Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 345 bài ] 

Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

 
 04.09.2015, 11:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 04.09.2015, 10:35
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 437
Được thanks: 1239 lần
Điểm: 9.47
 [Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng - Điểm: 26
NỮ NHI LẠC THỊ

images
Tác giả: Yên Nùng

Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, điền văn, gia đấu, sủng...

Chuyển ngữ: Số 13 (JuuSan), Nuy Ham, rinnina

Conveter: hanthientuyet

Số chương: Cập nhật sau (tác giả không phân rõ chương, trên 1500 trang)

Tình trạng: go-ing


Lịch đăng: Thứ hai, thứ ba

** Bắt đầu up từ ngày 9/9/2015 **


Giới thiệu:

Kiếp trước, Lạc Tương Nghi chỉ là kế nữ của chủ mẫu Lạc thị, không có quyền của một Đại Tiểu thư thật sự, sức chiến đấu vô cùng nhỏ.

Đều nói chỉ cần có một người nguyện ý yêu thương, không ngại khoảng cách giữa hai bên thì sẽ sống hạnh phúc với nhau, Lạc Tương Nghi tin, mặc cho người khác cười nhạo, nàng cam tâm làm thiếp, trên lưng mang danh Hồ ly tinh, nhưng cuối cùng lại kết thúc cuộc đời trên giường sinh.

Một lần nữa sống lại, tình yêu chân thành đều không có ý nghĩa gì, nàng chỉ cầu một cuộc đời thoải mái tự do, ai chán ghét nàng, nàng đều mặc kệ.

Khi cây cân hỉ vén khăn voan đỏ lên...

Lạc Tương Nghi: "Tại sao lại là huynh?"

Dung Gia Mậu: "Vì sao không phải là ta?"

images


JuuSan có lời:

Đây là câu chuyện nói về đời trước nữ chính yếu đuối bị Kế mẫu hại, sau khi sống lại, nàng phấn đấu để thoát khỏi 'ác mộng' kiếp trước. Nam chính rất yêu nữ chính, chuyện giữa hai đời kiếp trước và kiếp này của họ hoàn toàn không có liên quan gì cả, nên mọi người yên tâm, không phải kiếp trước nam chính phụ nữ chính đâu  :yeah:    

Tuy truyện này dài nhưng JuuSan rất thích nữ chính và cả nam chính. Nữ chính cũng không có gì là quá tài giỏi, nàng có mạnh mẽ, có yếu đuối, có khi kiên cường, có khi buồn bã suy nghĩ vẫn vơ... Có thể đây là truyện điền văn nên tả nhân vật rất chân thật, sâu sắc. Khi ta đọc thì có lúc tức giận bất bình cho nữ chính, nhưng cũng có lúc lại thấy vui vẻ vì nàng cũng được người quan tâm, yêu thương.


