Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

 
Có bài mới 27.05.2018, 10:04
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2017, 22:06
Bài viết: 269
Được thanks: 1643 lần
Điểm: 26.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030 - Điểm: 42
Chương 157: Em nói thật sao?

Vương Tuấn Kỳ cảm thấy như mình bị biến thành tàu lượn siêu tốc vậy, chốc lát bay lên chốc lát lại hạ xuống, khiến anh khó mà thích ứng được.

Vừa rồi em gái phân tích cho anh, anh cũng hiểu ý nghĩ trước kia không đáng tin cậy, tính toán dẹp hết cho rồi, kết quả em gái lại xoay một vòng, nói là muốn cùng anh hợp tác làm ăn.

Mặc dù đầu óc kinh doanh của anh không được tốt, nhưng cũng không đại biểu là anh ngu dốt, em rể anh là thị trưởng thành phố D, anh và em gái của anh cùng nhau làm ăn, muốn kiếm ra tiền cũng không phải khó.

"Tĩnh Kỳ, em nói thật sao?"

"Đúng vậy, nhưng vẫn còn ở giai đoạn kế hoạch, cũng không phải là buôn bán lớn gì, em chỉ định kinh doanh nhỏ nhỏ kiếm chút tiền mua sữa bột cho mấy đứa cháu của anh." Vương Tĩnh Kỳ vuốt ve bụng mình dịu dàng nói.

Vương Tuấn Kỳ cảm động đỏ hốc mắt, anh biết em gái mình đang cố kéo mình lên.

"Em đang mỉa mai anh có phải không, với tài nghệ của anh, muốn làm buôn bán lớn thì có thể làm không nổi, chứ làm ăn quy mô nhỏ đương nhiên là được." Vương Tuấn Kỳ vui mừng cười toét miệng.

Vương Tĩnh Kỳ nhìn bộ dạng vui mừng của anh cô, trong lòng cũng vui mừng theo, nếu anh trai mình có thể làm được, cô còn vui sướng hơn bất kỳ ai.

"Vậy bây giờ em nói với anh, khi nào anh về nhà thì cùng thương lượng với chị dâu.

Anh cũng biết dự án xây cao ốc chung cư của thành phố đã bắt đầu khởi công rồi, vừa vặn Cẩn Du phụ trách mảng này, có chút quan hệ với nhà đầu tư, biết bọn họ muốn mở siêu thị. . . . . ."

Vương Tĩnh Kỳ nói đến đây, nhìn ánh mắt tỏa sáng mắt, không khỏi cười một tiếng, nói tiếp: "Mà nói đến siêu thị thì khỏi phải suy nghĩ, với quy mô đó chúng ta không có khả năng theo được."

Ánh mắt tỏa sáng Vương Tuấn Kỳ lập tức ảm đạm xuống.

"Nhưng chúng ta có thể nghĩ đến những thứ có liên quan đến siêu thị."

"Cái gì?" Vương Tuấn Kỳ không hiểu ý cô.

"Ý em là, ở phía trước siêu thị thuê bốn căn nhà, sau đó dỡ bỏ, rồi làm lại thành một khu soft playground cỡ lớn." Đây chính là dự định của Vương Tĩnh Kỳ.

Kiếp trước cô  đã nhìn thấy rất nhiều soft playground, đúng ra là cô đứng bên ngoài mấy tòa lâu đài hơi đó nhìn bọn trẻ ở trong chơi đùa, cho nên cô cũng biết, chỉ bằng mấy thứ làm bằng nhựa plastic kia có thể mang về khoản lợi nhuận kếch xù.

"Soft playground là cái gì?" Vương Tuấn Kỳ không hiểu.

Lúc này thành phố D còn chưa có chính thức làm loại hình kinh doanh soft playground, hơn nữa Vương Tuấn Kỳ không có con nhỏ, lại không thích đi dạo xung quanh, nên đương nhiên là không biết mấy đứa trẻ chơi cái gì.

"Soft playground là một mô hình bao gồm các khối hình học gắn kết với nhau tạo thành một khối kiến trúc đồng nhất, với các trò chơi vận động, rèn luyện sức khỏe, rèn luyện tính nhạy bén và sự lanh lợi dành cho trẻ em, nói đơn giản chính là một loại hình vui chơi mới, tổng hợp tất cả các trò chơi vào trong một khu vui chơi thiếu nhi." Vương Tĩnh Kỳ giải thích cho anh soft playground là cái gì.

Nhưng nhìn thấy gương mặt vẫn hoàn toàn mờ mịt của Vương Tuấn Kỳ, cô phải tìm thêm ví dụ khác gần gũi với cuộc sống: "Ở trước quảng trường nhà mẹ có một cái lâu đài hơi rất lớn anh thấy không?"

Vương Tuấn Kỳ gật đầu, cái thổi hơi gì đó anh đã thấy qua, chính là một kiểu trò chơi lừa gạt người. Không biết vì sao lại có nhiều đứa trẻ tình nguyện tốn tiền chơi cái trò đó.

"Soft playground cũng không khác gì cái đó lắm, chỉ là lớn hơn một chút, dùng chất liệu là nhựa plastic, nhưng về chức năng thì giống nhau, đều để cho trẻ em chơi."

"Tĩnh Kỳ, thuê nhà ở đó cũng không rẻ, nếu chúng ta mở cái soft playground như em nói ở đó, có thể kiếm tiền không?" Vương Tuấn Kỳ do dự, anh nghĩ, Tĩnh Kỳ nói muốn mướn bốn căn nhà, đó là một số tiền lớn, rồi cho con nít vào chơi như vậy, liệu có kiếm về được đủ tiền vốn hay không?

"Anh, em cảm thấy chắc chắn là có thể kiếm tiền được. Em đã suy nghĩ rồi, nếu chúng ta đầu tư, chỉ có tiền mướn nhà là tốn kém nhất thôi. Nhờ em rể anh nói chuyện với người ta, đoán chừng có thể tiết kiệm được không ít, sau đó là mua dụng cụ để làm soft playground, chỉ cần phải đầu tư mỗi những thứ đó thôi, cũng không tính là quá đắt, nếu chúng ta mà làm được, về sau đảm bảo có lời. Hơn nữa mở cái này cũng không cần dùng tới nhiều người, chỉ cần một người ở bên ngoài trông cửa thu tiền là được, cái này anh và chị dâu cũng có thể làm. . . . . ." Vương Tĩnh Kỳ dự tính.

