Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

 
Có bài mới 14.09.2018, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Ương Quy Bang Cầm Thú
Đại Thần Ương Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.05.2017, 09:36
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 859
Được thanks: 15636 lần
Điểm: 14.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực - Điểm: 70
Chương 99:

Edit: V.O

Một người vừa mới không được để ý đã xảy ra chuyện, đối với nhóm Tần Nguyệt, nhìn thấy đồng đội bị đối xử như thế, sắc mặt thật không tốt.

Trứng mẹ(tục), mặt này bị người ta đánh vang bốp bốp bốp...

Coi tất cả bọn họ đều là người chết sao!

Cho dù là người chết cũng bị làm tức giận sống lại, không khác gì giết chết họ!

Ánh mắt cả đám mù mịt nhìn thanh niên trên đường.

"Không biết bây giờ tiên sinh có thể giơ cao đánh khẽ không, thả hai tên nhóc thối nhà tôi ra."

Dường như trong mắt Tần Nguyệt đang dấy lên ngọn lửa, có nhiều dấu hiệu tức giận, lại giống như ngưng tụ hoa tuyết mùa Đông, dập dờn, lạnh lẽo lại xinh đẹp. Cô nói như thế, bước từng bước đến, vẻ mặt lại không có chút cầu xin nào, dường như cho dù kết quả có hợp ý cô hay không thì cô cũng sẽ biến thành kết quả mà cô muốn.

"Gia trưởng tìm tới cửa rồi à?" Hứa Mặc cười nhạo một tiếng, tay lại thả ra, đột nhiên phát hiện không đúng, cấp bậc của cô gái trước mặt này khá cao, hắn lướt nhìn bốn phía, phát hiện những người đến không phải là người bình thường mà càng khủng khiếp. "Nếu tôi nói không thì sao?"

Tần Nguyệt cũng không phải chưa từng bị uy hiếp, chẳng qua cầm mạng đồng đội uy hiếp cô lại là lần đầu tiên, đúng là làm cho người ta thật sự khó chịu, lúc cô uy hiếp người ta, còn không biết người này đang chơi bùn ở xó xỉnh nào đâu, lạnh lùng thoáng hiện lên trong mắt, cô vung cây roi về phía trước, roi lửa xuyên qua trụ độc, đánh về phía Hứa Mặc.

Cái vung trông hời hợt nhưng thực tế lại bao hàm sức lực, Hứa Mặc liên tục phóng ra ba lá chắn phòng ngự mới ngăn cản được nhiệt độ nóng rực này, người ta tấn công bất thình lình, con mồi trên tay hắn còn suýt rơi xuống đất.

"Cô..." Từ lúc dị năng kích phát ra tới nay, hắn nào có từng gặp cô gái kiêu ngạo như vậy, đừng nói phụ nữ, ngay cả đàn ông cũng không có, người nào gặp hắn mà không cung kính nịnh bợ, lại chưa từng thấy người một câu cũng không nói đã nhào lên đánh, bây giờ bị người ta làm bẽ mặt, trên mặt Hứa Mặc thoáng hiện lên giận dữ, chỉ vào Tần Nguyệt cười lạnh, nói: "Được được được! Thật sự không tệ, lại có người dám đối xử với ông như vậy, cô sẽ hối hận." Hắn không giày vò cô đến sống không bằng chết, cuộc sống này của hắn sẽ hàng ngày khó yên!

Tần Nguyệt cười lạnh một tiếng, người động đến cô còn dõng dạc nói cô sẽ hối hận, tưởng cô thật sự không nhìn thấy hắn làm động tác hèn hạ kia sao, xoay người, Tần Nguyệt vung roi, đánh vừa nhanh lại mạnh, đánh người bị thương ngay tại chỗ.

Hứa Mặc bất đắc dĩ đành phải buông hai cậu bé ra, đợi hắn cách ra một khoảng, tránh đi sự tấn công, nghiến răng nghiến lợi, nói: "Cô nghĩ tôi không trừng trị được cô sao!"

Ha ha - -

Đột nhiên một tiếng cười truyền đến.

Hứa Mặc ngẩng đầu, nhìn về phía người phát ra tiếng, đó là một ông chú trẻ tuổi, tóc dài màu đen của anh được buộc tùy tiện phía sau, lúc này đang cúi đầu thong thả xắn ống tay áo sơ mi, chẳng qua Hứa Mặc sâu sắc phát hiện đôi mắt lạnh băng như bóng tối sâu thẳm càng có thể phản ánh ra cảm xúc chân thật của anh hơn khi anh thờ ơ nói chuyện.

Hắn tùy tiện nhìn, Trì Li cũng không tránh hắn đánh giá, chỉ thản nhiên nói: "Người lớn như vậy, đúng là không nói đạo lý."

"Anh muốn đánh tôi?"

Hứa Mặc kiêu ngạo nói lời khiêu khích, tuy hắn thật sự đánh giá cao đám người này, nhưng không có nghĩa là hắn sợ. Ngày nào đám dơi đó còn chưa chạy bên bờ sinh tử, thể nghiệm cảm giác gần kề cái chết, dieendaanleequuydoon – V.O, thì hắn thật sự rất khó đặt vài người như vậy vào mắt.

