Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

 
Có bài mới 06.12.2015, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.09.2015, 09:45
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 36
Được thanks: 342 lần
Điểm: 38.72
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 50
Chương 40: Tương tư như nước thủy triều
Editor: Gấu Mũm Mĩm

*Mình phải công nhận là truyện càng ngày càng hay ý... Mình dịch mà cũng thấy hồi hộp hấp dẫn nữa... Hì :)*

Trận đấu Taekwondo biểu hiện của Chúc Kỳ Trinh thật dũng mãnh, một mạch đánh tới một phần hai bán kết, chỉ là ở trận này gặp phải đối thủ mạnh, ba trận tiếp một thắng hai thua không địch lại đối thủ bị thua, bị chặn tại vòng ngoài trận chung kết, cũng kết thúc giấc mộng về cuộc hành trình đến Bắc Kinh thăm người thân của cô.

Sau khi trận đấu kết thúc, Chúc Kỳ Trinh cực kỳ bùi ngùi, lão gia tử rất có thể gây sức ép. Dường như mỗi trận đấu, ông đều huy động nhân lực tới xem thi đấu, còn kéo theo mấy ông cụ thân, nói là tới hô hào trợ uy cho cô, trên thực tế mỗi một người đều là nhàn rỗi sợ chạy tới giết thời gian thôi.

Mỗi lần bọn họ đến, đều làm cho nhân viên làm việc bận rôn loay hoay đến người ngã ngựa đổ, phải đi theo làm tùy tùng hầu hạ, chỉ sợ đám mấy ông cụ này sơ ý một chút lại xảy ra chuyện rắc rồi gì ở phòng thể dục. Bọn họ cũng trở thành đội cổ động viên có số tuổi cao nhất thân phận cao nhất, cũng làm cho Chúc Kỳ Trinh rất không tự nhiên, mình luôn luôn khiêm tốn như vậy, mà đám lão gia tử còn giơ bảng hiệu nói cho người ta mình là ai.

Cho nên, trận đấu còn chưa kết thúc, cả trụ sở quân đội đều đã biết cháu dâu nhà Đông Phương là một cao thủ Taekwondo, có một lần mới vừa bước ra cửa đại viện, thì có một đứa bé đã chạy tới hỏi cô: "Cô ơi, mẹ nói cô là tay đánh nhau cừ khôi, con không nghe lời sẽ để cô dạy dỗ con, cô sẽ đánh con sao?"

Chúc Kỳ Trinh dở khóc dở cười, mình từ lúc nào trở thành tay ác ôn hù dọa trẻ con rồi?

Mẹ của đứa bé đuổi kịp tới nơi, xấu hổ cười với Chúc Kỳ Trinh, ngượng ngùng nói: "Trêu đứa trẻ thôi, chớ để ý a!" Nói xong kéo đứa bé lên xe vội vã lao đi vun vút.

Chúc Kỳ Trinh rất buồn bực, cảm giác mình bây giờ đã là một con cọp mẹ rồi.

Buổi tối tan làm, cô cùng Chung Thành hai người hẹn nhau đi ra ngoài ăn cơm, ở trong một phòng ăn Cảng Thức Trà(1) trang trí không tệ.

(1)Phòng ăn Cảng Thức Trà: bắt nguồn từ Hongkong, bây giờ đã rất phát triển ở đại lục. Phòng ăn Cảng Thức Trà có hình thức kinh doanh giống với cửa hàng ăn nhanh của Tây Âu, dựa vào phí tiêu dùng của quần thể đại chúng làm mục tiêu bán hàng.

"Ông trời kia!" hai tay Chúc Kỳ Trinh ôm lấy má, nhỏ giọng kêu rên, "Anh đều đem thanh xuân cống hiến cho quân đội, lại không cho ta cái gì. . . . . . Không công bằng a!"

Chung Thành ngồi đối diện cười ha ha, "Thất Thất, lúc nào mà trở nên tương tư thành họa như vậy rồi?"

Chúc Kỳ Trinh thần thần bí bí nói: "Đông Phương Càn nhất định có luyện Phục Hổ Quyền(2), con cọp mẹ tớ đây bị hạ thấp rồi."

(2)Phục Hổ Quyền hay còn gọi là Hàng long phục hổ quyền, là một trong những loại võ thuật ưu tú của dân tộc Hán, thuộc về quyền đạo Trấn Sơn của núi Võ Đang, người tập võ đạo núi Võ Đang tăng thêm năng lực. Dùng tay là chính, dùng chân là phụ. Cách luyện tập chủ yếu có: Đới Thủ (dùng tay), Xung Quyền, Phản Thối (dùng chân phản lại), Tam Liên Thủ. Không những có công hiệu cường thân kiện thể, lại có tác dụng phòng thân.

Chung Thành phì cười, "Chúc Kỳ Trinh, có cậu hình dung mình như vậy sao? Cậu thật là hết thuốc chữa."

"Hm, cậu không phải cũng bị anh trai tớ hạ thấp rồi! ?"

Chung Thành sửng sốt, xệ mặt xuống, "Đừng đoán mò, bọn tớ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường. Cậu còn để tớ ở công ty đợi nữa hay không?"

Chúc Kỳ Trinh cười hắc hắc, "Vậy chúng ta nhẹ nhàng nói, mau thành thật khai báo, cậu với anh tớ xảy ra chuyện gì?"

Chung Thành vẻ mặt ảm đạm, ngắm nghía thìa súp trước mặt, yếu ớt mở miệng nói: "Thật sự không có chuyện gì, không tin đi hỏi anh cậu đi."

"Lừa gạt ai hả?" Chúc Kỳ Trinh hoàn toàn không tin lời nói của cô, "Tết cậu quay về sớm như vậy làm gì? Không phải mùng bảy mới đi làm sao? Người nào ở Quầy kế toán à?" Sau Tết đi làm, Chung Thành cực kỳ vội, đi công tác chừng mấy ngày, sau khi trở lại cũng không thấy tăm hơi đâu, cũng không biết đang bận cái gì. Hỏi anh trai lúc nào cũng nói đây là công việc thuộc bổn phận của Chung Thành, kêu cô đừng quản.

Cô nghĩ, dù thế nào thì người ta cũng là đang kiếm tiền vì nhà mình, dâng hiến cả tuổi thanh xuân bán mạng như vậy, mặc dù mình đau lòng, nhưng cũng không thể kêu cô đừng làm nữa sao? Thời gian rất lâu sau lại để quên mất chuyện này, vẫn chưa hỏi cô ấy hôm đó tại sao lại vội vã từ ghế lô quầy kế toán chạy đi.

