Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 345 bài ] 

Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

 
Có bài mới 18.07.2017, 18:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 23464 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng - Điểm: 43
Chương 10, Dung thị tam phòng ( bốn )

Trong sảnh ngồi rất nhiều bàn người, mọi người vui chơi giải trí, cười cười nói nói, bầu không khí vô cùng nhiệt liệt, nhưng có người, tâm tư lúc này lại hoàn toàn không có trên bàn cơm này.

Thụy Hỉ Ban? Dung tam phu nhân dùng chiếc đũa chọn một món ăn, trái tim điên cuồng nhảy lên.

Bên tai phảng phất lại truyền tới tiếng hát khúc nhẹ nhàng mù mịt kia: "Hóa ra muôn hồng nghìn tía nở mấy lần, tựa như đều đưa ra đoạn tỉnh tàn viên như vậy, ngày tốt cảnh đẹp không biết làm sao, thưởng tâm chuyện vui viện nhà ai..."

Trong phút chốc, Dung tam phu nhân chỉ cảm thấy toàn thân mình đều không có sức lực.

Khi nào thì đã nghe qua tên Thụy Hỉ Ban? Là hai năm trước ở Giang Lăng, sinh nhật Thục Hoa, trùng hợp ở Giang Lăng có một gánh hát tới, hát Côn khúc tốt, Dung lão phu nhân mời Thụy Hỉ Ban này đến, coi như là coi trọng Thục Hoa.

Khi đó thân phận của nàng còn là thiếp, không có tư cách ngồi cùng một chỗ với những quý phu nhân kia nghe diễn, nàng chỉ là ngồi trong đình bên hồ, si mê nghe nhạc khúc ung dung dương dương tự đắc kia.

Biểu diễn tại nhà xong, nha hoàn bà tử bồi Thục Hoa đi nghe khúc bí mật nghị luận, đều nói bên trong có một cô đào rất giống Thục Hoa, Thục Hoa trở lại cũng thở phì phì khóc một hồi, chỉ nói mọi người coi thường nàng, so nàng với con hát.

Trong nội tâm Dung tam phu nhân phát run, kéo Thục Hoa hỏi: "Giống con?"

Thục Hoa vung tay một cái, nghiêm mặt: "Con làm sao biết, tất cả đều là bọn họ nói lung tung, cố ý khiến trong long con không thoải mái!"

Tìm vài nha hoàn bà tử tới hỏi, mọi người do do dự dự, khe khẽ gật đầu: "Xác thực là giống, không oán được người ta nói."

Nàng bảo ma ma bên người đi tìm Thụy Hỉ Ban, kết quả đi chậm một bước, Thụy Hỉ Ban đã chuyển đi nơi khác, nhưng mà nghe được trưởng ban họ Văn: "Di nương, thật sự là họ Văn."

Mụ mụ là bà vú nàng, từ lúc nàng sinh ra đã bồi nàng, từ Hàng Châu đến Giang Lăng đến kinh thành, là nhìn xem nàng lớn lên , tự nhiên hiểu tâm sự của nàng: "Di nương, ngươi đừng đau lòng, lần này không thấy về sau không chừng có thể thấy mà, trong phủ hàng năm tổng phải nghe biểu diễn tại nhà mấy lần, chờ ngươi phù chính, có thể đi theo mọi người nghe diễn, có lẽ có thể gặp Thụy Hỉ Ban."

Lời nói của ma ma vô cùng đúng, hôm nay quả nhiên lại gặp .

Dung tam phu nhân siết chặt ngón tay, khớp xương trắng bệch, hời hợt tái nhợt, trong lòng loạn như ma.

Đã ăn cơm trưa, các tân khách đi ra vườn nghe diễn.

Dựng một sân khấu dựa vào, nhìn bố trí kia thì thấy khác gánh hát bản địa, những thứ đặt bên trên tựa như cũng càng tinh. Vị trí xem diễn chia làm hai bộ phận, từ hai bình phong dài ngăn cách, nam khách ngồi bên trái, các nữ quyến ngồi bên phải, trước sân khấu không lâu sau đã ngồi đầy ắp, nha hoàn bà tử đứng bên cạnh, vừa nhìn phu nhân tiểu thư nhà mình cần gì, vừa hứng thú nhìn lên sân khấu.

"Đương đương đương" vài tiếng la vang lên, thấy một cái vai hề đứng giữa đài, trên mũi của hắn bôi một điểm □□, hai con mắt dùng vệt màu đen tô ra hai củ ấu nhọn, nhìn qua rất tức cười. Đứng ở chính giữa, nói một đoạn trò cười, bên nam khách bạo phát ra cười vang, bên nữ quyến, mặt các phu nhân hồng hồng, đều là nhỏ giọng mắng: "Loại thô bỉ này cũng lấy ra ô nhiễm lỗ tai người ta!" Các tiểu thư thấy mẹ của mình phun mắng, không giải thích được, chỉ ngẩng đầu nhìn lên sân khấu kia, lúc này vai hề đã đi vào, đổi một tiểu sinh ra.

Dung đại phu nhân chọn vở kịch hay sở trường của Thụy Hỉ Ban - Mẫu Đơn đình, nói về chuyện một vị khuê phòng tiểu thư tên Lệ nương. Nghe gánh hát kia bắt đầu tấu nhạc Mẫu Đơn đình, trong lòng Dung tam phu nhân chua xót, bao nhiêu năm chưa nghe qua xuất diễn này? Không nghĩ tới hôm nay lại nghe được.

"Mẫu Đơn đình?" Nhiều năm trước kia, nàng chính là nghe “Mẫu Đơn đình” mới thích hắn, khi đó nàng còn là thiếu nữ hai tám phương hoa, nghe làn điệu thảm thiết thê oán kia mà động tình. Lệ nương trên sân khấu thấy bức họa của thiếu niên công tử lập tức thần hồn điên đảo, mà nàng vừa thấy tuấn nhan tiểu sinh kia thì đánh mất lòng mình.