MỤC LỤC

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1 --- Chương 2 --- Chương 3 --- Chương 4 --- Chương 5.1
Chương 5.2 --- Chương 6.1 --- Chương 6.2 --- Chương 7.1 --- Chương 7.2
Chương 8.1 --- Chương 8.2 --- Chương 9.1 --- Chương 9.2 --- Chương 10.1
Chương 10.2 --- Chương 11.1 --- Chương 11.2 --- Chương 12.1 --- Chương 12.2
Chương 13.1 --- Chương 13.2 --- Chương 14.1 --- Chương 14.2 --- Chương 15.1
Chương 15.2 --- Chương 16.1 --- Chương 16.2 --- Chương 17.1 --- Chương 17.2
Chương 18.1 --- Chương 18.2 --- Chương 19.1 --- Chương 19.2 --- Chương 20
Chương 21 --- Chương 22 --- Chương 23 --- Chương 24 --- Chương 25
Chương 26 --- Chương 27.1 --- Chương 27.2 --- Chương 28 --- Chương 29
Chương 30 --- Chương 31 --- Chương 32 --- Chương 33 --- Chương 34
Chương 35 --- Chương 36 --- Chương 37 --- Chương 38 --- Chương 39
Chương 40 --- Chương 41 --- Chương 42 --- Chương 43 --- Chương 44
Chương 45 --- Chương 46.1 --- Chương 46.2 --- Chương 47 --- Chương 48
Chương 49 --- Chương 50 --- Chương 51 --- Chương 52 --- Chương 53
Chương 54 --- Chương 55 --- Chương 56 --- Chương 57 --- Chương 58
Chương 59 --- Chương 60 --- Chương 61 --- Chương 62 --- Chương 63
Chương 64 --- Chương 65 --- Chương 66 --- Chương 67 --- Chương 68
Chương 69 --- Chương 70 --- Chương 71 --- Chương 72 --- Chương 73
Chương 74 --- Chương 75 --- Chương 76 --- Chương 77 --- Chương 78
Chương 79 --- Chương 80 --- Chương 81 --- Chương 82 --- Chương 83
Chương 84 --- Chương 85 --- Chương 86 --- Chương 87 --- Chương 88
Chương 89 --- Chương 90 --- Chương 91 --- Chương 92 --- Chương 93
Chương 94 --- Chương 95 --- Chương 96 --- Chương 97 --- Chương 98
Chương 99 --- Chương 100 --- Chương 101 --- Chương 102 --- Chương 103
Chương 104 --- Chương 105 --- Chương 106 --- Chương 107 --- Chương 108
Chương 109 --- Chương 110 --- Chương 111 --- Chương 112 --- Chương 113
Chương 114 --- Chương 115 --- Chương 116 --- Chương 117 --- Chương 118
Chương 119 --- Chương 120 --- Chương 121 --- Chương 122 --- Chương 123
Chương 124 --- Chương 125 --- Chương 126 --- Chương 127 --- Chương 128
Chương 129 --- Chương 130 --- Chương 131 --- Chương 132.1 --- Chương 132.2
Chương 134.1 --- Chương 134.2 --- Chương 135 --- Chương 136 --- Chương 137
Chương 138 --- Chương 139 --- Chương 140 --- Chương 141 --- Chương 142
Chương 143 --- Chương 144 --- Chương 145 --- Chương 146 --- Chương 147
Chương 148 --- Chương 149 --- Chương 150 --- Chương 151 --- Chương 152
Chương 153 --- Chương 154 --- Chương 155 --- Chương 156 --- Chương 157
Chương 158 --- Chương 159 --- Chương 160 --- Chương 161 --- Chương 162
Chương 163 --- Chương 164 --- Chương 165 --- Chương 166 --- Chương 167
Chương 168 --- Chương 169 --- Chương 170 --- Chương 171 --- Chương 172
Chương 173 --- Chương 174 --- Chương 175 --- Chương 176 --- Chương 177
Chương 178 --- Chương 179 --- Chương 180 --- Chương 181 --- Chương 182
Chương 183 --- Chương 184 --- Chương 185 --- Chương 186 --- Chương 187
Chương 188 --- Chương 189 --- Chương 190 --- Chương 191 --- Chương 192
Chương 193 --- Chương 194 --- Chương 195 --- Chương 196 --- Chương 197
Chương 198 --- Chương 199 --- Chương 200 --- Chương 201 --- Chương 202
Chương 203 --- Chương 204 --- Chương 205 --- Chương 206 --- Chương 207
Chương 208 --- Chương 209 --- Chương 210 --- Chương 211 --- Chương 212
Chương 213 --- Chương 214 --- Chương 215 --- Chương 216 --- Chương 217
Chương 218 --- Chương 219 --- Chương 220 --- Chương 221 --- Chương 222
Chương 223 --- Chương 224 --- Chương 225 --- Chương 226 --- Chương 227
Chương 228 --- Chương 229 --- Chương 230 --- Chương 231 --- Chương 232
Chương 233 --- Chương 234 --- Chương 235 --- Chương 236 --- Chương 237
Chương 238 --- Chương 239 --- Chương 240 --- Chương 241 --- Chương 242
Chương 244 --- Chương 245 --- Chương 246 --- Chương 247 --- Chương 248
Chương 249 --- Chương 250 --- Chương 251 --- Chương 252 --- Chương 253
Chương 254 --- Chương 255 --- Chương 256 --- Chương 257 --- Chương 259
Chương 260 --- Chương 261 --- Chương 262 --- Chương 263 --- Chương 264
Chương 265 --- Chương 266 --- Chương 267 --- Chương 268 --- Chương 269
Chương 270 --- Chương 271 --- Chương 272 --- Chương 273 --- Chương 274
Chương 275 --- Chương 276 --- Chương 277 --- Chương 278 --- Chương 279
Chương 280 --- Chương 281 --- Chương 282 --- Chương 283 --- Chương 284
Chương 285 --- Chương 286 --- Chương 287  
Ngoại truyện
Chương 1 --- Chương 2 --- Chương 3 --- Chương 4 --- Chương 5
Chương 6 --- Chương 7 --- Chương 8 --- Chương 9 --- Chương 10
Chương 11 --- Chương 12 --- Chương 13 --- Chương 14 --- Chương 15
Chương 16 --- Chương 17 --- Chương 18 --- Chương 19 --- Chương 20
Chương 21 --- Chương 22 --- Chương 23 --- Chương 24 --- Chương 25
Chương 26 --- Chương 27 --- Chương 28 --- Chương 29 --- Chương 30
Chương 31 --- Chương 32 --- Chương 33 --- Chương 34



Đã sửa bởi Số 13 lúc 03.04.2016, 18:49, lần sửa thứ 15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.09.2015, 08:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 04.09.2015, 10:35
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 437
Được thanks: 1239 lần
Điểm: 9.47
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc gia - Yên Nùng - Điểm: 42
Chương 1: Trong mộng không biết thân là khách

Edit by Juu San (Số 13)

Những bông tuyết rơi trên mái nhà vang lên tí tách, nếu như vô ý nghe qua là giống như bên ngoài đang mưa lất phất, Lạc Tương Nghi mở to hai mắt nhìn cửa sổ mục nát, rèm cửa mong manh không thể ngăn được những cơn gió lạnh thổi vào, vẫn có một ít gió Bắc tràn vào căn phòng đơn bạc của nàng.

Lạc Tương Nghi ôm đầu gối, lẳng lặng ngồi ở trên giường, cái áo bông màu xanh lá ôm sát người nàng, áo có chút cũ kỹ, màu sắc cũng không phải là màu mà một đứa nhỏ như nàng nên mặc, chẳng qua trên người Lạc Tương Nghi vẫn có một vài chỗ hơn người, ví như làn da trắng như tuyết của nàng, làm cho cái màu xanh sẫm thành nền tôn lên nước da mềm mại của nàng.

