Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

 
Có bài mới 20.06.2016, 12:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 07:50
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 565
Được thanks: 4091 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh - Điểm: 59
Chương 104: Bụi trần lắng đọng (Đại kết cục)
Editor: Bồ CôngAnh~DĐLQĐ

Mấy ngày qua có tốt không?

Lý Dục nhíu mày, ho khan vài tiếng, ánh mắt hài hước nhìn Lý Huyền: "Tứ ca không phải rõ nhất sao, mấy ngày nay ta trôi qua thế nào."

Lý Huyền cười khe khẽ một tiếng, trong mắt phượng lại không một chút ý cười: "Mỗi ngày Cửu đệ có giai nhân ở cùng, dĩ nhiên là cả thể xác và tinh thần đều vui vẻ, sung sướng vô cùng."

Lý Dục nghe vậy con ngươi đen càng thêm u ám: "Tứ ca nói rất đúng, bên cạnh ta thời khắc đều có giai nhân làm bạn, nét mặt tươi cười như hoa, cho dù là trong lòng ứ đọng cũng trở nên ung dung thoải mái."

Lý Huyền nâng khóe môi lên, trong mắt chợt lóe lên tia lạnh lẽo: "Khá lắm, thích mỹ nhân không thích giang sơn, Cửu đệ thật đúng là một hạt giống si tình."

"Tứ ca cũng là người từng trải..." Lý Dục kéo dài âm điệu, chậm rãi nói: "Cái chữ tình này, đã rơi vào thì tự nhiên không cách nào tự kiềm chế."

Lý Huyền sao có thể không nghe ra khiêu khích trong lời nới của hắn, nhưng hắn chỉ giật giật tay áo giấu ngón tay đã hạ thủ, vẻ mặt ấm áp nhã nhặn: "Vậy Cửu đệ lấy hay bỏ?"

Con mắt hoa đào nhỏ dài của Lý Dục híp lại: "Ý của Tứ ca là..."

"Cửu đệ muốn giữ lại cái mạng này tiếp tục đuổi theo nàng, hay là...?" Lý Huyền giống như bàn bạc về thời tiết mở miệng, vẻ mặt vẫn lịch sự nho nhã như cũ, chỉ là che giấu phía sau ánh mắt dịu dàng kia chính là sắc bén.

Lý Dục có chút khổ não nhăn mày lại: "Tứ ca cũng chỉ cho hai con đường này? Vậy con đường thứ ba thì sao? Ví dụ như giữ lại mạng cho ta cũng mang nàng cho ta."

Lý Huyền khép hờ mí mắt che đi sát ý trong mắt: "Lời này của Cửu đệ không đủ thỏa đáng, nàng không phải một đồ vật, sao có thể cho đi chứ?"

"Vậy cũng tốt, hoặc là Tứ ca rời khỏi đây, để ta và nàng lưu lạc thiên nhai?" Lý Dục như đang nói giỡn, trong mắt không rõ thần sắc.

Lý Huyền giương mắt, trong mắt một mảnh ý cười: "Cửu đệ nghĩ sao?"

Lý Dục cười tà tà một tiếng: "Ta dĩ nhiên là cảm thấy có thể."

Lý Huyền nghe vậy mặt không đổi sắc, nhưng thấp thoáng có thể nhìn thấy gân xanh trên trán hắn bạo động. Hắn tiện tay nghịch miếng ngọc bội đeo ngang hông mình, tao nhã mở miệng nói: "Ngươi còn nhớ miếng ngọc bội này không?"

Ánh mắt Lý Dục tối sầm lại, khóe miệng thoáng hạ xuống: "Dĩ nhiên là nhớ."

Lý Huyền dịu dàng vuốt miếng ngọc bội bóng loáng trong lòng bàn tay, giọng nói có chút hoài niệm: "Ta và ngươi từ nhỏ đã là hai người không cùng một dạng, ngươi bao giờ cũng muốn cái gì sẽ nói yêu cầu ra khỏi miệng, mà ta lại chỉ yên tĩnh chờ phụ hoàng ban thưởng, khi còn bé ngươi luôn có những đồ chơi mới muôn hình vạn trạng, mà ta chỉ ở một bên cười nhạt nhìn ngươi chơi đùa, nói thật, trong lòng không phải là không có ghen tỵ."

Trên gương mặt gian manh của Lý Dục gỡ xuống nụ cười, con mắt hoa đào lười biếng khép hờ, yên lặng nghe chuyện của hắn.

"Ngươi có mẫu hậu yêu thương ngươi thay ngươi xử lý tốt tất cả, vừa bị thương thì bên cạnh lập tức có một đám người vây quanh, nhăn mày một cái cũng có người hỏi han ân cần lo lắng không thôi, ngươi là bảo bối trên tay phụ hoàng và mẫu hậu ngươi, mà ta lại chỉ là một đứa bé bình thường trong rất nhiều đứa con của ông. Có đôi khi ta đã nghĩ, nếu ta là ngươi, ta là đứa bé của phụ hoàng và mẫu hậu ngươi, có phải ta sẽ không cần phải chịu đựng đau khổ và quá khứ vốn thuộc về ta hay không, nhưng dần dần ta hiểu ra, ta chỉ là ta, ta vĩnh viễn sẽ không thể là ngươi. Ngươi chỉ cần một câu nói, một ánh mắt mà có thể lấy được thứ ngươi muốn, mà ta nhận được chỉ có thể là lạnh nhạt xa cách qua quít và chối từ. Con đường ta đi, cho tới bây giờ đều không hề giống với ngươi." Trong con ngươi màu trà của Lý Huyền là một mảnh sương mù, trên mặt là hoang mang và hồi tưởng thuộc về đứa trẻ.

