ra tình mẫu tử chính là trời sinh…

Khi không biết thì một chút cảm giác cũng không có, nhưng khi đã biết nó đang tồn tại trong cơ thể cô, cùng cô hô hấp, cùng cô huyết mạch tương thông, thì cáo loại cảm giác kỳ diệu này có lẽ chỉ khi làm mẹ mơi có thể hiểu được…

Tóm lại, tuy rằng mới biết được một ngày, nhưng cô đã thật sự rất yêu hạt đậu đỏ trong bụng, cô không quan tâm nó còn rất nhỏ đến mức không thể nhận ra, cảm tình của cô vẫn nảy mầm mãnh liệt.

“Vì sao không nói? Lão đại chắc sẽ rất vui đi.” Viên Ấu Ấu thật không rõ, nam nhân không phải đều đòi muốn đứa nhỏ sao, nhất đứa nhỏ do chính người mình yêu sinh a.

“Em có thể tưởng tượng được bộ dáng Tả Nghiêm khi ôm trẻ con?”

Y Thu Thủy chỉ dùng một lời đơn giản nói đã khiến Viên Ấu Ấu rớt xuống hố, cô vắt óc cố gắng suy nghĩ, nhưng trong đầu chỉ toàn hiện lên hình ảnh lão đại cả người bùng cháy lửa giận đuổi theo tiểu baby…

Lão đại, anh thật sự không hợp chút nào với hình tượng làm cha a.

“Chị Thu, chị cùng Ấu Ấu muốn ở trong toilet bao lâu a?” Triệu Bội Phân gõ gõ cửa toilet, sau đó đẩy ra, nhìn hai người đứng bên trong tán gẫu vui vẻ mà chu miệng oán giận: “Đồ ăn đã nguội rồi nha.”

“Thật xin lỗi.” Y Thu Thủ ôn nhu cười, kéo Viên Ấu Ấu đi ra ngoài,“Chúng ta đi thôi.” Cô đang chuẩn bị muốn lấp đầy cái bụng vừa nôn sạch a, cho dù lại ăn không vào, nhưng nghĩ đến vật nhỏ trong bụng, cái gì cô cũng có thể chịu.

Sau khi ăn xong, còn một tiếng nữa mới vào giờ làm việc, nhưng hiện tại thân thể cô không thích hợp quá mức mệt nhọc, cho nên Y Thu Thủy liền khéo léo từ chối lời đề nghị đi dạo phố cùng mọi người, sau đó cùng Viên Ấu Ấu đi về công ty nghỉ ngơi.

“Học tỷ, lão đại hôm nay ra ngoài gặp khách, chị vẫn mang cơm cho anh ấy sao?” Viên Ấu Ấu nhìn cặp lồng cơm trong tay Y Thu Thủy, tất cả đều là đồ lão đạo thích ăn, bởi vì thời tiết rất nóng nên còn có thêm một ly trà xanh. Ai, lão đại thật hạnh phúc khi cưới được học tỷ.

“Ừ.” Người nào đó rất có tiếng là thích soi mói, lúc đi gặp khách hàng luôn chỉ xã giao ăn uống, cho nên cô phải mang thêm cho hắn, nếu không đến lúc hắn đói bụng thì lại bắt đầu thối tính.

“Chị đưa em cầm giúp cho, giờ chị không thể mang nặng.”

“Ấu Ấu, đừng khoa trương như vậy a, cái này không nặng lắm đâu, hơn nữa chị cũng đâu có mảnh mai như vậy.” Y Thu Thủy bật cười.

Hai người nói nói cười cười trở lại văn phòng, Viên Ấu Ấu nhìn khuôn mặt cô mỉm cười, đột nhiên phát hiện học tỷ càng ngày càng đẹp.

Chẳng lẽ kết hôn thực sự có công hiệu thần kì? Trước kia cô thấy bộ dáng học tỷ rất thanh tú, làm cho người ta có cảm giác như đang trong mùa xuân, còn hiện tại toàn thân lại đều dào dạt hương vị hạnh phúc, cả người phát sáng chói lọi…

Cô vừa hâm mộ vừa có chút lo lắng hỏi: “Học tỷ, nếu lão đại phát hiện chuyện chị đã sớm biết mình không bị bệnh nhưng vẫn giấu anh ấy thì có giận hay không? Thân thể chị hiện tại… ” Lúc lão đại nổi giận rất khủng bố, tuy rằng không sợ dọa đến học tỷ, nhưng lại lo sẽ dọa đến tiểu baby trong bụng nha.

“Không có việc gì đâu.” Y Thu Thủy luôn biết khéo léo tìm cơ hội nói chuyện cùng hắn, hơn nữa hắn lại rất cưng chiều cô…

“Cũng phải, lão đại yêu chị muốn chết cơ mà. Khẳng định sẽ không tức giận với chị. À phải, học tỷ, chị làm thế nào mà có thể nắm chặt lão đại trong lòng bàn tay vậy.”