Ngoài cửa sổ vang lên những bước chân nhỏ nhẹ, Lạc Tương Nghi nghĩ thầm, chắc là Lưu ma ma đến rồi.

Thúy Chi đứng ở bên cửa phòng, tay vén nhẹ chiếc rèm hoa tròn tròn, nhỏ giọng nói: “Ôi, ma ma, sao bà đi vội vã thế?”

Lưu ma ma thở hồng hộc, tay nắm thật chật, vừa bước chân vào, vừa lo lắng nói: “Tiểu thư, mau đến Sảnh Đường.”

Tương Nghi cười nhạt: "Ma ma hãy bình tĩnh một chút, không có gì phải gấp gáp cả! Có chuyện gì to lớn đâu, không phải kêu ta đi chúc Tết chứ?”

Hôm nay là mùng bốn, Lạc gia phải đi đến nhà thân thích chúc Tết. Tương Nghi nghĩ nghĩ, chắc là muốn đến Dương gia chúc Tết theo thường lệ của mọi năm rồi. Không phải lúc này là thời điểm Lạc gia muốn đi nịnh nọt Dương gia để kiếm một chức quan cho Lạc Đại gia sao? Tuy nói xuất thân Dương lão phu nhân là thất phòng của Trịnh gia Huỳnh Dương đã sa sút nhiều năm, nhưng sau đó bà được Hoàng Na nhận làm con nuôi, phong thành Quận chúa, mãi đến sau này, Dự vương Hoàng Na kế thừa ngôi vị hoàng đế, Dương Lão phu nhân trở thành Công chúa Đại Chu. Còn Dương lão thái gia, năm xưa ông cũng là một vị tướng quân công lao hiển hách, mặc dù sau này đã từ quan ở ẩn, cùng Dương lão phu nhân trở về Nghiễm Lăng sống, mặc dù thời gian đã qua lâu, nhưng quan hệ trong đó vẫn còn, nếu được họ đề bạt vài câu, nói không chừng năm nay phụ thân nàng có thể lên chức nha.

Lạc Tương Nương là con gái ruột của Lạc lão phu nhân, được gả cho người con thứ hai của Dương lão phu nhân, cho nên hai nhà Dương - Lạc có quan hệ thông gia với nhau. Dù Lạc gia luôn không muốn nhận thân thích với người khác, nhưng đối với Dương gia, Lạc gia chỉ có thể bám lấy không buông.

Tương Nghi ngồi vào bàn trang điểm, sống lưng thẳng tắp, nhàn nhạt nói: “Thúy Chi, ngươi chảy đầu cho ta đi.”

Lưu ma ma thấy bộ dạng trầm ổn của Tương Nghi, giống như chỉ qua một đêm mà tính tình thay đổi, có chút kinh ngạc, đứng ở cửa nhìn Thúy Chi chảy mái tóc của Tương Nghi: “Tiểu thư, khoan hãy chải tóc đã, ngài mau đi đến Sảnh đường trước để xem Lão phu nhân có dặn dò gì không?”

"Ta vội vã đi thì có lợi ích gì chứ? Chẳng lẽ còn có chuyện tốt rơi trên đầu ta hay sao?” Tương Nghi cắn chặt môi, nhìn hình ảnh của mình trong gương đồng, chỉ thấy một gương mặt cỡ một bàn tay, lông mi có chút thưa, nhưng đôi mắt lại sáng long lanh, như hai hạt châu đen sáng bóng.

So với nàng thì muội muội Lạc Tương Ngọc tốt hơn nhiều, trong lòng Tương Nghi biết, trên dưới Lạc gia đều chỉ khen Nhị tiểu thư là xinh đẹp nhất, giống như người bước ra từ trong tranh ấy. Y phục bốn mùa của Lạc Tương Ngọc nhiều không kể xiết, muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, mà nàng thì chỉ có thể làm ba bộ y phục cho ba mùa xuân, hạ và đông, còn mùa thu thì trực tiếp bỏ qua.

Lạc Đại phu nhân đã từng híp mắt, nói với nàng: “Không phải mùa hạ và mùa thu cũng như nhau sao? Cần gì phải làm thêm chứ! Lạc phủ cũng không muốn nuôi kẻ ăn bám!”

Nếu chống đối với bà ấy thì nàng có lợi ích gì chứ? Ngay cả vị Tổ mẫu kia cũng giả câm giả diếc, tùy tiện để bà ấy lãng phí tiền bạc cho chính mình, Tương Nghi suy nghĩ đến mọi ủy khuất mà nàng đã từng nhận được, trong lòng không nhịn được đau đau.

Đã là người đã chết qua một lần, nghĩ là có thể xem nhẹ vài việc, nhưng chính Tương Nghi cũng không ngờ được, nàng vẫn tính toán chi ly như vậy. Đôi bàn tay nhỏ bé đặt nhẹ trên đầu gối khẽ siết chặt, bàn tay nhỏ gầy kia được tay áo màu xanh phủ lên cũng không gây chú ý gì cho người khác.

