Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 

Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

 
Có bài mới 21.10.2018, 20:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3946 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng phi - Thụy Tiếu Trụ - Điểm: 44
Chương 134: Lê Nguyệt Hoa

Edit: susublue

     Trắng, một khoảng trắng vô tận nhưng không phải tuyết, càng trắng hơn cả tuyết, đình đài lầu các tinh xảo, mặt nước xanh chảy chậm rãi, con đường đá nhỏ gấp khúc, không có chỗ nào là không có cánh hoa lê, tỏa ra mùi hương thơm ngát.

     Tuyết trắng trên cây, khe suối trong veo.

     Đúng là một Lê Nguyệt Hoa hoa nở hàng năm không tàn.

     Nhìn từ trên cao xuống thì lầu các của Lê Nguyệt Hoa gần như tạo thành một cái vòng tròn, mà trong rừng lê có hai nam tử mặc bạch y trắng như tuyết, một trong số đó tựa người vào tấm da mềm lót sau bàn đu dây, người còn lại cao lớn vững chãi, đến gần một chút mới nhận ra được bọn họ là Tư Thiên Hoán và Bạch Thuật hơn nửa tháng trước mới tới đây.

     Tư Thiên Hoán thưởng thức đóa hoa trong tay, trên khuôn mặt đầy ý lạnh tái nhợt như bị bệnh tật, khóe môi căng cứng, đột nhiên, ho mạnh một tiếng, "Phụt", phun một ngụm máu ra.

     "Không phải ngươi đã ăn viên thuốc kia rồi sao, sao lại còn hộc máu?" Bạch Thuật đỡ lấy hắn, nhíu mày hỏi.

     "Khụ, Bạch Tùng Lĩnh muốn hoàn toàn phế bỏ võ công của ta... Sau đó thần dược là dùng để giảm đau." Tư Thiên Hoán cười lạnh, lau vết máu quyến rũ ở khóe miệng, nghĩ đến tình hình nửa tháng trước, trong mắt lại đầy vẻ châm chọc.

     Hắn và Bạch Thuật một mình rời khỏi Lê Nguyệt Hoa, dựa theo quy định đã sớm nên bị xử tử, nhưng vì ngại lời tiên đoán của tổ tiên nên Bạch Tùng Lĩnh không dám thật sự giết bọn họ, nhưng vẫn phải xử phạt, vì thế nên tính huỷ bỏ một nửa võ công của bọn họ, Bạch Tùng Lĩnh cũng không biết vật nhỏ ra tay trên người hắn cho nên hắn mới giúp Bạch Thuật chịu tội, để cho Bạch Tùng Lĩnh phế toàn bộ võ công của mình.

     Tám đại huyệt trên người Tư Thiên Hoán chỉ bị phế đi một cái, võ công chỉ yếu bớt đi một thành công lực, nhưng Bạch Tùng Lĩnh hận hắn làm cho nữ nhi của mình Bạch Thủy Đình đau khổ nhiều năm như vậy nên mới xuống tay âm ngoan, thật sự đánh hắn trọng thương, cũng may...

     "Cẩn thận ngẫm lại thì Bạch Thủy Đình cũng rất đáng thương, không chiếm được tình yêu của ngươi, bây giờ lại còn bị ngươi lợi dụng." Bạch Thuật vận công chữa thương cho Tư Thiên Hoán, trêu đùa.

     Tiểu tử này không biết tính kế, hay là ông trời đang giúp hắn vậy, hắn và Tô Tiểu Vũ sống chết cùng nhau, trước khi xảy ra chuyện này đã cố tình sử dụng một ngày ngắt đứt liên kết giữa hai người mà trước kia hắn đã lấy được, sau đó hắn cố ý giả bộ đau đến sắp chết, Bạch Thủy Đình không đành lòng còn giúp hắn trộm thần dược... Chuyện này, tuy rằng Bạch Lê bị thương nhưng không hề cảm thấy đau đớn, nếu không thì Tô Tiểu Vũ biết hắn chịu khổ sợ là đã sớm chạy đến nơi này rồi, như vậy kế hoạch của bọn họ cũng không thực hiện được.

     "Nàng ta dám xúi Bạch Tùng Lĩnh động đến Vũ Nhi thì vì sao ta không thể lợi dụng nàng ta?" Tư Thiên Hoán nhíu mày, cười lạnh nói, đột nhiên nghĩ lại nữ nhân nào đó đã nửa tháng rồi không gặp, dienxdafnleequysdoon trong lòng đầy sự nhớ nhung, hy vọng vật nhỏ có thể tin tưởng hắn, an tâm ở nhà chờ hắn, chờ kế hoạch của hắn thành công thì sẽ không còn ai có thể gây trở ngại cho hạnh phúc của bọn họ.

     "Bạch Lê, nói thật, ta không biết là Tiểu Vũ sẽ ngoan ngoãn nghe lời." Bạch Thuật thu tay lại, điều tức một lát, hoài nghi nói, nữ nhân như nàng sao có thể để cho Bạch Lê đến đây một mình, nếu nàng ta nghĩ đến sẽ về Vân Thủy Gian tìm cha mẹ mình thì cũng có thể.

     Mày đẹp của Tư Thiên Hoán nhăn lại, thật lâu sau mới bất đắc dĩ nhếch môi, nhìn về phía Bạch Thuật, nói, "Thật ra ta cũng không chắc chắn, nếu Vũ Nhi thật sự đến đây vậy thì tìm cơ hội nói rõ ràng mọi chuyện với nàng đi, để cho nàng dẫn hoàng tỷ về trước."

     Dù sao Hoàng tỷ cũng là người Hoàng thất, cho dù người Lê Nguyệt Hoa khinh thường thế tục nhưng cũng không tính kết thù với một kẻ địch lớn như vậy cho nên bọn họ chỉ giam lỏng Hoàng tỷ lại mà không tính làm nàng bị thương, còn bọn họ nói không cho phép Hoàng tỷ và Bạch Thuật gặp mặt... võ công của Bạch Thuật cũng đủ để ứng phó.

     "Đưa Chanh nhi trở về?" Bạch Thuật cười nhạo, tức giận trừng mắt nhìn hắn, "Nếu nàng biết đại hôn của ngươi và Bạch Thủy Đình sắp diễn ra thì nàng không lật đổ cái Lê Nguyệt Hoa này mới là lạ, lại còn muốn nàng ngoan ngoãn đưa Chanh nhi trở về sao?"

     "Ngươi nên biết lúc đại hôn cũng chính là lúc Bạch Tùng Lĩnh truyền chức vị chủ nhân lại cho ta, chỉ có khi đó chúng ta mới có thể tiến vào thánh đường, như vậy mới có thể từng bước hoàn thành được kế hoạch của chúng ta, nếu không phải Thánh đường là chỗ chỉ có người nhiều lần đảm nhiệm chức chủ nhân mới biết thì ta cũng không cần phải làm như thế." Tư Thiên Hoán cúi đầu, che lại thần sắc nơi đáy mắt, giọng điệu bình thường, trên mặt vẫn là lạnh nhạt.

