Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 

Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

 
Có bài mới 03.03.2018, 00:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 237
Được thanks: 2100 lần
Điểm: 38.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 43
Chương 57

Editor: Mèo ™



Hoa Tử nhìn hai bóng lưng của cặp đôi vừa mới rời đi kia, đóng vai người đứng xem, cô cũng cảm thấy hạnh phúc lan toả xung quanh bọn họ.

Ngàn vạn cuộc sống, bất luận bạn là ai, không cần biết bạn sống cuộc đời ra sao. Thì sâu thẩm trong nội tâm bạn vẫn khát vọng một tình yêu đơn thuần mãi bền lâu.

Yêu một ai đó, thì câu nói ‘Em yêu anh’ là cách biểu đạt đơn giản mà phổ biến nhất. Nhưng đối với bọn họ, đó cũng là một hy vọng xa vời vĩnh viễn không thể nào đạt được.

Hoa Tử cong môi cười, nhìn những bức ảnh vừa chụp trong máy ảnh. Không sao cả, có lẽ chuyện gì cũng cần phải xen lẫn một chút ít tiếc nuối mới là hoàn mĩ nhất.

Thời tiết rất oi bức, Trần Thiệu Thần dừng xe ở gần trung tâm thương mại, khu vực đỗ xe rất đông nên việc tìm chỗ dừng xe phải tốn hơn 20 phút.

Cố Phán ngồi gần cửa sổ trong một tiệm McDonald, trái phải mỗi tay đều cầm một cây kem ốc quế, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn ra ngoài.

Gần cửa ra vào trạm tàu điện ngầm, có hai mẹ con thu hút rất nhiều ánh nhìn của những người xung quanh, người mẹ đầu tóc rối bù hôi hám, đang ôm một đứa bé gái quỳ trên mặt đất. Thật ra thì, ở trung tâm thành phố càng ngày càng ít thấy những chuyện như vậy. Đô thị văn minh đông đúc, những tình huống này càng ngày càng được quản lý chặt chẽ hơn.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, có nhân viên làm việc đến thúc giục hai mẹ con kia rời đi.

Người mẹ ôm đứa bé thẩn thờ bỏ đi.

Cố Phán cũng nghe những lời xua đuổi đó, nếu như không phải do thực sự khó khăn, thì ai mà nguyện ý từ bỏ tôn nghiêm để hành động như thế chứ.

Haizz... Cô cảm khái, không cẩn thận ăn hết cả hai cây kem ốc quế rồi.

Khi Trần Thiệu Thần đến, thấy đối diện với cô là một cậu bé trai khoảng 5, 6 tuổi.

Bé trai mặc một quần yếm jean, đẹp trai đáng yêu, chẳng thấy sợ người lạ, vẫn đang luyên thuyên không ngừng.

“Chị à, chỉ có một mình chị thôi sao?”

“Chị ơi, em đang học ở nhà trẻ XXX, lớp chúng em có 3 cô giáo...”

Cố Phán nhìn cậu bé, cậu nhóc này đang nói nhảm à.

“Chị à, một lát nữa em mời chị ăn kem nhé, đang khuyến mãi mua một tặng một đấy.”

Cố Phán cười cười với cậu nhóc, người bạn nhỏ này thật là đáng yêu.

Trần Thiệu Thần đến nơi đã không còn chỗ nữa, anh nhìn Cố Phán không lên tiếng.

Người bạn nhỏ ngước lên nhìn anh. “Anh ơi, anh cũng muốn làm quen với chị sao?”

Cố Phán sững sờ, Trần Thiệu Thần liếc mắt nhìn cậu nhóc, khoé miệng cười cười. “Anh là bạn trai của cô ấy, còn cần phải làm quen sao?”

Người bạn nhỏ a ê a, ra vẻ ông cụ non, nói: “Mẹ em nói yêu sớm không đáng tin, chị ơi, chị phải cẩn thận đấy.”

Chỉ chốc lát sau, cậu nhóc bị mẹ dẫn đi. Trần Thiệu Thần ngồi xuống, không khỏi bật cười: “Con nít bây giờ trưởng thành sớm vậy sao? Cậu nhóc đó mà lớn hơn một chút nữa thì anh sẽ cho rằng nhóc đó đang tán tỉnh bạn gái của anh đấy.”

Cố Phán chắc lưỡi, huơ tay nói: “Không có đâu.”

Trần Thiệu Thần khẽ cười. “Kem ốc quế của anh đâu? Không phải nói là mua một tặng một, để dành cho anh một cây sao?”

Cố Phán ngại ngùng, gật đầu huơ tay nói: “Em ăn hết rồi.”

Trần Thiệu Thần há miệng. “Lần sau không được vậy nữa đâu đó.”

Hai người ngồi tám một lát rồi chuẩn bị đến trung tâm thương mại mua quà tặng, nhưng không ngờ thế giới này lại nhỏ như vậy, có lúc tỷ lệ gặp người quen giữa chốn đông người thật sự là quá cao.

Là bạn cùng lớp cấp ba của Trần Thiệu Thần, còn dẫn theo hai đứa bé, ba người xuất hiện tại đây, thật có chút làm cho người ta mở rộng tầm mắt. Cậu ta nhìn thấy Trần Thiệu Thần thì khó mà nén kích động.

“Lớp trưởng, đã lâu không gặp. Mình nghe mấy người bạn cũ nói là cậu ra nước ngoài du học rồi.” Cậu ta cười ha ha. “Đây là con trai, con gái của mình.”

Mới bao nhiêu đây tuổi đã trái ôm phải bế, quả thật là khiến cho bọn họ nể sợ rồi.

Người bạn cùng lớp này của anh thật lợi hại. Trong lòng Cố Phán đầy bội phục!

“Vợ mình đang mua đồ trong siêu thị, mình đang giữ con đợi cô ấy, hai đứa nhóc này rất thích ăn đồ ăn nhanh, hết cách rồi, nên mới phải dụ dỗ hai đứa nó đến đây, nếu không, để hai đứa nó chạy loạn phá phách, nói không chừng cô ấy sẽ xé xác mình ra mất.” Cậu ta nhíu mày bất đắc dĩ, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ hạnh phúc.

Trần Thiệu Thần chủ động đi mua rất nhiều đồ ăn nhanh mà bọn trẻ thích.

Cậu bạn học cũ kia nhiệt tình truyền thụ rất nhiều kinh nghiệm chăm giữ trẻ con lại cho anh.

Lúc rời đi, Trần Thiệu Thần vừa đi vừa im lặng suy nghĩ, cũng không thèm để ý đến cô. Cố Phán kéo kéo tay gọi hồn anh về.

Anh cười đáp lại: “Trước kia cậu ta học cùng lớp, bằng tuổi anh, thành tích học tập cũng tầm tầm không có gì nổi trội. Nhưng không thể ngờ được là bây giờ gặp lại, anh phải học hỏi cách chăm con giữ cái từ cậu ta.” Anh nói xong cười cười. “Xem ra, anh phải cố gắng thêm nhiều nữa mới được. Tốt nhất là một lần sinh đôi, tiết kiệm sức lực và thời gian.”

Nhìn thấy cảnh ba cha con vui đùa với nhau lúc nãy, đúng là một đả kích không nhẹ với anh!

Khoé môi Cố Phán giật giật, đừng có quyết định việc này vội vàng như thế, được không?

Hôm Trần Thiệu Thần đến nhà ra mắt gia đình Cố Phán, mới sáng sớm tinh mơ Tống Hoài Thừa đã thức dậy, cả người ông đều cảm thấy không thoải mái, cũng không biết rõ lí do vì sao không thoải mái.

Ông ngoại Cố đang tập thái cực quyền ở dưới lầu, Cố Phán cũng chạy bộ rèn luyện sức khoẻ. Tống Hoài Thừa đứng ở ban công lầu hai, ánh mặt trời bắt đầu chiếu rọi trong sân, chói sáng như những bông hoa rực rỡ giữa mùa hè.

Chín giờ, Trần Thiệu Thần đến đúng hẹn.

Cố Phán ra mở cửa, cô khẻ mỉm cười, dẫn anh vào nhà.

Trần Thiệu Thần ăn mặc rất lịch sự thoải mái, áo sơ mi trắng cùng với quần jean, làm toả ra khí chất thanh xuân hăng hái, tác phong nhanh nhẹn, đi tới đâu như một cơn gió mát lành tới đó.

Cố Phán huơ tay: “Trần Thiệu Thần.” Coi như là giới thiệu anh với người lớn trong nhà, cô vẫn còn thấy ngượng ngùng. Quay đầu sang nhìn Trần Thiệu Thần, giới thiệu lần lượt từng người trong gia đình cô với anh.

Trần Thiệu Thần tặng quà ra mắt cho từng người một.