Con gái nhà thương nhân, không bị trói buộc như tiểu thư trong đại gia đình, quy củ buông lỏng không ít, nàng đi theo mẫu thân đuổi theo nghe biểu diễn tại nhà, mỗi một lần thấy ánh mắt Liễu Mộng Mai kia, nàng cảm thấy hồn phách của mình đều bay đến chín tầng mây, chỉ hy vọng người Liễu Mộng Mai ôm trong ngực là mình.

Dung tam phu nhân sít sao nắm xiêm y của mình, tham lam nhìn tiểu sinh trên sân khấu vung vẩy tay áo, chuyển ra hai đóa hoa màu trắng, tâm tư của nàng cũng theo tiếng hát tiểu sinh bay đến thật lâu trước đây. Hắn mặc một bộ trường bào màu vàng nhạt, mang nho khan trên đỉnh đầu, đôi mắt giống như có thể quyến rũ tâm hồn người, khiến toàn thân nàng mềm yếu. Diễn hết, tiểu nha đầu trong gánh hát bưng khay đến đòi khen thưởng, nàng chút nào không keo kiệt ném một lượng bạc, tiểu nha đầu vác khay lên hành lễ với nàng, thanh thanh thúy thúy hô lên một tiếng: "Tạ Cổ tứ tiểu thư khen thưởng!"

Đây là chuyện của bao nhiêu năm trước, nhưng bây giờ hồi tưởng giống như mới hôm qua, nàng vụng trộm ra ngoài phủ gặp gỡ hắn, ở một tòa nhà yên lặng, hắn cho nàng lãnh hội đến sự vui vẻ mây mưa, nàng ở dưới thân thể của hắn, có thể cảm giác được từng đợt rồi lại từng đợt thủy triều cắn nuốt nàng, vui vẻ kêu ra tiếng.

Thật không nghĩ đến sau vui thích lại là thống khổ, trong bụng có một cục thịt, sáng sớm mỗi ngày bị nôn mửa, khiến lòng mẫu thân là Cổ phu nhân nghi ngờ tầng tầng, lặng lẽ bắt nha hoàn bà tử bên người nàng đi tra khảo, tư tình của nàng cuối cùng bị cha mẹ biết rõ.

Về sau, tiểu sinh kia biến mất khỏi Hàng Châu, cũng không thấy nữa, mấy ngày nữa biểu ca của nàng, Tam thiếu gia Dung gia Giang Lăng Dung Trung Dục đến mừng thọ phụ thân, nàng bắt được cơ hội này, thành công chen vào Dung gia - - trước mặt nàng chỉ có một con đường này, nếu không thể khiến biểu ca vui vẻ làm cha, như vậy đứa nhỏ trong bụng tuyệt không có khả năng sống sót.

Trong lòng của nàng chỉ có hắn, nàng nhất định phải sinh hạ con của hắn.

Mặc dù hơn mười năm cũng chưa từng gặp lại hắn, nhưng mỗi lần thấy Thục Hoa, nàng có thể từ trong mi mắt nữ nhi phân biệt rõ ràng mặt của hắn, giống như hắn liên tục làm bạn bên người nàng. Trong lòng của nàng, liên tục nghĩ đến hắn, tiểu sinh cao lớn anh tuấn kia, có đôi khi nằm mơ còn có thể thấy bóng dáng của hắn, chỉ là tất cả cũng chỉ là mộng.

Con mắt Dung tam phu nhân tham lam nhìn lên sân khấu, có thể lại gặp hắn một lần hay không? Nhung nhớ nhiều năm như vậy, hôm nay có lẽ có thể thư giải một phen, mặt của nàng không tự chủ đỏ lên - - nàng làm qua không ít mộng xuân, ở trong mộng, hắn ôm chặt lấy mình, không ngừng xoa nắn chỗ cao ngất của nàng, đột nhiên Dung tam phu nhân cảm thấy mình hơi bay bổng, đôi chân cũng không ngừng run, bao lâu rồi nàng chưa từng có cảm giác như thế ? Ban đầu tam gia còn có thể làm cho nàng khoái hoạt một phen, nhưng kể từ sau khi hắn bất lực, nước giếng của mình không có ai đến hấp thu, càng ngày càng nhiều, cơ hồ muốn tràn ra, nuốt chửng nàng.

Trên sân khấu vẫn tiến hành khung chiêng gõ trống như cũ, trên đài đã diễn đến Lệ nương bởi vì nhớ vị công tử thiếu niên kia mà bị bệnh nặng, phụ thân ngăn chặn mở miệng quát mắng nàng. Lúc này có vị phu nhân cảm khái nói: " Lệ nương này cũng thật sự là quá si tình ! Vị Đỗ đại nhân này cũng rất cố chấp, mắt thấy nữ nhi cũng bệnh thành như vậy, tội gì còn khiển trách nàng, cho nàng như nguyện cũng được rồi!"

Bên cạnh có vị phu nhân lại lắc đầu phản đối: "Sao có thể như vậy! Nếu đều dựa vào tâm tư nữ nhi, môn đệ gì cũng vứt xuống, chẳng phải là sẽ rối loạn!"

Hai vị phu nhân ai cũng cho là mình phải, mắt thấy tình cảnh hơi cứng lại, phu nhân Lễ bộ hữu thị lang Thương đại nhân cười nói: "Chẳng qua là ca diễn mà thôi, cần gì chú ý như thế! Nhà ai còn có thể thực sự ra chuyện như vậy ? Tất cả mọi người xem cuộc vui xong, ta thấy người vai nam trung niên này cũng tốt , sẽ không kém tiểu sinh đang diễn, chắc hẳn lúc tuổi còn trẻ cũng là diễn viên được yêu thích!"

Nghe Thương phu nhân nói, tất cả mọi người nhìn lên, rối rít gật đầu nói: "Vẫn là mắt Thương phu nhân lợi hại, người diễn vai nam trung niên này, xác thực không sai, hết bệnh xem hết bệnh có hương vị!"

