Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Chuyên tâm độc sủng, mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

 
Có bài mới 24.02.2016, 17:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 871
Được thanks: 7144 lần
Điểm: 42.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng, mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình - Điểm: 57
Chương 90. Một tin tức quan trọng
Editor: trang bubble ^^

Nàng đứng dậy, từ từ quỳ xuống ở trước mặt của Mộ Dung Huyên.

“Mục Ca, ngươi đây là ý gì?” Mộ Dung Huyên dừng lại, dường như hắn đã dự cảm được Tần Mục Ca muốn nói gì, đôi môi nhẹ nhàng bĩu một cái!

Tần Mục Ca dập đầu một cái cho Mộ Dung Huyên, sau đó sắc mặt nặng nề tiến lên đón tầm mắt hỏi ý của Mộ Dung Huyên, chậm rãi nói: “Một lạy này Mục Ca cảm tạ Điện hạ yêu mến, ta vốn là tàn hoa bại liễu, có thể nhận được chăm sóc của ngài thật sự là may mắn vô cùng. Nhưng mà, Mục Ca thấp kém, quen tự do, không muốn vào cung trải qua cuộc sống cẩm y ngọc thực (ăn ngon mặc đẹp) nhàm chán cô đơn này. Tương lai Điện hạ trở thành cửu ngũ chí tôn, hậu cung giai lệ đếm không hết, thì sẽ có cô gái cao quý làm cho ngài vui tai vui mắt, Mục Ca chỉ mong muốn ngày ngày cầu phúc cho Điện hạ, cầu phúc cho đất nước Cao Xương…”

Trong nhà yên lặng, hai người cũng im lặng.

“Tần tư thư muốn hợp lại với Hiên Viên sao? ...” Âm thanh Mộ Dung Huyên mang theo một loại ê ẩm lạnh chát vang lên.

Tần Mục Ca vừa sững sờ, ngay sau đó kiên định lắc đầu một cái, nói: “Ta cùng với Đại tướng quân khe rãnh quá sâu, cho dù loại bỏ hiểu lầm, nhưng dấu vết vẫn còn đây, dù có cơ hội gì, khoảng cách cũng khó mà vượt qua, tuyệt đối không thể nào theo hắn.”

Mộ Dung Huyên ý bảo Tần Mục Ca đứng dậy ngồi xuống, im lặng chốc lát, nhìn về phía nàng: “Lời nói ngày đó hoàng thúc nói ra hẳn là có chuẩn bị, mà không phải một lúc xúc động, có phải hay không Tần tư thư…”

Nhìn Mộ Dung Huyên bắt đầu suy đoán lung tung, Tần Mục Ca cười cười, làm sao hắn lại không nghĩ tới mình hoàn toàn không muốn đến gần bọn họ những Hoàng thất Quý tộc này, mà nghĩ tới lại điều khiển cuộc sống của mình nữa đây?

“Ta với Vương Gia càng không thể nào, Điện hạ, nhớ ngày đó ta không lấy chồng, mà để Triệu tiểu thư đi, đã bỏ qua Vương Gia, hiện tại ta đã gả cho người khác, làm sao có thể lại về bên cạnh Vương Gia? -- Ta là muốn bắt đầu cuộc sống lần nữa, người, dù sao cũng muốn nhìn về phía trước…” Tần Mục Ca vừa ngắm nghía khăn gấm cầm trong tay, vừa cân nhắc trả lời.

“Ta không muốn miễn cưỡng ngươi, chỉ cần ngươi không thích, ta sẽ không làm người khác khó chịu, nhưng mà, ta thật sự hi vọng ngươi có thể suy nghĩ thêm một chút, tình cảm của ta đối với ngươi cũng không phải là một ngày hai ngày.” Mộ Dung Huyên thấy trong lòng Tần Mục Ca cũng không có những người khác tiến vào, không nhịn được lại chuyển tới đề tài mới vừa rồi, “Về phần Vương Chỉ Nhược, ta sẽ xử lý tốt , Mục Ca…”

Hắn cảm thấy hiện tại chướng ngại lớn nhất vắt ngang giữa mình và Tần Mục Ca chính là Vương Chỉ Nhược, trước đồng ý, hiện tại Vương Chỉ Nhược tự mình lộ ra bản tính ghen tị với Tần Mục Ca, nhất định khiến cho trong lòng Tần Mục Ca sợ hãi, cho nên nàng mới có thể từ chối tấm lòng của mình -- nhất định là như vậy.

Tần Mục Ca âm thầm thở dài, đối phương là Điện hạ, lại là thái tử tương lai, bây giờ mình đương nhiên không thể quá mức thẳng thắn kiên quyết, dù sao còn phải chú ý đến mặt mũi của đối phương một chút.

“Đa tạ Tam điện hạ chăm sóc, chỉ là hiện tại thân thể Mục Ca khó chịu, trong lòng hỗn loạn, cần nghỉ ngơi cho khỏe một khoảng thời gian, cho nên xin cho phép ta từ chức tư thư. . .” Nếu muốn sống theo mục đích của mình, chỉ có trước từ chức vụ gây chuyện này.

Mộ Dung Huyên thấy Tần Mục Ca không tiếp tục kiên trì không vào cung, chỉ là muốn từ chức quan, liền lập tức cho phép, vội hỏi: “Cái này ta đồng ý, ngươi dưỡng bệnh cho tốt, chỉ cần rãnh rỗi thì ta tới thăm ngươi, chờ có thời gian ta chắc chắn dẫn ngươi đi ra ngoài dạo chơi, thả lỏng một chút…”

Tần Mục Ca cười cười, không có nói được, cũng không có nói không được. Chỉ là ở trong lòng cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ, nếu chỉ có lời nói như vậy, đoán chừng ta lại cách bị đánh không xa. Bản tính ghen tị này của Vương Chỉ Nhược, sao có thể giáo dục một lát lại được, nếu có thể giáo dục lại được, cha mẹ của nàng có thể đã sớm giáo dục đi, nếu như thái độ của nàng thay đổi, chỉ có thể nói nàng cũng chỉ là ngấm ngầm chịu đựng thôi. Chờ sau khi gả cho Mộ Dung Huyên, sớm hay muộn bản tính vẫn sẽ lộ ra ngoài.

Thật ra thì nói thật, ai cũng có lòng ghen tỵ, hơn nữa lúc để ý một người thì càng nhiều ghen tỵ.

Nhưng Vương Chỉ Nhược ghen tị đã đạt đến mức thần hồn nát thần tính, hơn nữa lòng dạ hung ác, không thể so với người bình thường. Tương lai cho dù làm hoàng hậu cũng không có khả năng lớn sẽ làm được mẫu nghi thiên hạ, phần lớn sẽ nguy hại hậu cung.

Nghĩ tới những thứ này, nàng lại tiếc một phen cho Mộ Dung Huyên.

--- -------《 mùa xuân hạ đường thê  》 đường phân cách --- ------

Kể từ sau khi Mộ Dung Huyên đến thăm Tần Mục Ca, chức tư thư của nàng coi như là chính thức từ đi, lần này ngày chợt trở nên đơn giản, mỗi ngày ở phủ Đại tướng quân đọc sách, thêu thêu hoa, nói chuyện với Lãnh Thanh Phong, sau đó mỗi lúc trời tối cũng sẽ gặp Mộ Dung Khinh Hàn và Hiên Viên Triệt, bởi vì bữa tối trong một ngày là mọi người cùng nhau dùng.

Tần Mục Ca vừa ở phủ Đại tướng quân, vừa bắt đầu vạch kế hoạch cuộc sống mới của mình. Nàng liên lạc với nha hoàn Phủ Cầm Tần phủ, kêu nàng bắt đầu tìm kiếm chỗ ở thích hợp trong thành, hơn nữa bắt đầu bàn bạc bắt tay vào một cửa hiệu vải nho nhỏ.

Lãnh Thanh Phong rất rõ ràng với hành động của Tần Mục Ca, bởi vì mỗi ngày hắn vốn như hình với bóng với nàng, thậm chí còn cùng đi thực địa khảo sát một phen với nàng.

