Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 

Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

 
Có bài mới 06.07.2016, 19:49
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 485
Được thanks: 3874 lần
Điểm: 27.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 66
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương  904:  Sau đó (20)

Editor: Maria Nyoko

Tiến vào phòng khách, Hứa Gia Mộc nhìn cũng chẳng nhìn Tống Tương Tư theo sau lưng, chỉ một cái ghế sa lon, ý bảo cô ngồi, thẳng đi đến máy đun nước trước, lấy một ly nước.

Hứa Gia Mộc bưng ly nước xoay người, thấy Tống Tương Tư sững sờ đứng ở giữa phòng khách, hắn cau lại hạ xuống, không có kêu cô ngồi, mà là cất bước đi tới trước mặt cô, đưa ly nước tới: "Cô gấp muốn tôi giúp cái gì?"

Tống Tương Tư không có nhận ly nước trong tay Hứa Gia Mộc, mà sắc mặt tái nhợt ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm ánh mắt của Hứa Gia Mộc, không chút do dự nào  liền bật thốt lên: "Tôi muốn máu của anh."

Hứa Gia Mộc bưng ly nước, bởi vì lời nói cô vô cùng trực tiếp dứt khoát, chợt run một cái, nước ấm áp văng ra, rơi vào ống tay áo hắn, ướt một vòng.

Chỉ là một phút sau, Hứa Gia Mộc liền ổn định thần, trán khẽ nhúc nhích: "Muốn máu tôi ?"

"Vâng" Tống Tương Tư gật đầu lia lịa, vẻ mặt trở nên hốt hoảng luống cuống, cô không đợi hỏi Hứa Gia Mộc tại sao, tự nhiên tiếp tục mở miệng: "Cầu xin anh đi với Tôi Đến Bệnh Viện Thành Phố Được Không? Hôm Nay Ở Đường Nam, Giang Ly Thành lái xe xảy ra chuyện. . . . . ."

"Cho nên, cô tìm đến tôi là vì muốn cứu chồng cô?" Hứa Gia Mộc bỗng dưng lên tiếng, cắt đứt lời nói Tống Tương Tư, hắn nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, có chút trở nên bén nhọn.

Tống Tương Tư sửng sốt một chút, mới phản ứng được mới vừa rồi mình suýt nữa nói cho Hứa Gia Mộc, Tiểu Anko có cùng nhóm máu với hắn, cầu xin hắn cứu Tiểu Anko.

Lúc cô chạy đi bệnh viện, Tiểu Anko đang cấp cứu, bác sỹ nói cho cô biết, Tiểu Anko mất máu quá nhiều, trong bệnh viện máu không đủ dùng, để cho cô vội vàng nghĩ biện pháp tìm người có cũng nhóm máu, nếu không có sinh mạng sẽ nguy hiểm.

Ngay lúc đó, nghe được bốn chữ tánh mạng nguy hiểm này trong nháy mắt, đại não liền bối rối, trong nháy mắt đó, trong đầu cô chỉ có thể nghĩ đến Hứa Gia Mộc có cùng nhóm máu với Tiểu Anko, sau đó cô nghĩ cũng không nghĩ đi qua.

Nếu không phải trong lúc bất chợt Hứa Gia Mộc cắt đứt lời của cô..., sợ là cô liền bại lộ sơ hở. . . . . .

Tống Tương Tư dừng lại hơn một phút đồng hồ, tầm mắt mới thõng xuống, thật không giải thích, chỉ là nhẹ nhàng nói một câu: "Cầu xin anh đi với tôi đến bệnh viện có được hay không?"

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm Tống Tương Tư, hồi lâu cũng không có nói chuyện.

Hắn nghĩ tới mấy giờ trước, ở Câu Lạc Bộ Kinh Đô, thái độ cô đối với hắn kiêu căng, tuyệt tình giá lạnh như vậy, cùng với thái độ hiện tại kinh hoảng vội vàng tưởng như hai người.

Thì ra là, cô không phải không để tâm, chỉ là lòng của cô, không có ở trên người hắn. . . . . .

Hứa Gia Mộc nắm ly nước trong tay, sức lực lại bắt đầu trở nên to lớn.

Hắn nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, khoảng không gian đen kịt, không có bất kỳ cảm xúc, khiến Tống Tương Tư không hiểu rõ đáy lòng hắn lúc này đang suy nghĩ gì.

Bên trong phòng an tĩnh ước chừng nửa phút, Tống Tương Tư lo lắng Tiểu Anko  không nhịn được lên tiếng: "Gia Mộc, đi với tôi một chuyến, được không?"

Nói xong, Tống Tương Tư liền vươn tay, chộp tới cổ tay Hứa Gia Mộc.

Chỉ là đầu ngón tay của cô cũng không đụng phải ống tay áo của hắn, trong lúc bất chợt người liền hướng lui về sau một bước, quay đầu, không liếc nhìn cô một cái  chậm rãi đặt ly nước trong tay ở trên khay trà, âm thanh rất nhạt thật bình tĩnh mà nói: "Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú."

Nói xong, Hứa Gia Mộc còn chỉ chỉ cửa, một bộ tiễn khách: "Tống tiểu thư xin đi tìm người khác hỗ trợ thôi."

Chương 905: Sau đó (21)

Editor: Maria Nyoko

Dừng một chút, Hứa Gia Mộc còn nói: "Phiền toái Tống tiểu thư lúc đi, giúp tôi đóng cửa."

Sau đó Hứa Gia Mộc liền xoay người, đi lên lầu, không có một tia thỏa hiệp nào.

Tống Tương Tư vội vàng vươn tay, kéo tay Hứa Gia Mộc.

Xúc giác quen thuộc mềm mại như vậy, khiến toàn thân Hứa Gia Mộc một hồi tê đau, chỉ là thời gian hai giây, hắn liền bỏ tay của cô ra.

Lần này Tống Tương Tư trực tiếp sử dụng hai tay bắt được tay của hắn, không biết là bởi vì sợ hay là lo lắng, tay của cô run rẩy rời đi: "Tôi không có thời gian tìm người khác hỗ trợ, trong bệnh viện máu không đủ dùng, bác sỹ nói tình huống rất nguy cấp, lúc nào sinh mạng cũng sẽ nguy hiểm, coi như là tôi van anh, van anh giúp tôi một lần có được hay không?"

Hứa Gia Mộc giống như là nghe được chuyện cười, trong lúc bất chợt môi khẽ cười lên, hắn quay đầu, nhìn Tống Tương Tư, giọng nói mang theo vài phần giễu cợt: "Tống tiểu thư, nếu như tôi nhớ không lầm, ba giờ trước, ngươi mới vừa nói với ta, giữa chúng ta không có gì đáng nói, nếu giữa chúng ta cũng không có cái gì để nói, Tống tiểu thư, xin hỏi tại sao muốn tôi đi cứu một người không chút liên hệ cùng tôi?"

Âm thanh Hứa Gia Mộc quá mức kiên quyết, khiến Tống Tương Tư thật sự có một loại cảm giác Hứa Gia Mộc không giúp mình, nước mắt cô nhanh chóng rơi xuống, nắm tay Hứa Gia Mộc, ánh mắt hốt hoảng vòng hai vòng, giống như là thật không tìm được lý do thuyết phục, cuối cùng có vẻ có chút lời nói không mạch lạc nói: "Anh có thể hay không, có thể nể tình tôi từng theo anh tám năm hay không. . . . . ."

"Tám năm?"

Buổi chiều là hắn nói quá khứ cùng cô, nhưng cô không có chút nào nhớ tình xưa, hiện tại cô vì một người đàn ông, đề cập tình cũ với hắn. . . . . .