     Cả đời này hắn chỉ biết tổ chức hôn lễ cho một nữ nhân, còn Bạch Thủy Đình thì nàng ta không còn mạng để sống đến giây phút đó.

     "Đúng đúng đúng, kế hoạch của chúng ta không có chút sơ sẩy nào, chỉ hy vọng bảo bối của ngươi đừng tới phá rối." Bạch Thuật đặt hai tay sau đầu, tựa vào sợi dây của bàn đu, nhàn nhàn nói.

     Tư Thiên Hoán lạnh lùng liếc hắn một cái, tai động đậy một chút đã nhận ra được người tới là ai, sắc mặt lạnh lẽo cuối cùng hóa thành vẻ lạnh nhạt, chậm rãi nhắm mắt lại, nói một câu "Tự xem mà làm đi" rồi cũng không lên tiếng nữa.

     Tất nhiên Bạch Thuật cũng biết ai đến đây, liếc mắt xem thường, đứng dậy sửa sang lại áo dài, thu lại biểu cảm lúc nãy.

     Diện mạo như tiên tử, giống nhau liễu yếu, bước chân nhẹ nhàng, lụa trắng bay bổng, mỹ mạo tương xứng với Tô Tiểu Vũ, mặc dù không có khí thế bức người như Tô Tiểu Vũ nhưng cũng có vị lạnh lẽo xuất trần, đáng tiếc là sâu trong cặp mắt của cô ta lại ẩn chứa sự kiêu căng, chỉ là người ngoài khó phát hiện mà thôi.

     Bạch Thủy Đình liếc mắt một cái liền tìm được bóng người giữa đám hoa lê bay tán loạn, nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng đi tới.

     "Bạch Lê, thương thế của ngươi tốt hơn chưa?" Bạch Thủy Đình thân thiết nhìn mỹ nam đang tựa vào bàn đu dây, trong mắt đầy tình yêu thương, cho dù lúc trước Bạch Lê bỏ nàng rời đi, nhưng bây giờ hắn đã trở lại, nàng sẽ không trách hắn, bởi vì nàng thật sự yêu thương hắn, phụ thân làm hắn bị thương, nàng không đành lòng nhưng nàng không thể chống đối quyết định của phụ thân cho nên nàng chỉ có thể nhân lúc này mà cố gắng bù đắp cho hắn.

     "Hắn đang ngủ." Bạch Thuật liếc nhìn nữ nhân nhu tình như nước rồi nhìn ra xa xa, thản nhiên nói.

     Bạch Thủy Đình sửng sốt, lúc này mới nhớ tới Bạch Thuật còn ở bên cạnh, nghe vậy thì trong lòng có chút tức giận, nhưng thấy hơi thở của Tư Thiên Hoán đều đều thì cũng không dám quấy rầy, chỉ chậm rãi đứng lên, thu lại vẻ dịu dàng vừa rồi, khôi phục lại sự đoan trang ngày thường.

     Trong rừng cây lập tức im lặng, chỉ còn lại hơi thở mơ hồ của ba người, gió lạnh thổi qua, tăng thêm sự lạnh lùng, thật lâu sau Bạch Thủy Đình mới hơi híp mắt, mở miệng phá vỡ sự trầm mặc.

     "Bạch Thuật, Bạch Lê rất yêu nữ nhân kia sao."

Lông mi Bạch Thuật run lên, tùy ý nói, "Bình thường." Là hắn để mình tự xử lý, tốt nhất đừng nhảy dựng lên.

     Bạch Thủy Đình nhìn Bạch Lê đang"Ngủ say", thấp giọng nói, "Không cần gạt ta, ta cảm nhận được Bạch Lê rất yêu nữ nhân kia."

     Bạch Lê và nữ nhân kia thành thân sinh con, nàng cũng nghe được lời đồn...

     "Hắn đồng ý thành thân với ngươi." Bạch Thuật thản nhiên nói, tùy ý nhìn thoáng qua, vừa vặn liếc thấy sắc mặt âm trầm của nàng, nhịn không được nhíu mày.

     "Nếu không yêu nàng thì vì sao Bạch Lê lại không muốn mặc hỉ phục màu đỏ! ?" Bạch Thủy Đình nắm chặt tay, hơi không áp chế được vẻ kích động, trên khuôn mặt xinh đẹp đã có chút tức giận.

     "Khụ, Lê Nguyệt Hoa chưa bao giờ xuất hiện màu đỏ, màu đỏ của hỉ phục không phải sẽ rất đột ngột sao? Hay là nói, ngươi muốn tự so sánh chính mình với người phàm tục ngoài kia?" Bạch Thuật thầm cảm thán lòng dạ đàn bà quá phức tạp, nhưng thứ nên phó vẫn phải ứng phó.

     Bạch Thủy Đình ngẩn người, sắc mặt có chút thả lỏng, dù sao lớn lên ở Lê Nguyệt Hoa tính khí kiêu ngạo bẩm sinh đã làm cho nàng nhận thức được lời nói của Bạch Thuật, nhưng mà...

     "Ngươi không cần phải lấy cớ, ngươi có biết mặc kệ Bạch Lê yêu nữ nhân kia hay không thì nàng ta đều phải chết. Cho dù không phải ta ra tay thì phụ thân cũng sẽ không bỏ qua cho kẻ dám can đảm nhúng chàm thiếu chủ Lê Nguyệt Hoa." Bạch Thủy Đình cười lạnh nói, nhìn Bạch Lê ngủ bình yên, biết hắn chưa tỉnh, có hơi lo lắng một chút.

     Dù sao cũng là thê nhi của hắn, nếu như để cho hắn nghe thấy lời này, vạn nhất ảnh hưởng đến hôn lễ của nàng thì đúng là có chút không đáng giá .

     "Bạch Lê yêu màu trắng nhất, là ngươi suy nghĩ nhiều rồi." Bạch Thuật nhíu mày, không kiên nhẫn nói, diễn dafnlê quysdôn thấy lông mi Bạch Lê hơi run lên thì cảm thấy buồn cười, người ta đều đã ức hiếp đến mức này rồi, thật khó cho hắn còn có thể giả bộ được.

     Bạch Thủy Đình lại sửng sốt, trên mặt cũng xuất hiện nụ cười, dù Bạch Thuật nói thật hay giả thì nàng đều thấy vui vẻ, rốt cục cũng nhìn Bạch Thuật, tinh tế đánh giá một phen, cười khó hiểu nói, "Bạch Thuật, ta cảm thấy lần này trở về ngươi đã thay đổi rất nhiều."