Cố Phán nhìn lướt qua, cũng biết là anh rất dụng tâm chuẩn bị. “Tiểu Trần, ngồi đi, để bác gái lấy đồ uống cho cháu nhé.”

Trần Thiệu Thần mỉm cười. “Cháu cảm ơn ạ.”

Cố Phán đi theo Cố Niệm vào phòng bếp giúp một tay.

Cố Niệm huơ tay ra hiệu với cô: “Con không ra ngoài đó xem tình hình thế nào à?”

Cố Phán lắc lắc đầu, cầm lấy cái ly.

“Ba con chắc chắn sẽ làm khó người ta.” Cố Niệm nói. “Tiểu Trần uống gì? Trà xanh? Cà phê?”

Cố Phán huơ tay. “Mẹ, sao con biết được.”

Cô rót một ly nước ấm. “Mẹ...” Cô kéo kéo tay Cố Niệm.

Cố Niệm nhướng mày, cười như không cười. “Tiểu Trần cắt đứt liên lạc với con ba năm, trong lòng ba con đã ghim chuyện này rồi.” Im lặng một lát, bà lại nói thêm. “Cách đây không lâu, ba con có tìm được một đối tượng hẹn hò cho con.”

Cố Phán nhức đầu.

Tống Hoài Thừa vẫn nghiêm mặt. “Tôi nghe nói cậu đã tốt nghiệp thạc sĩ, sau này vẫn còn muốn du học nước ngoài chứ?” Vừa mở đầu câu chuyện đã nói lời mỉa mai.

Trần Thiệu Thần không khẳng định cũng không phủ nhận, thật là ngoài dự liệu của ông.

Tống Hoài Thừa vẫn giễu cợt như cũ: “Đương nhiên Trung Quốc bây giờ còn chưa phát triển được như nước Mĩ người ta, với trình độ của cậu, ở đây đúng là phí phạm nhân tài.”

Bây giờ Trần Thiệu Thần đã tin câu nói kia của Cố Phán rồi, có lúc ba cô rất trẻ con. Anh nói thẳng luôn: “Cháu đi theo Cố Phán, cô ấy ở đâu, cháu sẽ cắm rễ ở đó.”

“Nói cứ như là con gái tôi muốn ở chung với cậu lắm không bằng.” Tống Hoài Thừa lạnh lùng nói.

Bà ngoại của Cố Phán không nhìn được nữa, lôi kéo ông ngoại Cố vào phòng bếp.

Vừa đến phòng bếp, bà cụ lắc lắc đầu: “Giờ Tống Hoài Thừa đang diễn ‘vai ác’ sao? Diễn rất chuyên nghiệp đó.”

Nói xong cả bốn người trong bếp đều cười rộ lên.

“Chắc Tiểu Trần cũng đau đầu lắm nhỉ.” Bà ngoại Cố thở dài một hơi.

Cố Phán nhìn Cố Niệm cầu cứu, Cố Niệm lắc đầu hết cách. “Để mẹ.”

Quả nhiên, Cố Niệm vừa ra phòng khách, không khí giữa hai người đã hài hoà hơn nhiều. Bà thăm hỏi Trần Thiệu Thần về Từ Thần Hi.

“Lần trước tham gia hoạt động có gặp được mẹ cháu, nhưng mà vội vàng quá, ngay cả chào hỏi cũng không kịp.” Cố Niệm điềm tĩnh nói: “Mẹ cháu là một lãnh đạo tốt, đã trợ giúp được rất nhiều trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.”

“Bác gái, mẹ cháu cũng muốn đến thăm hỏi, nhưng chỉ sợ quấy rầy hai bác. Hoạt động lần trước cháu cũng có nghe mẹ nhắc đến, bà nói người làm về mảng giáo dục thì cần phải cống hiến hết sức mình để xứng đáng với sự tin tưởng của mọi người, bà rất cảm ơn sự ủng hộ của hai bác.”

Tống Hoài Thừa nhíu mày, miệng lưỡi của tên nhóc này ngọt như bôi mật vậy.

Buổi trưa, Trần Thiệu Thần được mời ở lại dùng cơm, vì là dịp đặc biệt nên có uống một chút rượu.

Ông ngoại Cố nói: “Tiểu Trần, có rảnh thì đến đây chơi nhiều hơn nhé.”

Bà ngoại Cố nói: “Còn nữa, nên thường xuyên dẫn Phán Phán ra ngoài chơi, thanh niên mà, cần phải giao lưu tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều hơn.”

Cố Phán nói với anh: “Anh đừng ngại, ăn nhiều một chút.”

Chỉ có một mình Tống Hoài Thừa đơn độc chiến đấu. “Phán Phán ăn thêm đi con, hình như gần đây con gầy đi đấy.” Ông như vô ý nói. “Về sau không sống cùng với ba mẹ thì sao đây? Con đâu có biết nấu ăn.”

Người nhà họ Tống im lặng để tuỳ cho Tống Hoài Thừa tự biên tự diễn. Nhưng mà, ông cũng đã nói lên tiếng lòng của bọn họ. Toàn bộ người nhà họ Tống đều tự tay chăm sóc Cố Phán từ nhỏ đến lớn, một cô bé không thể nói chuyện, không thể tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều, làm cho người ta không thể không cưng chiều cô. Tìm được một người toàn tâm toàn ý yêu cô là kỳ vọng của tất cả mọi người ở đây.

“Con sẽ nấu ăn.” Trần Thiệu Thần trầm giọng trả lời. “Lúc còn du học ở Mĩ, con không thích ăn ở ngoài nên cũng tự học được một ít.” Anh nói rất thành khẩn.

Tống Hoài Thừa ôn hoà ừ một tiếng, sau đó là khoảng thời gian dùng cơm yên bình.

Sau giữa trưa, anh cùng vào phòng ngủ của Cố Phán, đây là lần đầu tiên anh bước vào không gian riêng thuộc về cô. Có thể nhìn ra được, trong phòng được thiết kế bày trí rất tinh tế.

Thoải mái thả lỏng tinh thần, ngay trước giường ngủ lớn là một bức tường được vẽ trang trí. Trần Thiệu Thần nhìn kỹ, nhận ra đó là phong cách của cô.

Cố Phán giải thích: “Lúc chán vẽ chơi thôi.”

Trần Thiệu Thần trả lời: “Mấy bức tường trong nhà chúng ta cũng đều trống không, sau này nếu em thấy chán thì có thể tận tình phát huy.”

Bên cạnh phòng ngủ là phòng đọc sách của cô, còn có một khu trồng cây nữa, cũng như anh, cô có rất nhiều sách, hơn phân nữa là về lĩnh vực mỹ thuật. Cô có thể đạt được thành tích như bây giờ, một mặt là nhờ điều kiện gia đình trợ giúp, mặt khác chính là nhờ sự nỗ lực không ngừng của cô. Nhiều sách như vậy, bằng với việc mỗi ngày đọc một ít đã giúp cô dần tiếp xúc và nắm vững các kiến thức căn bản của hội hoạ. Thành công của ai đó đều không phải dễ dàng đạt được.

Trong đầu anh lại hiện ra một hình ảnh, cô và anh đang cầm sách của mình, yên lặng ngồi dựa vào nhau đọc chăm chú, an hoà tốt đẹp.

Ánh mắt anh rơi vào gương mặt tinh tế của cô. “Anh có được coi là đã qua cửa ải của bác trai rồi chưa?”

Cố Phán cười cười, đưa tay lên xoa xoa khuôn mặt căng thẳng cả ngày hôm nay của anh.

Trần Thiệu Thần thở ra một hơi. “Xót anh rồi à?!”


Hết chương 57

**********


Tác giả có lời muốn nói: Ngọt ngào a~~
Còn phải sinh thêm một tiểu bảo bối nữa. Chẹp chẹp chẹp ~\(≧▽≦)/~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bora, Chit_Meo, For3v3r, Rùa to, Stabilo, SầmPhuNhân, TrangAnh27, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, lan trần, mimeorua83, phuongnhi82
     

Có bài mới 06.03.2018, 12:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 237
Được thanks: 2100 lần
Điểm: 38.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 83
Chương 58

Editor: Mèo ™



Cố Phán dịu dàng nhìn anh, trong lòng rối rắm không yên. Anh làm tất cả vì cô, cô đều biết. Cô cong môi mỉm cười, những ngón tay linh động huơ huơ ý nói: “Cám ơn anh.”

Trần Thiệu Thần đáp lại một tiếng. “Anh thích cảm ơn bằng hành động thực tế hơn.” Ánh mắt anh hấp háy ý cười.

Haizz.. Người này, thật ra thì anh và ba cô có một số điểm rất giống nhau.

Rốt cuộc, Cố Phán cũng cam kết. “Cho em nợ.”

Trần Thiệu Thần đồng ý.

Bên ngoài phát ra mấy tiếng gõ cửa, hai người cùng sửng sốt.

