Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 

Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

 
Có bài mới 06.07.2016, 07:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.05.2016, 20:40
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1006
Được thanks: 7278 lần
Điểm: 10.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: Huyền Namida
Chương 937: Nguy hiểm (7)

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tống Tương Tư, không nhịn được nhíu mày một cái.

Bắt đầu từ tối qua, cô gái này hình như có điểm không đúng. . . . . . Hơn nửa đêm mới về nhà với thân thể nồng nặc mùi rượu, anh hỏi cô đã đi đâu, cô cũng im lặng, tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường nằm ngủ, anh chạm vào cô một cái liền bị cô đạp một cước xuống giường, anh còn chưa kịp tức giận thì cô đã ôm gối đi ra khỏi phòng ngủ, một mạch đi tới phòng khách, còn tiện tay khóa trái cửa lại.

Sáng nay rời giường, anh vốn tưởng rằng cô sẽ cùng mình là đi tới "bách niên hảo hợp" , kết quả là lúc anh rửa mặt xong, đi ra phòng ngủ, vừa mới chuẩn bị chào hỏi cô một câu, cô lại cầm lấy túi của mình, coi anh như không khí mà đi thẳng một mạch về phía cửa chính, anh đứng ở cửa chính đá mạnh vào cánh cửa một cái  rồi cầm theo chìa khóa xe của mình, anh vội vã đuổi theo xuống lầu, vốn tưởng rằng cô sẽ chờ anh, không ngờ cô đã lái xe của anh đi từ khi nào, anh chỉ còn biết bắt một chiếc xe taxi đuổi theo sau. Anh lại thấy ở phía trước cửa "bách niên hảo  hợp" cô bị cảnh sát giao thông chặn lại.

Thế nhưng Tống Tương Tư vẫn không có ý tuân thủ dừng xe, cứ thế đi thẳng.

Rõ ràng bãi đỗ xe cửa "bách niên hảo hợp" nhiều như vậy  nhưng cô lại cố ý dừng xe trên đường lớn.

Vào trong "bách iên hảo hợp", anh cố ý ngồi ở bên cạnh cô, cùng cô nói chuyện, cô cũng bỏ mặc.

Thật ra thì nếu đổi lại ngày trước, anh sao có thể  nhân nhượng cô như vậy, đừng nói tới chuyện cô có để ý anh hay không, mà điều trước tiên là anh còn chẳng thèm để ý đến cô !

Nhưng bây giờ anh tự mình đút cháo cho cô ăn, thấy cô nhanh chóng há miệng thì tâm tình có chút chuyển biến tốt, ai ngờ, đột nhiên cô lại bày ra bộ lạnh mặt, đứng dậy rời đi.

Phụ nữ...đúng là khó hiểu mà.

Hứa Gia Mộc cười một tiếng, cầm cái muỗng vừa định đem đút cho Tống Tương Tư bỏ vào miệng của mình, nhưng đưa đến khóe miệng, lại cảm thấy không nuốt nổi liền ném cái muỗng, ngồi trên ghế sa lon ngây ngẩn một hồi, cuối cùng vẫn không an tâm đành đứng dậy đi về phía toilet.

Toilet và phòng thay đồ cách nhau một hành lang, bên trong đặt một vài chiếc tủ kính lớn chứa đầy các loại trang sức.

Hứa Gia Mộc đi ngang qua một cái trong những cái tủ kia thì bước chân ngừng lại, nghiêng đầu, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn kim cương màu hồng trong đó.

"Tiên sinh, ngài muốn mua nhẫn cầu hôn hay là nhẫn kết hôn?" Nhân viên phục vụ thấy Hứa Gia Mộc chăm chú nhìn hồi lâu, lên tiếng hỏi thăm.

Hứa Gia Mộc giật mình hoàn hồn, thấy Tống Tương Tư không biết lúc nào đã từ toilet đi ra ngoài, trở lại phòng thay đồ, anh nhìn nhân viên phục vụ lắc đầu một cái, liền cất bước chạy về phía toilet, dựa lưng vào tường nhà vệ sinh nam, châm một điếu thuốc.

Vừa rồi bỗng dưng trong lòng anh xuất hiện một loại kích động, muốn mua một chiếc nhẫn kia, tặng cho Tống Tương Tư. . . . . .

Thẳng thắn mà nói, từ bé đến lớn, tư tưởng về tương lai sẽ kết hôn với một người con gái có gia thế môn đăng hộ đối đã ăn sâu bén rễ trong đầu anh.

Sau khi anh và Kiều An Hảo hủy bỏ hôn ước, Hứa thị lại rơi vào trong tay Lục Cẩn Niên, lúc đó anh vẫn chưa biết mẹ mình làm nhiều chuyện sai trái như vậy, gia cảnh Lâm Thiên Thiên khá tốt, mẹ anh rất thích, vậy thì anh và Tống Tương Tư sẽ không có bất kỳ liên quan nào, tuy rằng anh cảm thấy Lâm Thiên Thiên yếu ớt quá mức, nhưng lúc đề ra lễ cưới hỏi, Lâm Thiên Thiên không cự tuyệt, vậy thì anh cần gì phải cự tuyệt.

Thật ra thì cũng không thể tính là lễ cưới, chỉ là hẹn thề bằng miệng, nghi thức đính hôn đều còn chưa tổ chức, có khi tận một tháng  anh và Lâm Thiên Thiên cũng không gặp mặt nhau.



Chương838: Nguy hiểm (8)

Suy nghĩ cẩn thận, sau đó anh và Tống Tương Tư sẽ hòa hảo, cũng không quá để ý tới Lâm Thiên Thiên, ngày hôm qua cô ta chạy tới công ty tìm anh. Hôm trước anh anh bận công việc đến tận nửa đêm,  lúc mở mắt ra là đã quá trưa, mắt còn ngái ngủ bỗng nhiên liền bị Lâm Thiên Thiên ôm lấy bổ nhào lên giường, áp trên người anh, hỏi anh khi nào thì bọn họ cử hành hôn lễ?

Lúc anh nghe câu đó, chẳng biết thế nào mà trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh của Tống Tương Tư, chần chờ một hồi lâu, anh mới nhìn Lâm Thiên Thiên trả lời một câu như có lệ, chờ cô ta tốt nghiệp rồi nói sau.

Sau Lâm Thiên Thiên còn lải nhải nói về chuyện tổ chức hôn lễ, càng nói trong lòng anh càng như có cái gì đó bị đè nén, cuối cùng liền đẩy mạnh cô ta ra, xuống giường đi vào toilet.

Có lẽ là bắt đầu từ hôm qua, trong lòng anh bắt đầu có chút dao động.

Hôn nhân trên thương trường thật sự là một lợi thế then chốt thật sao?

Nhưng chẳng phải bố và mẹ anh là một ví dụ của bi kịch đó sao?

