Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

 
Có bài mới 17.12.2015, 05:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.08.2015, 18:11
Bài viết: 107
Được thanks: 1107 lần
Điểm: 31.95
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44: Dẫn em chơi lãng mạn

Editor: hoateng

Hai người đang hôn đến quên mình gần như không thể tự động kiềm chế, đột nhiên một người lao tới, cuối cùng hôn thật quá lâu, “ô! Ngại quá ngại quá, tôi cái gì cũng không nhìn thấy!”

Hai người cũng lập tức buông tay tách ra, Chúc Kì Trinh đỏ mặt hận không được chui xuống vùi đầu vào đất. Đông Phương Càn cũng có chút lúng túng, biết rõ còn hỏi nói câu, “Cậu đã trở lại?”

Chỉ thấy đi vào là một người đàn ông trung niên trên vai cũng treo một hàm ba quân, vui vẻ mở miệng, “Ừ, đã trở lại, tôi lấy cái khăn lông liền đi ngay.”

“Bên kia các cậu hôm nay như thế nào?” Đông Phương Càn hỏi.

“Cả thôn bị ngập, người dân trong thôn mới dời đi một nửa, buổi tối còn phải làm tiếp a! May nhờ buổi chiều trời quang, hi vọng thời tiết quỷ quái này buổi tối đừng cho tôi trời mưa.” Vừa nói anh ta mới nhớ tới mình làm hư chuyện tốt của người ta, phất tay một cái nói: “Ai, hai người tiếp tục a, tiếp tục, tôi đi ra ngoài gọi bọn họ canh gác cho hai người, bảo đảm sẽ không có người nào vào quấy rầy.”

Đông Phương Càn đi tới bên giường, từ trong chậu rửa mặt lấy ra khăn lông ném cho anh ta, cười mắng: “Mau cút đi!”

“Vợ đến đúng là không giống nhau a, ngay cả vẻ mặt cũng đều nhiều hơn một loại.” Anh ta vừa nói vừa đi ra ngoài.

Trong nhà lại yên lặng, Chúc Kì Trinh liếc anh một cái, căm giận bất bình nói: “Mặt mũi của em cũng bị anh làm mất hết! Sau này gặp người ta thế nào a?”

Đông Phương Càn chau chau mày, “Em nói ngược! Mau ăn đi.”

Chúc Kì Trinh không hế cùng anh đấu võ mồm nữa, ngồi ở trên giường anh mở to miệng. Sau khi ăn no, một đêm không ngủ cảm giác mệt mỏi cuối cùng cũng đến, cô ngáp dựa vào bả vai Đông Phương Càn, làm thế nào cũng không chịu ngủ thật sự.

Cô nghĩ, khổ cực như vậy mới thấy một mặt, nhất định phải ở chung một chỗ nhiều thời gian mới không lỗ vốn.

Đông Phương Càn cười khổ, “Em ở đây người khác làm sao dám đi vào. Mau dậy đi, anh đưa em đi trường học bên kia ngủ.”

Chúc Kì Trinh nhắm mắt lại tự lẩm bẩm: “Không nha, đợi một lát nữa, một lát thôi mà!”

Chợt Đông Phương Càn lại đứng dậy, ra lệnh: “Đứng lên!”

Chúc Kì Trinh không vui mà chậm rãi đứng dậy, còn không có đứng vững, lại đột nhiên bị Đông Phương Càn nắm tay sãi bước đi ra bên ngoài. Lúc đi qua rạp hát đại đường, không ít chiến sĩ cũng chế nhạo mà cười nhìn về phía bên này, Đông Phương Càn không nhìn ánh mắt của bọn họ đi thẳng ra khỏi cửa.

Trong lòng Chúc Kì Trinh không có cam lòng đi theo anh, tâm tình cũng không khác so với mất mát khổ sở, mặt cá ươn nóng lòng như thế muốn mang mình đưa đi đâu?

Vòng một vòng đi tới bên ngoài rạp hát, Đông Phương Càn dừng bước, anh buông tay Chúc Kì Trinh ra khẽ giọng hỏi: “Dám đi tới không?”

Lúc này Chúc Kì Trinh mới phát hiện cái thang dụng trên cái tường. Cô ngẩng đầu nhìn lại, cái thang thật cao bắc đến nóc nhà, trong lòng có chút sợ, lại mạnh miệng nói: “Tại sao không dám!”

Đông Phương Càn dẫn đầu leo lên cái thang, trong chốc lát đã đến nóc nhà, anh xoay người nằm sấp người xuống hướng về phía Chúc Kì Trinh dưới đất nhoẻn miệng cười, “Đi lên, dẫn em chơi lãng mạn.”

Chúc Kì Trinh bị chọc cho cười khanh khách không ngừng, tại sao Đông Phương Càn mãi có thể làm cho cô vui mừng?

Sau đó, cô bắt đầu thật cẩn thận leo lên, vừa leo còn nói: “Như thế này nếu như em ngã xuống, xem anh còn lãng mạn như thế nào.”

Cô leo rất chậm, thật vất vả đỉnh đầu mới vượt qua nóc nhà, cơ thể bỗng nhẹ nhàng, cả người bị Đông Phương Càn ôm lên. Anh ôm Chúc Kì Trinh đi thẳng đến sườn dốc nóc nhà cao nhất bắt đầu mới dừng lại ngồi xuống.