Chung Thành uống một ngụm trà sữa, căm giận bất bình nói: "Còn không phải là cái ông anh trai địa chủ nhà các cậu đó, một ngày một đêm sai bảo tớ, ức hiếp như sợ không trông thấy tớ rảnh, mùng hai đầu năm mới đã gọi tớ quay lại tăng ca rồi."

"Mùng hai đầu năm?" Chúc Kỳ Trinh không hiểu, "Không phải chứ? Đầu năm anh hai ra nước ngoài du lịch mà..., anh ấy còn gọi cậu quay về tăng ca?"

Chung Thành cười tự giễu, ra nước ngoài du lịch? Anh ta tận mấy ngày liền đem mình làm cái bia bắn súng.

"Chung Thành? Chung Thành?" Chúc Kỳ Trinh khua khua tay trước mặt cô, thấy cô lấy lại tinh thần, kỳ quái hỏi: "Nghĩ gì thế? Sao mất hồn thế?"

"A, không có gì. Đúng rồi, cậu với Đông Phương Càn sao rồi?" Cô nhanh chóng nói sang chuyện khác.

Chúc Kỳ Trinh suy nghĩ một chút nói: "Hỏi cậu nha, cậu nói một người gửi tin nhắn đặc biệt chậm, chậm đến mức để cho người khác phát điên, hơn nữa còn cũng không có dấu câu, cậu bảo đây có phải biểu hiện không muốn quan tâm người khác?"

"Không muốn quan tâm người khác thì trực tiếp không trả lời luôn, còn để ý dấu chấm câu làm gì."

"Vậy. . . . . . Vậy tại sao anh ấy lần nào cũng như vậy. . . . . ." Chúc Kỳ Trinh buồn bực tự lẩm bẩm.

Chung Thành nhìn cô, mặt nghiêm túc hỏi: "Là Đông Phương Càn?" Thấy cô gật đầu, Chung Thành vẻ mặt tà ác cười, "Liên Trưởng tiên sinh nhà các cậu nhất định là người không biết gửi tin nhắn."

Chúc Kỳ Trinh lại càng không hiểu: "Không phải chứ? Giờ này còn có người không biết gửi tin nhắn? Anh biết lên mạng gõ chữ a? Làm sao có thể không biết gửi tin nhắn?" Nói tới đây, cô đột nhiên trông thấy bóng dáng Chúc Giác Trinh đang đi hướng về phía mình, vì vậy vội vàng vẫy tay cười, "Anh!"

"Tiểu quai, thật trùng hợp." Chúc Giác Trinh đi tới trước mặt, cười không ngớt nói.

"Chúc tổng!" Chung Thành đứng lên, sắc mặt không được tốt chào hỏi.

"Anh, anh cũng tới đây ăn cơm?"

"Ừ, hẹn mấy khách hàng." Nói rồi quay đầu nhìn về phía Chung Thành, "Đều là một vài khách hàng quan trọng, còn có mấy người ở cục xây dựng, cô đi cùng với tôi chứ!"

"Chúc tổng thật sự là hẹn khách hàng?" Chung Thành hiện tại vô cùng hoài nghi tính chân thực trong lời nói của hắn.

Chúc Giác Trinh cau mày nhìn về phía cô, "Đây là thái độ gì của cô vậy?"

"Thật xin lỗi, Chúc tổng. Bây giờ là thời gian tan ca, tôi đã liên tục làm việc tăng ca hai tuần lễ rồi, bây giờ tôi cần nghỉ ngơi."

"Vậy cô liền xách túi về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi." Nói xong Chúc Giác Trinh cười nhạt cũng không quay đầu lại mà đi về khu ghế lô.

Chúc Kỳ Trinh thấy không hiểu ra sao, bình thường anh trai ôn hòa đây là thế nào? "Anh, anh. . . . . ."

"Tiểu quai, " Chúc Giác Trinh chợt xoay người ngắt lời cô, "Đây là chuyện làm ăn, hi vọng em không muốn nhúng tay vào." Sau đó liếc mắt một cái như cảnh cáo về Chung Thành, quay đầu đi mất.

Trong lòng Chúc Kỳ Trinh mơ hồ lo lắng, mới vừa nãy còn suy đoán Chung Thành với anh trai có gì đó, nhưng nhìn tình hình này dường như không giống a?"Chung Thành. . . Cậu đắc tội anh tớ rồi hả ? Anh ấy sao mà hung dữ thế?"

Chung Thành cắn môi dưới, nhìn bóng lưng Chúc Giác Trinh thần sắc đau thương, ngừng một lát, cô cố làm vẻ thoải mái mà nói: "Sợ muốn đem hết khả năng bóc lột da cái thân công nhân tớ đây, tớ không chơi hết hắn thề không bỏ qua! Thất Thất, tớ mệt muốn chết, cậu phải gọi cho bố mẹ tớ gửi chút tiền trợ cấp đi."

Chúc Kỳ Trinh sốt ruột, "Chung Thành. . . . . . Có phải cậu với anh tớ có hiểu lầm gì không? Anh ấy không phải là người như thế a?"

"Thất Thất, anh cậu tuyệt đối là người đội lốt sói, ăn con dê non tớ đây đến cả xương cốt cũng nuốt vào." Nói xong cô bực tức chạy chậm đuổi theo về hướng Chúc Giác Trinh đi.

Trên đường trở về, Chúc Kỳ Trinh nghĩ mãi không ra Chung Thành cuối cùng với anh trai là thế nào, tại sao anh trai luôn ôn hòa hôm nay nhìn lại lạnh lùng hà khắc tuyệt tình như vậy?

Về đến nhà, cũng không muốn tắm, cô liền nằm lỳ ở trên giường gửi tin nhắn cho Đông Phương Càn nói tối nay Chung Thành với anh trai có gì đó không đúng.

Thời điểm gần đây tới nay, việc cô thường xuyên làm nhất chính là gửi tin nhắn cho Đông Phương Càn, mặc dù có lúc gửi vài tin mới có thể nhận lại một cái, hơn nữa lại còn  không có dấu câu, câu trả lời giản lược, nhưng cái này cũng không làm trở ngại hứng thú gửi tin nhắn của cô.

Cô phát hiện phương thức liên lạc bằng tin nhắn, có thể khiến cô quên đi giọng điệu và vẻ mặt của Đông Phương Càn, thường lấy giọng điệu trong ảo tưởng của mình ra để đọc tin nhắn của anh, điều này khiến cô thường xuyên cảm thấy Đông Phương Càn có lúc cũng sẽ rất dịu dàng, có lúc cũng sẽ rất hài hước.