Dung tam phu nhân đang trầm tư trung, nghe mọi người khen ngợi vai nam trung niên kia, cũng ngước mắt nhìn lên vai nam trung niên trên sân khấu, đột nhiên, thân thể của nàng như bị bóng đè, toàn thân cứng ngắc ngồi ở chỗ kia, không nhúc nhích, chỉ cảm thấy mình sắp hít thở không thông.

Mặc dù trên mặt tô son điểm phấn, còn dính một chòm râu ria, nhưng Dung tam phu nhân vẫn có thể nhận ra đó chính là hắn, ánh mắt của hắn quá khiến nàng nhớ , cho dù là đốt thành tro, nàng cũng có thể nhận ra hắn. Hắn thế nhưng diễn vai nam trung niên ! Nước mắt Dung tam phu nhân cơ hồ muốn rơi xuống, ngày xưa hắn luôn diễn tiểu sinh , hăng hái, mới vừa có mặt trên đài, dẫn tới cả sảnh đường ủng hộ, nàng còn thích hắn diễn võ sinh, động tác tiêu sái, dáng người oai hùng, nhưng bây giờ hắn lại thối lui đến một bước diễn vai nam trung niên này .

Dung đại phu nhân ngồi ở bên cạnh Dung tam phu nhân, ghé mắt nhìn nhìn Dung tam phu nhân, cố làm ra vẻ kinh ngạc hỏi: "Tam đệ muội, sao ngươi rơi nước mắt?"

"Ta thấy kịch nam này hát thật tốt, nhịn không được muốn khóc." Dung tam phu nhân cầm lấy khăn xoa xoa nước mắt: " Thục Hoa nhà ta giờ cũng lớn tuổi như thế, chắc chắn lo lắng, lúc nghị thân không khỏi do dự, sợ nàng gả không tốt, nhưng lại không dám cho nàng gả tốt, tóm lại được phải có quy túc tốt mới được!"

"Dung tam phu nhân cũng quá đa tâm, sao có thể so tiểu thư Hầu phủ với cô đào kia chứ!" Bên cạnh có tiếng trào phúng khúc khích: "So sánh như vậy, quả thực là tự hạ giá trị con người!"

Người bên cạnh không rõ ý tưởng, trong nội tâm Dung đại phu nhân lại rất rõ ràng, có lẽ Dung tam phu nhân là ngầm vụng trộm chỉ chuyện kia của Thục Hoa, chỉ là không dám nói ra bên ngoài mà thôi.

Tương Nghi ngồi cùng mấy tỷ muội Xuân Hoa Thu Hoa, vài người nhìn nhau, trao đổi ánh mắt, thoạt nhìn Thụy Hỉ Ban này đúng là Thụy Hỉ Ban nhiều năm trước, nếu không vị này tam phu nhân cũng sẽ không mất hồn mất vía như vậy, thế nhưng nói ra lời như vậy, thế nhưng cầm lấy đánh đồng Lệ nương và Thục Hoa quý giá nhất của nàng.

Hát vài cảnh, giữa trận nghỉ ngơi một hồi, một tiểu nha đầu cầm khay đi đến chỗ phu tiểu thư muốn tiền thưởng, Tương Nghi cẩn thận đánh giá tiểu nha đầu kia vài lần, không hề giống Thục Hoa, không khỏi có có vài phần thất vọng, kéo ống tay áo Thu Hoa thấp giọng hỏi: "Đây không phải là Tiểu Hồng Đào kia hả?"

Thu Hoa lắc đầu: "Không phải là người lần trước."

"Dù sao cũng phải kêu nàng đi ra cho mọi người nhìn một chút mới được." Tương Nghi liếc tiểu nha đầu kia một cái, rơi vào trầm tư.

_Hết chương 10_



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn rinnina về bài viết trên: Candy Kid, Chickdra, hat_nuoc_nho, lethiminhkhuyen, sxu, thucquy
     
Có bài mới 19.07.2017, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 23464 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng - Điểm: 44
có chuyện này hỏi mọi người tí, bộ "nữ nhi Lạc thị" này cũng gần hoàn toàn văn rồi, mà rin chưa có tìm ra bộ nào để tiếp tục sự nghiệp lấp hố. Nếu mọi người có bộ truyện nào tâm đắc là cv (chưa có người edit) hoặc đã edit và bị drop thì có thể giới thiệu cho rin edit. Mọi người giúp đỡ nhé ^_^

Chương 11:

Tiểu nha đầu mặc một thân xiêm y xanh biếc, trên đầu búi hai bím tóc, đôi mắt chớp chớp , rất là đáng yêu. Nàng nâng một cái khay lên cao cao, từ trên sân khấu nhảy xuống, trong miệng ồn ào: "Đa tạ lão gia phu nhân khen thưởng!"

Một đường đi sân khấu kia, không ngừng nghe tiếng đỉnh bạc rơi vào bên trong khay, tiểu nha đầu cười đến con mắt híp lại thành một đường nhỏ, bưng cái mâm đi đến bên cạnh Dung đại phu nhân, Dung đại phu nhân ném một đỉnh bạc vào bên trong, nhìn tiểu nha đầu kia một cái, than thở nói: "Sao nhỏ như vậy đã đi ra ca diễn , khổ cực không?"

Tiểu nha đầu thấy một vị phu nhân hòa hòa khí khí hỏi mình, thụ sủng nhược kinh: "Sao có thể không khổ cực! Đây cũng là mệnh của tiểu Thúy Hỉ, có mệnh thế này, có thể không chịu sao! Ta cũng muốn có mệnh tốt như phu nhân vậy, chỉ có thể làm nhiều việc thiện, xem kiếp sau đầu thai có thể sinh vào nhà phú quý hay không!"

Các phu nhân nghe thì chậc chậc tán thưởng: "Miệng nhỏ thật là biết nói chuyện! Ý tứ của nàng là chúng ta đều là đời trước làm việc thiện tích đức , ơ ơ ơ, nghe đến lòng người thoải mái!"