Bây giờ sắc trời đã hoàn toàn bị bóng đêm bao phủ, bầu trời tối mò không có một chút ánh sao. Kiến trúc nóc nhà là kiến trúc cổ kính đặc biệt, bốn góc bên cũng làm mái hiên xinh đeph cong cong vểnh lên hướng về phía trước, phía dưới còn treo cái chuông gió không nhỏ, gió hơi lớn một chút, sẽ phát ra âm thanh dễ nghe.

Chúc Kì Trinh hít một hơi thật dài không khí trong lành, chậm rãi mở miệng hỏi: “Ngày hôm qua anh chính là ở trên này đợi em một đêm sao?” Cô có chút áy náy, cũng có chút đau lòng.

Đông Phương Càn nhìn cô thật sâu, không trả lời.

“Đông Phương Càn, cám ơn anh, cám ơn anh nói với em nhớ em, cám ơn anh quan tâm em.”

Đông Phương Càn hé miệng cười một tiếng, “Ngày hôm qua ở trong điện thoại anh nói một câu cuối cùng là ‘Chúc Kì Trinh,bên kia tín hiệu giống em tốt như vậy, không cần lớn tiếng với anh, anh nghe được’, có điều là, hình như em chỉ nghe được mấy chữ em muốn nghe.”

Chúc Kì Trinh mở to hai mắt, vẻ mặt giống như nuốt trứng gà.

Anh nói gì? Làm mình nửa ngày là tự mình đa tình? Vậy mình trăm cay nghìn đắng trèo non lội suối như vậy, chẳng phải bị anh làm trò cười sao?

Từ Hoan Hoanức giận, cô giơ quả đấm lên liền ra chiêu, lại bị Đông Phương Càn ôm lấy cả ngời cô.

Ánh mắt của anh cười đến cong cong, chứa ánh sáng lấp lánh kỳ dị, “Cẩn thận, té xuống ở đây anh thật là không giúp được em.” Giọng anh khàn đặc giống như nam châm âm trong phát ra giọng thông cảm.

“Còn hơn là anh làm hại.” Chúc Kì Trinh tức giận nói.

Chúc Kì Trinhảm giác được cơ thể cô hơi phát run, Đông Phương Càn hỏi, “Rất lạnh hả?” VỪa nói anh ôm chặt Chúc Kì Trinh, áo khoác ngoài trên người Chúc Kì Trinh là đồ của Đông Phương Càn, mặc dù đã phơi hai ngày, nhưng là bất đắc dĩ bây giờ nơi này không có điều kiện phơi quần áo, cho nên cũng chỉ khô một nửa, “Lạnh thì chúng ta sẽ xuống ngay.”

Chúc Kì Trinh mang mặt gần sát ở ngực của anh, lẳng lặng nghe một lát cách đó không xa truyền tới âm thanh nước lũ tràn, chuông gió vang âm thanh nhỉ, còn có trước ngực anh truyền ra âm thanh tim đập mạnh mẽ, sau đó, cô nói yếu ớt: “Không lạnh, là em đột nhiên sợ, lũ lớn như vậy, anh lại phải mỗi ngày cùng nó vật lộn, mỗi ngày mặc quần áo ướt sũng, em sợ anh ngã bệnh, sợ anh nguy hiểm. Đông Phương Càn, nhìn em cam đoan được không? Không được gặp nguy hiểm, không được để cho em lo lắng.”

Đông Phương Càn nghe xong, trong túi móc ra một chiếc nhẫn từ ngực trái, đặt ở lòng bàn tay, “Mỗi ngày anh đều mang nó để lên ở trái tim, nó sẽ mang đến may mắn cho anh.”

Chúc Kì Trinh cầm lấy cái chiếc nhẫn đơn giản, tinh tế vuốt ve.

Hạnh phúc tràn đầy nồng ngực, cô không nghĩ tới Đông Phương Càn sẽ quý trọng cái này như vậy chiếc nhẫn đại diện cho hôn nhân bọn họ.

“Đông Phương Càn, trở về em mua dây chuyền mang nó kết vào, anh đeo trên cổ đi!”

“Bọn anh không thể đeo đồ trang sức đeo tay.”

“Treo ở bên trong quần áo cũng không được sao?”

“Cũng không được.”

Chúc Kì Trinh bất mãn nhỏ giọng lải nhải: “Các anh thật nhiều quy củ.”

Đông Phương Càn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô, dịu dàng nói: “Chúc Kì Trinh, sáng mai em trở về đi, nơi này không phải là nơi em nên ở lại.” “Anh có thể tại sao em không thể?” Chúc Kì Trinh nhắm mắt lại nửa mê nửa tỉnh mà cãi lại.

Chúc Kì Trinh trả lời cũng hùng hồn kiên quyết, “Anh là quân nhân, cứu vớt tài sản quốc gia bảo vệ quần chúng là trách nhiệm của anh.”

