Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 

Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

 
Có bài mới 22.10.2018, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1027
Được thanks: 3457 lần
Điểm: 37.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng phi - Thụy Tiếu Trụ - Điểm: 45
Chương 135: Vũ Nhi đến rồi

Edit: susublue

     "Đi đâu?"

     Tư Thiên Hoán giương mắt nhìn Bạch Thuật mặt mày hớn hở chậm rãi quay về, nhíu mày hỏi.

     "Chanh nhi tới tìm ta." Bạch Thuật vui vẻ khoe mình hạnh phúc, nhếch miệng cười nói.

     "Hoàng tỷ?" Tư Thiên Hoán sửng sốt, có chút kinh ngạc, "Lê Nguyệt Hoa phòng vệ kém như vậy sao?"

     "Khụ, có lẽ là võ công của nàng tiến bộ ." Bạch Thuật vội ho một tiếng, cười nói.

     Tư Thiên Hoán hơi híp mắt, suy ngẫm nhìn Bạch Thuật, với phòng vệ của Lê Nguyệt Hoa thì cho dù võ công của hoàng tỷ có cao thêm một cấp bậc thì cũng không có khả năng đột phá, trừ phi...

     "Này, ngươi chậm một chút, trên người có thương tích!" Bạch Thuật nhìn nam nhân đột nhiên chạy về phía mình thì nhíu mày, nhanh chóng đuổi kịp.

     Tư Thiên Hoán đã không còn để ý đến mình đang bị thương, nghĩ đến có thể Tô Tiểu Vũ đã đến Lê Nguyệt Hoa thì tốc độ của hắn lại nhanh hơn, máu trên vai lại tràn ra không biết từ lúc nào.

     Bạch Thuật nhanh chóng vươn tay ngăn hắn lại, điểm huyệt cầm máu giùm hắn, "Ngươi phát điên cái gì!"

     "Vũ Nhi đến rồi." Tư Thiên Hoán sốt ruột nhìn xung quanh, không cảm nhận được chung quanh có người nên liền thất bại mím môi.

     Bạch Thuật dừng một chút, đột nhiên hiểu rõ, "Với võ công của Chanh nhi vốn không thể chạy loạn ở Lê Nguyệt Hoa, hơn nữa nàng cũng không biết chúng ta đang ở chỗ này, cách giải thích tốt nhất chính là... Tiểu Vũ sớm đã tới rồi, còn luôn trốn ở chỗ tối quan sát chúng ta... Vậy chẳng phải nàng đã biết hôn sự giữa ngươi và Bạch Thủy Đình rồi sao!"

     Càng nói Bạch Thuật càng không thể tin được, hắn biết Tô Tiểu Vũ để ý Bạch Lê cỡ nào, hôn sự của Bạch Lê và Bạch Thủy Đình huyên náo ồn ào như vậy, Bạch Lê lại bị thương, sao nàng có thể không gây ra chút động tĩnh nào được?

     "Nàng tin tưởng ta." Tư Thiên Hoán nghe lời nói của Bạch Thuật thì tâm trạng sốt ruột biến thành vui sướng, đột nhiên lại nhíu mày, vật nhỏ đã có thể tùy tiện đi lại ở Lê Nguyệt Hoa thì vì sao không đến gặp hắn?

     "Tin là tin, nhưng ngươi lại bị thương, chỉ sợ hiện tại nàng đang cực kỳ tức giận." Bạch Thuật quan sát biểu cảm của Tư Thiên Hoán, cười như không cười trêu ghẹo hắn, quả nhiên thấy người nào đó đen mặt lại.

     Tư Thiên Hoán bị nói trúng tim đen, trong lòng buồn bực, hiện tại nghĩ lại nếu cơn tức của vật nhỏ không tiêu thì sẽ không tới gặp hắn, nếu hắn không biết nàng ở đây thì thôi, nhưng bây giờ đã biết rồi...

     "Ngày mai ta đi tìm Chanh nhi, nói nàng rời khỏi đây với Tô Tiểu Vũ vào ngày hôn lễ, ngươi cũng đừng tỏ vẻ như vậy nữa ... Hắn ta đến đây."

     Bạch Thuật có lòng tốt an ủi Tư Thiên Hoán, nhưng lại phát hiện xa xa có người tới gần thì liền thấp giọng nói.

     Bạch Thuật đã nhận ra được người tới là ai, tất nhiên Tư Thiên Hoán cũng đã nhận ra, hơi vuốt cằm, khuôn mặt khôi phục vẻ lạnh nhạt.

     "Xem ra là ta xuống tay không đủ nặng, ngươi còn có thể đi lại trong này."

     Chậm rãi đi đến, mỗi một bước nhìn như nhẹ nhàng nhưng thật ra lại rất có lực, khuôn mặt lợi hại như đao khắc, diễn dafnlê quysdôn đặc biệt là cặp mắt phượng kia, tỏa ra vẻ uy nghiêm tuyệt đối, một thân bạch y nhẹ nhàng bay bổng theo từng bước đi của hắn, tôn quý nghiêng thành, hắn chính là chủ nhân Lê Nguyệt Hoa, Bạch Tùng Lĩnh.

     "Chuyện gì." Tư Thiên Hoán thản nhiên nhìn hắn, giọng nói thản nhiên không có chút phập phồng.

     Bạch Tùng Lĩnh đã quen với thái độ này của hắn rồi nên chỉ hừ lạnh một tiếng, nói, "Đình Đình hy vọng ta giết nữ nhân kia."

     Tư Thiên Hoán híp mắt lại rồi cũng dùng ánh mắt bá đạo như vậy nhìn hắn, "Tô Tiểu Vũ là nữ nhân của ta, nếu nàng bị tổn thương chút nào thì ta muốn Bạch Thủy Đình đền mạng!"

     "Không biết tốt xấu!" Giọng nói của Bạch Tùng Lĩnh có chút tức giận, nhưng trong mắt lại có ý cười, phất tay áo rồi lại nói, "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở lại chỗ này, tiếp nhận vị trí của ta, cưới Đình Đình làm vợ, tất nhiên ta sẽ cam đoan nữ nhân và nhi tử của ngươi an toàn."

     Bạch Thuật cảm thấy kỳ quái với lòng khoan hồng độ lượng của Bạch Tùng Lĩnh, nghiêng đầu nhìn Tư Thiên Hoán, vừa vặn thấy được vẻ phóng túng trong mắt hắn, trong lòng sinh ra cảm giác tò mò, im lặng nghe tiếp đoạn đối thoại của hai người.

     "Ngươi thật sự tin tưởng vào cái tiên đoán kia như vậy?" Tư Thiên Hoán lạnh nhạt nhìn vết máu ở vai, lạnh lùng hỏi.

     Bạch Tùng Lĩnh nghe vậy thì suy ngẫ đánh giá Tư Thiên Hoán, thật lâu sau trên khuôn mặt uy nghiêm cũng lộ ra nụ cười vừa lòng, "Quả nhiên ngươi rất thông minh "

     "Ngươi muốn thành Thần, tiên đoán lại nói chỉ có ta mới có thể trợ giúp ngươi thành Thần cho nên ngươi sẽ không giết ta, ngươi phế võ công của ta không phải vì trừng phạt ta mà là phát hiện trong cơ thể có nội lực khác không thuộc về bí kỹ Lê Nguyệt Hoa, sợ nội lực ta không tinh thuần sẽ hủy nghiệp lớn thành Thần của ngươi, đúng không?"

     Tư Thiên Hoán chậm rãi nói ra suy đoán của mình, thấy nụ cười của Bạch Tùng Lĩnh càng lúc càng lớn thì cũng biết chính mình đoán đúng rồi, nụ cười ở khóe miệng lại càng châm chọc.

     "Đúng vậy, ta sẽ không để cho bất cứ nhân tố cản đường nào có cơ hội tồn tại." Bạch Tùng Lĩnh hào phóng thừa nhận, càng tán thưởng nam nhân trước mắt này hơn, cho dù hắn rời khỏi đây nhiều năm như vậy nhưng hắn vẫn ưu tú như trước, như vậy cũng đủ xứng đôi với nữ nhi của hắn, điều quan trọng nhất là hắn có thể giúp mình hoàn thành nghiệp lớn.

     "Người bên ngoài luôn nói ngươi yêu thương nữ nhi, không ngờ nàng ta cũng chỉ là công cụ trong tay ngươi." Tư Thiên Hoán chế giễu nói, không thèm liếc nhìn sắc mặt Bạch Tùng Lĩnh đang âm trầm, hắn xoay người tìm tảng đã rồi ngồi xuống.

     "Ngươi mới là công cụ." Bạch Tùng Lĩnh lạnh lùng nói.

     "Để cho nữ nhi của mình gả cho một cái công cụ, nàng ta còn không bằng một cái công cụ nữa." Tư Thiên Hoán tiếp tục châm chọc hắn, thưởng thức sắc mặt khó coi của hắn, cảm thấy cảm giác u buồn khi biết vật nhỏ không muốn gặp hắn đã vơi đi không ít.

     Nam nhân này một lòng muốn thành thần, tuyệt đối sẽ không động đến tính mạng hắn, một khi đã như vậy thì đừng trách hắn không biết sợ mà xả giận!

     Bạch Tùng Lĩnh chán nản, vươn tay muốn cho hắn một chưởng nhưng lại bị Bạch Thuật ngăn lại, không khỏi giận dữ, "Ngươi cũng dám ngăn cản ta?"

     "Hiện tại Bạch Lê rất suy yếu, một chưởng này của ngươi đánh ra thì hắn sẽ chết." Bạch Thuật thản nhiên nói, không chút để ý Bạch Tùng Lĩnh đang nổi giận.

     Bạch Tùng Lĩnh càng tức giận, xác nhận sắc mặt Tư Thiên Hoán tái nhợt đến đáng sợ thì có tức cũng không thể phát ra, chỉ có thể từ bỏ, bỏ lại một câu "Thành thật một chút", xoay người rời đi.