Tương Nghi nhìn tiểu Thúy Hỉ một cái, thấy nàng dùng dây đỏ buộc hai bím tóc sừng dê, con mắt chớp chớp tỏa sáng, trêu chọc nàng một câu: "Tiểu Thúy Hỉ, ngươi còn có huynh đệ tỷ muội? Đều ở đây trong gánh hát ca diễn hả?"

Tiểu Thúy Hỉ gật gật đầu nói: "Ta có một tỷ tỷ, tên là Tiểu Hồng Đào, giờ đang học hát đào, chỉ là vẫn không thể làm hoa đán quản gia, hôm nay diễn nha hoàn Xuân Hương, bên dưới có một người muội muội một người đệ đệ, muội muội tuổi còn nhỏ, còn không có học ca diễn, đệ đệ mới mấy tháng, tự nhiên cũng không thể thỉnh an các vị phu nhân tiểu thư, mong rằng các vị thứ tội!"

Mọi người ồ phá lên cười, chỉ tiểu Thúy Hỉ nói: "Thật sự là tinh linh cổ quái, thu làm nha hoàn, mỗi ngày có nàng ở bên cạnh nói chuyện cười, chỉ sợ cũng không chán ghét đâu!"

Nghe tiểu Thúy Hỉ nhắc tới tỷ tỷ Tiểu Hồng Đào, trong lòng Tương Nghi tạm ngừng, có phải Tiểu Hồng Đào Thu Hoa nói đến hay không? Nàng suy nghĩ một chút, không bằng dứt khoát dùng việc khen thưởng này, không biến sắc dụ các nàng xuống, như vậy cũng có thể cho vài vị phu nhân Dung gia chứng kiến Tiểu Hồng Đào kia giống Thục Hoa cỡ nào.

Tương Nghi cười ném một khối bạc vụn vòa trong khay kia, nói với tiểu nha đầu kia: "Tiểu Thúy Hỉ, ngươi đi sân khấu nói cho bọn họ biết, diễn hát này không sai, tiếp tục ra sức hát, bà nội ta thích nghe diễn , nghe kịch nam hát không tệ, tất nhiên có khen thưởng thật dầy, đến lúc đó hát xong thì đến lĩnh."

Tiểu Thúy Hỉ nghe mừng rỡ, nhìn Dung lão phu nhân, lại nhìn Tương Nghi, cười hì hì nói: "Đa Tạ thế tử phu nhân khen thưởng, ta phải đi nói cho bọn họ biết ngay!" Nói xong ôm khay chạy thật nhanh tới bên cạnh sân khấu.

Thu Hoa ngồi phía trước quay đầu lại nhìn lại, trong mắt khẽ đều là vui vẻ, Tương Nghi âm thầm gật đầu với nàng, hai tâm ý người tương thông.

Xuân Hoa và Dung đại phu nhân bên cạnh tự nhiên cũng biết ý tứ Tương Nghi, mẹ con hai người đều nhìn lên sân khấu trống rỗng kia, trong lòng vội vàng ngóng trông tiếng la diễn tiếp vang lên. Chỉ chốc lát thì hát diễn tiếp theo, vai nam đi ra , đào cũng đi ra , hai người triền triền miên miên hát trên sân khấu, những phu nhân kia nghe đến lau nước mắt: "Tiểu sinh này không sai, nghe giọng hát trong trẻo, tuổi không có bao lớn, lên đài diễn nhiều vài lần, về sau tất nhiên có thể hát nổi tiếng!"

“Mẫu Đơn đình” hát xong, đã là giờ Thân, mặt trời cũng bắt đầu đi về tây. Màn kịch trên sân khấu, chắp vá lung tung giọng hát các nơi. Phía sau sân khấu bảy tám người đi ra, đi tới chỗ các phu nhân tiểu thư bên này, cầm đầu là Văn Ban Chủ kia, hắn và mấy con hát sau lưng đã cởi bỏ trang điểm, mặt mũi tràn đầy vệt sáng đã bôi được sạch sẽ, đi về phía này, bên trái đi ra hai đầy tớ, ngăn cản hai cô đào: " Lão gia chúng ta cho mời hai vị cô nương!"

Thu Hoa thấy kia Tiểu Hồng Đào bị đầy tớ dẫn đi qua bên trái, trong lòng có một chút sốt ruột, con mắt cũng không nháy nhìn nàng đi đến bên trái, thực hận không thể lấy bình phong kia ra, cho mọi người xem xem mặt Tiểu Hồng Đào. Xuân Hoa cũng xoay người sang nhìn bình phong, Dung đại phu nhân thấy bộ dáng các nàng như vậy, biết rõ hai tỷ muội nóng lòng, vươn tay ra nhéo lòng bàn tay Xuân Hoa, ý bảo nàng an tĩnh lại.
  
Văn Ban Chủ dẫn tiểu sinh và một vai nam trung niên khác đi tới hành lễ với Dung lão phu nhân, nói vài câu may mắn, Dung lão phu nhân nghe mặt mày hớn hở, gật đầu nhẹ với quản sự ma ma bên cạnh, lần lượt đưa phong bao đỏ thẫm cho Văn Ban Chủ, lại cho mỗi người bọn họ một cái hà bao. Văn Ban Chủ cầm phong bao, chỉ cảm thấy trầm trầm nặng tay, trong lòng vui vẻ, đẩy tiểu Bạch Ngọc tiến lên chỗ Tương Nghi: "Hôm nay là hội bánh thang trăm ngày của tiểu thiếu gia, mau đi lời nói chúc mừng thế tử phu nhân."

Tiểu Bạch Ngọc đi sang bên này, quả nhiên là anh tuấn tiêu sái, các phu nhân bên cạnh nguyên một đám không ngừng quan sát tiểu Bạch Ngọc kia, cùng tán thưởng: "Thụy Hỉ Ban nuôi tiểu sinh tốt, về sau hẳn có thể làm vai chính!"

