Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu

 
Có bài mới 31.12.2015, 02:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 9665 lần
Điểm: 12.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [62/71] - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: tử đinh hương (DĐLQĐ)

Chương 64:

Sau hai tháng, tôi gần như vượt qua trong những ngày choáng váng bi thảm, có phải tôi không bị bệnh hay không, lại thề yêu cầu khóa học này, đều do tôi tham tiền gây họa.

Bây giờ mỗi ngày tôi đều phải đối mặt với kính hiển vi làm người tôi buồn nôn, còn có thể nhìn thấy kim cương mà bao nhiêu người đều muốn có, nhưng bây giờ, ở trong mắt của tôi, tuyệt đối không cảm thấy nó xinh đẹp, mà là chói mắt, sáng chói làm hai mắt tôi bốc lên kim hoa, về đến nhà còn kim hoa lòe lòe.

Cái gì gọi là tự mình gây nghiệt, không thể sống, tôi váng đầu, Lương Văn Thông cũng lạ, tôi vừa nói như vậy, anh lại tưởng thật, để cho tôi tới đây học chương trình nhàm chán, ghê tởm, hoa mắt, ở ngoài, tôi còn phải cõng một đống lớn thuật ngữ chuyên nghiệp, tỉ số khúc xạ cái gì, đây lại không phải sở trường của tôi, cuộc sống này quá khổ, lại không dám kể khổ với người khác, không thể làm gì khác hơn là cắn răng nuốt xuống bụng.

Khóa học khô khan mà bận rộn, làm tôi hoàn toàn không có thời gian xem email của tôi, hơn nữa đi học tôi cũng không dùng điện thoại, hiện tại tôi và anh ngăn cách nửa ngày, dinendian.lơqid]on mỗi ngày đến buổi tối, vậy còn cần gì phải uống thuốc ngủ, tôi vừa ngã xuống giường liền ngáy o o, không biết thuốc đã sớm bị tôi vung ở chỗ nào rồi.

Hôm nay đầu óc choáng váng về đến nhà, cơm cũng lười ăn liền nằm ở trên giường tiến vào mộng đẹp.

Ai phiền như vậy chứ, muốn ngủ một giấc ngon cũng không được, đây là phản ứng đầu tiên khi tôi nghe chuông điện thoại, đưa tay sờ sờ, không có điện thoại di động, tất nhiên ý thức được là điện thọai bàn trong phòng tôi kêu reng reng.

Cầm ống nghe lên, vừa định nói say hello, thì tôi nghe thấy giọng nói của ba tôi vang lên.

"Con gái, con không có việc gì chứ?" Giọng nói của ba rất vội.

"Con không có chuyện gì, tất cả đều rất tốt, chỉ có bài tập có chút bận."

"Vậy con cũng không nhớ gửi cái tin nhắn cho Văn Thông, con lại không để cho cậu ấy gọi điện cho con, cậu ấy gửi email, tin nhắn cho con, con đều không trả lời, chuyện gì xảy ra vậy?"

"Nguy rồi, con quên, điện thoại di động vốn cũng không mở. Càng không có mạng." Tôi chột dạ nói.

"Con đó, cũng sắp giày vò chết cậu ấy rồi, hôm nay cậu ấy như thiêu như đốt  đi đến nhà chúng ta, làm ba và mẹ con ddeuf giật mình, người gầy trông thấy."

". . . . . ."

"Nhanh chóng gọi cho Văn Thông một cú điện thoại đi, cấu ấy rất lo lắng cho con."

"Được ạ."

Lấy điện thoại di động của tôi từ trong túi xách, mở ra xem, bên trong đều bị tin nhắn của Văn Thông chiếm hết, tôi xem một cái lại một cái, bên trong đều là ân cần, nhìn đến một cái cuối cùng, tôi thật sự hơi đau lòng.

"Bảo bối, rốt cuộc em thế nào? Anh rất lo lắng cho em."

Mới vừa cầm điện thoại lên gọi cho anh, có người gõ cửa, khi mở cửa, tôi liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường một cái, trời ạ, cũng sắp một giờ, là một giờ trưa, tôi lại ngủ nhiều như vậy.

Mở cửa thì thấy anh Văn Trí, chị dâu Mẫn Di và Tiểu Bính Bính, dáng vẻ của họ đều rất khẩn trương, mà tôi lại bị trường họp như vậy dọa ngây người.

"Joyce, em không có việc gì chứ, hôm nay nhận điện thoại của Văn Thông , còn tưởng rằng em đã xảy ra chuyện gì nữa, nên vội vàng tới xem một chút." Chị dâu Mẫn Di quan tâm nói.

