Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 

Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

 
Có bài mới 11.12.2018, 14:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 3970 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 122: Vậy nàng có sao không?

Editor: Kim Phượng
Beta: Um-um, Sư Tử Cưỡi Gà

Ánh mắt Thương Lung Tình lạnh lùng liếc nàng ta, không để ý tới ả, chuẩn bị bước thẳng vào khách điếm. Nào ngờ Nam Cung Nguyệt này lại không tha cho nàng, lqđ tức giận lớn tiếng: "Đứng lại, ngươi dám vô lễ với bản cung?"

Thương Lung Tình nghe vậy, bước chân hơi dừng lại một chút, mặt không thay đổi liếc nàng ta, rồi tiếp tục đi về phía trước.

"Ngươi. . ." Nam Cung Nguyệt thẹn quá hoá giận, đang muốn tiến lên ngăn nàng lại, nhưng bị người khác ngăn cản.

"Công chúa, Vương gia đã căn dặn bất kỳ ai cũng không được quấy nhiễu Thương cô nương, nếu không giết không cần báo!" Một vị thị vệ nhìn chằm chằm Nam Cung Nguyệt, lạnh lùng nói.

"Cái gì? Ngươi dám? Bổn cung cũng muốn thử xem kẻ nào to gan như vậy!" Nam Cung Nguyệt trơ mắt nhìn Thương Lung Tình đến gần khách điếm, tức giận đùng đùng rống to.

"Công chúa, nếu người không nghe khuyên bảo, cũng đừng trách thuộc hạ không khách khí!" Mặt thị vệ không thay đổi, rút đao ra, không chút lưu tình chĩa vào Nam Cung Nguyệt, chuẩn bị ra tay.

"To gan, ngươi. . ." Nam Cung Nguyệt bị dọa đến phát hoảng, hơi lắp bắp nói. Trong nháy mắt sắc mặt có chút tái nhợt, không ngờ hoàng huynh của nàng lại đối xử với nàng như thế. Nhất thời bực tức, khẽ dậm chân một cái, không cam lòng xoay người rời đi.

Ban đêm, bầu trời tựa như bức màn che màu xanh thẫm, lác đác treo vài ngôi sao sắp tàn, ánh sao ảm đạm, ánh trăng bị tầng mây thật dầy che phủ, lộ ra ánh sáng mỏng manh.

"Tiểu thư, người không sao chứ? Thuộc hạ đến muộn!" Mục Tinh nhảy từ cửa sổ vào, cẩn thận nói.

"Ta không sao, sao ngươi lại tới đây?" Thương Lung Tình nhìn Mục Tinh, hơi bất ngờ về tốc độ của hắn.

"Ta vừa nhận được tín hiệu của tiểu thư, lập tức ra roi thúc ngựa chạy tới. Tiểu thư, người gặp chuyện gì sao?" Mục Tinh lo lắng hỏi, trong mắt hắn, tiểu thư không có gì là không thể làm được, sao lại bị động như vậy chứ?

"Ta quá sơ suất, trúng độc Nhuyễn Cốt Tán của Nam Cung Hành Vân, hiện tại cả người không còn sức lực!" Thương Lung Tình lạnh nhạt giải thích, ngay sau đó đưa một tờ giấy cho hắn: "Ngươi mau chóng giúp ta chuẩn bị đầy đủ những vị thuốc này, llêquýđônn ta phải điều chế thuốc giải, càng nhanh càng tốt!"

"Được, thuộc hạ lập tức đi làm!" Mục Tinh nhận lấy tờ giấy, hiểu ý gật đầu.

"Ừ, cẩn thận một chút, đừng để bọn họ phát hiện! Cố gắng đưa cho ta trước canh năm!" Thương Lung Tình cẩn thận dặn dò! Nàng phải tranh thủ thời gian, nghiên cứu bào chế ra thuốc giải, còn lâu mới chịu sự khống chế của Nam Cung Hành Vân này.

Mục Tinh gật đầu, nhanh chóng rời khỏi, biến mất trong đêm đen.

Sáng sớm hôm sau.

Thương Lung Tình vừa vặn thành công chế ra thuốc giải, lại nhạy cảm nghe có tiếng vang bên ngoài, lập tức vội vàng nhét thuốc vào miệng, thuốc này phải một canh giờ mới có thể giải, cho nên mặc kệ ai tới nàng cũng phải kéo dài. Đợi đến lúc độc trên người thuận lợi giải trừ thì nàng mới có khả năng phản kháng.

"Ai đó!" Thương Lung Tình nhẹ giọng hỏi, chỉ thấy cửa nhẹ nhàng ‘Cạch’ một tiếng, một bóng người quen thuộc bước vào, lập tức ôm lấy nàng thật chặt.

