Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 

Y lộ phong hoa - Linh Khê

 
 09.09.2015, 13:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 13:23
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 585
Được thanks: 2704 lần
Điểm: 16.11
Tài sản riêng:
 [Xuyên không] Y lộ phong hoa - Linh Khê - Điểm: 10
Y LỘ PHONG HOA - LINH KHÊ


images


Coverter: LySanSan828

Editor: Tử Sắc Y, Hoa Trong Mộng, Leemon

Tổng: 3 quyển, quyển 1 (86 chương), quyển 2 (101 chương), quyển 3 (81 chương)

Thể loại: Văn chung tình, trưởng nữ thích tướng quân dốc lòng làm ruộng.


~Truyện chỉ đăng ở diễn đàn L*Q*Đ*~



Nội dung giới thiệu:

        Cô là bác sĩ ở hiện đại, không hiểu sao lại xuyên không đến vương triều Đại Tề trở thành tiểu ngốc tử trong phủ.

        Không thể sinh nhi tử, mẫu thân bị phụ thân hắt hủi, bệnh triền miên trên giường, tiểu thiếp lên nắm quyền, nàng bị người đời chê cười.

        Mẹ ruột yếu đuối, tổ mẫu cay nghiệt, phụ thân không ưa, nhị nương chán ghét, thứ muội ngoan độc. Trong mắt mọi người Tiết Vô Ưu là tiểu ngốc tử. Cô xuyên qua thành nàng, che giấu tài năng, nghiễm kết thiện duyên*, mở tiệm thuốc, mua nông trang, bố trí điền xá, đấu với nhị nương, trừng trị thứ muội, kết giao quyền quý... Từ đó, mẫu thân giành được sủng ái, nàng trở thành bảo bối trong tay tổ mẫu phụ thân, công tử tướng phủ, đại tướng quân thổ lộ tình cảm, thật sự là ngoạn chuyển cổ đại!

        Hắn, trưởng phủ thừa tướng, nhi tử công chúa, lấy danh Đại Lý, hình tượng tiêu sái nho nhã, vui vẻ hài hước, rất quan tâm, ôn nhu săn sóc nàng.

        Hắn, nhị công tử phủ Hầu gia, cữu gia đương triều, đại tướng quân uy vũ, oai hùng kiên nghị, hiệp cốt nhu tràng*, chỉ chung tình, nghe lời mỗi nàng. Oa oa oa... Nàng chọn ai đây?

        Thật sự khiến Tiết Vô Ưu đau đầu muốn chết!


[*nghiễm kết thiện duyên: kế hoạch hợp tác quan hệ có lợi cho đôi bên]

[*ngoạn chuyển cổ đại: chỉ sự việc, lòng người mau thay đổi]

[*hiệp cốt nhu tràng: ý chỉ người anh hùng bề ngoài thô lỗ nhưng có tấm lòng ôn nhu, đối xử tốt bụng với mọi người, đặc biệt là phụ nữ]


--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------
Mục lục


Quyển 1


Edit: Tử Sắc Y, Hoa Trong Mộng


Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10

Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15

Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20 - Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25

Chương 26 - Chương 27 - Chương 28.1 - Chương 28.2 - Chương 29 - Chương 30

Chương 31.1 -Chương 31.2 - Chương 32.1 Chương 32.2 - Chương 33.1 - Chương 33.2 - Chương 34 - Chương 35 - Chương 36 - Chương 37

Chương 38 - Chương 39 - Chương 40.1 - Chương 40.2 - Chương 41

Chương 42.1 - Chương 42.2 - Chương 43.1 - Chương 43.2 - Chương 44 - Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49

Chương 50 - Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54.1

Chương 54.2 - Chương 54.3 - Chương 54.4 - Chương 55 - Chương 56.1 - Chương 57.1 - Chương 57.2 - Chương 57.3 - Chương 57.4 - Chương 57.5

Chương 58.1 - Chương 58.2 - Chương 58.3 - Chương 58.4 - Chương 58.5

Chương 59.1 - Chương 59.2 - Chương 59.3 - Chương 59.4 - Chương 60.1 - Chương 60.2 - Chương 60.3 - Chương 60.4 - Chương 61.1 - Chương 61.2

Chương 61.3 - Chương 61.4 - Chương 61.5 - Chương 61.6 - Chương 62.1

Chương 62.2 - Chương 62.3 - Chương 62.3 - Chương 62.4 - Chương 62.5 - Chương 63.1 - Chương 63.2 - Chương 63.3 - Chương 63.4 - Chương 64.1

Chương 64.2 - Chương 65.1 - Chương 65.2 - Chương 66.1 - Chương 66.2

Chương 67 - Chương 68.1 - Chương 68.2 - Chương 69 - Chương 70 - Chương 71 - Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75

Chương 76 - Chương 77.1 - Chương 77.2 - Chương 78.1 - Chương 78.2

Chương 79 - Chương 80 - Chương 81.1 - Chương 81.2 - Chương 83 - Chương 84 - Chương 85 - Chương 86

