Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 

Ôm em đi, Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

 
Có bài mới 27.01.2016, 19:01
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 7209 lần
Điểm: 33.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ôm em đi, Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lễ mừng năm mới (2)
Editor: coki (Mèo)

   Diệp Dĩ Kiều cực kì không thích đến nhà ông cố. Nó là một bé trai chưa đầy sáu tuổi, dáng dấp khoẻ mạnh kháu khỉnh, đang đi học tại nhà trẻ Đại Ban. Tại nhà của mình, ba mẹ và ông bà đều rất thương yêu nó. Ở trong nhà trẻ, cô giáo và các bạn nhỏ cũng đều thích nó. Diệp Dĩ Kiều nghĩ không ra tại sao khi ở trong nhà ông cố, nó lại không được hoan nghênh như vậy?

   Tuổi ông cố đã rất lớn, đi lại cũng không còn thuận tiện nữa. Ông cố vẫn luôn ở cùng với cả nhà ông ba của Diệp Dĩ Kiều. Cô Diệp Tư Dĩnh và chú Tống Hạo thỉnh thoảng cũng sẽ về nhà. Bọn họ có một đứa con gái ngang vai vế với Diệp Dĩ Kiều, tên là Tống Du Hoan. Chỉ là lúc này đã 14 tuổi, đang học cấp 2, thích ở trong phòng của mình, chưa bao giờ cùng chơi đùa với Diệp Dĩ Kiều. Cho nên mỗi lần Diệp Dĩ Kiều đi theo ba mẹ, ông bà đến nhà ông cố thì luôn cảm thấy nhàm chán. Ông ba, bà ba đối xử với nó cực kỳ lạnh nhạt, cô và dượng đối với nó cũng rất xa lạ. Mỗi lần ba mẹ cùng với bọn họ nói chuyện trên trời dưới đất đều sẽ dần dần tẻ ngắt, sau đó nhất định sẽ kiếm cớ trở về nhà sớm.

   Diệp Dĩ Kiều đã có chút hiểu chuyện, nó mơ hồ biết hình như những người đó không thích ba mẹ, ông bà của nó nên cũng không ưa thích nó. Diệp Dĩ Kiều biết ở trong nhà ông cố, trừ Tống Du Hoan còn có những anh chị em khác gần bằng tuổi nó, nhưng mà nó rất ít khi thấy bọn họ chứ đừng nói là cùng bọn họ chơi đùa. Có lúc, nó thường nghe ông mình nói đến Linh Đang, Kỳ Kỳ, Phấn Phấn gì đó, nó lập tức tò mò hỏi mấy câu. Ví dụ như bọn họ là ai? Bọn họ học ở nhà trẻ nào? Nhưng ông đều trả lời qua loa, vì vậy, Diệp Dĩ Kiều vẫn không hiểu những người hàng năm mới gặp mặt một lần, mỗi lần nói chưa đến hai câu đó đến tột cùng là ai.

   Nhưng Diệp Dĩ Kiều biết hình như tình cảm giữa những đứa bé kia rất tốt, nó đã từng thấy bọn họ cùng nhau chơi đùa vui vẻ. Nó cũng muốn tham gia nhưng nó bị mẹ ôm lấy, mẹ vẫn quản nó, không cho nó chơi đùa cùng với bọn họ. Diệp Dĩ Kiều thật sự không hiểu, cho nên nó cực kì không thích đến nhà ông cố.

   Năm nay, đêm 30, thật bất ngờ, Diệp Dĩ Kiều biết được cả nhà bọn họ sẽ ăn cơm tất niên chung với ông cố và mọi người. Ông ba đã đặt một căn phòng lớn trong khách sạn, ước chừng bày khoảng ba bàn. Nghe ông nội nói, lần này sẽ có rất nhiều, rất nhiều người ăn cơm tất niên chung với nhau. Trước khi đi ăn cơm, ba mẹ có chút trầm mặc, sắc mặt ông nội, bà nội cũng không tốt. Diệp Dĩ Kiều có chút sợ, nó núp ở trong ngực mẹ, không biết tại sao không khí lại nặng nề như vậy.

   Sau đó, bọn họ đã đến khách sạn. Diệp Dĩ Kiều đi theo mẹ vào phòng, gặp được ông cố, ông ba, bà ba, cô, dượng và Tống Du Hoan. Nó ngoan ngoãn chào từng người, cầm bao tiền lì xì, sau một lát thì những người khác cũng đã đến. Diệp Huệ Hành và Trang Văn Linh tới trước, vào trong phòng, bọn họ trực tiếp đi đến chúc tết ông cụ, sau đó nói chuyện với vợ chồng Diệp Huệ Đức. Diệp Tư Dĩnh tiến lên chào bác hai, lại kéo Hoan Hoan qua nói nó chúc tết hai người. Khuôn mặt vốn đang lạnh lẽo của Trang Văn Linh lập tức hòa hoãn rất nhiều, bà lấy bao tiền lì xì ra đưa cho Tống Du Hoan, vuốt đầu của cô bé, tán dương càng lớn càng đẹp. Một lát sau, ông ba đi tới đưa cho Diệp Dĩ Kiều một bao tiền lì xì, ông nói mà không có biểu cảm gì, đây là ông ba cho nó. Diệp Dĩ Kiều lặng lẽ nhận bao tiền lì xì, nhỏ giọng nói: "Cám ơn."

    Một lát sau, Diệp Dĩ Kiều vẫn núp ở trong ngực mẹ như cũ, nó muốn xuống đất đi chơi nhưng mẹ vẫn ôm nó không thả. Nó lặng lẽ ngẩng đầu nhìn ba mẹ của mình, ông bà nội, sắc mặt mỗi người đều nặng nề, không nói một lời. Bên kia, mấy người lớn đang trò chuyện khí thế ngất trời, hình như coi bọn họ không tồn tại. Trong lòng Diệp Dĩ Kiều cũng có chút khó chịu, nó uốn éo người, nói với mẹ mình muốn đi tiểu. Rốt cuộc Lưu Mãn Song cũng thả nó xuống đất, nói với Diệp Tư Hòa: "Em dẫn Kiều Kiều đi vệ sinh."

   "Ừ." Diệp Tư Hòa khẽ gật đầu, Lưu Mãn Song lập tức dắt Diệp Dĩ Kiều ra khỏi phòng bao.

   Đi vệ sinh xong, Lưu Mãn Song bế con trai lên bệ để rửa tay, đột nhiên bên cạnh xuất hiện một nhà ba người. Qua gương, cô ta thấy người đàn ông có vóc dáng cao cao, lập tức ngây ngẩn cả người. Diệp Tư Viễn cũng nhìn thấy cô ta, Trần Kết đang giúp Diệp Dĩ Đình rửa tay. Sau khi rửa xong, cô ngẩng đầu nhỏ giọng nói: "Tư Viễn, em giúp anh rửa chân..."

   Gắng gượng nuốt xuống câu nói, Lưu Mãn Song khẩn trương, ôm chặt con trai mình, xoay người lại, lo lắng nói: "Em... Các em đã tới."

   Trần Kết nhìn Diệp Tư Viễn, lại nhìn Lưu Mãn Song, rồi nhìn khuôn mặt tò mò của Diệp Dĩ Kiều bên cạnh Lưu Mãn Song. Đột nhiên, cô trấn định lại, kéo Diệp Dĩ Đình qua nói: "Linh Đang, gọi bác đi. Còn nữa, đây là anh họ của con, Kiều Kiều."

   "Bác, anh họ." Diệp Dĩ Đình hoàn toàn không có ấn tượng đối với bọn họ nhưng cũng chào theo lời mẹ.

   Rốt cuộc, Lưu Mãn Song cũng phản ứng kịp, nói với Diệp Dĩ Kiều: "Kiều Kiều, đây là chú của con, đây là vợ của chú. Còn người bạn nhỏ này chính là Linh Đang."

   Diệp Dĩ Kiều cũng ngoan ngoãn chào, sự chú ý của nó tập trung vào người đàn ông cao lớn trước mặt. Tại sao ống tay áo của chú này lại trống không? Tay của chú ấy đi đâu mất rồi? Diệp Dĩ Kiều chưa từng gặp qua người không có cánh tay, nó có chút sợ, không khỏi trốn sau lưng mẹ. Đối với phản ứng như thế của đứa bé, Diệp Tư Viễn và Trần Kết đã thành thói quen. Lưu Mãn Song rất lúng túng, ngược lại, trong lòng Diệp Dĩ Đình có chút không thoải mái. Lưu Mãn Song dẫn Diệp Dĩ Kiều về phòng trước, Trần Kết giúp đỡ Diệp Tư Viễn kéo ống quần, rửa sạch hai chân.

   Cô không nói gì, mới vừa gặp mặt thật sự là rất lúng túng. Rõ ràng hai nhà là anh em ruột thịt, nhưng cũng đã nhiều năm không có đối mặt với nhau. Tuổi của Diệp Dĩ Đình và Diệp Dĩ Kiều không kém nhau nhiều lắm nhưng một câu cũng chưa từng nói chuyện với nhau. Người Diệp Tư Viễn hơi ngửa ra sau, chân của anh luân phiên đặt trên bồn rửa mặt. Sau khi Trần Kết giúp anh lau khô, anh mới mở miệng: "Chỉ là ăn bữa cơm thôi, đừng khẩn trương như thế."

   "Em không có khẩn trương, thật sự là..." Trần Kết rối rắm nửa ngày: "Tư Viễn, em thật sự không biết nên nói những gì với bọn họ."

   "Vậy thì đừng nói." Diệp Tư Viễn nhẹ nhàng thở dài, cúi đầu mang giày: "Cũng đã nhiều năm như vậy, còn nhớ những thứ này làm gì?"