“Phán Phán, mẹ con gọt trái cây rồi, hai đứa mau ra đây ăn đi.” Giọng nói của Tống Hoài Thừa vang lên ngoài cửa, lạnh lùng nghiêm nghị.

Khoé miệng Trần Thiệu Thần nở một nụ cười bất đắc dĩ, có chút cảm tưởng thất bại. “Bác trai có vẻ không muốn chúng ta ở riêng với nhau.”

Cố Phán le lưỡi, hơi ngượng ngùng, ba cô đúng là trẻ con thật! “Chúng ta xuống đó đi.” Cô huơ tay nói.

Trần Thiệu Thần chau mày. “Ừ!” Cúi đầu hôn cô, hàm hồ nói một câu. “Nếu còn chưa xuống, không biết chừng bác trai sẽ phá cửa xông vào mất.”

Thời gian quay trở lại 10 phút trước, người nhà họ Tống tập trung ngồi trên ghế salon, đĩa trái cây đặt trên bàn không có ai động vào, nhưng hình như tâm tình của bọn họ cũng không tệ lắm thì phải?!

Cố Niệm lên tiếng. “Để em đem chút trái cây lên đó.”

Tống Hoài Thừa hừ một tiếng. “Anh đi gọi bọn chúng xuống ăn.”

Cố Niệm nhìn theo ông, gần đây người này dở chứng kì cục, tất cả mọi người cũng không thèm để ý đến ông.

Cố Phán và Trần Thiệu Thần cùng xuống lầu, ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người bọn họ.

Cố Phán cố ý đến ngồi bên cạnh ba mình.

“Tiểu Trần, đến đây ăn trái cây đi.” Cố Niệm nói. “Đây là những trái cây hái ở vườn nhà ông ngoại Phán Phán đó, con nếm thử xem.”

Trần Thiệu Thần nhận lấy. “Cám ơn bác gái.”

Cố Phán ngồi ở một bên, hơi nhếch môi lên, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích. “Mẹ, mẹ không lấy cho con.”

Cố Niệm liếc xéo cô. “Tự mình lấy đi, lớn già đầu rồi còn ganh tị, cũng không biết là giống ai nữa.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người trong phòng không ai hẹn ai cùng bắn ánh mắt về phía Tống Hoài Thừa.

Sắc mặt Tống Hoài Thừa không chút dao động, bình thản ung dung. “Phán Phán, con thích ăn dưa mật mà, ăn nhiều một chút.”

Trần Thiệu Thần nén cười, dùng tăm cắm một miếng dưa mật đưa cho cô.

Cố Phán thẹn thùng, đưa tay nhận lấy trước bao ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người.  DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐

Người nhà họ Tống không ai giấu được nụ cười của mình, không tệ, không tệ.

Trước khi Trần Thiệu Thần rời đi, đã nhắc với Cố Niệm về chuyện hai gia đình cùng gặp mặt nhau.

Cố Niệm trầm tư trong chốc lát. “Tiểu Trần, cháu đã chuẩn bị cẩn thận hết chưa?” Đáy mắt bà như vương điều khó nói, đương nhiên Trần Thiệu Thần hiểu rõ ý của bà.

Anh gật gật đầu. “Bác gái, cháu sẽ quý trọng cô ấy cả một đời.”

Cố Niệm cười. “Bác biết... Ba năm, chắc đợi nóng lòng rồi hả?” Mẹ vợ bắt đầu đùa giỡn con rễ tương lai rồi.

Trần Thiệu Thần bật cười. “Dùng ba năm đổi lấy một đời, tính thế nào cũng là con lời.”

Cố Niệm càng ngày càng thích cậu con rễ tương lai này. “Ba của Phán Phán qua chút thời gian nữa là ổn thôi, cháu đừng để trong lòng.”

“Cháu hiểu, là bác trai không nỡ. Bất cứ người ba nào cũng đều có tâm lý như thế cả.” Trần Thiệu Thần hiểu lý lẽ nói.

Cố Phán tiễn Trần Thiệu Thần về, hai người cùng thả bộ, bước chầm chậm trong khuôn viên chung cư.

Bầu trời xanh thẩm, gió thổi hiu hiu.

Trần Thiệu Thần vẫn nắm tay cô suốt từ lúc ra khỏi cửa đến giờ không buông. “Anh đã bàn với bác gái xong cả rồi, ngày 28 tháng này, hai gia đình chúng ta sẽ gặp mặt.”

Tất cả cứ như thế mà quyết định xong cả rồi sao? Thật là nhanh!

Cố Phán không có phản ứng, Trần Thiệu Thần nghiêng đầu nhìn cô. “Sao vậy?”

Cố Phán rút tay ra. “Đột nhiên em cảm thấy chớp nhoáng quá, em mới tốt nghiệp mà đã kết hôn ngay rồi. Giống như kiểu chưa yêu mà cưới ấy.”

Trần Thiệu Thần nheo mắt. “Sau này mỗi ngày chúng ta đều hẹn hò yêu đương bù lại, cũng không khác nhau lắm đâu.”

Cố Phán ngẩng đầu lên nhìn anh, vừa muốn nói gì đó thì nụ hôn của Trần Thiệu Thần lại kề sát. Một tay anh nâng sau đầu, một tay vòng qua ôm lấy eo cô.

Nụ hôn tinh tế mà dịu dàng, quấn lấy từng chút từng chút một.

Xung quanh không có ai, thỉnh thoảng có một vài học sinh trượt ván ngang qua, còn huýt sáo như đang trợ hứng cho hai người vậy.

Anh nhẹ nhàng quấn lấy đầu lưỡi cùng đôi môi cô, nụ hôn kết thúc, hai người đều nén tiếng thở dốc. Trần Thiệu Thần thì thào. “Thì ra là sẽ nghiện thật.”

Tay Cố Phán sững lại, cô hiểu ý của anh, thì ra hôn cũng sẽ bị nghiện. Cô dựa mặt mình vào đầu vai anh, dụi dụi.

Cố Phán quay về nhà với gương mặt đỏ như quả đào chín mọng.

Bà ngoại Cố đang ở lầu hai, lúc hai người vừa ra cửa, bà vẫn còn đang khen ngợi cháu rễ tương lai với những người trong phòng. “Aizz, hai đứa nó thật xứng đôi mà.”

Chỉ là, vẻ mặt của con rễ không tốt cho lắm.

Cố Niệm bình tĩnh nói. “Điều kiện của tiểu Trần như thế, đúng là đốt đèn lồng cũng khó tìm được. Ông Tống à, anh nhanh đi soi gương nhìn lại cái mặt mình đi.”

“Các người đừng để vẻ ngoài của cậu ta mê hoặc.” Tống Hoài Thừa lạnh lùng nói.

Cố Niệm lườm ông. “Nói như vậy là anh nhất định cố chấp không đồng ý à?”

Tống Hoài Thừa không trả lời.

Cố Niệm đứng dậy, không muốn nói chuyện với ông nữa, mắc công lại nổi điên. “Anh là chủ gia đình, là ba của Phán Phán, không nói cũng biết Phán Phán sẽ rất để tâm đến suy nghĩ của ông. Nếu ông nhất quyết không đồng ý, thì có lẽ con bé cũng sẽ không tiếp tục qua lại với tiểu Trần nữa. Thôi, vậy thì để cho hai đứa nó chia tay đi. Để cả đời này Phán Phán không kết hôn, ở bên cạnh chúng ta tới già luôn. Nhưng mà ông nghĩ lại xem, nếu như tương lai chúng ta đều không còn, thì Phán Phán sẽ ra sao đây?” Bà vừa nói vừa bước lên lầu.

Lúc Cố Phán trở lại, chỉ thấy ba cô vẫn còn ở trong phòng khách, ngồi im không nhúc nhích y như một pho tượng.

Cô đi qua đó, kéo kéo tay ông.

Tống Hoài Thừa cười với cô. “Về rồi à? Tiễn xuống dưới nhà thôi mà lâu thế sao? Xem con kìa, phơi nắng đến mặt đỏ rần rồi.”

Cố Phán sờ sờ mặt mình, mặt cô đỏ không phải do phơi nắng đâu!

Tống Hoài Thừa thở dài. “Phán Phán, ba không muốn con kết hôn sớm như vậy, phải quan sát thêm đã. Con chỉ mới 23 tuổi thôi, không vội. Sang năm là năm tuổi của con, không nên kết hôn, năm tới trở đi rồi tính tiếp.”

Cố Phán ngẩn người, không biết nên bàn chuyện với ba cô sao đây.

——— ————————

Trần Thiệu Thần và Từ Thần Hi đến nhà của ông bà, bà nội Trần thấy cháu trai đến thăm thì tươi cười không ngớt.

Từ Thần Hi thưa lại với bà nội về chuyện của hai đứa nhỏ, tuần sau hai nhà sẽ chính thức gặp nhau bàn chuyện cưới hỏi.