"Lung nhi, rốt cuộc ta cũng tìm được nàng rồi!" Đông Phương Dịch Hàn gắt gao ôm nàng, giọng nói khẽ run, vẻ mặt dường như rất hồi hộp nhìn nàng.

"Sao chàng tìm đến đây nhanh như vậy, chạy suốt đêm tới sao?" Thương Lung Tình thấy là Đông Phương Dịch Hàn, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, ít nhất bây giờ vẫn còn an toàn. Nhưng đối với việc hắn đến có hơi bất ngờ, trong mắt thoáng qua nét đau lòng.

"Ừ, ta phát hiện không thấy nàng, hơn nữa còn đi theo Nam Cung Hành Vân, nên lập tức chạy tới! Lung nhi, l^q'đ không phải nàng tự nguyện đi theo hắn đến đây có đúng không?" Đông Phương Dịch Hàn đột nhiên khẩn trương ôm chặt lấy nàng, cẩn thận dè dặt hỏi, dường như rất sợ đáp án sẽ khiến hắn thất vọng.

"Chàng cảm thấy thế nào? Nếu nói tự nguyện tới, chàng có tin không?" Thương Lung Tình nhíu mày, khẽ cười nhìn hắn nói.

"Không tin, cũng không cho phép, nàng chỉ có thể thuộc về ta!" Đông Phương Dịch Hàn không chút nghĩ ngợi đáp trả, bá đạo và cường thế, cả người tản ra hơi thở rét lạnh.

Thương Lung Tình nghe vậy, khóe miệng hơi giật, người này thật quá ngang ngược. Nhưng trong lòng vì lời nói của hắn mà không hiểu sao lại cảm thấy vui mừng, ít nhất hắn tin tưởng nàng.

"Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, nhỏ giọng một chút."

"Lung nhi, tại sao nàng lại cùng tên kia đến nơi này, xảy ra chuyện gì sao?"

"Ta không cẩn thận trúng Nhuyễn Cốt Tán của hắn, bị ép buộc đưa đến đây!"

"Cái gì? Vậy nàng có sao không? Để ta xem thử!" Đông Phương Dịch Hàn nghe vậy, vô cùng khẩn trương, lập tức sờ soạng bốn phía, muốn xem xem nàng có bị thương chỗ nào không.

"Ta không sao, thật may là hắn dùng Nhuyễn Cốt Tán, không ảnh hưởng nhiều đến hài tử!” Thương Lung Tình thở phào nhẹ nhõm một hơi, thật may mắn. Nếu là thuốc khác thì có lẽ sẽ không bảo vệ được tiểu hài tử này rồi.

"Đều do ta, nếu ta cẩn thận đề phòng một chút, nàng sẽ không bị hắn bắt đi."

Đông Phương Dịch Hàn ôm lấy Thương Lung Tình lần nữa, tự trách nói. Đáng chết, nếu hắn đề phòng sớm một chút, lqđ xếp nhiều người ở vương phủ hơn thì Lung nhi sẽ không bị hắn ta thần không biết quỷ không hay đưa đến nơi này! Thật may là người lớn và hài tử đều không có chuyện gì...

"Được rồi, chàng đừng tự trách nữa, cũng phải trách ta quá mức tự tin, không có lòng cảnh giác với hắn ta!" Thương Lung Tình nhẹ nhàng ôm đáp lại hắn, lạnh nhạt nói.

"Vậy bây giờ chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này trước đi!" Đông Phương Dịch Hàn chợt nghĩ đến điều gì đó, đang định ôm Thương Lung Tình rời đi.

"A, Tiêu Dao Vương thấy nơi này của chúng tôi có thể tự do đi lại sao? Muốn đi thì đi?" Lúc bọn họ đi tới trước cửa đã thấy Nam Cung Hành Vân đi vào với vẻ mặt âm trầm, phía sau còn có Nam Cung Nguyệt mang nét mặt âm ngoan đi theo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kim Phượng về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, antunhi, xichgo
     

Có bài mới 13.12.2018, 15:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 3970 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 123: Đại Kết Cục (thượng)

Editor: Kim Phượng
Beta: Um-um, Sư Tử Cưỡi Gà

"A, không đi, vậy ở đây làm gì chứ?" Thương Lung Tình cười lạnh thành tiếng, lạnh nhạt nhìn bọn họ, không hề sợ hãi chút nào.

"Hừ, ngươi thật sự rất tự tại!" Nam Cung Nguyệt khẽ hừ một tiếng, rất bất mãn, ánh mắt nhìn chăm chú vào Đông Phương Dịch Hàn, trong mắt thoáng qua một tình yêu say đắm, si tình nói: "Đông Phương Dịch Hàn, bổn cung hỏi chàng một lần nữa, chàng thật sự lựa chọn nàng ta, không hối hận sao?"