"Em không có chuyện gì, thật xin lỗi, em bận quá nên quên liên lạc với anh ấy."

"Không có việc gì là tốt rồi." Anh trai Văn Trí thở phào nhẹ nhõm thật sâu.

"Thật sự xin lỗi, để mọi người lo lắng rồi." Tôi còn nói.

Vốn là muốn mời họ tiến vào phòng ngồi, nhưng anh trai Văn Trí nhìn thấy bộ dạng tôi còn buồn ngủ, thì biết chắc tôi chưa ăn cơm, liền bị kéo ra ngoài, cùng nhau ăn chung một bữa trưaa phong phú với họ, vào lúc chia tay, Bính Bính lôi kéo tay của tôi, hiện tại chúng tôi đã là bạn tốt, cậu bé cũng có thể tiếp nhận chuyện tôi và chú nhỏ của cậu ở chung với nhau.

"Chị, có phải chị rất nhớ chú nhỏ của em đúng không?" Điều duy nhất không sao sửa được, đó là cậu bé vẫn luôn goki tôi là chị.

"Đúng vậy, nhớ chết đi được, cũng không dám nghe giọng nói của anh ấy."

"Những thứ này đưa cho chị, là những thứ mà em cất giữ trong thời gian qua." Bính Bính lấy ra một sấp tài liệu từ trong ba lô của cậu bé.

"Đây là cái gì vậy?" Tôi tò mò hỏi.

"Chị trở về xem đi." Cậu bé giống như một tiểu đại nhân (đại nhân ở đây chỉ quan lớn), nghiêm túc nói.

Tôi bị dáng vẻ nghiêm túc của Bính Bính dẫn dụ, vừa vào cửa phòng liền không kịp chờ đợi mở túi tài liệu ra, bên trong là một quyển tạp chí thương mại châu Á, tôi hơi mơ hò, sao người bạn nhỏ này lại xem loại tạp chí đây? Cẩn thận liếc nhìn tựa đề tạp chí. Nhìn một chút, tôi tròn to hai mắt, bởi vì tôi thấy được Thomas Leung, (Đây vốn là tạp chí Anh văn), nhanh chóng lật tới trang kia, đôi mắt của tôi mở càng lớn, miệng cũng trở thành hình 0.

Cho nên nơi này có hình Văn Thông , thật to, nhìn qua không phải là bị chụp ảnh, hẳn là chụp ở khoảng cách gần ngay chính diện, đầu óc của tôi tê cứng, dừng chốc lát, bắt đầu cẩn thận xem báo, rốt cuộc nhìn đến chuyện tôi phải biết.

Phóng viên:

"Lương tiên sinh, thật sự rất vinh hạnh khi có được sự đồng ý của anh, để cho chúng tôi chụp được tấm hình của quý báo này, bởi vì chúng tôi cũng biết cho tới bây giờ anh sẽ không lưu lại bất kì bóng dáng của anh ở trên truyền thông.

Thomas Leung

"Bởi vì tôi muốn cho một người đang ở phương xa, có thể gặp người của tôi nhìn thấy tôi ."

Văn Thông dùng giọng nói vui đùa để trả lời phóng viên, mặc dù sau đó phóng viên cũng hỏi đến người kia là ai, Văn Thông  cũng không trả lời rõ ràng.

Đôi mắt của tôi không có biện pháp dời khỏi hình này, khuôn mặt đẹp trai quá mức, ánh mắt thâm tình, nhìn nhìn, thân thể tôi bắt đầu ra mồ hôi, tại sao anh có thể để cho khuôn mặt đẹp mắt của anh đăng lên trên tạp chí như vậy, vậy không phải rất nguy hiểm sao, nhất định sẽ có rất nhiều em gái si mê anh, tôi càng nghĩ càng lo lắng, không được, tôi muốn lên Internet tra một chút, nhìn xem có còn tin tức khác liên quan đến anh hay không.

Gõ ra tên tuổi Văn Thông ở trên Google, trong thời gian ngắn thì xuất hiện rất nhiều tin tức liên quan đến anh, đều là tạp chí báo viết, tôi lại phát hiện vùng đất mới, vậy mà còn có video về anh.

Đây là một cuộc phỏng vấn của CNN AISA với anh, nhìn ngày hẳn là ngày hôm kia, đợi máy vi tính trở lại bình thường, sau đó tôi lẳng lặng xem xong, phát hiện mình đã rơi nước mắt đầy mặt.

