Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 41 bài ] 

Đệ nhất ma mãnh Vương Phi - Đường Ngọc Hoa

 
Có bài mới 17.09.2015, 00:51
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 25.05.2015, 19:19
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1194
Được thanks: 2835 lần
Điểm: 13.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đệ nhất ma mãnh Vương Phi - Đường Ngọc Hoa (Hoàn) - Điểm: 11
Chương 33 : Mưu đồ tạo phản

images


Đông Phương Ngạo Khâm thần sắc tiều tụy, đang miệt mài phê duyệt tấu chương thì nghe thấy giọng nói của nàng, liền chậm rãi ngẩng đầu lên,buông tiếng thở dài rồi phất tay ra hiệu cho nàng đứng lên.

Lăng Bích Nguyệt cũng không phải là người hay vòng vo nên lập tức vào thẳng vấn đề, không kiêu ngạo không siểm nịnh lên tiếng :

“ Hồi bẩm hoàng thượng, thần thiếp hiện tại… đã có bằng chứng cho rằng, Hàn Vương là hung thủ, nhưng là, hiện vẫn chưa tìm ra vương gia, hơn nữa,… thần thiếp… thần thiếp không chắc chắn…” Nàng khẽ cắn môi dưới.

Ngạo Khâm vừa nghe đã tìm ra hung thủ, mắt đã sáng bừng lên, hồng hào hơn hẳn, vui vẻ nói với nàng :

“ Ha ha, tìm được là tốt, tìm được là tốt, có bằng chứng lại càng tốt! Ha ha, không hổ danh là thê tử của Lam Triệt, trẫm xem như đã bớt được một gánh nặng. Được rồi, bất luận là tìm được hay chưa, ít ra vẫn có thể cho Phong tộc một câu trả lời, chắc chắn bọn họ sẽ không động thủ”

Nàng im lặng không nói gì, chỉ rút trong tay áo ra mẩu gỗ Đàn Hương dâng lên cho hoàng đế rồi xin phép lui về vương phủ. Hoàng đế tâm trạng vô cùng vui vẻ, không những còn cho người tiễn nàng về, còn ban thưởng rất nhiều thứ.

Lăng Bích Nguyệt cũng chỉ nhận qua loa, rồi lên xe ngựa trở về vương phủ. Suốt cả quãng đường nàng không ngừng suy nghĩ, tay khẽ siết vạt áo. Rõ ràng Mạc Y Hàn không phải là hung thủ, Hàn vương dù gì cũng là bậc kỳ tài, há có thể để lộ manh mối dễ dàng như vậy… Huống gì, huống gì…. Rõ ràng là quan binh triều đình đã tìm hết một lượt cũng chẳng thể tìm ra manh mối, mà vì sao A Hàn A Lâm nhanh như vậy đã tìm ra, nói bọn họ võ công phi phàm cũng tạm chấp nhận, nhưng nàng vẫn thấy vô cùng mâu thuẫn…

Trong thư phòng, Đông Phương Lam Triệt lười biếng nằm trên ghế quý phi nhìn A Hàn cùng A Lâm đang quỳ trước mặt , ngón tay thon dài vuốt ve ly rượu trên tay, ánh mắt mơ màng lại lộ ra vài tia âm hiểm , thanh âm cũng là cực kỳ lạnh lùng :

“ Các ngươi…nhanh như vậy đã quên ai là chủ tử rồi sao?”

“ Vương gia,bọn thuộc hạ không hề quên. Nhưng là, thuộc hạ thật lòng cầu xin vương gia không nên cứ cố chấp , chủ quan như vậy. A Hàn cho rằng, vương phi nương nương không phải là nữ tử bình thường, nương nương chắc chắn sẽ rất sớm đoán ra được kế hoạch của vương gia….”

“ Thuộc hạ cũng cho rằng, một khi vương phi nương nương biết được vương gia muốn làm gì, sẽ làm gì , thì e là, nương nương sẽ vô cùng tức giận”

Một luồng kình phong mạnh mẽ lướt qua hất hai người bọn họ vào tường thật mạnh, cơ hồ như sắp làm cho tường nứt ra. A Hàn ho ra máu liên hồi, lại nhìn sang A Lâm cũng đang thở gấp, có chút sợ hãi nói :

“ Vương gia , quay lại là bờ”

“ Bổn vương lại cần các ngươi phải dạy dỗ sao? Có phải bổn vương đã quá nhân từ với các ngươi rồi? Nhân từ cũng có hạn, bổn vương hiện tại đã không cần các ngươi nữa, nên rời đi” Lam Triệt phất tay áo, mắt phượng hẹp dài nhắm lại, khuôn mặt bình thản như chưa có chuyện gì vừa xảy ra, lặng lẽ nằm xuống .

