Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 

Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

 
Có bài mới 07.07.2016, 00:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 16033 lần
Điểm: 6.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 25
Chương 943: Kéo dài (23)

Editor: Sam Sam

“Ừ.” Hứa Gia Mộc nói thật bình tĩnh, qua một lát, lại nói: “Em nhớ đêm đầu tiên gặp nhau, em đã nói gì với anh không?”

“Em nói, nhìn anh giống như là người hay nhớ chuyện cũ.” Trên mặt anh có chút giễu cợt: “Nếu làm tổn thương một người con gái suốt tám năm, xem như là chuyện cũ, thật sự anh đúng là người có chuyện cũ.”

Nói xong, Hứa Gia Mộc cầm lấy điện thoại trên mặt bàn và chìa khóa xe đứng lên: “Không phải em muốn biết chuyện cũ của anh sao? Đi thôi, anh dẫn em đi xem?”

-

Hứa Gia Mộc đưa cô đến nghĩa trang, anh chỉ vào một tấm mộ không có di ảnh, nói: “Đây là chuyện cũ của anh.”

Vẻ mặt của Dương Tư Tư trở nên kinh ngạc, nhưng cô cũng không nói gì, bởi vì cô biết, tiếp theo anh sẽ nói tất cả.

“Đây là con của anh, một đứa bé ngay cả nó là trai hay gái anh cũng không biết, đã rời khỏi thế giới này rồi.” Qua một lúc, anh mới mở miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm bia mộ, vô cùng dịu dàng, nhưng toàn thân lại toát lên vẻ đau thương.

“Đứa bé này, là của anh và Tống Tương Tư à?” Dương Tư Tư đã ngả bài với anh ở Cẩm Tú viên, cũng chưa nói ra tên của Tống Tương Tư, nhưng hiện tại lại nói ra.

“Đúng.” Hứa Gia Mộc không hề do dự thừa nhận.

“Đứa bé bị làm sao?”

Sau đó Dương Tư Tư nghĩ đến vừa rồi Hứa Gia Mộc nói anh không biết nó là trai hay gái, đã rời khỏi thế giới này rồi, vì thế liền mở miệng hỏi lần nữa: “Là không cẩn thận mất đi à?”

“Không phải không cẩn thận.” Giọng nói của anh nhẹ nhàng, nhưng lại có sự đau khổ, anh vươn tay, nhẹ nhàng sờ vào mộ bia, dường như rất thương tiếc, sau đó mới quay đầu, nhìn cô nói: “Là bị cô ấy phá bỏ.”

Dương Tư Tư bị những lời này của anh làm cho vô cùng xúc động.

Anh kể chuyện cũ với cô, anh chưa bao giờ kể cho ai nghe, vẫn luôn giấu ở trong lòng, lúc này mở miệng nói với người khác, càng giống như tìm được một cơ hội để nói hết tất cả, từng chữ từng từ đều nói ra.

“Trước khi phá bỏ đứa bé này, anh và cô ấy đã ở bên nhau tám năm.”

“Lúc quen cô ấy, cô ấy còn đang học đại học, chưa bước vào giới giải trí, chưa nổi tiếng khắp nơi như bây giờ, chỉ là một cô gái bình thường.”

“Lúc còn nhỏ, anh đã ý thức được, đám cưới của anh phải đặt lợi ích của Hứa thị lên hàng đầu, cũng biết mình không có kết quả gì đối với những cô gái bình thường, cho nên anh chưa từng để tâm yêu đương.”

“Anh và cô ấy cũng không phải yêu đương gì, đúng ra, tám năm đó, cho đến bây giờ anh và cô ấy cũng không phải gọi là quan hệ người yêu.”

“Cô ấy vì năm triệu của anh mà ở bên anh, bởi vì đây chỉ là một giao dịch, anh mới ở bên cô ấy, bởi vì gặp được chia được, sẽ không gặp phiền phức.”

“Nhưng ai cũng không nghĩ đến, mối quan hệ như vậy mà duy trì suốt bảy năm.”

“Lúc đến năm thứ bảy, cô ấy nói muốn chia tay.”

“Nói thế nào, anh ở bên cô ây nhiều năm như thế, từ trước đến nay cô ấy đều nghe lời, đó là lần đầu tiên cô ấy cãi lời anh, anh rất tức giận, nhưng lúc đó anh lại không biết vì sao mình tức giận, cho nên, anh chỉ nghĩ là lòng tự trọng bị xúc phạm nên mới như vậy.”

“Sau đó, anh lại nói với cô ấy, chia tay thì chia tay, em nghĩ tôi níu giữ em sao.”

Chương 944: Kéo dài (24)

            "Anh cho là như vậy, anh sẽ chiếm thế thượng phong, lúc ấy bỏ đi, anh cho là cô ấy sẽ đuổi theo, nhưng mà không có, anh đợi cô ấy thật lâu, cuối cùng anh càng thêm tức giận, xuống lầu lái xe rời đi, anh ở trong xe, càng nghĩ càng tức giận, sau đó bị tai nạn giao thông…”

"Anh hôn mê khoảng 7 tháng mới tỉnh lại, chuyện đầu tiên anh làm khi tỉnh dậy, chính là nhìn điện thoại di động của mình, không có tin nhắn của cô ấy, cũng không có cuộc gọi điện thoại của cô ấy. "

"Chuyện anh sống chết, cũng không có quan hệ gì với cô ấy."

"Sau khi xuất viện, gặp cô ấy, bọn anh buồn bã chia tay."

"Mãi cho đến sau này nhà họ Hứa gặp biến cố, anh lại ở cùng cô ấy.”

"Đó là thời gian u ám và khó khăn nhất của bọn anh, cô ấy yên lặng ở bên cạnh anh.  "

"Thật ra thì những năm này, anh luôn luôn nghĩ, nếu như lúc ấy không có cô ấy, làm sao anh có thể chịu đựng được khoảng thời gian ấy?"

"Em biết không? Mong muốn nhỏ nhoi nhất của anh, anh không muốn lợi ích, anh cũng không muốn làm chủ trên thương trường, anh chỉ muốn cưới cô ấy làm vợ, sống đơn giản qua ngày, thậm chí anh cũng mua chiếc nhẫn muốn cầu hôn cô ấy, nhưng mà, cô ấy lại bỏ đứa bé."

Hứa Gia Mộc rất cẩn thận kể từng chuyện của anh và Tống Tương Tư, Dương Tư Tư vẫn không mở miệng ngắt lời anh, cô không chớp mắt nhìn Hứa Gia Mộc, thấy được sự đau thương trên mặt anh,... Từ lúc này cô mới biết, người đàn ông vẫn luôn tươi cười dịu dàng, vẫn còn có nhiều vẻ mặt như vậy.

"Chuyện cũ của anh và cô ấy, đến đó đã kết thúc, rời xa nhau ba năm, không ai gặp người kia, anh không đi tìm cô ấy, cô ấy cũng không liên lạc với anh, bọn anh không có bất kỳ tiếp xúc nào."

"Chuyện xưa nghe có vẻ, cô ấy tàn nhẫn hơn anh nhiều đúng không?" Hứa Gia Mộc cười một cái: "Thật ra thì anh vẫn luôn nghĩ như vậy, anh cảm thấy cô ấy lạnh lùng vô tình, thậm chí lúc cô ấy trở về Bắc Kinh, anh tình cờ gặp cô ấy, còn bị thái độ lạnh nhạt của cô ấy làm cho tổn thương."