Cô lầm bầm nói: “Vậy em cũng là trách nhiệm của anh…” Tiếp đó cô vùi cái này vào trong ngực, dần dần đi vào trong mơ. Trước khi ngủ, cô rất kỳ quái mà nhớ tới lần trước chuyện Từ Hoan Hoan đưa thảm cho mình, cô rất muốn mở miệng chất vấn Đông Phương Càn có hay không còn giữ liên lạc với Từ Hoan Hoan, nhưng vừa nghĩ lại, hình như thế này quá làm hỏng không khí.

Quên đi, chuyện này giữ lại sau này hỏi đi! Cô nghĩ.

Đông Phương Càn mang Chúc Kì Trinh đi vào giấc mộng ôm đến trên chân của mình, giống như dụ dỗ đứa trẻ ôm vào trong ngực thật chặt, anh khẽ hôn cái trán của cô, dịu dàng nói: “Chúc Kì Trinh, anh nhớ em!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Du về bài viết trên: Kim Tử Sắc, Lam Băng, Miinh Miinh, chau89, diepha
     
Có bài mới 18.12.2015, 15:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.08.2015, 18:11
Bài viết: 107
Được thanks: 1107 lần
Điểm: 31.95
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45: Nguy nan...

Editor: Lạc Du.

Sáng ngày hôm sau, Đông Phương Càn không có đi tiễn Chúc Kỳ Trinh, người tới cũng không phải là An Dịch, bị phát tới là một chiến sĩ nhỏ, cậu nói, sáng sớm Đông Phương Càn phải ra ngoài tham gia nhiệm vụ cứu viện rồi, về phần An Dịch thì cả đêm hôm qua không về.

Chúc Kỳ Trinh hỏi tại sao cả đêm An Dịch không về, có phải là nhận được nhiệm vụ mới bị phái đi nơi khác không, hỏi cái gì chiến sĩ nhỏ cũng không biết. Trong lòng cô dâng lên một sự lo lắng mơ hồ, nhưng vẫn không thể không theo tiểu chiến sĩ lên đường vào trong trấn.

Mặc dù từ hôm qua cơn mưa to từ buổi chiều đã tạnh rồi, nhưng một đường đi tới, lại phát hiện mực nước tăng lên, khi đi qua cầu, nước ngập đến eo luôn.

Vào trong trấn, người dân gặp nạn bị dời đi càng ngày càng nhiều, trấn nho nhỏ bị chen lấn đến giọt nước cũng không loạt, khắp nơi đều là lều cỏ. Đột nhiên, Chúc Kỳ Trinh nhớ tới tối hôm qua lúc mình đến trường học ngủ, biết được bởi vì có liên quan tới địa hình, vật liệu cứu viện rất khó vận chuyển vào, cho nên có người ngã bệnh lại không có thuốc để mà cứu chữa, hơn nữa thức ăn nước uống của mọi người đều vô cùng thiếu thốn, một bình nước phải hơn mấy người trong một nhà cùng nhau uống.

Cô nghĩ, nếu mình đã đến đây, vậy thì giúp dân tị nạn một chút gì đi? Vì vậy cô mang theo chiến sĩ nhỏ đi khắp nơi tìm cửa hàng tiện lợi, đáng tiếc mỗi cửa hàng giống như bị bão quét qua, trên giá hàng trống rỗng, chủ cửa hàng cũng nói không có hàng tồn kho.

Cô quyết định lái xe đi huyện thành hoặc là trực tiếp đi thành phố J  mua thức ăn. Chiến sĩ nhỏ thấy chị dâu hết lòng vì nhân dân như thế, không khỏi cảm động, vui vẻ cùng đi theo cô vào thành mua đồ.

Cũng may, thức ăn trong huyện thành tuy đắt gấp mấy lần, nhưng cuối cùng những thứ cần mua đều đầy đủ. Chiếc xe tràn đầy thức ăn nước uống cùng thuốc men, hai người lần nữa lên đường về trấn. Vào trong trấn, chiến sĩ nhỏ đi mượn bộ đội mấy chiếc xe đạp nhỏ, cột chặt vật tư phủ một lớp che mưa, đạp xe hướng về phía thôn. Mà Chúc Kỳ Trinh cũng cưỡi xe đạp theo, một đường chạy chậm, cô tức giận thở hỗn hển nhưng tâm tình lại rất vui sướng.

Cô nghĩ, mình làm quân tẩu cũng không phải là để chơi!

Lúc qua cầu tương đối khó khăn, bởi vì xe đạp rất lùn, trên xe lại có rất nhiều đồ ăn không thể thấm nước. Vì vậy, hai người tháo đồ xuống, một rương một rương hướng bên kia cầu mang qua. Qua cầu xong cũng không thể cưỡi xe được nữa, hai người đều cẩn thận đẩy xe lên đường núi, mãi cho đến ba giờ chiều mới bình yên đến thôn.

Nhưng khi đến thôn nhìn vào, tình huống của nơi này làm cho hai người phải thất kinh, chỉ có một ngày thôi, hơn nửa thôn đã bị ngập mất, ngay cả rạp hát, cũng có một mảnh lớn bị ngập nước.

Bộ đội không biết đã đi nơi nào, chỉ nhìn thấy trường học đã bị ngập nửa tầng, nhưng bởi vì tầng lầu cao, cho nên đám đông cũng không có bị dời đi.