Đời này, nàng không muốn sống ủy khuất như kiếp trước. Nếu ông trời cho nàng một cơ hội làm lại, nàng sẽ nắm chặt lấy nó, không làm cho bản thân lâm vào bi kịch đó nữa. Bàn tay nắm chặt gấu váy, màu xanh của váy xuyên qua khe hở giữa các ngón tay của nàng, nhìn qua giống như chồi non chậm rãi mọc lên giữa tuyết trắng.

Lúc này có bóng người người ngoài cửa sổ gõ gõ: “Đại tiểu thư, Đại tiểu thư, nhanh một chút, lão phu nhân và các vị phu nhân đều chờ ở sảnh đường, đang khó chịu đấy!”

Thúy Chi vội vã đem một cây trâm hoa gắn vào búi tóc nhỏ của Tương Nghi, hoang mang, rối loạn nói: “Linh Lung tỷ, tỷ chờ một chút, tiểu thư đã mặc đồ xong rồi.”

Tương Nghi từ trên ghế nhảy xuống, chỉnh lại tà áo, lưng thẳng, đoan chính đi ra phòng, Lưu ma ma và Thúy Chi thấy tư thế của nàng đều sững sờ, nhìn nhau: “Hôm nay dáng vẻ của tiểu thư có chút bất đồng thì phải?!...Ngày thường cũng….cũng không bình tĩnh như vậy.”

Đang đi phía trước, Tương Nghi nghe rất rõ ràng lời của bà, nhưng nàng cũng không quay đầu lại, mà tiếp tục cất bước, dáng đi không một chút hoang mang nào. Linh Lung đứng bên song cửa, nàng ta chính là nha hoàn tâm phúc bên người Lạc Đại phu nhân, ngày xưa luôn ở trước mặt nàng vênh váo ngang ngược, không coi nàng ra gì. Tương Nghi bình tĩnh đến gần Linh Lung, bên môi nở nụ cười: “Linh Lung, là ai muốn ngươi tới thúc giục ta?”

Tương Nghi liếc Linh Lung, thấy ngay cả đầu của nàng ta cũng không cúi, đôi mắt thì nhìn chăm chú đâu đâu, căn bản không để lời của nàng trong lòng mà. Tương Nghi vô cùng tức giận, kiếp trước chính là Linh Lung này đưa ra không ít chủ ý cho Đại phu nhân, làm hại tuổi thanh xuân của nàng bị hủy trên tay của một gã tú tài hơn ba mươi tuổi.

Hôm nay, khi vừa mở mắt tỉnh lại, nàng biết mình đã trở lại năm sáu tuổi, thời gian đảo ngược, nàng có thể thay đổi số phận của mình, đời này, cuộc sống của nàng nhất định phải vui vẻ, bình yên như ý, không thể để người hại như kiếp trước, đến chết vẫn còn mang tiếng Hồ ly tinh.

"Linh Lung tỷ, Tiểu thư chúng ta đang nói chuyện với tỷ đấy.” Thúy Chi thấy vẻ mặt Tương Nghi tối lại, vội vàng nói với Linh Lung: “Tỷ tốt xấu gì cũng phải trở lời Tiểu thư chứ!”

Lúc này, Linh Lung mới vờ như thức tỉnh, đầu hơi cúi xuống, dửng dưng đáp: “Là Đại phu nhân kêu ta tới.”

Tương Nghi lạnh lùng cười: “Tốt tốt tốt, nếu mẫu thân đã phái ngươi đến, vì sao lại không vào phòng nói với ta, ngược lại ở bên cửa sổ nói chuyện? Ngươi có thân phận gì mà dám nói chuyện như vậy trước mặt ta?”

Ánh mắt của nàng rất lạnh, làm cho Linh Lung thấy lạnh cả lưng, sao hôm nay Đại tiểu thư lạ vậy? Bình thường mình đi truyền lời, cũng đứng ở khung của sổ nói, mà có thấy nàng nói cái gì đâu. Nhìn dáng vẻ kia, chẳng lẽ nàng muốn nháo lớn sao?

"Đại tiểu thư, không phải xưa nay ta đều làm như vậy sao?” Linh Lung có chút tức giận bất bình, Đại tiểu thư mất hứng thì thế nào chứ? Trên dưới Lạc phủ này có ai sẽ nói giúp nàng sao? Mặc dù mình chỉ là một nha hoàn, nhưng lại được Đại phu nhân sủng ái đấy, nếu có chuyện gì xảy ra, Đại phu nhân sẽ che chở cho mình thôi.

"Thúy Chi, vã miệng cô ta!” Tương Nghi nhẹ giọng hét một tiếng, “Dám ở trước mặt ta không xưng ‘nô tỳ’, hơn nữa thái độ ngông cuồng, xem thường chủ tử, đáng đánh!”

Xưa nay Thúy Chi luôn bị Linh Lung khi dễ, nay nghe tiểu thư muốn nàng vả miệng nàng ta, nên có chút lúng túng do dự. Ngược lại, Lưu ma ma bước lên trước một bước, giơ tay đánh mạnh vào miệng Linh Lung, âm thanh hết sức vang dội, phảng phất như ảnh hưởng đến những bông tuyết ở đầu ngọn cây, làm chúng rung nhẹ, rồi từ từ bay xuống đất

Linh Lung bị Lưu ma ma đánh đến choáng váng, che bên mặt đã đã lên, căm hận nhìn Lưu ma ma: “Ma ma, đầu óc bà bị hỏng rồi hay sao? Dám đánh ta hả!”