"Lòng ta sinh ra không cam lòng, cùng là đứa con của phụ hoàng, tại sao ngươi có được vinh sủng hoàn toàn trái ngược với những thứ ta có được? Chỉ vì ngươi có được một mẫu hậu với gia tộc cường đại? Mà ta chỉ do một nữ tử giang hồ sinh ra? Bàn về thiên tư ta cũng không thua ngươi, đệ đệ của ta, ta thua chỉ là một thân phận, chỉ vì một thân phận mà vừa ra đời mọi người đã nhìn ta bằng một cắp mắt khác xưa. Nếu mẫu phi của ta không thể cho ta tất cả, như vậy ta chỉ có thể dựa vào chính mình, ở trong hoàng cung này chậm rãi bộc lộ hết tài năng."

"Ta khéo léo hơn bất kỳ một hoàng tử nào, ta tận trung hơn bất kỳ một thần tử nào, ta biết nhìn sắc mặt mà nói chuyện hơn bất kỳ một vị phi tử nào. Chỉ có như vậy ta mới có thể đạt được khen ngợi của phụ hoàng, đạt được ủng hộ của những đại thần kia, có được thế lực thuộc về bản thân ta. Ta giấu tài, trước mặt bọn họ sắm vai một người không hề có dã tâm, mặc cho bọn họ khen ngợi hay ác ý bôi nhọ ta, chỉ để cuối cùng đạt được thứ ta muốn. Đối với ta mà nói quan trọng là kết quả, chứ không phải quá trình."

Lý Huyền chậm rãi thu tay, siết chặt ngọc bội trong tay: "Miếng ngọc bội này là thứ đầu tiên ta thắng được trong tay của ngươi."

Năm ấy thương nhân ngọc thạch của Bắc An dâng lên một lượng lớn bảo ngọc thượng hạng, trong đó xuất sắc nhất chính là miếng ngọc hàn băng này, nghe nói ngọc thạch này cần cả ngàn năm mới hình thành, bình thường một miếng lớn bằng ngón cái cũng khó có thể tìm được, huống chi là một miếng hoàn chỉnh như vậy, lúc ấy phụ hoàng nhận được ngọc bội mừng rỡ không dứt, vốn muốn làm thành khuyên tai ngọc đeo bên người, chỉ vì ngọc hàn băng ngọc vô cùng lạnh, mà phụ hoàng lại có thể chất âm mà từ bỏ. Lúc ấy danh tiếng của ngọc này làm cho hậu cung trào dâng dao động không nhỏ, những cung phi được cưng chiều dĩ nhiên là rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng lại không có một ai dám mở miệng. Cuối cùng đương nhiên là Cửu đệ Lý Dục được phụ hoàng sủng ái nhất dẫn đầu mở miệng, trước kia Lý Dục muốn thứ gì thì phụ hoàng chưa bao giờ không đồng ý, nhưng lần này hắn thế mà lại thật sự đụng phải cây đinh, khẩu khí không thể thương lượng của phụ hoàng bác bỏ thỉnh cầu của hắn, sau đó đặt miếng ngọc hàn băng vào tráp bát bảo trong thư phòng, từ lần đó về sau không còn ai dám mở miệng yêu cầu ngọc hàn băng với phụ hoàng nữa.

Ai cũng không chú ý đến hắn ở trong góc đối với miếng ngọc kia yêu thích không dứt, chỉ vì vị mẫu phi đã chết kia từng nói một câu: Ngọc trên đời đều không thể xưng là ngọc tốt, duy nhất ngoại trừ ngọc hàn băng.

Mùa thu cùng năm, Sứ giả phiên bang tới Đại Minh khiêu khích, hắn đơn độc thắng Sứ giả tâm phục khẩu phục, được văn võ cả sảnh đường hoan hô ủng hộ cũng nhận được khen ngợi của phụ hoàng, phụ hoàng trong lúc mừng rỡ hỏi hắn muốn được ban thưởng gì, hắn ngay trước trăm quan viên, trước hoàng hậu và sủng phi, trước mặt của Lý Dục, bật thốt lên: "Nhi thần muốn miếng ngọc hàn băng kia của phụ hoàng."

Lời nói vừa dứt thì ngay cả hắn cũng sửng sốt, nhìn lại quan viên bên cạnh một chút, không chỗ nào là không phải vẻ mặt ngạc nhiên và thương hại: Người đời đều biết Hoàng đế yêu thích miếng ngọc hàn băng này bao nhiêu, ngay cả Cửu hoàng tử dược cưng chiều nhất cũng cự tuyệt, bây giờ một hoàng tử vừa lộ ra màu mè đã mở miệng yêu cầu? E rằng Tứ hoàng tử này sẽ nhận được kết quả chọc giận Thánh thượng.

Nhưng vậy mà phụ hoàng trên chỗ ngồi lại chỉ dừng lại một chút rồi cười lớn đồng ý, phái tâm phúc lấy ngọc hàn băng tới tự mình đưa cho hắn, nói cho hắn biết, đây là phần thưởng hắn nên nhận được.

Hắn từ một khắc này trở đi đã biết, thì ra không dễ dàng có được, mới là quý giá nhất. Mà bảo vật cũng chẳng phải vô giá, chỉ nhìn giá trị những chuyện ngươi làm, có đủ phân lượng hay không.