Chiến sĩ nhỏ mang Chúc Kỳ Trinh vượt qua nhiều người tìm bộ đội ở trong doang trại, chỉ là không nhìn thấy Đông Phương Càn. Sau khi tiểu chiến sĩ hướng cấp trên báo cáo. Hành động của Chúc Kỳ Trinh được cấp trên đồng ý cùng khen ngợi, sau đó mấy chiến sĩ được phái tới cùng cô đi tới chỗ trường học phân phát vật tư. Trong đó có một số người bị bệnh phát sốt, Chúc Kỳ Trinh càng thêm chủ động tự mình đi chăm sóc bọn họ.

Sau khi ăn cơm tối xong, nước lũ đã vượt qua ngập  lầu một, sắp tràn qua lầu hai, tất cả mọi người đều chen tới tầng cuối cùng, nhiều người như vậy ngay cả chuyên động thân đều rất khó khăn, các chiến sĩ cũng bắt đầu cho những người tị nạn trên lầu dời đi.

Không lâu sau, Đông Phương Càn ngồi trên thuyền cứu hộ tới, anh vội vàng xông vào trong hành lang, sau khi tìm được Chúc Kỳ Trinh, liền trợn mắt to như hổ dữ căm tức nhìn cô.

Chúc Kỳ Trinh sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Đông Phương Càn, cuối đầu khuấy khuấy ngón tay chỉ nói; "Em thấy mọi người thiếu vật tư, cho nên mới đưa tới, nào biết nước lại dâng lên nhanh như vậy..."

Đông Phương Càn lạnh mặt, dắt tay cô đi. Nhưng cửa cầu thang sớm đã bị những người hoảng sợ vì nước lũ dâng cao vây lấy tới mức nước chảy cũng không lọt, mọi người phía sau cứ xô lấn tranh nhau lên thuyền, bởi vì số người rất đông, nên trật tự vô cùng hỗn loạn.

Đông Phương Càn không nói hai lời, ôm lấy Chúc Kỳ Trinh không có công phu, liền chen lấn đi lên phía trước. Vừa muốn để cô lên thuyền thì bỗng chốc một tay của Chúc Kỳ Trinh bị người khác kéo.

Chỉ nghe tiếng của một người phụ nữ kêu lên: "Tại sao lại để cô ta lên trước? Tôi xếp hàng trước, thế nào lại đến lượt cô ta?"

Một chiến sĩ nhỏ ngăn lại tay nhỏ bé của người phụ nữ lớn tiếng quát: "Kêu là cái gì? Cô ấy là chị dâu của chúng tôi!"

Những lời này vừa nói ra giống như một viên đạn nặng kí không thể nguy ngờ, không phải nói quân nhân không để ý tới sống chết, trước 'Mọi người' sau mới tới 'Gia đình' sao? Hiện trường nhất thời nổ lớn, quần chúng căm giận bất bình tức giận mắng quân nhân không có ý thức trách nhiệm, dựa vào quan hệ đi cửa sau, nói bọn họ nên vì nhân dân, tại sao có thể bởi vì chị dâu trước mắt, mà cứu trước? Nói gì quân lính một nhà, đúng là lời nói vô nghĩa vân vân....

Tính tình con người luôn luôn ích kỉ như vậy, ở lúc sống chết đang nguy nan, không có bao nhiêu người sẽ coi trọng cái gì đạo lí tình người, nghĩ đến đầu tiên là bản thân mình. Có lẽ bọn họ đã sớm quên, chỉ mấy giờ trước, ở tại đây họ nhận được thức ăn nước uống của cô lúc đó trong lòng tràn đầy cảm kích.

Cũng có lẽ là chưa, chỉ là loại cảm kích đó chỉ là cảm kích mà thôi, qua liền thôi, giờ phút này, bọn họ lựa chọn quên lãng.

Nhân dân luôn yên tâm thỏa mái tiếp nhận chuyện quân đội của chính phủ đến cứu trợ, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới, những người chiến sĩ này thật ra cũng như bọn họ, cũng là người có máu thịt mà thôi, cũng không phải là thần thánh. Bọn họ làm tất cả, chỉ vì trên người bọn họ mặc trang phục xanh biếc đại biểu cho sự chính nghĩa và chức trách của quân nhân.

Chúc Kỳ Trinh nhẹ lay cánh tay của Đông Phương Càn, mỉm cười nói: "Để cho bọn họ đi trước đi, em không sao."

Khuôn mặt góc cạnh của Đông Phương Càn đã lạnh tới cực điểm, anh buông Chúc Kỳ Trinh ra rống lớn: "Tất cả im miệng cho tôi! Người già và trẻ em tiếp tục ở lại xếp hàng, những người khác lên lầu cho tôi!"

Nói xong anh liếc mắt một vòng những người đáng chấu đầu bàn tán, lạnh lùng nói lần nữa: " Không đi cứ ở chỗ này trợ ngại cứu trợ, toàn bộ không cho lên thuyền!"

Lập tức mọi người liền câm miệng, xoay người im lặng đi lên lầu ba.

Còn lưu lại hai vị trí trên thuyền thì một chiến sĩ nói: "Liên Trưởng, hai người lên đây đi!"