Bà nội Trần vui vẻ. “Thằng nhóc con sao gấp gáp vậy hả? Mới về nước chưa bao lâu mà đã tính đến chuyện kết hôn rồi. Bạn gái con tên gì?”

Trần Thiệu Thần trả lời: “Cố Phán, Cố Phán trong ‘Cố Phán sinh huy’ ạ.”

Bà nội Trần suy nghĩ một lát. “Mắt sáng long lanh, càng nhìn càng thích. Cô bé đó nhất định rất xinh xắn.”

“Rất đáng yêu ạ!” Từ Thần Hi bình tĩnh tiếp lời. “Là một cô gái người gặp người thích, hoa gặp hoa nở.”

Trần Thiệu Thần lấy bức ảnh trong ví ra, hắng giọng: “Bà nội xem ạ...”

Bà nội Trần đeo kính lão, nhìn cô gái trong bức ảnh. “Ây ui, ánh mắt rất có hồn, đúng là rất đẹp, rất dể thương.”

Từ Thần Hi vào phòng bếp rót nước, bà nội Trần thấy bà đi rồi mới hạ thấp giọng mình xuống, nói: “Ánh mắt của con tốt hơn ba con nhiều.”

Trần Thiệu Thần nghĩ thầm trong bụng không biết có nên cười phá lên hay không, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn vài phần: “Bà nội, Cố Phán không thể nói được.”

“Hả?” Bà nội Trần vẫn chưa hiểu được vấn đề.

Trần Thiệu Thần hít một hơi sâu: “Khi còn bé, cô ấy đã gặp phải một chuyện ngoài ý muốn nên từ đó về sau không thể nói được nữa.”

Sắc mặt của bà nội Trần thay đổi nhanh chóng, trong lúc nhất thời chỉ biết nhìn bức ảnh trên tay. Hồi lâu sau bà mới lên tiếng: “Con cũng giống y như ba con, chả khác gì nhau.”

Ánh mắt bà nội Trần có chút ảm đạm không vui, như đang rơi vào trầm tư. “Các con đó, đã quyết định chuyện gì rồi là nhất quyết không thay đổi, ai khuyên cũng không được.”  Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

Từ Thần Hi vẫn đang đứng ở sau cửa phòng bếp, bà lặng lẽ quan sát tình hình ngoài phòng khách, trong lòng cảm thấy hơi chua xót.

Bà nội Trần thở dài, nói: “Không nói được thì các con giao tiếp, yêu đương kiểu gì?”

Trần Thiệu Thần bị câu hỏi của bà nội chọc cho vui vẻ. “Con học thủ ngữ của người khiếm khuyết.”

Bà nội Trần từ từ nhớ ra, hình như có một khoảng thời gian thằng nhóc này có đi học thêm gì đó thì phải. “Lớp 12 đúng không?”

“Dạ.” Trần Thiệu Thần bình tĩnh trả lời.

Bà nội Trần lại nhìn cô gái trong bức ảnh lần nữa, tự an ủi mình. “Con trai ba mươi mấy tuổi mới chịu kết hôn, cháu trai 26 tuổi đã muốn kết hôn, không tệ, cũng có chút tiến bộ rồi.”

Trần Thiệu Thần nắm lấy bàn tay gầy yếu của bà. “Cám ơn bà nội đã thông cảm.”

“Sinh con sớm một chút.” Bà nội Trần nặng nề giao phó một câu. “Bà biết thanh niên trẻ tuổi các con bây giờ chưa muốn sinh con sớm, nhưng con thì không được như thế đâu đấy.”

Trần Thiệu Thần mỉm cười, việc này anh đồng ý cả hai tay.

Ngày 28, rốt cuộc cũng đến ngày hai gia đình gặp mặt, bầu không khí hài hoà trên mức bình thường. Tống Hoài Thừa đã thay đổi thái độ lạnh lùng của mấy ngày trước, trở nên lịch sự tao nhã, như ánh mặt trời ấm áp giữa ngày đông, làm cho người ta nhất thời có chút không thích ứng kịp.

Nguyên nhân sự thay đổi của ông là vì một câu nói của Cố Niệm: “Ba của tiểu Trần khiến cho người khác rất có thiện cảm, thành thục ổn trọng, phong tư lỗi lạc. Tiểu Trần rất giống ông ấy. Phái nữ bây giờ đều thích những người đàn ông đích thực như vậy.”

Trong lòng Tống Hoài Thừa bỗng phập phồng không yên.

Hai nhà mở đầu cuộc gặp mặt bằng vô số câu chuyện trời Nam đất Bắc, từ tình hình kinh tế, chính trị, đến văn hoá, nghệ thuật,... Rốt cuộc, cuối cùng hai bà thông gia tương lai đã thống nhất quyết định xong ngày kết hôn.

Ngày kết hôn là mùng 1 tháng 10.

Là một ngày rất có ý nghĩa.

Rốt cuộc Tống Hoài Thừa cũng bộc phát tính tình. “Phán Phán vẫn còn nhỏ, làm việc cũng chưa đủ khôn khéo, sau này xin mọi người thông cảm nhiều hơn.”

“Đâu có, Phán Phán thông minh lanh lợi, có ai mà không thích đâu chứ.” Từ Thần Hi thoải mái bày tỏ sự yêu thương của mình với Cố Phán.

Hôm đó sau khi kết thúc, người lớn hai nhà thức thời cho bọn họ có không gian riêng tự do ở bên nhau.

Trong lúc vô tình, Từ Thần Hi hỏi: “Các con xem bên nhà tân hôn kia còn thiếu gì không, nếu thiếu thì ghi lại danh sách để mẹ đi mua cho.”

Tống Hoài Thừa ngạc nhiên, trong lòng oán thầm. Cả nhà họ Trần đều là hồ ly! Ông nuôi nấng bao bọc thương yêu con gái suốt 23 năm trời, cứ như vậy mà trở thành con dâu nhà người ta rồi!

Ánh trăng toả sáng dịu dàng, bóng cây lắc lư theo chiều gió.

Trần Thiệu Thần nắm tay cô. “Thật tuyệt, toàn bộ thế giới của em đều đã dành riêng cho anh rồi.”

Cố Phán đang chìm đắm trong những bức ảnh áo cưới mà bà ngoại gửi tới, cô qua loa gật đầu với anh, người nào đó bất mãn cúi đầu khẽ cắn một cái lên vành tai cô.

Cố Phán quay đầu lại lườm anh, đưa điện thoại cho anh xem những mẫu áo cưới trong đó.

Trần Thiệu Thần nhìn lướt qua. “Ừ, anh cảm thấy...”

Cố Phán nhìn anh mong đợi. “Mẫu nào đẹp nhất?”

Anh kề sát bên tai cô, thì thầm: “Anh cảm thấy, không mặc gì là đẹp nhất.”


Hết chương 58

**********


Tác giả có lời muốn nói: Đếm ngược thời gian, bắt đầu!!!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 58

Editor: Mèo ™



Cố Phán dịu dàng nhìn anh, trong lòng rối rắm không yên. Anh làm tất cả vì cô, cô đều biết. Cô cong môi mỉm cười, những ngón tay linh động huơ huơ ý nói: “Cám ơn anh.”

Trần Thiệu Thần đáp lại một tiếng. “Anh thích cảm ơn bằng hành động thực tế hơn.” Ánh mắt anh hấp háy ý cười.

Haizz.. Người này, thật ra thì anh và ba cô có một số điểm rất giống nhau.

Rốt cuộc, Cố Phán cũng cam kết. “Cho em nợ.”

Trần Thiệu Thần đồng ý.

Bên ngoài phát ra mấy tiếng gõ cửa, hai người cùng sửng sốt.

“Phán Phán, mẹ con gọt trái cây rồi, hai đứa mau ra đây ăn đi.” Giọng nói của Tống Hoài Thừa vang lên ngoài cửa, lạnh lùng nghiêm nghị.

Khoé miệng Trần Thiệu Thần nở một nụ cười bất đắc dĩ, có chút cảm tưởng thất bại. “Bác trai có vẻ không muốn chúng ta ở riêng với nhau.”

Cố Phán le lưỡi, hơi ngượng ngùng, ba cô đúng là trẻ con thật! “Chúng ta xuống đó đi.” Cô huơ tay nói.

Trần Thiệu Thần chau mày. “Ừ!” Cúi đầu hôn cô, hàm hồ nói một câu. “Nếu còn chưa xuống, không biết chừng bác trai sẽ phá cửa xông vào mất.”

Thời gian quay trở lại 10 phút trước, người nhà họ Tống tập trung ngồi trên ghế salon, đĩa trái cây đặt trên bàn không có ai động vào, nhưng hình như tâm tình của bọn họ cũng không tệ lắm thì phải?!