Y Lộ Phong Hoa Quyển 2


Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10

Chương 11



Đã sửa bởi Tử Sắc Y lúc 06.10.2018, 09:41, lần sửa thứ 29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Sắc Y về bài viết trên: Aiki, Khả Vân17, My Nam Anh, Nhược Vân Ly, Niệm Vũ, SaLa, Tiểu Sói, Una, YetCapan, cookiee, ngoung1412, peheo_haman1x9, simle, tquyen525, yukita96
     

 11.09.2015, 14:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 13:23
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 585
Được thanks: 2704 lần
Điểm: 16.11
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Y Lộ Phong Hoa - Linh Khê - Điểm: 51
☆ Chương 1: Xuyên thành trẻ con


Converter: LySanSan828
Editor: Tiểu Y


       Khi ánh hoàng hôn buông xuống, trong căn phòng tĩnh lặng đột nhiên truyền đến giọng nói mơ hồ không rõ ràng.


       "Đây hẳn là ngày người mới vào phủ?" Người phụ nữ toàn thân tựa vào giường lớn làm bằng gỗ, hữu khí vô lực* hỏi.


        Người phụ nữ kia khoảng hai mươi tư tuổi, sắc mặt tái nhợt, búi tóc hơi tán loạn, trên trán đội khoan đai buộc đầu thêu hoa màu xanh. Tuy vào đầu thu, nhưng trên người lại toả sắc nét nghiêm trang, vừa nhìn là biết bộ dáng mới sinh con, nhưng mặt mày vô cùng đẹp mắt, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng có thể thấy được một chút tư sắc của nữ nhân.


        Đứng dưới giường, đại Tống mụ bốn mươi tuổi, người mặc kiện bào đỏ thẫm, thân hình sạch sẽ nhanh nhẹn, đôi mắt lướt qua nơi cửa sổ khắc hoa văn đóng kín, trong lòng thở dài một hơi, miễn cưỡng chạy nhanh đến bên giường cười an ủi: "Phu nhân, ngài đừng nghĩ nhiều nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi! Người khác không thương ngài, ngài cần gì phải tự  làm đau mình nhiều lần? Lại nói ngài còn có Nhu nhi và nhị tỷ vừa đến tháng."

(Cách xưng hô là nãi nãi nhưng mình thấy khó nghe và sợ mọi người hiểu lầm là bà nội, nên đổi lại là phu nhân).


         Nghe lời đại Tống mụ từ nhỏ nuôi thành lớn, Chu thị giương mắt nhìn về trước cửa sổ nơi một cô bé khoảng sáu bảy tuổi, phấn điêu ngọc thế đang ngồi luyện chữ, người mặc một bộ quần áo màu hồng nhạt, dây buộc tóc màu đỏ cột lấy hai búi tóc, khuôn mặt và dáng dấp rất giống với Chu thị, hoàn toàn được di truyền từ vẻ đẹp của nàng, nàng chính là trưởng nữ Chu thị - Tiết Nhu.


         Cô bé hiểu được cuộc đối thoại giữa nương và Tống mụ một ít, động tác viết chữ trên tay ngừng lại, đôi mắt chứa đựng sự lo lắng, nàng tựa vào trước giường mẫu thân, trên khuôn mặt nho nhỏ đều là thần sắc không an lòng, nhìn thấy được, đây là cô bé có hiểu biết, nàng không biết nói gì nên liền đi tới khuyên bảo an ủi mẫu thân?


         Sau đó, ánh mắt Chu thị lại nhìn xuống người đang nằm bên cạnh, là con gái thứ hai  bị tã lót bao phủ quanh người, giờ phút này,  đôi mắt nho nhỏ kia đang nhắm mắt ngủ, hình như không hề phát hiện nét vẻ u sầu trên khuôn mặt mẫu thân. Nhìn đến hai đứa con, trong đôi mắt xinh đẹp của Chu thị thoáng hiện lên tình thương nồng đậm của người mẹ.


        "Nếu không phải có Nhu nhi và đứa bé này, thật sự ta sống cũng vô dụng..." Nói xong, Chu thị nhịn không được che mặt mà khóc.


         "Lão gia thật quá nhẫn tâm, ngài mới vừa hết tháng, sinh nhị tỷ suýt chút nữa đã liên lụy đến tính mạng, không ngờ lại nạp thiếp nhanh như vậy, lão gia đối xử với ngài như thế mà không làm ngài thất vọng, huống chi năm đó ngài một tấm chân tình với hắn?"


         Nha hoàn của Chu thị, đứng trong phòng sắp xếp quần áo, Bình Nhi rốt cục nhịn không được mở miệng oán giận.
  

         Chu thị nghe dược không nhịn được đau lòng nhìn bộ dáng Chu thị bi thương, Tống mụ lập tức trách cứ Bình Nhi: "Ngươi nói bậy bạ gì đó? Chỉ biết làm phu nhân tức giận ! Đi xem nhanh lên một chút, xem thuốc của phu nhân xong chưa!"