Lưu ma ma không đợi nàng ta nói xong, đã vung tay tát thêm một cái, làm gò má bên kia của Linh Lung đỏ một mảng lớn, bà nói lớn: “Còn nói nữa hả, ngươi còn nói, ta sẽ tiếp tục đánh. Dám chống đối tiểu thư, ai cho ngươi cái lá gan này?”  Edit by JuuSan

Linh Lung nhìn Lưu ma ma, thấy người bà to lớn, trong lòng nhất thời có chút sợ hãi. Tuy nàng là tâm phúc đắc lực bên cạnh Đại phu nhân, nhưng cũng chưa bao giờ làm việc nặng, nên đôi bàn tay trắng mềm mại. Nếu đánh nhau với Lưu ma ma, nhất định sẽ rơi xuống hạ phong, huống hồ bên cạnh còn có Thúy Chi, nếu nàng ta hùa vào, vậy là mình nhất định sẽ chịu thiệt.

"Ma ma, bà chờ đó, ta sẽ đi nói cho phu nhân nhà ta biết các người muốn làm phản.” Linh Lung nói xong, cũng không dám ở lại, xoay người chạy nhanh, trên người nàng ta mặc một bộ váy màu đó choàng áo bông thêu hoa mai, là màu đỏ loét pha chút xanh xanh, hai màu sắc hỗn hợp ở chung một chỗ, nhìn cũng chẳng ra làm sao.

"Tiểu thư…” Thúy Chi như vừa mới phục hồi tinh thần, kinh ngạc nhìn Tương Nghi, “Linh Lung nhất định sẽ đi tố cáo với Đại phu nhân.”

"Cáo thì cáo, sợ cô ta cái gì!” Lưu ma ma thở hỗn hển, lúc này mới phẫn hận nói: “Tiểu thư làm tốt lắm, sớm nên như vậy mới đúng! Thật ra tính tình Tiểu thư cũng quá yếu đuối đi, để cho đám người Đại phu nhân lên mặt, nên bây giờ tất cả người hầu trong phủ cũng không đem ngài là chủ tử đấy!”

Tương Nghi gật đầu một cái, nhìn một chút bông tuyết bay trong sân, khẽ nói: “Ma ma nói đúng, kể từ hôm nay, ta sẽ không cho bất cứ ai ức hiếp nữa!”

Sân Lạc gia cũng không lớn, từ cửa đi ra cửa viện ước chừng khoảng 30 bước, mà đi qua viện cũng năm, sáu mươi bước, nên Lưu ma ma mang cho Tương Nghi một đôi guốc gỗ, đỡ nàng bước xuống bậc thềm. Tương Nghi đi trong tuyết, lưu lại một hàng bước chân nhỏ kéo dài sau lưng.

Đi ra sân nhỏ, dọc theo tường viện đi một hồi thì thấy sảnh đường. Chiếc lồng đèn màu đỏ dưới mái hiên, mặc dù trời đã sáng, nhưng bên trong vẫn ghim một cây nến, ở xa xa nhìn lại, ánh sáng màu vàng từ chiếc lồng đèn đỏ chiếu ra, giống như một mũi tên máu bay đi, phía dưới là cảnh chém giết thảm khóc.

Trước mặt là bậc thềm bằng đá, Tương Nghi hít một hơi, chân nhỏ từ từ bước lên bậc thang. Tuyết đã hòa tan trên mặt bậc thềm, hòa với chiếc guốc gỗ của nàng, giống như một con thuyền nhỏ, đưa nàng đi về phía trước, mà không có bến bờ xác định.

Nha hoàn đứng ở cửa gỗ liêm, thấy Tương nghi đang đi đến, lúc này mới vươn tay ra gõ nhẹ, nói vào trong: “Lão phu nhân, Đại tiểu thư tới!”

____Hết chương 1____


Đã sửa bởi Số 13 lúc 10.09.2015, 18:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.09.2015, 18:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 04.09.2015, 10:35
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 437
Được thanks: 1239 lần
Điểm: 9.47
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc gia - Yên Nùng - Điểm: 47
Chương 2: Lòng người dễ đổi thay, lòng người càng lạnh lẽo

Edit by JuuSan (Số 13)

Nha hoàn gõ cửa tên là Thanh Mai, da đen vàng, trên còn có hạt lấm tấm, giống như có hạt dính trên bột vậy.

Thường ngày, hễ thấy Lạc Đại phu nhân đến là nàng ta đứng lên hành lễ, trên mặt luôn nở nụ cười ngọt ngào lấy lòng, bây giờ thấy nàng đến mà vẫn không nhúc nhích, đợi tới khi nàng gần đến cửa mới vén màn thật thấp, thật đúng là giỏi nịnh nọt, Tương Nghi thầm giễu cợt trong bụng.

Đều nói lòng người dễ thay đổi, ngay cả một nha hoàn gõ cửa cũng khinh thường nàng, chứ còn nói gì đến tâm phúc bên cạnh Lạc Đại phu nhân chứ. Tương Nghi âm thầm siết chặt nắm tay, một ngày nào đó, chính mình sẽ ngẩng cao đầu, đem hết đám người gió theo chiều nào thì theo chiều nấy này giẫm đạp dưới chân.