     "Bạch Lê, ngươi nói xem sao hôm nay lão hồ li lại tới tìm ngươi nói những lời này?" Chờ Bạch Tùng Lĩnh đi rồi, Bạch Thuật mới hỏi ra những gì mình tò mò.

     Tư Thiên Hoán sờ sờ cằm, nói, "Ngươi không thấy là ta đồng ý hôn sự với Bạch Thủy Đình quá nhanh sao?"

     "Ngươi nói là hắn hoài nghi chúng ta sao?" Bạch Thuật nhíu mi, nếu như thế thì mọi chuyện phiền phức rồi.

     "Đúng vậy, lần này hắn đến là muốn thử ta, nhìn xem ta có thật sự để ý đến thê nhi bên ngoài không." Tư Thiên Hoán giải thích, nếu vừa rồi lúc Bạch Tùng Lĩnh thử hắn mà phản ứng của hắn không đủ thì nói lên hắn cũng không quan tâm đến thê nhi mình, vậy thì lúc trước việc hắn đồng ý với hôn sự nhất định là có vấn đề.

     "Lão hồ li." Bạch Thuật bĩu môi, tiếp tục nói, "Có nhi tử của ngươi và Tô Tiểu Vũ ở đây thì hắn có thể yên tâm."

     "Trước hôn lễ hắn sẽ đưa Vũ Nhi và đứa nhỏ tới, chúng ta phải hành tác thật nhanh." Tư Thiên Hoán cười cười, sau đó trầm giọng nói, hôn lễ còn có một ngày, hắn nên tìm cớ để tiến hành hôn lễ trước thời hạn.

     Bạch Thuật vuốt cằm, thấy Tư Thiên Hoán trầm tư thì cầm lấy cánh hoa ở trên tay áo, cười nói, "Lão hồ li không để cho những nhân tố bất minh tồn tại trong thế giới mình, chỉ sợ đến chết hắn cũng không thể tưởng được ngươi mới là nhân tố bất minh lớn nhất của hắn."

     Tư Thiên Hoán hoàn hồn, nghe vậy nhưng cười không nói, chỉ nhìn ra xa xa, thưởng thức hoa lê bay tán loạn, ánh mắt kiên định mà quỷ dị.

     Bạch Thủy Đình thấy phụ thân mình đi ra khỏi rừng cây thì vội vàng nghênh đón, dịu dàng nói, "Phụ thân, thế nào?"

     "Phụ thân có thể xác định tiểu tử Bạch Lê đó không quá để ý đến nữ nhân bên ngoài như con nói." Bạch Tùng Lĩnh sủng nịch vuốt đầu nữ nhi, nói.

     Bạch Thủy Đình mím môi, không đồng ý nói, "Không thể nào, ta cảm thấy Bạch Lê nhất định vẫn còn thích nữ nhân kia."

     "Dù sao cũng là vợ chồng, có tình cảm cũng là bình thường , Đình Đình ưu tú như vậy, chờ con và hắn thành thân thì tự nhiên hắn sẽ quên nữ nhân kia." Bạch Tùng Lĩnh nói.

     "Thật sao?" Bạch Thủy Đình không xác định hỏi, thái độ của Bạch Lê đối với nàng rất lạnh nhạt, điều này làm cho nàng bất an.

     "Đình Đình, không ai có thể uy hiếp được hạnh phúc của con." Bạch Tùng Lĩnh cúi người, nhìn khuôn mặt không tự tin của Bạch Thủy Đình, trầm giọng nói, "Nữ nhân kia sẽ không sống trên thế giới này nữa, kiếp này Bạch Lê chỉ có thể có một mình con là thê tử."

     Bạch Thủy Đình lấy được lời hứa của phụ thân thì khôi phục lại vẻ tươi cười, vui vẻ gật đầu, rồi sau đó cười lạnh, "Phụ thân, hay là bắt Tô Tiểu Vũ tới đây trước đi, nữ nhi muốn tự mình ra tay."

     Tô Tiểu Vũ dám thưởng thức nam nhân của Bạch Thủy Đình nàng, nàng nhất định sẽ làm cho nàng ta nếm thử so mùi vị đau khổ hơn cả lăng trì.

     Bạch Tùng Lĩnh sủng nịch cười, gật đầu, "Phụ thân sợ con dơ tay, nếu con đã muốn tự mình ra tay thì chờ khi các ngươi thành thân ta sẽ phái người bắt nàng ta về để con xử trí."

     "Cám ơn phụ thân!" Bạch Thủy Đình vừa lòng cười nói.

     Bạch Tùng Lĩnh thấy nàng cười thì trong mắt hiện lên một chút áy náy, Bạch Lê không yêu Đình Đình, nhưng chỉ có khi hai người thành thân thì mới có thể  hoàn toàn khống chế Bạch Lê, dienxdafnlequysdoon cho nên chỉ có thể xin lỗi Đình Đình, nhưng mà tiểu tử kia vì nữ nhân bên ngoài kia nhất định sẽ thỏa hiệp, cho dù thật sự không yêu Đình Đình thì cũng sẽ đối xử tốt với nàng, huống hồ Đình Đình yêu hắn nhiều năm như vậy, lần hôn sự này xem như bồi thường cho nàng.

     "Phụ thân, người suy nghĩ cái gì?" Bạch Thủy Đình nói thật lâu nhưng lại không có ai đáp lại nên ngẩng đầu lên thì phát hiện Bạch Tùng Lĩnh đang suy nghĩ gì đó đến thất thần, nàng không khỏi nhíu mày, vươn tay quơ quơ trước mắt hắn.

     Bạch Tùng Lĩnh sửng sốt, hoàn hồn lại rồi lắc đầu nói, "Không có gì, con vừa nói gì đó?"

     "Ta nói là Bạch Lê thành thân với ta nhưng không muốn mặc hỉ phục màu đỏ, Bạch Thuật nói  là Bạch Lê thích nhất màu trắng..."

     Bạch Thủy Đình còn đang phiền não vì chuyện này, cho dù là ở đây lúc thành thân không chỉ có một loại hỉ phục màu đỏ như bên ngoài, nhưng khi người Lê Nguyệt Hoa bọn họ thành thân cũng sẽ cởi áo bào trắng ngày thường ra để mặc màu đỏ... Nếu Bạch Lê không muốn thành thân với nàng thì không cần phải đồng ý với phụ thân, nhưng hắn đã đồng ý rồi mà lại còn làm như vậy, điều này khiến cho nàng không hiểu, tuy lời Bạch Thuật nói dễ nghe nhưng Bạch Thủy Đình cũng không phải kẻ ngốc.

     "Đình Đình, hắn làm việc luôn độc lập, con sẽ nhanh chóng được gả cho hắn, vẫn nên thích ứng thì sẽ tốt hơn, nữ nhi của ta xinh đẹp như thế, mặc cái gì cũng đẹp, yên tâm, phụ thân sẽ chuẩn bị hôn phục đẹp nhất cho con." Bạch Tùng Lĩnh nhíu mày, sau đó sủng nịch cười nói, nghĩ đến mình còn có chuyện phải làm nên chỉ nói thêm vài câu rồi đi trước.

     Bạch Thủy Đình thấy phụ thân cũng không thèm để ý thì có chút không cam lòng nhưng cũng không dám nhiều lời nữa mà chỉ mỉm cười tiễn bước Bạch Tùng Lĩnh, đang chuẩn bị trở về phòng với thị nữ thì đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh run thì quay đầu lại, cánh hoa vẫn tao nhã bay trong gió như trước, nhưng ngoại trừ như vậy ra thì không có gì cả.

     "Tiểu thư, làm sao vậy?" Thị nữ thấy kỳ quái hỏi.

     Bạch Thủy Đình nhíu mày, nhìn nhưng vẫn chưa phát hiện ra có gì không ổn, vừa rồi nàng cảm thấy phía sau có một hơi thở khiến cho người ta phải sợ hãi, nhưng hiện tại xem ra là nàng suy nghĩ nhiều rồi.

     Hít sâu một hơi rồi không hề nghĩ nhiều mà nâng chân bước nhanh rời khỏi rừng lê.

     Sau khi nàng rời đi thì một bóng hình màu trắng xuất hiện trên ngọn cây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Phuongphuong57500, kotranhvoidoi
     

Có bài mới 23.10.2018, 21:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1027
Được thanks: 3457 lần
Điểm: 37.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng phi - Thụy Tiếu Trụ - Điểm: 45
Chương 136: Tiểu Vũ đùa giỡn

Edit: susublue

     Người Lê Nguyệt Hoa có kiêu ngạo của bọn họ cho nên vẫn không cố ý giam lỏng Tư Thiên Chanh mà chỉ tùy ý để nàng ở trong một cái tiểu viện, nhưng xung quanh lại được thủ vệ canh chừng nghiêm ngặt.

     "Đại tiểu thư."

     Hộ vệ thấy Bạch Thủy Đình đến thì cung kính đi về phía trước.

     Bạch Thủy Đình tùy ý liếc hắn một cái, vuốt cằm.

     Hộ vệ lại hành lễ, sau đó lui ra phía sau hai bước, mở đường cho Bạch Thủy Đình.

     Bạch Thủy Đình đánh giá tiểu viện, trong mắt xẹt qua chút mỉa mai, chậm rãi đi đến trước cửa, cũng không gõ cửa mà trực tiếp vươn tay đẩy cửa lớn ra nhưng không ngờ là cửa lớn đột nhiên mở ra trước, Bạch Thủy Đình hết sức kinh ngạc, nhanh chóng xoay người đứng vững, nếu không phải võ công nàng tốt thì chỉ sợ đã sớm mất trọng tâm mà té ngã.

     Nghĩ đến mình thiếu chút nữa chật vật như thế thì Bạch Thủy Đình lập tức nhíu mày, bước vào trong phòng, không vui nhìn về phía nữ nhân đang ngồi ở bên cạnh bàn uống trà.

