Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Duyên tình một đêm - Đậu Toa

 
Có bài mới 05.08.2015, 02:53
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Cổ Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Cổ Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15873 lần
Điểm: 11.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên tình một đêm - Đậu Toa - Điểm: 11

Chương 9

Phần này mình chém. Mong các bạn đừng ném đá mình nhé.

Chương 9.1:

"Ngụy, ba anh không bị bệnh tim chứ?" Cổ Tinh Nhã lười biếng nằm dài trong bồn tắm. Chắc là không bị rồi. Nếu không ông đã bị hai người bọn họ làm cho vỡ tim chết mất.

"Sao tự nhiên em lại hỏi đến chuyện này?" Dựa vào thành bồn tắm, hai tay ôm chặt cô, Trọng Suất Ngụy tỏ vẻ không cần hỏi.

Đương nhiên là sợ ông bị cô làm cho tức chết rồi. Nhưng cô không muốn anh biết. "không a! Chỉ là thuận miệng hỏi thôi."

"Có thời gian quan tâm ông ấy không bằng quan tâm chính mình đi." Anh nhìn cô như thợ săn nhìn con mồi vậy.

"Vì sao?" Cổ Tinh Nhã nghi hoặc hỏi.

"Em quên đã hứa gì với anh à?" ẩn giấu vẻ tức giận, lại lộ ra vẻ hấp dẫn trí mạng.

Ách. . . . . . cô thật sự đã quên, nếu anh không nhắc lại. Nhưng cô không thể để anh biết được, bằng không. . . . . . Nghĩ đến đây, cô không khỏi rét run.

"Em. . . . . . em nhớ mà. . . . . ." Chỉ là vừa mới nhớ thôi.

"Là sao? Vậy là tốt rồi, anh đây sẽ không khách khí nữa!"

Lời nói vừa dứt, hai bàn tay Trọng Suất Nghụy nhanh chóng hoạt động. Từ đằng sau, một tay anh di chuyển từ eo lên ôm trọn lấy bầu ngực cao vút, tay còn lại nhanh chóng lần xuống dưới, thăm dò vào trong hoa huyệt.

"A!" cô kinh hỉ thở gấp.

Trọng Suất Ngụy cúi thấp đầu hôn lên đôi môi hồng mềm mại. Nhân lúc cô còn đang chưa kịp thích ứng, lưỡi anh đã đi vào miệng cô, cùng lưỡi cô quấn quýt qua lại. (cover: hiệt thủ cô trong miệng mật dịch)

Sau một hồi triền miên, hai người mới tạm thời tách nhau ra, cùng nhau thở dốc. Anh khẽ nói nhỏ vào tai cô: "Anh muốn nghe em nói muốn anh. Anh rất muốn biết em muốn anh đến thế nào. Được không Nhã nhi?"

"không. . . . . . không. . . . . ." Cổ Tinh Nhã thở dốc.

Sao anh lại nói chuyện làm người ta thẹn thùng như vậy chứ? Hai má cô ửng hồng, e thẹn giấu mặt vào ngực anh.

Nhìn người con gái mình yêu thương nằm trong lòng mình e thẹn ngượng ngùng, nơi nào đó chưa được giải phóng lại bừng bừng trỗi dậy.

"nói đi! Anh muốn nghe tiếng em êm ái cầu anh cho em." Anh tà nịnh nhắc lại yêu cầu của mình.

Hai ngón tay đang khuấy đảo trong hoa huyệt đột nhiên rút ra làm cho Cổ Tinh Nhã nhất thời cảm thấy trống rỗng. Anh giơ ngón tay vừa rút ra khỏi hoa huyệt, trên đó vẫn còn dính đầy mật hoa, chuyển lên ngực cô, ngón tay xoay vòng trên đó.

"không. . . . . . không cần. . . . . ."

Tuyệt đối không thể để Trọng Suất Ngụy muốn làm gì thì làm. Nếu không, với lòng tham không đáy của anh, cô nhất định sẽ không sống sót qua đêm nay. Cổ Tinh Nhã vừa thở dốc vừa nghĩ.

"Nhã nhi! Đừng để anh phải ép em." Anh nhắc nhở.

"Anh muốn đánh em sao, không dễ đâu." cô biết anh sẽ không đánh cô, mà cô cũng không thể ra tay với anh được.