"Bộ dạng còn có thể nhìn, chẳng qua khí chất này...chậc chậc - -" Hồng Cơ xinh đẹp đứng bên cạnh đèn đường, trông như nhàm chán gẩy móng tay rồi sau đó ngước mắt nhìn với vẻ tà khí: "Cậu sẽ không ngây thơ cho là nắm người thì chúng tôi sẽ không dám ra tay đó chứ?"

"Ném chuột sợ vỡ đồ?" Khúc Linh nghiêng người dựa lên vách tường, mặt mày kiêu ngạo tự nhiên, thoạt nhìn vừa chính vừa tà, làm người ta không đoán ta: "Tôi càng thích nhổ cỏ tận gốc."

Bắc Diễn với bề ngoài dịu dàng nhẹ nhàng, khí chất ấm áp đi ra từ đường nhỏ: "Nói thẳng quá rồi, tốt xấu gì cũng phải để cho người ta chút mặt mũi."

Gân xanh trên trán Hứa Mặc giật giật, đám này, thật không để hắn vào mắt!

Tức giận điên lên, tự nhiên khí độc càng hung mãnh.

Tuyết Triệt bị hắn vứt ở gần người còn chưa kịp chạy đi đã ngừng lại một chút, Hư Vô hao hết, không có dị năng bảo vệ khiến sắc mặt cậu càng thêm tái nhợt, trứng mẹ(tục), hại ông đây mất mặt như vậy, nhất định phải ngược chết mày! Nghĩ như vậy, đôi mắt xinh đẹp của Tuyết Triệt lóe lóe, nháy mắt đỏ lên, đáng thương nhìn Tần Nguyệt, vô cùng uất ức.

Đương nhiên Tần Nguyệt sẽ không bị Tuyết Triệt lừa, chỉ là con nhà mình thì mình đau, thấy đôi mắt cậu ngập nước đỏ rực, lại nhìn thân thể hai người nhếch nhác, nghĩ lại chúng còn từng bị người ta xách trong tay như chó chết, vẫn thành công khiến cô bị thêm dầu vào lửa.

"Cô, bây giờ đi thì tôi coi như cô chưa từng đến." Hứa Mặc nói.

"Được, chẳng qua tôi không thể coi như anh chưa từng làm chuyện gì."

Tần Nguyệt nói xong, đột nhiên nhiệt độ bốn phía tăng lên, một đốm lửa từ dưới chân Tần Nguyệt bay lên, nhìn qua, cô gái bị lửa vòng quanh này giống như sinh ra trong lửa đen, giơ tay nhấc chân đều dẫn theo năng lượng khủng bố.

Một dòng sóng nhiệt lấy cô là trung tâm tản ra từng trận, không bao lâu, một con chim lớn toàn thân được tạo thành từ ngọn lửa màu đen vọt ra khỏi bàn tay cô, Hứa Mặc sinh ra cảnh giác, chỉ thấy mỗi khi con chim lửa này đập cánh sẽ có vô số mồi lửa bắn tung tóe xuống đất, đồng thời chỗ nó bay qua sẽ để lại một đường lửa thật dài.

Mục tiêu là hắn!

Hứa Mặc đè xao động không rõ trong lòng, nghiêm túc đối đầu.

"Xem ra tôi đã coi thương cô, dựa vào tuổi tác của cô đạt được tới trình độ này đúng là không thể tin được, chẳng qua..."

"Anh nói nhảm thật nhiều!"

Tần Nguyệt đứng tại chỗ chờ hắn để lại sơ hở khi chống lại chim lửa, đến lúc đó giết trong một kích.

"Cô sẽ hối hận vì chuyện đã gây ra ngày hôm nay!"

Dị năng chọi với dị năng hệ Hỏa tốt nhất là hệ Băng, nhất là loại hệ Hỏa biến dị cấp cao này của cô, càng khó đối phó, mà hắn lại là hệ Độc, dưới tình huống giấu kim độc đánh lén không hiệu quả, chống lại đối thủ như vậy cũng chỉ còn có bão táp khí độc. Không do dự, buông hai tay ra, một vòng khí thể đen đặc từ trước người hắn bay ra.

Tuyết Triệt quá sợ hãi, vội vàng hô Tần Nguyệt cẩn thận.

Khí độc không phải là dị năng quan trọng nhất trong tất cả những dị năng của người đàn ông này, có thể hiểu vì cấp bậc cô cao hơn hắn nên tránh được lốc xoáy của hắn xoắn giết, nhưng dị năng vượt bậc mới thức tỉnh của hắn - Mắt cắn nuốt cũng bị phá, chính bị một kích này nổ tan.

"Chậm rồi."

Hứa Mặc lạnh lùng chế giễu một tiếng, không có gì bất ngờ xảy ra thì cô gái đối diện này không chết cũng sẽ bị thương nặng, hắn thật sự nôn nóng muốn nhìn thấy khuôn mặt tuyệt vọng của cô. Nghĩ như vậy, ánh mắt Hứa Mặc nhìn Tần Nguyệt, nhất thời trở nên vô cùng hưng phấn.

"Cược bữa tối hôm nay, chúng ta không cần phải ra tay nữa."

Một giọng nói thản nhiên truyền đến.

Hứa Mặc giấu máu tanh và giết chóc trong mắt đi, nhìn qua chỗ phát ra tiếng nói, đó là một thiếu niên kỳ lạ đội mũ lưỡi trai, hắn dựa vào ưu thế cấp bậc nên nhìn thấy được vài phần chân thực. Tuy trông người này không đơn giản nhưng lại là phần đáng gây chú ý nhất, khuôn mặt đẹp của anh chắc chắn thu hút người khác.