“Anh cũng rất muốn biết, Y Thu Thủy, em làm thế nào vậy?” Tả Nghiêm đen mặt đứng ở cửa ban công đang mở, trầm thấp phóng nguy hiểm nói.

Lão đại về khi nào vậy a? Không phải hai giờ mới về sao? Viên Ấu Ấu mặt mũi trắng bệch nhìn hắn xuất hiện.

Thảm rồi… cô lập tức quay đầu nhìn Y Thu Thủy, nhưng học tỷ vẫn rất trấn định, hoàn toàn không nhìn ra manh mối.

“Ra ngoài.” Tả Nghiêm lạnh đạm mở miệng.

Lời này là nói với ai, vừa nghe liền rõ, họa là từ miệng mà ra, Viên Ấu Ấu không thể làm gì khác là bay nhanh khỏi nơi bị đè nén làm người ta phát cuồng này.

Trong căn phòng an tĩnh, hai người trầm mặc nhìn nhau.

Y Thu Thủy nhìn khuôn mặt người nào đó sắp bùng nổ, sau đó đưa cặp lồng cơm lên đánh vỡ trầm mặc, “Đói không? Em mua cho anh đấy.”

Cô cứ coi như không có việc gì vậy sao? Nắm chắc như vậy, tự tin như vậy? Tự tin đến mức không sợ hắn phát hiện bị cô lừa?

Hắn không nhận cặp lồng cơm kia, chỉ im lặng nhìn cô, an tĩnh làm cho người ta phải sợ hãi.

Sự trấn định của cô dần dần biến mất, bàn tay cầm cặp lồng cơm bắt đầu run run, “Tả Nghiêm.”

Hắn vẫn không nói gì, giống như không biết cô là ai, giống như đang nhìn một người xa lạ.

Cô biết, đây là tình huống tệ nhất, cũng là tình huống cô không biết phải làm sao.

“Thật xin lỗi.”

Hắn cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu cực kì bình tĩnh: “Y Thu Thủy, em khẳng định anh sẽ không dám làm gì em, đúng không?”

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, thành thật thừa nhận, “Đúng.”

Thật đương nhiên, thật đúng lý hợp tình! Hắn cảm thấy nếu còn tiếp tục ở chung một chỗ với cô, hắn sẽ không thể khống chế được tính tình nữa, cho nên liền trực tiếp xoay người đi ra ngoài.

Cô vươn tay kéo hắn, “Anh muốn đi đâu?”

“Đi đâu cũng được, chỉ cần là nơi không có em.”

Hiện tại hắn không muốn nhìn thấy cô. Hắn bị cô lừa! Cảm giác này thật sự chết tiệt! Ngay cả Viên Ấu Ấu cũng biết mà hắn lại không biết, ngay cả Viên Ấu Ấu mà hắn còn không bằng! Nếu hôm nay không phải hắn lo lắng khẩu vị của cô gần đâu không tốt mà về sớm… thì có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không biết được chuyện này! Chẳng lẽ cô muốn giấu hắn cả đời?

Hắn không rống giận, không quát mắng, thái độ như vậy ngược lại thật sự dọa cô, “Tả Nghiêm, anh muốn… làm gì?”

“Anh chưa nghĩ ra.” Hắn rõ ràng thừa nhận, “Anh nghĩ xong sẽ nói cho em.”

“Anh muốn… ly hôn với em sao?” Cô rất yếu, rất yếu hỏi.

Hắn dừng lại nhìn về phía cô, nhìn hốc mắt cô chậm rãi đỏ lên, nhìn bàn tay giữ chặt hắn run run… Thật là, cái gan lớn của cô đâu rồi?

Nhưng hắn cũng không thể nhẫn tâm với cô, bởi vì hắn sẽ đau lòng…

“Em không phải rất tự tin sao, Y Thu Thủy? Hiện tại em khóc cái gì?”

Cô không khống chế được nước mắt, trực tiếp nhào vào lòng hắn òa khóc, “Thật xin lỗi, Tả Nghiêm, không phải em cố ý.”

Ngày đó khi nhìn hắn rơi nước mắt, cô mới hiểu được mình làm hắn tổn thương lớn thế nào, chính vì hiểu rõ, cho nên ngược lại không dám dễ dàng nói ra sự thật, nhưng bây giờ hắn đã biết, đã biến thành tình huống tệ nhất.

“Y Thu Thủy, em cái cô gái này, thật sự rất ích kỷ.”

“Vâng.”

“Hơn nữa thật đáng giận.” Đối với hắn mà nói, cô là người thân yêu nhất, ngược lại cũng là người khiến hắn vất vả nhất.

“Vâng.”

“Nói cho anh biết, em rốt cuộc dựa vào đâu mà quá đáng như vậy?”

“Dựa vào… em biết, anh yêu em.” Cô hiểu, không phải vì cô lợi hại mà mỗi lần đều khiến hắn nhường nhịn, hắn bao dung, mà chỉ vì hắn nguyện ý bao dung, nguyện ý nhường nhịn.