"Vì sao phải hối hận, nàng là thê tử duy nhất của đời ta, bất kỳ ai cũng không thể thay đổi quyết định của bổn vương, l^q'đ ngay cả nhìn trộm cũng không được!" Đông Phương Dịch Hàn khẽ hừ một tiếng, giọng nói lạnh lùng, không cho phép nghi ngờ.

"Chàng. . . Được, vậy ta sẽ thành toàn cho chàng, do chàng vô tình trước, đừng trách bổn cung vô tâm!" Lúc này mặt mũi của Nam Cung Nguyệt rất dữ tợn, lướt qua vẻ ác độc, kiên quyết nói.

"Nguyệt nhi, muội còn nói nhảm với hắn làm gì? Nếu hắn thật sự có ý với muội thì đã sớm cưới muội rồi, cần gì phải chờ tới bây giờ!" Nam Cung Hành Vân nhìn hai người đang ôm nhau, trong lòng hận không thể lập tức tách bọn họ ra. Tay nắm thật chặt, dường như đang ẩn nhẫn điều gì, lạnh nhạt trào phúng.

Vẻ mặt của Nam Cung Nguyệt như bị roi quất, âm trầm đáng sợ như bão táp sắp kéo đến. Nhìn chằm chằm Đông Phương Dịch Hàn và Thương Lung Tình, chợt cười lên ha hả: "Nếu đã như vậy thì đừng hối hận!"

Sắc mặt nàng ta bỗng kì dị, không biết trong miệng đang lẩm bẩm cái gì, mắt không chuyển động nhìn chằm chằm Đông Phương Dịch Hàn, hình như muốn xem hắn có phải có gì đó không thích hợp không. Nhưng kết quả lại khiến nàng ta thất vọng.

"Chàng... tại sao chàng không có chút cảm giác nào? Chẳng lẽ không đau đớn sao?" Mặt Nam Cung Nguyệt không thể tin nhìn chằm chằm Đông Phương Dịch Hàn, có vẻ rất khó hiểu, tay chỉ vào hắn, run rẩy.

"Hừ, khiến ngươi thất vọng rồi đúng không? Nói cho ngươi biết cũng được, cổ độc của bổn vương đã sớm được giải, bây giờ ngươi khởi động cổ độc hoàn toàn không thể khống chế được ta!" Đông Phương Dịch Hàn nghe vậy, nhẹ nhàng liếc nhìn nàng ta một cái, trong mắt lộ vẻ khinh thường.

"Không, không, làm sao có thể, làm sao chàng có thể không sao? Làm sao có thể giải được cổ độc?"

"Tại sao không thể? Bây giờ chẳng phải bổn vương đang khoẻ mạnh đứng đây sao? Ngươi cho rằng dùng cổ độc này là có thể khống chế bổn vương à? Quả thật si tâm vọng tưởng, lqđ có lẽ ngươi nên lo lắng cho bản thân mình đi?"

Đông Phương Dịch Hàn vừa dứt lời, chỉ thấy Nam Cung Nguyệt thét lên một tiếng “A”, cả người ngã trên mặt đất, mặt mũi vặn vẹo, mũi chảy máu, gương mặt mềm mại trong nháy mắt trở nên xấu xí không chịu nổi, trông vô cùng thê thảm, thật khiến người ta ghê tởm không thôi.

Nam Cung Hành Vân thấy thế, có phần kinh ngạc, hắn chẳng thể nghĩ tới sẽ là kết quả thế này, bước chân vô thức lui về phía sau vài bước, trong mắt lộ vẻ khó tin.

"Hừ, đừng tưởng rằng như vậy thì các ngươi có thể rời đi, người đâu, bắt bọn họ lại cho ta!" Sau khi kinh ngạc Nam Cung Hành Vân hồi hồn lập tức tức giận rống to.

"Nam Cung Hành Vân, ngươi làm gì thế? Ngươi chắc chắn muốn bao vây chúng ta như vậy sao?" Thương Lung Tình lạnh nhạt nhìn hắn, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng, nàng không ngờ hắn chính là loại người này.

"Chỉ cần nàng đồng ý ở lại, ta sẽ không làm khó dễ hắn!" Nam Cung Hành Vân thâm tình nhìn Thương Lung Tình, trong mắt xuất hiện sự không cam lòng và chờ mong.