Khó trách bọc chính mình vào trong dị năng, khuôn mặt như vậy đến đàn ông cũng rất dễ động lòng.

Được rồi, hắn sẽ cố mà nhận hết.

Hứa Mặc liếm liếm môi dưới, dieendaanleequuydoon – V.O, hơi nở nụ cười máu tanh vì con mồi sắp tới tay.

"Cùng lên." Trì Li vừa nhấc mắt, thờ ơ nói.

"Cùng lên." Hồng Cơ nhàm chán chơi móng tay, nói.

Bắc Diễn nhìn người đàn ông trên đường, đôi mắt khinh thường, bọn họ ở đây vì để đề phòng người chạy trốn, cũng không phải thật sự muốn hợp sức mới có thể đánh chết: "Xem ra hôm nay cược không thành, cùng lên."

Làm sao có thể!

Tự tin như vậy thêm chút nữa thì hắn sẽ thật sự muốn khóc, còn chưa từng có người phá được độc của hắn.

Hứa Mặc quay đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy cô gái đối diện bình tĩnh chỉ huy chim lửa nhanh chóng đến chỗ có thể chống đỡ được độc cuồng bạo, một thoáng chốc, đồng tử của hắn mạnh mẽ co rụt lại, nhất thời sắc mặt đột ngột thay đổi, hai năng lượng biến mất?

Lúc này đây, kết quả đánh nhau không phân thắng thua, nhưng trên thực tế hắn vẫn hơi thua một bậc, bởi vì chim lửa đã bị giải quyết, nhưng ngọn lửa vẫn còn. Đúng là tà môn, bọn họ có được phương pháp đặc biệt nên dơi của bọn họ mới thăng cấp nhanh được, cô gái này là thứ gì vậy?

Sau khi chim lửa biến mất, đột nhiên ngọn lửa trên đất tăng lên không ít.

Từng trận sóng nhiệt ập tới, trời đất bên này nóng rực đến mức không khí cũng phải sôi trào hừng hực, Hứa Mặc không nhịn được nhíu mày, không kiêu ngạo khinh địch nữa, hắn cẩn thận dè dặt nhảy lên chỗ cao, để ngừa bị ngọn lửa đánh trúng bất thình lình, Hứa Mặc nhảy lên cao nhìn thoáng qua trên đường, cả vùng đất đều biến thành biển lửa màu đen, cho dù hoa lửa trông không thu hút này cũng tỏa ra nhiệt độ khiến cho người ta sợ hãi, chỉ với thời gian ngắn ngủi, đã nướng đến mồ hôi hắn ướt đẫm, làn da nóng rát.

Lửa này, không tầm thường.

Hứa Mặc vội vàng nhìn thoáng qua, chỉ biết nếu không cẩn thận ngã xuống sẽ chết rất thảm.

Bỏ chạy trước mới là kế hay

Phải đi...

Tần Nguyệt nhíu mày, chỉ tay, đột nhiên bốn con rắn lửa phụt ra từ biển lửa trên mặt đất, đánh về phía người đàn ông trên mái hiên. "Anh đi thì ai anh bạn nhỏ này sẽ khóc lóc ầm ĩ, cho nên vẫn nên ở lại đi."

Lúc hai tên đi đến khu an toàn nghe được chữ 'anh bạn nhỏ', hung hăng run rẩy, liếc nhìn nhau, được thôi, sau này mặt mũi cũng không còn.

Phụt - -

Không biết ai phát ra tiếng cười đầu tiên.

Tất nhiên sau đó tất cả mọi người đều nở nụ cười.

Trong mắt Huyền Nguyệt thoáng hiện lên túng quẫn.

Vạch đen chảy xuống trán Tuyết Triệt.

Tất nhiên, bọn họ không cần nghiêng đầu cũng biết vẻ mặt mấy người cười trộm này gian tà thế nào.

Đáng ghét, cho dù thật sự là anh bạn nhỏ thì cũng thật sự bị thương có được không, huống chi đã là mạt thế, đi đâu mà tìm được bạn nhỏ ngây thơ như thế chứ!

Trên chiến trường, trong đôi mắt tối tăm của Hứa Mặc thoáng hiện lên vẻ tự mãn.

Thực cho rằng hắn muốn chạy trốn sao?

Con mồi chưa tới tay sao hắn có thể cam lòng mà đi!

Gần như là đồng thời, Hứa Mặc tránh đi rắn lửa, sau đó đứng ở trên mái hiên, trong tay hắn xuất hiện vài mũi giáo dài được ngưng tụ ra từ độc tố, những mũi giáo dài chứa độc này vọt tới Tần Nguyệt với thế như sấm chớp.

Một cây, hai cây, ba cây, bốn cây, năm cây...

Không đếm được giáo dài rơi xuống như mưa, mỗi một cây giáo độc đều được ngưng tụ từ kịch độc, dính phải tất sẽ chết. Hứa Mặc cười âm hiểm, không bao lâu cô cũng sẽ bị bắn thành con nhím, cho dù cô may mắn tránh được tất cả tấn công, cũng sẽ bị U Cốt Độc hắn đắc ý nhất đánh vỡ sinh lực, thối rữa mà chết.

