Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 218 bài ] 

Đích nữ vương phi - Nam Quang

 
Có bài mới 07.12.2017, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 23.08.2017, 10:16
Bài viết: 57
Được thanks: 251 lần
Điểm: 39.21
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang - Điểm: 22
Chương 131-2

Nhìn đồ ăn màu sắc đẹp mắt dưới ánh đèn, Tiết Nhã bỏ tâm trạng u buồn qua một bên, lắc đầu nói: “Không cần, đợi Vương Gia tới đây rồi dùng bữa, ngươi ra canh cửa đi, bao giờ Vương Gia đến lập tức thông báo!”

Tại nơi không ai nhìn thấy, trong mắt cung nữ hiện lên một tia sáng không biết tên, nàng nhẹ giọng đáp lời: “Vâng, nô tỳ đi ngay!”

Thời gian từng giây trôi qua, đối với Tiết Nhã giống như dài cả một năm. Trong lúc nàng ta đang nôn nóng chờ Hạ Hầu Thuần, trong bụng đột nhiên động đậy. Tiết Nhã cả kinh, tiếp đến là cảm giác mừng như điên bao phủ cả người.

Môi mỏng mím chặt, quanh thân Hạ Hầu Thuần đều là hơi thở nghiêm nghị tràn ngập tức giận. Khấu Nhi còn chưa kịp thông báo, hắn đã không chút lưu tình đá tung cửa lớn.

Bịch một tiếng, Tiết Nhã bỗng nhiên hoảng sợ, nhing về phía phát ra âm thanh, đợi nhìn rõ khuôn mặt tức giận của nam nhân đứng ngoài cửa, trái tim nàng ta không tự chủ được mà nhảy lên liên tục. Tiết Nhã vội vàng đứng dậy, muốn chia sẻ cho hắn tin vui vừa rồi, nhưng mà, đúng lúc sắp chạm được vào tay Hạ Hầu Thuần, hắn lập tức tránh thoát.

Tiết Nhã nhìn bàn tay trống rỗng, lại nhìn nam nhân thân hình cao lớn thẳng tắp, ngũ quan như ngọc trước mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười khổ: “Bây giờ thiếp chỉ chạm vào chàng một chút, chàng cũng không thể chịu đựng được sao?”

Ánh sáng đêm nhu hòa lọt qua cửa sổ tiến vào phòng, bóng dáng Hạ Hầu Thuần càng có vẻ ủ dột cô độc. Khuôn mặt hắn lạnh băng, chán ghét liếc nhìn nữ nhân lúc nào cũng lấy Tiết Gia ra uy hiếp hắn, lạnh lùng chất vấn: “Là ngươi phái người ám sát Tuyết Nhu?”

Tiết Nhã ngẩn ra, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, vừa chạm vào ánh mắt hắn liền lập tức dời đi, mím môi: “Chàng tới đây chỉ vì Bạch Tuyết Nhu thôi sao?”

Hạ Hầu Thuần nhìn bàn tay trắng nõn đang siết chặt tấm khăn, khóe môi nhếch lên một độ cong âm lãnh, không thèm để ý tâm trạng của Tiết Nhã, cười lạnh nói: “Ngươi cho rằng ta tới đây làm gì? Thăm ngươi?”

Thoáng nhìn sắc mặt trắng bệch của Tiết Nhã, hắn cười khoái ý: “Đừng có nằm mơ, trước kia ta đã từng nói, trên đời này ai ta cũng có thể thích, chỉ có ngươi là không!”

“Hạ Hầu Thuần, chàng rốt cuộc có trái tim hay không?” Tiết Nhã tức giận chỉ trích, nhìn khuôn mặt tuấn dật trước sau như một, trong lòng giống như nhỏ máu.

“Ta chỉ hỏi ngươi, thích khách có phải do ngươi phái tới hay không?”Hạ Hầu Thuần làm lơ lời oán giận của Tiết Nhã, tiếp tục hỏi.

Tiết Nhã cười tàn nhẫn, cũng không thèm che dấu nữa, có lẽ vì muốn khiêu chiến điểm mấu chốt của hắn, hoặc có lẽ ôm tâm lý bất chấp tất cả, nàng ta thẳng thắn thừa nhận: “Đúng thế, thích khách là ta phái di, thì tính sao? Ngươi muốn báo thù cho nữ nhân kia sao? Thế thì đánh đi!”

Khuôn mặt trắng nõn giương lên trước mắt hắn, trong mắt nổi lên một tia châm chọc, âm thanh tàn nhẫn nói: “Ngươi không phải muốn báo thù cho nàng ta sao? Dùng tay ngươi đánh mạnh vào!”

Rất nhanh, một bàn tay liền hạ xuống, trượt qua mặt Tiết Nhã, tốc độ cực nhanh, khiến người ta không kịp phản ứng.

Tiết Nhã ôm mặt, không thể tin được nhìn nam nhân còn chưa kịp thu tay lại, quen thuộc như vậy, lại xa lạ như thế, nàng run môi không thể tin được nói: “Ngươi thật sự có thể xuống tay!”