"Không thể nào, nàng vĩnh viễn là thê tử của Đông Phương Dịch Hàn ta, ngươi đừng hòng nhúng chàm!" Đông Phương Dịch Hàn nghe vậy, khẩn trương ôm chặt Thương Lung Tình, tức giận gầm nhẹ, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lùng và lệ khí nồng đậm.

"Hừ, thật sao? Vậy phải xem bản lĩnh của ngươi!" Vẻ mặt Nam Cung Hành Vân âm u, hừ nhẹ nói. Tay khẽ vung lên, một nhóm người chạy vào, cầm đao kiếm trong tay bao vây bọn họ, chờ chỉ thị.

"Lung nhi, nàng cẩn thận một chút, đừng để bọn họ thương tổn!" Đông Phương Dịch Hàn cúi đầu nhìn qua Thương Lung Tình, quan tâm dặn dò.

"Không sao đâu, không cần lo lắng cho ta, tự ta sẽ chăm sóc tốt cho mình!" Thương Lung Tình biết hắn quan tâm nàng, trong lòng ấm áp, lạnh nhạt nói, trong lòng đang tính toán một canh giờ sắp tới rồi, l.q.đ vậy thuốc trên người nàng cũng sắp phát huy tác dụng.

"Đủ rồi, hai người các ngươi dám ân ái trước mặt bổn vương, chịu chết đi!" Nam Cung Hành Vân âm trầm nhìn hai người bọn họ đang nhu tình mật ý trò chuyện với nhau, tức giận lên tiếng.

"Hừ, chịu chết, còn chưa biết là ai đâu!" Đông Phương Dịch Hàn khẽ hừ một tiếng, vung tay lên, chỉ nghe bốn phía ‘A’ một tiếng, một đám người ngã xuống.

Trong mắt Nam Cung Hành Vân thoáng qua vẻ không tưởng tượng nổi, không ngờ võ công của Đông Phương Dịch Hàn tốt như vậy, hắn vẫn luôn cho rằng hắn ta là kẻ bệnh tật, phóng đãng truỵ lạc.

"Hừ, một lũ vô dụng, bổn vương đấu với ngươi một trận!" Nam Cung Hành Vân nhìn một đám người ngã dưới đất, khẽ hừ một tiếng, ánh mắt âm hiểm nhìn Đông Phương Dịch Hàn nói.

"Lung nhi, nàng đứng cho vững, coi chừng thương tổn đến nàng!" Đông Phương Dịch Hàn đẩy nhẹ Thương Lung Tình ra, lạnh nhạt nói.

"Được, cẩn thận một chút!" Thương Lung Tình gật đầu, lui về phía sau vài bước, ánh mắt căng thẳng nhìn chằm chằm bọn họ.

Thân pháp của Đông Phương Dịch Hàn rất quỷ mị, như gió như điện, bỗng nhiên áp sát sau lưng Nam Cung Hành Vân, vung chưởng đánh ra, mà Nam Cung Hành Vân lại không xoay người, trở tay đánh trả một chưởng, ý muốn lấy cứng đối cứng. Trong nháy mắt, thủ pháp của hai người đã san bằng tiểu viện.

"Hừ, xem ra nhiều năm như vậy Tiêu Dao Vương là giả heo ăn thịt hổ à?" Nam Cung Hành Vân thở hồng hộc, châm chọc nói.

"A, quá khen, Vân vương chẳng qua cũng chỉ như thế!" Đông Phương Dịch Hàn khẽ hừ một tiếng, khinh thường nói.

"Ngươi. . ."

Nam Cung Hành Vân đỏ cả mặt, tức giận tăng cao, hô một tiếng lập tức đánh về phía ngực của Đông Phương Dịch Hàn, tiến thẳng đến giữa ngực, nhắm ngay chỗ hiểm.

Bước chân Đông Phương Dịch Hàn chuyển động, đã sớm tránh qua, thân hình nhanh chóng tránh một bên, llêquýđônn duỗi ngón tay đâm lên lưng hắn ta, nhưng tay trái của Nam Cung Hành Vân cũng vung về phía sau, trong thủ chứa công. Qua hết mấy chiêu, chưởng thế của hắn ta nhanh dần, chưởng lực sắc bén.

Cứ như vậy, hai người có qua có lại, đấu hơn nửa canh giờ, Thương Lung Tình nhìn đến hoa cả mắt, trong lòng không khỏi cảm thán, người cổ đại thật giỏi, nội công và võ lực kết hợp lại, trông lợi hại như vậy. Trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ võ công của Nam Cung Hành Vân cũng tinh anh như thế.

"Hàn, đánh nhanh thắng nhanh!" Thương Lung Tình thật sự không có kiên nhẫn xem bọn họ cứ tiếp tục đánh mãi, lạnh nhạt lên tiếng. Cả người tràn ngập hơi thở lạnh lùng.

