Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

 
Có bài mới 28.03.2018, 21:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 653
Được thanks: 5188 lần
Điểm: 32.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr - Điểm: 41
Chương 174: Thù lớn

Editor: Gà

"Thiệu Hoa nói thế nào?" Lâm Ý mà Lâm Mậu Sơn ôm trong lòng khẽ giật, ông nâng mắt thì thấy được con gái và cháu ngoại dâu vừa mới vào cửa, khẽ cười buông thằng nhóc trong lòng này ra để bé đi tìm mẹ, rồi mới mệt mỏi nói với Mộ Thiệu Hoa: "Nói suy nghĩ của con trước đi."

Ninh Vân Hoan nhẹ nhàng ôm con trai lên, bề ngoài thằng nhóc này có vẻ gầy, nhưng thật ra có chút thịt, cẳng chân non mịn này cách quần vẫn có thể cảm giác được: "Thằng nhóc này, lại mập lên rồi."

Lâm Ý nhếch môi nhẹ giọng cười, ngoan ngoãn tựa vào vai Ninh Vân Hoan không nói gì, nhưng một đôi tay nhỏ bé mũm mĩm lại nắm chặt vai áo Ninh Vân Hoan, như rất sợ cô chạy đi mất. Tuy nhóc không nói, nhưng trong lòng bé đã hiểu rõ mọi chuyện, vì từ nhỏ đã biết chuyện, cho nên hiểu được bản thân nên hỏi cái gì và không nên hỏi cái gì.

Mộ Thiệu Hoa cũng không giấu diếm Lâm Mậu Sơn cái gì, cho đến bây giờ ông ta đã có chút phiền chán với hai đứa con trai của Điền Ngọc Hinh, ông ta chính là điển hình nếu thương thì sẽ hận không thể móc tim ra, nhưng một khi đã chán ghét, thì cho dù người khác nói thế nào thì vẫn không nảy sinh ra bất cứ cảm tình gì.

Ở một bên Điền Ngọc Hinh nghe ông ta nói và thấy biểu cảm đã phiền chán hai đứa con trai, vài lần khóc muốn nói Cẩn Ngôn của mình không cố ý giả ngu, nhưng bị Mộ Minh Lệ như có như không cảnh cáo, cuối cùng Điền Ngọc Hinh chỉ đành nhỏ giọng khóc nức nở, nhưng Lâm Mẫn bên cạnh thì vui sướng khi người gặp họa.

Chào một tiếng với mẹ chồng, Ninh Vân Hoan lười ở đây nghe bát quái, không bằng ôm con trai lên lầu chơi đùa một lát.

Vì Lâm Ý được nuôi dưỡng ở nhà họ Lâm, chứ không phải nơi nguy hiểm như nhà họ Lan, bởi vậy tuy đồ chơi của bé không đơn giản như những đứa bé cùng tuổi, nhưng cũng không giống đồ chơi của Lan Lăng Yến, đều là những món ba Lan cho anh. Sau khi lớn lên, quà tặng mà Lan Lăng Yến có hoặc là đủ loại kiểu súng, hoặc là một ít chủy thủ hoặc là huấn luyện viên dạy thuật đánh nhau quyết liệt.

Phương thức bồi dưỡng con cháu nhà họ Lan luôn không giống người khác, trong lúc vô ý từng nghe Lan Cửu nói từ nhỏ đồ chơi của bản thân cùng với việc chơi súng sau này đã bị ba Lan bồi dưỡng thành bản năng, trong lòng không hàn mà túc [1]. Lúc đó mới hiểu được Lan Cửu đưa Lâm Tiểu Ý đến nhà họ Lâm là chuyện lý trí thế nào.

[1] không hàn mà túc: cảm thấy rùng mình khi nghĩ về chuyện gì đó.

Tuy đồ chơi Lâm Mậu Sơn bảo người ta chuẩn bị cho Lâm Ý không phải đồ chơi bình thường, nhưng tốt hơn ba Lan nhiều, ông chuẩn bị những món có ích cho trí tuệ gì đó, Ninh Vân Hoan vốn muốn biểu hiện bản thân và con trai có cùng sở thích nên cùng nhau chơi. Nhưng cuối cùng cô lại phát hiện bản thân không được, Lâm Ý sắp bốn tuổi nghiêm trang chỉ cô phải chơi thế nào, Ninh Vân Hoan bị đả kích đến rơi nước mắt, thấy ánh mắt con trai lộ ra sao đơn giản vậy mà mẹ không biết, nhưng cố gắng không nói suy nghĩ đó ra, làm Ninh Vân Hoan một đường khóc trở về.

Sau khi Lan Lăng Yến biết vì sao cô có sắc mặt đau khổ như vậy thì không nói gì thêm, nhưng đã nhanh chóng dời lực chú ý của cô đi rồi.

Cuối cùng không biết chuyện nhà họ Mộ giải quyết thế nào, nhưng bề ngoài không lộ ra một chút gièm pha, ngược lại Cố Doanh Tích bên kia càng nháo càng lớn, quả thật sự việc người phụ nữ có thai bị sảy là một chuyện vô cùng tàn nhẫn và máu tanh ở trong lòng dân chúng. Lâm Mậu Sơn biết loại việc này không thể ngăn chặn, nên tạm thời bỏ qua những bình luận đó, đến khi càng về sau truyền thông và đại chúng đều đã mệt mỏi, chỉ còn một bộ phận nhỏ vẫn đang lòng đầy căm phẫn, thì ông mới cho người mạnh mẽ công khai tin tức sẽ thẩm vấn giáo sư và nhân viên nghiên cứu có liên can của đại học Đế Đô.

Thay vì nói đám người Tống Mẫn Nhiên bị Cố Doanh Nặc tính kế. Chẳng bằng nói bọn họ chỉ là vật hi sinh trong trao đổi quyền lợi mà thôi, Ninh Vân Hoan không muốn vào giúp vui, nhưng cô cũng muốn xem kết cục cuối cùng của lão tình nhân kiếp trước của Cố Doanh Tích, nếu không cô sẽ không có cảm giác an toàn.

Vào ngày công thẩm rất nhiều truyền thông phóng viên được phép vào chụp ảnh, trong phòng hậu thẩm, Đoạn Linh khóc đến chảy nước mắt nước mũi, nhân đáo trung niên [2] rồi. Sau chuyện bà và chồng không hợp thì con trai lại gặp chuyện không may, cho dù bà vô cùng quả quyết ly hôn với Tống Thanh Vân, nhưng con trai chính là mạng sống của người mẹ, nên bà vẫn khóc đến hôn mê bất tỉnh.

[2] nhân đáo trung niên: dịch ra là những người ở độ tuổi trung niên (lấy từ một bộ phim được chuyển thể), ở đây theo mình hiểu tác giả muốn nói Đoạn Linh đã trung niên rồi mà vẫn khóc đến mức này.

Cố Doanh Nặc mỉm cười kéo một cái chân gãy ngồi đó, biểu hiện của cô ta trong mắt mọi người đã trở thành kiên cường và cố gắng cười vui, Tống Mẫn Nhiên và những người có liên can bị giải ra. Một bên rất nhiều người trong đoàn thân thích đều đi theo khóc lên. Ninh Vân Hoan là cháu ngoại dâu của Lâm Mậu Sơn, hơn nữa còn là cháu ngoại dâu khá được yêu thương, nên đương nhiên có chút ưu tiên, ngồi trong một góc ít người chú ý, xung quanh đều là nam nữ không liên quan. Thật ra tất cả đều là người bảo vệ của cô, chỉ rất xa liếc mắt nhìn nhau với Cố Doanh Nặc, Ninh Vân Hoan nhìn thấy cảm xúc phức tạp có thù hận vui mừng và thống khoái trong mắt Cố Doanh Nặc.

Cho dù cuối cùng nhóm học giả này đều hô bản thân vô tội, nhưng chính trị đâu có sự khoan dung, đến cuối cùng bọn họ vẫn bị phán có tội, hơn nữa bởi vì vật chứng đều có, ngày đó trong phòng thí nghiệm tìm ra cả xe độc này đã trở thành chứng cứ định tội bọn họ, khiến rốt cuộc những người này trở thân không được, cuối cùng tội danh bị thành lập.

Sau khi định tội, thẩm phán thêm khoan dung, cho mọi người thời gian cuối cùng để thăm hỏi tội phạm, bởi vì thân phận những người này không giống nhau, hơn nữa đều có thể xem là nhân viên kỹ thuật, cho nên vì bọn họ phạm tội đặc thù, đương nhiên những người này cũng là tội phạm đặc thù, sau khi giáo sư Phương và đám người bị kết tội cầm đầu thì sẽ vào nhà tù quốc gia dành riêng để giam giữ những phần tử kỹ thuật này, trong tù bọn họ cũng sẽ phục vụ cho Trung Hoa, nhưng từ đây thân thể bọn họ không còn tự do mà thôi, cố gắng đến mười năm sau nếu bọn họ lập được công lớn, có thể sẽ có ngày được tự do, nhưng vì bọn họ phạm tội vừa lúc vào sự thay đổi nhiệm kỳ của ông Tô, cho nên kết quả sau này của bọn họ thế nào, còn phải xem thái độ của Lâm Mậu Sơn.