Hứa Gia Mộc lại khẽ cười một tiếng, nhưng đáy mắt lại tràn ra một tầng bi thương, chỉ là rất nhanh, đáy mắt hắn biến thành hùng hổ bén nhọn dọa người, quay đầu, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư mở miệng nói: " tám năm chỉ là một giao dịch, không phải sao? hai bên thoả thuận xong, không liên quan nhau, cho nên bây giờ Tống tiểu thư là tới tìm tôi muốn tiền boa sao?"

Giọng nói của Hứa Gia Mộc có chút gấp, thời điểm đang nói tới đây, trong lúc bất chợt hắn liền nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, tay dùng sức cuộn chặt nắm tay.

Qua hai giây, mở mắt lần nữa, đáy mắt nhìn Tống Tương Tư, khắp nơi là băng lạnh lẽo: "Huống chi, Tống tiểu thư, tôi muốn hỏi cô, đối với một người phụ nữ đã từng lòng dạ độc ác vì rời đi không tiếc phá bỏ đứa bé, tại sao tôi phải trợ giúp cô?"

Nói xong, Hứa Gia Mộc liền hung hăng rút tay của mình, âm thanh lãnh ngạnh nói: "Tống tiểu thư, không tiễn."

Sau đó liền giẫm chận tại chỗ chạy hướng cầu thang.

"Hứa Gia Mộc!" Tống Tương Tư chợt liền mở miệng kêu tên của hắn, cô xoay người, nhìn chằm chằm bóng lưng Hứa Gia Mộc: "Chỉ cần anh đồng ý đi bệnh viện, để cho tôi làm cái gì tôi đều đồng ý!"

Bước chân của Hứa Gia Mộc chợt dừng lại ngay tại chỗ.

"Tôi không để cho anh giúp miễn phí, tôi với anh làm giao dịch, tôi đồng ý anh một chuyện, mặc kệ anh nói yêu cầu gì, tôi đều sẽ cố gắng làm, như vậy có thể không?"

Mười một năm trước, bán mình vì cha.

Mười một năm sau, giao dịch vì chồng.

Tống Tương Tư thật đúng là trọng tình người, chỉ là cô tình, cho tới bây giờ đều không phải là cho hắn.

Hứa Gia Mộc không biết rốt cuộc lửa giận của mình từ đâu tới, hắn chợt xoay người, đạp cầu thang, đi lại.

Chương 906: Sau đó (22)

Editor: Maria Nyoko

Dừng ở trước mặt của Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc chợt vươn tay nắm cằm tinh xảo của cô, nâng mặt của cô thật cao lên, nhìn ánh mắt của cô, hỏi: "Yêu cầu gì đều đồng ý?"

Hứa Gia Mộc hỏi những lời này, toàn thân đều có một cỗ lệ khí  phát ra.

Từng ấy năm Tống Tương Tư biết Hứa Gia Mộc, đây là lần đầu tiên thấy hắn như vậy, cô bị dọa đến đáy lòng hơi run lên một cái, dốc bao công sức, mới đứng vững, hướng về phía Hứa Gia Mộc nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Sức lực Hứa Gia Mộc nắm cằm Tống Tương Tư chợt gia tăng, Tống Tương Tư cơ hồ đau kêu thành tiếng, tầm mắt hắn cấp bách nhìn chằm chằm cô: "Nếu như mà ta muốn cô theo ta ba ngày ba đêm? Cô cũng đồng ý?"

Vẻ mặt Tống Tương Tư ngưng trệ, thời điểm Hứa Gia Mộc cho là cô mở miệng cự tuyệt, lại nghe được âm thanh cô thanh thanh đạm đạm truyền đến: "Tôi đồng ý."

Khó chịu cùng tức giận cơ hồ muốn nổ phá lòng của Hứa Gia Mộc, tay hắn nắm chặt, sức lực đầu tiên là mãnh liệt, sau đó chính là buông lỏng, rồi sau đó hắn liền hất cả người cô ra, qua bên cạnh cô, thẳng  hướng về phía ngoài cửa đi tới.

Tống Tương Tư bị Hứa Gia Mộc bỏ rơi bước chân lảo đảo hai cái, thân thể mới đứng vững, vội vàng đi theo Hứa Gia Mộc.

Hứa Gia Mộc nhìn cũng chẳng nhìn tới Tống Tương Tư, trực tiếp kéo cửa xe của cô ngồi xuống, đợi đến khi cô lên xe, cũng không cài dây an toàn, Hứa Gia Mộc liền đạp chân ga, xe chợt lao ra ngoài.

Dọc theo đường đi, hai người không có nói một câu với nhau.

Hứa Gia Mộc nhìn thẳng con đường phía trước, rất chuyên chú lái xe, nhưng đáy mắt thỉnh thoảng có lửa giận bắn ra.

Xe dừng ở lầu dưới cấp cứu bệnh viện trung tâm, Hứa Gia Mộc không để ý Tống Tương Tư tí nào, thẳng đi đến chính là trung tâm lấy máu, ống tay áo cuồn cuộn nổi lên, an vị xuống.

Y tá bị một loạt động tác của Hứa Gia Mộc làm cho trố mắt, cũng may Tống Tương Tư theo sát phía sau liền đi vào, giải thích tất cả.

" Tình huống người bệnh không được tốt, có thể phải 800 millilit, nhưng là một người chỉ có thể rút ra 400 millilit. . . . . ."

Lời nói y tá còn chưa nói hết, Hứa Gia Mộc lại đột nhiên mở miệng cắt đứt lời của cô: "Không sao, cô trực tiếp lấy ra."

Y tá nhìn về Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư cánh môi giật giật: "Gia Mộc. . . . . ."

"Nếu là giao dịch, vậy phải công bằng, không phải sao?" giọng nói Hứa Gia Mộc đùa cợt trả lời một câu, sau đó liền quay đầu, hướng về phía y tá mở miệng, mang theo vài phần ra lệnh: "lấy đi!"

Lấy xong máu, Hứa Gia Mộc đứng lên, đại não hơi có vẻ xay xẩm, hắn nhắm mắt lại, ngây người ước chừng nửa phút, sau đó liền không nói tiếng nào cất bước, đi ra khỏi trung tâm cấp cứu.

Tống Tương Tư đi như chạy  theo tới: "Tôi đưa anh về nhà."

"Không cần." Hứa Gia Mộc nhàn nhạt cự tuyệt, đứng ở cửa bệnh viện, vươn tay, đón xe taxi.

"Sắc mặt của anh xem ra không được tốt, muốn ăn đồ gì không, còn có. . . . . ."

"Tống tiểu thư, không phải cô cảm thấy người bán cùng người mua nói mấy cái này, hơi quá giới hạn rồi sao?"

Tống Tương Tư bị nghẹn có chút không nói ra lời, cánh môi hơi mở, cuối cùng liền ngậm miệng lại.

Hứa Gia Mộc không có nhìn cô, chỉ là nhìn chằm chằm chiếc xe trước mặt, rốt cuộc chờ đến một chiếc taxi, Hứa Gia Mộc bước đến, bóng dáng hơi chao đảo, Tống Tương Tư vội vàng vươn tay, đỡ lấy cánh tay hắn  : "Anh khỏe chứ?"

Hứa Gia Mộc thẳng  không nghe lời của cô..., rút cánh tay của mình, kéo cửa xe taxi ra.