Cô luôn là thao thao bất tuyệt kể với Đông Phương Càn chuyện vui trong ngày, hoặc là chỉ đơn giản báo cáo cả nhà già trẻ, bao gồm cả tình hình sinh hoạt của cô giúp việc và Tiểu Vương. Đông Phương Càn mặc dù luôn là rất lâu mới trả lời một tin, có lúc phải trước khi đi ngủ mới trả lời, nhưng mà đối với tất cả vấn đề của cô, anh cũng sẽ liệt kê từng cái ra, trả lời đơn giản, hoặc là nói ra quan điểm của mình, mặc dù phần lớn thời gian đều là các loại giọng điệu "Ừ" "À" "Vậy sao" ..., nhưng ít ra đều không hề chán ghét hay phiền muộn trả lời, đây không phải là khích lệ cô tiếp tục gửi sao? Cô thường xuyên nghĩ như vậy.

Chúc Kỳ Trinh nhớ lại lời Chung Thành nói lúc tối, nếu như anh không muốn quan tâm mình thì cũng không trả lời. Đúng vậy đúng vậy, Đông Phương Càn tuyệt đối làm được chuyện như vậy!

Nghĩ tới đây, trong lòng chợt vui sướng, vì thế lại nhấc điện thoại lên tiếp tục gửi tin: Đông Phương Càn, có phải là anh không biết nhắn tin?

Suy nghĩ một chút lại tiếp tục bổ sung một tin: phải nói thật, lấy danh nghĩa của Đảng nói ra!

Đợi cực kỳ lâu, lâu đến nỗi cô tắm xong ra ngoài, tin nhắn của Đông Phương Càn như đúng hẹn mà tới: "1 anh trai em là người trưởng thành em bớt can thiệp vào 2 không đáng trả lời 3 nhất thiết phải nói gì em chưa nói rõ ràng nên câu hỏi không có hiệu lực về sau đừng lấy Đảng ra lừa dối người chồng em anh đây chính là Đảng viên cộng sản"

Chúc Kỳ Trinh nằm ở trên giường thở một hơi xem tin nhắn mấy lần, miệng lẩm bẩm: "Không đáng trả lời. . . . . . Không đáng trả lời" cô cười ha ha vui vẻ, tưởng tượng thấy Đông Phương Càn sau khi nhận được tin nhắn len lén chạy sang một bên, mồ hôi trán vã ra bộ dạng khó khăn gửi tin trả lời, tâm tình tựa như sợi bông bình thường mềm mại trôi lơ lửng trong không trung, chút nhột nhột, chút ngọt ngào. . . . . .

Cô trở mình ôm lấy "Tiểu Hùng" , bắt đầu nhanh chóng ấn phím soạn tin nhắn: "Mặt cá ươn, anh thế mà lại không biết gửi tin nhắn? Ha ha ha ha, còn chuyện gì anh không biết nữa? Ha ha ha ha. . . . . ." Sau khi gửi tin nhắn, cô ngây ngốc vui sướng, hướng về phía"Tiểu Hùng" vừa cấu véo vừa hôn, cho đến khi cười mệt, vẻ mặt dần dần thu lại, cô nằm ngửa ở trên giường, lấy điện thoại di động ra từng chữ từng chữ nghiêm túc gõ lên khung tin nhắn mới: "Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . ."

Cô không biết mình rốt cuộc đã gõ bao nhiêu dòng Đông Phương Càn, nhưng dường như mỗi lần gõ tên của anh, chính là một tiếng gọi đối với anh, nhìn chữ Đông Phương Càn tràn đầy màn hình, Chúc Kỳ Trinh do dự, anh nhìn thấy  sẽ nghĩ sao?

Không quan tâm nữa, muốn nghĩ gì thì nghĩ. Ngón cái dứt khoát nhấn một cái, tin nhắn gửi đi rồi, truyền đến thủ đô xa ngàn dặm, không biết thông qua làn sóng điện từ như thế này, lúc dòng chữ truyền trong không trung, liệu có còn biểu đạt chính xác ý mình nữa không?

Lần này, tin nhắn trả lời của Đông Phương Càn quay lại rất nhanh, phía trên chỉ có ba chữ ngắn gọn, còn lần đầu tiên thêm dấu câu: Chúc Kỳ Trinh!

"A ——!" Cô cắn Tiểu Hùng kìm lòng không được mà hét ầm lên.

Trông thấy dòng tin trả lời, phòng tuyến của cô sụp đổ trong nháy mắt, tất cả nỗi nhớ nhung đến đỉnh điểm. Chưa bao giờ biết tình yêu đến sẽ mãnh liệt như thế, chưa bao giờ biết nhớ nhung sẽ khổ cực trêu người như thế. . . . . .

Thì ra, tình yêu không phải là cái duy nhất, không phải đã yêu rồi thì sẽ không yêu nữa…

Đông Phương Càn, người đàn ông này ban đầu mình liều chết chống cự, hôm nay lại gọi mình như thế muốn ngừng mà không được!

Đông Phương Càn, kháng cự anh, có phải là em sai không? Yêu anh thì sao? Cũng là lỗi của em? Nếu như là, em nguyện ý đâm lao phải theo lao. . . . . .

Cô ôm thật chặt Tiểu Hùng, còn không ngừng vung quyền trước mặt nó, "Mặt cá ươn,  em gọi anh không quay về, em kêu anh giả bộ tàn khốc với em! Mặt cá ươn. . . . . . Mặt cá ươn. . . . . ." Cô càng đánh càng hăng say, càng mắng âm thanh lại càng yếu, cuối cùng bỗng chốc thét lên một tiếng, trở mình hung hăng đè lên nó, vùi cả đầu trong đó, phát ra giọng buồn buồn, "Đông Phương Càn, em rất nhớ anh. . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gấu Mũm Mĩm về bài viết trên: Miinh Miinh, chau89, diepha, shirleybk
     
Có bài mới 11.12.2015, 18:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 21.08.2015, 21:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 96
Được thanks: 295 lần
Điểm: 14.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 46
Chương 41: Giết người đêm mưa
Editor: hoateng

Hơn một tháng sau, Chúc Kì Trinh tẽ đầu ngón tay đếm ngược thời gian Đông Phương Càn sắp hoàn thành học tập về thăm gia đình, trong lúc vô tình ở trên TV thấy tin tức thứ nhất làm cô khiếp sợ.

Nguyên cục trưởng thuế vụ cục quốc gia Triệu Phương Hoa bở vì tội tham ô bị khởi tố, cũng tra ra ôn ta lấy tên người nhà mở tài khoản ở nước ngoài hơn mười tài khoản trong nước trong tài khoản hơn bốn trăm vạn, bởi vì trường hợp phạm tội nghiêm trọng, chứng cớ rõ ràng, bị xử ở tù chung thân, cách chức quyền lợi chính trị suốt đời.

Chúc Kì Trinh nhìn người đàn ông trung niên mặc bộ com lê màu vàng, cắt tóc ngắn, vẻ mặt uể oải bị tạm giữ trong đồn trên TV mà lạnh toát cả người. Nếu như cô không nhớ nhầm, người đàn ông này chính là người lúc trước cường hôn mẹ chồng bị mình gọi là ông già háo sắc.