Tình yêu không phải chiến tranh, không phải ai mạnh thì là chủ, mà hoàn toàn chỉ đơn giản vì nguyện ý.

Giữa bọn họ cũng như vậy, cô giở trò xấu với hắn, là vì cô biết hắn sẽ bao dung cô, hắn yêu thương cô, không hơn.

“Y Thu Thủy, một ngày nào đó, em sẽ làm anh hận em.” Hắn cắn răng, dùng sức ôm chặt cô, vươn tay ôn nhu lau nước mắt cho cô, “Nói cho anh biết, em biết sự thật từ bao giờ?”

“Ngay… ngày chúng ta kết hôn, lúc em chờ anh đi cất xe… ” Chỉ cần nói tới đây là đủ rồi, trí nhớ hắn rất tốt, dĩ nhiên sẽ nhớ được lúc đó cô có nghe điện thoại.

“Thì ra là vậy, vậy lại nói cho anh biết, tại sao còn đồng ý kết hôn?”

Cô không phải sợ hôn nhân như sợ mãnh thú hồng thủy sao? Lúc trước còn thà tình nguyện chia tay còn hơn đồng ý kết hôn cơ mà? Tuy về sau đã thay đổi chủ ý, nhưng đó là khi cô nghĩ mình bị bệnh nan y. Lúc đó rõ ràng đã biết mình không có việc gì nữa, vì sao còn muốn đi vào cũng hắn?

“Bởi vì em phát hiện, đáng sợ hơn hôn nhân chính là, không có anh ở bên em…” Cô ngẩng đầu nhìn hắn, “Tả Nghiêm, em yêu anh, anh đừng rời xa em, anh giận em, anh mắng em thế nào cũng được, nhưng mà đừng rời xa em, không có anh, em rất sợ…”

Cô thừa nhận mình rất yếu ớt, hơn nữa trong tình yêu, ai để ý ai hơn thì sẽ thua, nhưng hiện tại, cô không muốn thắng thua, cô chỉ muốn hắn, chỉ muốn hắn ở bên cạnh cô.

Hắn muốn chửi thô tục, hắn muốn mắng người! Giờ phút này, hắn hoàn toàn thừa nhận nữ nhân tên Y Thu Thủy này cmn chính là cao thủ. Cô có thể đùa bỡn hắn chìm nổi, nhưng chỉ cần dễ dàng dùng một câu như vậy đã có thể khiến hắn… đột nhiên không giận nữa, tâm tình trở nên vô cùng tốt!

Mẹ nó chứ!

“Chết tiệt, em nghĩ chỉ cần nói một câu yêu anh là có thể phủi sạch mọi thứ?”

Nếu môi hắn nhướn lên, cô khả năng sẽ còn cảm thấy lo lắng, nhưng hiện tại, cô yên tâm.

“Em còn một chuyện muốn nói với anh.”

“Em lại lừa anh cái gì nữa?” Hắn thật sự muốn cắn cô một cái cho hả giận.

“Em muốn nói… ” Cô kéo tay hắn phủ lên bụng mình, “Ở chỗ này, có một thứ anh rất chán ghét… ”

Hắn trong nháy mắt cứng đờ thất thần…

“Lão công. Anh thích con trai hay là con gái?”

Trời ơi!

“Mẹ nó! Cái công ty bao cao su chó má, anh muốn kiện!”

Trong tiếng rống giận quen thuộc, Y Thu Thủy ngọt ngào bật cười, cô hiểu, hắn sẽ không rời xa cô, và cô, cũng sẽ mãi mãi không rời xa hắn.

“Tả Nghiêm, em yêu anh.”

“Em đừng có mơ chỉ như vậy anh sẽ không giận nữa!”

“Vậy khi nào anh giận xong có thể nói cho em biết, anh có yêu em hay không?”

“Em là đồ ngốc sao, nếu không yêu, lão tử đã sớm chạy xa, còn ở chỗ này bị em tác quái chèn ép sao?”

“Vậy, anh muốn con trai hay là con gái?”

“Anh không kiện nữa, anh muốn lập tức phóng hỏa thiêu đốt cái công ty kia!”

Cô thỏa mãn, cho dù tính tình hắn không tốt, cho dù chỉ cần không vừa ý sẽ tức giận, nhưng bởi vì bọn họ yêu nhau, cho nên chỉ như vậy là đủ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh_Hoa về bài viết trên: Ta mê Thần Quân, Tiểu Đông Tà, Violet12358, kate0306, trankim
     
Có bài mới 15.05.2016, 14:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 11.11.2015, 22:52
Bài viết: 147
Được thanks: 32 lần
Điểm: 0.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đêm không thể tẩm - Chu Khinh - Điểm: 1
Cám ơn bạn editor! Có vẻ như ta là người đầu tiên thưởng thức truyện này thì phải :)
Ta thích tính cách của hai NV chính này vì trông thật hơn, gần gũi với thực tế hơn, đặc biệt là nữ9, so với những truyện khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hi Hi Ha Ha 1102 và 99 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.