Chương 907: Sau đó (23)

Editor: Maria Nyoko

Ở Hứa Gia Mộc lên xe trước, hắn giống như là nghĩ tới điều gì, khẽ quay đầu, hướng về phía Tống Tương Tư mở miệng nói: "Ta thay đổi chủ ý, không cần cô theo ta ba ngày ba đêm, chiều chủ nhật tám giờ, khách sạn Bốn Mùa, ta chỉ muốn hai giờ là đủ rồi."

Nói xong, Hứa Gia Mộc liền khom người ngồi vào xe taxi, không đợi Tống Tương Tư phục hồi tinh thần lại, xe cũng đã lái đi.

Hiến hết máu ngày hôm sau, Hứa Gia Mộc sốt cao, nằm cả ngày ở trên giường hỗn loạn , cho đến gần tối, nhiệt độ mới giảm xuống.

Tùy tiện ăn một ít đồ, thân thể còn có chút mệt mỏi, thế nhưng hắn lại không có nửa điểm buồn ngủ, bên trong biệt thự chỉ có một mình hắn, an tĩnh để cho hắn hoảng hốt.

Trước kia cô ở Mỹ, hắn thường xuyên cảm thấy cô tịch, hiện tại cô trở lại, ở cùng hắn trong thành phố, thế nhưng hắn lại cảm giác cô tịch hơn rồi. (Ngược nhau dữ vậy nè, tui ghét ngược nha, tui yếu đuối lắm nha    )

Hứa Gia Mộc rút hai điếu thuốc, tiến vào thư phòng, một ngày không có đi đến công ty, nhận mấy chục bưu phẩm, hắn ngồi ở trước bàn đọc sách, lần lượt nhìn, đợi đến xong tất cả, đã là năm giờ sáng ngày hôm sau, tắm rửa sạch sẽ, lái xe ra cửa, tùy tiện tìm một cửa hàng ăn chút gì, đi ngay công ty, trên bàn làm việc một chồng tài liệu thật dầy, hắn giống như là không biết mệt mỏi, ngồi xuống liền bắt đầu phê duyệt, đợi đến lúc người của công ty lục tục cũng tới làm, những tài liệu kia cũng ký xong, ngay sau đó là thư ký báo cáo, sau đó đi họp, bữa tiệc. . . . . . Nói tóm lại loay hoay ngay cả thở cũng không có một ngày.

Bắt đầu từ ngày đó, Hứa Gia Mộc không gặp mặt Tống Tương Tư, ai cũng không chủ động liên lạc với ai.

Hai ngày này trước chủ nhật, Hứa Gia Mộc vẫn còn ở trong công ty một thân một mình tăngca  thêm hai ngày, cho đến sáu giờ chiều chủ nhật, tiếng chuông điện thoại di động nhắc nhở vang lên, hắn nhìn thấy phía trên viết ba chữ: tám giờ tối.

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm ba chữ kia hồi lâu, cuối cùng đưa điện thoại di động đặt ở mặt bàn, tiếp tục xử lý công việc, mãi cho đến 7 giờ 20, hắn tắt máy vi tính, đơn giản thu thập một ít đồ, ra cửa.

Tới khách sạn Bốn Mùa, mới bảy giờ bốn mươi phút, Hứa Gia Mộc đặt phòng, lại không gấp gáp lên, ở trong sảnh đợi đại khái 20', tám giờ sáu phút, rốt cuộc thấy xe Tống Tương Tư  đậu ở cửa tiệm rượu.

Tống Tương Tư bước vào phòng khách quán rượu, Hứa Gia Mộc đợi cô đến, liền đứng lên, không nói câu nào đi tới thang máy.

Tống Tương Tư sau lưng hắn, ước chừng duy trì cách xa năm mét.

Cửa thang máy mở ra, Hứa Gia Mộc vẫn như cũ \ không để ý Tống Tương Tư, trực tiếp cất bước đi ra, sau đó trở về trước cửa gian phòng của mình, cà thẻ, đẩy cửa ra, tiến vào.

Cách nửa phút, Tống Tương Tư đi theo vào, cô đứng ở cửa một lát, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Tư thái Hứa Gia Mộc lười biếng ngồi ở trên ghế sa lon, tiện tay mở TV ra, một lát sau, hắn nhìn thấy Tống Tương Tư còn đứng ở trước cửa, sau đó liền bấm âm lượng TV nhỏ đi một chút, không có suy nghĩ, liền bỗng dưng hỏi một câu: "Chồng cô biết cô hôm nay ở khách sạn cùng người đàn ông khác sao?"

Tống Tương Tư sao không hiểu châm chọc trong lời nói của Hứa Gia Mộc, đáy mắt cô luôn luôn kiêu ngạo, hiện lên ảm đạm, đầu cũng khẽ thấp thấp.

Hứa Gia Mộc thấy bộ dáng cô, tâm tình càng phiền não, hắn quay đầu, không ngừng cầm điều khiển ti vi, đổi lại đài, trong đầu lại nhớ tới, rất nhiều năm trước, đêm đầu tiên hắn và cô, đúng là cảnh tượng như vậy.



Chương 908: Sau đó (24)

Editor: Maria Nyoko

Cũng là khách sạn Bốn Mùa, cũng là gian phòng này.

Chỉ là không trang hoàng như vậy.

Ngày đó cũng giống hôm nay, hắn đi trước, cô ở phía sau, hắn mang theo cô vào gian phòng.

Hắn cũng là ngồi trên ghế sa lon giống như bây giờ, xem ti vi, mà cô đứng ở cửa, băn khoăn lo lắng.

Mặc dù lúc trước hắn lấy tay giải quyết qua, cũng có mấy cô bạn gái, nhưng là, một đêm kia cũng là lần đầu tiên hắn sống chung một phòng cùng một cô gái, mặc dù thoạt nhìn hắn rất bình tĩnh, chỉ có thể chính trời mới biết, đáy lòng của hắn, có thể so với cô còn gấp hơn rất nhiều.

Một lần kia, hắn và cô cũng là tám giờ đến khách sạn, nhưng là mãi cho đến mười hai giờ đêm, hắn mới nói ngủ thôi.

Đó là một ngày kia, hắn và cô mở miệng nói câu nói đầu tiên, cô nhìn cũng không dám nhìn hắn một cái, rũ đầu gật đầu một cái, đứng ở cửa, vẫn là không có động.

Sau lại hắn đi tắm, xong, liền bò lên giường, sau đó gọi cô đi tắm, cô so với hắn chậm rất nhiều, lúc từ trong phòng tắm đi ra, y phục trên người đều mặc thật chỉnh tề, cô một bước nhỏ một bước nhỏ đến cạnh giường, hắn không biết là không có kiên nhẫn, đáy lòng lúc ấy gấp gáp, nói tóm lại hắn trong lúc bất chợt an vị đứng dậy, kéo cô ngã lên giường, thân thể cô run rẩy lợi hại, lông mi vẫn run run, cũng không dám nhìn hắn một cái.

Lúc ấy hắn chẳng hề làm gì cả, cứ như vậy ôm cô ngủ, mãi cho đến sáng ngày hôm sau, hắn mở mắt, cô gối lên cánh tay hắn, giấc ngủ rất sâu, ánh mặt trời từ cửa sổ sát đất đi vào, vừa vặn rơi vào trên mặt của cô, nổi bật lên da thịt trắng nõn non nớt, mắt hắn lung lay, sau đó liền không kiềm hãm được hôn lên môi của cô.

Cô từ trong mộng thức tỉnh, khiếp đảm giơ tay lên muốn đẩy ra hắn, nhưng mới vừa đụng bờ vai của hắn, cô đã thu sức lực.