"Được!" Đông Phương Dịch Hàn đáp một tiếng, miệng cười nhếch lên, nhanh chóng ra tay, tăng nhanh tốc độ, một chưởng trúng ngực Nam Cung Hành Vân.

Chỉ thấy ‘Phốc’ một tiếng, Nam Cung Hành Vân phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, nét mặt không thể tưởng tượng nổi. Hắn vốn tưởng rằng sẽ đánh ngang tay với hắn ta, lại không nghĩ rằng thực lực của hắn ta cao hơn tưởng tượng của hắn rất nhiều.

"Thế nào, phục chưa?"

Đông Phương Dịch Hàn đứng trước mặt Nam Cung Hành Vân, lạnh lùng lên tiếng. Một chưởng này của hắn đánh xuống không chết cũng tàn phế, trong lòng hắn sẽ không cho bất cứ kẻ địch nào có cơ hội phản kháng, như lời của Thương Lung Tình, ra chiêu trí mạng, mới là cách trả thù tốt nhất với kẻ địch. Để tránh bản thân lo lắng về sau.

"Khụ khụ, ngươi. . ." Nam Cung Hành Vân vỗ bờ ngực đau đớn, ho khan vài tiếng, nét mặt hung ác nham hiểm, trong lòng hắn vô cùng không cam tâm, tại sao lại bại bởi hắn ta chứ? Vậy mà sự thật đã phơi bày trước mắt làm hắn không thể không khuất phục.

"Nam Cung Hành Vân, nếu ngươi không đến trêu chọc bổn vương, bổn vương chưa từng nghĩ sẽ muốn mạng của ngươi, l^q'đ muốn trách cũng chỉ có thể trách ngươi quá mức si tâm vọng tưởng, lại dám có ý nghĩ không an phận với Lung nhi!"

Đông Phương Dịch Hàn híp mắt nhìn Nam Cung Hành Vân, lạnh lùng nhấn mạnh từng chữ. Trong lòng hắn không ai có thể quan trọng bằng Lung nhi của hắn, hắn cũng quyết không cho phép bất kỳ ai tới dòm ngó người của hắn. Đối với kẻ địch hắn quyết không nương tay.

"Hừ, bây giờ ngươi giết chết ta rồi, không sợ đến lúc đó người của Địa Long Quốc truy cứu sao?" Nam Cung Hành Vân rất không phục, mặt mũi vặn vẹo, không cam lòng nói.

"Hừ, do ngươi bắt cóc Vương phi của bổn vương trước, còn dám nói lý sao? Huống chi nơi này đã ở ngoài Thiên Long Quốc, cũng không phải là trách nhiệm của Thiên Long Quốc, ngươi cảm thấy có thể truy cứu gì chứ?" Đông Phương Dịch Hàn nặng nề hừ một tiếng, vẻ mặt âm trầm, trong mắt thoáng qua sát khí.

"Ngươi. . ." Vì lời của hắn mà Nam Cung Hành Vân càng tức giận không thôi, tay chỉ vào hắn, nhưng không nói nổi một câu.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân hỗn loạn của một đám người, còn có vài tiếng kêu thảm thiết khiến hắn ta nhất thời có chút kinh ngạc, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Chỉ thấy đám người Hướng Nhất hăm hở đi vào: "Gia, người không sao chứ?"

Nam Cung Hành Vân hơi kinh ngạc, không ngờ là người của Đông Phương Dịch Hàn, vẻ mặt không cam lòng, vì sao hắn lại thua bởi hắn ta? Bỗng nhiên, ánh mắt nhìn về phía Thương Lung Tình, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, hai mắt muốn nứt ra, xuất hiện quỷ kế, hắn muốn nàng chôn theo. Thừa dịp bọn Đông Phương Dịch Hàn không chú ý, cầm một đoạn kiếm lên, dùng hết toàn lực huy động chưởng phong đánh về phía Thương Lung Tình.

"Lung nhi, cẩn thận!"

Đông Phương Dịch Hàn "Ừ" một tiếng đáp lại người của hắn, khóe mắt liếc về phía Nam Cung Hành Vân, lqđ không ngờ phát hiện hành động của hắn ta, nhanh chóng ra tay, chỉ thấy ‘Phốc’ một tiếng, Nam Cung Hành Vân té xuống đất, máu chảy không ngừng, gương mặt không cam lòng nhưng có chút hả hê nhìn Đông Phương Dịch Hàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kim Phượng về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, antunhi, xichgo
     
Có bài mới 17.12.2018, 17:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16574 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 124: Đại kết cục (thượng)
Editor: Lãng Nhược Y
Beta: Thố Lạt+coki+phuogot_93
     
Ánh mắt Thương Lung Tình bỗng chốc lạnh lẽo, không ngờ hắn lại có thể ra tay với nàng. Nhìn lưỡi kiếm sắp tập kích đến, nàng có chút lực bất tòng tâm, bởi vì nhuyễn cốt tán trên người nàng vẫn chưa giải hết, lqđ hoàn toàn không có sức phản kháng. Chỉ có thể quan sát đúng thời cơ để né tránh thôi!