Mà Lục Cẩn Niên với Kiều An Hảo thì sao? Bọn họ không có tranh cãi, mỗi ngày đều rất hạnh phúc, cho dù có cãi nhau thì sau đó cũng bị cuốn đi vì hạnh phúc.

Đừng nói bọn họ, đến cả người ngoài cuộc nhìn vào đều cảm thấy hạnh phúc thay...

" Hứa tiên sinh? Ngài ở trong này làm gì vậy?" Trợ lý đẩy cửa toilet, liền nhìn thấy Hứa Gia Mộc đứng một bên thì có chút sửng sốt mở miệng hỏi.

Hứa Gia Mộc dụi tắt điếu thuốc trong tay, không nói gì, rửa sạch tay sau đó ra khỏi toilet, vừa đến cửa phòng thay đồ, anh liền thấy cánh cửa phòng thay quần áo nữ đang mở ra, Tống Tương Tư mặc một chiếc váy lụa dài màu trắng, khoác một chiếc áo khoác ở bên ngoài, tóc dài vấn cao lộ ra chiếc cổ tinh tế, từ bên trong đi ra.

Bước chân của Hứa Gia Mộc liền dừng lại, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư đang bị Kiều An Hảo với Triệu Manh vây quanh không ngớt lời khen ngợi.

Tuy chiếc váy này là trang phục của phù dâu nhưng lại khiến anh rung động từ tận sâu nơi đáy lòng.

Thậm chí trong đầu anh bây giờ đang không ngừng bắt đầu vẽ ra một Tống Tương Tư mặc áo cô dâu, so với hiện tại thì sẽ có bao nhiêu xinh đẹp động lòng người.

Tống Tương Tư là cô dâu...vậy ai sẽ là chú rể?

Tim Hứa Gia Mộc khễ đập chậm một nhịp.

Bảy năm trước, thẳng thắn mà nói thì anh cũng không hiểu vì sao năm đó lại có lòng tốt cứu Tống Tương Tư, sau đó lại xấu xa đem giữ cô ở bên người nhiều năm như vậy cũng không chịu buông ra.

Anh vẫn vẫn cảm thấy bản thân nên cứ như vậy mà kết hôn, cho nên trong bảy năm ở đây, mặc kệ anh và Tống Tương Tư đã có bao nhiêu thời gian vui vẻ khí quên ở bên nhau, từ đầu anh đã nghĩ sẽ không cùng cô kết hôn, nhưng anh lại không nghĩ tới việc cô lại sẽ đi lấy người khác.

Nhưng hiện tại, anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là cô sẽ cứ xinh đẹp như vậy mà làm cô dâu của người khác, tim anh liền như bị đâm thủng một lỗ, không ngừng co rút vì đau đớn.

"Anh Gia Mộc, anh làm gì mà ở trong này ngẩn người vậy?" giọng nói trong trẻo của Kiều An Hảo đột nhiên truyền đến, anh liền giật mình nhìn chằm chằm Tống Tương Tư.

Hứa Gia Mộc khó khăn chuyển dời tầm mắt lên trên người Tống Tương Tư: "Như thế nào?"

Lục Cẩn Niên chỉ chỉ vào mấy bộ quần áo nam trên tay nhà thiết kế, nhắc nhở: "Thử đồ."

Hứa Gia Mộc "à" một tiếng, vào phòng thay quần áo nam.

Kiều An Hạ biết hôm nay Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo đến mặc thử  lễ phục, hai ngày trước mẹ cô cũng có gọi điện cho cô, nói là có đặt cho cô vài bộ quần áo, nhắc nhở cô hôm nay phải đến đây mặc thử.

Kiều An Hạ khóc tới hơn nửa đêm, ngày hôm sau tỉnh lại thì mắt đã sưng to đến không dám nhìn người khác, bản thân cô nghĩ sẽ không tới, cuối cùng do dự một chút vẫn lái xe đến đây.



Chương 839: Nguy hiểm (9)
Editor: Hà My
Beta: Huyền Namida


Lúc Kiều An Hạ dừng xe trước "bách niên hảo hợp", thấy xe của Trình Dạng, trong mắt cô có chút hoảng sợ, không dám bước vào.

Tìm chỗ trống đễ đỗ xe, Kiều An Hạ ngồi ở trong xe nhìn chằm chằm xe của Trình Dạng hồi lâu, đến cuối cùng vẫn không có dũng khí đẩy cửa bước ra.

Không biết ngồi trong xe đã bao nhiêu lâu, Kiều An Hạ thấy một bóng dáng từ chiếc xe hơi màu đen sang trọng bước xuống.

Nhìn vóc dáng này có lẽ là con gái, tuổi không nhỏ, đội mũ và bịt mặt bằng khẩu trang, che kín khuôn mặt, Kiều An Hạ nhận không nhận ra là ai nhưng cảm thấy bóng dáng kia cực kỳ quen thuộc.

Trong khi Kiều An Hạ đang lục lọi trí nhớ xem người đó là ai thì cô lại thấy người  đó lấy  từ trong túi mang theo bên người ra một đồ vật sáng loáng, nhét vào trong túi áo.

Tốc độ người kia rất nhanh, nhưng Kiều An Hạ vẫn thấy rõ ràng đồ vật ấy là một con da găm.

Kiều An Hạ nghi hoặc nhíu mày, trong lòng có suy nghĩ lung tung, ban ngày ăn mặc như vậy, còn cầm theo dao găm, để làm gì vậy?

Một người khác đứng ở trước thang máy, giơ tay lên nhấn nút để đóng cửa thang máy, trên cổ tay lộ ra một vòng ngọc, làm cho Kiều An Hạ lập tức đứng thẳng người.

Vòng ngọc kia cực kỳ quen thuộc, cô chắc chắn đã gặp thấy rất nhiều lần....

Rốt cuộc đã được thấy nó ở đâu rồi ?

Càng nóng nảy muốn biết, thì đầu óc Kiều An Hạ càng lọan, cuối cùng không nhịn được liền tự vỗ mạnh vào trán một cái, đúng lúc cửa thang máy đóng, Kiều An Hạ lại liếc mắt qua chiếc vòng ngọc đó, đôi mắt cô liền mở lớn nhất có thể.

Hàn Như Sơ!!!!

Cô nhớ ra chính là Hàn Như Sơ!

Khó trách cảm thấy bóng dáng ấy quen thuộc như vậy!

Lúc còn rất nhỏ, cứ mỗi lần nhìn thấy Hàn Như Sơ thì cô nhất định sẽ thấy chiếc vòng đó!

Không đúng, đang yên đang lành Hàn Như Sơ lại chạy tới "Bách niên hảo hợp" làm gì?

Kiều An Hảo đang ở đây, còn có nhiều người như vậy, thì một mình bà ta có thể gây ra sóng gió gì được.....

Nhưng mà,  sao bà ta lại mang theo dao găm...