A Lâm siết chặt quyền, ánh mắt tang thương , sau đó rất nhanh rút đoản kiếm bên người , dứt khoát đâm vào tim. A Hàn giật mình, cả người run lên, hắn biết, một khi đã theo chủ tử, sẽ có ngày phải nhận kết cục như thế này… Nhưng hắn không cam tâm… không tình nguyện! Bởi vì, hắn vẫn chưa thể nói cho vương phi nương nương biết hung thủ thật sự, cũng không thể ngăn vương gia gây ra đại họa , chết thế này quá oan uổng!

Lần điều tra này , những bằng chứng hắn tạo ra rất sơ sài, chỉ cần để ý một chút là biết. Hắn cũng như A Lâm, đều một mực tin tưởng nàng kể cả khi mới chỉ gặp nàng duy nhất một lần. Theo như kinh nghiệm nhiều năm, hắn và A Lâm có thể kết luận được, nàng là một nữ tử vô cùng thông minh, hành sự cẩn trọng. Nhưng mà, khi bọn hắn cho nàng kết quả, nàng một chút cũng không nghi ngờ, nàng là thực sự tin tưởng bọn hắn… Vậy mà bọn hắn lại phụ lòng nàng , nhất mực nghe theo vương gia.

A Hàn nhắm chặt mắt, hạ quyết tâm rồi đột nhiên đứng bật dậy, dùng tốc độ nhanh nhất để dùng khinh công phi thân đi. Chỉ là, cho dù hắn có nhanh đến mức nào, vẫn không thể nhanh bằng chủ tử. Hắn bất lực khuỵu xuống nền đất, cảm thấy trong người nóng ran thất thường thì cười khổ, chủ tử quả là ra tay quá tàn nhẫn đi,ngay cả chết cũng không thể ra đi một cách thanh thản…

Lam Triệt ngẩng đầu lên nhìn A Hàn, khóe môi cong lên , chậm rãi cất phi tiêu còn vương lại chút máu vào tay áo, khinh thường nói :

“ Ngươi và A Lâm là một tay bổn vương đào tạo, một chút năng lực đó của ngươi, có thể dễ dàng rời đi hay sao!”

“ Vương gia… khụ khụ…. A Hàn trước khi chết, chỉ hi vọng vương gia đừng tiếp tục tiến hành kế hoạch…! Nếu như.. nếu như chuyện này xảy ra, vương phi nương nương khẳng định sẽ không tha thứ cho vương gia!”

“…”

“ Thuộc hạ biết vương gia rất yêu nương nương, nếu không, sao có thể nhẫn nhịn, dịu dàng như vậy mà cố kìm nén sự khát máu, tàn bạo của bản thân?Chính vì vậy, vương gia thỉnh nên suy nghĩ lại, giang sơn và vương phi, người chỉ có thể chọn một….”

Lam Triệt nhếch môi, xuống giường đứng thẳng dậy , thản nhiên liếc A Hàn một cái sắc lạnh :

“ Bổn vương không từ bỏ cái nào hết!Giang sơn và Nguyệt nhi, bổn vương đều không bỏ! giết Hàn vương , đăng cơ ngôi vị hoàng đế Mạc quốc vốn đã là mục đích của ta từ rất lâu rồi. Ngươi nói bổn vương phải bỏ thế nào!”

Vừa rồi bị một tiêu độc của vương gia chém trúng, vết thương trên bụng vẫn không ngừng rỉ máu, A Hàn cảm thấy trong miệng đắt ngắt, ngũ tạng nóng ran, có lẽ, độc đã lan ra khắp cơ thể rồi….

Ngay lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng a hoàn báo nàng đã hồi vương phủ, đang phi thân đến đây làm cho Lam Triệt và A Hàn đều giật mình. Nhanh như vậy đã trở về rồi sao?? Rõ ràng theo như hắn dự đoán, ít ra khoảng một khắc nữa nàng mới về đến vương phủ cơ mà!

A Hàn không suy nghĩ gì nhiều, nhân lúc Lam Triệt còn đang lơi lỏng liền nhào ra, tuy hắn đang bị thương nặng, nhưng chỉ phá cửa thôi thì chẳng có gì khó khăn . Miệng lại ho ra một búng máu đen, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đang phi thân tới, bên tai còn loáng thoáng nghe thấy tiếng gọi của nàng, cảm thấy nàng còn đang đỡ hắn, chỉ là, mắt hắn hiện tại đã dần nhòe đi, căn bản là không thể nhìn rõ được nữa rồi. Vương phi nương nương, nhất định nương nương phải ngăn vương gia ! Thuộc hạ sai rồi, kiếp này không thể chuộc tội, thề kiếp sau nếu có ngày trùng phùng , nhất định sẽ thỉnh tội với nương nương.

Lăng Bích Nguyệt ôm A Hàn trong lòng, không ngừng gọi tên hắn, hoảng hốt tột độ. Cái tên sát thủ chết tiệt này! Vừa nãy còn làm mặt lạnh với nàng, còn đỡ Tịch Nhan đang sắp sửa ngã vào người nàng, sao bây giờ lại nằm một đống ở đây rồi!?