     Nhưng mà đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc này, đột nhiên có một bóng người xuất hiện bên cạnh nàng nhanh như tia chớp, ôm lấy eo nàng xoay một vòng, giúp nàng tránh thoát tập kích, mà tay của hắn lại bị lưỡi kiếm xẹt qua tạo thành vết thương, máu đỏ chầm chậm chảy ra.

     "Lung Nhi, nàng không sao chứ?" Đông Phương Dịch Hàn chẳng quan tâm vết thương trên tay hắn, lo lắng cúi đầu hỏi Thương Lung Tình trong lòng. Hắn biết độc trên người nàng vẫn chưa giải hết, nếu không, chút tập kích ấy nàng tuyệt đối có thể tránh được.

     "Không có việc gì." Thương Lung Tình lạnh lùng nhìn Nam Cung Hành Vân nằm trên mặt đất, không thể ngờ hắn lại lấy oán trả ơn như thế hơn nữa còn ra tay với nàng. Lúc này, đáy mắt nàng bỗng hiện lên sát khí. Đối với kẻ địch, nàng sẽ không nương tay. . .

     "Khụ khụ. . . Không ngờ nàng vẫn tránh thoát, ta còn định cùng nàng đồng quy vu tận." Nam Cung Hành Vân nhìn hai người ôm nhau, mặt lộ vẻ ngoan độc, thở phì phò, đột nhiên đau khổ bật cười ha hả.

     "Hừ, ngươi nghĩ hay quá nhỉ, có bổn vương ở đây, ngươi đừng mơ tưởng." Tức giận trong lòng Đông Phương Dịch Hàn tăng vọt, lqđ bàn tay vung lên, không lưu tình chút nào đánh vào người hắn ta lần nữa, chỉ thấy Nam Cung Hành Vân "Phụt" một tiếng, thổ huyết lần nữa, trực tiếp ngã xuống đất.

     "Lung Tình. . . Ta. . . Đối với nàng. . . Là. . . Thật lòng. . . Vì sao không thể. . . Chấp. . . Nhận. . . Ta..." Nam Cung Hành Vân ngã trên đất, ánh mắt như pháo nóng rực nhìn chằm chằm Thương Lung Tình, nói ngắt quãng.

     "Cái ngươi gọi là thật lòng chính là bắt cóc ta, ép ta uống độc dược, giam lỏng ta, muốn giết ta sao? Nếu như vậy, ta chịu không nổi, cũng không dám nhận."

     Sắc mặt Thương Lung Tình lạnh lẽo như băng, không chút rung động, lạnh lùng lên tiếng. Thậm chí trong mắt còn hiện lên chút sát ý, nếu không phải lúc này hắn ta chỉ còn sống không được bao lâu, nàng rất muốn bổ thêm một đao đây!

     "Ta. . ." Nam Cung Hành Vân kích động muốn giải thích, nhưng lại "Phụt" một tiếng, thổ huyết lần nữa, mới nói được một nửa, tay đã từ từ rũ xuống, chết không nhắm mắt!

     "Tay của chàng không sao chứ? Ta xem một chút." Thương Lung Tình nhìn cánh tay bị thương của Đông Phương Dịch Hàn, đáy mắt hiện lên vẻ đau lòng, không chút nghĩ ngợi xé ống tay áo của mình, băng bó giúp hắn.

     "Lung Nhi, ta không sao, chỉ là vết thương nhỏ không đáng kể." Đông Phương Dịch Hàn dịu dàng nhìn Thương Lung Tình, giải thích.

     "Gia, chuyện còn lại cứ để bọn ta xử lý. Người và Vương Phi đi trước một bước đi." Ám Nhất nhìn ra bên ngoài, có chút khẩn trương nói, dù sao nơi này cũng là bên ngoài, nếu lát nữa lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sẽ không tốt!

     "Được, Lung Nhi, chúng ta đi trước." Đông Phương Dịch Hàn  nghe vậy, hiểu ý gật gật đầu, cẩn thận từng li từng tí nắm tay Thương Lung Tình, xoay người ra ngoài.