Khóe môi Hạ Hầu Thuần mím thành một đường thẳng tắp, không thể nói được một lời nào. Cảm giác ran rát trong lòng bàn tay không kích thích nổi một chút thương tiếc nào của hắn. Từ khi nào, hai người bọn họ lại biến thành như vậy?

“Tốt, tốt,...ta đúng là đồ ngốc...” Trong mắt nhanh chóng dâng đầy nước mắt, Tiết Nhã oán hận nhìn nam nhân trước mắt. Chính hắn, là động lực mà nàng phấn đấu cả đời, cuối cùng lại vì một nữ nhân mà giẫm đạp lên lòng tự tôn của nàng không chút thương tiếc! Tốt, thực sự quá tốt!

Hạ Hầu Thuần không hiểu ý tứ trong lời nói này, hắn chỉ coi nàng như muội muội, là nàng cưỡng cầu, cường ngạnh muốn xen vào giữa hắn và Tuyết Nhu. Hắn vì Tiết Gia mà không thể không nạp nàng làm Trắc Phi, nhưng mà nữ nhân này quá độc ác, thế nhưng muốn giết chết Tuyết Nhu của hắn, nghĩ đến những lời chất vấn của Tư Nam Tuyệt, trong lòng hắn cực kì hụt hẫng. Trong lúc hắn đang nổi nóng, nha hoàn lại chạy tới cầu kiến, cơn tức của hắn không có chỗ phát, lúc này đã hoàn toàn bùng nổ.

“Ngươi tự giải quyết cho tốt, Tuyết Nhu còn đang đợi ta!” Nhìn nữ nhân đang khóc vô cùng bi thương, Hạ Hầu Thuần lơ đi chút đau xót dưới đáy lòng, xoay người quyết tuyệt rời đi, không có một chút lưu luyến.

Một tiếng gọi thân mật Tuyết Nhu, hoàn toàn giẫm nát tự tôn của Tiết Nhã. Trái tim đau đớn co rút từng đợt, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn theo bóng lưng Hạ Hầu Thuần biến mất trong màn đêm.

Trong phòng chỉ còn lại một mình nàng. Bụng bất ngờ nổi lên đau đớn từng cơn một, Tiết Nhã lập tức thanh tỉnh, ôm bụng, chất lỏng ấm nóng chảy ra từ hạ thân. Nàng ta chậm rãi cúi đầu, hai mắt chạm đến một màu đỏ chói mắt. Tiết Nhã hoảng sợ hét lớn: “Người đâu, người đâu, mau tới cứu ta, cứu con của ta...”

oOo

“Vương Phi, Vương Gia đã trở về!” Vẻ mặt Thiên Tầm kinh hỉ từ ngoài chạy vào, thần sắc vô cùng vui mừng.

Không ngờ, Vân Tuyết Phi chỉ “à” lên một tiếng, tiếp tục cúi đầu xem sách, không có bất kì phản ứng gì!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhất Thế An Nhiên về bài viết trên: antunhi, maimai0906, phuong thi, xichgo
     

Có bài mới 07.12.2017, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 23.08.2017, 10:16
Bài viết: 57
Được thanks: 251 lần
Điểm: 39.21
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang - Điểm: 43
Chương 132: Tại sao lại gạt ta?

Thiên Tầm ngơ ngác nhìn Vân Tuyết Phi hồi lâu, thấy nàng vẫn không thèm nói lời nào, tiếp tục lật một trang sách, thần sắc thản nhiên, không nhìn  ra một chút vui mừng nào.

Nàng ta có chút kinh ngạc, do dự một lát, lại nhẹ giọng dò hỏi: “Hiện tại Vương Gia đang ở Ngự Hoa Viên nói chuyện với Thuần Vương Gia, người có muốn qua đó nhìn xem không?”

Ngón tay đang lật sách của nàng hơi dừng lại, ánh mắt lóe lên, lại nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, nhàn nhạt nói: “Nếu bọn họ đang nói chuyện, chúng ta không cần đi quấy rầy!”

Trong căn phòng lớn, ánh đèn lập lòe, trên bàn để lò huân hương, bốn phía tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở và âm thanh lật sách nhẹ nhàng.

“Nếu Vương Gia thấy Vương Phi đến tìm, ngài ấy nhất định sẽ rất vui vẻ!” Thiên Tầm cúi đầu nghĩ ngợi, thần sắc cực kỳ nghiêm túc: “Xa nhau một thời gian dài như vậy, Vương Gia nhất định rất nhớ Vương Phi, muốn mau chóng được nhìn thấy người!”

Vân Tuyết Phi trầm mặc một lát, ngẩng đầu, nhìn Thiên Tầm: “Hắn rất muốn nhìn thấy ta?”

Thiên Tầm sửng sốt, sau đó vội vàng gật đầu: “Vương gia rất nhớ chủ tử, tuy rằng mấy ngày nay ngài ấy không thể ở bên cạnh người nhưng lúc nào cũng thông qua Bạch Phong hỏi han tình huống của người!”

“Là thế sao?” Vân Tuyết Phi lẩm bẩm một mình, lông mi thật dài hơi rủ xuống, che đi ánh sáng nơi đáy mắt.