Trừ ra này đó, hắn thấy Tần Mục Ca gần như khôi phục rồi, liền nhân cơ hội khích lệ nàng tu luyện nội lực của mình, để nâng cao căn cơ võ công của chính nàng.

“Ngươi những thứ này ta đều không có hứng thú, hiện tại ta cảm thấy hứng thú nhất chính là làm sao kinh doanh cửa hiệu thật tốt, để cho nửa đời sau của mình trôi qua thoải mái một chút.” Lúc này Tần Mục Ca ngồi ở sau án thư (bàn sách) đang tính toán ghi chép, cũng không ngẩng đầu lên muốn nói lên quan điểm của mình với Lãnh Thanh Phong.

Lãnh Thanh Phong thật sốt ruột, nhưng mà hắn nhẫn nhịn cảm xúc, đi tới trước thư án đôi tay che sổ sách Tần Mục Ca, nói: “Cái này lại không làm chậm trễ quá nhiều thời gian của ngươi, ta dạy miễn phí cho ngươi, sư phụ tốt như vậy ngươi đi đâu mà tìm -- ngươi không suy nghĩ một chút, bộ dáng ngươi đẹp mắt như vậy, nếu một người đi ra ngoài gặp phải đạo tặc hái hoa, hoặc là kẻ tâm thuật bất chánh muốn chiếm tiện nghi của ngươi thì làm thế nào?”

“Ngươi có cảm giác ngươi thật giống như càng ngày càng già rồi hay không? Nghe nói người già rồi chỉ thích càu nhàu không hết ngày, tương lai của ta gả cho một phu quân biết võ công không phải là có thể rồi sao? Luôn luôn có người có thể bảo vệ còn không cần tốn tiền, có lợi biết bao?” Tần Mục Ca ngẩng đầu trịnh trọng giải thích cho đối phương, “Chuyện quan trọng nhất, loại nội lực thần kỳ gì đó không phải muốn có thì có, tỷ tỷ ta số tuổi cũng lớn như vậy, sao có thể luyện cái đó? …”

Thật là, hắn biết võ công thì cho rằng mọi người trong thiên hạ cũng phải biết võ công sao? Mình có thể đánh hai cái, đối phó đám người là được rồi, ở phương diện này mình không định theo đuổi nhiều, dù sao mình cũng không phải là nhân tài luyện võ, cũng không cảm thấy hứng thú.

“Sao lại không thể luyện, ngươi không luyện làm sao biết, này lại tăng ngộ tính (năng lực) lên rất mau -- còn có thể giúp ngươi giữ gìn tuổi trẻ…” Lãnh Thanh Phong bắt đầu nói hưu nói vượn, con gái đều sợ già yếu đi, xem nàng có thể động lòng hay không.

Quả nhiên, đôi mắt Tần Mục Ca chợt lóe mấy cái.

“Như vậy đi, có thời gian thì miễn cưỡng học một ít với ngươi…”

Lãnh Thanh Phong cười khổ vội vàng gật đầu, mặc dù đối phương dáng vẻ đại gia – đời người thật là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, phải biết cái bộ dáng này của đối phương vốn là ký hiệu vẻ mặt của mình có được hay không?

Bao nhiêu người muốn xin tự mình đi dạy, mình không có nhàn hạ thoải mái đó!

Lập tức, Lãnh Thanh Phong liền lôi kéo Tần Mục Ca bắt đầu dạy nàng phương pháp thổ nạp nền tảng nhất, còn có ngồi thiền dưỡng thần.

Tần Mục Ca cũng rất phối hợp, theo Lãnh Thanh Phong một người ở * lên, một ở trên giường bắt đầu nhắm mắt ngồi xuống thiền định.

Lãnh Thanh Phong nhìn dáng vẻ Tần Mục Ca nghiêm túc, trong lòng vui mừng khó có thể hình dung, thấy nàng nhắm mắt được một khoản thời gian, cho rằng nàng hẳn là tiến vào cảnh đẹp, hiện tại yên lặng như thế nên dễ dàng nhập cảnh, cho nên hắn cũng bắt đầu nhập thiền.

Không biết đã trải qua bao lâu, bên tai Lãnh Thanh Phong truyền đến âm thanh sâu kín âm u lạnh lẽo của Hiên Viên Triệt.

“Vì sao ngươi ngồi thiền ở chỗ này? ...”

Lãnh Thanh Phong vội mở mắt ra, quả là Hiên Viên Triệt bày ra vẻ mặt đẹp đẽ không có biểu cảm gì xuất hiện ở trước mặt.

“Chính ta đang dạy tỷ tỷ…” Hắn vừa nói, vừa thuận tay chỉ một cái.

“À?!” Hắn thất thanh kêu một câu.

Không biết từ lúc nào, Tần Mục Ca đã sớm từ ngồi thành nằm, ngã ở trên giường ngủ mất!

“Nàng đã nghỉ ngơi, làm sao ngươi vẫn còn ở đây? Không biết nên kiêng dè sao? …” Lông mày Hiên Viên Triệt nhíu chặt, không khách khí chút nào chỉ trích Lãnh Thanh Phong.

Người này không hiểu quy củ gì, nam và nữ nên có khoảng cách thì phải giữ, mà hắn da mặt dày dựa vào gọi Tần Mục Ca một tiếng “Tỷ tỷ” thì liều chết ỷ vào không đi, thật là khiến người ta thấy khó chịu!

“Nàng đang ngồi thiền, mới vừa rồi.” Hình như Lãnh Thanh Phong cảm giác hơi thất lễ, dù sao đây thuộc về khuê phòng, chủ nhân đã ngủ thiếp đi mình còn ở đây, thật là có chút không thích hợp, chính là mình lại có cảm tình đặc biệt với nàng, cũng là không nên -- nhưng là, mình cũng rất oan uổng, ai có thể nghĩ tới nàng sẽ ngủ say sưa chứ?

Hắn vội vàng xuống giường mang giày vào định chạy tới gọi Tần Mục Ca tỉnh lại, lại bị Hiên Viên Triệt ngăn lại.

“Được rồi, Vương Gia gọi ngươi qua, ngươi đi trước đi.”

Lãnh Thanh Phong nhẫn nhịn, nhìn một chút Tần Mục Ca ngủ không có phòng bị gì, cả người khoan khoái, tim không khỏi mềm mại xuống, vừa giận vừa buồn cười khẽ nói: “Ngươi còn ngủ, chờ ta quay lại nói chuyện với ngươi…”

Mặt Hiên Viên Triệt không chút thay đổi nhìn Lãnh Thanh Phong sau khi rời khỏi đây, liền ngồi ở trước giường tay nhè nhẹ lắc lắc cánh tay Tần Mục Ca, kêu: “Tần Mục Ca, tỉnh dậy, ngủ như thế là đủ rồi…”

Trong hoảng hốt bị người không ngừng gọi, Tần Mục Ca có chút nổi cáu, mở ra mắt buồn ngủ mông lung lười biếng hỏi “Người nào vậy…”

Chờ ánh mắt rõ ràng, nàng phát hiện không biết từ lúc nào Hiên Viên Triệt ngồi ở trước mặt mình!

Vụt một phen, nàng ngồi dậy ngay cố gắng mở to đôi mắt lim dim buồn ngủ hỏi: “Lúc nào thì Đại tướng quân tới đây? …”

Ý ở ngoài lời rất rõ ràng, đối phương đi vào phải gọi nha hoàn đánh thức mình mới đúng.

“Nghe nói Tần tiểu thư đang ngồi thiền? … Luyện công gì đó sao? …” Hiên Viên Triệt bỏ qua chất vấn của Tần Mục Ca, lành lạnh nhắc đến đề tài này.