     "Lung Nhi, thế nào rồi? Thân thể vẫn ổn chứ?" Đông Phương Dịch Hàn vừa đến lãnh thổ Thiên Long, chợt nhớ đến điều gì đó, ánh mắt lướt qua bụng nàng, khẩn trương hỏi thăm.
     "Không có việc gì, độc trên người ta cũng đã được giải, chỉ hơi mệt, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi." Thương Lung Tình cảm thấy sức lực trên người dường như đã khôi phục, nhưng chỉ vì mấy hôm nay tinh thần căng thẳng, cảm giác hơi mệt mà thôi.

     "Mệt sao? Vậy nàng tựa vào người ta ngủ một lúc đi? Chúng ta thúc ngựa chạy trở về." Đông Phương Dịch Hàn yêu thương ôm Thương Lung Tình vào lòng, dịu dàng nói.

     "Được." Thương Lung Tình cũng không phản đối, chui vào lòng hắn, tìm vị trí thoải mái để dựa vào, vẻ mặt mệt mỏi, hô hấp dần dần trở nên ổn định.

     Khi trở lại Tiêu Dao Vương Phủ đã là ngày hôm sau rồi. Thương Lung Tình không nghĩ  bản thân lại ngủ như vậy, đã ngủ một ngày một đêm, hơn nữa lại còn ngủ rất say, không hề biết trên đường xảy ra chuyện gì! Lần đầu tiên nàng tự cảm thấy có chút xấu hổ.

     "Tỷ tỷ, tỷ ở có đó không?" Ngoài cửa vang lên giọng nói ngây thơ thanh thúy của Âu Dương Thăng.

     "Ở đây, vào đi." Thương Lung Tình nghe vậy, lạnh nhạt mở miệng.

     "Tỷ tỷ, ta phải trở về rồi, không thể sống ở đây nữa." Âu Dương Thăng đi đến, nhìn Thương Lung Tình, có chút khó khăn, biểu cảm có chuyện muốn nói lại thôi.

     "Đệ định rời đi?" Thương Lung Tình nhíu mày, nhàn nhạt hỏi.

     "Dạ, tỷ tỷ, nếu ta không trở về sẽ không kịp nữa, bệnh tình phụ hoàng nguy kịch, lệnh ta phải mau chóng trở về." Âu Dương Thăng cúi đầu, lq.đ có chút không muốn lại có chút kì lạ. Hắn biết Thương Lung Tình đồng ý giúp hắn thì đã xem như không tệ, nên hiện tại cũng không thể không biết xấu hổ bảo nàng giao người cho hắn được!

     "Vậy trở về đi. Đệ đi trước một bước, sau đó ta sẽ cho người Mục Tinh Đái hội tụ với đệ, chậm nhất ngày mai có thể lên đường." Thương Lung Tình nhìn hắn một cái, thoáng cái đã biết rõ ý nghĩ của hắn. Biết hắn xấu hổ không dám mở miệng, nên chủ động nói ra.

     "Tỷ tỷ, thật vậy sao? Cám ơn tỷ." Âu Dương Thăng nghe vậy, đôi mắt sáng lên, thần thái sáng lạng nhìn Thương Lung Tình, vui vẻ cảm ơn.

     "Tỷ tỷ đã lừa gạt đệ khi nào chưa? Được rồi, tranh thủ thời gian đi thu xếp đi. Tránh chậm trễ thời gian." Thương Lung Tình cười khẽ nhìn hắn, không biết tại sao, nàng có ấn tượng rất tốt với tiểu tử này, bất tri bất giác yêu thương hắn giống như đệ đệ của mình.

     "Được được, tỷ tỷ, ta về trước đây! Đợi đến lúc đại công cáo thành rồi, ta sẽ trở lại thăm tỷ." Âu Dương Thăng gật nhẹ đầu, vẻ mặt không muốn nhìn Thương Lung Tình, hốc mắt hơi hồng, dừng lại một lúc sau đó xoay người chạy ra ngoài.

     Thương Lung Tình nhìn bóng lưng rời đi, trong lòng có chút rung động, hắn còn nhỏ như vậy lại phải đối mặt với nhiều áp lực và nguy cơ như thế, thật sự làm người ta cảm khái! Tay bỗng nhiên vuốt ve bụng mình, trong lòng kiên định, nàng không muốn hài tử của nàng mất đi tuổi thơ vui vẻ, không muốn nó có quá nhiều gánh nặng, nàng muốn hài tử của nàng hạnh phúc vui vẻ trải qua tuổi thơ của nó. . .

     "Lung Nhi, nàng đang làm gì thế?" Đông Phương Dịch Hàn đi vào phòng thì nhìn thấy Thương Lung Tình đang đưa tay vuốt bụng, không biết đang trầm tư suy nghĩ điều gì nên khó hiểu nhìn nàng, hỏi.