Kiếp trước mô hình soft playground cho trẻ em tại Trung Quốc mang lại nguồn lợi nhuận không lồ cho nhà nước chỉ sau Mĩ, được xem như thị trường kinh doanh lớn nhất nhì thế giới, đó cũng chính là lý do vì sao việc kinh doanh soft playground tại Trung Quốc chỉ cần chạm tay là bỏng như vậy, mà bên cạnh đó cũng bao gồm rất nhiều nguyên nhân khác tạo thành.

Đầu tiên là quan niệm truyền thống giáo dục con cái của người Trung Quốc, bậc cha mẹ rất coi trọng "hoàng tử nhỏ" và "công chúa nhỏ" trong gia đình, nên người ta chú trọng tới các dịch vụ dành cho trẻ em.

Hơn nữa, vị trí Vương Tĩnh Kỳ lựa chọn rất đắt địa, ngay trước cửa siêu thị.

Cô có thể tưởng tượng lúc siêu thị khai trương, dòng người nhốn nháo, chắc chắn sẽ có rất nhiều phụ huynh dẫn theo con cái đi dạo, nếu bọn họ chỉ cần tiêu ít tiền là có thể đưa con vào đó có người trông chừng, mà con họ lại còn được chơi rất vui vẻ, cô tin tưởng, rất nhiều phụ huynh cũng sẽ nguyện ý.

Vương Tĩnh Kỳ huyên thuyên dài dòng nói rất nhiều với Vương Tuấn Kỳ, Vương Tuấn Kỳ nghe cũng hiểu, hứng thú gật đầu, Vương Tĩnh Kỳ vừa nói xong, anh liền vỗ đùi nói: "Được, anh OK rồi." Mặc dù anh cũng còn chưa hiểu em gái nói cái soft playground đó rốt cuộc là cái đồ chơi gì, nhưng anh cảm thấy chỉ cần làm theo lời em gái, khẳng định là đúng.

Vương Tĩnh Kỳ chợt im lặng, có chút chần chờ nói: "Anh cả, anh vẫn nên về nhà thương lượng cùng chị dâu trước rồi quyết định."

"Không cần, cái này trên căn bản chính là bỏ tiền đầu tư kinh doanh, chị dâu em làm sao có thể có ý kiến." Vương Tuấn Kỳ vung tay lên quyết định.

Vương Tĩnh Kỳ không cho là đúng, với tính tình đó của chị dâu, thật không biết chị ta sẽ nghĩ sao.

"Chuyện này em cũng không gấp, bây giờ hạng mục tài chính còn chưa làm xong, thế nào cũng phải sang năm mới hoàn tất bàn giao công trình, lúc đó chúng ta mới bắt đầu làm việc, chờ đến khi chính thức khai trương cũng phải mùa hè năm sau, bây giờ anh và chị dâu có thể suy nghĩ thật kỹ."

"Ừ, được, vậy bây giờ anh tiếp tục đi làm, chờ khi nào em mướn được mặt bằng rồi, anh sẽ nghỉ việc." Vương Tuấn Kỳ đã quyết định cùng nhau làm ăn với Tĩnh Kỳ, cho nên phải lên kế hoạch cho hợp lý.

"Tĩnh Kỳ, vậy chuyện ba và chị dâu em. . . . . ." Chuyện chính nói xong rồi, bây giờ đến vấn đề hồi nãy.

"Ừ, vừa vặn." Vương Tĩnh Kỳ lấy điện thoại di động ra, gọi cho Chu Cẩn Du.

Vương Tĩnh Kỳ không nói gì, Chu Cẩn Du vừa nhận điện thoại đã lo hỏi thăm: "Nói chuyện với anh em xong chưa? Có mệt không, sức khỏe không sao chứ?"

Bụng vợ anh bây giờ đã hơn bảy tháng rồi, cái bụng kia lớn đến nỗi anh nhìn còn thấy hết hồn, nhưng cũng không thể cứ nhốt cô ở nhà, anh chỉ có thể chú ý đến cô nhiều hơn.

"Em không sao, trong người vẫn bình thường. Em mới vừa nói chuyện xong với anh cả, chuyện bên đó xử lý thế nào rồi?" Vương Tĩnh Kỳ đỡ cái bụng bự của mình, sức khỏe của cô cô hiểu rất rõ, nếu không cô cũng sẽ không ra ngoài đi lung tung làm gì. Đối với cô mà nói, đứa bé quan trọng hơn tất cả mọi thứ.

"Tình hình ở đồn cảnh sát cũng tạm ổn, ba và chị dâu phải bị giáo dục." Chu Cẩn Du nói tương đối uyển chuyển.

Anh đã sớm dàn xếp lực lượng ở đồn cảnh sát rồi, đối với cảnh sát mà nói, chỉ cần bọn họ muốn, không có người nào bị giáo dục rồi mà không đàng hoàng.

Đối với ba Vương và chị dâu, bọn họ cũng không phải tốn quá nhiều công sức, chỉ là cho một cảnh sát có thâm niên giảng đạo cho hai người họ, sau đó lại cho một tù nhân hăm dọa răn đe qua một lần. Cuối cùng hai người họ cũng biết sợ, không dám lên mặt nữa.

Đương nhiên, những thông tin này đều là từ đồn cảnh sát đưa đến đây.

"Vậy bây giờ chúng ta có thể đến đồn cảnh sát bảo lãnh bọn họ về chưa?" Vương Tĩnh Kỳ hỏi.

"Được, em chờ một chút, anh kêu thư ký Lý tới đón hai anh em." Chu Cẩn Du vẫn không yên lòng để vợ tự đi.

Hai anh em Vương Tĩnh Kỳ ngồi ở quán cà phê đợi khoảng hơn mười phút, liền nhận được điện thoại của thư ký Lý.