"Khi đó anh đã suy nghĩ, người phụ nữ này hoàn toàn không có tâm, anh cần gì phải nhớ mãi không quên."

"Ngay lúc đó, thật sự anh đã quên đi.”

"Anh muốn kết hôn, muốn tìm một cô gái đơn giản, kết hôn sinh con, an nhàn sống phần đời còn lại."

Dương Tư Tư nghe đến đó, dường như hiểu ra, cô nhẹ giọng hỏi: "Cho nên, đêm đó anh muốn có số điện thoại của em?"

Hứa Gia Mộc gật đầu: "Anh thừa nhận, bởi vì em tên Tư Tư, mới gặp mặt em, nhưng mà anh cũng không xem em là thế thân của cô ấy, bởi vì... Tiềm thức của anh vẫn luôn nói cho anh biết, em không phải cô ấy... Anh hoàn toàn không thể nắm tay, hôn, ôm, thậm chí là chuyện thân mật…”

"Nhưng mà, thật sự anh có ý muốn cùng em kết hôn sinh con, đi hết quãng đường còn lại."

"Thời gian đó, anh vẫn luôn cố gắng từ bỏ sự ảnh hưởng của cô ấy đến anh, không mặc âu phục màu xanh, không ăn rau, không ăn bánh ngọt cô ấy thích... Anh cố gắng thích ứng thói quen của em, sở thích của em..."

"Anh rất muốn quen, nhưng mà... Anh phát hiện, anh không quen được, anh cũng không quên được."

Hứa Gia Mộc nói tới đây, nhẹ nhàng đè tim của mình, bất đắc dĩ cười một cái: "Bởi vì chỗ này, cũng đầy hình ảnh của cô ấy, hoàn toàn không có một vị trí nào cho cho người khác."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.07.2016, 00:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 16033 lần
Điểm: 6.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 63
Editor: Hàn Băng Tâm

Chương 945: Kéo dài (25)

"Đặc biệt là thời gian trước, sau khi anh theo cô ấy trở về quê nhà một chuyến, anh càng không thể cố gắng khiến mình chấp nhận em."

Cánh môi Dương Tư Tư hơi hé ra một chút: "Anh. . . . . . Một thời gian trước, không ở Bắc Kinh, là theo Tống Tương Tư trở về quê nhà của cô ấy?"

"Đúng"

"Cho nên, đêm kia, anh đột nhiên không nói tiếng nào rời khỏi bữa tiệc, thật ra là đi cùng cô ấy?"

"Ừ." Hứa Gia Mộc biết mình thẳng thắn như vậy rất tổn thương người ta, nhưng anh vẫn thẳng thắn với cô ta, bởi vì từ lúc đầu anh mở miệng muốn số điện thoại của cô ta, anh đã tổn thương cô ta, hiện tại việc duy nhất anh có thể làm, chính là không lừa dối cô ta, đây là tôn trọng anh dành cho cô ta.

"Vậy em gọi điện thoại cho anh, nói gặp ở Bắc Kinh, anh nói được, còn nói có chuyện muốn nói với em, kỳ thật là vì nói tách ra với em?"

"Đúng" Hứa Gia Mộc nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Nước mắt Dương Tư Tư rốt cuộc không nhịn được rơi xuống: "Anh không phải là kết thúc với cô ấy, chuẩn bị bắt đầu cuộc sống mới sao? Tại sao anh lại đổi ý? Là bởi vì quay lại với cô ấy sao?"

"Không phải." Hứa Gia Mộc lắc đầu một cái, trong đầu thoáng qua lời ba Kiều nói với mình trước khi hấp hối, vẻ mặt của anh trở nên có chút hoảng hốt: "Là bởi vì anh phát hiện, từng ấy năm tới nay, làm tổn thương đối phương trước nhất không phải cô ấy, mà là anh."

Dương Tư Tư chớp đôi mắt ướt sũng, nhìn Hứa Gia Mộc không lên tiếng, chờ câu nói tiếp theo của anh.

"Cô ấy theo anh tám năm, từ mười chín tuổi đến hai mươi bảy tuổi, thời gian tươi đẹp nhất của người phụ nữ đều dành cho anh, trong tám năm đó, cô bỏ học anh không biết, cô ngã bệnh anh không biết, cô bị thương anh không biết, cô ở tổ diễn kịch bị người ta khi dễ anh vẫn không biết, cô mừng năm mới một mình anh cũng không biết, thời điểm cô gọi điện thoại tìm anh anh không có nhận. . . . . ."

"Tám năm, 3000 ngày 3000 đêm, vậy mà anh hoàn toàn không biết gì về cô ấy."

"Cách tổn thương một người nhất, không phải là nói lời khó nghe với người ấy, không phải làm mất đứa con của người ấy không cần người ấy, mà là coi thường."

"Anh hoàn toàn coi thường cô ấy tám năm."

"Cô ấy dành cho anh thời gian và cơ hội tám năm, chờ anh trân trọng cô ấy, nhưng cho tới bây giờ anh chưa từng nghĩ qua muốn trân trọng."

"Thậm chí, trong tám năm kia, anh chưa từng quan tâm cô ấy, chưa từng cho cô ấy chút ấm áp, thậm chí ngay cả vui vẻ anh cũng chưa cho cô ấy. . . . . ."

"Em biết không? Anh từng xách túi cho em, ôm bờ vai của em để em khỏi bị xe đụng, ở chỗ nhiều người anh che chở em trong lòng, em tới kinh nguyệt anh làm một ly trà gừng nóng cho em, em muốn uống sữa, dưới mùa hè chói chang anh chạy ra ngoài mua cho em, em muốn như thế nào anh đều làm như thế ấy cho em, nhưng mà, em biết không? Những chuyện này, trong tám năm kia, anh chưa từng làm một việc cho cô ấy."

"Ưu tú cùng không thể soi mói của anh bây giờ, đều là Tống Tương Tư thay đổi."

"Nếu như không có cô ấy, thì không thể có Hứa Gia Mộc chu đáo tỉ mỉ như bây giờ."

"Cô ấy dùng thời gian tám năm, biến anh thành bộ dáng hiện tại. . . . . ." Hốc mắt Hứa Gia Mộc khẽ biến đỏ: "Em bảo anh làm sao có thể yên tâm thoải mái dùng những gì cô ấy ấy dạy anh, đi đối tốt với một người phụ nữ khác?"

"Cho nên. . . . . ." Giọng nói của Hứa Gia Mộc, trở nên có chút yếu ớt: "Thật xin lỗi, anh thật sự  không có cách nào tiếp tục cùng em nữa. . . . . ."

Bởi vì. . . . . . Là cô làm thay đồi anh trở nên tốt, cho nên những thứ này được, cũng chỉ có thể thuộc về một mình cô.

Dương Tư Tư nhìn Hứa Gia Mộc, hồi lâu vẫn không lên tiếng.

Chương 946: Kéo dài (26)

Thành thật mà nói, thời điểm cô ta nhìn thấy Hứa Gia Mộc viết xuống giấy ba chữ "Tống Tương Tư" này, phản ứng đầu tiên của cô ta là có chút sụp đổ.

Cô ta không dám nói, cô ta yêu anh cỡ nào, càng có thể nói, đàn ông ưu tú như anh, bất kỳ phụ nữ nào thấy, cũng sẽ động lòng.

Cho nên, lúc cô nhìn đầu ngọn bút của anh từng chữ "Tống Tương Tư" tiếp tục hiện lên, đáy lòng cô ta thật sự nổi lên co8n đau bị một đao sắc bén đâm vào.