Một người thành phố cục trưởng cục thuế vụ, tại sao sẽ ở trong thời gian ngắn ngủi hơn ba tháng, nói điều tra liền bị điều tra, nói xử liền bị xử? Đối với loại quan cao này mà nói, điều tra lấy chứng cứ hình phạt từ từ, không có nửa năm rất khó hoàn thành, hơn nữa bọn họ phạm tội, thường dính dáng rất nhiều tầng tầng cấp cấp quan cao, mà ba tháng ngắn ngủi có thể làm gì?

Chúc Kì Trinh cảm thấy sợ, cô nhớ lại anh trai đã từng nói qua, người ngoài không dám khi dễ phụ nữ Đông Phương gia. Như vậy khi dễ hoặc là dòm ngó, sẽ như thế nào? Hiện tại cô cuối cùng biết, bất kỳ tính toán ngông cuồng tranh dành vợ người Đông Phương, Đông Phương gia bá đạo cũng sẽ để cho hắn hối hận cả đời.

Nhưng đối với một người sắp về hưu mà nói, ở tù chung thân… Có phải quá tuyệt tình hay không?

Chúc Kì Trinh thông cảm Triệu Phương Hoa, nhưng đồng thời lại muốn, con ruồi không bâu trứng không nứt, có lẽ Đông Phương gia có thể có thực lực làm chuyện này, nhưng phương pháp Đông Phương gia mặc dù độc ác, nhưng hắn Triệu Phương Hoa dùng người đóng thuế đứng giữa kiếm lợi túi tiền riêng, cũng là trừng phạt đúng tội.

Từ một góc độ khác mà nói, Đông Phương Khải Ca đang dùng phương pháp chỉnh lí hắn cái việc dòm ngó phụ nữ đã có chồng, cũng dùng phương pháp của mình giúp nhân dân trừng trị sâu bọ của xã hội.

Triệu Phương Hoa, ông ta không oan uổng.

Chỉ là chuyện này làm cô sợ, đàn ông Đông Phương gia cứng rắn mạnh mẽ độc ác tuyệt tình như thế, nếu là trước đây như vậy mình sẽ có một chút dao động, sẽ vùi lấp Trịnh Hân Ngạn với tình cảnh vạn kiếp bất phục như thế nào?

Cô không dám nghĩ tiếp, cũng không chỉ một lần may mắn: Hoàn hảo… Hoàn hảo, Kỳ Trinh ngốc, ở trong chuyện này mày không có mắc lơ mơ.

Sau khi Triệu Phương Hoa phát sinh sự kiện, Trương Tuyết và Đông Phươnng Khải Ca mâu thuẫn hoàn toàn trở lên gay gắt lên cao, mặc dù không có cãi nhau, nhưng là không có thấy qua họ nói với nhau một câu, cho dù ngồi cùng bàn ăn cơm, cũng ít lại càng ít.

Mà bà đối với Chúc Kì Trinh ra vẻ thái độ càng thêm bài xích coi thường, mặc gì không có nói lời lạnh nhạt, thế nhưng cái loại coi thường này để cho cô thấy sợ. Hơn nữa Trương Tuyết thủ đoạn trực tiếp vận dụng đến công ty Chúc gia, bà còn lợi dụng quyền lợi quan hệ của mình, can thiệp vào việc buôn bán của Chúc gia, ảnh hưởng trực tiếp đến hai nhà trên phương diện hợp tác làm ăn, làm công ty Chúc gia sắp rơi vào giai đoạn bị động.

Cha cùng anh trai đã từng hỏi Chúc Kì Trinh, tại sao đột nhiên Đông Phương gia  ra tay một đạo với Chúc gia, có phải cô đã xảy ra chuyện gì ở nhà không, Chúc Kì Trinh không có cách nào mang chuyện nhà Đông Phương gia nói cho cha và anh trai nghe, chỉ có thể im lặng không nói.

Dáng vẻ của cô, làm cho cha cùng anh trai hiểu lầm việc này tất cả đều là xuất phát từ Đông Phương Khải Ca và Trương Tuyết cùng bày kế, cho nên chỉ có thể nhịn cắn răng nuốt vào bụng, nghĩ hết biện pháp tìm cách hóa giải nguy cơ lần này.

Chúc Kì Trinh vô cùng gấp gáp, nhưng cô không thể làm gì, cũng không có tính toán mang chuyện này nói cho Đông Phương Càn, cô cũng không cho là bây giờ mình ở trong lòng anh quan trọng và người nhà anh quan trọng như nhau, hơn nữa người đó còn là mẹ anh. Vì đối với Đông Phương Càn cô hiểu rõ, trọng tình nghĩa, trọng hiếu là bản tính của anh, cô không có mơ mộng thay đổi. Hơn nữa, cô và Đông Phương Càn vừa mới bắt đầu có tình cảm, cô không có bất kỳ sự chắc chắn là Đông Phương Càn sẽ vì mình mà xích mích với mẹ.

Cô buồn bực nghĩ, nguy cơ quan hệ mẹ chồng nàng dâu hiện tại nảy sinh rồi, phải nghĩ biện pháp giải quyết mới được a!

Giữa tháng sáu, rất nhiều vùng núi thành phố J đặc biệt là nạn lũ lụt lớn, Đông Phương Càn vừa mới hoàn thành học tập, chủ động xin đi tham gia cứu trợ chống lũ. Vì vậy, nhận được phê chuẩn làm anh, ngựa không ngừng vó câu (*) từ Bắc Kinh trực tiếp đi thành phố J, mang theo cả nhóm chiến sĩ lớn đi vào vùng lũ lụt.

(*)  đi mà không dừng.

Mỗi ngày Chúc Kì Trinh đều chú ý trên web về tin tức thành phố J, đều là báo tình hình tai nạn bộc phát nghiêm trọng vùng lũ lụt, thấy thể cô lo lắng hoảng sợ kinh hồn bạt vía.

Trong thời gian này, Đông Phương Càn không có nhắn tin cho cô, gọi điện thoại tới thì đều là giữa một mảnh tín hiệu ồn ào, nói mấy câu ngắn ngủi liền vội càng ngắt máy.

“Đông Phương Càn, bây giờ mọi người ở đó tình hình có ổn không?” Tín hiệu đối phương không ổn định, Chúc Kì Trinh không tự chủ nâng cao âm lượng lớn tiếng hỏi.

“Tình hình… Em… Lo lắng…”

“Anh nói gì? Em không nghe được!” Cô chạy đến bên cửa sổ, nghiêng nửa người ở bên ngoài, phảng phất như vậy mình còn nghe được rõ ràng hơn chút.

