Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 

Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

 
Có bài mới 15.03.2018, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.03.2016, 15:29
Tuổi: 19 Chưa rõ
Bài viết: 1102
Được thanks: 2386 lần
Điểm: 11.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý - Điểm: 25
☆ Chương 99: Đâu có chuyện gì liên quan tới ta?

Edit: Tử Liên Hoa 1612

"Đương nhiên sẽ không, làm sao nói là vẽ vời thêm chuyện chứ?" Đông Phương Dịch Hàn nở nụ cười nghiêm túc nói. Ở trong lòng hắn, không có chuyện gì mà nàng không biết đến, hơn nữa, hắn cũng tin tưởng lấy cơ trí của nàng nhất định có thể giúp được hắn.

"A, vậy nói thử coi." Thương Lung Tình có phần mất hứng thú, tỏ vẻ nhàm chán, nhìn hắn một cái, lạnh nhạt nói.

"Lung nhi, nàng cảm thấy thi đấu liên nghị lần này chúng ta ra đề như nào mới vui?" Đông Phương Dịch Hàn thấy vẻ mỏi mệt của Thương Lung Tình thì cũng có chút buồn bực, mấy ngày nay hình như nàng thực sự rất mệt mỏi, là không nghỉ ngơi tốt sao?

"Hử, không biết, mấy thứ đó vẫn nên đi hỏi đệ đệ chàng thì hơn. Hắn mới là người phải lo việc này chứ?" Thương Lung Tình không nể mặt chút nào, từ chối ngay, nàng còn tưởng rằng là vấn đề gì đâu? Vậy mà lại là loại tài đề trọng tâm nhàm chán này, nàng cũng không phải đại nhân vật của quốc gia gì đó, cần phải lo nghĩ mấy thứ đó sao?

"Khụ, Lung nhi, cái kia là do hắn lo, không sai, nhưng hắn không nghĩ được biện pháp nào hay, việc này mới rơi xuống đầu ta, nàng giúp ta nghĩ đi mà." Đông Phương Dịch Hàn nghe vậy, hơi sững sờ, không nghĩ tới nàng trả lời trực tiếp như vậy. Đột nhiên, khóe môi hơi mím lại, ôm lấy nàng, giọng điệu ôn nhu còn có chút giống như làm nũng.

Cả người Thương Lung Tình run lên, tên này lại nũng nịu, nhõng nhẽo với nàng? Tay vô thức sờ lên trán hắn kiểm tra, không phát sốt nha, sao hôm nay hắn lại trở nên quái dị như thế được nhỉ?

"Chàng, mau buông ta ra! Đừng ôm chặt thế!" Thương Lung Tình khẽ đẩy người hắn ra, lại phát hiện ngược lại còn bị hắn ôm chặt hơn, thậm chí hắn còn vùi đầu vào hõm cổ nàng, hơi thở nóng vấn vít bên tai, mập mờ đến cực điểm.

"Không buông, cả đời cũng không buông, Lung nhi, nàng chỉ có thể thuộc về ta, những người khác không được nhìn trộm!" Bỗng nhiên Đông Phương Dịch Hàn như nghĩ đến cái gì, bá đạo lại cường thế nói, cả người tản ra hơi thở ngạo nghễ tôn quý.

"Ta không thuộc về bất kì kẻ nào, chỉ thuộc về chính mình." Thương Lung Tình nghe vậy, đột nhiên thốt ra. Nàng luôn luôn làm việc, không câu nệ không bó buộc, hoàn toàn không đón ý nói hùa với người khác, bởi vậy, nàng không cần phải tự tạo thêm nhiều trói buộc, trói chặt bước chân của mình.

"A, dù sao nàng chính là của ta, ta chính là của nàng, chúng ta tuy hai mà một." Đông Phương Dịch Hàn đột nhiên nhếch môi cười nói, vẻ mặt càng là sung sướng không thôi. Hắn mặc kệ cụ thể như thế nào, chỉ cần nàng luôn luôn không rời xa hắn, ở bên cạnh hắn là được.