     "Không có áp lực của Lê Nguyệt Hoa, ta có thể thoải mái sống vài năm." Bạch Thuật khinh thường nhếch môi, nhàn nhạt nói.

     Bạch Thủy Đình trầm mặt xuống, cảm thấy không vui vì hắn không thích Lê Nguyệt Hoa, trừng mắt nhìn hắn một cái, thấy có một cánh hoa rơi trên mặt Bạch Lê thì mím môi cười, vươn tay muốn lấy xuống cho hắn nhưng mà...

     "Lúc ngủ Bạch Lê không thích bị người khác chạm vào, cánh hoa rơi trên mặt hắn cũng không tệ, hay là nói ngay cả một cánh hoa mà Bạch đại tiểu thư cũng ăn dấm chua." Bạch Thuật tiếp tục nhàn nhạt mở miệng, hai tay khoanh ở trước ngực, dựa vào trên cây, tỏ vẻ rất thích ý.

     Bạch Thủy Đình khựng tay lại, tức giận trừng mắt nhìn Bạch Thuật, liếc thấy thị nữ đang vẫy mình thì mày đẹp chau lại, trừng mắt cảnh cáo Bạch Thuật, lúc này mới nhanh chân rời đi.

     Chờ Bạch Thủy Đình rời đi, Bạch Thuật nhìn Bạch Lê rồi ách xì một cái, chậm rãi đi vào sâu bên trong, để lại một mình Bạch Lê nghỉ ngơi ở đó.

     Cách bàn đu dây có một khoảng sân sau, Bạch Thuật đột nhiên cảm giác được hơi thở quen thuộc, sửng sốt xoay người lại thì đỡ được một thân thể mềm mại đang nhào về phía mình, kinh ngạc mở to mắt, nhìn chung quanh không có ai thì mới nhẹ nhàng thở ra, khuôn mặt căng thẳng cũng thả lỏng một chút.

     "Chanh nhi, sao nàng lại ra ngoài được?"

     "Hừ, chỉ mình chàng có khinh công lợi hại thôi sao? Ta cũng không tệ." Tư Thiên Chanh ôm cổ Bạch Thuật, yếu ớt nói.

     "Nhưng mà..." Bạch Thuật cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, muốn nói nhưng lại bị Tư Thiên Chanh ngắt ngang.

     "Ta bị nhốt ở cái nơi quỷ quái kia, nghẹn khuất muốn chết, ba ngày nay chàng lại không tới gặp ta, ta rất nhớ chàng, chàng thấy ta lại còn không vui, còn hỏi đông hỏi tây, chàng không biết là thiếu chút nữa ta đã bị thủ vệ phát hiện..." Tư Thiên Chanh uất ức mím môi, khổ sở cúi đầu.

     "Không sao, sao ta có thể không vui được!" Bạch Thuật lập tức đau lòng, trong lòng có chút quái ôm đầu, dịu dàng nói.

     Tư Thiên Chanh nhíu mày, hoài nghi nhìn hắn.

     "Nữ nhân ngốc, nhưng mà Chanh nhi, ở Lê Nguyệt Hoa thì nàng vẫn không nên chạy loạn, nơi này không thể đùa giỡn, chỉ cần có cơ hội thì ta nhất định đi tìm nàng, được chứ?" Bạch Thuật xoa bóp gương mặt của nàng, bất đắc dĩ nói.

     Tư Thiên Chanh nhu thuận gật đầu, sau đó vô cùng thân thiết chui vào trong lòng hắn, bàn tay nhỏ bé đặt lên lưng hắn, vô tình cọ xát.

Nam nhân     hưởng thụ ôn hương nhuyễn ngọc nên không phát hiện ra nụ cười điềm tĩnh của nữ nhân trong lòng có chút quỷ dị.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: HNRTV, LinMin, Phuongphuong57500, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi
     

Có bài mới 22.10.2018, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3946 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng phi - Thụy Tiếu Trụ - Điểm: 45
Chương 135: Vũ Nhi đến rồi

Edit: susublue

     "Đi đâu?"

     Tư Thiên Hoán giương mắt nhìn Bạch Thuật mặt mày hớn hở chậm rãi quay về, nhíu mày hỏi.

     "Chanh nhi tới tìm ta." Bạch Thuật vui vẻ khoe mình hạnh phúc, nhếch miệng cười nói.

     "Hoàng tỷ?" Tư Thiên Hoán sửng sốt, có chút kinh ngạc, "Lê Nguyệt Hoa phòng vệ kém như vậy sao?"

     "Khụ, có lẽ là võ công của nàng tiến bộ ." Bạch Thuật vội ho một tiếng, cười nói.

     Tư Thiên Hoán hơi híp mắt, suy ngẫm nhìn Bạch Thuật, với phòng vệ của Lê Nguyệt Hoa thì cho dù võ công của hoàng tỷ có cao thêm một cấp bậc thì cũng không có khả năng đột phá, trừ phi...

     "Này, ngươi chậm một chút, trên người có thương tích!" Bạch Thuật nhìn nam nhân đột nhiên chạy về phía mình thì nhíu mày, nhanh chóng đuổi kịp.

     Tư Thiên Hoán đã không còn để ý đến mình đang bị thương, nghĩ đến có thể Tô Tiểu Vũ đã đến Lê Nguyệt Hoa thì tốc độ của hắn lại nhanh hơn, máu trên vai lại tràn ra không biết từ lúc nào.

     Bạch Thuật nhanh chóng vươn tay ngăn hắn lại, điểm huyệt cầm máu giùm hắn, "Ngươi phát điên cái gì!"

     "Vũ Nhi đến rồi." Tư Thiên Hoán sốt ruột nhìn xung quanh, không cảm nhận được chung quanh có người nên liền thất bại mím môi.

     Bạch Thuật dừng một chút, đột nhiên hiểu rõ, "Với võ công của Chanh nhi vốn không thể chạy loạn ở Lê Nguyệt Hoa, hơn nữa nàng cũng không biết chúng ta đang ở chỗ này, cách giải thích tốt nhất chính là... Tiểu Vũ sớm đã tới rồi, còn luôn trốn ở chỗ tối quan sát chúng ta... Vậy chẳng phải nàng đã biết hôn sự giữa ngươi và Bạch Thủy Đình rồi sao!"

     Càng nói Bạch Thuật càng không thể tin được, hắn biết Tô Tiểu Vũ để ý Bạch Lê cỡ nào, hôn sự của Bạch Lê và Bạch Thủy Đình huyên náo ồn ào như vậy, Bạch Lê lại bị thương, sao nàng có thể không gây ra chút động tĩnh nào được?