Cố Niệm lên tiếng. “Để em đem chút trái cây lên đó.”

Tống Hoài Thừa hừ một tiếng. “Anh đi gọi bọn chúng xuống ăn.”

Cố Niệm nhìn theo ông, gần đây người này dở chứng kì cục, tất cả mọi người cũng không thèm để ý đến ông.

Cố Phán và Trần Thiệu Thần cùng xuống lầu, ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người bọn họ.

Cố Phán cố ý đến ngồi bên cạnh ba mình.

“Tiểu Trần, đến đây ăn trái cây đi.” Cố Niệm nói. “Đây là những trái cây hái ở vườn nhà ông ngoại Phán Phán đó, con nếm thử xem.”

Trần Thiệu Thần nhận lấy. “Cám ơn bác gái.”

Cố Phán ngồi ở một bên, hơi nhếch môi lên, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích. “Mẹ, mẹ không lấy cho con.”

Cố Niệm liếc xéo cô. “Tự mình lấy đi, lớn già đầu rồi còn ganh tị, cũng không biết là giống ai nữa.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người trong phòng không ai hẹn ai cùng bắn ánh mắt về phía Tống Hoài Thừa.

Sắc mặt Tống Hoài Thừa không chút dao động, bình thản ung dung. “Phán Phán, con thích ăn dưa mật mà, ăn nhiều một chút.”

Trần Thiệu Thần nén cười, dùng tăm cắm một miếng dưa mật đưa cho cô.

Cố Phán thẹn thùng, đưa tay nhận lấy trước bao ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người.  DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐

Người nhà họ Tống không ai giấu được nụ cười của mình, không tệ, không tệ.

Trước khi Trần Thiệu Thần rời đi, đã nhắc với Cố Niệm về chuyện hai gia đình cùng gặp mặt nhau.

Cố Niệm trầm tư trong chốc lát. “Tiểu Trần, cháu đã chuẩn bị cẩn thận hết chưa?” Đáy mắt bà như vương điều khó nói, đương nhiên Trần Thiệu Thần hiểu rõ ý của bà.

Anh gật gật đầu. “Bác gái, cháu sẽ quý trọng cô ấy cả một đời.”

Cố Niệm cười. “Bác biết... Ba năm, chắc đợi nóng lòng rồi hả?” Mẹ vợ bắt đầu đùa giỡn con rễ tương lai rồi.

Trần Thiệu Thần bật cười. “Dùng ba năm đổi lấy một đời, tính thế nào cũng là con lời.”

Cố Niệm càng ngày càng thích cậu con rễ tương lai này. “Ba của Phán Phán qua chút thời gian nữa là ổn thôi, cháu đừng để trong lòng.”

“Cháu hiểu, là bác trai không nỡ. Bất cứ người ba nào cũng đều có tâm lý như thế cả.” Trần Thiệu Thần hiểu lý lẽ nói.

Cố Phán tiễn Trần Thiệu Thần về, hai người cùng thả bộ, bước chầm chậm trong khuôn viên chung cư.

Bầu trời xanh thẩm, gió thổi hiu hiu.

Trần Thiệu Thần vẫn nắm tay cô suốt từ lúc ra khỏi cửa đến giờ không buông. “Anh đã bàn với bác gái xong cả rồi, ngày 28 tháng này, hai gia đình chúng ta sẽ gặp mặt.”

Tất cả cứ như thế mà quyết định xong cả rồi sao? Thật là nhanh!

Cố Phán không có phản ứng, Trần Thiệu Thần nghiêng đầu nhìn cô. “Sao vậy?”

Cố Phán rút tay ra. “Đột nhiên em cảm thấy chớp nhoáng quá, em mới tốt nghiệp mà đã kết hôn ngay rồi. Giống như kiểu chưa yêu mà cưới ấy.”

Trần Thiệu Thần nheo mắt. “Sau này mỗi ngày chúng ta đều hẹn hò yêu đương bù lại, cũng không khác nhau lắm đâu.”

Cố Phán ngẩng đầu lên nhìn anh, vừa muốn nói gì đó thì nụ hôn của Trần Thiệu Thần lại kề sát. Một tay anh nâng sau đầu, một tay vòng qua ôm lấy eo cô.

Nụ hôn tinh tế mà dịu dàng, quấn lấy từng chút từng chút một.

Xung quanh không có ai, thỉnh thoảng có một vài học sinh trượt ván ngang qua, còn huýt sáo như đang trợ hứng cho hai người vậy.

Anh nhẹ nhàng quấn lấy đầu lưỡi cùng đôi môi cô, nụ hôn kết thúc, hai người đều nén tiếng thở dốc. Trần Thiệu Thần thì thào. “Thì ra là sẽ nghiện thật.”

Tay Cố Phán sững lại, cô hiểu ý của anh, thì ra hôn cũng sẽ bị nghiện. Cô dựa mặt mình vào đầu vai anh, dụi dụi.

Cố Phán quay về nhà với gương mặt đỏ như quả đào chín mọng.

Bà ngoại Cố đang ở lầu hai, lúc hai người vừa ra cửa, bà vẫn còn đang khen ngợi cháu rễ tương lai với những người trong phòng. “Aizz, hai đứa nó thật xứng đôi mà.”

Chỉ là, vẻ mặt của con rễ không tốt cho lắm.

Cố Niệm bình tĩnh nói. “Điều kiện của tiểu Trần như thế, đúng là đốt đèn lồng cũng khó tìm được. Ông Tống à, anh nhanh đi soi gương nhìn lại cái mặt mình đi.”

“Các người đừng để vẻ ngoài của cậu ta mê hoặc.” Tống Hoài Thừa lạnh lùng nói.

Cố Niệm lườm ông. “Nói như vậy là anh nhất định cố chấp không đồng ý à?”

Tống Hoài Thừa không trả lời.

Cố Niệm đứng dậy, không muốn nói chuyện với ông nữa, mắc công lại nổi điên. “Anh là chủ gia đình, là ba của Phán Phán, không nói cũng biết Phán Phán sẽ rất để tâm đến suy nghĩ của ông. Nếu ông nhất quyết không đồng ý, thì có lẽ con bé cũng sẽ không tiếp tục qua lại với tiểu Trần nữa. Thôi, vậy thì để cho hai đứa nó chia tay đi. Để cả đời này Phán Phán không kết hôn, ở bên cạnh chúng ta tới già luôn. Nhưng mà ông nghĩ lại xem, nếu như tương lai chúng ta đều không còn, thì Phán Phán sẽ ra sao đây?” Bà vừa nói vừa bước lên lầu.

Lúc Cố Phán trở lại, chỉ thấy ba cô vẫn còn ở trong phòng khách, ngồi im không nhúc nhích y như một pho tượng.

Cô đi qua đó, kéo kéo tay ông.

Tống Hoài Thừa cười với cô. “Về rồi à? Tiễn xuống dưới nhà thôi mà lâu thế sao? Xem con kìa, phơi nắng đến mặt đỏ rần rồi.”

Cố Phán sờ sờ mặt mình, mặt cô đỏ không phải do phơi nắng đâu!

Tống Hoài Thừa thở dài. “Phán Phán, ba không muốn con kết hôn sớm như vậy, phải quan sát thêm đã. Con chỉ mới 23 tuổi thôi, không vội. Sang năm là năm tuổi của con, không nên kết hôn, năm tới trở đi rồi tính tiếp.”

Cố Phán ngẩn người, không biết nên bàn chuyện với ba cô sao đây.

——— ————————

Trần Thiệu Thần và Từ Thần Hi đến nhà của ông bà, bà nội Trần thấy cháu trai đến thăm thì tươi cười không ngớt.

Từ Thần Hi thưa lại với bà nội về chuyện của hai đứa nhỏ, tuần sau hai nhà sẽ chính thức gặp nhau bàn chuyện cưới hỏi.

Bà nội Trần vui vẻ. “Thằng nhóc con sao gấp gáp vậy hả? Mới về nước chưa bao lâu mà đã tính đến chuyện kết hôn rồi. Bạn gái con tên gì?”

Trần Thiệu Thần trả lời: “Cố Phán, Cố Phán trong ‘Cố Phán sinh huy’ ạ.”

Bà nội Trần suy nghĩ một lát. “Mắt sáng long lanh, càng nhìn càng thích. Cô bé đó nhất định rất xinh xắn.”

“Rất đáng yêu ạ!” Từ Thần Hi bình tĩnh tiếp lời. “Là một cô gái người gặp người thích, hoa gặp hoa nở.”

Trần Thiệu Thần lấy bức ảnh trong ví ra, hắng giọng: “Bà nội xem ạ...”

Bà nội Trần đeo kính lão, nhìn cô gái trong bức ảnh. “Ây ui, ánh mắt rất có hồn, đúng là rất đẹp, rất dể thương.”