"Nhã nhi! Em vẫn không hiểu anh sao?" Anh nhìn cô lộ rõ ý không bằng lòng làm cô cảm thấy hoang mang."Nhưng không sao. Anh sẽ từ từ dậy dỗ em thật tốt."

nói xong, Trọng Suất Ngụy mạnh mẽ kéo cô đứng dậy, ôm lấy cô đi ra khỏi phòng tắm.

"Anh. . . . . . Anh định làm gì?"

Thấy anh bế mình đi vào phòng thay quần áo, ánh mắt gian tà, Cổ Tinh Nhã không khỏi lo lắng hỏi.

Trọng Suất Ngụy ôm cô đi vào phòng thay quần áo, đến trước tấm gương lớn trong phòng liền dừng lại. Anh kéo tấm vài đỏ trải xuống trước gương rồi đặt cô nằm lên đó.

"Hôm nay anh hạ quyết tâm, nhất định phải đạt tới mục đích mới được!"

Ánh nắng buổi hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, chiếu lên hai thân hình đang quấn chặt lấy nhau, vô cùng thân mật dây dưa.

Trọng Suất Ngụy trằn trọc hôn lên đôi môi mềm mại của Cổ Tinh Nhã. Lưỡi anh lùa vào khoang miệng cô khám phá hương vị ngọt ngào trong đó. Hai bàn tay cũng không rảnh rỗi vốt ve cơ thể với những đường cong tinh tế.

Anh hôn dần xuống dưới, đến xương quai xanh nhỏ nhắn dưới chiếc cổ trắng nõn. Nụ hôn thấp xuống nữa cho đến khi chạm đến nụ hoa xinh đẹp đang dựng đứng như chào đón anh. thật nhẹ nhàng, anh ngậm lấy nụ hoa liếm mút.

“A………” Cổ Tinh nhã khẽ kêu lên một tiếng, thân hình không tự chủ mà uốn cong lên.

Nghe tiếng kêu của cô, Trọng Suất Ngụy như được tiếp thêm xuân dược, càng ra sức mút liếm nhiều hơn. một bàn tay nhanh chóng đi xuống dưới, đưa một ngón tay thăm dò vào hoa huyệt đã sớm ướt đẫm mật hoa, nhanh chóng luật động.

“A…….Ngụy…… không cần”.

Cổ Tinh Nhã thất thanh kêu lên. Khoái cảm dồn dập khiến cô cảm thấy choáng váng.

“Hãy nói muốn anh, nói muốn anh đi!”

“không…….” Cổ Tinh Nhã lắc đầu từ chối.

không bằng lòng với câu trả lời của cô, Trọng Suất Ngụy liền đưa thêm một ngón tay nữa vào trong. Hai ngón tay trong hoa huyệt cùng nhau chơi đùa.

“A………Ưm………” Khoái cảm dồn dập đánh đến khiến Cổ Tinh Nhã hét lên sung sướng!

Thấy biểu hiện thỏa mãn của Cổ Tinh Nhã, Trọng Suất Ngụy cười gian nhanh chóng rút tay ra khỏi hoa huyệt. Mật hoa cũng theo đó tràn ra thấm ướt tấm vải đỏ bên dưới.

“ Đừng…….” Hoa huyệt đang được lấp đầy bỗng dưng trống rỗng.

“nói muốn anh. Muốn anh cho em!”

“Em muốn……..Cho em……..đi”

không cần cô phải chờ đợi lâu, phân thân cứng rắn nhanh chóng đâm thẳng vào hoa huyệt đã ướt đẫm của cô. Hai người cùng thở ra thật mạnh. Sau đó anh nhanh chóng luật động. Mỗi lần đâm vào đều dùng hết sức, đâm vào thật sâu.

Trong phòng thay quần áo, trước tấm gương lớn, hai thân hình đưng đưa theo bản nhạc tình yêu nguyên thủy nhất. Mùi hương hoan ái lan tỏa trong không khí hòa quện với thanh âm rên rỉ cùng thở dốc đưa hai người lên thiên đường.

Chương 9.2:

Nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh thỏa mãn,Cổ Tinh Nhã chỉ có thể vô lực trừng anh.

"Thế nào rồi? Mệt hả?" Trọng Suất Ngụy tỏ vẻ ôn nhu nhưng lại mang ý xấu.