Tống Mẫn Nhiên có cống hiến hơi thấp cho Trung Hoa, nên trực tiếp phán tử hình, bọn họ không giống giáo sư Phương có cống hiến to lớn cho quốc gia, cũng không có được kỹ thuật mà quốc gia cần như giáo sư Phương, dù anh ta có thiên phú, nhưng cũng chỉ là một học trò, Trung Hoa không thiếu nhất chính là các loại thiên tài, vì thế khi Tống Mẫn Nhiên nghe tuyên đọc tội danh thành lập, bị phán tử hình, thì cả người anh ta đều tê liệt ở chỗ ngồi.

Ninh Vân Hoan nghe vậy, trong lòng rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi, khi thẩm phán đang tuyên bố phán quyết, bên ngoài cửa lớn một người phụ nữ trẻ tuổi mang vẻ mặt suy yếu, biểu cảm tái nhợt thoạt nhìn nhu nhược không nơi nương tựa lúc này đang ôm bụng tập tễnh đi đến ghế ngồi, bây giờ trông thân hình ả có chút gầy yếu dị thường, cả người và nét mặt không hề có thần sắc gì, đã có người mắt sắc nhận ra ả là phụ nữ có thai bị tai nạn nổi bật nhất trong khoảng thời gian trước, Cố Doanh Tích, người bị sảy thai. Rất nhiều người nhận ra ả, có người thương tiếc chạy nhanh đến chụp ảnh ả, cũng có người bắt đầu đỡ ả, nhỏ giọng quan tâm hỏi ả muốn đi đâu.

"Nặc Nặc, Nặc Nặc." Cố Doanh Tích sợ hãi như con thú nhỏ vừa mới bị thương, môi ả khẽ giật bắt đầu nhìn xung quanh tìm kiếm Cố Doanh Nặc, lại vừa lúc nghe tòa án tuyên bố Tống Mẫn Nhiên có tội, trước mặt Cố Doanh Tích bỗng tối sầm, suýt nữa chết ngất, lúc này nước mắt ả chảy dài, ả càng nóng vội, tất cả mọi người ở đây đều đoán có phải người bị phán tử hình trên đài là cha của đứa bé của ả không.

Nghĩ vậy, lại nhìn thấy tội phạm trên đài kia, trên mặt rất nhiều người đều lộ ra vài phần chán ghét.

Cố Doanh Nặc cũng thấy được Cố Doanh Tích vừa mới vào cửa không lâu, thẩm phán cho phép các thân thuộc có nửa tiếng cuối cùng để thăm hỏi phạm nhân, hàng loạt truyền thông phóng viên đều vây quanh đám người giáo sư Phương, Tống Mẫn Nhiên chỉ đờ đẫn tùy ý để vài phóng viên lao xao trên đầu anh ta, anh ta lại hoàn toàn không có chút phản ứng nào.

"Xin nhường." Cố Doanh Nặc kéo cái gãy chân qua, trong mắt Tống Mẫn Nhiên mới lộ ra vài phần sinh khí, biểu cảm anh ta bắt đầu có biến hóa, truyền thông phóng viên bắt được động tác rất nhỏ trên mặt anh ta, vội đi theo như mèo ngửi thấy mùi thịt sống: "Xin hỏi vị tiểu thư này, cô và Tống tiên sinh có quan hệ gì?"

Rất nhiều đèn flash nhắm ngay mặt Cố Doanh Nặc, âm thanh 'tách tách' chụp ảnh không ngừng truyền đến, tất cả mọi người đều bình tĩnh chờ Cố Doanh Nặc trả lời, Cố Doanh Nặc thở ra một hơi rồi mỉm cười nói: "Quan hệ gì? Anh ta là bạn trai cũ của tôi, cũng có thể nói, hiện giờ là anh rể tôi." Nội dung trong câu nói của cô ta suýt nữa khiến các phóng viên phát điên, cả người Tống Mẫn Nhiên lại như bị nổ tung, nhìn chằm chằm Cố Doanh Nặc.

Cô ta không hề để ý đến Tống Mẫn Nhiên, ngược lại nhìn ra phía sau vì có microphone nên giọng nói khá lớn, mà Cố Doanh Tích nghe cô ta trả lời và vẫy tay: "Chị ơi, còn không mau đến tiễn Mẫn Nhiên, anh ấy đang chờ chị đấy."

Mọi người bắt đầu nhớ đến người phụ nữ mang thai khoảng thời gian trước, lại nhìn thấy bây giờ Tống Mẫn Nhiên bị hoạch tội, lại nhìn cái chân kia của Cố Doanh Nặc, rất nhiều người kích động đến sắp nổi điên, Cố Doanh Nặc lại thấy trạng thái suy yếu muốn té xỉu của Cố Doanh Tích, khẽ cười nói: "Chị gái tốt của em, ở với bạn trai em rồi hai lần mang thai con của anh ấy, cảm thấy thế nào? Các người hợp mưu đụng gãy chân tôi, để đến nay tôi người không ra người quỷ không ra quỷ, đứa nhỏ trong bụng chị vì sự không biết xấu hổ của các người, mà phải gánh vác báo ứng đấy?"

"Nặc Nặc..." Tống Mẫn Nhiên biến sắc, môi Cố Doanh Tích cũng trắng bệch, người xung quanh chưa cho Tống Mẫn Nhiên cơ hội nói gì, vội ào ào đưa microphone đến: "Xin hỏi Cố tiểu thư, người xảy ra tai nạn xe cộ lúc trước này là chị của cô sao?"

"Xin hỏi Cố tiểu thư, chẳng lẽ chân của cô do chị cô và Tống tiên sinh hợp mưu đụng gãy à?"

"Cho hỏi Cố tiểu thư..."

Trong lúc nhất thời tiêu điểm của mọi người đều tập trung vào Cố Doanh Nặc, cô ta bị một đám truyền thông vây quanh, nhưng không hề luống cuống, bình tĩnh hào phóng trả lời các câu hỏi của truyền thông, thấy mọi người đã cảm thấy thỏa mãn, đến khi cảnh sát bắt đầu hành động thì mọi người mới đều tự cầm máy ảnh rời đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.03.2018, 02:01
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 653
Được thanks: 5188 lần
Điểm: 32.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr - Điểm: 65
Chương 175: Quả báo

Editor: Gà

Nếu trước kia Cố Doanh Tích được đồng tình thế nào thì lúc này trong ánh mắt mọi người nhìn ả có bao nhiêu chán ghét và khinh bỉ.

Thời gian vừa trôi qua một ít, hiện giờ thời gian thăm hỏi còn lại đã không nhiều lắm, hai mắt Đoạn Linh đẫm lệ ôm con trai, ánh mắt Tống Mẫn Nhiên chỉ nhìn chằm chằm Cố Doanh Nặc, sao Đoạn Linh không biết anh ta có lời muốn nói với Cố Doanh Nặc, bà ta lau nước mắt trên mặt, nhẹ giọng nói: "Nặc Nặc, trước kia bác nhìn lầm cháu rồi, bây giờ mới biết cháu là một cô gái tốt, trước kia bác có thành kiến với cháu mong cháu thứ lỗi cho bác, sau này bác sẽ đối tốt với cháu, cháu hãy đến tiễn Mẫn Nhiên một đoạn đường." Đoạn Linh vừa nói, vừa lau nước mắt khóc lên, toàn bộ đều dựa vào người nhà mẹ của bà đỡ bà ta ra ngoài.

Trên mặt Cố Doanh Nặc lộ ra nụ cười thỏa đáng, cố gắng đỡ Đoạn Linh đứng dậy, sau khi được người nhà họ Đoạn yêu thích, cô ta mới nhìn qua Tống Mẫn Nhiên. Hai người một mình nói chuyện, ngoài miệng Tống Mẫn Nhiên bị dán   băng dính, hai tay hai chân đều bị còng, cảnh sát võ trang ghìm súng lạnh lùng theo dõi anh ta.

"Nặc Nặc, em, sao em biết được, vì sao em lại nói như vậy?" Tống Mẫn Nhiên mờ mịt, anh ta thật sự yêu thương người bạn gái này, bằng không sau khi anh ta xảy ra chuyện sẽ không đến mức, chuyện đầu tiên là chuyển tiền trên danh nghĩa sở hữu của bản thân cho Cố Doanh Nặc.