“Em không có… Này… Gặp trục trặc…” Trong điện thoại trừ tiếng tê tê, chỉ có thể nghe tiếng đứt quãng Đông Phương Càn nhẹ nhàng truyền đến.

“Anh không việc gì? Lớn tiếng chút!”

“Chúc Kì Trinh, nhớ em… như thế đó…”

“Này, này này này, Đông Phương Càn?”Chúc Kì Trinh mất mát nhìn điện thoại bị ngắt, ngẩng đầu nhìn một chút chiếu cao rực rỡ là bầu trời bao la, cô nghĩ không ra tình huống thành phố J bên kia rốt cuộc xấu thành cái dạng gì, tại sao tín hiệu điện thoại di động lại kém như vậy?


Đông Phương Càn vừa mới nói… Nhớ em… Anh dám nói nhớ cô? Anh là đang gặp phải việc gì nguy hiểm sao? Nếu không lấy tính cách của anh làm sao lại vô duyên vô cớ nói câu buồn nôn vậy?

Càng nghĩ càng sợ, anh… Anh không phải là nhắn nhủ lời trăng trối chứ?

Cầm điện thoại di động, cô ở hành lang cửa phòng làm việc đi qua đi lại, có cái gì không đúng, chắc chắn đã xảy ra chuyện. Cô nóng vội giống như kiến bò trên chảo nóng, lập tức bấm số cho Đông Phương Khải Ca, đối phương vừa nhận, cô lập tức hỏi: “Cha, cha, hôm nay cha gọi điện tới cho đơn vị đồn trú vùng tai nạn sao? Chúc Kì Trinh anh ấy khỏe không?”

Đông Phương Khải Ca bất đắc dĩ lắc đầu một cái, “Mỗi ngày ta đều hỏi con trai mình tình hình dáng vẻ như thế nào? Đừng lo lắng, có chuyện bọn họ sẽ gọi điện thoại cho ta.”

Chờ có chuyện vậy thì đã muộn! Chúc Kì Trinh buồn bực, người của Đông Phương gia như thế đều so với máu lạnh a? Con trai mình trái tim cũng có thể như vậy không hơn?

Gấp gáp mà vòng vo mấy vòng, cô bất an từ từ bước đi thong thả đến phòng làm việc ngồi xuống, làm thế nào cũng không có biện pháp yên lòng.

Cô buồn rầu lo lắng hướng về phía Computer ngẩn người, không biết tại sao, trong lòng không ngừng mãnh liệt, cả đại não cũng bị tràn ngập mặt cá ươn Đông Phương Càn. Không biết từ đâu tới, lại xuất hiện rõ ràng mỗi một lần mình và Đông Phương Càn tiếp xúc, cho dù những thứ kia là đáng ghét khi dễ cũng biến thành vô cùng nhớ…

Cuối cùng, cô đứng phắt lên.

Mặc kệ, đi thành phố J, đi vùng bị nạn!

Không có mang bất kỳ hành lý nào, cũng không mang tiền thừa, cô mở QQ nhỏ ra trực tiếp lên đường. Đi sân bay trên tốc độ cao, cô gọi điện cho anh trai nói cho anh biết mình muốn nghỉ phép năm ngày, hơn nữa giọng điệu dứt khoát, không  để cho nghĩ cũng phải cho nghỉ, dù sao em gái mình đã trốn việc rồi. Chúc Giác Trinh còn chưa nghe tới lý do, thì bị cúp điện thoại.

Tiếp theo, cô lại gọi điện thoại cho Đông Phương gia. Thật may là, là dì nhỏ nhận, như vậy có thể tránh khỏi được rất nhiều phiền toái. Cô nói cho dì nhỏ, mình đi xem Đông Phương Càn, kêu người nhà không cần lo lắng.

Sau đó, cô tắt máy điện thoại di động, mang theo lo lắng vô cùng và trong lòng  mơ hồ kích động chờ đợi lên đường.

Kết quả đến sân bay, bởi vì thời tiết thành phố J, chuyến bay bị hoãn. Cô nghĩ, khó khăn nho nhỏ như vậy cũng có thế làm khó Chúc Kì Trinh ta sao? Vì vậy quay đầu xe, trực tiếp chạy tốc độ cao.

Hơn sáu giờ tối, cô qua loa ăn mì ăn liền, một lần nữa lên đường thì thời tiết bắt đầu trở xấu. Mới đầu là mưa phùn lâm râm, đi tiếp theo lộ trình, mưa càng rơi xuống càng lớn, đến rạng sáng,  mưa to trút nước giống như thác nước, mưa từ trên bầu trời tầm tã xuống. Mặc dù cần gạt nước đã mở tối đa, nhưng vẫn như cũ không cách nào nhìn thấy rõ đường xá trước mặt, tầm mắt cực kém, cô không thể không giảm tốc độ, thật cẩn thận từ từ chạy.

Vừa xuất phát hai giờ, phía trước bắt đầu kẹt xe, nghe nói bởi vì trời mưa quá lớn, đường cao tốc phủ kín. Cô cần phải theo dòng xe cộ tiến vào vùng lân cận một thành phố, sau đó lái một vòng vào đường quốc lộ.

Trên đường quốc lộ cũng không rộng rãi, hơn nữa qua lại ở đây trên một con đường, trời mưa to như vậy, thì hiện ra vô cùng nguy hiểm. Theo thời gian đi vào đêm khuya, xe càng ngày càng ít, cuối cùng cô cảm thấy trên cả con đường hình như chỉ có mình chiếc xe mình chạy, trong lòng không khỏi âm thầm khẩn trương. Lại nghĩ tới một bộ phim nước ngoài, bên trong chính là trời mưa to thế này, một chiếc xe nhỏ cũ nát ở trong đêm tối chạy ở trên đường quốc lộ, sau đó bên trong xe xuất hiện cảnh ác quỷ khinh khủng.

Cô vội vàng tắt nhạc, mở radio.

Mặc dù radio tín hiệu không tốt, giọng nói DJ radio tạp âm lớn hơn, nhưng có người đang nói chuyện, lá gan sẽ lớn hơn một chút, cô nghĩ.

Giữa lúc trải qua cả người căng thẳng cúng ngắc, đột nghiên từ phía trước lái tới đâm vào  chiếc xe, chỉ có một đèn lớn, rõ ràng thấy xe gắn máy. Nhưng đáng chết, đối phương hình như hoàn toàn không có ý né tránh, trực tiếp nhanh chóng hướng mình xông ra.


Cô bị dọa sợ đến mức vội vàng lập tức dừng lại.

Chỉ thấy người đi chiếc xe gắn máy kia xông lên tự sát, sắp đến trước mặt cô thì bỗng nhiên chỗ ngoặt quẹo thật nhanh, nguy hiểm mà lướt qua xát bên cạnh xe cô.