Hỏi thừa! Lườm anh một cái, Cổ Tinh Nhã đã mệt đến không buồn trả lời.

Người đàn ông này không hổ là một thương nhân thành đạt. Cả chiều anh kiên trì nhẫn nại chịu ủy khuất, chỉ vì muốn cô hoàn toàn khuất phục anh. không những thế, anh còn làm cô không điều khiển được bản thân, dùng đủ mọi tư thế ép cô phải đau khổ cầu xin anh thỏa mãn mình.

Tóm lại, lần này cô nhượng anh đồng nghĩa với việc cô thua anh cả đời, hừ! Còn gì danh tiếng của cô nữa chứ!"không mệt nếu, kia. . . . . ." Bàn tay anh không an phận vuốt ve trên lưng cô, dục vọng lại phục hồi xu thế.

"Trọng Suất Ngụy, đừng có làm loạn!" cô cắn răng nhịn đau dịch chuyển thân mình, tránh bàn tay anh không an phận làm càn.

Người đàn ông này, cho anh chút mặt mũi, anh liền được nước làm tới hả?

"Vừa rồi không biết ai hưởng thụ sung sướng anh mang lại nhỉ? Em nói xem, Nhã nhi?" Lời nói mập mờ, nụ cười tà ác.

Chết tiệt! rõ ràng anh xoay cô hết trước lại sau, còn có những tư thế kỳ quái. Gi[f lại nói như cô là dâm nữ vậy. hắn không ngừng đối cô như vậy như vậy, một hồi trước đây mặt, lập tức lại tòng mặt sau, còn có một ít nhất kỳ kỳ quái quái chiêu thức, này hạ đổ thuyết giống như cô là cá dâm đãng sắc nữ.

"Anh đi chết đi! Trọng Suất Ngụy!"

nói xong, cô liền túm lấy cái gối kế bên đánh liên tiếp vào người Trọng Suất Ngụy.

"Anh chết, ai mang lại hạnh phúc cho em?" Vừa tránh cái gối, Trọng Suất Ngụy vừa đùa giỡn chạy lấy người.

"Ai cần anh lo!" cô tức giận phản đối.

"Đương nhiên anh phải lo rồi. Ai bảo em là người của anh chứ!" Anh ôm cô từ phía sau, tựa cằm lên vai cô nói.

"Người của anh?" Cổ Tinh Nhã mụ mị vì câu tuyên bố quyền sở hữu của anh.

"Anh có nhầm lẫn hay không vậy? Em là người, không phải đồ vật."

"Cùng quan hệ, không đúng như vậy sao?"

"không giống nhau." Dời khỏ vòng tay anh, Cổ Tinh Nhã quay lại mặt đối mặt nói: "Em cho anh biết, em là chính em, không phải của ai hết. Hiểu không?"

"không quan hệ, em không phải của anh, thì anh là của em được rồi!" Anh mặt dầy tiếp tục.

Ôi! Trong tình yêu, tôn nghiêm của đàn ông cũng không bằng mỗi tối được ôm mỹ nhân ngủ!

"Anh. . . . . ." Đối mặt với gương mặt kiên định của anh, Cổ Tinh Nhã không khỏi bật cười, quên hết tức giận.

"Đừng tức giận." Trọng Suất Ngụy giống an ủi đứa nhỏ, xoa xoa đầu cô, giọng điệu sủng nịnh nhưng vẫn không giấu được ý cười.

"Còn không phải tại anh!" thật là! Ở trước mặt anh cô thật sự càng lúc càng không giống cô rồi.

Trước kia chưa gặp anh, với chuyện yêu đương cô luôn coi thường, nhất là mấy câu chuyện yêu sống yêu chết trên tivi. Cho đến khi cô gặp anh, mọi suy nghĩ của cô đều thay đổi, không còn là cô nữa.

cô bên ngoài lãnh khốc vô tình. Ở trước mặt anh cô chỉ là cô gái nhỏ thích gây chuyện. Mà khi anh sống chết quấn lấy cô, mọi biện pháp của cô đều không tác dụng nữa.

Tình yêu, thật sự làm con người thay đổi thế sao?

Khi phát giác ra chính mình, cô sợ hãi, một lần nữa nghiêm túc tự hỏi chính mình, vì anh như vậy có đáng không ? Vì anh chấp nhận hi sinh sao?