Hắn chạm vào y phục cô, từng món từng món cởi xuống, hắn nhớ ngày hôm đó, động tác rất cứng rắn, không có kỷ xảo, vừa lần đầu tiên, giằng co thật lâu, cũng không thành công, cuối cùng hắn đều gấp ra một thân mồ hôi, cảm thấy mình thật là mất mặt quá mức rồi, cứ như vậy ở trên giường lăn qua lăn lại sắp bốn giờ, rốt cuộc cô thành nữ nhân của hắn.

Hứa Gia Mộc nuốt nước miếng một cái, lấy hình ảnh kỷ niệm trong đầu mình bỏ ra, không có nhìn Tống Tương Tư đứng sau lưng, chỉ là âm điệu không lạnh không nóng hỏi một câu: "Ăn cơm tối chưa?"

Cách một đoạn thời gian rất dài, âm thanh Tống Tương Tư mới truyền đến: "Ừ, ăn."

Hứa Gia Mộc không nói chuyện nữa, nhìn chằm chằm ti vi tầm mắt lại có chút trở nên mờ mịt.

Cô ăn cơm tối chung với chồng sao? Hắn hôm nay cũng còn chưa ăn cơm đấy. . . . . .

Bên trong phòng lại an tĩnh một lát, Hứa Gia Mộc tắt TV, sau đó đứng lên, liếc mắt nhìn Tống Tương Tư còn đứng ở cửa, không có lên tiếng, thẳng đi tới phòng ngủ.

Rất nhanh Tống Tương Tư liền nghe được bên trong truyền đến tiếng nước chảy mơ hồ.

Hứa Gia Mộc rất nhanh sẽ tắm xong, hắn mặc một cái áo choàng tắm, từ trong phòng tắm ra ngoài, nhìn Tống Tương Tư một cái, sau đó chỉ chỉ phòng ngủ sau lưng chính mình, mặc dù một chữ cũng không nói, nhưng Tống Tương Tư lại hiểu ý tứ của hắn, môi cô dùng sức mấp máy, sau đó liền cất bước sát qua bên cạnh hắn đi vào phòng tắm.

Hứa Gia Mộc đợi một chút tiếng nước chảy trong phòng tắm truyền đến, mới cất bước chạy hướng trước cửa sổ sát đất phòng khách, đốt một điếu thuốc, đợi đến khi hắn hút xong điếu thuốc này, tiếng nước chảy dừng lại, Hứa Gia Mộc tắt khói, nhìn đèn đóm ngoài cửa sổ leo lét một hồi, mới trở về phòng ngủ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.07.2016, 19:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 20.11.2015, 23:20
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 7632
Được thanks: 3223 lần
Điểm: 9.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 909: Sau đó.

Edit: Hinary.
Beta: Hi

Tống Tương Tư đang sấy tóc, cô nhìn thấy anh bước vào, động tác trên tay dừng lại một chút, sau đó lại cúi đầu tiếp tục sấy tóc.

Hứa Gia Mộc đứng không nhúc nhích ở trước cửa phòng ngủ, đợi đến lúc Tống Tương Tư tắt máy sấy, anh mới chỉ tay về phía chiếc giường.

Tống Tương Tư hiểu rõ ý của anh là muốn mình lên giường trước, rõ ràng cô đã ở chung cùng anh trong tám năm, nhưng giây phút này, trong lòng cô vẫn có chút khẩn trương không nói được nên lời, cô dùng sức nắm chặt hai bàn tay lại, sau đó mới chậm chạp đi về phía chiếc giường, đến nơi, cô ngồi xuống.

Lúc này Hứa Gia Mộc mới bước chân vào phòng ngủ, anh đứng trước mặt Tống Tương Tư, nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của cô một lúc lâu, sau đó anh cúi người xuống, đè ngã cô xuống giường.

Trong tích tắc đó, Hứa Gia Mộc cảm nhận rất rõ ràng cơ thể của Tống Tiêu Tương trở nên cứng ngắc.

Anh đã ở cùng cô tám năm, đã làm rất nhiều lần những chuyện thân mật da thịt, anh quen thuộc thân thể cô đến mức có thể nhắm mắt mà vẫn làm được chuyện đó, còn có sau này, cô cũng đã từng chủ động với anh.

Nhưng đây là lần đầu tiên, cô ở dưới thân anh, cả cơ thể đều cứng ngắc như đá.

Cô nhắm đôi mắt lại, lông mi run rẩy còn hơn lần đầu tiên của hai người bọn họ.

Hai tay cô nắm chặt chỗ nào đó trên chiếc ga trải giường dưới chăn.

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm cô như vậy một lúc lâu, anh mới vươn tay, cởi ra chiếc dây lưng của áo ngủ, anh nhạy bén nhận ra cơ thể của cô càng run rẩy hơn, thậm chí hơi thở cũng đã bắt đầu rối loạn.


Dây lưng áo ngủ, bị anh chậm rãi cởi ra, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết.

Chỉ nhìn một chút thôi, đã khiến cho anh cảm nhận được thân thể mình chậm rãi biến hóa.


Anh hiểu rõ, ba năm nay anh muốn cô, thân thể anh cũng muốn cô.

Hứa Gia Mộc chậm rãi xốc chiếc áo ngủ trên người cô lên, anh nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên da thịt bóng loáng của cô, anh phát hiện cơ thể cô càng run rẩy dữ dội, động tác của anh cũng cứng đờ, ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô đang nhắm mắt lại, cắn chặt cánh môi.

Phản ứng của cô như vậy, khiến anh không hiểu được là cô đang khẩn trương, hay là phản kháng.

Hứa Gia Mộc nhìn Tống Tương Tư một lúc, sau đó tiếp tục hôn lên da thịt của cô, anh hôn một chút rồi ngừng lại.

Mặc dù giao dịch là do cô nói ra, đêm nay là do cô cam tâm tình nguyện cho anh.

Nhưng còn anh thì sao? Mặc dù anh rất rất muốn cô, nhưng anh vẫn không có cách nào xuống tay được.

Cô đã kết hôn với người khác, cô vì muốn cứu một người đàn ông khác nên mới nằm trên giường anh, cho dù bây giờ anh và cô có phát sinh chuyện gì đi nữa, thì cô cũng không phải là của anh.

Từ lúc bên trong nhà trẻ nhìn thấy cô, mối quan hệ giữa anh và cô đã hoàn toàn chấm dứt, nhưng bản thân anh vẫn không chịu hết hi vọng.

Hứa Gia Mộc rũ mi xuống, im lặng một lúc, sau đó anh vươn tay, mặc chiếc áo ngủ lại cho cô.

Đôi mắt Tống Tương Tư khẽ chớp chớp, sau đó mở to đôi mắt nhìn Hứa Gia Mộc đang cúi đầu, thắt chiếc dây lưng áo ngủ lại cho cô.


Trong đôi mắt Tống Tương Tư hiện lên chút ngạc nhiên.


Hứa Gia Mộc vẫn như không có việc gì mà nhìn, anh chậm rãi đứng lên khỏi người cô, đứng lên trên sàn nhà: "Tiền thuê phòng của cả hai anh sẽ trả, em muốn ngày mai đi cũng được, lát nữa đi cũng tốt, tùy em."

Hứa Gia Mộc vươn tay, anh nhặt quần áo của mình lên, đi đến trước cửa phòng ngủ, Hứa Gia Mộc quay đầu nhìn Tống Tương Tư vẫn đang nằm trên giường, anh trầm ngâm một lúc rồi mở miệng: "Còn nữa, về việc hiến máu, xem như anh đang làm một việc tốt đi, không cần em phải đáp trả."

Chương 910. Sau đó.

"Dù sao, cho dù là gặp một người xa lạ, nếu gặp nguy hiểm mà xin sự trợ giúp, thì anh vẫn giúp đỡ."

