Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

 
Có bài mới 18.03.2016, 13:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 10.04.2015, 08:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 916 lần
Điểm: 23.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50
Editor: Jenda ***** Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vừa vào nhà, Chu Triển Nguyên kinh ngạc nhìn đôi vợ chồng ngồi trong phòng, không phải ba mẹ đi nghỉ ở Hải Nam sao? Sao lại bỗng dưng quay về? Không phải nói muốn đi một vòng Vân Nam sau đó mới về sao?

Tất cả đều là nghi vấn, Chu Triển Nguyên dẫn Tiếu Hàm vẻ mặt không biết làm sao đi vào trong nhà, nhìn về phía cha mẹ đang cùng nhau ngồi trong phòng, mở miệng nói: “Ba mẹ, sao hai người không gọi điện cho con, con sẽ đi đón hai người.”

Chu Nghị Vinh nhìn bóng dáng của cô gái bị con trai che khuất, trong lòng đã phán đoán rất nhanh, đây hẳn là bạn gái của con trai? Tầm mắt rơi vào hai đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người, khẳng định này chắc chắn cao năm mươi phần trăm. Không thấy rõ mặt của cô gái, nhưng nhìn thân hình chắc vẫn đang còn rất trẻ, cách ăn mặc cũng được coi là có quy có củ, trong lòng không khỏi vui mừng. Khụ khụ, không phải ông lo con trai ở vậy cả đời, chỉ là vẫn độc thân như vậy cũng không phải là biện pháp.

Mà Thẩm Phượng Trân thì cười không khép được miệng, nhiều năm như vậy, từ sau khi Mẫn Mẫn mất, con trai vẫn không chịu tìm bạn gái mới, nói là sợ Nãi Tích ủy khuất, chuyện này cũng là bệnh trong lòng bà, bà còn sợ con trai sẽ ở vậy cả đời, không ngờ lần này đột nhiên tập kích vậy mà lại có được thu hoạch lớn như vậy. Chậc chậc, nếu không phải ông bà đột nhiên muốn cho con trai một bất ngờ lớn, sợ là vẫn không được gặp con dâu tương lai ấy chứ. Xem bộ dáng cô gái này, cực kỳ nho nhã, cách ăn mặc quần áo cũng có phong cách, là hình mẫu mà bà thích. Ban đầu bà còn lo lắng con trai tìm một người hòe hoẹt đến.

Tiếu Hàm cảm nhận được ánh mắt của chú Chu và dì Thẩm, trong lòng bàn tay khẩn trương ra rất nhiều mồ hôi, cô không thể tưởng tượng được dưới tình huống như vậy lại gặp được chú gì, nhưng mà cũng đáng mừng, lần này Triển Nguyên không có vừa vào nhà liền ôm hôn cô! Nếu không thì rất xấu hổ!

Tiếu Hàm kìm nén trái tim đập khẩn trương, dần dần khôi phục vẻ bình tĩnh, tiến lên một bước, lqd trên mặt mỉm cười, nhìn Chu Nghị Vinh cùng Thẩm Phượng Trân mỉm cười nói: “Chú Chu, dì Thẩm, hai người khỏe chứ, đã lâu không gặp hai người rồi.” Là rất lâu, không nhầm thì cũng chỉ có mười lăm năm thôi.

Từ sau khi chú Chu xuống biển làm ăn, nhà họ Chu liền rời khỏi Thượng Hải, mới đi mà đã hơn mười năm, từ thời còn bé Tiếu Hàm đã không gặp lại chú Chu và dì thẩm nữa rồi. Nếu sau đó Triển Nguyên không về phát triển sự nghiệp, sợ rằng bọn họ cũng không gặp được nhau nữa.

Chu Nghị Vinh và Thẩm Phượng Trân nghe xong lời Tiếu Hàm nói, không khỏi liếc nhau, trong lòng đều có chút nghi hoặc, lời này sao lại nghe có chút kỳ quặc như vậy? Triển Nguyên đã nói qua về hai người với cô rồi sao? Hai người lại nhìn kỹ Tiếu Hàm, càng nhìn, hình như càng quen mắt?

Có một câu nói thế này, con gái mười tám tuổi thay đổi rất nhiều. Lúc Tiếu Hàm còn là trẻ con, mặt tròn phúng phính cực kỳ đáng yêu, mà bây giờ Tiếu Hàm đã sớm mất đi vẻ non nớt của thiếu nữ, mặt mày đều đã nẩy nở, một cô gái dịu dàng xinh đẹp, ở độ tuổi thanh xuân đẹp và quyến rũ nhất. Chu Nghị Vinh và Thẩm Phượng Trân thoáng cái nhận không ra về tình cũng có thể tha thứ, dù sao đã hơn mười năm không gặp, huống chi con gái thay đổi nhiều hơn con trai.

Chu Triển Nguyên nhìn cô cười một cái, kéo Tiếu Hàm đến ngồi trên ghế sô pha, nhìn ba mẹ giải thích nói: “Ba mẹ, đây là Tiếu Hàm, con gái của bác Tiếu.”