Trên Sảnh đường đã có mấy người đang ngồi nói chuyện với nhau, Lạc lão phu nhân ngồi chỗ cao nhất, bên cạnh là mấy người phu nhân của Lạc gia, phía dưới là đám thiếu gia, tiểu thư nhỏ giọng trêu đùa. Trên bàn để vài đĩa hạt đủ loại, có cả bánh ngọt đặt bên cạnh, những loại trái cây và dưa ít thấy cũng xuất hiện trên bàn.

Lạc Tương Hồn ngồi bên cạnh Lạc Đại phu nhân, nhấc cái đầu nhìn miếng quýt vàng được bà vú bóc vỏ xong, cậu có chút nóng nảy, không chờ bà vú kia lột sạch, đã đưa tay ra, quát lớn: “Mau mau, mau mau đưa cho ta!”

Tiếng quát của Lạc Tương Hồn rất lớn làm cho hai vị phu nhân Lạc gia đang tán gẫu khinh thường liếc mắt qua, khóe miệng nở ra nụ cười chế nhạo, vị đại tẩu này xuất thân từ thương gia, nên sinh con đều hưởng hết khí chất bên nhà ngoại, coi trong nhà mình như phố xá sầm uất, muốn lớn tiếng quát tháo là lớn tiếng quát tháo, giống như con buôn chào hàng vậy.

Lạc Đại phu nhân thấy hai người em dâu cười như vậy, cũng cười lạnh: “Hồn nhi à, con cuống cuồng làm gì, có ai dám cướp quýt vàng của con sao? Trong sảnh đường này, con muốn ăn gì thì cứ ăn, đây đều là đồ dùng bạc của nhà mình mua, không cần khách khí như vậy!”

Hai vị Thiếu phu nhân Lạc gia ngồi bên cạnh nghe Lạc Đại phu nhân nói vậy, mặt liền biến sắc, đầu cúi nhìn mũi chân, hận dưới đất không có cái lỗ nào để chui xuống. Mà sắc mặt của Lạc lão phu nhân cũng có chút khó coi, nụ cười trên mặt vẫn còn, tuy có chút cương cứng một chút, nhìn Lạc Tương Hồn nói: “Hồn ca nhi à, ăn gì cũng được nhưng cũng phải cẩn thân một chút, đợi bóc vỏ sạch sẽ rồi hãy ăn!”

Khi Tương Nghi bước vào, sảnh đường chính là cảnh ầm ĩ này, nàng nhìn đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình, cũng thấy Lạc Tương Ngọc đang nhìn nàng, đắc ý cười, vờ chỉnh lại tấm áo choàng bằng lụa mỏng màu đỏ sậm, như cố ý nói cho nàng biết, chính mình có thêm quần áo mới vậy.

"Nghi nhi thỉnh an Tổ mẫu.” Tương Nghi cũng không thèm để ý Lạc Tương Ngọc đang khiêu khích mình, đi thẳng tới trước mặt Lạc lão phu nhân, phúc thân hành lễ, sau đó đứng nghiêm, đôi mắt đầy ý cười nhìn Lạc lão phu nhân.

Lạc lão phu nhân gật đầu một cái, mặt mày cũng không lộ ra vẻ thích thú gì: “Nghi nha đầu, không nên mê ngủ quá, đệ đệ và muội muội của ngươi đều đến sớm vào mỗi buổi sáng, ngươi là tỷ tỷ, sao có thể ngủ đến quên giờ giấc được?”

Tương Nghi cúi đầu, nhẹ giọng đáp: "Tổ mẫu dạy rất phải, sau này Tương Nghi nhất định sẽ dậy sớm, tinh thần tỉnh táo, không dám chậm trễ nữa.”

Lạc lão phu nhân hơi ngẩn người, ngày thường, Nghi nha đầu này thường bất mãn với lời nói của mình, nếu mình nói mấy câu nặng, mặt nàng sẽ trầm xuống, dường như muốn khóc nháo lên. Nhưng hôm nay lại có chút kỳ quái, nghe mình nói vậy mà lại nhỏ giọng thừa nhận, cũng không có vẻ gì không phục cả.

"Tương Nghi, đừng có đứng trước mặt Tổ mẫu nữa, mau lại đây, ta có chút chuyện muốn hỏi ngươi.” Lạc Đại phu nhân thấy Tương Nghi cúi đầu đứng im ở đó, trong đầu bừng bừng lửa giận, nàng ta cũng mới nghe Linh Lung khóc lóc kể lễ, đã tức giận đến mức không nói ra lời rồi. Nha đầu chết tiệt! Biết rõ Linh Lung chính là nha đầu tâm phúc của nàng, vậy mà còn dám sai ma ma đánh nó, như vậy không phải đang tát vào mặt nàng sao?

Tương Nghi không nhanh không chậm xoay người lại, thi lễ với Lạc Đại phu nhân, rồi nói: “Mẫu thân, có chuyện gì thì hãy từ từ nói, ngài cũng không cần hét lớn như vậy đâu, Tương Nghi có thể nghe rõ mà.”

Lạc Đại phu nhân ngẩn ra, không nghĩ tới nàng lại dám chống đối chính mình, nhìn Tương Nghi một cái, nàng ta vỗ tay vịn ghế: “Ta nghe nói ngươi vô duyên vô cớ đánh Linh Lung phải không? Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy mất thân phận hả?”