“ A Hàn! A Hàn! Sao lại ra nông nỗi này? Ngươi làm sao vậy! Tỉnh, tỉnh cho bổn vương phi! Bổn vương phi vì ngươi mà không ngại bỏ xe ngựa, một mực chạy về đây chỉ để gặp ngươi xác minh lại vài chuyện… vì sao chưa kịp hỏi mà ngươi đã ngủ rồi! Tỉnh cho ta!”

Nàng đưa tay bắt mạch cho A Hàn, khuôn mặt đanh lại. Sao lại thế được ! Là ai đã giết A Hàn? Còn cả A Lâm… A Lâm đang nằm ngay chính giữa phòng…

Lăng Bích Nguyệt nhìn A Hàn, rồi lại ngẩng lên nhìn nam tử thân hồng y đỏ rực đang đứng im lặng nhìn nàng , khuôn mặt hắn hiện rõ vẻ lạnh lùng đáng sợ khiến nàng cảm thấy vô cùng sợ hãi, khó khăn lắm mới thốt lên được vài chữ :

“ Là chàng… là chàng giết A Hàn phải không? Vì sao… A Hàn làm gì sai?”

“ Thuộc hạ không nghe lời, cố chấp khó bảo, bổn vương không cần những kẻ cố chấp! Nàng không cần phải tỏ ra đau lòng như vậy, bọn họ chẳng qua cũng chỉ là thuộc hạ mà thôi” Lam Triệt bình tĩnh bước từng bước tới trước mặt nàng, giơ tay muốn bế nàng lên thì bị nàng khinh miệt đẩy mạnh ra, trừng mắt nhìn :

“ Chàng cố tình phải không? Hôm nay chàng rất lạ… có phải, chàng đang giấu thiếp chuyện gì đúng không? Hả? Mau nói đi! Chàng giết A Lâm, A Hàn để giết người diệt khẩu đúng không?Chàng đang mưu tính chuyện gì!”

Lam Triệt nheo mắt phượng, thanh âm khàn khàn chứa đựng sát khí:

“ Đây là chuyện của nam tử, nàng thân là nữ tử không cần phải xen vào!”

“ Ta cứ xen vào đấy! Chàng định làm gì ta nào? Hừ,Lam Triệt, chúng ta dù gì cũng đã là phu thê với nhau, chàng lại giấu ta như vậy, có phải chàng đã không còn xem ta là thê tử của chàng nữa rồi?Chàng mau trả lời ta đi!” Lăng Bích Nguyệt nổi giận, tiện tay rút thanh kiếm đeo bên hông của A Hàn, chĩa thẳng vào Lam Triệt.

Hắn im lặng không nói, chỉ cụp mắt cong môi khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, hắn nghĩ nàng sẽ nể tình mà nương tay sao? Còn lâu! Nàng tăng thêm lực đạo, lưỡi kiếm cứa vào cổ hắn thành một đường , máu cũng từ đó mà rỉ ra.

“ Nàng náo loạn như vậy đủ chưa? Người đâu!” Đợi cả nửa ngày hắn mới chịu lên tiếng. Vừa dứt lời đã có mấy thị vệ chạy tới , cung kính chắp tay :

“ Vương gia thỉnh giao phó!”

“ Đưa vương phi về tẩm thất, canh chừng không cho nàng ra ngoài nửa bước!” Lam Triệt phất tay áo, nàng bị một lực của hắn đẩy ra , không cam lòng lui về sau một chút bị các thị vệ điểm huyệt dẫn đi.

Nàng đi rồi hắn mới dám thở dài một tiếng, bỏ đi sự kiên cường lạnh lùng vừa nãy , bất lực ngồi xuống ghế. Thị vệ cũng đã dọn thi thể của A Hàn và A Lâm đi, trong căn phòng chỉ có một mình hắn ưu tư suy nghĩ.

Hắn muốn tạo phản, muốn đăng cơ thì có gì là sai? Nam tử trong thiên hạ ai mà chẳng muốn? Huống hồ, hắn lại là một người xuất chúng như vậy? Hơn nữa, từ khi thành thân với nàng hắn lại càng nhanh chóng muốn được ngôi vị đó, bởi vì hắn muốn cho nàng một cuộc sống tốt đẹp hơn, muốn để nàng trở thành mẫu nghi thiên hạ…

Lẽ nào, điều đó lại không tốt hay sao? Vì sao A Lâm lẫn A Hàn, bọn họ tuy vẫn luôn phụng mệnh hắn, nhưng không khi nào không thỉnh cầu hắn suy nghĩ lại, cả nàng cũng vậy, đến cuối cùng là vì cái gì ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhlunglinh về bài viết trên: Ái Miêu
     

Có bài mới 17.09.2015, 00:54
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 25.05.2015, 19:19
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1194
Được thanks: 2835 lần
Điểm: 13.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đệ nhất ma mãnh Vương Phi - Đường Ngọc Hoa (Hoàn) - Điểm: 11
Chương 34 : Bất lực

images


Khi nàng tỉnh dậy đã thấy Tịch Nhan đang lo lắng ngồi bên cạnh, ngoài cửa còn có vài bóng dáng của binh lính. Nàng mệt mỏi gượng ngồi dậy, quay sang hỏi Tịch Nhan :

“ Bây giờ là lúc nào rồi? Vương gia đâu? Hắn đâu rồi?”