Vừa nghe con trai nói như vậy, Thẩm Phượng Trân trừng mắt, lập tức kích động vỗ đùi: “Tiếu Hàm?” Đời này Thẩm Phượng Trân nuối tiếc nhất chính là chuyện không sinh được một người con gái, cho nên năm đó nhà họ Tiếu bên cạnh sinh được một cô con gái mềm mại, bà rất là yêu thích, có một lần còn muốn nhận Tiếu Hàm làm con gái nuôi, sau đó vì Tiếu Hàm nhất quyết không chịu đổi cách xưng hô nên không giải quyết được gì, bây giờ bỗng nhiên gặp lại tiểu nha đầu dịu dàng nhã nhặn trầm tĩnh đứng bên người con trai, như thế sao lại không kinh ngạc?

Chén trà trong tay Chu Nghị Vinh cũng run lên, con gái nhà lão Tiếu? Nhưng, nhưng mà, vì sao lại ở cùng một chỗ với Triển Nguyên?

Chu Triển Nguyên quay đầu lại nhìn Tiếu Hàm cười cười, nắm chặt tay cô trấn an, đừng nhìn trên mặt Tiếu Hàm mỉm cười đúng mực, trong lòng bàn tay đã ướt đẫm hết rồi. “Ba mẹ, vốn là đợi lúc hai người về mới nói, bây giờ con và Tiếu Hàm đang hẹn hò với nhau.” Dừng một chút, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cha mẹ, Chu Triển Nguyên lại bổ sung thêm: “Nếu bây giờ hai người đều đã đến đây, ba mẹ, trước hết hai người khoan rời Thượng Hải, đợi sau khi bác Tiếu và dì Vương đi du lịch về, còn phải nhờ ba mẹ đi cùng một chuyến.”

Tuy hai nhà là bạn bè, nhưng đây là gặp mặt thông gia cũng không thể tránh khỏi, huống chi anh còn muốn để lại ấn tượng tốt với bác Tiếu và dì Vương, con rể lần đầu tiên đến thăm, ;le,qu’y,d0n/ tất nhiên càng trịnh trọng càng tốt, để cha mẹ ra mặt là tốt nhất, không phải người xưa có nói, lệnh của cha mẹ, lời của mai mối sao.

Chu Nghị Vinh kịp phản ứng đầu tiên, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của con trai, lại nhìn thoáng qua Tiếu Hàm có chút khó xử, nghiêm mặt lên đóng vai chủ gia đình nói: “Triển Nguyên, việc này đương nhiên phải cẩn thận, ba và mẹ con sẽ thương lượng thật kĩ.” Đứa nhỏ Tiếu Hàm này, có thể nói là ông bà nhìn nó lớn lên, ngoan ngoãn hiểu chuyện, quan trọng nhất là hai nhà đã biết rõ, tất nhiên các phương diện khác đều đã hài lòng. Đến cả con trai cũng một bộ dạng trịnh trọng như vậy, đương nhiên ông cũng phải hiểu được, cửa ải của ông bạn già kia không được tốt cho lắm. Xem ra, Triển Nguyên và Tiếu Hàm cũng chưa nói qua với lão Tiếu.

Thẩm Phượng Trân lại càng vui mừng nhướn mày, làm con gái nuôi không được, làm con dâu tất nhiên càng tốt. Cô đâu có sẽ không đồng ý, một nghìn một vạn lần đồng ý, còn thiếu giơ hai tay hai chân lên đồng ý luôn rồi.

“Tiếu Hàm, nếu Triển Nguyên dám khinh dễ con, con liền nói với chú dì, chú dì sẽ thay con dạy dỗ nó ~~” Thẩm Phượng Trân kéo Tiếu Hàm qua, cười đến vui vẻ, ái chà, trước kia là con gái, nhìn như thế nào đều tốt, khó trách trước đây không chịu gọi bà một tiếng mẹ nuôi, thì ra duyên phận đã sớm định sẵn, thế này thì tiểu Hàm nhất định là phải gọi bà bằng mẹ rồi! Gần gũi hơn so với mẹ nuôi! Nghĩ như vậy, Thẩm Phượng Trân nhìn về phía con trai, ánh mắt mang theo chút tán thưởng, thằng nhóc tốt, làm không tồi.

Chu Triển Nguyên dở khóc dở cười, có chút bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt khác nhau của cha mẹ, chỉ dùng được kế sách như vậy thôi, “Ba mẹ, hai người ăn cơm tối chưa? Nếu chưa, bây giờ con đưa hai người ra ngoài ăn.”

Thẩm Phượng Trâm không rảnh quan tâm đến phản ứng của con trai, chỉ tùy ý lắc lắc đầu, vui vẻ nhìn Tiếu Hàm, ôi, càng nhìn càng thích, gái mười tám thay đổi lớn nha, càng ngày càng đẹp, ánh mắt con trai cũng không tồi.

“Chúng ta đã ăn qua ở khách sạn, mới đến gặp con, lát nữa về lại khách sạn.” Cuối cùng vẫn là Chu Nghị Vinh trả lời. Chuyện cháu trai đi trại hè bọn ông đã biết, đối với chuyện Nãi Tích nhắc đến cô giáo Tiếu, lúc đầu bọn ông vẫn cho là giáo viên ở nhà trẻ, cho nên cũng không có để ý, không nghĩ tới thực ra là Tiếu Hàm, như thế cực kỳ ngoài dự đoán của hai người.

Nghe ba nói xong, Chu Triển Nguyên có chút không đồng ý, chau mày: “Ba mẹ, hai người ở chỗ này của con là được rồi, ở khách sạn làm gì chứ.” Trong nhà có phòng chuẩn bị sẵn cho cha mẹ, tuy người không thường ở, nhưng thu dọn lại cũng cực kỳ thuận tiện.