"Được rồi, không phải chàng có chuyện gì sao? Mau đi làm đi." Thương Lung Tình không nói được gì nữa, sao mà lại cảm thấy thằng nhãi này càng lúc càng giống trẻ con? Lại dám chơi xấu dở trò bán manh với nàng?

"Lung nhi, nàng nói xem nếu Thiên Long quốc bại bởi hai nước khác, có phải sẽ xuất hiện đại loạn gì hay không?" Đông Phương Dịch Hàn không để ý tới lời nói của Thương Lung Tình, trầm tư một chút, thản nhiên hỏi.

"..." Thương Lung Tình liếc mắt nhìn hắn một cái, giữ vững sự im lặng!

"Lung nhi, nàng nói xem nếu là chúng ta thắng, có phải bọn họ sẽ chủ động ngừng gây chuyện không?"

"Lung nhi, nàng nói lần này mục đích của bọn họ sẽ là cái gì? Thực sự chỉ là trận đấu đơn giản như vậy sao?"

"Lung nhi, nàng nói xem..."

"Ngừng, chàng nói đủ chưa? Lỗ tai sắp bị hàng nhét đầy rồi." Vẻ mặt Thương Lung Tình đen sì, không nói gì nhìn hắn, thằng nhãi này cố ý phải không? Biết rõ nàng chán ghét nhất là phải suy nghĩ, lại còn nói bên tai nàng không ngừng, còn ôm chặt nàng không để nàng rời đi!

"A, Lung nhi, cuối cùng nàng cũng lên tiếng rồi? Ta tưởng rằng nàng thực sự không để ý ta chứ..." Đông Phương Dịch Hàn bày ra vẻ vô tội nhìn nàng, giống như hắn luôn luôn nói không ngừng là do lỗi của nàng.

"Có phải chàng quá vô vị rồi không? Nói nhiều như vậy là vì khiến ta lên tiếng?" Thương Lung Tình nghe vậy, khóe miệng co giật. Cái khỉ gì đây? Hắn khi trở nên nhàm chán như vậy từ khi nào thế hả ?

"Ai bảo nàng không để ý tới ta? Hơn nữa, cũng không phải là quá nhàm chán, ta nói tình hình, nàng phân tích là được mà." Đôi mắt với con ngươi lạnh lùng của Đông Phương Dịch chớp chớp, vẻ mặt oan ức, giống như đang phải chịu nỗi oan thật lớn. Đột nhiên khuôn mặt tuấn tú lại gần nàng, nhếch môi.

"Không rảnh, chàng có rảnh ở trong này lải nhải, còn không bằng vào trong cung tìm đệ đệ mình mà nói." Thương Lung Tình không nói gì trợn mắt lên một chút, bất mãn nói. Trong mắt lại thoáng qua một chút suy nghĩ sâu xa không rõ.

"A, đúng vậy! Tiến cung, đi thôi, Lung nhi, chúng ta tiến cung đi!" Đông Phương Dịch Hàn bừng tỉnh đại ngộ, cười ha ha nói, nhẹ nhàng buông lỏng tay đang ôm chặt ra, kéo tay nàng, muốn đi ra ngoài.

"Đợi một chút, là tự chàng tiến cung, không phải chúng ta." Thương Lung Tình hất tay hắn ra, tức giận nói. Thật không hiểu hắn là cố ý hay là thật không hiểu? Nàng từ chối còn chưa rõ ràng sao? Nàng không muốn tham gia quốc sự gì đó, đáng ghét.

"A, không phải nàng nói muốn vào cung tìm Ngạo à?" Đông Phương Dịch Hàn oan ức nhìn nàng, ánh mắt chớp chớp thật dễ thương, giống như muốn nói, là chính nàng nói, sao giờlại đổi ý hử?

"Ta với hắn không quen, không cần phải gặp, đã nói tự bản thân chàng đi mà gặp hắn thương lượng, đâu có chuyện gì liên quan tới ta?" Thương Lung Tình bất đắc dĩ đến cực điểm, gàn đây sao mà người này lại trở nên dính người như thế? Chuyện gì cũng phải quấn quít lấy nàng cùng làm!