“ Nương nương, vương gia đang ở trong thư phòng bàn chuyện với Lý Đại tướng quân và Ngô tướng quân trong thư phòng, vương gia hạ lệnh không cho nương nương ra khỏi phòng nửa bước. Nương nương, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Bây giờ cũng đã gần tối rồi, đã đến lúc dùng bữa, nương nương đợi một chút, nô tỳ lập tức dọn bữa lên”

Nàng bực mình xua tay, hất chăn bước xuống giường , nghĩ ngợi một chút rồi lại dặn dò Tịch Nhan :

“ Ngươi đi nói với vương gia, nếu còn không chịu gặp ta, thì ta nhất định sẽ không ăn không uống, đến khi nào hắn chịu gặp thì thôi!”

“ Nương nương định tuyệt thực?” Tịch Nhan hoảng sợ đến nỗi há hốc mồm, chỉ thiếu nước quỳ sụp xuống cầu xin.

Nàng chán nản vỗ vỗ vai tiểu a đầu :

“ Hầy, yên tâm, chỉ là tuyệt thực mà thôi. Ta đã tính cả rồi. Chỉ cần đói đến hôn mê bất tỉnh thì hắn cũng phải gặp ta, ta tốt xấu gì cũng là thê tử của hắn mà, không chết được đâu, đừng lo”

Tịch Nhan sụt sịt một hồi, nàng năn nỉ dỗ dành đến mỏi cả miệng thì tiểu a đầu mới chịu đi.

Nàng nhíu mày, nghiêng đầu trầm tư.

Lý đại tướng quân và Ngô tướng quân đều là dưới trướng của Thái tử, có thế lực vô cùng lớn mạnh trong triều, vì sao bọn họ lại ở chỗ của Lam Triệt? Nếu như suy đoán của nàng là đúng thì hẳn là chàng đã nắm được điểm yếu của bọn họ, bức họ phải làm việc cho mình. Lý đại tướng quân và Ngô tướng quân đều đã là những người lớn tuổi, tuy rất trung thành với thái tử nhưng không phải ai cũng có thể trung thành khi bị đe dọa. Huống hồ, Lam Triệt là người thông minh, chắc chắn hắn đã nắm trong tay điểm yếu quan trọng nhất . Thật là, nếu lúc nãy viết một bức mật thư rồi đưa cho Tịch Nhan chuyển dùm luôn cho rồi!

Nàng không hề muốn hắn tạo phản, càng không muốn hắn ngồi lên vị trí hoàng đế. Tại sao hắn không hiểu sự cô đơn lạnh lẽo, sự áp đặt và trách nhiệm nặng nề trên chiếc long ỷ đó? Còn nữa, nếu hắn làm hoàng đế, chuyện lập phi nạp thiếp là điều khó tránh khỏi, mà nàng lại không thể chấp nhận một tình yêu san sẻ như thế được… Nàng không phải là thiên kim tiểu thư mềm yếu suốt ngày chỉ yên phận nhìn tướng công ân ân ái ái, tình chàng ý thiếp với một nữ nhân khác cho nên nàng không thể chịu được.

Cho nên, chỉ vì hai cái lý do đó nàng quyết định sẽ ngăn cản chuyện này tới cùng!

Lam Triệt đang bàn kế cùng với Lý đại tướng quân và Ngô tướng quân thì lại nghe Tịch Nhan nước mắt nước mũi tèm nhem chạy đến nói cái gì mà nàng muốn tuyệt thực đến khi nào hắn chịu gặp nàng mới thôi liền vô cùng tức giận, một chưởng đập thẳng vào tường, mắt phượng hẹp dài tỏa ra sát khí . Cái nữ nhân này, nàng định khiêu khích bổn vương sao?

“ Ngươi đi về nói với nàng, cho dù nàng có tuyệt thực thì bổn vương cũng không bận tâm!Không nên làm những chuyện dư thừa vô ích” Lam Triệt hung hăng trừng mắt nhìn Tịch Nhan.

Lý đại tướng quân cau mày, ông là người thông minh, đến đây từ buổi sáng đương nhiên cũng có nghe qua chuyện xích mích giữa Lam Triệt và vương phi Lăng Bích Nguyệt. Nếu liên kết những thông tin nghe được thì Kính Dương vương phi không hề tán đồng ý kiến tạo phản của hắn, như thế… ông có thể nhân cơ hội này khuyên bảo một chút.