Khi cô ta biết tất cả mật mã của anh, đều là sinh nhật của Tống Tương Tư thì cô ta có chút tức giận.

Tức giận, bị anh xem như thế thân.

Nhưng nghe xong chuyện xưa của anh, những tức giận kia, liền tiêu tan dần hầu như không còn.

Cô ta không phải là bị tình yêu của bọn họ cảm động, cô ta đã từng thấy tình yêu đẹp nhất, là tình yêu của Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo, thầm mến của tuổi trẻ, cuối cùng gần nhau, đơn độc nhìn như vậy, cũng khiến người ta cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.

Cô ta là bị thẳng thắn của Hứa Gia Mộc làm rung động, mặc dù những lời thẳng thắn của anh khiến người ta rất đau đớn, nhưng lại dễ chịu hơn lời nói dối đường hoàng, huống chi, anh không có giống như một số kẻ có tiền bỏ rơi phụ nữ, đưa tiền, cho nhà, cho xe.

Mặc dù anh làm thương tổn cô ta, nhưng vậy mà anh lại cho cô ta tôn trọng.

Buồn sao? Có chút buồn.

Nhưng mà, Dương Tư Tư mở trừng hai mắt, lại nhẹ nhàng nở nụ cười, cô ta hít sâu một hơi, cố gắng để giọng nói của mình nghe rất thoải mái vui vẻ: "Gia Mộc, mặc dù không thể cùng với anh, em có chút buồn, cũng có chút hơi mất mác, nhưng mà, em vẫn rất vui mừng, anh không dùng một câu đuổi em, mà như vậy có kiên nhẫn thẳng thắn tất cả với em."

"Không phải có câu chia tay trong vui vẻ sao? Trước khi chia tay, chúng ta có thể ăn chung một bữa cơm cuối cùng hay không?"

Hứa Gia Mộc không có cự tuyệt Dương Tư Tư, lái xe chở cô ta trở về trong thành phố, tìm câu lạc bộ tốt nhất ăn bữa trưa.

Ăn cơm trưa xong, đã là ba giờ chiều, từ trong câu lạc bộ ra ngoài, Hứa Gia Mộc mở miệng hỏi: "Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."

"Không cần." Dương Tư Tư cười.

Hứa Gia Mộc cũng không miễn cưỡng, đặc biệt thân sĩ giúp Dương Tư Tư gọi một chiếc taxi, trước khi Dương Tư Tư lên xe taxi, vẫn mở miệng hỏi một câu: "Anh có nghĩ muốn quay lại với Tống Tương Tư hay không? Cứ bỏ qua như vậy, rất đáng tiếc."

Nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt ôn hòa của Hứa Gia Mộc, khẽ ngưng một chút, sau đó liền nhếch môi: "Ngày mai cô ấy phải về nước Mỹ rồi."

Hơn nữa lúc nói những lời này, trên mặt Hứa Gia Mộc không nhìn ra bất kỳ thay đổi đau khổ và buồn bã lớn nào, nhưng Dương Tư Tư vẫn thấy được nặng nề cô đơn khi anh rũ mắt xuống.

"Cũng đã từ chối em, tại sao không đi giữ cô ấy lại?"

Hứa Gia Mộc trầm mặc thật lâu, mới mở miệng, giọng nói rất khàn khàn: ". . . . . . Cô ấy kết hôn rồi."

Cho nên, anh biết rõ không thể cùng người phụ nữ kia, nhưng cũng không muốn tìm người cùng mình đi hết quãng đường còn lại?

Anh mới chỉ ba mươi tuổi, cách lúc chết mấy chục năm, năm tháng dài đằng đẵng như vậy, một mình cô độc trải qua. . . . . . Suy nghĩ một chút, cũng khiến người ta đau lòng.

"Vậy sau này anh định như thế nào?"

Hứa Gia Mộc ngẩng đầu lên, nhìn trời một chút, không lên tiếng.

Có lẽ ngay cả chính anh, hiện tại cũng không biết sau này nên ra sao?

Mặc dù Hứa Gia Mộc và Dương Tư Tư tách ra thoải mái như vậy, nhưng trong lòng của cô ta tuyệt không thoải mái, thậm chí lúc cô ta ngồi lên xe taxi, cô ta liền bắt đầu rơi nước mắt.

Kỳ quái, rõ ràng chỉ mới quen biết một tháng, làm sao lại buồn như vậy chứ?
Chương 947: Kéo dài (27)

Một tháng, có thể có tình cảm sâu năng bao nhiêu, lòng của cô ta, làm sao lại đau như vậy chứ?

Dương Tư Tư càng nghĩ, nước mắt rơi càng nhiều, cuối cùng, cô ta khóc nức nở không ngừng.

Xe taxi dưới ánh mặt trời chiếu trên đường phố, chạy thật nhanh, tài xế taxi xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Dương Tư Tư nhiều lần, cuối cùng rút một tờ khăn giấy đưa tới trước mặt cô ta: "Thất tình hả?"

"Uhm." Dương Tư Tư lập tức khóc ra tiếng: "Dạ, thất tình."

Nói xong, Dương Tư Tư liền "Oa" một tiếng, khóc rống lên, vừa khóc, vừa hướng tài xế taxi, thao thao bất tuyệt nói: "Rõ ràng là anh ấy tổn thương tôi, nhưng bây giờ tôi lại không hận anh ấy, thậm chí còn cảm thấy có chút đau lòng cho anh ấy."

"Thật ra thì tôi không phải là Thánh mẫu gì, người khác phụ tôi...tôi thật rất muốn khiến anh ấy xui xẻo hơn tôi, càng buồn hơn tôi, nhưng mà, thật là kỳ quái, tôi vậy mà rất muốn anh ấy hạnh phúc, tôi vừa nghĩ tới sau này anh ấy một mình như vậy, tôi cảm thấy mình đặc biệt khó chịu. . . . . ."

Dương Tư Tư lau khăn giấy đến khi đỏ bừng lỗ mũi, quay đầu nhìn về tài xế taxi: "Bác tài, tôi hỏi bác, nếu quả thật thích một người, có phải thật sự vậy sẽ muốn anh ấy trải qua tốt hơn hay không?"

"Trước kia tôi vẫn cho là, những lời này đều là văn bản viết trên giấy, nhưng mà, bây giờ tôi thật sự hy vọng anh ấy có thể sống tốt."

"Bác tài, bác nói làm sao lại không có tiền đồ như vậy chứ?"

"Bác tài, bác nhìn tôi chỗ nào không tốt, tại sao anh ấy lại không thích tôi?"

"Bác tài, anh ấy nhất định sẽ hối hận hiện tại không cùng tôi, đúng không?"

"Bác tài, thật ra thì tôi tên là Dương Tư Tư, không phải tư trong tương tư."

"Ô ô ô ô. . . . . . Bác tài tôi không đến bệnh viện, bác có thể đổi tuyến đường đưa tôi đến tòa nhà EX được không?"

Xế chiều hôm nay là lần quay chụp cuối cùng của Tống Tương Tư, kết thúc hơi trễ, cô đi ra từ tòa nhà EX, đã là tám giờ đêm, sắc trời bên ngoài đã tối.

Giang Ly Thành ở nhà cùng Tiểu Hồng Đậu, lúc anh ta đón Tiểu Hồng Đậu từ nhà trẻ, lái xe đi, cho nên Tống Tương Tư không thể làm gì khác hơn là đứng ở ven đường chờ taxi.