Cuộc phỏng vấn này và tạp chí chí kia rõ ràng khác nhau, hình trên tạp chí là Văn Thông  đang ngồi, hơn nữa cả bài báo cũng không đề cập đến anh bất tiện. Mà trong phỏng vấn này nhìn thấy Văn Thông chống gậy đi vào ống kính, llại chậm rãi ngồi xuống. dinendian.lơqid]on Rõ ràng Văn Thông  lộ vẻ gầy, (tôi làm quảng cáo, biết khi người đang trên ống kính có thể có vẻ mập hơn chút so với người thật) nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy rõ ràng anh gầy gò. Lòng tôi đau nhói. Hơn nữa khi tôi nghe được câu này thì lòng tôi bị rung động.

Khi người chủ trì hỏi anh nguyên nhân gì khiến cho anh đồng ý tiếp nhận phỏng vấn, hơn nữa còn yêu cầu họ quay dáng vẻ anh đi bộ, để rất nhiều người biết bản thân bất tiện vậy?

Tôi thấy Văn Thông  dừng lại một chút, sau đó cũng rất bình tĩnh nói: "Kể từ sau khi bị thương, cũng chưa từng xuất hiện ở trong trường hợp công cộng nào, thật ra thì tôi còn có khúc mắc nghiêm trọng, nhưng từ sau khi biết vị hôn thê của tôi, là cô ấy thay dổi tôi, để cho tôi chính thức đi ra từ trong bóng ma tàn tật. Cô ấy là thên sứ trong sinh mệnh của tôi. . ."

Những nội dung phỏng vấn khác tôi đều không nhớ được, hiện tại nguyện vọng duy nhất chính là có thể lập tức thấy được người tôi yêu, nói cho anh biết, anh cũng là thiên sứ trong sinh mệnh của tôi, hơn nữa anh cũng dẫn dắt tôi, cởi bỏ khúc mắc, biết phương hướng của mình.

Nhưng vào lúc này trong phòng tôi giống như vang lên ca khúc Yêu tha thiết, cũng là lời tôi muốn nói cho Văn Thông  nghe.

For all those times you stood by me

For all the truth that you made me see

For all the joy you brought to my life

For all the wrong that you made right

For every dream you made come true

For all the love I found in you

I'll be forever thankful baby

You're the one who held me up

Never let me fall

You're the one who saw me through , through it all

Đưa tay cầm điện thoại lên, nhấn dãy số của Văn Thông .

Tiếng chuông vẫn vang, thật lâu cũng không ai trả lời, ngay khi tôi muốn để điện thọa xuống thì tôi nghe đượcc giọng nói của đôi phương.

"Hello, Thomas speaking." Giọng nói của anh rõ ràng cho thấy đang ngủ, xem đồng hồ một chút, Oh, my God, bây giờ chỗ của anh là ba giờ rưỡi sáng.

"Tinh Tinh, là em." Tôi nghẹn ngào nói. dinendian.lơqid]on ( tôi còn là người mít ướt, mặc dù tôi đồng ý với mọi người cố gắng ít khóc, tôi lại làm trái với lời hứa rồi)

". . . . . ."

Tiếng hát vẫn hát.

(You were my strength when I was weak

You were my voice when I couldn't speak

You were my eyes when I couldn't see

You saw the best there was in me

Lifted me up when I couldn't reach

You gave me faith 'coz you believed

I'm everything I am.

Because you loved me)

"Anh đang nghe sao Tinh Tinh?"

"Anh ở đây, bảo bối, em đừng khóc, có phải khó chịu chỗ nào hay không?" Giọng nói dịu dàng của Văn Thông  lại xuất hiện, rõ ràng không có buồn ngủ.

"Không có, không có chỗ nào khó chịu, em chỉ rất nhớ anh, vô cùng nhớ, em muốn lập tức nhìn thấy anh. Lập tức." Lời nói của tôi bắt đầu không mạch lạc, nói lặp đi lạp lại.

". . . . . ."

"Lương Văn Thông , anh không thể ném một mình em ở nơi này, chồng ơi, em muốn gặp anh."

"Em chờ anh."

"Ừ, anh phải nhanh tới đây."

"Được, anh hiểu rồi."

Giọng khẳng định của Văn Thông đã ổn định tâm tình của tôi.

Trong căn phòng yên tĩnh vẫn quanh quẩn ca khúc Yêu tha thiết, tiếng lòng tôi . . .