Cái mông Trần Kết ngồi lên bệ rửa tay, cúi đầu nhìn khuôn mặt mờ mịt của Diệp Dĩ Đình bên cạnh, đột nhiên, cô nói: "Linh Đang, một lát, lúc ăn cơm, con không được chạy lung tung, biết không? Hơn nữa... Không thể chơi đùa với anh họ kia."

   "Tiểu Kết!" Diệp Tư Viễn nghe xong lời này, lông mày nhíu lại.

   "Tại sao vậy?" Diệp Dĩ Đình không hiểu gì cả, tò mò hỏi.

   "Con nghe lời mẹ nói là được." Mắt Trần Kết khép hờ, ôm Diệp Dĩ Đình đến trước người, giọng nói của cô rất buồn bực: "Tư Viễn, đừng trách em... Em... Em sợ..."

   Diệp Dĩ Đình ngẩng đầu quan sát mẹ, không hiểu tại sao cả người mẹ mình lại run rẩy. Diệp Tư Viễn không nói thêm gì nữa, lại nặng nề thở dài, nói: "Đi thôi, vào đi, chắc a Lí cũng đã tới rồi."

   Đi vào phòng, Trần Kết phát hiện quả nhiên cả nhà Tần Lí đã đến. Xem ra khí sắc của Tần Lí không tệ, chỉ là thân thể vẫn rất gầy như cũ. Đi ra khỏi nhà, anh không có ngồi xe lăn bằng điện mà là ngồi trên một cái xe lăn dựa lưng thấp bình thường màu đen. Thoạt nhìn xe lăn rất khéo léo tinh xảo, tay phải teo nhỏ của anh ta đặt trên đùi cũng teo nhỏ giống như vậy, không thể giúp chuyển động xe lăn, chỉ có thể dựa vào người vợ đẩy ở phía sau. Nghiêng đầu thấy Diệp Tư Viễn, Tần Lí lập tức nâng tay trái lên, cười chào hỏi: "Tư Viễn, tiểu Kết!"

   Diệp Tư Viễn và Trần Kết đi về phía anh, Diệp Dĩ Đình lại càng vui sướng nhào tới trên đùi của anh ta, vui vẻ kêu to: "Ba a Lí!"

   "Ai, tiểu Linh Đang!" Mặt mày Tần Lí hớn hở, móc bao tiền lì xì ra đưa cho Diệp Dĩ Đình, sau đó vuốt đầu nó, nói: "Nhóc con đã lớn như vậy mà Đông Đông, Tây Tây nhà anh lại chẳng lớn chút nào, thật là buồn chết anh."

   Vợ của anh là Hà Đường đang đứng ở bên cạnh, không nhịn được cười ra tiếng. Trần Kết đã sớm hứng thú, kéo Hà Đường qua cùng nhìn hai đứa nhỏ. Mẹ Tần Lí là Diệp Huệ Cầm và ba là Tần Thụ đang ôm hai bảo bảo đi tới. Hai đứa nhỏ đều mới một tuổi, con mắt to mà sáng ngời, béo ụt ịt đáng yêu đến chết người. Bọn nó mới chỉ biết gọi "ba, mẹ", còn những thứ khác thì vẫn chưa biết. Trần Kết nhìn hai đưa nhỏ giống nhau như đúc, cảm thấy hết sức thần kì lại thú vị, ôm một đứa qua đùa giỡn: "Ha ha, đây là Đông Đông hay là Tây Tây?"

   "Là Tây Tây." Hà Đường đứng ở bên người cô, chỉ vào ánh mắt của đứa bé nói: "Nhìn này, dưới con mắt trái của Tây Tây có nốt ruồi, Đông Đông không có."

   Trần Kết hâm mộ: "Ai nha, sinh đôi thật là thú vị. Tại sao vận số hai người lại tốt như vậy? A Lí và a Miễn là sinh đôi, mà hai người cũng sinh đôi."

   Mặt của Hà Đường có chút hồng, mím môi cười, quay đầu nhìn Tần Lí đang ngồi trên xe lăn. Vốn Tần Lí đang nói chuyện phiếm cùng Diệp Tư Viễn, lúc này vừa khéo anh cũng đang nghiêng đầu nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, Tần Lí lập tức cười. Hà Đường quay đầu lại, có chút ngượng ngùng nói với Trần Kết: "Em cũng đừng hâm mộ, muốn có thêm đứa nữa nhưng chị và a Lí không còn cơ hội có con gái, hai đứa nhóc thúi đã khiến chị bận chết rồi... Em và Tư Viễn vẫn còn có thể cố gắng mà."

   Trần Kết lập tức tiến tới bên tai cô ấy, nhỏ giọng nói: "Bọn em đang chuẩn bị, quả thực là muốn có con gái đấy."

   Mắt Hà Đường sáng rực lên: "Thật tốt, nếu bọn em có con gái là có thể giống như a Miễn và Phi Phi, nam nữ song toàn..., như vậy mới tốt."

   Đang nói thì một nhà Tần Miễn đến. Tề Phi Phi nhìn thấy Trần Kết và Hà Đường lập tức đi qua. Cô ấy nhỏ tuổi nhất, cũng hoạt bát nhất. Mấy người phụ nữ đã lâu không gặp, lập tức nói chuyện thân thiết. Diệp Tư Dĩnh cũng nhanh chóng tham gia, kể với nhau tình trạng gần đây. Tay trái Tần Miễn dắt Tần Kỳ sáu tuổi, tay phải dắt Tần Phấn ba tuổi rưỡi, nhìn vợ mình đang ở bên kia quơ tay múa chân nói không ngừng, không khỏi lắc đầu cười khổ.

   Anh đi đến chúc tết trưởng bối, tiếp đó đi tới chỗ Tần Lí và Diệp Tư Viễn. Quan hệ của ba anh em từ trước đến giờ rất tốt nhưng mọi người đều đã lập gia đình, số lần gặp mặt cũng ít hơn rất nhiều. Tuy Tần Miễn nói không nhiều lắm nhưng lúc nhìn thấy Diệp Tư Viễn thì vẫn có chút kích động, lập tức cho anh một cái ôm thật chặt. Thừa dịp bọn họ trò chuyện, Diệp Dĩ Đình không chịu được nữa rồi, nhảy nhảy nhót nhót chạy đến bên cạnh Tần Kỳ và Tần Phấn, nó lôi kéo Tần Kỳ, thân thiết gọi: "Chị Kỳ Kỳ!"

   "Linh Đang!" Cô gái nhỏ Tần Kỳ nhìn thấy Diệp Dĩ Đình thì cũng rất vui mừng. Từ nhỏ, hai đứa bé đã rất thân, mỗi lần gặp mặt đều chơi với nhau. Hiện tại, Tần Phấn cũng đã lớn, có thể cùng bọn nó chơi đùa rồi. Thấy mọi người không quản mình, ba đứa bé lập tức chơi đuổi bắt trong phòng bao, nhặt đồ trang trí và hoa tươi trên bàn, chơi đến cực kỳ vui vẻ.

   Lúc này, Diệp Tư Viêm tới trễ, cậu đã 23 tuổi, trưởng thành trở thành một người thanh niên cao lớn anh tuấn. Cậu không ngừng chúc tết với các trưởng bối, tiếp đó đi tới bên cạnh Tống Du Hoan. Trong đại gia đình này, tuổi cậu và Hoan Hoan chênh lệch ít nhất. Mà từ trước đến giờ, Hoan Hoan cũng thích chơi đùa với người cậu nhỏ này. Mấy người ở thế hệ trước đều vây quanh ông cụ Diệp nói chuyện phiếm; mấy người phụ nữ trẻ tuổi thì tụm lại một chỗ, ríu ra ríu rít trò chuyện; đàn ông thì bàn chuyện làm ăn; Tống Du Hoan và Diệp Tư Viêm chụm đầu ngồi chung một chỗ chơi Microblogging; ba đứa trẻ xấp xỉ tuổi nhau thì chạy chung quanh, nhảy lên nhảy xuống, chơi đến đầu đầy mồ hôi. Trong phòng náo náo nhiệt nhiệt, chỉ có một góc là yên tĩnh lạnh tanh.

   Diệp Tư Hòa và Lưu Mãn Song yên lặng ngồi ở chỗ đó. Lưu Mãn Song ôm thật chặt Diệp Dĩ Kiều. Bên cạnh là bọn họ là cha mẹ đã hơn sáu mươi tuổi cũng trầm mặc giống như vậy. Diệp Dĩ Kiều nhìn những người mình không quen biết kia, bọn họ cười thật vui vẻ. Còn có mấy người bạn nhỏ đó, bọn họ chơi trò chơi thật vui.