Đoạn đường ở tòa nhà EX có chút vắng vẻ, Tống Tương Tư đứng một hồi lâu, mới gọi được một chiếc xe, cô vừa ngồi vào trong xe, còn chưa báo ra bốn chữ "nhà trọ Tô Uyển" với tài xế, cửa xe liền bị kéo ra, có một người đi vào ngồi, chiếm trước một bước mở miệng nói: "Bác tài, đến mộ viên Tây Giao."

"Bác tài, tôi muốn đến nhà trọ Tô Uyển. . . . . ." Tống Tương Tư còn chưa nói hết, liền thấy rõ nhan sắc người ngồi bên cạnh mình.

Dương Tư Tư.

Bạn gái của Hứa Gia Mộc.

Cô ta tới nơi này làm gì?

Mi tâm của Tống Tương Tư cau lại, không nói gì.

Tài xế taxi không lái xe, mà hỏi một câu: "Hai người các cô là cùng nhau sao?"

"Vâng" Dương Tư Tư trả lời, nói lại một lần: "Đến mộ viên Tây Giao."

Tòa nhà EX cách công viên Tây Giao cũng không xa, khoảng một tiếng đã đến.

Dương Tư Tư bảo tài xế taxi dừng ở cửa sau của công viên, sau đó liền xuống xe, mở cửa xe, nhìn Tống Tương Tư đang ngồi rất nhàn nhã bên trong, mở miệng hỏi: "Không xuống xe sao?"

Ứớc chừng hơn một phút, Tống Tương Tư mới xuống xe: "Dương tiểu thư, xin hỏi cô dẫn tôi tới nơi này, làm cái gì?"

"Thật ra thì tôi không muốn đưa cô tới nơi này một chút nào, nhưng tôi lại muốn dẫn cô tới nơi này, dứt khoát tôi liền dẫn cô tới nơi này." Dương Tư Tư nói hết sức luẩn quẩn quanh miệng.

Chương 948: Kéo dài (28)

Dương Tư Tư và Tống Tương Tư trầm mặc đi vào mộ viên, lúc đi lên đường núi, Dương Tư Tư mở miệng nói: "Tôi không còn quan hệ gì với Gia Mộc nữa rồi."

Tống Tương Tư vẻ mặt dừng một chút, không nói gì.

Dương Tư Tư nhìn thẳng ngay con đường phía trước, từng bước chân đạp lên bậc thang, lên trên: "Chính là hôm nay."

Tống Tương Tư đi theo sau lưng Dương Tư Tư, vẫn không lên tiếng.

"Lúc ấy tôi tìm anh ấy giúp tôi thiết kế chữ ký, kết quả anh ấy viết tràn đầy từ Tống Tương Tư, sau đó anh ấy liền đề xuất tách ra với tôi."

Cổ họng Tống Tương Tư căng thẳng.

"Tối hôm qua khi anh ấy về nhà, uống say không còn biết gì, tôi díu anh ấy về nhà, anh ấy nhập mật mã không đúng, cuối cùng là anh ấy nói cho tôi biết mật mã, 0513, sau đó tôi thử mật mã trên điện thoại di động và máy tính của anh ấy, đều là 0513." Dương Tư Tư vừa nói, vừa bước lên phía trước một bước, cô ta cảm thấy giọng nói của mình có chút nhanh, giống như tùy lúc cũng có thể khóc lên: "Nếu như tôi nhớ không lầm, Tống tiểu thư, sinh nhật của cô, chính là 0513 đi?"

Tống Tương Tư có chút kinh ngạc, bước chân đi theo dừng một chút.

Dương Tư Tư lại không có nửa điểm muốn dừng bước, tiếp tục leo lên núi, miệng cũng không có ý muốn dừng: "Lần đầu tiên Gia Mộc mời tôi ăn cơm, đưa tôi đến một quán chuyên về nấm, anh ấy nói, đó là quán anh ấy thích nhất."

Tống Tương Tư nghe thấy giọng nói của Dương Tư Tư, lại bước tiếp, đuổi theo cô ta, nhưng đáy lòng của cô, cũng đã bắt đầu rung động.

Quán ăn gia đình chuyên về nấm kia, là cô giới thiệu cho anh, lần đầu tiên đến, anh cảm thấy những thức ăn kia mùi vị là lạ, dáng vẻ ghét bỏ, khi nào thì, biến thành anh thích nhất?

"Tối hôm qua Gia Mộc uống rượu say, thời điểm nằm ở trên giường, vẫn nói mê, anh ấy nói, Tư Tư, anh phải tìm thâm một người nữa từ đâu?"

"Tư Tư, đừng đi, ở lại với anh."

"Tư Tư, em đã nói em sẽ cùng với anh, đừng bỏ anh lại."

Dương Tư Tư nói tới chỗ này, trong lúc bất chợt xoay người, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư cách mình khoảng năm mét, nói tiếp: "Tôi cho là anh ấy gọi là tôi, nhưng càng về sau, tôi mới biết, thì ra là Tống Tương Tư. . . . . ."

Dương Tư Tư kéo dài lời nói, xoay người đi, đi về phía trước dùng sức bước vài bước, sau đó thì dừng lại, chỉ vào một bia mộ nói: "Đến đây, chính là chỗ này."

Tống Tương Tư buồn bực nhìn Dương Tư Tư một cái, đứng tại chỗ không động.

Dương Tư Tư chỉ vào bia mộ: "Cô qua xem một chút, cô nên biết tất cả mọi thứ."

Tống Tương Tư đứng tại chỗ một lát, mới cất bước đi lên trước.

Lúc này đêm khuya, mộ viên tối đen như mực, cô căn bản không nhìn thấy chữ trên bia mộ, cô móc điện thoại di động ra, mở đèn pin.

Cô nhìn thấy trên bia mộ không có hình, mi tâm cô nhăn lại, liền quay đầu nhìn Dương Tư Tư đứng sau lưng, lại thấy trên mặt cô gái đã treo đầy nước mắt.

Tống Tương Tư không lên tiếng, lần nữa quay đầu trở lại, tiếp tục quét đèn pin qua bia mộ cẩm thạch, quét đến phía dưới góc bên phải, cô nhìn thấy năm chữ: cha Hứa Gia Mộc.

Trong nháy mắt, giống như là có đồ vật gì đó, dùng sức đánh trúng trái tim của cô, khiến cho toàn thân cô lắc lư, sau đó đầu óc trống rỗng, trái tim cũng ngưng đập theo.

Qua khoảng 3 phút, trong đầu Tống Tương Tư mới đem năm chữ này, trở về chỗ cũ.

Cha Hứa Gia Mộc.

Cha Hứa Gia Mộc.

Cha Hứa Gia Mộc.

Đây là Hứa Gia Mộc làm cho đứa bé đã mất của cô, lập bia mộ sao?

Chương 949: Kéo dài (29)

Cô nhớ, lúc anh nhìn thấy chữ sanh non, tức giận như thế, đập nát đồ trong nhà, dáng vẻ kia, hận không thể bóp chết cô.

Anh còn nói với cô, từ nay về sau, không có quan hệ, sau đó cứ như vậy nhẫn tâm xoay người bỏ đi.

Lúc ấy cô liền nghĩ, anh và cô cuối cùng kết thúc rồi. . . . . .

Cô cũng cho là, anh và cô cứ như vậy kết thúc.

Thế nhưng phía dưới bia mộ, có ghi ngày tháng, rõ ràng là ngày tháng ba năm trước.