     "Nàng tin tưởng ta." Tư Thiên Hoán nghe lời nói của Bạch Thuật thì tâm trạng sốt ruột biến thành vui sướng, đột nhiên lại nhíu mày, vật nhỏ đã có thể tùy tiện đi lại ở Lê Nguyệt Hoa thì vì sao không đến gặp hắn?

     "Tin là tin, nhưng ngươi lại bị thương, chỉ sợ hiện tại nàng đang cực kỳ tức giận." Bạch Thuật quan sát biểu cảm của Tư Thiên Hoán, cười như không cười trêu ghẹo hắn, quả nhiên thấy người nào đó đen mặt lại.

     Tư Thiên Hoán bị nói trúng tim đen, trong lòng buồn bực, hiện tại nghĩ lại nếu cơn tức của vật nhỏ không tiêu thì sẽ không tới gặp hắn, nếu hắn không biết nàng ở đây thì thôi, nhưng bây giờ đã biết rồi...

     "Ngày mai ta đi tìm Chanh nhi, nói nàng rời khỏi đây với Tô Tiểu Vũ vào ngày hôn lễ, ngươi cũng đừng tỏ vẻ như vậy nữa ... Hắn ta đến đây."

     Bạch Thuật có lòng tốt an ủi Tư Thiên Hoán, nhưng lại phát hiện xa xa có người tới gần thì liền thấp giọng nói.

     Bạch Thuật đã nhận ra được người tới là ai, tất nhiên Tư Thiên Hoán cũng đã nhận ra, hơi vuốt cằm, khuôn mặt khôi phục vẻ lạnh nhạt.

     "Xem ra là ta xuống tay không đủ nặng, ngươi còn có thể đi lại trong này."

     Chậm rãi đi đến, mỗi một bước nhìn như nhẹ nhàng nhưng thật ra lại rất có lực, khuôn mặt lợi hại như đao khắc, diễn dafnlê quysdôn đặc biệt là cặp mắt phượng kia, tỏa ra vẻ uy nghiêm tuyệt đối, một thân bạch y nhẹ nhàng bay bổng theo từng bước đi của hắn, tôn quý nghiêng thành, hắn chính là chủ nhân Lê Nguyệt Hoa, Bạch Tùng Lĩnh.

     "Chuyện gì." Tư Thiên Hoán thản nhiên nhìn hắn, giọng nói thản nhiên không có chút phập phồng.

     Bạch Tùng Lĩnh đã quen với thái độ này của hắn rồi nên chỉ hừ lạnh một tiếng, nói, "Đình Đình hy vọng ta giết nữ nhân kia."

     Tư Thiên Hoán híp mắt lại rồi cũng dùng ánh mắt bá đạo như vậy nhìn hắn, "Tô Tiểu Vũ là nữ nhân của ta, nếu nàng bị tổn thương chút nào thì ta muốn Bạch Thủy Đình đền mạng!"

     "Không biết tốt xấu!" Giọng nói của Bạch Tùng Lĩnh có chút tức giận, nhưng trong mắt lại có ý cười, phất tay áo rồi lại nói, "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở lại chỗ này, tiếp nhận vị trí của ta, cưới Đình Đình làm vợ, tất nhiên ta sẽ cam đoan nữ nhân và nhi tử của ngươi an toàn."

     Bạch Thuật cảm thấy kỳ quái với lòng khoan hồng độ lượng của Bạch Tùng Lĩnh, nghiêng đầu nhìn Tư Thiên Hoán, vừa vặn thấy được vẻ phóng túng trong mắt hắn, trong lòng sinh ra cảm giác tò mò, im lặng nghe tiếp đoạn đối thoại của hai người.

     "Ngươi thật sự tin tưởng vào cái tiên đoán kia như vậy?" Tư Thiên Hoán lạnh nhạt nhìn vết máu ở vai, lạnh lùng hỏi.

     Bạch Tùng Lĩnh nghe vậy thì suy ngẫ đánh giá Tư Thiên Hoán, thật lâu sau trên khuôn mặt uy nghiêm cũng lộ ra nụ cười vừa lòng, "Quả nhiên ngươi rất thông minh "

     "Ngươi muốn thành Thần, tiên đoán lại nói chỉ có ta mới có thể trợ giúp ngươi thành Thần cho nên ngươi sẽ không giết ta, ngươi phế võ công của ta không phải vì trừng phạt ta mà là phát hiện trong cơ thể có nội lực khác không thuộc về bí kỹ Lê Nguyệt Hoa, sợ nội lực ta không tinh thuần sẽ hủy nghiệp lớn thành Thần của ngươi, đúng không?"

     Tư Thiên Hoán chậm rãi nói ra suy đoán của mình, thấy nụ cười của Bạch Tùng Lĩnh càng lúc càng lớn thì cũng biết chính mình đoán đúng rồi, nụ cười ở khóe miệng lại càng châm chọc.

     "Đúng vậy, ta sẽ không để cho bất cứ nhân tố cản đường nào có cơ hội tồn tại." Bạch Tùng Lĩnh hào phóng thừa nhận, càng tán thưởng nam nhân trước mắt này hơn, cho dù hắn rời khỏi đây nhiều năm như vậy nhưng hắn vẫn ưu tú như trước, như vậy cũng đủ xứng đôi với nữ nhi của hắn, điều quan trọng nhất là hắn có thể giúp mình hoàn thành nghiệp lớn.

     "Người bên ngoài luôn nói ngươi yêu thương nữ nhi, không ngờ nàng ta cũng chỉ là công cụ trong tay ngươi." Tư Thiên Hoán chế giễu nói, không thèm liếc nhìn sắc mặt Bạch Tùng Lĩnh đang âm trầm, hắn xoay người tìm tảng đã rồi ngồi xuống.

     "Ngươi mới là công cụ." Bạch Tùng Lĩnh lạnh lùng nói.

     "Để cho nữ nhi của mình gả cho một cái công cụ, nàng ta còn không bằng một cái công cụ nữa." Tư Thiên Hoán tiếp tục châm chọc hắn, thưởng thức sắc mặt khó coi của hắn, cảm thấy cảm giác u buồn khi biết vật nhỏ không muốn gặp hắn đã vơi đi không ít.

     Nam nhân này một lòng muốn thành thần, tuyệt đối sẽ không động đến tính mạng hắn, một khi đã như vậy thì đừng trách hắn không biết sợ mà xả giận!

     Bạch Tùng Lĩnh chán nản, vươn tay muốn cho hắn một chưởng nhưng lại bị Bạch Thuật ngăn lại, không khỏi giận dữ, "Ngươi cũng dám ngăn cản ta?"

     "Hiện tại Bạch Lê rất suy yếu, một chưởng này của ngươi đánh ra thì hắn sẽ chết." Bạch Thuật thản nhiên nói, không chút để ý Bạch Tùng Lĩnh đang nổi giận.