   Diệp Dĩ Kiều lại quan sát hai người chú ở bên kia. Một người trong đó mới vừa rồi đã nhìn thấy, tay áo của chú đó trống trơn, không có đôi tay, giờ đang ngồi ngay ngắn ở trên ghế nói chuyện với hai người khác. Một chú khác thì ngồi ở trên xe lăn, trên mặt vẫn luôn mỉm cười. Nó thật tò mò, không biết bọn họ là ai? Không biết vì sao bọn họ lại không giống với người khác? Trong cái đầu nho nhỏ của nó suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều, nhưng nghĩ mãi vẫn không rõ. Không hiểu tại sao không có ai tới nói chuyện với bọn họ? Không hiểu tại sao không có ai tới ôm nó một cái? Không hiểu tại sao ba mẹ, ông bà cho tiền lì xì lại phải nhờ ông ba chuyển giúp? Không hiểu tại sao không có ai tự mình đưa bao lì xì cho nó? Nó nghĩ mãi mà không hiểu, tại sao những người đó lại không nhìn về phía bên này một lần nào cả? Giống như cả nhà bọn họ và cuộc sống của bọn họ ở một thế giới khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Collinrose, Huogmi, Nguyễn Thanh Lê, conluanho, hargane187, shirleybk, trần anh, zyann
     
Có bài mới 29.01.2016, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 7209 lần
Điểm: 33.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ôm em đi, Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên - Điểm: 58
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lễ mừng năm mới (3)
Editor: coki (Mèo)

   Cũng đã đến giờ, Diệp Huệ Đức nhìn thấy mọi người đã đến đông đủ lập tức sắp xếp mọi người ngồi vào vị trí, chuẩn bị mang thức ăn lên. Ba bàn tròn lớn, tuy không có người chỉ dẫn cụ thể nhưng hình như mọi người đều biết vị trí của mình. Diệp Dĩ Kiều đi theo ba mẹ, ông bà ngồi ở bàn bên trái. Tống Hạo, Diệp Tư Dĩnh và con gái Hoan Hoan ngồi cùng bọn họ. Diệp Tư Dĩnh khách khí trò chuyện với Lưu Mãn Song. Tống Hạo bắt chuyện với bác cả Diệp Huệ Tường và Diệp Tư Hòa đang trầm mặc. Anh ta nhỏ giọng hỏi: "Gần đây, sức khỏe của anh như thế nào?"

   Diệp Tư Hòa hơi ngẩn ra, trả lời: “Rất tốt."

   "Vậy thì tốt." Tống Hạo vỗ vỗ vai anh ta, trong lòng rầu rĩ. Chàng trai phóng khoáng ngông ngênh năm đó, hôm nay đã là một người đàn ông trung niên gần bốn mươi tuổi. Trải qua chuyện năm đó, Diệp Tư Hòa đã sớm bỏ đi tính cách phách lối cuồng ngạo, thái độ làm người khiêm tốn kín kẽ hơn rất nhiều. Hình phạt cho anh ta quá nghiêm khắc, bây giờ, thân thể vẫn không được tốt lắm. Mười mấy năm qua, chưa bao giờ ngừng uống thuốc. Lúc này, mặt mũi cũng có chút tiều tụy, đáy mắt ảm đạm không ánh sáng, chỉ khi cúi đầu nhìn Diệp Dĩ Kiều ngây thơ bên cạnh thì trên mặt mới lộ ra một nụ cười.

   Mọi người khách khí nói mấy câu rồi nâng chén động đũa, không khí cũng không được tốt lắm. Tống Hạo ngẩng đầu nhìn hai bàn khác, hình như chỉ có ở bên kia mới có thể cảm nhận được một chút không khí vui vẻ của lễ mừng năm mới. Vợ chồng Diệp Huệ Hành, vợ chồng Diệp Huệ Đức và vợ chồng Diệp Huệ Cầm ngồi cùng bàn với ông cụ Diệp. Diệp Huệ Cầm phụ trách chăm sóc Đông Đông, Hà Đường không chăm lo được hai đứa bé, dù sao cô còn phải chăm sóc Tần Lí. Ông cụ Diệp mắt mờ lãng tai, hành động bất tiện nhưng đầu óc vẫn rất thanh tỉnh. Nhìn thấy bốn người con của mình và các cháu đều tới thì trong lòng vui mừng không dứt, vừa ăn cơm vừa bắt đầu càu nhàu chuyện đã qua, lúc nhớ lại bạn già lập tức rơi nước mắt. Diệp Huệ Đức ở chung nên hiểu rõ tính tình của ông cụ, ngay lập tức tìm cách thay đổi không khí. Mọi người rối rít chúc tết chúc phúc ông cụ, nói lời may mắn, cuối cùng cũng khiến cho ông cụ Diệp vui vẻ trở lại.

   Bàn bên phải là bàn náo nhiệt nhất, ba gia đình trẻ tuổi nhét chung một chỗ, cộng thêm Tây Tây và Diệp Tư Viêm, khoảng chừng 11 người. Bọn họ cũng không ngại chen chúc với nhau, cười cười nói nói, ăn một bữa cơm cực kỳ vui vẻ. Mấy đứa bé còn nhỏ tuổi, sau khi ăn được nửa tiếng đã đứng ngồi không yên, quậy ầm ĩ muốn đi chơi. Tính khí Tần Kỳ giống như Tề Phi Phi, hoạt bát nói nhiều, dưới mông giống như bôi dầu. Một lát chạy đến bên cạnh Tần Lí, làm nũng với "Ba a Lí", một lát lại chạy tới bên cạnh Diệp Tư Viễn, quấn lấy "ba Tư Viễn" làm nũng. Tần Miễn đau cả đầu rồi nhìn đứa con trai Tần Phấn ngược lại rất quy quy củ củ ngồi ở bên cạnh, lắc chân, ngoan ngoãn ăn thức ăn ba đút. Trần Kết rất vui vẻ, kéo tay áo Diệp Tư Viễn nói: "Anh xem dáng vẻ nghiêm túc của Phấn Phấn giống a Miễn chưa này!"

   Diệp Tư Viễn cũng cười: "Kỳ Kỳ giống mẹ."

   "Linh Đang của chúng ta cũng giống anh." Trần Kết nói xong dựa đầu vào vai Diệp Tư Viễn, chân của anh đã thả xuống khỏi bàn. Sau khi ăn xong, mọi người bắt đầu tán gẫu.

   Diệp Tư Viễn tiến tới sát bên tai cô, nói khẽ: “Nếu chúng ta có con gái khẳng định là giống em. Chẳng qua từ nhỏ nên dạy nó con gái phải làm cao, nói chuyện yêu đương cũng không thể giống mẹ, dễ dàng bị con trai lừa đi."

   "Ghét! Anh có ý gì đây?" Trần Kết ảo não đẩy anh một cái. Nghĩ đến chuyện xảy ra lúc mình mới quen Diệp Tư Viễn, cô hơi thất thần, thực sự rất vui vẻ, cũng đã hơn mười năm rồi.

   Bên kia, Tần Lí đang xem tiết mục biểu diễn của Tần Kỳ. Kỳ Kỳ cũng rất hào phóng, vừa ca hát vừa nhảy múa. Giọng hát của cô gái nhỏ hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của mọi người ở hai bàn bên cạnh. Biểu diễn xong, mọi người rối rít vỗ tay. Diệp Tư Viêm bắt đầu ồn ào lên, bảo cháu nhỏ Diệp Dĩ Đình cũng phải biểu diễn một chút.

   Diệp Dĩ Đình nhỏ hơn Tần Kỳ một tuổi, Trần Kết đẩy nó ra ngoài: "Linh Đang, hát cho mọi người nghe một đoạn cũng được."

   Diệp Dĩ Đình cũng không nhăn nhó, hát lên. Trong nhà trẻ, nó được học rất nhiều nhạc thiếu nhi. Một lát lại hát con thỏ nhỏ có cái tai vẫy tới vẫy lui, một lát lại hát mèo hoa lớn, kêu meo meo. Sau khi hát xong, mọi người khen không ngừng khiến Diệp Dĩ Đình có chút xấu hổ, chạy tới bên cạnh Diệp Tư Viễn, chôn khuôn mặt nhỏ bé ở trên đùi của ba. Diệp Tư Viễn cúi đầu nhìn nó, cưng chìu trong ánh mắt hoàn toàn không che giấu được.

   Diệp Dĩ Kiều ngơ ngác nhìn tất cả, nó nghiêng đầu nói với Lưu Mãn Song: "Mẹ, những bài bọn họ hát, con đều biết hát."

   "Ừ." Lưu Mãn Song sờ sờ đầu của nó.

   "Con còn biết các bài nhạc thiếu nhi khác nữa." Diệp Dĩ Kiều vừa cắn bánh gạo, vừa nói nghiêm túc.

   Nhưng mà không có ai gọi nó lên biểu diễn tiết mục, nó cảm thấy rất mất mát.

   Rốt cuộc, Tề Phi Phi cũng đồng ý dẫn Tần Kỳ đang ngồi không yên đi ra ngoài chơi. Thấy thế, Diệp Dĩ Đình cũng nhảy lên: "Con cũng muốn đi!"

   "Đi đi, con và chị Kỳ Kỳ cùng ra bên ngoài chơi đi." Tề Phi Phi dắt hai đứa bé đi ra ngoài, Tần Phấn ngẩng đầu nhìn ba, nói: "Ba, con cũng muốn đi."

   Tần Miễn khẽ mỉm cười: "Đi đi."

   Tần Phấn lập tức bò xuống ghế, đuổi theo. Tần Miễn dặn dò Tề Phi Phi: "Phi Phi, trông chừng bọn nó nha."

   "Yên tâm…"

   Khách sạn này rất lớn và xa hoa, kinh doanh tiệc tất niên cũng rất tốt, lui tới đều là khách, nhân viên phục vụ cũng bưng đồ qua lại không nhừng. Tề Phi Phi sợ bên ngoài lạnh nên không dẫn ba đứa nhỏ đi ra ngoài, chỉ thả cho bọn nó chơi ở khoảng trống bên ngoài đại sảnh lầu hai. Nơi đó có một cái ghế sa lon, Tề Phi Phi ngồi ở chỗ đó, mở điện thoại di động lên đọc tin tức, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ba đứa bé đang chạy tới chạy lui, dặn dò bọn nó cẩn thận một chút, chú ý an toàn. Những đứa trẻ đều có thể tự tìm niềm vui riêng, không có đồ chơi thì bọn nó cũng có thể sáng tạo ra trò chơi thuộc về mình.