Anh cho em cánh để cho em có thể bay lượn

Anh nâng tay củaa em để cho em chạm tới bầu trời.

Em mât đi niềm tin của em, mà anh lại giúp em tìm trở về

. . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, Collinrose, Hạ Tử Tuyết, Nguyễn Thanh Lê, TieuKhang, anhxu, diep diep, meomeo1993, rinnina
     
Có bài mới 01.01.2016, 00:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5682
Được thanks: 8087 lần
Điểm: 1.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [62/71] - Điểm: 1
Chúc team Tiêu Khang năm mới đầy may mắn và niềm vui


Tập tin gởi kèm:
...a-y-nghia-nhat-5.png
...a-y-nghia-nhat-5.png [ 428.4 KiB | Đã xem 8456 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bích Trâm về bài viết trên: TieuKhang
     
Có bài mới 02.01.2016, 02:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 9665 lần
Điểm: 12.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [62/71] - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Editor: tử đinh hương (DĐLQĐ)

Chương 65:

Để điện thoại xuống, mình lại bắt đầu nhìn chuông đồng hồ quả lắc treo trên tường phe phẩy, nghe âm thanh có tiết tấu, trong đầu suy nghĩ Văn Thông có thể bay đến bên cạnh tôi vào giờ gì đây? Tôi mong ngóng anh đến, hôm nay hình như là một ngày vội vàng nhất từ khi tôi và Văn Thông yêu nhau tới nay, cảm thấy mỗi một chỗ trên toàn thân đều mong mỏi được anh bao vây. Nhưng bây giờ khẳng định không thể nào, bởi vì chỗ anh là rạng sáng.

Điều duy nhất có thể hóa giải tâm tình vội vàng của tôi chính là quyển tạp chí của Bính Bính, hiện tại tôi mới phát hiện ra mình kì cục như thế, trong căn phòng của tôi chỉ có một tấm hình tôi và Văn Thông chụp chung ở dưới chân Trường Thành, nó do Văn Thông đặt trong vali hành lý của tôi ở trước khi tôi rời đi, nhìn tấm hình này, xa nhau không tới mấy tháng, nhưng tôi có thể thấy rõ ràng thần thái của Văn Thông có khác biệt. Tấm ở trường thành này, chúng tôi dựa vào tường, cánh tay Văn Thông khoác lên trên vai của tôi, di@en*dyan(lee^qu.donnn)  ôm chặt tôi, mà đôi tay tôi ôm hông của anh, mặt của chúng tôi dính ở một nơi, nhớ khi chụp tấm hình này, Văn Thông phải hơi cúi người xuống, còn tôi nhón chân lên, người khác giành chụp, bởi vì Văn Thông không có biện pháp duy trì tư thế này trong thời gian quá dài, nhưng ở trong tấm hình này, chúng tôi đều cười rực rỡ như vậy, không có phiền não, mà hình trên tạp chí, mặc dù do nhiếp ảnh gia chụp, nhưng trong thần thái của Văn Thông, tôi có thể tìm ra anh đang lo lắng cái gì rất nhanh, là tôi sao?

Nhìn trong hình, nội tâm tôi nghiêm nghị khiển trách hành động trong một năm của tôi, chỉ biết nhận lấy tình yêu và sự chăm sóc không ngừng nghỉ của anh, mà tôi làm gì cho anh đây, lui vạn bước, đây đều là độc quyền của con gái trong tình yêu, thế nhưng khi tôi hiểu biết rõ anh là ân nhân cứu mạng của tôi, trong đầu tôi đều nghĩ tới cảm nhận của mình, cũng chưa từng thông cảm cho Văn Thông, mang đến cho anh nhiều phiền não như vậy. . . .

Tôi từng thật sự suy nghĩ yêu anh thế nào sao? Dùng tâm để yêu.

Ở bên trong hối hận, ôm hình Văn Thông và quần áo ở trên giường chìm vào giấc ngủ, hiện tại Văn Thông thật sự không cần lo lắng vấn đề tôi uống thuốc ngủ nữa, bởi vì tôi nghĩ bây giờ mình gặp phải chuyện lớn gì, cũng sẽ không để cho tôi thao thức. Trừ bài tập khiến cho tôi phiền lòng, hiện tại về cơ bản tôi trải qua cuộc sống chăn nuôi khoa học, trên khuôn mặt đã có thịt  mà Văn Thông thích, nếu như hiện tại Văn Thông nhìn thấy tôi, anh nhất định sẽ rất vui vẻ, tôi cũng không làm anh thất vọng.