     "Đi vào phòng của người khác mà không gõ cửa, đây là giáo dưỡng của Lê Nguyệt Hoa sao?" Tư Thiên Chanh lạnh lùng nhìn Bạch Thủy Đình, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy vị đại tiểu thư của Lê Nguyệt Hoa này, không hiểu sao chỉ nhìn thôi đã không vừa mắt rồi, giọng điệu cũng kém đi vài phần.

     Ngoại trừ Tư Thiên Hoán và Bạch Thuật thì đây là lần đầu tiên Bạch Thủy Đình bị người ta bất kính như vậy, khuôn mặt kiều diễm hơi trầm xuống, ánh mắt trở nên sắc bén, "Đừng tưởng rằng ngươi là tỷ tỷ của Bạch Lê thì có thể làm càn như thế, ta muốn ngươi chết một cách thần không biết quỷ không hay còn dễ hơn bóp chết một con kiến."

     "Thật không, vậy không biết đại tiểu thư đến đây tìm một con kiến để làm gì?" Tư Thiên Chanh hừ lạnh, nhướng mày, hơi thở tôn quý không hề thua kém Bạch Thủy Đình.

     "Không bao lâu nữa sẽ đến đại hôn của ta và Bạch Lê, hắn hy vọng ngươi có thể ở đó, phụ thân đã đồng ý kêu ta tới thông báo cho ngươi." Bạch Thủy Đình nghĩ đến chuyện của Tư Thiên Hoán thì sắc mặt dịu đi một chút, nâng cằm lên, mắt lạnh nhìn Tư Thiên Chanh, thật ra thông báo cho Tư Thiên Chanh không phải là chuyện của nàng, chẳng qua nàng muốn đến xem coi tỷ tỷ của Bạch Lê là người ra sao thôi, không còn lý do gì nữa.

     Bạch Lê hy vọng hôn lễ của mình có người thân làm chứng, chuyện này đúng là hợp tình hợp lý nhưng mà nữ nhân này sẽ ngoan ngoãn phối hợp sao?

     "Không đi." Tư Thiên Chanh liếc mắt xem thường, trực tiếp nghiêng đầu, lười nhìn nàng.

Bạch Thủy Đình cũng đã đoán được, mắt đẹp nhíu lại, hừ lạnh, "Không biết phân biệt tốt xấu, không cho phép ngươi không đi, vào hôn lễ ngươi biết điều ngoan ngoãn một chút, nếu không ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi."

     "Được rồi, hôn lễ đệ đệ ruột của ta thì sao ta có thể không đi? Nói nhiều như vậy cũng nên khát nước rồi, uống chén trà đi." Tư Thiên Chanh sờ sờ mũi, đột nhiên cười, thái độ dịu dàng khác với vừa rồi một trời một vực.

     Bạch Thủy Đình sửng sốt, tưởng nàng thật sự sợ mình, mặt mày lại đầy cao ngạo và khinh miệt, "Ừ" một tiếng rồi cầm lấy ly trà của Tư Thiên Chanh, uống một ngụm xong thì lại nhìn nàng một cái rồi xoay người rời đi.

     Tư Thiên Chanh nhìn bóng dáng lay động của Bạch Thủy Đình, nụ cười ở khóe miệng càng sâu hơn, nâng tay lên, diexndafnleequysdoon một luồng sáng xanh bay về phía cửa phòng, một tiếng "Ầm" vang lên, cửa phòng đóng lại.

     "Ngươi không sợ nàng tới tìm ngươi tính sổ sao."

     Một giọng nữ trêu tức vang lên từ trong mật thất, nhìn theo hướng của tiếng nói thì sẽ thấy một nam nhân mặc đồ diêm dúa bước ra, không phải Tô Tiểu Vũ thì là ai?

     "Sợ cái gì, Tiểu Vũ sẽ bảo vệ ta!" Tư Thiên Chanh cười tủm tỉm nói, trong lòng lại hừ nhẹ, cố ý để cho nàng ta bị hạ đường huyết, mất nước, nhưng đại phu lại chỉ có thể chẩn đoán là do ăn phải đồ hư, không phải là muốn chỉnh Bạch Thủy Đình thì là cái gì, bây giờ lại còn giả bộ!

     " Không phải Tư Thiên Hoán rất có bản lĩnh sao, để cho hắn bảo vệ ngươi là được rồi, cần ta làm gì." Tô Tiểu Vũ lạnh lùng cười, tập trung thưởng thức đóa lê hoa.

     Tư Thiên Chanh nhíu mày, buồn cười lắc đầu, "Ngươi lại làm tổn hại hắn sao."

     "Ăn ngay nói thật, giai nhân trong ngực, qua hai ngày nữa còn có thể trở thành người cầm quyền của Lê Nguyệt Hoa, không phải có bản lĩnh thì là cái gì?" Tô Tiểu Vũ cười, đột nhiên vung tay, hoa lê mềm mại bắn về phía cây cột, một tiếng "Ầm" vang lên, cột gỗ bị đánh nát.

     "Là ai! ?"

     Nghe được động tĩnh bên trong, hộ vệ phá cửa đi vào, khi nhìn thấy Tô Tiểu Vũ thì lạnh giọng hô to.

     Tô Tiểu Vũ cảm nhận được nội lực hùng hậu của bọn họ thì khóe miệng nở nụ cười khinh miệt.

     Thần thái diêm dúa này làm cho hộ vệ hơi sửng sốt, theo đó là đôi mắt màu đỏ như máu, toàn thân bọn họ nhất thời cứng đờ, ý thức cũng dần dần bay bổng.

     "Tiểu Vũ, hình như võ công của ngươi lợi hại hơn rồi." Tư Thiên Chanh kinh ngạc nhìn Tô Tiểu Vũ dễ dàng thu phục được đám hộ vệ, không thể tin mà nói, chỉ một hai tên hộ vệ thôi mà nàng đã không thể đánh lại nhưng sao Tiểu Vũ lại...

     "Sau khi đến đây thì võ công của ta liền tăng lên một cách khó hiểu." Tô Tiểu Vũ đóng cửa lại, ngồi đối diện Tư Thiên Chanh, tùy ý nói.

     Tư Thiên Chanh sửng sốt, sau đó không vui , "Vì sao võ công của ta vẫn còn kém như vậy!"

     Tô Tiểu Vũ bật cười, "Ngươi hâm mộ sao? Vậy ta chuyển nội lực cho ngươi."

     "Ha, hay là quên đi, ta có ngươi bảo vệ là được rồi." Tư Thiên Chanh cười gượng, thấy Tô Tiểu Vũ lạnh lùng nhìn mình thì nghiêm mặt lại, "Hôm đại hôn ngươi đừng làm xằng làm bậy, tất cả đều tiến hành theo kế hoạch của Tiểu Hoán, biết chưa?"

     Tô Tiểu Vũ thản nhiên "Ừ" một tiếng rồi nói, "Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ đi ngăn cản hôn lễ này sao."

     Tư Thiên Chanh nghẹn lời, thật lâu sau mới tiếp tục nói, "Tiểu Hoán và Bạch Thuật đã lợi dụng địa thế đặc biệt của Lê Nguyệt Hoa mà thiết lập trận pháp xong hết rồi, chỉ chờ tới lúc đại hôn, hắn tiến vào được thánh địa, bỏ Cửu Long ngọc vào mắt trận thì chúng ta có thể vô tư, nhưng lúc này người đón dâu là Tiểu Hoán, ta không thể không lo lắng ngươi sẽ làm bậy."

     Tô Tiểu Vũ hơi híp hai tròng mắt lại rồi suy nghĩ cái gì đó, trong mắt như đang lóe sáng, môi mỏng nhếch lên, khẽ mở miệng nói, "Ta tin tưởng hắn."

     "Hả?" Tư Thiên Chanh ngẩn người, sau đó hỏi "Ngươi đã không thèm để ý đến hôn lễ lần này thì vì sao không chịu đi gặp Tiểu Hoán?"

     Không đi gặp thì thôi lại còn cố ý đưa nàng đến rừng lê nhắc nhở Tiểu Hoán, đây không phải là tiểu nữ nhân đang giận dỗi sao?

     "Hắn hao tổn tâm cơ tìm dược vật áp chế đau đớn ở miệng vết thương, chẳng phải lúc đó là vì không muốn để ta biết hắn bị thương sao? Vậy bây giờ nếu ta đi gặp hắn thì chẳng phải uổng công sức của hắn sao?"

     Tô Tiểu Vũ thản nhiên nói, trong lòng còn có chút buồn bực.

     Tư Thiên Chanh nghe vậy thì cũng biết lý do trong khoảng thời gian này Tô Tiểu Vũ trở nên kỳ quái như vậy, gân xanh giữa trán nảy lên, hỏi, "Vậy ngày đó thuốc bột ngươi kêu ta rắc trên người Bạch Thuật..."

     "Hoán ngửi thấy mùi hương này thì vết thương trên người sẽ tốt lên rất nhiều." Tô Tiểu Vũ sờ nhẹ cằm, hài hước đáp, Lê Nguyệt Hoa thật là một chỗ tốt, từ khi biết có thuốc tiên tồn tại thì nàng luôn lên núi tìm nguyên liệu, đúng là vận khí không tệ, nàng thật sự tìm được rồi.

     "Vậy sao ngươi nói với ta là rắc thuốc bột cho bọn họ ngứa khắp người! ?" Tư Thiên Chanh đập bàn đứng lên, tức giận trừng mắt nhìn người nào đó.

     Tô Tiểu Vũ giương mắt, vô tội chớp mấy cái, "Có sao?"

     "Không có ư?" Tư Thiên Chanh nghiến răng nghiến lợi hỏi lại.

     "Không có." Người nào đó khẳng định, trên mặt không có bất cứ dấu hiệu chột dạ nào...