Lý Dục đột nhiên khẽ nở nụ cười, đôi mắt rũ xuống không thấy được tâm tình của hắn: "Vậy Tứ ca có biết lúc ta nhỏ cũng rất hâm mộ ngươi?"

Lý Huyền thoáng nhíu mày: "Hả?"

Lý Dục nâng con ngươi lên, đáy mắt một mảnh u ám: "Tứ ca chỉ nói thứ ta có được rất nhiều, ta có mẫu phi thương ta, có phụ hoàng cưng chiều ta, có thể có nghĩ tới những thứ kia là cái gì với ta?"

"Phụ hoàng chưa bao giờ từ chối yêu cầu của ta, ta muốn cái gì thì cho cái đó, mà ta lại chưa bao giờ nghe được một câu quan tâm thật lòng thật dạ của ông ấy.Những lúc có mẫu hậu ông ấy luôn ôm ta ngồi ở đầu gối, mẫu hậu vừa đi ông ấy lập tức ném ta ra xa, bản thân vội vàng làm chuyện khác. Ta biết phụ hoàng không thật lòng thương yêu ta nhưng vẫn làm bộ như không biết, chỉ vì mẫu hậu ta bảo ta phải thân thiết với phụ hoàng nhiều hơn, chuẩn bị sau này đoạt vị. Ta vốn cho rằng mẫu hậu ta là thương yêu ta nhất, nhưng chỉ là người thương yêu ta nhất lại tự tay buộc ta giết tất cả những thứ làm ta lưu luyến động lòng, bà bảo ta phải học được đoạn tình tuyệt tính, gạt bỏ ta làm một người bình thường nên có ham mê và yêu thích. Lúc đó ta hận bản thân mình không thể đi tìm chết, đơn giản là ta không có sức lực bảo vệ những thứ ta yêu thích, mà người ép ta như vậy lại là vị mẫu hậu ngày thường đối tốt với ta nhất."

Lý Dục giễu cợt nhìn hắn: "Ta hâm mộ ngươi không phải đối mặt với một mẫu thân hai mặt như vậy, ta hâm mộ mẹ ruột của ngươi không tự tay huấn luyện ngươi thành một người điên, ta hâm mộ ngươi nhiều lần xuất sắc giúp phụ hoàng giải quyết chuyện triều chính, ta hâm mộ ngươi sau khi trưởng thành luôn dễ dàng có được nụ cười khen ngợi của phụ hoàng. Nhưng ta cũng biết chúng ta không giống nhau, cho dù một giây phút có được ta cũng phải giả trang, mà ngươi, rất thích nắm trong tay tất cả, cuối cùng cùng nhau thu lưới."

"Tứ ca, ngươi sẽ là người thắng lớn nhất, trước kia ta nghĩ như vậy, bây giờ vẫn nghĩ như vậy." Chỉ là, hắn cũng không phải là người thua.

Lý Huyền không phủ nhận, chỉ híp mắt phượng một cái, thản nhiên nói: "Thì ra là chúng ta vẫn luôn như vậy."

Trong con mắt màu đen của Lý Dục lưu động ánh sáng rực rỡ không biết tên: "Tứ ca, ngươi có biết thứ duy nhất trên thế giới không nắm giữ được chính là lòng người, có vài thứ mất đi rồi, thì sẽ không trở về được nữa."

Lý Huyền nguy hiểm nhìn hắn một cái, không để ý tới thâm ý trong lời nói của hắn: "Cửu đệ vẫn nên suy nghĩ thật kỹ chuyện của mình đi."

"Ta và ngươi đấu nhiều năm như vậy, ngươi san thế lực trong kinh của ta, ta diệt tướng lĩnh đắc lực của ngươi, ta và ngươi đều bị hao tổn, khó phân thắng bại. Hôm nay ta rơi vào trong tay ngươi cũng không có nghĩa ta là kẻ thua, Tứ ca, ngươi có chuẩn bị, ta cũng không phải một mình mà đến." Lý Dục chậm rãi nói, ánh mắt kiên định.

Lời nói vừa dứt, Nha Nghị bên ngoài nhà lao vội vã chạy tới, trên mặt là hưng phấn lại có chút lo lắng: "Hoàng thượng..."

Lý Huyền cười nhạt xoay người đi: "Vậy thì để xem thị vệ của ngươi lợi hại hay là tử sĩ của ta càng hơn một bậc. Nha Nghị, phân phó xuống cho ta, coi chừng nội phủ cho tốt, ngay cả một con ruồi cũng không được dẫn dụ đến."

Nha Nghị nhìn Lý Dục vẫn cúi đầu một chút, lớn tiếng trả lời: "Thần tuân chỉ."

Lý Huyền không quay đầu lại, sải bước đi ra ngoài, bên ngoài, mới là một trận chiến quyết thắng thua. Cũng chính bởi vì hắn không quay đầu lại, cho nên hắn bỏ lỡ nụ cười tà mị chợt lóe trên gương mặt Lý Dục.

Đến cuối cùng ai mới trúng kế của ai.

Sau khi Lý Huyền đi khoảng nửa khắc đồng hồ, hai bóng đen không một tiếng động đánh ngất thị vệ trông coi cửa, nấp vào phòng giam. Người cao lớn đó tiến lên cởi bỏ xiềng xích trên người Lý Dục, trầm giọng hỏi: "Gia, có thể có trở ngại không?"

Con mắt dài của Lý Dục chuyển một cái, rõ ràng là bộ dạng nhếch nhác lại sinh ra một loại khí thế bức người, hắn không để ý tới câu hỏi của nam tử, đứng dậy đi tới bên cạnh giường, khom lưng lấy ra một vật gì đó từ dưới giường nhét vào trong ngực, bước chân không ngừng đi ra ngoài: "Cứ làm theo kế hoạch."