Càng suy nghĩ đáy lòng Kiều An Hạ càng khủng hoảng ,cuối cùng không suy nghĩ được nhiều liền  nhanh chóng đẩy cửa xe ra,  nhảy xuống xe, vội vàng chạy nhanh tới cửa thang máy .

Từ trong thang máy đi ra, vừa đúng lúc Kiều An Hạ thấy bóng dáng Hàn Như Sơ quay hướng về phiá nhà vệ sinh, hàng lông mày của cô cau lại, cũng đi theo về phía toilet.

Lúc Kiều An Hạ bước vào toilet, thấy Hàn Như Sơ kéo một phòng cạnh cửa đi vào, cô sợ bị phát hịên liền học bộ dạng bà ta kéo cửa phòng bên cạnh đi vào trong đó, sau đó xuyên qua khe cửa, liền thấy Hàn Như Sơ ở phía đối diện khóa trái cửa phòng lại.

Hàn Như Sơ ẩn núp trong toilet làm gì?

Kiều An Hạ tràn đầy nghi ngờ, chỉ có điều Kiều An Hạ không thấy Hàn Như Sơ ra nên trong lòng cũng bứt rứt đứng ở bên bồn cầu không thể ra được, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cửa phòng đối diện.

Bởi vì lúc xuống xe vội, Kiều An Hạ không kịp mang theo điện thoại di động, ngồi trong phòng vệ sinh không làm gì nên có chút nhàm chán, cuối cùng nảy ra ý tưởng xé giấy vệ sinh.

Lúc ngồi ở trong đó đem giấy vệ sinh gần như đem xé sạch thì cửa phòng vệ sinh bỗng dưng lại được mở ra lần nữa, sau đó là giọng nói của Kiều An Hảo: "Triệu Manh, đưa cho mình cái khăn ướt. "

Theo tiếng nói không rõ của Kiều An Hảo, có một gian phòng vệ sinh đang đóng cửa.

Triệu Manh dường như là chỉ tới để giúp Kiều An Hảo,  không đi vệ sinh, sau khi đưa cho Kiều An Hảo khăn ướt thì đi ra khỏi toilet, đứng chờ ở bên ngoài.

Hết chương 839.



Đã sửa bởi Huyền Lệ lúc 07.07.2016, 09:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.07.2016, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 16235 lần
Điểm: 6.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 840. Mạo hiểm (10)

Editor: Nana Trang

Thời gian Kiều An Hảo đi toilet rất ngắn, chỉ có 2 phút, cô nghe thấy phòng riêng có tiếng xả nước, sau đó cánh cửa phòng riêng bị mở ra, Kiều An Hạ nhìn qua khe cửa thì thấy giày đáy bằng của Kiều An Hảo đi trên mặt đất, cuối cùng dừng ở trước, bồn rửa tay, có tiếng nước chảy truyền ra, Kiều An Hạ mơ hồ nghe thấy tiếng khóa cửa phòng riêng đối diện mình.

Hàn Như Sơ nán ở bên trong lâu như vậy, rốt cục là muốn làm cái gì?

Toàn thân Kiều An Hạ đều căng cứng lên, có một dự cảm không tốt bò đầy cả người cô, cô cũng nhẹ nhàng mở khóa phòng riêng ra, lẳng lặng thản nhiên xem chừng Hàn Như Sơ ở đối diện.

Qua ước chừng mười giây, Hàn Như Sơ mở cửa, đi ra ngoài.

Kiều An Hạ nhìn thấy rõ Hàn Như Sơ lấy trong túi ra một con dao, tựa như sợ quấy rầy Kiều An Hảo, nhẹ nhàng rón rén đi về phía cô.

Kiều An Hạ thấy vậy, rốt cuộc cũng hiểu rõ tính toán của Hàn Như Sơ, sở dĩ bà ta vẫn luôn nán lại trong phòng rửa tay, hóa ra là ôm cây đợi thỏ Kiều An Hảo.


Bởi vì mặc thử áo cưới tốn nhiều thời gian, Kiều An Hảo không có khả năng không đi toilet, chỉ cần cô vừa xuất hiện, bà ta liền có thể thừa dịp lúc Kiều An Hảo không phòng bị, đâm cô một dao.

Tiếng nước chảy ở toalet vừa đúng lúc che đi tiếng bước chân của Hàn Như Sơ.

Nếu không phải Kiều An Hảo quay đầu lại thì hoàn toàn không biết nguy hiểm đang tới gần mình, nếu Hàn Như Sơ đâm Kiều An Hảo một đao từ sau lưng, cho dù Kiều An Hảo nhặt được một mạng đứa bé trong bụng chắc chắn sẽ không giữ được...

Kiều An Hạ nghĩ tới đây, đột nhiên kéo mạnh cánh cửa, lớn tiếng hô một câu với Kiều An Hảo đang rửa tay: "Kiều Kiều, cẩn thận!"

Từ đầu đến cuối Hàn Như Sơ không hề nghĩ tới trong toilet còn có người thứ ba, bà ta thấy hành tung của mình bị bại lộ, chẳng những không thu lại, ngược lại còn hung hăng hơn.

Hôm nay nếu bà ta đã đến đây, sẽ không ôm lấy kết quả tốt để rời đi.

Con trai của bà đã quay lưng về phía bà, chồng của bà không để ý tới bà, vinh quang và tôn nghiêm bà chiến đấu hơn nửa đời người đều bị bọn họ hủy sạch.

Bà bị người ta mắng là đồ đàn bà độc ác.

Sao bà có thể cam tâm?

Dựa vào cái gì con trai của kẻ thứ ba có thể lấy vợ có thể sinh con, còn có thể được con trai của bà bảo vệ?

Tiện chủng kia vốn không nên tồn tại trên thế giới này, tại sao cuối cùng lại sống một cuộc sống thuận bườm xuôi gió như vậy?

Còn bà thì sao? Sống một cuộc sống thống khổ, sống không bằng chết, trong lòng bà chất đầy oán hận, ban đêm bà nằm mơ, đều muốn hóa thành ác quỷ bóp chết bọn họ.

Không phải Kiều An Hảo là bảo bối quan trọng nhất trên thế giới này của tiện chủng kia sao?

Được thôi, bà sẽ giết chết bảo bối quan trọng nhất nó, không đơn thuần là một người, còn muốn cả đứa bé kia nữa!

Bà muốn để cho tất cả bọn họ đều chết hết, bà đã hai bàn tay trắng, tiện chủng Lục Cẩn Niên kia cũng muốn hai bàn tay trắng.

Mọi người đồng quy vu tận đi!

Nghĩ đến đây, bên môi Hàn Như Sơ hiện lên nụ cười nhạt khát máu, đến cuối cùng thì phát ra tiếng cười có chút rướm người, dường như bà đã đánh mất tất cả lý trí cùng tính người, năm giây sau khi Kiều An Hạ nói xong, bà ta nắm chặc chuôi đao xông về hướng bụng của Kiều An Hảo, đâm vừa ngoan vừa chuẩn.