Hai anh em đứng dậy, động tác giống nhau, cầm ly nước còn dư lên uống một hơi cạn sạch, đồ uống đắt tiền như vậy, không thể lãng phí.

Đến đồn cảnh sát, không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi ngoài tưởng tượng.

Thư ký Lý giúp hai người làm thủ tục bảo lãnh. Mấy cảnh sát sắc mặt không tốt đưa ba Vương và Triệu Bình từ một cái phòng nhỏ ra ngoài, một người cảnh sát ở đứng bên cạnh nói lớn đến nỗi đứng ngoài cửa cũng có thể nghe: "Thị trưởng thì sao, hoàng tử có phạm pháp thì cũng phải chịu tội như dân thường thôi, chẳng lẽ vì là người thân với nhau, nên được quyền coi rẻ vương pháp hay sao, hừ, lần này là vi phạm lần đầu, nếu còn có lần sau, không cần biết anh ta là ai, tôi cũng sẽ bắt trở lại, ông đây không có sợ người nào hết." Anh ta nói xong, còn hung dữ trợn mắt nhìn ba Vương và Triệu Bình.

Ba Vương cũng không còn thái độ lớn lối nữa, rúc vai, sợ hãi cúi đầu, giống như ông già. Còn Triệu Bình cái mặt cũng không dám để lộ, trốn sau lưng ba Vương. Vốn là nhìn thấy có người nhà tới đón, chị ta định lên mặt ra oai một chút, kết quả nghe người cảnh sát nói như vậy, cũng liền ỉu xìu không dám động đậy một cái.

Thư ký Lý không có thái độ gì, chỉ nở nụ cười với mấy vị cảnh sát, gật đầu chào hỏi, rốt cuộc cũng làm thủ tục xong xuôi, lúc này mới dẫn bọn họ ra bên ngoài.

Đang đi anh ta nháy mắt với Vương Tĩnh Kỳ, sau đó đi vòng vào trong.

"Hôm nay thật là cám ơn các anh nhiều, hôm nào có dịp tôi xin mời mọi người ăn bữa cơm, bày tỏ lòng biết ơn, các anh phải nể mặt tôi đó nha!" Lý Việt khách khí với mấy vị cảnh sát vừa nãy. Anh ta vòng trở lại chính là vì ngỏ ý cảm ơn, những lời này thị trưởng khó mà nói, chỉ có thể để người thư ký như anh ta này nói thay.

Vị cảnh sát lúc nãy còn càu nhàu không còn dáng vẻ hung thần ác sát nữa, mà nịnh hót cười nói: "Thư ký Lý nói gì kỳ vậy, chút chuyện nhỏ như vậy mà mấy anh em chúng tôi còn đòi tiền công sao? Được giúp đỡ cho cấp trên, chúng tôi còn mừng nữa là."

"Ha ha, không thể nói như vậy, chúng ta đều phải đi làm, chuyện của tôi lại phải nhờ các anh làm giùm, trong lòng tôi rất là băn khoăn!" Lý Việt giả bộ khó xử, nhưng trong lòng cảm thấy mình thật đáng thương.

Đây chính là số phận của người thư ký, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng phải biết hy sinh vì cấp trên của mình.

"Thư ký Lý cũng đừng nói như vậy, chuyện của cậu chính là chuyện của chúng tôi, cậu khách khí như vậy chính là không xem chúng tôi là anh em đó." Một câu này là đủ.

"Được, vậy tôi không nói nhiều nữa, tối hôm nay tôi sẽ dành ra thời gian, mấy anh em chúng ta họp gặp." Lý Việt phóng khoáng nói.

"Ừ, được, mấy anh em chúng tôi sẽ nhịn đói chờ thư ký Lý, ha ha."

Lý Việt hàn huyên một lát với mấy người ở đồn cảnh sát, sau đó mới quay lại trên xe, lái xe đưa bọn họ trở về nhà họ Vương.



Đã sửa bởi Vidia lúc 11.06.2018, 11:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vidia về bài viết trên: Candy Kid, Comay nguyen, For3v3r, Hana93, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Nguyên Lý, R.Quinn, longhaibien, qh2qa06, sxu, thuyl, yuriashakira
     

Có bài mới 28.05.2018, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2017, 22:06
Bài viết: 269
Được thanks: 1643 lần
Điểm: 26.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030 - Điểm: 41
Chương 158: Cô đừng có mơ

Mấy người về đến nhà, vừa bước vào cửa, Triệu Bình vốn là đang giả bộ ngoan ngoãn lại bắt đầu tươi tỉnh trở lại.

"Trời ơi, đồn cảnh sát đúng là không phải chỗ dành cho người ở, mẹ không biết đâu, bọn họ không có tính người gì hết, cái bụng con cũng lớn như vậy, mà bọn họ để con ngồi trên cái ghế lạnh ngắt, ngay cả chỗ để dựa lưng cũng không có, con cứ như vậy mà  ngồi cả buổi chiều luôn đó!" Triệu Bình vừa vào nhà liền ngồi liệt trên ghế sofa, to giọng oán trách với Mẹ Vương.

"Đáng đời, ai kêu em được nước làm tới, không có việc gì đứng trước cửa phủ thị chính mắng chửi làm gì, nếu con anh mà gặp chuyện gì không hay xảy ra, em chờ xem anh xử lý em thế nào." Vương Tuấn Kỳ tức giận nói.

Kể từ khi Triệu Bình mang thai, cả gia đình nhà họ Vương có thể nói là nâng niu chị ta hết mực, mỗi lần gây ra chuyện gì, mọi người đều nghĩ chắc do chị ta mang thai nên nóng tính, không có ai chấp nhặt với chị ta, nào ngờ lại dung túng chị ta quá mức mới thành ra bây giờ.

"Vương Tuấn Kỳ, anh nói nhảm cái gì, tôi được nước làm tới sao, tôi được nước làm tới cái gì đâu, tôi làm vậy là vì ai, vì bản thân tôi sao?" Triệu Bình vừa nói vừa ưỡn bụng lên, ý nói chị ta đều là vì nhà họ Vương của anh nên mới làm vậy: "Hơn nữa, đây là chuyện riêng của tôi à, ba anh cũng ủng hộ đó. Tối hôm qua anh cũng có nói gì đâu."