     Rốt cuộc Tư Thiên Chanh nhịn không được nữa, khuôn mặt xinh đẹp tức giận đến ửng hồng, dienxxdafnleequysdoon bàn gỗ tốt cũng hóa thành mảnh vụn dưới tay nàng... Hại nàng vui vẻ vài ngày, nghĩ rằng thật sự chỉnh được hai con hồ ly khôn khéo đó, thật không ngờ, không ngờ người gian xảo nhất đang ở ngay trước mắt mình!

     Tô Tiểu Vũ thấy Tư Thiên Chanh hùng hổ đánh một chưởng về phía mình thì lười biếng cười, nhẹ nhàng né tránh làm đồ dùng phía sau trở nên tan nát.

     Hộ vệ ở ngoài cửa đã bị bí quyết Huyết Đồng khống chế, nếu không động tĩnh trong phòng lớn như vậy chỉ sợ đã sớm gây ra phiền phức.

     Mà bên kia Bạch Thủy Đình làm xong nhiệm vụ Tư Thiên Hoán giao cho nàng thì tâm trạng vô cùng tốt đi đến rừng cây tìm Tư Thiên Hoán tranh công.

     "Bạch Lê, tỷ tỷ ngươi đã đồng ý đến tham gia đại hôn rồi." Bạch Thủy Đình cười dịu dàng nói, si mê nhìn nam nhân đang mang vẻ mặt nhàm chán muốn chết trước mắt, nghĩ đến mấy ngày nữa là đại hôn thì nàng liền không nhịn được mà hưng phấn, dù sao gả cho Bạch Lê là mơ ước suốt đời này của nàng.

     Tư Thiên Hoán thản nhiên nhìn vạt áo Bạch Thuật, ách xì một cái rồi nói, "Đa tạ."

     "Ta và ngươi sẽ nhanh chóng thành phu thê, nói đa tạ làm gì?" Trái tim đang rung động của Bạch Thủy Đình bị lời nói xa cách của hắn đả kích, khuôn mặt xinh đẹp cũng tái nhợt đi.

     "Ừ." Tư Thiên Hoán điểm đầu ngón tay lên mũi, giống như chỉ đáp lại cho có, thấy sắc mặt nàng ta hồng nhuận thì nhịn không được nhăn mi lại.

     Sắc mặt Bạch Thủy Đình khó chịu một chút, nhịn không được đi về phía trước từng bước, thấy Bạch Thuật vẫn luôn không nhìn mình thì nhịn không được nhíu mày, "Bạch Thuật, không phải ta nói ngươi, nhưng ánh mắt ngươi thật kém, Lê Nguyệt Hoa có nhiều nữ tử như vậy ngươi không thích mà lại cố tình đi thích kẻ vô lễ kia..."

     "Chanh nhi là người thân của Bạch Lê, nói chuyện cẩn thận một chút." Bạch Thuật đã sớm đoán được Bạch Thủy Đình đến tìm Tư Thiên Chanh thì tuyệt đối không có chuyện tốt gì, huống chi Tô Tiểu Vũ cũng ẩn thân ở đó, Bạch Thủy Đình có thể bình an trở về thì thật đúng là kỳ quái.

     "Ngươi!" Bạch Thủy Đình nguy hiểm nheo mắt to lại, đang muốn nói gì đó thì đột nhiên bên cạnh có một ánh mắt lạnh như băng xuất hiện, lạnh đến mức đáy lòng nàng bị đông cứng, nghiêng đầu qua thì mới phát hiện Bạch Lê đã không còn kiên nhẫn để nhìn nàng nữa nên trong lòng lại căng thẳng, cũng không dám nói gì nữa.

     "Chuyện đã làm xong thì ngươi có thể trở về nghỉ ngơi được rồi." Bạch Thuật nhìn sắc trời rồi ám chỉ, đi nhanh đi, đi rồi thì hắn có thể đi thăm Chanh nhi.

Bạch Thủy Đình cắn răng, không để ý tới Bạch Thuật đang đuổi khách, quay đầu uất ức nhìn về phía Tư Thiên Hoán, "Bạch Lê, không bao lâu nữa chúng ta sẽ là vợ chồng, ta không có thể ở lại chăm sóc ngươi sao?"

     Tư Thiên Hoán giương mắt, nhìn khuôn mặt khiến người ta thương trước mắt, trong đầu đột nhiên hiện ra khuôn mặt của người khác, khuôn mặt đó không có sự mềm mại như của Bạch Thủy Đình cắn, nhưng lại linh động đến mức làm cho người ta mềm lòng...

     Bạch Thuật liếc mắt thấy Tư Thiên Hoán xuất thần, rồi lại nhìn khóe miệng đang cười của Bạch Thủy Đình thì ho nhẹ một tiếng để nhắc nhở.

     Bị tiếng ho khan ngắt ngang suy nghĩ, nam nhân không hờn giận, nhưng khi phát hiện Bạch Thủy Đình còn đang nhìn chính mình thì mày chậm rãi nhíu lại, đáy mắt chợt đỏ ửng, đang muốn kêu nàng cút đi thì lại thấy Bạch Thủy Đình đột nhiên "A" một tiếng rồi giữ chặt bụng, mặt cũng trở nên trắng bệch.

     "Đại tiểu thư, ngài làm sao vậy?" Thị nữ khẩn trương đỡ lấy Bạch Thủy Đình, thấy nàng đau đến mức không nói nên lời thì lập tức la lớn tiếng, "Bạch công tử, ngài biết y thuật, mau xem coi tiểu thư bị làm sao!"

     "Ăn phải đồ hư thôi, khẩn trương cái gì?" Bạch Thuật bắt mạch cho nàng, đáy mắt hiện lên ý cười, không kiên nhẫn nói.

     Thị nữ sửng sốt, không thấy nàng ta có phản ứng gì, đôi mắt đang nhắm chặt của Bạch Thủy Đình mở ra, không cam lòng nhìn Tư Thiên Hoán một cái rồi kêu thị nữ mau đỡ nàng đi khỏi đây, vẻ tao nhã ngày thường đã biến mất, hơn nữa còn để lại những mùi bất nhã...

     "Ha ha, ra tay thật gọn gàng!" Bạch Thuật cười ngã vào thân cây, nghĩ đến cảnh tượng lúng túng vừa rồi của Bạch Thủy Đình thì khóe mắt còn tràn ra chút nước mắt.

     Hắn dám cam đoan đầu sỏ gây nên chuyện này nhất định là Tô Tiểu Vũ!

     Trên khuôn mặt lạnh nhạt của Tư Thiên Hoán cũng xuất hiện ý cười thản nhiên, môi mỏng nhếch lên, hai tròng mắt trong veo cũng sáng lên, hắn còn tưởng rằng vật nhỏ thật sự không ăn giấm, xem ra...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Phuongphuong57500, kotranhvoidoi
     
Có bài mới 30.10.2018, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1027
Được thanks: 3457 lần
Điểm: 37.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng phi - Thụy Tiếu Trụ - Điểm: 100
Chương 137.1: Đại kết cục: Chuyện xưa của bọn họ, chưa bao giờ kết thúc

Edit: susublue

     Việc đại hôn được chuẩn bị khẩn cấp, hai ngày sau đó là ngày đại hôn, theo như truyền thống của Lê Nguyệt Hoa, trong khoảng thời gian này hai người không thể gặp mặt nên Tư Thiên Hoán mới được thanh tĩnh.

     Giờ phút này trăng sáng sao thưa, là một buổi tối sáng sủa, phía Tây của sông Thanh Thủy nước róc rách, ánh trăng lưa thưa, phía xa xa của dòng sông có cây đại thụ che cả bầu trời, tán cây rất lớn, sinh sôi nảy nở, trên cành lá treo đầy tơ tằm màu đỏ, như là khăn tay tình nhân, đây là cây hứa hẹn của Lê Nguyệt Hoa, cũng được người ta gọi là cây nhân duyên.

     Từ xa xa có hai bóng trắng cấp tốc chạy tới rồi dừng lại dưới tàng cây.

     "Chính là nơi này?" Ngón tay thon dài chống lên thân cây, Bạch Thuật nhìn cây nhân duyên từ trên xuống dưới, trong mắt có chút không xác định.

     "Đúng, linh khí xung quanh cây nhân duyên là nhiều nhất, bước cuối cùng của trận pháp được hoàn thành ở đây thì bọn họ sẽ mãi mãi không có khả năng chạy trốn." Tư Thiên Hoán nhìn cây nhân duyên, chậm rãi nhếch khóe miệng, đáy mắt lại đầy vẻ lạnh nhạt.

     Bạch Thuật thấy Tư Thiên Hoán như vậy, nhịn không được trêu ghẹo, "Dù sao người ta cũng là sư phụ dạy chúng ta võ công, ngươi thật đúng là nhẫn tâm!"

     Nghe vậy thì Tư Thiên Hoán nhíu mày, cười như không cười nhìn về phía hắn, "Ta nhớ là ngay cả Hoàng tỷ bọn họ cũng muốn giết, ngươi đã quên rồi hả?"

     Quả nhiên là vừa nghe thấy lời này thì sắc mặt Bạch Thuật lập tức trầm xuống, thản nhiên nhìn cây nhân duyên một cái, ngược lại nở nụ cười, "Nếu bọn họ biết cơ nghiệp trăm năm của mình bị hủy trong tay hai tiểu bối chúng ta thì có phải là không cần chúng ta ra tay cũng sẽ bị tức chết trước không?"

     Tư Thiên Hoán phất ống tay áo, nhìn thẳng hắn một cái rồi hơi vuốt cằm, lòng bàn tay hai người bắt đầu chậm rãi ngưng tụ sức mạnh vô hình, cây cỏ xung quanh hơi nhúc nhích, ngay cả nước sông xa xa cũng bắt đầu rung động bất bình thường, tay hai người đè lên thân cây lớn, điều động nội lực tinh thuần của Lê Nguyệt Hoa, rót toàn bộ nội lực vào trong đó, cây nhân duyên cũng chấn động theo, tơ tằm màu đỏ cũng bay loạn trong gió, trông vô cùng quyến rũ.

