Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

 
Có bài mới 29.11.2015, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 21.08.2015, 21:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 96
Được thanks: 321 lần
Điểm: 14.34
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Niềm vui bất ngờ
Editor: hoateng

Cuộc so tài thứ nhất tiến hành đúng kỳ hạn, là ở bên trong phòng thể dục tạm thời trải ra cái đệm mà làm thành đấu trường, chung quanh còn bao quanh một vòng thương nghiệp tài trợ quảng cáo, xem ra Taekwondo bây giờ càng ngày càng được chú ý.

Bởi vì là tổ chức nghiệp dư, mới trận đầu, cho nên người xem cuộc đấu cũng không nhiều, chỗ ngồi bên trong quán chỉ ngồi xem không đến một phần ba người.

Ngược lại Đông Phương gia lại cổ vũ cực kỳ, tất cả thành viên đến đông đủ vì Chúc Kì Trinh cố gắng lên động viên, ngay cả ông cụ cũng ngồi xe lăn ở bên khách quí cười hướng cô vẫy tay, ngồi ở bên cạnh ông còn có Đông Phương Khải Ca và Trương Tuyết, vẻ mặt không nhìn ra vui hay giận, nhưng có thể làm cho hai người bận rộn này bớt chút thời gian đến đây đã là khích lệ lớn lao.

Trên khán phòng còn có dì và Tiểu Vương, bà ngoại trong tay còn cầm bình giữ nhiệt, Chúc Kì Trinh dám chắc chắn, bên trong nhất định chứa canh bồi bổ cho cô.

Chúc Kì Trinh trong lòng cảm động một hồi, thở to một tiếng nhảy lên màn thi đấu, cùng với tiếng vỗ tay vang lên, cả người cô nhiệt huyết cũng sôi trào.

Hiệp thứ nhất vừa bắt đầu, hai bên mắt đều nhìn chằm chằm thử dò xét một lát, chợt đối thủ nhảy một cái đá về phía cô phát động tấm công, Chúc Kì Trinh không chút suy nghĩ, xoay người một cái đầu cô bộ nhớ tới đá về phía sau, không ngờ, đối thủ liền bị cô đánh ngã như vậy.

Trọng tài lập tức chạy đến bên cạnh đối thủ, quỳ xuống đất bắt đầu đếm giây, hội trường rơi vào mảnh quỉ dị trong yên lặng, trận đấu bắt đầu vẫn chưa đến nửa giờ, hai bên cũng mới ra chiêu thứ nhất, ai cũng không ngờ được kết cái quả này.

Trọng tài đọc giây cuối cùng, vẫn chưa đứng dậy thì tuyên bố thắng, thì nghe một tiếng quen thuộc hô to: “Chúc Kì Trinh, giỏi lắm!”

Chúc Kì Trinh ngẩng đầu nhìn nơi phát ra tiếng, chỉ thấy Đông Phương Càn mặc quân phục màu xanh biếc đứng ở bên ngoài biển quảng cáo, đang nhếch môi nhìn về phía cô mỉm cười, biểu cảm tự nhiên là thế, như vậy không gì sánh nổi.

Đầu tiên là cô không thể tin trợn trong hai mắt, sau đó trong nháy mắt kịp phản ứng.

“A--!” Cô thét một tiếng chói tai, chạy tới thật nhanh, từ trên đất nhảy lên một cái, nhảy qua biển quảng cáo, giồng như người bay trên không, như con khỉ leo lên trên người Đông Phương Càn, cũng như đuôi gấu móc ở trên cổ anh.

Khán phòng bỗng nhiên bật ra tiếng vỗ tay nhiệt liệt và thét chói tai, miệng huýt sáo, sân vận động ở đây sôi nổi trong nháy mắt…

Chúc Kì Trinh quá bất ngờ quá vui mừng, cô không nghĩ tới mình có thể một cú chiến thắng, càng không nghĩ tới Đông Phương Càn ở xa Bắc Kinh không thể xin nghỉ tạm dừng học tập lại có thể trở về xem cô thi đấu.

Việc này cô kinh thế hãi tục ôm hoàn toàn không có được đại não đồng ý, liền làm theo bản năng. Giờ phút này, cô không có ngượng ngùng, cũng không có hối hận, chỉ là đắm chìm ở trong vui sướng hạnh phúc.

Đông Phương Càn cũng ôm cô thật chặt, đưa tay lấy bảo vệ đầu màu đỏ của cô, tóc dài đen nhánh rơi xuống, nét mặt của anh, theo lòng mình, tự do nở rộ.

“Chúc Kì Trinh, em có tư cách làm lão bà của anh.”

Chúc Kì Trinh giống như bị người ta dội gáo nước lạnh, tất cả tình cảm xúc động lạnh đi trong nháy mắt. Từ trên người anh nhảy xuống, cô hung dữ quay lại câu: “Mặt cá ươn, lời nói dễ nghe phải dùng mạng anh sao?”

Đông Phương Càn cười khẽ, “Nhanh đi đi, trọng tài còn chưa tuyên bố chiến thắng.”

Chúc Kì Trinh trở lại trên đấu trường lần nữa, trọng tài giơ tay cô lên tuyên bố chiến thắng. Sau đó, mọi người đang cô nhìn chăm chú cuối cùng đi thay quần áo.

Trận đấu thứ nhất. cứ như vậy kết thúc dễ dàng.

Đông Phương Càn sải bước đi đến chỗ ngồi của khách quý, cả nhà nhìn thấy anh đều là cười đến không có ý tốt, thật xa xôi, ông cụ liền vui tươi hớn hở mà nói: “Tiểu tử thúi, trường hợp công cộng cũng không chú ý bị ảnh hưởng!”

Đông Phương Càn hơi cảm thấy túng quẫn, chào hỏi từng người: “Ông nội, cha, mẹ.”

“Tại sao trở về? Xin nghỉ sao?” Đông Phương Khải Ca hỏi.

“Không có, đúng lúc có một ngày nghỉ, cho nên trở về một chuyến, hôm nay vẫn phải quay lại.”

Trương Tuyết khẽ mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ Đông Phương Càn quân phục mới bị Chúc Kì Trinh vò nát, “Lớn như vậy rồi thật xa chạy về đến liền vì nhìn cuộc thanh tài nửa phút, con cũng không sợ mệt mỏi.”

Đông Phương Càn ngượng ngùng, lại càng thêm thẳng băng.

“Ngồi chuyến bay muộn nhất phải không?” Ông cụ hỏi, “Còn chưa kịp về ăn cơm tối, chúng ta về nhà sớm một chút, gọi bà Hạng làm nhiều món ăn mọi người thích ăn.”

“Không được, lát nữa con còn phải cùng Chúc Kì Trinh đi làm chút chuyện, thì không thể về ăn cơm được.”