Đông Phương Càn khua tay một cái, lạnh nhạt nói: "Để cho bọn họ đi trước đi, tôi lưu lại duy trì trật tự."

Nhìn thuyền càng chạy càng xa, cuối cùng biến mất ở trong màn đêm, Chúc Kỳ Trinh đưa tay kéo nhẹ ống tay áo của Đông Phương Càn, cô không biết hành động lần này của mình đúng hay là sai, nhưng ít ra vẫn đầy đủ làm mặt cá ươn phát bực, cô cắn môi suy nghĩ hồi lâu, hèn nhát mở miệng: "Thật xin lỗi Đông Phương Càn, đừng nóng giận." Quan sát một lát, thấy vẻ mặt anh nặng nề không để ý đến mình, cô lại cẩn thận từng li từng tí nói: "Trở về phạt em đứng tư thế quân đội cũng không được sao?"

Đông Phương Càn liếc cô một cái, lơ đễnh nói: "Em cho rằng chuyện lần này nếu đứng tư thế quân đội thì xong chuyện sao?"

"Em cũng lòng tốt cung cấp vật tư cho bọn họ, ai ngờ lại đút ăn cho một đám Bạch Nhã Lang." Cô nhỏ giọng oán giận nói.

"Làm chuyện tốt đừng hy vọng người ta nhớ đến."

"Chú Lôi Phong làm chuyện tốt tất cả mọi người đều nhớ!"

Đông Phương Càn chau mày, "Em nghĩ phải làm giống như Lôi Phong?"

"Cũng không phải, "Cô giống như nịnh nọt cười nói, "Em có chú Đông Phương là đủ rồi."

Đông Phương Càn hé miệng che giấu nụ cười. Một lát sau, anh thu lại vẻ mặt giọng điệu trầm trọng nói: "An Dịch mất tích."

"Cái gì?" Ở nơi nước lũ cuộn trào mãnh liệt như thế này, mất tích đại biểu cho cái gì, Chúc Kỳ Trinh không dám tưởng tượng. An Dịch cơ trí như vậy, An Dịch trung thành như vậy, trước khi lên thuyền An Dịch còn phất tay với mình nói hẹn gặp lại, làm sao có thể như vậy? Đột nhiên, trong đầu cô tràn ngập nụ cười cuối cùng lúc tạm biệt của An Dịch, khuôn mặt tươi cười giống như ánh mắt trời tràn đầy tinh thần của tuổi trẻ.

"Ngày hôm qua sau khi anh phái cậu ta đi làm nhiệm vụ, liền không thấy trở về nữa, các chiến hữu đi cùng cậu ta đều nói trong thôn đối diện không có người nào." Anh nắm chặt quả đấm, áy náy tự trách, "Anh không nên nói với cậu ta không làm xong nhiệm vụ cũng đừng trở về, cậu ta thông minh như vậy, những lời này nghe cũng không hiểu?" Nói xong, anh chán nản ngửa đầu dựa vào tường.

Chúc Kỳ Trinh vừa định nói tiếp, đột nhiên từ trên lầu truyền đến tiếng thét lên một tiếng, tiếp đó một bóng người thẳng tắp rơi xuống trước mặt bọn họ, bịch một tiếng rơi vào trong nước.

Đông Phương Càn không chút suy nghĩ, không chút do dự chạy như bay qua, nhảy xuống theo, chìm vào nước lũ chảy xiết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Du về bài viết trên: Kim Tử Sắc, Lam Băng, Miinh Miinh, chau89, shirleybk
     
Có bài mới 21.12.2015, 20:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.09.2015, 09:45
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 36
Được thanks: 343 lần
Điểm: 38.72
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Tỏ tình
Editor: Gấu Mũm Mĩm

*Rất lãng mạn, rất cảm động và hội hộp mọi người ạ... =)))*

Chúc Kỳ Trinh kinh hãi, cô chạy đến tay vịn hành lang người cúi thấp nhìn xuống.

Trong cơn hồng thủy cuồn cuộn chỉ cách mình có nửa thân người, liền mới vừa gợn sóng dâng lên cũng sớm bị dòng nước xiết hỗn độn tách ra, nào còn bóng dáng người nữa?

"Đông Phương Càn! Đông Phương Càn! Đông Phương Càn!" Cô mang theo tiếng khóc nức nở hướng về phía cơn hồng thủy lớn tiếng thét gào, "Mặt cá ươn, anh ra đây cho em! Mau ra đây!"

Cô gấp đến độ dậm thẳng chân xuống, trên hành lang đánh vào tay vịn. Trên lầu truyền đến tiếng kinh hô không thể tưởng tượng nổi của những dân tị nạn cùng âm thanh ong ong nghị luận ầm ĩ.

Cô ngây người như phỗng nhìn dòng nước lũ màu vàng dần tràn qua lầu một, nếu như…… Nếu như Đông Phương Càn cứ như vậy biến mất, bảo cô phải làm thế nào? Cô không cách nào tưởng tượng cũng không cách nào tiếp nhận.