Từ Thần Hi vào phòng bếp rót nước, bà nội Trần thấy bà đi rồi mới hạ thấp giọng mình xuống, nói: “Ánh mắt của con tốt hơn ba con nhiều.”

Trần Thiệu Thần nghĩ thầm trong bụng không biết có nên cười phá lên hay không, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn vài phần: “Bà nội, Cố Phán không thể nói được.”

“Hả?” Bà nội Trần vẫn chưa hiểu được vấn đề.

Trần Thiệu Thần hít một hơi sâu: “Khi còn bé, cô ấy đã gặp phải một chuyện ngoài ý muốn nên từ đó về sau không thể nói được nữa.”

Sắc mặt của bà nội Trần thay đổi nhanh chóng, trong lúc nhất thời chỉ biết nhìn bức ảnh trên tay. Hồi lâu sau bà mới lên tiếng: “Con cũng giống y như ba con, chả khác gì nhau.”

Ánh mắt bà nội Trần có chút ảm đạm không vui, như đang rơi vào trầm tư. “Các con đó, đã quyết định chuyện gì rồi là nhất quyết không thay đổi, ai khuyên cũng không được.”  Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

Từ Thần Hi vẫn đang đứng ở sau cửa phòng bếp, bà lặng lẽ quan sát tình hình ngoài phòng khách, trong lòng cảm thấy hơi chua xót.

Bà nội Trần thở dài, nói: “Không nói được thì các con giao tiếp, yêu đương kiểu gì?”

Trần Thiệu Thần bị câu hỏi của bà nội chọc cho vui vẻ. “Con học thủ ngữ của người khiếm khuyết.”

Bà nội Trần từ từ nhớ ra, hình như có một khoảng thời gian thằng nhóc này có đi học thêm gì đó thì phải. “Lớp 12 đúng không?”

“Dạ.” Trần Thiệu Thần bình tĩnh trả lời.

Bà nội Trần lại nhìn cô gái trong bức ảnh lần nữa, tự an ủi mình. “Con trai ba mươi mấy tuổi mới chịu kết hôn, cháu trai 26 tuổi đã muốn kết hôn, không tệ, cũng có chút tiến bộ rồi.”

Trần Thiệu Thần nắm lấy bàn tay gầy yếu của bà. “Cám ơn bà nội đã thông cảm.”

“Sinh con sớm một chút.” Bà nội Trần nặng nề giao phó một câu. “Bà biết thanh niên trẻ tuổi các con bây giờ chưa muốn sinh con sớm, nhưng con thì không được như thế đâu đấy.”

Trần Thiệu Thần mỉm cười, việc này anh đồng ý cả hai tay.

Ngày 28, rốt cuộc cũng đến ngày hai gia đình gặp mặt, bầu không khí hài hoà trên mức bình thường. Tống Hoài Thừa đã thay đổi thái độ lạnh lùng của mấy ngày trước, trở nên lịch sự tao nhã, như ánh mặt trời ấm áp giữa ngày đông, làm cho người ta nhất thời có chút không thích ứng kịp.

Nguyên nhân sự thay đổi của ông là vì một câu nói của Cố Niệm: “Ba của tiểu Trần khiến cho người khác rất có thiện cảm, thành thục ổn trọng, phong tư lỗi lạc. Tiểu Trần rất giống ông ấy. Phái nữ bây giờ đều thích những người đàn ông đích thực như vậy.”

Trong lòng Tống Hoài Thừa bỗng phập phồng không yên.

Hai nhà mở đầu cuộc gặp mặt bằng vô số câu chuyện trời Nam đất Bắc, từ tình hình kinh tế, chính trị, đến văn hoá, nghệ thuật,... Rốt cuộc, cuối cùng hai bà thông gia tương lai đã thống nhất quyết định xong ngày kết hôn.

Ngày kết hôn là mùng 1 tháng 10.

Là một ngày rất có ý nghĩa.

Rốt cuộc Tống Hoài Thừa cũng bộc phát tính tình. “Phán Phán vẫn còn nhỏ, làm việc cũng chưa đủ khôn khéo, sau này xin mọi người thông cảm nhiều hơn.”

“Đâu có, Phán Phán thông minh lanh lợi, có ai mà không thích đâu chứ.” Từ Thần Hi thoải mái bày tỏ sự yêu thương của mình với Cố Phán.

Hôm đó sau khi kết thúc, người lớn hai nhà thức thời cho bọn họ có không gian riêng tự do ở bên nhau.

Trong lúc vô tình, Từ Thần Hi hỏi: “Các con xem bên nhà tân hôn kia còn thiếu gì không, nếu thiếu thì ghi lại danh sách để mẹ đi mua cho.”

Tống Hoài Thừa ngạc nhiên, trong lòng oán thầm. Cả nhà họ Trần đều là hồ ly! Ông nuôi nấng bao bọc thương yêu con gái suốt 23 năm trời, cứ như vậy mà trở thành con dâu nhà người ta rồi!

Ánh trăng toả sáng dịu dàng, bóng cây lắc lư theo chiều gió.

Trần Thiệu Thần nắm tay cô. “Thật tuyệt, toàn bộ thế giới của em đều đã dành riêng cho anh rồi.”

Cố Phán đang chìm đắm trong những bức ảnh áo cưới mà bà ngoại gửi tới, cô qua loa gật đầu với anh, người nào đó bất mãn cúi đầu khẽ cắn một cái lên vành tai cô.

Cố Phán quay đầu lại lườm anh, đưa điện thoại cho anh xem những mẫu áo cưới trong đó.

Trần Thiệu Thần nhìn lướt qua. “Ừ, anh cảm thấy...”

Cố Phán nhìn anh mong đợi. “Mẫu nào đẹp nhất?”

Anh kề sát bên tai cô, thì thầm: “Anh cảm thấy, không mặc gì là đẹp nhất.”


Hết chương 58

**********


Tác giả có lời muốn nói: Đếm ngược thời gian, bắt đầu!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bora, For3v3r, HNRTV, Rùa to, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, lan trần, meomeo1993, mimeorua83, phuongnhi82
     
Có bài mới 08.03.2018, 15:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 237
Được thanks: 2100 lần
Điểm: 38.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 51
Chương 59

Editor: Mèo ™



Cố Phán cho rằng, gặp được và yêu Trần Thiệu Thần là một chuyện may mắn nhất trên thế gian này. Ví dụ như, quá trình từ yêu đến kết hôn, chuyện gì anh cũng xung phong đi đầu, bảo vệ hộ tống cho cô. Hình như cô chỉ cần diễn tốt vai trò của một người bạn gái tốt, một người vợ chưa cưới tốt là được rồi, còn mọi chuyện cứ để anh lo.

Bọn người Hoa Tử thì chỉ biết cảm khái: “Kiếp trước cậu là anh hùng cứu cả hệ ngân hà sao? Để kiếp này cho cậu may mắn gặp được Trần Thiệu Thần như thế.”

Sau khi người lớn hai bên gia đình gặp nhau, lần đầu tiên cô đến đại gia đình của nhà họ Trần để ra mắt bà con họ hàng thân thích của gia đình anh.

Nhà tổ của họ Trần đã nhiều năm không náo nhiệt như vậy.

Ngôi nhà tổ mà ông bà nội Trần ở có kiến trúc hai tầng, có sân vườn rộng rãi được tách riêng với các ngôi nhà khác bởi hàng rào bao quanh, phong cách cổ xưa, mang hơi hướm của nhiều thập kỉ trước, các vật bày trí trong nhà đều là bảo vật mà ông nội Trần sưu tập, là những đồ cổ từ xa xưa, nhưng chất liệu toàn là thượng hạng.

Lúc Cố Phán và Trần Thiệu Thần đi vào phòng khách mới hoảng hốt nhận ra, hôm nay có rất nhiều người xuất hiện ở đây.

“Ông nội, bà nội, Phán Phán đến rồi.” Trần Thiệu Thần đứng trước cửa phòng thông báo.

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn ra, trong lúc nhất thời Cố Phán cảm thấy quẫn bách không biết phải làm sao, trong lòng âm thầm tự nhủ, không sao, không sao, đều là người nhà mình cả.

Ngồi một lúc lâu, Cố Phán mới biết những người có mặt ở đây hôm nay đều là những người đặc biệt. Ngồi giữa đám người là một cụ ông có tuổi xấp xỉ với ông ngoại cô, nhìn cô với ánh mắt rất từ ái.

Cô khẽ mỉm cười với ông, người nọ cũng cười cười với cô.

Chờ sau khi Trần Thiệu Thần giới thiệu, rốt cuộc Cố Phán mới biết thân phận của ông cụ kia. Xét theo quan hệ bên ngoại thì ông là ông ngoại của Trần Thiệu Thần. Còn xét về quan hệ bên nội thì ông là dượng của Trần Thiệu Thần.