Thiên Tầm có chậm hiểu đến mấy cũng phát hiện ra lúc này chủ tử không thích hợp. Nàng ta tỉ mỉ quan sát sắc mặt Vân Tuyết Phi, không bỏ sót một chút khác thường nào. Một lát sau, Thiên Tầm mới nhỏ giọng hỏi thử: “Chủ tử đang giận dỗi với Vương Gia sao?” Đây là kết luận của nàng ta sau một hồi cẩn thận suy nghĩ, nhưng mà lại không biết nguyên nhân vì sao chủ tử lại tức giận.

Vân Tuyết Phi hơi nhếch môi, cũng không giải thích gì. Nàng đặt sách sang một bên, day day trán: “Nếu hắn thật sự muốn nhìn thấy ta như vậy, chúng ta đến Ngự Hoa Viên một chút đi!”

Thiên Tầm nghe vậy, lập tức bỏ qua nghi hoặc trong lòng, ánh sáng trong mắt lan tràn, vui vẻ nói: “Vâng, chúng ta mau đi thôi!”

Cửa vừa mở ra, không khí lạnh lẽo nháy mắt ập đến. Thiên Tầm vội vàng lấy áo khoác lông chồn choàng lên người Vân Tuyết Phi, quan tâm nói: “Chủ tử, người đi phía sau nô tỳ, để nô tỳ đi trước dẫn đường!”

Trời đã vào cuối thu, trong hoàng cung chỗ nào cũng thấy lá rụng điêu tàn, cho dù lúc nào cũng có nha hoàn phụ trách quét dọn, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, rất nhiều lá vàng lại rụng xuống, trải đầy mặt đất.

Thiên Tầm cầm đèn lồng đi phía trước dẫn đường, có thể nhìn thấy cảnh vật mỹ lệ thoáng qua, trong vẻ đẹp còn có thêm một chút lạnh lẽo, trong phú quý lại lộ ra cảm giác áp lực, khiến người ta không thở nổi.

Đứng ở cửa chính Ngự Hoa Viên, nhìn thị vệ canh gác đứng yên bất động, trong đêm đen giống như những tượng đá vô hồn, Vân Tuyết Phi thở dài một hơi. Xuyên qua những ánh đèn lồng, có thể nhìn thấy trăm hoa khoe sắc. Cho dù vào mùa thu, nhưng bởi vì có chuyên gia phụ trách chăm sóc nên sắc hoa vẫn rực rỡ, chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.

Vân Tuyết Phi không chút do dự nhấc chân đi vào, tư thái yểu điệu xinh đẹp. Thiên Tầm tắt đèn, cúi đầu đi theo sau lưng nàng.

Lương đình lưu kim bát giác được kiến tạo từ thời Tiên đế, tọa lạc ở chính giữa Ngự Hoa Viên, đứng ở đây có thể chiêm ngưỡng phong cảnh đẹp nhất của Ngự Hoa Viên.

“Nam Tuyệt, lần này rất cảm ơn ngươi, nào, ta kính ngươi một ly.”Con ngươi sắc bén như chim ưng của Hạ Hầu Thuần liếc nhìn người trước mắt, cuối cùng duỗi tay nắm tay nữ nhân đứng bên cạnh hắn, nhẹ nhàng xoa xoa. Bàn tay còn lại cầm lấy ly rượu, nhìn Tư Nam Tuyệt, chân thành nói: “Nhu Nhi là nữ nhân mà ta yêu nhất, ngươi cứu mạng nàng cũng không khác gì cứu mạng ta, nếu như sau này ngươi có việc gì cần thì cứ nói, ta nhất định sẽ giúp đỡ!”

Tiếng nói vừa dứt, hắn ngửa cổ, đưa ly rượu đến bên môi, một hơi uống cạn.

Trong mắt Tư Nam Tuyệt chỉ có sự hờ hững, khóe miệng lộ ra nét cười trào phúng, giọng nói không nghe ra chút cảm xúc nào: “Hạ Hầu Thuần, ta cứu Tuyết Nhu cũng không phải nhìn trên mặt mũi của ngươi, ngươi đừng hiểu lầm!”

Hắn nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu, nhìn nước trong ly uyển chuyển gợn sóng, nghĩ đến nữ nhân mình yêu vẫn đang trong hoàng cung đợi mình, ánh mắt lạnh lùng tràn ra ấm áp, hận không thể lập tức bay đến trước mặt nàng, nói cho nàng biết hắn đã trở về, nhìn thấy biểu cảm vui sướng trên mặt nàng.

“Vị cô nương này, ngươi không thể tiếp tục đi sâu vào bên trong!”

Giọng nữ mềm mại đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng, cũng khiến ba người đang đứng trong đình không vui nhíu chặt mày. Đặc biệt là Hạ Hầu Thuần, ánh mắt hắn âm trầm, đang định ngẩng đầu nhìn xem kẻ nào to gan dám quấy rầy hắn.

“Tại sao không thể vào trong? Chúng ta tới đây tìm Vương Gia nhà ta!” Thiên Tầm liếc nhìn ba người đang đứng trong lương đình, vẻ mặt lạnh lùng nhìn nha hoàn đang đứng chắn đường.