Thẩm Phượng Trân khoát tay, nói: “Mẹ với cha con không thể quấy rầy thế giới của con và Tiếu Hàm được.” Sự thực là, vợ chồng già bọn họ vốn định trở lại chỗn cũ, đi thăm lại mấy chỗ thời hai người yêu nhau đã từng qua một lần, cho nên tìm trong Tây Hồ một khách sạn gần đây ở, thuận tiện đi lại. Nhưng mà lúc này, trong mắt Thẩm Phượng Trân đều là con dâu tương lai, tự nhiên bật thốt lên mà nói nên cũng không suy nghĩ gì, nói làm cho Tiếu Hàm cực kỳ đỏ mặt.

Chu Triển Nguyên bất đắc dĩ vỗ trán giải thích: “Mẹ, tiểu Hàm sẽ ngủ ở khu bên cạnh, lát nữa con sẽ đưa cô ấy về.” Tuy anh rất muốn tiểu Hàm ở lại, nhưng chưa thu phục được mẹ và bố vợ tương lai trước, anh vẫn không cần bất chấp tất cả mà làm chuyện xấu, miễn cho để lại ấn tượng xấu cho hai người nhà trong nhà. Thân là con rể ấn tượng đầu tiên rất quan trọng.

Thẩm Phượng Trân đối với con trai ngoảnh mặt làm ngơ, trong lòng thì đang vui sướng, thấy cháu trai ở trong điện thoại mở miệng đều là cô giáo Tiếu, đứa cháu trai này là cửa ải tuyệt đối thuận lợi đi qua, nhìn lại con trai của mình, tuy tuổi tác có lớn hơn tiểu Hàm một chút, nhưng cũng coi như diện mạo anh tuấn thân hình cao to, sự nghiệp không tính là nhiều, nhưng để nuôi gia đình tuyệt đối không thành vấn đề, lấy khuỷu tay húc húc ông nó, Thẩm Phượng Trân nhỏ giọng nói: “Đợi lão Tiếu trở về, chúng ta qua gặp mặt đi.” Vốn đi thăm hỏi vài vị bằng hữu cũng nằm trong kế hoạch của hai người, chỉ là bây giờ thăm hỏi bạn bè biến thành gặp mặt thông gia mà thôi.

“Ừm.” Chu Nghị Vinh gật đầu bày tỏ đồng ý, cái này là tất nhiên, muốn kết hôn với con gái nhà người ta, ít nhất /le.qyu.dno/ lễ nghi cũng phải làm được, “Tiểu Hàm, đợi ba mẹ con trở về, chú dì sẽ đi thăm họ, đến lúc đó con và Triển Nguyên cũng cùng đi đi.” Chu Nghị Vinh cực kỳ thông minh, sử dụng từ ngữ hai nhà thăm hỏi này, nhìn ra được, tiểu Hàm chưa nói chuyện này với lão Tiếu, nếu không thì Triển Nguyên hẳn là không đợi đến bây giờ mới nói chuyện yêu đương của nó với tiểu Hàm. Thằng bé Triển Nguyên này, chưa bao giờ giữ lại một chuyện gì, nếu không tính nói với bọn ông, đã nói lên việc này còn chưa xác định.

“Cái này, chú dì, hai người muốn đến thăm hỏi, con sẽ nói với ba mẹ, đợi bọn họ đi du lịch về, con sẽ báo với chú dì.” Tiếu Hàm hơi đỏ mặt đáp. Cái này gọi là thăm hỏi, Tiếu Hàm tất nhiên cũng có thể đoán được chuyện gì xảy ra, nhưng mà hiểu biết nhau, trao đổi với nhau, xác định quan hệ của hai người, sau đó cũng nên làm chuyện nên làm rồi. Tuổi Triển Nguyên cũng không còn nhỏ, cô cũng sớm qua cái tuổi pháp luật quy định hôn nhân rồi.

Chu Triển Nguyên nhìn thời gian, ngắt lời nói: “Ba mẹ, hôm nay hai người cứ ở đây trước đi, con đưa Tiếu Hàm về, lát nữa sẽ về sau.” Có một số việc, nên cùng ba mẹ thương lượng sau.

Chu Nghị Vinh tất nhiên hiểu được ý tứ trong mắt con trai, cũng không bày tỏ phản đối, chỉ gật đầu.

Thẩm Phượng Trân nhìn con trai nắm tay Tiếu Hàm đi ra cửa, sau đó mới hài lòng trải chăn ra giường, vừa đi vừa nhịn không được hát vang, tuy lần này về không có cháu trai, nhưng nhìn thấy con dâu tương lai, bà vẫn cực kỳ vui vẻ, hơn nữa biết con dâu tương lai là tiểu Hàm, lại càng mừng gấp bội.

“Ông xã, đến lúc đó phải chuẩn bị chút gì đến nhà lão Tiếu đây? Nếu gặp thông gia tương lai cũng không thể qua loa được ~~”

“Tất nhiên, đợi Triển Nguyên về, tôi nói với nó.”

--- ------ ------

Cũng coi như qua được thêm một cửa nữa, nhưng cái khó nhất chính là ba mẹ TH, đặc biệt là lão mẹ ấy @@ Khó cho anh TN rồi =((



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.03.2016, 16:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 10.04.2015, 08:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 916 lần
Điểm: 23.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51
Editor: Jenda

“Được rồi, về đến nhà em rồi, anh về đi, chú gì còn đang chờ.” Tiếu Hàm cười nhìn Chu Triển Nguyên nói.