Nhưng mà, anh lại để ý, anh mạnh mẽ muốn chiếm cô làm của riêng, để cô hiểu rõ chính mình. Họ vì nhau có thể phải trả giá tất cả, nhưng tuyệt đối không phải hi sinh.

Mà về điểm này cô biết, là người yêu của anh, cùng anh xây dựng tương lai tốt đẹp.

cô không khỏi xúc động mỉm cười. Trọng Suất Ngụy không khỏi nghi vấn: "Thế nào rồi hả? Nghĩ đến chuyện tốt gì, mà cười vui vẻ như thế ?"

Nhìn người đàn ông cô yêu cả đời, Cổ Tinh Nhã không khỏi cười càng thêm xán lạn.

"không có gì, " hì hì! Đây chính là bí mật nho nhỏ của cô.

"nói không!" Anh dựa vào vai cô, không ngừng dùng cằm cọ sát vào cổ cô.

"thật sự không có gì mà!" không phải chỉ mỗi anh biết đùa.

"không nói anh dùng đại hình hầu hạ em nha! " Anh cố tình giơ tay, chậm rãi tới gần.

"không nói chính là không nói!"

Hai người vui vẻ đùa giỡn, mở màn cho một trận kích tình mới. Mà khi tiếng cười chấm dứt, là khi bản nhạc tình dục lên cao. Trong gian phòng ấm áp chỉ còn lại tiếng rên rỉ mềm mại và tiếng gầm nhẹ của đôi tình nhân không ngừng quanh quẩn vang vọng. . . . . . .

Chương 9.3:

Ánh nắng sớm ấm áp chiếu qua màn gió cửa sổ, làm Cổ Tinh Nhã tỉnh ngủ. không cần đứng lên, cô cũng biết người đàn ông quen thuộc luôn ôm chặt cô ngủ đã sớm dời đi. cô vươn vai, vô tình tay đụng trúng mảnh giấy đặt trên gối.

Nhã nhi, công ty có việc gấp, anh đến công ty! Nhớ kỹ, ăn sáng, rồi ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về.

Cổ Tinh Nhã thuận tay ném mảnh giấy xuống giường, sau đó chậm rãi đi làm vệ sinh cá nhân rồi mới xuống lầu.

Trong phòng khách có một người khách đang ngồi. Cổ Tinh Nhã nhíu mày, sau đó không buồn để ý, đi thẳng đến bàn ăn, ăn bữa sáng của mình. Trong lúc ăn cô không quên liếc nhìn người đang ngồi chờ, trong lòng không khỏi âm thầm cười trộm.

Chậm rãi giải quyết hết bữa sáng, cô mới mang khuôn mặt xinh đẹp tươi cười ra đón khách. "Ai nha, ai nha! Đây không phải là bác Trọng sao? Sao lại rảnh rỗi đến thăm tệ xá vậy?"

Cố gắng nhẫn nhịn, Trọng Cổ Đình nói, giọng điệu cứng ngắc nở nụ cười lạnh.

"Lại đây nhìn xem mà thôi." Ông đưa mắt nhìn bốn phía, như đang tìm gì đó.

Muốn đến gặp cháu nội thì cứ nói, việc gì phải nói muốn lại xem. Quên đi! Hai đứa nhỏ sớm muộn gì cũng đều muốn nhận tổ quy tông , để ông gặp bọn chúng trước cũng tốt.

"Bọn nhỏ đang đi học, bác muốn gặp sao?"

Gương mặt Tọng Cổ Đình ngượng ngùng nhìn cô, "Sao cô biết ta . . . . . ."

"Cháu đương nhiên biết." cô không có ý nhường nhịn : "Vô sự không đăng tam bảo điện."

"cô không sợ ta đến để đưa chúng đi sao? Dù sao. . . . . ."

Ông đã xem qua tư liệu của cô. thật lòng ông cũng phải công nhận cô rất có năng lực, cũng có tài sản. Nhưng nếu so sánh với Trọng gia, xem ra còn kém xa. Cho dù cô có đến hai học vị đi chăng nữa. Nhưng tuổi cô còn nhỏ, rất khó hòa nhập được vào gia nghiệp của Trọng gia.

cô chắc không muốn bước chân vào chỗ chết chứ, nhưng lại phải . . . . . .

"Cháu nên sợ sao?" cô cười đến tự tin.