Hai hắc y nhân gật đầu: "Vâng."

Màn ảnh lại trở lại chỗ của Lâm Lập Hạ, lại nói sau khi Lý Huyền ra ngoài thì trong lòng nàng hoảng loạn không thôi, ở trong phòng bước qua bước lại. Lý Dục ở nơi này xảy ra chuyện nguy hiểm gì, rõ ràng Lý Huyền đã sớm làm xong cạm bẫy, nếu là cạm bẫy cũng được, nhưng cố tình hắn còn sắp xếp Hỏa Nhi làm gian tế bên người Lý Dục, như thế rất tốt, tất cả mọi người đều tận diệt rồi.

Lý Dục vừa rồi bị trọng hình như vậy, bây giờ Lý Huyền đi gặp hắn, có thể sẽ ra tay với hắn hay không? Thân thể hắn làm sao chịu được? Hoặc là Lý Huyền còn muốn dùng thủ đoạn tàn khốc khác để ép hỏi Lý Dục?

Lâm Lập Hạ càng nghĩ càng kinh hãi, đến cuối cùng lo lắng đến mức ngay cả tay cũng hơi run rẩy, nàng hít một hơi thật sâu, vừa chuẩn bị mở miệng gọi thị vệ bên ngoài thì lại bị người bất thình lình bịt miệng từ phía sau.

Người nọ ghé sát vào vành tai của nàng nói nhỏ: "Cô nương ngốc, nàng muốn hại chết chúng ta à?"

Giọng nói này... Lâm Lập Hạ mừng rỡ quay đầu lại, không ngoài dự liệu thấy được gương mặt tuấn mỹ gian manh của Lý Dục, hai tay nàng kích động nắm chặt bờ vai của hắn, cũng đè thấp giọng lắp bắp hỏi: "Huynh... huynh, huynh... tại sao huynh lại ở chỗ này?"

Lý Dục nhịn xuống tiếng kêu đau suýt bật thốt lên, ra vẻ chế nhạo nói: "Ta tới dẫn nương tử của ta đi mà."

"Không phải." Lâm Lập Hạ khó có thể tin lắc đầu: "Sao huynh lại ở chỗ này? Sao huynh trốn ra được? Lý Huyền đâu?"

Lý Dục đưa ngón tay thon dài ra chặn lại môi của nàng: "Suỵt... Nàng muốn dẫn hắn trở lại sau đó cùng hắn hồi cung à?"

Ánh mắt Lâm Lập Hạ ảm đạm, nhưng nụ cười bên môi cũng là hàng thật giá thật: "Dĩ nhiên không phải."

Lý Dục hài lòng cười cười, trong tròng mắt đen ánh sao chói mắt. Hắn nắm tay nàng thật chặt nói: "Đi theo ta."

Lâm Lập Hạ sững sờ vài giây, ánh mắt rơi xuống bàn tay giao nhau của bọn họ, trong đầu nàng đã hiện lên rất nhiều rất nhiều thứ, cuối cùng sót lại chỉ còn vẻ mặt kiên định và câu nói kia của người trước mắt: "Tin tưởng ta" .

Nàng nhàn nhạt nâng khóe môi lên: "Được."

Lý Dục chợt kéo nàng vào trong ngực, cảm nhận thân thể ấm áp và hương thơm của nàng. Hắn hít một hơi thật sâu, nở nụ cười cực kỳ đơn thuần với nàng: "Đi thôi."

Sau đó Lâm Lập Hạ vô cùng kinh ngạc thấy Lý Dục quen thuộc mở ra một cửa ngầm, mang nàng vào một cái mật đạo rõ ràng mới được xây dựng không lâu, sau đó nhảy vào một ao nhỏ, cuối cùng ôm hòn đá lặn xuống đáy nước đến một hang động khác...

Lâm Lập Hạ ngơ ngác nhìn Mạch Tuệ, Ẩn Kỳ còn có đôi song sinh đứng chờ bên cạnh xe ngựa ven hồ, trong lòng đột nhiên vén ra mây mù. Nàng quay đầu nhìn về phía Lý Dục, chần chờ hỏi: "Huynh... Đã sớm thiết kế xong rồi?"

Lý Dục tà mị nâng một lọn tóc ướt sũng của mình lên: "Có lẽ vậy...!"

Lâm Lập Hạ yên lặng một hồi, tiếp đó bơi tới bên cạnh Lý Dục không chút do dự ấn đầu hắn xuống nước...

"Đi chết đi, ‘Có lẽ vậy’ à...!!" Tên khốn này! Lại có thể phúc hắc đến trình độ này!!!!

"Khụ khụ khụ!" Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Lý Dục lại vẫn vui vẻ không thôi, không thể như vậy sao, vị hoàng huynh thân mến kia rất nhanh sẽ ý thức được đám cao thủ cấp cao ngoài phủ kia thật ra chỉ là ngụy trang, không ai vào trong phủ cứu bọn họ, bởi vì bọn họ vẫn luôn tự cứu mình. Cũng không có ai từ trong phủ ra ngoài, bởi vì bọn họ đã sớm đào xong mật đạo. Hơn nữa, rất nhanh hắn sẽ phát hiện binh phù được giấu trong gian phòng Lập Hạ ở...

Hắn cũng đã sớm nói, hắn tin Lý Huyền là người thắng, nhưng hắn, cũng không phải là kẻ thua.

