Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh

 
Có bài mới 10.07.2015, 14:04
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.12.2013, 13:08
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 2388
Được thanks: 422 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Xuất bản] Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10

Chương 9

Trưa hôm sau, vừa đi học về, tôi đã sục ngay vô bếp bới cơm ăn một mình.

Mẹ tôi mải buôn bán nên bữa nào cũng dọn cơm trưa trờ trưa trật. Có nhiều hôm mãi đến một giờ chiều, nhà tôi mới ngồi vào bàn ăn. Nhưng bữa nay thì tôi không đợi được.

Thấy tôi bưng chén cơm và lấy và để bên ngách cửa, mẹ tôi hỏi:

_ Đói bụng lắm hả con?

_ Con phải tới nhà tụi bạn ôn tập ngay bây giờ ! - Tôi nói, cặp đũa vẫn ngoáy lia lịa .

Mẹ tôi không ngờ thỉnh thoảng tôi cũng tỏ ra siêng học đến thế . Mặt mày mẹ rạng rỡ hẳn lên và dường như cảm thấy ân hận vì trước nay đã không "đánh giá đúng" con mình, mẹ nhìn tôi âu yếm:

_ Để mẹ đi pha nước chanh cho con uống nghen!

Dĩ nhiên là tôi không từ chối .

Nhỏ Châu tinh quái hơn mẹ tôi nhiều . Nhìn tôi bưng ly nước chanh nốc một hơi cạn sạch, nó nheo mắt:

_ Anh nói thật đi! Anh chuẩn bị đi đâu vậy ?

Tôi hừ mũi:

_ Thì tao đã nói rồi! Tao đi ôn tập!

Nhỏ Châu bĩu môi:

_ Em không tin! Ai lại đi ôn tập vào giờ này!

Nhỏ Châu cứ lẵng nhẵng làm tôi phát bực. Thực ra tôi chẳng muốn giấu giếm gì nó . Nhưng ngặt nỗi tôi chưa rõ cuộc gặp gỡ Cẩm Phô lát nữa đây sẽ diễn biến theo chiều hướng nào . Nếu Cẩm Phô chịu làm hòa với tôi thì không sao . Ngược lại, nếu vừa trông thấy mặt tôi, Cẩm Phô đã mắng tôi sa sả như mẹ mắng con thì tôi không biết phải "tường thuật" lại với nhỏ Châu như thế nào . Vì vậy, tôi cứ chối quanh:

_ Tao đi ôn tập thật mà !

_ Anh ôn tập ở đâu ?

Tôi liếm môi:

_ Ở nhà Phú ghẻ.

Nhỏ Châu gật gù :

_ Vậy lát nữa em ghé nhà anh Phú xem anh có ở đó thật không?

Giọng điệu đe dọa của nhỏ Châu khiến tôi giật thót và tự dưng tôi đâm ra giận ba mẹ tôi kinh khủng. Không hiểu sao họ lại sinh cho tôi một đứa em gái ranh mãnh quá chừng. Nghe nó "hù", tôi hết ham nói dóc.

_ Mày đừng tới nhà Phú ghẻ mất công! - Tôi thở dài - Tao không có ở đó đâu!

Nhỏ Châu cười toe:

_ Vậy chứ anh đi đâu ?

Tôi tặc lưỡi:

_ Bây giờ tao chưa thể nói được! Lát chiều, tao sẽ kể cho mày nghe!

Nghe tôi hứa hẹn, nhỏ Châu không buồn "làm khổ" tôi nữa . Khi tôi phóc lên chiếc Huy Chương Vàng, nó chỉ gọi với theo:

_ Nói phải giữ lời à nghen!

Tôi đạp đến chân cầu đúng mười hai giờ hai mươi phút. Liếc đồng hồ trên tay, tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm và đủng đỉnh dắt xe vào quán.

Buổi trưa, quán vắng tanh. Những tán lá lim dim mơ ngủ , chốc chốc lại rung lên xào xạc khi có một làn gió từ dưới sông thổi lên. Tôi lựa một chiếc bàn ở góc vườn, kế gốc xoài . Đó là một vị trí kín đáo, khó bị phát hiện, đồng thời ngồi ở đó tôi có thể quan sát được những người vào quán. Hễ Cẩm Phô tới là tôi biết ngay .

Bàn là một khúc gỗ cưa ngang, còn nguyên cả lớp vỏ xù xì , gai nhám. Bốn chiếc ghế mây kê chung quanh theo hình vòng tròn. Sau một hồi ngắm tới ngắm lui, tôi cảm thấy vị trí của bốn chiếc ghế có điều không ổn. Cứ theo cái kiểu "bố trí" này thì dù ngồi vào chiếc ghế nào, Cẩm Phô vẫn cách xa tôi gần cả thước.

Sau khi kêu hai ly chè đậu đỏ bánh lọt, tôi thò tay kéo chiếc ghế bên cạnh lại gần. Để cho tự nhiên, hai chiếc ghế kia tôi cũng kê sát rạt như vậy và đặt chúng ở phía bên kia chiếc bàn gỗ . Thoạt nhìn vào, khó có ai có thể đoán ra hành động mờ ám của tôi . Chắc chắn Cẩm Phô sẽ tưởng những chiếc ghế đã được sắp xếp như vậy từ thời khai thiên lập địa .

Vẫn cảm thấy chưa chắc ăn, tôi liền nhặt nhạnh thêm một mớ lá khô và vứt đầy lên hai chiếc ghế đối diện. Một tiểu thư khuê các như Cẩm Phô chắc sẽ không bao giờ chịu ngồi lên những chiếc ghế vương vãi "rác rến" như vậy . Và nếu đảo mắt nhìn quanh, nó sẽ thấy chỉ có chiếc ghế xếp cạnh tôi là sạch sẽ và hợp vệ sinh nhất. Cẩm Phô sẽ ngồi vào đó - như mẹ tôi vẫn ngồi bên ba tôi - bởi xét cho cùng, nó không thể ngồi trên bàn hay ngồi dưới đất được.

Mải loay hoay bày mưu tính kế xếp ghế kê bàn, tôi quên phắt mất cái chuyện nhìn ra cổng. Vì vậy, Cẩm Phô tới lúc nào tôi chẳng hay .

Đang lui cui phủi bụi trên chiếc ghế "cò mồi", tôi bỗng giật bắn người khi nghe tiếng Cẩm Phô vang lên bên tai:

_ Anh đang làm gì vậy ?

Tôi ngẩng đầu lên, thấy Cẩm Phô đã đứng sát rạt trước mặt. Đôi mắt nó nhìn tôi chăm chăm như thể đọc thấu hết những ý nghĩ "hắc ám" trong đầu tôi . Quai hàm tôi bỗng chốc cứng đơ:

_ Ơ ơ tôi có làm gì đâu .

Tôi ấp úng đáp và nghe mặt mày nóng ran, hệt như một tên trộm đang lom khom chui vách bỗng bị chủ nhà túm lưng quần kéo lại .

Điệu bộ lóng ngóng của tôi có lẽ khiến Cẩm Phô thương hại . Nó không thèm hỏi tới mà lặng lẽ buông mình lên chiếc ghế ngổn ngang xác lá .

Trong một thoáng, tim tôi như thắt lại . Cẩm Phô ngồi lên đống lá khô mà tôi tưởng như nó ngồi lên.trái tim bé bỏng của tôi . Tôi nghe tiếng lá vỡ rào rạo, tưởng xương sường trong lồng ngực mình đang gãy rời từng khúc. Công trình sắp xếp của tôi nãy giờ thế là hỏng bét! Cẩm Phô thà mang tiếng "ở dơ" chứ nhất quyết không chịu ngồi gần tôi, chứng tỏ nó còn thù tôi ghê lắm.

Tôi lấm lét nhìn nó .

_ Cẩm Phô ăn chè đi!

Cẩm Phô ngồi quay ra sông nên tôi chỉ nhìn thấy có nửa mặt. Nửa mặt đó nói, giọng đượm vẻ lạnh lùng.

_ Anh mời Cẩm Phô ra đây chỉ để ăn chè thôi hả ?

Tôi không hiểu câu nói của Cẩm Phô có ý gì , đành cười cầu tài:

_ Thì trước là ăn chè , sau là làxin lỗi Cẩm Phô cái chuyện hôm nọ.

_ Chuyện hôm nọ là chuyện gì ?

Câu hỏi oái oăm của Cẩm Phô khiến tôi cắn chặt môi . Con nhỏ này xưa nay vẫn hiền lành, tử tế với tôi sao hôm nay lại ăn nói móc họng hệt con Liên móm vậy không biết! Hay là trước khi đến đây, nó đã được Liên móm chỉ cách "trị" tôi ? Ý nghĩa đó làm tôi chột dạ . Ngắc ngứ một hồi, tôi mới mở miệng lắp bắp:

_ Thì chuyện "ông nội ông ngoại" đó .

_ Chuyện đó có gì để nói ?

Cẩm Phô hờ hững buông từng tiếng, mặt vẫn quay ra sông.

Tôi nhăn nhó :

_ Bữa đó tôi đâu có nói động gì đến ông nội của Cẩm Phô .

Cẩm Phô hừ giọng:

_ Cẩm Phô nghe anh Phú nói rõ ràng!

Tôi đoán quả không lầm. Phú ghẻ đích thực là một tên hại bạn. Trong một phút tôi nghe đầu mình nóng lên:

- Cái thằng ghẻ ngứa đó...

Đang gân cổ , sực nhớ trước mặt mình là Cẩm Phô chứ không phải Phú ghẻ , tôi liền hạ giọng:

_ Cẩm Phô đừng nghe lời thằng đó ! Nó nói bậy đó !

Rồi sợ Cẩm Phô không tin, tôi đành thở một hơi dài và dở cười dở mếu nhắc lại nguyên văn câu nói của tôi bữa trước.