Âm thanh này! Tư Nam Tuyệt dừng lại động tác trên tay, đặt ly rượu lên bàn, quay đầu nhìn ra nơi phát ra âm thanh, hai bóng dáng quen thuộc lập tức lọt vào trong mắt hắn.

Cho dù trong đêm đen, nhưng mà xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp ánh đèn, Hạ Hầu Thuần vẫn ngay lập tức nhận ra Vân Tuyết Phi. Nữ nhân này tuy hắn mới gặp qua một lần duy nhất nhưng lại khắc sâu ấn tượng. Hắn nhìn lướt qua nam nhân trước mắt ánh mắt nóng bỏng, đè ép bực bội trong lòng xuống, nhìn Tư Nam Tuyệt, ra vẻ trêu chọc: “Nam Tuyệt, huynh thật là có phúc khí, có thể lấy được một nữ nhân quan tâm ngươi như vậy!”

“Người đó chính là Vương Phi của Nam Tuyệt?”Nữ nhân đoan trang yên tĩnh ngồi một bên, lúc này ánh mắt hơi lóe lên, vẻ mặt nhu hòa dò hỏi.

Tư Nam Tuyệt không để ý hai người này, vội vàng đứng lên, không thèm quan tâm những ánh mắt khác thường xung quanh, nhấc chân thật nhanh đi đến chỗ Vân Tuyết Phi.

Nha hoàn canh gác sống chết không chịu cho hai chủ tớ đi qua, điều này làm cho Thiên Tầm cực kì tức giận, đang định duỗi tay đẩy nha hoàn đáng ghét này sang bên, tránh cho nàng ta tiếp tục làm người khác khó chịu.
“Hắn xuống dưới!”Vân Tuyết Phi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, ngẩng đầu nhìn lên thì bắt gặp bóng dáng quen thuộc. Ánh mắt nàng hơi lóe lên, nhàn nhạt nói.

Thiên Tầm giật mình, liếc mắt nhìn Vân Tuyết Phi, sau đó nhìn theo ánh mắt của nàng, cũng lập tức phát hiện Tư Nam Tuyệt đang đi sang phía này.

Nàng kinh hỉ vươn tay, nhướng mày đắc ý nhìn nha hoàn sắc mặt cứng nhắc kia, khoe khoang nói: “Đó chính là Vương Gia nhà ta, người đang đứng bên cạnh ta chính là Hộ Quốc Vương Phi, nếu bây giờ ngươi vẫn không tin thì đi hỏi vị đang đi đến đây xem, là ta đúng hay là ngươi đúng!”

Cung nữ kia sắc mặt đại biến, vội vàng xoay người, quả nhiên nhìn thấy Hộ Quốc Vương Gia đang đi đến nơi này. Sắc mặt nàng ta ửng đỏ, lập tức tiến lên đón, âm thanh kiều mị thỉnh an: “Gặp qua Vương Gia!”

Tư Nam Tuyệt không hề để ý, bước vòng qua người nàng ta, giọng nói ôn nhuận trước sau như một: “Phi nhi, sao nàng lại đến đây?”

Vân Tuyết Phi đương nhiên cảm giác được ánh mắt nóng cháy của hắn, nếu là nàng chưa gặp Tiết Nhã, có lẽ lúc này nàng sẽ rất vi mừng nhào vào trong ngực hắn, mềm mại nói mấy lời ngọt ngào. Nhưng mà bây giờ, nàng không có cách nào tự mình dối người, nam nhân trước mắt này có thể thừa nhận hắn không yêu Bạch Tuyết Nhu, nhưng lại không thể hoàn toàn vứt bỏ nàng ta.

Từ lúc vừa tới đây, nàng đã chú ý đến ba người đứng trong đình, nam tuấn dật, nữ mỹ lệ. Đặc biệt là nữ tử mặc một bộ cung trang màu hồng phấn, bên ngoài khoác một tấm voan mỏng màu trắng, ba ngàn tóc đen đơn giản búi lên, không có chút trang sức nào, chỉ dùng một cây trâm ngọc cố định mái tóc, sợi tóc rũ bên cổ, mỗi lần gió nhẹ lướt qua lại khẽ tung lên, tạo cảm giác siêu phàm thoát tục. Trên trán nàng ta điểm xuyết một viên đá quý nho nhỏ màu đỏ càng tăng thêm một chút mị hoặc phong tình.

Tư Nam Tuyệt thấy vẻ mặt nàng không đúng lắm, tỉ mỉ quan sát một phen, muốn tìm ra một chút thần sắc cao hứng trên mặt nàng. Đáng tiếc, hắn nhìn hồi lâu mà nàng vẫn không hề đặt ánh mắt lên người hắn, chỉ là bình tĩnh nhìn phía sau hắn. Tư Nam Tuyệt theo ánh mắt của nàng nhìn sang, trong lòng lập tức hiểu rõ.

Hắn đi đến bên cạnh nàng, cúi người, cánh môi dán sát vào bên tai Vân Tuyết Phi, nhẹ nhàng mở miệng: “Nàng đang ghen sao?”