“ Vương gia, vương phi nương nương dù là nữ tử có tập võ, thể lực tốt , lại bướng bỉnh, tất sẽ tuyệt thực không dưới ba ngày. Tuy nhiên, nương nương dù gì cũng chỉ là một nữ nhân, tuyệt thực một hai ngày thì không sao, nhưng quá ba ngày…. Thì e là không thể chịu nổi . Thỉnh vương gia hồi tâm chuyển ý, quan tâm đến sức khỏe của nương nương”

Ngô tướng quân đứng bên cạnh ngây ra một chút, lại thấy Lý đại tướng quân nháy mắt ám hiệu nên lúng túng chắp tay phụ họa:

“ Đại tướng quân nói rất đúng. Vương phi nương nương liễu yếu đào tơ, chỉ sợ tuyệt thực lâu quá sẽ không hay.”

“ Im miệng hết cho bổn vương! Các ngươi đừng hòng dùng nàng dụ dỗ ta! Bổn vương đã nói rồi, nàng có thế nào bổn vương cũng mặc kệ, Tịch Nhan, ngươi còn không mau đi?”

“ Dạ… dạ, vương gia!huhu…”

Lý đại tướng quân chán nản nhìn Ngô tướng quân. Hầy, tuổi trẻ bồng bột, câu này tuyệt không sai!

***

Suốt hai ngày nay, ngày nào hắn cũng nghe a hoàn báo lại là nàng vẫn không chịu ăn cơm, không chịu uống nước, cả ngày chỉ nằm trên giường không nói gì liền cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, vô cùng lo lắng, nhưng lại không muốn xuống nước. Đại nghiệp sắp thành, không thể cứ như vậy buông bỏ được.

Hắn bóp bóp ấn đường rồi đứng dậy tính phi thân đến mật thất luyện binh của vương phủ thì có hai a hoàn sắc mặt tái xanh, bộ dáng vội vàng chạy tới, vội đến mức quên cả hành lễ, quên cả lễ nghi hốt hoảng báo với hắn :

“ Vương gia! Vương gia! Vương phi… vương phi nương nương…”

“ Vương phi làm sao? Nói!” Nhìn thấy bộ dáng của bọn họ , hắn đột nhiên cũng cảm thấy gấp gáp theo. Bàn tay siết chặt hai vai của tiểu a hoàn, hung dữ hỏi.

Rầm!

Đông Phương Lam Triệt một cước đạp bay cửa phòng , chạy xộc vào . Trước mặt hắn là Tịch Nhan đang ngồi khóc đến suýt ngất, bên cạnh là hai , ba tên đại phu đang bắt mạch cho nàng. Trong khi đó, nàng lại sắc mặt trắng bệnh, đôi môi đỏ mọng thường ngày đâu chẳng thấy, lại thấy một đôi môi tím tái , kho khan đến đáng thương.

Mọi người trong phòng thấy hắn cũng cung kính hành lễ một cái, rồi lại quay sang làm tiếp công việc của mình. Hắn giận dữ sải từng bước dài đến bên cạnh giường, tùy ý đẩy mạnh một đám đại phu sang một bên, nhanh chóng vén tay áo lên, đích thân bắt mạch cho nàng.

Mạch tượng của nàng phải nói là rất yếu, tại sao hắn lại không để ý đến việc nàng vốn là thiên kim tiểu thư xưa nay chỉ luôn ăn sung mặc sướng, chưa từng chịu đói ngày nào nhỉ? Nàng tuy là thân thể khỏe mạnh, nhưng không quen nhịn đói, chưa đến ba ngày đã yếu thành cái dạng này cũng là chuyện thường tình.

Hắn quay sang lớn giọng phân phó :

“ Lập tức mang ít nước muối lên cho bản vương!Cả chút cháo nữa, mau mang lên đây”

Thanh âm của hắn vô cùng vội vã, chứng tỏ hắn đang vô cùng rối loạn, vô cùng tức giận . Vì thế nên lời còn chưa dứt, cả căn phòng đã chỉ còn lại hắn và nàng.

Nhìn nàng như vậy hắn cảm thấy vô cùng lo lắng, sốt ruột vận công truyền một chút nội lực cho nàng, ít ra sẽ giúp nàng mau tỉnh hơn một chút. Tịch Nhan và các a hoàn rất nhanh đã mang vào một chén nước muối và cháo. Lam Triệt cầm lấy chén nước, thận trọng đặt lên môi nàng đổ vào, nhưng nữ tử này đúng là quá bướng bỉnh! Ngay cả trong lúc mê man bất tỉnh cũng chống đối hắn không chịu uống nước! Hắn siết chặt chén nước trong tay, sau đó uống một hơi làm mọi người hoảng sợ kêu lên oai oái, hắn cũng chẳng bận tâm nhiều đến điều đó, chỉ cúi xuống , để môi mình chạm lên môi nàng, dùng sức đưa nước vào miệng . Cách này hắn đã từng được nghe qua, không ngờ lại hiệu nghiệm như vậy, quả thực toàn bộ nước nàng đã uống hết.