Kiều An Hảo vốn đang rửa tay, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, sửng sốt một lát mới ý thức tới là giọng của Kiều An Hạ, cô theo bản năng quay người lại, kết quả lại nhìn thấy sau lưng mình khoảng chừng hai thước, có một người mang khẩu trang cầm dao găm xông mạnh về phía cô.

Chương 841: Kết thúc (1)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chuyện xảy ra quá mức đột ngột, Kiều An Hảo còn chưa kịp phản ứng rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên bên cạnh lại nhảy ra một người, bất chợt chắn trước mặt mình. Vì lực đạo quá mạnh, Kiều An Hảo bị đẩy lùi về sau hai bước, thắt lưng đập vào bồn rửa mặt, cô đau nên cau mày, sau đó liền nghe thấy da thịt bị đâm.

Thế giới, dừng lại ở hình ảnh này.

Kiều An Hảo không quay đầu nhìn người che chắn trước mặt mình, nhưng khi người kia gục trước mặt cô, ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người là cô đã biết là ai rồi.

Cô xuyên qua bờ vai Kiều An Hạ nhìn thấy trước mặt là Hàn Như Sơ đeo chiếc khẩu trang.

Máu tươi bắn tung tóe, bắn ngược lại vào mặt bà ta, phần trên khẩu trang màu trắng có một loạt vết tròn màu đỏ.

Nhìn thấy ghê cả người.

Ánh mắt Kiều An Hảo mở rất to, cánh môi run lẩy bẩy mấy lần mới chậm rãi quay đầu nhìn Kiều An Hạ tựa vào vai cô, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hô hấp dồn dập không ổn định.

Kiều An Hảo mấp máy môi mấy lần mới miễn cưỡng phát ra được một tiếng rất nhỏ: “Chị….”

Theo giọng không bình tĩnh của cô, Kiều An Hảo nghe thấy rõ tiếng chất lỏng nhỏ giọt rơi xuống mặt đất.

Theo bản năng cô cúi đầu xuống, phát hiện bên chân mình đều là máu, một giây sau cô như phát điên lên, bỗng nhiên trong cổ họng kêu the thé: “Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên….”

Vì dùng sức để kêu, âm cuối của Kiều An Hảo hơi vỡ ra.

Triệu Manh đứng ngoài cửa nghe tiếng kêu thế liền hoảng sợ, theo bản năng cô ấy đẩy cửa ra :”Sao thế, Kiều….”

Triệu Manh còn chưa dứt lời, nháy mắt đã bị hình ảnh trong toilet dọa sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, lời nói cũng ấp a ấp úng: “Đại, đại, chị Kiều…. Sao….”

“Kiều An Hạ, Kiều An Hạ… Chị đừng làm em sợ, chị đừng làm em sợ…” Kiều An Hảo kích động vươn tay che miệng vết thương Kiều An Hạ lại, ý muốn cho máu ngừng chảy. Nhưng chất lỏng đỏ tươi này lại không theo ý cô cứ chảy mãi không ngừng ra bên ngoài. Nước mắt Kiều An Hảo rơi lộp bộp xuống, cô biết bản thân không nên cáu giận với Triệu Manh, nhưng cô đã hơi phẫn nộ mở miệng: “Triệu Manh, cậu ngốc quá, cậu còn chết đứng ở đây làm gì? Nhanh gọi xe cấp cứu, gọi Lục Cẩn Niên đi.”

Tiếng cuối cùng Kiều An Hảo dùng lực kéo dài ra, Triệu Manh chợt bừng tỉnh, cô ấy không hề nghĩ ngợi liền xoay người chạy ra khỏi toilet, lớn tiếng kêu với bên ngoài: “Giết người, giết người!”

Lúc dao găm đâm vào bụng Kiều An Hạ, Kiều An Hạ phản kháng theo bản năng tay nắm được chuôi dao, Hàn Như Sơ không rút ra được nên dứt khoát buông tay. Khi nghe thấy tiếng thét chói tai của Kiều An Hảo mới từ từ lấy lại tinh thần cười khanh khách hai tiếng rồi lùi ra sau hai bước. Rõ ràng người bà ta muốn giết là Kiều An Hảo thế mà lại bị Kiều An Hạ chắn một đao này, nhưng bà ta vốn không phân biệt được người bị thương là Kiều An Hạ hay là Kiều An Hảo, chỉ đứng đó thì thào nói nhỏ: “Đã chết, đã chết, rốt cuộc tôi cũng giết chết cô con tiện nhân này, khà khà ha….”

Cuối cùng Hàn Như Sơ như phát điên, ngẩng đầu cười phá lên ha ha ha.

Cửa toilet bị người đẩy mạnh ra, xông vào đầu tiên chính là Lục Cẩn Niên, anh mở miệng kêu tiếng “Kiều Kiều” trước, sau đó bị một màn trước mặt dọa sợ chân bước không nổi.


Chương 842: Kết thúc (2)

Editor: Sam Sam

"Sao trở về. . . . . ." Theo sát phía sau là Trình Dạng, chỉ nói ba chữ, liền thấy Kiều An Hạ tựa vào trên người Kiều An Hảo, máu khắp người, cả người anh chấn động, giây tiếp theo vội chạy qua: "Hạ Hạ, Hạ Hạ?"

Phía sau Trình Dạng là Hứa Gia Mộc, anh vốn là muốn mở miệng nói chuyện , nhưng tầm mắt lại bị nụ cười đáng ghét của người bên cạnh làm cho chú ý.

Tống Tương Tư thấy Hứa Gia Mộc dừng bước, ý thức nhìn anh một cái, sau đó theo tầm mắt của anh nhìn lại, liền nhận ra người nọ là ai, đáy mắt cô nhất thời hiện lên một tia lo lắng.

Hứa Gia Mộc chỉ đứng tại chỗ không quá nửa phút, đột nhiên xông tới chỗ Hàn Như Sơ, không hề nghĩ ngợi liền giơ tay lên, cho Hàn Như Sơ một cái tát: "Bà câm miệng cho tôi!"

Hàn Như Sơ bị Hứa Gia Mộc đánh khiến bà ngẩn ra, sau đó lại cười hì hì, chỉ vào Hứa Gia Mộc: "Con là con của mẹ, con đánh mẹ, con mình đánh mình, hi hi hi. . . . . . Con mình vì người khác đánh mình. . . . . ."

Cười cười, Hàn Như Sơ bỗng dưng liền chảy nước mắt, nhìn Hứa Gia Mộc, uất ức nói: "Con là con mẹ, tại sao không nghĩ cho mẹ?"

Hứa Gia Mộc nhắm mắt lại hít sâu một hơi, sau đó liền nắm chặc cổ tay Hàn Như Sơ: "Bây giờ đi với con báo cảnh sát."

