Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 234 bài ] 

Thiên huyền địa hoàng - Cổ Cổ

 
Có bài mới 11.07.2018, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 3291
Được thanks: 782 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại, kinh dị] Thiên huyền địa hoàng - Cổ Cổ - Điểm: 10
CHƯƠNG 19: Hoàng Cương Ngư.

Trên đường đi tôi nhìn thấy rất nhiều bụi hoa mọc bám vào vách đá cằn cỗi, khoe những đoá nhỏ xinh màu phấn hồng phơn phớt. Bụi hoa mọc liên tiếp lan chàn, nối đuôi nhau nở bung, từng chùm hoa màu đỏ hồng đỏ cam xen kẽ cùng đám lá xanh mướt.

Có những thân cây cỡ nửa vòng ôm, mọc vươn dài zích zắc ra xa hẳn ngoài vách núi, hoa màu nắng rực rỡ như dương quang trưa hè, hoa vàng cam như tẩm ong mật, tím nhạt tím pha xanh, nở chi chít như vào chính vụ.

Cả sườn núi nhấp nhô trùng điệp như được bao phủ bởi đủ loại cây bụi đang kỳ ra hoa đơm bông, màu sắc đa dạng như hồng tím đỏ đậm, hồng nhạt hồng cam. Dưới bầu trời trong xanh dịu nhẹ, sắc hoa đầu xuân còn e ấp chen lấn cùng lá non, như điểm nhấn cho không gian lạnh lẽo cô quạnh chỉ có cỏ cỏ đá đá.

-Chúng ta đang ở độ cao hơn 2.000m so với mặt biển, nơi đây còn được mệnh danh là "vương quốc" hoa đỗ quyên. Loài hoa này có nhiều sắc màu lộng lẫy, nở rộ nhất vào kỳ cuối xuân đầu hạ, đến khi ấy khắp vùng tràn ngập sắc hoa tuyệt mỹ, diễm lệ như chốn tiên cảnh bồng lai.

Diễn thuyết xong lão bà nhanh tay lẹ mắt ngắt hoa bẻ bông như người ta thu hoạch lá chè, cứ thế cho vào giỏ đeo sau lưng.

Bạch Ngân bay lên bay xuống bay xa bay gần, mắt lóng la lóng lánh, gương mặt rạng rỡ thoả mãn.

Tôi cũng cầm máy ảnh lên, phông nền đẹp người mẫu đẹp, không lưu giữ lại kỷ niệm mấy tấm, cũng quá uổng phí được dịp đi qua.

-Mặc dù hoa đỗ quyên có nhiều công dụng chữa bệnh nhưng đồng thời nó cũng chứa độc tố xua đuổi được côn trùng.

(Tất cả các bộ phận đều có chất độc andromedotoxin và arbutin glucoside. Trong đó hoa là độc nhất, ăn khoảng 450 g hoa đỗ quyên đủ để gây ngộ độc nặng cho người 50 kg.)

Bà ấy vừa đi vừa nói tuỳ tiện vươn tay bứt hái.

-Tôi đây chính là thu thập một chút sau này có việc cần dùng.Nơi chúng ta sắp đối mặt, thật sự không đơn giản, muốn đối phó được cần có chút xắp xếp chuẩn bị.

Ưu Đàm giống như lão thiền sư thanh tâm tĩnh tại, mắt nhìn mũi mũi nhìn chân, chẳng buồn xoay trái xoay phải, kè kè keo dính bên cạnh.

Ô Nha toe toét chạy vòng tròn quanh chúng tôi, vừa tự chơi đùa vừa phụ giúp bà ấy cho mau việc, bé từ nhỏ sống một mình trong rừng thành ra rất dạn dĩ , nhìn thấy rắn trùng gì đó đều là thản nhiên.

Bà ấy lấy đầy ắp một giỏ, chắc phải đến 2kg cánh hoa, phía trên phủ cành cây che chắn.

Hắc Hồn cũng tham gia tiệc vui, hứng trí bừng bừng chạy loạn đông tây, sau đó tôi thấy nó bắt được thứ gì đó, nô đùa trong hai cái xúc tu tạm gọi là tay, rồi lại thả ra dùng đuôi đập liên tu bất tận như thể người ta giỡn với banh nỉ. Cái thứ tròn vo đó quả cũng thấy nảy lên nảy xuống,”quang quác” kêu la có vẻ sắp phát khùng, màu sắc khó xách định như muốn hoà trộn với hoa cỏ xung quanh.

Tôi vừa nheo nheo mắt vừa tiến lại gần, âm thanh “quang quác” như gà bị cắt tiết càng khiến người ta sửng sốt hiếu kỳ.

Ế, thứ này trông quen lắm nha.

Hắc Hồn dùng hai ngón tay túm một nắm lông của nó, sau đó giơ lên cao không ngừng lắc lư qua lại để nó treo lủng lẳng trước cửa miệng, trực chờ rơi vào bụng.

Thứ đó tròn vo như quả bóng bi-a, giãy giụa kịch liệt, “quang quác” vừa có chút kinh hách vừa có chút căm giận.

Nhìn ra rồi, là Nhãn Tinh do thám của Miêu tộc đây mà. Tôi nhận định xong vội vã vỗ tay để thu hút sự chú ý của Hắc Hồn.

Hắc Hồn ngẩn người nhìn tôi, một lúc sau hiểu ý mới thả tay.

Viu một cái thứ đó chạy thoát khỏi trêu đùa oái oăm của Hắc Hồn, không may tốc độ của nó tuy nhanh, còn có kẻ như lường trước được sự việc, nhanh hơn tóm gọn lại.

Ưu Đàm dễ dàng nắm nó trong lòng tay, chỉ cần hơi dùng lực bóp, rất có khả năng lập tức thứ đó sẽ được chuyển kiếp.

Tôi chạy vội tới, gọi một tiếng “Ưu Đàm” để nó đừng manh động.

Ưu Đàm xoè bàn tay, trong lòng một thứ cầu lông bông có độc nhãn màu như lông công to đùng không ngừng chớp chớp, nước mắt cũng theo đó rào rào rơi xuống lũ lượt.

-Đó là thứ kỳ lạ gì?Lần đầu tiên nhìn thấy, thật ngộ nghĩnh!

Lão bà chăm chú nhìn, tôi nhàn nhạt đáp.

-Tôi bị một đám người quái gở theo dõi, đi cùng thế này chỉ sợ liên luỵ tới lão bà. Nghe nói là một sinh vật đặc hữu ở Miêu tộc Thông Lĩnh.

Ô Nha reo lên thích thú.

-Thật dễ thương quá, chúng ta nuôi nó được không bố Minh?

Thứ đó chẳng hiểu sao cứ không ngừng run lên lập cập như thể sốt rét, có thể nhìn thấy đám lông nhung rung động và tiếng răng va chạm phía sau.

Tôi nhếch mép, cười cười.

-Mắt của chúng kết nối với chủ nuôi, thứ chúng nhìn thấy sẽ truyền tải hình ảnh về trong tâm trí người chủ.

-Bông Tuyết không còn chúng ta nuôi nó đi?Đáng yêu quá!

Ô Nha vươn tay muốn động, tôi tức khắc ngăn lại, nghiêm giọng nói với con thú.

-Mấy người muốn thôn tính cái gì, tôi không dư hơi thừa sức ngăn cản.Nhưng mấy người muốn đụng tới Ưu Đàm, vậy thì tôi sẽ dốc toàn lực ứng đối, không cần biết đến bao nhiêu người, cũng sẽ như con Nhãn tinh này.