Lăng Bích Nguyệt vừa nuốt xong nước muối thì cũng tỉnh lại, vừa nhìn thấy hắn thì nổi quạu, trừng mắt nhìn hắn rồi la oai oái lên :

“ Người đâu! Tịch Nhan ! Các ngươi đứng đó nhìn cái gì! Mau kéo hắn ra ngoài cho ta! Kéo ra! Bổn vương phi không muốn nhìn mặt hắn! Không muốn nhìn mặt hắn! Kéo ra cho ta ngay và luôn!”

“ Lăng Bích Nguyệt! Đến tận lúc này mà nàng có thể nói những lời đó hay sao!Bổn vương là ai mà có thể để cho nàng muốn kéo là kéo!Im miệng cho bổn vương!” Lam Triệt cũng đứng bật dậy, đôi đồng tử nhìn chằm chằm vào nàng mang theo sự đe dọa vô cùng lộ liễu.

“ Ngay cả bản thân là ai cũng không biết mà cũng dám đến trước mặt ta nói mấy câu hồ ngôn loạn ngữ đó hay sao! Chàng càng ngày càng không biết thân biết phận!”

“ Không biết thân biết phận? Tiểu Nguyệt , hình như nàng đã quên từ y phục cho đến thức ăn đồ uống, kể cả nơi ở của nàng, cũng đều thuộc về bản vương!”

“ Xằng bậy! Ta là vương phi của ngươi, là thê tử của ngươi, về tình về lí thì ta đều có quyền sở hữu những thứ này!”

“ Nàng ! Hừ, nàng đúng là càng ngày càng không biết lý lẽ!”

“ Chàng đúng là càng ngày càng không biết thân biết phận!”

Lam Triệt bị nàng mỉa mai đến sầm mặt, cuối cùng đành giận dữ bỏ về thư phòng. Đến trưa, nàng nghe được tin sốt dẻo là đêm nào Lý đại tướng quân và Ngô tướng quân đều đến vương phủ gặp Lam Triệt bàn đại sự. Càng tốt hơn nữa đó là Tịch Nhan đã dò la được, điểm yếu của Lý đại tướng quân và Ngô tướng quân là gì. Cả hai đều có người nhà bị trúng độc, mà độc này lại là do hắn đích thân hạ độc nên đương nhiên người bình thường sẽ không thể giải được.

Thế nhưng trong tay nàng lại có bảo bối Dược Hoàn Trâm lấy được từ chỗ Độc Cô Thái tử lần trước nên chuyện giải độc là không đáng lo ngại. Chọn ngày không bằng gặp ngày, nàng lập tức viết một bức mật thư giao cho Tịch Nhan để nàng ấy đưa cho hai người đó. Tịch Nhan dù chỉ là một a hoàn nhưng lại nhanh nhẹn thông minh nên nàng vô cùng tin tưởng.

Nhưng trong khắp bốn bể tám cõi này, không có chuyện gì là dễ dàng , không có gì là suôn sẻ. Nàng vạn vạn lần không ngờ tới mọi chuyện đang suôn sẻ, Tịch Nhan vừa đưa mật thư viết cách giải độc với vài dòng giải thích kèm với Dược Hoàn Trâm thì lại bị ám vệ của Lam Triệt phát hiện… Lý đại tướng quân cấp tốc phi ngựa chạy đi, Ngô tướng quân phía sau yểm trợ, hộ tống Lý đại tướng quân đi báo với Thái tử. Ám vệ của Lam Triệt đều là cao thủ, Ngô tướng quân chỉ có thể cầm cự được một lúc rồi cũng bị đâm vài phát kiếm mà chết thảm. Lam Triệt biết chuyện thì vô cùng nổi giận, lập tức trút hết lên đầu Tịch Nhan, phạt một trăm trượng làm nàng suýt chút thì ngất đi.

Tiếng thét của Tịch Nhan vang khắp vương phủ, nàng hoảng sợ tột độ, liều mình xông thẳng ra ngoài, điên tiết một roi quất hết đám thị vệ sang một bên, một đường thẳng đến chỗ của Tịch Nhan. Lúc nàng đến thì Tịch Nhan đã lĩnh đến ba mươi trượng, cả người đều là máu, khuôn mặt thanh tú trắng bệnh , lờ đờ như sắp ngất đi nhưng vẫn kiên cường chống chọi.

Thị vệ xung quanh thấy nàng tới liền run rẩy rút kiếm chặn lại, bị nàng quát đến tái mặt quỳ mọp xuống.

“ Dừng tay! Mau dừng tay cho bổn vương phi!” Nàng ra lệnh cho hai tên thị vệ cầm trượng gỗ nặng nề đang đánh Tịch Nhan, tùy tay giật lấy thanh kiếm từ tay thị vệ bên cạnh , mang theo sự uất hận mà phi thân tới định chém gẫy trượng gỗ chết tiệt dám đánh tiểu a đầu nhà nàng thì bị ai đó chặn lại, hàn quang lóe lên, nàng bị đẩy lùi bởi bốn tên ám vệ từ đầu đến chân đều màu đen , lại còn che mặt kín mít đang chĩa kiếm về phía nàng.