Chu Triển Nguyên gật gật đầu, cũng không giống như thường ngày không chịu đi, “Hôn một cái anh sẽ đi liền.” Người này, thật đúng là…

“Được thôi. Có thể ~” Tiếu Hàm kiễng chân lên nhẹ nhàng chạm vào gò má anh một chút. Chu Triển Nguyên có phần không hài lòng, cái goodbye kiss này có vẻ không đúng lắm.

Tuy anh rất muốn được ở lại lâu hơn một chút --- Chu Triển Nguyên nghĩ, ba mẹ chắc hẳn cũng mong như vậy, nhưng mà Tiếu Hàm không biết cứ giục anh về nói chuyện với bố mẹ, như thế, mệnh lệnh của bạn gái không thể không nghe, Chu Triển Nguyên đành phải về sớm. “Nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai đến nhà anh ăn sáng. Một mình em cũng đừng phiền phức quá.”

Tiếu Hàm gật gật đầu, đẩy anh đi ra ngoài, ở chỗ cô lâu quá, cô lại sợ chú gì nghĩ lung tung: “Biết rồi biết rồi, nhanh nhanh về đi ~”

Chu Triển Nguyên bất đắc dĩ vuốt trán, bị ghét bỏ rồi. Vị trí của anh ở trong lòng cô như thế nào lại thấp như vậy, mọi người còn quan trọng hơn là so với anh, thật đúng là, khó chịu. Nhưng mà, vẫn không nên làm cho cô lo lắng, bây giờ cô cũng mệt rồi, ba mẹ vậy mà không nói một tiếng nào liền đến như vậy.

“Về rồi sao?” Chu Nghị Vinh nghe thấy âm thanh mở cửa, thò đầu ra khỏi tờ báo hỏi.

“Vâng, con về rồi.” Chu Triển Nguyên một bên thay giày một bên trả lời.

“Triển Nguyên, con và Tiếu Hàm, ba ba có một số việc còn muốn hỏi con.” Chu Nghị Vinh cất tờ báo, nghiêm mặt nghiêm túc nói. Tuy d.ien.dan.lee/qyu,d0n hi vọng tiểu Hàm có thể trở thành con dâu nhà mình, nhưng hiện tại có chút vấn đề không thể không cân nhắc.

“Ba, ba nói đi.” Trong phòng khách hai người đàn ông ngồi vào chỗ, Thẩm Phượng Trân vẫn còn thu dọn trong phòng ngủ.

“Chuyện của con và tiểu Hàm, lão Tiếu còn chưa biết.” Chu Nghị Vinh trực tiếp dùng giọng điệu khẳng định. “Tiểu Hàm là ta với mẹ con nhìn nó lớn lên, các con có thể qua lại với nhau chúng ta đương nhiên là vui mừng, nhưng mà…” Nhưng mà bọn ông không nỡ để đứa nhỏ tiểu Hàm này chịu ủy khuất, dù sao đó cũng là con gái bảo bối duy nhất của ông bạn già, là đứa bé ông bà chăm sóc từ nhỏ. Triển Nguyên là loại người gì, các ông thân là cha mẹ tất nhiên đều biết, nhưng mà lão Tiếu không chắc sẽ chịu giao con gái cho Triển Nguyên. Dù sao, điều kiện của tiểu Hàm không tồi, có rất nhiều lựa chọn.

“Triển Nguyên, không phải ba ba muốn đả kích con, chỉ là suy bụng ta ra bụng người, nếu là ba là bác Tiếu, cũng không nỡ để tiểu Hàm đi làm mẹ kế nhà người ta.” Chu Nghị Vinh lời nói sâu xa.

Hai tay Chu Triển Nguyên nắm chặt, sắc mặt trầm tĩnh, không nói một câu.

Chu Nghị Vinh liếc nhìn con trai một cái, tiếp tục nói: “Năm đó chuyện của con và mẹ Nãi Tích, ta và mẹ con vẫn quyết định quá sơ sài. Đối với tiểu Hàm, ta hi vọng con có thể suy xét rõ ràng, con thật sự muốn cùng nó sống với nhau cả đời sao.”

Chu Triển Nguyên cau mày, ánh mắt buông xuống, nhìn không ra cảm xúc nơi đáy mắt, nhưng hai tay vẫn nắm chặt, vẫn có thể nhìn ra giờ phút này trong lòng anh cũng không bình tĩnh được.

Mẹ Nãi Tích… Đó là một người con gái cực kỳ cởi mở, tự tin, nhiệt tình, là người đứng đầu trong đám người bọn anh đi du học. Thời điểm kia, anh là phó hội trưởng hội du học sinh, mà mẹ Nãi Tích, lại là hội trưởng mỹ nhân của hội. Đất khách quê người, mọi thứ đều khó khăn nhưng lại tràn đầy thu hút.

Từ trung học Trần Tố Tố đã đi du học ở Mĩ, hiển nhiên trong hội bọn anh gặp nhau như cá gặp nước. Đẹp trai tài giỏi mọi người ưa chuộng, hoạt bát xinh đẹp mỹ nhân du học sinh, hầu như không có gì bất đồng, hai người cực kỳ tự nhiên đi cùng nhau. Tất cả mọi người đều cảm thấy, bọn họ nên ở cùng một chỗ, ngay cả bọn họ cũng cảm thấy như vậy. Hết thảy đều thuận theo tự nhiên.