"Báo cảnh sát? Con muốn mẹ vào tù sao?” Hàn Như Sơ lắc đầu, đứng tại chỗ khi thì khóc khi lại cười: "Hứa Gia Mộc, con ngu lắm, lại muốn mẹ bị vào tù!"

Hứa Gia Mộc không nói nhiều, chỉ là kéo cổ tay Hàn Như Sơ, đi ra ngoài.

"Mẹ không đi, mẹ không đi!" Hàn Như Sơ giống như điên hét lên.

Hứa Gia Mộc ngoảnh mặt làm ngơ, về sau, mạnh mẽ kéo bà ta ra.

Tống Tương Tư bất chợt lên tiếng: "Em đi với anh."

Hứa Gia Mộc không lên tiếng, chỉ là dừng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái, liền kéo Hàn Như Sơ rời đi.

Tống Tương Tư quay đầu, nói vọng vào phòng rửa tay: "Chúng tôi đi trước tới đồn, xe cứu thương đã gọi, rất nhanh sẽ tới, ghi khẩu cung xong, chúng tôi sẽ đi bệnh viện thu thập chứng cứ ."

Trình Dạng cùng Kiều An Hảo hoàn toàn không có phản ứng, giống như không nghe được lời nói của Tống Tương Tư.

Lục Cẩn Niên đặt hết sự chú ý vào Kiều An Hạ, cũng không lên tiếng, cuối cùng trợ lý cùng Triệu Manh nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Tống Tương Tư lúc này mới rời đi.

Không có Hàn Như Sơ trong phòng vệ sinh, trong nháy mắt an tĩnh rất nhiều.

Sắc mặt của Kiều An Hạ nhợt nhạt, cô cảm thấy nước mắt Kiều An Hảo rơi trên mặt mình, lông mi hơi hơi run rẩy, tốn sức nâng mí mắt, nhìn Kiều An Hảo một cái, sau đó cong môi, cười với cô.

Nhìn thấy nụ cười của Kiều An Hạ, nước mắt Kiều An Hảo rơi càng nhiều: "Chị. . . . . ."

Kiều An Hạ dùng sức giơ tay lên, sờ sờ nước mắt trên mặt Kiều An Hảo, dừng lại một lát, cô lên tiếng nói: "Em khóc cái gì, làm mẹ, không được dọa em bé trong bụng, cẩn thận khi sinh ra, sẽ thích khóc đó."

Cô từ nhỏ ăn sung mặc sướng, nói một không nói hai, lòng tự ái nếu so với người khác mạnh hơn rất nhiều, cho nên lời nói ra, rất không nể tình, đáy lòng luôn là âm thầm ảo não hối hận, nhưng ngại, lại không muốn thừa nhận sai lầm của mình.


Chương 843: Kết thúc (3)

Nhưng vào giờ phút này, cô cảm thấy , hình như chính mình phải đi đến cuối cuộc đời, những thứ kia mình liều mạng muốn duy trì, lập tức trở nên không phải thứ quan trọng nữa.

Khi cô biết Kiều An Hảo mang thai, liền muốn hỏi: "Em bé là con trai hay con gái?"

"Còn chưa biết." Kiều An Hảo lắc đầu, có hai giọt nước mắt rơi trên tóc Kiều An Hạ.

"Em bé khỏe chứ?"

Kiều An Hảo chợt gật đầu, nức nở nói không nên lời.

Kiều An Hạ mỉm cười, một lát sau, lên tiếng nói: "Kiều Kiều, thật xin lỗi."

Thật ra thì vào năm năm trước, cô nên nói câu này.

Cô bao nhiêu lần trong cơn ác mộng tỉnh dậy, sau đó sẽ không cách nào ngủ được, nhưng mà, chỉ là cô thiếu dũng khí.

Nhiều lần muốn mở  miệng, muốn nói "Thật xin lỗi" , nhưng không nói được, lúc này nói ra được, cô phát hiện, tâm tình mình trong nháy mắt trở nên vô cùng yên tĩnh.

"Nếu như không phải do chị, em cùng Lục Cẩn Niên, có thể sớm ở bên nhau…” Kiều An Hạ bất chợt ho khan, hơi thở trở nên yếu đi.

Lúc này đối với Kiều An Hảo, dù là Kiều An Hạ từng làm qua chuyện thật có lỗi với mình, cô cũng sẽ không chút do dự  tha thứ chị ấy, đối với cô mà nói, quan trọng nhất là an nguy của Kiều An Hạ, cô lắc đầu, lên tiếng ngăn lời nói của Kiều An Hạ lại: "Đừng nói nữa, em không trách chị, chị không cần nói, xe cứu thương lập tức tới ngay. . . . . ."

Kiều An Hạ lại ho kịch liệt hai cái, máu nơi vết thương chảy ra bên ngoài rất nhiều, Trình Dạng dùng sức ấn chặt, không để cô mất máu quá nhiều.

Bởi vì đau đớn, Kiều An Hạ hít vào một hơi, cô chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó mới nhịn đau đớn, răng run rẩy, tiếp tục mở miệng: "Kiều Kiều, em hãy nghe chị nói, em không biết gì cả, ban đầu chị mượn nhà vệ sinh của em, vô ý nghe được nội dung em cùng Gia Mộc nói chuyện, chị liền thu âm lại, giao cho Hàn Như Sơ. . . . . ."

Có thể Kiều An Hạ không đủ sức, nói lại chân tướng rất ngắn gọn, nhưng Kiều An Hảo vẫn nghe rõ.

"Thật ra thì chị không cố ý muốn hại em, Kiều Kiều, chỉ vì không muốn gả cho Gia Mộc, em không biết là ba mẹ anh ấy ép ta lấy anh ấy. . . . . ." Kiều An Hạ nói đứt quãng, giọng nói cũng từ từ nhỏ dần: "Chị không biết em thích Lục Cẩn Niên, nếu như chị biết, chắc canh sẽ không làm như vậy, chị cho là em muốn gả cho Hứa Gia Mộc, là thích anh ấy, nhiều lần chị đi tìm Lục Cẩn Niên, để cho anh ấy cách xa em một chút. . . . . ."

"Kiều Kiều, thật xin lỗi, thật thật xin lỗi, chị không ngờ hành động của chị lại ngông cuồng như vậy, khiến em gặp nhiều phiền phức."

Sau khi Kiều An Hạ nói đến đây, bất chợt hít vào một hơi, nắm lấy cổ tay Kiều An Hảo thật chặt, giống như dùng sức mạnh nhất, tiếp tục cố gắng lên tiếng nói: "Chị vẫn cho là chị thật lòng thích anh ấy, nhưng hiện tại mới phát hiện, chị không thích anh ấy, chỉ là không phục, rõ ràng cái gì chị cũng tốt, tại sao đối với chị như vậy. . . . . ."