Toàn thân cô đổ mồ hôi lạnh, vỗ tay lái mắng to: “Mẹ nó! Ngài tự sát cũng đừng mang theo ta a?” Tình hình bên dưới khá ổn định, đang chuẩn bị đi tiếp, bỗng chốc buồng lái bên cửa sổ xuất hiện hình dáng một người mặc áo mưa màu đen.

“A--!!!” Theo bản năng cô thét chói tai, trên đường đêm mưa lớn tầm tã như vậy, xuất hiện một màn thế này, trong óc cô phản ứng đầu tiên chính là ‘Giết người đêm mưa’!

Không chút suy nghĩ, cô gạt thắng liền chạy, đạp chân ga mạnh run rẩy. Vừa lái xe còn vừa không ngừng an ủi mình: “Không sao, hắn nhất định là hỏi đường, không sao, nhất định là lần đầu tiên mình thức đêm đầu óc mệt mỏi không tỉnh táo, làm sao có thể, không sao…”

Vậy mà, một lát sau, cô lại không thể nào thừa nhận sự thật này, ‘Giết người đêm mưa’ thật sự có một người. Từ trên kính chiếu hậu, hắn mở xe gắn máy, gắt gao đuổi thao sau lưng mình, còn còi theo điên cuồng.

Hắn…Hắn hắn hắn… Thật sự là muốn giết mình? Chúc Kì Trinh càng ngày càng khẩn trương, toàn thân bắt đầu phát run, tầm mắt phía trước không rõ, lại không dám chạy mau, trong lòng cô nghĩ, nếu như bị hắn đuổi kịp, mình không phải nên trực tiếp từ ven đường vọt xuống dưới vách núi?

Xe gắn máy đã đuổi theo cô, đi song song cùng cô, còn ra dấu với cô, đưa tay vẫy vẫy.

Chúc Kì Trinh giận quá hóa cười.

Khiêu khích! Đây là khiêu khích trắng trợn! Lại dám xông lên vẫy vẫy tay với mình? Cô cách thủy tình với hắn lớn miệng mắng to: “Đồ thần kinh, đi tìm chết! Mày kêu tao dừng tao liền dừng? Mày cho là tao ngu hả?”

Xe gắn máy đến gần, dùng sức mà vỗ mấy cái ở cửa thủy tinh của cô, nhất thời cô không nhịn được nữa, để cửa xe xuống một chút, trong nháy mắt mưa theo gió đi vào, cô đối với tên ‘giết người đêm mưa’ rống giận. “Mẹ nó, mày cũng quá kiêu ngạo, đi chiếc xe gắn máy mà dám cướp QQ tao? Tao chị gái mày hôm nay tiêu hao nhiều, có bản lãnh thì đuổi theo tao!”


Đã sửa bởi hoateng lúc 30.12.2015, 14:20, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoateng về bài viết trên: Miinh Miinh, chau89, diepha
     
Có bài mới 12.12.2015, 13:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.08.2015, 18:11
Bài viết: 107
Được thanks: 1107 lần
Điểm: 31.95
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 44
Chương 42: Tin nhắn thiếu dấu ngắt câu.

Editor: Lạc Du.

Một lần nữa chiếc xe gắn máy đi đến cửa xổ, xen lẫn với âm thanh của xe là tiếng gào thét của mưa gió: "Tiểu thư, đèn lớn hư rồi, rất nguy hiểm,  cô đừng có lái xe nữa!"

"Chút tài mọn này mà cũng dám dùng? Anh cho rằng tôi sẽ tin sao?" Cô sớm đã bị cơn tức giận cùng kinh sợ đả kích, suy nghĩ đã trở nên hỗn loạn, không chút suy nghĩ bật thốt lên.

"Chính cô nhìn đi! Cô đi như vậy sẽ dễ đụng vào người khác, trên con đường này có rất nhiều xe gắn máy."

Lúc này cô mới tỉnh táo lại một chút, nghiêm túc cẩn thận nhìn phía trước, quả nhiên chỉ thấy bên tay phải có một cột đèn sáng rực.

Cô vội vàng thắng xe dừng lại, chuẩn bị xuống xe nhìn thử, những vẫn không yên lòng, khẩn trương hỏi: "Anh, anh không phải là kẻ cướp sao?"

‘Giết người đêm mưa’ cũng dừng lại ở bên cạnh xe cô tức giận lớn tiếng chửa mắng: "Cái gì đánh cái gì cướp! Tôi vừa mới nhìn lầm cô đi xe gắn máy, thiếu chút nữa đã đụng phải. Tốt bụng mà không được báo đáp, bị đụng đáng đời!" Nói xong hắn tức giận quay đầu xe gắn máy rời đi.

Chúc Kỳ Trinh nhìn kính chiếu hậu, mãi cho đến khi đèn sau đui xe gắn máy không nhìn thấy nữa, mới mở cửa xuống nhìn. Mưa rơi quá lớn, trên xe cũng không có ô, cô đội mưa mở nắp động cơ, loay hoay trong chốc lát, cũng không tìm thấy dây đèn ở đâu. Trong cơn tức giận, cô hướng về phía đầu xe đá mạnh một cước, "Mẹ nó, hư lúc nào không hư, cố tình lúc này xe giống như bị tuột xích, xem ta có hủy ngươi khong!"

Trở lại ngồi lên xe, toàn thân đã bị mưa làm ướt đẫm, nhưng không có tâm tình để ý nhiều, tùy tiện cầm khăn giấy lau lau, tiếp tục chậm rãi lái xe đến thành phố J.

Cô nghĩ, nếu như lại có một người coi mình như xe gáy máy mà xử lí, cũng không biết chiếc xe QQ nhỏ này có vượt qua nổi không nữa.

Lái xe hồi lâu, cô phát hiện hai bên đường có không ít tiệm cơm nhỏ, chính giữa còn có mấy quầy bán đồ lặt vặt, cô vội vàng chạy xe đến bên đường dừng lại, đi mua một đen bin cầm tay cùng áo mưa sau đó lên đường lần nữa.

Sau đó...cô mặc áo mưa vào, nhìn thấy chiếc xe đối diện, cũng không quản xe hơi hay là mô tô, bật đèn bin chiếu ra bên ngoài cửa sổ.

Cô nghĩ, mặc dù ánh sáng có chút nhỏ, nhưng dầu gì cũng là đèn! Làm như vậy chắc không ai nhận là xe gắn máy đâu?

Vốn là khốn đốn, bởi vì vừa rồi lăn lộn giày vò, ngược lại có tinh thân gấp trăm lần, mãi cho đến khi tờ mờ sáng, cô mới bỏ đi áo mưa, bắt đầu lái xe bình thường.