Dứt lời tôi đưa mắt ra hiệu cho Hắc Hồn, nó lập tức vui vẻ vươn xúc tu tới, chỉ thấy một dải đen đen xoẹt qua, Nhãn tinh trên tay Ưu Đàm theo đó biến mất, cái miệng Hắc Hồn mở ra rồi đóng lại.

Chúng tôi lại đi miết đi miết, qua vài tiếng cảm giác đường càng lúc càng dốc đứng, càng lúc càng lên cao, cánh đồng hoa dần thay thế bằng những thân cây to sù sụ rêu mốc, cành lá cao vòi vọi như một khu rừng nguyên sinh già nua ngàn tuổi.

Ở độ cao này mây như sương như khói vây vây phủ phủ, mỗi đợt gió lùa tới, đám mờ mờ ảo ảo lại tan loãng đi một chút, di sang chỗ này, du sang chốn kia, được một lúc yên ổn lại từ tốn hội tụ về, có xu hướng dày đặc thêm.

Có rất nhiều cây có đường kính khoảng hai đến ba người ôm cao tít tắp, khắp vạt rừng rậm rạp tán lá nào cũng một màu xanh thẫm, gốc cây nào cũng phủ đầy rêu mốc xanh rì, dưới tán cây là dương xỉ dày đặc, trên tán cây giăng thật nhiều tầm gửi dây leo, uốn lượn chằng chịt dọc ngang, trong bầu không gian âm âm u u nhìn sơ thoáng tưởng đàn trăn nằm vất vưởng tĩnh dưỡng trên đó.

Tre trúc cũng có rất nhiều loại khác biệt, có loại lớn thân to bằng bắp chân, thậm chí bằng cả ống luồng, loại nhỏ như trúc lùn thân chỉ bằng cọng tăm cao đến đầu gối. Lão bà tiện tay chặt mấy khúc đưa tôi cầm, tôi quen tay đưa qua Ưu Đàm.

Tôi đã để ý quan sát từ nãy, bởi vì dưới mặt đất kỳ quái là, thật khó khăn để phát hiện ra có lá cây rụng xuống. Dưới đất đi chỉ thấy có lác đác hoa trắng muốt, bé tí hin rơi rụng.

Lão bà đưa mắt nhìn tôi, nhàn nhã lên tiếng.

-Chúng ta đang ở trong rừng chè cổ thụ, những cây ở đây đều có tuổi thọ rất cao, một hai nghìn năm cũng không quá hiếm gặp. Vòng đời của lá chè rất dẻo dai, lá lúc nào cũng xanh mướt ướt đẫm. Ở đây lương khí thanh thuần những hạt chè rơi vào kẽ đá, rễ bám trùm lên tảng đá, len vào vết nứt của đá núi nảy nở vươn mình, khai chi tán diệp

Ở độ cao gần 3000m khí hậu hà khắc, rét buốt thấu xương mùa đông tuyết phủ, nước trong đất cũng đóng băng chúng khó khăn nhọc nhằn hút dinh dưỡng do đó lớn rất chậm.Tôi có cảm giác rằng sự sống của chúng như ngừng trôi, đối với loại cây này năm tháng dường như không quan trọng.

Bà ấy nói xong cũng là lúc trước mặt chúng tôi hiện ra một hồ nước, không rộng lắm nhưng cực kỳ hớp hồn. Luận về dung mạo so với Hồ Ngũ Sắc mê người ở núi Thái Hành cũng tương đương không thua kém, nhưng mang theo một vẻ đẹp thanh nhã thoát tục có chút ảo mộng không thực.

Mặt hồ óng ánh có màu xanh huỳnh quang ấn tượng, xanh quyến rũ như màu da trời phẳng lặng soi gương, in ra những hoạ tiết bóng mây trắng như tuyết thong thả lưu chuyển.

Trong lòng hồ thấy nhô lên khỏi mặt nước những cành cây khẳng khiu, những khúc cây đoạn cành gầy guộc trông như những bàn tay khô héo quắt queo cố thoát khỏi mặt nước, mang theo vẻ lạnh lẽo u tịch.

Dường như có rong tảo mềm mại sinh trưởng, màu xanh lục rực rỡ như cẩm ngọc phỉ thuý ẩn hiện trong màu xanh dương, nước trong tới mức có thể nhìn sâu xuống lòng hồ cỡ 7m, sau đó bạn chợt giật mình hoảng hốt.

Hồ rất sâu, có cảm tưởng vượt ngoài phạm vi nhìn rõ là bóng tối và khoảng không vô hạn, che dấu ẩn nấp thứ gì đó cư ngụ. Cả một khu rừng chìm như những thây khô câm lặng mặc nhiên cho rong rêu tảo bẹ uốn lượn, phát triển trù phú tạo ra cảnh quang dưới nước cực kỳ độc đáo bí ẩn.

-Chúng ta sẽ dừng chân đun nước nấu lá chè, thả mồi chờ cá đớp.

Đang bần thần ngắm kỳ cảnh lão bà ở phía sau gọi vọng tới. Tôi quay đầu thấy lão bà cùng Ô Nha đang đi thu lượm cành khô chuẩn bị nhóm bếp.

-Cậu đi hái lá chè và lấy nước về đây.

Bà ấy phân chia công việc.Tôi không phản đối chỉ lặng lẽ cầm lấy ấm đun, đi được một đoạn lại kìm lòng không được dừng bước hỏi.

-Tôi thấy hồ kia muốn câu được cá...không bằng để tôi đi săn thú rừng còn khả quan hơn.

Lão bà cười hắc hắc, tiếp.

-Cũng không phải câu cá để ăn, để tế lão Sơn Thần thôi.

Tôi bước tới bên hồ múc nước, nước cực kỳ giá lạnh, tưởng như từ băng tuyết tan chảy, thật không biết sinh vật gì chịu nổi. Tôi quay trở lại, hỏi.

-Lễ vật dâng Sơn Thần là cá? Đúng là lần đầu nghe thấy!

-Thường để tỏ lòng thành biết ơn thì cúng thú rừng, nhưng chúng ta chính là muốn dụ Sơn Thần ra mặt, cho lão gửi ít mùi cá tanh là đúng rồi.

Bà lão an nhiên mà nói như thế, đống củi đã được thắp lửa. Bà ta bắt đầu dùng cái liềm đục khoét ba ống trúc to cỡ bắp chân người lớn, lại bổ sung thêm.

-Hơn nữa không phải cá nào lão cũng chịu ló mặt ra, phải là Hoàng Cương Ngư .

-Hoàng Cương Ngư?

Hoàng Cương Ngư là một loại quái ngư, trong “Sơn Hải Kinh” từng viết, ở nơi thâm sơn cùng cốc có một hồ nước gọi là Băng Thạch Hồ, nước quanh năm buốt giá trong lòng dường như chỉ toàn đá tảng. Tuy nhiên nó lại là nơi sinh sống ưa thích của một loài quái ngư tên là Hoàng Cương Ngư, loài cá này dài bảy thước (7m) giống cá chép nhưng có màu vàng như kim ngân, bao phủ bên ngoài là một lớp vẩy rất cứng rắn thậm chí đao thương cũng không đâm xuyên qua được.

-Bà đùa sao?

Tôi đặt ấm nước xuống.

-Bà định câu thế nào?