"Cũng không phải chị muốn lạnh lùng với em, chỉ là không biết nên đối mặt làm sao với em, thật ra thì rất nhiều lần cũng muốn xin lỗi em, nhưng mà không mở miệng được, chị sợ em chán ghét chị. . . . . Càng về sau, chị phát hiện mình sai càng nhiều, lại càng không có dũng khí đi nói xin lỗi. . . . . ."

Chương 844: Kết thúc (4)

Thời gian qua giống như quỷ thần xui khiến, ban đầu cô chỉ là không muốn gả cho Hứa Gia Mộc, cho nên mới thông đồng với Hàn Như Sơ.

Tuy nhiên không ngờ tới, sau lại xảy ra nhiều chuyện không khống chế được như vậy.

Về sau nữa, cô cho là Kiều An Hảo thích Hứa Gia Mộc , trăm phương ngàn kế muốn cho Lục Cẩn Niên cách xa Kiều An Hảo một chút.

Khi đó, cô đang đối xử tốt với Kiều An Hảo, nhưng mà lại làm chuyện xấu nhất.

Rõ ràng vừa bắt đầu, chỉ là một sai lầm, nhưng đến cuối cùng, liền biến thành tội không thể tha thứ.

Ngay cả chính cô, đều không thể tha thứ cho chính mình, cô có quyền đến xin Kiều An Hảo tha thứ cho mình sao?

"Kiều Kiều, cho nên, em không cần đau khổ, dù là hôm nay chị có xảy ra chuyện. . . . . . Đó cũng là chị nợ em."

"Sẽ không. . . . . ." Kiều An Hảo không nhịn được nức nở: "Sẽ không xảy ra chuyện gì, dù là chị không cố ý làm chuyện có lỗi với em, nhưng mà em cũng biết, trong lòng chị rất đau lòng, bởi vì từ nhỏ đến lớn, chị một mực che chở cho em, lúc đi học, người khác khi dễ em, mỗi lần như vậy đều là chị đứng gia bảo vệ . . . . . . Cho nên, chị nhất định phải sống tốt, sau này còn bảo vệ em nữa. . . . . ."

Chỉ một chút sai lầm, đã gây ra chuyện.

Chỉ một chút sai lầm, liền phạm vào thị phi.

Dù là Kiều An Hạ có sai lầm, nhưng Kiều An Hảo chắc canh, ở trong lòng của cô, cô vẫn luôn coi mình như người em thân nhất.

Nếu không, ngay lúc nguy hiểm, đứng ra thay cô ngăn cản một dao kia.

Phải biết, một dao kia rất có thể sẽ mất mạng. . . . . . Nếu là một người không xem mình là người thân nhất,  làm sao có thể sẽ vì mình mà bất chấp tính mạng của mình?

Kiều An Hảo nghĩ tới đây, khóc không thành tiếng, cô không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn Lục Cẩn Niên một cái, bất lực mở miệng hỏi: "Xe cứu thương đâu? Làm sao còn chưa đến? Xe cứu thương đâu?"

Lục Cẩn Niên ngồi xổm xuống, kéo Kiều An Hảo vào trong ngực, vừa trấn an cô, vừa nhìn trợ lý, trợ lý vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi thúc giục.

Đang nói xin lỗi, trong lòng Kiều An Hạ cảm giác có một sự đè ép, khiến cô không cách nào thoải mái, hiện tại xin lỗi xong, hơi sức cũng đã hết, cảm thấy ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ.

Một tay khác của cô, bị một bàn tay quen thuộc nắm lấy, trước sau như một cảm giác thật ấm áp.

Dưới mặt đất bãi đậu xe, cô nhìn thấy xe của anh, hoảng hốt không dám tới, hiện tại, cô vẫn có chút lo sợ không dám nhìn tới anh.

Hô hấp Kiều An Hạ càng ngày càng yếu, cô cảm thấy nhiệt độ của mình bắt đầu giảm xuống, tinh thần bắt đầu tan rã, rốt cuộc từ từ đảo mắt, nhìn Trình Dạng, đôi mắt anh đã đỏ từ bao giờ.

Anh ấy khóc vì cô đó. . . . . . Thật ra anh vẫn không buông tay cô được?

Kiều An Hạ không nhịn được cúi xuống, há miệng, dường như mất hết sức lực, mới lên tiếng nói: "Trình Dạng. . . . . ."

Giọng nói của cô rất nhỏ, nhưng Trình Dạng vẫn biết cô kêu tên của mình

Trình Dạng cúi thấp đầu, kề tai sát vào miệng cô, anh nghe thấy cô dùng tốc độ thật chậm, nói từng chữ: "Thật xin lỗi, em hiểu rõ lỗi của em."

"Em đã bỏ số điện thoại đó. . . . . . Đã từ bỏ. . . . . ."

"Còn có. . . . . . Em biết đã lâu như vậy, em đều không nghiêm túc nói với anh, em thích anh."

Kiều An Hạ dừng một chút, mới nói tiếp: "Không phải thích anh, là em yêu anh."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.07.2016, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2016, 10:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 125
Được thanks: 1685 lần
Điểm: 31.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 845: Kết thúc (5)

Editor: Tiểu Cân

Bao nhiêu người khi còn niên thiếu, sai lầm đem nông nổi nhất thời trở thành chấp niệm cả đời?

Thật ra tình yêu chân chính không phải là ích kỷ, mà là tác thành.

Trước đây cô thấy Lục Cẩn Niên đối xử tốt với Kiều An Hảo như vậy, không phải vì cô còn yêu Lục Cẩn Niên, cũng không phải vì cô ghen tị Kiều An Hảo, mà là vì cô không cam lòng, cô không phục.

Suy cho cùng, vẫn là cô yêu không đủ.

Nếu thật sự yêu một người, sao có thể khiến cho anh ấy khó xử?

Bởi vì, anh ấy buồn, bạn sẽ càng buồn hơn…

Chỉ tiếc là cho đến bây giờ cô mới cẩn thận suy nghĩ thấu đáo đạo lý này.

Khóe mắt Kiều An Hạ rơi xuống một giọt nước mắt, nhưng là cô lại hời hợt cười với Trình Dạng, nụ cười như vậy, tuyệt không giống như nụ cười ngang tàng sáng rỡ trước đây, loại cười trong veo cực kỳ mềm mại ấy, thuần khiết như một đứa trẻ ngây thơ trong sáng.

“Trình Dạng, nếu em biết, em… những năm ấy, gặp được anh… lúc ấy… em chắc chắn sẽ không buông bỏ chính mình như vậy… đi kết bạn, nhiều như vậy…”

Khi Kiều An Hạ nói tới đây, ngừng lại, khóe môi còn có chút máu tươi, mí mắt rõ ràng đã bắt đầu khép lại, cô liều mạng khiến cho mình phải mở to mắt, nhìn Trình Dạng nhiều hơn một chút, nhưng cô lại ấp a ấp úng không nói ra được hai từ “bạn trai” sau cùng, cuối cùng vẫn không thể chống đỡ được, chầm chậm nhắm hai mắt lại.