Lúc này lái xe, lái thẳng đến mười giờ ngày hôm sau, mới tới chỗ khu vực gặp nạn của Đông Phương Càn. Chỉ là còn chưa tiến vào thôn trang, liền bị đất đá trôi ngăn trở đường đi.

Cô mặc áo mưa xuống xe, vừa nhìn thấy một đám lính từ dưới đất lỡ bò qua đây. Cô vội vàng chạy lại hỏi: "Anh lính, có thể giúp tôi đi qua đây được hay không?"

Chiến sĩ đi đằng trước nhất từ đất lỡ nhảy xuống, vừa lau khuôn mặt đầy nước mưa vừa nói: "Bên trong thôn cũng ngập rồi, cô đi vào làm gì?"

Chúc Kỳ Trinh kinh hãi, "Cái gì? cũng ngập rồi hả? Còn chiến sĩ nào ở bên trong hay không?"

"Mới vừa rồi chúng tôi đi vào là để tiến hành cứu hộ lần cuối, không có ai ở bên trong cả."

Lập tức cô khẩn trương đôi tay phát run, dùng sức bắt được tay áo của chiến sĩ, lớn tiếng hỏi: "Đông Phương Càn đâu? Liên trưởng Đông Phương Càn của các anh đâu?"

"Cô gái, Liên Trưởng của chúng tôi không phải gọi là Đông Phương Càn, cô nói sai rồi?"

Nghe loại đáp án như thế, một tia hi vọng cuối cùng bao quanh lấy cô cũng bị tiêu diệt, nước mắt không tự chủ chảy xuống, cô lắc đầu rống to: "Không phải không phải, chính là cái thôn này, ngày hôm qua anh ấy gọi tới nói đang ở thôn này. Anh là người mới tới sao? Liên Trưởng các anh là ai cũng không biết sao?"

Phía sau mấy chiến sĩ rối rít từ trên đất lỡ nhảy xuống, nghe vậy đều dừng lại vây xem chen miệng vào: "Người nào nói chúng ta không nhận ra Liên Trưởng!

"Cô gái, cô nói là chiến sĩ lúc trước sao? Bọn họ sau khi giải cứu sau đã được điều đi rồi, hôm nay chúng tôi mới được phái tới."

"Đúng vậy, lần này điều bộ đội đi rất nhiều, chúng tôi cũng từ ngoài tỉnh tới đây trợ giúp."

Chúc Kỳ Trinh ngượng ngùng lặp lại, "Ngoài tỉnh điều tới....Anh bị điều đi rồi...." Đột nhiên cô giống như nhớ ra cái gì, chợt xoay người vội vàng đi tới chỗ xe, tìm điện thoại mở máy lên.

Mấy chiến sĩ thấy cô như vậy, vì vậy cũng đi theo cô tới bên cạnh xe, nói: "Cô gái, bên trong đã không đi vào được, chúng tôi dẫn cô đi tới trấn phía trước, nơi đó có mấy chiến sĩ, nói không chừng người cô muốn tìm đang ở nơi đó."

Bây giờ cô không có ý định nghe bất cứ lời nào, cô chỉ muốn mau sớm liên lạc với Đông Phương Càn, trước khi đi cô đã có cảm giác bất an, hiện tại bây giờ cả hơi sức cô cũng không có, mềm nhũn dựa vào xe, chờ đợi điện thoại di động theo trình tự mở máy.

Mới vừa mở máy xong, đột nhiên có rất nhiều tin nhắn hiển thị lên, cô vội vàng mở ra, kiểm tra từng cái.

Hai cái đầu tiên là của anh trai, mắng Chúc Kỳ Trinh tùy hứng không hiểu chuyện, tin nhắn thứ ba, thời gian là chín giờ tối, người gửi là mặt cá ươn...

"Lập tức mở điện thoại nếu không khi trở về anh sẽ không tha cho em"

Tin nhắn thứ tư vẫn là của mặt cá ươn..."Chớ hồ đồ trở về cho anh”

Tin nhắn thứ năm, vẫn là..."Em đang ở đâu? Rốt cuộc có thấy tin nhắn của anh hay không?"

Tin nhắn thứ sáu..."Mau trả lời điện thoại của anh, anh đang ở nóc nhà, nơi này tín hiệu rất tốt"

Tin nhắn thứ bảy...."Chúc Kỳ Trinh, hiện tại anh ra lệnh cho em, nhanh chóng mở máy!"

Tin nhắn thứ tám..."Chúc Kỳ Trinh, cầu xin em, mở máy đi, trở về em phạt anh đứng tư thế quân đội bao lâu cũng được"

Tin nhắn thứ chín..."Bây giờ là rạng sáng bốn giờ, anh sẽ một mực ở nóc nhà chờ điện thoại của em”

Tin nhắn thứ mười..."Chúc Kỳ Trinh!"

Tin nhắn thứ mười một..." Chúc Kỳ Trinh. . . Chúc Kỳ Trinh. . . Chúc Kỳ Trinh. . . Chúc Kỳ Trinh" tin nhắn này giống như cái trước, tên mình tràn đầy màn hình điện thoại, toàn bộ đều là tên của mình...

Đông Phương Càn, anh một mực chờ điện thoại của cô sao? Đêm qua mưa lớn như vậy, anh đứng ở nóc nhà dầm mưa cả đêm sao? Những chuyện này thực sự là một mặt cá ươn đối với mình luôn luôn không có cảm xúc sao?

Cô cắn môi dưới, trong lòng là vị ngọt ngào ngán đên tột đỉnh, nhưng lại không khống chế được nước mắt tràn ra, cô vừa khóc vừa cười lầm bầm lầu bầu, "Mặt cá ươn, em tới đây rồi....Xem em có phạt chết anh không? Còn dám hung dữ với em...Em sẽ không cút về, em không trả lời điện thoại của anh, ai bảo lúc trước anh khinh dễ em..."

Bên cạnh một đám chiến sĩ mang vẻ mặt mờ mịt, mọi người nhìn thẳng vào mắt lẫn nhau, suy đoán cô gái trước mặt không phải là đầu óc không bình thường chứ?

"Cô gái, cô đi theo chúng tôi nhanh lên, dẫn cô đi ra ngoài xong chúng tôi còn có nhiệm vụ khác!"

Chúc Kỳ Trinh lại cười chạy tới chỗ đất lỡ, hướng chỗ cao bò lên, vừa chạy vừa kêu: "Các anh chờ tôi một chút, tôi gọi điện cho lão công đã!" Đứng ở chỗ cao, cô giơ điện thoại di động hướng bốn phương tám hướng nhìn một lần, rốt cuộc tìm được chỗ có góc độ tín hiệu tốt nhất, vì vậy nhanh chóng bấm số điện thoại.