Vân Tuyết Phi mím môi, quay đầu không thèm nhìn hắn, tiếp tục nhìn kỹ nữ nhân cũng đang quan sát nàng kia, quả nhiên là mỹ nhân hiếm có, trách không được Tiết Nhã lại hận nàng ta đến thấu xương, Hạ Hầu Thuần và Tư Nam Tuyệt lại tìm mọi cách bảo vệ lấy lòng. Nếu nàng là nam nhân, chỉ sợ cũng phải động tâm!

Tư Nam Tuyệt lại chậm hiểu đến mấy cũng biết nàng dâu nhà mình đang tức giận, cũng biết lí do nàng tức giận là gì. Hắn duỗi tay cầm tay Vân Tuyết Phi, không để ý nàng kháng cự, kéo người đến bên cạnh mình, bỏ qua nha hoàn đang sợ run cầm cập, dắt tay nàng đi đến lương đình.

“Nàng là Vương Phi của ta, Vân Tuyết Phi!” Tư Nam Tuyệt giới thiệu với hai người Hạ Hầu Thuần, âm thanh không mang theo chút cảm tình nào. Bàn tay ấm áp hắn đang nắm lấy mới là điều quan trọng nhất trong lòng hắn.

“Thì ra ngươi chính là Vân Tuyết Phi, ta đã nghe Nam Tuyệt nhắc đến tên ngươi rất nhiều lần!” Bạch Tuyết Nhu yểu điệu đứng dậy, mỉm cười mị hoặc, tua rua quanh eo nhẹ nhàng lay động, va chạm vào nhau tạo nên những âm thanh thanh thúy mà ưu nhã.

“Đây là Thuần Vương Gia Hạ Hầu Thuần, bên cạnh hắn là Vương Phi của hắn, Bạch Tuyết Nhu!” Tư Nam Tuyệt quay đầu, ánh mắt ôn nhu nhìn nàng, nhẹ giọng giới thiệu.

“Nếu Hộ Quốc Vương Phi đã tới, vậy thì chúng ta ngồi xuống cùng nhau uống rượu!” Hạ Hầu Thuần không đứng dậy, chỉ nhìn thoáng qua Vân Tuyết Phi một cái, ánh mắt lại lần nữa đặt trên nữ nhân bên cạnh hắn.

“Không cần, thân thể Phi Nhi vẫn luôn không tốt, không thể uống rượu. Thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta phải trở về rồi!” Trên mặt Tư Nam Tuyệt không có biểu tình gì, nhanh chóng từ chối, sau đó lập tức nắm tay Vân Tuyết Phi theo hướng vừa tới để trở về.

Dọc theo đường đi hai người đều không nói lời nào, ánh đèn chiếu xuống đất, chiếu sáng một khoảng trống trải, lạnh lẽo mà thê lương.

Đợi đến lúc ra khỏi Ngự Hoa Viên, Vân Tuyết Phi không chút suy nghĩ, lập tức dùng sức rút tay ra khỏi tay hắn, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của nam nhân phía sau, nhấc chân nhanh chóng đi về hướng Trường Nhạc điện.

Tư Nam Tuyệt cực kì không vui, nhưng lại chẳng thể làm gì, dù sao là do hắn sai trước. Hắn bước nhanh đuổi theo nàng, duy trì khoảng cách ba bước sau lưng nàng. Nhìn tiểu nữ nhân phía trước bước đi không thèm quay đầu lại, lắc đầu cười khổ, không biết phải mất bao nhiêu thời gian nàng mới chịu tha thứ cho hắn đây.

Hai người cùng lúc trở về Trường Nhạc Điện, ánh mắt Vân Tuyết Phi nặng nề, lúc này mới mở miệng hỏi ra nghi vấn nàng đã nghẹn trong lòng từ lâu: “Tại sao lại gạt ta?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhất Thế An Nhiên về bài viết trên: Hothao, antunhi, maimai0906, phuong thi, thaongoc111, xichgo
     
Có bài mới 10.12.2017, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 23.08.2017, 10:16
Bài viết: 57
Được thanks: 251 lần
Điểm: 39.21
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang - Điểm: 42
Chương 133: Khắc khẩu

Tư Nam Tuyệt mím môi, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ. Hắn ngay lập tức tiến lên, xoay người nàng về phía mình, sắc mặt trịnh trọng nghiêm túc nói: “Ta chưa bao giờ lừa gạt nàng!”

Vai đột nhiên đau đớn, Vân Tuyết Phi hơi nhíu mi, nâng mắt ngơ ngác nhìn nam nhân giống như mộng ảo trước mắt. Đôi mắt kia thâm thúy như hồ sâu, khiến cho người ta không thể tự kiềm chế mà sa vào trong đó. Nhưng mà vừa nghĩ đến Bạch Tuyết Nhu, hai mắt nàng tối sầm lại, không chút do dự hất tay hắn ra, xoay người đi, không muốn tiếp tục nhìn vào khuôn mặt anh tuấn mê hoặc chúng sinh kia. Nàng lạnh lùng nói: “Đến bây giờ chàng vẫn muốn tiếp tục lừa gạt ta sao?”