Không có tiếng kêu thảm thiết như trong dự kiến.

Hứa Mặc không thể tin nhìn một quả cầu lửa màu đen chói mắt biến thành tấm màn đen chặn tất cả giáo dài trước mặt Tần Nguyệt, trúng độc biến thành sương khói nhưng trong tưởng tượng cũng không xuất hiện, chỉ có ngọn lửa màu đen bốc lên, trong ánh lửa huyền ảo khắc nghiệt tỏa ra hơi thở mạnh mẽ khó có thể lay động.

Không thể!

Một cô gái lại có thể mạnh đến mức này.

Lòng Hứa Mặc quay cuồng, như sóng to gió lớn.

Khiếp sợ qua đi, đáy lòng hắn trào ra lo lắng mãnh liệt.

Vài giây sau...

Trong nháy mắt tấm màn bảo vệ màu đen tản đi, tiếng xé gió lại vang lên, một cây giáo độc to lớn bén nhọn rạch ra không khí, vọt tới Tần Nguyệt với tư thế bá vương mãnh liệt, tất cả đều xảy ra trong chớp mắt, không ai đoán trước Hứa Mặc còn có hậu chiêu lớn như thế, ngay cả các đội viên của Tần Nguyệt cũng không khỏi lo lắng cho cô.

Ầm!

Hứa Mặc ngã thật mạnh từ trên mái hiện xuống.

Không đợi Hứa Mặc hiểu được chuyện gì đã xảy ra, nháy mắt ngọn lửa đã bao lấy hắn...

Hứa Mặc không lo lắng lắm, dùng dị năng ngăn cách biển lửa, sau đó thất tha thất thểu đứng dậy, hắn lắc mạnh cái đầu choáng váng, ánh mắt nhìn về phía Tần Nguyệt ác độc đến mức có thể nhỏ ra nọc độc. Nhưng rất nhanh hắn đã không ác độc nổi, bởi vì đột nhiên Hứa Mặc phát hiện, nhiệt độ ngọn lửa bên cạnh càng ngày càng cao, dị năng dần dần không chịu được nữa rồi.

"Dừng tay! Dừng tay!" Hứa Mặc hoảng sợ kêu lên, hắn có thể cảm nhận được nếu bản thân tiếp tục ở lại trong ngọn lửa này vài phút nữa thì ngay cả hạt bụi cũng không cần người thu dọn, gió trực tiếp thổi qua thì giải quyết được hậu sự rồi.

Biển lửa màu đen lấy thanh niên bị nhốt này làm trung tâm từ từ gom lại, Tần Nguyệt bình tĩnh nhìn ánh lửa ngút trời ở giữa, cúi đầu nói: "Nếu tôi không tới, anh sẽ dừng tay sao? Sẽ không, cho nên đừng vọng tưởng."

Trì Li vỗ vỗ bụi trên người, chào Hồng Cơ một tiếng, đợi đối phương hiểu ý của anh thì anh đã đi trước rồi.

Anh di dọc theo ngã tư đường, một đường hướng về phía Tây Nam, dựa vào manh mối truy tìm một giờ, cuối cùng sau đó cũng tìm được cô gái muốn tìm ở trong một nhà dân thủng nát. Sau khi phá vỡ cửa chống trộm, Trì Li tự nhiên đi vào, mới vào thì người ở trong nhà đã nhận ra tiếng động.

"Ai!"

Nghe thấy tiếng quát trong nhà, Trì Li mỉm cười: "Cô không muốn gặp người tới sao."

"Là anh. Người của Tần Nguyệt?" Bạch Vi Lan nhận ra anh, mắt đầy đề phòng đi ra khỏi phòng: "Anh tới làm gì?"

"Xem ra cô vẫn chưa thân quen với tôi lắm, đúng là thất lễ, vậy để tôi giới thiệu lại lần nữa đi." Trì Li mỉm cười, trông vô cùng thân sĩ: "Tôi tên là Trì Li, thân phận là đồng đội của Tần Nguyệt, em trai của Trì Mộ."

"Anh... chuyện đó không liên quan gì đến tôi." Sắc mặt Bạch Vi Lan tái nhợt, dường như một chút trau chuốt trên mặt đã biến mất sạch sẽ chỉ trong nháy mắt, cô ta chưa từng nghĩ đến Trì Mộ lại còn có em trai, càng không nghĩ tới chính là người em trai này lại đến tìm cô ta báo thù.

"Yên tâm, tôi sẽ không ăn hiếp cô." Đột nhiên Trì Li nở nụ cười, đôi mắt bình tĩnh nhìn Bạch Vi Lan, nói: "Tuy tiểu Nguyệt Nguyệt rất khiêm tốn, nhưng tôi thành thạo nghệ thuật giết người hơn cô ấy, chẳng qua tôi sẽ không vượt quá chức phận, nhiều nhất chỉ thu chút ích lợi giúp người khác thôi."

Đàn ông hơn ba mươi tuổi sớm đã qua cái tuổi sốc nổi, Trì Li tới đơn thuần cũng chỉ vì chán ghét, ban đầu lúc hắn nhìn thấy Bạch Vi Lan cũng không thật sự chắc chắn, ngầm giữ lại tâm nhãn, sau này có thời gian rảnh suy nghĩ xong mọi chuyện, không phải cô gái này là trước đó dùng danh tiếng Trì Mộ thượng vị, sau đó nhận được lợi ích đã vỗ mông chạy lấy người, hãm hại nhất mạch nhà họ Trì thành tội chủ mưu bất nghĩa đó sao. Anh cũng lười tham gia vào chuyện hư hỏng của cô ta và tên kia, cũng có thể tính vào sổ sách nhà họ Trì.