Nghe xong lời "tường thuật" của tôi, Cẩm Phô không nói gì . Nó chỉ cúi đầu nhìn xuống đất. Tôi ngắm mái tóc óng ả của nó , bụng hồi hộp không thể tả . Tôi cố đoán xem nó đang nghĩ gì về lời tuyên bố "hách xì xằng" của tôi hôm nọ nhưng không tài nào đoán nổi, chỉ thấy khuôn mặt đang cúi thấp của nó dường như đã bớt vẻ lạnh lùng, thay vào đó là nét buồn buồn khiến tôi xốn xang trong dạ .

Mãi một lúc lâu, không dằn nổi, tôi ngập ngừng hỏi:

_ Bộ Cẩm Phô giận tôi hả ?

_ Cẩm Phô có giận gì đâu! Cẩm Phô chỉ bị bất ngờ thôi!

Tôi liếm môi:

_ Bất ngờ chuyện gì ?

_ Cẩm Phô đâu có biết chuyện tặng hoa cho Cẩm Phô đối với anh lại khó khăn như vậy! - Giọng Cẩm Phô đầy hờn mát.

Tôi hốt hoảng:

_ Không phải đâu! Tại bữa đó đông người quá !

_ Đông người thì sao ?

_ Tôi sợ tụi nó cười .

Cẩm Phô khẽ liếc tôi và bỗng buột miệng bâng quơ:

_ Nhưng bữa nay đâu có ai!

Phải mất đến ba mươi giây tôi mới hiểu Cẩm Phô nói câu đó là nhằm ý gì .

_ Được rồi! - Tôi xô ghế đứng dậy - Nếu Cẩm Phô muốn, tôi sẽ chạy về nhà hái hoa đem tới cho Cẩm Phô ngay bây giờ !

Nhìn thái độ hùng hổ như sắp nhảy vào lửa của tôi, Cẩm Phô mỉm cười:

_ Cẩm Phô chỉ nói đùa thôi! Đến giờ Cẩm Phô phải về rồi!

Cẩm Phô làm tôi chưng hửng:

_ Sao Cẩm Phô về sớm vậy ?

_ Cẩm Phô chỉ xin phép đi được chút xíu thôi .

Tôi nhìn xuống ly chè còn nguyên trên bàn:

_ Còn ly chè ?

Cẩm Phô đứng lên:

_ Bữa nay Cẩm Phô đến đây là để gặp anh chứ đâu phải để ăn chè !

Rồi như sợ tôi buồn, trước khi quay lưng bỏ đi, nó còn nhẹ nhàng hứa hẹn:

_ Ăn chè để lúc khác!

Cẩm Phô đột ngột cáo từ khiến tôi không kịp nói thêm một câu, chỉ đực mặt nhìn nó yểu điệu quay gót. Mãi đến khi tà áo của nó sắp biến mất sau cánh cổng rào, tôi mới sực tỉnh và lật đật kêu lớn:

_ Lúc khác là lúc nào ?

_ Lúc nào anh mời Cẩm Phô!

Câu trả lời vọng lại từ sau dãy hàng rào xanh um. Tiếp đó là tiếng bánh xe lăn mỗi lúc một xa dần, chấm dứt cuộc hẹn hò mà không có từ ngữ nào diễn tả chính xác hơn từ : "cụt ngủn"!

Cẩm Phô bỏ đi đã mười lăm phút, tôi vẫn chưa nhúc nhích. Tôi thẫn thờ đưa mắt nhìn mặt sông loáng nắng, lòng không rõ buồn vui . Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh ngoài dự liệu . Cẩm Phô thoạt đến thoạt đi như một cơn gió thoảng. Nó bỏ tôi ngồi một mình giữa trưa nắng quạnh hiu .

Suốt đêm hôm qua tôi nằm day trở trên giường, đầu nghĩ ra bao nhiêu là lời hay ý đẹp, vậy mà bữa nay rốt cuộc tôi đã không thốt được câu nào ra hồn. Sự xuất hiện đột ngột của Cẩm Phô đã khiến tôi lính quýnh ngay từ lúc chưa bắt đầu câu chuyện. Và tôi đã để nó quay tôi như quay dế . Đến khi nó nằng nặc đòi về , tôi cũng chẳng biết cách giữ chân. Tôi bỏ tiền túi ra mua chè đãi nó , nó không thèm ăn, tôi cũng đành giương mắt ngó .

Nghĩ đến đây, tôi phát giác "giương mắt ngó" ly chè Cẩm Phô để lại . Chè bà Thường ngon nổi tiếng, tôi đã "giải quyết" xong một ly rồi mà nhìn đến ly thứ hai tôi vẫn cảm thấy thòm thèm.

Nhìn quanh quất không thấy ai, tôi thò tay với lấy ly chè kém ngọt. Tôi múc một muỗng cho vào miệng và lại nghĩ đến Cẩm Phô : "Con nhỏ này ngu quá chừng! Chè ngon vậy mà chê!".

Ăn giùm chè cho Cẩm Phô xong, tôi chậm rãi dắt xe ra khỏi cổng. Nhưng tôi không dám về nhà ngay . Về nhà lúc này, chắc chắn tôi sẽ đụng đầu nhỏ Châu ngay ở cửa . Ai chứ nó dám bỏ cả ngủ trưa để thức đợi tôi . Nếu biết tôi đi "hò hẹn" với "chị hai" nó và bị "chị hai" nó bỏ rơi trong quán bà Thường như mẹ bỏ rơi con, chắc nó sẽ cười tôi ba ngày ba đêm chưa hết.

Tôi trực chỉ tới nhà Phú ghẻ . Khi đi ngang qua tiệm thuốc tây Hồng Phát, tôi cố không nhìn ngang nhìn ngửa nhưng mặt mày vẫn nóng bừng.

Tôi vừa đẩy xe vào, đã thấy Phú ghẻ ngồi trong nhà ngó ra, miệng cười toe toét. Điệu bộ của nó ý như thể nó đã ngồi chờ tôi đâu từ tuần trước.

_ Sao rồi ? - Tôi vừa bước qua khỏi cửa, Phú ghẻ đã nháy mắt hỏi .

Tôi ngồi phịch xuống ghế :

_ Rót cho tao ly nước!

Phú ghẻ rót nước, mắt vẫn nhìn tôi lom lom.

_ Mở cho tao cái quạt! - Tôi lại nói .

-   có "bồ" rồi làm "cha" thiên hạ hả ?

Mặc dù nói vậy nhưng Phú ghẻ vẫn bước lại góc nhà mở quạt.

Tôi uống một hơi hết ly nước rồi thở ra:

_ Mệt quá !

Phú ghẻ khịt mũi:

_ Hôn nhiều quá mệt chứ gì ?

_ Hôn cái đầu mày!

Phú ghẻ nhăn nhở :

_ Cái đầu Cẩm Phô chứ !

Phú ghẻ lại giở mửng cũ . Nhưng lần này tôi không buồn nhếch mép trước sự pha trò của nó . Tôi lại thở ra:

_ Hỏng bét!

_ Hỏng cái khỉ mốc! Mày đừng làm bộ ! Tao thấy Cẩm Phô mới chạy xe về rõ ràng!

_ Thì vậy!

Phú ghẻ hừ mũi:

_ Tụi mày một đứa về trước một đứa về sau cho thiên hạ khỏi để ý chứ gì !

Tôi buồn bã lắc đầu:

_ Nó bỏ tao nó về trước!

_ Xạo đi! Phú ghẻ tỏ vẻ không tin.

Tôi nhún vai:

_ Đứa nào xạo làm con!

Đến đây thì Phú ghẻ biết tôi không đùa . Nó chớp mắt.

_ Sao kỳ vậy ?

Tôi lắc đầu:

_ Tao cũng không biết!

Phú ghẻ ngẫm nghĩ một hồi rồi chép miệng:

_ Chắc nó còn giận mày .

Tôi tủi thân:

_ Tao kêu chè cho nó , nó cũng không thèm ăn!

Phú ghẻ vò đầu:

_ Vậy là nguy to rồi! Không thèm đụng đến bất cứ thứ gì của mày chứng tỏ nó thù mày ghê gớm!

_ Ừ , - tôi bùi ngùi - Nó bảo nó đến quán bà Thường là để gặp tao chứ không phải để ăn chè !

_ Như vậy là nó hận mày ghi xương khắc cốt! - Phú ghẻ tiếp tục bình luận.

Thấy có người quan tâm chia sẻ , tôi càng ai oán kể lể :

_ Nó bảo muốn ăn chè thì để lúc khác!

_ Lúc khác là lúc nào ? - Phú ghẻ ngạc nhiên. Nó hỏi tôi hệt như khi nãy tôi hỏi Cẩm Phô .

_ Lúc nào tao mời nó ! - Tôi đáp.

_ Trời đất! - Phú ghẻ kêu lên - Như vậy là nó "thương" mày chứ đâu phải "thù" mày!

Tới phiên tôi há hốc miệng:

_ Thương tao ?

_ Chứ còn gì nữa! Nó nói vậy khác nào nó bảo mày muốn gặp nó lúc nào thì gặp! Hễ mày "mời" là nó tới ngay tức khắc!

Phú ghẻ đúng là thông minh hơn tôi gấp bội . Hèn gì năm nào nó cũng đạt học sinh giỏi . Nó chỉ cần phán một câu, tự nhiên tôi thấy đầu óc sáng láng hẳn ra . Nỗi buồn đeo đẳng tôi từ nãy đến giờ bỗng dưng biến mất không còn một dấu vết. Càng ngẫm nghĩ tôi càng nhận ra tôi quả là "thằng đầu bò". Con gái không giống như con trai . Con trai giận là giận, thương là thương. Con gái đỏng đảnh và khó hiểu hơn nhiều . Cẩm Phô giống như trái dưa hấu, xanh vỏ đỏ lòng. Nó ngầm "tạo điều kiện" cho tôi mà tôi chẳng hay biết tí ti ông cụ nào . Nếu không nhờ Phú ghẻ , tôi sẽ tưởng Cẩm phô muôn đời chỉ là trái dưa xanh. Ngu ơi là ngu!