Điều này nói rõ, ba năm tới nay, Hứa Gia Mộc vẫn chưa quên đứa bé bị cô phá?

Mặc dù đứa bé kia, cô cũng không có thật sự phá nó, nhưng lúc cô nhìn thấy bia mộ này, nước mắt vẫn không cầm được rơi xuống.

Cô ở nước Mĩ một thân một mình sinh hạ Tiểu Hồng Đậu, mặc dù Giang Ly Thành rất thích Tiểu Hồng Đậu, nhưng cuối cùng không phải là cha ruột, tình thương chân chân chính chính của cha, Tiểu Hồng Đậu hai năm rưỡi tới nay, chưa hưởng thụ qua chút nào, lúc cô ở đêm khuya yên tĩnh, vẫn còn cảm thấy khổ sở và tiếc nuối.

Hiện tại cô mới biết. . . . . . Thật ra thì, cha của Tiểu Hồng Đậu, chưa bao giờ thiếu, Hứa Gia Mộc vẫn nhớ, nhớ, nhớ . . . . . .

"Anh ấy nói, rất muốn dẫn cô đến xem một chút từ trước, như vậy cô sẽ biết, sự xuất hiện của cô, rốt cuộc thay đổi anh ấy như thế nào."

"Anh ấy còn nói, cô dùng thời gian tám năm, mới biến anh ấy thành Hứa Gia Mộc tốt đẹp như bây giờ, làm sao anh ấy có thể yên tâm thoải mái dùng những thứ cô dạy anh ấy, đi đối tốt với một người phụ nữ khác?"

Dương Tư Tư nghĩ thầm, mình cũng khóc một buổi chiều, làm sao bây giờ thời điểm nói mấy lời này với Tống Tương Tư, còn đau lòng muốn chết như vậy?

Thật gay go a. . . . . . Cô ta giống như thật sự thích Hứa Gia Mộc. . . . . . Mặc dù mới một tháng ngắn ngủi, mặc dù anh liều mạng để cô đi vào cuộc sống của anh cũng không đi vào, cô không muốn khiến anh đi sâu vào cuộc đời của mình như vậy. . . . . .

"Còn có, anh ấy còn nói, ban đầu anh ấy mua chiếc nhẫn về nhà chuẩn bị cầu hôn cô, kết quả cô lại khiến con của anh sanh non. . . . . ."

Cho nên, Hứa Gia Mộc thật sự yêu cô, thật sao? Người đàn ông cô yêu nhiều năm như vậy, là yêu cô. . . . . .

Trong nháy mắt Tống Tương Tư, nước mắt rơi như mưa.

"Tôi xuống chân núi chờ cô." Dương Tư Tư lui về phía sau hai bước, sau đó cũng không quay đầu lại xoay người chạy xuống núi.

Đợi một chút đến khi không nghe được tiếng bước chân của Dương Tư Tư, Tống Tương Tư mới khóc thành tiếng.

Tối nay không gió, trong mộ viên an tĩnh không có chút động tĩnh nào, chỉ có tiếng khóc của Tống Tương Tư có thể nghe rõ ràng.

Người coi mộ, từ dưới đỉnh núi, nghe thấy tiếng khóc nhịn không được dừng bước chân, chiếu chỗ Tống Tương Tư ngồi xỗm, thấy mộ bia đó không có hình, sau đó liền bừng tỉnh hiểu ra lầm bầm lầu bầu một câu: "Thì ra là cái mộ bia này."

Tống Tương Tư khẽ ngẩng đầu lên, tùy tiện lau nước mắt trên mặt, nghiêng đầu.

Người coi mộ là một ông lão, nhìn qua tuổi tác hơi lớn: "Cái mộ này, là cái mộ không, chỉ có một người đàn ông thường xuyên tới đây, cô chính là người ngoài tôi thấy trừ người đàn ông kia, người ngoài đầu tiên đến đây, người đàn ông kia mỗi lần tới đây, cũng sẽ nán lại ở nơi này thật lâu, một mình lầm bầm lầu bầu không biết thao thao bất tuyệt cái gì, còn có. . . . . . Tôi đã thấy một lần người đàn ông kia khóc với bia mộ này. . . . . . Nói cái gì, nhớ mẹ. . . . . . Ai, tuổi tác cao, lỗ tai không còn dùng được, nghe không phải đặc biệt rõ ràng. . . . . ."

Người coi mộ vừa nói, vừa lắc đầu, đi xuống núi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.07.2016, 00:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 16033 lần
Điểm: 6.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 66
Editor: Ngoc Tuyen

CHƯƠNG 950: DÂY DƯA (30)

Một đêm này, Tống Tương Tư một mình đứng ngây ngốc trước mộ bia thật lâu, mới xuống núi.

Dương Tư Tư ngồi trong xe taxi cùng bác tài xế trò chuyện trên trời dưới đất, đang đợi cô, thấy cô từ công viên nghĩa trang đi ra ngoài, Dương Tư Tư vẫn ở trong xe, mở cửa xe ra giúp cô.

Trên đường trở về thành phố, Dương Tư Tư và Tống Tương Tư đều không hề nói chuyện với nhau, trong xe taxi rất yên ắng, chỉ nghe tiếng rít của gió không ngừng vang lên khi xe chạy vun vút qua.

Trước khi xe taxi lái vào Ngũ Hoàn, Dương Tư Tư mở miệng ý bảo bác tài xế dừng xe lại bên đường.

Xe dừng lại, Dương Tư Tư mở ví tiền, muốn trả tiền, mà người đang ngồi ở một bên vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ không động đậy chút nào – Tống Tương Tư bỗng mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn: “Để tôi đi.”

Dương Tư Tư cũng không khách khí, khóa lại ví tiền, bỏ vào trong túi xách, nói một câu “Cám ơn”, liền đẩy cửa xe ra.

Trước khi đóng cửa lại, Dương Tư Tư do dự một lát, nhưng vẫn mở miệng nói với Tống Tương Tư: “Vốn tôi không nên nói với cô điều này, bởi vì Gia Mộc nói với tôi, cô đã kết hôn, nhưng tôi cũng nghĩ đến, anh ấy biết rõ sẽ không chung sống cùng cô, nhưng sao cũng không muốn tìm ai đó cùng mình đi hết quãng đời còn lại? Tôi thật cảm thấy đau xót…….”

Dương Tư Tư nói đến đây, hốc mắt bỗng dưng đỏ lên, cô nghĩ đây có lẽ là cả cuộc đời cô, cũng có một lần, sau khi bị người làm tổn thương, đối với anh cũng không oán không hối chi cả.

Dương Tư Tư nhếch môi cười với Tống Tương Tư, giọng nói chậm rãi nhẹ nhàng nói một câu “Tạm biệt”, cô nhanh chóng đóng cửa xe, xoay người rời đi, nước mắt từ khớ mắt cũng từ từ dần tuôn rơi xuống.

Tống Tương Tư vốn định bảo bác tài xế lái xe đưa mình trở về khu nhà ở Tô Uyển, cuối cùng lại đánh hai vòng đến một khu chung cư cũ.

Quán ăn chuyên nấm vẫn chưa đóng cửa, bên trong chỉ có một bàn có khách đang dùng bữa, bàn đó người ta đang uống rượu, giọng nói có chút lớn tiếng.

Cô chủ quán vẫn còn nhớ rõ Tống Tương Tư, thấy cô rất là vui mừng, dẫn cô đến ngồi một góc nhỏ bên trái khá yên ắng.