Cô chưa bao giờ kinh hoảng lo sợ giống giờ khắc này như vậy, cô không biết tiếp theo mình nên làm thế nào cho phải……

Lúc này, chỉ thấy trước mặt cách đó không xa nhánh cây nhãn bỗng bất ngờ đổ xuống, ngâm vào trong nước, tiếp sau, đầu Đông Phương Càn lộ ra, anh ôm một phụ nữ nắm lấy nhánh cây từ từ bơi tới cây nhãn. Mà cái người phụ nữ đó, chính là người phụ nữ lúc trước bắt lấy Chúc Kỳ Trinh không để cho cô lên thuyền, cô ta hẳn là ở trên hành lang bị người chen xuống?

Chúc Kỳ Trinh buồn cười, đây là châm chọc sao? Mới vừa rồi còn mới chỉ trích làm lính đi cửa sau (tức là lính gian lận mới lên được chức vị), bây giờ lại được làm lính cứu mạng!

Lo lắng lúc đầu đã buông xuống, bây giờ, cô chỉ còn dư lại ngập tràn oán hận. Cô hướng phía cây nhãn đối diện cách đó không xa tức miệng mắng to: "Đông Phương Càn, anh điên rồi sao? Anh nhảy xuống như thế bảo em phải làm sao?"

Trên cây nhãn trong bóng tối, không có bất kỳ câu trả lời, chỉ có tiếng khóc ô ô của người phụ nữ.

"Đông Phương Càn, tại sao không trả lời em?"

"Có!"

Câu trả lời của Đông Phương Càn khiến cô dở khóc dở cười."Đông Phương Càn, anh nắm chắc vào, té xuống dưới em cũng không dám tới cứu anh đâu!"

Lúc này, tiếng la bất mãn của Đông Phương Càn từ đối diện truyền đến, "Dài dòng, anh điên rồi mới có thể trông cậy vào em đến cứu."

Trong nháy mắt, trời lại bắt đầu mưa, mưa rơi tầm tã, giống như màn sân khấu không có ranh giới, rối rít rơi trên mặt nước.

Cô lại bắt đầu lo lắng, theo đó lại nghĩ tới An Dịch, cảm giác bất an trong lòng càng tăng lên, không kìm được lớn tiếng hỏi: "Đông Phương Càn, có phải anh mấy ngày ngủ không ngon không?"

"Ừ"

Chúc Kỳ Trinh bị tức đến nghiến răng nghiến lợi, ngài cũng sẽ không nói dối lừa em? Nhưng trong lòng lo lắng khiến cô không thể không nóng nảy kêu lên: "Vậy em nói chuyện với anh, anh nhất thiết không được ngủ mất đấy!"

Đối phương trầm mặc, cô nghĩ chắc không phải là bày tỏ phản đối, vì vậy tiếp tục hỏi, "Đông Phương Càn, tại sao thuyền hỏng của bộ đội các anh còn chưa tới?"

"Em đều nói thuyền hỏng rồi, bây giờ gió lớn như vậy, đến không được."

Cô nghe quả thật không thể nào tin nổi, "Làm cái gì? Cứu người cũng không thể dùng thuyền tốt một chút sao? Không biết sẽ tai nạn chết người sao?"

"Đất nước thì cho thuyền này, nếu không bảo ba em quyên góp mấy chiếc."

Chúc Kỳ Trinh buồn bực, mặt cá ươn, đến lúc nào rồi, ngài vẫn không quên bắt chẹt mình."Ba em bây giờ cũng quyên góp không ra thuyền cứu sinh tới, anh vẫn còn đàng hoàng trên cây bắt em đợi nữa!" Nói xong cô còn chưa hả giận hừ một tiếng.

Hai người cứ như vậy cách xa dòng nước lũ, tiếp tục hai người bọn họ chung sống dưới hình thức đặc biệt, lại trong trận cãi vã đứt quãng vượt qua hơn hai giờ.

Mưa rơi càng lúc càng lớn, mực nước càng ngày càng cao, sắp không qua tay vịn hành lang. Đông Phương Càn lại ôm phụ nữ leo lên trên mỏm cây một chút, nhưng bởi vì cây nhãn này cũng chưa trồng lâu, còn chưa cao đến tầng ba tòa nhà, mỏm cây nhỏ căn bản không chống đỡ được sức nặng của hai người, cho nên anh đành phải tiếp tục leo lên trên.

Cứ như vậy, hai người trên cây hơn nửa người đều ngâm ở trong nước.

Đông Phương Càn cởi áo của mình xuống, buộc người phụ nữ vào nhánh cây thật chặt, mình cứ mặc áo sát nách như vậy ôm nhánh cây ngâm mình trong dòng nước lũ chảy xiết.

Chúc Kỳ Trinh bỏ tất cả vào trong mắt, nội tâm thương tổn vỡ vụn vô cùng lo lắng, nước mắt rơi như mưa. Đó là Đông Phương Càn vì chức trách của quân nhân mà tình nguyện hy sinh mình, liệu anh có biết không, tính mạng của anh trong lòng mình mới là thứ trân quý nhất……

Vào giờ khắc này, cô là hận Đông Phương Càn, cô thà rằng lúc này Đông Phương Càn nhát gan sợ phiền phức, thà rằng anh không có trách nhiệm không có gánh vác, cũng không cần anh bỏ cả sinh mạng mình đi cứu người khác như vậy.