Bà lão đổ cái giỏ đeo bên hông, thế mà bên trong còn lòi thêm được hai em rắn nữa, mỗi em dài khoảng 1 thước rưỡi (150cm). Lại dùng lưỡi liềm gạt một cái đứt đầu hai em, máu chảy ra tức thì được bà hứng vào miệng ống trúc.

-Chính là dùng thịt rắn.

-Vậy chúng ta ăn gì?

-Ăn Hoàng Cương Ngư.

Lão bà đương nhiên nói, tôi muốn nổi điên.

-Không phải nói cá dùng để biếu lão Sơn Thần?

-Cậu biết thịt Hoàng Cương Ngư quý giá cỡ nào không? Mà lão Sơn Thần thì chán ghét cá cùng cực, cho lão cũng chẳng thèm ăn, chúng ta chỉ cần dùng máu.Về phần thịt, đối với con người là trăm lợi vô hại, có thể tẩy tuỷ dịch kinh thoát thai hoán cốt.

Bà lão phán chắc như đóng đinh định cột, tôi thừ người ra, mặc dù trước đụng rất nhiều truyện kỳ kỳ quái quái nhưng mà sự thật tôi vẫn là người hiện đại, được tiếp thu khoa học đời sống văn minh sống trong môi trường điện tử thông tin kỹ thuật số. Mấy thứ vốn ở trong sách cổ thì cứ ở trong sách đi, vì cớ gì hết lần này tới lần khác lại để tôi đụng chạm?

-Thế nào? Không tin?Tôi đây cũng không tin, vì 3 chục năm qua tôi chưa từng câu thành công.

Bà ta dứt lời xong tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

-Vì cớ gì bà tin tưởng tới vậy? Sơn Thần quái ngư, nhỡ đâu tất cả đều không tồn tại?

-Vì cớ gì?Tôi vì muốn tìm lại con gái, tìm lại cháu trai, 30 năm qua chấp mê bất ngộ. Tôi đã không còn đường để lui.

Bà lão chặt hai con rắn mỗi con thành 6 khúc dài, mỗi khúc cỡ hai tấc hơn (25cm) sau đó đứng lên, lùng sục tìm thứ gì trong lùm cây gần đó, lát sau lôi ra một cái túi lớn, lại từ trong túi lần lượt lôi ra ba thứ mảnh dẻ thon dài được làm từ tre trúc, một dụng cụ không thể thiếu cho hoạt động câu cá, cần câu.

Bà ấy mang chúng ra bờ hồ, gắn mồi vào móc câu, làm động tác quăng cần, dây câu lao đi rất xa, ra giữa lòng hồ rồi dần dần mồi câu chìm sâu vào khu vực tăm tối. Bà ấy cắm cần câu xuống đất, lại dùng đá nhỏ xung quanh chèn nén lại, giữ cho nó đứng yên tại chỗ, vừa làm bà vừa nói.

-Tôi sử dụng phần ngọn trúc dài khoảng hai thước tám tấc ba phân (283cm). Đầu tiên tre sẽ được hun nóng để làm bay hơi nước. Rồi xẻ dọc thành 6 phần bằng và đều nhau, trau truốt tỉ mỉ rồi lại buộc chặt cố định và dùng keo cẩn trọng ghép các mảnh, lại tiếp tục đi hun khô thêm lần nữa. Sau đó lại chà nhám, gắn khoen cuối cùng phủ lớp sơn dầu bảo quản.

Lão bà đi tới hai khu vực khác, lại lần lượt quăng dây, tôi không hiểu nhiều về câu cá, chỉ thấy ổ trục rất to hiển nhiên dây chứa rất dài, dây câu vẫn tiếp tục đi xuống, mồi câu vẫn tiếp tục chìm, không biết đáy hồ sâu bao nhiêu.

Tôi không biết nhiều về câu cá, nhưng cũng biết người ta hay dùng mồi nhỏ như giun đất hoặc ốc nặn thành viên bánh chứ dùng xác rắn mà mồi câu lớn để dụ vẫn là lần đầu.

-Cậu biết không, 30 năm qua tôi làm chục cái cần câu, hầu hết đều chỉ sử dụng được vài lần, rất nhanh bị gãy hỏng, thậm chí dây cước cũng đứt. Lực giằng kéo vô cùng khủng bố, có hai lần gần đây nhất tôi cũng suýt bị lôi xuống theo, cũng là hai lần duy nhất nhìn thấy một vệt kim quang lóng lánh vun vút trong đám rong tảo.

Cậu biết sự tích cá chép nhả ngọc vượt Vũ Long Môn hóa rồng?

Tôi gật nhẹ, nói.

-Người ta vẫn truyền miệng rằng, có một loại cá chép sống qua năm mươi năm thì vảy sẽ chuyển thành vỏ giáp xác, là hiện tượng sừng hoá chuyển thành vảy kitin, bề mặt dễ bị tảo nước ký sinh da cá sẽ không bị ăn mòn. Cảm tưởng đứng trên mặt hồ nhìn xuyên xuống, có ảo giác cá như mọc râu rồng. Nhưng mà vệt nước lấp lánh tựa như vảy dát vàng...chẳng lẽ là hoá thành rồng luôn rồi?

Nước hồ trong nên dễ dàng quan sát khu vực gần bờ, độ dốc lớn nên khó đứng vững để thả câu, chỉ có thể ở trên bờ. Hơn nữa lòng hồ sâu, tuy nước không siết nhưng nhiều rong tảo và xác cây, cũng không thể móc nhiều lưỡi câu thả ở nhiều tầng nước, dễ bị rong tảo cuốn lấy làm rối loạn.

Tôi đối mặt với hồ nước tĩnh lặng trong xanh, sương khói nhè nhẹ lan toả vấn vít trên đầu cành những cái cây chết chìm mấy trăm năm say giấc trong lòng hồ tĩnh tại, những xúc tu rong tảo như những sợi dây vô hình trói buộc líu giữ chúng, như những thây khô không sao thoát khỏi mặt nước, gần xế chiều quang cảnh càng tịch liêu quỷ mị.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.07.2018, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 3291
Được thanks: 782 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại, kinh dị] Thiên huyền địa hoàng - Cổ Cổ - Điểm: 10
CHƯƠNG 20: Câu cá.

Lão bà thả mồi câu ở ba nơi, mỗi nơi cách nhau độ 10m, xảy ra tình huống xấu còn có thể chạy qua chạy lại tương trợ kịp thời. Bên cạnh lại đốt một đống lửa hừng hực bốc cháy, quan trọng là xua bớt bóng tối tan bớt giá lạnh.

Tôi cũng không sợ thành ra chỉ đường dẫn lối cho bọn Công Du. Chạy trốn bọn họ không có nghĩa là sợ sệt chui rúc như trùn len lỏi lượn lách trong kẽ đá lòng đất, việc gì đến thì cứ đến, sẵn sàng nghênh đón đương đầu với thử thách là được .

Ưu Đàm trông một chỗ, tôi và Ô Nha coi chính giữa, cuối cùng là lão bà ngồi với ấm đun nước chè.

Lão bà nói, thứ chè hoang sơ lá dày phải vò nát trước khi đun, lại lấy lá nút vòi ấm cho hơi không thoát ra, nhiệt độ ở đây chỉ đạt 80 độ C nên phải đun rất lâu chè mới chín. Nghe nói trong chè tươi có chất tatson ngừa được nhiều loại ung thư, chất cafein giúp tỉnh táo minh mẫn, còn đồn là phương thuốc thần kỳ giúp giữ gìn tuổi trẻ luôn mạnh khoẻ tươi vui.