Sau này có Nãi Tích, kết hôn hiển nhiên là lựa chọn tốt nhất. Tuy tư tưởng Trần Tố Tố cởi mở, cảm thấy làm mẹ đơn thân cũng không có gì không tốt, dù sao loại chuyện như này ở Mĩ cũng quá mức bình thường, nhưng Chu Triển Nguyên vẫn kiên trì quyết định kết hôn, dù sao không có người đàn ông nào cam tâm tình nguyện nhìn con trai mình mang tiếng là con riêng mà lớn lên, huống chi anh và Trần Tố Tố vốn là người yêu.

Sau hôn sự, hai người vẫn như cũ sống cuộc sống như thời du học, bận rộn, khẩn trương, ngoại trừ một tờ giấy hôn thú đem hai người gắn liền lại cùng một chỗ, còn lại sau khi sinh Nãi Tích, toàn bộ đều không có gì thay đổi. Chủ Nhật, bọn họ cũng ít khi đi ra ngoài hẹn hò, lúc ở nhà, đều có công việc riêng để giải quyết --- anh vội vàng xây dựng sự nghiệp của riêng mình, Tố Tố cũng kiên trì sự nghiệp của bản thân, đó là một chỗ cạnh tranh cực kỳ khốc liệt, công ty đa quốc gia, cho dù là gần ngày sinh, Tố Tố vẫn kiên trì đi làm. Mà mới sau một tuần sinh Nãi Tích, cô đã về lại công ty. Nãi Tích, hầu như không được uống sữa mẹ, Tố Tố toàn tâm toàn ý dồn sức vào công việc, căn bản không có thời gian cho Nãi Tích bú.

Vốn nghĩ rằng, cuộc sống sẽ tiếp tục kéo dài như vậy, không có gợn sóng. Mặc dù không ấm áp thân mật như các cặp vợ chồng khác, nhưng Chu Triển Nguyên vẫn tán thưởng Trần Tố Tố quả cảm tự tin. Nếu nói là vợ chồng, chẳng bằng gọi bọn họ là đối tác.

Cô gái như vậy, quả thật không nên bị hạn chế ở trong ngôi nhà nhỏ như vậy, thế giới của cô, nên ở chỗ cao nhất. Cho nên, đối với việc chăm lo cho Nãi Tích, anh hết sức đảm nhận, tìm bảo mẫu tốt nhất cho Nãi Tích, buổi tối thay tã cho nó, pha sữa bột, chính là vì để không làm ồn đến cô nghỉ ngơi. Anh vẫn cho là, bọn anh sẽ tiếp tục kéo dài như vậy.

So sánh với Tố Tố, tiểu Hàm không hề sánh kịp, thậm chí là bình thường, nhưng mà, lúc ở cùng với tiểu Hàm, anh đã có một loại cảm giác thỏa mãn chưa bao giờ có, thời điểm trước khi gặp Tố Tố, hoặc là nói, bất luận là bạn gái nào trước đây của anh, đều chưa từng có ai cho anh loại cảm giác này.

Đối với Tố Tố, anh tán thưởng, thậm chí thích, nhưng không thể nói là yêu. Bọn anh cực kỳ đẹp đôi, tất cả mọi người đều nói như vậy, nên ngay cả chính anh cũng cho là như vậy. Cho nên, sau khi biết tồn tại của Nãi Tích, anh không chút do dự cầu hôn cô. Tố Tố sẽ không làm phiền anh, cũng không can thiệp quá nhiều vào chuyện của anh, cô là một người con gái kiêu ngạo, sự nghiệp là theo đuổi lớn nhất của cô.

Vốn cho là sẽ tiếp tục như vậy. Nhưng mà, ai cũng không thể ngờ, căn bệnh kia tới đột nhiên như vậy, Nãi Tích thậm chí còn chưa kịp gọi mẹ. Đợi đến lúc phát hiện, thì đã là nước đổ khó hốt. Bây giờ ngồi nhớ lại, đối với ấn tượng về Tố Tố, cùng lắm vẫn chỉ dừng lại lúc cô tự tin cãi lại cùng giáo sư ở trên lớp học, tự tin như vậy, lóa mắt, khiến người ta khâm phục.

Bây giờ nhớ về Tố Tố, càng nhiều thời điểm bọn anh hợp tác với nhau quả thực là kí kết ngầm, mà không phải hồi ức sau khi trở thành vợ chồng. Mà ở cùng tiểu Hàm mấy ngày nay, Chu Triển Nguyên cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có, nhìn bóng dáng cô đeo tạp dề bận rộn trong phòng bếp, nhìn bộ dạng cô ôn nhu nói chuyện cùng Nãi Tích, nhìn bộ dạn cô ru rú trong lòng mình làm nũng, Chu Triển Nguyên cảm thấy trong lòng mình, như có một dòng nước ấm, dần dần lan rộng ra, không nói nên lời, phải chặt chẽ nắm lấy.

Nhìn con trai nhíu chặt lông mày, Chu Nghị Vinh mở miệng lần nữa: “Triển Nguyên, Nãi Tích thích tiểu Hàm là chuyện tốt, nhưng mà…” Nhưng mà con không thể chỉ vì Nãi Tích thích die,n; da.nlze.qu;ydo/nn tiểu Hàm nên mới quyết định ở cùng một chỗ với tiểu Hàm được. Nếu có người đối với con gái ông như vậy, chỉ sợ ông sẽ tức giận đến độ hận không thể đánh chết cái tên chết bầm kia.