"A, không sao hết, đi một hai lần không phải là xong sao, rồi kiểu gì nó chả phải gọi nàng một tiếng đại tẩu?" Đông Phương Dịch Hàn tự động tỉnh lược một ít câu chứ, chỉ chọn phần hắn cảm thấy hứng thú để trả lời. Bàn tay tự nhiên nắm nàng, tiếp tục đi về phía trước.

Thương Lung Tình nghe vậy, khóe miệng rút gân, người này là thật sự nghe không hiểu hay là giả vờ nghe không hiểu vậy? Ánh mắt nhìn chăm chú vào bàn tay bị hắn nắm chặt, xem ra nàng là không thể tránh thoát rồi. ChCái quan trọng là, nàng lại bất tri bất giác bước đi theo nhịp chân của hắn, không hề cảm thấy không thích hợp chút nào. Trong lòng lại có cảm giác lo lắng mơ hồ...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Liên Hoa 1612 về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, antunhi, xichgo
     

Có bài mới 17.03.2018, 22:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.03.2016, 15:29
Tuổi: 19 Chưa rõ
Bài viết: 1102
Được thanks: 2386 lần
Điểm: 11.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý - Điểm: 31
☆ Chương 100: Đại ca, huynh quá bất công rồi.

Edit: Tử Liên Hoa 1612

"A, đại ca đại tẩu, cuối cùng hai người cũng đến đây, ta chờ hai người thật lâu...." Đông Phương Ngạo ngồi trước bàn sách ở ngự thư phòng, vừa thấy hai người Đông Phương Dịch Hàn tiến vào, cao hứng xông tới.

"Ngạo, ngươi đã làm Hoàng đế rồi, sao còn hấp tấp như vậy làm gì?" Đông Phương Dịch Hàn không vui trừng mắt nhìn kẻ suýt chút nữa đã va vào Thương Lung Tình này, may mắn hắn phản ứng mau, kịp thời kéo nàng ang một bên, tránh khỏi va chạm của tên nhãi kia.

"Xí, nhân gia cao hứng thôi, bước chân hơi nhanh một tí." Đông Phương Ngạo bị Đông Phương Dịch Hàn trừng, có chút ngượng ngùng túm tóc gãi gãi, vẻ mặt trẻ con nói.

Thương Lung Tình nghe vậy, người này thật sự là Hoàng đế cao cao tại thượng sao? Thế nào mà lại giống như tiểu hài tử chưa lớn vậy? Lấy tính cách này của hắn thật sự có thể chủ trì đại cục, hơi bị nghi ngờ rồi đấy. Chỉ là nàng không biết, Đông Phương Ngạo này cũng chỉ ở trước mặt đại ca hắn mới có dáng vẻ như vậy.

"Hừ, không nhiều lời với ngươi nữa, có việc mau nói." Đông Phương Dịch Hàn bất đắc dĩ quăng cho  hắn một cái liếc mắt, mặt lạnh nói. Nếu hắn không nghiêm mặt lên, tiểu tử này sẽ không đứng đắn chút nào.

Quả nhiên, Đông Phương Ngạo vừa thấy Đông Phương Dịch Hàn trưng ra vẻ mặt không vui, nhanh chóng đứng đắn trở lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn bọn họ, lạnh nhạt nói: "Thi đấu liên nghị lần này, bọn họ đều phái hoàng tử công chúa tới, nghe nói, còn muốn làm đám hỏi."

"Hừ, đám hỏi, bọn họ tính toán thật tốt đấy nhỉ." Đông Phương Dịch Hàn kinh thường nói. Lần này lại muốn dùng phương pháp rách nát đó để củng cố sức mạnh quốc gia sao?

"Hừ, đúng rồi đấy, hơn nữa đại ca ngươi cần phải chuẩn bị tâm lý cho tốt, mục tiêu của bọn họ lần này chính là huynh." Đông Phương Ngạo ngoài mặt là nhắc nhở Đông Phương Dịch Hàn, thực chất trong lòng là cảm giác vui sướng khi người gặp họa. Hắn muốn xem xem rốt cuộc đại ca hắn sẽ ứng phó thế nào?