         Bình Nhi biết mới vừa rồi bản thân lỗ mãng, chẳng qua trong lòng không khỏi tức giận, nhưng cuối cùng không dám nói thêm chút gì, lập tức buông quần áo trong tay, xoay người chạy nhanh đi ra ngoài xem thuốc của Chu thị đã nấu xong chưa.


         Sau khi Bình Nhi ra ngoài, Tống mụ chạy tới cẩn thận khuyên chủ tử."Phu nhân, nhất định ngài phải suy nghĩ thoáng ra, loại chuyện nạp thiếp này nhà phú quý nào cũng có, chuyện này là không tránh khỏi! Cho dù vào cửa thì thế nào? Chẳng qua chỉ là tiểu thiếp, ngài mới là chính thất cưới hỏi đàng hoàng. Về sau nếu sinh ra con trai, không phải ngài cũng là mẹ cả của hắn?"


         Nghe nói như thế, Chu thị tay vuốt bụng có chút to, mày liễu nhăn lại, nhẹ giọng nói: "Không phải ta trách hắn nạp thiếp, đại phu đã nói ta không thể sinh nữa, vì hương khói Tiết gia, khẳng định là hắn không thể không nghe lời nói của lão thái thái, nhưng nhiều ngày như vậy, trừ bỏ ngày đó nói một câu muốn nạp thiếp, ngay cả mặt của ta hắn cũng không nhìn? Còn có đứa nhỏ này? Tuy rằng là chỉ là một đứa con gái, nhưng rốt cuộc cũng là huyết mạch của hắn, tại sao hắn cũng không liếc nhìn một cái?"

        
       "Vài ngày gần đây công việc lão gia bận rộn, cũng có thể là đang chuẩn bị nạp thiếp..."

  
       "Đừng giải sầu thay ta , chuyện gì xảy ra ta còn không biết sao?" Chu thị đánh gãy lời nói Tống mụ, một đôi mi mày nhắm lại một chỗ.


        "Mỗi ngày đều là lời nói hối hận này đó, có phiền hay không a? Không thể tự lập tự cường sao?" Vương Di bị lời nói Chu thị cùng Tống mụ đánh thức! Hơn nữa nói lần nào vẫn là lời nói u oán này, chân mày nhỏ không khỏi nhăn lại. Vương Di chính là đứa bé nho nhỏ nằm cạnh người Chu thị, không, phải nói là hồn nàng xuyên, hồn đến từ hiện đại lại bị xuyên đến nơi này, trở thành trẻ con vừa mới sinh ra không lâu.

  
       Ở hiện đại Vương Di là một bác sĩ, trong một lần cứu giúp bệnh nhân trên đường, không hiểu tại sao liền xuyên tới vương quốc không có trong lịch sử—— Đại Tề, ly kỳ hơn nữa còn chuyển kiếp trở thành một đứa con nít. Mặc dù nàng có suy nghĩ và ý thức, nhưng cái thân thể trẻ con này không thể nói, không thể động, chỉ biết khóc nỉ non và uống sữa!

  
       Nằm ở bên người Chu thị mấy ngày, theo lời nói linh tinh của các nàng, phán đoán ra người lớn nhất nhà này là nam chủ nhân gọi tên là Tiết Kim Văn, là một tiểu quan lại tại Đại Tề, tuy không phải là nhà phú quý quá giàu có, nhưng cũng có một đám bà tử người hầu.

  
      Bây giờ, nữ chủ nhân chính là Chu thị đang nằm ở trên giường rơi nước mắt, cô bé ngồi ở cửa sổ luyện viết chữ là đích nữ, và cũng là tỷ tỷ của nàng. Ngoài Chu thị còn có một người là tổ mẫu lão thái thái, người này nàng chưa từng thấy qua. Gia đình quan lại rất đơn giản, chỉ có điều từ hôm nay trở đi có một nữ nhân vào cửa, chính là người mà Tiết Kim Văn muốn nạp làm tiểu thiếp, nghe nói là đích nữ nhà hàng thịt, tên là Kim Hoàn gì đó.


         Một tháng trước, khi Chu thị lâm bồn khó sinh, nghe nói xuất huyết nhiều, cũng may vạn hạnh nhân* từ quỷ môn quan kéo về , nhưng đại phu lại nói thân thể bị thương nặng, về sau không bao giờ có thể sinh đẻ nữa. Lần này khiến cả Tiết gia đều buồn ảm đạm, cuối cùng bà bà Tiết lão thái thái trở mặt với Chu thị, Tiết Kim Văn cũng mặt ủ mày chau, không quá vài ngày liền quyết định người đó là đích nữ Lí gia hàng thịt, không, hôm nay chính là ngày qua cửa, cũng khó trách Chu thị sẽ đau lòng rơi lệ, dù sao mình không thể sinh đẻ nữa đã là đả kích rồi, giờ còn có thêm một nữ nhân vào cửa tranh chồng với nàng, đổi lại nữ nhân nào có thể không khổ tâm đâu?