Tôi hí hửng bảo Phú ghẻ :

_ Vậy mày "mời" nó giùm tao đi!

_ Tao ?

_ Chứ còn ai!

Phú ghẻ hơi nhăn mặt nhưng rồi tính tới tính lui, nó thấy ngoài nó ra không còn ai đủ "tư cách" để làm chuyện đó , bèn chép miệng:

_ Chừng nào ?

Tôi hăm hở :

_ Ngay ngày mai!

Phú ghẻ giật mình:

_ Mày khùng hả ? Mới gặp đây mà !

_ Thì mai gặp nữa! - Tôi cười hì hì - Tao nhớ nó quá !

Phú ghẻ chìa cùi chỏ :

_ Nhớ cái này nè !

Giao "nhiệm vụ" cho Phú ghẻ xong, tôi hớn hở đạp xe về nhà . Quả như tôi dự đoán, nhỏ Châu ngồi ngay trước hàng hiên, chong mắt ngó ra .

_ Mày phụ bán với mẹ hả ? - Tôi giả vờ hỏi .

_ Em đợi anh!

_ Đợi tao chi ?

Tôi vừa hỏi vừa dắt xe vào nhà . Nhỏ Châu đứng dậy đi theo:

_ Anh đi đâu về đó ?

Tôi thản nhiên:

_ Tao đi gặp chị hai mày!

_ Gặp ở đâu ? - Giọng nhỏ Châu tò mò .

Tôi nhún vai:

_ Chỗ này bí mật lắm! Mày con nít hỏi làm chi!

Nhỏ Châu "xí" một tiếng:

_ Ở quán chè bà Thường chứ đâu mà bí mật!

Đang đi, tôi bỗng đứng sững lại:

_ Sao mày biết? Bộ khi nãy mày len lén theo dõi tao hả ?

Nhỏ Châu bĩu môi:

_ Em thèm vào theo dõi!

_ Chứ sao mày biết tao hẹn với Cẩm Phô ở quán bà Thường? - Tôi nhìn nhỏ Châu, giọng nghi ngờ .

Nhỏ Châu hất mặt ra vẻ hiểu biết:

_ Cả thị trấn này ai hẹn nhau mà không dẫn vô đó !

Tôi thót bụng:

_ Ai bảo mày vậy ?

_ Cần gì ai bảo! Lần nào vô đó ăn chè với mấy đứa bạn, em cũng thấy người ta ngồi từng cặp từng cặp!

Hoá ra là vậy! Nhỏ Châu làm tôi hết hồn. Nếu khi nãy nó len lén theo tôi, chắc nó đã chứng kiến rõ mồn một cái trò lượm lá rải lên ghế của tôi như cái cảnh tôi ngồi xơi một lúc hai ly chè cho vơi cơn ấm ức. Và bây giờ nó sẽ tha hồ chế nhạo và tôi sẽ hết đường đón đỡ . Thật là may! Tôi thở phào nhủ bụng.

_ Em nói đúng không? - Nhỏ Châu lắc lắc tay tôi .

Tôi không đáp mà lặng lẽ dựng xe vô góc nhà rồi cầm tay nó kéo tuốt ra sau vườn, thì thầm:

_ Mày nói nho nhỏ thôi! Ba mẹ mà nghe thấy là tao với mày nhừ đòn!

_ Ba đi rồi! - Nhỏ Châu trấn an tôi .

Tôi liếm môi:

_ Ổng quay về mấy hồi!

Nghe tôi hù , Nhỏ Châu khẽ liếc vào trong nhà rồi hạ giọng:

_ Anh gặp chị Cẩm Phô chi vậy ?

_ Mày ngu quá ! Yêu nhau thì gặp nhau chứ chi! Ai yêu mà chẳng vậy!

Nhỏ Châu chớp mắt:

_ Anh rủ chỉ vô đó hả ?

_ Nó rủ tao!

_ Xạo đi!

_ Tao xạo mày làm chi! Nó bảo nó nhớ tao quá , nó muốn nhìn thấy mặt tao!

Nhỏ Châu cười hích hích:

_ Phịa ơi là phịa! Anh với chỉ học chung trường, ngày nào mà chả thấy mặt!

Tôi hừ giọng:

_ Gặp trên trường thì ăn nhằm gì ! Phải gặp riêng thì mớicó giá trị !

Nhỏ Châu nói, chẳng hiểu nó không biết thật hay nó giả vờ :

_ Gặp chung hay gặp riêng gì cũng vậy thôi! Em chẳng thấy có gì khác!

Tôi nổi khùng:

_ Mày mà biết cóc khô gì ! Khi nào mày lớn bằng tao rồi mày mới thấy khác!

Nhỏ Châu cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi lại hỏi:

_ Khi nãy chỉ nói gì với anh vậy ?

Tôi ưỡn ngực:

_ Thì nó nói nó nhớ tao muốn chết!

Tôi vừa nói vừa nhìn lom lom vào mặt nhỏ Châu xem nó có cười mím chi không. Nhưng lần này, nhỏ Châu có vẻ tin tôi thật. Nó không cười, mà tò mò hỏi tiếp:

_ Rồi anh nói sao ?

_ Tao hả ? Tao cũng nói y như vậy . Tao bảo tao cũng nhớ nó muốn chết.

Nhỏ Châu liếm môi:

_ Rồi sao nữa ?

_ Sao là sao ?

_ Sau đó anh với chị Cẩm Phô nói với nhau những gì nữa ?

Tôi nhíu mày:

_ Sau đó hả ? Sau đó tụi tao không nói gì nữa . Tụi tao ăn chè .

Nhỏ Châu nuốt nước bọt:

_ Mỗi người ăn mấy ly ?

_ Mỗi ngườ ăn một ly! - Tôi tặc lưỡi - Nói đúng ra thì chỉ có mình Cẩm Phô ăn. Tao nhường cho nó luôn ly của tao .

_ Làm gì có chuyện đó ! - Nhỏ Châu cười khúc khích - Ai chẳng biết anh là chúa giành ăn!

Bị chạm tự ái, tôi nổi nóng:

_ Mày ngu quá ! Tao chỉ giành ăn với mày thôi! Còn Cẩm Phô thì khác!

Thoạt đầu, nhỏ Châu ngoác miệng định cãi . Nhưng rồi sợ tôi át giọng "khi nào lớn bằng tao mày mới thấy khác", nó phớt lờ và "phỏng vấn" tiếp:

_ Ăn chè xong rồi anh làm gì nữa ?

Tôi khịt mũi:

_ Thì trả tiền rồi về chớ làm gì !

Câu trả lời của tôi khiến nhỏ Châu ngơ ngác:

_ Chỉ vậy thôi ?

Vẻ thất vọng của nó khiến tôi chột dạ . Ừ , chẳng lẽ cuộc hẹn hò giữa một cặp "tình nhân"nhớ nhau "muốn chết" mà chỉ gói gọn trong hai ly chè và từ đầu đến cuối mỗi người chỉ nói được có một câu ? Tôi hít một hơi đầy lồng ngực và lật đật "bổ sung":

_ Không, không phải chỉ có vậy! Trước khi ra về , chị hai mày còn nói với tao một câu vô cùng tình tứ . Nó bảo bất cứ lúc nào tao rủ nó đi ăn chè , nó cũng sẵn sàng đi ngay!

_ Tình tứ gì đâu! - Nhỏ Châu trề môi - Như vậy là chỉ thích ăn chè chứ đâu phải thích anh!

Bình luận xong một câu ác nhơn, nhỏ Châu quay mình chạy tọt vô nhà khiến tôi chỉ biết hậm hực trợn mắt nhìn theo






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.07.2015, 14:06
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.12.2013, 13:08
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 2388
Được thanks: 422 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Xuất bản] Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10

Chương 10

Phú ghẻ là một đứa bạn tốt nhưng mỗi khi đụng chuyện, nó luôn luôn chứng tỏ mình là một tên vô tích sự .

Lần trước tôi nhờ nó nhắn lời giùm với Cẩm Phô , hai nhà sát rạt bên nhau, vậy mà cả tuần sau nó mới tìm gặp Cẩm Phô được. Đúng là đồ con rùa .

Lần này cũng chẳng khá hơn. Tôi bảo nó tôi muốn mời Cẩm Phô đi ăn chè ngay ngày mai . Nó gật đầu và suốt mấy ngày liên tiếp, nó cứ loay hoay như gà mắc tóc. Ngày nào gặp tôi, nó cũng vò đầu bứt tai:

_ Khổ ghê ! Tao rình suốt, nhưng chẳng lúc nào gặp riêng nó được!

Phú ghẻ khổ một, tôi khổ mười . Tôi nôn nao muốn gặp Cẩm Phô biết bao . Từ hồi nghe Phú ghẻ hùng hồn khẳng định "nó thương mày chứ đâu phải nó thù mày", tôi càng mong gặp nó .

Nhưng Phú ghẻ làm tôi thất vọng quá chừng. Nhìn bộ mặt nhăn nhó của nó , tôi phát chán. Tôi chẳng buồn trách nó , chỉ nói:

_ Ráng lên mày!

Nhưng Phú ghẻ chưa kịp ráng thì tôi đã chộp được một cơ hội bằng vàng.

Một buổi trưa lượn xe ngang tiệm thuốc tây Hồng Phát, tôi ngoảnh cổ ngó vào và giật thót người khi nhìn thấy Cẩm Phô đang đứng một mình, sau khi chạy thêm một đỗi xa, tôi cho xe vòng trở lại .