   Tần Kỳ nghiễm nhiên là chị lớn, nó và Diệp Dĩ Đình đứng ở cầu thang xoắn ốc, chơi kéo búa bao, người thắng được đi lên trên một bước, xem ai là người tới điểm cuối trước. Dù là một trò chơi nhàm chán như vậy nhưng hai đứa trẻ vẫn chơi cực kỳ vui vẻ. Tần Phấn còn chưa biết nhiều, chỉ chui tới chui lui chung quanh hai anh chị, nhìn hai người chơi đùa. Sau khi chơi được một lát, Diệp Dĩ Đình cảm giác có người đang nhìn bọn nó. Nó ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang, thì ra là Diệp Dĩ Kiều. Không biết từ lúc nào, thằng bé cũng đã chạy tới đây. Diệp Dĩ Đình nhìn anh họ chằm chằm. Đột nhiên phát hiện lúc trước, người anh họ này nhìn thấy ống tay áo của ba mình thì vẻ mặt rất sợ hãi làm cho nó không thoải mái cho nên nó quyết định không thèm để ý. Tần Kỳ cũng chú ý tới Diệp Dĩ Kiều, ngược lại kêu to lên: "Này, cậu có muốn chơi với bọn mình không?"

   Diệp Dĩ Kiều nhìn Diệp Dĩ Đình một chút, lại nhìn Tần Kỳ một chút, nhẹ nhàng gật đầu một cái, Tần Kỳ chạy lên kéo nó xuống.

   "Trước kia, mình đã gặp cậu rồi. Mình tên là Tần Kỳ, cậu tên là gì?" Cô hỏi.

   “Mình tên là Diệp Dĩ Kiều"

   Tần Kỳ rất kinh ngạc: "Tên của cậu rất giống tên của Linh Đang."

   "Hả?" Diệp Dĩ Kiều không hiểu.

   Tần Kỳ lôi kéo tay Diệp Dĩ Đình nói: "Đây là em của mình, nó tên là Diệp Dĩ Đình, tất cả mọi người đều gọi nó là Linh Đang. Năm nay mình sáu tuổi, Linh Đang bốn tuổi rưỡi, cậu bao nhiêu tuổi?"

   Diệp Dĩ Kiều lắc lắc ngón tay, ngoan ngoãn trả lời: "Mình cũng sáu tuổi."

   "Hả? Vậy cậu lớn hơn mình hay nhỏ hơn mình?"

   "Không biết." Diệp Dĩ Kiều thật sự không biết, thấy Diệp Dĩ Đình vẫn nghiêm mặt trừng nó, nó cũng không để ý: "Các cậu đang chơi cái gì vậy?"

   "Kéo búa bao! Cậu biết chơi không?" Tần Kỳ nói cho nó quy tắc trò chơi, nó lập tức hiểu.

   "Biết." Diệp Dĩ Kiều cười lên: "Mình cũng muốn chơi."

   Ván đầu tiên của trò chơi, Tần Kỳ chơi với Diệp Dĩ Kiều, Diệp Dĩ Kiều thắng. Ván thứ hai của trò chơi, vẫn là Tần Kỳ chơi với Diệp Dĩ Kiều, Diệp Dĩ Kiều vẫn thắng như cũ. Diệp Dĩ Đình và Tần Phấn đứng ở một bên xem cuộc chiến, lúc này có chút không nhìn nổi, luôn kêu la om sòm bảo Tần Kỳ nghĩ kế. Tần Kỳ cũng không giận, dứt khoát đổi người, bảo Diệp Dĩ Đình tới chơi. Tề Phi Phi vẫn chú ý tình huống trên cầu thang, tất nhiên là cô thấy Diệp Dĩ Kiều. Nhưng từ trước đến giờ, cô luôn rộng rãi, cũng không hiểu rõ ràng ân oán của nhà họ Diệp nhiều năm trước nên không cảm thấy có gì không ổn.

   Diệp Dĩ Đình bắt đầu với tranh tài với Diệp Dĩ Kiều. Ván đầu tiên, hai bé trai gần như hòa nhau, gần kết thúc thì Diệp Dĩ Kiều thắng hai lần cho nên là người bước lên bậc thang cuối đầu tiên. Nó thật sự vui mừng, thắng Tần Kỳ và Diệp Dĩ Đình ba ván liên tiếp, dĩ nhiên là hả hê. Diệp Dĩ Đình cũng không chịu phục, lôi kéo Diệp Dĩ Kiều chơi lại, lần này vận số của nó tốt hơn, thắng cuộc.

   Lúc này, Tần Kỳ có chút buồn tiểu, chạy lên cầu thang đến ghế sa lon tìm mẹ. Diệp Dĩ Đình và Diệp Dĩ Kiều bắt đầu ván thứ ba của trò chơi. Chơi được một nửa thì Diệp Dĩ Kiều vượt lên, nó thắng hai lần, cách điểm cuối chỉ có ba bậc thang, còn Diệp Dĩ Đình thì ở sau nó bốn bậc thang. Hai đứa trẻ đều tập trung tinh thần nhìn đối phương, trong miệng kêu "Kéo búa bao", một lần rồi một lần giống như đang ở một cuộc thi rất quan trọng. Vì vậy không có ai chú ý tới Tần Phấn.

   Một mình Tần Phấn ở trên bậc thang chạy lên chạy xuống. Lúc này, nó chạy đến bên cạnh Diệp Dĩ Đình, ba đứa bé đứng chung một chỗ với nhau ở giữa cầu thang bộ.

   Tần Phấn kéo tay áo Diệp Dĩ Đình, nói: "Anh Linh Đang, em muốn đi tiểu."

   Diệp Dĩ Đình đang suy nghĩ ván sau phải ra kéo hay ra bao, có chút thiếu kiên nhẫn nói: "Đi tìm mẹ em đi."

   Còn đẩy nhẹ Tần Phấn xuống. Thân thể nhỏ bé của Tần Phấn run run, muốn nhấc chân bước lên bậc thang. Nó kìm nén đến có chút nóng nảy rồi, đi đứng cũng không ổn định, bước một bậc thang lập tức lảo đảo một chút, tiếp đó thân thể nhỏ bé ngã xuống. Diệp Dĩ Đình sợ hết hồn, đưa tay phải ra, Diệp Dĩ Kiều đứng ở phía trên ba bậc thang cũng lao xuống, gọi một tiếng: "Cẩn thận…"

   (Tóm tắt đoạn này cho ai không hiểu lắm: Bé Phấn mót quá muốn đi tiểu nhưng mà bé Đình bận chơi nên không quan tâm. Cuối cùng, bé Phấn nhịn không được nên hụt chân té xuống. Bé Đình giơ tay ra kéo lại nhưng không kịp rồi cũng hụt chân luôn. Cuối cùng, hai anh em cùng lăn xuống lầu. Tóm lại là bé Kiều vô tội.)

   Nhưng vẫn là không kịp. Diệp Dĩ Kiều trơ mắt nhìn Diệp Dĩ Đình và Tần Phấn cùng nhau lăn xuống cầu thang. Sau một hồi ở chỗ rẽ cầu thang vang lên tiếng khóc tê tâm liệt phế của hai đứa bé. Tề Phi Phi lập tức nhận ra tiếng của con trai, cô lảo đảo vọt tới, chỉ thấy Diệp Dĩ Kiều đứng ngơ ngác ở giữa cầu thang, Diệp Dĩ Đình và Tần Phấn đã ngã ở khoảng trống dưới bậc thang. Hình như Diệp Dĩ Đình rất bối rối, Tần Phấn cũng nằm ở nơi đó, khóc lớn.

   "Phấn Phấn! Linh Đang!" Tề Phi Phi hốt hoảng vọt xuống dưới, Tần Kỳ cũng ngu người, cô bé lập tức chạy về phòng kêu người lớn. Rất nhanh, tất cả mọi người đều chạy tới.

   Trần Kết vọt tới bên cạnh Diệp Dĩ Đình, nhìn con trai đang ngơ ngác ngồi dưới đất, một chút sức lực cũng không có. Cô cẩn thận từng li từng tí vuốt gò má của con trai, tóc, lại kiểm tra tay chân của nó, giọng nói run rẩy: "Linh Đang, con nói cho mẹ nghe con có đau ở đâu hay không?”

   Diệp Tư Viễn cũng ngồi chồm hổm xuống ở bên cạnh bọn họ. Anh cẩn thận quan sát con trai, lại ngẩng đầu nhìn cầu thang. Từ chỗ cao như vậy té xuống, ai cũng không thể bảo đảm sẽ không có chuyện gì.

   "Linh Đang, Linh Đang, ba đây." Anh tiến tới bên cạnh Diệp Dĩ Đình, dịu dàng kêu tên nó. Rốt cuộc, Diệp Dĩ Đình cũng có phản ứng. Thấy ba mẹ ở bên cạnh, nó mới bắt đầu cảm thấy trên người rất đau, cái miệng nhỏ nhắn trề ra, khóc lớn tiếng.

   Tần Miễn ôm lấy Tần Phấn chuẩn bị đi bệnh viện. Trên đầu Tần Phấn bị trầy một mảng nhỏ, chảy không ít máu, lúc này, mặt đang khóc đến tím bầm. Tề Phi Phi tự trách không dứt, cũng không ngừng rơi nước mắt. Diệp Tư Viêm đến bãi đậu xe lấy xe, Trang Văn Linh đứng ở bên cạnh Trần Kết, nhìn Diệp Dĩ Đình trong ngực cô, trên mặt vẫn còn hoảng sợ. Bà ngẩng đầu nhìn sang phía mấy người Diệp Tư Hòa, đột nhiên hỏi Diệp Dĩ Đình: "Linh Đang, nói cho bà nội nghe, có phải có người đẩy con và Phấn Phấn hay không?"

   Diệp Dĩ Đình mờ mịt trợn tròn mắt, không trả lời, Diệp Tư Viễn và Trần Kết cũng rất nóng nảy.