         "Phu nhân, nhị tỷ tỉnh!" Tống mụ nhìn đến Vương Di mở mắt, vội vàng nói. Nàng không thể không dời đi sự chú ý của Chu thị, thật sự là nàng không biết nên khuyên giải nàng (Chu thị) như thế nào.


         Nghe được lời nói của Tống mụ, Chu thị vội vã dùng khăn lau nước mắt, cúi đầu nhìn sang, quả nhiên, bên cạnh người là đứa trẻ đang dùng ánh mắt tròn vo nhìn nàng. Chu thị sờ tay da thịt trẻ con vô cùng mịn màng, giọng nói vẫn oán giận:"Đứa nhỏ, đến bây giờ ngay cả nhũ mẫu* con cũng không có, thật sự là con phải chịu khổ theo nương!


         Lúc trước, lúc sinh đại tỷ Tiết Nhu, tuy rằng trong nhà chẳng sung túc gì, nhưng tốt xấu cũng có nhũ mẫu. Lần này Tiết lão thái thái vừa thấy lại sinh con gái, lợi dụng hoàn cảnh phủ khó khăn từ chối việc mời nhũ mẫu, để nô tỳ của Chu thị giúp đỡ chăm sóc, còn Chu thị liền nhường việc bú sữa cho chính nàng.

  
       "Nương của ta, sao ngài chỉ biết khóc vậy? Ngài đã khóc gần một tháng rồi, khóc vì những người không cần ngài sao? Thật sự rất không đáng giá !" Vương Di hò hét trong lòng.

  
       "Phu nhân, nhất định là nhị tỷ đang đói bụng, ngài nhanh nhanh cho bú sữa đi?" Thấy Chu thị vừa muốn rơi lệ, Tống mụ vội vã ngắt lời nói.

        
       "Ừm." Gật gật đầu, Chu thị đưa tay cởi áo trắng nhỏ trên người, lộ ra một bầu ngực tuyết trắng.

  
       Nhìn "đồ ăn" trước mắt là tuyết trắng kia, Vương Di không kiềm chế được cảm giác đói khát từ khoang bụng truyền đến, nàng há mồm một ngụm liền cắn núm vú không do dự chút nào, hút vào từng ngụm từng ngụm... Nói thật, lần đầu tiên uống sữa từ cái kia nàng đỏ mặt nha, bởi vì tại chỗ ở nhỏ hẹp này, tuy nàng trong thân xác nho nhỏ nhưng đã là một cô gái hai mươi bảy tuổi, nàng cực kỳ quẫn bách! Nhưng không có cách nào, đói khát nàng bất đắc dĩ đành phải làm vậy! Nhưng sữa mẹ cũng thật ngọt.


         "Phu nhân, người xem nhị tỷ ăn rất nhiều đó, xem ra là dễ nuôi!" Nhìn đứa trẻ uống sữa từng ngụm từng ngụm, Tống mụ cười nói.

  
       "Hi vọng nàng có thể giữ thân thể tốt lâu, thân thể đừng kém đừng giống như ta vậy, ngay cả con trai cũng sinh không được..." Nói tới đây, Chu thị lại xót xa nghĩ tới.


         Nương ơi! Ngài đừng như vậy được không? Mỗi ngày đều vì không sinh ra con trai mà đau lòng phiền não. Chuyện này đúng là vạn ác cổ đại* , nếu nàng sinh ở hiện đại đã là thật sự may mắn rồi, nhưng u buồn một hồi, sao nàng lại về tới cái nơi cổ đại chứa nhiều phong kiến tập tục xấu xa một cách không hiểu nổi như vậy? Vương Di thoáng u sầu.


    Lúc này, tiếng mở cửa chi nha vang lên, là Bình Nhi trở lại từ bên ngoài !


         "Chén thuốc của phu nhân đâu?" Tống mụ thấy hai tay Bình Nhi trống trơn, không khỏi nhíu mày hỏi.


          Gương mặt Bình Nhi có vài phần bất đắc dĩ, cố kị giương mắt nhìn chủ tử nằm trên giường, bộ dáng muốn nói lại thôi. Tống mụ thấy nàng như thế, thúc giục nói: "Nói đi!"


          "Hôm nay trong phòng bếp đang chuẩn bị tiệc mừng, căn bản là không có chỗ cũng như người hầm dược cho chúng ta!" Bình Nhi khẽ cắn môi vẫn nói ra, biết nhất định chủ tử lại vì mấy câu nói đó mà đau lòng khổ sở.


           Nghe nói như thế, đương nhiên biểu cảm trên mặt Chu thị lại là buồn bã. Tống mụ cúi đầu lẩm bẩm phát sầu: "Thân mình chủ tử còn yếu như vậy, không uống thuốc sao có thể đi đâu?"
  