“Ta lừa gạt nàng?” Tư Nam Tuyệt đột nhiên bị lời chất vấn của Vân Tuyết Phi làm cho sững sờ, rõ ràng trước khi hắn đi bọn họ vẫn vui vẻ với nhau như vậy. Chỉ vì muốn sớm được nhìn thấy nàng mà hắn lên đường không quản ngày đêm, vậy mà lúc trở về lại chỉ nhận được vẻ mặt lạnh lùng của nàng! Sắc mặt hắn hơi trầm xuống: “Vân Tuyết Phi, nàng nói rõ xem, ta lừa gạt nàng thế nào?” Hắn sủng ái nàng, cưng chiều nàng, cũng chỉ có một mình nàng. Hắn vẫn cho rằng, một thời gian dài như vậy, nàng sẽ quên đi Hạ Hầu Cảnh, toàn tâm toàn ý với hắn. Chính là, trái tim nàng được làm từ đá!

“Còn muốn ta làm rõ sao?” Vân Tuyết Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó chậm rãi quay đầu, nhướng mày nhìn hắn: “Dám làm thì dám chịu! Ngươi đừng làm cho ta khinh thường!”

Tức giận lập tức đánh úp lại, trong mắt Tư Nam Tuyệt nhanh chóng ngưng tụ một mạt âm trầm, cười lạnh nói: “Vân Tuyết Phi, ta thật sự rất muốn biết, nàng lại gắn cho ta tội danh gì?”

Vân Tuyết Phi không để ý đến giọng điệu trào phúng của hắn, bàn tay hết nắm chặt lại mở ra. Một lát sau, nàng dần dần bình tĩnh lại, âm thanh ám trầm: “Mấy ngày nay ngươi đi đâu? Có việc gì gấp gáp khiến ngươi phải lên đường suốt đêm, đã nói chỉ mất bảy tám ngày, nhưng mà bây giờ đã hơn mười ngày!”

Ánh mắt Tư Nam Tuyệt chợt lóe, là trách hắn về muộn sao? Đáy mắt hiện lên một chút trầm tư, nhấc chân đi đến trước mặt Vân Tuyết Phi, từ trên nhìn xuống khuôn mặt mông lung kia, nhẹ giọng nói: “Có một số việc trì hoãn, Phi nhi, nếu nàng tức giận chuyện đó, ta cam đoan sau này sẽ không bao giờ xảy ra nữa!”

“Ngươi vì Bạch Tuyết Nhu nên mới tới thành An Dương, chuyện này đến khi nào ngươi mới định nói cho ta biết?” Khóe môi Vân Tuyết Phi lộ ra thần sắc trào phúng, nhìn chằm chằm hai mắt Tư Nam Tuyệt, gằn từng chữ một: “Hoặc là ngươi định gạt ta vĩnh viễn?!”

Ánh mắt Tư Nam Tuyệt run lên, thân mình trong nháy mắt cứng đờ, trầm mặc một lát, giọng điệu của hắn lộ ra một chút âm trầm: “Là Thiên Tầm nói cho nàng biết?”

Thiên Tầm! Thì ra nàng cũng biết. Sắc mặt Vân Tuyết Phi thay đổi, trấn tĩnh mặt ngoài cũng không duy trì nổi nữa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ, dù sao Tư Nam Tuyệt mới là chủ tử chân chính của nàng ta!

Con ngươi sắc bén nhìn chằm chằm Vân Tuyết Phi, thu phản ứng của nàng vào đáy mắt, suy nghĩ một chút, cho dù hắn chậm hiểu đến mấy cũng biết nàng tức giận có liên quan đến Bạch Tuyết Nhu.

Tư Nam Tuyệt nhìn mặt nàng, lông mi thật dài hạ xuống, tạo nên một mảnh ám sắc, nghĩ đến khả năng nàng hiểu nhầm quan hệ giữa hắn và Tuyết Nhu, hắn cố gắng đè xuống khó chịu trong lòng, khuôn mặt ôn nhu nhất có thể, dịu dàng nói: “Phi nhi, ta không lừa nàng, có phải nàng đã hiểu lầm ta chuyện gì đó rồi đúng không?”

Vân Tuyết Phi nhìn chằm chằm mặt hắn, bỗng nhiên thấp giọng cười, chế nhạo nói: “Hiểu lầm? Một nam nhân để ý một nữ nhân như vậy, đáp án không cần nói cũng biết!”

“Vân Tuyết Phi!” Tư Nam Tuyệt đề cao âm điệu, sắc mặt có chút âm trầm: “Nàng nhất định phải dùng giọng điệu âm dương quái khí để nói chuyện với ta sao?”

Trời đã vào cuối thu, gió thổi từng trận lạnh buốt, nhánh cây lay động phát ra tiếng kẽo kẹt, tiếng lá cây ngẫu nhiên bay xuống cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Vân Tuyết Phi đứng dậy, cởi áo choàng để xuống mép giường, sau đó đi đến cạnh bàn, rót cho mình một cốc trà nóng, từ từ uống, không nói một câu nào.