Gương mặt Tần Mục Ca lập tức đỏ, vội vàng nhìn một vòng trong phòng, phát hiện người bảo vệ Lãnh Thanh Phong không có ở đây, lúc này mới thở ra một hơi, ngượng ngùng cười một tiếng: “Lãnh Thanh Phong nói ngồi thiền có thể giữ gìn tuổi trẻ, cho nên ta liền thử một chút, kết quả… Ngủ thiếp đi mất…”

Trán Hiên Viên Triệt xẹt qua vài vạch đen, thấy hắn lười biếng duỗi cánh tay, mở ra eo Tần Mục Ca, buồn buồn hỏi: “Mấy ngày nay nghe nói ngươi định đi mua cửa hiệu hả?”

Tần Mục Ca mang giày vào, vừa ngồi ở phía trước cửa sổ lại chải đầu lần nữa vừa trả lời: “Ừ, đã từ chức vụ tư thư, ta cũng cần tự nuôi mình, kinh doanh tốt, thì nửa đời sau ổn định rồi…”

Hiên Viên Triệt muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là dùng âm thanh có vẻ yếu ớt nhỏ nhẹ phát biểu một câu: “Cũng không phải là không lấy chồng, ngươi cần gì phải khổ cực như vậy…”

Không nói những lời này còn được, sau khi nói những lời này Tần Mục Ca nghiêng mặt lành lạnh cho một câu: “Thông qua kinh nghiệm nhìn mấy ngày nay, một cô gái có năng lực nhất là dựa vào chính mình, mà không phải đàn ông…”

Hiên Viên Triệt cứng họng, không phản bác được, chốc lát, hắn cười như không cười lại mở ra một đề tài khác.

“Ngươi đã cự tuyệt Tam điện hạ rồi hả? -- Ngươi mượn Vương Chỉ Nhược để từ chối hắn sao? ...”

Tần Mục Ca từ từ cắm cây trâm cuối cùng vào trước búi tóc, chậm rãi xoay người lại cười nói: “Đại tướng quân, ngươi không cảm thấy lòng hiếu kỳ của mình quá nặng sao? …”

Đối phương không có chối bỏ, đó chính là gần như thừa nhận, cô gái này thật là thích tính toán.

Hiên Viên Triệt nhếch miệng cười yếu ớt, thấy vẻ đẹp đối phương tự nhiên sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, cử chỉ lưu loát cười tươi như hoa, thì trong lòng của hắn không khỏi nổi lên tình cảm vui vẻ không hiểu.

“Đúng rồi, mấy ngày này có thích khách tìm ngươi làm phiền không?” Tần Mục Ca nhớ tới chuyện này, vội hỏi đối phương một câu, Lãnh Thanh Phong này nói qua không chỉ một nhóm thích khách tìm hắn gây phiền toái, cũng không biết hắn đắc tội với ai, dĩ nhiên mình cũng không thể hỏi cái này.

Hiên Viên Triệt suy nghĩ một chút, lại cười nói: “Có, chẳng qua ta không thèm để ý bọn họ, chờ thời gian này hết bận ta sẽ trừng trị bọn họ thật tốt.”

“Mọi việc cẩn thận một chút.” Tần Mục Ca có chút do dự, cuối cùng vẫn nói ra những lời này.

Gương mặt tuấn tú Hiên Viên Triệt khẽ cứng lại, mắt phượng hơi nhíu, không nháy mắt nhìn Tần Mục Ca, mang theo vài phần cẩn thận và thử dò xét, khẽ hỏi: “Ngươi… lo lắng cho ta…”

“Đúng vậy, thế nào? Những thích khách kia rất lợi hại, vừa đao kiếm vừa ám tiễn (bắn lén), nhất định phải coi chừng mới…”

Lời nói của Tần Mục Ca vẫn chưa nói hết, thân thể cũng đã bị Hiên Viên Triệt chặn lại kéo tới!

Một tay của hắn vịn hông của nàng, một tay giữ chặt tay của hắn, hơi cúi đầu nhìn vào trong mắt nàng, dùng giọng nói rất phong phú hữu lực của hắn chậm rãi nói: “Vì sao ngươi không hận ta? … Trước ta không tốt với ngươi như vậy…. Ngược lại bây giờ lo lắng cho ta…”

Khoảng cách với đối phương cách chưa đủ nửa thước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn của Tần Mục Ca bỗng ửng hồng, đương nhiên nàng không nghĩ tới Hiên Viên Triệt sẽ làm ra hành động này!

Bốn mắt nhìn nhau.

Khách quan mà nói, dáng dấp hắn thật là thuộc về loại mỹ nam yêu nghiệt hại nước hại dân này, nhưng mà kiếp sống ngựa chiến làm cho hắn không có một chút âm nhu ẻo lả, giơ tay nhấc chân đều là hiên ngang mạnh mẽ, lãnh ngạo (lạnh lùng kiêu ngạo) dứt khoát.

“Nếu như luôn tính toán chi li, còn gì vui vẻ nữa? Cuộc đời ngắn ngủi khổ sở, ta muốn vui vẻ nhiều hơn…” Tần Mục Ca vừa nói chuyện, không biến sắc giải phóng mình từ trong ngực Hiên Viên Triệt ra ngoài, sau đó rút ra ngoài hai thước, yên lặng xa cách lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Có lẽ là cảm thấy mình hơi luống cuống, Hiên Viên Triệt vội ho một tiếng, che giấu bối rối của mình, xoay người đi ra ngoài.

Lúc này lòng của Tần Mục Ca mới bắt đầu thình thịch nhảy dựng lên, giống như hươu chạy.

Ngay lúc lòng của nàng thoáng lấy lại yên tĩnh, Lãnh Thanh Phong lại tới, mà còn mang theo một tin tức quan trọng!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Khả Vân17, antunhi, banhmikhet, nammoi
     

Có bài mới 26.02.2016, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 871
Được thanks: 7144 lần
Điểm: 42.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng, mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình - Điểm: 41
Chương 91. Bạn cũ đến
Editor: trang bubble ^^

Ngay lúc lòng của nàng thoáng lấy lại bình tĩnh, Lãnh Thanh Phong lại tới, hơn nữa mang theo một tin tức quan trọng!

Xe ngựa của Triệu Hiểu Uyển đã đến ngoài thành, Mộ Dung Khinh Hàn đã cho người đi nghênh đón rồi.

“Triệu Hiểu Uyển tới?” Tần Mục Ca nghe được tin tức này rất ngạc nhiên, mặc dù biết Mộ Dung Khinh Hàn bởi vì tình thế kinh thành phức tạp, bỏ qua nữ quyến một bên đến trước, những nữ quyến kia của hắn sớm muộn cũng sẽ tới kinh thành, nhưng tự mình nghe được tin tức Triệu Hiểu Uyển đến, dường như lòng của nàng vẫn là như mặt hồ bị ném vào một tảng đá to lớn, trở nên xao động dữ dội.

Trước chính là tính kế cô gái này, khiến cho duyên phận của Hiên Viên Triệt và đối phương tan vỡ, viết lại cuộc sống mỗi người trong ba người.

Trước suy cho cùng chi tiết tính kế tiến hành như thế nào, mình đã không biết, nhưng mà Triệu Hiểu Uyển này và Hiên Viên Triệt tách ra là sự thật.

“Ừ, may mà nàng gả cho Thanh Dương vương, bằng không ngươi sẽ đi rồi, có lời nói một đóa hoa cắm trên bãi cứt trâu, quá đáng tiếc!” Lúc này vẻ mặt Lãnh Thanh Phong đầy phức tạp, ngay sau đó lại trở lại bình thường, cười nhạt, “Cái này nói rõ ngươi và hắn không có duyên phận, do hắn đa tình, cuối cùng cũng là *, ngươi vốn chướng mắt người như vậy…”

“Lời này cũng không phải giả -- vậy Triệu Hiểu Uyển tới, muốn ở nơi nào? Phải đến ở nhà mẹ của nàng sao?” Tần Mục Ca không biết nhà mẹ của Triệu Hiểu Uyển ở nơi nào, đoán chừng hẳn là ở kinh thành, tùy ý nàng ở nơi nào, chỉ là mình không hy vọng nàng ta ở lại phủ Đại tướng quân.