"Anh không thể như vậy."

Bạch Vi Lan lui về sau một bước, cảm thấy bản thân giống như bị mãnh thú săn thịt gì đó theo dõi, không, thật vất vả tìm được đường sống trong chỗ chết, mình không thể chết ở đây, bây giờ thực lực của mình còn chưa hồi phục, nếu đánh bừa thì chín thành là không chiếm được chỗ tốt: "Trì Mộ sẽ không cho phép anh đối xử với tôi như vậy."

Trì Li nheo mắt lại nhìn Bạch Vi Lan, có lẽ là nhớ tới một vài chuyện không tốt, thản nhiên nhếch miệng: "Yên tâm, cô không cần để ý đến suy nghĩ của anh ta." Anh nhẹ nhàng đặt tay phải lên dây, ung dung tàn khốc trong ánh mắt bất kham.

Lúc tiếng nhạc vang lên, Bạch Vi Lan biết không ổn, không hề do dự, phóng tên băng ra, sau đó muốn rời khỏi chỗ này, cho tới tận bây giờ cô ta cũng không am hiểu đối chiến chính diện, huống chi sau khi một cánh tay bị thương, thực lực đã không bằng lúc trước, trong lòng Bạch Vi Lan không yên, chỉ cảm thấy giờ phút này phiền phức rồi.

Tuy tiếng đàn nhẹ nhàng từ từ vờn quanh như mộng cảnh, nhưng sức phá hoại khó tin, nguy hiểm mà mạnh mẽ này. Chỉ cần nghĩ đến lúc trước nhìn thấy tư thế chiến đấu của Trì Li, sắc mặt Bạch Vi Lan đã không kiềm được trắng bệch, thậm chí giọng nói cũng có chút phát run: "Xin đừng như vậy...Trì Li, tôi sai rồi, tôi không nên lợi dụng Trì Mộ!" Bạch Vi Lan nói xong thì không thể nói được nữa, bởi vì cô ta thấy cảnh tượng trước mắt đã xoay tròn, hàn ý nổi lên tràn ngập bốn phía, ánh sáng của băng vặn vẹo thành một gương mặt giống như điên cuồng đánh về phía cô ta: "Không!"

"Thật yếu."

Trì Li buông đàn trong tay, nhìn cô gái điên cuồng trong ảo cảnh, có thể ép mình đến mức này, sợ là làm không ít việc trái với lương tâm. Sắc mặt anh như thường, ưu nhã lại ung dung xoay người, chờ ảo cảnh biến mất, cấp bậc dị năng của cô ta cũng sẽ bị rớt xuống mấy cấp mà cả đời cũng không có khả năng thăng cấp, ở trong thế giới tang thi chạy khắp nơi, cấp một cấp hai lại không có năng lực gì tự bảo vệ mình, như vậy mối thù của nhà họ Trì cũng đã báo, về phần mạng của nàng ta phải xem Đội trưởng có hứng thú không, dù sao anh cũng không xen vào.

Lại có một con dơi bị bọn họ không cẩn thận giết chết...

Trong lòng thật phức tạp.

Đứng ở trước sườn dốc, vẻ mặt Tần Nguyệt rất vi diệu, mày càng nhíu rất chặt, tù binh trước mặt cô đã bị mấy người trước mặt này hoàn toàn chơi chết rồi, nếu ngày thường thì cũng tùy bọn họ, mấu chốt là người bị chơi chết này là một người trong đám mà cô có chút kiêng kị, lúc cô phát hiện không thích hợp đã giữ người lại, nào biết không đợi cô nghĩ xong nên xử lý như thế nào, chơi điên người này thì xử ký cho cô, nghĩ như vậy, cô chuyển mắt về phía người chủ mưu.

Ánh mắt Khúc Linh rõ ràng, thoạt nhìn giống như người qua đường hoàn toàn không biết chuyện gì, vô tội giống như người làm chuyện xấu không phải là anh. Tần Nguyệt che mắt, đám này là trùm gây họa! Nháy mắt sắc mặt cô hung dữ, một ngày không gây rắc rối cho người thì chỉ số thông minh sẽ tụt sao!

Tần Nguyệt hung bạo, lửa đen bắn ra bốn phía, lửa cháy không ngớt.

"Này, Đội trưởng, xin đừng xử cùng luật, ai gây họa thì người đó chịu!' Tuyết Triệt chạy trối chết.

"Phụ nữ tính tình táo bạo quá cũng không tốt." Khúc Linh nhanh chóng mở Lĩnh Vực trốn vào.

"Đội trưởng, nếu không trút giận, trẻ con sẽ không phát triển khỏe mạnh." Huyền Nguyệt chạy theo phía sau Tuyết Triệt.

"Đội trưởng, lạc quan một chút, tất cả cảm xúc xấu đều không giải quyết dược vấn đề!" Bắc Diễn hô lớn, thật ra anh càng muốn nói, mẹ nó, ông đây đang êm đẹp lại bị làm phiền!