Lý Dục ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Lâm Lập Hạ, lấy lòng la lên: "Đừng náo loạn. Bọn họ đều đang nhìn đấy."

Lúc này Lâm Lập Hạ mới nhìn thấy mấy người bên cạnh xe ngựa mặc dù im lặng nhưng có vẻ cả người run run, nàng hung hăng trừng mắt nhìn hắn mấy lần, xoay người ướt sũng lên bờ.

Lý Dục nhìn thân thể mềm mại của nàng lộ ra thì trong mắt xẹt qua khó chịu, hắn đứng dậy một tay ôm ngang nàng vào trong ngực cúi đầu ghé vào bên tai nàng trầm thấp nói: "Về sau, đường vẫn còn rất dài." Mà hắn, sẽ luôn ở cùng với nàng, cho đến khi nàng cam tâm tình nguyện yêu hắn.

Lâm Lập Hạ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, lông mày vốn nhíu chặt lại giãn ra, cười nhẹ. Nàng biết, hắn sẽ luôn ở cùng nàng.

Chuyện xưa của bọn họ, sẽ vẫn luôn kéo dài tiếp.

Đường, quả thật vẫn còn rất dài.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bồ CôngAnh về bài viết trên: Baby Groot, Chó Đen, LuckyOrange, Thanh Nguyệt, dohuyenrua, he0k0nh4ud4u, meo lucky, minmapmap2505, nammoi, tortuequirit23
     

Có bài mới 20.06.2016, 12:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 07:50
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 565
Được thanks: 4091 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh - Điểm: 54
Ngoại truyện: Cung phi Giang Hiểu Tiếu
Editor: Bồ CôngAnh~DĐLQĐ

Tác giả có lời muốn nói: Chương này rất lôi rất cẩu huyết, rất YY rất không thực tế, đơn thuần là tác giả ảo tưởng, cẩn thận khi đi vào! Vào mà bị sét đánh thì tác giả không phụ trách.

Tôi viết của ngoại truyện của bản thân tôi, không hài lòng thì chính mình tự đi YY thôi.

Chính văn đã kết thúc, ngoại truyện của Lập Hạ và Cửu Cửu sẽ mở hố khác, kính chờ mong.

Giang Hiểu Tiếu nhìn đàn tranh ngọc bích trước mặt im lặng không nói, trong mắt không một gợn sóng có chút cô đơn như có như không.

Nàng từ rất sớm trước kia đã hiểu rõ, nơi nào có nữ nhân thì nơi đó nhất định sẽ có tranh đấu, bất luận các nàng lớn tuổi hay ít tuổi. Mà nơi nữ nhân đấu tranh kịch liệt nhất chính là bên trong hoàng cung phồn hoa này. Vừa vào cửa cung sâu như biển, vừa vào cửa cung lập tức tranh muôn vàn yêu thương, vừa vào cửa cung là cả đời không được yên ả. Người khác e ngại lục đục đấu đá tranh đoạt, mà nàng lại vui vẻ ở trong con đường này, hưởng thụ lạc thú quá trình lấy được và bỏ lỡ trong đó, bởi vì nàng tin chắc, cuối cùng người thắng nhất định là nàng.

Từ nhỏ nàng sống cùng người mẹ nhu nhược trong một con ngõ hẻm âm u lạnh lẽo nghèo khó, khi còn bé bị người giễu cợt là đứa bé không có cha, là tạp chủng không có cha nuôi, nàng tức giận, giống như nổi cơn điên hung hăng cắn người nọ một trận. Nàng uất ức, khóc lóc chạy về nhà chất vấn mẹ, tại sao nàng không có cha. Người mẹ gương mặt hàng năm luôn tái nhợt khóc không thành tiếng nói cho nàng biết, cha của nàng vì một người phụ nữ khác mà không cần bọn họ nữa, vì một người phụ nữ khác, bỏ rơi người vợ và đứa bé của mình. Nàng nhìn vẻ mặt đau đớn muốn chết của mẹ, trong nháy mắt sinh ra một ý niệm trong đầu, nàng muốn bảo vệ bà cả đời, không bao giờ để bà chịu khổ nữa.

Lúc mười bảy tuổi nàng gặp được ông chủ của mẹ, một người đàn ông trung niên đôn hậu đàng hoàng. Nàng nhìn ông quan tâm đưa mẹ về nhà, nhìn ánh mắt mẹ lóe lên tia ngượng ngùng và khổ sở, nàng nghĩ mẹ của nàng nên có được hạnh phúc, cho dù phải chia rẽ một gia đình.

Tất cả đều phát triển dựa theo thiết kế của nàng, người đàn ông si mê mẹ của nàng, kiên định muốn ly hôn với vợ, vợ của ông, người phụ nữ đó chỉ mang một vẻ mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm nàng, nói một câu: "Người chia rẽ gia đình của người khác, sẽ không có kết quả tốt." Nàng nghe xong chỉ cười nhạo, nàng sẽ không có kết quả tốt ư? Vậy tại sao năm đó người chia rẽ gia đình của nàng lại nghe nói sống rất tốt? Thế giới này vốn không tồn tại chuyện người tốt sẽ được báo đáp tốt, bởi vì loài người vốn ích kỷ. Nàng như mong muốn có thêm một cha dượng, hưởng thụ tình thương và quan tâm đến chậm của cha, tất cả chuyện này, nàng tiếp nhận như chuyện đương nhiên.