   "Mẹ, đừng nói như vậy!" Diệp Tư Viễn nhìn chằm chằm Trang Văn Linh, giọng nói nghiêm túc.

   "Hừ." Trang Văn Linh nhìn về phía Diệp Tư Hòa, lại nhìn anh ta đang ôm Diệp Dĩ Kiều: "Không ai đẩy, làm sao Linh Đang có thể té xuống lầu."

   Một câu nói làm tất cả mọi người ở đó nín thở. Mẹ của Diệp Tư Hòa – Vương Vị Hồng là người thứ nhất nhảy dựng lên: "Trang Văn Linh, cô có ý gì?"

   "Có ý gì? Trong lòng các người phải rõ ràng hơn chứ?" Trang Văn Linh không mặn không lạt ném một câu nói, không lên tiếng nữa.

   Diệp Tư Hòa và Lưu Mãn Song đứng ở nơi đó, nhìn tầm mắt của mọi người như dao bắn tới trên người bọn họ. Đột nhiên, Diệp Tư Hòa nhăn mày lại, anh ta thả Diệp Dĩ Kiều xuống đất, hỏi nghiêm túc: "Có phải là con đẩy hay không?"

   Diệp Dĩ Kiều chưa từng thấy qua ba nó tức giận như thế, nó bị dọa sợ, nước mắt chảy xuống, lắc đầu liên tục, nói: "Con không có..."

   "Còn dám nói láo!" Diệp Tư Hòa đánh một bạt tai, "chát" một tiếng, bên trái khuôn mặt béo mập của Diệp Dĩ Kiều lập tức in một cái dấu tay. Nó cũng không nhịn được nữa, gào khóc lên.

   Lưu Mãn Song vội vã ngăn trước mặt con trai: "Tư Hòa, hỏi rõ ràng đã!"

   "Tránh ra!" Diệp Tư Hòa không có dừng tay, đẩy Lưu Mãn Song ra. Anh ta tóm lấy Diệp Dĩ Kiều, hung hăng đánh vài cái lên mông. Vương Vị Hồng khuyên nhủ nhưng anh ta đẩy ra. Lưu Mãn Song ôm thân thể anh ta, kéo anh ta lại, anh ta cũng không để ý.

   Trong lúc nhất thời, những người khác cũng không biết nên làm sao, chỉ nhìn bàn tay Diệp Tư Hòa đánh từng cái từng cái lên mông nhỏ của Diệp Dĩ Kiều, sức lực rất lớn. Đứa bé có chạy cũng chạy không thoát, khóc đến khàn cả giọng, trong miệng kêu la: "Con không có đẩy mấy cậu ấy! Con không có đẩy! Ô ô ô ô... Mẹ, con không có đẩy cậu ấy!..."

   Diệp Dĩ Đình nhìn tình cảnh này thì rối bời, không biết tại sao Diệp Dĩ Kiều lại bị đánh. Nó núp ở trong ngực Trần Kết, theo ba mẹ, ông bà đi xuống lầu. Mãi cho đến lầu dưới vẫn còn có thể nghe được tiếng thét chói tai của Diệp Dĩ Kiều, tiếng hét phẫn nộ của Diệp Tư Hòa và tiếng đánh đòn. Diệp Dĩ Đình không nhịn được vuốt vuốt cái mông nhỏ của mình. Ba của nó chưa từng đánh nó, đánh mông như vậy nhất định là rất đau, nó nghĩ.

   Rốt cuộc cũng an tĩnh lại, Diệp Dĩ Kiều khóc đến tắt tiếng. Diệp Tư Hòa đưa đứa bé cho Lưu Mãn Song, chết lặng nhìn mấy người ở lại, cuối cùng, ánh mắt tập trung đến trên người Tần Lí. Anh ta đi tới trước mặt Tần Lí, cúi đầu nhìn Tần Lí, thở thật sâu, trầm giọng nói: “Xử lí như vậy, mấy người đã hài lòng chưa?"

   Tần Lí ngồi ở trên xe lăn nhìn nét mặt có chút dữ tợn của Diệp Tư Hòa. Anh thở dài, cất cao giọng nói: "Tư Hòa, anh cần gì phải như vậy?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Huogmi, Nguyễn Thanh Lê, TieuKhang, conluanho, hargane187, meocon_st97, shirleybk, trần anh, zyann
     
Có bài mới 30.01.2016, 16:31
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 7209 lần
Điểm: 33.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ôm em đi, Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên - Điểm: 84
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lễ mừng năm mới ( hết )
Editor: coki (Mèo)

   Sau khi bác sĩ kiểm tra, Diệp Dĩ Đình không có gì đáng ngại, chỉ là bị hoảng sợ. Tần Phấn cũng không bị thương chỗ nào khác, vết thương trên trán đã được băng bó, sau đó được Tần Miễn và Tề Phi Phi dẫn về nhà. Gia đình Diệp Tư Viễn cũng trở về nhà, là nhà cũ ba tầng. Đêm 30 tối, pháo hoa sáng rực đầy trời, vốn đây nên là thời khắc vui mừng nhưng tâm trạng mọi người lại có chút nặng nề.

   Trần Kết giúp Diệp Dĩ Đình tắm xong, lúc cầm khăn lông lớn lau tóc cho nó thì vẫn không quên cẩn thận quan sát thân thể của nó. Đứa bé chưa biết cách diễn đạt rõ ý của mình, Trần Kết sợ nó vẫn còn bị thương chỗ khác mà chưa phát hiện được. Thấy mẹ quan sát mình từ trên xuống dưới, Diệp Dĩ Đình có chút ngượng ngùng. Nó che “con gà con” của mình, thậm chí quay lưng đi tránh né Trần Kết: "Mẹ, không được nhìn!"

   Trần Kết dở khóc dở cười, cầm lấy khăn tắm lớn bọc nó lại, ôm bỏ lên giường. Mỗi lần trở về thành phố D, cả nhà bọn họ đều ở trong phòng cũ của Diệp Tư Viễn. Diệp Tư Viễn đứng ở bên giường, nhấc chân phủ chăn lên. Cái giường này rất lớn, đủ cho ba người ngủ. Trần Kết giao Diệp Dĩ Đình cho anhm còn mình thì đi tắm. Diệp Tư Viễn dùng chân phải đá đá cái mông nhỏ của Diệp Dĩ Đình: "Linh Đang, nhanh chui vào trong chăn đi, cẩn thận cảm lạnh."

   Diệp Dĩ Đình rất nghe lời, lập tức chui vào trong chăn. Sau khi nằm xuống xong còn vén chăn lên giúp ba. Diệp Tư Viễn cười, cũng chui vào chăn. Anh đã tắm rửa xong, cũng đã thay quần áo ngủ. Sau khi anh lên giường, Diệp Dĩ Đình lập tức dùng cả tay chân bò đến bên cạnh anh, ôm lấy thân thể của anh. Trong chăn lạnh lẽo chỉ có người của ba là ấm thôi à…

   Diệp Tư Viễn ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn Diệp Dĩ Đình bé nhỏ, ánh mắt dịu dàng. Đứa bé mới vừa tắm rửa xong, tóc đen vẫn còn ướt sũng, khuôn mặt nhỏ bé bị xông hơi nước nóng nên có chút hồng. Đôi mắt tựa như động vật nhỏ đen láy linh động, giờ phút này đang cười hì hì nhìn anh, hình như đã hoàn toàn quên mất chuyện mình vừa lăn xuống cầu thang. Thấy con trai thật sự không sao, Diệp Tư Viễn mới hỏi nó chuyện buổi tối. Giọng nói của anh nhẹ nhàng, sắc mặt cũng rất ôn hòa, tựa như kể chuyện xưa trò chuyện với Diệp Dĩ Đình: "Linh Đang, có thể nói cho ba biết mới vừa rồi, con và anh họ Kiều Kiều đang chơi trò gì hay không?"

   Diệp Dĩ Đình suy nghĩ một chút, ríu ra ríu rít nói ra. Diệp Tư Viễn tỏ vẻ rất hứng thú, còn hỏi Diệp Dĩ Đình hay là Diệp Dĩ Kiều thắng trò chơi. Diệp Dĩ Đình có chút hả hê nói: "Chị Kỳ Kỳ thua suốt, còn con thì thắng được anh Kiều Kiều một lần đấy."

   "Linh Đang lợi hại như vậy hả?" Diệp Tư Viễn mỉm cười, cúi người xuống hôn một cái lên trán nhỏ của con trai: "Vậy tại sao con và Phấn Phấn lại lăn xuống cầu thang?"

   Diệp Dĩ Đình không lên tiếng, nó nằm sát bên cạnh Diệp Tư Viễn, tay nhỏ bé kéo ống tay áo ngủ của ba qua chơi, cái miệng nhỏ nhắn cũng vểnh lên. Diệp Tư Viễn nâng phần còn lại của cánh tay phải đã bị cụt lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mượt của con trai: "Linh Đang, có phải con có bí mật không muốn cho ba biết hay không?"

   Diệp Dĩ Đình ngẩng đầu nhìn Diệp Tư Viễn, cái đầu nhỏ nghĩ tới vấn đề của bà nội. Nó ngập ngừng hồi lâu mới nhỏ giọng nói: "Ba, anh Kiều Kiều không có đẩy con."

   Thật ra thì Diệp Tư Viễn đã biết đáp án này rồi nhưng anh vẫn dịu dàng hỏi: "Vậy tại sao lúc bà nội hỏi con, con lại không nói?"

   "Là do con không có kéo Phấn Phấn kịp." Diệp Dĩ Đình cúi đầu, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào: "Con sợ... Con sợ nếu nói ra thì mọi người sẽ đánh con..."