"Hừ, nghĩ thật hay, đám hỏi?" Đông Phương Dịch Hàn khẽ hừ một tiếng, ánh mắt nhằm về phía Thương Lung Tình, thấy nàng uống trà, mặt không biểu cảm, giống như chuyện không liên quan tới nàng, trong lòng hắn có chút bực tức, Hoa1612~LQD nàng cứ như vậy mà không cần hắn sao?

"Đại tẩu, tẩu cảm thấy như thế nào?" Đông Phương Ngạo tò mò nhìn Thương Lung Tình, muốn xem xem nàng có nhận xét gì đối với chuyện này. Có phải sẽ đồng ý để đại ca hắn làm đám hỏi hay không?

"Cái gì như thế nào? Đâu có chuyện gì liên quan tới ta? Cũng không phải ta muốn làm đám hỏi." Thương Lung Tình liếc hắn một cái, mất hết hứng thú nói, cũng không nhìn bất kỳ kẻ nào, cứ thế nhàn nhã uống trà.

"Khụ, cái kia, cái kia, chẳng nhẽ tẩu đồng ý cho đại ca nạp phi?" Đông Phương Ngạo có chút không tin nổi nhìn Thương Lung Tình, nàng đây là cái thái độ gì đây? Vì sao lại cảm thấy nàng không quan tâm tới đại ca chút nào vậy, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Ánh mắt lập tức cũng có chút mờ mịt nhìn Đông Phương Dịch Hàn.

Đông Phương Dịch Hàn nghe vậy, sắc mặt nháy mắt thay đổi, tuấn nhan yêu nghiệt tà tứ tối thui, con ngươi khóa chặt Thương Lung Tình, có ý muốn nhìn ra thật giả bên trong, hơi thở mơ hồ phóng ra ngoài, để lộ khí phách ngang ngược, uy áp khiếp người không kiêng nể gì.

"Vì sao không chịu, hắn cũng không phải tiểu hài tử ba tuổi, chẳng lẽ hắn muốn nạp phi, ta nhất định phải bám lấy hắn nói không được sao?" Thương Lung Tình nhàm chán nhíu mày, vân đạm phong khinh nói, trong lòng lại cực kỳ rõ ràng, hắn không thể đồng ý, cũng không thể làm như vậy, trừ phi. . .

"À, điều này cũng đúng, nam nhân tam thê tứ thiếp là bình thường, huống chi đại ca vẫn là một vương gia..." Đông Phương Ngạo tự nhiên lại không phát hiện bộ mặt đen sì của Đông Phương Dịch Hàn, còn cảm thấy có lý, tự phụ họa cho mình.

"Câm miệng, ngươi không nói chuyện không có ai coi ngươi là người câm đâu." Đông Phương Dịch Hàn lạnh lùng quát Đông Phương Ngạo, hai mắt bắt đầu tối lại, gắt gao trừng hắn, vẻ mặt không vui.

Lập tức, ngay khi quay sang Thương Lung Tình, khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng trong nháy mắt đã trở nên dịu dàng, còn tỏ vẻ thật tủi thân nhìn nàng, sau đó điềm đạm đáng yêu nói: "Lung nhi, sao nàng có thể vứt bỏ ta như vậy? Ta không cần nạp phi!"

Thương Lung Tình nghe vậy, khóe miệng giật giật, lời này nghe qua sao lại quái dị như vậy? Nghe cứ như là do nàng sai? Rõ ràng là bọn họ tự thảo luận đề tài riêng của mình, nàng chỉ để hắn tự lựa chọn mà thôi, làm sao lại biến thành giống như là nàng bức hắn, người này đang đóng kịch hả?

"Chàng cũng không phải tiểu hài tử ba tuổi, ai quyết định được chuyện của chàng?" Thương Lung Tình không nói gì trợn mắt lên một chút, lạnh nhạt nhìn hắn nói. Đừng có bán manh giả ngu như vậy được không? Nàng không có hứng thú trở thành tiêu điểm.

"Có mà! Nàng có thể quyết định chuyện của ta mà! Chuyện của ta chính là chuyện của nàng, chuyện của nàng cũng là chuyện của ta, chúng ta tuy hai mà một!" Mắt lạnh của Đông Phương Dịch tràn ngập vẻ thâm tình ngóng nhìn Thương Lung Tình, dịu dàng nói.