Khi hai mươi hai tuổi con gái của cha dượng trở lại, máu mủ tình thâm quả nhiên là đạo lý cứng rắn, cha dượng thận trọng lấy lòng con gái của mình, mắt nhắm mắt mở nhìn con gái cố ý gây khó khăn cho người vợ bây giờ của ông, nàng lạnh mắt nhìn khuôn mặt tươi cười đắc ý hả hê của em gái kế, trong lòng âm thầm giễu cợt sự ngu xuẩn của cô ta. Sau đó, tại một lần em gái kế "vô ý" đẩy, mẹ sảy thai. Kết quả có thể nghĩ, cha dượng tức giận cho con gái một cái tát đuổi cô ta cút đi, người mẹ cao tuổi sinh non được ông dịu dàng ôm vào trong ngực an ủi, tất cả hoàn mỹ như lúc ban đầu. Nàng bắt đầu trợ giúp cha dượng phát triển buôn bán, nàng đa tài đa nghệ che giấu quá khứ âm u nghèo khó, nàng giống như công chúa chân chính, giao lưu giữa các thiếu gia trong xã hội thượng lưu, hưởng thụ hết cưng chiều.

Năm nàng hai mươi bốn tuổi yêu một người đàn ông anh tuấn, một người đàn ông có vợ, hiển nhiên, cái này cũng không thể trở thành lý do để nàng buông tha. Nàng làm bộ như vô tình gặp gỡ hắn vô số lần, để cho hắn hiểu được phía sau sự chuyên nghiệp của nàng là yếu đuối đúng lúc, nàng giỏi về tâm kế như vậy, cho nên không thể nghi ngờ, người đàn ông kia trở thành chồng của nàng, sinh hoạt cùng một chỗ với nàng.

Sau đó... Sau đó? Vào một ngày nào đó nàng đi công tác về, chồng của nàng và bạn lăn lộn trên giường cùng mưu đồ bí mật cướp đoạt tài sản của nàng, sau khi bị nàng phát hiện thì trực tiếp giết nàng diệt khẩu...

Giang Hiểu Tiếu lạnh lùng cười cười, giờ phút này nàng đâu còn thấy được thanh lệ hồn nhiên lúc ở Triệu Đông, kiếp trước nàng là Giang Hiểu Tiếu, nhưng kiếp này cũng là Giang Hiểu Tiếu. Nàng chết xuyên vào một cô bé mồ côi, một mình vào thanh lâu, trong vòng nửa năm ngắn ngủi chen lên vị trí hoa khôi, trong lúc đó lợi dụng vô số người, thật sự không hề toan tính mà chung sống chỉ có một mình Lâm Lập Hạ. Có lẽ bởi vì nàng ấy và nàng đều là người xuyên không, hoặc có thể bởi vì Lâm Lập Hạ là một người không có chí hướng, làm nàng không có bất kỳ cảm giác nguy cơ nào, họ cũng coi như là bạn bè.

Nàng vẫn cho rằng quá khứ của Lâm Lập Hạ không có gì đáng để truy cứu, cho đến khi nàng đụng phải nam nhân tuấn mỹ gian manh đó, đương kim Cửu vương gia Lý Dục. Nàng kinh ngạc sự tuấn mỹ và cao quý của hắn, nhưng càng cảnh cáo chính mình hơn, người nam nhân này quá mức nguy hiểm, nàng tuyệt đối không thể yêu hắn. Nàng mờ mờ ảo ảo cảm thấy quá khứ của Lập Hạ cũng không bình thường, mà trước khi nàng kịp phản ứng thì Lý Dục đã cám dỗ nói với nàng: Ngươi muốn vinh hoa phú quý?

Nàng kinh hãi vì sự nhạy cảm của hắn, cũng không cố gắng giấu giếm, dứt khoát gật đầu một cái. Thật ra thì cái nàng theo đuổi không chỉ là vinh hoa phú quý, nàng theo đuổi là quá trình một đường leo lên, trong máu thịt của nàng có loại cảm xúc mãnh liệt này, nàng thích tranh đấu, càng vui hơn khi hưởng thụ thành quả đạt được.

Lý Dục nói với nàng, thỏ đực chân nhảy nhót, thỏ cái mắt mê ly.

Vì vậy nửa tháng sau nàng đứng dưới cây liễu ven hồ Tô Châu, một thân nam trang màu xanh nhạt, có thiếu niên tuấn tú cũng lộ ra thiếu nữ xinh đẹp. Gió xuân mang theo bông liễu bay bay, nàng vào thời điểm đó thấy được hắn, người nam tử tuấn mỹ dịu dàng trong sáng như vầng trăng, trong nháy mắt nàng bị hắn lay động tâm thần, tự nói với mình, chính là hắn. Nàng từ trong ánh mắt kinh ngạc mừng rỡ của hắn thấy được mình, nhưng ánh mắt mông lung của hắn lại nói cho nàng biết, hắn nhìn không phải nàng, mà là một người khác.

Nàng không quan tâm, bởi vì nàng sẽ làm hắn từ từ quên đi người kia, từ từ yêu bản thân nàng.

Nàng vẫn luôn tự tin như vậy, cho dù biết rõ hắn là đương kim hoàng thượng thì vẫn không dao động lòng tin, nàng và hắn vào cung, thành một trong vô số cung phi của hắn, nàng và họ đọ sức ngầm đấu đá, nàng và họ đùa giỡn đế tâm, không ngoài dự đoán đánh bại những người được gọi là "Sủng phi", thành phi tử được cưng chiều nhất bên cạnh hắn. Nàng làm tất cả đơn giản muốn lấy được độc sủng của hắn, như mong muốn của nàng, hắn cưng chiều nàng, thế nhưng loại cưng chiều này không phải như nàng muốn.