"Thời gian đúng là thứ đáng sợ, tôi lại nhớ lần trước Đội trưởng mạnh tay bẻ hoa rồi." Hồng Cơ tránh thoát một ngọn lửa, nói.

Vừa trở về nhìn thấy khuôn mặt tức giận của Đội trưởng, người nào đó sờ sờ mũi, xem ra con đường tiểu đội hài hòa còn phải đường xa gánh nặng đó. Trì Li đứng ở dưới mái hiên, khóe miệng anh vẫn nở nụ cười nhạt.

"Ha ha, tôi bỏ lỡ chuyện gì sao?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn V.O về bài viết trên: Candy Kid, Heo♥LoveLy, Nguyên Lý, gautrucvuive, hàn ánh nguyệt, tamanh1908
     

Có bài mới 17.10.2018, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Ương Quy Bang Cầm Thú
Đại Thần Ương Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.05.2017, 09:36
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 859
Được thanks: 15636 lần
Điểm: 14.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực - Điểm: 40
Chương 100:

Edit: V.O

Xem náo nhiệt em gái anh (tục)! Cút!

Mọi người khinh bỉ nhìn qua, Trì Li nhận được một sọt oán hận vẫn bình tĩnh xem náo nhiệt.

Vì thế hôm đó, ngay cả cơm đám này cũng chưa ăn đã bị Đội trưởng dẫn dắt lên đường rồi.

"Huyền Nguyệt."

"Ơ?" Nghe thấy có người kêu tên mình, Huyền Nguyệt lập tức quay đầu lại.

"Cậu có cảm thấy ở đây không đúng không?" Bắc Diễn nhấc tay ném một lọ thuốc cho cậu: "Lấy bên chỗ Đội trưởng, cậu uống trước đi." Sau khi nhìn Huyền Nguyệt uống thuốc xong, Bắc Diễn đang muốn hỏi cảm giác của cậu một chút, bất thình lình lại nhận ra ánh mắt sáng lấp lánh của các đồng đội khác.

Ơ - -

Mới bị đánh xong.

Đây là muốn tiếp tục chơi sao?

Chọc ngược làm gì, sẽ chết rất thảm biết không!

"Các anh đang nói chuyện gì vậy?" Hồng Cơ lập tức tựa dáng người nóng bỏng lên người Bắc Diễn, ánh mắt quyến rũ mà khiêu khích, Bắc Diễn sợ tới mức nổi da gà, đùa, bị người phụ nữ cường thế, phong lưu thành thục lại giả dịu dàng này trêu chọc như vậy, cỏ trên phần mộ cũng mọc ra luôn rồi.

"Ăn một mình là không đúng." Tuyết Triệt nói dõng dạc, dường như hoàn toàn quên mất sự thảm hại vừa rồi.

"Có trò vui?" Khúc Linh xoa xoa con mắt gấu trúc bên phải, Đội trưởng đúng là càng ngày càng táo bạo: "Cùng đi đi." Dù sao lúc này có bị túm thì anh cũng không phải là người thảm nhất.

"Xem ra cả đám đều rất thích thú." Trì Li mỉm cười gia nhập: "Nếu không anh nói chút gì đi?"

Đám này...

Vừa bị Đội trưởng đánh xong đã chuẩn bị hố đồng đội sao!

"Không sao." Không để ý đến mấy ánh mắt nghi ngờ, Bắc Diễn nhếch mắt mỉm cười, đạo đức mẹ gì, chẳng qua anh tự mình biết không phủi sạch sẽ sẽ bị gài bẫy, hoàn toàn không thể dùng mức độ đạo đức của con người để đòi hỏi những người này, cả đám đều là tinh ranh.

"Được rồi, đừng giả bộ, giả bộ thì hoa Thủy Tiên của cậu sẽ không nở được." Hồng Cơ đứng thẳng dậy, tay phẩy phẩy giống như rất nóng: "Đi, đám bạn học chúng ta cùng tiến, dẫn chúng tôi đi thám hiểm đi."

"A, a - - cho nên các cô đã phát hiện từ lâu rồi đúng không?" Bắc Diễn bất đắc dĩ, sao không nghĩ tới là lật thuyền chứ. "Được rồi được rồi, phía trước có nguồn năng lượng khổng lồ dao động, trông có vẻ có thể lấy được mấy miếng tinh hạch không tệ."

"Đi thôi, thời gian không đợi người, nếu Đội trưởng trở về phát hiện chúng ta còn ở, chậc, tư vị này có thể sẽ rất tuyệt mĩ."

Sáu người đi trên một con đường nhỏ gập ghềnh, hai bên đường nhỏ đều là cỏ dại biến dị lẫn lộn, cảnh tượng bốn phía trông hoang vắng đến có chút đáng sợ.

"Là hệ Thực vật, năng lượng dao động rất mạnh, vị trí có hơi lệch..." Lúc nói tới đây, Bắc Diễn bước hơi chậm lại một chút: "Hơn nữa, chung quanh sẽ có vài thứ thú vị." Anh nhếch môi cười, nụ cười dịu dàng lạnh nhạt, trong lạnh nhạt lộ ra một chút ấm áp.

"Thú vị?" Khúc Linh đang yên lặng lại ngẩng đầu, vẻ mặt anh thản nhiên, tầm mắt hơi đảo qua chung quanh, die`nda`anle`equ`uydo`on-V.O, dẫn đầu đi vào trong sương mù, bóng lưng vững vàng ở nơi hoang vu càng tôn lên yêu nghiệt lạnh lùng.