Cô nói đều là sự thật… Cô đã từng cho rằng người mình yêu nhất chính là Lục Cẩn Niên, cô không có được anh thì người khác cũng không có, cô liền nghĩ tới thử dùng biện pháp kia, biến tướng nói cho Lục Cẩn Niên, rằng Kiều An Hạ mới là người muốn.

Tuổi trẻ bồng bột u mê không chịu tỉnh ngộ… Đợi cho tới một ngày trong lai, gặp được người mình thật lòng thật dạ muốn nắm tay đi đến cuối cuộc đời mới biết, cái gì gọi là hối hận.

Nếu thời gian có thể quay trở lại… nếu cuộc đời có thể lặp lại một lần nữa… nếu cô biết tương lai sẽ gặp được tình yêu chân chính, cô nhất định, nhất định, nhất định sẽ làm một cô gái tốt.

Chỉ là, những đạo lý này, khi viết trên giấy sẽ không thể hiểu được, chỉ khi tự mình trải qua mới thấu hiểu được sự thâm sâu trong từng con chữ.

Kiều An Hạ rất muốn mở to mắt ra nhìn Trình Dạng thêm một lần nữa, nhưng mí mắt cô như bị keo dính chặt, mặc cho cô gắng sức bao nhiêu cũng không nâng lên nổi.

Trong khoảng khắc này, đáy lòng cô trở lên có chút sợ hãi.

Có phải cô sẽ cứ như thế này mà chết không?

Có phải từ nay về sau cô sẽ không thể nhìn thấy Trình Dạng và Kiều Kiều nữa?

Cô… Rõ ràng đã hối hận, cô rõ ràng đã vô cùng áy náy, hôm nay cô là tới giải thích với bọn họ muốn “Trăm năm hòa hợp”, nhưng, tại sao, tại sao lại biến thành như thế này?

Kiều An Hạ giãy giụa một hồi lâu vẫn không thể mở mắt to ra lần nữa, cuối cùng đành buông tha, cánh môi cô giật giật, muốn gọi tên anh “Trình Dạng”, nhưng còn chưa mở miệng, ý thức đã hoàn toàn tan rã, hoàn toàn rơi vào khoảng không tối đen.

Một giọt lệ theo khóe mắt cô, trùng trùng điệp điệp rơi xuống cánh tay Trình Dạng đang đỡ cổ cô.

Toàn thân Trình Dạng run rẩy, chỉ biết gắt gao ôm lấy Kiều An Hạ, trán của anh kề sát trán Kiều An Hạ, mặc dù không phát ra tiếng khóc, nhưng lại thấy bả vai run run đừng đợt.

Đúng vậy… Anh yêu cô bé ấy, tên là Kiều An Hạ, cô ấy không phải là người tốt nhất trên thế giới này, thậm chí nhiều người còn nói cô không tốt.

Anh yêu cô gái này, người đã quen rất nhiều bạn trai, tuổi thanh xuân tốt đẹp nhất dành cho rất nhiều chàng trai.



Chương 846: Kết thúc (6)

Nhưng như vậy thì sao?

Đối với anh, anh chưa bao giờ để ý những chuyện đã qua của cô, anh chỉ nghĩ đến tương lai của cô.

Quãng thời gian gần đây, mặc dù anh không có liên lạc với cô, nhưng cũng không có nghĩa là anh không nhớ nhung cô, chỉ là anh muốn xem rốt cuộc trong lòng cô có thật sự tồn tại hình bóng của anh không…

Nhưng, ai ngờ được, cuối cùng lại xảy ra chuyện như thế này?

“Hạ Hạ…” Trình Dạng nghẹn ngào gào lên.

(Cân: edit tới đây tui bị rơi hai giọt nước mắt = =  !)

Kiều An Hảo quỳ ngồi một bên, tựa vào ngực Lục Cẩn Niên khóc không lên lời, tay cô níu chặt áo Lục Cẩn Niên, bởi vì dùng quá sức khiến cho áo anh nhăn nhúm.

Cuối cùng khóc tới mức làm động đến thai nhi, Kiều An Hảo đau tới mức rúc vào trong lòng Lục Cẩn Niên, thân thể run rẩy mãnh liệt.

Ngoài cửa “Trăm năm hòa hợp” có tiếng xe cứu thương truyền đến.

-

Khi Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư ra khỏi Cục Công An đã là 5 giờ chiều, mặt trời ngoài cửa sổ đã ngả về tây, cả đường phố bị nhuốm sắc hồng.

Ở trong cục cảnh sát vẫn chưa xem điện thoại, vừa ra ngoài, đứng ở cửa thì Lục Cẩn Niên gửi tin nhắn đến, nói Kiều An Hạ đã thoát khỏi nguy hiểm, người vẫn chưa tỉnh lại, Trình Dạng đang ở bên cạnh chăm sóc, nhưng lưỡi dao đâm vào tử cung, chỉ e cả đời này không có cơ hội mang thai nữa rồi.

Đọc xong tin nhắn, sắc mặt Hứa Gia Mộc khó coi đến cực điểm, nhớ đến lúc Hàn Như Sơ nổi điên trong phòng thẩm vấn, móng tay ấn vào da thịt khiến cho máu chảy ra, nhìn rất hung dữ.

Đưa Hàn Như Sơ tới Cục Công An, người lái xe là Hứa Gia Mộc.

Đi đến bên xe, Tống Tương Tư nhìn thoáng qua Hứa Gia Mộc, cảm thấy tâm trạng anh có chút không ổn, nói: “Em lái xe nhé.”

Hứa Gia Mộc dừng lại một chút, quay đầu, liếc nhìn Tống Tương Tư, liền chuyển sang chỗ ngồi bên tay lái.

Tống Tương Tư khởi động xe, chậm rãi lái lên đường, lúc chuẩn bị rẽ trái trên con đường phía trước, quay đầu nhìn Hứa Gia Mộc, anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, yên tĩnh như đang ngủ.

Suốt quãng đường đi Tống Tương Tư không hề quấy rầy Hứa Gia Mộc, đỗ xe ở bãi đỗ xe dưới lòng đất của khu nhà trọ Tô Uyển, cô còn chưa mở miệng, Hứa Gia Mộc đã mở mắt, giọng rất bình tĩnh: “Đến rồi?”

Tống Tương Tư khẽ gật đầu, Hứa Gia Mộc đẩy cửa xe bước xuống.

Trở lại nhà trọ, Hứa Gia Mộc trực tiếp ngã lên sofa, đưa tay che lại hai mắt mình.