Sau khi Hứa Gia Mộc nói xong những lời này, anh đứng lại trước của phòng ngủ một lúc nữa, chắc chắn bản thân mình không còn gì để nói nữa, liền đóng của phòng ngủ lại.

Anh ở trong phòng khách thay quần áo chỉnh tề, sau đó không có chút do dự nào mà cầm chiếc chìa khóa xe rời khỏi đây.

Sau khi thanh toán xong, anh ra khỏi khách sạn Bốn Mùa, vậy mà lúc này mới 9 giờ.

Trên đường phố rất đông đúc, thậm chí cả tuyến đường quốc lộ, cũng có chút kẹt xe.

Hứa Gia Mộc bỏ tay vào túi quần, ngẩng đầu nhìn về phía khách sạn bốn mùa cao vút trong mây đó, giống như xuyên suốt đến căn phòng của cô.

Hứa Gia Mộc nhìn một lúc lâu mới gục đầu xuống, sau đó anh cầm chìa khóa xe, mở cửa rồi lên xe, khởi động xe chạy khỏi đó.

Có một số người khi đã lỡ để vuột mất nhau, thì tức là đã bỏ qua nhau mãi mãi.

Ví như anh và cô.

Anh ở trong thành phố Bắc Kinh, nhớ nhung chờ đợi cô ba năm, vì cô mà lừa mình dối người ba năm đó, bây giờ, tất cả mọi sự thật đã hiện ra trước mắt anh, có lẽ anh cũng rõ ràng, anh và cô là không thể nào.


Thật khó... Ngay cả lí do để lừa gạt bản thân cũng không có.

Nhưng mà từ bây giờ trở đi, anh muốn, anh muốn học cách để quên cô.

Sau đêm đó, Hứa Gia Mộc không còn liên lạc với Tống Tương Tư nữa.


Đáng lẽ ra anh phải tìm người đại diện là Tống Tương Tư để bàn chuyện làm ăn, nhưng anh lại trực tiếp tìm La tổng.


Anh vẫn trước sau như cũ, đi làm một mình, hợp tác làm ăn một mình, về nhà một mình, đi ngủ một mình, mất ngủ cũng một mình, nhìn qua không có gì khác biệt, nhưng mà không biết đã xảy ra chuyện gì, khiến cho anh giống như biến thành một người khác, sau vài ngày, mọi người cũng dần dần phát hiện ra, thái độ của Hứa Gia Mộc đối với bất kì ai cũng vậy, rất ôn hòa, giống như người không có tính cách, cũng như không có chút vui mừng hay tức giận nào.


Sau này, vì muốn thuận lợi kí kết hợp đồng nên La tổng gọi Tống Tương Tư đến làm người phát ngôn, lúc tìm đến Hứa Gia Mộc để kí tên lên bản hợp đồng, anh cũng không có phản ứng gì, chỉ là nhìn qua bản hợp đồng một chút, sau đó lạnh nhạt cầm chiếc bút lên, viết lên tên mình ngay cạnh hàng chữ Tống Tương Tư đó.

Kí hợp đồng xong, tất cả mọi người phụ trách hạng mục này đều họp mặt cùng một chỗ, còn muốn mở tiệc mừng.

Ngày đó Tống Tương Tư cũng đến tham dự, ngồi đối diện với Hứa Gia Mộc, hai người chỉ cách nhau có một mét, ngẩng đầu lên thì có thể nhìn thấy nhau ngay, nhưng cả một buổi Hứa Gia Mộc không nhìn Tống Tương Tư chút nào, anh nói rất ít, khuôn mặt chỉ có một biểu cảm, đến khi cuộc gặp mặt kết thúc, La tổng đề nghị mọi người cùng mở tiệc liên hoan, anh chỉ lưu lại một câu nói nhàn nhạt: "Hẹn gặp lại lần sau!", sau đó ôm lấy tài liệu về văn phòng mình.


Xế chiều ngày hôm đó, Hứa Gia Mộc còn đi gặp gỡ một khách hàng nữa, khách hàng đó có chút khó tính, nhưng anh vẫn bình tĩnh ngồi phân tích hơn 2 tiếng đồng hồ cho người đó hiểu, nhưng cuối cũng vẫn không kí được hợp đồng, nhưng anh vẫn tiễn vị khách hàng đó ra đến tận thang máy.

Trở lại văn phòng, anh liền nhận được điện thoại của Lục Cẩn Niên gọi đến: "Tối nay có một buổi tiệc, ở khác sạn lớn trong Bắc Kinh..."

Lục Cẩn Niên còn chưa nói hết câu, Hứa Gia Mộc đã mở miệng nói: "Tôi đi."

Lục Cẩn Niên ở đầu giây bên kia giật mình sững sờ một chút: "Sao hôm nay anh lại có hứng vậy?"


Hứa Gia Mộc cầm điện thoại, nghiêng đầu nhìn qua bên cạnh, anh nhìn chằm chằm vào ánh mặt trời sáng chói bên ngoài cửa sổ, một lúc lâu mới mở miệng trả lời Lục Cẩn Niên, nhẹ nhàng nói một câu: "Tôi muốn kết hôn."


Đã sửa bởi nangdong18_nary lúc 06.07.2016, 21:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.07.2016, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 633
Được thanks: 14017 lần
Điểm: 28.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 64
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 911: Sau này (27)

Hứa Gia Mộc cầm điện thoại di động, đầu nghiêng sang một bên, nhìn ánh nắng chói trang ngoài cửa sổ, nhìn thật lâu, sau đó mở miệng với Lục Cẩn Niên trong điện thoại, nhẹ nhàng chậm chạp nói một câu: "Em muốn kết hôn."

Giọng điệu Hứa Gia Mộc nói những lời này sóng nước chẳng xao, không có một chút tình cảm nào, giống như một vũng nước đọng, nhưng rơi vào trong tai Lục Cẩn Niên, lại giống như sấm tự nhiên nổ vang, uy lực vô cùng lớn.

Lục Cẩn Niên ở trong điện thoại tạm dừng khoảng 3 phút, mới mở miệng, hỏi: "Kết hôn với ai? Trước kia thúc dục cậu nhiều lần như vậy, cuối cùng đều trốn tránh, bây giờ làm sao, lập tức đã muốn kết hôn hả? Có phải đã xảy ra chuyện gì đúng không..."

"Không có xảy ra chuyện gì." Mặc dù giọng nói Lục Cẩn Niên vẫn nhạt như trước đây, nghe qua rất lạnh lùng, nhưng lại làm cho Hứa Gia Mộc cảm giác được sự lo lắng ở trong đó, anh nói không nên lời vì sao, cả người liền trở nên có chút khổ sở, anh nuốt nước miếng một cái, mới ổn định giọng điệu của mình tiếp tục nói: "Cũng chưa biết muốn kết hôn với ai... Nhưng, em không muốn tiếp tục ở một mình như vậy nữa."

Trong điện thoại lại là một hồi yên tĩnh, lần này Hứa Gia Mộc không đợi Lục Cẩn Niên mở miệng nữa, liền thầm hít một hơi, làm giọng nói hơi thoải mái một chút: "Được rồi, em còn có chút việc, tối nay gặp."

Sau đó, Hứa Gia Mộc vội vã cúp điện thoại.

Đầu ngón tay của anh đều run rẩy.

Anh dùng sức nắm điện thoại di động, ngồi ở trên ghế làm việc ngơ ngác rất lâu, sau đó giống như mất đi toàn bộ khí lực, ghé vào trên bàn làm việc, nhẹ nhàng mà nhắm hai mắt lại, đại khái qua một phút, khóe mắt anh có một giọt nước mắt rất trong suốt, lăn xuống.