Bà ấy mạnh mẽ vỗ ngực.

-Cứ xem tôi đây này, nhờ 30 năm uống thứ nước này nên có thể trèo non vượt dặm, minh minh mẫn mẫn. Ngoài ra ở đây còn sinh trưởng một vài thảo dược đặc hữu nữa, công dụng cũng thần kỳ lắm, trên đường nếu hữu duyên gặp sẽ giới thiệu sau.

Tôi chỉ cười cười, quả thật ở độ tuổi thất thập như bà ấy, đi đường rừng đường núi lội suối băng hồ cả ngày mà xương cốt vẫn dẻo dai săn chắc, người thành phố chắc không bì được.

Hầu như cây chè nào cũng cao vút thân mấy người ôm, tìm thấy chạc thấp để hái rất ít. Thân cây trơn trượt như bôi dầu mỡ, tôi bảo Ưu Đàm phi thân trèo lên, bẻ những cành nhỏ có đủ cả lá già lá bánh tẻ lá non và búp.

Trong không gian khói sương lảng bảng những gốc cây cổ thụ cao chót vót, gốc bám trên đá ngọn chìm trong mây hiện lên như một bức tranh cổ tích thần thoại, thân mốc meo trắng xanh trắng xám địa y mọc san sát bám đầy, tán xoè rộng xum xuê phân nhánh chia cành.

Nghe nói khí hậu giá lạnh khắc nghiệt mỗi năm cây chỉ phát triển được 1mm, cây càng nhiều tuổi thì trưởng thành càng khó khăn, mà số lượng cổ thụ 5-6 người ôm rất nhiều, chứng tỏ đại thụ hơn hai ngàn năm tuổi cũng chẳng hiếm.

Ở độ cao 3000m không gian chốc chốc chìm trong mây mù khói toả, tiếng chim tiếng thú thỉnh thoảng vang vọng gọi nhau, chỉ có gió trong lành thanh sạch mang theo cái lạnh ẩm ướt đưa mùi đất ẩm lá mục, thoảng hương cỏ dại cây hoang, cảm giác như cách biệt rất xa với thế giới con người.

Tôi đưa tay chạm lên thân cây, ngước đầu nhìn “gã” khổng lồ. Bản thân cũng chỉ là một sinh vật yếu ớt bé nhỏ cần nương tựa tự nhiên, những phiền hà rắc rối quấn thân cho rằng đao to búa lớn chợt tiêu tan. Một thứ xúc cảm kỳ lạ dâng trào, có chút mơ hồ lại có chút quyến luyến thân thuộc. Tôi đối với đại mộc thụ dường như luôn tồn tại tia tình cảm khó lý giải.

Được hưởng thụ thứ không khí mà thiên nhiên sản sinh, công bằng ban phát không bị ô nhiễm, thật tốt đẹp.

Thật may mắn vì khu rừng chè nguyên sinh chưa bị con người phát hiện tàn phá. Kỳ thực nếu chẳng may con người đi vào, không được người am hiểu nói cho chắc cũng không ngờ tới. Mà nói đúng hơn, méo cần biết đó là cây quý cây hiếm gì, miễn sao nó to nó lớn mang lại giá trị kinh tế là lưỡi máy cưa càn quét rinh về đồng bằng tiêu thụ.

Chim chóc thú rừng theo đó hoảng hốt chạy tán loạn, con người lại đặt bẫy bày thiên la địa võng đón chờ. Thế là hổ báo cáo chồn hung ác ranh ma gì đó cũng sớm mất tăm mất tích. Chỉ có cái thứ giống xấu xí bại hoại mới trường tồn với thời gian, chả ai thèm liếc mắt dòm ngó, càng đẹp càng dễ chết sớm, càng tốt lành càng bị lùng sục bán mua.

Tôi nhìn mặt hồ chỉ rộng cỡ một sân bóng rổ nhưng dài gấp 10 lần, mặt nước lăn tăn sóng gợn do gió đêm nơi núi cao thổi cộng với hiện tượng thuỷ triều sóng ngầm lưu động, xôn xao những vệt lân quang từ trong lòng từ từ nổi lên, khi ẩn khi hiện.

Nơi này không hiểu lúc trước sụt lún kiểu gì rồi trở thành cái hố chứa nước, tựa như một vết thương được cắt bởi nhát kiếm khổng lồ bén ngọt, tạo ra một rãnh sâu vực thẳm. Không, quan trọng hơn vì lý do gì, ai hay là tự nhiên nuôi thả thứ sinh vật to lớn mà chỉ có đại dương mới dung chứa nổi?

Tôi nhìn cả một vạt rừng chết chìm, trong khoảng thời gian dài chúng ở tình trạng thiếu oxy rồi trở thành loại gỗ lũa có giá trị lợi nhuận và thẩm mỹ, khiến bao kẻ mê gỗ thừa tiền dư của thích sưu tầm thứ lạ, thuê người truy lùng.

Gỗ lũa thủy sinh là phần còn lại của cây chết bị ăn mòn bởi nước. Phần lõi vẫn cứng cáp như thép nguội tới mức năm tháng cũng phải đầu hàng, có thể là do lượng tập trung xenlulô quá dày đặc, hoặc do nhựa cây lúc còn sống tiết, tạo thành chất bảo quản tuyệt vời khiến lõi cây tựa như bị hoá thạch, khắc hoạ thành hình thù kỳ quái lạ lùng, ấn tượng tới mức ám ảnh.

Trời chiều nhanh chóng tắt nắng sóng nước dập dềnh vỗ bờ như ngoài biển khơi, phía dưới ắt hẳn phải chứa nhiều hang động ngầm gì đó liên thông với nhau, một thuỷ đạo dẫn tới hang ổ bí ẩn của bọn quái ngư.

Cũng không biết để nuôi sống được cái đám như cá mập trắng lượn lờ thì cần lượng thức ăn như thế nào, mà tôi nãy giờ tập trung nhìn cũng chẳng thấy có sinh vật sống gì phiêu động ngoài trừ rong tảo bạt ngàn nhấp nhô.

Lão bà nói, mọi khi chỉ có một người không ai hỗ trợ thì câu nó có vẻ không khả quan. Nhưng giờ chỉ cần nó đớp mồi, hai người cùng hợp sức kéo lên, nhất định thành công. Bây giờ chính là thời điểm chúng nó ra khỏi hang săn mồi.

Sóng hồ càng vỗ thì càng thấy một đám dạ quang vận động nhô lên, trông như màu mực lân tinh theo sóng mà loang dần, như một dải lửa xanh dương tươi sáng mà rực rỡ đang hân hoan nhảy múa, phản chiếu màu của da trời lộng lẫy tuyệt mỹ, như hiện tượng lân quang phát ra bởi khí photpho dày đặc tại các ngôi mộ mới đắp, khiến đám ma trơi lũ lượt ồ ạt lao nhao ngoi lên.

Nghe nói có một vài loại thực vật phù du ban ngày phát ra ánh sáng màu đỏ và cũng chính là nguyên nhân gây ra hiện tượng thủy triều đỏ tai hại, khi chúng nở hoa rầm rộ với số lượng lớn sẽ làm giảm lượng oxi trong nước đồng thời tiết ra độc tố gây chết hàng loạt cho những sinh vật sống khác, nhưng đêm tối lại toả ánh sáng như đèn neon màu xanh, vô cùng kỳ diệu mê người. Tuy nhiên có một điều kì lạ là loài tảo nổi thành đám thành đàn này lại chỉ phát được dạ quang trong môi trường nước mặn.