Lúc cô chủ quán đưa đến thực đơn, không nhịn được mở miệng nói ra một câu: “Cô và ngài Hứa đã qua nhiều năm, khẩu vị cũng không thay đổi nha, mỗi lần anh ta đến chỗ này đều chọn những món ăn này.”

Tống Tương Tư tất nhiên biết được ngài Hứa trong lời nói của cô chủ quán chính là Hứa Gia Mộc, vẻ mặt cô có chút biến đổi, im lặng trong chốc lát, hỏi: “Anh ta thường hay đến chỗ này ăn sao?”

“Thường hay đến lắm.” Cô chủ quán viết xong thực đơn, cười tít mắt nói: “Thường thường thì một tuần sẽ tới đây một lần, hơn nữa mỗi lần đều chỉ một mình, nhìn chung lại thường thích gọi hai phần ăn, để đối diện trước mặt anh ta, lại thường gắp thức ăn trong cái đĩa rau đó.”

“Ha……” Tống Tương Tư kéo môi cười cười, không nói gì.

Cô chủ quán cầm thực đơn xoay người rời đi.

Bởi vì khách trong tiệm khá ít, làm món ăn lên rất nhanh.

Những món ăn đó vẫn là mùi vị xưa, một chút cũng không thay đổi, nhưng Tống Tương Tư lại khó có thể nuốt trôi xuống được, cuối cùng dường như tất cả đều không có động qua, liền tính tiền rời khỏi.

Lúc này đã là mười giờ đêm, nhưng Tống Tương Tư không đón xe về nhà, mà là đi dạo lanh quanh lung tung trên đường phố.

Quán ăn chuyên nấm cách khu vực thương mại rất gần, đợi đến Tống Tương Tư đi đã thấm mệt, mới phát hiện đường phố đối diện, chính là tòa nhà công ty Hứa thị (công ty nhà họ Hứa).

Tống Tương Tư ngẩng đầu nhìn rất lâu, mới đếm đến được chỗ phòng làm việc của Hứa Gia Mộc, đèn vẫn sáng, nhưng bởi vì quá cao, cô thật không thể nhìn thấy rốt cuộc bên trong là hình ảnh như thế nào.

CHƯƠNG 951: KẾT CỤC (1)

Tống Tương Tư đứng yên tại chỗ, đợi không biết qua bao lâu, cuối cùng phòng làm việc của Hứa Gia Mộc cũng tắt đi, sau đó qua khoảng năm phút, cô nhìn thấy hình dáng Hứa Gia Mộc từ tòa nhà nhà họ Hứa đi ra.

Bảo vệ đưa chìa khóa xe cho anh, thuận thế giúp anh mở cửa xe ra, anh khom người ngồi xuống, xe rất nhanh đã khởi động rời khỏi.

Đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng xe của Hứa Gia Mộc, Tống Tương Tư vẫn còn ngây ngốc đứng đó không nhúc nhích, cho đến khi di động trong túi xách reo vang, cô mới chợt tỉnh lại.

Người gọi tới là Giang Ly Thành, hỏi cô tại sao vẫn chưa về nhà.

Lúc Tống Tương Tư cúp điện thoại, thuận thế liếc mắt xem giờ, đã 0 giờ 15 phút sáng rồi, cô thế nhưng đã đứng ngây ngốc ở đây hai giờ rồi, mà hai giờ này, cô chỉ được nhhìn thấy bóng dáng của anh trong mười mấy giây.

Còn khoảng mười ba tiếng nữa, cô phải trở về Mỹ.

Trước đó, cuối cùng cô cũng thấy được mặt của anh, mặc dù là nhìn thấy từ rất xa, nhưng mà cũng xem như một chuyện rất đáng vui mừng rồi, không phải sao?

Lúc Tống Tương Tư trở về khu nhà Tô Uyển, đã là sắp 1 giờ sáng rồi, Giang Ly Thành ngồi trên ghế salon cũng đang lim dim mắt, anh nghe tiếng mở cửa, lập tức tỉnh lại, nhìn Tống Tương Tư một thân mệt mỏi, mày khẽ chau: “Sao về nhà trễ thế này? “

“Không có gì.” Vẻ mặt Tống Tương Tư khá bình tĩnh, lắc lắc đầu, đi về phía phòng ngủ, đẩy cửa ra, liếc mắt nhìn Tiểu Hồng Đậu đang say ngủ trên giường, lặng lẽ đóng cửa lại: “Hôm nay thật xin lỗi, đã làm phiền anh ở đây cùng Tiểu Hồng Đậu lâu như thế.”

“Không có chi.” Giang Ly Thành ôm áo khoác, đứng lên, dáng vẻ chuẩn bị rời khỏi đây, lúc anh đi đến trước cửa nơi thay giày, bỗng hỏi một câu: “Hành lý của em đã thu dọn xong rồi chưa?”

“Xong rồi.” Vẻ mặt Tống Tương Tư bình thản gật đầu một cái.

“Vậy ngày mai, 11 giờ, anh sẽ đến đón em và Tiểu Hồng Đậu.”

Tiễn Giang Ly Thành xong, cả người Tống Tương Tư mệt mỏi ngồi trên ghế salon, cô nhìn ánh đèn leo lét ngoài cửa sổ, chỉ là cảm thấy tâm sự cảu mình quá nặng nề làm mình không thể hít thở dễ dàng.

Cả đêm dường như Tống Tương Tư đều không sao ngủ được, chưa đến bảy giờ sáng Tiểu Hồng Đậu đã tỉnh lại, cô và Tiểu Hồng Đậu ăn bữa sáng, cùng bé chơi một lát, sau đó cũng bắt đầu sắp xếp hành lý.

Trở về nước cũng chỉ hơn một tháng thôi, thế nhưng đồ đạc không biết từ lúc nào đã mua nhiều đến vậy, chứa đầy ba vali hành lý, mới sắp xếp ổn thỏa xong.

11 giờ, Giang Ly Thành rất đúng giờ đến gõ cửa, trước tiên anh mang mấy vali hành lý xuống, sau đó mới lên ôm Tiểu Hồng Đậu.

Đường đi đến sân bay rất rộng rãi thông thoáng, mười một giờ bốn mươi, đã tới sân bay, sau đó sẽ làm thủ tục đăng ký và gửi vận chuyển hành lý, lúc trước khi qua cửa kiểm soát an ninh, Tống Tương Tư nắm chặt vé máy bay, lui ra sau liếc mắt nhìn quanh, giống như đang vùng vẫy với cái gì đó.

“Tương Tư? Tương Tư?” Giang Ly Thành đã qua cửa kiểm soát, thấy Tống Tương Tư đứng một chỗ không di chuyển, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: “Nghĩ gì thế?”

Tống Tương Tư bừng tỉnh lại, nhìn Giang Ly Thành lắc lắc đầu, đưa lên hộ chiếu, thẻ căn cước và vé máy bay.

Kể từ ngày hôm qua Tiểu Niên Cao về nhà, gương mặt chính là buồn buồn không vui, cơm tối cũng không ăn mấy, sớm đã nhanh đi tới phòng đồ chơi, mặc cho Kiều An Hảo và vú Trần dụ dỗ thế nào, cũng vẫn không nói tiếng nào mà ở đó lầm lũi xếp gỗ.

Ngày hôm sau Tiểu Niên Cao cũng không giống như bình thường, tỉnh dậy từ rất sớm, đi đập cửa phòng ngủ Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên, gọi bọn họ rời giường đưa mình đi đến nhà trẻ.