Bữa tiệc bắt đầu từ 8 giờ rưỡi tối, 7 giờ Hứa Gia Mộc cố ý trở về Cẩm Tú Viên một chuyến, lúc ở trong phòng thay đồ chọn quần áo, Hứa Gia Mộc theo thói quen lấy bộ tây trang màu xanh, sau đó, liền ngây ngẩn cả người.

Anh nhớ đến, trước kia mình không thích mặc quần áo màu lam, là Tống Tương Tư lúc mới ra nghề được hai năm, cô giành được giải thưởng vai nữ chính xuất sắc nhất, cố ý để lại cho anh một tấm thiếp mời khách quý, vì một đêm lễ trao giải kia, Tống Tương Tư cố ý đi cửa hàng thời trang chọn một bộ lễ phục, anh đi cùng, ngày đó cô cũng để cho anh chọn một bộ quần áo, anh theo thói quen muốn chọn màu trắng, cô lại giới thiệu màu xanh cho anh, nói anh mặc màu xanh hiện ra rất đẹp trai, cẩn thận suy nghĩ một chút, có lẽ là từ lúc đó trở đi, về sau rất nhiều lần anh tham gia bữa tiệc, mặc dù mỗi lần mặc quần áo cũng không giống, nhưng đều là màu xanh.

Hứa Gia mộc ngừng một lúc, treo tây trang màu xanh trở về trong tủ quần áo, một lần nữa cầm lấy tây trang màu đen.

Từ hôm nay trở đi, anh phải cố gắng từ bỏ tất cả thói quen có liên quan đến cô.

8 giờ rưỡi, Hứa Gia Mộc đúng giờ đến cửa lớn khách sạn Bắc Kinh.

Hứa Gia Mộc không đợi đứa bé giữ cửa chạy đến mở cửa xe, đã trực tiếp mở cửa xuống xe, anh vừa mới ổn định trên mặt đất, thì khóe mắt liếc thấy một bóng dáng quen thuộc, Hứa Gia Mộc chợt quay đầu, thấy cách đó không xa dưới đèn đường, Tống Tương Tư ôm Tiểu Hồng đứng ở ven đường đón xe taxi.

Cửa xe là cảm ứng, bởi vì Hứa Gia Mộc mở biên độ không lớn, tự động khép kín, cuối cùng ngón tay Hứa Gia Mộc bị kẹp lại, anh giống như hoàn toàn không cảm giác được đau đớn, cho đến Tống Tương Tư ôm Tiểu Hồng đón xe rời đi, anh mới nghe thấy đứa bé giữ cửa bên cạnh, lễ phép hỏi: "Ông Hứa? Xin hỏi người có cần giúp gì không?"



Chương 912: Sau này (28)

Hứa Gia Mộc không có hé răng, đầu tiên bình tĩnh rút tay mình bị cửa xe kẹp lại ra, sau đó liền nhàn nhạt đưa chìa khóa xe cho đứa bé giữ cửa: "Phiền giúp tôi đỗ xe lại, cám ơn."

Đợi cho đứa bé giữ cửa nhận lấy chìa khóa, thì Hứa Gia Mộc xoay người đi vào khách sạn Bắc Kinh.

Hứa Gia Mộc đứng ở trong thang máy, sắc mặt bình thản nhìn phía trước, một tay toàn vẹn lặng yên không một tiếng động vuốt ve một cái tay khác vừa mới bị kẹp, bên trong đầy vết màu bầm tím, chỉ khẽ chạm nhẹ đã bị đau thấu xương, nhưng, đau đớn này, lại không bằng một phần vạn đau đớn trong lòng anh.

Rõ ràng hạ quyết tâm phải quên đi, phải từ bỏ những thói quen trong đời có liên quan đến cô, nhưng khi gặp cô, vẫn không nhịn được say mê nhìn cô, nhưng mà, cũng chỉ có say mê nhìn cô, bây giờ anh ngay cả tư cách đơn giản lên tiếng gọi cô cũng không có.

Một ngày nào đó, thói quen anh say mê nhìn cô này, cũng từ bỏ.

Hứa Gia mộc trên bữa tiệc, biểu hiện tác phong nhanh nhẹn, nho nhã lễ độ, bất luận là người quen hay không quen, chỉ cần có người đi lên đến gần anh, anh sẽ mỉm cười, vô cùng có kiên nhẫn chào hỏi, biểu hiện rất hoàn mỹ đến không chê vào đâu được.

Quả thực không hề thiếu những cô gái xinh đẹp đến chủ động nói chuyện phiếm với anh, trong đó còn có một hai cô gái trẻ tuổi, vẫn luôn đặt lực chú ý ở trên người anh, vẫn ở trong bữa tiệc tạo cơ hội, ngẫu nhiên gặp anh nhiều lần.

Trước kia, Hứa Gia Mộc không bao giờ để ý đến những cô gái này, nhưng tối nay, lúc những cô gái kia chào hỏi với mình, anh cũng rất có thân sĩ phong độ mỉm cười lại các cô một cái, hoặc là chạm cốc uống một hơi cạn sạch.

Khi bữa tiệc tiến hành được một nửa, Hứa Gia Mộc thoát ra đi về phía ban công yên tĩnh, đốt một điếu thuốc, lúc hút được một nửa, phía sau cửa thủy tinh đột nhiên bị người mạnh đẩy ra, có người đến.

Hứa Gia Mộc theo bản năng quay đầu, thấy một người con gái tuổi còn trẻ.

Cô gái kia thấy ban công có người, hơi sửng sốt một chút, sau đó cười xin lỗi: "Thật ngại, tôi không biết ở đây có người."

Hứa Gia Mộc không hé răng, chỉ dụi tắt điếu thuốc trong tay, đi về phía đại sảnh bữa tiệc, việc này, tặng ban công cho cô gái đó ra ngoài hóng mát.

Khi Hứa Gia Mộc vươn tay kéo cửa ra, cô gái kia đột nhiên nhìn chằm chằm ngón tay anh hô nhỏ một tiếng: "Anh ơi, nhìn tay anh giống như rất nghiêm trọng, có thuốc bôi không?"

Hứa Gia Mộc chăm chú nhìn ngón tay mình sưng lên vì bị cửa xe kẹp, mặt mày bình tĩnh quay đầu, liếc nhìn một cô gái kia, hướng về phía cô gật đầu một cái, bày tỏ cảm ơn đã quan tâm, liền kéo cửa ra.

Cô gái kia từ trong túi xách tùy thân của mình, lấy ra một lọ thuốc mỡ, đưa tới: "Lọ thuốc mỡ này dùng rất tốt để tiêu tan sưng tấy, tặng cho anh."

Hứa Gia Mộc không có đi tiếp, lại lần nữa ngẩng đầu, liếc mắt cố ý để ý cô gái kia một cái, không tính là gương mặt xinh đẹp, cho dù đã trang điểm, vẫn có chút bình thường.

Cô gái kia bị Hứa Gia Mộc nhìn chăm chú có chút xấu hổ, có thể biết được mình vừa mới quá mức nhiệt tình, vì thế liền ngại ngùng cười cười, thấp giọng giải thích: "Ngại quá, tôi là bác sỹ, thấy có người bị thương, tính chất đòi hỏi sẽ phản ứng như vậy."


Nói xong, lọ thuốc mỡ mà cô gái kia giơ lên trước mặt Hứa Gia Mộc, thu trở về.


Chương 913: Sau này (29)

Khi cô gái kia chuẩn bị thả lọ thuốc mỡ vào trong túi, Hứa Gia Mộc đột nhiên mở miệng, hỏi một câu: "Cô tên là gì?"