Chu Triển Nguyên nghe hiểu ý tứ trong lời nói của cha, giương mắt, nhìn về cha, trong mắt là tràn đầy kiên định: “Ba, con nghĩ rất rõ ràng, tiểu Hàm là con muốn sống chung với cô ấy cả đời, không phải vì nghĩ muốn tìm cho Nãi Tích một người mẹ nó thích.” Anh xác định được tình cảm của anh đối với tiểu Hàm, không phải tình anh em, cũng không phải vì Nãi Tích.

Lúc nói lời này, giọng điệu của Chu Triển Nguyên không có một chút do dự. Tiếu Hàm cười khẽ, một cái hôn khẽ, một cái ánh mắt khó xử, anh đều hận không thể giấu đi, lại tâm tình này, chưa bao giờ có.

“Vậy là tốt rồi.” Chu Nghị Vinh hài lòng gật đầu, nếu là như vậy, thì ông cũng dám đến nói chuyện này cùng ông bạn tốt rồi. Bọn nhỏ là thật tâm yêu nhau, làm cha mẹ như các ông, cũng không thể làm ra chuyện gậy đánh uyên ương này chứ?

“Được rồi, con cũng nghỉ ngơi sớm đi, đợi sau khi Nãi Tích đi trại hè về, để cho nó theo chúng ta đến Thượng Hải chơi mấy ngày đi.” Tiểu tử thối, lão cha tạo thế giới riêng cho hai người, phải biết mà cảm ơn!

Chu Triển Nguyên đầu đầy hắc tuyến, nhìn lão cha nhàn nhã thoải mái, chắp tay sau lưng bước đi thong thả trở về phòng, trong lòng không khỏi than khóc, ba, con đã ba tư tuổi rồi, cũng không phải mười bốn, không cần ba lo lắng nhiều như vậy!

--- --------

Đúng là mệt chết ta mà @@ mấy ngày này toàn ngập mặt vào thuyết trình với kiểm tra kết thúc môn =.= xin lỗi vì post chậm ạ =((


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.04.2016, 01:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 10.04.2015, 08:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 916 lần
Điểm: 23.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52
Editor: Jenda

Ngày hôm sau, Chu Nghị Vinh và Thẩm Phượng Trân quả nhiên không nuốt lời, vì muốn tạo cho con trai và con dâu tương lai thế giới riêng của hai người, hai người sáng sớm đã thu xếp đồ đạc rời khỏi, nói cho oai thì, tìm kiếm dấu chân tình yêu trong quá khứ.

Tiếu Hàm có chút bất đắc dĩ, xoa nhẹ ót, nghĩ lại thời điểm ăn bữa sáng khi nãy vẻ mặt chờ mong của dì Phượng Trân cứ nhìn chằm chằm cô, Tiếu Hàm có chút lạnh run, cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng vậy.

Chu Triển Nguyên giả vờ ho khan hai tiếng, gọi lực chú ý của cô bạn gái nhỏ trở về, nói, ba mẹ đều đã rời khỏi lâu như vậy rồi, không cần duy trì cái động tác này mãi?

Nghĩ lại sáng sớm hôm nay, mẹ cứ hưng phấn như thế mà lén lút nói chuyện với anh, Chu Triển Nguyên cũng có chút đau đầu, cái gì mà kêu nhanh sinh cho Nãi Tích một đứa em trai, em gái để cùng chơi, còn có, cái gì mà thừa dịp bây giờ mẹ còn có chút khí lực, nhanh một chút sinh một Bảo Bảo bà sẽ giúp đỡ trông nom chứ? Mẹ à, mẹ xác định không phải sau này mẹ nghỉ hưu quá nhàm chán nên muốn tìm một chút việc để làm chứ?

“Vì sao chú dì không ở lại?” Rõ ràng ở chỗ con trai có phòng, vì sao chú dì vẫn cứ muốn chọn ở khách sạn?

Chu Triển Nguyên vuốt vuốt đỉnh đầu Tiếu Hàm, lqđ khẽ cười nói: “Bọn họ không nghĩ là muốn chúng ta quầy rầy thế giới riêng của họ.” Kỳ thực có tác dụng hỗ trợ lẫn nhau, cũng giống như, đây cũng là vì vợ chồng già không muốn quấy rầy bọn anh, nếu như vậy, anh nhất định không thể phụ lòng ý tốt của cha mẹ được.

“Hôm nay là Chủ nhật, nghĩ muốn làm cái gì không?” Chu Triển Nguyên mỉm cười hỏi. Nghe lời bạn gái là tất yếu, cho dù bận bịu, cũng phải dành chút thời gian cho bạn gái, đây là lão Triệu dạy, nếu như vậy, việc ở công ty lão Triệu chịu trách nhiệm chút đi.

Đang ở công ty tăng ca, lão Triệu bỗng hắt hơi một cái, hắt xì! Huhu, huhu, lão Chu thật là không hào phóng, vậy mà đẩy việc của công ty ném sang cho lão, còn mình thì chạy đi hẹn hò, rõ ràng lão mới là ông chủ lớn có được hay không chứ!