Ôi, mối quan hệ dây mơ rể má gì thế này. Cũng may mà chung sống hoà thuận với nhau.

Những người của nhà họ Trần cố ý lờ đi mối quan hệ này, cũng chỉ có những ngày lễ tết mới có cơ hội tụ họp cùng nhau dùng cơm mà thôi.

Mọi người đều rất chú ý chăm sóc cho Cố Phán, chỉ là loại cảm giác chăm sóc này không như vẻ quan tâm dành cho người khuyết tật, mà xuất phát từ thật tâm. ĎïȅñÐān  ˱҉   «Łë.quý.ðôn "

Chào hỏi đáp chuyện đến hơn mười giờ, Từ Thần Hi đứng dậy đi vào phòng bếp, Cố Phán chủ động đi theo giúp đỡ.

Từ Thần Hi không đồng ý, Cố Phán hơi ngại ngùng nhưng vẫn đi theo bà vào bếp. Hai người gà mờ này thì có thể nấu được cao lương mĩ vị gì chứ?

Mọi người trong phòng khách ăn ý cười cười với nhau, sợ là nếu như giao vào tay hai người thì chắc trưa nay khỏi dùng cơm luôn.

Cố Phán lấy gạo nấu cơm, việc này không khó. Nhưng khi nhìn đến việc kế tiếp thì thật có chút khó khăn. Sườn non sốt chua ngọt, tôm lăn bột chiên giòn, làm như thế nào đây?

Cô nghe Hoa Tử nói, các bà mẹ chồng thường thích xem con dâu làm cơm. Điều này cô không đạt tiêu chuẩn rồi.

Cố Phán quay sang nhìn Từ Thần Hi với ánh mắt chờ mong, bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

“Bác cũng không biết làm, Phán Phán, cháu lên baidu tìm hiểu cách làm đi.” Từ Thần Hi nghĩ tới cách này, ít nhất cũng đã để lại cho con dâu tương lai một tấm gương không tốt rồi.

Lúc Trần Trạm Bắc và Trần Thiệu Thần đi vào, liền thấy hai người họ đang chăm chú nhìn vào điện thoại di động nghiên cứu cách nấu ăn. Hai cha con quay sang nhìn nhau cười cười.

“Làm được mấy món rồi?” Trần Trạm Bắc hắng giọng hỏi.

“Em đang ướp sườn, bỏ bao nhiêu đường thì được?” Từ Thần Hi nói.

Trần Trạm Bắc nhìn quét qua rồi không nói gì.

Trần Thiệu Thần bước lên, nắm tay Cố Phán. “Còn em làm được gì rồi?”

Cố Phán chỉ chỉ nồi cơm điện, còn có một rổ rau xanh đã được rửa sạch sẽ bên cạnh.

Khoé miệng Trần Thiệu Thần cong thành một nụ cười. “Ba mẹ, để con làm cho.”

Trần Trạm Bắc nhìn anh, gật gật đầu. “Chúng ta ra ngoài thôi.”

Từ Thần Hi nói: “Em thích ăn món sườn chua ngọt anh làm cơ.”

Trần Trạm Bắc hớn hở nhanh chóng xắn tay áo lên ướp sườn. Cố Phán và Trần Thiệu Thần đứng ở một bên quan sát, Từ Thần Hi nháy nháy mắt với hai người. “Lo mà học hỏi ba con đi.”

Trần Thiệu Thần không chút để ý trả lời: “Trên baidu đều có chỉ cách làm.”

Trần Trạm Bắc nấu xong một đĩa sườn xào chua ngọt hấp dẫn rồi dẫn vợ ra khỏi phòng bếp. Từ Thần Hi nhìn Cố Phán nói: “Phán Phán, không sao, con dâu của nhà họ Trần đều không cần biết nấu ăn.”

Trần Thiệu Thần đang bận nấu nướng. “Anh cần giấm...”

Cố Phán nhìn lướt qua những chai chai lọ lọ kia, cuối cùng cũng tìm được giấm đưa anh. Trần Thiệu Thần thuần thục làm xong tất cả trình tự rồi đậy nắp nồi lại, quay sang nhìn cô, thấy cô đang suy nghĩ ngẩn ngơ.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Anh nhíu mày.

Cố Phán nghiêm túc huơ tay nói: “Bác trai thật là lợi hại, ban đầu em còn tưởng ông rất nghiêm túc, không bao giờ động tay vào bếp, nhưng không ngờ hôm nay tận mắt chứng kiến mới thấy, đảm đang quá đi.”

Trần Thiệu Thần khẽ cười. “Toàn bộ sự dịu dàng của ba đều dành hết cho mẹ, ngay cả anh cũng không được hưởng ké đâu. Gần 40 tuổi mới có anh... Anh sinh ra hơn một tháng rồi mà ông cũng không ôm anh được một lần, chỉ toàn lo chăm sóc mẹ anh thôi.”

Cố Phán vui vẻ cười tươi không ngừng.

“Em đừng cười, khi còn bé anh bị té, đầu gối rách một đường toét máu nhưng ông lại nói không sao. Mẹ anh mang giày cao gót bị đau chân, vậy mà ông lại khẩn trương đi mua cho bà đôi giày đế bằng khác.” Trần Thiệu Thần kể ra từng chuyện một.

Cố Phán lại giơ ngón tay cái lên. “Bác trai rất thương bác gái!”

Trần Thiệu Thần đến gần cô. “Anh cũng sẽ giống vậy.”

Cố Phán đỏ mặt, huơ tay nói: “Chúng ta nhanh lên một chút đi, tất cả mọi người vẫn đang đợi đấy.”

Một bữa cơm vui vẻ hoà thuận. Tất cả mọi người đều đón nhận cô, bà nội nắm lấy tay cô, hình như càng ngày càng thích cô rồi. “Chuyện đính hôn, các cháu cũng không cần lo đâu, an tâm nghỉ ngơi đi, giữ gìn sức khoẻ thật tốt là được.”

Sau bữa trưa, Trần Thiệu Thần và Cố Phán thả bộ đi dạo trong sân vườn, trong vườn có một gốc cây hoa sơn chi, đã qua thời kì nở hoa, trên nhánh cây chỉ còn lưa thưa vài đoá hoa héo tàn, nhưng hương thơm vẫn còn thoảng thoảng toả khắp xung quanh.

Hai người dừng chân đứng dưới gốc cây.

Trần Thiệu Thần ngưng mắt nhìn cô. “Em đoán xem cây này được bao nhiêu tuổi rồi?”

Cố Phán vuốt ve thân cây sần sùi. “Mười mấy năm?”

Trần Thiệu Thần lắc đầu, chậm rãi nói đáp án: “46 năm. Năm 7 tuổi mẹ anh đã gặp ba anh ở đây, hai người đã cùng gieo duyên tại dưới gốc cây này.” Diễễnđàànlêêquýýđôôn

Trong lòng Cố Phán chảy qua một dòng nước ấm, đột nhiên cô nghĩ đến một việc, huơ tay nói với anh: “Bác gái chỉ mới 7 tuổi, vậy khi đó bác trai bao nhiêu tuổi? Xác định mục tiêu sớm như vậy rồi sao?”

Trần Thiệu Thần bật cười. “Khi đó chỉ mới là quan hệ thân thích bình thường, nhưng bắt đầu khi nào từ tình thân biến thành tình yêu thì chỉ có ba anh mới biết.”

Cố Phán suy nghĩ. “Bác trai cũng thật không dể dàng gì, đã đợi bao nhiêu năm như vậy cơ mà.”

Trần Thiệu Thần ừ một tiếng: “Anh cũng vậy, ba năm cô đơn lẻ loi ở nước ngoài.”

Cố Phán: “.....”

Hôm thất tịch – Lễ tình nhân ở Trung Quốc, những đôi yêu nhau đi đăng kí kết hôn không phải nhiều bình thường. Hai người đến nơi cũng xếp hàng chờ đợi như mọi người, chụp ảnh rồi đến ký tên. Xong xuôi rồi mà Cố Phán vẫn có cảm giác như mình vẫn còn đang ngủ mơ.

“Chúc mừng anh chị!” Nhân viên làm việc chúc mừng bọn họ. Hôm nay có rất nhiều cặp đôi đến làm giấy đăng kí kết hôn, cũng không thiếu những nam thanh nữ tú, nhưng chỉ có cặp đôi trước mắt này gây cho người khác ấn tượng khó quên, vừa nhìn thấy bọn họ, hai mắt liền toả sáng.

Trần Thiệu Thần tặng người nhân viên một ít kẹo cưới đã chuẩm bị sẵn từ trước. “Cám ơn.”

Nhân viên làm việc vừa nhìn thấy hộp chocalate, khoé miệng không khỏi lộ ra nụ cười tươi, haha...