Trong này có quá nhiều phiền phức, mình và nàng ta, Hiên Viên Triệt và nàng ta, đợi chút.

Lãnh Thanh Phong vừa cười một tiếng, miễn cưỡng ngồi ở đối diện Tần Mục Ca, cầm một quả đào đặt ở trong miệng cắn một cái trả lời: “Nàng tới đương nhiên muốn ở cùng một chỗ với Thanh Dương vương, Thanh Dương vương không đi nhà mẹ nàng ở, nàng đoán chừng cũng sẽ không đi…”

“Cũng ở tại phủ Đại tướng quân có thể bất tiện hay không? Thanh Dương vương này có phải nên ở lại hoàng cung hay không, tình huống bây giờ cũng yên bình, sao hắn lại vẫn ở lại phủ Đại tướng quân?” Lông mày Tần Mục Ca nhẹ chau lại rất tò mò oán trách một câu.

Lãnh Thanh Phong dựa vào Tần Mục Ca quan tâm như thế, không khỏi khẽ nói: “Chúng ta cũng đều ở đây, nơi này yên tĩnh lại vắng vẻ, không phải rất tốt sao?”

“Ta rất mau sẽ chuyển ra ngoài , cửa hiệu vải sẽ rất nhanh sẽ yên ổn xuống, phía sau cửa hiệu kia có một viện nhỏ, vừa vặn cho ta ở.”

Hiện tại Tần Mục Ca quyết định phải nhanh chóng chuẩn bị xong cửa hiệu vải bên kia, nói như vậy, bên này sẽ như thế nào mình cũng sẽ không biết, cũng không đi quan tâm.

“Tốt, ta cũng vậy cùng đi với ngươi…” Lãnh Thanh Phong nói xong, chợt cảm thấy mình nói có chút thẳng thắn, vội chuyển đề tài, chất vấn Tần Mục Ca nói: “Đúng rồi, mới vừa rồi ta bảo ngươi ngồi xuống nhập thiền, sao ngươi ngủ thiếp đi? Hại ta mừng hụt nửa ngày, còn tưởng rằng ngươi lĩnh ngộ rất nhanh, kết quả ta ngồi thiền tỉnh lại, ngươi đã ngã ra ngủ…”

Trí nhớ người này thật là quá lợi hại! Tần Mục Ca cười gượng mấy tiếng, lung tung giải thích: “Lần đầu tiên, ta không quen, chờ mấy ngày nữa là tốt, ngươi đại nhân đại lượng không nên so đo trách mắng.”

Hai người đang nói chuyện, bên ngoài có nha hoàn đi vào bẩm báo nói: “Tần tiểu thư, Lãnh công tử, Đại tướng quân cho mời, nói trắc phi của Thanh Dương vương tới, mời đi qua gặp nhau.”

Được rồi, sớm muộn có một ngày như vậy, cái gì tới sẽ tới.

Nàng nói với Lãnh Thanh Phong: “Khách quý tới, để cho ta đổi qua bộ y phục, ngươi nên đi trước.”

Tay Lãnh Thanh Phong giơ lên, từ chối nói: “Ta chẳng muốn đi một mình, ngươi thay đi, ta ở bên ngoài chờ ngươi, chúng ta cùng đi.”

Nói xong, xoay người đi xuống hành lang ngoài viện đứng nói chuyện với bọn nha hoàn.

Tần Mục Ca lấy ra quần áo thay, lại thoáng trang điểm một chút, nhìn mình trong gương hầu như không có cái gì có thể soi mói, mới lượn lờ đi ra ngoài.

Lãnh Thanh Phong vô ý quay đầu nhìn lại, phút chốc thấy Tần Mục Ca ra ngoài, trong mắt hắn lướt qua kinh ngạc rõ ràng.

Lúc này phía trên Tần Mục Ca áo la tơ lụa mỏng màu phấn thêu hải đường xuân thụy nhẹ nhàng, người dưới mặc váy gấm dài màu mật hợp với hoa văn cụm tròn hoa Thược Dược, tóc đen chải thành đan loa kế, cắm hai cây trâm ngọc, giữa tóc tô điểm trân châu, lông mày quét nhạt, phấn vẽ lông mày nhẹ nhàng chia đều, son nước là màu đỏ nhạt, so với bình thường nhiều hơn một phần xinh đẹp và quyến rũ -- nàng chính là mỹ nhân như thế, trong nhẹ nhàng khoan khoái mang theo mê hoặc quyến rũ, làm cho người ta nhìn nhiều hơn một chút thì say mê hơn một phần.

“Đi thôi.” Tần Mục Ca thấy Lãnh Thanh Phong không chớp mắt, lập tức vẫy tay với hắn, trong khi mình đi xuống cầu thang.

Lãnh Thanh Phong vội xoay người tới đây, đi theo Tần Mục Ca phía sau quan sát bóng lưng rất thanh tú của nàng, lẩm bẩm nói: “Ngươi ăn mặc như vậy muốn đi tuyển mỹ sao?”

Tần Mục Ca xoay người lại liếc nhìn hắn, mắng trả lại: “Ta trang điểm như thế nào hả? Cũng chỉ là xoa chút phấn, dùng một chút môi hồng, đây là tôn trọng với khách có được hay không? Chẳng lẽ ta phải rối bù đi gặp nàng mới đúng?”

Lãnh Thanh Phong lập tức im lặng rồi, chỉ nở nụ cười sóng vai với đối phương đi về phía trước.

Vào sảnh lớn phía nam, vào ba tầng nghi môn, dưới hành lang Trung Nghĩa Đường đứng hơn mười khuôn mặt nha hoàn và ma ma có vẻ không quen.

Chắc hẳn những người này đã cùng đi theo về kinh với Triệu Hiểu Uyển, tuy nói đối phương là trắc phi, nhưng mà trận chiến này đến cũng không nhỏ, có thể thấy được địa vị của nàng ở trong lòng Mộ Dung Khinh Hàn không thấp.

Tần Mục Ca và Lãnh Thanh Phong bước lên bậc thang, ở cửa có người vén mành trân châu lên, cùng lúc báo cáo: “Lãnh công tử và Tần tiểu thư tới…”

Hai người vào phòng, thấy Mộ Dung Khinh Hàn ngồi trên tôn vị, dưới tay của hắn một cô gái mặt trắng noãn đoan trang ngồi.

Lông mày, mắt hạnh, miệng anh đào nhỏ, vẻ mặt nhàn nhạt, điển hình là một mỹ nhân cổ điển, thân thể hơi có vẻ mỏng manh, hiện ra một cỗ xinh đẹp khiến cho người yêu thương, người mặc cung trang gấm mỏng thêu cỏ xuyến Ngọc Lan hồng Ngọc Lan tím, lộ ra một cỗ quý khí.

Tần Mục Ca lập tức đoán được cô gái này chính là Triệu Hiểu Uyển, trong lòng lập tức hiểu vì sao Hiên Viên Triệt nhớ mãi không quên đối với nàng.

Nàng và mình có này khác biệt rất lớn, đấy là loại hỗn hợp rất điển hình thục nữ thêm mỹ nữ thêm tài nữ. Mặt mày này dịu dàng, truyền đạt dạng tình cảm khác, lộ ra rõ ràng dáng dấp thế gia vọng tộc.

Nghe nói cầm kỳ thư họa của nàng mọi thứ đều tốt, hơn nữa am hiểu sử sách, có thể miêu tả lập luận sắc sảo người hoặc sự vật -- mà mình suy nghĩ kỹ một chút, cầm kỳ thư họa không biết trước như thế nào, hiện tại tự đánh giá không có một dạng tinh thông, chiêu thức đánh người, ngược lại không ít kiến thức lộn xộn lung tung.

Hình như trừ so vẻ ngoài với đối phương mạnh hơn một chút, lại không có gì có thể lấy ra khoe  -- một vòng này mình đã thua.