"Khụ..." Thương Lung Tình vừa khẽ hớp một ngụm trà, không ngờ lại nghe lời nói của hắn, bỗng chốc phun ra. Lời này sao nghe qua cứ kỳ quái thế nào? Sao mà nàng lại cảm thấy người này càng nói càng lung tung thế này?

"Sao vậy Lung nhi, sao lại không cẩn thận như vậy?" Đông Phương Dịch Hàn thấy thế, sốt ruột vội vàng đi tới, vỗ nhẹ lên lưng nàng, lo lắng hỏi, vẻ mặt cũng xuất hiện một chút khẩn trương.

"Khụ, không có việc gì." Thương Lung Tình cũng không nghĩ sẽ xảy ra chuyện như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nháy mắt dần dần nhuốm màu đỏ ửng, có chút mất tự nhiên đáp lời.

"Để ta nhìn xem." Đông Phương Dịch Hàn vừa bước tới, không chút suy nghĩ thuận tay kéo Thương Lung Tình lên, ôm nàng lòng, kiểm tra hết trên dưới toàn thân một lượt, giống như nàng bị thương nặng vậy.

Khóe miệng Thương Lung Tình run rẩy, có chút dở khóc dở cười, nàng là kém chút nữa bị sặc nước, cũng không phải chịu thương tổn gì, hắn có nhất thiết phải khẩn trương kiểm tra toàn thân nàng như vậy không? Chắc sẽ không phải là muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, ăn đậu hủ của nàng chứ? Trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ, trong lòng cũng đồng thời xuất hiện một chút lo lắng mơ hồ cùng cảm giác ngọt ngào.

Đông Phương Ngạo thấy thế, có chút không thể tin dụi dụi mắt, người trước mắt này thật sự là đại ca hắn sao? Thế nào mà đãi ngộ lại khác biệt lớn như thế? Đối với hắn là hung ác tới đòi mạng, vẻ mặt âm trầm, đối với đại tẩu thì thành cái dáng vẻ này, đây quả thực là rất khiến người ta khó mà tin được. Chắc đại ca không uống sai thuốc chứ? ~Truyện đăng tại DღDღLeღQuyღDon~

"Khụ khụ. . ." Đông Phương Ngạo xem hai người trước mắt, thật sự có chút ngượng ngùng, bèn mất tự nhiên ho khan vài tiếng, muốn nhắc nhở bọn họ, chỗ này còn có người khác ở đây.

"Bị bệnh, phải đi tìm thái y, khụ cái gì mà khụ." Đông Phương Dịch Hàn biết Đông Phương Ngạo là cố ý, bèn tức giận quát hắn, giống như rất khó chịu về sự quấy rầy của hắn.

"A, cái kia, đại ca, huynh quá bất công rồi!" Đông Phương Ngạo bày ra vẻ mặt tủi thân nhìn Đông Phương Dịch Hàn, trong lòng càng là tức giận về sự bất công này, đãi ngộ sao có thể chênh lệch nhiều như vậy chứ hả?

"Hừ, ngươi bị đau thì tự mau đi tìm ngự y, đừng nói lời vô dụng với ta, nếu không có việc gì, chúng ta đi thôi." Đông Phương Dịch Hàn hừ lạnh một tiếng, không chút khách khí nói với hắn. Ôm lấy Thương Lung Tình, ngay cả đầu cũng không quay lại, hắn đi thẳng ra ngoài, không để ý tới Đông Phương Ngạo đang ôm vẻ ai oán.

Đông Phương Ngạo đầy vẻ u sầu nhìn hai cái bóng lưng đang rời đi, thì thào tự nói: Đi lúc này á? Chuyện còn chưa có giải quyết xong đâu, cung yến ngày mai làm sao bây giờ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Liên Hoa 1612 về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, antunhi, xichgo
     
Có bài mới 17.03.2018, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.03.2016, 15:29
Tuổi: 19 Chưa rõ
Bài viết: 1102
Được thanks: 2386 lần
Điểm: 11.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý - Điểm: 25
☆ Chương 101: Hủy bỏ thi đấu liên nghị

Edit: Tử Liên Hoa 1612

"Sứ giả Địa Long quốc đến, sứ giả Thủy Long quốc đến" Trên đại điện hoàng cung đột nhiên trở nên yên tĩnh, bên ngoài vang lên tiếng hô to, lập tức đã thấy một đám người mặc phục sức (quần áo và trang sức) khác nhau đi đến.