     "A, không có gì, chàng xử lý mọi việc xong rồi à?" Thương Lung Tình quay đầu lại, lạnh nhạt hỏi.

     "Ừ, cũng gần như thế! Nàng không cần lo lắng." Đông Phương Dịch Hàn đi lên trước, bá đạo ôm chặt nàng, cúi đầu chôn mặt vào cổ của nàng, ngửi mùi thơm thoang thoảng trên cơ thể nàng.

     "Nam Cung Hành Vân chết sẽ không gây nên phiền toái gì chứ?" Thương Lung Tình tùy ý để hắn ôm, ánh mắt nhìn về phía xa xa, nhàn nhạt hỏi.

     "Không có! Hắn chết vẫn chưa hết tội, Nam Cung Mộc sẽ tiếp nhận ngôi vị hoàng đế nhanh thôi." Đông Phương Dịch Hàn nhàn nhạt giải thích, llêquýđônn dường như giọng điệu có chút bất mãn. Nghĩ đến Nam Cung Hành Vân đã chết kia, thế vẫn còn lợi cho hắn ta!

     "Ừ, thuận lợi là tốt rồi." Thương Lung Tình gật nhẹ đầu, nhẹ nhàng nói.

     "Lung Nhi, bây giờ nàng nên dưỡng thai thật tốt, chớ suy nghĩ quá nhiều, cũng không cần để ý quá nhiều, hết thảy đã có ta, biết không?" Đông Phương Dịch Hàn dịu dàng nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương, hắn muốn nàng hưởng thụ cuộc sống, không cần lo lắng quá nhiều.

      "Ừm, ta biết rồi! Hy vọng có thể sớm ngày giải quyết những chuyện này, như vậy chúng ta có thể dẫn bảo bảo đi du ngoạn khắp nơi." Thương Lung Tình bỗng nhiên cảm khái, dáng vẻ cười ngây ngô như một tiểu nữ nhân, thật sự mê người. . .

            "Chờ xử lý xong mọi chuyện, ta và nàng sẽ đi dạo khắp nơi, được không?" Đông Phương Dịch Hàn hôn nhẹ lên môi nàng, cưng chiều nói, trong đôi mắt hiện lên vẻ chờ mong.

            "Ừ, đến lúc nên nghỉ ngơi đi dạo thật tốt rồi." Thương Lung Tình gật nhẹ đầu, hiểu ý nở nụ cười, xoay người nhẹ nhàng ôm hắn.
  
           Thời gian thấm thoát trôi qua, trong nháy mắt, tháng bảy đã trôi qua rồi!

          Mỗi ngày Thương Lung Tình ngoại trừ dưỡng thai, thì chính là dưỡng thai, hoàn toàn không để ý tới thế sự! Lúc này trong lòng của nàng chỉ có bảo bảo là quan trọng nhất. Đặc biệt là hiện giờ đã đến thời điểm sắp sinh.

           Trong mấy tháng này, Địa Long quốc đã đổi hoàng đế, đúng như bọn họ dự đoán lúc trước, là Nam Cung Mộc lên thay hơn nữa còn thuận lợi lấy được mỹ nhân về, Nam Cung Dao vui vẻ gả cho Nam Cung Mộc, l^q'đ trở thành Hoàng hậu Địa Long quốc, được cưng chiều cả đời, hậu cung cũng chỉ có một mình nàng, có thể nói là đã được như nguyện.

           Mà Thủy Long quốc bên kia, Âu Dương Thăng vì được đế quốc kỳ minh trợ giúp, cũng thuận lợi diệt trừ kẻ địch, lqđ đoạt được ngôi vị hoàng đế, thuận lợi đăng cơ, trở thành Hoàng đế nội tâm đen tối nhỏ nhất của Thủy Long quốc. Còn thường xuyên viết thư cho Thương Lung Tình, mời nàng đến làm khách, bên ngoài lấy lí do cảm tạ, nhớ nhung.

           Thương Lung Tình đứng trong lương đình, nhìn hoa cỏ cây cối tràn trề sức sống trong hoa viên, tâm tình vui vẻ không thôi. Nàng nhẹ nhàng nâng tay vuốt bụng, đang mong đợi hài tử đến. . .

           "Lung Nhi, sao nàng lại chạy tới nơi này rồi, hại ta tìm không thấy nàng đâu." Ngay lúc Thương Lung Tình trầm tư thì giọng nói dồn dập của Đông Phương Dịch Hàn vang lên sau lưng nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Chungphat181297, antunhi, hanayuki001, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162



Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 297 điểm để mua Nữ thần mùa xuân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.