"Được rồi, bắt đầu, hôm nay tốc chiến tốc thắng, người thua sẽ phải giải quyết kết cuộc."

Hồng Cơ vẫy vẫy tay, không cần Bắc Diễn nhắc nhở nữa, dù sao tất cả mọi người cũng biết bản thân chênh lệch quá lớn với Đội trưởng, nếu không nỗ lực thì sẽ lùi xa hơn nữa, tuy bọn họ cũng rất muốn cấp bậc của mình tăng vọt chỉ trong một đêm, lập tức xưng vua xưng bá, chẳng qua, hoàn toàn không làm được... Cô thở dài, kiên quyết bước vào khu sương mù.

"Đàn ông thì nên biết gánh vác vào những lúc cần, lần sau còn muốn dựa vào Đội trưởng ra mặt thì thật sự là quá khó coi." Trì Li cầm đàn vi ô lông đi vào, tiếp theo Tuyết Triệt và Huyền Nguyệt cũng đi theo.

Xem ra tất cả mọi người đều phải chịu kích thích, ngay lúc Bắc Diễn cảm thán, đột nhiên phía sau lại có một bóng mờ xẹt qua...

Gần như trong nháy mắt bóng mờ tới gần, mặt đất bên dưới rộng ra, một chút màu xanh rậm rạp mạnh mẽ lao ra trói phần trên của bóng mờ kia, một tiếng lạch cạch, vật thể rơi xuống mặt đất.

"Khỉ đuôi lợn?" Bắc Diễn nhìn con khỉ giãy dụa trên mặt đất, cảm thấy cấp bậc không cao lại điên cuồng không lường được, nhất là đôi mắt màu đỏ kia, vô cùng điên cuồng. Anh xoay tay giải quyết xong con khỉ điên này, vừa muốn rời khỏi, vẻ mặt lại thay đổi: "Chết tiệt, có cần phải xui xẻo vậy không!"

"Một, hai, ba...ít nhất cũng có 56 con!" Lúc tiếng gầm gừ của đám khỉ vang lên, Bắc Diễn vọt vào vùng sương mù với tốc độ cực nhanh, loại khỉ bị khói độc xâm nhập dẫn đến cảm xúc điên cuồng này có sức chiến đấu càng khủng bố, càng khó chơi hơn bình thường nhiều.

Chạy một đường về phía trước, giải quyết mấy con khỉ đuôi lợn lẻ loi gần người, Bắc Diễn giết 38 con, cuối cùng cũng đã thoát khỏi đoàn quân khỉ ở phía sau, nhưng anh còn chưa kịp nghỉ ngơi, một tiếng gầm rú vang lên ngay bên tai anh.

Bắc Diễn ngẩng đầu, cách trước mặt anh không xa, một con báo nhỏ da đen bóng vung cái đuôi thô to, ánh mắt thèm nhỏ dãi nhìn anh.

Vừa nhìn kỹ, đây rõ ràng là một con báo biến dị cấp cao hướng đến vượt quá siêu cấp.

Hình thể con báo đen này cao lớn, thân cao một mét, mắt nó đỏ điên cuồng kỳ dị, nanh vuốt sắc bén khác thường, bộ lông đen bóng giống như tơ lụa, đường cong trên người tuyệt đẹp, theo hành động của nó còn có thể thấy được sức lực của con thú này mạnh mẽ, hành động nhanh nhẹn.

Trên đất không có dấu vết gì, có lẽ thấy anh đến nên báo biến dị nấp ở trên tàng cây chờ đợi con mồi.

Tốc độ của báo biến dị rất kinh người, cho dù Bắc Diễn dùng dây mây ma quỷ chiến đấu cũng có chút không theo kịp tốc độ của nó, huống chi từ trước tới giờ hệ Thực vật cũng không giỏi về tốc độ khi chiến đấu, Bắc Diễn nheo mắt lại, nghiêm túc tính cách, ném một mầm mống ra ở mỗi góc độ khác nhau.

Chỉ trong một cái nháy mắt, báo nhỏ biến dị có được cơ hội vòng đến phía sau Bắc Diễn, nó nâng móng vuốt lên chuẩn bị hung hăng cào, thật hiển nhiên, chỉ cần thực sự cào một cái, một thân thể có máu thịt đều sẽ bị xé thành hai nửa.

Tuy trông rất nguy hiểm, nhưng Bắc Diễn cũng không lo lắng, trước khi móng vuốt của báo biến dị hạ xuống, cái cây màu đen hiện ra ánh sáng kim loại nở ra, bỗng chốc quấn lấy nó, nuốt vào.

Ước chừng sau một phút đồng hồ, nụ hoa khổng lồ khép lại, thu nhỏ lại thu nhỏ bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, cuối cùng phun ra một viên tinh hạch sáng ngời. Bắc Diễn cất tinh hạch, sau đó không ở lại lâu, sửa sang lại một chút rồi đi.

Một giờ sau, Bắc Diễn cách điểm cuối càng ngày càng gần, cũng càng ngày càng gặp được nhiều thực vật hoặc động vật biến dị càng ngày càng mạnh ở trên đường, chẳng qua anh cũng không cần những thứ này, tinh hạch tiện tay thu gom cũng chỉ có thể dùng để tiêu vặt, thứ chân chính khiến anh động lòng còn ở phía sau.