     Thật lâu sau xung quanh mới khôi phục lại vẻ bình tĩnh, hai người chống thân cây thở dốc, sắc mặt có chút tái nhợt, tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt, nhưng đáy mắt lại vui sướng như trút được gánh nặng.

     "Tư Thiên Hoán." Bạch Thuật tựa vào thân cây, cảm nhận được giữa thân cây có một nguồn năng lượng cực đại, mắt híp lại, cười nhìn Tư Thiên Hoán, nói "Từ nay về sau ta sẽ không gọi ngươi là Bạch Lê."

     Không có Lê Nguyệt Hoa thì sẽ không có Bạch Lê.

     Tư Thiên Hoán cũng tựa vào trên cây, ánh mắt lạnh lùng như ánh trăng sâu sắc nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn, nhưng lại không giấu được sự vui vẻ ở đáy mắt, "Sao vậy, cũng muốn đổi tên sao?"

     "Quên đi, tên của ta là do lão già đặt, không đổi." Bạch Thuật cười nhạo, cho dù hắn chán ghét chỗ này nhưng cũng sẽ không quên đi nguồn gốc.

     Tư Thiên Hoán gật đầu, không cần phải nhiều lời nữa, lúc nhìn xuống tay thì đột nhiên cảm nhận được có cái gì chui ra từ cổ áo, cảm thấy sửng sốt nên muốn bắt lại theo bản năng nhưng vừa rồi bị cạn kiệt nội lực nên chụp hụt, để nó rơi ra ngoài.

     Một cái bóng trắng xẹt qua bên cạnh hai người, Bạch Thủy Đình đột nhiên xuất hiện trước cây nhân duyên, mà thứ nàng ta cầm trong tay lại chính là cây trâm gỗ vừa rồi rơi ra khỏi tay áo Tư Thiên Hoán.

     "Đây là của nữ nhân kia sao?" Bạch Thủy Đình nhìn cây trâm gỗ trong tay, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhúm lại, rõ ràng là thấp kém đến mức nàng khinh thường nhưng lại khiến cho nàng ghen tị đến phát cuồng.

     Nàng vốn muốn đến chỗ cây nhân duyên để tạ thần trước lễ thành hôn, lại không ngờ sẽ gặp được Bạch Lê, sao lại thế này, hắn cầm lấy đồ của nữ nhân kia, nhìn vật nhớ người sao? Qua hai ngày nữa nàng sẽ trở thành thê tử của hắn, vậy mà hắn còn dám tưởng nhớ tiện nhân kia!

     "Đưa cho ta." Tư Thiên Hoán lạnh lùng nhìn nàng, sát ý chợt lóe lên, giọng nói lạnh như băng, hắn không cho phép đồ của vật nhỏ bị nữ nhân khác lấy đi.

     Bạch Thuật thì nhíu mày, âm thầm lôi kéo ống tay áo của Tư Thiên Hoán, ý bảo hắn nhẫn nại, diễn daffnlê quysdôn đừng hành động thiếu suy nghĩ, vừa rồi vì bày trận nên bọn họ hao tổn quá nhiều sức lực, hiện tại ngay cả một thành nội lực cũng không còn, không thể chống lại Bạch Thủy Đình được.

     Tư Thiên Hoán cũng không để ý, chuyện khác có thể dễ dàng tha thứ, nhưng cây trâm thì nhất định phải lấy lại.

     Thật ra Bạch Thủy Đình là người rất nhạy bén, nàng ta chưa hề bỏ qua sát ý nơi đáy mắt của Tư Thiên Hoán, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, vẻ đau lòng ở đáy mắt trở thành hận ý, khuôn mặt xinh đẹp như hoa cũng trở nên dữ tợn, "Bạch Lê, ngươi vốn không thích ta, vậy vì sao ngươi lại đồng ý thành thân với ta!"

     Cho tới bây giờ nàng vốn luôn tự lừa chính mình, nam nhân trước mắt này tuyệt đối không thích nàng, nàng còn tưởng rằng hắn đáp ứng hôn sự này ngoại trừ áy náy còn vì có chút tình cảm với nàng... Không ngờ đều là nàng tự suy diễn!

     "Đưa cho ta, đại hôn ngày kia vẫn sẽ tiến hành như bình thường." Tư Thiên Hoán vẫn không trả lời câu hỏi của nàng mà chỉ vươn tay ra phía trước, hắn không ngờ nữ nhân này lại làm hỏng đại sự của mình.

     "Ha ha ha, Bạch Lê, ta biết ngươi thành thân với ta là vì bảo vệ tính mạng của tiện nhân kia và dã chủng của nàng ta, một khi đã như vậy thì ngươi dựa vào cái gì để uy hiếp ta? Đại hôn sao? Hôn lễ như vậy Bạch Thủy Đình ta khinh thường!" Bạch Thủy Đình oán hận nhìn Tư Thiên Hoán, nghiến răng nghiến lợi nói, "Không phải ngươi để ý đến bọn họ sao, được, ta sẽ làm cho bọn họ không sống qua được tối nay!"

     Dứt lời bàn tay mềm mại siết lại, cây trâm gãy làm hai trong tay nàng rồi rơi vào trong bụi cỏ, phát ra một tiếng vang rất nhỏ.

     Bạch Thủy Đình si mê Bạch Lê, nhưng bản tính nàng kiêu ngạo, lúc trước tự lừa mình dối người thì nàng có thể phớt lờ nguyên nhân hắn đồng ý đại hôn, ngoan ngoãn lập gia đình, nhưng hiện tại đều đã nói trắng ra rồi, nàng yêu Bạch Lê nhưng sẽ không gả cho hắn, mà ngược lại nàng sẽ hủy hoại hắn.

     " Bạch Thủy Đình!"

     Hai tròng mắt Tư Thiên Hoán hung hăng nheo lại, giận đến tím mặt, nắm chặt quyền muốn xông lên nhưng vì thể lực cạn kiệt mà ngã về phía trước.

     Bạch Thuật vội vàng đỡ lấy, nhưng cả người mình cũng không còn sức lực, lắc lư vài cái khó khăn lắm mới đứng vững, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt tươi cười đến phát cuồng của Bạch Thủy Đình, trong lòng thầm kêu không tốt.

     "Võ công của ngươi đều đã bị phụ thân phế đi rồi, thật không biết ngươi dựa vào cái gì mà còn có thể kiêu ngạo như vậy, ngươi cho là Bạch Thuật có thể bảo vệ ngươi sao? Nhưng ta thấy hắn như bị trọng thương vậy, không phải là muốn đi thăm nhìn đại tỷ tiện nhân của ngươi cho nên mới bị thị vệ đả thương đó chứ?" Bạch Thủy Đình châm chọc nhìn hai người, tinh tường cảm nhận được hai người suy yếu.

     "Thật đúng là không thể xem thường nữ nhân." Bạch Thuật lạnh lùng Bạch Thủy Đình, có chút bất đắc dĩ nhỏ giọng nói, "Tư Thiên Hoán, có phải chúng ta sẽ thất bại trong gang tấc hay không?"

     Còn nói đêm nay làm xong chuyện này là có thể ngủ an giấc, không ngờ lại đụng phải sát tinh này, hắn một đời tiêu sái vậy mà hôm nay lại bị một nữ nhân ức hiếp...

     Bạch Thủy Đình nghe được lời của Bạch Thuật thì cười lạnh, lòng bàn tay ngưng tụ nội lực, không khí bốn phía lội ngược dòng, đại tiểu thư Lê Nguyệt Hoa tuyệt đối không phải phế vật.

     Bạch Thuật chau mày, liếc nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Tư Thiên Hoán, rồi lại nhìn Truy Vân đã xuất hiện trong tay hắn không biết từ khi nào, nhẹ nhàng thở ra, Bạch Thủy Đình có lợi hại thì cũng không bằng thần khí được, nếu Tư Thiên Hoán hôn mê vì thể lực cạn kiệt thì cứ yên tâm, hắn sẽ chăm sóc hắn thật tốt!

     Nghĩ vậy nên nhẹ buông tay, Bạch Thuật chậm rãi dựa vào thân cây, tính đứng xem kịch vui.

     Tư Thiên Hoán khinh bỉ nhìn hắn một cái, đứng thẳng người, cầm quạt ngọc trong tay, bạch y tóc đen, phong thần tuấn lãng, tuy rằng sắc mặt khó coi nhưng khí thế lại không hề thua kém.

     Bạch Thủy Đình thấy hắn như thế thì đáy lòng vẫn nhịn không được có chút động lòng, nhưng rất nhanh lại bị thù hận che lấp, nàng không chiếm được thì cũng sẽ không để cho người khác có được! Suy nghĩ như vậy nên bàn tay siết chặt, chém một chưởng về phía Tư Thiên Hoán, một chưởng này nàng dùng tới tám phần nội lực.

     Bạch Thuật đứng bên cạnh thổn thức không thôi, lúc trước còn thích đến chết đi sống lại, bây giờ lại ra tay ác độc như vậy, tám phần nội lực, như vậy có khác gì muốn mạng của Tư Thiên Hoán chứ? So với Tô Tiểu Vũ còn đáng sợ hơn!

     Trong mắt Tư Thiên Hoán xẹt qua chút ý mỉa mai, lúc nâng tay muốn dùng Truy Vân để tức chặn đòn công kích của Bạch Thủy Đình thì đột nhiên sửng sốt, sau đó vui vẻ nhếch khóe môi, đồng thời thu hồi Truy Vân lại, để chưởng lực đó đánh về phía mình.

     "Tư Thiên Hoán!" Bạch Thuật bị thế cục đột biến dọa sợ, trầm giọng quát, nhưng không đợi hắn khẩn trương xong thì thế cục lại biến chuyển lần nữa.