Lần này tôi biết chắc mình không lầm. Đích thị là Cẩm Phô đang đứng sau quầy thuốc, thế chỗ cho dì nó . Buổi trưa vắng khách, Cẩm Phô lôi sách ra để trên tủ kiếng, cắm đầu đọc. Vì vậy, nó không phát hiện ra bộ tịch dáo dác như thằng trộm gà của tôi .

Tôi tấp xe bên kia đường, một chân chống xuống đất, mắt láo liên quan sát. Tiệm thuốc tây Hồng Phát vẫn vắng tanh vắng ngắt. Trừ Cẩm Pô ra, trước sau tịnh không một bóng người . Ba mẹ nó giờ này chắc đang ngủ trưa trên lầu, tôi hồi hộp nhủ bụng và cái ý định xông vào tiệm thuốc tây càng lúc càng cháy bổng trong đầu tôi .

Tôi phải đích thân gặp Cẩm Phô . Tôi sẽ trực tiếp mời nó đi ăn chè trong quán bà Thường màkhông cần thông qua Phú ghẻ . Phú ghẻ là con rùa đen. Đợi cho nó chuyển được lời mời của tôi tới Cẩm Phô, lúc đó chắc tôi đã già chát.

Sau khi nghĩ tới nghĩ lui cẩn thận, tôi hít một hơi đầy lồng ngực và dắt xa băng qua đường. Dựng xe trước hiên, dòm quanh ngó quất một lần nữa không thấy ai, tôi hắng giọng một tiếng và hiên ngang bước vào nhà .

Nghe tiếng đằng hắng, Cẩm Phô ngẩng lên. Thấy tôi đứng lù lù trước mặt, Cẩm Phô rất đỗi sửng sốt. Cặp mắt nó tròn xoe, như không nhắm lại được.

Mãi một lúc, nó mới mỉm cười:

_ Sao anh gan quá vậy ?

Tôi chớp mắt:

_ Nhà đâu có ai .

Cẩm Phô hất đầu:

_ Ba mẹ Cẩm Phô ngủ trên lầu .

Tôi liếc về phía cầu thang bình tĩnh:

_ Ngủ mà sợ gì !

_ Nhưng sắp dậy rồi! - Cẩm Phô nói, nó hạ giọng vẻ đe dọa .

Tôi cười:

_ Dậy cũng đâu có sao!

_ Anh sẽ bị xé làm hai mảnh.

Tôi định nói "xé làm mười mảnh cũng không sợ" nhưng lời nói chưa kịp thốt ra khỏi miệng, bất giác tôi cảm thấy người run lên.

Tiếng lịch kịch thình lình vang lên từ phía đầu cầu thang khiến tim tôi như ngừng đập. Tôi nhìn về phía phát ra tiếng động và tái mặt khi nhìn thấy một cái chân rồi một cái chân nữa thò xuống từ trên lầu .

Không cần thấy mặt, chỉ nhìn hai cái chân cao lêu ngêu đó , tôi cũng biết là ba Cẩm Phô đang đi xuống.

Cẩm Phô là con nhỏ ăn mắm ăn muối . Nó bảo ba mẹ nó sắp dậy, tôi tưởng nó xạo chơi, không dè đúng chóc. Trong một thoáng, tôi định tháo chạy nhưng chân cẳng tự dưng cứng đơ, hệt như bị ba nó đứng trên lầu "cách không điểm huyệt".

Thoạt đầu, Cẩm Phô cố trấn tĩnh. Nhưng rồi thấy tôi mặt cắt không còn hột máu, nó bỗng lộ vẻ hoang mang. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt lo âu, và gần như cùng một lúc cả hai đều buột miệng thì thầm:

_ Làm sao giờ ?

Nếu như trong một tình huống khác, có lẽ tôi và Cẩm Phô đã phá ra cười về sự trùng hợp ngộ nghĩnh này . Nhưng đang lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, chẳng ai còn bụng dạ nào để cười cợt. Tôi nhìn Cẩm Phô, lắc đầu, miệng méo xệch, bụng chỉ thầm mong cho ba nó quành ra sau nhà súc miệng rửa mặt hoặc đi tiểu đi tiêu gì cũng được.

Có lẽ ba Cẩm Phô xuống lầu cũng với ý định đi ra nhà sau thật. Nhưng nhác thấy con gái mình đang đứng đối mặt với một người con trai lạ , ông nhanh chóng thay đổi ý định. Tôi thấy ông nhếch một nụ cười đanh ác và tiến thẳng lại phía quầy thuốc, với vẻ quỷ quyệt của một người thợ săn trông thấy con mồi .

Tôi rúm người lại, chưa kịp xỉu thì chợt thấy đôi mắt Cẩm Phô lóe lên. Và nó lật đật thò tay vào tủ kiếng lấy ra một vỉ thuốc đẩy về phía tôi:

_ Paracetamol của anh nè !

Tôi ngơ ngác chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì Cẩm Phô đã giúi vỉ thuốc vào tay tôi, suỵt khẽ :

_ Cầm đi!

Phải mất mấy mươi giây tôi mới hiểu dụng ý của Cẩm Phô . Nó là công chúa, hèn gì nó thông minh quá xá . Ừ , tại sao tôi lại không thể vào đây để mua thuốc hén? Đâu phải ai bước chân vào chỗ này cũng với mỗi mục đích là tán tỉnh con gái ông chủ tiệm. Vậy thì việc quái gì tôi phải run như cầy sấy nãy giờ !

Như tìm được lối thoát, tôi cố gắng hắng giọng rõ to và đứng thẳng lưng lên, thậm chí ngực hơi ưỡn về đằng trước ra vẻ mình là người đàng hoàng, cóc biết sợ ai . Nhưng đến khi cho tay vào móc tiền ra trả , tôi bỗng nghe lạnh toát sống lưng. Trưa nay tính chạy đi một chút rồi về ngay, tôi không hỏi xin tiền mẹ tôi nên bây giờ hai túi rỗng không. Thằng Chuẩn quần thừa túi rỗng là chuyện thường tình nhưng hôm nay cái sự thường tình đó lại đâm ra cực kỳ nguy hại . Ba Cẩm Phô đã nhìn thấy nó "bán" thuốc cho tôi . Nếu không nhìn thấy tôi móc tiền ra trả , chắc chắn ông sẽ nghi ngờ và chẳng chóng thì chầy sẽ khám phá ra tôi chỉ là một khách hàng giả mạo . Tới lúc đó , có trời mới biết chuyện gì xảy ra . Tôi bị xé tét thành hai mảnh đã đành mà đến ngay Cẩm Phô chắc cũng bị chặt làm chín khúc. Vừa than thầm tôi vừa cố thọc tay sâu hơn vào túi quần, những ngón tay như muốn xuyên thủng cả lớp vải, nhưng vẫn chẳng mò ra lấy một đồng bạc cắc. Thấy tôi lúng ta lúng túng, lục lục tìm tìm, mồ hôi lại chảy thành dòng trên trán, Cẩm Phô hiểu ngay ra cớ sự . Và cũng như lúc nãy, nó nhanh chóng tìm ra biện pháp thoát hiểm. Rút ngăn kéo đánh "soạt", Cẩm Phô lấy ra tờ bạc hai ngàn đưa cho tôi, giọng thản nhiên:

_ Tiền thối nè !

Nó làm như trước đó tôi đã đưa tiền rồi, lại còn đưa dư nữa .

Như một cái máy, tôi chộp vội lấy "tiền thối", môi mím lại cho tay khỏi run, và quay lưng bước đi một mạch.

Cho đến khi phóc lên chiếc Huy Chương Vàng và chạy được một quãng khá xe, tôi mới thực sự tin rằng nỗi hiểm nghèo đã nằm lại sau lưng.

Khi tôi kể lại chuyện này cho Phú ghẻ nghe, nó tặc lưỡi:

_ Nếu Cẩm Phô không ứng biến kịp thời, chắc giờ này mày đang nằm trong bệnh viện.

_ Ừ , nó thông minh ghê ! - Tôi hùa theo .

_ Còn mày thì ngu!

Phú ghẻ phán một câu khiến tôi chưng hửng:

_ Mày nói gì ?

_ Tao nói mày là một thằng ngu . Thứ nhất, lẽ ra mày không nên nóng ruột. Không nên xông bừa vào nhà nó như thế . Thứ hai, nếu đã liều mạng xông vào, phải nói ngay mục đích của mày rồi nhanh chóng rút lui . Đằng này, mày sém bị ăn ghế vô đầu mà rốt cuộc chẳng nói được cái cóc khô gì cả !

Tôi nhăn nhó :

_ Tao chưa kịp nói gì thì ba nó đã dậy .

Phú ghẻ hừ mũi:

_ Vì vậy tao mới bảo mày ngu .

Lời trách móc của Phú ghẻ khiến tôi thừ người . Mãi một lúc tôi mới thở dài:

_ Trước mặt tao cũng là một thằng ngu .

Phú ghẻ nhảy nhổm:

_ Tao mà ngu ?

Tôi bĩu môi:

_ Nếu mày khôn, mày đã chuyển lời mời của tao tới Cẩm Phô lâu rồi, đâu có để tao phải mạo hiểm như vừa rồi .

_ Nhưng tao chẳng có cơ hội nào gặp riêng nó được! - Phú ghẻ nhún vai - Ông bà già nó lúc nào cũng theo giữ kè kè .

Tôi nhìn Phú ghẻ bằng ánh mắt thất vọng:

_ Chẳng lẽ mày không còn cách nào khác?

_ Còn một cách.

Tôi chớp mắt:

_ Cách gì ?

_ Nhờ thằng Cường.

Đề nghị của Phú ghẻ làm tôi xụi lơ:

_ Mày ở sát rạt nhà nó còn không ăn thua, thằng Cường ở xa lắc xa lờ làm được cái khỉ mốc gì !

_ Mày ngốc quá ! Thằng Cường học chung lớp với thằng Luyện bên Huỳnh Thúc Kháng. Nó đến tiệm Hồng Phát chơi với thằng Luyện còn dễ hơn mình chui rạp hát xem phim!