"Nói thế nào? Mẫn Nhiên, anh nghĩ rằng tôi và anh nên nói thế nào?" Ánh mắt Cố Doanh Nặc lộ ra vẻ châm chọc, trên mặt lại vô cùng tươi sáng: "Nói cho anh tôi đã sớm biết quan hệ giữa anh và chị sao? Hay nói cho anh tôi không biết Cố Doanh Tích mang thai con anh? Nếu tôi không biết, thì anh nghĩ sao?" Cố Doanh Nặc nói xong hai câu cuối cùng, giọng nói thấp xuống, hầu như chỉ có hai người có thể nghe được: "Ha ha ha, Mẫn Nhiên, sao đến lúc này rồi mà anh còn hỏi tôi như vậy?" Cố Doanh Nặc nghiêng đầu, trên mặt lộ ra vài phần hoạt bát đáng yêu: "Anh nghĩ vì sao anh ngồi tù, vì sao sẽ chết?"

"Biết Ninh tiểu thư không? Tôi và cô ấy hợp tác rồi. Chồng của ấy là một người rất có năng lực, à đúng rồi, vì sao người khác chỉ phán ngồi tù mà anh lại bị tử hình? Anh Mẫn Nhiên, có nhớ rõ anh cho tôi chi phiếu hơn một trăm vạn không?" Cố Doanh Nặc nói đến đây, vừa lòng nhìn thấy trong ánh mắt Tống Mẫn Nhiên lộ ra vài phần tuyệt vọng và không dám tin, lại nói tiếp: "Tôi sử dụng nó làm chứng cứ cho việc anh chế tạo ra ma túy, giao cho cảnh sát rồi!"

"Ha ha ha ha ha..." Tiếng cười khẽ của Cố Doanh Nặc như truyền ra từ Địa ngục, Tống Mẫn Nhiên thấy ánh mắt âm lãnh của cô ta, sợ run cả người, trong lòng như bị lửa đốt, trong lúc nhất thời có thiên ngôn vạn ngữ nhưng nói không nên lời, chỉ hỏi đến hỏi lui: "Vì sao, vì sao, vì sao."

"Là hỏi vì sao anh tin tưởng tôi như vậy. Vì sao anh quan tâm tôi như vậy, trước khi chết còn gửi chi phiếu cho tôi, hay vì sao tôi hận anh như vậy?" Cố Doanh Nặc quyến rũ vén tóc, lại chớp mắt: "Bởi vì tôi hận anh, chân tôi vì hai người các người mà bị mất. Anh nghĩ rằng vì sao ngày đó tôi xảy ra tai nạn xe cộ, đó là vì lúc tôi về nhà thì thấy được chuyện tốt của các người, anh nghĩ rằng vì sao chân tôi bị hoãn trong thời gian dài như vậy? Vì đôi nam nữ chó má các người đang ở trên giường, vì sao cuộc sống của tôi đã bị các người hủy đi, vì sao các người dám làm ra chuyện có lỗi với tôi sau lưng tôi. Anh an tâm đi chết đi, anh yên tâm, một ngày nào đó Cố Doanh Tích cũng sẽ xuống dưới cùng anh. Anh nghĩ chị ta sẽ đối diện với tôi thế nào, tôi sẽ cho phép chị ta còn sống sao? Anh Mẫn Nhiên, anh thật sự rất buồn cười."

Giọng điệu xinh đẹp của cô ta nói ra đủ để người khắc cốt ghi tâm, cả người Tống Mẫn Nhiên run rẩy, mặt anh ta lúc trắng lúc xanh, lúc này hình như không chịu đựng nổi. Đứng lên rống lớn nói: "Vì sao, vì sao, vì sao, vì sao cô đối xử với tôi như vậy, vì sao!"

Anh ta đã nổi cơn điên. Vừa nãy hai cảnh sát võ trang không nghe được bọn họ nói chuyện, nhưng lúc này thấy Tống Mẫn Nhiên phát điên, lập tức ghìm súng vọt lên: "Làm gì thế, anh thành thật một chút!"

"Vì sao, vì sao, Cố Doanh Nặc, cô thật nhẫn tâm!" Tống Mẫn Nhiên đỏ mặt tía tai điên cuồng hét lên, rất nhanh lại bị người ta đánh thuốc an thần, Cố Doanh Nặc lộ ra vài phần sợ hãi, vì cô ta bị gãy chân, nên mọi người chỉ đồng tình với cô ta mà không hề hoài nghi cô ta, trong hôn mê Tống Mẫn Nhiên bị người đá vài cú, Cố Doanh Nặc mới được người đưa ra ngoài.

Bên ngoài Ninh Vân Hoan đã đợi đã lâu, Cố Doanh Nặc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc kia, mím môi nở nụ cười đi qua, mới vừa đến gần cửa xe đã được mở ra, Ninh Vân Hoan thấy cô ta cười không ngớt.

"Đã nói gì thế?" Lúc này Ninh Vân Hoan đã được xem là chủ tử của Cố Doanh Nặc, Cố Doanh Nặc khẽ cười, cũng không giấu diếm: "Tống Mẫn Nhiên cho rằng do anh ta xui xẻo, cho nên đã cho tôi chi phiếu hơn một trăm vạn, đó là toàn bộ tài sản mà lúc trước mẹ anh ta và Tống Thanh Vân ly hôn để lại, mà tôi đã giao cho cảnh sát, trở thành tiền mà anh ta thu để chế ma túy, tôi nói cho anh ta như thế."

Ninh Vân Hoan vừa nghe xong, không cần nhìn sắc mặt Tống Mẫn Nhiên, đã biết vô cùng đặc sắc, cô sững sờ một lát, mới thở dài: "Quả nhiên độc nhất là lòng dạ đàn bà, người chọc đến cô thì sau này phải thế nào mới tốt?"

"Quá khen quá khen." Cố Doanh Nặc cười đến ngượng ngùng và ngọt ngào, hiển nhiên là vì sau khi báo thù tâm tình vô cùng tốt, hầu như cô ta tươi cười không ngừng: "Sau này cô là chủ tử của tôi, ai chọc đến cô thì không khác gì chọc tôi cả, sau này còn nhờ Ninh tiểu thư chiếu cố nhiều hơn."

"Chiếu cố hay không, còn phải xem biểu hiện của cô." Ninh Vân Hoan cười tiếp lời cô ta, đảo mắt: "Tôi đã hỏi chồng tôi, anh ấy nói chân này của cô, người khác không có cách nào, nhưng anh ấy có một số biện pháp."

Lan Cửu từng nói, chân chính muốn thu phục lòng một người, ngoại trừ thưởng táo ngọt, dùng thủ đoạn cường thế tuyệt đối để trấn áp cô ta, Cố Doanh Nặc này có tâm cơ độc ác, nội tâm lại nhiều, người chọc đến cô ta có thể bị cô ta hận đến chết, Lan Cửu giúp cô ta đổi chân, cũng không phải đổi hết một lần, mà sau này hàng năm đều phải dùng phòng thí nghiệm của anh sản xuất ra một loại thuốc nước đặc chế để ngâm chân, cùng với uống thuốc hàng năm để ngăn không cho chân bị hoại tử, nhưng đồng thời, cả đời này của Cố Doanh Nặc cũng sẽ bị khống chế trong tay cô, vĩnh viễn để cô sử dụng, nếu cô ta muốn phản bội, nhưng lên thuyền thì dễ, rời thuyền thì khó thôi.

"Cái gì?" Thân thể Cố Doanh Nặc run rẩy, trên mặt lộ ra vài phần sợ hãi lẫn vui mừng, dường như có chút không dám tin: "Cô nói thật sao?" Cô ta là một thiếu nữ hoa quý, hiện giờ lại trở thành người tàn phế một chân, vì sao Cố Doanh Nặc hận hai người Tống Mẫn Nhiên như vậy, trong đó có một chút vì cái chân gãy này của cô ta, cô ta mất một chân, thì tương đương với việc hủy đi cuộc sống của cô ta, cho nên cô ta mới ra tay tàn nhẫn như vậy. Hoàn toàn không nể mặt.

Mất một chân sau này vĩnh viễn sẽ đối mặt với ánh mắt khác thường của mọi người, chỉ có vĩ nhân thật sự mới có thể lạnh nhạt bình tĩnh chứ không phải một cô gái trẻ như cô ta.

Giọng nói Cố Doanh Nặc run rẩy vô cùng, hai tay nắm lấy tay Ninh Vân Hoan trong lòng bàn tay. Mắt lóng lánh lại hỏi một câu: "Cô nói thật không? Cầu xin cô nói lại với tôi, là thật đúng không?"

Bị đứt một chân là đả kích quá lớn, lúc này Ninh Vân Hoan còn không biết Lan Cửu đã tạo nghiệt, chỉ gật đầu với Cố Doanh Nặc: "Là thật, nhưng chồng tôi nói, có thể tạo ra một chân khác, bình thường đi không vấn đề gì, nhưng lúc trời mưa thì sẽ hơi đau, lúc già cũng sẽ hơi đau."