Thật ra hiện tượng phát quang sinh học xảy ra khá phổ biến, nhất là ở giới động vật ngoài biển khơi và các loại côn trùng. Phần lớn ánh sáng do các loài sinh vật biển phát ra đều có quang phổ màu xanh lá hoặc xanh nước biển, bởi những quang phổ này có các bước sóng có khả năng truyền đi xa nhất trong nước.

Ô Nha reo lên thích thú.

-Oa oa, thật đẹp quá đi, như là đom đóm đang bơi lội trong nước.

Tôi gật gù, Bạch Ngân cũng ngâm nga bình luận.

-Phải, cứ như được chiêm ngưỡng lễ hội đom đóm đang múa lượn trong nước vậy.

Bà lão cúi người vươn tay bưng lên một vốc nước lấp lánh sát bờ.Chúng tôi liền xúm lại nhìn thứ được vớt trong tay lão bà.

-Đây là loài tôm tý hon chỉ dài ba milimet với lớp vỏ mỏng trong suốt trơn nhẵn, tựa như vỏ bóng đèn nên cho phép ánh sáng toả đi hết mức, chúng thường bơi xung quanh bờ mỗi khi thủy triều lên hoặc rút để kiếm thức ăn.

Ô Nha cúi người vốc đốm sáng gần bờ nước lên, tôi cũng tò mò tóm hớt lấy.

-Chúng ăn sinh vật phù du, còn lũ quái ngư chính là ăn chúng.

Vừa nói dứt lời bà lão liền bỏ tọt con tôm vào miệng, nhai nhai mấy cái nuốt luôn, gật gật, lại rào rào ăn tôm.

Tôi và Ô Nha cùng ngây ngẩn nhìn các em tôm tí hon trong tay. Lão bà cười cười nhìn chúng tôi, động viên khích lệ.

-Ăn thử đi, giòn mà ngọt thanh, không tanh đâu, sần sật giống như sứa vậy.

Bỗng nhiên tôi thấy một cái bóng đen đen từ trong lòng nước ở khu vực thả câu, như một con quái vật khổng lồ không rõ hình dạng lượn lờ qua lại. Sau đó lại xuất hiện thêm mấy cái bóng nước tối đen to lớn không kém từ tầng đáy nổi lên.

Chúng tôi đều nhìn thấy, sau một giây trợn mắt sửng sốt, lập tức khẩn trương nhào tới bắt lấy cần câu, sẵn sàng thu dây kéo cần bất cứ lúc nào.

Dây câu bị kéo căng thành một đường thẳng tắp, có cảm giác nó như biến thành lưỡi sắt sắc bén, không cẩn thận cầm vào bị cứa đứt tay như chơi.

Cảm giác ở tay được một sức mạnh rất lớn truyền đến, bắt đầu đấu lại. Cần câu bị uốn cong thành một cung độ rất khoa trương, chưa được vài giây dây câu của tôi liền đứt phựt, cần câu như miếng nén lò xo, ác liệt bật văng ngược lại.

Mắt trợn tròn đứng hình nhìn thứ đó như tia chớp hung hiểm lao tới, khoảng cách rất gần, tình huống là đột biến. Đầu tôi thế mà tự động xoay một chút, bên tai nghe tiếng gió xoẹt qua sắc bén như tiếng đao thương cắt gọt không khí.

Thứ đó còn vun vút phóng lên phóng xuống vài lần nữa mới hết cung độ dao động.

Tôi sững sờ đến ngây người, trong mấy giây có chút tim ngừng đập vì kinh sợ, tay cầm cũng toát mồ hôi lạnh, quả đấy mà phản xạ không nhanh nhạy thì cái mặt tôi lãnh đủ. Nhưng rất nhanh tôi lấy lại tinh thần, miệng vui vẻ nhoẻn cười, cấp tốc vội vàng gắn mồi quăng câu.

Tôi chỉ biết một loại dây cước câu cá thông dụng nhất, mà hầu hết những người nghiệp dư đều sẽ chọn là Mono, đơn giản bởi vì chúng rẻ nhất. Nhưng vì lão bà biết bản thân câu là loại quái ngư gì, hẳn sẽ chịu chi trả thêm phí tổn để sở hữu thứ tốt hơn. Thông thường đường kính dây càng to thì càng cứng, dĩ nhiên khi dây cứng thì tăng thêm sức mạnh kéo co.

Tuy nhiên đứt dây trong khi câu có nhiều nguyên nhân, có thể do chất lượng dây ngay từ đầu không phù hợp, điều này có thể bị loại trừ, hoặc bị cá cắn đứt, cái này rất có khả năng cao. Trong quá trình sử dụng dài lâu dây câu hết ướt rồi lại khô, lúc gặp nóng tiếp xúc lạnh dần bị rạn và mòn, nếu chẳng may bà ấy quên không kiểm tra thay dây...Bà ấy câu cá cũng có thâm niên, chắc không để sảy ra lỗi sơ sót căn bản vậy đâu.

Tôi cuống cuồng thả dây câu buông xuống, cần câu không ngờ rất nhanh lại bị tấn công.

Tôi hít sâu mấy cái, tay cầm chắc chắn chân đứng vững vàng, tâm tình đang kích động, vẫn hưng phấn rạo rực, cần câu lại bị uốn cong lần nữa.

Tôi bắt đầu cuống quýt thu dây, lại có chút miễn cưỡng đáp ứng, mỗi lần cuộn một vòng dây dường như đều phải hao phí nhiều sức lực. Tôi dụng lực cuộn năm sáu vòng, sau đó thấy cứng ngắc, đành buông tay, ổ trục liền quay tít gần hai chục vòng, rồi bị lực lượng ẩn thân trong lòng hồ kiềm lại, khóa chặt.

Tôi nhíu mày bặm môi giữ chặt tay cầm, cùng cái thứ dấu mình mơ hồ trong lòng nước đang ở thế giằng co bất phân thắng bại. Dây câu căng cứng, cần câu cong lại thành hình chữ U lộn ngược, tiềm ẩn nguy cơ đứt gãy.

Một bóng đỏ to lớn như quả cầu lửa rực cháy đang nhanh chóng xẹt qua xoẹt lại bên kia, cách tầng mặt nước độ 1m, tôi chỉ thấy cái thứ đó khủng bố thị giác ngoài sức tưởng tượng, nhưng cực kỳ thon dài.

Mắt tôi mở trừng trừng, qua hiệu ứng phóng đại của mặt nước, cái bóng hư ảo kia như thể một con quái vật, giống như một con rồng lửa vẫy vùng lôi kéo con mồi.

-Không!

Tiếng hét chói tai của lão bà vang lên khiến tôi vô thức nhanh lướt mắt sang.

-Mau giúp tôi!

Tiếng gào lớn cấp thiết, chỉ thấy lão bà khuỵ chân dồn lực, lại bất lực bị thứ đỏ au như tắm huyết bơi sát mặt nước, kéo đi tới bên mép hồ. Hiển nhiên sức một người không tài nào đọ nổi.

Bạch Ngân đang hóng kịch gay cấn bên cạnh, thức thời lao tới cầm lấy cần câu cùng lão bà cộng sức từng bước lùi lại, từng chút thu dây, bắt đầu kịch tính đấu tranh.