Buổi tối, hai người họ cùng ra ngoài dùng cơm, sau khi ăn xong thì trở về nhà mới. Cố Phán cảm thấy mọi chuyện thuận lợi như nước chảy thành sông, cô có cảm giác hình như thiêu thiếu gì đó, nhưng lại không nhớ ra được là gì.

Trần Thiệu Thần vừa bước từ phòng làm việc ra, Cố Phán ngước lên nhìn anh, anh ngồi xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng mình. Hai người cùng ngồi ghế sô pha trong phòng khách xem chương trình giải trí trên ti vi. Cố Phán thấy hơi mệt, lười biếng vùi mình vào ghế sô pha êm ái.

Trần Thiệu Thần nhếch miệng cười vui vẻ. “Sau này người khác sẽ phải gọi em là bà Trần rồi.”

Cố Phán trầm ngâm nghĩ ngợi, quay sang nhìn anh: “Em cảm thấy mình vừa mới già thêm 10 tuổi.”

Trần Thiệu Thần cúi người cụng trán với cô. “Bà Trần à, em vẫn còn nhỏ tuổi hơn anh mà.” Thân nhiệt trên người anh càng lúc càng cao, cách hai lớp áo ngủ mà cô cũng nhận thấy được.

Trong bầu không khí mông lung, đột nhiên tiếng chuông báo tin nhắn đến liên tiếp vang lên, cô huơ tay ra hiệu với anh, muốn lấy điện thoại xem tin nhắn mới.

Trần Thiệu Thần cắn cắn cổ cô rồi mới đứng dậy lấy điện thoại cho cô, khoé miệng anh hiện lên một đường cong giảo hoạt.

Cố Phán vừa nhìn thấy đống tin nhắn mới thì có chút giật mình, có rất nhiều bạn bè nhắn tin cho cô. Hoa Tử, Đường Thanh, lớp trưởng,...

“Cố Phán, cậu kết hôn rồi á?!”

“Cố Phán, chúc mừng cậu!”

“Cố Phán, tốc độ của cậu cũng nhanh quá đó. Chúc mừng nha~”

. . . . .

Cố Phán quay đầu nhìn sang ai đó: “Sao mọi người đều biết hết vậy?”

Trần Thiệu Thần thành thật trả lời: “Weibo.”

Cố Phán như đã hiểu ra gì đó, cô đăng nhập tài khoản weibo của mình, mười phút trước, anh vừa mới post một trạng thái mới toanh trên trang weibo cá nhân.

“Nắm chặt tay nhau, bên nhau đến già. Tiểu bánh mì & Tiểu tranh tử.” Kèm theo một bức ảnh chụp hai bản đăng kí kết hôn.

Trong nháy mắt, weibo cá nhân của Trần Thiệu Thần như muốn bùng nổ.

Ba năm qua, rốt cuộc trang weibo lạnh ngắt này cũng có cập nhật tin mới rồi, hơn nữa còn là một tin tức mang tính chấn động toàn cầu như vậy.

Tin tức như vậy thật khó có được lần thứ hai, lại còn được phát ngôn bởi học trưởng Trần Thiệu Thần nghiêm túc lạnh lùng này nữa chứ.

Cố Phán nắm chặt điện thoại di động, ánh mắt long lanh linh động, đầu ngón tay khẽ chuyển động, một trạng thái mới lại được post lên.

“Cảm tạ trời cao đã cho em may mắn gặp được anh. Em yêu anh!”

Ba chữ này vĩnh viễn cô cũng không thể thốt ra lời được, nhưng tâm ý này cũng phải để cho toàn bộ thế giới biết cô yêu anh đến nhường nào.

Trần Thiệu Thần vừa nhìn thấy ba chữ kia thì dường như đáy mắt hơi ươn ướt.

Anh hiểu!

Không thể chính miệng nói ra được ba chữ đó, tiểu bánh mì của anh đã rất tiếc nuối. Nhưng mà, sau này anh sẽ không để cô phải chịu bất kì thương tổn nào nữa.

Trong đêm nay, weibo của cả hai người đã phải hứng chịu sự oanh tạc của rất nhiều nhân sĩ.

Cao Hi Hi vừa mới trở về nước, nhận được tin trong lúc cấp bách cũng gọi điện thoại đến bày tỏ chúc mừng, trong lời nói của cô ấy tràn đầy trêu ghẹo. “Tiểu tranh tử, dám kết hôn trước cả chị đây à, không phải đã nói là sẽ làm phù rễ cho mình rồi sao? Không giữ chữ tín gì hết. Đừng nói là do Phán Phán có tin vui rồi đấy nhé? Ha ha ha...”

Mặt Trần Thiệu Thần không đổi sắc, Cố Phán ngồi bên cạnh nghe thấy thì mặt nóng bừng lên. d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

Trần Thiệu Thần trả lời: “Thì giờ cho cậu làm dâu phụ, còn chưa hài lòng à?”

“Cậu nằm mơ đi, mình đã làm ba lần rồi, nếu làm nữa thì sẽ ế mất. Đúng rồi, áo cưới của Phán Phán đã chọn được chưa? Nếu chưa thì mình sẽ chuẩn bị miễn phí cho cô ấy, nhưng không biết là các cậu có chờ nổi hay không thôi. Ha ha ha...”

“Ba tháng, cậu có thể xong không?”

Cao Hi Hi trả lời. “Ok! Vậy quyết định thế đi, cậu nhắn cho mình biết số đo ba vòng của Phán Phán là được. Không quấy rầy hai người nữa, chào hỏi Phán Phán giúp mình nhé.”

Đêm thất tịch, lãng mạn mà nhu tình. Rốt cuộc hai người cũng danh chính ngôn thuận cùng nằm trên một chiếc giường, vận động cả một đêm không biết mệt mỏi, hết lần này đến lần khác anh đưa cô đến đỉnh điểm cao trào hạnh phúc.

Sau khi kết thúc thì anh ôm chặt lấy cơ thể cô không buông, khẽ thì thầm bên tai cô: “Không biết hôm nay tiểu Huy có đến điểm danh báo cáo hay không nhỉ?”

Cố Phán nhắm hai mắt lại, mệt đến mí mắt cũng không mở lên nổi. Cục cưng à, mẹ không giúp được con rồi, ba con vẫn cứ kiên trì đặt cái tên này thôi...

——— —————————


Ngoại truyện ngắn.


Vài năm sau.

Trong nhà trẻ, các bạn nhỏ lần lượt lên bục giới thiệu tên của mình trước lớp.

Đến phiên Trần Gia Mộc, cậu nhóc hắng giọng giới thiệu: “Chào các bạn, mình tên là Trần Gia Mộc, tên gọi ở nhà là tiểu Huy, năm nay mình bốn tuổi...”

Cậu nhóc vẫn chưa nói hết thì các bạn nhỏ ở phía dưới lớp đã hưng phấn bàn tán xôn xao.

“Mình rất thích Lọ Lem...”

“Ba mẹ của cậu là Sói xám và Sói hồng sao?”

“Ha ha ha...”

Bạn nhỏ Trần Gia Mộc đứng trước lớp, lớn tiếng giải thích: “Dốt văn hoá thật là đáng sợ. Là Huy trong ‘Cố Phán sinh Huy’, mẹ mình tên là Cố Phán, mình là cục cưng do mẹ sinh ra, cho nên gọi là tiểu Huy đó.”


Hết chương 59

**********

Tác giả có lời muốn nói: Sẽ có ba chương theo thứ tự là: Đăng kí kết hôn, cầu hôn và kết hôn nhé. Cùng chờ đón nào~~

Editor có lời muốn nói: Mèo muốn giải thích một chút về sự xôn xao của các bạn nhỏ khi nghe thấy tên của tiểu Huy.
Tên của tiểu Huy là ‘ 辉 ’ (phiên âm là Huī). Mà trong tên của Lọ Lem hay Sói xám đều có chữ ‘ 灰 ’ (cũng phiên âm là Huī). Các bạn nhỏ vẫn chưa phân biệt được hai từ đồng âm khác nghĩa này nên mới dẫn đến sự nhầm lẫn đáng yêu thế đó. Bạn nhỏ tiểu Huy của chúng ta mới 4 tuổi mà đã bình tĩnh giải thích rõ ràng tường tận ý nghĩa tên của mình với các bạn trong lớp rồi. Thông minh quá điii~~


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Đây là hoa sơn chi nà. :))

images_disznovenyek_gardenia.gif [ 99.53 KiB | Đã xem 21002 lần ] images_disznovenyek_gardenia.gif [ 99.53 KiB | Đã xem 21002 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bora, For3v3r, HNRTV, SầmPhuNhân, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, hankuyng1711, lan trần, mimeorua83, phuongnhi82
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hautlym, Hoàng Thiên, icsrvcust, muanhobaybay, thanh quyên, Thiên Kim Vĩnh Hằng, trunghongnam, TT29 và 1228 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.