   Nó nhớ tới thảm trạng lúc Diệp Dĩ Kiều kêu trời trách đất khi "chịu hình", còn có bộ mặt đầy máu của tiểu Tần Phấn, trong lòng có chút sợ hãi: "Ba ba, Phấn Phấn chảy rất nhiều máu."

   Diệp Tư Viễn nhìn đôi mắt to ươn ướt của con trai, an ủi nó: "Phấn Phấn không có chuyện gì, mấy ngày nữa là tốt rồi."

   "Dạ. Đều là do con không tốt." Trong lòng Diệp Dĩ Đình rất mâu thuẫn: "Ba, thật sự không phải là lỗi của anh Kiều Kiều, anh ấy không có đẩy con."

   "Ba biết." Diệp Tư Viễn suy nghĩ một chút, hỏi nó: "Hai ngày nữa, chúng ta sẽ chụp hình với anh họ Kiều Kiều. Đến lúc đó, con nên gì với anh ấy?"

   "Nói..." Diệp Dĩ Đình suy nghĩ hồi lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hóa hồng: "Con sẽ nói với anh ấy thật xin lỗi."

   "Đúng vậy, Linh Đang. Đến lúc đó, con có thể dũng cảm nói chuyện tối hôm nay cho mọi người nghe hay không?"

   "..." Diệp Dĩ Đình rối rắm.

   "Linh Đang, con là tiểu nam tử hán, ba đã dạy con phải dũng cảm, đúng hay không?"

   "Dạ..." Diệp Dĩ Đình ngẩng đầu nhìn Diệp Tư Viễn: "Ba, ba sẽ không đánh con chứ?"

   Diệp Tư Viễn bị bộ mặt nghiêm túc của đứa con trai chọc cười, anh lắc đầu nói: "Dĩ nhiên là ba sẽ không đánh con."

   Diệp Dĩ Đình gối đầu lên trên bụng anh, nhỏ giọng nói: "Đánh mông, rất đau đó."

   Lúc Trần Kết tắm xong trở lại phòng thì Diệp Dĩ Đình đã ngủ rồi, Diệp Tư Viễn cúi đầu cắn chăn đắp kĩ cho con trai. Trần Kết vừa lau tóc vừa đi đến bên cửa sổ nhìn ra phía bên ngoài. Nhiều đóa pháo hoa bay lên trời, chiếu sáng cả bầu trời đêm. Diệp Tư Viễn cũng xuống giường, đi tới phía sau cô, anh cúi đầu hôn một cái lên gương mặt của cô, nói: "Năm mới vui vẻ."

   "Năm mới vui vẻ." Trần Kết nghiêng đầu nhìn anh, ánh sáng của pháo hoa chiếu lên khuôn mặt anh. Anh rũ mí mắt, lông mi thật dài, đôi tròng mắt đen nhánh thâm thúy, ánh mắt của anh vĩnh viễn vẫn dịu dàng như vậy, lúc nhìn cô thì hình như trong mắt ẩn chứa thiên ngôn vạn ngữ. Trần Kết đưa tay vuốt ve gương mặt anh, gương mặt của anh vẫn gầy gò như cũ, khi mỉm cười thì hai má lúm đồng tiền mơ hồ hiện ra, cực kỳ giống dáng vẻ lúc mới gặp gỡ. Chỉ là trên khuôn mặt đã không còn nét trẻ trung như xưa. Lại một đóa pháo hoa nở rộ bên ngoài cửa sổ, tiếng nổ rầm rầm quanh quẩn bên tai bọn họ. Trần Kết đưa hai cánh tay ra ôm lấy thân thể Diệp Tư Viễn, ôm thật chặt lấy anh. Thân thể của anh rất ấm áp, nhịp tim trầm ổn có lực. Trần Kết cảm nhận được phần còn lại của cánh tay bị cụt của anh đang dùng lực chống đỡ ở trên người cô, đột nhiên cô nghĩ đến chuyện xảy ra lúc ăn cơm, nói: "Tư Viễn, mấy ngày nữa, chụp ảnh gia đình xong, chúng ta trở về đi."

   Tất nhiên, Diệp Tư Viễn biết cô đang sợ cái gì, chỉ nhẹ giọng an ủi cô: "Tiểu Kết, em yên tâm, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

   Ngày hôm sau, Diệp Tư Viễn kể lại đoạn nói chuyện của mình và Diệp Dĩ Đình cho Trang Văn Linh nghe. Trang Văn Linh không có lên tiếng, ngược lại, Diệp Tư Viêm mở miệng: "Mẹ, chuyện này thật sự là do mẹ không đúng rồi. Không bằng không chứng, tại sao có thể nói như vậy? Còn khiến Kiều Kiều vô duyên vô cớ bị đánh. Đứa bé còn nhỏ như vậy, mẹ làm thế không biết trong lòng nó sẽ nghĩ sao?"

   Trang Văn Linh khẽ xì một tiếng: "Là mẹ bảo nó đánh đứa bé sao? Nếu trong lòng nó không có quỷ thì làm sao xuống tay được?"

   Diệp Tư Viễn cảm thấy mẹ mình càng lớn tuổi thì càng khó hiểu, đành phải khuyên nhủ bà: "Mẹ, chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi. Mọi người đều là người một nhà, cần gì phải thành ra như vậy? Những năm này, cuộc sống của Diệp Tư Hòa cũng không tốt lắm, thân thể cũng suy yếu, mẹ không cần so đo với bọn họ."

   Trang Văn Linh trợn to hai mắt, nhìn ống tay áo trống không của con mình, trong lòng co rút đau đớn: "Ai là người một nhà với bọn họ? Con đừng nhắc tới tên nó trước mặt mẹ!"

   "Mẹ…" Diệp Tư Viễn cảm thấy nhức đầu. Lúc còn trẻ tuổi, Trang Văn Linh rất đoan trang dịu dàng, nhưng bây giờ, càng ngày càng không nói đạo lý, anh dằn lòng, nói: "Dù mẹ có mang thù thì cánh tay của con cũng không dài ra được, cần gì phải tự làm cho mình không vui như vậy? Bây giờ, con cùng tiểu Kết và Linh Đang sống rất tốt, chúng con đã không để ý những chuyện này, tại sao mẹ lại cứ để tâm vào những chuyện vụn vặt như vậy?"

   Diệp Tư Viêm cũng ở bên cạnh phụ họa: "Đúng vậy. Mỗi lần chạm mặt với bọn họ đều khiến cho mọi người lúng túng, dầu gì ba và bác cả cũng là anh em ruột."

   "Hai người các con! Muốn làm mẹ tức chết sao?" Trang Văn Linh đứng lên, không tiện nổi giận với Diệp Tư Viễn, vì vậy lập tức đổ lên đầu Diệp Tư Viêm: "Anh em ruột? Con cũng biết hả? Vậy con có biết con và ba là ba con ruột hay không? Mẹ hỏi con rốt cuộc là đến lúc nào thì con mới chịu về công ty giúp ba? Ba con cũng hơn sáu mươi tuổi rồi mà còn phải quan tâm chuyện của công ty, còn con lại muốn làm bác sĩ. Con bao nhiêu tuổi rồi? Tại sao lại không hiểu chuyện như vậy?"

   Nói xong, bà lại khóc. Diệp Tư Viêm ngơ ngác nhìn mẹ mình, chẳng biết tại sao lửa chiến tranh lại đốt tới trên người mình? Cậu lập tức đứng lên, tìm một cái cớ chạy ra khỏi nhà, chỉ còn lại Diệp Tư Viễn an ủi mẹ đang đau lòng khóc thầm.

   Buổi tối, Trang Văn Linh vẫn nghiêm mặt, Trần Kết đi theo bà trò chuyện. Trang Văn Linh nói đến chuyện hai đứa con trai, vừa đau vừa buồn: "Lúc trước còn ở Milan, mẹ có khuyên Tư Viễn ở lại công ty giúp ba nó, nó lại không muốn, nói công ty là để lại cho Tư Viêm, cứ khăng khăng tự mình mở công ty. Hiện tại thì tốt rồi. Mẹ và ba liều mạng tạo dựng sự nghiệp lâu như vậy, thế nhưng lại không có người thừa kế."

   Trần Kết an ủi bà: "Mẹ, Tư Viêm còn trẻ, nó sẽ suy nghĩ ra thôi, nhất định sẽ trở lại công ty."

   "Không đâu." Trang Văn Linh tuyệt vọng lắc đầu: "Tính tình của nó, mẹ hiểu rất rõ. Hiện tại, Tư Viễn lại bận rộn như vậy, nếu như nó chịu quản lí công ty thì tốt rồi." Trần Kết nắm cả hai vai Trang Văn Linh: "Như vậy sao được? Đó vốn là để lại cho Tư Viêm mà."

   Trang Văn Linh ngẩng đầu nhìn cô: "Tư Viễn và Tư Viêm đều là con mẹ, để lại cho ai mà không giống nhau".

   Trần Kết ngẩn ra, nghĩ đến chuyện Diệp Tư Viễn đã nói với cô rất lâu trước kia, nói: "Mẹ, Tư Viễn nói với con, tương lai công ty của ba mẹ sẽ để lại cho Tư Viêm. Bởi vì thân thể Tư Viễn không tốt, anh ấy sẽ không tranh giành với Tư Viêm."

   "Nói bậy bạ gì vậy?" Trang Văn Linh ngây ngẩn cả người: " Tại sao Tư Viễn lại có ý nghĩ như vậy?"

   Trần Kết cũng nghi ngờ, suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Tư Viễn nói... Sau đó, ba mẹ sinh Tư Viêm chính là vì muốn có một đứa bé khỏe mạnh để thừa kế sản nghiệp của gia đình..."