***

Khi tôi mở mắt lần nữa, ánh mặt trời mãnh liệt đã xuyên qua căn phòng nhỏ cả tôi, duỗi người ở trên giường, thì nghe được bụng của tôi kêu ục ục, cuộc sống của heo lại bắt đầu, tỉnh thì ăn, đây chính là sinh hoạt bình thường trong ngày Chủ nhật ở Mĩ của tôi.

Xem đồng hồ một chút, đã là mười hai giờ trưa, bước nhanh vào toilet, làm mình gọn gàng bằng tốc độ nhanh nhất, rồi cầm túi của tôi lên lưng,  bỏ tạp chí có hình Văn Thông vào, bỏ chạy xuống lầu, mở Volkswagen Beetle tôi mới mua ra rồi chạy như bay đến Mall cách tôi gần nhất để lấp no bụng bụng của tôi.

Lúc ngồi vững vàng ở nhà hàng, ăn một chút, tôi lấy điện thoại di động ra bấm số của Văn Thông, nghe thấy nhắc nhở điện thoại di động tắt máy, khóe miệng của tôi cong lên, mắt cũng nhỏ đi, nghĩ chắc chắn anh đang trên máy bay, bởi vì tôi không ở bên cạnh anh, di@en*dyan(lee^qu.donnn)  nên bình thường điện thoại di động của anh sẽ không tắt máy, muốn gọi một cú điện thoại cho ba xác nhận, vừa chuẩn bị ấn xuống thì bỗng nhiên dừng tay lại, tôi điên rồi, hiện tại bên Hongkong đã là mười hai giờ khuya, họ cũng lớn tuổi như vậy, tôi không thể giày vò hết Văn Thông lại giày vò họ, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy mình thật sự đáng sợ.

Sau khi ăn cơm xong, tôi lại chạy đến siêu thị, đi mua đồ ăn tôi cần trong một tuần lễ, hôm nay trong siêu thị có rất nhiều người, hơn nữa có rất nhiều đứa trẻ, chạy tới chạy lui ở bên trong, cực kỳ ồn ào, đẩy xe đi chậm để láy thứ mà tôi cần sau đó đi xếp hàng trả tiền, ngay khi vừa tới lượt của tôi, cảm thấy túi đeo ở lưng chấn động, nhưng mọi người đều biết tình trạng túi xách của tôi là gì, muốn tìm được điện thoại vẫn là một chuyện vô cùng khó khăn, huống chi tôi lại không muốn mọi người nhìn thấy bộ dạng tôi nhếch nhác tìm gì đó, nghĩ vậy nên tôi không để ý tới nó, chờ tôi trả tiền rồi nói, nếu ai thật sự tìm tôi thì người đó nhất định sẽ gọi điện thoại lại cho tôi.

Cầm bọc lớn, bọc nhỏ trong tay đi về phía bãi đậu xe, lúc đi tới bên cạnh xe của tôi, không biết tim của tôi bị sao, giống như nhảy lỡ một nhịp, cũng ngay lúc đó, túi đeo lưng sau lưng bắt đầu rung lên, sau đó vang lên tiếng chuông.

Theo tiếng chuông tôi bỏ đồ trên tay xuống, túm balo của mình, lại theo lệ thường tôi đổ tất cả mọi thứ trong túi xách xuống đất, nhanh chóng tìm được điện thoại còn rung trong đồ vật lẫn lộn, nhấn phím trả lời.

"Bảo bối. ."

Nghe được hai chữ này đã khiến tôi vui vẻ nhảy nhót, vui vẻ cầm điện thoại bắt đầu đi qua đi lại ở bên cạnh xe của tôi, khi phát hiện hành động kì lạ của mình làm người đi đường liếc nhìn thì vội vàng ngồi xổm xuống nhét những vật phẩm ngổn ngang kia vào trong túi, dùng bả vai kẹp điện thoại.

"Bảo bối, em đang ở đâu vậy, vừa điện thoại cho em, em lại không nghe."

"Em đang mua đồ ở siêu thị, không tìm được điện thoại di động của em." Tôi ngượng ngùng nói."Anh đang ở đâu vậy?" Tôi lại bổ sung thêm một câu.

"Anh đang ở cửa nhà trọ của em đấy."

Một tiếng thét lên khiến cho chính mình lại trở thành tiêu điểm, không cần quản nhiều như vậy nữa, vội vã nói: "Chồng à, anh chờ em, rất nhanh, em sẽ đến nhà nhanh thôi."