Văn Ban Chủ cười đáp: "Đang chuẩn bị dìu hắn đi lên mà!" Lúc nói chuyện, lại cảm giác có một ánh mắt nhìn chằm chằm không thả, không phải là nhìn tiểu Bạch Ngọc, mà là nhìn hắn.

Hắn cách mình gần như vậy, gần gũi phảng phất có thể ngửi thấy khí tức trên thân hắn. Con mắt Dung tam phu nhân vững vàng nhìn thẳng Văn Ban Chủ, nhiều năm không nhìn thấy hắn, hắn vẫn phong thái nhẹ nhàng như cũ, dù cho năm tháng đã bịt kín phong sương lên khuôn mặt hắn, nhưng hắn vẫn là hắn năm đó, chân thật như vậy đứng bên cạnh mình.

Dùng sức nắm khăn trong tay, Dung tam phu nhân cứng ngắc ngồi ở chỗ kia, hoàn toàn không biết rõ những quý phu nhân bên cạnh đang nói cái gì, nàng chỉ là chăm chú nhìn, một đôi mắt nhìn thẳng khuôn mặt kia không tha. Tựa như cảm ứng được ánh mắt của nàng, Văn Ban Chủ quay đầu nhìn nàng, ánh mắt có một tia dừng lại, lại mơ hồ biến mất sang một bên, việc này khiến trong lòng Dung tam phu nhân hoảng loạn một trận, chẳng lẽ nàng trở nên quá già, thế cho nên hắn không nhận ra bản thân?

Tương Nghi vừa không đếm xỉa nghe phu nhân bên cạnh nói hai câu, vừa ngầm vụng trộm quan sát vẻ mặt cử chỉ Dung tam phu nhân, trong nội tâm đã biết, Văn Ban Chủ này tất nhiên trước kia từng có lui tới với Dung tam phu nhân, như Tiểu Hồng Đào thực sự có vài phần giống Thục Hoa, vậy cha Thục Hoa cũng có thể là hắn.

Bây giờ Tiểu Hồng Đào còn bị những lão gia thiếu gia kia kéo không tha, nghe các loại ngôn ngữ bỉ ổi bên kia bình phong, Tương Nghi nghe thấy cũng cảm thấy có thẹn thùng, hết lần này tới lần khác tiểu Tinh và Tiểu Hồng Đào kia lại một chút cũng không ngại, hai người chu toàn giữa những người kia, miệng nói lời ngọt ngào , giọng nói kia tựa như còn có thể bay lên, chui vào trong lỗ tai người ta.

"Văn Ban Chủ, cho những nữ hài tử kia đến, ta muốn tầng tầng khen thưởng, nhất là người hát tiểu Tinh , hoá trang tốt, giọng trong trẻo, ta rất thích." Tương Nghi nhìn nhìn Văn Ban Chủ, hắn tựa như làm nghề này quen tay, vô cùng chu đáo, bên chỗ các phu nhân đều là con hát nam, đào thì đưa đến chỗ lão gia bên kia , như vậy mới có thể kiếm nhiều tiền thưởng hơn.

Nghe Tương Nghi nói có thưởng, Văn Ban Chủ cười không khép miệng, vội vàng qua bên kia dẫn mấy nữ nhân sang, đào diễn Lệ nương đi ở phía trước, Tiểu Hồng Đào diễn nha hoàn Xuân Hương đi phía sau.

Tương Nghi chăm chú nhìn chằm chằm gương mặt đó, trên mặt tất cả đều là vệt sáng, nhưng cặp mắt kia vẫn có thể nhìn ra bóng dáng Thục Hoa như cũ.

Nếu Thu Hoa không có nói với mình trước, Tiểu Hồng Đào kia lớn lên giống Thục Hoa, Tương Nghi cũng sẽ cảm thấy có cảm giác đã từng quen biết, giờ trong nội tâm biết trước việc này, lại nhìn tiểu nha đầu mặc xiêm y màu đỏ nhạt, trong nội tâm có tính toán.

Hình như, thực có chút giống, cho dù là trang điểm thật dầy, cũng có thể nhìn ra giống nhau.

Dung lão phu nhân hô đào tiến lên, thưởng một đĩnh bạc, lại để cho Tiểu Hồng Đào đến phía trước, híp mắt nhìn nhìn, thấy nàng hơi quen mặt, lại không nhớ nổi đã nhìn thấy ở nơi nào, chỉ Tiểu Hồng Đào hỏi Dung tam phu nhân bên cạnh: "Đứa nhỏ này nhìn hơi quen mắt."

Dung tam phu nhân "A" một tiếng, phục hồi tinh thần lại, nhìn nhìn Tiểu Hồng đào, cũng cảm thấy quen mắt, nhưng lại không nhớ rõ đã gặp ở nơi nào, nhàn nhạt cười đáp một câu: "Chỉ sợ là lần nào nghe biểu diễn tại nhà đã gặp qua."

Nói xong câu này, nội tâm nàng đột nhiên lo sợ bất an, dùng tay đè lại lồng ngực của mình.

Nàng nghĩ tới, lần đó sinh nhật Thục Hoa, đúng là gọi Thụy Hỉ Ban, mọi người đều nói bên trong có một tiểu nha đầu lớn lên giống Thục Hoa, chẳng lẽ chính là nàng? Qua hai năm, tiểu nha đầu đòi tiền cũng có thể lên đài ca diễn .

Dung đại phu nhân ở bên cạnh không nhanh không chậm nói một câu: "Mẫu thân, mấy năm trước đây sinh nhật Thục Hoa, ngài gọi quản sự ma ma gọi gánh hát cho nàng, có phải cùng một gánh hát hay không?"

Được Dung đại phu nhân một nhắc nhở, Dung lão phu nhân cũng nghĩ tới: "Đúng vậy, ta cũng nhớ ra rồi, khi đó có một tiểu nha đầu đòi tiền thưởng lớn lên có chút giống Thục Hoa nhà chúng ta, các ngươi đều nói vậy cả."