     Bạch Tùng Lĩnh càng tức giận, xác nhận sắc mặt Tư Thiên Hoán tái nhợt đến đáng sợ thì có tức cũng không thể phát ra, chỉ có thể từ bỏ, bỏ lại một câu "Thành thật một chút", xoay người rời đi.

     "Bạch Lê, ngươi nói xem sao hôm nay lão hồ li lại tới tìm ngươi nói những lời này?" Chờ Bạch Tùng Lĩnh đi rồi, Bạch Thuật mới hỏi ra những gì mình tò mò.

     Tư Thiên Hoán sờ sờ cằm, nói, "Ngươi không thấy là ta đồng ý hôn sự với Bạch Thủy Đình quá nhanh sao?"

     "Ngươi nói là hắn hoài nghi chúng ta sao?" Bạch Thuật nhíu mi, nếu như thế thì mọi chuyện phiền phức rồi.

     "Đúng vậy, lần này hắn đến là muốn thử ta, nhìn xem ta có thật sự để ý đến thê nhi bên ngoài không." Tư Thiên Hoán giải thích, nếu vừa rồi lúc Bạch Tùng Lĩnh thử hắn mà phản ứng của hắn không đủ thì nói lên hắn cũng không quan tâm đến thê nhi mình, vậy thì lúc trước việc hắn đồng ý với hôn sự nhất định là có vấn đề.

     "Lão hồ li." Bạch Thuật bĩu môi, tiếp tục nói, "Có nhi tử của ngươi và Tô Tiểu Vũ ở đây thì hắn có thể yên tâm."

     "Trước hôn lễ hắn sẽ đưa Vũ Nhi và đứa nhỏ tới, chúng ta phải hành tác thật nhanh." Tư Thiên Hoán cười cười, sau đó trầm giọng nói, hôn lễ còn có một ngày, hắn nên tìm cớ để tiến hành hôn lễ trước thời hạn.

     Bạch Thuật vuốt cằm, thấy Tư Thiên Hoán trầm tư thì cầm lấy cánh hoa ở trên tay áo, cười nói, "Lão hồ li không để cho những nhân tố bất minh tồn tại trong thế giới mình, chỉ sợ đến chết hắn cũng không thể tưởng được ngươi mới là nhân tố bất minh lớn nhất của hắn."

     Tư Thiên Hoán hoàn hồn, nghe vậy nhưng cười không nói, chỉ nhìn ra xa xa, thưởng thức hoa lê bay tán loạn, ánh mắt kiên định mà quỷ dị.

     Bạch Thủy Đình thấy phụ thân mình đi ra khỏi rừng cây thì vội vàng nghênh đón, dịu dàng nói, "Phụ thân, thế nào?"

     "Phụ thân có thể xác định tiểu tử Bạch Lê đó không quá để ý đến nữ nhân bên ngoài như con nói." Bạch Tùng Lĩnh sủng nịch vuốt đầu nữ nhi, nói.

     Bạch Thủy Đình mím môi, không đồng ý nói, "Không thể nào, ta cảm thấy Bạch Lê nhất định vẫn còn thích nữ nhân kia."

     "Dù sao cũng là vợ chồng, có tình cảm cũng là bình thường , Đình Đình ưu tú như vậy, chờ con và hắn thành thân thì tự nhiên hắn sẽ quên nữ nhân kia." Bạch Tùng Lĩnh nói.

     "Thật sao?" Bạch Thủy Đình không xác định hỏi, thái độ của Bạch Lê đối với nàng rất lạnh nhạt, điều này làm cho nàng bất an.

     "Đình Đình, không ai có thể uy hiếp được hạnh phúc của con." Bạch Tùng Lĩnh cúi người, nhìn khuôn mặt không tự tin của Bạch Thủy Đình, trầm giọng nói, "Nữ nhân kia sẽ không sống trên thế giới này nữa, kiếp này Bạch Lê chỉ có thể có một mình con là thê tử."

     Bạch Thủy Đình lấy được lời hứa của phụ thân thì khôi phục lại vẻ tươi cười, vui vẻ gật đầu, rồi sau đó cười lạnh, "Phụ thân, hay là bắt Tô Tiểu Vũ tới đây trước đi, nữ nhi muốn tự mình ra tay."

     Tô Tiểu Vũ dám thưởng thức nam nhân của Bạch Thủy Đình nàng, nàng nhất định sẽ làm cho nàng ta nếm thử so mùi vị đau khổ hơn cả lăng trì.

     Bạch Tùng Lĩnh sủng nịch cười, gật đầu, "Phụ thân sợ con dơ tay, nếu con đã muốn tự mình ra tay thì chờ khi các ngươi thành thân ta sẽ phái người bắt nàng ta về để con xử trí."

     "Cám ơn phụ thân!" Bạch Thủy Đình vừa lòng cười nói.

     Bạch Tùng Lĩnh thấy nàng cười thì trong mắt hiện lên một chút áy náy, Bạch Lê không yêu Đình Đình, nhưng chỉ có khi hai người thành thân thì mới có thể  hoàn toàn khống chế Bạch Lê, dienxdafnlequysdoon cho nên chỉ có thể xin lỗi Đình Đình, nhưng mà tiểu tử kia vì nữ nhân bên ngoài kia nhất định sẽ thỏa hiệp, cho dù thật sự không yêu Đình Đình thì cũng sẽ đối xử tốt với nàng, huống hồ Đình Đình yêu hắn nhiều năm như vậy, lần hôn sự này xem như bồi thường cho nàng.

     "Phụ thân, người suy nghĩ cái gì?" Bạch Thủy Đình nói thật lâu nhưng lại không có ai đáp lại nên ngẩng đầu lên thì phát hiện Bạch Tùng Lĩnh đang suy nghĩ gì đó đến thất thần, nàng không khỏi nhíu mày, vươn tay quơ quơ trước mắt hắn.

     Bạch Tùng Lĩnh sửng sốt, hoàn hồn lại rồi lắc đầu nói, "Không có gì, con vừa nói gì đó?"

     "Ta nói là Bạch Lê thành thân với ta nhưng không muốn mặc hỉ phục màu đỏ, Bạch Thuật nói  là Bạch Lê thích nhất màu trắng..."

     Bạch Thủy Đình còn đang phiền não vì chuyện này, cho dù là ở đây lúc thành thân không chỉ có một loại hỉ phục màu đỏ như bên ngoài, nhưng khi người Lê Nguyệt Hoa bọn họ thành thân cũng sẽ cởi áo bào trắng ngày thường ra để mặc màu đỏ... Nếu Bạch Lê không muốn thành thân với nàng thì không cần phải đồng ý với phụ thân, nhưng hắn đã đồng ý rồi mà lại còn làm như vậy, điều này khiến cho nàng không hiểu, tuy lời Bạch Thuật nói dễ nghe nhưng Bạch Thủy Đình cũng không phải kẻ ngốc.