           "Không sao không phải là dừng thuốc một ngày thôi sao? Ngày mai lại dùng là được. Dù sao loại thuốc đau khổ kia ta cũng ăn đủ." Khóe miệng Chu thị ra vẻ tươi cười, an ủi hai người nhất thiếp tâm người* mang đến từ nhà mẹ đẻ.


           "Chính vì phu nhân không nói, nên Tiết gia mới không ngài để vào mắt. Nhớ ngày đó lúc ngài gả vào, Tiết gia này nghèo thành như thế nào? Chỉ còn thừa lại ba cái nhà. Mấy năm nay còn không phải dựa vào đồ cưới của ngài duy trì, bằng không chức quan thất phẩm của lão gia cũng không đến tay..." Bình Nhi than thở bên cạnh.


           Nhìn Chu thị cúi đầu không nói, Tống mụ vội vã tiến lên đẩy Bình Nhi một phen." Ngươi nói nhiều!"


           Bình Nhi đang than thở, không dám lại nói nữa, sau một lúc lâu, Chu thị mới giương mắt, dùng thái độ ôn hòa nói với Bình Nhi: "Những lời này sau này đừng nói , nhất là ở bên ngoài!"


           Vốn, Chu thị là trưởng nữ thương gia, trong nhà có chút của cải, mà dòng dõi Tiết Kim Văn tuy mấy đời thay đổi, nhưng đến thế hệ hắn đã sớm suy tàn. Ở Đại Tề, thương nhân mặc dù có tiền, nhưng địa vị rất thấp. Người đọc sách cũng coi như nửa nghèo, nhưng được người tôn kính. Tám năm trước, Chu thị đi theo phụ thân từ Giang Nam đến kinh thành buôn bán, trong lúc tình cờ gặp gỡ Tiết Kim Văn, nàng liền không để ý sự phản đối của phụ thân nhất quyết phải gả cho Tiết Kim Văn. Phụ thân bất đắc dĩ chỉ có thể chuẩn bị đồ cưới phong phú để nàng gả tới đây, dựa vào đồ cưới của Chu thị, Tiết gia ở đặt mua mấy trăm mẫu đất ngoài thành và hai gian cửa hàng để duy trì cuộc sống, Tiết Kim Văn cũng không lo toan, dùng thời gian năm năm thi cử nhân, hơn nữa chức vị chỉ là một  tiểu quan lại thất phẩm ở Lại bộ. Tuy rằng như thế, nhưng Tiết gia vẫn còn loại tư tưởng khinh thường thương nhân,  cũng không tôn trọng phụ thân Chu thị, cho nên thân mẫu Chu thị trở lại Giang Nam sau đó liền ít lui tới. Mà lời nói Tiết gia dựa vào đồ cưới Chu thị qua ngày, ở Tiết gia cũng bị cấm nói, tuy rằng mọi chuyện đều là sự thật.


           Tuy rằng giọng điệu của Chu thị ôn hòa, nhưng vẻ mặt cũng rất nghiêm túc chân thật đáng tin. Bình Nhi vội vã gật đầu."Vâng, phu nhân."


           Sau đó, Tống mụ nói: "Chủ tử, đã qua tháng rồi, nhị tỷ chúng ta còn chưa có cái tên đâu!" Trước kia tên Tiết Nhu là Tiết Kim Văn tự mình đặt cho, lần này nhiều ngày như vậy ngay cả mặt mũi hắn cũng không nhìn, mà lão thái thái càng không mời nàng đến trong phòng, phỏng chừng bọn họ ai cũng sẽ không để bụng chuyện cái tên cho đứa nhỏ.


           Cúi đầu nhìn trong lòng đứa bé da trắng mềm non, ngón tay Chu thị cố gắng vuốt dây ngọc giống như vuốt phẳng một khắc trên mặt nàng, sau đó từ từ nói: "Gọi là Vô Ưu đi! Hi vọng sau này nàng vĩnh viễn không có ưu sầu." Đừng giống như nàng, hoàn cảnh bi thảm như hôm nay.


           Lúc này, Vương Di đã ăn xong, một đời này nàng nghe được lời nói của mẫu thân, nghĩ rằng: Tiết Vô Ưu, tên của nàng một đời này! Sau đó, khôn cùng vây ý* đánh úp lại, giống một tháng trước kia, nàng lại bắt đầu ngủ một ngày dài hơn mười hai giờ.