“Cũng không có chuyện gì, nếu không, chúng ta đi siêu thị đi?” Tiếu Hàm cười tít mắt hỏi, trong tủ lạnh đã hết rồi, sữa chua cũng uống hết rồi, đúng lúc cần mua nhiều, lúc có người xách miễn phí thì không thể bỏ qua… “Buổi tối ở nhà ăn đi.”

Chu Triển Nguyên gật gật đầu, không có ý kiến gì, hai người cầm túi liền xuất phát.

Vào siêu thị, Tiếu Hàm lại thấy muốn mua nhiều thứ, khăn mặt, bàn chải đánh răng đều phải đổi, bột giặt cũng dùng gần hết, bình thường thích ăn đồ ăn vặt tất nhiên không thể thiếu, còn có nguyên liệu nấu ăn của hôm nay và ngày mai.

“Ơ?” Tiếu Hàm có chút nghi hoặc nhìn cái khăn mặt và bàn chải đánh răng bỗng nhiên xuất hiện, khi nào mà cô cầm nhiều như vậy? Tò mò chuyển hướng sang Chu Triển Nguyên, Tiếu Hàm dùng ánh mắt hỏi.

Chu Triển Nguyên mặt không đỏ tim không nhảy, tùy ý nói: “Chuẩn bị nhiều một chút, đề phòng ngộ nhỡ.” Đề phòng thời điểm anh đến chỗ em ngủ, lại không tìm thấy đồ rửa mặt mà bị em đuổi về.

Tiếu Hàm không hỏi lại, cách lequydon nói như vậy cũng cho qua, bao giờ đi vào siêu thị cũng phiền phức, khăn mặt và bàn chải đánh răng phải thay mới rất nhanh.

Mang theo hai túi đồ về nhà, Tiếu Hàm ngồi phịch ở trên ghế sô pha không muốn nhúc nhích, kỳ lạ, rõ ràng cô chỉ xách hai túi nhỏ, thế mà vẫn thấy mệt, Triển Nguyên xách bốn túi lớn cũng không thấy anh thở gấp, quả nhiên thể lực nam nữ quá chênh lệch.

“Trời nóng quá, em muốn đi tắm trước không?” Chu Triển Nguyên thật lòng đề nghị nói.

Tiếu Hàm có chút do dự, sờ sờ mồ hôi ở cánh tay chảy ròng ròng, vẫn lắc đầu: “Buổi tối tắm cũng được, lát nữa nấu ăn vẫn ra mồ hôi.” Hình như hôm nay thời tiết đặc biệt oi bức, áp bức làm cho người ta khó chịu. Xem ra lát nữa trời sắp đổ mưa, Tiếu Hàm nghĩ vậy.

Chu Triển Nguyên thoải mái đi vào phòng bếp, rót một chén nước ấm, lại lấy đá trong tủ lạnh ra, đi đến cạnh ghế sô pha, đưa nước ấm cho Tiếu Hàm: “Uống đi, một lát sẽ không nóng nữa.” Bật điều hòa lên, sẽ lạnh liền.

“Vâng.” Tiếu Hàm nhận nước, nhấp một ngụm, “Em đi nấu cơm đã, canh xương phải ninh hầm lâu một chút mới ngon.”

“Được.” Chu Triển Nguyên cũng đứng lên, “Anh giúp em.” Tuy anh không biết nấu ăn, nhưng vẫn có thể giúp rửa rau.

Tiếu Hàm mím môi cười, tùy anh thôi. Hôm nay mua không ít đồ ăn, Tiếu Hàm không quá thích rau củ trái mùa, cho nên đầy một túi thức ăn đều là rau tươi của vùng ngoại thành lân cận, cà tím, cà chua, cây đậu đũa, hồng hồng xanh xanh tím tím, trông rất đẹp mắt. Mùa hè cũng không thích hợp ăn nhiều dầu mỡ, canh măng với xương, thanh thanh đạm đạm rất phù hợp.

“Triển Nguyên, giúp em ngắt cây đậu đũa.” Tiếu Hàm đưa một nắm cây đậu đũa, cũng không quay đầu lại, phân phó nói.

Chu Triển Nguyên hơi hơi mỉm cười, nhìn cô gái đang bận rộn, trong mắt mang theo nhàn nhạt lo lắng, tạp dề màu trắng buộc vòng quanh dáng người yểu điệu nhỏ gầy của cô, đường cong tuyệt vời của chiếc cổ trắng nõn, vài lọn tóc rơi xuống bên tai, theo động tác của cô mà hơi hơi lên xuống.

Động tác của Chu Triển Nguyên cực nhanh, giải quyết xong mọi việc, ba bước hai bước đi đến sau lưng cô, ôm lấy eo người con gái, ngửi thấy trên người cô hương vị nhàn nhạt, Chu Triển Nguyên bỗng nhiên thỏa mãn than thở. Khi nào thì tiểu Hàm mới có thể đội lên cái mũ tên bà xã đây? Anh thật sự rất muốn nhanh chóng cưới cô về nhà, không cần cô rửa tay nấu cơm như thế này, chỉ cần cô ngồi bên cạnh anh, anh liền cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Tiếu Hàm đỏ mặt thúc nhẹ người phía sau một cái, xấu hổ giận dữ nói: “Buông ra! Em còn phải rửa rau!” Người này sao lại như vậy chứ, ôm như thế thì làm sao làm việc. Bây giờ ban ngày không dài, mới hơn năm giờ mà đã đen kịt, rõ ràng là sắp đổ mưa, nấu ăn nhanh một chút để còn về, đợi lát nữa mưa to thì không tốt cho lắm.