Nhắc tới Thục Hoa, Dung lão phu nhân có vài phần ảm đạm, bà góp lời với Dung lão thái gia, muốn thả Thục Hoa ra, lần này Dung lão thái gia không chịu, chụp bàn đánh ghế dựa mắng bà: "Còn không phải là ngươi nuông chiều ! Lần trước ở bảo tướng tự thì đã khoe cái xấu, bị người cầm lấy cùng Cao gia thiếu gia kia hẹn ở hậu sơn, nhốt ở nhà không đến một tháng thì thả ra. Lần này huyên náo càng lớn, ngươi còn muốn che chở nàng!"

Dung lão phu nhân bị Dung lão thái gia khiển trách không lời nào để nói, chỉ có thể trở về nói cho Dung tam phu nhân, an tâm chớ nóng vội, chờ một tháng nữa xem một chút, giờ là không thể nào thả ra .

Dung tam phu nhân nghe thì thất vọng, nhưng cũng không dám lỗ mãng, sợ đến lúc đó chọc giận Dung lão thái gia, đến lúc đó rót thuốc cho Thục Hoa, đây chính là biến lợn lành thành lợn què. Như vậy, Thục Hoa không ra, chuyện nghị thân cũng tạm hoãn , thật là làm không đến động tĩnh, chỉ chờ hội bánh thang sẽ động thủ.

Chỉ là hội bánh thang cũng thất thủ, Dung tam phu nhân vô cùng phiền muộn.

Sao lại cho nàng ta tránh thoát chứ? Thần sắc Dung tam phu nhân u ám nhìn nhìn Tương Nghi, trong lòng mắng Phương tẩu trăm ngàn lần, nếu là không có nàng ta ở bên cạnh, nhất định trốn không khỏi.
     
Nàng nhìn sang Tiểu Hồng Đào bên kia, trái tim đập dồn dập, Tiểu Hồng Đào là con gái hắn sao? Hắn thế nhưng thành thân cùng người khác? Trong nội tâm chua xót một trận, nồng đậm ghen tuông dời sông lấp biển vọt lên từ đáy lòng.

_Hết chương 11_


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn rinnina về bài viết trên: Candy Kid, Chickdra, bichvan, lethiminhkhuyen, sxu
     
Có bài mới 19.07.2017, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 23464 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng - Điểm: 42
Chương 12:

Mặt trời từ từ trầm xuống, trong hồ nước ảnh ngược ra bóng dáng đỏ bừng, ánh sáng lập lòe rực rỡ vọt lên từ trong nước, chiếu thẳng vào mắt người ta.

Không ý thức, đã là cuối giờ Thân.

Tiếng la gõ từ từ thấp xuống, kéo màn che, tiểu Thúy Hỉ chạy ra cúi người chào các lão gia phu nhân các thiếu gia tiểu thư: " Kịch nam hôm nay đã hát xong, cung chúc các vị lão gia phu nhân thiếu gia tiểu thư thân thể an khang, mọi chuyện như ý, nếu cảm thấy Thụy Hỉ Ban hát có thể nghe được, xin đi ngõ Tây Thụ tìm Thụy Hỉ Ban chúng ta, cửa có hai gốc cây hòe lớn, rất dễ nhận ra! Có thể phái quản sự hẹn canh giờ hát biểu diễn tại nhà, đến lúc đó Thụy Hỉ Ban nhất định ra sức, khiến các lão gia phu nhân các thiếu gia tiểu thư vui mừng một hồi!"

Mọi người dưới đài nghe tiểu Thúy Hỉ một ngụm nói như hắt nước bình thường, rắc rắc nói lời kia lưu lưu loát sướng, không khỏi ủng hộ: "Tiểu nha đầu thật là lanh lợi."

Văn Ban Chủ ở bên cạnh mặt mày hớn hở, hắn đây là ở trong bóng tối báo cho những quý nhân có ý tứ kia, nếu coi trọng đào hoặc là tiểu sinh, muốn ra tiền bao buổi tối , cũng có thể đi ngõ Tây Thụ tìm hắn .

Tiểu Thúy Hỉ nói xong, diễn này coi như xong , Văn Ban Chủ mang theo con hát đi ra ngoài từ cửa nhỏ, mướn chiếc xe ngựa về ngõ tây thụ.

Ngô Hương Lan thấy thế nhưng ngồi xe ngựa về, vừa sợ lại giận: "Sao phung phí bạc như vậy!"

Tiểu Đào Hồng cười cười: "Nương, hôm nay cha thu không ít bạc đâu!"

Trở lại trong nhà, lấy phong bao đỏ thẫm của Dung đại phu nhân thưởng cho và con hát được khen thưởng lại, tính toán, thế nhưng thu được gần hai trăm lượng bạc. Văn Ban Chủ thấy một đống bạc này hết sức vui vẻ, phát mỗi người nửa lượng bạc, vai nam và đào một lượng, còn lại đều giao cho Ngô Hương Lan thu vào: "Thu trước, sáng mai đi chợ nhớ cắt mấy cân thịt, mọi người buông bụng ăn một bữa."

Thấy bạc, cuối cùng Ngô Hương Lan cũng mở rộng lòng: "Kinh thành này đúng là không so được với chỗ khác, hát một hồi ở chỗ này so với chỗ bốn năm lần chỗ khác tràng!"

Văn Ban Chủ đắc ý nói: "Ngươi cho rằng chỉ có điểm này? Ta thấy có vài vị lão gia đều có ý tứ với kia tiểu Thương Hương và Tiểu Hồng Đào chúng ta, ban ngày không tiện nói thẳng, chỉ sợ buổi tối sẽ đưa thiệp mời đến!"

Ngô Hương Lan nghe thì mặt biến sắc, níu lấy ống tay áo Văn Ban Chủ, giọng nói run run: "Tiểu Hồng Đào là con gái của chúng ta, nàng còn chưa tới mười ba tuổi, sao ngươi có thể..."