Trương Tuyết lòng mang bất mãn lườm Đông Phương Càn, không vui nói: “Không phải chuyện quan trọng thì cũng đừng chạy tới chạy lui, nếu là đột nhiên tụ họp khẩn cấp, xem còn làm sao bây giờ?”

“Mẹ, mẹ cũng thích lải nhải.” Đông Phương Càn cười nhạt nói.

Đông Phương Khải Ca cười haha một tiếng, “Bà ấy là ghen tị với tiểu ngoan.”

Ra khỏi sân vận động, Đông Phương Càn giành lái xe với Chúc Kì Trinh, dọc đường hào phóng không do dự mà quẹo trái quẹo phải mục đích rất rõ ràng. Chúc Kì Trinh biết Đông Phương Càn không muốn nói chuyện, hỏi cũng uổng công, cho nên rất thông minh mà im miệng, không có hỏi đến cuối cùng là đi đâu.

Đến nơi vừa nhìn, hóa ra là 1 studio. Xe dừng lại trước studio sang trọng, vừa bước vào anh thuận tiện công khai nói: "Đông Phương Càn, hôm qua đặt lịch xong rồi." Sau đó anh xoay người lại mặt thản nhiên nói với Chúc Kì Trinh: “Chúng ta còn chưa chụp hình kết hôn, hôm nay chụp bù.”

Vẻ mặt giọng nói kia, không biết còn nghĩ rằng bù bữa cơm mà thôi, bộ dạng giống buổi chụp hình kết hôn chỗ nào?

Chúc Kì Trinh trong lòng vui mừng được nhảy loạn một chút, Đông Phương Càn còn có thể chú ý việc này? Thì ra là anh không chỉ trở về xem mình thi đấu, anh còn cố ý trở về bù lại buổi chụp hình kết hôn của họ.

Bề ngoài mặt lanh như băng ít nói, Đông Phương Càn tác phong làm việc hành động cũng một mặt tinh tế như vậy?

Hai người lên lầu hóa trang thay quần áo, đầu tiên bắt đầu vào bên trong phòng chụp hình. Đông Phương Càn mặc quân phục như cũ, Chúc Kì Trinh mặc sườn xám, đoan trang mà ngồi.

“Đông Phương Càn, anh không cảm thấy phong cách này chúng ta giống như trước giải phóng? Bây giờ làm gì có người nào chụp hình kết hôn còn nghiêm trang như vậy?” Chúc Kì Trinh không biến sắc mỉm cười nhẹ giọng hỏi. Lén liếc mắt, thấy Đông Phương Càn không có tính toán để ý tới ý kiến, cô cảm thấy buồn bực, “Đông Phương Càn, chụp hình kết hôn coi trọng cá tính a, cho dù anh muốn trang trọng vậy cũng có rất nhiều tư thế đó, chúng ta như vậy có thể quá quái gỡ hay không?”

“Trang phục cổ cũng là cá tính.”

Một câu nói phản bác được Chúc Kì Trinh nhất thời nghèo từ, ngượng ngùng mà liếc nhìn mặt Đông Phương Càn nghiêm trang không chút thay đổi nhìn ống kính, nhỏ giọng hừ một tiếng ngay sau đó nhìn về phía ống kính lộ ra nụ cười rực rỡ ngây thơ.

Cô nghĩ, nói không chừng thật đúng là trang phục cổ ra cá tính.

“Chú rể, cười, cười một cái!” Nhiếp ảnh gia không ngừng hướng dẫn Đông Phương Càn cười, vẻ mặt Đông Phương Càn lại thủy chung không thể để cho anh ta hài lòng. Rất lâu sau, Chúc Kì Trinh nghe được cũng nhàm chán, nét mặt của cô sớm đã cười cứng ngắc, mặt cá ươn anh đang làm gì thế?

Cuối cùng cô không thể nhịn được nữa, quay đầu lặng lẽ nói: “Đông Phương Càn, nếu anh cười, lát nữa mời anh ăn ngon.”

“Anh nhìn giống rất đói bụng?”

Cô phát cáu, nhưng vẫn tiếp tục dụ dỗ: “Không giống, là em rất đói, anh có thể thương hại em, cười một cái đi! Kết thúc như thế nào tùy anh cũng đều được.”

Đông Phương Càn nhíu mày, “Thật?”

Chúc Kì Trinh cảnh giác nhìn anh một cái, mặt cá ươn đáng chết lại muốn ra chiêu gì tới hành hạ mình? Nhưng giờ phút quan trọng như này chỉ có thể theo anh a! Vẻ mặt cô cứng ngắc mà giả cười, trong lòng cũng đang đấu tranh kịch liệt, cuối cùng dùng sức gật đầu, “Thật, so với Chúc Kì Trinh thật đúng là, anh yêu người thì người liền yêu!”

Đông Phương Càn cuối cùng cũng bật cười, nghiêng đầu sang chỗ khác thâm tình nhìn cô.

Chúc Kì Trinh chợt bị nụ cười dọa sợ ngây người, cô si ngốc nhìn lại anh, vẻ mặt cũng là đần độn ngớ ra.

Lúc này bị cố định cách, hai người yêu thương và đậm tình cảm, ở chỗ này tràn đầy cả phòng chụp ảnh. Nhưng hình dạng này tốt đẹp chính là không khí chỉ duy trì mấy giây, ngay sau đó lại bị phá vỡ tính cách phát sinh thay đổi.

Chúc Kì Trinh vừa vui vẻ, liền ngọt ngào tựa đầu vào trên bả vai Đông Phương Càn, không ngờ Đông Phương Càn đưa một ngón tay, nhẹ nhàng đẩy đầu của cô ra.

“Anh làm gì thế?” Chúc Kì Trinh bất mãn hỏi.

“Đừng chạm vào một gạch ba sao (*) của anh.”

(*) phẩm cấp trong quân đội

Chúc Kì Trinh giận dữ, “Mặt cá ươn, một chức Thượng úy có gì đặc biệt hơn người, em .” Vừa nói cô nổi giận đùng đùng mang mặt gắt gao dính vào trên bả vai của anh.

“Cười một cái,” nhiếp ảnh gia lớn tiếng nói: “Bây giờ hai người đang sa vào thời khắc ngọt ngào nhất, cười!”

“Cứ chụp như vậy,” Cô tức giận gầm nhẹ, “Chúng tôi kết hôn hình chụp không cần cười.”

Đông Phương Càn lại nhẹ cười lên, đưa tay ôm qua bả vai cô, dịu dàng nói: “Cười một cái, lát nữa em không lớn”

Chúc Kì Trinh chuyển con người suy nghĩ một lát, nhỏ giọng hỏi: “Anh vồn là muốn trách em?”

Ra ngoài trời, Đông Phương Càn mặc áo đuôi tôm trắng vào có chút bẩn thỉu, cảm giác hết sức không được tự nhiên, Chúc Kì Trinh cũng mặc áo cưới tắng không vừa người, trang điểm đậm, theo nhiếp ảnh gia tơi công viên một lát, chạy loàn ở đường phố một hồi, còn phải theo yêu cầu của anh ta bày ra một loạt tư thế thân mật.