CHƯƠNG 952: KẾT CỤC (2)

Sáng sớm Hứa Gia Mộc đưa Tiểu Niên Cao đến nhà trẻ, trên đường đi Tiểu Niên Cao vẫn là dáng vẻ lầm lì không vui kia.

Đổi lại mấy ngày trước, Hứa Gia Mộc nhất định sẽ trêu chọc đùa giỡn với Tiểu Niên Cao, nhưng hôm nay là ngày Tống Tương Tư đi về Mỹ, đừng nói là đùa giỡn với Tiểu Niên Cao, ngay cả chính anh lúc đi trên đường, thỉnh thoảng cũng có chút hoảng hốt.

Đến cửa nhà trẻ, Tiểu Niên Cao cầm cặp sách, nói một câu “Chú, tạm biệt”, liền tự nhiên đẩy cửa ra ngoài.

Lúc Hứa Gia Mộc ôm Tiểu Niên Cao xuống xe, thấy trên chỗ ngồi lúc trước có một hộp trái cây, bên trong có một quả táo màu đỏ rất lớn, Hứa Gia Mộc cất tiếng nhắc: “Quả tảo của con nè, đừng quên.”

Tiểu Niên Cao nhìn Hứa Gia Mộc, nói với giọng điệu buồn buồn ủ rũ, “Chú à, quả táo này là con cố ý để quên trên xe.”

“Vì sao?”

Trong nháy mắt bả vai Tiểu Niên Cao lại chùng xuống, dùng vẻ mặt buồn bực khổ sở nói: “Bởi vì quả táo này là con mang cho Tiểu Hồng Đậu, nhưng kể từ ngày hôm nay, em ấy và ba mẹ em ấy phải về nước Mỹ rồi……”

Khi Hứa Gia Mộc nghe Tiểu Niên Cao nói ra câu nói cuối cùng, sắc mặt trong nháy mắt cũng trở nên trắng nhợt, tay đang nắm chìa khóa, sức lực cũng tăng lên.

Tiểu Niên Cao không nhìn thấy sự khác thường của Hứa Gia Mộc, vẻ mặt ưu buồn lắc lắc đầu, cũng thở dài một hơi, cầm cặp sách , đi vào trong nhà trẻ.

Hứa Gia Mộc ngồi thừ người trong xe khoảng nửa giờ, mới nổ máy xe đi đến công ty.

Cho đến buổi trưa, thoạt nhìn Hứa Gia Mộc cũng chẳng khác biệt gì so với bình thường, đi họp, xử lý tài liệu, đợi đến lúc hết bận bịu, bất chợt thư ký nói: “Tổng giám đốc Hứa, bây giờ cũng đã mười hai giờ rưỡi trưa rồi, xin hỏi bữa trưa anh muốn ăn món gì?”

“Mười hai giờ rưỡi rồi sao?” Hứa Gia Mộc lẩm bẩm nói nhỏ thời gian một lần, sau đó người cũng im lặng không lên tiếng nữa.

Thư ký đợi một lúc lâu, vẫn không thấy anh lên tiếng, nên đặt bữa trưa đã đặt tốt lên bàn làm việc của anh, âm thầm rời khỏi không lên tiếng.

Hứa Gia Mộc giống như bị người điểm huyệt đạo vậy, ngồi một chỗ rất lâu trên đấy mà không nhúc nhích, qua một lát sau, mới liếc nhìn số giờ hiện ở góc phải màn hình vi tính, đã 1 giờ rồi, chuyến bay Tống Tương Tư đã bay rồi.

Hứa Gia Mộc quay đầu, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, đáy mắt nhuộm đầy nỗi cô đơn, rất lâu sau, anh mới từ từ nhắm mắt lại, nằm trên bàn.

Chớp mắt đã trở về Mỹ nửa tháng rồi, tất cả Tống Tương Tư đều tốt, mấy ngày này cùng với những tháng ngày chưa trở về Trung Quốc trước kia cũng không có gì khác biệt, có lúc cô có một cảm giác, giống như mấy tháng cô trở về Trung Quốc, chỉ là một giấc mơ dài mà thôi.

Chủ nhật, con trai Kiều Ân của Giang Ly Thành không đến lớp, Giang Ly Thành đến đón Tiểu Hồng Đậu cùng Kiều Ân cùng đi chơi.

Tống Tương Tư vốn muốn đi cùng, nhưng không may sáng sớm kinh nguyệt bỗng nhiên đến, có thể là vì chuyến đi từ Trung Quốc về Mỹ khá bôn ba, hơi đau bụng kinh, nên Tống Tương Tư một mình ở trong nhà, đợi đến khi Tiểu Hồng Đậu theo Giang Ly Thành và Kiều Ân rời khỏi, cô trở lại phòng ngủ, ngủ li bì một lúc, lúc tỉnh lại lần nữa, cũng đã gần trưa.

Tống Tương Tư làm một chút thức ăn đơn giản lấp đầy bụng trống của mình, sau đó bắt đầu dọn dẹp mấy món đồ chơi mà Tiểu Hồng Đậu vứt ném bừa bãi trong phòng khách, lúc dọn dẹp sắp xong, từ dưới ghế salon Tống Tương Tư moi ra được một tấm thẻ.

Đó là một tấm danh thiếp mạ vàng, giấy làm rất tốt, đập vào mắt chính là ba chữ Khải to: Hứa Gia Mộc.

CHƯƠNG 953: KẾT CUỘC (3)

“Anh đã nhét danh thiếp vào trong túi của Tiểu Hồng Đậu, nếu như em ở nước ngoài trải qua cuộc sống mệt mỏi hay là không vui, mọi lúc em đều có thể gọi điện đến cho anh, anh đi đón em trở về.”

Trong chớp mắt bên trai Tống Tương Tư bỗng nhiên vang lên giọng nói ngày đó ở quán Hương Viên ăn hải sản trong phòng vệ sinh vô tình gặp được Hứa Gia Mộc, anh đã nói với mình.

Tấm danh thiếp kia, lúc cô về đến nhà, cũng quên vì chuyện gì mà vứt nó ra sau đầu, chắc là Tiểu Hồng Đậu móc từ trong túi của mình ra, cầm chơi rồi ném lung tung xuống đất đi, cạnh góc danh thiếp cũng bị Tiểu Hồng Đậu xé ra một đoạn nhỏ.

Cảm xúc không giải thích nổi cứ đè nén trong lòng Tống Tương Tư, cô ngồi trên sàn nhà, dựa vào ghế salon nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp đó, ngây ngốc một lúc lâu, mới cầm danh thiếp ném vào một bên trên khay trà, vẫn tiếp tục dọn dẹp những món đồ chơi, sau đó, Tống Tương Tư giống như muốn cố ý tìm một việc làm nào đó cho mình vậy, quỳ lên trên sàn nhà, cầm khăn lau, lau những vết bẩn trên sàn nhà.

Cô lau rất cố sức, chỉ là mới lau được một phần ba phòng khách, sức cô cũng đã sức cùng lực kiệt.

Không biết có phải là do cô không vắt khô khăn lau hay không, sàn nhà quá ẩm ướt, cô đứng lên, lúc cô chuẩn bị đến phòng toilet giặt lại khăn lau, trượt chân, cả người không báo trước cứ như vậy ngã nhào lên sàn nhà, đầu vừa vặn bị va phải góc bàn khay trà, Tống Tương Tư bị đau nước mắt lập tức liền chảy ra.