Cô biết rõ mình rất ích kỷ, cũng biết ý nghĩ của mình rất đáng hổ thẹn. Nhưng, cô chính là không cách nào đè nén hiện tại những ý niệm của mình toát ra trong đầu, cô chỉ muốn Đông Phương Càn không có việc gì là được, những thứ khác, với cô không liên quan.

Cô thừa nhận, mình chính là một một người tầm thường, một người phụ nữ tầm thường ích kỷ!

"Chúc Kỳ Trinh, bây giờ nước lớn, em mau chóng lên lầu đi." Thanh âm của Đông Phương Càn xuyên qua làn nước mưa, truyền đến tòa nhà bên này. Nhưng anh luôn gọi rất nhiều tiếng Chúc Kỳ Trinh cũng không có tiếng hồi đáp, cũng không có chuyển động, anh rốt cuộc buông ra giọng nói êm dịu, "Chúc Kỳ Trinh, đi lên lầu, nghe lời……"

Nước lũ đã thỉnh thoảng từ lan can trên lầu hai đi vào bao phủ bên trong, rất nhanh chưa quá gối. Chúc Kỳ Trinh cắn môi, nhìn một cái thật sâu, cuối cùng bất đắc dĩ xoay người chạy lên lầu ba.

Cả tầng ba chật chội không chịu nổi, lối đi nhỏ, hành lang, trong phòng học cũng chật ních người, nhưng không có một chỗ đứng, toàn bộ hoặc ngồi xổm hoặc ngồi hẳn xuống sát chặt vào nhau. Có lẽ là nghĩ lại người phụ nữ trước kia mà sợ bị chen xuống, bọn họ biết rõ, bây giờ đã không có Đông Phương Càn thứ hai tới cứu bọn họ nữa.

Nhìn thấy Chúc Kỳ Trinh, mọi người lần lượt tự giác nhường ra một cái khe nhỏ để cho cô đi qua. Lướt qua đám người, Chúc Kỳ Trinh đứng lại trước tay vịn, nhìn cây nhãn trong bóng tối không rõ trước mặt, lặng lẽ rơi nước mắt. Cô không biết Đông Phương Càn còn có thể kiên trì bao lâu, nhưng cô không nghĩ được cách gì hơn chỉ có thể cùng với anh như vậy.

Thời gian bước vào đêm khuya, người dân bị nạn mệt mỏi và căng thẳng một đêm, cuối cùng chống cự không nổi bản năng của cơ thể, từ từ đi vào giấc ngủ, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm rền vang truyền đến. Chúc Kỳ Trinh thấy vậy lòng càng nóng như lửa đốt, nếu như Đông Phương Càn vào lúc này thoáng thư giãn, hậu quả sẽ đáng sợ cỡ nào……

"Đông Phương Càn……" Lớn tiếng hét lên: "Bây giờ em cho anh biết một bí mật, muốn nghe không?"

"Nói!" Anh tựa hồ không có chút mỏi mệt, Chúc Kỳ Trinh vừa dứt lời liền lập tức trả lời.

"Nghe cho kỹ!" Tiếp theo, đôi tay cô vòng lên miệng, bắt đầu lớn tiếng hát:

"Đôi mắt của em vì sao lại ướt, có phải ánh sao băng từ trên trời rớt xuống không; không có anh ở bên, như không còn hồn vía, nhớ anh nhớ đến trái tim cũng vỡ vụn rồi." Trong đêm tối, thanh âm của cô giống như chim hoàng anh vang lên, từng chữ rõ ràng, từng câu nặng trĩu.

"Em rốt cuộc là nên khóc hay nên cười đây, đều là anh hại thế giới của em rối loạn rồi; không có anh tương lai còn có thể như thế nào, tí tách tí tách mưa lại rơi rồi."

Lời ca đoạn này hợp với tình hình, dường như là lời tỏ tình của Chúc Kỳ Trinh. Đông Phương Càn nghe thấy rất rõ ràng, không kiềm nổi nhấc khóe miệng lên, bàn tay nắm lấy cành cây càng gắng sức. Trong lòng anh từng lần một đáp lại lời Chúc Kỳ Trinh: Anh cũng thế…… Chúc Kỳ Trinh…… Anh cũng thế……

"Cười mình, sao ngốc vậy, mới có thể vì yêu cảm lạnh lại gặp mưa. Cười mình, sao ngốc vậy, mới có thể chịu được người hay nổi nóng là anh. Cười mình, sao ngốc vậy, mới có thể để cho anh hô tới lại kêu đi. Cười mình, thích anh, chỉ muốn cả ngày bám lấy anh, không có  lý do……"

Tất cả mọi người đều lẳng lặng nghe Chúc Kỳ Trinh bộc lộ chân tình từ tận đáy lòng. Đoạn hát tỏ tình này, không có ai biết được cách làn nước lũ cùng mưa to trước mặt, còn có thể nghe được bao nhiêu, nhưng ít ra tất cả người ở tầng lầu đều nghe được chân thật rõ ràng, có lẽ có người lộ vẻ xúc động, có lẽ có người cười nhạo, nhưng Chúc Kỳ Trinh vẫn làm theo ý mình như cũ không sợ người khác làm phiền từng lần từng lần một hát lên, cùng với nước mắt và đau thương, hướng về người yêu phía đối diện nói ra lời muốn nói nhất.