Một trong số những người đó chắp tay cung kính nói với nàng, còn ba người còn lại thì đứng đằng sau ‘bảo vệ’ để hai tên kia tiếp tục ‘thi hành’ nhiệm vụ phạt trượng .

“ Vương phi nương nương, vương gia nói a hoàn của nương nương dám tư thông với địch , đáng lẽ phải bị chém đầu , tứ mã phanh thây nhưng vì nể tình ả ta là a hoàn của nương nương nên thủ hạ lưu tình chỉ phạt trăm trượng là đã nhẹ tay lắm rồi!”

“ Hừ! Rõ ràng là đang muốn hành hạ Tịch Nhan của ta thì có! Một trăm trượng?! Các ngươi bại não hết rồi hay sao? Ngay cả nam tử mà còn không thể chịu được thì đừng nói gì là một nữ tử chân yếu tay mềm như Tịch Nhan! Các ngươi cút ra, còn ai dám cản đường, để Tịch Nhan chết rồi, bổn vương phi cũng chẳng thiết sống!” Toàn thân nàng tỏa ra sát khí nặng nề, hung hăng xông tới đạp cho hai tên thị vệ kia sang bên cạnh rồi nhẹ nhàng đỡ Tịch Nhan dậy, nhìn những giọt mồ hôi lăn đầy trên mặt của Tịch Nhan mà trong lòng nàng không khỏi một trận xót xa, nhỏ giọng hỏi :

“ Tiểu Tịch, em còn trụ được không? Yên tâm! Ta ở đây rồi, sẽ bảo vệ em, không để họ làm hại đến em nữa đâu! Là ta đã sai rồi, ta không nên để em làm chuyện mạo hiểm như vậy…”

Tịch Nhan khó nhọc gượng cười, thở hắt ra, mơ màng nhìn nàng . Khóe môi rất lâu sau đó mới mấp máy được vài chữ :

“ Tiểu Tịch dù có chết, nhưng được chết trong vòng tay của tiểu thư, có thể thấy tiểu thư đau lòng thế này thì đã vui vẻ mãn nguyện lắm rồi…. Cả đời này không cầu gì hơn, chỉ cầu tiểu thư … bình bình an an… sống một cuộc đời yên ổn hạnh phúc…”

Nàng sững người, nước mắt không hiểu vì sao lại cứ đua nhau chảy xuống.

Tịch Nhan, em vì ta mà hi sinh bản thân như vậy, ta lại chỉ là một chủ tử ngu ngốc, bất lực chỉ có thể nhìn em bị đánh thành bộ dạng thế này. Ta cái gì cũng không tốt, nổi giận là lại khiến em hoảng sợ… Tịch Nhan, có đáng không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhlunglinh về bài viết trên: Hoàng Phủ Hân, Ái Miêu
     
Có bài mới 17.09.2015, 00:57
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 25.05.2015, 19:19
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1194
Được thanks: 2835 lần
Điểm: 13.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Đệ nhất ma mãnh Vương Phi - Đường Ngọc Hoa (Hoàn) - Điểm: 11
Chương 35 : Tiểu bảo bối

Nàng cấp tốc bế Tịch Nhan chạy như bay trở về phòng, sau khi đắp chăn lau sạch vết thương cho Tiểu Tịch mới phân phó với thị nữ mang chút cháo và gọi đại phu đến kê thuốc. Vết thương của Tiểu Tịch không hề nhẹ khiến tiểu a đầu cứ hôn mê bất tỉnh không chịu mở mắt khiến nàng vô cùng lo lắng. Tiểu Tịch theo nàng từ nhỏ, lúc nào cũng như hình với bóng cùng nàng, nàng cũng rất thương Tiểu Tịch nên bình thường ngoài việc hầu hạ nàng ra thì chẳng cần phải làm gì,phần ăn lẫn trang phục cái gì cũng tốt hơn so với các a hoàn khác. Có lẽ vì vậy nên đâm ra không quen nhịn đau dẫn tới chuyện hôn mê bất tỉnh kiểu này mặc dù chỉ mới lĩnh có ba mươi trượng.

Rất nhanh đại phu đã tới, nàng vội vàng đẩy mạnh ông ta vào phòng, rối rít khua tay múa chân :

“ Ta chẳng cần biết ông làm thế nào, chỉ cần biết ông nhất định phải chữa cho bằng hết , không để lại di chứng hay vết sẹo, có biết chưa! Nếu có, dù là nhỏ xíu đi nữa thì chính tay bổn vương phi sẽ kết liễu ông!”

Lão đại phu sợ hãi quỳ mọp xuống vâng dạ rồi lại nhìn sơ qua vết thương của Tịch Nhan, quay sang lấy vút viết viết vài chữ lên giấy, ngắm nghía một hồi mới đưa cho nàng, khàn khàn nói :

“ Chỉ cần uống theo thang thuốc này, nhất định khoảng nửa tháng sau là tiểu cô nương đây sẽ hết bệnh, còn nữa,” Lão lục lọi cái túi đeo bên người , lôi ra một lọ thuốc đặt vào tay nàng “ Còn cái này là để trị sẹo. Mỗi ngày nương nương đổ một ít ra khăn , lau nhẹ lên vết thương thì đảm bảo khi lành hẳn là sẽ chẳng có vết sẹo gì đâu!”