"Thưa mẫu thân, nếu con không cho ma ma đánh miệng Linh Lung, mới làm mất thân phận của mình đấy!” Lạc Tương Nghi không chút sợ hãi nói, đôi mắt nàng quay lại nhìn, làm cho Lạc Đại phu nhân bất giác lùi về sau, đụng phải ghế gỗ.

Đời này, nàng nhất định phải sống thống khoái, bất kể là ai, chỉ cần là không chiếm lý, nàng mà bắt được điểm yếu, tuyệt sẽ không bỏ qua. Đời này nàng muốn quá nhiều thứ, nếu sợ này sợ kia, chỉ sợ chính mình sẽ chịu thiệt thòi. Tương Nghi nhớ đến những khổ cực kiếp trước, trong lòng lại bi phẫn đến thở không ra, chẳng qua tâm trí nàng đã trưởng thành, nên có thể kìm chế lại, ánh mắt bình thản, cùng với nụ cười nhạt trên môi, nhìn thẳng Lạc Đại phu nhân không tha.

"Mẫu thân, Linh Lung tới thúc giục con, nhưng cũng chỉ đứng bên ngoài cửa sổ thông báo, cũng không bước vào nhà. Hơn nữa, khi thấy con lại không xưng ‘nô tỳ’ mà tự xưng ‘ta’, cô ta cũng không có quỷ củ gì cả, cho nên con mới kêu ma ma dạy dỗ một chút, để cô ta nhớ lâu. Nếu con không lòng như vậy, người bên cạnh có thể sẽ quên mất thân phận Đại tiểu thư của con, còn nói con ngay cả bản thân mình là chủ tử mà còn không biết, để một đứa nha hoàn nhỏ nhoi tùy ý khi dễ. Mẫu thân, ngài nói con làm như vậy có đúng không?”

Lạc lão phu nhân nghe Tương Nghi nói, ánh mắt đầy tán dương nhìn nàng, “Nghi nha đầu nói không sai, làm nha hoàn nên biết thân biết phận, nếu ỷ vào sủng ái của chủ tử mà trong mắt không xem thường người khác, cũng không có quy củ. Bị đánh là đúng rồi.” Con dâu lão Đại xuất thân từ gia đình thương nhân, đúng là nhà bên kai không có quy củ gì, ngay cả nha hoàn mà dám trèo lên đầu chủ tử sao? Tuy Lạc gia suy sút, nhưng trước sau vẫn là Lạc gia, làm sao lại cho phép nô ức hiếp chủ chứ?!

Lạc Đại phu nhân sững sờ, không ngờ hôm nay Tương Nghi lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, nhưng vẫn cố gắng áp lý: “Nhưng cho dù Linh Lung không đúng, thì ngươi cũng phải nói với ta, để ta phạt, làm gì tới lượt ngươi ra tay? Cái này không phải nói ngươi muốn tát vào mặt ta hả? Nếu Lưu ma ma đánh Linh Lung, thì ngay bây giờ ta sẽ để cho Linh Lung đánh lại cho hả giận.”

"Mẫu thân, Tổ mẫu cũng nói con làm rất tốt, vì sao người lại vì một nô tỳ làm mất hòa khí với Tổ mẫu chứ? Tương Nghi cảm thấy, mẫu thân cũng quá tốt với đám nô tài rồi, ngài cũng nên đi theo Tổ mẫu học thêm cách làm như thế để quản lý phủ đi, dù sao cũng không thể để đám nô tài, nô tỳ leo lên đầu chúng ta ngồi á!” Tương Nghi đứng ngoan ngoãn ở đó, giọng điệu khuyên nhũ vô cùng nhẹ nhàng.

Mặt Lạc Đại phu nhân đỏ lên, lấy tay che ngực cả ngày cũng không thở nổi, dùng tay chỉ mặt Tương Nghi, hô lên: “Ngươi…Nha đầu chết tiệt! Ngươi nói cái gì hả? Ngươi muốn ta sau Tết phạt ngươi không ăn mặn phải không? Hôm nay ngay cả tôn ti lớn nhỏ mà không phân rõ. Quỳ xuống!” Lạc Đại phu nhân nổi giận đứng lên, cặp mắt ti hí hiện lên một tia hung quang, “Hôm nay ta nhất định phải giáo huấn ngươi thật tốt mới được.”

Tương Nghi lui về phía sau một bước, bây giờ nàng chỉ là một đứa bé sáu tuổi, làm sao có thể cùng Lạc Đại phu nhân đánh nhau? Giờ này nàng chỉ có thể tìm kiếm che chở từ những người xung quanh thôi. Mà ở Lạc gia, người có thể che chở cho nàng cũng chỉ có thể là vị ngồi ở chủ vị - Lạc lão phu nhân. Tương Nghi chạy thật nhanh đến bên người Lạc lão phu nhân, bắt lấy ống tay áo của bà: “Tổ mẫu…!”

Lời còn chưa dứt, trong đôi mắt xinh đẹp đã đầy nước mắt, chẳng qua là cố nén nên không có rơi xuống. Trong lòng Lạc lão phu nhân cũng động một cái, tự nhiên Nghi nha đầu lại quan tâm hiểu chuyện hơn xưa, biết bây giờ đang ở trong Tết, cho dù bị ủy khuất cũng không cho rơi nước mắt, chính là sợ chính mình sẽ mất hứng….Mà con dâu Lão Đại cũng quá hoang đường rồi, vì một đứa nha hoàn mà muốn đánh Đại tiểu thư Lạc gia.