Người đàn ông Vương Tuấn Kỳ vô dụng này, tối hôm qua cũng biết hôm nay tôi định làm cái gì, lúc đó không ngăn cản, bây giờ lại mắng tôi, hừ, cũng chỉ biết tìm tôi để trút giận thôi.

"Em còn không biết xấu hổ, anh không nói nhưng cũng không có nghĩa là anh tán thành cách làm của em, hơn nữa, tối hôm qua nếu anh kêu em đừng đi, vậy em có chịu ở nhà hay không? Anh hỏi em cái chủ ý này là của ai nghĩ ra?"

Mặc dù tính khí người nhà họ Vương không được tốt, nhưng cũng không ai có tâm cơ xấu, những chuyện này đều là do người nhà Triệu Bình xúi giục.

"Cái gì, cái gì mà chủ ý của ai. Không phải là mọi người cùng nhau nghĩ sao?" Triệu Bình có chút chột dạ.

"Mọi người? Mọi người là ai đâu? Hôm nay sao không gặp anh cả chị dâu của em, bình thường thấy ăn nói mạnh dạn lắm mà, vậy mà đến lúc gặp chuyện thì không thấy tăm hơi đâu hết." Vương Tuấn Kỳ căm thù đến tận xương tủy cả gia đình nhà anh vợ. Vốn là hai nhà không có qua lại gì với nhau, ai biết nửa năm nay, anh vợ lại làm như thân thiết với em gái lắm.

"Anh nói bậy cái gì, anh cả tôi họ Triệu chứ có phải họ Vương đâu, chuyện nhà họ Vương anh ta nhúng tay vào làm cái gì." Triệu Bình không vui.

"Anh ta còn biết anh ta họ Triệu  sao, vậy dạo này anh ta hay qua lại với em để làm gì?"

"Vương Tuấn Kỳ anh có ý gì, tôi với anh cả tôi là anh em ruột. . . . . ."

"Được rồi, được rồi các con, bớt giận một chút, đừng cãi nhau nữa."

Thấy hai người sắp cãi nhau to, mẹ Vương vội vàng hoà giải, la con trai mình mấy câu: "Tuấn kỳ, bụng Tiểu Bình  cũng lớn lắm rồi, con còn to tiếng với nó làm gì, nhường  một bước cho êm chuyện."

Bà la con mình xong, quay đầu nói với con dâu: "Bữa nay cực khổ rồi, mẹ nấu cơm rồi đó, mau đi ăn cơm đi, sau đó nghỉ ngơi cho khỏe."

Cứ như vậy, Vương Tuấn Kỳ mới tỏ ra nam tử hán được một chút, cũng bị dẹp qua một bên. Nhìn gương mặt như con gà mẹ chiến thắng của vợ , trong lòng anh bất đắc dĩ thở dài, suy nghĩ một chút vẫn là làm theo.

Trên bàn cơm, ba Vương đã bắt đầu ăn.

Thấy con trai và con dâu đã cãi nhau xong, ông bưng ly rượu lên "sụt suỵt" uống một hơi cạn sạch. Sau đó lại mở chai rượu rót một ly đầy cho mình, chỉ có tự rót tự uống như vậy mới có thể trấn an cảm giác bị dày vò cả một buổi chiều của ông.

Bốn người rốt cuộc cũng ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, Triệu Bình ăn vài miếng, nhìn nét mặt của những người khác, cuối cùng vẫn là nhịn không được, hỏi: "Ba, chuyện của chúng ta thế nào bây giờ, tiếp tục kéo dài sao?"

Nói thật chị ta cũng không cam lòng, vốn là bọn họ cũng không có tiền, có sống nghèo khổ cũng được, do số phận thôi, nhưng bây giờ thì khác rồi, thị trưởng thành phố D là người thân thích của chị ta, nếu bọn họ còn không chịu ra tay làm cái gì mà cứ tiếp tục sống cuộc sống cực khổ, vậy thì đúng là quá ngu ngốc.

Ba Vương liếc chị ta một cái: "Không kéo dài thì sao, cũng bị nhốt cả buổi chiều rồi."

"Ba, con cảm thấy dường như bọn họ cố ý, chỉ là muốn hù dọa chúng ta thôi, nhất định là như vậy." Triệu Bình càng nói càng cảm thấy mình nói rất đúng: "Chúng ta chỉ cần làm vậy thêm mấy lần nữa, Tĩnh Kỳ cũng sẽ không chịu nổi đâu."

Vương Tuấn Kỳ nghe vợ mình chưa biết sợ, còn muốn gây sự, vội quát lên: "Em còn chưa chịu yên nữa sao!"

Triệu Bình bị anh quát giật mình, đưa tay đỡ ngực, hết hồn lẩm bẩm: "Làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ muốn chết."

Rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, chị ta liền nhéo lên tay Vương Tuấn Kỳ: "Cái đồ quỷ này, anh nói chuyện đàng hoàng không được sao, nhất định muốn dọa người ta sợ chết mới được à, lỡ dọa con anh sợ thì biết làm sao đây!"

Vương Tuấn Kỳ nhẫn nhịn, giọng nói bình tĩnh lại: "Em còn biết sợ à, hôm nay vì sao phải vào đồn cảnh sát còn nhớ không. Anh phải vứt hết thể diện đi tìm Tĩnh Kỳ, có em rể chào hỏi trước với người ta, cho nên em mới được thả ra. Nếu mà em còn tính kế với Tĩnh Kỳ nữa, vậy lần sau em tự đi mà tìm người ta để năn nỉ đi, anh không còn mặt mũi nào nữa đâu."

"Anh đừng có đổ thừa hết cho tôi, anh xem tôi là cái gì, em gái anh bây giờ hất mặt lên trời rồi, nó có còn coi tôi là chị dâu sao? Không phải nó chỉ giúp đỡ chỉ vì ba cũng bị bắt trong đồn cảnh sát thôi sao, hai vợ chồng Vương Tĩnh Kỳ nếu mà thật có thể mặc kệ, vậy cũng mất hết tính người rồi." Triệu Bình lơ đễnh bĩu môi, trong nội tâm chị ta không có một chút cảm kích em chồng, em chồng cứu ba ruột, xong rồi nhân tiện cứu chị ta luôn thôi.