Hắn dịu dàng cười với nàng, mắt phượng như gió xuân ấm áp, làm nàng không tự chủ mà trầm mê.

Hắn săn sóc nàng, chỉ cần nàng hơi nhíu mày sẽ truyền thái y tới chẩn bệnh, hành động quan tâm này làm nàng cam nguyện trầm luân.

Hắn tốt với nàng như vậy, ngay cả trước mặt hoàng hậu cũng chưa từng lạnh nhạt nàng nửa phần, nàng có lý do tin tưởng hắn yêu nàng, cho dù không yêu, nàng cũng là người đặc biệt nhất, nhưng mà, tại sao vậy chứ, nàng vào cung ba năm, hắn ở lại trong tẩm cung của nàng vô số đêm, mọi người trong cung truyền ra nàng rất được hắn yêu thích, cuối cùng có một ngày sẽ sinh hạ long tử đi lên hậu vị, nhưng chỉ có bản thân nàng biết, ba năm qua hắn chưa từng chạm vào nàng, thậm chí ngay cả hôn cũng không có. Lúc mới bắt đầu nàng cho là hắn dè dặt, mấy lần nàng như có như không quyến rũ hắn, nhưng hắn vẫn thản nhiên nhìn nàng, trong con ngươi màu trà không mang theo một tia dục vọng. Nàng kinh hãi, chẳng lẽ hắn... Không được? Nhưng ba năm trước rõ ràng hoàng hậu có thai, chỉ bởi vì ngoài ý muốn mà mất đi đứa bé, từ đó đến nay hậu cung không một phi tử nào có thai.

Nàng không khỏi bắt đầu suy nghĩ lung tung, có lúc nàng vô tình nhìn thấy ánh mắt buồn bã của hắn, nhẹ nhàng mà hư ảo nhìn về phương xa. Có lúc hắn cũng sẽ nhìn hai con thánh thú nuôi dưỡng trong cung mà mất hồn, tiếp đó bên môi nở một nụ cười hạnh phúc. Nàng nắm chặt tay, móng tay đâm vào trong thịt cũng không biết.

Nàng ghen tỵ nữ tử làm hắn nhớ mãi không quên đó, nàng đỏ mắt với nữ tử làm hắn lộ ra nụ cười hạnh phúc như thế, nhưng mà, nữ tử này rốt cuộc là ai? Rõ ràng nàng mới là người gần gũi nhất bên cạnh hắn, rõ ràng nàng mới là nữ tử hắn cưng chiều nhất, nhưng vì cái gì, ánh mắt của hắn chưa bao giờ nhu tình nhìn nàng như vậy? Nàng nói xa nói gần hỏi rất nhiều người, nhưng không một ai nói ra được người nọ là ai. Nàng nghe người khác nói đã từng có một nữ tử, đó là phi tử được cưng chiều nhất trước khi nàng vào cung, Thu phi. Ba năm trước đây Thu phi mắc bệnh nặng, sau khi trị lành cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, vì vậy hắn phái nội thị tín nhiệm nhất đưa Thu phi đến Châu Châu tĩnh dưỡng, hàng năm cũng sẽ dành nửa tháng đi thăm nàng. Dụng tâm của hắn với nàng không cần nói cũng biết. Chẳng lẽ người hắn yêu chính là Thu phi?

Giang Hiểu Tiếu rủ thấp mí mắt xuống, đứa tay hất cây đàn tranh xuống mặt đất, nhìn đàn ngọc vốn hoàn mỹ không một khuyết điểm vỡ một góc. Trong mắt nàng lóe lên ánh sáng lạnh, ngày mai sẽ là ngày tuyển tú của năm nay, nàng là phi tử được cưng chiều nhất trong cung phải cùng hoàng hậu chủ trì toàn cục. Nàng nhắm mắt lại điều chỉnh cảm xúc của mình, lúc mở mắt ra lần nữa đã khôi phục lại vị phi tử thanh lệ động lòng người.

Nàng là cung phi, nhất định phải tiếp thụ tất cả chuyện này, bởi vì chỉ khi nàng đứng cao nhất, mới cách hắn gần nhất.

Ngày hôm sau khi nàng và hoàng hậu theo lệ thường tuyển chọn tú nữ cho Hoàng đế, không ngờ thấy được khuôn mặt quen thuộc. Nàng kinh ngạc nhíu mày: "Lập Hạ?" Nàng vừa nói ra khỏi miệng lập tức phản ứng kịp đây không phải Lâm Lập Hạ, bộ dáng tú nữ trước mắt mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi, rất non nớt, sao có thể là Lâm Lập Hạ đã sớm qua tuổi hai mươi. Nàng không chú ý tới hoàng hậu bên cạnh lúc nghe được nàng hô lên cái tên này thì khác thường mở to hai mắt, sau đó nhìn nàng một cái đầy thâm ý.

Nàng vốn cho rằng lần tuyển tú này cũng sẽ giống như mấy năm trước, vài người được cưng chiều, qua một thời gian thì nghỉ ngơi đi xuống. Vậy mà có một tiểu như nhà Tri phủ trong vòng một tháng tấn thăng lên vị trí Tiệp dư, vả lại mỗi ngày hoàng thượng đều ngủ lại trong cung của nàng, độc sủng trước nay chưa từng có. Nàng nghe vận may như vậy thì đỏ hai mắt, hận không thể cắn nát răng ngà, lại nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của hắn khi nhìn Tiệp dư mới thoáng thoải mái một chút, hắn đúng là vẫn xem người làm thế thân. Chẳng lẽ...