Hai người cũng xấu hổ với gặp người, vỗ một cái hết thì trốn được trên xe, rất sợ gặp người quen. Cuối cùng là hóa trang một bộ quần áo tình nhân, cũng là trong studio cung cấp. Chúc Kì Trinh yêu cầu đi cầu chụp phía dưới bờ sông, cô cảm thấy nơi đó là nơi cô bắt đầu động tâm với Đông Phương Càn, rất có ý nghĩa.

Bờ sông, hai người cầm tay, cũng không tự chủ nhớ lại việc đó tựa như cãi nhau lại như tỏ tình ban đêm.

Nhiếp ảnh gia cũng không yêu cầu họ bày ra các tư thế như trước nữa, làm mỉm cười, chỉ là chạy theo sau rồi đi lên tìm vị trí chụp ảnh.

Đông Phương Càn đỡ Chúc Kì Trinh ngồi trên hàng rào, sau đó anh cũng cùng ngồi ở bên cạnh cô. Chúc Kì Trinh nhẹ nhàng đá chân, tâm tình buông lỏng vui vẻ: “Đông Phương Càn, sau này chúng ta không cãi nhau nữa có được không?”

“Được.”

Cô không ngờ Đông Phương Càn sẽ thẳng thắn đáp ứng như vậy, tiếp tục thử dò xét nói: “Sau này đừng khi dễ em nữa có được không?”

“Được.”

Cô mừng rỡ, vì vậy được voi đòi tiên mà yêu cầu nói: “Sau này anh đánh không đánh trả mắng không cãi lại, mọi chuyện lấy em làm trọng, thời thời khắc khắc suy nghĩ em ở trên anh có được hay không?”

Đông Phương Càn nhướng mí mắt, giương miệng cười khẽ, chế nhạo nói: “Em ở trên anh? Ý kiến không tệ, có thể thử một chút.”

Chúc Kì Trinh lập tức mắc cỡ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực, cô không biết Đông Phương Càn có thể nói ra lời lẽ như vậy, nhấc chân liền hung hăng đá chân anh một đá, “Mặt cá ươn, em không phải ý đó!”

Đông Phương Càn nhanh chóng nhấc chân né tránh đi, đối với Chúc Kì Trinh bỗng nhiên tập kích, anh ứng phó càng ngày càng nhẹ nhàng tự nhiên. Tiếp theo, anh trợn trừng mắt trừng cô.

Chúc Kì Trinh trợn lại, cây ngay không sợ chết đứng nói: “Thế nào? Em nói sai sao? Ai kêu suy nghĩ của anh  xấu xa như vậy.”

Đông Phương Càn đột nhiên nhảy xuống hàng rào, đứng ở trước mặt cô, chợt ôm ngang cô, khẽ cười nói: “Được, anh để cho em ở trên anh!” Ngay sau đó hướng lên trên dùng một chút lực, mang cô ném lên thật cao.

Chúc Kì Trinh bị dọa sợ tới mức thét chói tai: “A – mặt cá ươn!”

Đông Phương Càn đón cô, tựa như uy hiếp hỏi: “Còn phải ở trên anh sao?”

“Phải!”

Anh lại mang cô ném lên, lần lượt không ngừng lặp lại…

Chúc Kì Trinh hô to: “Em muốn anh nghe em…”

“Em muốn giẫm lên trên đỉnh đầu của anh…”

“Em muốn dùng Hồi Toàn Thích (*) đá tung đầu của anh…”

(*) như là một chiêu võ thì phải
Giữa trời chiều, bên bờ sông hai người trang điểm mặc đồ tình nhân, một lần ném người, một lân bị ném, tiếng cười vui vẻ khuấy động cả mặt sông.

Cuối cùng, Đông Phương Càn rốt cục nương tay, anh ôm Chúc Kì Trinh hỏi nhiếp ảnh gia: “Xong chưa?”

Nhiếp ảnh gia đưa tay vừa so sánh với kế hoạch: “OK! Kết thúc công việc.”

Nghe vậy anh giống như gặp đại xá, để Chúc Kì Trinh xuống liền nhấc chân đi.

Chúc Kì Trinh đi sát theo sau lưng anh hỏi tới: “Đông Phương Càn, đang chơi vui a! … Đông Phương Càn? Chờ một chút, anh đi gấp như vậy làm gì? …Đông Phương Càn? Không phải là anh chịu không nổi chứ?”

Thấy mặt anh không chút thay đổi dáng vẻ á khẩu không trả lời được, Chúc Kì Trinh cảm giác thắng lớn, cô cười ha ha, “Đông Phương Càn, chúng ta sẽ tiếp tục nha,  đi mà đi mà…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoateng về bài viết trên: Jadelam, Miinh Miinh, chau89, diepha, huynh ngoc hanh, shirleybk
     
Có bài mới 01.12.2015, 13:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.08.2015, 18:11
Bài viết: 107
Được thanks: 1107 lần
Điểm: 31.95
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39: Huy chương bí mật.

Editor: Lạc Du.

Sau khi chụp ảnh kết thúc, Đông Phương Càn trực tiếp lái xe đi tới sân bay, hai người ở bên trong sân bay ồn ào cùng ăn McDonald 's trải qua một bữa ăn tối không chút lãng mạng nào.

"Gần đây ông cụ cùng mẹ có khỏe không?" Đông Phương Càn ăn xong đồ, giống như vô ý thuận miệng mà hỏi.

Chúc Kỳ Trinh đang gặm cánh gà, nghe vậy buông đồ ăn trong tay, một bên cầm khăn giấy lau tay một bên nghĩ: Có muốn mình nói thật hay không? Anh đang chuẩn bị đi nơi xa như vậy, biết chuyện rồi có thể giúp được gì? Nhưng mà không nói thật cũng không tiện, đây cũng là chuyện của người nhà anh. Lau hồi lâu, cô mới thả khăn giấy xuống nói: "Còn có chuyện gì nữa, ngoài mặt thì không có chuyện gì." Trả lời không rõ ràng như vậy, cô tin Đông Phương Càn có thể hiểu.

Đông Phương Càn nghe xong không trả lời. . . ngay, anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ bên ngoài lon nước cola, hồi lâu mới sâu kín mở miệng: "Không cần suy nghĩ đối với mẹ, cá tính của bà tương đối mạnh mẽ, xảy ra chuyện như vậy, khi đối mặt với em sẽ có chút lúng túng, em đừng để ý." Lần này trở về, mặc dù chỉ cùng mẹ nói mấy câu, nhưng trong lời nói của bà đã thể hiện rõ ràng sự không để ý của bà đối với Chúc Kỳ Trinh. Trước kia bà luôn nghĩ mọi biện pháp để mình về nhà, thế nhưng lần này chẳng những bà không có vui vẻ, ngược lại còn nói với mình không nên trở về. Từ đầu tới cuối cũng không nhắc tới Chúc Kỳ Trinh, bà vẫn còn giận Chúc Kỳ Trinh đã dễ dàng bị ông cụ dùng lời nói suông lừa gạt sao? Không biết đến khi nào, bà mới cởi bỏ nút thắt này đây.