"Vậy em cứ tiếp tục gây chuyện, thích làm cái gì thì làm đi! Dù sao anh cũng mặc kệ chuyện của em, sau này có chuyện cũng đừng tìm tới anh, anh không có giúp nổi." Vương Tuấn Kỳ thật sự tức giận, vợ anh vốn là đâu có như vậy, sao bây giờ lại trở nên không biết lý lẽ vậy chứ.

Triệu Bình gào một tiếng ném đôi đũa trong tay, khóc lóc: "Anh thật là không có lương tâm, tôi làm vậy là vì cái gì, anh không muốn tôi được sống tốt có phải không? Anh nhìn lại mình xem anh có điều kiện gì, trước kia tôi với anh có ăn trấu nuốt cải tôi cũng chịu, nhưng bây giờ anh cũng sắp có con rồi, anh không biết suy tính cho con trai anh, vậy tự tôi tìm cách anh còn nói tôi cái gì, cuộc sống này thật là không công bằng mà, tôi sống không nổi!"

"Coi như cô là vì cái nhà này, cô cũng phải nhìn xem điều kiện gia đình chúng ta như thế nào đi chứ, giống như cô nói đó, tôi có cái gì? Cái gì cũng không có, vậy lấy cái gì mà đi thầu công trình, thực tế một chút đi có được không." Vương Tuấn Kỳ tức giận cũng ném đôi đũa.

"Làm sao mà không có gì được. Em rể anh là thị trưởng thành phố, cái này gọi là không có cái gì sao?" Triệu Bình trợn tròn mắt nhìn Vương Tuấn Kỳ.

"Bớt tranh cãi một tí đi, nghỉ chút ăn bữa cơm cho xong." Mẹ Vương ở bên cạnh phí công khuyên giải.

Nhưng hai người đang gây gổ cũng không thèm nghe.

"Được, coi như cô nói đúng, coi như tôi cũng có quen biết đi, nhưng mới có quen biết thôi thì chưa đủ, cần phải có tiền đầu tư nữa, cô có không?" Vương Tuấn Kỳ hỏi.

"Tôi không có, nhưng nhà em chồng nhất định là có. Em rể anh là thị trưởng lớn, có thể kiếm được chút tiền kia. Nếu bọn họ thật sự nghĩ muốn giúp chúng ta, chắc chắn sẽ cho chúng ta mượn." Triệu Bình tỏ vẻ đương nhiên.

"Ha ha ha. Cô tính hay ghê, em gái tôi tìm dự án cho cô làm, còn phải bỏ tiền ra nữa sao? Nếu dễ dàng như cô nói, vậy bọn họ tự  làm luôn  không phải tốt hơn sao, cần gì phải đưa cho cô." Vương Tuấn Kỳ bị chọc giận quá mà cười lên.

"Nó, nó là em gái ruột của anh, thấy anh trai khó khăn, cũng phải nên giúp chứ." Triệu Bình có chút hết lý lẽ.

"Ha ha, em gái ruột, vậy anh cô năm ngoái nhận thầu xe buýt đó, sao không nhớ tới cô là em gái anh ta, sao không nhớ anh ta còn một cô em gái cũng cần kiếm tiền đó. Bây giờ nghe ở đây có chỗ tốt, lại giống như con ruồi bay qua đây mà hưởng ké. Hôm nay tôi nói rõ ràng với cô, anh trai cô đã xem thường tôi như vậy, chuyện của hai anh em cô tôi không xen vào, cũng sẽ không có quyền quản cô, nhưng còn những chuyện khác thì cô đừng có mơ." Vương Tuấn Kỳ cười lạnh.

Cho tới bây giờ Vương Tuấn Kỳ cũng không thích vị anh vợ này, đừng nói đến những chuyện lúc bọn họ mới vừa kết hôn, mới năm ngoái thôi, không biết anh ta quen biết được chỗ nào, mà thầu được hai chiếc xe buýt tuyến số 6 và 303.

Phải biết hầu hết các tuyến xe buýt ở thành phố D đều là do mấy công ty nội bộ nhận thầu . Một chiếc xe bình thường chạy một năm được mười vạn tám vạn là không thành vấn đề, cho nên trên căn bản mỗi lần mở thầu, người ta giành nhau đến sứt đầu mẻ trán.

Không biết anh cả của Triệu Bình  nhờ vả thế nào lấy được hai chiếc xe, để ở nhà mình chạy một chiếc, còn chiếc kia cho người khác thuê lại với giá cao.

Chuyện này nếu chỉ có bọn họ biết còn không nói, ít nhất là không có ai biết, nhưng anh của Triệu Bình  còn muốn ra oai khoe khoang, có một lần hai nhà ngồi ăn cơm chung, anh ta uống chút rượu, liền nói chuyện này ra, cuối cùng còn vỗ vai Vương Tuấn Kỳ  nói: "Vốn là muốn để lại cho các em làm, nhưng nghĩ có cho các em thì các em cũng không làm nổi, chỉ có thể cắn răng đưa cho người khác, thiệt tiếc ghê."

Nghe anh ta nói vậy có tức không chứ, không phải là nói nhà bọn họ trả không nổi tiền thuê xe sao. Lúc đó hai vợ chồng Vương Tuấn Kỳ cũng thật không vui, bởi vì bọn họ đều hiểu ý tứ anh của Triệu Bình muốn nói là gì. Sau khi Triệu Bình về nhà còn oán trách nói anh ruột cái gì, nhường lại cho bọn họ làm không được sao, rồi bọn họ sẽ trả tiền thuê xe cho, thân là anh em ruột mà còn sợ bọn họ quỵt tiền à.

"Anh có còn là người không, sao lại nói anh tôi như vậy, tôi chỉ có một người anh ruột thôi đó. Mà không phải anh tôi là vì lo lắng sợ chúng ta không đủ tiền trả, cho nên mới muốn giúp chúng ta thôi sao!"