"Chẳng lẽ không phải sao?" cô làm ông thấy khó hiểu.

"Ha ha! Cháu không bao giờ làm tôi tổn hại lợi ích của mình." Mà cô tất nhiên là tuyệt đối nắm chắc, nếu không sẽ không để ông gặp bọn nhỏ.

"cô. . . . . . Rất không giống nhau!" Ông nhìn cô, ánh mắt có phần tán thưởng.

"không! Cháu thực bình thường, chỉ là cháu có tự tin biết làm việc có lợi cho mình mà thôi."

"Là sao?" Trọng Cổ Đình cười cười, không hề nhiều lời.

Quên đi! Tùy ý bọn hắn đi thôi! Hơn nữa, cô gái trước mắt tuy không có gia thế, nhưng bản thân cô đã có giá trị rồi.

"Bác muốn đi đến trường xem bọn nhỏ học không ? Cùng đi nào?" cô thành khẩn đưa ra lời mời.

"Đương nhiên."

hiện ở. . . . . . Này có phải là phim truyền hình không vậy?

Cổ Tinh Nhã nhìn cô gái đứng trước mặt, tay cầm dao mà không biết phản ứng thế nào.

"Đều là ngươi! Đồ tiện nhân, dựa vào cái gì được Ngụy sủng ái? Vì sao?" Lộc Na điên cuồng nhìn trừng trừng Cổ Tinh Nhã.

Đúng vậy! Đều là tại cô ta, là cô ta cướp đi người đàn ông của cô. cô ta chính là nguyên nhân Ngụy không thích cô nữa. Chỉ cần cô ta biến mất, mọi chuyện liền quay về như trước! Chính là như vậy!

"Chuyện này rốt cuộc là sao?" Nhíu mày, Trọng Cổ Đình đứng chắn giữa hai người lên tiếng hỏi.

"không rõ ràng lắm." Nhưng đại khái có thể đoán. cô tâm lý bổ sung nói.

"Ha ha! Ngươi nhất định rất sợ hãi đi! Vô dụng, không ai dám cứu ngươi đâu, ngươi nói có phải không? Ngươi nói xem?" Tinh thần lâm vào trạng thái điên cuồng. Lộc Na mặc kệ đang đứng ở ngoài đường, tay khua dao loạn xạ, dọa người xung quanh chạy hết.

"Mục tiêu của cô ta là cô, cô đi trước đi." Trọng Cổ Đình cân nhắc tình thế.

Đối phó với người điên, muốn an toàn thật khó, hơn nữa, dù không vừa lòng với cô nhưng dù sao đó cũng là cô gái con ông đã chọn.

"không, bác đi trước vẫn tốt hơn." cô thản nhiên nói.

"không! cô đi trước!"

"Bác đi trước!"

"cô trước!"

"Bác nhất định phải tranh cãi với cháu sao?"

"A. . . . . . không cần ầm ỹ, hai người đều chạy không thoát!" Lộc Na cất cao giọng , cắt đứt trận tranh cãi của hai người.

"Bác không đi cũng được, nhưng bác hãy đứng sau cháu, đừng cản trở cháu là được rồi."

Cổ Tinh Nhã khoát tay, bắt đầu suy tính cách đối phó.

"Sao có thể? cô là con gái, cô mới phải đứng ra sau đấy!" nói gì chứ! Làm như ông là ông lão vô dụng vậy.

Lậy trời! Ai đến kéo ông già này đi cho cô nhờ với. Nếu không phải vì sợ Trọng Suất Ngụy về kiểm tra, cô chẳng cần nhanh chóng giải quyết cô ta.

"Chuyện này mình cháu có thể xử lý được, bác không cần phải lo đâu?" Cổ Tinh Nhã một bên ứng phó Trọng Cổ Đình, một bên muốn giải quyết Lộc Na thật nhanh.

"Đừng lo lắng, các ngươi rất nhanh liền cùng nhau xuống địa phủ báo danh, ha ha. . . . . ." nói xong, Lộc Na vung dao nhanh như chớp chém về phía hai người.

"Cẩn thận!" Trọng Cổ Đình hô to.

Cảnh tượng sau đó khiến mọi người không kịp phản ứng, thật lâu không cách nào nói được.