Chúc Kỳ Trinh không ngờ rằng Đông Phương Càn lại đột nhiên mở miệng giải thích giùm bà, trong lòng bất đắc dĩ cô cười khổ, xem ra người nhà Đông Phương đúng là yêu tinh, hàng năm Đông Phương Càn luôn ở bên ngoài nhưng chuyện gì cũng biết, lòng giống như gương sáng. Hiện tại mẹ chồng không muốn gặp mình, nghĩ đến lúc đó, xát thực chính mình có chút nóng lòng, mới có thể bị ông cụ lừa bằng những lời nói suông, nếu không, trong tình huống không có chứng cớ, cho dù bên ngoài đồn đại lợi hại thế nào, vậy cũng chỉ là những thông tin điên khùng bên lề.

Mặc dù hiện tại bố mẹ chồng nhìn vào không có gì, mẹ chồng cũng sớm từ nhà mẹ đẻ trở về, tuy nhiên lại bắt đầu chia phòng ngủ. Hai người không nói chuyện cũng không thông qua người khác hỏi thăm lẫn nhau. Ông nội nhìn vào giống như không thiện vị bất kì bên nào, chọn lựa thái độ xử lí chẳng quan tâm, nên mẹ chồng và bố chồng cũng trở nên ít nói chuyện với nhau.

"Không sao..., anh yên tâm đi, " cô làm ra vẻ mặt không có biểu tình, "Mẹ đối với em rất tốt, mỗi sáng đều chuẩn bị tổ yến cho em! Mặc dù không có nói chuyện với em, chẳng qua là người nhà của anh không thích nói nhiều lời mà, không phải sao?"

Đông Phương Càn nhoẻn miệng cười, Chúc Kỳ Trinh như vậy làm anh cảm thấy đau lòng. Chính mình trở về phát hiện mẹ không thân thiện đối với cô, làm sao cô lại không cảm thấy được? Cô là đang sợ mình lo lắng sao?

Không tự chủ, anh đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Chúc Kỳ Trinh, vừa mới cầm lấy không khỏi nhíu mày, ngay sau đó lập tức buông ra. Tay Chúc Kỳ Trinh dính đầy dầu mỡ, cầm lấy cảm thấy không tốt lắm.

Chúc Kỳ Trinh nhìn thấu vẻ mặt biến hóa của anh, mừng rỡ cười ha ha, giương nanh múa vuốt nhào qua bắt lấy tay anh, "Đông Phương Càn, cầm nhanh, cầm nhanh lên, em không ngại..."

Đông Phương Càn chán ghét đặt tay dưới bàn, hung hăng trừng cô. Đừng nghĩ người phụ nữ này quá tốt, mới có mấy giây liền hiện nguyên hình rồi.

"Ngồi xuống!" Anh mở miệng nhỏ giọng quát lớn .

Bây giờ Chúc Kỳ Trinh đối với mặt lạnh của anh đã không có cảm giác gì, giống như có lẽ sinh ra một loại kháng thể miễn dịch. Một lần nữa cô ngồi xuống, một bộ dạng tiểu nhân đắc ý, nâng cola lên khẽ cười hỏi, "Đông Phương Càn, anh nói xem mẹ có yêu ba không?" Sau khi hỏi xong, cô cười đùa ngẩng đầu nhìn Đông Phương Càn, đối mặt với đối phương nụ cười dần dần cứng ngắc, cô thầm nói hỏng bét, thế nào lại không cẩn thận liền vượt mặt rồi, dám cùng anh thảo luận chuyện ba mẹ anh có yêu nhau không? Mặc cá ươn là người có tính tình tốt sao? Nếu như mình gây chuyện không tốt không phải liền phá hủy xương của mình chứ?

Cô cười hì hì, "Cái đó, em chỉ thuận miệng hỏi một chút mà thôi, không có ý tứ gì khác, đừng hiểu lầm!"

Theo thói quen Đông Phương Càn móc ra bao thuốc, lại ý thức được nơi này cầm hút thuốc, vì vậy lần nữa bỏ vào túi, chậm rãi mở miệng: "Em cảm thấy có yêu không?"

Cô nghĩ, nói giỡn, cái vấn đề này sao có thể trả lời loạn được, "Ừ. . . Yêu chứ?"

"Dĩ nhiên, mẹ có chủ nghĩ Anh Hùng mãnh liệt, ba lại từng vượt qua chiến trường trở về, bà muốn không yêu cũng khó khăn."

"Thật sao?" Hai mắt Chúc Kỳ Trinh sáng lên, ngạc nhiên nói: "Khó trách ba lại có nhiều huy chương như thế, thật lợi hại.... Về sau em phải hảo hảo hỏi một chút chuyện chiến trường của ba."

Đông Phương Càn buồn cười lắc đầu một cái, "Đừng nói với anh là em cũng theo chủ nghĩa Anh Hùng nhé."

Chúc Kỳ Trinh nói giống như là chuyện dĩ nhiên: "Mỹ nhân yêu anh hùng, cái này thì có gì kì quái."

Đông Phương Càn nhếch miệng, kiềm chế  nụ cười của mình.

"Đúng rồi, anh có huy chương không?"

"Tất nhiên!"

"Wow, " Mặt Chúc Kỳ Trinh sùng bái, nghiêng người nhìn anh, "Anh cũng có sao? Thật lợi hại, làm sao có được vậy?"

Đông Phương Càn lại đưa tay đặt ở khóe miệng ho nhẹ một tiếng, nói: "Đi thôi, anh tiễn em đến bãi đậu xe."

Chúc Kỳ Trinh không hiểu, mình đưa tiễn anh, sao anh lại tiễn mình? Rốt cuộc ai tiễn ai?"Không cần cùng anh chờ giờ bay tới sao?"

Vẻ mặt của Đông Phương Càn lạnh nhạt nhưng giọng nói lại dịu dàng nói: "Mỗi lần đều là em tiễn anh, hôm nay anh tiễn em!"

Nói xong anh dắt tay Chúc Kỳ Trinh, rời phòng bên trong, hướng bên ngoài bãi đậu xe đi tới.

Trên đường, Chúc Kỳ Trinh vẫn chưa chết tâm, không sợ làm phiền người khác hỏi: "Đông Phương Càn, rốt cuộc tại sao anh lại nhận được huy chương vậy? Thời đại hòa bình này muốn có huy chương càng phải  khó khăn hơn chứ?"

Đông Phương Càn mơ hồ ừ một tiếng.