"Nếu anh ta thật sự muốn giúp chúng ta, vậy phải nhường cho chúng ta mới đúng, tại sao lại đưa cho người khác? Được rồi được rồi, bây giờ nói những chuyện đó cũng vô dụng, hôm nay Tĩnh Kỳ đã nói với tôi, thầu công trình không dễ dàng gì đâu, cô với anh cô đừng mơ tưởng nữa."

Lần này Triệu Bình có chút ngây ngốc: "Sao, sao lại như vậy, không phải chỉ cần em rể anh  nói một câu thôi à?"

Sau đó chị ta lại chuyển qua ba chồng: "Ba, ba nói một câu đi, đây là cơ hội tốt ngàn năm có một, nếu lần này mà bỏ lỡ, sau này cháu của ba cũng sẽ phải sống nghèo khổ thôi." Nói xong chị ta vuốt bụng, đứa bé giống như cũng cảm nhận được, trong bụng  chị ta đau âm ỉ, nhưng lúc này Triệu Bình cũng không còn tâm trí đâu mà để ý nữa, bây giờ chị ta chỉ một lòng muốn thực hiện được mục tiêu.


Đã sửa bởi Vidia lúc 11.06.2018, 09:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vidia về bài viết trên: Candy Kid, Comay nguyen, For3v3r, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Nguyên Lý, conmeongoc44, longhaibien, nguocnam, qh2qa06, sxu, yuriashakira, zinna
     
Có bài mới 31.05.2018, 17:11
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2017, 22:06
Bài viết: 269
Được thanks: 1643 lần
Điểm: 26.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030 - Điểm: 42
Chương 159: Sinh non

Sáng sớm ngày hôm sau, mới vừa ăn sáng xong, Vương Tĩnh Kỳ nhận được điện thoại của anh cả.

"A lô, anh."

"Tĩnh Kỳ, anh thật sự không có biện pháp, chỉ có thể cầu xin em hỗ trợ. . . . . Giọng nói của Vương Tuấn Kỳ có chút nghẹn ngào, giống như đang hết sức khống chế tâm tình của mình.

Một câu này khiến Vương Tĩnh Kỳ hoảng sợ: "Anh à, anh đừng có gấp, từ từ nói, rốt cuộc là sao, ba mẹ đã xảy ra chuyện sao? Hay là chị dâu?"

Nghe Vương Tĩnh Kỳ nói vậy, Chu Cẩn Du đang định đi ra ngoài cũng dừng bước.

"Tĩnh Kỳ, tối hôm qua chị dâu em sinh rồi, bởi vì sinh non, quá trình sinh bị kéo dài khiến đứa bé bị ngạt thở, bác sĩ nói nhất định phải để đứa bé trong lồng kính quan sát thêm vài ngày, anh và chị dâu em tốn hơn một vạn đóng cho bệnh viện rồi, mà chỉ đủ cho một đêm, sáng sớm hôm nay y tá lại tới thúc giục nữa. . . . . ." Vương Tuấn Kỳ nói xong, giọng nói nghẹn ngào không nên lời.

"Anh, cứ từ từ mà nói, đừng có gấp, em có tiền đây, lát nữa em đưa qua cho anh."

Vương Tuấn Kỳ ở bên kia hít sâu vài hơi, rốt cuộc cũng khống chế được cảm xúc, mang theo giọng mũi nói: "Ừ, anh cám ơn em, nếu không phải vì ba. . . . . . Anh cũng không có mặt mũi đâu mà cầu xin em. . . . . . Hu hu. . . . . ."

Nói một câu cuối cùng, Vương Tuấn Kỳ không kiềm chế nổi, khóc hu hu trong điện thoại.

Nghĩ đến tối hôm qua ba cứ như vậy mà hất tay bỏ đi, sáng sớm hôm nay còn ngắt điện thoại của anh, anh cảm thấy như mình đang ở bước đường cùng, ngày hôm qua vợ anh nói cũng không sai, anh chính là người đàn ông vô dụng, ngay cả vợ mình sinh con mà anh cũng không có tiền đóng viện phí.

Lúc này Vương Tĩnh Kỳ mới nhớ, kiếp trước cháu gái cô cũng bị sinh non, cũng nằm trong lồng kính hai ngày, sau đó bởi vì không có tiền nên đưa ra ngoài. Khi đó cô thương đứa bé, không muốn từ bỏ trị liệu, nhưng lại không có tiền, cho nên kể từ đó, cô liền đi theo bác sĩ để học cách chăm sóc chữa trị cho đứa bé, suốt mười tháng liền, hầu như không có ngày nào lơi lỏng việc theo dõi. Mặc dù cuối cùng đứa bé cũng được sống sót, nhưng khi trưởng thành thì đầu óc có chút chậm chạp. Bác sĩ nói đó là do lúc sinh bị thiếu dưỡng khí nên không có hoàn toàn chữa khỏi được.

Vương Tĩnh Kỳ nhìn điện thoại di động, hình như đời trước cháu gái cô không có sinh vào ngày này.

"Anh, anh à, đừng khóc nữa, không sao đâu, chuyện gì có thể dùng tiền để giải quyết đều là chuyện nhỏ, ba không có tiền, nhưng mà em có, bây giờ em đưa tiền qua cho anh ngay. Anh và chị dâu đang ở bệnh viện nào ?"

Lấy được địa chỉ cụ thể xong, cô lại an ủi anh cô một hồi lâu, sau đó mới cúp điện thoại.

"Sao vậy, chị dâu em sinh à?"

"Ừ, sinh hồi tối ngày hôm qua, sinh non, đứa bé bị đưa vào phòng dưỡng nhi, sáng nay bác sĩ thúc giục đóng tiền, mà anh em không có tiền." Vương Tĩnh Kỳ nói xong thở dài một hơi.

"Thở dài cái gì, không phải lúc nãy em còn nói chuyện gì có thể dùng tiền để giải quyết đều là chuyện nhỏ sao. Lát nữa em lấy thêm ít tiền cho anh em đi, chuyện gì có thể giúp chúng ta sẽ giúp đỡ hết mình." Chu Cẩn Du an ủi cô.