[*hữu khí vô lực: muốn nói nhưng không còn sức lực]
[*may vạn hạnh nhân: sự may mắn, cát tường]
[*nhũ mẫu: bà vú nuôi]
[*vạn ác cổ đại: ý nói những cái tập tục lạc hậu ở cổ đại]
[*nhất thiếp tâm người: chỉ người trung thành không hai lòng]
[*khôn cùng vây ý: không chống cự được, vô lực]




~Hết chương 1~


Đã sửa bởi LeeMon lúc 14.10.2018, 01:08, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Sắc Y về bài viết trên: Khả Vân17, Nguyêtle, Tiểu Sói, Tiểu Trà, Una, YetCapan, cookiee, ngoung1412, nguyenthimylien, nguyễn hải yến
     
Có bài mới 26.09.2015, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 13:23
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 585
Được thanks: 2704 lần
Điểm: 16.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Y Lộ Phong Hoa - Linh Khê - Điểm: 37
☆ Chương 2 Thê thiếp đồng đường (nhất)


Converter: LySanSan828
Editor: Tiểu Y


       Cửa sổ trong phòng vẫn cứ khép chặt, nơi nơi đều tràn ngập mùi thuốc, hơn nữa trong phòng có rất ít tiếng cười ca vui mừng, cho nên càng làm cho người ta cảm giác bực mình.


       "Cho ta một chút không khí mới mẻ có được hay không? Tiếp tục như vậy sẽ nghẹn chết!" Chỉ có thể nằm ở trên giường, trong lòng Vương Di hò hét .


       Trong tháng sớm đã qua, được xem như có bệnh, sợ gió, nhưng cũng muốn mỗi ngày thông gió, hô hấp không khí mới mẻ nha, cứ tiếp tục như vậy không khí trong phòng càng ngày càng đục ngầu, không hề có lợi với bệnh nhân, huống chi trong phòng còn có một trẻ sơ sinh!


       "Phu nhân, thuốc đến đây!" Bình Nhi đem một chén thuốc đen tuyền bưng đến trước mặt Chu thị.


       "Ừ, không muốn uống!" Vừa nhìn thấy màu sắc kia, Chu thị liền nhíu mày.


       Thấy Chu thị không chịu uống, Tống mụ chạy nhanh bưng chén thuốc trong tay Bình Nhi, cười dỗ nói: "Phu nhân, không uống thuốc sao bệnh tình có thể tốt lên chứ? Không vì bản thân, ngài cũng phải suy nghĩ vì nhị tỷ một chút, thân thể ngài từ trước đến nay không tốt, nàng uống sữa thế nào được?"


       Lời nói của Tống mụ vô cùng có tác dụng, Chu thị vừa nghe, tuy rằng vài ngày nay đã uống thuốc buồn nôn vô cùng, nhưng nàng vẫn cố mà uống.


       Thấy Chu thị bưng thuốc lên uống, Tống mụ vui vẻ cười. Chạy nhanh quay đầu phân phó Bình Nhi."Nhanh đi,  bưng bát súp tới!"


       Nghe nói như thế, Bình Nhi đang lau bàn sửng sốt, ngừng động tác lau bàn. Thấy Bình Nhi chết đứng bất động nơi đó, Tống mụ nói: "Bình Nhi, ngươi là người chết à? Lời nói của ta không nghe thấy sao?"


       Ngay sau đó, Bình Nhi mới đứng thẳng người, ấp a ấp úng trả lời: "Ta... Ta vừa rồi đã đi phòng bếp hỏi qua. Lão thái thái nói... bây giờ cảnh nhà khó khăn, phu nhân đã ăn nhân sâm hơn một tháng, thân thể cũng không tốt lên, vì vậy phân phó sau này không được mua nữa!"


       Nghe nói như thế, Tống mụ cả kinh! Tất nhiên có chút ngoài ý muốn, quay đầu liếc mắt cùng Chu thị nhìn nhau, trên mặt Chu thị không biểu cảm, trong mắt một chút thần thái cũng không có.


       "Sao có thể như vậy? Đại phu nói mỗi ngày phu nhân phải uống một chén súp mới được, thân thể của ngài ấy cần tẩm bổ !" Lần này người luôn luôn bình tĩnh như Tống mụ  cũng chẳng thể bình tĩnh được. Nói xong liền đi ra ngoài."Ta đây đi tìm lão thái thái!"


       "Tống mụ, không cần đi! Thân thể ta uống nhân sâm cũng không tốt lên được." Mấy ngày nay, Tiết Kim Văn vẫn không xuất hiện, Chu thị cũng càng ngày càng trầm mặc ít nói, nàng đã có chút chán ngán thất vọng .


       "Nhưng mà..."


       Tống mụ còn muốn nói cái gì, Bình Nhi bên cạnh trách móc nói: "Tống mụ, ta thấy ngươi cũng đừng đi! Đi cũng bị mũi dính đầy tro. Cái gì mà cảnh nhà khó khăn chứ, người phụ nữ kia vừa vào cửa, liền mua hai nha đầu hầu hạ , gia cụ và bài trí trong tân phòng cũng không kém trong phòng phu nhân chút nào, nào có người làm thiếp như vậy?

       Quả thực giống như là minh mối chính*... Cưới đến.


       "Ngươi... Đi qua tân phòng bọn họ ?" Vốn Chu thị luôn luôn ẩn nhẫn không hỏi chuyện của người phụ nữ kia, nhưng lời nói của Bình Nhi hôm nay thật sự là khiến nàng không nhẫn nhịn nổi, liền mở miệng hỏi.