     "Đình Đình, hắn làm việc luôn độc lập, con sẽ nhanh chóng được gả cho hắn, vẫn nên thích ứng thì sẽ tốt hơn, nữ nhi của ta xinh đẹp như thế, mặc cái gì cũng đẹp, yên tâm, phụ thân sẽ chuẩn bị hôn phục đẹp nhất cho con." Bạch Tùng Lĩnh nhíu mày, sau đó sủng nịch cười nói, nghĩ đến mình còn có chuyện phải làm nên chỉ nói thêm vài câu rồi đi trước.

     Bạch Thủy Đình thấy phụ thân cũng không thèm để ý thì có chút không cam lòng nhưng cũng không dám nhiều lời nữa mà chỉ mỉm cười tiễn bước Bạch Tùng Lĩnh, đang chuẩn bị trở về phòng với thị nữ thì đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh run thì quay đầu lại, cánh hoa vẫn tao nhã bay trong gió như trước, nhưng ngoại trừ như vậy ra thì không có gì cả.

     "Tiểu thư, làm sao vậy?" Thị nữ thấy kỳ quái hỏi.

     Bạch Thủy Đình nhíu mày, nhìn nhưng vẫn chưa phát hiện ra có gì không ổn, vừa rồi nàng cảm thấy phía sau có một hơi thở khiến cho người ta phải sợ hãi, nhưng hiện tại xem ra là nàng suy nghĩ nhiều rồi.

     Hít sâu một hơi rồi không hề nghĩ nhiều mà nâng chân bước nhanh rời khỏi rừng lê.

     Sau khi nàng rời đi thì một bóng hình màu trắng xuất hiện trên ngọn cây.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: LinMin, Phuongphuong57500, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi
     
Có bài mới 23.10.2018, 21:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3946 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành: Minh vương độc sủng phi - Thụy Tiếu Trụ - Điểm: 45
Chương 136: Tiểu Vũ đùa giỡn

Edit: susublue

     Người Lê Nguyệt Hoa có kiêu ngạo của bọn họ cho nên vẫn không cố ý giam lỏng Tư Thiên Chanh mà chỉ tùy ý để nàng ở trong một cái tiểu viện, nhưng xung quanh lại được thủ vệ canh chừng nghiêm ngặt.

     "Đại tiểu thư."

     Hộ vệ thấy Bạch Thủy Đình đến thì cung kính đi về phía trước.

     Bạch Thủy Đình tùy ý liếc hắn một cái, vuốt cằm.

     Hộ vệ lại hành lễ, sau đó lui ra phía sau hai bước, mở đường cho Bạch Thủy Đình.

     Bạch Thủy Đình đánh giá tiểu viện, trong mắt xẹt qua chút mỉa mai, chậm rãi đi đến trước cửa, cũng không gõ cửa mà trực tiếp vươn tay đẩy cửa lớn ra nhưng không ngờ là cửa lớn đột nhiên mở ra trước, Bạch Thủy Đình hết sức kinh ngạc, nhanh chóng xoay người đứng vững, nếu không phải võ công nàng tốt thì chỉ sợ đã sớm mất trọng tâm mà té ngã.

     Nghĩ đến mình thiếu chút nữa chật vật như thế thì Bạch Thủy Đình lập tức nhíu mày, bước vào trong phòng, không vui nhìn về phía nữ nhân đang ngồi ở bên cạnh bàn uống trà.

     "Đi vào phòng của người khác mà không gõ cửa, đây là giáo dưỡng của Lê Nguyệt Hoa sao?" Tư Thiên Chanh lạnh lùng nhìn Bạch Thủy Đình, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy vị đại tiểu thư của Lê Nguyệt Hoa này, không hiểu sao chỉ nhìn thôi đã không vừa mắt rồi, giọng điệu cũng kém đi vài phần.

     Ngoại trừ Tư Thiên Hoán và Bạch Thuật thì đây là lần đầu tiên Bạch Thủy Đình bị người ta bất kính như vậy, khuôn mặt kiều diễm hơi trầm xuống, ánh mắt trở nên sắc bén, "Đừng tưởng rằng ngươi là tỷ tỷ của Bạch Lê thì có thể làm càn như thế, ta muốn ngươi chết một cách thần không biết quỷ không hay còn dễ hơn bóp chết một con kiến."

     "Thật không, vậy không biết đại tiểu thư đến đây tìm một con kiến để làm gì?" Tư Thiên Chanh hừ lạnh, nhướng mày, hơi thở tôn quý không hề thua kém Bạch Thủy Đình.

     "Không bao lâu nữa sẽ đến đại hôn của ta và Bạch Lê, hắn hy vọng ngươi có thể ở đó, phụ thân đã đồng ý kêu ta tới thông báo cho ngươi." Bạch Thủy Đình nghĩ đến chuyện của Tư Thiên Hoán thì sắc mặt dịu đi một chút, nâng cằm lên, mắt lạnh nhìn Tư Thiên Chanh, thật ra thông báo cho Tư Thiên Chanh không phải là chuyện của nàng, chẳng qua nàng muốn đến xem coi tỷ tỷ của Bạch Lê là người ra sao thôi, không còn lý do gì nữa.

     Bạch Lê hy vọng hôn lễ của mình có người thân làm chứng, chuyện này đúng là hợp tình hợp lý nhưng mà nữ nhân này sẽ ngoan ngoãn phối hợp sao?

     "Không đi." Tư Thiên Chanh liếc mắt xem thường, trực tiếp nghiêng đầu, lười nhìn nàng.

Bạch Thủy Đình cũng đã đoán được, mắt đẹp nhíu lại, hừ lạnh, "Không biết phân biệt tốt xấu, không cho phép ngươi không đi, vào hôn lễ ngươi biết điều ngoan ngoãn một chút, nếu không ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi."

     "Được rồi, hôn lễ đệ đệ ruột của ta thì sao ta có thể không đi? Nói nhiều như vậy cũng nên khát nước rồi, uống chén trà đi." Tư Thiên Chanh sờ sờ mũi, đột nhiên cười, thái độ dịu dàng khác với vừa rồi một trời một vực.

     Bạch Thủy Đình sửng sốt, tưởng nàng thật sự sợ mình, mặt mày lại đầy cao ngạo và khinh miệt, "Ừ" một tiếng rồi cầm lấy ly trà của Tư Thiên Chanh, uống một ngụm xong thì lại nhìn nàng một cái rồi xoay người rời đi.

     Tư Thiên Chanh nhìn bóng dáng lay động của Bạch Thủy Đình, nụ cười ở khóe miệng càng sâu hơn, nâng tay lên, diexndafnleequysdoon một luồng sáng xanh bay về phía cửa phòng, một tiếng "Ầm" vang lên, cửa phòng đóng lại.