Ngồi ở đối diện Triệu Hiểu Uyển là Hiên Viên Triệt, lúc này vẻ mặt của hắn vẫn giống như bình thường -- không có vẻ mặt gì, hơn nữa không nhìn ra hỉ nộ ái ố (vui buồn yêu giận). Hình như hắn mới từ hoàng cung trở lại, trên người còn mặc triều phục, cộng thêm bất cẩu ngôn tiếu (nói năng thận trọng), cả người đều hết sức nghiêm túc, vẻ ngoài tuyệt đẹp kia lạnh giống như pho tượng.

Nhưng mà, Tần Mục Ca chú ý tới một chi tiết, tay của Hiên Viên Triệt đặt ở trên đầu gối gắt gao siết chặt, rõ ràng đang đè nén tâm tình của mình.

Triệu Hiểu Uyển vừa thấy Tần Mục Ca đầu tiên là sững sờ, vẻ mặt hết sức phức tạp nhìn Mộ Dung Khinh Hàn một cái, ngay sau đó nói khẽ: “Ngươi chính là Tần tiểu thư?”

“Đúng vậy, dân nữ Tần Mục Ca gặp qua Vương Gia, trắc vương phi…” Tần Mục Ca cử chỉ tiến lùi không thể bắt bẻ, nàng bắt được Triệu Hiểu Uyển kia chợt lóe lên kinh ngạc, nhưng mà không có bày tỏ gì.

Nếu như đoán không sai, vẫn là có liên quan với cô gái gọi “Nhược Nhi” đó, nhớ Mộ Dung Khinh Hàn mới vừa thấy mình, đã lỡ miệng lộ ra cái tên này, chắc hẳn Triệu Hiểu Uyển gặp qua cô gái này, cho nên mới kinh ngạc.

‘Tiểu Uyển, nàng cũng đã biết, ban đầu một cô gái khác gả cho Bổn vương chính là nàng?” Hình như Mộ Dung Khinh Hàn sợ Triệu Hiểu Uyển quên mất, mỉm cười chỉ ra sự thật này, “Nếu như nàng không có gả cho Bổn vương, vậy sẽ khiến nàng đến bên cạnh Bổn vương rồi…”

Trong giọng nói của hắn lại mang theo một tia mất mác và khổ sở như có như không.

Triệu Hiểu Uyển thật nhanh nhìn thoáng qua Hiên Viên Triệt không có tinh thần, cố gắng hiện ra vẻ mỉm cười nói: “Trước ta cũng nghe nói qua Tần tiểu thư, chỉ là chưa từng gặp mặt, hôm nay được gặp, quả nhiên là quốc sắc thiên hương, vứt bỏ cõi trần đoạn tuyệt dung tục -- cô gái đẹp như vậy và Vương Gia lỡ mất dịp tốt, thật là tiếc nuối…”

Mộ Dung Khinh Hàn không buông tha biểu lộ gì trên mặt Tần Mục Ca, phát hiện nét mặt của nàng vẫn luôn bình tĩnh như nước, không nhìn ra suy nghĩ trong lòng nàng.

Hiên Viên Triệt nhìn Tần Mục Ca khẽ nói: “Tần tiểu thư ngồi đi…” Hắn chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh đầu dưới của mình.

Tần Mục Ca suy nghĩ rất nhanh một chút, chậm rãi đi qua ngồi.

Không khí trong phòng không biết làm sao sôi nổi, Lãnh Thanh Phong chán đến chết  ngồi ở bên cạnh Tần Mục Ca cứ thế phát ngây ngô ra, trừ ánh mắt thỉnh thoảng nhìn một chút bên ngoài Tần Mục Ca, người khác trong mắt hắn đều là không khí.

“Hôm nay Uyển Nhi đến, để cho nàng nghỉ ngơi mấy ngày, sau khi nghỉ tốt chúng ta cùng đi ra ngoài chơi, như thế nào? Hồ Thất Tinh, núi Vọng Nguyệt, Động Thủy Liêm đều là cảnh đẹp, Bổn vương đã mấy ngày không có xem qua rồi…” Mộ Dung Khinh Hàn mỉm cười nhìn Tần Mục Ca, tiếp tục nói, “Như thế nào Tần tiểu thư, có bằng lòng làm bạn đi chơi hay không? …”

Tần Mục Ca vội vàng cúi người nói: “Vương Gia có lời mời, sao dám từ chối? ...”

“Vậy cứ quyết định như thế -- Hiên Viên, bữa tối đã chuẩn bị xong chưa? Bổn vương đã đói bụng.” Thế nhưng Mộ Dung Khinh Hàn lộ ra một khuôn mặt tươi cười đáng yêu, nhìn về phía Hiên Viên Triệt, lộ ra một vẻ hài hước nói.

Hiên Viên Triệt không dám chậm trễ, đứng dậy trả lời: “Đã chuẩn bị xong, Vương Gia, trắc phi mời vào chỗ.”

Mọi người chia ra đứng dậy, chờ Mộ Dung Khinh Hàn và Triệu Hiểu Uyển đi ra ngoài.

Mộ Dung Khinh Hàn đi tuốt đằng trước, Triệu Hiểu Uyển theo sau. Khi nàng đi qua trước mặt Hiên Viên Triệt, rõ ràng dừng một chút, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào đôi mắt hắn, dường như có thiên ngôn vạn ngữ lại không thể nói nhiều hơn nửa câu.

Hiên Viên Triệt lẳng lặng nhìn một vùng phía trước chân mình kia, đối với ánh mắt của Triệu Hiểu Uyển hắn không có làm gì đáp lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Khả Vân17, Nguyễn Nhi, antunhi, nammoi, ngô thị huyền
     
Có bài mới 03.03.2016, 21:32
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 871
Được thanks: 7144 lần
Điểm: 42.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng, mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình - Điểm: 68
Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
Editor: trang bubble ^^

Hiên Viên Triệt lẳng lặng nhìn một vùng phía trước chân mình kia, đối với ánh mắt của Triệu Hiểu Uyển hắn cũng làm như không biết, không có đáp lại.

Triệu Hiểu Uyển khẽ nhếch mép một cái tiếp tục đi ra ngoài.

Hiên Viên Triệt theo bản năng ngẩng đầu, không hẹn mà gặp với ánh mắt đen bóng của Tần Mục Ca. Hai người liếc nhìn nhau một cái, rất nhiều nội dung đều hàm chứa ở trong này, nhất là Hiên Viên Triệt, sâu trong ánh mắt lộ ra loại lạnh lùng mê hoặc lòng người nào đó, làm cho người ta có chút không thở nổi.

Hắn không nói chuyện, xoay người đi theo ra ngoài.

Lòng của Tần Mục Ca bị va vào một phát nặng nề -- trong lòng của hắn thật là không bỏ được Triệu Hiểu Uyển, một cô gái đẹp, dịu dàng, hiền thục như vậy thì đáng để hắn chìm đắm, là mình hoặc là đời trước của mình không chú ý, phá vỡ tất cả, chỉ tiếc trên đời không có thuốc hối hận, nếu không mình nhất định uống một chén thật to để đền bù.

Bữa tối rất phong phú, mọi người cũng trò chuyện với nhau thật vui, mặc dù chủ nhân trầm mặc, nhưng những người khách không câu nệ bó buộc, sau bữa tối, Hiên Viên Triệt gọi Như phu nhân nói chuyện phiếm cùng Triệu Hiểu Uyển, mà hắn thì cùng Mộ Dung Khinh Hàn còn có Lãnh Thanh Phong ở một chỗ nói chuyện.

Vốn là Tần Mục Ca không có chuyện gì, có thể đi nghỉ ngơi, kết quả Triệu Hiểu Uyển thịnh tình  mời Tần Mục Ca.

Mang theo vài phần tò mò còn có không khỏi thử dò xét, Tần Mục Ca và Triệu Hiểu Uyển vào một chỗ ở thiên sảnh, Như phu nhân cũng đi theo qua tiếp khách.

Triệu Hiểu Uyển vốn là lấy ra một chút đặc sản địa phương đưa tặng, Tần Mục Ca còn có Như phu nhân dĩ nhiên là bày tỏ cảm ơn.