"Gặp qua hoàng thượng." Mọi người đi vào, cất tiếng chào mang tính lễ phép, cũng không quỳ xuống. Dù sao người tới không phải là khách, cũng không xem như là con dân Thiên Long quốc.

"Các vị Sứ giả khách khí, mau an vị." Đông Phương Ngạo ngồi trên ghế rồng, khách khí cho có lệ, vẻ mặt lại như có chút cổ quái, ánh mắt luôn nhìn chăm chú ra bên ngoài đại môn, trong lòng cực kỳ sốt ruột. Đáng chết, sao đại ca còn chưa tới? Thật sự muốn ném mớ bòng bong này cho hắn sao?

"Tiêu Dao Vương, Tiêu Dao Vương phi đến!" Ngay khi trong lòng Đông Phương Ngạo bất mãn nói thầm, bên ngoài vang lên một tiếng hô to nhưng cũng khiến mọi người sửng sốt, Tiêu Dao Vương phi kia sao cũng tới rồi?

"Gặp qua hoàng thượng." Đông Phương Dịch Hàn lễ độ lên tiếng chào hỏi, sau đó không để ý ánh mắt mọi người lôi kéo Thương Lung Tình đi về vị trí của mình.

Thiên Lung quốc đối với lễ tiết của Đông Phương Dịch Hàn đã không có gì kỳ quái, dù sao bọn họ sớm biết cách thức ở chung của huynh đệ bọn họ phương thức, còn có thói quen độc lai độc vãng của hắn, hôm nay có hành lễ coi như là đã cho Đông Phương Ngạo mặt mũi rồi. Nhưng mà đối với người tới của hai nước khác thì chính là là một chuyện lạ, Tiêu Dao Vương này có thể có được độc quyền như thế, không hành lễ với Quốc vương của mình sao? Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

"A, đặc quyền của Tiêu Dao Vương cũng thật lớn." Nam Cung Hành Vân chăm chú nhìn theo từ khi bọn họ vừa vào cửa, đặc biệt là Thương Lung Tình bên người hắn, sắc mặt có chút không vui. Dường như nàng không phát hiện sự tồn tại của hắn, lần này thân phận của hắn tất nhiên là đại biểu cho Long quốc.

"Quá khen, quả thật là bổn vương có đặc quyền." Đông Phương Dịch Hàn thấy người nói chuyện đúng là Nam Cung Hành Vân, sắc mặt hơi thay đổi, chẳng phải người này là thị vệ bên cạnh Thương Lung Tình lúc còn ở Nam Cung sao? Thì ra thân phận của hắn lại là hoàng tử Long quốc, trách không được hắn luôn có cảm giác quen thuộc, thì ra là thế.

"A, hôm nay là Sứ giả các quốc gia đến, tạm thời không nói tới quốc sự, bày tiệc đãi khách trước đã, mọi người có thể tận tình hưởng thụ mỹ thực của Thiên Long quốc. Người đâu, mang thức ăn lên." Đông Phương Ngạo thấy bọn họ đều cảm thấy hứng thú với Đông Phương Dịch Hàn bèn nhanh chóng lảng sang chuyện khác, nếu không cứ tiếp tục như vậy, khó tránh khỏi hắn sẽ đột nhiên mặc kệ bọn họ, rời đi một mình. Tính tình của đại ca hắn, hắn còn không rõ ràng sao?

Vẻ mặt Nam Cung Hành Vân âm trầm nhìn Đông Phương Dịch Hàn, trong lòng là không phục, rốt cuộc hắn có bản lĩnh gì có thể cho nhất quốc chi quân (vua của một nước) nể mặt như thế? Cho dù là huynh đệ thân thiết, từ xưa quân thần khác biệt, cũng không có khả năng đối xử tử tế như vậy!