"Tôi sao?" Cô gái ngẩng đầu lên, hướng về phía Hứa Gia Mộc nở nụ cười một cái: "Tư Tư, tôi tên là Dương Tư Tư."

Tư Tư... tinh thần Hứa Gia Mộc hơi hoảng hốt một chút, liền thốt lên hỏi một câu: "Nhớ tương tư sao?"

"Vâng, nhớ hoài niệm." Cô gái dường như rất thích cười, không nói một câu, liền lộ ra một loạt răng nanh ngay ngắn, sau đó lọ thuốc mỡ cô chưa đặt vào trong túi đã đưa tới trước mặt Hứa Gia Mộc: "Lọ thuốc mỡ này, anh vẫn nên cầm đi, dùng rất tốt, bằng không ngày mai ngón tay anh sẽ sưng lợi hại hơn, có thể viết chữ cũng không cầm được."

Hứa Gia Mộc trầm mặc một lát, nhưng vẫn vươn tay nhận lấy, giọng nhẹ nhàng nói một câu: "Cảm ơn."

Sau đó, Hứa Gia Mộc không trở về trong bữa tiệc, mà cùng Dương Tư Tư đứng ở trên sân thượng hàn huyên rất lâu, tính tình Dương Tư Tư rất hoạt bát, ngược lại có phần giống với Hứa Gia Mộc còn trẻ, lúc nói chuyện, thích hoa chân múa tay vui vẻ, Hứa Gia Mộc dựa vào trên vòng ban công bảo hộ, lẳng lặng nghe cô nói.

Anh từ trong miêu tả của cô gái biết, cô không phải là con nhà giàu, cô sinh ra ở trong một trấn nhỏ Hà Bắc, thi đỗ trường học y khoa, sau khi tốt nghiệp làm một bác sỹ trong bệnh viện ngay tại Bắc Kinh, một tháng lĩnh không tới 8000 đồng tiền tiền lương, đêm nay cô sở dĩ có thể đi vào bữa tiệc này, là một bạn tốt của cô mang vào.

Khi bữa tiệc tan cuộc, Hứa Gia Mộc tự mình đưa Dương Tư Tư trở về nhà, cô thuê chung phòng ở vùng ngoại thành Bắc Kinh.

Khi Dương Tư Tư xuống xe, hai người còn để lại phương thức liên hệ cho nhau.

Từ sau khi từ biệt ở bữa tiệc, Hứa Gia Mộc và Dương Tư Tư không gặp mặt, hai người chỉ dùng tin nhắn di động để liên hệ.

Hứa Gia Mộc ở trong danh bạ điện thoại, lưu số điện thoại của Dương Tư Tư. "Tư Tư" tên này, mặc kệ anh làm gì, chỉ cần "Tư Tư" gửi tin nhắn đến cho anh, anh đều trả lời lại, cho dù đang họp hay chiêu đãi khách hàng, cũng không ngoại lệ.

Hứa Gia Mộc và Dương Tư Tư trong hiện thực bắt đầu tiếp xúc, là ở một tuần sau vào ngày sinh nhật Dương Tư Tư, cô mời mấy người bạn bè ăn cơm, cũng gọi anh.

Một đêm kia, Dương Tư Tư uống rượu, Hứa Gia Mộc hỏi nơi ở cụ thể của cô, cô mơ hồ trả lời không rõ, cuối cùng Hứa Gia Mộc thuê một gian phòng trong khách sạn gần đó, khi anh làm thủ tục thuê phòng, điền thong tin của Dương Tư Tư, anh từ trong túi xách tùy than của cô mang theo, lấy ra chứng minh thư của Dương Tư Tư, đưa cho quầy lễ tân, làm thủ tục xong, Hứa Gia Mộc cầm bút, lúc ký tên, lại ký thành "Tống Tương Tư".

Hứa Gia Mộc tiêm ngừng một chút, qua khoảng mười giây, anh viết thành một cái tên khác, ở trên một bên chỗ trống, một lần nữa nắn nót viết xuống ba chữ "Dương Tư Tư".

Hứa Gia Mộc đưa Dương Tư Tư vào phòng khạch sạn, trở về Cẩm Tú Viên.

Anh tắm sạch sẽ, nằm ở trên giường, nhưng là một đêm mất ngủ.

Rõ ràng nói với mình phải tiến hành cuộc sống mới, nhưng... tiếp xúc nhiều cô gái như vậy, tại sao lại cứ chọn liên hệ với một người con gái tên là "Tư Tư".

Anh mỗi ngày đều gửi tin nhắn với "Tư Tư", anh mở miệng gọi Dương Tư Tư là "Tư Tư", nhưng, những tin nhắn của anh này, tên trong miệng anh, đến cùng là người nào, gọi cho ai nghe?



Chương 914: Sau này (30)

Ngày hôm sau, Hứa Gia Mộc nhận được điện thoại của Dương Tư Tư, cô nói vì muốn bày tỏ cảm ơn với anh, mời anh ăn cơm trưa.

Hứa Gia mộc biết, sợ là Dương Tư Tư có vài phần ý tứ với mình, mới có thể lấy cớ tiếp cận mình.

Hứa Gia Mộc không bài xích Dương Tư Tư tiếp cận như vậy, thậm chí anh rất cố gắng để cho mình có thể ở chung hòa hợp với Dương Tư Tư, sau đó kết hôn, sinh con, sau đó... Cứ bình thường như thế sống cả đời.

Cuối cùng Hứa Gia Mộc đồng ứng ăn cơm trưa với Dương Tư Tư.

Sau khi ăn xong bữa cơm trưa đó, mặc dù hai người không có chỉ đích danh, nhưng quan hệ đã danh chính ngôn thuận một chút.

Trên thực tế cơ hội Dương Tư Tư và Hứa Gia Mộc tiếp xúc càng ngày càng nhiều, Hứa Gia Mộc đối với cô rất tốt, giống với những người đàn ông tốt trên thế gian khác, đưa cô đi dạo phố, mua quần áo với túi sách cô thích, chủ nhật chở cô đi chơi ngoại thành, thậm chí khi anh tăng ca, anh cũng sẽ cho phép cô vào trong phòng làm việc của anh, có đôi khi anh bận rộn tương đối trễ, khi thấy Dương Tư Tư ru rú ở trên sofa ngủ, anh sẽ choàng tấm thảm lên cho cô, lại thêm đến như Dương Tư Tư đề xuất bảo anh cai thuốc, cuối cùng anh không thể từ bỏ, nhưng lại ở trước mặt cô, không hề hút thuốc.

Nói ngắn lại, anh làm không có gì để bới móc.

Không biết có phải tim đã chết, những ngày gần đây Hứa Gia Mộc trải qua nhạt nhẽo không có chút hương vị, ngay cả chính anh, đôi khi cũng hoảng hốt, có phải mình đã thật sự buông xuống được Tống Tương Tư không?

Có một tuần, Hứa Gia Mộc đưa Dương Tư Tư ra vùng ngoại thành tắm suối nước nóng.

Hứa Gia Mộc thuê hai gian phòng, ngâm nước Ôn Tuyền trở về, là 10 giờ tối, Dương Tư Tư tắm rửa, mặc một áo ngủ đơn bạc, chạy đến phòng anh tìm anh cùng xem phim.

Hứa Gia Mộc không cự tuyệt.

Thật ra đều là nam nữ trưởng thành, hành động của Dương Tư Tư này, đến cùng ám chỉ cái gì, Hứa Gia Mộc không phải không hiểu.