Nước mắt Cố Doanh Nặc như không cần tiền chảy ra ngoài, lúc này cô ta hít mũi. Vài lần muốn nói, lại nói không nên lời, sau một lúc lâu cô ta gắt gao cắn môi mình, cho đến khi cánh môi thấm ra tơ máu, cô ta mới thở một hơi ngửa đầu nhìn thoáng qua đỉnh xe, lau nước mắt: "Tôi muốn chân, đau là gì chứ, cho dù có thể sẽ chết, tôi cũng không sợ!"

Có được một tia hi vọng thì Cố Doanh Nặc phải bắt lấy nó bằng mọi giá, bởi vậy một đường nắm tay Ninh Vân Hoan, không ngừng xác định: Đây là thật chứ? Đến khi Ninh Vân Hoan không ngừng trấn an cô ta, Cố Doanh Nặc xác định mọi việc đều là thật, mới hưng phấn vỗ về cái chân giả kia của mình, nở nụ cười.

Gần đây Lan Cửu bề bộn nhiều việc, trên thực tế tuy loại việc này không cần anh tự mình ra tay, nhưng anh vẫn phải sắp xếp máy bay đưa Cố Doanh Nặc xuất ngoại, cho nên vừa gặp Cố Doanh Nặc, đã ném một phần văn kiện cho cô ta ký. Cố Doanh Nặc vì chân của mình, nhìn cũng chưa từng nhìn nội dung là cái gì, đã ấn dấu tay ký tên xuống, cô ta vì chân của mình nên bất chấp mọi giá, sao còn có thể sợ người ta thiết kế cạm bẫy gì nữa?

Trước đó Cố Doanh Nặc gây ra một phen sóng gió ở tòa án rồi phủi mông chạy ra nước ngoài. Mà cô ta để lại một đống cục diện rối rắm khiến Cố Doanh Tích suýt nữa hỏng mất. Nhân vật chính là phụ nữ có thai lại bị người đụng sinh non lúc trước, nhóm phóng viên truyền thông biểu hiện rất hứng thú với ả, nhân ngày đó Cố Doanh Nặc từng nói cô ta và Tống Mẫn Nhiên hợp mưu đụng gãy   chân Cố Doanh Nặc, cũng khiến cơ quan kiểm sát xem trọng ả, dù sao hiện giờ Tống Mẫn Nhiên là tội phạm trọng điểm, những việc liên quan đến anh ta đều được nghiêm túc đối đãi, không chỉ ảnh hưởng đến vợ chồng sớm đã ly hôn, Tống Thanh Vân và Đoạn Linh, mỗi ngày đều bị phóng viên truyền thông đuổi đến dây dưa, thì càng khỏi nói đến Cố Doanh Tích.

Mỗi ngày trong phòng bệnh của ả đều lóng lánh đèn, thời gian lâu, không chỉ chính ả chịu không nổi, ngay cả bệnh viện của ả cũng không thoải mái, vì ả mang thai rồi bị tai nạn xe cộ, cho nên tầng phòng bệnh kia đương nhiên không cần nói cũng biết, mặc kệ sinh non hay có bệnh phụ khoa, toàn bộ đều ở trong này, vốn rất nhiều người sinh non hoặc làm phẫu thuật sẽ không bị cái gì sáng rọi, hiện giờ Cố Doanh Tích liên tục gặp mệt mỏi, người khác cũng xấu mặt theo, nên hận Cố Doanh Tích thấu xương, trách cứ bệnh viện, bệnh viện cũng không còn cách nào, chỉ đành phải mời Cố Doanh Tích xuất viện.

Lần này Cố Doanh Tích bị thương rất nghiêm trọng, hơn nữa còn bị hoảng sợ như vậy, bệnh tình càng nghiêm trọng, dưới thân không ngừng xuất huyết. Mà gặp xui xẻo giống ả, còn có vị Microblogging ở trên mạng kia, còn có Bạch Minh Ngọc từng được phỏng vấn nói Cố Doanh Tích vô cùng đáng thương trước mặt mọi người, Cố Doanh Tích là người chen chân vào tình cảm của em gái và em rể, mang thai đứa bé không thể lộ ra ngoài ánh sáng, Bạch Minh Ngọc lại nói giúp một phụ nữ như vậy, trước đây người thích Bạch Minh Ngọc đa số đều là các cô gái trẻ tuổi, thời đại này mọi người hận nhất chính là loại tiểu tam cả em rể cũng cướp đoạt như Cố Doanh Tích, bởi vậy sau khi hậu thuẫn của Bạch Minh Ngọc trải qua một phen tranh chấp, đã bị ngâm nước nghiêm trọng.

Fan Microblogging của anh ta từ mười triệu lượt theo dõi, càng về sau càng rớt xuống 10%, rất nhiều lời mời Bạch Minh Ngọc hợp tác đều bắt đầu bị trì hoãn, trước kia nếu công việc của Bạch Minh Ngọc bận đến mức anh ta có chút buồn bực thì hiện giờ anh ta rảnh rỗi đến không có việc gì làm, sự việc càng nháo càng lớn, danh tiếng của Bạch Minh Ngọc cũng bắt đầu càng ngày càng thối, trước kia trên đường fan nhìn thấy anh ta đều sẽ xin chữ ký, điều này làm Bạch Minh Ngọc cảm thấy phiền phức, đồng thời, lúc này trên đường người nhìn thấy anh ta thì lại chỉ trỏ, công ty Bạch Minh Ngọc đã bắt đầu cố ý chuyển công việc của anh ta sang tay người khác, muốn đóng băng anh ta một khoảng thời gian, để chuyện này qua dần.

Tuy cuối cùng Cố Doanh Tích có đụng gãy chân em gái hay không vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng nên không giải quyết được gì, nhưng đã tạo thành ảnh hưởng rất xấu, khiến cuối cùng ai dính vào quan hệ với ả thì không có kết quả gì tốt.

Lúc này nhà họ Cố bất đắc dĩ đành chuyển ra khỏi tiểu khu biệt thự xa hoa, Âu Dương Chấn Thiên xuất ngoại rồi không thấy bóng dáng, tòa kim sơn anh ta để lại cũng sớm bị đào rỗng, huống chi anh ta chỉ để lại 50 vạn mà thôi, bên này tiền thuê nhà một tháng là ba vạn năm, thuê thời gian lâu như vậy, nếu không phải sau này vì Cố Doanh Tích cầm số trang sức có được khi ở cùng Bruce Green kia đi bán thì mọi người đã sớm chống đỡ không nổi nữa.

Người một nhà lại chen chúc trong một căn phòng nhỏ, Cố Nhàn thấy con gái lớn ngày càng gầy yếu thì lau nước mắt không ngừng, bên cạnh còn phải chăm sóc Cố Doanh Tích, Cố Doanh Ngữ. Cố Doanh Nặc xuất ngoại làm phẫu thuật một tháng rồi. Vì Cố Nhàn thiên vị Cố Doanh Tích, nên trong lòng cô ta hơi ngăn cách với mẹ mình, ra ngoài cũng không nói cho bà ta biết, bởi vậy Cố Nhàn đợi đến hơn một tuần lễ không thấy con gái trở về, mới phát hoảng: "Tích Tích, lúc em gái con đi ra ngoài có nói gì với con không?" Bà ta vốn cho rằng Cố Doanh Nặc giống Cố Doanh Tích, nhiều nhất chỉ ra ngoài một tuần rồi sẽ gọi điện thoại về, hoặc lúc trở về sẽ dẫn theo bạn trai, nhưng lâu như vậy, lại không hề có tin tức gì. Chuyện Cố Doanh Tích và Tống Mẫn Nhiên ở cùng nhau bà ta cũng biết, nói trong lòng không oán trách là giả, nhưng Cố Nhàn không nỡ oán hận con gái mình, bà ta muốn trách cũng chỉ có mắng Tống Mẫn Nhiên không hiểu chuyện, hại con bà ta đến mức này. Thấy hiện giờ con gái gầy yếu nằm trên giường, như chim sợ cành cong, lòng đau như cắt: "Mẹ biết, chuyện là Mẫn Nhiên nó không đúng, không có quan hệ với con, tuổi Nặc Nặc còn nhỏ, lúc đó chỉ trích quá mức rồi. Con đừng trách nó."

"Mẹ, làm sao con có thể trách em ấy? Nặc Nặc là em ruột của con, dù em ấy đối xử với con thế nào con đều sẽ không trách em ấy." Cố Doanh Tích khóc, lau nước mắt nói: "Con sẽ không bao giờ trách em, em là em con, hơn nữa trong lòng con thật sự rất áy náy. Mẹ, con thật sự muốn chết, con thật sự muốn đền cho em cái chân này..."