“Không cần, để cho anh ôm đi.” Chu Triển Nguyên chơi xấu, haiz, nghĩ lại anh đường đường là tổng giám đốc Chu, vậy mà còn dùng bộ dạng làm nũng của Nãi Tích đùa giỡn, nói ra cũng bị lão Triệu cười chết, nhưng mà, có thể ăn được đậu hủ non, cười thì cho cười đấy.

“Em phải nấu cơm, chẳng lẽ anh không muốn ăn cơm tối sao?” Tiếu Hàm hất mặt, nhìn anh.

Chu Triển Nguyên đặt cằm tựa trên vai cô, Tiếu Hàm hơi hơi nghiêng người, thuận tiện cảm thấy hô hấp ấm áp đập vào mặt, giống như gần lại 2cm nữa, miệng hai người liền không còn khoảng cách.

Chu Triển Nguyên hiển nhiên đã nhận ra, khóe miệng gợi lên ý cười, nghiêng người, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Cô nhóc kia, rõ ràng là cố ý.

Tiếu Hàm đỏ mặt, nhìn khuôn mặt đẹp trai đang phóng đại trước mắt, người này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì! Gặm miệng mãi thành nghiện phải không? Tuy là hôn nhau có thể tăng tiến tình cảm, nhưng mà cũng phải nhìn thời gian, tùy trường hợp chứ? Đây là phòng bếp, không phải phòng ngủ!

Không đúng, phòng ngủ cũng không được! Mấu chốt bây giờ là cô đang nấu cơm, vẫn còn đeo tạp dề, cầm trong tay quả cà chua! Ngã mất!

“Nghĩ cái gì vậy?” Chu Triển Nguyên buông cô ra, khoảng cách vẫn không đổi, buồn cười nhìn đôi má hồng hào của cô.

“Nằm… Không có gì…” Trong giây lát Tiếu Hàm che miệng, nói sai nói sai, loại từ này không thể nói tùy tiện, quá mờ ám.

“Phòng ngủ?” Ánh mắt Chu Triển Nguyên phát sáng, mày đẹp nhẹ nhàng giương lên, thân thể lại tiến lên, hôn noduyqle lên lông mi của cô: “Ý tứ của tiểu Hàm là, trước chúng ta vào phòng ngủ? Sau đó lại nấu cơm?”

Tiếu Hàm khóc không ra nước mắt, Triển Nguyên anh có cần cười như đạt được không vậy? Biểu tình bây giờ giống như sau khi Nãi Tích đạt được khen ngợi vậy, không sai chút nào. Còn có, cơm có thể ăn bậy, nói không thể nói lung tung, cô cũng không nói phòng ngủ.

“Đâu có… Ra ngoài, ra ngoài đi! Em phải nấu cơm rồi!” Tiếu Hàm thẹn quá hóa giận, ra vẻ tức giận, đẩy anh ra ngoài, cái gì chứ, người này càng ngày càng không đứng đắn, không thấy mặt cô đã hồng như quả trứng gà luộc rồi sao. Nhưng mà, vì sao vừa rồi cô lại vươn lưỡi ra đón nhận anh? Tiếu Hàm xấu hổ và giận dữ, chẳng lẽ vẫn muốn dừng ở chuồn chuồn lướt nước? Không đúng không đúng, muốn chủ động cũng không phải là cô!

Cuối cùng là cái tình huống gì chứ? Tiếu Hàm xoay người, dùng tay lạnh áp vào đôi má nóng bừng, tuy Triển Nguyên luôn có hành động thân mật, nhưng vẫn không có gì quá phận, điểm này cô cực kỳ cảm kích, cũng cực kỳ cảm động, anh đang cố gắng để cô thích ứng, anh cho cô thời gian, cho cô tôn trọng. Tiếu Hàm ngơ ngẩn, giơ quả cà trong tay đứng ngẩn người, cô hình như, cực kỳ thích, cũng cực kỳ hưởng thụ loại thân mật này?

Gào khóc, gào khóc ~~ đều do sắc nữ Trần Tư Tư! Đêm qua gọi điện thoại cho cô, nói cái gì mà quan tâm đến sinh hoạt tình cảm của cô, muốn dạy cô phải làm thế nào để bắt được tâm của đàn ông! Có cô mới dạy như thế thôi! Tất cả, tất cả đều là bàng môn tà đạo! Nói cái gì mà làm hồ ly tinh trong mắt chồng, chuyện này cũng tính! Trần Tư Tư, cô mà đi làm gương sáng cho người khác sao!

Nghĩ đến ngày hôm qua sắc nữ Trần Tư Tư thần bí giới thiệu cho cô một cửa hàng đồ nội y sexy, Tiếu Hàm nhịn không được che mặt, nhà người ta tiến triển nhanh hơn cô nhiều như vậy! Nhà cô thì vẫn dừng lại ở giai đoạn ôm ôm ấp ấp!

______________

Không biết chương sau đã có H chưa @@


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], Aliali, Băng Phong, Google Adsense [Bot], Ham92, hanbang, HanXu, hellen_ngoc, jj_hw0707, lina, Linhlunyeudoi, macynguyen, Mai_mit12, mathienbaka, ngocle910, Phương Tử La, Quế Anh 123, Soc_be_xiu, visual, vô tâm vô phế và 421 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.