Văn Ban Chủ liếc xéo nàng một cái, đẩy tay nàng ra, giọng nói có chút ít không kiên nhẫn: "Ăn chén cơm ca diễn này, sớm muộn cũng đi ra làm gái giang hồ, ngươi còn tính nuôi lớn nàng như đại tiểu thư lại xuất giá hả? Bản thân ngươi là thế nào cũng không phải không biết, sao lúc này lại luẩn quẩn trong lòng !"

Lời của hắn giống như một cây đao vậy đâm vào lòng, Ngô Hương Lan nhìn nhìn gương mặt chẳng hề để ý của nam nhân nhà mình, buồn bã mất mát ngồi xuống, đôi mắt ngơ ngác nhìn Văn Ban Chủ: "Mình là như thế nào tới ta tự nhiên biết rõ, cho nên lúc này mới không muốn cho con gái đi đường cũ của ta, giờ chúng ta có ăn có uống, chẳng lẽ nhất định phải đẩy Tiểu Hồng Đào đi bán cho người ta !"

"Có người để ý Tiểu Hồng Đào thì là chuyện tốt, nhìn hắn có thể ra bao nhiêu bạc. Ở trong gánh hát trong sạch sớm muộn gì cũng khó giữ được, không bằng chọn con đường có lợi nhất với Thụy Hỉ Ban chúng ta!" Văn Ban Chủ thấy trong mắt Ngô Hương Lan dần dần lộ ra chút ít hơi nước, không khỏi nóng nảy lên: "Ngươi ủy khuất cái gì, chỉ trách số mệnh mình không tốt, sinh ta trong gánh hát này !"

Đến buổi tối, có người cầm thiệp mời gõ cửa Thụy Hỉ Ban, Văn Ban Chủ nhận thiệp mời nhìn, bên trong gắp một mảnh giấy, mở ra vừa nhìn, là ngân phiếu năm mươi lượng. Đầy tớ đưa ngân phiếu kia thấy Văn Ban Chủ lấy ánh mắt hỏi thăm nhìn hắn, ngẩng đầu lên ngạo nghễ nói: " Lão gia nhà chúng ta coi trọng tiểu Thương Hương, năm mươi lượng bạc này là bao nàng đêm nay, nếu đồng ý, ta đi thuê cỗ kiệu đến, nâng nàng đi biệt viện, sớm tinh mơ ngày mai đưa nàng trở lại."

Văn Ban Chủ gõ gõ tấm ngân phiếu kia, hơi ngạc nhiên: "Lão gia các ngươi cũng chỉ ra chút bạc này? Trong kinh thành sợ không phải cái giá này?"

"Đây là cho Thụy Hỉ Ban các ngươi, chỗ tiểu Thương Hương, xem nàng hầu hạ lão gia có hài lòng không, lão gia có khen thưởng khác!" Trong ánh mắt đầy tớ kia có vài phần miệt thị: "Con hát này có thể cao hơn tỷ muội thanh lâu bao nhiêu? Năm mươi lượng bạc đã không ít !"

Văn Ban Chủ cúi đầu không nói, suy nghĩ một trận thì bảo người gọi tiểu Thương Hương đến nói chuyện này cho nàng: "Năm mươi lượng bạc này, ngươi cầm mười hai, giao bốn mươi hai cho Thụy Hỉ Ban, nếu ngươi nguyện ý, đi theo đầy tớ này đi biệt viện lão gia, nếu không muốn, vậy ta cho hắn trở về."

Tiểu Thương Hương thoáng suy tư một lát, gật đầu nhẹ, đi theo đầy tớ kia ra ngoài, Văn Ban Chủ nhìn nhìn kia tấm ngân phiếu, thở dài một hơi: " Lão gia kinh thành cũng hẹp hòi quá đi, còn tưởng rằng dù thế nào cũng nên ra một trăm lượng bạc chứ."

Đợi thêm một đoạn thời gian nữa, lại có người đến cửa , chỉ tiếc là hẹn tiểu Thương Hương , Văn Ban Chủ thấy tiểu Thương Hương tiêu thụ tốt, nâng giá cả lên chút ít: "Tiểu Thương Hương chúng ta, bán nghệ không bán thân, nếu lão gia nhất định thích, muốn nàng bồi, vậy ta phải khuyên bảo nàng mới được, chỉ là bạc này cũng không thể thiếu, dù thế nào cũng nên một trăm lượng thượng, tiểu Thương Hương chúng ta cũng không phải loại người tùy tiện đó!"

Đầy tớ kia ý tứ sâu xa cười cười: "Ta trở về bẩm báo lão gia."

Nhìn bóng lưng người nọ chuyển đi, Văn Ban Chủ ngồi bên bàn thấp trầm ngâm không nói, bao nhiêu năm rồi, từ ban sơ kinh hoảng không biết làm sao, đến như cá gặp nước, thậm chí ngóng nhìn có người ngầm vụng trộm đưa thiệp mời đến hẹn người. Lần đầu tiên của hắn cho ai? Văn Ban Chủ nhắm mắt lại suy nghĩ một chút, hình như là một vị phu nhân hơn 40 tuổi, thân thể hết sức to lớn, hắn nhút nhát e lệ đứng bên giường, nhìn một nhúm thịt trắng bóng kia, cũng không biết ra tay thế nào. Về sau hắn từ từ biết rõ bí quyết trong này, biết rõ làm thế nào mới hầu hạ đối phương thư thư phục phục, bởi vì hắn có thể giả trang ra bộ dáng tình ý chân thành, một mặt kia lại có chỗ độc đáo của mình, không ít nữ tử khuynh đảo vì hắn, thậm chí còn có khuê trung tiểu thư không tiếc hết thảy muốn cùng hắn cùng một chỗ.  