       Thấy chủ tử hỏi, Bình Nhi chỉ cúi đầu trả lời: "Sao nô tì có thể đi chỗ phòng người phụ nữ kia đâu? Nô tì... Là nghe hai bà tử trong phòng bếp nói ."


       "Mấy ngày nay... Lão gia... Đều ở bên kia sao?" Đây là điều nàng luôn luôn muốn hỏi, chính là điều luôn luôn khó có thể mở miệng. Từ sau khi bản thân mang thai, luôn triền miên trên giường bệnh, sợ ảnh hưởng đến nghỉ ngơi của hắn, vì vậy đều để hắn ngủ ở thư phòng, cưới người mới bao nhiêu ngày, chỉ sợ hắn đều ở tân phòng đi?


       Nghe thấy phu nhân hỏi, Bình Nhi không biết nên trả lời như thế nào? Ngẩng đầu nhìn sang Tống mụ đứng ở trước giường. Nhưng, Tống mụ còn chưa kịp nháy mắt với nàng, Chu thị lập tức mở miệng nói: "Ngươi là nha đầu ta theo từ nhà mẹ đẻ đến, ta muốn ngươi nói thật!"


       Lúc này, Bình Nhi chỉ phải kiên trì trả lời: "Nghe nói đều ở lại trong tân phòng." Giọng nói của nàng ong ong như muỗi.


       Tuy rằng đã dự kiến chuyện xảy ra bên trong, nhưng sắc mặt Chu thị vẫn trầm xuống như cũ.


       Trong lúc nhất thời, trong phòng lại im ắng. Giờ phút này, nằm trong lòng Chu thị, Vương Di thật sự tự thay mẹ ruột nói một đời không đáng giá. Đã thấy rõ mọi chuyện rồi sao? Còn hỏi cái gì nữa chứ? Thật là, nếu ở hiện đại đã sớm ly hôn phân chia tiền chạy lấy người.

        Đúng lúc này, ngoài phòng truyền đến giọng nói của một gã sai vặt."Tống mụ ở đây sao?"


       Nghe giọng nói kia, Tống mụ nhanh nói: "Là tiếng của Hưng Nhi, ta đi xem!" Nói xong, liền chạy đi ra ngoài. Hưng Nhi là người hầu Tiết Kim Văn, như hình với bóng với  Tiết Kim Văn, hắn đến đây, nhất định là Tiết Kim Văn có chuyện gì, đã nhiều ngày không nhìn thấy mặt phu quân tim Chu thị lại hi vọng.


       Chỉ chốc lát sau, Tống mụ liền vội vội vàng vàng chạy tiến vào."Phu nhân, lão gia nói một lát nhị phu nhân... Người phụ nữ kia sẽ tới bái kiến ngài, để ngài chuẩn bị một chút!"


      Thực ra, dựa theo quy củ hôm tân hôn đó làm thiếp phải dập đầu kính trà chính thê, chẳng qua là Chu thị bị bệnh, cho nên vẫn hoãn.


       Nghe nói như thế, lòng Chu thị hoảng hốt. Tuy rằng nàng rất tò mò người phụ nữ kia trông thế nào, nhưng nàng cũng thật sự không đồng ý đối mặt với người phụ nữ kia, chẳng qua nên đối mặt vẫn phải đối mặt. Ngay sau đó, nàng giãy dụa trên giường liền ngồi dậy. Vỗ búi tóc hơi hỗn độn nói: “Nhanh trang điểm cho ta đi!" Cho dù như thế nào, nàng phải giả dạng thật tốt, không thể để người phụ nữ kia nhìn thấy bộ dáng bản thân mình bệnh.


       "Bình Nhi, nhanh đưa cho phu nhân vài bối tử màu đỏ thẫm đó, đúng rồi, còn có cái váy xanh biếc kia..." Tay chân Tống mụ bắt đầu luống cuống trang điểm cho Chu thị.


       Khoảng chừng sau một giờ đồng hồ, Chu thị tao nhã ngồi ngay ngắn ở căn phòng chính đường.


       Căn phòng của nàng là ba gian viện mặt sau cùng tam gian chính ốc, phía đông là phòng ngủ, trung gian là một phòng nhỏ, phòng phía tây là phòng của đại tỷ Tiết Nhu.
"Đến đây! Đến đây!" Bình Nhi  đứng ở cửa trừng mắt cái rèm cửa khâu bên ngoài, chạy nhanh báo cáo với bên trong.


       Một khắc sau, chỉ thấy một tiểu nha đầu người mặc màu lam cúi đầu đi vào bẩm báo nói: "Đại phu nhân, Nhị phu nhân tới thỉnh an ngài!"


       Nghe  được từ Nhị phu nhân này, Chu thị vẫn cảm giác có chút chói tai, thoáng giật một bên mày, nói: "Bình Nhi, còn không mời vào?"