Thấy anh như vậy Chúc Kỳ Trinh càng thêm tò mò, nhận được huy chương là chuyện tốt mà, tại sao anh lại không chịu nói với mình?"Phải giữ bí mật chuyện nhận huy chương sao? Đông Phương Càn, không phải anh đã hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt gì chứ?" Cô bắt đầu phát huy trí tưởng tượng của mình, "Đúng vậy, anh là lính trinh sát, không phải là đi tới những quốc gia khác điều tra nhận được huy chương chứ? Có phải hay không?"

"Không phải."

"Vậy tại sao anh không nói? Không phải là khoác lác chứ? Anh gạt em? Anh nói em nói dối với anh, chính anh cũng nói dối với em?"

"Chúc Kỳ Trinh, em xong chưa? Tính nhẫn nại của Đông Phương Càn đã đạt tới ranh giới cuối cùng, anh mất hứng thấp giọng trách mắng.

Bị anh rống, Chúc Kỳ Trinh buồn bực, cúi đầu thầm thì thì thầm oán trách. Còn muốn hất tay anh ra.

Đông Phương Càn bất đắc dĩ, cuối cùng nhỏ giọng nhanh chóng nói hai chữ, "Chăn heo."

Chúc Kỳ Trinh nghe xong suy nghĩ một lúc lâu, mới hiểu được đây là đáp án.

Thổi phù một tiếng, cô cười ha ha, huy chương ba chồng là lập công trên chiến trường mà có được, huy chương của Đông Phương Càn là chăn heo có được? Đông Phương Càn chăn heo? Cô thật sự không cách nào tưởng tượng, đối mặt với mặt cá ươn, heo còn có thể ăn được sao? Rốt cuộc heo vẫn là heo!

Trong lòng Đông Phương Càn dị thường bực bội, anh nghĩ muốn lập công, vậy cũng phải lên chiến trường mới được à? Nghe Chúc Kỳ Trinh cười đến không chút kiêng kỵ, anh càng tức giận, dùng sức kéo tay Chúc Kỳ Trinh, "Đi nhanh lên."

Đến trước xe, Đông Phương Càn đưa tay mở cửa xe cho cô, sau khi cô ngồi vào, Đông Phương Càn thuận thế giúp cô đóng cửa xe lại.

Cách cửa sổ xe, bọn họ nhìn lẫn nhau, trong mắt của Đông Phương Càn không che giấu chút nào sự lưu luyến không muốn rời, làm cho trong lòng Chúc Kỳ Trinh nhảy loạn không dứt. Cô đúng là hiểu rất ít về Đông Phương Càn rồi, tình cảm dịu dàng sâu như vậy chính là anh sao, thật khác với một Đông Phương Càn lúc trước khinh dễ mình?

Bóng đêm tối tăm, xuyên thấu qua ánh trăng, bọn họ thấy rõ mặt của đối phương. Chúc Kỳ Trinh phát hiện giờ phút này đường cong của Đông Phương Càn không còn cương nghị vẻ mặt cũng vô cùng nhu hòa, anh cứ như vậy lặng lẽ đứng, nhìn.

Một máy bay mang theo tiếng gầm rú điếc tai từ đỉnh đầu lướt qua, Chúc Kỳ Trinh vừa định mở miệng nói lời từ biệt, đột nhiên Đông Phương Càn lại đưa tay nhẹ nhàng gõ một cái vào cửa sổ xe.

Chúc Kỳ Trinh đè xuống cái nút, hỏi "Thế nào. . ." Lời còn chưa nói hết, cái ót bỗng chốc bị một bàn tay to đè lại dùng sức hướng ngoài cửa sổ lôi kéo. . .

Vì vậy môi của bọn họ dán chặt chung một chỗ, mang theo thiết tha chờ đợi cùng sự kích động...

Hô hấp của anh phi thường rối loạn, mang theo tiếc tấu càng rỡ cuồng dã, giống như trừng phạt khẽ cắn mối của cô, cùng với hàm răng của cô va chạm lẫn nhau.

Chúc Kỳ Trinh chưa bao giờ trãi qua loại cảm giác chinh phục này, cô phóng túng thân thể mình, tùy lòng hành động, mặc cho chính mình đắm chìm, đầu óc bị hôn mà rối loại, giống như trời đất quay cuồng....


Không chút nào thỏa mãn Đông Phương Càn không muốn chấm dứt nụ hôn, anh ngậm chặt đôi môi của cô, không ngừng hút lấy hương vị ngọt ngào của cô, đè nén quá lâu, giây phút này anh muốn  hoàn toàn buông thả, cho đến khi Chúc Kỳ Trinh bị thiếu dưỡng khí phát ra tiếng ngô giống như mèo hoang nhỏ, anh mới thả ra mà ôm chặt cô.

Anh hô hấp thật sâu, giống như mới bình phục tâm tình, vừa giống như đang ngửi hơi thể của cô.

Hồi lâu, anh mới chậm rãi mở miệng, thanh âm tràn đầy từ tính mị hoặc: "Chúc Kỳ Trinh, tại sao mỗi lần gặp mặt, em đều mang đến cho anh nhiều bất ngờ vui mừng  như vậy?"

Chúc Kỳ Trinh nghe xong nội tâm ngọt ngào, đây là lời nói ca ngợi mới thốt ra từ miệng của anh sao? Cười thầm, cô cố làm như không biết hỏi: "Có sao? Sao em lại không phát hiện ra?"

Đông Phương Càn nâng lên khóe miệng mỉm cười, "Lần đầu tiên gặp mặt em theo anh giành chó, lần thứ hai gặp mặt em giả trang giống như con cá cảnh nhiệt đới, còn một mực ở trước mặt anh giở trò đùa dai; lần thứ ba gặp mặt bị muỗi cắn khắp người bởi vì tìm anh quyết đấu; lần thứ 4 gặp mặt em đến trễ; lần thứ năm gặp mặt anh đưa em đến bệnh viện, lần thứ sáu gặp mặt em làm anh tức giận sau đó bỏ chạy..."

Chúc Kỳ Trinh càng nghe càng có cái gì không đúng, mới đầu cho là anh muốn nói lời ngon ngọt? Sau khi  nụ hôn điên cuống mãnh liệt đi qua, phải nói một chút lời ngon ngọt, người bình thường đều làm như vậy mà, không phải sao? Nhưng hiện giờ mặt cá ươn giống như  là đang quở trách mình trước kia cùng anh quấy phá, đây không phải là đang phá hư không khí sao?

Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa! Cô tức giận phẫn nộ đẩy Đông Phương Càn ra, mất mặt cắn răng mà uy hiếp, "Mặt cá ươn anh còn dám nói những chuyện lúc em còn trẻ không hiểu gây ra...."

"Em liền đến quân khu kiện anh?"  Đông Phương Càn chau mày , nói một câu mà cô luôn nói.

"Đừng xem em dễ lừa gạt, chuyện như vậy có thể kiện sao?" Chúc Kỳ Trinh hung tợn trừng anh.