Cầm ly trà lên, dáng vẻ tao nhã khẽ nhấm một hớp, đặt ly trà trở lại trên bàn, ánh mắt của Triệu Hiểu Uyển hứng thú sâu xa nhìn Tần Mục Ca, từ từ nói: “Loại duyên phận này đó thật là quá thần kỳ, ta nghĩ, nếu ban đầu Vương Gia thấy ngươi, nhất định sẽ cưới ngươi về, Tần tiểu thư, ngươi có biết vì sao?”

Mặc dù Tần Mục Ca không biết nguyên nhân cặn kẽ, nhưng mà đối phương nói như vậy, lại ngừng một lát có quan hệ với một người con gái tên là “Nhược Nhi”.

“Làm sao thấy được, thân phận Tần Mục Ca thấp kém, tu dưỡng thiếu sót, không phải lựa chọn tốt nhất cho vương gia…” Tần Mục Ca mang theo khiêm tốn mỉm cười, trả lời.

“Chẳng lẽ, Vương Gia không nói qua cái gì với ngươi? Nói ví dụ như ngươi rất giống một người?” Triệu Hiểu Uyển khẽ nghiêng thân thể, tò mò hỏi một câu.

Lúc này, Tần Mục Ca liền làm bộ suy nghĩ một chút, làm ra bộ dạng bừng tỉnh hiểu ra, nói: “A, lúc mới vừa gặp mặt Vương Gia thấy Mục Ca, hình như kêu một tiếng “Nhược Nhi” đấy nhỉ, chỉ thế thôi”

Nghe được Tần Mục Ca trả lời như vậy, Triệu Hiểu Uyển cười như không cười nói: “Ta đã nói, Vương Gia thấy ngươi sao có thể không bày tỏ đây? Ngươi có biết, Nhược Nhi này là ai?”

Như phu nhân bên cạnh càng thêm cảm thấy tò mò, cho nên nàng không nói được lời nào, chờ nghe chuyện xưa kỹ càng hơn.

Tần Mục Ca lắc đầu một cái, thật ra thì mình có cơ hội hỏi Lãnh Thanh Phong, chỉ là thấy hắn nói có chút quanh co, dường như đang tránh né cái gì, mình cũng không nên làm khó hắn, dù sao không có quan hệ gì với mình, có hỏi hay không quan hệ không lớn, nhưng hôm nay Triệu Hiểu Uyển chủ động nhắc tới, đúng lúc thỏa mãn được tâm nguyện của mình.

“Là cô gái bên cạnh Vương Gia sao? …”

Đôi mắt Triệu Hiểu Uyển lướt qua một chút ngoài cửa sổ, lộ ra một vẻ mặt nặng nề, nói: “Nàng là chính phi của vương gia, chỉ là đã qua đời một năm rồi, ta thấy qua bức họa của nàng ở phòng ngủ của vương gia, với ngươi -- giống nhau như đúc. Vốn theo ý ban đầu, là ta gả đi làm vương phi, nhưng mà Vương Gia nói hắn sẽ không lập chính phi nữa… Hình như hắn khó có thể dứt bỏ đối với chính phi đó…”

Vừa nói chuyện, Triệu Hiểu Uyển vừa quan sát phản ứng của Tần Mục Ca.

Chỉ là, để cho nàng có chút ngoài ý muốn chính là, Tần Mục Ca hoàn toàn không có phản ứng gì, chỉ là ồ một tiếng, lại nâng ly trà lên khẽ hớp.

“Ôi, thật là quá kỳ diệu.” Như phu nhân không khỏi bắt đầu lên tiếng cảm khái một câu, nàng nhìn Tần Mục Ca lại hướng tầm mắt nhìn về Triệu Hiểu Uyển, vẻ mặt có thể nói muôn màu muôn vẻ, “Trắc vương phi có điều không biết, trước đây không lâu Tần tiểu thư chính là chính thê của Đại tướng quân đấy, nhưng mà bây giờ đã không phải rồi…”

Những lời này giống như là một tảng đá lớn, ném vào lòng hồ của hai người Triệu Hiểu Uyển và Tần Mục Ca!

Triệu Hiểu Uyển mới vừa nâng ly trà lên, bởi vì trong lòng kích động, nước cũng tràn ra một chút, ánh mắt nàng chăm chú nhìn chằm chằm Tần Mục Ca, trong lòng bình tĩnh một chút, lạnh nhạt nói: “Đúng, thật là quá kỳ diệu Tần tiểu thư, trên cái thế giới này cô gái cũng không biết có thể gả cho người nào, đàn ông cũng không biết mình có thể lấy được người nào -- nếu như ban đầu là Tần tiểu thư gả cho Vương Gia, bởi vì quan hệ với Vương phi trước, ngươi nhất định sẽ nhận được rủ lòng thương xót của vương gia, nâng ngươi ở lòng bàn tay; như vậy ta, có lẽ sẽ gả cho Đại tướng quân…”

Giọng của Triệu Hiểu Uyển mang theo chút thương cảm, còn có một vẻ sâu xa.

Tần Mục Ca dâng lên nhàn nhạt chua xót, cũng không phải bởi vì không gả cho Mộ Dung Khinh Hàn, mà là bùi ngùi cuộc sống bất đắc dĩ, nếu làm lại một lần, mình tuyệt đối sẽ không dẫm lên vết xe đổ. Nhưng mà, có thể làm lại sao?

“Có lẽ có rất nhiều thứ chúng ta không cách nào nắm chặt, mỗi người đều có sự bất đắc dĩ của riêng mình…” Tần Mục Ca nói một câu rất kín đáo lời trong lòng.

Rốt cuộc Triệu Hiểu Uyển là xuất thân đại gia, rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc, lại cười nói: “Không bằng ngày mai chúng ta cứ ra ngoài dạo chơi đi, gửi gắm tình cảm vào phong cảnh cũng là một cái chuyện vui.”

“Tất cả xin nghe người…” Tần Mục Ca hùa theo một câu.

Đi nơi nào mình cũng không sao cả, dù sao mình chỉ là gặp vài người mà thôi. Như vậy cũng tốt, có người chơi với mình, giảm bớt cô đơn của mình.

Lập tức ba người lại đơn giản trò chuyện một chút lời ngoài mặt không liên quan đau khổ, thấy thời gian không còn sớm, thì ra ngoài đến một thiên sảnh khác.

Triệu Hiểu Uyển đi vào trực tiếp thỉnh cầu với Mộ Dung Khinh Hàn nói: “Vương Gia, thiếp thân muốn ngày mai sẽ đi dạo chơi một chút phong cảnh kinh thành, như thế nào?”

Tính tình Mộ Dung Khinh Hàn dễ chịu cười cười: “Chỉ cần ngươi không mệt mỏi, thì Bổn vương đồng ý với ngươi.”

“Thiếp thân không mệt, cứ quyết định như vậy đi -- Tần tiểu thư, ngươi trở về thì chuẩn bị đi, Vương Gia đã đồng ý…”

Triệu Hiểu Uyển xoay người ánh mắt lướt qua Hiên Viên Triệt nhìn về phía Tần Mục Ca.

“Được, vậy dân nữ cáo lui.” Tần Mục Ca cúi người chào, xoay người đi ra.

Một nha hoàn ở phía trước xách theo đèn lồng dẫn đường, Tần Mục Ca từ từ trốn tránh bước theo đối phương băng qua hành lang, đi về viện của mình.

Giầy thêu ở trên tảng đá phát ra tuôn rơi tiếng vang lộp cộp rất nhỏ, bên hông cấm bộ (một loại trang sức đeo bên hông) thỉnh thoảng sẽ bởi vì phạm vi động tác của Tần Mục Ca lớn một chút mà phát ra tiếng kêu vang thanh thúy, ban đêm ở nơi vắng vẻ này hết sức rõ ràng.

Nàng mới vừa băng qua một cái cửa nguyệt lượng (cửa hình tròn giống mặt trăng), phía sau truyền tới một giọng nam trầm: “Tần Mục Ca…”

Hiên Viên Triệt? Trong lòng Tần Mục Ca lập tức đoán được người tới phía sau, liền xoay người nhìn đối phương im lặng đến trước mặt.