       "Vâng." Bình Nhi gật đầu một cái, đưa tay lên vén màn mở cửa, nói với người bên ngoài: "Phu nhân mời... Ngươi đi vào!" Nàng nói quanh co một chút, cũng không có nói ra cái từ mà bản thân chủ tử chói tai.


       Sau đó, một người mặc bối tử nhũ đỏ bạc bóng dáng yểu điệu đi đến. Ngay sau đó, ánh mắt Chu thị và một đôi mắt xinh đẹp giao nhau trên không trung. Chỉ thấy người nọ chải tóc kiểu đọa mã kế, sau búi tóc cắm vài thoa cài tóc hoa lệ được khảm hồng ngọc, mặt mày vô cùng quyến rũ, làn da trắng nõn, môi kiều diễm ướt át, càng quan trọng hơn là một cỗ hơi thở thanh xuân thẳng tắp bắn đi không thể đỡ được, nhiều nhất nàng cũng chỉ mới mười tám mười chín tuổi.


       Nhìn thấy người tới, lòng Chu thị không khỏi rơi lộp bộp! Trong tay áo lơ đãng nắm chặt tay. Hôm nay, nàng mặc một bộ bối tử màu đỏ thẫm, chải tóc kiểu mẫu đơn kế, trên tóc cài một cây trâm triều phượng khảm trân châu, trên mặt thoa chút son che giấu khí sắc suy yếu. Cả người trang điểm rất tao nhã cao quý, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bị xinh đẹp thanh xuân của người tới lấn át. Ngay cả nàng nhìn thấy trong lòng cũng... Huống chi là đàn ông mà không huyết khí sôi trào đâu?


       Hai mắt đánh giá Chu thị, Lí Kim Hoàn bước lên hai bước, phúc thân, dùng tiếng nói ngọt ngào nói: "Kim Hoàn bái kiến tỷ tỷ, biết thân mình tỷ tỷ khó chịu, nên hôm nay mới đến bái kiến, mong rằng tỷ tỷ đừng trách tội?" Nói mấy câu nói rất hào phóng, trên mặt cũng không có chút thẹn thùng nào của cô gái nhỏ mới tân hôn, cũng khó trách, mỗi ngày nàng đều ở hàng thịt nghênh đón đó!


       Thấy nàng chỉ phúc thân thôi, cũng không dập đầu, Chu thị khẽ cau mày, nhìn lướt qua ánh mắt khôn khéo sắt bén của Lí Kim Hoàn, hạ môi nói: "Muội muội nghe được ở đâu, là thân mình tỷ tỷ không tốt!"


       "Tỷ tỷ uống trà!" Lí Kim Hoàn cười tiến lên bưng khay trà đến trước mặt Chu thị.


       Chần chờ một khắc, Chu thị nhận bát trà, cúi đầu uống tượng trưng một ngụm. Nhìn đến Lí Kim Hoàn mĩ mạo như vậy, nàng sớm đã không yên lòng. Trong lòng đều là hình ảnh nàng ta và phu quân khanh khanh ta ta...


       Thấy Chu thị uống trà, Lí Kim Hoàn lập tức quay đầu không hề cố kỵ đánh giá phòng ở của Chu thị, ánh mắt ẩn chứa ý bất kính.


       Nhìn đến bộ dạng này của Lí Kim Hoàn, Tống mụ và Bình Nhi rất tức giận. Bình Nhi tiến lên định nói cái gì, nhưng bị Tống mụ cản, Tống mụ bước lên một bước nói với Lí Kim hoàn: "Dựa theo quy củ lần đầu tiên thiếp thất gặp chính thê phải dập đầu mới đúng, xem ra là người tới đã quên đi?" Tuy rằng Tống mụ cười, nhưng nụ cười lại đầy nghiêm túc.

[*minh mối chính: vợ chính/vợ cả]

LeeMon: Bối tử là kiểu trang phục truyền thống của người Hán, các bạn có thể tham khảo ở hình bên dưới. Còn có hai kiểu tóc mình đều để ảnh bên dưới rồi.


~Hết chương 2~


Tập tin gởi kèm:
bei4zi.jpg
bei4zi.jpg [ 70.6 KiB | Đã xem 1056 lần ]

mẫu đơn kế.jpg [ 10.17 KiB | Đã xem 1056 lần ] mẫu đơn kế.jpg [ 10.17 KiB | Đã xem 1056 lần ]

đọa mã kế.jpg [ 15.73 KiB | Đã xem 1056 lần ] đọa mã kế.jpg [ 15.73 KiB | Đã xem 1056 lần ]


Đã sửa bởi LeeMon lúc 14.10.2018, 02:03, lần sửa thứ 3.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Sắc Y về bài viết trên: Khả Vân17, Nguyêtle, Tiểu Sói, Una, YetCapan, cookiee, ngoung1412, nguyenthimylien
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Feedfetcher, lq0410 và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

5 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C882

1 ... 127, 128, 129

8 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 714 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 679 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 645 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1720 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1303 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.