Đông Phương Càn nhếch miệng, che giấu nụ cười, "Em không phải luôn nói muốn đi kiện anh sao, chẳng lẽ những chuyện kia cũng có thể kiện?"

Chúc Kỳ Trinh bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, cô căm giận bất bình nghĩ: mặt cá ươn ghê tởm, bình thường không nói tiếng nào nhưng một khi mở miệng thì mới phát hiện miệng lưỡi của anh rất sắc bén. Bị chó cắn người thường không sủa, đúng là một chút cũng không sai! Chỉ là....Mình đánh anh chưa tính, mắng đều đã mắng rồi, vậy sau này phải sống thế nào đây?

Càng nghĩ càng tức giận, cô vịt chết còn cứng mỏ đáp trả: "Em thích kiện nhưng vậy đấy, không mượn anh xen vào!"

Rốt cuộc Đông Phương Càn cười khẽ, đang lúc này bỗng nhiên xoay người đi mất.

Nhìn bóng lưng màu xanh lá biến mất trong màn đêm, Chúc Kỳ Trinh ngây ngốc ngơ ngẩn hồi lâu.

Mỗi lần bọn họ quen thuộc lẫn nhau một chút, luôn là lúc tình cảm đang ấm, lại phải chia lìa... thương cảm nhàn nhạt tràn ngập ở trên người cô, sự nhu nhớ giống như từ giờ phút này bắt đầu lan tràn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Du về bài viết trên: Kim Tử Sắc, Lam Băng, Miinh Miinh, chau89, diepha, shirleybk
     
Có bài mới 06.12.2015, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.09.2015, 09:45
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 36
Được thanks: 343 lần
Điểm: 38.72
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp nữ - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Tương tư như nước thủy triều
Editor: Gấu Mũm Mĩm

*Mình phải công nhận là truyện càng ngày càng hay ý... Mình dịch mà cũng thấy hồi hộp hấp dẫn nữa... Hì :)*

Trận đấu Taekwondo biểu hiện của Chúc Kỳ Trinh thật dũng mãnh, một mạch đánh tới một phần hai bán kết, chỉ là ở trận này gặp phải đối thủ mạnh, ba trận tiếp một thắng hai thua không địch lại đối thủ bị thua, bị chặn tại vòng ngoài trận chung kết, cũng kết thúc giấc mộng về cuộc hành trình đến Bắc Kinh thăm người thân của cô.

Sau khi trận đấu kết thúc, Chúc Kỳ Trinh cực kỳ bùi ngùi, lão gia tử rất có thể gây sức ép. Dường như mỗi trận đấu, ông đều huy động nhân lực tới xem thi đấu, còn kéo theo mấy ông cụ thân, nói là tới hô hào trợ uy cho cô, trên thực tế mỗi một người đều là nhàn rỗi sợ chạy tới giết thời gian thôi.

Mỗi lần bọn họ đến, đều làm cho nhân viên làm việc bận rôn loay hoay đến người ngã ngựa đổ, phải đi theo làm tùy tùng hầu hạ, chỉ sợ đám mấy ông cụ này sơ ý một chút lại xảy ra chuyện rắc rồi gì ở phòng thể dục. Bọn họ cũng trở thành đội cổ động viên có số tuổi cao nhất thân phận cao nhất, cũng làm cho Chúc Kỳ Trinh rất không tự nhiên, mình luôn luôn khiêm tốn như vậy, mà đám lão gia tử còn giơ bảng hiệu nói cho người ta mình là ai.

Cho nên, trận đấu còn chưa kết thúc, cả trụ sở quân đội đều đã biết cháu dâu nhà Đông Phương là một cao thủ Taekwondo, có một lần mới vừa bước ra cửa đại viện, thì có một đứa bé đã chạy tới hỏi cô: "Cô ơi, mẹ nói cô là tay đánh nhau cừ khôi, con không nghe lời sẽ để cô dạy dỗ con, cô sẽ đánh con sao?"

Chúc Kỳ Trinh dở khóc dở cười, mình từ lúc nào trở thành tay ác ôn hù dọa trẻ con rồi?

Mẹ của đứa bé đuổi kịp tới nơi, xấu hổ cười với Chúc Kỳ Trinh, ngượng ngùng nói: "Trêu đứa trẻ thôi, chớ để ý a!" Nói xong kéo đứa bé lên xe vội vã lao đi vun vút.

Chúc Kỳ Trinh rất buồn bực, cảm giác mình bây giờ đã là một con cọp mẹ rồi.

Buổi tối tan làm, cô cùng Chung Thành hai người hẹn nhau đi ra ngoài ăn cơm, ở trong một phòng ăn Cảng Thức Trà(1) trang trí không tệ.

(1)Phòng ăn Cảng Thức Trà: bắt nguồn từ Hongkong, bây giờ đã rất phát triển ở đại lục. Phòng ăn Cảng Thức Trà có hình thức kinh doanh giống với cửa hàng ăn nhanh của Tây Âu, dựa vào phí tiêu dùng của quần thể đại chúng làm mục tiêu bán hàng.

"Ông trời kia!" hai tay Chúc Kỳ Trinh ôm lấy má, nhỏ giọng kêu rên, "Anh đều đem thanh xuân cống hiến cho quân đội, lại không cho ta cái gì. . . . . . Không công bằng a!"

Chung Thành ngồi đối diện cười ha ha, "Thất Thất, lúc nào mà trở nên tương tư thành họa như vậy rồi?"

Chúc Kỳ Trinh thần thần bí bí nói: "Đông Phương Càn nhất định có luyện Phục Hổ Quyền(2), con cọp mẹ tớ đây bị hạ thấp rồi."

(2)Phục Hổ Quyền hay còn gọi là Hàng long phục hổ quyền, là một trong những loại võ thuật ưu tú của dân tộc Hán, thuộc về quyền đạo Trấn Sơn của núi Võ Đang, người tập võ đạo núi Võ Đang tăng thêm năng lực. Dùng tay là chính, dùng chân là phụ. Cách luyện tập chủ yếu có: Đới Thủ (dùng tay), Xung Quyền, Phản Thối (dùng chân phản lại), Tam Liên Thủ. Không những có công hiệu cường thân kiện thể, lại có tác dụng phòng thân.

Chung Thành phì cười, "Chúc Kỳ Trinh, có cậu hình dung mình như vậy sao? Cậu thật là hết thuốc chữa."

"Hm, cậu không phải cũng bị anh trai tớ hạ thấp rồi! ?"

Chung Thành sửng sốt, xệ mặt xuống, "Đừng đoán mò, bọn tớ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường. Cậu còn để tớ ở công ty đợi nữa hay không?"

Chúc Kỳ Trinh cười hắc hắc, "Vậy chúng ta nhẹ nhàng nói, mau thành thật khai báo, cậu với anh tớ xảy ra chuyện gì?"