Cô nằm trên sàn nhà một lúc lâu, mới dần tỉnh táo lại, miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn thấy trên đầu gối và cánh tay mình bị trầy hết mấy chỗ, có vài giọt máu la ra chảy ra ngoài, chỗ bị va trúng, cũng có chút đau rát.

Cô từ nhỏ đến lớn, không biết đã ăn bao nhiêu khổ, chút đau này thật chưa tính là cái gì, nhưung cô cũng không biết mình sao nữa, chính là có chút uất ức không giải thích nổi, không nhịn được khẽ che miệng, nhẹ nhàng khocs thút thít.

Cô càng khóc, lòng càng đau thêm, sau đó liền nhớ đến một mình mình chịu những khổ cực trong mười tháng mang thai kia, cô còn nhớ đến cái đêm cô sinh Tiểu Hồng Đậu, bị đau bụng sinh khoảng mười hai tiếng, lúc ấy cô đã không còn bao hơi sức, cảm thấy mình thật không còn chịu đựng được nữa mà muốn chết, nhưng cô cũng nghĩ tới nếu như cô chết đi rồi, Tiểu Hồng Đậu thật chỉ có một mình, có cứ vậy mà chỗng đỡ được, vào thừoi gian lúc cô ở cữ, bên người cô không ai đi theo cũng chẳng có ai chăm sóc cả, cô lại muốn chăm sóc cho Tiểu Hồng Đậu, lúc ấy cô không hề có chút kinh nghiệm gì khi đang mang thai, hầu nhưu suốt cả một tháng, cũng chưa từng có một giấc ngủ nào yên ổn, người ta mang thai sẽ mập lên rất nhiều, mà cô lại gầy gần 10kg.

Sau này Tiểu Hồng Đậu cũng dần dần lớn lên, bé cực kỳ ngoan, lại rất hiểu chuyện, nhưnng dù là như vậy, một người phụ nữ mang theo một đứa trẻ, trải qua cũng thật rất vất vả.

Cô không có chỗ dựa, chuyện gì cũng đều phải dựa vào mình.

Dù cho bây giờ không cẩn thận té ngã xuống, bị thương, cũng chỉ có một mình cô tự chịu.

Ngay cả cô, cũng cảm thấy, có lúc cũng không gánh vác nổi.

Vành mắt Tống Tương Tư ửng đỏ, miễn cưỡng vịn khay trà, đứng dậy, ngồi trên ghế salon, ánh mắt của cô rơi vào tấm danh thiếp đó, cô chăm chú nhìn một lúc lâu, cuối cùng cũng khong tự kìm lòng được mà cầm lên.

Số điện thoại của anh không hề đổi, mười một chữ số, cho dù đã qua rất nhiều năm, cô vẫn có thể thuộc lòng.

Cô nhìn chằm chằm vào số điện thoại của Hứa Gia Mộc, nhớ đến trước khi cha qua đời cũng đối với mình trợ giúp và chăm sóc, nhớ đến những lời nói Tống Tương Tư đã nói lúc ấy, kế tiếp trong lòng cô lại bắt đầu dằn vặt.

Chương 954: Kết cục (4)

Ngay lúc đó cô cắt đứt không lưu tình, không muốn để anh dây dưa cùng cô, nếu bây giờ muốn bắt đầu lần nữa, trong nháy mắt trước hết chính là cô.

Thật ra lúc cô ở Bắc Kinh, có rất nhiều lần dao động.

Có thể do lớn tuổi, hết lần này tới lần khác chỉ một chút đã kích động.

Giống như là bây giờ, cô rất muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng mà, cô chính là...

Tống Tương Tư mới vừa nghĩ tới đây, đột nhiên nghe được điện thoại reo, chính cô cũng không kịp phục hồi tinh thần, bên tai liền vang lên một giọng nói quen thuộc: "Này?"

Tống Tương Tư đảo mắt, mới phát hiện, không biết mình bấm số điện thoại của Hứa Gia Mộc từ lúc nào.

"Xin hỏi, là ai vậy?" Trong điện thoại truyền tới tiếng nói của Hứa Gia Mộc.

Tống Tương Tư theo bản năng muốn cúp điện thoại, sau đó liền nghe thấy Hứa Gia Mộc mở miệng, lần này giọng nói của anh nghe có chút trầm thấp: "Tương Tư?"

Nhịp tim Tống Tương Tư bỗng dưng đập mạnh, cô cầm điện thoại di động, có chút không biết làm sao.

"Tương Tư, là em sao." Hứa Gia Mộc mở miệng lần nữa, Tống Tương Tư nghe qua điện thoại tiếng anh rời giường, sau đó cô mới ngẩng đầu lên, nhìn đồng hồ báo thức trên vách tường, ba giờ chiều, ở Trung Quốc lúc này đang là đêm khuya.

Cô gọi lúc anh ngủ, đã đánh thức anh sao?

Hứa Gia Mộc rất kiên nhẫn, không bởi vì cô gọi điện thoại tới, không chịu nói gì mà khó chịu, trong điện thoại, dường như đốt một điếu thuốc, có tiếng nhả khói truyền đến, ngay sau đó anh lại mở miệng, giọng nói dịu dàng dễ nghe: "Sao gọi điện thoại tới không nói lời nào?"

"Đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Em đang nghe sao? Tương Tư?"

Tống Tương Tư thật vất vả ngăn nước mắt rơi xuống, cô cố gắng khống chế tình cảm của mình, nhưng vẫn không cẩn thận nức nở một cái, cô sợ bị Hứa Gia Mộc phát hiện sự khác thường của mình, không hề nghĩ ngợi liền ngắt điện thoại.

Qua một phút, chuông điện thoại vang lên, là Hứa Gia Mộc gọi, cô không nghe, cứ như vậy co lại trên ghế sa lon, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, lúc sáng lúc tối.

Bên trong nhà trở nên vô cùng yên tĩnh, Tống Tương Tư có chút luống cuống vùi đầu vào gối.

-

Buổi tối khoảng chín giờ, Tống Tương Tư sát thương chỗ sưng đỏ, cô gọi điện thoại cho Giang Ly Thành, để hôm nay anh chở Tiểu Đậu Đỏ về.

Buổi tối vùi trên giường xem phim một mình, nhanh chóng đến một giờ sáng, cô mới mơ mơ màng màng ngủ.

Ngày hôm sau, Tống Tương Tư bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức, cô thức dậy, đụng phải chỗ bị thương hôm qua, đau  đớn khiến trong nháy mắt cô tỉnh táo hơn, cho là Tiểu Đậu Đỏ cách xa cô hơi lâu nên khóc quấy, được Giang Ly Thành đưa về, vì vậy liền vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, nhanh chóng mở cửa, trong miệng mới vừa gọi một câu "Tiểu Đậu Đỏ", sau đó liền thấy được Hứa Gia Mộc mệt mỏi đứng trước mặt.

Đáy mắt Tống Tương Tư thoáng hiện một tia bất ngờ, hơi há miệng, nhìn chằm chằm người đứng ngoài cửa, qua một lúc lâu, cô mới miễn cưỡng nói: "Tại sao anh lại đến đây?"

Hứa Gia Mộc không trả lời câu hỏi của cô, mà tầm mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Em đã xảy ra chuyện gì sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: duongngoctrinh1998, hohuyentrang, lenovo, Mayy3300, nozoboku, PhuongNam123 và 291 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

18 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.