Vừa rồi rốt cuộc phát sinh chuyện gì rồi hả ?

cô gái điên cầm dao lao vào chém, rồi mới, rồi mới. . . . . . cô gái bị chém tay không đoạt được dao, rồi…………. không hiểu bằng cách nào con dao lại kề vào cổ cô gái điên rồi………..

"Phù! Cuối cùng cũng giải quyết xong, thật là! Làm lãng phí thời gian của ta." Chỉ thấy Cổ Tinh Nhã khẽ chớp mắt, thu lại con dao giao cho cảnh sát, không nhỏ một giọt mồ hôi.

Mọi ngươì xung quanh nhìn cô nghi hoặc. Rốt cuộc cô là ai vậy?

"Tốt rồi, phiền phức đã giải quyết xong, chúng ta có thể đi rồi." cô gái kia nếu sớm xông laị đây thì cô đã không phải nghe nói nhảm nhiều như vậy rồi.

"cô. . . . . ." Trọng Cổ Đình chưa hết bàng hoàng, không sao hoàn hồn được.

Đột nhiên, điện thoại trong túi xách của Cổ Tinh Nhã kêu lên: "thật ngại quá, cháu nghe điện thoại chút." Vừa nói cô vừa rút điện thoại ra nghe.

"Tinh Nhã, cậu xem tivi chưa?" Liễu Thuần Đình cố nén cười hỏi.

"Xem tivi, vì sao?" Cổ Tinh Nhã khó hiểu.

"Cậu đang ở ngoài đường đúng không?" Sắp có người gặp đại nạn rồi!

"Uh, sao cậu biết?"

"Xem tivi! Cậu thành anh hùng rồi. So với năm đó không giảm sút tí nào nha!" Liễu Thuần Đình không có lương tâm nhạo báng.

"Xem tivi? Ý cậu nói. . . . . ." Nga! Đáng chết! Tốt nhất đừng như cô nghĩ . . . . .

"Chính là vậy!" Liễu Thuần Đình rất cao hứng tuyên bố, báo cho cô biết cô sắp thảm rồi.

Tội nghiệp. Trọng Suất Ngụy vừa mới nghe thấy tin tức liền tức giận, thiếu điều đập vỡ luôn tivi. Nếu như lại nhìn thấy cả bố mình ở đó nữa ..., nga nha! Tình huống kia thật là thê thảm, kết cục lại càng thê thảm hơn. . . . . . không phải đơn giản chỉ một câu nói là có thể hình dung được!

"Vậy anh ấy đâu?" không quan hệ! Chỉ cần cô nhanh chóng đón hai con, đuổi kịp anh trở về là có thể rồi ! cô tự mình an ủi .

"đã trở về nhà!" Phải biết nhanh trở về thôi!

"Tốt! Mình lập tức về nhà!"

Lậy trời ! cho cô về trước anh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: lan trần, Đoàn Chibh
Có bài mới 05.08.2015, 02:54
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Cổ Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Cổ Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 15873 lần
Điểm: 11.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên tình một đêm - Đậu Toa - Điểm: 11
Chương 10:

Xem ra, lời cầu nguyện của cô đã không đến tai ông trời rồi.

"Em tốt nhất nên nói rõ lý do, tại sao em lại ra ngoài giờ mới về."

âm thanh lạnh băng, làm Cổ Tinh Nhã vừa đi vào cửa đứng khựng lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh băng trước mắt.

"Ách. . . . . . Cái. . . . . . Em đi nhầm phòng, giờ mới về!" cô rất không có chí khí, muốn đem toàn bộ hình ảnh trước mắt biến mất, xoay người liền chạy ra cửa.

"Cổ, Tinh, Nhã, em tốt nhất bỏ ngay ý định lẩn trốn đi!"

cô tốt nhất đừng thử thách tính kiên nhẫn của anh. Bằng không. . . . . . Ân hừ! cô thật đáng chết! Bỏ ý định chạy trốn, Cổ Tinh Nhã chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo anh trở về phòng.

Hôm nay rốt cuộc là cái ngày quỷ gì vậy, là ngày Phật nghỉ phép sao? Nếu không, cô sao lại đen đủi thế này?

Hơn nữa cô lại ngoan ngoãn chịu để anh lớn tiếng với mình cán? cô phải biết làm ra bộ mặt lạnh lùng giết người để đối chọi lại anh chứ! Chính là như vậy, cô muốn. . . . . .