"Ừ, anh thật tốt." Vương Tĩnh Kỳ cảm động nhìn Chu Cẩn Du. Nói là đưa tiền cho anh mình, mà tiền gửi ngân hàng của cô không có bao nhiêu, đều là của Chu Cẩn Du.

"Được rồi, đừng có dài dòng nữa. Em cũng đừng nên đến bệnh viện, cái bụng em lớn như vậy anh không yên lòng, hay là lát nữa anh tiện đường đến bệnh viện một chuyến, đưa tiền cho anh em luôn." Đây mới là mục đích Chu Cẩn Du ngừng lại, anh chỉ là lo lắng cho vợ mình thôi.

"Vậy cũng được, anh cả đang cần rất gấp. Anh đem qua đó trước đi, em ở nhà nấu cháo, lát nữa em đem qua đó cho chị dâu sau." Vương Tĩnh Kỳ nghĩ ngày hôm qua chị dâu sinh, chắc hôm nay có thể ăn rồi. Ba thấy chị dâu sinh con gái, hẳn là không có cho mẹ đem cháo gà vô bệnh viện cho chị dâu. Cô rất hiểu rõ tính cách của người nhà mình.

Chu Cẩn Du không ngờ vợ anh vẫn còn muốn đi, anh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là nói: "Vậy được, anh đi đưa tiền trước, em đừng có gấp gáp, chừng nào nấu cháo xong rồi, em gọi điện thoại cho anh, anh kêu Tiểu Lý tới đón em đi." Nếu không ngăn cản được, vậy thì hạ hệ số nguy hiểm xuống mức thấp nhất.

"Ừ, cũng được." Vương Tĩnh Kỳ đồng ý.

Sau đó Chu Cẩn Du cầm sổ tiết kiệm của vợ đưa, kêu tài xế lái xe đến ngân hàng, rút 10 vạn, sau đó mới đi bệnh viện.

Chu Cẩn Du đến khoa phụ sản, hỏi thăm y tá một chút, biết được phòng bệnh  của Triệu Bình.

Triệu Bình không có ở phòng đơn, cho nên Chu Cẩn Du vào phòng bệnh, liền nhìn thấy có ba người nằm trên ba cái giường bệnh, Triệu Bình nằm ở cái giường gần cửa sổ, nhắm chặt hai mắt, gương mặt trắng bệch, bên cạnh không có ai.

Chu Cẩn Du nhỏ giọng hỏi thăm người nằm ở giường bên cạnh, mới biết Vương Tuấn Kỳ đang ở phòng dưỡng nhi nhìn đứa bé.

Chu Cẩn Du liền ra khỏi phòng bệnh, hỏi thăm y tá, rồi đi tìm Vương Tuấn Kỳ.

Lúc nhìn thấy Vương Tuấn Kỳ, anh ta đang mệt mỏi nhìn y tá cho đứa bé nằm trong lồng kính uống nước.

"Anh cả." Chu Cẩn Du rất tự nhiên kêu một tiếng anh cả.

"Cậu...cậu tới." Vương Tuấn Kỳ rất hồi hộp, không nghĩ là em rể tới, đừng nói em rể là thị trưởng thành phố, cho dù là người bình thường, đang trong hoàn cảnh vay tiền em gái, thấy em rể tới trong lòng cũng có chút sợ.

"Ừ, Tĩnh Kỳ đang ở nhà nấu cháo gà cho chị dâu, kêu em đem tiền qua đây cho anh trước, sợ bên này lỡ việc." Chu Cẩn Du nói xong đưa cái túi trong tay qua.

Tiền rất nhiều, dùng túi ny lon đựng mọi người sẽ chú ý, cho nên lúc ở ngân hàng, người ta trực tiếp cho một cái túi tài liệu để đựng.

Vương Tuấn Kỳ nhận lấy túi tài liệu, đứng trước mặt người ta mà mở ra xem thử cũng kỳ, nên anh chỉ nhỏ giọng bảo đảm: "Tiền này là anh mượn các em, về sau anh nhất định sẽ trả lại."

"Anh cả, chúng ta đều là người một nhà, không cần phải nói như vậy, anh chị gặp khó khăn, chúng em có điều kiện thì phải giúp chứ. Anh cứ dùng tạm số tiền này trước, nếu không đủ, anh cứ gọi điện thoại cho Tĩnh Kỳ để lấy thêm, chuyện trả tiền lại bây giờ đừng nhắc tới, để sau này hãy nói." Chu Cẩn Du cười nói.

Hai người lại nói mấy câu, Chu Cẩn Du tạm biệt rồi rời đi.

Vương Tuấn Kỳ nhìn bóng dáng em rể biến mất, lúc này mới lấy lại tinh thần, nói một tiếng với y tá, sau đó cầm túi tài liệu đi xuống lầu dưới để đóng viện phí.

Anh vừa đi vừa mở túi tài liệu ra, vừa nhìn bên trong, xém chút nữa ném cái túi đi mất.

Trời ơi, anh không ngờ nhiều như vậy.

Vội ôm chặt túi tài liệu, nhìn xung quanh một vòng, xác định không có ai chú ý tới anh, lúc này mới bước nhanh xuống lầu.

Sau đó anh đưa nguyên cái túi tài liệu cho nhân viên thu ngân, nhiều tiền như vậy, anh cầm cũng thấy sợ. Huống chi ở đây là bệnh viện, người đến người đi, anh cũng không có tâm trí đâu mà coi chừng số tiền này, cho nên cứ đóng hết cho bệnh viện cho an tâm.

Ở nhà họ Vương bên này, mẹ Vương đang ở trong phòng bếp vừa nấu cháo vừa khóc. Có lúc nhìn nồi cháo rồi hơi hốt hoảng một chút, cuối cùng cũng nấu cháo xong, làm cơm xong, hầu hạ ba Vương uống được chút rượu, lúc này mẹ Vương mới lấy hết dũng khí nói: "Ba thằng bé, Tiểu Bình sinh con ở bệnh viện tốn không ít tiền, mà hai đứa nó cũng không để dành được bao nhiêu, hay là lát nữa tôi đem cho bọn nó một ít?" Bà không dám nói thẳng là đưa tiền, tiền bạc trong nhà đều  nằm trong tay ba Vương, bà chỉ có thể hỏi xin ba Vương chút tiền.