     Vệt sáng đỏ phá không gian mà đến, thanh kiếm sắc bén màu đỏ trực tiếp xé rách chưởng phong của Bạch Thủy Đình rồi đâm xuống đất, mặt đất cũng chấn động theo, Bạch Thủy Đình cũng bị khí thế cường đại ép lui về phía sau vài bước.

     "Võ công bị phế thì thế nào? Chỉ cần ta ở đây thì hắn vẫn có thể tiếp tục kiêu ngạo."

     Giọng nói khó phân biệt cao thấp vang lên, một bóng dáng màu đỏ chậm rãi đi ra khỏi màn đêm, khuôn mặt tuyệt thế, má lúm đồng tiền đạm mạc, hơi thở quyến rũ, không phải Tô Tiểu Vũ thì là ai?

     "Ngươi là ai? Có quan hệ gì với Bạch Lê?" Bạch Thủy Đình cảnh giác nhìn Tô Tiểu Vũ, sau khi hết kinh ngạc thì trong lòng lại hoảng hốt, có thể chỉ dùng một đòn mà đã đỡ được tám phần công lực của nàng, lại còn có năng lực tùy ý đi lại trong Lê Nguyệt Hoa thì hắn rốt cuộc là ai?

     "Ngươi không phải vẫn muốn giết ta sao? Sao khi ta xuất hiện lại không biết vậy?" Tô Tiểu Vũ lạnh lùng nói, chậm rãi đi đến bên cạnh Tư Thiên Hoán, nhíu mày rồi đút một viên thuốc vào miệng hắn.

     Tư Thiên Hoán cười dịu dàng, cúi người hôn lên mặt nàng, cảm thấy mỹ mãn.

Hình ảnh hai người vô cùng thân thiết lọt vào trong mắt Bạch Thủy Đình, đâm bị thương mắt của nàng, ghen ghét nhìn Tô Tiểu Vũ, hô lên, "Tô Tiểu Vũ là nam nhân sao?"

     "Ngu ngốc, nếu Tư Thiên Hoán thích nam nhân thì làm sao Tô Tiểu Vũ có phần được, người ta chỉ thích mặc nam trang thôi." Bạch Thuật đang dốc lòng chăm sóc Tư Thiên Chanh, tâm trạng rất tốt nên trêu chọc nàng ta, sớm biết Tô Tiểu Vũ luôn âm thầm quan sát Tư Thiên Hoán thì vừa rồi đã không lo lắng dư thừa rồi.

     Bạch Thủy Đình sửng sốt, không dám tin nhìn Tô Tiểu Vũ, "Sao ngươi có thể tại tùy ý đi lại ở Lê Nguyệt Hoa được!"

" Vũ Nhi nhà ta là đại tiểu thư Vân Thủy Gian, lại là kỳ tài của Y Cốc, đi lại trong cái nơi rách nát này của ngươi đã là nể mặt ngươi rồi." Tư Thiên Hoán ôm thắt lưng Tô Tiểu Vũ, cười tủm tỉm nói, bộ dáng siểm nịnh khác hẳn thái độ lạnh nhạt vừa rồi một trời một vực.

Bạch Thủy Đình không tiếp nhận được Tư Thiên Hoán thay đổi tính cách nhanh như vậy, đầu cực kỳ đau, hắn vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng vì sao khi đứng trước mặt nữ nhân này lại thay đổi như vậy, Tô Tiểu Vũ, Tô Tiểu Vũ có cái gì tốt!

     Tô Tiểu Vũ liếc xéo Tư Thiên Hoán, từ chối cho ý kiến, nhưng đột nhiên vươn tay điểm đại huyệt trên người hắn, âm thầm bắt đầu truyền chân khí cho hắn.

     Tư Thiên Hoán phát hiện nội lực nàng trở nên cường mạnh hơn rất nhiều thì không khỏi kinh ngạc.

     Tô Tiểu Vũ thấy hắn kinh ngạc cũng chỉ lạnh lùng cười cười, đỡ hắn ngồi xuống bên cạnh Bạch Thuật, nhìn về phía Tư Thiên Hoàng không biết xuất hiện từ khi nào, nói, "Chăm sóc hắn cho tốt."

     Tư Thiên Hoàng vuốt cằm.

     "Thật không ngờ ngươi cũng là người của gia tộc Lánh Đời, nhưng như vậy thì sao, dù là Vân Thủy Gian và Y Cốc thì cũng không địch nổi Lê Nguyệt Hoa ta!" Bạch Thủy Đình ngăn chặn cảm xúc phức tạp, nâng cằm lên cao ngạo nói, mười Vân Thủy Gian cũng đều kém một Lê Nguyệt Hoa, đây là sự thật.

     "Sao lại gãy ?"

     Tô Tiểu Vũ bước từng bước một, chậm rãi đi về phía Bạch Thủy Đình, dừng trước mặt nàng, nàng cao hơn Bạch Thủy Đình một chút, thân thể cao hơn tuyệt đối áp bách Bạch Thủy Đình, thấy sắc mặt nàng ta càng lúc càng khó coi thì nhẹ nhàng cười, cúi người nhặt cay trâm gỗ đã bị gẫy làm hai trên đất lên, tỏ vẻ đáng tiếc hỏi.

     "Ta bẻ gẫy, thế nào?" Bạch Thủy Đình bị nàng liếc mắt thì lạnh cả sống lưng, trong lòng chột dạ, giọng nói không tự chủ được giương cao.

     "Ai cho ngươi cái quyền đụng đến đồ của ta." Mắt đẹp của Tô Tiểu Vũ cong thành một đường, nở nụ cười, ngón tay như ngọc nâng cằm Bạch Thủy Đình lên, bức nàng nhìn vào hai mắt của mình, trong con ngươi đen lưu chuyển màu đỏ máu, toát ra vẻ nguy hiểm.

     Bàn tay trong ống tay áo của Bạch Thủy Đình nắm chặt thành quyền, vì ánh mắt của Tô Tiểu Vũ mà trán toát đầy mồ hôi, nàng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ bị một nữ nhân vô danh làm cho sợ hãi, nhưng một người luôn cao cao tại thượng như nàng ta sẽ cảm thấy không phục.

     "Ta là vị hôn thê của hắn, ta có quyền trừ khử sạch những gì nữ nhân khác để lại cho hắn!"

     "Ngươi thật sự muốn chết." Tô Tiểu Vũ thương hại nhìn nàng, buông cằm nàng ra, nhanh chóng vươn tay đè lên vai của nàng.

     "A!"

     Bạch Thủy Đình kinh hô, muốn trốn tránh nhưng lại phát hiện khi ở trước mặt Tô Tiểu Vũ thì võ công mà mình luôn lấy làm kiêu ngạo lại vô dụng, thậm chí nàng ta còn không kịp phản ứng đã bị nàng giam cầm, dienxdafnleequysdoon muốn vận công chống cự nhưng lại phát hiện ngay cả sức lực vận nội lực cũng không có, trong lòng cảm thấy cực kỳ hoảng sợ, giờ phút này nàng ta có cố cũng không làm gì được, kinh hoảng nhìn nữ nhân mà mình từng miệt thị, "Ngươi, ngươi muốn làm gì, nơi, nơi này là Lê Nguyệt Hoa ..."

     "Hai ngày sau các ngươi đại hôn, đưa ngươi một viên thuốc bổ quý hiếm coi như là lễ vật, được không?" Tô Tiểu Vũ giơ một viên thuốc trong suốt có màu hồng óng ánh tới trước mặt Bạch Thủy Đình, giọng điệu nhẹ nhàng.

     "Không cần! Không có đại hôn, ngươi dẫn theo Bạch Lê cút đi!"

     Bạch Thủy Đình bị người ta quản chế không giãy dụa được, khí thế cũng yếu đi rất nhiều, nàng biết đạo lý kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, hiện tại nàng chỉ hy vọng bọn họ nhanh rời đi, sau đó nàng sẽ tốt...

     "Ta đã có thể tùy ý đi lại trong Lê Nguyệt Hoa, ngươi cho là đám phế vật nhà các ngươi có thể ngăn được ta sao?" Tô Tiểu Vũ hừ lạnh, ngón tay vừa động liền thừa dịp Bạch Thủy Đình há mồm nói chuyện mà bỏ viên thuốc vào miệng nàng, sau đó liền buông tay ra, đẩy nàng ngã xuống mặt đất.

     Bạch Thủy Đình quỳ ngồi dưới đất, ôm cổ mình liều mạng ho khan, hốc mắt dần dần đỏ lên, phát hiện viên thuốc đó vừa vào miệng đã tan thì kinh hoảng hô lên, "Tô, Tiểu, Vũ, ngươi, ngươi cho ta ăn cái gì!"

     "Tiếc cho Lê Nguyệt Hoa các ngươi có nhiều thiên linh dị bảo như vậy, ta cũng chỉ vừa mới chế tạo ra viên thuốc đó thôi, còn chưa có đặt tên, ngươi là người đầu tiên ăn nó đó, vậy cứ gọi nó là Mỹ Nhân Hồng đi được không?" Tô Tiểu Vũ chà lau thân kiếm Huyết Uyên, thản nhiên liếc nàng một cái, tà tứ nhếch môi, cười nói, "Đây chính là đồ tốt, sau hai ngày sắc mặt ngươi sẽ trở nên hồng nhuận, sẽ xinh đẹp hơn ngày thường rất nhiều, hai ngày sau ngươi sẽ vĩnh viễn ngủ say trong bộ dáng mỹ lệ nhất..."

     "Ha ha, hai ngày sao? Tô Tiểu Vũ, ngươi nghĩ rằng phụ thân ta không cứu được ta sao?" Mắt Bạch Thủy Đình đỏ lên, dốc cạn sức hô, hai ngày sao? Cho dù chỉ có một canh giờ nàng cũng có thể bầm thây những người này thành vạn đoạn!