Trước lời giải thích của Phú ghẻ , tôi như người ngủ mơ choàng tỉnh. Không đợi cho nó kịp thay áo, tôi cầm tay nó kéo xềnh xệch:

_ Lẹ lên! Tao với mày phải đi kiếm thằng Cường ngay!

Thằng Cường cầm tinh con chạch. Lúc chẳng có việc gì nhờ vả , đi đâu cũng đụng đầu nó . Lúc cần kíp, nó trốn mất tiêu .

Mãi đến chiều hôm sau, tôi với Phú ghẻ mới tóm được nó ở nhà Liên móm.

Tôi ngán Liên móm, đứng ngoài giữ xe, chỉ để mình Phú ghẻ vào nhà .

Tôi đợi một lát đã thấy thằng Cường lò dò bước ra cùng Phú ghẻ . Vừa thấy tôi, Cường đã bô bô:

_ Tụi mày định rủ tao đi thụt biđa hả ?

Tôi mỉm cười lắc đầu:

_ Vậy là rủ đi tắm sông?

Tôi lại lắc đầu .

Cường liếc về phía rạp Thống Nhất:

_ Hay là đi xem phim?

Lần này tôi không lắc đầu nữa . Mà nhún vai .

Cường bắt đầu ngạc nhiên:

_ Chẳng lẽ tụi mày đi tìm tao chỉ vì nhớ tao ?

Cuộc đối đáp tới đây đã chuyển sang chính đề . Tôi liếc Phú ghẻ , cầu cứu . Phú ghẻ khịt mũi:

_ Không phải nhớ , mà là nhờ !

_ Nhờ chuyện gì vậy ? - Cường hỏi, giọng tò mò .

Phú ghẻ vẫn nhát gừng:

_ Chuyện của thằng Chuẩn.

Cường sốt ruột:

_ Chuyện gì tụi mày nói đại ra cho rồi, cứ bày đặt úp úp mở mở , nghe mỏi lỗ tai quá !

Phú ghẻ nhe răng cười . Và nó hỏi một câu chẳng ăn nhập gì đến yêu cầu của Cường:

_ Mày đến nhà Liên móm chi vậy ?

_ Tao ôn tập! - Cường liếm môi .

_ Ôn tập? - Phú ghẻ cười hô hố - Ai đời một đứa học bên Trần Cao Vân một đứa học bên Huỳnh Thúc Kháng lại ôn tập chung với nhau bao giờ !

_ Nhưng tao thích thế ! - Cường gân cổ .

Phú ghẻ trừng mắt:

_ Mày đừng dóc! Chính Thùy Dương mới là đứa đến học chung với Liên móm, chứ không phải là mày! Mày đến đây chỉ cốt gặp Thùy Dương thôi . Thằng Chuẩn khù khờ họa may nó còn tin lời mày, chứ còn tao thì biết tỏng!

Phú ghẻ "nổ" một tràng khiến Cường tắt đài . Nó nghệt mặt một hồi rồi ngẩn ngơ hỏi lại:

_ Chẳng lẽ tụi mày đến đây để chơi trò "phá đám"?

Phú ghẻ hừ mũi:

_ Phá mày làm cái mốc xì gì ! Nhưng mày muốn gặp em Thùy Dương thì thằng Chuẩn cũng muốc gặp em Cẩm Phô vậy!

Văn phong vắn tắt của Phú ghẻ khiến Cường ngơ ngác. Nó nhìn sững tôi:

_ Mày muốn gặp ai thì cứ đi mà gặp, mắc mớ gì đến tao!

Tôi cười méo xẹo:

_ Nhưng tao không "lọt" vô nhà nó được!

Rồi tôi kể cho Cường nghe ngày hôm qua tôi suýt bị xé làm hai mảnh như thế nào .

_ Sao mày không nhờ Phú ghẻ ? - Nghe xong, Cường hỏi .

Phú ghẻ đứng bên lắc đầu:

_ Tao cũng chịu thua .

Tôi thở dài:

_ Ở nhà thì ba mẹ nó kề hai bên, lên trường thì tụi nữ quái 10A2 bao vòng trong vòng ngoài . Tóm lại, trừ mày ra, trên thế gian này không ai có thể tiếp cận nó được. Mày là bạn thằng Luyện.

Thoạt đầu, thấy tôi liệt "hoa khôi" Thùy Dương của nó vào hạng nữ quái, cặp lông mày thằng Cường nhăn tít, nhưng rồi thấy tôi bốc nó lên tận mây xanh, nó khóai chí cười toe:

_ Được rồi, tao sẽ giúp mày!

Cường giúp tôi chỉ với một ngón tay . Buổi tối đến chơi với thằng Luyện, lúc đi ngang qua Cẩm Phô, Cường nói khẽ "Chuẩn nhắn" và nó bật một ngón tay lên.

_ Cẩm Phô sẽhiểu là mày hẹn nó lúc một giờ trưa mai ở quán bà Thường!

Lần đầu tiên thực hiện "sứ mệnh", Cường về bảo với tôi như vậy . Nhìn vẻ mặt hí hửng của nó mà tôi phát rầu:

_ Mày nhắn kiểu đó bố ai hiểu nổi!

Mới đi "công tác" về , chưa được khen một lời đã bị phê bình, Cường đổ quạu:

_ Chỉ có đứa "đầu bò" như mày mới không hiểu chứ ai mà không hiểu!

Tôi hỏi, cố dằn lòng:

_ Sao mày không nhắn miệng mà phải huơ tay huơ chân kiểu đó ?

_ Bộ mày tưởng tao không sợ "thần giữ cửa" nhà nó hả ! - Cường nhăn nhó - Tao đấu láo với thằng Luyện cả buổi thì không sao chứ ấm ớ chừng vài câu với Cẩm Phô là ông già nó tống cổ tao ra khỏi nhà liền!

Hóa ra thằng Cường cũng chẳng "oai hùng" gì hơn tôi và Phú ghẻ . Nó chỉ hơn mỗi cái khoản được tự do tới chơi với thằng Luyện. Mà tôi thì chẳng bao giờ có ý định mời thằng Luyện đi ăn chè . Tôi chỉ muốn mời chị nó thôi . Trưa hôm sau, tôi xách xe ra khỏi nhà với tâm trạng đầy lo âu .

Và đúng như sự nghi ngại của tôi, tới quán bà Thường trước giờ hẹn mười phút, tôi ngồi chết gì trên ghế đúng một tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy bóng dáng Cẩm Phô đâu .

Lần này, hoang mang và thất vọng, tôi chẳng buồn rớ tới hai ly chè trên bàn. Đá trong ly tan ra thành nước, tôi cũng mặc. Tâm hồn ăn uống của tôi bữa nay đi chơi tận đẩu tận đâu . Trong lòng tôi chỉ ngập tràn một nỗi giận hờn vô bờ bến. Tôi giận cả Cẩm Phô lẫn thằng Cường. Với Cẩm Phô, dĩ nhiên tôi chỉ trách sơ sơ . Còn thằng Cường thì khỏi nói . Tôi rủa nó không tiếc lời . Nếu những lời nguyền của tôi mà thành sự thật thì thằng Cường không những bị xe cán mà còn bị sét đánh, bị té sông, bị quỷ một giò móc mắt. Đáng kiếp, ai bảo nó nhắn "người yêu" giùm tôi mà lại giơ ngón tay đầy cáu ghét của nó ra ngoắt ngắt, khều khều . Thấy nó chĩa tay, biết đâu Cẩm Phô lại tưởng tôi nhớ nó hỏi xin tiền. Cẩm Phô tưởng tôi xài hết hai ngàn "tiền thối" bữa trước, nay được trớn đòi nó "thối" thêm một ngàn nữa .

Suốt một tiếng đồng hồ , tôi ngồi ngóc cổ cò và nghĩ vơ vẩn. Trong thời gian đó , tôi chửi thầm thằng Cường đúng một trăm lẻ tám lần. Tôi không đủ sức ngồi chửi nó tới lần một trăm lẻ chín, đành thở dài đứng dậy dắt xe ra .

Nào ngờ tôi chưa kịp ra tới cổng đã thấy Cẩm Phô trờ tới . Nó thắng "kít" trước mặt tôi, mặt lộ vẻ ngạc nhiên:

_ Anh hẹn Cẩm Phô tới, sao lại bỏ về ?

Sự xuất hiện ngoài mong đợi của Cẩm Phô khiến tim tôi ngừng đập mất mấy giây . Mãi một lúc tôi mới mở lời nổi, nửa mừng nửa giận nên miệng méo xệch:

_ Tôi cứ tưởng Cẩm Phô không tới .

_ Sao anh lại nghĩ vậy ?

Cẩm Phô hỏi, nó đứng xuống đất và dựa xe vào gốc lê-ki-ma .

_ Tôi đợi Cẩm Phô hơn một tiếng đồng hồ rồi!

Tôi cũng dựng xe lại chỗ cũ và đáp, cố giữ giọng ôn hòa nhưng không được. Câu nói của tôi hàm ý trách cứ rõ rệt.

Nhưng Cẩm Phô chẳng tỏ vẻ gì áy náy vì đã đến trễ . Thậm chí nó còn cười:

_ Ai bảo anh đến sớm làm chi!

_ Cẩm Phô đến trễ thì có ! - Tôi giận dỗi - Tôi hẹn một giờ mà giờ này Cẩm Phô mới đến!

_ Anh hẹn hai giờ kia mà ! - Mắt Cẩm Phô tròn xoe .

_ Ai bảo hai giờ ? - Tới phiên tôi chưng hửng.

Cẩm Phô chớp mắt:

_ Anh Cường. Cẩm Phô thấy ảnh giơ hai ngón tay . Chẳng lẽ hai ngón tay không phải là hai giờ ?