Hắn tới làm cái gì? Hưng sư vấn tội?

“Ngươi… Vì sao còn chưa đi nghỉ ngơi…” Nàng không nói chuyện nhảm, từ khi Triệu Hiểu Uyển xuất hiện, lại gặp Hiên Viên Triệt, mình chỉ có loại cảm giác khó chịu và xin lỗi này, Triệu Hiểu Uyển nói rất đúng, nếu không phải mình, bây giờ Hiên Viên Triệt sẽ cưới được cô gái mình thích, hẳn là rất hạnh phúc?

Hiên Viên Triệt đi tới trước mặt nàng, đôi mắt như sao lạnh từ trên cao nhìn xuống nàng, một lúc lâu, chậm rãi nói: “Có phải ngươi lại cảm thấy áy náy hay không? …”

Lòng của Tần Mục Ca rung động! Người này là con giun trong bụng người khác sao? Nhìn như nghiêm túc trầm mặc như núi, còn thích xem xét trong lòng người khác, thật là sở thích rất khác biệt!

“Ta có chút cảm xúc…” Nàng vừa nói chuyện xoay người từ từ đi tới phía trước.

Hiên Viên Triệt rất tự nhiên đi sóng vai với nàng, nghe lời nói của Tần Mục Ca, hắn suy nghĩ lúc lâu mới nói: “Vậy sao, nói nghe một chút coi…”

“Triệu tiểu thư nói vẻ ngoài của ta và vương phi đã chết kia của Mộ Dung Khinh Hàn rất giống, nếu ta gả cho hắn, sẽ nhận được * tình yêu của hắn, mà Triệu tiểu thư thì có thể thành thân với ngươi -- nói đi nói lại, tất cả đều là lỗi của ta, không chỉ chôn vùi hạnh phúc của mình, cũng chia rẽ đôi uyên ương các ngươi đây, mọi người nói thà phá mười ngôi miếu, không hủy một mối hôn nhân, bất hạnh hôm nay của ta, cũng bởi vì ta chia rẽ các ngươi đi -- mặc dù ta cũng không biết chuyện, nhưng ta phải gánh chịu hậu quả…”

Tần Mục Ca nhàn nhạt nói xong, không có bao nhiêu cảm xúc, giống như đang rủ rỉ nói tới chuyện xưa của một người khác với Hiên Viên Triệt.

Ánh sao rất nhạt, đèn lồng của nha hoàn phát ra vầng sáng vàng mông lung, tựa như có chút ảm đạm trong lòng của nàng.

Hiên Viên Triệt không nói lời nào, cúi đầu yên lặng đi một đoạn đường, đi theo Tần Mục Ca cho đến cửa Minh Nguyệt tiểu trúc nàng ở, mới khẽ nói: “Ngươi không cần như vậy… Ta nói đều đi qua… Vương Gia rất tốt với nàng, ta nhìn ra được… Hiện tại quan trọng nhất chính là… Ngươi và ta đều phải cố gắng sống thật tốt… Nhất là ngươi, một đường xui xẻo đến bây giờ, có phải phong thủy cũng nên chuyển đổi một chút hay không rồi hả? …”

Thái dương Tần Mục Ca lướt qua mấy vạch đen, đây dù sao cũng là chính mình sao? Mỗi người đều hy vọng trôi qua khá hơn một chút đi, mình tỉnh lại đã chịu một cục diện rối rắm, phấn đấu đến bây giờ, cũng coi là thoáng chuyển đổi phong thủy, ít nhất cái nhìn của Hiên Viên Triệt với mình có chỗ đổi mới, về phần mẹ kế gì đó, thích làm như thế nào thì làm, mình lười phải nghía cửa các nàng!

“Ta cũng cố gắng có được hay không? Hiện tại ta đang định mua một cửa hiệu vải, đợi dọn dẹp thỏa đáng thì ta dời qua ở, sau đó kinh doanh thật tốt sống qua ngày . . . Ta cũng muốn trải qua cuộc sống yên bình ổn định, không có tính kế, không có thù hận, không có lạnh lùng, chỉ cần vui vẻ và hạnh phúc…”

Tần Mục Ca than nhẹ một tiếng, cố gắng lóe ra một nụ cười: “Ta tin tưởng ta không phụ trời, trời chắc chắn sẽ không phụ ta…”

Ánh mắt nàng ấy sáng ngời như vì sao trong đêm khuya thoáng lóe ra một vẻ cơ trí và thoải mái.

Ánh mắt Hiên Viên Triệt sâu xa, nhìn nàng thật sâu, mỉm cười: “Đúng rồi, chính là như vậy…”

“Ta cũng thật hi vọng ngươi có thể vui vẻ, Đại tướng quân, hoặc là nói trong những người ta biết, ta hy vọng nhất ngươi có thể vui vẻ thoải mái… Ngươi là một người đàn ông tốt, sẽ có báo đáp tốt…”

Nói xong, Tần Mục Ca đỏ mặt xoay người bước nhanh vào viện.

Hiên Viên Triệt thấy bóng lưng nhỏ yếu vòng vo biến mất ở trên bậc thang, tiu nghỉu như mất mát trong chốc lát, im lặng rời đi.

Sáng sớm ngày thứ hai, Tần Mục Ca dậy thật sớm, sau khi rửa mặt chải đầu đơn giản dùng xong một chút đồ ăn sáng, thì đi tìm Hiên Viên Triệt đợi tụ họp lại.

Lúc nàng đến, Mộ Dung Khinh Hàn và Triệu Hiểu Uyển cũng đã chuẩn bị ổn thỏa.

Hôm nay Triệu Hiểu Uyển chải một búi tóc Song Đao, có vẻ xinh đẹp quyến rũ, mặc trên người một bộ y phục lụa mỏng tà áo dương màu đỏ nhạt thêu đồng tiền vàng, tôn lên vẻ mặt qua trang điểm tỉ mỉ, càng trở nên mỹ lệ xuất trần (xinh đẹp vượt khỏi trần tục).

Hôm nay Mộ Dung Khinh Hàn vẫn vấn tóc đen nhẹ nhàng như cũ, mặc một áo suông màu mật bằng lụa Hàng Châu, trong xinh đẹp thêm ngữ điệu thanh tú.

Mà vẻ ngoài Hiên Viên Triệt tuyệt mỹ vẫn nhàn nhạt, tóc đen dùng ngọc quan buộc lại, mặc áo suông màu xanh nhạt đơn thuần bằng cát (đay, đồ dệt bằng tơ và gai) mảnh, thanh nhã xuất trần, trong khiêm tốn lộ ra ánh sáng hút hồn người.

Lãnh Thanh Phong hôm nay mặc một cái áo choàng gấm màu xanh dương đậm, mặt như ngọc, làm cho người ta như tẩm gió xuân, hắn vừa thấy Tần Mục Ca xuất hiện, ánh mắt sáng lên, trên mặt lập tức cười tươi như hoa: “Tỷ tỷ hôm nay thật là đẹp nha…”

Trán Tần Mục Ca trượt qua mấy vạch đen, mình và thường ngày không có gì khác biệt, sao người này lại nói như vậy?

Theo những lời này của Lãnh Thanh Phong, ánh mắt Hiên Viên Triệt và Mộ Dung Khinh Hàn còn có Triệu Hiểu Uyển không hẹn mà cùng nhìn qua đây.

Hôm nay Tần Mục Ca chải một búi tóc Bách Hợp, cắm hai cây trâm bạch ngọc, mặc một bộ y phục dài đến cổ màu trắng sữa xen lẫn màu hồng đào bên trong tay áo chật, áo choàng xanh nhạt thêu hoa nhỏ, da thịt trắng hiếm thấy, mềm mại, mắt ngọc mày ngài, vẻ mặt y hệt quốc sắc thiên hương làm cho ánh mắt người ta không chuyển ra được.