Nàng kinh hãi, chẳng lẽ người hắn yêu là Lâm Lập Hạ?!

Chỉ là ý niệm này của nàng mới hiện ra không bao lâu đã nhận được tin tức Thu phi về cung, ngày hôm đó nàng cố ý ăn mặc một phen đi nghênh đón nữ tử đã từng vinh sủng hậu cung đó, sau đó phút chốc nhìn thấy gương mặt Thu phi kia, gương mặt của nàng và người vừa mới bay lên vị trí Tiệp dư kia đều trắng bệch.

Dáng dấp của Tiệp dư kia thế mà lại có sáu phần tương tự với Thu phi. Như vậy nói cách khác... Người hắn yêu là Thu phi?

Nàng khó có thể tin lại cảm thấy mất mát vô cùng, nàng nhìn hắn cười yếu ớt với Thu phi, ánh mắt dịu dàng, nàng nhìn nàng ta cười nhẹ với hắn, vẻ mặt dịu dàng khéo léo. Nàng vô cùng thất bại, người hắn yêu không phải nàng, người hắn yêu trở lại, nói cách khác, trong lĩnh vực tình yêu, nàng thua?

Hắn lại lạnh nhạt vị Tiệp dư kia, Thu phi lần nữa được sủng ái, nàng vẫn sẽ nghênh đón hắn ngủ lại, cả đêm gảy khúc “Hóa bướm” cho hắn, nhìn trong mắt hắn dày đặc tình yêu say đắm và tuyệt vọng ưu sầu tan không được. Nàng nghi ngờ, Thu phi trở lại, tại sao hắn còn có thể như vậy?

Cho đến một ngày, nàng nhìn thấy dấu thủ cung sa* trên cánh tay của Tiệp dư nhỏ tuổi kia, nàng khiếp sợ đồng thời lại thầm vui vẻ, nàng bắt đầu suy nghĩ sâu xa, cố ý trước mặt Thu phi buồn bã không dứt, ngầm ám chỉ hoàng thượng vốn không chạm vào nàng. Nàng cẩn thận quan sát nét mặt của Thu phi, Thu phi nghe vậy ngây ngẩn cả người, cuối cùng khóe môi nâng lên nụ cười châm chọc. Nàng không tiếng động nói hai câu, lại bị Giang Hiểu Tiếu  dùng môi ngữ đọc hiểu.

*Thủ cung sa: Trong truyền thuyết Trung Quốc, thủ cung sa là dấu vết chứng tỏ người con gái còn trinh tiết. Thủ cung vốn là một giống thạch sùng được nuôi bằng 7 cân chu sa khiến thân thể có màu đỏ. Giã nát thủ cung bằng chày, được một chất nước đỏ như son, chấm vết son vào cánh tay trái con gái, cách vai khoảng một tấc, nếu chưa thất thân thì vết này còn mãi không phai.

Nàng nói, thì ra, chúng ta đều giống nhau. Thì ra, chúng ta ngay cả một thế thân cũng không phải.

Nàng mất hồn ra khỏi tẩm cung của Thu phi, lắc lư ngang dọc trong cung, trong đầu hỗn loạn rối tinh rối mù, trong lúc vô tình nàng đi tới trước một cung điện tan hoang, nàng nhớ nơi này đã từng là cung điện của một phi tử của tiên hoàng, hình như là muội muội của mẫu phi hắn? Nghe nói bởi vì bệnh nặng mà qua đời .

Nàng đẩy cánh cửa chính sơn hồng vừa dày vừa nặng ra đi vào tẩm điện hoang vu, thấp thoáng thấy cửa cung điện thế mà lại nửa mở, nàng tò mò nhìn vào, tiếp đó kinh ngạc phát hiện cái người nam tử tuấn mỹ nàng tâm tâm niệm niệm ấy lại có thể ngủ thiếp trên bàn trong phòng, vẻ mặt thỏa mãn và hạnh phúc trước nay chưa từng có.

Nàng kìm nén trái tim cuồng loạn bước nhẹ đi vào, trợn to hai mắt nhìn trên vách tường trong phòng khách treo đầy bức họa, tất cả đều vẽ một nữ tử, hoặc nữ trang, hoặc nam trang, hoặc xinh đẹp, hoặc hiên ngang mạnh mẽ. Nàng đối mặt với dung nhan trong bức tranh của người đó mà hít vào một hơi thật sâu...

Tất cả bức tranh đều vẽ một nữ tử, tướng mạo của nữ tử này cũng không xa lạ, Thu phi, Tiệp dư và nàng đều vô cùng tương tự, nhưng dưới góc bức tranh lại viết ba chữ...

Lâm Lập Hạ.

--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bồ CôngAnh về bài viết trên: Baby Groot, Chó Đen, LuckyOrange, Nguyệt tửu, dohuyenrua, halm219, meo lucky, meomeo1993, minmapmap2505, nammoi, nhifyvo, xuanhien77
     
Có bài mới 03.01.2019, 10:07
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2025
Được thanks: 5404 lần
Điểm: 10.82
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh - Điểm: 2
Ebook: Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh


Tập tin gởi kèm:
Cung-Quan-Ca-Thien-Ha-Vo-Benh.epub [886.36 KiB]
Đã tải 274 lần
Cung-Quan-Ca-Thien-Ha-Vo-Benh.prc [631.62 KiB]
Đã tải 468 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: banglylilili, dtg_mtv, halm219, lengoc2510, loan69, marialoan, searatsuki, sei_leo, tortuequirit23
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nhok miu, Vy0268 và 171 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.