Đúng là người từ trong gia đình thương nhân đi ra không bao giờ hiểu quy củ là đúng, nếu không phải vì nhìn thấy của hồi môn của nàng ta nhiều ,lại phong phú hơn người khác, có thể giúp Lạc gia sống thoải mái trong một khoảng thời gian, thì bà mới sẽ không để cho một người như vậy vào nhà làm con dâu của mình! Lạc lão phu nhân nhíu mày, nhẹ nhàng ho khan một tiếng: “Con dâu Lão Đại à, ta vẫn còn đang ngồi ở đây này, con cũng không nên làm càn như vậy!”

Lạc Đại phu nhân đã đứng lên, lại nghe Lạc lão phu nhân nói, cũng chỉ có thể dừng chân, ngượng ngùng thi lễ với Lạc lão phu nhân: “Mẫu thân, là con dâu không đúng.” Nhưng trong lòng vẫn có chút không phục, trong Lạc phủ này, từ cái ăn đến cái mặc, có hơn một nửa là lấy bạc từ mấy cái cửa hàng hồi môn của nàng đấy, mà hết lần này đến lần khác lại giả bộ trước mặt mình! Nếu không phải coi ở mặt mũi của lão gia (phu quân Lạc Đại gia của Lạc Đại phu nhân), thật hận không thể xé rách mặt với Lạc lão phu nhân.

"Nghi Nha đầu nói không sai." Lạc lão phu nhân đem tay Tương Nghi nắm lại, trong đã nóng hừng hực, “Chủ là chủ, nô là nô, dù tôi tớ có được sủng ái như thế nào đi nữa, cuối cùng cũng chỉ là tôi tớ. Linh Lung được sủng mà kiêu, không coi chủ tử ra gì,, phạt đánh mười gậy răn đe. Chẳng qua bây giờ đang là trong Tết, không thích hợp để phạt, trước tạm thời tha, qua Tết sẽ phạt lại.”

Mặt Linh Lung trắng bệch, chỉ có thể té ngã trên sàn, đây là mình bị phạt gậy đấy!

Lạc Đại phu nhân nhìn Lạc lão phu nhân, há miệng nửa ngày cũng nói không ra lời. Mà Lạc lão phu nhân lại lần nữa thành khẩn nói: “Con dâu Lão Đại à, xử phạt người hầu như thế nào, sau này còn cần phải học hỏi thêm mới được. Hiện tại con còn trẻ, còn chưa hiểu chuyện, bị bọn hạ nhân qua mặt là chuyện bình thường, qua Tết, con phải theo ta học làm một số việc trong phủ, qua vài năm sẽ tốt thôi, đến khi đó ta sẽ giao cho con trông coi nội vụ của phủ.”  Edit by JuuSan

Lạc Nhị phu nhân và Lạc Tam phu nhân nghe được, liền ngẩng đầu lên nhìn Lạc Đại phu nhân, trong lòng phiền muộn, dù sao cũng vẫn là của cải nhiều tốt hơn, cho dù chính mình từ nhỏ học đủ thi thư, cũng không bằng một đứa con gái của thương nhân đạt được địa vị cao trong Lạc phủ này.

"Hôm nay con sẽ mang Nghi nha đầu đến Dương gia chúc Tết. Mấy ngày trước, khi Linh nhi về chúc Tết có từng nhắc tới Nghi nha đầu, đáng tiếc lúc đó nha đầu có bệnh trong người nên không thể ra gặp khách. Giờ nhìn thấy tinh thần Nghi nha đầu khá tốt, con liền dẫn nha đầu đến Dương gia, để hai cô cháu gặp nhau một chút.” Tay Lạc lão phu nhân dùng thêm một chút lực, Tương Nghi cảm thấy mấy ngón tay của mình bị siết chặt, trong lòng cũng có chút thấp thỏm.

Chỉ vì trên đầu nàng còn mang tiếng xấu (tiếng xấu gì thì mấy chương sau sẽ rõ nha các bạn ^^), nên một mực không được Lạc lão phu nhân thích lắm. Kiếp trước nàng đi đến Dương phủ, Lạc lão phu nhân cũng không mấy hài lòng, nhưng do con gái bà yêu nhất điểm danh nàng, muốn nàng đến Dương gia một chuyến, nên mới để cho nàng đi. Nhưng nay bà lại tự nói ra, hơn nữa còn bằng giọng hòa ái dễ gần, xem ra chỉ cần nàng tỏ ra một chút cố gắng nào đó, thì kiếp này nhất định sẽ khác kiếp trước.

"Tương Nghi mà mặc bộ đồ này đi Dương phủ, sợ rằng không thích hợp đi?” Một âm thanh bén nhọn, thêm một chút giễu cợt vang lên: “Cái màu xanh sẫm này nhìn qua một cái là biết dành cho người bảy, tám chục tuổi mặc rồi. Thật tội nghiệp làn da trắng noãn của Tương Nghi mà, bị bộ đồ này che hết nét đẹp của mình rồi.”

____Hết chương 2____


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 345 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 207, 208, 209

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

16 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.