     "Ngươi không sợ nàng tới tìm ngươi tính sổ sao."

     Một giọng nữ trêu tức vang lên từ trong mật thất, nhìn theo hướng của tiếng nói thì sẽ thấy một nam nhân mặc đồ diêm dúa bước ra, không phải Tô Tiểu Vũ thì là ai?

     "Sợ cái gì, Tiểu Vũ sẽ bảo vệ ta!" Tư Thiên Chanh cười tủm tỉm nói, trong lòng lại hừ nhẹ, cố ý để cho nàng ta bị hạ đường huyết, mất nước, nhưng đại phu lại chỉ có thể chẩn đoán là do ăn phải đồ hư, không phải là muốn chỉnh Bạch Thủy Đình thì là cái gì, bây giờ lại còn giả bộ!

     " Không phải Tư Thiên Hoán rất có bản lĩnh sao, để cho hắn bảo vệ ngươi là được rồi, cần ta làm gì." Tô Tiểu Vũ lạnh lùng cười, tập trung thưởng thức đóa lê hoa.

     Tư Thiên Chanh nhíu mày, buồn cười lắc đầu, "Ngươi lại làm tổn hại hắn sao."

     "Ăn ngay nói thật, giai nhân trong ngực, qua hai ngày nữa còn có thể trở thành người cầm quyền của Lê Nguyệt Hoa, không phải có bản lĩnh thì là cái gì?" Tô Tiểu Vũ cười, đột nhiên vung tay, hoa lê mềm mại bắn về phía cây cột, một tiếng "Ầm" vang lên, cột gỗ bị đánh nát.

     "Là ai! ?"

     Nghe được động tĩnh bên trong, hộ vệ phá cửa đi vào, khi nhìn thấy Tô Tiểu Vũ thì lạnh giọng hô to.

     Tô Tiểu Vũ cảm nhận được nội lực hùng hậu của bọn họ thì khóe miệng nở nụ cười khinh miệt.

     Thần thái diêm dúa này làm cho hộ vệ hơi sửng sốt, theo đó là đôi mắt màu đỏ như máu, toàn thân bọn họ nhất thời cứng đờ, ý thức cũng dần dần bay bổng.

     "Tiểu Vũ, hình như võ công của ngươi lợi hại hơn rồi." Tư Thiên Chanh kinh ngạc nhìn Tô Tiểu Vũ dễ dàng thu phục được đám hộ vệ, không thể tin mà nói, chỉ một hai tên hộ vệ thôi mà nàng đã không thể đánh lại nhưng sao Tiểu Vũ lại...

     "Sau khi đến đây thì võ công của ta liền tăng lên một cách khó hiểu." Tô Tiểu Vũ đóng cửa lại, ngồi đối diện Tư Thiên Chanh, tùy ý nói.

     Tư Thiên Chanh sửng sốt, sau đó không vui , "Vì sao võ công của ta vẫn còn kém như vậy!"

     Tô Tiểu Vũ bật cười, "Ngươi hâm mộ sao? Vậy ta chuyển nội lực cho ngươi."

     "Ha, hay là quên đi, ta có ngươi bảo vệ là được rồi." Tư Thiên Chanh cười gượng, thấy Tô Tiểu Vũ lạnh lùng nhìn mình thì nghiêm mặt lại, "Hôm đại hôn ngươi đừng làm xằng làm bậy, tất cả đều tiến hành theo kế hoạch của Tiểu Hoán, biết chưa?"

     Tô Tiểu Vũ thản nhiên "Ừ" một tiếng rồi nói, "Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ đi ngăn cản hôn lễ này sao."

     Tư Thiên Chanh nghẹn lời, thật lâu sau mới tiếp tục nói, "Tiểu Hoán và Bạch Thuật đã lợi dụng địa thế đặc biệt của Lê Nguyệt Hoa mà thiết lập trận pháp xong hết rồi, chỉ chờ tới lúc đại hôn, hắn tiến vào được thánh địa, bỏ Cửu Long ngọc vào mắt trận thì chúng ta có thể vô tư, nhưng lúc này người đón dâu là Tiểu Hoán, ta không thể không lo lắng ngươi sẽ làm bậy."

     Tô Tiểu Vũ hơi híp hai tròng mắt lại rồi suy nghĩ cái gì đó, trong mắt như đang lóe sáng, môi mỏng nhếch lên, khẽ mở miệng nói, "Ta tin tưởng hắn."

     "Hả?" Tư Thiên Chanh ngẩn người, sau đó hỏi "Ngươi đã không thèm để ý đến hôn lễ lần này thì vì sao không chịu đi gặp Tiểu Hoán?"

     Không đi gặp thì thôi lại còn cố ý đưa nàng đến rừng lê nhắc nhở Tiểu Hoán, đây không phải là tiểu nữ nhân đang giận dỗi sao?

     "Hắn hao tổn tâm cơ tìm dược vật áp chế đau đớn ở miệng vết thương, chẳng phải lúc đó là vì không muốn để ta biết hắn bị thương sao? Vậy bây giờ nếu ta đi gặp hắn thì chẳng phải uổng công sức của hắn sao?"

     Tô Tiểu Vũ thản nhiên nói, trong lòng còn có chút buồn bực.

     Tư Thiên Chanh nghe vậy thì cũng biết lý do trong khoảng thời gian này Tô Tiểu Vũ trở nên kỳ quái như vậy, gân xanh giữa trán nảy lên, hỏi, "Vậy ngày đó thuốc bột ngươi kêu ta rắc trên người Bạch Thuật..."

     "Hoán ngửi thấy mùi hương này thì vết thương trên người sẽ tốt lên rất nhiều." Tô Tiểu Vũ sờ nhẹ cằm, hài hước đáp, Lê Nguyệt Hoa thật là một chỗ tốt, từ khi biết có thuốc tiên tồn tại thì nàng luôn lên núi tìm nguyên liệu, đúng là vận khí không tệ, nàng thật sự tìm được rồi.

     "Vậy sao ngươi nói với ta là rắc thuốc bột cho bọn họ ngứa khắp người! ?" Tư Thiên Chanh đập bàn đứng lên, tức giận trừng mắt nhìn người nào đó.

     Tô Tiểu Vũ giương mắt, vô tội chớp mấy cái, "Có sao?"

     "Không có ư?" Tư Thiên Chanh nghiến răng nghiến lợi hỏi lại.

     "Không có." Người nào đó khẳng định, trên mặt không có bất cứ dấu hiệu chột dạ nào...