Sóng nước dữ dội, bọt nước hất văng tung toé, y như con chó lông xù bất bình phẫn nộ vì bị bắt ép ngồi trong chậu tắm rửa, điên cuồng phản kháng, lắc mình nghịch nước.

Hình ảnh ví von trên không đủ sức khắc hoạ, nói đúng hơn phải là cảm tưởng như ngồi trên chiếc thuyền bé tí tẹo ngoài biển động lênh đênh chông chênh, câu được con cá voi sát thủ, hoặc là nói con thú hung hãn nhất nhì đại dương đó tóm được con mồi lạ, đang đùa giỡn lại. Thang đo chỉ số kích thích và nguy hiểm lao vụt tới điểm maximum.

“Ùm”

Một tiếng động rơi vào nước thật lớn vang lên, tôi giật thót xoay đầu, chỉ thấy mặt nước phía đó không ngừng xao động rồi dần trở lên an tĩnh bình lặng.

Tôi di chuyển đường nhìn, trên mặt đất cần câu bị bẻ gãy, không thấy bóng dáng Ưu Đàm đâu.

Ưu Đàm nhảy vào trong lòng nước cùng thuỷ ngư hung bạo chơi trò đuổi bắt?

Tôi đã từng chứng kiến khả năng bơi lặn của Ưu Đàm, nên có lẽ nó sẽ đối kháng được thứ thuỷ quái bí ẩn kia. Song dù biết Ưu Đàm khả năng không tệ chiến đấu trong nước, tôi vẫn lo lắng bất an.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.07.2018, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 3291
Được thanks: 782 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại, kinh dị] Thiên huyền địa hoàng - Cổ Cổ - Điểm: 10
CHƯƠNG 21: Bắt cá.

Tôi không có thời gian để bận tâm tình hình của Ưu Đàm hay của lão thái bà, cái thứ kia đang mất kiên nhẫn, nó bắt đầu bực bội muốn thoát khỏi lưỡi câu.

Nó ra sức vẫy vùng khiến sóng nước không ngừng xô đẩy vồ vập, mặt nước càng lấp lánh dữ dội, cảm giác như lúc sắp hạ cánh từ trên máy bay nhìn xuống thành phố lúc về đêm. Hàng tỉ hàng vạn ánh đèn cùng lúc thắp sáng chiếu rọi, hoa lệ đến cùng cực lại trải dài miên man tít tắp, làm tâm trí người ta choáng ngợp mông lung đờ đẫn câu hồn.

Tôm phát quang tí hon dày đặc tụ tập, như thể mỗi đợt sóng dâng trào vận động, bọn chúng lại hăm hở từ nơi giá lạnh sâu thẳm thi nhau nhoi lên, chi chít nhấp nháy, mặt nước chính là bị lấp đầy bởi chúng. Nhưng con thú hung hãn kia vẫn cứ cương quyết ẩn thân dưới những lớp nước loang loáng, bóng rong tảo xanh rậm rì che phủ.

Từ bàn tay được tăng cường thêm lớp khí bảo vệ tôi đưa Niệm tới bao phủ dây và cần câu, như vậy sẽ khiến chúng trở lên dẻo dai bền chắc hơn, không bị đứt hoặc gẫy trong quá trình giằng co lôi kéo với con thuỷ quái.

Tôi có cảm tưởng mình đang chơi trò kéo co với một đám người. Nó có thể to lớn tới mức nào, sức mạnh lại duy trì được bao lâu?

Trọng tâm hạ thấp, đế giày lún một khoảng vào lòng đất khô cứng, tôi để đuôi Hắc Hồn cuốn lấy vòng bụng, coi như bản thân được cột chặt vào một trụ đá.

Con thú hung dữ kia dù thế nào cũng chỉ là động vật có chút tri thức, sử dụng bản năng là chủ yếu, có thể đánh đồng với loài người đứng đầu chuỗi thức ăn cũng không thể sánh được với thứ âm tà hắc ám như lỗ đen đói khát hỗ trợ sau lưng.

Đột nhiên từ trong lòng nước một cột sóng mãnh liệt vọt lên không trung hẳn tám chín mét, một luồng ánh sáng trắng loá nhưng êm dịu khiến người ta trợn mắt há hốc mồm, làm người ta ngây ngẩn nhìn cảm thấy hư ảo không chân thực.

Tôi biết trên thế giới có rất nhiều loại cá khổng lồ, nhưng chủ yếu chúng sống ở đại dương rộng lớn. Cá nước ngọt thì có lẽ loài tầm trắng ở Bắc Mỹ có bề ngoài khá giống cái thứ vừa phá nước tung mình bay ngang không trung, tựa như mảnh trăng trắng toát thoát khỏi giam cầm của mặt nước, bay lên lấp lánh huỳnh quang xanh lam rơi rớt, như mộng ảo.

Có điều loài đó sinh sống dọc theo bờ biển phía Tây từ quần đảo Aleutia đến Trung California Mỹ, chúng sống rất lâu, tuổi thọ có thể đạt được lớn nhờ vậy sinh trưởng tới chiều dài hơn 6,1m và nặng trên 560kg.

Theo sau con thú tôi thấy một thân hình ướt sũng quen thuộc, tay cầm trường côn cũng lao vọt lên trời đêm.

Cây gậy sáng quắc kim quang chói lọi vung lên, nện một cú thật lực vào đuôi quái ngư, âm thanh đập nghe tựa tiếng phang vào thân cây đại thụ, trầm đục rắn chắc toé ra tia lửa điện va chạm, lập tức nó bị đẩy trở về mặt nước.

Âm thanh bạo nổ mạnh mẽ vang vọng do thứ đó xé nước chui vào lòng hồ, Ưu Đàm đuổi theo con quái ngư trắng như tuyết nhuộm.

Con thú của tôi vẫn ương ngạnh ẩn sâu mình trong lòng hồ tăm tối, tôi chỉ thoáng thấy dải ánh kim lấp lánh loang loáng tựa như đuôi sao băng lướt nhanh rồi chợt tắt. Nhưng luồng kim quang đó nối tiếp khi thưa thớt khi dồn dập, đứt quãng tựa như từng đợt phun trào bụi kim tuyến.

Cố quay mấy vòng dây, từng chút một cẩn trọng, từng vòng nặng nề dít cần như thể ổ trục bị một búi tóc ghìm giữ, như thể tôi chỉ cần vận lực mạnh hơn chút, tay quay sẽ gãy.

-Không được buông tay, nhất định phải lôi nó lên.

Tiếng của lão bà lại gào lên thất thanh, hổi hển mất sức, kiên quyết không khoan nhượng.

-Tao không thể đầu hàng, mày đừng ngoan cố ương bướng nữa, mau lên bờ cho tao hoá kiếp, lần này nhất định sẽ khiến mày được đầu thai.

“Lão bà, con này khí lực sung mãn bằng cả chục tên đàn ông đang lên cơn động kinh cộng lại.”

Bạch Ngân nắm lấy cần câu ở phía sau phát biểu.

“Bà đừng bướng bỉnh nữa, bà xem, Dương Dương và Ưu Ưu đều đang giúp bắt cá, tuổi cao rồi cũng không cần hao hết khí lực.”