     Tô Tiểu Vũ phối hợp gật đầu, nâng mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Thủy Đình, mỉm cười, hai tròng mắt bỗng chốc biến thành màu đỏ, từ từ nói, "Tối nay ngươi tới cây nhân duyên tạ thần, vô ý té ngã, ngươi không hề thấy Bạch Lê và Bạch Thuật."

     "Dạ." Bạch Thủy Đình đờ đẫn nói, sau đó tay chân cứng ngắc sửa sang lại dung nhan mình rồi xoay người, bước từng bước một rời đi.

     Tô Tiểu Vũ nhìn nàng rời đi, sau đó lắc mình đi đến bên cạnh Tư Thiên Hoán, "Hai ngày này đừng dùng võ công."

     "Biết rồi." Tư Thiên Hoán gật đầu, sau đó nghi hoặc nhìn về phía Tư Thiên Hoàng, "Hoàng huynh, sao huynh có thể đến đây?"

     Tư Thiên Hoàng hơi có chút vô tội nói, "Ta cũng không biết, Tiểu Vũ đến đây nên ta đi theo."

     Tư Thiên Hoán sửng sốt, sau đó nheo mắt lại.

     Bạch Thuật cười không nể mặt, "Tư Thiên Hoàng, ngươi nói như vậy không sợ Tư Thiên Hoán ghen sao." Dứt lời liền nhìn Tư Thiên Hoàng đầy hàm xúc, lúc Tư Thiên Hoàng và chanh nhi dùng võ công trên người đều có ánh sáng xanh, Tư Thiên Hoàng nói như vậy chỉ sợ có liên quan đến ánh sáng xanh đó.

     Tư Thiên Hoán nhếch khóe miệng, cảnh cáo nhìn Bạch Thuật.

     "Đừng dong dài nữa, chính ngươi chú ý một chút, lúc đại hôn ta sẽ dẫn Hoàng tỷ đi trước, chúng ta sẽ hội họp ở cửa ra vào Lê Nguyệt Hoa." Tô Tiểu Vũ chen ngang mọi người đang trao đổi ánh mắt rồi thản nhiên nói, ánh mắt đột nhiên nghiêm trọng nhìn về phía Tây.

     Tư Thiên Hoán lo lắng nhìn Tô Tiểu Vũ, hỏi, "Xảy ra chuyện gì?"

     Tô Tiểu Vũ sửng sốt, nhếch môi, lắc đầu, "Không có gì."

     Tư Thiên Hoán nhíu mày, còn muốn hỏi gì đó nhưng xa xa đột nhiên vang lên tiếng động rất nhỏ.

     Tô Tiểu Vũ híp mắt lại, liếc bảo Tư Thiên Hoàng và Tư Thiên Chanh, cơ thể ba người chợt lóe lên, mang theo Tư Thiên Hoán và Bạch Thuật, năm người nhanh chóng biến mất dưới tàng cây nhân duyên, gió nhẹ thổi qua cũng làm tan biến mất hơi thở của bọn họ.

     Không bao lâu sau Bạch Tùng Lĩnh phi thân tới, nghiêm túc đứng dưới cây nhân duyên, ánh mắt nhìn thấy dấu vết Huyết Uyên để lại trên mặt đất thì sửng sốt, kích động vọt qua, vương tay sờ vào vết kiếm kia, sắc mặt luôn trầm ổn đột nhiên có chút kích động.

     Quả nhiên đúng như vậy, vừa rồi hắn cảm nhận được vùng xung quanh đây có hơi thở như có như không, thật sự là của Huyết Uyên, tương truyền thần khí Huyết Uyên có thể giúp người ta thành thần, chủ nhân của Lánh Đời gia tộc đều biết Huyết Uyên là thanh trường kiếm màu đỏ máu, nhưng hắn thì khác, sâu trong Thánh đường của Lê Nguyệt Hoa thờ phụng vỏ kiếm của Huyết Uyên, phía trên cũng có hơi thở của Huyết Uyên...

     Không ngờ Huyết Uyên đã xuất thế, lại còn xuất hiện ở Lê Nguyệt Hoa ... Nhưng xem tình hình thì có lẽ Huyết Uyên đã bị người khác khống chế, hơn nữa người kia còn có thể tùy ý đi lại trong Lê Nguyệt Hoa.

     "Người đâu!" Bạch Tùng Lĩnh cao giọng kêu.

     "Chủ nhân!"

Một bóng dáng màu trắng xuất hiện, quỳ xuống trước mặt Bạch Tùng Lĩnh.

     "Có người lẻn vào Lê Nguyệt Hoa, phải tìm cho ra hắn bất chấp thủ đoạn." Bạch Tùng Lĩnh trầm giọng nói, sau đó phất tay cho hắn lui xuống rồi thả người nhảy lên, bay lên đỉnh cây nhân duyên, đứng ở trên cao nhìn về phương xa, mục tiêu của hắn, chính là đạt tới độ cao của tổ tiên, hiện tại trong tay hắn có Bạch Lê, Huyết Uyên lại xuất thế, xem ra trời không phụ người có lòng, mặc kệ hiện tại Huyết Uyên đang ở trong tay ai thì hắn đều phải có được nó.

     Bên kia.

     Tư Thiên Hoàng ở lại để tạm thời bảo vệ Tư Thiên Hoán và Bạch Thuật "Tay trói gà không chặt", Tô Tiểu Vũ vội vã đưa Tư Thiên Chanh trở về, sau đó một mình quay về chỗ cây nhân duyên thụ, thấy Bạch Tùng Lĩnh đã đi rồi thì mới thả người nhảy lên đỉnh cây.

     "Tiểu Bạch, cảm nhận được không?" Tô Tiểu Vũ lôi Tiểu Bạch từ trong tay áo ra, nhíu mày nhìn về phía Tây, từ khi đến Lê Nguyệt Hoa nàng cảm thấy nơi này có một sức mạnh rất quen thuộc, nhưng mỗi lần nàng sắp tìm được chỗ của nó thì thứ sức mạnh đó lại biến mất không thấy đâu, tuy rằng tối nay sức mạnh đó dao động như có như không nhưng so với trước kia thì rõ ràng hơn nhiều, xem ra sức mạnh đó ở phía Tây của Lê Nguyệt Hoa.

     Tiểu Bạch gãi quai hàm, mắt to híp lại một chút, nhìn về phía Tây, kích động dựng cả lông lên, một cái móng vuốt kéo ống tay áo Tô Tiểu Vũ, móng vuốt khác chỉ về phía Tây.

     Tô Tiểu Vũ vuốt cằm, suy nghĩ một chút rồi cười cười, lắc mình bay về phía Tây, không phải nàng muốn có được sức mạnh đó, nhưng mà ở chỗ làm cho nàng chán ghét như Lê Nguyệt Hoa thì khó có thể tìm được một chỗ làm cho nàng cảm thấy thân thiết, không hiếu kỳ mới là lạ.

Đi về phía Tây, xuyên qua rừng cây lê lớn, Tô Tiểu Vũ dừng lại trước một cái đầm nước lớn, mặt nước rất yên tĩnh, không có chút gợn sóng, mà hơi thở quen thuộc đó cũng biến mất.

     "Không thấy nữa?" Tô Tiểu Vũ khuất mặt nước theo bản năng, nhẹ nhàng nhíu mi, thấy Tiểu Bạch giãy dụa muốn đi vào trong nước, xoay xoay vùng vẫy trông đáng yêu không chịu được nên nàng cũng liền thỏa mãn nó, nhẹ buông tay quăng nó vào trong nước.

     Tiểu Bạch đi vào đầm nước, giống như là cá gặp nước, vui sướng bơi lội một lúc, vui vẻ không chịu được.

     Tô Tiểu Vũ thấy nó vui vẻ cũng không quan tâm nó nữa mà chỉ chậm rãi khuấy động mặt nước, một bóng đen hiện lên làm cho nụ cười của nàng cương cứng lại trên mặt.

     Quanh người Mặc Vân Vũ nồng đậm khói đen, cả người tỏa ra mùi tanh hôi, nhìn Tô Tiểu Vũ cười lạnh.

     "Mặc Vân Vũ." Sao Mặc Vân Vũ lại có thể đến Lê Nguyệt Hoa ?

     "Các ngươi giết Sở Thiên Hữu, ta sẽ không để cho các ngươi sống tốt." Mặc Vân Vũ cười âm trầm, đờ đẫn nhìn đầm nước một cái, nụ cười càng quỷ dị, thân hình chợt lóe lên, bây về phương xa.

     Tô Tiểu Vũ nhíu mày, nhanh chóng đuổi theo.

     Tiểu Bạch du ngoạn trong nước một lúc rồi trồi lên mặt nước, trên người chậm rãi toát ra ánh sáng xanh, ánh sáng xanh lan tràn sâu trong đáy nước, không bao lâu sâu đầm nước bắt đầu chấn động mạnh, Tiểu Bạch hưng phấn nhảy lên bờ, nhưng lúc nó không tìm thấy Tô Tiểu Vũ thì hoàn toàn ngây người.

     Mới chỉ trong chốc lát mà Tiểu Vũ đã đi đâu rồi?

     Ánh sáng xanh lấp lóe trong đầm phía sau Tiểu Bạch biến mất, mặt nước cũng im bặt.

     ——

     Chuyện hai ngày trước, Bạch Thủy Đình bị bí quyết Huyết Đồng không chế nên đã quên, vì vậy vui vẻ chuẩn bị làm tốt vai trò tân nương, mà khi nàng phát hiện ra mình càng lúc càng đẹp thì lại kích động không thôi.

     Ngày đại hôn đã đến, cho dù không mặc hỉ phục màu đỏ thì hỉ phục màu trắng cũng vẫn làm Bạch Thủy Đình xinh đẹp kinh hồn bạt vía như trước, bởi vì Bạch Thủy Đình và Tư Thiên Hoán đều vô cùng tôn quý nên hôn lễ của bọn họ được cử hành ở Thánh đường.