Vòng lên miệng, cô dùng hết sức lực còn lại, mang theo một chút giọng khàn khàn, hướng về phía bờ bên kia nước lũ không nhìn thấy lớn tiếng hét lên: "Đông Phương Càn!"

"Đông Phương Càn! Anh nghe thấy chưa?"

"Em thích anh…… Em nhớ anh…… Đông Phương Càn!"

"Em yêu anh rồi, Đông - Phương - Càn!"

Hơn sáu giờ sáng, bầu trời sáng lên cũng không rõ, mưa rơi gió thổi nhỏ dần, mà tất cả người trong trường học rõ ràng trông thấy, cây nhãn phía đối diện chỉ có mấy bụi rậm nhỏ mấy cành cây nhỏ cao ngất nhô trên mặt nước.

Còn nữa..., chính là Đông Phương Càn và người phụ nữ hai cái đầu nho nhỏ lững lờ nổi trên mặt nước.

Bọn họ không có ngọ nguậy, chỉ là lẳng lặng nổi lơ lửng. Người phụ nữ có lẽ đã hôn mê, đưa lưng về phía mọi người theo sát Đông Phương Càn, mà Đông Phương Càn cứ như vậy nhìn thẳng vào tòa nhà nhỏ, nhìn Chúc Kỳ Trinh.

Chúc Kỳ Trinh không thấy rõ vẻ mặt của anh, nhưng vẫn mỉm cười với anh. Cô nghĩ, đây là điều khích lệ và giúp đỡ duy nhất mà mình có thể làm được cho anh.

Hơn bảy giờ sáng, đội ngũ cứu viện cuối cùng cũng xuất hiện, Đông Phương Càn và người phụ nữ đều được cứu lên thuyền. Khi Chúc Kỳ Trinh theo sát bước lên thuyền thì lần này, không ai lên tiếng ngăn cản.

Một tháng sau, đại quân khu đối với tất cả bộ đội giải nguy cứu nạn biểu hiện cực kỳ hài lòng, đối với tất cả những quân binh lập công đều hết lời khen ngợi.

Trong hội trao thưởng, Chúc Kỳ Trinh cũng được mời tham gia. Câu chuyện của cô và Đông Phương Càn ở khu vực gặp nạn được nhà báo ở khu vực gặp nạn lưu lại toàn bộ hành trình hơn nữa lại được gọt giũa, lên báo quân đội cả nước. Hơn nữa, không biết bị người nào chụp lại cảnh cô và Đông Phương Càn lúc mới gặp mặt ôm nhau trong nước, được đăng trên trang lớn nhất của báo. Chúc Kỳ Trinh cũng bởi vì tự trả tiền mua vật liệu cứu hộ tự mình đưa đến khu vực gặp nạn mà được trao tặng danh hiệu gia đình quân nhân vẻ vang.

An Dịch đã hy sinh, năm ngày sau tìm được thi thể của cậu ta. Do vậy cậu ấy được ủy ban quân sự trung ương trao tặng danh hiệu vẻ vang, được truy phong liệt sĩ. Sự hy sinh của An Dịch, khiến Đông Phương Càn tự trách mình rất nặng, trong lòng buồn bực mấy ngày liền không nói chuyện. Cuối cùng, Chúc Kỳ Trinh nghĩ ra chủ ý, dứt khoát biếu tặng người nhà cậu ta một chút giúp đỡ để bày tỏ tâm ý. Đông Phương Càn không còn cách nào, anh nghĩ đối với An Dịch mà nói, có lẽ đây là phương thức đền bù duy nhất rồi. Vì vậy anh mang theo Chúc Kỳ Trinh tự mình tới nhà thăm viếng người nhà An Dịch, nhờ sự trợ giúp của bác trai, tìm cho cậu em của An Dịch một công việc tốt, hơn nữa lấy danh nghĩa bộ đội cá nhân lấy ra một chút tiền, dùng phương thức an ủi chăm sóc cho ba mẹ An Dịch. Đến lúc này, trong lòng Đông Phương Càn mới dần dần thoải mái.

Đông Phương Càn cũng được đại quân khu trao tặng danh hiệu vẻ vang, lập công hai bậc. Nhìn Đông Phương Càn thân mặc quân trang thần thái sáng láng đứng trên khán đài tiếp nhận huy chương từ Tổng Tư Lệnh quân khu đeo cho anh, trong lòng Chúc Kỳ Trinh không thể đè nén xúc động, cảm giác kiêu hãnh mà tự hào tự nhiên mà sinh ra.

Người đàn ông đó cho dù ở trước mặt một đám quan tướng tá, cũng không chút thất sắc, đường đường uy nghiêm, người đàn ông đó vì nhân dân vì vinh dự không tiếc hy sinh mình, chính là chồng của mình……


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gấu Mũm Mĩm về bài viết trên: Miinh Miinh, chau89, diepha
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Elyhoang, fanykute1403, Hoanghoa2910, Lachoa58, Minh Viên, namlun2921, thanhthaomar, Tiểu Xảo và 267 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.