Nhưng có lẽ hắn có thể cho một mồi lửa vào giữa huynh đệ bọn họ, làm cho bọn họ xảy ra xung đột, tin rằng bọn họ không thể nào ở chung hài hòa như bên ngoài thế này. Hiện tại cảnh này nhất định là làm cho mọi người thấy, không có chuyện đường đường là một quân vương lại cam nguyện chịu trói buộc của một vương gia.

"Lung nhi, đói bụng sao? Có muốn ta lấy chút điểm tâm cho nàng trước hay?" Đông Phương Dịch Hàn thấy Thương Lung Tình bên cạnh luôn luôn không nói chuyện, dịu dàng hỏi nàng.

"Không cần, ta không đói bụng." Thương Lung Tình lắc lắc đầu, vừa rồi nàng đang nghĩ một chuyện. Lúc trước cứu Nam Cung Hành Vân đã biết thân phận của hắn không đơn giản, không nghĩ tới vậy mà hắn lại là một vương gia, hơn nữa lần này còn là sứ giả Địa Long quốc. Vậy lúc trước vì sao hắn lại ở chỗ này?

Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn bây giờ, hình như là rất có thành kiến với Đông Phương Dịch Hàn. Nhưng mà, nàng đã tiếp nhận tình cảm của Đông Phương Dịch Hàn, cũng có nghĩa nàng và hắn đứng ở cùng một chiến tuyến. Nam Cung Hành Vân này nếu muốn gây bất lợi cho hắn, đồng nghĩa là muốn tuyên chiến với nàng. . .

"Hoàng thượng Thiên Long quốc, mục đích chúng ta đi sứ lần này không phải vì thi đấu liên nghị, lần này muốn liên hôn là chính, hủy bỏ các phương diện của trận đấu, không biết ngài có ý kiến gì không?" Sứ giả Thủy Long quốc - hoàng tử Âu Dương Quý mặt đầy ý cười, vân đạm phong khinh nói ra mục đích bọn họ tới đây, lạnh nhạt hỏi.

"Hửm? Hủy bỏ các trận đấu, chính là làm đám hỏi?" Đông Phương Ngạo có chút ngoài ý muốn, tuy rằng đã nhận được tin tức sẽ có đám hỏi, lại không nghĩ rằng sẽ hủy bỏ các hạng mục thi đấy. Rốt cuộc là muốn làm trò gì đây?

"Phải! Trước đây đều là thi đấu, mặc dù đẩy mạnh cảm tình của nhau nhưng đã nhiều năm, không có chút mới mẻ nào, chẳng bằng dùng cách chân thực nhất, cũng tiết kiệm được không ít công sức! Ngài nói có đúng không?" Một vị đại thần khác của Thủy Long quốc giải thích, ánh mắt nhìn chăm chú vào Đông Phương Ngạo và người của Địa Long quốc ở đối diện, giống như đang chờ mong đáp án.

"Sứ giả Địa Long quốc thì sao? Cũng cho là như vậy ư?" Mặc dù Đông Phương Ngạo có chút ngoài ý muốn nhưng lại cực kỳ bình tĩnh gật gật đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào người của Địa Long quốc, muốn nghe ý kiến của bọn họ.

"Tâu hoàng thượng Thiên Long quốc, quả thật chúng ta cũng đồng ý cách này, chỉ là không biết phía bên ngài sẽ quyết định thế nào." Một vị đại thần của Địa Long quốc mặt đầy ý cười trả lời, hỏi lại.

"A, các ngươi đều đã đồng ý, trẫm cũng không có khả năng phản đối, vậy cứ như các ngươi mong muốn đi." Ý cười của Đông Phương Ngạo không tới đáy mắt, trong lòng hừ lạnh, rốt cuộc bọn chúng tính làm gì?

"Ha ha, vậy thì tốt quá, đã như vậy, ngày mai chúng ta lại bàn bạc cụ thể công việc được chứ?" Đại thần Địa Long quốc cười ha hả, gật gật đầu, vừa lòng nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Liên Hoa 1612 về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, Hothao, kotranhvoidoi, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Meoghetchuot và 229 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.