Ba Vương liếc mắt nhìn một chút, lại cúi đầu ăn uống: "Bà có tiền thì đưa tụi nó đi, tôi không có, một cắt cũng không có."

"Nhưng, nhưng mà đứa bé còn nằm trong lồng kính, nếu mà không có tiền. . . . . ." Mẹ Vương nghĩ tới đứa cháu gái đáng thương của mình, nước mắt lại không cầm được rơi xuống.

"Hừ, con nhỏ đó mà bà coi trọng cái gì, không có tiền chữa thì thôi, tiền của tôi là để dành cho cháu đích tôn." Ba Vương nói xong cũng không thèm nhìn bà vợ dài dòng của mình nữa.

Mẹ Vương biết ba Vương không có ý định cho tiền, liền khổ sở ngồi trên bàn cơm khóc thút thít.

Ba Vương nghe bà khóc bực bội, ném đôi đũa quát lên: "Con mẹ nó khóc lóc cái gì, suốt ngày gây phiền phức, không có chuyện gì làm thì mau cút đi."

Mẹ Vương bị ông quát, sợ đến nỗi tiếng khóc cũng nghẹn trong cổ họng, không dám lên tiếng, vội vã vào trong phòng bếp, lấy hộp giữ nhiệt múc một hộp cháo, bỏ thêm mấy quả trứng gà chín, bỏ vào giỏ rồi mang đến bệnh viện cho con dâu và con trai ăn.

Vương Tĩnh Kỳ cũng vội vàng mang đồ ăn trưa đến cho anh cả và chị dâu. Bởi vì bụng cô cũng rất lớn rồi, sợ gặp nguy hiểm, nên Vương Tĩnh Kỳ trực tiếp kêu Lý Việt đi theo làm người hầu, lấy cháo và mấy đồ dùng mà cô đã chuẩn bị, túi lớn túi nhỏ xách tới   bệnh viện, còn Vương Tĩnh Kỳ chỉ cần phụ trách đi theo anh ta.

Lúc Vương Tĩnh Kỳ và Lý Việt vào phòng bệnh, Triệu Bình đã tỉnh rồi.

Vương Tĩnh Kỳ nhìn xung quanh, không thấy anh cả, chỉ có thể tiến lên  chào hỏi cùng chị dâu: "Chị dâu, chị tỉnh rồi sao, em đem cháo gà cho chị, vừa mới sinh xong ăn cái này rất bổ, chị ăn nhiều một chút, cho mau xuống sữa em bé bú."

Cô nói xong định mở hộp giữ nhiệt ra, lấy cháo cho chị dâu ăn.

"Cô cút ngay cho tôi, đừng có ở đây giả bộ mèo khóc chuột, bây giờ cô còn tới đây lấy lòng tôi làm gì, nếu không phải tại cô, tôi có thể sinh non sao, con gái tôi bây giờ sẽ nằm trong lồng kính sao?" Triệu Bình nhìn cô em chồng, ánh mắt đầy hận ý, nói tới nói lui cũng là nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải vừa mới sinh con xong, chị ta đã sớm đứng lên tát cho Vương Tĩnh Kỳ mấy bạt tai.

Mấy người khác trong phòng bệnh nghe Triệu Bình nói vậy, cũng dùng ánh mắt phòng bị nhìn Vương Tĩnh Kỳ, giống như cô là người phụ nữ ác độc lắm không bằng. Dĩ nhiên, trong suy nghĩ của bọn họ, Vương Tĩnh Kỳ đã nghiễm nhiên trở thành người như vậy.

Ánh mắt vốn là dịu dàng của Vương Tĩnh Kỳ vừa nghe chị dâu nói vậy liền lạnh như băng, mặc kệ là lý do vì sao chị ta nói như vậy, chỉ việc cô vác cái bụng bự tới bệnh viện mang cơm cho chị ta, thì chị ta cũng không nên nói như vậy rồi.

Cô dừng lại động tác trong tay, lạnh lùng nhìn người chị dâu với sắc mặt dữ tợn đang nằm trên giường: "Em thật sự không biết, ngày nào em cũng ở nhà, cũng nửa năm rồi không có gặp chị, làm sao có thể khiến chị sinh non được."

Lý Việt đã sớm ném hết đồ trong tay xuống đất, đứng sau lưng Vương Tĩnh Kỳ, giống như vệ sĩ sẵn sàng bảo vệ bà chủ.

Mà mấy người trong phòng nghe Vương Tĩnh Kỳ nói vậy, lại đầy nghi vấn nhìn về phía Triệu Bình, bộ dạng muốn biết chân tướng.

"Hừ, nếu không phải là tại cô không chịu giúp một tay, trong nhà làm sao có thể xảy ra nhiều chuyện như vậy." Mặc dù Triệu Bình tức giận, nhưng cũng chưa tới trình độ mất lý trí, chị ta còn biết chuyện bị bắt vào đồn cảnh sát quá mất mặt, không thể nói ra trước mặt người khác được.

"Nếu không phải tâm địa cô xấu xa, thì anh cô cũng đâu có cố chấp đòi làm cái gì play play với cô, nếu không phải vì chuyện này, thì hai chúng tôi đâu có gây gổ, tôi cũng đâu có bị động thai?"

Lúc này Vương Tĩnh Kỳ mới biết, vì sao chị dâu lại bị động thai, nguyên nhân không giống với kiếp trước, nhưng kết quả thì giống nhau.


Đã sửa bởi Vidia lúc 11.06.2018, 09:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vidia về bài viết trên: Candy Kid, For3v3r, Hana93, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Nguyên Lý, chú mèo của gió, conmeongoc44, hh09, longhaibien, qh2qa06, sxu, ttatuyet, yuriashakira, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: caocaovuvu, cat_catt, ducklovely1106, khuyendoan87, taodechcan và 503 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.