Hiện giờ Cố Doanh Tích đắm chìm trong tự trách và sợ hãi, hối hận vì chuyện Tống Mẫn Nhiên và Cố Doanh Nặc như một ngọn núi đè nặng trong lòng ả làm ả không thở nổi, hai mẹ con ôm đầu khóc rống. Bên ngoài lại đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa: "Xin hỏi, đây là nhà họ Cố phải không?" Gần đây phóng viên rất nhiều, tuy Cố Nhàn đã chuyển đến đây, nhưng cảm giác bị truy vấn vẫn làm bà ta bị ám ảnh, lúc này bà ta vừa nghe ngoài cửa có người thì đã sợ hãi, bà ta còn chưa mở miệng, người bên ngoài tiếp tục nói: "Chúng tôi đến đưa bưu kiện, có người gửi đồ cho Cố tiểu thư."

Cố Nhàn nghĩ đến Âu Dương Chấn Thiên hoặc những người khác, ánh mắt không khỏi sáng ngời, chỉ nghĩ bạn trai Cố Doanh Tích đưa đồ gì đó, bà ta vội vàng đi mở cửa, ngoài cửa có ba người đàn ông đang đứng, quả thật trên tay cầm đồ gì đó, nhưng chẳng phải bưu kiện gì, ngược lại trong tay người nào người nấy không cầm rìu chữa cháy thì chính là cầm đao bổ dưa hấu, Cố Nhàn sợ đến mức sắc mặt đều thay đổi: "Các người muốn làm gì?"

"Làm gì?" Một người đàn ông cầm đầu mặc một chiếc áo jacket, lộ ra hình xăm ở lồng ngực, vô cùng bưu hãn, vừa nghe Cố Nhàn nói, gã cười lạnh: "Dám cướp bạn trai của Lâm đại tiểu thư nhà chúng tao, mày muốn chết rồi!"

Nói xong, người đàn ông này vung tay lên, tất cả đám người đều đánh vào phòng, sắc mặt Cố Nhàn biến đổi, sợ hãi la to: "Vì sao, vì sao các người dám làm như vậy? Không sợ luật pháp à? Các người dừng tay, tôi, tôi..." Bà ta không dám nói ra ba từ báo cảnh sát, bởi vì gần đây người nhà họ Cố đều bị nhìn chằm chằm, vừa ra ngoài chỉ cần gây động tĩnh thì nhóm phóng viên truyền thông sẽ như nghe thấy được mùi người chạy hết đến đây, Cố Nhàn đã hơi sợ hãi rồi.

"Ninh [1] tiểu thư? Là, là Ninh tiểu thư kia sao?" Cố Doanh Tích ngồi trên sofa nghe nói thế, thì sững sờ một lát, mới nhẹ nhàng hỏi.

[1] Ninh (níng), Lâm (lín): cách đọc gần giống thôi nhưng bà Cố này bị ám ảnh quá rồi nên nghe thành Ninh.

"Mày quản Lâm tiểu thư nào làm gì, mày cướp bạn trai nhiều người như vậy, chắc đã sớm quên người này rồi." Người đàn ông cầm đầu vô cùng nóng nảy, tiện tay lấy rìu chữa cháy gõ xuống bàn trà thủy tinh, 'loảng xoảng keng' truyền ra tiếng thủy tinh, dọa Cố Nhàn nhảy dựng, đồng thời, người xung quanh gã mới như phục hồi tinh thần lại, bắt đầu đập bể đồ xung quanh.

"Các người dừng tay, các người dừng tay!" Cố Nhàn khóc, Cố Doanh Tích bên cạnh có vẻ mặt phức tạp, thỉnh thoảng ngọt ngào, đôi khi lại hơi thất lạc: "Cướp bạn trai của cô ta sao? Nếu tôi thật sự có thể cướp thì thật tốt biết bao."

Trong nhà rối thành một đống, những người này đập xong rồi mới nghênh ngang rời đi, Cố Nhàn thấy căn phòng bị phá nát, rốt cục nhịn không được khóc lên.

Cố Doanh Tích không chú ý đến mọi thứ trong phòng, toàn bộ suy nghĩ của ả đều đắm chìm trong câu bạn gái kia.

"Đây là thế nào?" Một giọng nam thanh lãnh truyền vào trong nhà, cửa lớn còn rộng mở, đám người Bạch Minh Ngọc vừa đến đã thấy tình cảnh trong phòng chật vật và Cố Nhàn ngồi dưới đất, còn vẻ mặt Cố Doanh Tích tái nhợt, khí sắc suy yếu dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào. Không biết sao, ba người đàn ông vừa mới vào cửa sửng sốt, tiếp theo trong lòng khẽ động, nhìn thấy thần sắc cô gái nhỏ ngồi trên ghế sofa trắng bệch, không biết thế nào, một cảm xúc khó hiểu bỗng trào dâng lên trong lòng bọn họ, làm bọn họ cảm thấy thương yêu cô gái suy yếu này.

"Ai ôi, hai vị Bạch thiếu gia và Đường thiếu gia đều đến đây à." Cố Nhàn lau nước mắt, khi thấy rõ người đứng trước mặt là ai, ánh mắt bỗng phát sáng lên, vội một bên lo lắng muốn thu dọn căn phòng hỗn loạn: "Chính là, chính là có người, xông đến mắng Tích nhi nhà chúng tôi, cho nên, cho nên đã đập phòng."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Bích Ngọc, Gyo123, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Tiếu Xu, Zenny Light, hienheo2406, holytinh4, qh2qa06, rinnina, thanh_thanh1
     
Có bài mới 31.03.2018, 00:14
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 653
Được thanks: 5188 lần
Điểm: 32.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr - Điểm: 77
Chương 176: Đối lập

Editor: Gà

"Cái gì? Giữa ban ngày ban mặt, còn có người dám kiêu ngạo như vậy? Đối phương là ai bác Cố biết không? Cháu giúp bác báo cảnh sác, ở thành phố ông nội của cháu cũng xem như có chút quan hệ." Lúc này đám người Bạch Minh Xuân sớm đã quên dự tính ban đầu của bản thân, ngược lại săn sóc Cố Doanh Tích, Cố Nhàn vừa nghe xong, nhớ đến vừa nãy người ta nói con gái bà ta cướp bạn trai người khác, trong lòng hơi xấu hổ, đương nhiên không dám nói thẳng, chỉ qua loa: "Nghe nói đối phương là Ninh đại tiểu thư..."

"Quá kiêu ngạo rồi!" Bạch Minh Ngọc rống lên trước, tên Ninh đại tiểu thư kia bọn họ không xa lạ, nhất là Đường Tu Viễn, nhớ đến Ninh Vân Hoan lúc trước có mái tóc dài, mặc quần jeans áo khoác ngoài đơn giản, trông mộc mạc hơn rất nhiều sinh viên đại học khác, vốn có chút thật không dám tin cô lại làm ra chuyện như vậy, nhưng khi mọi người hỏi đến, Cố Nhàn hoàn toàn không dám nói ra, bởi vậy mấy người xúc động nhìn Cố Doanh Tích đáng thương nhu nhược, nên đều đổ hết lên đầu Ninh Vân Hoan.

"Anh, thôi đi, Cố tiểu thư đã đáng thương như vậy rồi." Tuy Bạch Minh Ngọc rất buồn bực, cũng không biết thế nào, anh ta không hề tức giận với Cố Doanh Tích, anh ta là thiên chi kiêu tử quen được người nâng niu trong tay, nhưng lúc này lại cam nguyện thần phục bên cạnh Cố Doanh Tích trước mặt, thấy dáng vẻ yếu ớt của ả, Bạch Minh Ngọc cảm thấy trái tim đau đớn.

Đôi mắt lạnh như băng của Bạch Minh Xuân nhìn chằm chằm Cố Doanh Tích, trong mắt hiện vẻ thương tiếc không muốn ai biết, trong lòng anh ta mặc niệm tên Cố Doanh Tích, quả nhiên người cũng như tên khiến người ta thương tiếc, ngay từ đầu anh ta vẫn chưa nghe rõ ràng lời em trai, đợi đến khi phục hồi tinh thần lại mới gật đầu: "Không thể dễ dàng buông tha ả như vậy, Tu Viễn, cậu nói với ông nội nói một tiếng, sao lại có một kẻ hoành hành ngang ngược trong thành phố như thế? Thành phố này, đã đến lúc nên tu sửa lại rồi." Đương nhiên Đường Tu Viễn hận không thể giúp người đẹp nhỏ bé xả giận, nghe thế thì gật đầu đồng ý, ai ngờ trở về nói với ông nội Đường Quân, sau khi Đường Quân biết anh ta ám chỉ ai thì suýt nữa cầm đao đuổi theo chém anh ta!