Nếu thủ phạm là Phú ghẻ, tôi đã chửi toáng lên "cái đồ ghẻ ngứa" rồi . Nhưng thằng Cường thì tôi chưa nghĩ ra một biệt danh xấu xa nào để gán cho nó . Vì vậy, lúc này tôi tức đến ói máu vẫn phải nuốt cục giận vào bụng. Tôi nhìn Cẩm Phô, cười gượng gạo:

_ Ờ , ờ , hai ngón tay thì đúng là hai giờ rồi! Cẩm Phô thông minh ghê!

_ Anh mới thông minh! Anh không những thông minh mà còn mà mãnh!

Chắc Cẩm Phô tưởng tôi nghĩ ra cái trò dùng ngón tay làm ký hiệu như vậy . Nó đâu có biết chính thằng Cường mới là tác giả của phương pháp liên lạc này . Và Cường đã vịn vào đó để chơi tôi một vố đau điếng.

Sau cuộc hẹn với Cẩm Phô, tôi tức tốc phóng xe tới nhà Cường. Tôi không tin sẽ tóm được nó vì sau khi gạt cho tôi ngồi ê mông trong quán bà Thường, nó thừa biết tôi sẽ đi tận chân trời góc bể để tìm nó .

Nhưng khác với dự đoán của tôi, Cường không thèm lánh nạn. Nó vẫn ngồi lì ở nhà , thậm chí thấy tôi tới, nó còn nhe răng cười:

_ Thích hén!

_ Thích cái đầu mày! - Tôi hầm hầm.

Cường giật thót:

_ Mày sao vậy ? Bộ Cẩm Phô không tới hả ?

_ Tới! - Giọng tôi vẫn lạnh băng.

Cường ngơ ngác:

_ Tới sao mày chửi tao ?

Tôi không thèm trả lời Cường. Mà hỏi "đốp" ngay:

_ Hôm qua mày bật mấy ngón tay ?

_ Thì tao đã nói rồi . Một ngón.

_ Vậy sao hồi trưa hai giờ Cẩm Phô mới tới ?

Cường liếm môi:

_ Làm sao tao biết được! Có thể nó bận chuyện nhà !

_ Bận cái mốc xì ! - Tôi hừ giọng - Nó bảo nó thấy mày đưa hai ngón tay!

Vừa nói tôi vừa chồm tới khiến Cường vội bước lui một bước và kêu lên:

_ Tao chỉ giơ có một ngón hà !

Tôi nghiến răng:

_ Mày thề đi!

_ Thề thì thề chứ sợ cóc gì ! - Đang hùng hổ , Cường đột ngột nhíu mày - À , à , tao nhớ rồi! Như vậy là hôm qua tao giờ trước sau tổng cộng hai ngón!

_ Hai ngón là hai ngón chứ "trước sau tổng cộng" là cái khỉ khô gì !

Cường gãi cổ phân trần:

_ Thoạt đầu tao chỉ giơ ngón trỏ , ý nói mày hẹn một giờ .. Nhưng rồi sợ ra hiệu như vậy nó vắn tắt quá , tao mới giơ thêm ngón giữa chỉ chỉ về hướng nam ngầm bảo mày hẹn nó trong quán bà Thường.

Nghe Cường giải thích, tôi không biết mình nên cười hay nên khóc. Có lẽ là nên cười . Vì mẹ tôi từng bảo: con trai khóc trông xấu lắm!





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.07.2015, 14:07
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.12.2013, 13:08
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 2388
Được thanks: 422 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Xuất bản] Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10


Chương 11


Từ khi "gài" thằng Cường làm "gián điệp", tôi gặp Cẩm Phô dài dài.

Cường vẫn nói chuyện với Cẩm Phô bằng ngôn ngữ của.... những ngón tay nhưng sau tai họa tày đình kia, nó không còn dám lạm dụng thứ ngôn ngữ bí hiểm này vào những mục đích bừa bãi nữa. Cường thôi chỉ trỏ lung tung. Bây giờ, những ngón tay đầy cấu ghét của nó chỉ đóng vai trò của những chiếc kim đồng hồ: ngón trỏ là một giờ, ngón trỏ giữa là hai giờ, ngón trỏ đưa lên ngón giữa gập xuống là một giờ rưỡi...

Dĩ nhiên không phải lúc nào Cẩm Phô cũng hoan hỉ đáp lại lời hẹn hò của tôi. Những lúc bận chuyện gì không đi được, nó trả lời bằng cách đưa tay lên vuốt tóc. Cẩm Phô dặn tôi như vậy.

Bữa nào Cẩm Phô vuốt tóc, Cường hộc tốc đến nhà tôi.

- Hỏng bét rồi!

- Có chuyện gì vậy?

- Bữa nay nó lại rờ đầu!

Thứ văn chương "thô thiển" của Cường bao giờ cũng khiến tôi nhăn mặt:

- Nó vuốt tóc thì bảo nó vuốt tóc, mày cứ nói rờ đầu nghe thấy ghê!

- Ghê gì đâu?

Tôi hừ mũi:

- Nghe cứ như thể đầu nó toàn là ghẻ chốc!

- Chứ gì nữa! - Cường nham nhở - Chính nó lây cho thằng Phú ghẻ nhà mình...

Tôi dậm chân dậm cẳng, không đợi Cường nói hết câu:

- Mày có xéo ngay đi không!

Thấy tôi phùng mang trợn mắt, Cường rụt cổ, lảng mất. Nhưng vài ngày sau nó lại mò đến, cười toe toét:

- Ngon lành! Bữa nay bật ngón tay xong, tao liếc chừng cả buổi, chẳng thấy nó rờ đầu rờ cổ miếng nào!

Hào hứng với thành quả vừa đạt được, Cường quên béng mất giữa "vuốt tóc" và "rờ đầu" từ nào nghe văn hoa thơ mộng hơn từ nào. Nó cứ thuận miệng tuôn ra ào ào. Tôi lại nhăn mặt, nhưng những lần sau này tôi chẳng thèm cự nự nó. Cự nó, nó lại phịa chuyện Cẩm Phô có ghẻ, tôi càng lộn tiết thêm.

Thật ra trong mười lần tôi rủ Cẩm Phô đi ăn chè, nó chỉ vuốt tóc với tôi khoảng hai lần. Tám lần khác nó đều y hẹn. Tôi đến quán bà Thường ngồi đợi chừng mười phút là thấy nó xuất hiện. Như vậy là thằng Phú ghẻ nói đúng. Cẩm Phô thương tôi chứ đâu có thù tôi. Thằng Phú ghẻ ngứa này mà đi làm thầy bói chắc là giàu sụ!

Nhưng mặc dù thương tôi không để đâu cho hết, mặc dù những buổi trưa trong vườn bà Thường yên tĩnh và cực kỳ thơ mộng, Cẩm Phô vẫn không chịu ngồi gần tôi. Lần nào nó cũng ngồi vào chiếc ghế đối diện, bất chấp việc trước đó tôi đã khéo léo bố trí hai ly chè nằm sát về phía tôi và hoàn toàn xa cách tầm tay nó. Chiếc ghế chết tiệt đó ngăn cách với tôi bởi chiếc bàn cũng chết tiệt không kém, lần trước tôi rải đầy lá khô, Cẩm Phô còn không ngán, huống chi bây giờ tôi chẳng dám ngo ngoe.

Bao giờ cũng vậy, mỗi lần Cẩm Phô chuẩn bị an tọa trên chiếc ghế khốn kiếp đó, tôi đều mở thao láo mắt ra nhìn nó và ấm ức tự nhủ người xưa bảo "nam nữ thọ thọ bất thân", ông cố tôi và bà cố Cẩm Phô nếu ngồi ăn chè với nhau chắc cũng ngồi cách xa như vậy, thậm chí nếu không có bàn có khi phải chạy đi mượn cái bàn của ai đó đặt vô giữa, nhưng đó là người xưa, còn Cẩm Phô là cháu chắt xa lắc xa lơ của các vị, là người đời nay, sao nó cũng bày đặt "thọ thọ" với tôỉ?

Nhưng dù sao tôi cũng chẳng lấy làm buồn cho lắm về chuyện đó. Bởi khi Cẩm Phô đưa mắt nhìn tôi và cái giọng êm ái của nó vừa cất lên là bao nhiêu bực dọc trong lòng tôi lập tức bay biến.

Chè bà Thường đã ngọt, giọng Cẩm Phô còn ngọt hơn. Tôi vốn là đứa hảo ngọt, dĩ nhiên cảm thấy cuộc sống trong khoảnh khắc ấy sao mà đầy ắp ý nghĩa! Mặc dù nói cho đúng thì những cuộc trò chuyện giữa hai đứa tôi trong quán bà Thường khó có thể gọi là "tình tứ".

Thường thường tôi nói:

- Khi nãy đi đường nắng không?

Cẩm Phô nói:

- Nắng.

- Đội nón mà nắng?

- Nón cũng nắng.

- Thôi ăn chè đi cho mát!

- Xí!

"Xí" xong tới phiên Cẩm Phô hỏi tôi:

- Khi nãy anh đợi lâu không?

- Lâu.

- Mấy phút mà lâu?

- Mười phút.

- Mười phút mà lâu gì?

- Lâu chứ.

- Xí!

Sau khi "xí" thêm một tiếng nữa, Cẩm Phô bưng ly chè lên. Chỉ đợi có vậy tôi hí hửng bưng theo.

Những cuộc đối thoại giữa hai người "nhớ nhau muốn chết" đại khái chỉ có vậy, toàn những câu vớ vẩn, chẳng đâu vào đâu và nhạt như nước ốc. Nhưng không hiểu sao, đối với tôi những chuyện ấy lại rất đổi đậm đà, hấp dẫn và mê ly, nếu như Cẩm Phô không phải vội về nhà, nếu như nó có thể ở luôn bên cạnh tôi kể từ giờ phút đó, tôi tin rằng tôi có thể trò chuyện với nó quẩn quanh như vậy cho đến già mà không hề thấy chán.