Thành cũng chết mà bại cũng chết, mặc dù làm được vui vẻ sung sướng, nhưng vẫn là nện vào hòn đá, tiểu thư Cổ phủ Hàng Châu quấn hắn, thậm chí muốn bỏ trốn cùng hắn, Cổ phu nhân ném ra ngân phiếu một trăm lượng cho trưởng ban, ánh mắt lại liếc hắn, lạnh lung nói: "Ngươi chẳng qua là một con hát, ta muốn ngươi chết, hết sức dễ dàng, không khác nghiền chết một con kiến bao nhiêu. Thụy Hỉ Ban các ngươi cầm lấy tiền này cút ra khỏi Hàng Châu, về sau không để cho ta nhìn thấy các ngươi!"

Trưởng ban Thụy Hỉ Ban thở dài một hơi, nhận ngân phiếu mặt mày ủ rũ thi lễ một cái với Cổ phu nhân, sau đó dẫn Thụy Hỉ Ban rời khỏi Hàng Châu. Trưởng ban cũng muốn đuổi hắn ra khỏi Thụy Hỉ Ban, nhưng con gái trưởng ban Ngô Hương Lan lại khóc sướt mướt cản trước mặt hắn: "Phụ thân, nữ nhi đã có thai, là con của hắn!"

Tất cả cứ quyết định như vậy, trưởng ban đơn giản xử lý hôn sự cho bọn họ, hắn tiếp tục là vai chính Thụy Hỉ Ban, hơn nữa lại thêm một thân phận: Con rể trưởng ban, nam nhân Ngô Hương Lan, cha Tiểu Hồng Đào. Năm tháng giống như biến mất, hơn mười năm đảo mắt đã không thấy tăm hơi, Thụy Hỉ Ban bây giờ, trưởng ban đã qua đời , trưởng ban mới họ Văn, nương tử trưởng ban họ Ngô, bọn họ có ba nữ nhi và một đứa con trai.

Đã nhiều năm như vậy, lại hồi tưởng chuyện xưa, đột nhiên trong nội tâm Văn Ban Chủ một mảnh hư không, đời này mặc dù cũng không tính sống uổng phí, cơ hồ không buồn lo ăn mặc, cũng ngủ qua không ít nữ nhân, nhưng đến tột cùng vẫn cảm thấy cuộc sống của mình có những điều không thể lộ ra ngoài ánh sáng, lại tựa như thiếu gì đó. Hôm nay hát biểu diễn tại Dương phủ, ngoại trừ một vị phu nhân, con mắt những người còn lại đều nhìn trên người tiểu Bạch Ngọc nhìn, hào quang trước kia của hắn dần dần nhạt phai.

Hắn không dám nhìn kỹ, vội vã thoáng nhìn, chỉ cảm thấy tựa như đã gặp vị phu nhân kia ở nơi nào, hết sức quen thuộc, cặp mắt nàng chăm chú nhìn chằm chằm mình, khiến trong lòng hắn không được tự nhiên, chẳng lẽ là khoản nợ phong lưu ở đâu đó? Có lẽ nàng còn có thể tìm đến? Văn Ban Chủ nghĩ đến đây, trên mặt nở một nụ cười, chẳng lẽ mình ở kinh thành này còn có thể tiếp tục có một đoạn hương diễm ngẫu ngộ sao?

Một hai năm này, Văn Ban Chủ cũng có qua mấy đoạn hương diễm qua lại, chỉ là vì tình cảm của Ngô Hương Lan và mình, đều là tình duyên sương sớm, bình thường là vào ban ngày đến bên ngoài lấy lấy xoa bóp, cho dù hẹn muộn cỡ nào, đến nửa đêm cũng về nhà.
  
Phu nhân trong kinh thành, hẳn hào phóng hơn phu nhân chỗ khác? Trong lòng Văn Ban Chủ tất cả đều là bạc, lại cũng mất ý tưởng hương diễm. Nữ nhân thoát xiêm y không cũng như vậy, cũng không có gì hay mà nghĩ , chủ yếu phải xem chim én có đủ hay không, trong một năm Thụy Hỉ Ban có thể hát năm sáu chục ngày biểu diễn tại nhà đã xem như không sai, trong năm sáu chục này sao có thể kiếm ra chi phí ăn mặc một năm của gánh hát? Dù thế nào cũng phải mò bạc từ nơi này.

Đêm đã khuya, trên bầu trời có ánh sao trong trẻo nhưng lạnh lùng, ban đêm đầu tháng ba chỉ có một đường trăng tàn, giống như loan câu bằng vàng lộng lẫy, khoác trên bầu trời thổi qua đám mây nhàn nhạt, bốn phía tất cả đều yên tĩnh như vậy, chỉ có côn trùng mùa xuân ẩn núp trong bụi cỏ, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu run rẩy.

"Đại tẩu, tẩu có thấy Tiểu Hồng Đào kia?" Thu Hoa vội vàng nhìn Tương Nghi: "Có phải có giống nhau hay không? Lần đó nàng không có trang điểm, chúng ta thấy rất rõ ràng, cực giống Thục Hoa."

Tương Nghi gật đầu nhẹ: "Ta thấy hơi giống, chỉ là chỉ nói không thì không được, chúng ta cần nhân chứng vật chứng." Nàng nhẹ nhàng cầm lấy chén trà, trong nội tâm đốt một đám lửa, Dung tam phu nhân thế nhưng can đảm có ý đồ với Thừa Tuyên, dù thế nào mình cũng không thể bỏ qua nàng.

Lư Thế Phi đã bắt được bà tử kia, vì không đả thảo kinh xà, tất cả mọi người chỉ nói là bà tử kia trốn thoát, đưa bà tử đi Hình bộ trước, mượn một gian đại lao nhốt lại, mấy ngày nay Lư Thế Phi gia tăng thẩm vấn, nhất định phải bắt bà ta cung khai ra độc thủ sau màn, hơn nữa chuyện tư thông con hát này, dù thế nào Dung tam phu nhân cũng không chạy thoát được.

_Hết chương 12_


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn rinnina về bài viết trên: Candy Kid, Chickdra, bichvan, lethiminhkhuyen, sweetthanks, sxu
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 345 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.