Ninh Vân Hoan dễ nói chuyện nhưng không có nghĩa vị sau lưng cô cũng dễ nói chuyện, lúc trước vì chuyện Bạch Minh Ngọc ông đã phải dùng hết nhân tình mà gương mặt già này đã tích góp từng tí một, sau lưng ngoại trừ con trai lớn ra, mấy đứa con trai con dâu còn lại suýt nữa hận chết ông. Nếu không phải bây giờ Đường Quân còn chưa về hưu, e rằng đã sớm không như hiện giờ rồi.

"Mấy đứa có thể yên tĩnh một chút hay không, dùng não đi?" Đường Quân không khách khí răn dạy Đường Tu Viễn một chút, tuy ông nhằm vào Đường Tu Viễn, nhưng hai anh em Bạch Minh Xuân nghe vào, lại trở thành ông khinh thường bản thân hai người họ, chế nhạo hai anh em họ, bởi vậy hai anh em nhìn thoáng qua nhau, trong mắt đều lộ vẻ ác độc.

Bạch Minh Xuân vốn muốn để Đường Tu Viễn ra mặt giúp cô gái đáng thương kia xả giận, ai ngờ người nhà họ Đường vô tình vô nghĩa. Tiếp theo cũng chỉ có thể để anh ta tự mình ra tay!

Nghĩ vậy, Bạch Minh Xuân không muốn lại nghe Đường Quân nhiều lời, liếc mắt ra hiệu với em trai, hai anh em thừa dịp Đường Quân không chú ý, đã lặng lẽ chạy ra ngoài.

"Anh, bỏ qua như vậy à?" Bạch Minh Ngọc tức giận bất bình nói, nghe anh ta nói xong, ánh mắt Bạch Minh Xuân lóe lên: "Trước hết đừng hoảng hốt, nhà họ Đường đã không ra mặt giúp đỡ, như vậy nhà họ Đường cũng chẳng có gì đáng giá giữ lại. Ở nước ngoài anh đã giúp nghị viên Green làm giải phẫu, anh nghĩ em cũng biết gia tộc Green, Đường Quân già quá rồi. Nhà họ Đường nên cần một tân nhiệm, Minh Ngọc, anh chỉ có mình em là người thân, em cũng đừng làm anh thất vọng."

Ý trong lời của Bạch Minh Xuân, đương nhiên Bạch Minh Ngọc hiểu rõ, anh ta vui mừng nói: "Anh, anh chuẩn bị..."

"Không sai!" Bạch Minh Xuân hừ lạnh một tiếng, cười quỷ dị nói: "Nhà họ Đường thiếu chúng ta, sớm nên trả lại, nhưng chỉ là một vị trí gia chủ, tặng cho em chơi đấy, nhà họ Đường không muốn cho chúng ta gì đó thì tự anh đến lấy!"

Dứt lời, hai anh em nhìn thoáng qua nhau, đều cười to, dường như tất cả đều đã nằm hết trong túi bọn họ rồi.

Đường Tu Viễn không hoàn thành nhiệm vụ, ngược lại bị Đường Quân mắng một trận, đi ra lại không tìm thấy hai anh em kia, không khỏi thầm kêu xúi quẩy trong lòng, dứt khoát lái xe xuống núi chơi. Mà Bạch Minh Xuân bắt đầu liên hệ với nghị viên Green, nhưng anh ta không biết, điện thoại của anh ta vừa được kết nối, tín hiệu đã bị người nhà họ Lan bắt được.

Nghị viên Green trong lời nói của Bạch Minh Xuân thực ra cũng là một trong những thành viên trung tâm của nhà Green ở Anh quốc, nhưng vào lúc này dưới tình huống các quốc gia tạo thành Liên Hợp Quốc, vị này của gia tộc Green được tiền tài quyền thế và địa vị của nhà Green đưa lên vị trí nghị viên, sở dĩ ông ta có được địa vị như hôm nay, cũng giống như ba của Tạ Trác Doãn chỉ nhậm chức đổng sự trên danh nghĩa ở đại học Đế Đô, giao số lượng lớn tiền tài vào một chỗ khác, nghị viên mà Bạch Minh Xuân nói chính là chú của Bruce Green.

Lan Cửu chỉ dùng một mồi lửa thiêu sạch cả tổ trạch họ Green, có thể nói đã hủy đi gốc rễ của gia tộc Green, gia tộc Green cũng sớm đã hận Lan Cửu tận xương, tuy chuyện ngày đó cảnh sát không tìm được chứng cứ gì, nhưng trong lòng Bruce Green cũng rõ ràng, một khi kết thù, nhà họ Lan sẽ trừng mắt nhìn gia tộc Green đến chết, một khi bắt được điện thoại Bạch Minh Xuân xin nghị viên Green giúp đỡ, người nhà họ Lan lập tức chuyển tin này đến chỗ Lan Cửu.

"Bạch Minh Xuân?" Ninh Vân Hoan đang hẹn hò với Lan Lăng Yến, nghe thấy tên hai cô nhi Bạch Minh Xuân do nhà họ Đường nuôi dưỡng, nhất thời nhịn không được nhướng mày, Lan Lăng Yến bình tĩnh, gật đầu: "Bạch Minh Xuân, gã muốn tìm nghị viên Green hỗ trợ, giết Đường Quân."

"Ông Đường?" Ninh Vân Hoan cảm thấy đầu mình có chút không đủ dùng, "Không phải nhà họ Đường nuôi dưỡng anh em Bạch Minh Xuân sao?" Lần trước Bạch Minh Ngọc chọc Lan Bưu không vui bị anh ta trói lại buộc ký hợp đồng, sau này vẫn do ông Đường ra mặt nói giúp Bạch Minh Ngọc, Ninh Vân Hoan từng nghe Lan Lăng Yến đề cập đến chuyện này, biết ông Đường cũng phải trả một giá rất lớn, nhà họ Đường kỳ hoàng thế gia, nhưng chẳng phải quyền quý gì, lúc trước ông Đường có thể thấy được mùi vị trong lòng thế nào.

"Nuôi dưỡng, nhưng anh em nhà họ Bạch không chỉ muốn được nuôi dưỡng mà thôi." Bọn họ muốn giống Đường Tu Viễn, có năng lực kế thừa nhà họ Đường, nếu một khi vì nhà họ Đường đều không phải ruột thịt của bọn họ rồi bài xích bọn họ thì hai anh em này sẽ cảm thấy hành vi nhận nuôi của nhà họ Đường trước kia chỉ là mua danh chuộc tiếng, muốn lợi dụng bọn họ mà thôi.

"..." Sau khi Ninh Vân Hoan nghe rõ ý của Lan Cửu, thì biết anh em nhà họ Bạch vốn đã không muốn sửa thành họ Đường mà còn muốn thừa kế tài sản, thì có chút không nói thành lời. Bởi vì có tiểu thuyết và kiếp trước của mình, cô không rõ lắm về thân thế của hai anh em nhà họ Bạch, nên khi nghe người ta đề cập đến, nhà họ Bạch chỉ là một cấp dưới nho nhỏ của Đường Thiên Hào, chính vì nhà họ Đường không phải hào môn gì, nên thái độ làm người của Đường Thiên Hào cũng không quá phách lối. Lúc đó quan hệ với cấp dưới khá hòa hợp, sau khi vợ chồng họ Bạch bị tai nạn xe cộ rồi qua đời, thì ông ta đã nhận nuôi hai anh em này.

Theo lý thuyết cho dù cha mẹ của hai anh em Bạch Minh Xuân không xảy ra việc gì, nhưng theo tình trạng gia đình của bọn họ, nhà họ Đường không sánh bằng gia tộc cao quý nhất Trung Hoa, nhưng tốt xấu gì cũng có thể xưng là ngự y thế gia (gia đình có nghề gia truyền là thầy thuốc), anh em nhà họ Bạch dựa vào cái gì mà đòi công bằng? Huống chi nhà họ Đường nhận nuôi bọn họ lâu như vậy, cho dù có yêu cầu bọn họ điều gì cũng không quá đáng, dù sao trên đời này không có bánh thịt tự nhiên rơi xuống, dù cha mẹ nuôi con không phải vì cháu thì cũng vì muốn hưởng thụ tình thân, anh em nhà họ Bạch dựa vào cái gì cho rằng người ta phải trả giá cho bọn họ?

Chẳng lẽ vì hào quang nam chủ, cho nên mọi thứ với bọn họ đều là đương nhiên sao?

"E rằng người nhà Green sẽ lại đến rồi." Bạch Minh Xuân yêu cầu ngoại trừ ám sát ông Đường ra, còn muốn tiện tay trừ khử Ninh Vân Hoan. Khi người họ Lan nghe tin tức này thì dở khóc dở cười, ngay cả Lan Cửu nhìn thấy cũng nhịn không được muốn cười.