Trong mắt Hiên Viên Triệt hiện ra tán thưởng mơ hồ -- vẻ mặt xinh đẹp của nàng thật là đẹp đến rung động tâm hồn người khác, cho dù không thoa phấn thế nào, cũng ở trong thanh nhã và giữa quyến rũ, cũng là cái loại người làm cho người ta liếc mắt nhìn thì không quên được, phong hoa tuyệt đại như thế lại cứ khiêm tốn thong dong, không có một chút vẻ kiêu căng, rất khó có được.

“Tần tiểu thư quả là giống như người trời…” Triệu Hiểu Uyển rất nhanh nhìn lướt qua hai người đàn ông bên cạnh mình, cười nhạt nói, “Khiến cho ánh mắt của chúng ta cũng không chuyển đi đựơc…”

Mộ Dung Khinh Hàn yên lặng nhìn Tần Mục Ca từ từ đến gần, dáng vẻ kia, vẻ mặt kia, cũng khiến cho hắn có hứng thú sâu xa, cho đến khi hắn nghe được lời nói của Triệu Hiểu Uyển, mới phát giác mình lại luống cuống, mới vừa trở về thái độ bình thường, thoáng kéo ra một chút ý cười, không có phát biểu ý kiến gì.

Rốt cuộc trên mặt Hiên Viên Triệt có một điểm dao động, nói với Tần Mục Ca: “Ngươi và trắc vương phi ngồi cùng xe đi…”

Tần Mục Ca gật đầu, mặc dù nàng có chút không muốn, nhưng mà một cô gái và đàn ông cởi ngựa cùng nhau hình như cũng không thể nào nói nổi.

Vì vậy Mộ Dung Khinh Hàn, Hiên Viên Triệt, Lãnh Thanh Phong cưỡi ngựa, Tần Mục Ca và Triệu Hiểu Uyển ngồi vào xe ngựa, đoàn người chậm rãi ra khỏi thành, đi về núi hoa đào mười dặm ngoài thành.

Như phu nhân cũng muốn đi, nhưng Hiên Viên Triệt trực tiếp từ chối, chỉ để cho nàng an tâm ở lại trong phủ, chuẩn bị cơm canh, chuẩn bị đón đoàn người dạo chơi trở về.

Tần Mục Ca và Triệu Hiểu Uyển ngồi ở trong một chiếc xe ngựa, cảm giác có chút lúng túng, thỉnh thoảng hai người trò chuyện mấy câu, sau đó mỗi người ngắm phong cảnh.

“Vậy bên cạnh Đại tướng quân có mấy người phụ nữ, Tần tiểu thư? Vì sao ngươi và hắn lại hòa ly (ly hôn á)?” Lúc xe đi tới nửa đường thì Triệu Hiểu Uyển rốt cuộc hỏi ra một vấn đề có vẻ nhạy cảm như vậy.

Thật ra thì Tần Mục Ca nhìn từ trực giác của con gái, mặc dù Triệu Hiểu Uyển lấy được thương yêu của Mộ Dung Khinh Hàn, nhưng mà trong lòng vẫn không thể hờ hững với Hiên Viên Triệt.

“Bẩm trắc phi, Mục Ca và Đại tướng quân vì một chút hiểu lầm mà hòa ly, trước kia bên cạnh hắn có hai người là Như phu nhân còn có Ý phu nhân, hiện tại chỉ còn lại Như phu nhân, ngoài ra thì không có cô gái khác…”

“Hiểu lầm? Thấy các ngươi hiện tại dường như có vẻ hoà hợp, chẳng lẽ hiểu lầm được làm sáng tỏ thì các ngươi cũng không hợp lại?” Chỉ hy vọng trong mắt lóe ra mong đợi dày đặc, hình như nàng ta rất muốn biết chút gì đó.

Tần Mục Ca nhẹ nhếch khóe miệng, nhìn đôi mắt Triệu Hiểu Uyển, lạnh nhạt nói: “Có một số việc bỏ qua chính là bỏ lỡ, không cần thiết quay đầu lại, bây giờ quan hệ của ta với Đại tướng quân rất tốt, nhiều hơn một phần quen thuộc so với qua đường, thiếu một chút thổ lộ tình cảm so với bạn bè, rất tốt.”

Nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng của Tần Mục Ca, hình như Triệu Hiểu Uyển thở phào nhẹ nhõm, không yên long buông một câu: “Ngươi nói cũng có đạo lý, chỉ là thật sự làm được, sợ rằng rất khó…”

Sau đó, đề tài này rất rõ ràng ngưng lại, hai người lại nhắc tới một chút chủ đề không liên quan tới đau khổ, ví như núi hoa đào có những chỗ gì tốt để chơi.

Tần Mục Ca phát hiện Triệu Hiểu Uyển rất quen thuộc với nơi này, hình như tới không chỉ một lần, mà mình lại rất xa lạ, hẳn là tựa như tới lần đầu tiên.

Vừa đến được cửa vào đỉnh dãy núi hoa đào, sắc trời dần dần âm u, hình như sắp đổ mưa.

Chỉ là điều này cũng  hoàn toàn không có ngăn cản hăng hái của mấy người, mọi người xuống ngựa, xe ngựa, Mộ Dung Khinh Hàn dẫn đầu ở phía trước nhất, Tần Mục Ca và Triệu Hiểu Uyển ở giữa, Lãnh Thanh Phong và Hiên Viên Triệt dắt ba con ngựa ở phía sau, đi lên núi hoa đào.

Tần Mục Ca thỉnh thoảng nhìn bốn phía, theo thế núi lên dần, có thể thấy phong cảnh càng ngày càng xa, nhìn khắp mọi nơi, trong mắt toàn là xanh biếc, rất đẹp mắt, mỗi một hơi thở đều thoải mái tột cùng, vô cùng dễ chịu.

“Bên kia có một bến đò, chúng ta đi qua xem một chút!” Mộ Dung Khinh Hàn tràn đầy mừng rỡ hô với mọi người.

Tần Mục Ca nhìn con sông không quá rộng lớn cách đó không xa kia, sức nước mãnh liệt, ầm ầm sóng dậy, thỉnh thoảng có đợt sóng trắng như tuyết đập vào trên tảng đá ở hai bờ sông, chim sống ven mé nước trong đám lau sậy thỉnh thoảng kêu to, vào lúc người không chú ý vỗ cánh bay về phía trời xanh.

Quả nhiên, có một lỗ châu mai, còn có mấy cái thuyền nhỏ, xem ra bên trong là đặc biệt xây dựng nơi để cho mọi người đi thuyền dạo chơi.

Mộ Dung Khinh Hàn quay đầu lại cười nói: “Chúng ta ngồi thuyền chơi một chuyến như thế nào, có dám hay không?”

Mặc dù Tần Mục Ca chưa chơi qua như thế, nhưng mà tràn ngập tò mò, Triệu Hiểu Uyển liếc mắt nhìn lướt qua Hiên Viên Triệt, mỉm cười nói với Mộ Dung Khinh Hàn: “Ta không sợ, Vương Gia, đoán chừng chắc là không có ai không dám chứ?...”

Lời của nàng ta vẫn chưa nói hết, bên kia Lãnh Thanh Phong cảm giác không đúng, sắc mặt của hắn có chút tái nhợt, hoàn toàn không có vẻ tự tin thường ngày kia, lẩm bẩm nói: “Không được, ta có chứng sợ nước, nơi này sức nước có chút chảy xiết, ta không thích ứng được…”

Tần Mục Ca cảm thấy bất ngờ, người này cũng có thứ sợ nhất?

“Khi còn bé hắn từng rơi vào trong nước, thiếu chút nữa chết đuối, cho nên có hậu di chứng…” Mộ Dung Khinh Hàn mang theo vẻ cười khổ giải thích với mọi người sự khác thường của Lãnh Thanh Phong, “Vậy ngươi dắt ngựa đến chỗ bến đò mười dặm trước mặt chờ chúng ta được rồi.”



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 10.03.2016, 00:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Khả Vân17, antunhi, nammoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đông Sương, fufudethuong, Tiểu Rea, trangdumi và 360 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.