"Cổ, Tinh, Nhã, em đang làm gì đấy?" Anh giận dữ nhìn cô quát lên.

"không có." cô lầm bầm trả lời, bước nhanh về phía anh.

Vừa bước vào phòng khách, Trọng Suất Ngụy không nén nhịn nữa, trực tiếp bộc phát tức giận: "Em tưởng em là ai? Gặp chuyện như vậy sao không nhanh chân mà chạy? Vì sao không đợi người đến cứu, bằng không kéo dài thời gian cũng tốt, vì sao lại muốn tự mình giải quyết chứ? Em muốn mọi người biết em là anh hùng có phải hay không?"

"Em. . . . . . không có a!" Làm gì mà tức giận vậy chứ. Anh không phải là không biết năng lực của cô.

"không có, em dám nói không có, em có hay không nghĩ đến cảm giác của anh khi nghe nhìn thấy việc đó không hả? Em rốt cuộc có biết hay không, lúc anh nhìn thấy cô ta cầm dao xông vào em là tim anh muốn rớt xuống không hả?" Anh điên cuồng hét lên.

"Em. . . . . . Em. . . . . ."

cô nhất định không biết. Xem cô ấp úng kìa. Anh giờ chỉ biết cô vừa mới rồi không hề nghĩ đến anh, thậm chí một chút cũng không nghĩ đến cảm nhận của anh.

Đáng chết! Vì sao lúc bình thường cô rất quả quyết, giờ gặp chuyện này, cô lại trở nên trì độn vậy chứ. Mà đứng trước mặt anh, cô càng si ngốc hơn.

Anh tức giận quay đầu đi, không muốn lại nhìn thấy người con gái làm anh vừa yêu vừa tức.

"Ngụy. . . . . . không cần tức giận. . . . . ." Cổ Tinh Nhã làm nũng, đến bên anh nhẹ giọng nói.

Gương mặt anh tuấn vẫn tức giận. Quyết không quan tâm đến cô, không nhân nhượng cô nữa để cô biết anh không chỉ quan tâm cô bằng lời nói mà thôi.

"Em biết anh lo cho em nhưng không phải em không có năng lực tự bảo vệ mình." Đàn ông a! Có đôi khi cũng giống như đàn bà vậy, cũng muốn được xoa dịu.

"Anh không biết!" Trọng Suất Ngụy lại gầm nhẹ, "Phải! Em thực lợi hại, nhưng em có thể đảm bảo sẽ không có điều gì bất trawchs xảy ra không? Em có thể đảm bảo, lần sau điều mà anh nhìn thấy không phải là một cái xác lạnh tanh nằm trong nhà xác không ? Em có thể đảm bảo sao?

"Anh quan tâm không phải bởi vì thân thủ của em được không, mà là anh quan tâm ngươi con gái của anh. cô gái tên Cổ Tinh Nhã – không phải là lãnh đạo của tập đoàn Ân Long, không phải là một sát thủ lợi hại, mà là vợ anh, là mẹ của các con anh, được không ?" Anh khí thế bức người. Mỗi một câu lại một câu đều nói to, rõ ràng. Giống như là muốn đem việc này khẳng định một lần. Từng câu, từng câu khắc vào trong tâm trí cô.

"Em. . . . . ." cô không biết lúc đầu là anh muốn như vậy.

Cho tới nay, cô đẫ làm rất nhiều nhiệm vụ, tạo nên vị trí của cô mà rất ít người có thể làm đối thủ. cô cũng làm rất nhiều nhiệm vụ nguy hiểm, trở nên rất quen thuộc với cô. không phải anh không biết như vậy sao . . . . . .

Anh quan tâm không phải là nhiệm vụ nguy hiểm, mà vì cô là vợ anh, thuần túy là người của anh.

"Xin lỗi, em, ác ——" đột nhiên một trận buồn nôn kéo đến khiến những gì cô muốn nói lại không nói được.

"Sao vậy hả?" Vừa nghe thấy giọng nói của cô không tố, anh lập tức thay đổi thái độ.

"Em. . . . . . Ác. . . . . ." Cố ngăn cảm giác cuộn lên trong dạ dày, cô nhịn không được chạy thẳng vào toilet.

thật vất vả nôn hết những gì có trong bụng ra, cô mệt mỏi dựa vào người Trọng Suất Ngụy đi vào phòng ngủ nghỉ ngơi.