Chỉ là một bác sĩ giải phẫu ngoại khoa, dù là thiên tài, lại được người xưng là thần chi hữu thủ [1], nhưng thật sự tuổi vẫn còn rất trẻ đấy. Ngây thơ như thế làm Lan Cửu không biết nên đánh giá thế nào mới tốt, chỉ xem anh ta như trẻ trâu, vừa lúc dùng việc này để dỗ vợ vui vẻ thôi.

[1] thần chi hữu thủ: bàn tay phải của Chúa

Vốn đây là việc riêng của nhà họ Đường, Lan Lăng Yến không muốn quản, nhưng Bạch Minh Xuân đã tự chạm vào tay anh, không thu dọn anh ta thật sự rất không thể nào nói nổi. Sau khi người gia tộc Green nhận được sự ủy thác của Bạch Minh Xuân, đã nhanh chóng phái thế lực ra giúp, đám người này tiến vào quốc cảnh Trung Quốc thì lập tức bí mật bị bắt đi. Còn chưa kịp dùng nghiêm hình tra tấn gì, đã lôi Bạch Minh Xuân, bác sĩ ngoại khoa thiên tài nổi tiếng ở nước ngoài ra rồi.

Cuối cùng Đường Tu Viễn và Bạch Minh Ngọc phát hiện bản thân yêu thích Cố Doanh Tích, lúc định cạnh tranh công bằng thì Bạch Minh Xuân bị người mang đi mất.

Trong lòng Bạch Minh Ngọc, mặc kệ nhà họ Đường đối xử với anh ta thân thiết thế nào, nhưng anh ta vẫn chỉ xem trọng người anh Bạch Minh Xuân thôi. Mỗi lần người kia bị mang đi, cả người Bạch Minh Ngọc đều hoảng, đương nhiên vội đến trước mặt ông Đường cầu xin.

Đường Quân ngại nhưng vì thể diện, chỉ phải gọi điện thoại cho Lâm Mậu Sơn, ẩn ý nói ra chuyện này. Càng về sau, sắc mặt ông càng trắng, Bạch Minh Ngọc thấy ông không lên tiếng, đầu điện thoại kia như đã bị ngắt, di động Đường Quân rơi xuống bên chân, Bạch Minh Ngọc nhặt lên vừa thấy đã cúp, anh ta vội nói: "Ông nội Đường, đến cùng là sao vậy? Khi nào anh cháu trở về?"

"Anh cháu sẽ không về đâu." Trên mặt Đường Quân lộ ra mỏi mệt, lạnh lùng liếc nhìn Bạch Minh Ngọc, Đường Thiên Hào vội hỏi: "Ba, đứa bé Minh Ngọc này chỉ có một người anh là Minh Xuân thôi, cuối cùng nó đã xảy ra chuyện gì? Ông Lâm nói sao?"

Lúc này nhà họ Đường chỉ có Đường Thiên Hào và em trai, là người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế sofa bắt chéo hai chân, lạnh lùng nói: "Anh cả, nói thế nào nữa, vì Bạch Minh Ngọc trước đây ba đã dùng nhân tình lớn thế nào? Nhà họ Đường chúng ta có thân phận gì? Ông Lâm là người thế nào, anh nghĩ ba có thể thật sự tùy ý cầu xin sao? Ba lần bốn lượt làm như vậy, không biết đến cùng anh muốn biến nhà họ Đường thành cái gì!"

"Sao chú lại nói thế..." Mẹ của Đường Tu Viễn vừa nghe vậy thì hơi không vui, vừa muốn nói, Đường Quân đã không kiên nhẫn hét lên một tiếng: "Giỏi lắm, cô câm miệng cho tôi!"

Mẹ của Đường Tu Viễn là dâu cả, tuy không nói rõ, nhưng mọi người đều rõ sau này con cả nhà họ Đường sẽ kế thừa, cho nên ngày thường Đường Quân vẫn luôn nể mặt bà ta, không ngờ lúc này lại quát bà ta trước mặt mọi người, Đường Thiên Hào ngây ngẩn cả người, Đường Quân đã lạnh lùng nói: "Bạch Minh Xuân bị bắt, vì tội bán nước."

"Làm sao có thể? Anh cháu không thể!" Bạch Minh Ngọc vừa nghe đã không ngừng phản bác, oán trách nói: "Đến cùng ông nội không hề nói giúp anh, sao anh tôi có thể phản quốc được? Ai dám nói hưu nói vượn như vậy."

"Lời này do chính ông Lâm nói, cậu ta gọi điện thoại triệu tập một người ngoại quốc vào Trung Hoa, mục đích để trừ khử người nhà họ Lâm ra, còn muốn giết tôi, người này đã khai khẩu cung như vậy, giết tôi rồi giao nhà họ Đường vào tay Bạch Minh Ngọc cậu." Đường Quân nói đến đó, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp: "Được, được, được, nhà họ Đường tôi lại nuôi ra một con sói mắt trắng như vậy, may thay ông Lâm không hoài nghi tấm lòng của tôi, nên lần này mới nói hết mọi việc cho tôi biết, nếu không e rằng nhà họ Đường này sẽ bị hủy trên tay hai anh em các người, thật sự để các người được như nguyện rồi."

Lời ông Đường nói làm tất cả mọi người trong phòng sợ đến ngu. Đường Tu Viễn vốn lười biếng cũng trừng lớn mắt, theo bản năng kêu to: "Làm sao có thể?"

Anh ta và hai anh em Bạch Minh Ngọc cùng nhau lớn lên, cảm tình không phải bình thường, nghe Bạch Minh Xuân xảy ra chuyện thật ra anh ta cũng lo lắng. Nếu không làm sao có thể ở đây, ngốc trong nhà chờ tin tức, lúc này nghe Bạch Minh Xuân thân như tay chân đó muốn giết ông nội còn muốn chiếm cả nhà họ Đường, anh ta theo bản năng phủ nhận.

Đường Thiên Hào cũng ngây người, ông ta và vợ nhìn nhau, hai người há to miệng nói không ra lời. Ánh mắt Bạch Minh Ngọc trốn tránh, trước kia người nhà họ Đường không hoài nghi anh ta thì thôi, lúc này trong lòng đã sinh ra hoài nghi, ông Đường càng nhìn Bạch Minh Ngọc càng cảm thấy anh ta không đúng, trong lòng phát lạnh. Cười khẽ hai tiếng, rốt cuộc không thèm liếc nhìn đám người Đường Thiên Hào nữa, xoay người trở về phòng.

"Anh cả, xem chuyện tốt mà anh làm kìa." Em trai Đường Thiên Hào cố nén vui mừng, lúc này xảy ra chuyện như vậy. Sau này nếu Đường Thiên Hào muốn kế thừa nhà họ Đường, đó là tuyệt đối không thể rồi.

Chuyện nhà họ Đường chấm dứt, Bạch Minh Xuân xuất sư chưa thành đã chết trước, lúc trước anh ta cho rằng thân phận nghị viên Green khác biệt, nên mới muốn tìm ông ta giúp đỡ, xuất thân của anh ta chẳng phải quyền quý chính thống của Trung Hoa, được nhà họ Đường nhận nuôi thì tính cách đã định hình. Anh ta luôn ôm hoài nghi và cảnh giác với nhà họ Đường, cho nên với những gì nhà họ Đường dạy đều cảm thấy là giả, nên xuất ngoại sớm, vì thế không hiểu rõ quyền thế gì đó, người bên nghị viên Green chỉ để làm cảnh, anh ta chỉ biết có người lấy lòng vị nghị viên này. Vì thế nghĩ rằng thân phận của ông ta cao lắm, ai ngờ một khi gia tộc xuống dốc thì tiền đồ của bản thân vị nghị viên Green này cũng hỗn loạn như vậy.

Dù Bạch Minh Xuân không ngồi tù mọt gông, nhưng lúc sống muốn dễ dàng thoát khỏi bàn tay Trung Hoa cũng không dễ dàng, anh ta có kỹ thuật chữa bệnh. Có lẽ chỉ có thể dùng để phục vụ cho Trung Hoa, mà không giống như trước kia, quang minh chính đại xuất hiện trên rất nhiều tạp chí y học, được người dùng số tiền lớn để nhờ anh ta làm phẫu thuật.

Khi Ninh Vân Hoan biết Bạch Minh Xuân bị bắt, quả thực có chút không dám tin vào hai mắt của mình, nhưng càng làm cô không thể tin được là Cố Doanh Tích, vì khoảng thời gian trước ả mang thai rồi sinh non, bây giờ lại hot. Ả được ký hợp đồng với tập đoàn Hoa Tiêu, tập đoàn Hoa Tiêu này vốn là một công ty nhỏ không có danh tiếng gì ở Trung Hoa giống nhà họ Ninh trước kia, hoàn toàn không có ai biết đến, nhưng nhờ ký hợp đồng với Cố Doanh Tích, nên đã trở nên rất hot.