   "Nói bậy!" Trang Văn Linh hoàn toàn bối rối: "Tư Viễn nói với con như vậy? Nó vẫn luôn nghĩ như vậy sao? Không trách được, lúc trước bảo nó đến công ty giúp ba thì nó thà chết cũng không chịu, thà tự mình ra bên ngoài liều mạng. Nó... Tại sao nó lại ngu ngốc như vậy?"

   Trần Kết nhăn mày lại: "Mẹ, chẳng lẽ không đúng sao?"

   "Dĩ nhiên là không phải!" Trang Văn Linh nhìn Trần Kết, chậm rãi nói: "Sau khi Tư Viễn bị thương phải cắt cụt tay, có một đoạn thời gian rất dài, nó không thể làm được cái gì cả. Lúc ấy, mẹ chăm sóc nó, từ ăn uống đến vệ sinh, nó không thể rời khỏi người khác một giây. Khi đó, mẹ và ba suy nghĩ tương lai của nó sẽ ra sao đây? Ba mẹ còn sống ở cõi đời này một ngày thì còn có thể chăm sóc cho nó một ngày, nhưng nếu ba mẹ đi rồi thì nó phải sống như thế nào đây? Cho nên... Ba mẹ mới quyết định sinh thêm một đứa bé. Mặc kệ là con trai hay con gái, chờ khi ba mẹ mất thì nó có thể tiếp tục chăm sóc Tư Viễn." Trần Kết ngây ngẩn cả người, Trang Văn Linh cười một cách đau thương, bà lắc đầu nói: "Chỉ là mẹ không ngờ Tư Viễn lại mạnh mẽ như vậy. Nó thật sự học cách dùng chân làm việc, thi đậu đại học lại còn có sự nghiệp riêng của mình. Thậm chí nó có con và Linh Đang, đây là điều mà mẹ và ba không có nghĩ tới. Mẹ không ngờ đối với chuyện của Tư Viêm thì Tư Viễn lại có suy nghĩ như vậy... Nó, nó thật sự quá ngu ngốc rồi."

   Trần Kết thở dài thườn thượt, cô vỗ vai Trang Văn Linh, cảm thấy bà khóc giống như một đứa trẻ: "Mẹ, mẹ cũng đã nói không ngờ Tư Viễn lại giống như như bây giờ. Thật ra thì... Anh ấy đã thật sự buông xuống. Nhiều năm như vậy không có hai cánh tay, anh ấy đã quen rồi, cũng đã thích ứng, cho dù có chỗ bất tiện nhưng mà con sẽ giúp anh ấy, cho nên... Mẹ, mẹ nên buông xuống thôi. Hơn nữa, Linh Đang cũng đã lớn. Dù sao nó và Kiều Kiều cũng là anh em họ, thật sự không nên để chuyện vài chục năm trước ảnh hưởng đến bọn nhỏ."

   Hai mắt Trang Văn Linh đẫm lệ nhìn Trần Kết, đôi môi mấp máy, gần như đang suy nghĩ lời của cô. Hồi lâu, bà ngừng khóc, ngồi ở chỗ đó ngẩn người ra.

   Mùng ba đầu năm, cả nhà họ Diệp đi đến tiệm chụp ảnh để chụp ảnh gia đình. Cánh phụ nữ phải trang điểm cho nên rất tốn thời gian, cánh đàn ông thì ngồi ở trong đại sảnh chờ. Diệp Tư Viễn dẫn Diệp Dĩ Đình đi tới trước mặt bác cả Diệp Huệ Tường, Diệp Dĩ Kiều đang ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh ông nội. Nhìn thấy Diệp Dĩ Đình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Dĩ Kiều cúi thấp xuống, không nói lời nào. Diệp Huệ Tường ngẩng đầu nhìn Diệp Tư Viễn, không rõ có việc gì. Diệp Tư Viễn khẽ mỉm cười, đầu gối đụng Diệp Dĩ Đình một cái, nói: "Linh Đang."

   Diệp Dĩ Đình rất hồi hộp, đầu tiên, nó kêu một tiếng ông cả, tiếp sau đó, trầm mặc một hồi lâu, rốt cuộc lớn tiếng nói: “Anh Kiều Kiều, thật xin lỗi! Ngày đó, anh không có đẩy em, là do em không kéo Phấn Phấn kịp, tự bọn em không cẩn thận rơi xuống cầu thang!"

   Giọng nói trẻ thơ vang dội cả đại sảnh, Diệp Dĩ Kiều ngây dại. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Dĩ Đình cũng đỏ lên, không đợi ba và Diệp Dĩ Kiều nói gì đã quay đầu chạy ra ngoài, trốn sau lưng xe lăn của Tần Lí. Diệp Tư Viễn quay đầu lại nhìn nó rồi cúi đầu nhìn Diệp Dĩ Kiều đang sợ ngây người. Anh ngồi xuống bên cạnh đứa bé, nhẹ nhàng nói: "Kiều Kiều, ngày đó, mọi người trách nhầm cháu rồi. Chú cũng nói với cháu thật xin lỗi. Cháu có thể tha thứ cho Linh Đang không?"

   Diệp Dĩ Kiều ngẩng đầu nhìn anh, trề cái miệng nhỏ nhắn, đột nhiên "Oa…" một tiếng, khóc lớn. Mấy ngày nay, nó thật sự uất ức vô cùng, không thèm nói chuyện với Diệp Tư Hòa, nhìn thấy ba giống như thấy kẻ thù. Hiện tại, rốt cuộc oan ức cũng được rửa sạch, nó nhịn không được nữa khóc lớn ra tiếng. Diệp Tư Viễn nhìn dáng vẻ khóc lóc đáng thương của nó, cảm thấy đau lòng lại có chút buồn cười. Diệp Huệ Tường rút khăn giấy ra lau nước mũi cho cháu trai. Khóc một lúc lâu, Diệp Dĩ Kiều mới thút tha thút thít ngừng lại, nó nghiêng đầu quan sát Diệp Tư Viễn, đột nhiên hỏi: "Chú, tay của chú ở đâu rồi?"

   Diệp Huệ Tường hoảng sợ, vội vàng gọi: "Kiều Kiều!"

   Diệp Dĩ Kiều sợ hết hồn, người run lên một cái, Diệp Tư Viễn vẫn mỉm cười: "Là do lúc còn rất nhỏ, chú nghịch ngợm trèo tường, chạm vào điện nên cánh tay bị cháy hỏng, sau đó bị chú bác sĩ lấy đi mất rồi."

   "Vậy..." Diệp Dĩ Kiều nhìn Diệp Huệ Tường một chút, lại cẩn thận hỏi: "Còn có thể mọc ra được không?"

   "Không." Diệp Tư Viễn cúi đầu nhìn ống tay áo trống không của mình: "Kiều Kiều sợ sao?"

   Diệp Dĩ Kiều vội vàng lắc đầu, nó đưa bàn tay nhỏ bé ra, nhẹ nhàng đụng một cái vào ống tay áo của Diệp Tư Viễn, lại rụt trở về. Ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt khích lệ của Diệp Tư Viễn, nó mới lại đưa tay ra sờ tay áo, dần dần đi lên, cách lớp vải vóc đụng vào phần còn lại của cánh tay trái đã bị cụt. Diệp Dĩ Kiều cẩn thận sờ sờ, đột nhiên nói: "Có phải chú rất đau hay không?"

   "Không đau."

   "Phải uống thuốc sao?"

   "Không cần uống."

   Đột nhiên, Diệp Dĩ Kiều nghĩ đến ba của mình, nó nhỏ giọng nói: "Mỗi ngày, ba đều uống rất nhiều thuốc."

   Nó còn chỉ chỉ bụng của chính mình: "Nơi này của ba có rất nhiều, rất nhiều sẹo, rất đáng sợ."

   Diệp Tư Viễn trầm mặc, lúc này, Tần Kỳ lôi kéo Diệp Dĩ Đình chạy tới, cô bé mỉm cười với Diệp Dĩ Kiều: "Kiều Kiều, chị đã hỏi ba a Lí, ba nói chị lớn hơn em! Cho nên em phải gọi chị là chị."

   "Ba a Lí?" Diệp Dĩ Kiều không hiểu.

   "Chơi với ba a Lí rất vui, chúng ta đi tìm ba a Lí chơi đi." Tần Kỳ chỉ vào Tần Lí đang ngồi trên xe lăn cách đó không xa: "Đi thôi, đi thôi."

   Không biết làm sao, Diệp Dĩ Kiều nhìn về phía Diệp Dĩ Đình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Dĩ Đình đỏ lên, dứt khoát kéo Diệp Dĩ Kiều: "Anh Kiều Kiều, cùng đi chơi đi!"

   "Ừ." Rốt cuộc, Diệp Dĩ Kiều đang mím cái miệng nhỏ nhắn cũng nở nụ cười, ba đứa trẻ nhảy nhảy nhót nhót đi đến bên cạnh Tần Lí.

   Diệp Tư Viễn nhìn bọn trẻ, trong lòng cảm thấy vui mừng. Diệp Huệ Tường ở bên cạnh nhẹ giọng than thở, Diệp Tư Viễn nghiêng đầu nhìn ông, hỏi: "Bác cả, Tư Hòa đâu?"

   "Ở bên ngoài hút thuốc lá đấy." Diệp Huệ Tường vỗ vỗ vai Tư Viễn: "Tiểu Viễn, coi như là bác cả van cháu, đừng trách nó, được không? Tư Hòa nó... Trong lòng nó cũng rất khổ sở."

   Diệp Tư Viễn cười một tiếng, đứng lên: "Cháu đi tìm anh ấy."