"Em thấy không khỏe ở đâu?" Trọng Suất Ngụy cầm khăn mặt, ôn nhu lau mặt cho cô.

"Ân." cô nằm ở trên giường, hư yếu kém trả lời.

"Phanh!" một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra. Liễu Thuần Đình xách túi y tế tiêu sái đi vào, chọn một chỗ ngồi thoải mái, không đợi chủ nhà tiếp đón.

"Liễu thư ký, tôi không phải gọi bác sĩ sao? Bác sĩ đâu?" Trọng Suất Ngụy nhìn ra cửa tìm kiếm.

"Tôi mời rồi, còn là danh y nữa." Liễu Thuần Đình ôn tồn trả lời, bắt đầu lấy dụng cụ trong túi ra.

"Vậy người đâu?" Anh lạnh lùng hỏi.

"đã đến!" thật là, ánh mắt sáng như vậy cũng không nhìn thấy người đang đứng trước mặt chứ!

"cô đừng nói là cô nha?" Thanh âm Trọng Suất Ngụy lại càng thêm lạnh, vẻ mặt căng thẳng rất muốn đánh người.

"Đúng vậy a! Có gì sao?" Hoài nghi a? Có rất nhiều người trả giá cao để mời cô khám bệnh mà còn không được đấy!

"Liễu thư ký, cô không cần thổi phòng vậy chứ?" Chọn lúc này mà nói giỡn là không được đâu.

"Tôi không có nói giỡn." cô nghiêm túc trả lời.

"cô. . . . . ." Anh phát điên nhịn không được nhấc tay lên định đánh lại bị một bàn tay mềm mại khác giữ lại.

"Ngụy, Thuần Đình không nói giỡn. cô ấy thật là danh y." Bất quá là danh y chuyên thuộc hắc đạo .

"thật sự sao?" Anh nghi vấn hỏi lại.

"thật sự." Cổ Tinh Nhã thiếu điều giơ tay lên thề.

Hơn nữa, nếu bọn tranh cãi nữa, anh tuyệt đối sẽ thua. Nhưng mà ngững lời này không thể nói ra, sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của đang ông.

"Thực lắm lời, có muốn tôikhám bệnh không?" Lãng phí thời gian.

Lần này, Trọng Suất Ngụy không nói gì nữa, lui qua bên để Liễu Thuần Đình chuyên tâm khám bệnh.

cô nghe mạch rồi sờ mó một hồi, cuối cùng kết luận: "không gì bệnh, chỉ là sự cố gắng của Tổng giám đốc đã có kết quả mà thôi."

Khám bệnh xong, Liễu Thuần Đình chậm dãi thu dọn dụng cụ.

"Cái gì?" Trọng Suất Ngụy nhíu mày không hiểu.

"Chính là. . . . . . Cậu nói đi!" Phất tay, Liễu Thuần Đình tiêu sái dời đi. Trước khi đi còn trừng mắt nhìn người đang nằm trên giường.

"Rốt cuộc là bị làm sao?" Anh lo lắng hỏi.

"Chính là. . . . . ." Cổ Tinh Nhã cười cười, "Em lại có mang rồi !"

"Có mang, kia không tệ a. . . . . . Đợi chút! Có mang? Em nói là em sao?" Anh kinh hỉ nhìn cô rồi lại nhìn xuống bụng cô.

"Chẳng nhẽ là anh?" Cổ Tinh Nhã vui vẻ cười trêu.

"Anh chỉ biết, sự cố gắng của anh cũng có thành quả rồi." Trọng Suất Ngụy khoa trương cười, hưng phấn nhẩy lên giường ôm lấy cô.

"Là là!" cô cười ứng cùng.

"Hôm nay anh đã nói anh yêu em chưa nhỉ?"

"đã nói, nhưng em không ngại nghe thêm lần nữa. Người tình một đêm của em"

"không phải một đêm, là mỗi đêm a!"

"Ân!"

Toàn bộ thư hoàn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: lan trần, noãn noãn, Đoàn Chibh
Có bài mới 06.08.2015, 23:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 12:21
Bài viết: 28
Được thanks: 15 lần
Điểm: 0.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên tình một đêm - Đậu Toa
Ban oj co chuyen ve So Thjen & Djnh Thsn ko zay cho mjnh xjn voj......


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: TuLamYen và 31 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.