Vội vàng cắt đứt điện thoại, ném toàn bộ bọc lớn, bọc nhỏ trên đất tới chỗ ngồi phía sau, nhanh chóng khởi động xe, tôi dùng phương thức đua xe mà từ trước đến giờ đều rất tự hào chạy gấp về phía nhà trọ.

Chưa tới mười phút, tôi đã dừng ở bên đường của nhà trọ, xuống xe bắt đầu nhìn xung quanh, tìm bóng dáng của Văn Thông, tại sao không có đây? Lấy điện thoại ra vừa muốn gọi, di@en*dyan(lee^qu.donnn)  rốt cuộc tôi thấy được Văn Thông đi ra từ trong cửa hàng nhỏ đối diện nhà trọ, xa cách hai tháng, nhìn anh lần nữa, lại bị kinh ngạc trước vẻ đẹp của anh, sững sờ đứng tại chỗ.

Anh vẫn rực rỡ chói mắt như vậy, thân thể cao lớn, anh mặc áo khoác màu đen, tháng mười một Newyork đã rất lạnh, cổ của áo khoác dựng lên. Bởi vì hôm nay ánh mặt trời chói mắt, anh còn mang một cái kính mắt màu cà phê, mặc dù còn là bốn cái chân, nhưng anh vẫn là bạch mã hoàng tử trong mơ của tôi.

Tôi bắt đầu bước nhanh hơn đi về phía anh quá khứ, đang ở chúng tôi cự ly càng ngày càng trở nên gần thời điểm, chuyện xảy ra. Tôi há miệng ra, nhưng không có kêu thành tiếng âm.

Chúng tôi cách nhau phố nhỏ là dùng điểm sườn dốc , khi Văn Thông chống gậy đi xuống muốn xuyên qua nó, có một bé trai mười mấy tuổi đi ván trượt nhanh chóng vọt tới phía anh, nhìn bọn họ đụng vào nhau, Văn Thông không có cách nào tự vệ nên té xuống, bé trai kia cũng ngã xuống theo, hình như cánh tay khuỷu tay của cậu đè mạnh ở trên bụng của Văn Thông, tôi thấy thân thể Văn Thông run một cái, lúc này tôi cũng chạy tới bên người Văn Thông, lo lắng kiểm tra thân thể của anh.

Văn Thông chống mình ngồi dậy, an ủi bé  trai bởi vì khẩn trương mà còn đứng nguyên tại chỗ, sau khi để cho cậu bé đi trước, khi thấy Văn Thông lấy tay đè ở trên bụng trái, di@en*dyan(lee^qu.donnn)  tim tôi nhảy thình thịch dồn dập, run rẩy lấy tay nâng mặt của anh lên, tôi biết rõ xảy ra chuyện rồi, sắc mặt của anh trắng bệch, trên trán đã toát ra mồ hôi hột.

"Tinh Tinh, anh làm sao vậy, đừng làm em sợ, anh khó chịu chỗ nào?" Tôi run rẩy hỏi, lấy tay sờ khắp nơi ở trên người anh.

"Đừng lo lắng, bảo bối, nhưng mà anh lại nghĩ tới anh không đứng dậy nổi, phải đi bệnh viện." Văn Thông lôi kéo tay của tôi, dùng sức cầm, nhưng lực độ này kém xa trước.

Tôi gọi điện thoại cấp cứu, bản thân cũng ngồi dưới đất, để Văn Thông dựa vào tôi, sắc mặt của anh vẫn tái nhợt như thế, ngay cả đôi môi anh cũng bắt đầu thay đổi thành không có huyết sắc, di@en*dyan(lee^qu.donnn)  lúc này tôi đã không tìm được bất kỳ lời nói nào, chỉ biết dùng sức ôm tôi hoàng tử của tôi ở trong ngực mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, Collinrose, Hạ Tử Tuyết, NguyenMinhHuyen, Nguyễn Thanh Lê, TieuKhang, anhxu, diep diep, rinnina
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

15 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34



Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 531 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 504 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 479 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 226 điểm để mua Teddy ôm bé
Lily_Carlos: cái đó là chống copy nhé, bạn bỏ tích ở ô chống copy bài viết nếu không thích bị hiện ảnh
Meolun: À hôm qua mình thấy bộ truyện mình đang viết tự nhiên bị biến thành nội dung ảnh nhưng mình đã tìm cách sửa lại, nên chỉ muốn hỏi là tại sao bị như vậy thôi ạ
Konami1992: truyện thanh xuân vườn trường, trùng sinh nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.