Chung Thành vẻ mặt ảm đạm, ngắm nghía thìa súp trước mặt, yếu ớt mở miệng nói: "Thật sự không có chuyện gì, không tin đi hỏi anh cậu đi."

"Lừa gạt ai hả?" Chúc Kỳ Trinh hoàn toàn không tin lời nói của cô, "Tết cậu quay về sớm như vậy làm gì? Không phải mùng bảy mới đi làm sao? Người nào ở Quầy kế toán à?" Sau Tết đi làm, Chung Thành cực kỳ vội, đi công tác chừng mấy ngày, sau khi trở lại cũng không thấy tăm hơi đâu, cũng không biết đang bận cái gì. Hỏi anh trai lúc nào cũng nói đây là công việc thuộc bổn phận của Chung Thành, kêu cô đừng quản.

Cô nghĩ, dù thế nào thì người ta cũng là đang kiếm tiền vì nhà mình, dâng hiến cả tuổi thanh xuân bán mạng như vậy, mặc dù mình đau lòng, nhưng cũng không thể kêu cô đừng làm nữa sao? Thời gian rất lâu sau lại để quên mất chuyện này, vẫn chưa hỏi cô ấy hôm đó tại sao lại vội vã từ ghế lô quầy kế toán chạy đi.

Chung Thành uống một ngụm trà sữa, căm giận bất bình nói: "Còn không phải là cái ông anh trai địa chủ nhà các cậu đó, một ngày một đêm sai bảo tớ, ức hiếp như sợ không trông thấy tớ rảnh, mùng hai đầu năm mới đã gọi tớ quay lại tăng ca rồi."

"Mùng hai đầu năm?" Chúc Kỳ Trinh không hiểu, "Không phải chứ? Đầu năm anh hai ra nước ngoài du lịch mà..., anh ấy còn gọi cậu quay về tăng ca?"

Chung Thành cười tự giễu, ra nước ngoài du lịch? Anh ta tận mấy ngày liền đem mình làm cái bia bắn súng.

"Chung Thành? Chung Thành?" Chúc Kỳ Trinh khua khua tay trước mặt cô, thấy cô lấy lại tinh thần, kỳ quái hỏi: "Nghĩ gì thế? Sao mất hồn thế?"

"A, không có gì. Đúng rồi, cậu với Đông Phương Càn sao rồi?" Cô nhanh chóng nói sang chuyện khác.

Chúc Kỳ Trinh suy nghĩ một chút nói: "Hỏi cậu nha, cậu nói một người gửi tin nhắn đặc biệt chậm, chậm đến mức để cho người khác phát điên, hơn nữa còn cũng không có dấu câu, cậu bảo đây có phải biểu hiện không muốn quan tâm người khác?"

"Không muốn quan tâm người khác thì trực tiếp không trả lời luôn, còn để ý dấu chấm câu làm gì."

"Vậy. . . . . . Vậy tại sao anh ấy lần nào cũng như vậy. . . . . ." Chúc Kỳ Trinh buồn bực tự lẩm bẩm.

Chung Thành nhìn cô, mặt nghiêm túc hỏi: "Là Đông Phương Càn?" Thấy cô gật đầu, Chung Thành vẻ mặt tà ác cười, "Liên Trưởng tiên sinh nhà các cậu nhất định là người không biết gửi tin nhắn."

Chúc Kỳ Trinh lại càng không hiểu: "Không phải chứ? Giờ này còn có người không biết gửi tin nhắn? Anh biết lên mạng gõ chữ a? Làm sao có thể không biết gửi tin nhắn?" Nói tới đây, cô đột nhiên trông thấy bóng dáng Chúc Giác Trinh đang đi hướng về phía mình, vì vậy vội vàng vẫy tay cười, "Anh!"

"Tiểu quai, thật trùng hợp." Chúc Giác Trinh đi tới trước mặt, cười không ngớt nói.

"Chúc tổng!" Chung Thành đứng lên, sắc mặt không được tốt chào hỏi.

"Anh, anh cũng tới đây ăn cơm?"

"Ừ, hẹn mấy khách hàng." Nói rồi quay đầu nhìn về phía Chung Thành, "Đều là một vài khách hàng quan trọng, còn có mấy người ở cục xây dựng, cô đi cùng với tôi chứ!"

"Chúc tổng thật sự là hẹn khách hàng?" Chung Thành hiện tại vô cùng hoài nghi tính chân thực trong lời nói của hắn.

Chúc Giác Trinh cau mày nhìn về phía cô, "Đây là thái độ gì của cô vậy?"

"Thật xin lỗi, Chúc tổng. Bây giờ là thời gian tan ca, tôi đã liên tục làm việc tăng ca hai tuần lễ rồi, bây giờ tôi cần nghỉ ngơi."

"Vậy cô liền xách túi về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi." Nói xong Chúc Giác Trinh cười nhạt cũng không quay đầu lại mà đi về khu ghế lô.

Chúc Kỳ Trinh thấy không hiểu ra sao, bình thường anh trai ôn hòa đây là thế nào? "Anh, anh. . . . . ."

"Tiểu quai, " Chúc Giác Trinh chợt xoay người ngắt lời cô, "Đây là chuyện làm ăn, hi vọng em không muốn nhúng tay vào." Sau đó liếc mắt một cái như cảnh cáo về Chung Thành, quay đầu đi mất.

Trong lòng Chúc Kỳ Trinh mơ hồ lo lắng, mới vừa nãy còn suy đoán Chung Thành với anh trai có gì đó, nhưng nhìn tình hình này dường như không giống a?"Chung Thành. . . Cậu đắc tội anh tớ rồi hả ? Anh ấy sao mà hung dữ thế?"

Chung Thành cắn môi dưới, nhìn bóng lưng Chúc Giác Trinh thần sắc đau thương, ngừng một lát, cô cố làm vẻ thoải mái mà nói: "Sợ muốn đem hết khả năng bóc lột da cái thân công nhân tớ đây, tớ không chơi hết hắn thề không bỏ qua! Thất Thất, tớ mệt muốn chết, cậu phải gọi cho bố mẹ tớ gửi chút tiền trợ cấp đi."

Chúc Kỳ Trinh sốt ruột, "Chung Thành. . . . . . Có phải cậu với anh tớ có hiểu lầm gì không? Anh ấy không phải là người như thế a?"

"Thất Thất, anh cậu tuyệt đối là người đội lốt sói, ăn con dê non tớ đây đến cả xương cốt cũng nuốt vào." Nói xong cô bực tức chạy chậm đuổi theo về hướng Chúc Giác Trinh đi.

Trên đường trở về, Chúc Kỳ Trinh nghĩ mãi không ra Chung Thành cuối cùng với anh trai là thế nào, tại sao anh trai luôn ôn hòa hôm nay nhìn lại lạnh lùng hà khắc tuyệt tình như vậy?