Tư Nam Tuyệt cảm thấy vô lực, nhìn chằm chằm nữ tử khiến hắn tức giận cả người đều không thoải mái này, hắn ngày nhớ đêm mong muốn trở về bên cạnh nàng, nhưng chưa từng nghĩ đến, đón chờ hắn lại là cảnh tượng như thế này.

Xem ra hôm nay nếu không giải thích rõ ràng, những ngày sau của hắn nhất định sẽ rất khổ sở. Hắn trực tiếp đi đến trước bàn, ngồi xuống vị trí đối diện với nàng, duỗi tay cầm lấy bình trà tự rót cho mình một ly.

“Quan hệ giữa ta và Tuyết Nhu ta đã từng nói với nàng một lần rồi, ta với nàng ta không hề có quan hệ nam nữ. Điểm này thì ta có thể cam đoan, người ta yêu chỉ có một mình nàng!”Tư Nam Tuyệt nâng mắt, nhìn Vân Tuyết Phi một cái, lời nói rõ ràng chân thành. Đáng tiếc, lúc này lại không thể khiến Vân Tuyết Phi cảm động dù chỉ một chút!

Nàng vẫn yên tĩnh ngồi ở chỗ cũ, khuôn mặt trắng nõn quen thuộc được ánh trăng chiếu rọi, lông mi thật dài rũ xuống, lại ẩn ẩn có một chút tăm tối.

Vân Tuyết Phi như vậy khiến hắn cảm thấy thật xa vời, giống y như hạt cát, tưởng chừng đã nắm chặt trong lòng bàn tay, lại đột nhiên phát hiện không biết từ lúc nào đã bay đi mất.

Thần sắc hắn trở nên ngưng trọng, giống như đang tìm từ ngữ cho thích hợp, một lúc lâu sau mới nói: “Bạch Tuyết Nhu là chính phi của Hạ Hầu Thuần. Lúc trước Hạ Hầu Thuần về kinh chỉ dẫn theo Tiết Nhã, đó là bởi vì Tiết gia sau lưng nàng ta. Tuy rằng bây giờ Tiết gia không tham dự triều chính, nhưng nó vẫn là gia tộc trăm năm, cực kì có lực ảnh hưởng. Hạ Hầu Thuần tuy rằng thích Bạch Tuyết Nhu, nhưng Tiết gia sẽ không để một nữ nhân không có thân phận đè lên đầu Tiết Nhã, huống chi hiện tại Tiết Nhã còn đang mang thai!”

“Ha ha, ngươi đúng là lo lắng chu toàn cho nàng ta nha~” Vân Tuyết Phi nghiêng đầu, liếc mắt hắn một cái, ánh mắt kia rõ ràng hàm chứa thâm ý.

Tư Nam Tuyệt cực kì mẫn cảm nắm bắt được thâm ý của nàng, hắn nhăn mày, sắc mặt càng không tốt: “Dù sao nàng ta cũng cùng ta lớn lên, ta không thể để nàng chết đi như vậy được!”

“Sống chết của nàng đã có Hạ Hầu Thuần quan tâm, ngươi chen một chân vào giữa làm gì!” Vân Tuyết Phi đặt chén trà xuống bàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

“Hạ Hầu Thuần thích Bạch Tuyết Nhu, nhưng hắn càng thích quyền thế hơn, nếu không phải lúc đó ta đến đúng lúc, nàng ấy đã chết trong độc kế của muội muội tốt của nàng rồi!” Môi mỏng mím lại, quanh thân tràn ngập hàn khí.

“Muội muội tốt của ta đối xử với người trong lòng của ngươi như vậy, ngươi có phải rất đau lòng? Sau đó muốn xử lí ta vì Tuyết Nhu của ngươi báo thù?”Trong mắt Vân Tuyết Phi hiện lên một chút mỉa mai, trong lòng cực kì không thoải mái, nàng và Tiết Nhã có quan hệ huyết thống không thể xóa nhòa, nhưng đó là kiếp trước! Hắn dựa vào cái gì mà đổ hết tức giận lên người nàng?!

Tư Nam Tuyệt cẩn thận quan sắt sắc mặt nàng, mày nhăn lại nói: “Phi nhi, ta không có ý đó!” Nguyên bản hắn muốn dỗ dành nàng cho tốt, nhưng mà cứ tiếp tục thế này, tình huống sẽ càng không tốt. Bây giờ phía trước có Hạ Hầu Cảnh, phía sau có Hạ Hầu Thuần, hắn nhất định phải giữ nàng thật chặt, nếu không hơi lơ là một chút cũng có thể bị đánh cắp mất, hắn có hối hận cũng không kịp.

“Tư Nam Tuyệt, ta cũng không phải người lãnh huyết, nếu như ngươi nói trước với ta một tiếng rồi đi cưú nàng ta, ta nhất định sẽ không gây rối vô cớ!”Vân Tuyết Phi nhìn khuôn mặt khẩn trương của hắn, chậm rãi xoay người đi đến cửa. Tư Nam Tuyệt còn chưa phản ứng lại, nàng đã mở cửa lớn ra, khuôn mặt không biểu cảm, nói: “Thời gian cũng không còn sớm, ngươi về trước đi, ta muốn nghỉ ngơi!”