Người có địa vị trong Lê Nguyệt Hoa đều đã tới Thánh đường, Bạch Tùng Lĩnh cười nhạt đứng ở bên trái Thánh đường, nhìn Tư Thiên Hoán và Bạch Thủy Đình chậm rãi đi vào Thánh đường.

     Tư Thiên Hoán thản nhiên liếc nhìn xung quanh một cái, ánh mắt nhìn ngọc khí hình hoa Lê ở giữa trung tâm Thánh đường, hôm nay là lần đầu tiên khóe miệng lạnh nhạt nhếch lên.

     "Bạch Lê, sau hôm nay ngươi chính là chủ nhân của Lê Nguyệt Hoa, ta tin tưởng ngươi có thể trở nên giống như lời tiên đoán, phát triển Lê Nguyệt Hoa ngày càng rực rỡ."

     Bạch Tùng Lĩnh cười nói.

     Bốn phía cũng vang lên âm thanh chúc mừng.

     Tư Thiên Hoán nhíu mày, từ chối cho ý kiến, đột nhiên hắn buông lỏng tay đang nắm tay Bạch Thủy Đình ra, đi tới trước mặt Bạch Tùng Lĩnh, xung quanh nhất thời yên ắng hẳn đi.

     "Ngươi muốn làm gì?"

     Bạch Tùng Lĩnh nhíu mày, sắp phải bái đường thành thân rồi mà đột nhiên chạy lên đây làm gì?

     "Làm gì sao? Ngươi cho là ta thật sự sẽ cưới nữ nhi của ngươi sao?" Tư Thiên Hoán cười lạnh, khinh miệt nhìn hỉ phục màu trắng của mình.

     Sắc mặt Bạch Tùng Lĩnh lập tức trở nên khó coi, vừa định nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy bên kia vang lên tiếng động lớn, rồi sau đó cơ thể của Bạch Thủy Đình mềm nhũn ngã về phía sau, khăn hỉ rơi xuống để lộ dung nhan đẹp đến kinh người của nàng, nhưng khuôn mặt lại không hề tức giận.

     "Đình Đình!" Bạch Tùng Lĩnh bước lên đỡ lấy Bạch Thủy Đình rồi la lớn, vươn tay thăm dò hơi thở của nàng, phát hiện nàng đã chết thì liền tức giận, sắc mặt đột nhiên biến đổi, hung tợn nhìn về phía Tư Thiên Hoán, "Ngươi đã làm gì nàng?"

     "Ngươi cứ nhất định cho rằng là ta làm sao, vậy nếu ta không làm gì hết thì chẳng phải là sẽ có lỗi với ngươi sao?" Tư Thiên Hoán lạnh lùng cười, giang hai tay ra, một miếng ngọc bội xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

     "Cửu Long ngọc!" Có người kinh sợ hô.

     Bạch Thuật đã đi đến bên cạnh Tư Thiên Hoán không biết từ lúc nào, buồn cười nhìn đám người đang kinh sợ, tức giận, tò mò ở dưới, có lòng tốt giải thích, "Bạch Tùng Lĩnh, ngươi nên biết trong bí kỹ có một loại trận pháp có thể bao vây người của Lê Nguyệt Hoa, vĩnh viễn sẽ không thoát ra được, mà cái giá của trận pháp này chính là toàn bộ linh khí của Lê Nguyệt Hoa, đúng không?"

     "Các ngươi muốn làm gì!" Bất chấp nỗi đau mất đi Bạch Thủy Đình, Bạch Tùng Lĩnh khiếp sợ nhìn khuôn mặt hai thiếu niên kia, trong lòng đột nhiên có một cảm giác thời đại huy hoàng của Lê Nguyệt Hoa sẽ kết thúc trong tay hai người này.

     "Ngươi dám dùng người ta quan tâm để uy hiếp ta thì còn có gì mà ta không dám làm." Tư Thiên Hoán cười lạnh, lật tay một cái đẩy Cửu Long ngọc vào mắt trận, mặt đất cũng rung động theo.

     Mọi người ở đây đều trắng bệch mặt, nếu không có linh khí thì bọn họ vốn không có gì hơn người bên ngoài, đi ra không được thì bọn họ sẽ chết ở cái nơi không có linh khí này...

     "Các ngươi dám làm như vậy, các ngươi nghĩ rằng các ngươi làm như vậy mà còn có thể đi ra ngoài sao?" Bạch Tùng Lĩnh rống giận, cuối cùng hắn cũng biết vì sao bọn họ lại trở về, vì sao Bạch Lê lại đồng ý cưới Đình Đình... Không ngờ chủ ý của hắn lại hại chết Đình Đình, hại toàn bộ Lê Nguyệt Hoa, hại cả chính hắn! Không có linh khí thì tu vi của hắn sẽ không bao giờ có thể tăng lên được nữa, giấc mộng thành thần của hắn...

     Bởi vì tức giận nên ánh mắt Bạch Tùng Lĩnh càng lúc càng hung ác, vận đủ mười phần nội lực, đánh về phía Tư Thiên Hoán, nếu hắn ta đã muốn hủy Lê Nguyệt Hoa thì hắn sẽ khiến cho cái tên bị phế toàn bộ võ công này phải hồn phi phách tán!

     Nhưng ngay sau đó hắn lại bị một sự thật khác dọa sợ, Bạch Lê không hề bị mất võ công.

     "Làm sao có thể?" Bạch Tùng Lĩnh khiếp sợ nhìn hai người hủy diệt Thánh đường, không dám tin nói.

     "Cho nên mới nói ngươi ngu xuẩn." Bạch Thuật liếc mắt xem thường, "Ngươi nhìn hắn lớn lên từ nhỏ mà lại còn tin hắn là người ngoan ngoãn nghe lời người khác sao, ngu xuẩn!"

     Tư Thiên Hoán nhảy lên không trung, châm chọc nhìn người đang đuổi theo, rồi cũng lắc mình rời đi theo Bạch Thuật.

     Bạch Tùng Lĩnh tức giận đến mức phát cuồng, những người tham gia hôn lễ đều không phải người tầm thường, diễn daffnlê quysdôn cộng thêm cơn tức giận nên võ công lại càng cao hơn bình thường, mọi người truy đuổi theo hai người Tư Thiên Hoán không rời, tuy rằng không đuổi kịp nhưng khoảng cách cũng không quá xa.

     "Này, chúng ta chạy trốn như vậy có phải quá dọa người không?" Bạch Thuật nhanh chóng đi trước đồng thời cũng nhịn không được chế nhạo chính mình một chút.

     Tư Thiên Hoán quay đầu nhìn đám lão gia đang đuổi theo mình, cười nhạo, "Chờ chúng ta giết hết bọn họ thì trận pháp cũng đã bị lấp lại, ngươi muốn chết già theo bọn họ sao?"

     Bạch Thuật ngậm miệng, nhanh chóng tăng tốc.

     Cửa của trận pháp cách cửa ra vào Lê Nguyệt Hoa không xa, nhìn thấy sắp đến gần lại có một bóng đen đột nhiên xuất hiện, khói đen cường đại lượn lờ chặn đường đi của Tư Thiên Hoán và Bạch Thuật.

     "Mặc Vân Vũ?"

     Bạch Thuật kinh ngạc nhìn rõ chủ nhân của đám khói đen là Mặc Vân Vũ, võ công của nàng ta còn cao hơn lúc trước vài lần.

     Mặc Vân Vũ cười lạnh, không cho bọn họ nhiều lời, lập tức xông về phía Tư Thiên Hoán.

     Tư Thiên Hoán lạnh mặt hẳn đi, xông lên đấu với nàng, phát hiện sức mạnh của nàng có thể đánh ngang tay với hắn, dù là người bình tĩnh như hắn cũng nhịn không được hơi mở to hai mắt.

     Ngay lúc ba người đang giao đấu với nhau, người phía sau cũng đã vượt qua, gia nhập vào trận đấu, hợp lực vây công hai người.

     "Tư Thiên Hoán, xem ra người hận ngươi rất nhiều, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!"

     Mặc Vân Vũ lạnh lùng cười nói, đòn tấn công ở tay cũng càng lúc càng sắc bén.

     Bạch Thuật giúp Tư Thiên Hoán ngăn cản đòn tấn công của đám người Bạch Tùng Lĩnh, không rảnh phân thân, nhưng trong lòng cũng rất lo lắng, cửa trận pháp sắp bị lấp lại rồi mà Mặc Vân Vũ lại khó chơi như vậy!

     Mặt Tư Thiên Hoán lạnh như hàn băng, Truy Vân đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, nội lực của Lê Nguyệt Hoa và bí quyết Huyết Đồng trong cơ thể ngưng tụ lại một chỗ, cất cao thân hình, cây quạt chuyển động vung về phía mọi người, sức mạnh thần khí cường đại khiến tất cả mọi người chấn động lui về phía sau, hơn nữa là đã có nhiều người phun ra máu.

     "Thần khí?" Bạch Tùng Lĩnh khiếp sợ nhìn Tư Thiên Hoán, tiểu tử này đã gây cho hắn quá nhiều kinh hãi.

     Tư Thiên Hoán cười lạnh, lại chém ra một chưởng phong, kéo Bạch Thuật chạy vội về phía cửa trận.

     Tất nhiên Mặc Vân Vũ sẽ không cho hai người cơ hội này, khói đen ở lòng bàn tay bay ra, đồng loạt bay về phía cửa trận, sức mạnh hắc ám cường đại sinh sôi cản trở bước chân của hai người, cũng ngay vào giờ phút đó, cửa trận đã đóng lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Phuongphuong57500, kotranhvoidoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chalychanh, Chungphat181297, Hoanganh8864, hongmythanh, LinMin, Lylymymy055, Melody, Mưa biển, namlun2921, Snow cầm thú HD, Thanh Nguyệt, trangnguyen012345, y229917 và 923 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.