Dương Tư Tư chọn bộ phim kia, bên trong đúng lúc có một đoạn hình ảnh hoạt sắc sinh hương.

Có lẽ bởi vì Hứa Gia Mộc quá bình tĩnh, không có nửa điểm chủ động, ngược lại khuôn mặt nhỏ nhắn của Dương Tư Tư hồng hồng, bắt đầu chuyển động, cô nhìn không chớp mắt xem tivi, tay lại mò mẫn hướng về phía tay anh.

Ở một giây đầu ngón tay Dương Tư Tư chạm vào Hứa Gia Mộc kia, dường như Hứa Gia Mộc theo bản năng rút tay ra.

Phản ứng của Hứa Gia Mộc rất mãnh liệt, cự tuyệt rõ ràng, làm cho một cô gái chủ động xấu hổ không chịu nổi.

Bên trong không khí, trong nháy mắt trở nên có chút ngưng trệ.

Đáy mắt Dương Tư Tư đã tích trữ nước mắt, thậm chí còn một chút hoảng hốt cùng luống cuống.

Cô thừa nhận cô yêu người đàn ông này, cô cũng biết cô không xứng với anh, nhưng anh đã chủ động hỏi cô tên gì, cho cô phương thức liên lạc, cô thừa nhận về sau đều là cô chủ động, nhưng anh cũng không có cự tuyệt...

Bọn họ quen biết đã gần một tháng, anh chưa từng chạm qua cô một chút, cho dù là ngẫu nhiên lúc qua đường, anh sợ cô bị xe đụng, cũng không chịu dắt tay cô, nhiều nhất là cách quần áo, kéo một cánh tay của cô.

Hứa Gia Mộc không nhìn Dương Tư Tư ở bên cạnh, cũng biết sắc mặt cô lúc này rất khó nhìn, ngay lúc anh nghĩ mình muốn mở miệng nói với cô chút gì, di động của anh đột nhiên vang lên, phá vỡ không khí đè nén trong phòng, Hứa Gia Mộc thở một hơi buông lỏng, vội vàng sờ điện thoại di động, nhận nghe.

Điện thoại là La tổng gọi tới, nói với anh là có vấn đề liên quan đến chụp ảnh quảng cáo.

Dương Tư Tư ở lúc Hứa Gia Mộc nghe điện thoại, liền tắt ti vi.


Chương 915: Sau này (31)

Hứa Gia Mộc ngồi ở bên cạnh cô nghe điện thoại, đều nói một chút chuyện công việc, anh không có chút ý kiêng dè nào.

Giọng anh trầm thấp bình thản, rất dễ nghe, làm cho cô có cảm thấy giống như là đang nghe một bài hát ca dao cảm động.

Dương Tư Tư không kìm lòng nổi liền quay đầu nhìn về người đàn ông đang nghe điện thoại, dáng dấp anh rất khôi ngô rất đẹp trai, cho dù đến bây giờ, cô có cảm giác mình cùng với anh, có phải một giấc mộng không.

Thật ra thì đáy lòng cô hiểu rõ, rất có thể người đàn ông này, đối với mình không có ý gì, nếu không anh ngay cả đụng đều không đụng mình một cái, nhưng cô thích anh, nguyện ý chờ anh tiếp nhận cô.

Hứa Gia Mộc cúp điện thoại, Dương Tư Tư coi như chuyện gì cũng chưa phát sinh, cười híp mắt nhìn anh hỏi: "Anh đầu tư mỹ phẩm, phát ngôn viên là Tống Tương Tư?"

Nhắc đến cái tên này, đáy lòng Hứa Gia Mộc hung hăng run lên một cái, nhưng từ trên vẻ mặt lại không nhìn ra bất kỳ sơ hở, bình tĩnh đến giọt nước không lọt, anh nhẹ nhàng gật đầu "Ừ" một tiếng.

"Em rất thích cô ấy đấy, đợi đến lúc cô ấy chụp ảnh quảng cáo, anh có thể mang em đi tham gia được không? Trước kia lúc em lên đại học, nằm mơ cũng muốn muốn gặp mặt cô ấy một lần, có thể cùng cô ấy chụp chung một bức ảnh."

Hứa Gia Mộc không nói gì, đây là lần đầu tiên từ khi anh và Dương Tư Tư quen biết tới nay, cô chủ động yêu cầu với anh, anh vẫn chưa sảng khoái đáp ứng như vậy.

"Đó là mơ ước của em, mặc dù bây giờ cô đã nghỉ ba năm, nhưng mà, anh biết không, trong nhiều nữ minh tinh như vậy, em vẫn thích nhất cô ấy, cho nên mang em đi tham gia, có được không?" Trong giọng nói của Dương Tư Tư, có một cỗ hương vị làm nũng.

Hứa Gia Mộc cúi thấp đầu xuống, trầm mặc một lúc lâu, mới mở miệng, nói: "Được."

Hứa Gia Mộc thật sự dẫn Dương Tư Tư đi tham gia, nhưng anh chỉ dẫn Dương Tư Tư vào phim trường, nói nhỏ vài câu với đạo diễn phụ trách quay chụp lần này, sau đó bảo Dương Tư Tư đi theo đạo diễn, tìm cho mình một cái cớ, rời khỏi phim trường.

Khi anh đi vào, liền thấy Tống Tương Tư, cô bị vài thợ hoá trang vây quanh để trang điểm, lúc nhìn đến anh, chỉ nhẹ nhàng nâng mí mắt liếc mắt một cái, sau đó cứ tiếp tục nhìn gương trang điểm trước mặt.

Tống Tương Tư trang điểm xong, đạo diễn liền mang theo Dương Tư Tư đi tìm Tống Tương Tư: "Tương Tư, đây là người ông Hứa mang đến, nói là fan hâm mộ của cô, muốn đến tìm cô kí tên chụp ảnh chung."

Tống Tương Tư đối với cô gái tướng mạo bình thường này, có chút ấn tượng, bởi vì cô ở thành phố Bắc Kinh gặp qua vài lần hình ảnh cô ấy với Hứa Gia Mộc cùng một chỗ.

Nhưng đều ở phía xa chạm mặt qua.

Tống Tương Tư cẩn thận nhìn Dương Tư Tư một lúc, khi đạo diễn cho rằng Tống Tương Tư sẽ cự tuyệt, thì cô cong môi đỏ mọng cười, bảo người chụp ảnh, sau đó còn ký tên cho Dương Tư Tư.

Ngược lại Dương Tư Tư không sốt ruột rời khỏi phim trường, mà đứng khoảng cách gần nhìn Tống Tương Tư quay chụp quảng cáo.

Hứa Gia Mộc ở bên ngoài hút vài điếu thuốc, thấy Dương Tư Tư vẫn chưa ra ngoài, thì lại quay trở lại phim trường.

Đi vào, Hứa Gia Mộc liền thấy Tống Tương Tư cười mỉm chụp ảnh, bước chân anh nhịn không được dừng lại, nhìn chằm chằm vào cô.

Kỳ thật kia cảnh đã rất đẹp, nhưng có thể đạo diễn cảm thấy Tống Tương Tư chưa phát huy được năng lực, ý bảo nghỉ ngơi một chút, chờ một lúc trở lại một lần, khi Tống Tương Tư trang điểm lại, vẫn hướng về phía Hứa Gia Mộc bên này liếc qua một cái, đúng lúc bắt gặp anh vặn mở nắp bình nước khoáng, đưa cho Dương Tư Tư uống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: abdicate, Bún Lèo, Băng đẹp gái, Đỗ Lam Vân, Huyền Lunar, Lachoa58, Minh Viên, Mây tím 202 và 247 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1476

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

16 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.