Sương mù từ loãng đến rất dày, càng đi tới càng cảm thấy cây biến dị càng hiếm có, thật có thể là một cây dị chủng có cấp bậc vô cùng cao. Nếu như thật sự là một cây dị chủng, xem như thu hoạch không tệ, Bắc Diễn đi vào một khu rừng, cách hơn 60 mét, có một cây màu tím đen đang ẩn nấp.

Đang lúc Bắc Diễn phát hiện ra nó, có vài dây mây có độ lớn bằng chừng cánh tay cũng yên lặng tiến về phía Bắc Diễn. Bắc Diễn lập tức xoay người né tránh, không đợi anh đứng lại, bốn phía lại vang lên tiếng sợi dây soàn soạt, tiếp theo, mấy bóng đen mạnh mẽ chui ra từ trong bụi cỏ trước mặt Bắc Diễn, die`enda`anle`equ`uydo`on-V.O, đột nhiên nhìn lại, thật giống như bị vài con trăn tấn công cùng một lúc, Bắc Diễn khẽ nguyền rủa một tiếng, nương theo địa hình lùi ra xa hơn mười mét, hơn nữa dùng bật lửa châm một thứ, đánh về phía cây chủ.

Cây cối sợ lửa, đây là kiến thức mọi người đều biết, cho dù là cây biến dị cũng sợ lửa. Bắc Diễn ném ra một loại cây gọi là Ý Diện ra quả gì đó tương tự như cây bông vải, bình thường là một hạt nho nhỏ, bóp nát sẽ nhanh chóng giãn nở thành lớn, sau khi châm sẽ cháy trong một khoảng thời gian rất dài giống như xăng.

Quả nhiên, sau khi cầu lửa được ném ra, dây mây cây biến dị kia dừng một chút, rất nhanh đã kịp phản ứng, thu tất cả về, một tiếng "bốp" vang lên, cầm cầu lửa đánh về phía hướng khác.

Tiếp theo, bất chợt Bắc Diễn ném mồi lửa ra tạm kiềm chế hành động của nó.

Cây cối chỗ này không tính là nhiều, nhưng đều bị sương mù bao phủ, u ám mà lại ẩm ướt, lúc đi một mình, nghe tiếng lá vỡ vụn dưới chân sẽ có cảm giác lạnh lẽo kỳ dị, Bắc Diễn cố hết sức nâng cao tốc độ, tránh đi dây mây tấn công, đồng thời nhanh nhẹn tới gần cái cây màu tím đen kia.

Lúc sắp tiếp cận dây mây bảo vệ cây màu tím đen, Bắc Diễn vung tay lên, năm viên mầm móng rớt khỏi tay rơi xuống đất, rất nhanh đã lớn thành một cây xanh đỏ xen kẽ. Loại cây này trông có vẻ yếu ớt mềm mại, nhưng chỉ trong chốc lát, giống như con chó vui vẻ vì nghe được mùi thịt hầm, phấn chấn vươn lá cây bao trùm dây mây của cây màu tím đen.

Như tiếng thét chói tai, Sao Khôi cố gắng khua dây mây, muốn bỏ lại lá cây bám lên sau thân mình, đáng tiếc, rất nhanh nó đã không còn sức lực mà mềm xuống, toàn thân màu tím đen no đủ sáng bóng trở nên mềm nhũn khô quắt, dây mây linh hoạt có lực vừa rồi càng đứt thành từng khúc.

Bắc Diễn vừa lòng, Sao Khôi trưởng thành gần như được coi là Bá Vương trong thực vật biến dị, uy danh của nó gần như đạt tới mức nghe được mà rợn cả người, nhưng Sao Khôi lại có khắc tinh trong thời kỳ phát triển, ví như Tay Quỷ anh mới vừa dùng, chỉ cần bị Tay Quỷ bao trùm thì cũng đừng mong tiếp tục sống, nó sẽ mọc ra gai bén nhọn ở chỗ nó bao trùm, chuyên dùng để hút năng lượng nhựa hay thịt của động, thực vật khác.

Anh đi từ từ lên phía trước, không đào tinh hạch từ trong Sao Khôi ra, mà sau khi lột bỏ bộ phận dư thừa của Sao Khôi, giữ lại ruột cây tính cất đi, đối với Dị năng giả hệ Thực Vật mà nói, rất nhiều khi cây mạnh mẽ có chứa hoạt tính thường hữu dụng hơn tinh hạch đơn thuần.

"Dừng tay, bỏ Sao Khôi kia ra!"

Một Dị năng giả trẻ tuổi chạy tới trong chớp mắt, hơi thở tỏa ra trên người hắn đều đang nói rõ bản thân là Dị năng giả hệ Thực Vật, lúc này trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng khó có thể che dấu được, ánh mắt nhìn chằm chằm thân cây Sao Khôi trên tay Bắc Diễn.

"Anh có biết thiếu chút nữa đã phá đi một cây biến dị mạnh mẽ không! Bây giờ cho anh một cơ hội, đưa nó cho tôi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn V.O về bài viết trên: Heo♥LoveLy, gautrucvuive, tamanh1908
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: CaoThiThuNguyen, mon an ngon, Only Me, Thaongan0211 và 371 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.