Về đến nhà, cũng không muốn tắm, cô liền nằm lỳ ở trên giường gửi tin nhắn cho Đông Phương Càn nói tối nay Chung Thành với anh trai có gì đó không đúng.

Thời điểm gần đây tới nay, việc cô thường xuyên làm nhất chính là gửi tin nhắn cho Đông Phương Càn, mặc dù có lúc gửi vài tin mới có thể nhận lại một cái, hơn nữa lại còn  không có dấu câu, câu trả lời giản lược, nhưng cái này cũng không làm trở ngại hứng thú gửi tin nhắn của cô.

Cô phát hiện phương thức liên lạc bằng tin nhắn, có thể khiến cô quên đi giọng điệu và vẻ mặt của Đông Phương Càn, thường lấy giọng điệu trong ảo tưởng của mình ra để đọc tin nhắn của anh, điều này khiến cô thường xuyên cảm thấy Đông Phương Càn có lúc cũng sẽ rất dịu dàng, có lúc cũng sẽ rất hài hước.

Cô luôn là thao thao bất tuyệt kể với Đông Phương Càn chuyện vui trong ngày, hoặc là chỉ đơn giản báo cáo cả nhà già trẻ, bao gồm cả tình hình sinh hoạt của cô giúp việc và Tiểu Vương. Đông Phương Càn mặc dù luôn là rất lâu mới trả lời một tin, có lúc phải trước khi đi ngủ mới trả lời, nhưng mà đối với tất cả vấn đề của cô, anh cũng sẽ liệt kê từng cái ra, trả lời đơn giản, hoặc là nói ra quan điểm của mình, mặc dù phần lớn thời gian đều là các loại giọng điệu "Ừ" "À" "Vậy sao" ..., nhưng ít ra đều không hề chán ghét hay phiền muộn trả lời, đây không phải là khích lệ cô tiếp tục gửi sao? Cô thường xuyên nghĩ như vậy.

Chúc Kỳ Trinh nhớ lại lời Chung Thành nói lúc tối, nếu như anh không muốn quan tâm mình thì cũng không trả lời. Đúng vậy đúng vậy, Đông Phương Càn tuyệt đối làm được chuyện như vậy!

Nghĩ tới đây, trong lòng chợt vui sướng, vì thế lại nhấc điện thoại lên tiếp tục gửi tin: Đông Phương Càn, có phải là anh không biết nhắn tin?

Suy nghĩ một chút lại tiếp tục bổ sung một tin: phải nói thật, lấy danh nghĩa của Đảng nói ra!

Đợi cực kỳ lâu, lâu đến nỗi cô tắm xong ra ngoài, tin nhắn của Đông Phương Càn như đúng hẹn mà tới: "1 anh trai em là người trưởng thành em bớt can thiệp vào 2 không đáng trả lời 3 nhất thiết phải nói gì em chưa nói rõ ràng nên câu hỏi không có hiệu lực về sau đừng lấy Đảng ra lừa dối người chồng em anh đây chính là Đảng viên cộng sản"

Chúc Kỳ Trinh nằm ở trên giường thở một hơi xem tin nhắn mấy lần, miệng lẩm bẩm: "Không đáng trả lời. . . . . . Không đáng trả lời" cô cười ha ha vui vẻ, tưởng tượng thấy Đông Phương Càn sau khi nhận được tin nhắn len lén chạy sang một bên, mồ hôi trán vã ra bộ dạng khó khăn gửi tin trả lời, tâm tình tựa như sợi bông bình thường mềm mại trôi lơ lửng trong không trung, chút nhột nhột, chút ngọt ngào. . . . . .

Cô trở mình ôm lấy "Tiểu Hùng" , bắt đầu nhanh chóng ấn phím soạn tin nhắn: "Mặt cá ươn, anh thế mà lại không biết gửi tin nhắn? Ha ha ha ha, còn chuyện gì anh không biết nữa? Ha ha ha ha. . . . . ." Sau khi gửi tin nhắn, cô ngây ngốc vui sướng, hướng về phía"Tiểu Hùng" vừa cấu véo vừa hôn, cho đến khi cười mệt, vẻ mặt dần dần thu lại, cô nằm ngửa ở trên giường, lấy điện thoại di động ra từng chữ từng chữ nghiêm túc gõ lên khung tin nhắn mới: "Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . . Đông Phương Càn. . . . . ."

Cô không biết mình rốt cuộc đã gõ bao nhiêu dòng Đông Phương Càn, nhưng dường như mỗi lần gõ tên của anh, chính là một tiếng gọi đối với anh, nhìn chữ Đông Phương Càn tràn đầy màn hình, Chúc Kỳ Trinh do dự, anh nhìn thấy  sẽ nghĩ sao?

Không quan tâm nữa, muốn nghĩ gì thì nghĩ. Ngón cái dứt khoát nhấn một cái, tin nhắn gửi đi rồi, truyền đến thủ đô xa ngàn dặm, không biết thông qua làn sóng điện từ như thế này, lúc dòng chữ truyền trong không trung, liệu có còn biểu đạt chính xác ý mình nữa không?

Lần này, tin nhắn trả lời của Đông Phương Càn quay lại rất nhanh, phía trên chỉ có ba chữ ngắn gọn, còn lần đầu tiên thêm dấu câu: Chúc Kỳ Trinh!

"A ——!" Cô cắn Tiểu Hùng kìm lòng không được mà hét ầm lên.

Trông thấy dòng tin trả lời, phòng tuyến của cô sụp đổ trong nháy mắt, tất cả nỗi nhớ nhung đến đỉnh điểm. Chưa bao giờ biết tình yêu đến sẽ mãnh liệt như thế, chưa bao giờ biết nhớ nhung sẽ khổ cực trêu người như thế. . . . . .

Thì ra, tình yêu không phải là cái duy nhất, không phải đã yêu rồi thì sẽ không yêu nữa…

Đông Phương Càn, người đàn ông này ban đầu mình liều chết chống cự, hôm nay lại gọi mình như thế muốn ngừng mà không được!

Đông Phương Càn, kháng cự anh, có phải là em sai không? Yêu anh thì sao? Cũng là lỗi của em? Nếu như là, em nguyện ý đâm lao phải theo lao. . . . . .

Cô ôm thật chặt Tiểu Hùng, còn không ngừng vung quyền trước mặt nó, "Mặt cá ươn,  em gọi anh không quay về, em kêu anh giả bộ tàn khốc với em! Mặt cá ươn. . . . . . Mặt cá ươn. . . . . ." Cô càng đánh càng hăng say, càng mắng âm thanh lại càng yếu, cuối cùng bỗng chốc thét lên một tiếng, trở mình hung hăng đè lên nó, vùi cả đầu trong đó, phát ra giọng buồn buồn, "Đông Phương Càn, em rất nhớ anh. . . . . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gấu Mũm Mĩm về bài viết trên: Miinh Miinh, chau89, diepha, shirleybk
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], Mẹ gấu, Nhungtran303 và 131 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

13 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

14 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.