“ Ừm, ta biết rồi, đa tạ!Ông đi gặp quản gia mà lấy tiền” Nàng gật đầu , giọng cũng dịu đi chút ít.

Đông Cung.

Lý đại tướng quân sụt sùi quỳ trước Thái tử, tay siết chặt Dược Hoàn trâm. Đông Phương Minh Nhật chỉ đành an ủi Lý tướng quân , hứa hẹn sẽ cho người mang thi thể của Ngô tướng quân về an táng cẩn thận rồi bãi giá đi thẳng đến Càn Ninh điện bẩm báo mọi chuyện . Hoàng đế cùng Hoàng hậu ngẫm nghĩ lúc lâu , khó khăn đưa ra quyết định cuối cùng, đó là bí mật cho người đi mời Diệp Thần vương gia và phúc tấn về Cung một chuyến , giam lỏng đến khi Lam Triệt chịu từ bỏ ý đồ. Nhưng nếu Lam Triệt vẫn cứ cứng đầu cứng cổ, thì e là chỉ còn cách hạ chiếu chỉ phế bỏ tước vị, đem ra xử trảm mà thôi.

Từ hôm đó, hắn cũng chẳng thèm đến tẩm thất của nàng, nàng cũng chẳng thèm can thiệp vào chuyện của hắn. Cùng lắm thì đến lúc đó, nàng cầu hưu thư là xong hết chuyện, hắn bị gì thì mặc kệ hắn, nàng chẳng quan tâm. Chỉ là khoảng một tháng sau thì thỉnh thoảng cứ đến là hắn lại đến ân ái với nàng, nàng cũng biết , hắn căn bản là đang tìm chỗ phát tiết, hừ, chắc là đã cùng đường tuyệt lộ chứ gì. Nàng cũng mặc kệ, để mặc hắn làm gì thì làm. Hắn tuy cùng nàng ân ái như vậy, nhưng là một câu cũng không nói, ngay cả nhìn cũng là vô cùng lạnh lùng.

Nhưng nàng đã quên tính đến chuyện uống thuốc ngừa thai, chính vì vậy, ba tháng sau nữa, nàng đã có dấu hiệu mang thai.

Tịch Nhan vui đến mức chỉ thiếu nước chạy ra ngoài đường hô hào, may là bị nàng ngăn lại kịp thời. Trong thời gian này, tốt nhất là nên giữ kín chuyện nàng mang thai, nếu không, đứa bé trong bụng khó mà giữ được. Xong đến đêm, nếu hắn có tới thì tìm cách chuốc rượu hắn cho say khướt, hoặc là tìm cớ gì đó để thoái thác. Hắn đang rối như tơ vò về cái chuyện tạo phản nên chắc chẳn sẽ chẳng để tâm đến việc nhỏ nhặt này.

Một tháng sau nữa, Hoàng Cung truyền mật tin đến Kính Dương vương phủ, nói là đã đưa được phu thê Diệp Thần về Cung , đang giam lỏng, nếu Lam Triệt không chịu quy tà cải chính, ăn năn hối lỗi thì sẽ không nể tình thân giết chết bọn họ làm cho Lam Triệt tức giận đến mức một chưởng phá tan cả một phần ba vương phủ.

Cùng đêm hôm đó, Hoa Ngọc Linh vì cũng liên quan đến Kính Dương vương phủ nên cũng bị cấm cung, chỉ có thể cho người mật báo lại báo với nàng là Diệp Thần vương gia và phúc tấn chết rồi khiến nàng vô cùng bất ngờ . Trong thư nói Hoàng Hậu muốn diệt cỏ tận gốc, tự ý giết rồi. Tin này chưa được truyền ra. Nhưng phải mau dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường . Còn về Lam Triệt, sau khi biết tin nên đã liều mạng dẫn binh vào Hoàng Cung . Kiểu gì cũng thất bại, nhưng ít nhất vẫn sẽ tự tìm cách thoát thân được, nên Ngọc Linh sẽ đưa nàng ra ngoài thành trước, cũng đã nói trước địa điểm cho Lam Triệt, nên một khi thất bại, sẽ đến đưa nàng đi.

“ Đa tạ , biểu tỷ! “

Nàng thầm cảm tạ , quay sang kêu Tịch Nhan chuẩn bị đồ đạc, sau đó cả hai cùng lên xe ngựa rời đi. Bàn tay thon dài khe khẽ xoa nhẹ vùng bụng đã hơi nhô lên một chút, nàng bất giác mỉm cười . Cục cưng,
mẫu thân sẽ bảo vệ con đến cùng, chờ phụ thân trở về, sẽ rời xa cái chốn thị phi này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhlunglinh về bài viết trên: Ái Miêu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 41 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: natalicao, xichgo và 123 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.