Cẩm Phô có lẽ cũng cùng tâm trạng như tôi. Nghĩa là nó cũng cảm thấy vui thích khi được ngồi bên tôi, nhìn thấy tôi và nghe tôi nói. Còn tôi nói vung vít những gì chắc nó không mấy để ý.

Có nhiều lúc cuộc trò chuyện đột ngột rơi vào im lặng mà chẳng ai hay. Chúng tôi lơ đãng ngắm con bọ ngựa đang dọ dẫm trên cành lá thấp hoặc dõi theo cánh ong bay vù vù tìm mật giữa trưa. Không nói một câu, sao tôi cảm thấy tôi và Cẩm Phô đang gần nhau quá thể.

Trong những ngày đẹp đẽ đó, tôi âm thầm tích góp tiền bạc mua một cây đàn.

Hôm tôi ôm cây đàn về, nhỏ Châu trố mắt:

- Anh mượn của ai vậy?

Tôi vênh mặt:

- Chẳng mượn của ai cả. Tao mua.

- Mua? - Nhỏ Châu như không tin vào tai mình.

- Thì mua! Bộ mày lạ lắm sao?

Nhỏ Châu không đáp mà lại hỏi:

- Anh mua đàn làm gì?

Nhỏ Châu làm tôi điên tiết.

- Mua đàn là để đàn chứ để làm gì! - Tôi cau mặt - Chẳng lẽ đại huynh của mày mua đàn về để... nấu cà-ri ?

- Nhưng anh đâu có biết đàn?

- Không biết thì học! - Tôi khịt mũi - Học đàn dễ ợt!

Để chứng minh "học đàn dễ ợt", tôi lập tức triệu tập Phú ghẻ đến nhà.

Tôi dắt hắn ra sau vườn:

- Ngồi đó đợi tao chút!

Phú ghẻ quả là thằng bạn chẳng ra gì. Tôi vừa quay lưng đi, nó đã giục:

- Lẹ lên! Tao đói bụng lắm rồi!

Tôi ngạc nhiên:

- Lẹ lên cái gì?

Phú ghẻ liếm môi:

- Thì đi lấy món gì mày định đãi tao ấy!

Tôi phì cười:

- Món này ăn không được!

Một lát tôi ôm cây đàn ra.

Phú ghẻ nhìn sững cây đàn:

- Cho tao hả?

Tôi chìa cùi chỏ:

- Cho cái này nè.

- Vậy chứ mày xách đàn ra đây làm gì?

Tôi dúi cây đàn vào tay nó mỉm cười:

- Tập tao đàn!

- Trời ơi là trời!

Phú ghẻ kêu lên một tiếng tuyệt vọng và ngã lăn đùng ra bãi cỏ.

Nhìn nó giả chết biết nó muốn "đòi hối lộ" tôi đành tặc lưỡi:

- Thôi để tao đi kiếm cho mày một ổ bánh mì nhưng nạp năng lượng xong, mày phải tập cho tao đàng hoàng à nghen!

Kể từ bữa đó, mồm tôi lúc nào cũng lảm nhảm "Đồ, rê mi fa xôn la xí đố rế", cứ như thể đọc thần chú. Nhỏ Châu nhại tôi riết đến nỗi quen miệng, bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp nó ngồi ngoài hè lảm nhảm giống như tôi.

Phú ghẻ chỉ dạy tôi có ba bữa đầu. Đến khi thấy tôi có thể gảy "từng tứng tưng" một mình, nó thảy cho tôi cuốn "Tự học ghi ta" và dăm tập nhạc rồi biến mất.

Chiều chiều tôi ôm đàn ra vườn, ngồi bấm nhói cả tay. Tôi dòm vô sách, lui cui tập chuyển gam. Tôi bấm gam không quen, gảy lên nghe "tạch tạch" như thể pháo lép.

Nhỏ Châu ngồi bên cạnh xem tôi tập, với vẻ mặt tò mò của một khán giả đang ngồi coi khỉ tập đi xe trong rạp xiếc. Mỗi lần cây đàn của tôi phát ra những âm thanh nghe nghèn nghẹt như một người viêm mũi kinh niên, nó liền bụm miệng cười hí hí.

Nhưng tôi mặc nó. Tôi nghĩ đến câu "Có công mài sắt, có ngày nên kim" và lại cúi mình trên thùng đàn gảy "chách chách", mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Sự kiên trì hiếm có của tôi có lẽ khiến nhỏ Châu ngạc nhiên lắm. Nó không hiểu tại sao một kẻ vốn nổi tiếng làm biếng trong việc học lẫn việc nhà như tôi lại siêng năng tập gảy đàn một cách đột ngột như thế. Một hôm, nén không được thắc mắc:

- Tự dưng anh học đàn chi vậy ?

- Sao lại tự dưng? - Tôi quắc mắt - Hễ có bạn gái là phải biết chơi đàn, hiểu chưa đồ ngốc?

Nghe tôi mắng là "đồ ngốc", nhỏ Châu lộ vẻ ngẩn ngơ. Chắc nó đang cố tìm hiểu xem giữa "chị hai" của nó và cây đàn trên tay tôi có mối liên hệ bí ẩn như thế nào mà tôi nạt nộ nó một cách hùng hồn như thế.

Trong khi nhỏ Châu đang nghĩ ngợi mông lung, tôi chợt giật thót mình khi nhớ ra ba tôi và chú Sáu tôi đâu có biết đàn địch hát xướng gì mà vẫn tán tỉnh được mẹ tôi và thím Sáu ngon ơ. Sợ nhỏ Châu nhớ ra chuyện đó rồi vặn vẹo lôi thôi, tôi hắng giọng nói thêm:

- Khi mình thích một ai đó, trong lòng mình có những cảm xúc không thể nói ra thành lời được, mình phải nhờ cây đàn nói giùm mình, mày hiểu không?

- Không hiểu!

Nhỏ Châu lắc đầu, thật thà đáp. Thật thà là một đức tính tốt nhưng lúc này nhìn nhỏ Châu, tôi chỉ muốn véo cho nó một cái.

Nhỏ Châu không biết sát khí đang nổi lên trên đầu tôi, lại tiếp tục chất vấn:

- Cây đàn có biết nói đâu mà nói dùm!

- Thật tao chưa thấy ai ngu như mày! - Tôi đổ quạu - Chứ còn miệng tao nữa chi! Bộ tao không biết hát theo hả ?

- Anh mà hát? - Nhỏ Châu nhìn sững tôi như thể nó chưa từng thấy tôi bao giờ.

- Chứ sao! - Tôi ưỡn ngực - Mai mốt gặp Cẩm Phô tao sẽ hát cho nó nghe bài "Nỗi buồn hoa phượng". Nghe xong, chắc chắn nó sẽ xúc động đến ứa nước mắt.

"Nỗi buồn hoa phượng" là một trong hai bài hát Phú ghẻ dạy tôi bữa trước. Nó bắt tôi đàn bản này cốt để nó dạy điệu habanera, cũng như đàn bản "Lạnh Lùng" để học điệu tăng go sơ cấp.

Nói xong tôi ngoác miệng hát liền, sợ để lâu nó cụt hứng:

- "Mỗi năm đến hè lòng mang mát buồn

Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương...

Tôi đang lim dim mắt rống hết cỡ, nhỏ Châu bỗng "xì" một tiếng, chen ngang:

- Bữa nay còn chưa đến Tết, hè đâu mà hè!

Bị phá bĩnh, mặt tôi nhăn như bị:

- Thì đợi đến hè tao hát! Tao có hát bây giờ đâu!

- Chứ bây giờ anh hát bản gì ?

Tôi nhún vai:

- Thiếu gì bản, Phú ghẻ dạy tao cả khối!

Và tôi liếm môi:

- Thôi để tao hát cho mày nghe bản này!

- Bản gì vậy ?

Không buồn trả lời nhỏ Châu, tôi cuối đầu nhìn xuống cần đàn tìm chỗ để... đặt mấy đầu ngón tay. Tôi gảy "chách chách chách chùm chum" và hát:

- Em nỡ lạnh lùng đến thế sao

Tim anh tan nát tự hôm nào...

Lần này cũng vậy, tôi mới "biểu diễn" được hai câu, nhỏ Châu đã nhảy tót vô họng tôi:

- Bữa trước anh bảo chị Cẩm Phô nhớ anh muốn chết, sao bây giờ lại hát "Em nỡ lạnh lùng đến thế sao"?

Bị "đâm hông" hoài, tôi nhịn hết nổi, bèn giơ nắm đấm ra:

- Mày không biết thưởng thức văn nghệ, thì tìm đường xéo đi cho tao nhờ! Đứng đó tao nổi khùng lên là tao cốc cho u đầu bây giờ!

Nhỏ Châu chắc chẳng ham gì cái chuyện "thưởng thức" giọng ca rè như thùng thiết bể của tôi. Nghe tôi đuổi, nó co giò chạy biến, mặt mày rạng rỡ.

Ngồi lại một mình giữa vườn hoa, tôi tiếp tục gò người trên thùng đàn, thả hồn theo tiếng tơ trầm bổng. Thỉnh thoảng, cây đàn dưới tay tôi lại phát ra những âm thanh "tạch tạch" nhưng tôi mặt kệ. Những cánh hoa vàng rung rinh trước gió khiến lòng tôi bỗng chốc trở nên dịu dàng và thanh thản. Tôi ngắm màu hoa và khe khẽ hát:

- Sao em không nói một lời gì

Dẫu chỉ một lời không đáng chi...

Tôi hát và bất giác nhớ đến "chị hai nhỏ Châu". Tôi nhớ trước nay nó chẳng nói với tôi được "một lời gì" ý nghĩa. Gặp tôi trong quán bà Thường, nó chỉ nói chuyện lông bông. Rồi cắm cúi ăn chè. Ăn mệt nghỉ. Dường như nhỏ Châu nói đúng. Cẩm Phô chỉ thích ăn chè chứ đâu phải thích tôi.