Điện thoại mới vang đã được nhận, "Alo, là chị dâu phải không?" Người nghe điện thoại cũng không phải là Đông Phương Càn.

"Tôi là Chúc Kỳ Trinh, cậu là ai? Đông Phương Càn đâu?"

"Chị dâu, em là An Dịch. Liên Trưởng đi ra ngoài tham gia cứu viện rồi, ra lệnh cho em chờ điện thoại của chị. Bây giờ chị đang ở đâu?"

Anh cả đêm không ngủ mà vẫn tham gia cứu viện? Chúc Kỳ Trinh vừa lo lắng vừa đau lòng trả lời. "Tôi đang ở trước thôn lúc trước của các cậu."

"Chị dâu, vậy chị chờ em, em tới đón chị."

"Ở chỗ này, tôi gặp mấy người chiến sĩ, bọn họ nói sẽ mang tôi vào trong trấn, các cậu đang ở trên trấn sao?"

"Không phải, chỉ là cách trấn không xa, vậy chị cùng bọn họ đi tới trấn có bộ đội chờ em, em lập tức sẽ tới đón chị ngay."

Cúp điện thoại cô để cho tất cả các chiến sĩ lên xe một lượt, chiếc xe QQ nhỏ chen vào 7 người chiến sĩ, nhét một lớp người đi vào, cô không khỏi sợ hãi than nhẹ, quả nhiên tiềm lực của con người là vô hạn! Sau đó cô cẩn thận từng li từng tí lái xe, chở mọi người hướng đường lên trấn.

Sau hơn một giờ, An Dịch cùng Chúc Kỳ Trinh thuận lợi gặp mặt, sau mấy câu khách sáo, thế nhưng cậu lại nghiêm túc nói với Chúc Kỳ Trinh: "Chị dâu, Liên Trưởng ra lệnh cho em lái xe đưa chị trở về."

"Cái gì?" Chúc Kỳ Trinh không thể tin được? Cô từ nơi xa xôi lái xe chịu đựng một đêm chạy tới đây, thậm chí cũng không cho mọi người biết, bây giờ tới rồi lại bảo mình trở về? Đúng là nói giỡn! Trong lòng mới vì tin nhắn của Đông Phương Càn mà cao hứng ngọt ngào, trong nháy mắt liền hóa thành hư không, "Anh có bệnh à? Tôi cũng đã đến rồi còn bắt tôi trở về?"

"Chị dâu," An Dịch tính tình tốt giải thích, "Ở lại thôn rất nguy hiểm, hơn nửa thôn cũng bị ngập rồi, nhiệm vụ của chúng em rất nặng, Liên Trưởng sợ không có thời gian chăm sóc cho chị."

"Tôi có tay có chân, muốn anh chăm sóc cái gì. Hơn nữa, các cậu có thể ở lại tại sao tôi không thể? Còn nữa..., tôi ngồi xe cậu đi về, vậy xe tôi thì sao?"

"Liên Trưởng nói, chiếc xe này nên sớm ném đi."

Chúc Kỳ Trinh âm thầm đồng ý, xe này cũng đã hỏng nát rồi, ngày hôm qua thiếu chút nữa đã bị cô vứt bỏ cái mạng nhỏ! Chỉ là, cô vẫn bất mãn kêu lên: "Không cần không cần, tôi muốn nhìn thấy Đông Phương Càn, cậu dẫn tôi đi, nếu không một mình tôi sẽ đi, đừng tưởng không có cậu tôi không tìm được người!" Cô đở chân trên đất còn đọng nước, nhẹ giọng mắng "Mặt cá ươn, cố ý không cho em qua đó, đáng ghét!"

An Dịch chần chừ trong chốc lát, quyết định nói: "Tốt, chị dâu, em dẫn chị vào thôn, " lại vừa lo lắng bồi thêm một câu: "Chỉ là, ngàn vạn lần chị đừng cùng Liên Trưởng đánh nhau, nơi đây có rất nhiều những bộ đội từ nơi khác tới! Liên trưởng rất để ý mặt mũi, cái đó..." Cậu cười hì hì, "Chị cũng biết mà...."

Chúc Kỳ Trinh đỏ mặt cắn răng nghĩ, bây giờ tôi giống như đang kiếm chuyện sinh sự sao? Cô từ ngàn dặm xa xôi chạy tới chỉ vì muốn đánh nhau? Bất quá trong nháy mắt cũng có chút xẩu hổ, trước kia, quả thật cô đã làm chuyện này.... Hình như khi đó người ta nói chưa kết hôn là những người không hiểu chuyện! Cậu ta sao lại nhớ được?

Tự biết đuối lý, cô làm bộ như không có chú ý tới lời nói của An Dịch, không nhịn được nói: "Đi mau đi mau, nếu không đi thì trời sẽ tối mất."

Hai người đi mấy dặm đường, dòng sông chảy ven đường rất nhanh và sâu, đến trước một cái cầu, nước trên đất cũng không quá lớn, cả cây cầu cũng bị nước lũ màu vàng chảy xiếc bao phủ, chỉ là thường cách một đoạn lộ ra nữa đầu cầu có trụ đá, mới mơ hồ phát hiện ra dưới dòng nước lũ là một cái cầu.

"Chị dâu, nơi này có chút nguy hiểm, chị nắm chặt quần áo của em vào."

Chúc Kỳ Trinh không chút do dự nắm chặt chiếc áo của cậu, cẩn thận bước từng bước dưới chân, không nhìn thấy đường đi trong nước, thật sự vô cùng không có cảm giác an toàn, bản năng phản ứng của con người trong trường hợp này là cực kì cẩn thận.

Tiếp theo, An Dịch mang theo hướng trên núi bò lên, cậu nói đi như vậy mới có thể vòng qua nước lũ.

Chúc Kỳ Trinh càng ngày kinh hãi, cũng dần dần hiểu tại sao Đông Phương Càn phải bảo mình trở về. Nơi này có lũ vô cùng nghiêm trọng, nhưng chỗ trũng của địa phương, đều bị nược ngập một mảnh, mới vừa đi ngang qua một thôn, căn bản không nhìn ra hình dáng lúc đầu, chỉ loáng thoáng nhìn thấy vài nóc nhà trời lên trên mặt nước.

Tình hình này cùng với thông tin video mà cô xem không khác nhau lắm, nhưng hình ảnh lại hoàn toàn bất đồng, người lạc vào tình hình tai nạn nước lũ như vậy, cái loạn khủng hoảng hoảng sợ như vậy cách màn ảnh không có cách nào có thể thể nghiệm được.


Đã sửa bởi Lạc Du lúc 25.12.2015, 15:24, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Du về bài viết trên: Kim Tử Sắc, Lam Băng, Miinh Miinh, chau89, diepha
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lùn-thì-sao, Sweet và 159 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 207, 208, 209

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

16 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.