Bạch Ngân vừa dứt lời, chỉ thấy sóng nước nơi đó càng dữ dội khốc liệt, tựa như biển động nổi bão tố cuồng phong. Trong khoảnh khắc bóng dáng to lớn vô cùng hoàn toàn hiển lộ trong thứ ánh sáng dạ quang xanh lam ma mị bao bọc, là một ngọn lửa rực cháy bùng lên khốc liệt như từ địa ngục lạnh lẽo thấu xương.

Con cá đó tung mình lên cao, thứ ánh sáng huy hoàng lộng lẫy như ánh tà dương chiều tàn phát ra từ bộ vảy giáp sáng bóng, một khối lửa ngùn ngụt trong tích tắc làm người ta sợ hãi chết lặng.

Con cá tung mình vào không gian lôi theo chiếc cần câu, đột nhiên tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như một con diều lung lay trong gió lộng, một luồng hắc ám rét buốt từ phía sau mạnh bạo vọt qua.

Chớp mắt, chỉ thấy thứ đen đen lao đến như đàn châu chấu trăm vạn con che trời lướt qua, con cá đỏ rực như hòn than liền biến mất không dấu vết, cùng với cả chiếc cần câu.

Trong khi hai người kia còn ngây ngẩn ngơ ngác đứng như hoá đá trước sự kinh hãi đột biến thì con thú của tôi dường như chịu sự tác động gì đó của tên đồng loại ban nãy, quẫy đuôi quạt nước càng mãnh liệt.

Trong giây phút Hắc Hồn háu ăn bỏ đi, cơ thể tôi miễn cưỡng chống đỡ mấy cái rồi cùng với cần câu cuốn mình rơi tõm vào lòng hồ giá lạnh, như một hòn đá, như một chiếc lá vô dụng.

Sau một giây kinh hách tôi rất nhanh phải tự trấn định được tâm lý bản thân. Bạn cứ thử tưởng tượng đi săn mồi mà không ngờ lại bị con mồi áp đảo săn lại, câu cá lên chẳng ngờ lại bị nó câu xuống nước.

Trong dòng nước buốt tận cốt tuỷ thiếu ánh sáng và có quá nhiều chướng ngại vật che mắt, mở mắt ra không bằng nhắm mắt lại, càng hoảng hốt bấn loạn càng khiến bản thân nhanh chóng gặp tử thân.

Nói là nói vậy, con người vốn ở trong nước cũng chính là trong môi trường khắc tinh, trước một con thuỷ ngư có bộ dáng khủng bố và lực sát thương giết được bạn, muốn không nao núng cũng khó.

Rất may lúc xuống nước tôi bất giác nín thở, chỉ cần khi ấy theo bản năng hít một hơi, bị sặc trong tình huống đó coi như cầm chắc phổi ngập nước.

Âm thanh truyền trong nước nhanh hơn trong không khí, phản ứng của con người trong nước lại chậm rất nhiều không thể nào so sánh với cá, trừ phi được thường xuyên luyện tập.

Cảm thấy có áp lực nước to lớn đập tới, nói thật tôi ngoại trừ tự tăng kết giới bảo vệ bản thân ra không biết phải làm gì ứng đối. Tay tự động lần mò đến thanh Hoả Đàm, nó đã rạn nứt một ít, dùng Niệm tăng khả năng cứng chắc hơn cũng không tự tin có thể đâm xuyên qua bộ vảy giáp của đại quái ngư.

Nếu có khẩu súng bắn thuốc mê dùng để tiêm cho voi hay tê giác ấy, may ra hiệu quả hơn. Cứng đối cứng thế này, trăm bất ngàn hại cũng là phía tôi.

Toàn thân được một lớp khí kết giới bao bọc nước không thể xâm phạm, mở mắt ra không ngờ cảnh vật lại rõ ràng đến thế. Không giống như nhìn bằng mắt người trong không khí nơi mặt đất.

Tôi không biết phải diễn tả thế nào, nó rõ nét đồng thời cũng méo mó dị dạng, mọi thứ hiện lên kỳ ảo lạ lẫm như thể nhìn qua một thấu kính đặc biệt, hoặc thừa hưởng tính năng thị giác của một loài săn đêm nào đó.

Chỉ thấy trước mặt một vùng kim quang loá mắt theo phản xạ lách đi vẫn chậm một chút. Cảm thấy lực đẩy lướt qua liền hất văng tôi lộn tùng phèo. Trong tình trạng đang lộn ngược mắt lại mơ hồ nhìn thấy đám kim quang kia lượn lờ phía xa, chuẩn bị tấn công tiếp. Qủa nhiên vừa lấy lại thăng bằng thứ kia đã tiếp cận gần, tay chỉ kịp đưa kiếm lên chống đỡ.

Chỉ thấy trước mắt một vùng tăm tối che phủ, một cái miệng lỗ sâu thăm thẳm .

Tôi căn bản không cách gì chống đỡ nguồn lực hung hãn như xoáy lốc, cơ thể không ngừng bị đẩy lùi phía sau dễ dàng cho đến khi sau lưng dội lại trấn động mãnh liệt, là va vào thân cây thì ngừng.

Con cá còn không ngừng dùng đầu húc vào tôi ở cự ly gần, đằng trước công kích mạnh bạo đằng sau ép về dữ dội. Tôi cảm thấy mình sắp bị ép thành miếng rong biển, rõ ràng được cách ly với nước lại tựa như phổi không ngừng bị hít nước vào, sặc muốn tắc thở.

Chịu tác động trực tiếp nhất có lẽ chính là thanh Hoả Đàm, nó tựa như tấm nền nhà bị mũi máy khoan phá đá liên tiếp oanh tạc. Vết nứt trên thân đao lan rộng, rồi chính vì trấn động không cách nào chống đỡ nổi cuối cùng đứt gãy.

Đồng thời sau lưng cũng mất đi điểm tựa, nửa thân cây gần như hoá thạch, dòng nước năm năm tháng tháng cũng không sao khiến nó mục rữa lại cứ thế gãy đôi đủ hình dung lực trấn ác liệt cỡ nào.

Kết giới cũng theo đó bị phá nát, áp lực mãnh liệt của nước tức khắc đổ lên người. Một lần nữa để tôi cảm nhận sự bất lực vì thực thực chênh lệch. Sự tuyệt vọng vì nhiều lần gắng gượng chống đối lại không mang về kết quả khả quan.

Ranh giới tử vong lại muốn gần thêm một chút, tôi theo phản xạ nín thở lại theo bản năng quơ tay quơ chân tìm đường ngoi lên.

Ai sinh ra cũng có mơ ước, theo năm tháng có người từ bỏ có người lại chấp niệm truy cầu. Có những ước mơ chỉ cần chăm chỉ cố gắng sẽ hoàn thành, lại có những mộng ảo dù bỏ tâm bỏ sức bao nhiêu mãi mãi vẫn chỉ là viển vông xa vời.

Đối với kẻ lúc trước bàng quan thờ ơ với mọi chuyện xảy ra xung quanh, vô tâm vô phế với mọi người như tôi vốn chỉ thích hợp sống một mình. Nhưng từ khi lão bố lìa đời, dường như có thứ gì đó trong tôi phá bỏ chui ra, sụp đổ hiển lộ. Nhất là sau khi nhận nuôi Ô Nha và lời hứa hẹn bảo hộ Ưu Đàm.

Tôi nghĩ mình không còn lạnh nhạt như xưa nữa, có rất nhiều việc liên quan mật thiết tới tôi và Âu Tử Dạ đang bị che dấu ẩn sâu.