Trước nay, chẵng bao giờ tôi để ý đến những chuyện "vặt vãnh" đó. Hễ ngồi cạnh Cẩm Phô là tôi khoái. Ngồi cạnh nó, tôi sướng mê tơi. Lòng lâng lâng, tôi chẳng ao ước gì hơn nữa. Nhưng bữa nay, ngâm nga hát hỏng một hồi, tôi sực nhớ ra Cẩm Phô chưa từng "hứa hẹn" gì với tôi. Mà tôi, hình như tôi cũng chưa hề "thề thốt" gì với nó. Sao lạ vậy nhỉ.

Suốt mấy ngày liền, tôi tập tới tập lui hai bản "Lạnh lùng" và "Nỗi buồn hoa phượng". Các đầu ngón tay tôi tê buốt, nhưng tôi kiên quyết không bỏ cuộc. Tôi nhất định phải trở thành ca sĩ... nghiệp dư. Tôi nhất định đem lời ca tiếng hát ra "phục vụ" Cẩm Phô. Tôi sẽ nhờ tiếng đàn nói hộ lời "thề thốt".

Để cho ra vẻ nghệ sĩ, tôi bắt đầu để tóc dài phủ gáy. Tôi cắt móng tay trái cụt lủn, sát tận gốc, trong khi tay phải tôi để móng dài thậm thượt. Dân sành điệu nhìn vào, biết ngay tôi là tay chơi đàn thứ "xịn". Chỉ có dân móc classique chuyên nghiệp hoặc dân ghẻ ngứa như Phú ghẻ mới để móng tay dài kiểu đó.

Tiếc một nỗi, Cẩm Phô không phải là "dân sành điệu". Thấy tôi để móng tay dài, nó rụt cổ:

- Eo ôi, ghê quá!

Tôi chưa kịp giải thích, nó đã "phán":

- Anh cắt móng tay đi! Để móng tay ngắn trông sạch sẽ hơn!

Mỗi lời nói của Cẩm Phô như mỗi nhát dao, cứa vào tim tôi. Tôi ngồi trước mặt nó cố tình dơ qua dơ lại bàn tay cốt làm nó chú ý. Tôi đinh ninh khi nhìn thấy những ngón tay "nghệ sĩ" của tôi, nó sẽ ngạc nhiên hỏi "Anh để móng tay dài làm chi vậy ?". Tôi sẽ kiêu hãnh đáp "Để chơi đàn". Nếu nó hỏi tiếp "Anh chơi đàn chi vậy ?"tôi sẽ mạnh dạn tỏ bày "Để nhờ tiếng đàn nói hộ lòng mình". Nếu nó hỏi nữa, tôi sẽ nói nữa và cuối cùng cuộc đối thoại tình tứ đó sẽ kết thúc bằng lời thì thầm nũng nịu của Cẩm Phô "Anh thật đáng yêu quá chừng!"

Nhưng những màn đối đáp ngọt ngào và lãng mạn đó đã không xảy ra. Cẩm Phô chẳng buồn quan tâm đến "khía cạnh nghệ thuật" của bàn tay tôi. Thấy tôi để móng tay dài nó chê tôi ăn ở mất vệ sinh. Chắc ngày nào nó cũng thấy thằng Phú ghẻ hàng xóm gãi sồn sột, nó tưởng ai để móng tay dài cũng chuẩn bị phát ghẻ. Nó làm tôi buồn quá chừng. Chỉ hiềm nỗi tôi mới học chơi đàn, tài nghệ chưa thông. Nếu không tôi sẽ sách đàn đến trước mặt nó, biểu diễn cho nó nghe chừng mười lăm phút "ca nhạc theo yêu cầu", hẳn nó sẽ hết dám bảo tôi cắt bỏ những móng tay "vô giá" kia!

Nhỏ Thảo dễ thương hơn Cẩm phô gấp một trăm lần. Qua phụ tôi tưới hoa, nhác thấy móng tay tôi dài thòng, nó trợn tròn mắt:

- Anh để móng tay dài chi vậy ?

Nhỏ Thảo hỏi đúng cái câu mà tôi mỏi mòn chờ đợi nơi Cẩm Phô. Tôi cũng trả lời đúng cái câu tôi có sẵn trong đầu:

- Để chơi đàn.

Nhỏ Thảo liền reo lên:

- Ôi hay quá hén! Vậy anh đàn cho em nghe đi!

Cái con nhỏ này, nó làm tôi mát lòng mát dạ quá chừng! Từ hồi học đàn đến nay, đây là lần đầu tiên có người yêu cầu tôi biểu diễn tài nghệ. Tôi liền vứt cái thùng tưới lăn lóc trên cỏ, và hộc tốc chạy vào nhà ôm cây đàn ra.

Nhưng nhỏ Thảo không hoàn toàn dễ thương như tôi tưởng. Tôi mới so dây, chưa kịp hắng giọng lấy hơi, nó đã bép xép đề nghị:

- Anh đàn cho em nghe bản "Nắng sân trường" đi!

Lời đề nghị chết tiệt của nhỏ Thảo làm tôi ngớ người ra. Tôi đâu có biết "Nắng sân trường" là thứ quái vật chi! Chẳng lẽ thú nhận là mình không biết, tôi bèn tìm cách lấp liếm:

- Bản đó dở thấy mồ mà nghe làm chi!

- Nhỏ Thảo là dứa hiền lành. Nó chẳng buồn cãi cọ, mà đề xuất tiếp:

- Vậy anh đàn bản "Vầng trăng cổ tích" cũng được!

Tôi lại hừ mũi:

- Bản đó dở ẹc!

- Vậy thì bản "Bông hồng tặng cô"!

Tôi khoát tay:

- Em muốn "Bông hồng tặng cô" thì để anh hái cho em! Vườn anh bông hồng cả khối, hát làm gì cho mất công!

Trước giọng điệu ngang phè của tôi, nhỏ Thảo chỉ biết nghệt mặt ra. Trước nay vốn quen "nghe lời" tôi nên mặc tôi nói hươu nói vượn, nó vẫn một mực làm thinh. Nhưng nhìn ánh mắt phân vân của nó, tôi biết nó hẳn ngạc nhiên ghê lắm. Hẳn nó đang tự hỏi tại sao tôi vừa hí hửng khoe chuyện học đàn mà nó yêu cầu đàn bản gì tôi cũng khăng khăng từ chối.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, nhỏ Thảo lại chớp mắt, lần này nó hỏi bằng giọng rụt rè hẳn:

- Hay là anh đàn bản... "Em vẫn yêu mùa hè" vậy!

Tôi "xì" một hơi rõ dài:

- Bữa nay còn chưa đến Tết hè đâu mà hè!

Nói xong tôi giật mình nhận ra tôi vừa lập lại lời chê bai của nhỏ Châu bữa trước. May mà nhỏ Thảo không biết gì về cái "sự tích" đó.

Để chữa thẹn, tôi khẽ lướt mấy ... móng tay trên phím đàn và nói:

- Thôi để anh đàn cho em nghe bản này!

Rồi không đợi nhỏ Thảo giục, tôi hít một hơi đầy lòng ngực và ồm ồm cất giọng:

- Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn

Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương...

Đang hào hứng, tôi quên béng mất "Nỗi buồn hoa phượng" cũng là một bài hát về... mùa hè. Chẳng biết nhỏ Thảo có phát hiện ra điều đó không, nhưng nó chẳng nói gì, chỉ đứng im, vểnh tai nghe tôi "tra tấn".

Nhỏ Thảo khác nhỏ Châu. Nó không nhảy tót vào miệng tôi trong khi tôi đang hát. Nó biết giữ yên lặng cho tôi "làm nghệ thuật". Quả là một con nhỏ cực kỳ đáng yêu!

Đáng yêu nhất là khi hát xong, tôi nheo mắt hỏi:

- Em thấy anh hát hay không?

Nó đáp như cái máy:

- Hay.

- Em thích không?

- Thích.

- Em muốn nghe anh hát nữa không?

Nó ngần ngừ một thoáng rồi gật đầu:

- Nữa.

Chỉ đợi có vậy, tôi gân cổ:

- Em nỡ lạnh lùng đến thế sao...

Vừa hát tôi vừa liếc nhỏ Thảo và thấy mắt nó giương tròn như mắt ếch. Chắc nó không hiểu tôi "mắc chứng" gì mà rên rỉ sướt mướt ghê thế. Tuy vậy khi hát xong, tôi hỏi "hay không", nó vẫn gật đầu "thoải mái":

- Hay.

- Thích không?

- Thích.

Lần này "hết vốn" nên tôi không hỏi "em muốn nghe anh hát nữa không?". Tôi chỉ gật gù:

- Em ngoan lắm! Không ngờ em còn nhỏ như thế mà đã biết thưởng thức nghệ thuật... cao cấp!

Nghe tôi khen, nhỏ Thảo sung sướng toét miệng cười.

Nó là một khán giả tuyệt vời như vậy nhưng chẳng hiểu sao nó chỉ thưởng thức "tài năng" của tôi có mỗi bữa đầu. Mấy hôm sau nó chỉ chạy qua phụ tôi tưới cây nhổ cỏ, còn hễ bữa nào tôi ôm đàn ra vườn ngồi gảy "chách chách" là nó trốn biệt trong nhà. Lạ ghê !


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

4 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

8 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 171, 172, 173

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1032

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW Ngoại truyện 1]

1 ... 29, 30, 31

16 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 18, 19, 20

19 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 95, 96, 97



Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 444 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Sunlia: hé lu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tuyết.Nhi
Lục Tiểu Thanh: Vắng tanh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Tuyền Uri: Chỗ xin tách cmt mất tiu rầu =w=
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.