Tống Tương Tư cực kỳ yên tĩnh, nhìn Hứa Gia Mộc một lúc, liền đi rót cho anh một cốc nước, nhẹ nhàng đặt trên bàn trà, sau đó mới ôm hộp thuốc từ dưới lên, lúc vươn tay chuẩn bị kéo tay Hứa Gia Mộc xuống để xử lí vết thương trên mặt anh thì nhìn thấy từ đầu ngón tay anh che khuất mặt, có nước mắt ướt sũng tràn ra.

Động tác của Tống Tương Tư liền dừng lại.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, qua khoảng hơn nửa phút, tiếng Hứa Gia Mộc trầm thấp nức nở truyền đến.

Từng đợt từng đợt, đánh trúng nơi sâu nhất trong trái tim Tống Tương Tư, khiến cho cô hết sức đau lòng, cuối cùng vẫn đưa tay lên, nhẹ nhàng cầm tay Hứa Gia Mộc, thấp giọng nói: “Không sao, em sẽ ở bên cạnh anh.”

Thật ra cô rất muốn nói, em sẽ luôn ở bên cạnh anh.

Nhưng cô biết, cô không thể luôn bên anh, cô chỉ có thể cùng anh trải qua những giây phút khó khăn nhất, bên anh, chờ anh thoải mái trở lại, cô cũng sẽ phải rời đi thôi.

Bởi vì, lúc đó, anh cũng không cần đến cô nữa.

Ps: Một chương này ta viết hai tiếng ~ hu~



Chương 847: Kết thúc (7)

Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư ở đây hơn bảy năm, trong thời gian này, mặc dù thân thiết da thịt vô số lần nhưng ai từng mở miệng nói với đối phương một câu ám muội tình cảm nào.

Giờ đây một câu “Em sẽ ở bên anh” của Tống Tương Tư thẳng tắp đâm vào trái tim Hứa Gia Mộc, khiến cho toàn thân anh cứng ngắc hơn năm phút, không động đậy, sau đó dứt khoát ngồi dậy, kéo Tống Tương Tư vào trong lòng, gắt gao ôm lấy.

Tống Tương Tư bị Hứa Gia Mộc bất thình lình ôm như vậy làm cho kinh ngạc, cô sửng sốt mất mấy giây mới đưa tay lên ôm lại Hứa Gia Mộc.

Trong trí nhớ của cô, đây là lần đầu tiên anh ôm cô như vậy.

Một phòng yên tĩnh, hai người cứ lẳng lặng ôm nhau như vậy rất lâu, rất lâu, lâu tới mức Hứa Gia Mộc cảm thấy tâm trạng bất an trập trùng của mình dần bình tĩnh lại, anh nhắm mắt lại, trong không khí đều là mùi hương trên người Tống Tương Tư nhàn nhạt tản mát ra, trong nháy mắt này, trong đầu Hứa Gia Mộc lại đột nhiên hiện lên buổi sáng tại “Trăm năm hòa hợp”, lúc đó kích động muốn mua cho Tống Tương Tư một chiếc nhẫn, muốn kết hôn với cô, muốn cùng cô cứ như thế này qua cả đời… Bình bình đạm đạm, vô cùng đơn giản… Không cần nghĩ đến kế hoạch mở rộng thương trường, không cần phải trở thành một người mạnh mẽ trên thương trường…

-

Lúc đó xe cứu thương tới kịp, tuy Kiều An Hạ không mất nhiều máu, nhưng cũng chỉ là nhặt được cái mạng bé nhỏ trở về.

Có điều giống như tin nhắn Lục Cẩn Niên đã gửi cho Hứa Gia Mộc, con dao găm trúng tử cung Kiều An Hạ, tạo thành một lỗ hổng lớn như vậy, mặc dù đã khâu lại nhưng cơ hội mang thai gần như bằng không.

Nghe được tin tức này, khó chịu nhất không phải Trình Dạng, cũng không phải Kiều ba Kiều má, mà là Kiều An Hảo, cô vốn bị động thai, nằm trên giường bệnh, khóc tới nỗi mắt sưng húp như hai hột đào, trong lòng muốn bao có bấy nhiêu áy náy.

Lục Cẩn Niên thấy Kiều An Hảo thương tâm như vậy, hiển nhiên rất không yên tâm, liền gọi điện thoại cho Lucy, nhờ bà tìm giúp một bác sĩ phụ sản tốt nhất ở nước ngoài, xem có thể nghĩ ra biện pháp điều dưỡng nào tốt không?

Cuối cùng bác sĩ nước ngoài còn gọi video cho Kiều An Hảo, nói bọn họ sẽ dùng hết sức lực nghĩ biện pháp, còn nói thêm với Kiều An Hảo, ở nước bọn họ cũng có trường hợp tương tự, cuối cùng vẫn có thể làm mẹ, cô phải tin tưởng vào thế giới này, kỳ tích luôn luôn tồn tại.

Kiều An Hảo nghe những lời này xong, rốt cuộc cảm xúc cũng ổn định trở lại, cuối cùng ổn ổn định định ngủ.

Đợi cho đến khi Kiều An Hảo ngủ say, Lục Cẩn Niên đắp chăn cho cô xong, rón rén bước ra khỏi phòng bệnh, đứng ngoài hành lang, gọi điện thoại cho Lucy: “Cảm ơn bà, hôm nay đã giúp tôi diễn trò.”

Đúng, chỉ là diễn trò, lúc bác sĩ nước ngoài nghe xong Lục Cẩn Niên thuật lại, đều lắc đầu, tử cung bị phá hủy, sao có thể có khả năng mang thai.

Thật ra trước khi gọi cho Lucy, trong lòng Lục Cẩn Niên cũng hiểu rõ, cả đời này Kiều An Hạ cơ bản không có khả năng làm mẹ nữa rồi.

Nhưng anh vẫn nhờ mọi người giúp anh diễn một vở kịch.

Cái Kiều An Hảo cần chỉ là một tia hy vọng, vậy thì anh sẽ cho cô một tia hy vọng.

Không riêng gì cô, còn có Kiều An Hạ tỉnh lại sau hôn mê.

Thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất thế gian, một ngày nào đó, sẽ làm lành vết thương trong lòng các cô ấy.

-

Kiều An Hạ được các bác sĩ giỏi nhất chữa trị, dùng những loại thuốc tốt nhất, trải qua ba ngày đầu tiên, trải qua cơn nguy hiểm, về sau cũng sẽ rất mau chóng hồi phục.

Kiều An Hạ nằm trên giường bệnh dưỡng thương, mặc dù có mẹ và Trình Dạng ở bên làm bạn 24 giờ nhưng mỗi ngày Kiều An Hảo đều tới thăm cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, duongngoctrinh1998, Hongnk, lammyhanh, River74, Song Hy, thanhthaomar, yenbach1122 và 250 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1494

1 ... 187, 188, 189

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 27, 28, 29

6 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 219, 220, 221

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

12 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 57, 58, 59

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

20 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 283 điểm để mua Giường tân hôn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 396 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 210 điểm để mua Tứ diệp thảo
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.