     Rốt cuộc Tư Thiên Chanh nhịn không được nữa, khuôn mặt xinh đẹp tức giận đến ửng hồng, dienxxdafnleequysdoon bàn gỗ tốt cũng hóa thành mảnh vụn dưới tay nàng... Hại nàng vui vẻ vài ngày, nghĩ rằng thật sự chỉnh được hai con hồ ly khôn khéo đó, thật không ngờ, không ngờ người gian xảo nhất đang ở ngay trước mắt mình!

     Tô Tiểu Vũ thấy Tư Thiên Chanh hùng hổ đánh một chưởng về phía mình thì lười biếng cười, nhẹ nhàng né tránh làm đồ dùng phía sau trở nên tan nát.

     Hộ vệ ở ngoài cửa đã bị bí quyết Huyết Đồng khống chế, nếu không động tĩnh trong phòng lớn như vậy chỉ sợ đã sớm gây ra phiền phức.

     Mà bên kia Bạch Thủy Đình làm xong nhiệm vụ Tư Thiên Hoán giao cho nàng thì tâm trạng vô cùng tốt đi đến rừng cây tìm Tư Thiên Hoán tranh công.

     "Bạch Lê, tỷ tỷ ngươi đã đồng ý đến tham gia đại hôn rồi." Bạch Thủy Đình cười dịu dàng nói, si mê nhìn nam nhân đang mang vẻ mặt nhàm chán muốn chết trước mắt, nghĩ đến mấy ngày nữa là đại hôn thì nàng liền không nhịn được mà hưng phấn, dù sao gả cho Bạch Lê là mơ ước suốt đời này của nàng.

     Tư Thiên Hoán thản nhiên nhìn vạt áo Bạch Thuật, ách xì một cái rồi nói, "Đa tạ."

     "Ta và ngươi sẽ nhanh chóng thành phu thê, nói đa tạ làm gì?" Trái tim đang rung động của Bạch Thủy Đình bị lời nói xa cách của hắn đả kích, khuôn mặt xinh đẹp cũng tái nhợt đi.

     "Ừ." Tư Thiên Hoán điểm đầu ngón tay lên mũi, giống như chỉ đáp lại cho có, thấy sắc mặt nàng ta hồng nhuận thì nhịn không được nhăn mi lại.

     Sắc mặt Bạch Thủy Đình khó chịu một chút, nhịn không được đi về phía trước từng bước, thấy Bạch Thuật vẫn luôn không nhìn mình thì nhịn không được nhíu mày, "Bạch Thuật, không phải ta nói ngươi, nhưng ánh mắt ngươi thật kém, Lê Nguyệt Hoa có nhiều nữ tử như vậy ngươi không thích mà lại cố tình đi thích kẻ vô lễ kia..."

     "Chanh nhi là người thân của Bạch Lê, nói chuyện cẩn thận một chút." Bạch Thuật đã sớm đoán được Bạch Thủy Đình đến tìm Tư Thiên Chanh thì tuyệt đối không có chuyện tốt gì, huống chi Tô Tiểu Vũ cũng ẩn thân ở đó, Bạch Thủy Đình có thể bình an trở về thì thật đúng là kỳ quái.

     "Ngươi!" Bạch Thủy Đình nguy hiểm nheo mắt to lại, đang muốn nói gì đó thì đột nhiên bên cạnh có một ánh mắt lạnh như băng xuất hiện, lạnh đến mức đáy lòng nàng bị đông cứng, nghiêng đầu qua thì mới phát hiện Bạch Lê đã không còn kiên nhẫn để nhìn nàng nữa nên trong lòng lại căng thẳng, cũng không dám nói gì nữa.

     "Chuyện đã làm xong thì ngươi có thể trở về nghỉ ngơi được rồi." Bạch Thuật nhìn sắc trời rồi ám chỉ, đi nhanh đi, đi rồi thì hắn có thể đi thăm Chanh nhi.

Bạch Thủy Đình cắn răng, không để ý tới Bạch Thuật đang đuổi khách, quay đầu uất ức nhìn về phía Tư Thiên Hoán, "Bạch Lê, không bao lâu nữa chúng ta sẽ là vợ chồng, ta không có thể ở lại chăm sóc ngươi sao?"

     Tư Thiên Hoán giương mắt, nhìn khuôn mặt khiến người ta thương trước mắt, trong đầu đột nhiên hiện ra khuôn mặt của người khác, khuôn mặt đó không có sự mềm mại như của Bạch Thủy Đình cắn, nhưng lại linh động đến mức làm cho người ta mềm lòng...

     Bạch Thuật liếc mắt thấy Tư Thiên Hoán xuất thần, rồi lại nhìn khóe miệng đang cười của Bạch Thủy Đình thì ho nhẹ một tiếng để nhắc nhở.

     Bị tiếng ho khan ngắt ngang suy nghĩ, nam nhân không hờn giận, nhưng khi phát hiện Bạch Thủy Đình còn đang nhìn chính mình thì mày chậm rãi nhíu lại, đáy mắt chợt đỏ ửng, đang muốn kêu nàng cút đi thì lại thấy Bạch Thủy Đình đột nhiên "A" một tiếng rồi giữ chặt bụng, mặt cũng trở nên trắng bệch.

     "Đại tiểu thư, ngài làm sao vậy?" Thị nữ khẩn trương đỡ lấy Bạch Thủy Đình, thấy nàng đau đến mức không nói nên lời thì lập tức la lớn tiếng, "Bạch công tử, ngài biết y thuật, mau xem coi tiểu thư bị làm sao!"

     "Ăn phải đồ hư thôi, khẩn trương cái gì?" Bạch Thuật bắt mạch cho nàng, đáy mắt hiện lên ý cười, không kiên nhẫn nói.

     Thị nữ sửng sốt, không thấy nàng ta có phản ứng gì, đôi mắt đang nhắm chặt của Bạch Thủy Đình mở ra, không cam lòng nhìn Tư Thiên Hoán một cái rồi kêu thị nữ mau đỡ nàng đi khỏi đây, vẻ tao nhã ngày thường đã biến mất, hơn nữa còn để lại những mùi bất nhã...

     "Ha ha, ra tay thật gọn gàng!" Bạch Thuật cười ngã vào thân cây, nghĩ đến cảnh tượng lúng túng vừa rồi của Bạch Thủy Đình thì khóe mắt còn tràn ra chút nước mắt.

     Hắn dám cam đoan đầu sỏ gây nên chuyện này nhất định là Tô Tiểu Vũ!

     Trên khuôn mặt lạnh nhạt của Tư Thiên Hoán cũng xuất hiện ý cười thản nhiên, môi mỏng nhếch lên, hai tròng mắt trong veo cũng sáng lên, hắn còn tưởng rằng vật nhỏ thật sự không ăn giấm, xem ra...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: LinMin, Phuongphuong57500, antunhi, kotranhvoidoi, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ansuachua, Melody, Nha Thy, Thiên Di và 286 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.