Cửa vừa bị kéo ra, hơi lạnh lập tức tràn vào trong phòng, một chút ấm áp vừa dâng lên cũng bị xua tan.

Không khí tuy rằng lạnh lẽo, nhưng ánh mắt càng thêm lạnh lẽo của Vân Tuyết Phi càng khiến cho lòng hắn bất an hơn. Tư Nam Tuyệt nhìn thoáng qua bóng đêm ngoài kia, tiếp tục nói với Vân Tuyết Phi: “Ta không cố ý lừa gạt nàng, chỉ là ta cảm thấy chuyện này không đáng nhắc đến. Ta chỉ đưa nàng ta từ An Dương về kinh thành rồi giao cho Hạ Hầu Thuần, sau đó sẽ không bao giờ quản chuyện của nàng ta nữa!”

Vân Tuyết Phi quay đầu đi, không thèm nhìn bộ dáng lấy lòng của hắn. Một lát sau, nàng vẫn không thấy hắn có động tĩnh gì, ngồi yên ở chỗ cũ mới có chút không kiên nhẫn: “Ngươi mệt mỏi, ta cũng mệt mỏi, mỗi người về phòng nghỉ ngơi trước đi, chuyện tình của ngươi với Bạch Tuyết Nhu sau này ta cũng không muốn biết, chúng ta cứ như vậy đi!”

Trong lòng Tư Nam Tuyệt nhảy dựng, ánh mắt lóe lên, trong mắt hiện lên một chút tức giận: “Cứ như vậy? Vân Tuyết Phi, ta không làm chuyện gì có lỗi với nàng cả, nàng muốn vứt bỏ ta cùng Hạ Hầu Cảnh song túc song phi? Ta nói cho nàng biết, đừng có mơ!”

Tiếng nói vừa dứt, trong phòng lập tức yên lặng. Tư Nam Tuyệt nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng, ngơ ngác không dám nói gì nữa.

Bàn tay nàng vẫn nắm chặt khóa cửa, nhắm hai mắt lại, hít sâu một hơi, bình thản nói: “Để yên cho ta hết giận, bây giờ ta muốn đi ngủ, có chuyện gì lúc khác lại nói!”

Tư Nam Tuyệt biết hôm nay nàng đang nổi nóng, vừa rồi hắn nói chuyện có chút quá đáng, nhìn nữ tử đang cố nén giận, hắn thở dài một hơi, thẳng tắp đứng dậy: “Nếu đã vậy, ta liền đi trước. Phi nhi, ta không phải cố ý giấu nàng, lần này là ta không đúng, nàng đừng tức giận. Ta cam đoan sau này có đi đâu, nhất định sẽ nói cho nàng biết đầu tiên!”

Vân Tuyết Phi bỏ qua ánh mắt khẩn cầu của hắn, lạnh lùng nhắc nhở: “Ngươi có thể đi rồi!”

Cho dù trong lòng rất luyến tiếc, nhưng hắn cũng biết là mình đuối lí. Nhấc chân đi đến cửa, nhẹ giọng nói với Vân Tuyết Phi: “Nàng nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta lại đến tìm nàng!”

Đơi đến khi tiếng bước chân càng ngày càng xa, cuối cùng không nghe thấy nữa, Vân Tuyết Phi mới quay đầu, ngơ ngác nhìn bóng đêm thê lãnh, trong lòng phiền muộn, nghĩ đến Tư Nam Tuyệt, lại nghĩ đến Hạ Hầu Cảnh...

Đêm nay đã định trước là một đêm khó ngủ, trong một góc khác của hoàng cung, tiếng khóc thê lương vang lên, từng tiếng đều cực kì bi thương.

“Các ngươi cút hết cho bản cung, cút!”Ánh mắt Tiết Nhã nổi lên một chút huyết sắc, nhìn bọn nha hoàn cúi đầu trầm mặc trước mắt, oán khí đối với Hạ Hầu Thuần đều trút lên người bọn họ.

“Thái y nói, bây giờ ngài đang có dấu hiệu sảy thai, thỉnh Nhã trắc phi bảo trọng thân thể!” Khấu nhi đứng một bên cẩn thận khuyên bảo, trong mắt lại là một mảnh lạnh nhạt.

“Hắn hoàn toàn không để ý đến đứa bé trong bụng ta, hắn chỉ quan tâm con hồ ly tinh kia!”Tiết Nhã bi thương khóc lóc kể lể, nước mắt rơi xuống như trân châu đứt dây.

“Vì cái gì, vì sao nàng ta không chết đi!”Ánh mắt Tiết Nhã ác độc, chỉ cần Bạch Tuyết Nhu chết đi, Hạ Hầu Thuần sẽ chậm rãi quên đi nàng ta, sau đó yêu nàng, giống như vị đích tỷ Tiết Phỉ kia. Tiết Phỉ chết đi, nàng ta mới có thể trở thành Tiết gia đích nữ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhất Thế An Nhiên về bài viết trên: Hothao, antunhi, maimai0906, phuong thi, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 218 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhmikhet, didipham, duongchieuz9, hienbach, Minh Viên, Nelumbo nucifera, Nhược Tịch Tịch, Thiên Di và 647 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.