   Một ngày này, thành phố D đổ tuyết. Trong tiệm chụp ảnh không thể hút thuốc lá, một mình Diệp Tư Hòa đứng ở ngoài tiệm. Anh ta cũng không tìm chỗ tránh tuyết, đốt thuốc lá, ngẩng đầu nhìn tuyết bay đầy trời một cách ngẩn ngơ. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, anh ta quay đầu lại nhìn, Diệp Tư Viễn đang đi về phía anh ta. Dáng người của Diệp Tư Viễn cao lớn, mặt mũi trầm tĩnh, ống tay áo của áo khoác ngoài rũ xuống bên cạnh. Vì là mùa đông nên mặc nhiều quần áo, vì vậy không dễ nhận ra Diệp Tư Viễn tàn tật, nhưng ở trong mắt Diệp Tư Hòa thì lại cực kì chói mắt. Đột nhiên, Diệp Tư Hòa nghĩ đến một chuyện rất lâu trước kia.

   Khi đó, anh ta mười tuổi, Diệp Tư Viễn chỉ có sáu tuổi. Cũng là lễ mừng năm mới, cũng là một ngày tuyết rơi. Bọn họ cùng nhau chơi đùa với bọn nhỏ hàng xóm sát bên nhà ông cụ Diệp, ném tuyết, làm người tuyết. Diệp Tư Hòa là đại ca của nhà họ Diệp, anh ta dẫn Diệp Tư Viễn, Tần Miễn và Diệp Tư Dĩnh mạnh mẽ xông tới, mới không bao lâu mà đã đắc tội với một đám con nít khác. Bọn họ ẩu đả, vì đối phương nhiều người nên bọn họ lập tức rơi vào thế hạ phong. Diệp Tư Hòa bị mấy đứa bé lớn khác đè chặt trên mặt đất đánh, Diệp Tư Dĩnh sợ quá khóc lên, Tần Miễn thì ngây ngốc đứng ở nơi đó không dám động đậy. Chỉ có Diệp Tư Viễn bé nhỏ không sợ hãi xông tới, dùng quả đấm nhỏ đi đánh những đứa bé lớn hơn anh rất nhiều. Tất nhiên là anh cũng bị đánh nhưng không khóc cũng không kêu la. Lúc đó, Diệp Tư Viễn chỉ lớn bằng Diệp Dĩ Kiều bây giờ.

   Một trận đánh hội đồng, bọn họ bị chảy máu, đồng thời bởi vì lộn mấy vòng ở trong đống tuyết cho nên áo quần đều ướt hết. Mấy đứa bé ảo não trở về nhà ông nội, giày của Diệp Tư Viễn bị những đứa bé khác cướp mất, anh đi chân không ở trên mặt tuyết thẳng đến khi lạnh cóng run lên. Diệp Tư Hòa thở dài, chỉ có thể cõng anh về nhà. Lúc đó, Diệp Tư Viễn rất thích chơi đùa với Diệp Tư Hòa, vẫn luôn đi theo sau đuôi anh ta, thân thiết gọi anh ta là "anh Tư Hòa". Đoạn đường cõng Diệp Tư Viễn về nhà không hề dài, nhưng lại khắc sâu trong trí nhớ của Diệp Tư Hòa. Bé trai nho nhỏ nằm trên lưng anh ta mặc áo bông màu hồng, đáng yêu giống như một con gấu nhỏ.

   Diệp Tư Hòa vẫn luôn cảm thấy dáng dấp Diệp Tư Viễn rất xinh đẹp, nhất là khi cười lên thì trên mặt hiện ra hai lúm đồng tiền làm cho anh có vẻ ngượng ngùng lại thanh tú. Bé trai nằm ở trên lưng anh ta, ngây thơ nói: "Anh Tư Hòa, mới vừa rồi, em có lợi hại không?"

   Diệp Tư Hòa im lặng. Quả nhiên sau khi chứng kiến cả người bọn họ đầy vết thương thì mỗi đứa đều được ăn một bữa thịt nướng bằng roi mây... Cho đến khi bị đánh đòn thì Diệp Tư Viễn mới oa oa khóc lớn lên. Diệp Tư Hòa vừa hút thuốc lá vừa nhớ lại lúc đó, tiểu Tư Viễn khóc thật giống với Diệp Dĩ Kiều bây giờ.

   Diệp Tư Viễn đạp tuyết đi tới bên cạnh anh ta, hai người đàn ông nhìn thẳng vào mắt nhau trong chốc lát. Đột nhiên, Diệp Tư Viễn nói: "Sắc mặt anh không tốt, không nên hút thuốc lá nhiều."

   Diệp Tư Hòa ngẩn ra, anh ta không tự chủ dụi tắt điếu thuốc, giọng nói buồn bực: "Rượu thì không được uống, chỉ còn lại thuốc là niềm vui thú thôi."

   "Sức khỏe mới là điều quan trọng nhất." Diệp Tư Viễn nói: "Anh phải suy nghĩ cho chị dâu và Kiều Kiều nữa."

   Diệp Tư Hòa nhìn anh, đôi môi mấp máy, đột nhiên nói: "Anh nghe... Tống Hạo nói những năm gần đây, eo của em không tốt lắm."

   "À, bệnh cũ thôi." Diệp Tư Viễn khẽ vặn eo kéo theo ống tay áo cũng lay động mấy cái, anh cười một tiếng: "Mấy năm nay có đi khám bác sĩ, có lúc cũng đi mát xa, vốn là không sao. Anh biết em phải dùng chân làm việc, tư thế như vậy tương đối tổn thương eo."

   "..." Diệp Tư Hòa không biết nên nói gì.

   "Đúng rồi, em tìm anh là muốn nói với anh chuyện đêm 30 ngày đó. Linh Đang đã nói cho mọi người biết rồi, hoàn toàn không liên quan đến Kiều Kiều. Mới vừa rồi, Linh Đang cũng đã nói xin lỗi với Kiều Kiều, mấy đứa trẻ cũng đã làm lành rồi cho nên anh đừng la mắng Kiều Kiều nữa. Nó còn nhỏ, lại bị uất ức cho nên trong lòng rất khó chịu."

   "..." Diệp Tư Hòa không nói gì.

   "Tư Hòa." Diệp Tư Viễn thở dài: "Một năm, em và tiểu Kết chỉ trở lại đây mấy ngày. Bình thường, chúng ta cũng không có cơ hội gặp nhau. Lần này, bọn em còn phải đi thăm nhà ba mẹ tiểu Kết, sau đó trực tiếp trở về thành phố H, đoán chừng trong thời gian ngắn cũng sẽ không tới đây nữa. Thật ra thì... Em muốn nói em và tiểu Kết đã thật sự buông xuống. Hiện tại, mọi người gặp mặt nhau rất lúng túng, một mặt cũng là bởi vì có mẹ em ở đây, em không muốn làm cho bà tức giận. Nhưng mà em hi vọng anh biết, em... đã sớm không trách anh nữa."

   Diệp Tư Hòa mím môi thật chặt, nhìn Diệp Tư Viễn. Tuyết rơi càng lúc càng lớn, từng bông tuyết bay xuống, đã có một ít rơi xuống trên tóc, trên vai bọn họ. Diệp Tư Hòa chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng phủi tuyết rơi trên vai Tư Viễn. Diệp Tư Viễn im lặng nhìn anh ta, do dự một chút rồi để anh ta giúp phủi tuyết trên vai xuống. Giống như anh vẫn là anh của vài chục năm trước, vẫn là bé trai thân thiết gọi anh ta là "anh Tư Hòa”. Hốc mắt anh ta ướt át, bàn tay rơi xuống, nặng nề đặt trên vai Diệp Tư Viễn. Anh ta cúi đầu, nghẹn ngào nói: "Tư Viễn, thật xin lỗi."

   Tống Hạo ra ngoài gọi bọn họ trở về chụp hình. Cả nhà hơn hai mươi người hi hi ha ha chen chúc một chỗ, dựa theo bối phận, mọi người tự sắp xếp chỗ ngồi của mình. Bên phụ nữ trang điểm rất xinh đẹp, mỗi người đều ôm đứa bé tự sướng không ngừng. Nhiếp ảnh gia sắp xếp chỗ đứng cho mọi người, mọi người dựa sát vào ông cụ Diệp, trên mặt đầy tràn tươi cười.

   Một nhà Diệp Tư Hòa đứng ở hàng thứ nhất bên trái, một nhà Diệp Tư Viễn đứng ở hàng thứ nhất bên phải. Bọn họ không có nói chuyện nhiều nhưng mà lúc chụp hình thì vẻ mặt của hai người đàn ông đều hoàn toàn thả lỏng thoải mái. Nhất là Diệp Tư Hòa, Lưu Mãn Song nghi ngờ nhìn anh ta. Nhiều năm như vậy, hình như chưa từng thấy anh ta cười vui vẻ như thế.

   "Tôi đếm một… hai… ba, mọi người cùng nhau kêu “cà tím”…" Nhiếp ảnh gia lớn tiếng nói.

   Trần Kết vui sướng, ôm Diệp Dĩ Đình dựa sát vào bên cạnh Diệp Tư Viễn, nhiếp ảnh gia đếm "Một, hai, ba", mọi người lập tức cười lên, trăm miệng một lời kêu "Cà tím…"

   (Mèo cũng không biết vì sao lại kêu cà tím. Chắc là giống như say cheese trong tiếng Anh. @.@)

   Tiếng “tách, tách” vang lên, tấm ảnh gia đình ấm áp hoàn thành.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Collinrose, Huogmi, MicaeBeNin, Minamishiro, Nguyễn Thanh Lê, TieuKhang, anhxu, conluanho, gaubisu, hargane187, meomeo1993, shirleybk, trần anh, zyann
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _annie12, danghuyen, dangtai88, Đỗ Lam Vân, icecream0704, leth, lưu li an nhiên, Minh Viên, pandainlove, Voi coi, xiaolie và 257 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.