Cô xem TV nhìn thấy vẻ mặt Cố Doanh Tích tiều tụy được vệ sĩ dẫn vào cuộc họp báo, bày tỏ sự xin lỗi đến người dân Trung Hoa, nước vừa uống vào miệng thì đã suýt nữa phun ra. Quả thật Cố Doanh Tích cũng có cách, lời Cố Doanh Nặc nói lúc trước phải đạp ả vào vũng bùn, nếu không ả vẫn có thể đứng lên một lần nữa, điều này không thể không làm Ninh Vân Hoan bắt đầu suy nghĩ có phải đời trước bản thân vẫn chưa thấy tiềm năng thật sự của Cố Doanh Tích không.

"Tôi thật sự rất xin lỗi mọi người, bởi vì chuyện của tôi, khiến rất nhiều người chịu tổn thương, trong lòng tôi rất áy náy." Tuy giữa trán còn mang theo vài phần mỏi mệt, nhưng gương mặt Cố Doanh Tích chính là loại rất thích hợp trang điểm trong truyền thuyết, nếu bình thường thì trông ả chẳng có vẻ gì lạ, nhưng khi ả trang điểm thì xinh đẹp lên rất nhiều, đặc biệt là vẻ điềm đạm đáng yêu này, nước mắt rưng rưng, đừng nói đàn ông, chỉ sợ cả phụ nữ cũng sẽ không phòng bị ả.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, trên mặt Cố Doanh Tích vẫn còn lộ ra vẻ ngây thơ khi phụ nữ nhìn thấy, còn đám đàn ông thì cảm thấy ả đáng yêu, ả vừa lên TV xin lỗi, rất nhiều người trên mạng đã cố gắng ủng hộ ả.

Không ít người cho rằng ả bị bắt buộc, ả không tự nguyện ở cùng Tống Mẫn Nhiên, dù sao Tống Mẫn Nhiên là kẻ tâm ngoan thủ lạt chế ma túy, người như vậy muốn ép phụ nữ không phải việc gì khó, mà đồng thời, có người ủng hộ Cố Doanh Tích, thì đương nhiên cũng có người bắt đầu chán ghét người bị mất một chân, Cố Doanh Nặc, trong đó có người ác độc cho rằng Cố Doanh Nặc cố ý gây ra dư luận về tai nạn xe cộ để mọi người bức tử Cố Doanh Tích mà thôi.

Ninh Vân Hoan xem mà buồn cười, trong lòng lại rất chờ mong ngày Cố Doanh Tích bị khai trừ.

Năm nay từng tin bùng nổ, sau khi khai giảng đã thay đổi hiệu trưởng của đại học Đế Đô. Mộ Thiệu Hoa không có được vị trí nguyên thủ, thật ra cũng thèm thuồng vị trí hiệu trưởng này, nhưng vì sau đó ông ta ra ngoài tìm phụ nữ nên Điền Ngọc Hinh đã đâm ông ta một cái, đương nhiên Lâm Mậu Sơn muốn ngâm nước ông ta luôn, lúc này có lẽ Mộ Thiệu Hoa rất muốn bóp chết Điền Ngọc Hinh rồi, cho dù thế nào, ông ta cũng đã vô duyên với vị trí hiệu trưởng đại học Đế Đô này rồi, mặt khác Lâm Mậu Sơn nhấc một tâm phúc lên nhậm chức hiệu trưởng, có thể thấy được chỉ cần người này không gây ra sai lầm gì lớn thì sẽ ngồi vững chắc trên vị trí tiền tài và danh lợi này thôi.

Sau khai giảng công ty Ninh Vân Hoan đã công bố tiết mục của Lý Phán Phán, mà công ty Hoa Tiêu đã bắt đầu tiết mục lăng xê Cố Doanh Tích từ một cô gái bình thường biến thành Phượng Hoàng, cũng đánh vào xuất thân của những cô gái bình thường sau quá trình cải tạo sẽ khiến hình tượng các cô thay đổi.

Tiết mục này khá giống với tiết mục của công ty Lan Ninh cho nhóm Lý Phán Phán, một người là thiên kim đại tiểu thư đi chịu khổ làm việc, cúi thấp gập thân làm những việc mà ngày thường bản thân không hề làm, còn một người khác là chim sẻ đáng yêu biến thành Phượng Hoàng.

Tiết mục giải trí của Hoa Tiêu công bố ra, khiến Lan Ninh nổi gió nổi lửa một phen, mà Cố Doanh Tích cũng diễn một vai trong đó, tạo ra rất nhiều tình huống hài hước, rất nhiều người thấy hành động của ả thì bật cười, nên ấn tượng với ả càng ngày càng đổi mới, trong lúc nhất thời trên mạng nhóm fan Cố cảm thấy ả vừa thân thiết vừa đáng yêu thiện lương, có thể thấy được rất nhiều bình luận tốt.

Lúc này đại bộ phận Trung Hoa, cô bé lọ lem vẫn chiếm đa số, chẳng phải từ nhỏ mỗi một đứa bé gái đều là công chúa như Lý Phán Phán, ban đầu thấy các cô diễn vô cùng đặc sắc, nhưng khi so sánh, mọi người khó tránh khỏi vẫn cảm thấy Cố Doanh Tích sát với dân chúng hơn, cho nên trong lúc nhất thời tiết mục của công ty Hoa Tiêu gần như muốn đè ép đài truyền hình Lan Ninh.

Tất cả mọi người vui vẻ, chỉ riêng Ninh Vân Hoan hơi không thoải mái, đừng nói Ninh Vân Hoan, ngay cả Lan Bưu cũng mang sắc mặt âm trầm khủng khiếp. Đến giờ này giây này, Lan Bưu cố chịu đựng cơn tức trong lòng, chuẩn bị đưa vở kịch cung đình nhà Thanh của Ninh Vân Hoan lên TV, từ đó đài truyền hình Lan Ninh vừa bắt đầu, nhưng vở kịch nhà Thanh còn chưa truyền ra được một tuần, Hoa Tiêu đã tuyên bố sắp bắt đầu quay bộ phim tên: Cung đấu triều Thanh!

Mà khi Hoa Tiêu công bố tên nhân vật chính, ngoại trừ nữ chính là Cố Doanh Tích nhu nhược kiên cường này ra, còn Hoàng đế đương nhiên là Bạch Minh Ngọc!

Tuy trước đây chuyện Cố Doanh Tích xảy ra tai nạn xe cộ vì Bạch Minh Ngọc đã giúp ả ra mặt nên bị ảnh hưởng một ít, nhưng hôm nay Cố Doanh Tích đã được fan tha thứ, thậm chí còn thích ả hơn, càng miễn bàn đại minh tinh Bạch Minh Ngọc này, fan club của anh ta đã rộng lượng bỏ qua sai lầm lúc trước của anh ta, ngược lại vì áy náy, cảm thấy bản thân đã hiểu lầm thần tượng, nên lấy tiền tiêu vặt ra không e dè mua một đống gì đó của Bạch Minh Ngọc, Bạch Minh Ngọc không chỉ không xúi quẩy, ngược lại nhờ việc này càng hot hơn, đương nhiên công ty muốn gom về lại, lại đưa Bạch Minh Ngọc lên con đường minh tinh.

Sau khi công ty Hoa Tiêu tuyên bố muốn quay bộ cung đấu, thì đã bắt đầu một loạt tuyên truyền, mà Cố Doanh Tích liên tiếp được tuyên truyền khắp cả nước, người phát ngôn của công ty Hoa Tiêu ba lần bốn lượt bắt đầu để lộ ý muốn cạnh tranh với Lan Ninh.

Ai chẳng biết đài truyền hình Lan Ninh có người sau lưng, không chỉ Lan Cửu vung tay mua đài truyền hình tiếp theo, càng chưa bao giờ đầu tư vào cái khác, cả quảng cáo cũng không nhiều, một năm này muốn hỏi trong cảm nhận của người Trung Hoa, đài truyền hình nào hot nhất, đương nhiên toàn bộ đều không do dự sẽ nói là đài truyền hình Lan Ninh, mà trước kia Hoa Tiêu chỉ là một công ty không có danh tiếng gì mà thôi, lúc này lại nói rõ đang lợi dụng Lan Ninh để tuyên truyền, Lan Bưu tức giận đến mức nhiều lần ném nát máy tính ở văn phòng, cuối cùng lộ ra tính côn đồ u ám trong xương, chuẩn bị dọn dẹp tên chủ kia rồi nói tiếp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, Cherry Hoang, Durra Nguyễn, satthuml151, Tiên tử, vi ngôn lục ngạn và 340 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.