Thân thế của tôi với Âu Tử Dạ cùng bát kiếm trấn tà thì có mối liên hệ gì. Mọi thứ càng lúc càng phức tạp rắc rối hơn khi Miêu Tộc nhất quyết nhúng tay can thiệp. Tôi không biết mình sẽ trụ được đến lúc nào, sẽ khám phá được bao nhiêu.

Dù Âu Tử Dạ nói tôi không cần quan tâm, nhưng việc tới nước này đã không còn đường để lui bước, hơn nữa cũng không muốn chối bỏ. Đó sẽ là cố chấp là mục tiêu cả đời tôi theo đuổi, ngày nào còn chưa lột trần bóc vỏ, tôi sao có thể chết dễ dàng đơn giản thế này.

Ngoi lên được mặt nước rồi, hít thở mấy cái liền thấy một vệt sáng kim quang vàng rực xé nước, uốn lượn điềm đạm. Một dải lưng gù lên giữa làn nước lấp lánh lân quang, mềm mại thong dong.

Tôi lại tạo kết giới chui vào lòng hồ, liền thấy xa xa một con thuỷ ngư lóng lánh như dát vàng ròng, thật sự là lộng lẫy tới kiêu kỳ.

Từng miếng vảy to lớn trong xanh rêu viền loá vàng kim, thân dẹp thon dài mảnh mai, tán đuôi và vây xoè rộng như cánh quạt ở trong dòng nước tựa như có ánh hào quang làm nền, càng tôn lên dáng vẻ vô cùng uyển chuyển linh động.

Đầu có hình như con dao bầu như hình viên đạn, một cặp râu dài quyền uy ở chóp hàm dưới thần thái sang trọng vẻ ngoài càng cao quý tới tột đỉnh, dáng bơi khoan thai lại toát lên tôn nghiêm của bậc đế vương. Thật là thứ tạo vật khiến người ta muốn chiêm ngưỡng sở hữu.

Từ hai lòng bàn tay, những tia lửa điện tí tách phát tán. Tôi chờ đợi con cá đến gần hơn. Đây là lần đầu tiên tôi ý thức được bản thân sử dụng năng lực này.Sau lần bị đám người kia nói tôi có khả năng dùng điện về sau tôi liền hí hoáy thử nghiệm.

Tôi cần chờ nó đến gần thêm, thêm chút nữa, một đòn phải dứt điểm luôn.

Hai quả cầu điện trong tay tích lại ngày một dày đặc, nở to thành hai khối cầu lớn như quả bóng rổ. Dù nó tránh được cũng không sao, ở trong vùng nước vừa sâu lại có giới hạn, các khoáng chất hoà tan trong đó khiến điện lan đi chứ không bị dập tắt, không những thế còn có thể gây ra chập điện dẫn nổ.

Con đại ngư há lớn mồm lao đến khoảng cách vừa thích hợp liền liên tiếp phóng ra hai khối cầu. Qủa đầu tiên khiến nó tạm thời đình chỉ động tác, ở một chỗ giãy lên đành đạch, quả thứ hai liền ném vào thẳng miệng nó.

Tiếng điện loẹt xoẹt hung hiểm lan đi mãnh liệt trong nước. Tiếp theo tôi lại tặng cho nó thêm hai quả nữa cho chắc ăn.

Con cá tuy rằng quý giá nhưng vì lợi ích to lớn mà nó mang lại, không thể không đoạt mạng. Con người vốn là loại như vậy, ai cũng không thể tránh được. Không cần kiếm cớ dùng lời lẽ hoa mỹ nguỵ biện vì bảo vệ bản thân hay là lấy lý do để bảo hộ kẻ khác. Sát hại thứ khác thì chính là sát hại, đến một mức độ nào đó sát nghiệp quấn thân, có thanh tẩy cỡ nào cũng không hết.

Tôi ngoi lên mặt nước nhìn cả một vùng hồ lấp lánh tinh quang xanh lam hư mộng cuả tôm tí hon, lẫn những vệt rzích rzắc tia điện ngoan hiểm chạy loạn lung tung.

Thật kỳ lạ, điện thế mà lại vô hại với tôi. Xét theo quan điểm vật lý và sinh học, hoàn toàn không có gì đáng xem là “chuyện lạ”.Đơn giản là tôi có điện trở da đủ lớn, tựa như trong cơ thể bao phủ toàn nước cất nguyên chất nên theo định luật Ôm cường độ dòng điện đi qua một vật dẫn tỷ lệ thuận với hiệu điện thế và tỷ lệ nghịch với điện trở, dòng điện đi vào cơ thể bị vô hiệu hoá hoặc gần như bị triệt tiêu, tôi không bị giật mà chỉ thấy một chút cảm giác tê tê.

Lúc đầu tôi dùng tay thử tiếp xúc trực tiếp với những nguồn cung cấp điện có chỉ số thấp, điện lưới thông thường 220V. Từ từ nâng dần lên cao hơn với điện ba pha 380V, điện cao thế vẫn chưa dám liều lĩnh nếm thử. Nhưng với tầng xuất nhiều hơn, từ một ngày một lần trở thành một ngày ba bữa, thời gian dài hơn từ 10 phút trở thành nửa tiếng, tôi biến chính cơ thể mình trở thành cục pin, nơi tích chứa nguồn điện vô hạn, tuỳ thời mang ra sai sử.

Khoảng chừng một khắc sau, con cá bị điện làm cho suy yếu, há miệng đờ đẫn nổi trên mặt nước ngáp ngáp.

Tôi bơi bơi trở về bờ, lúc tới gần nghe tiếng Ô Nha léo nhéo hỏi thăm, lại được Bạch Ngân giúp kéo lên.

Bấy giờ mới để ý cách tôi không xa một thứ trắng tinh đang nằm thở thoi thóp trên mặt đất ẩm đẫm sương giá. Ánh lửa ấm áp nơi đống củi cháy lép bép kế bên hắt vào lớp da vảy phản quang lại thứ màu tựa như dương quang chiếu lên tuyết đọng, tựa như phủ lớp hào quang sắc thiên thanh.

Tôi bước thêm mấy bước mới thấy Hắc Hồn đen xì đang uốn éo phía sau. Tôi dừng bước nhíu mày, Hắc Hồn vừa rồi cứ như một con chim bói cá, từ trên cao mãnh liệt lao xuyên vào làn nước một phát bắt trúng mồi, nó mở rộng cái miệng to lớn vĩ đại một ngoạm nuốt sạch sẽ con cá dài chừng sáu đến bảy mét, thật kinh khủng.

Trông cái biểu tình nó lắc lư sốt ruột phía sau, không lẽ là muốn đánh chén con cá tuyết trắng lóng lánh như pha lê.

Bước nhanh hơn liền thấy chắn giữa con cá và Hắc Hồn là Ưu Đàm tay còn cầm trường côn cắm trên mặt đất, tư thế như đang canh giữ trông coi.

Tôi chạy tới, nhìn Ưu Đàm từ đầu tới chân lại vòng ra nhìn phía sau thấy quả thật ngoại trừ cơ thể sũng nước cũng không mang thương tích gì.

Bảo nó xuống hồ lôi con cá kia lên, chắc không thành vấn đề đâu.

Tôi trong lòng tán thưởng gật gù khâm phục, bằng cách nào đó nó khuân được con quái ngư bị đột biến gien dài cỡ 7m nặng trên 1 tạ từ dưới nước, tôi thì lắc đầu bó tay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 234 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cò lười, phungngoc, ratthichdoctruyen và 128 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.