Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 231 bài ] 

Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

 
Có bài mới 04.12.2019, 11:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 2439 lần
Điểm: 30.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 162 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Ngày hôm sau, đúng như Lung Nguyệt sở liệu, Đào Châu quả thực đi tìm lão Ngô.

“Ngô ngốc tử!” Đào Châu đứng ở nơi giao nhau giữa ngoại điện và nội điện, nhẹ giọng gọi.

“Đào Châu cô nương, có chuyện gì?” Lão Ngô quy củ chắp tay hỏi, trong lòng lại cao hứng không thôi, quả nhiên Vương gia nói đúng rồi!

“Chuyện kia…Nếu như Vương gia phái huynh đi quân tiền, huynh đừng có đồng ý.” Đào Châu không phải là người vòng vo, mở miệng liền nói thẳng.

“Vì sao? Nếu có cơ hội đi quân tiền, đó là chuyện lão Ngô ta cầu còn không được, cớ gì lại không đi?” Lão Ngô dựa theo đúng lời Vương gia dạy hắn nói lại.

“Nơi đó rất nguy hiểm, bị thương là chuyện nhỏ, nhưng nhỡ mất mạng thì phải làm thế nào?” Đào Châu vội la lên. trong lòng lại thầm mằng: “Đầu gỗ thối tha, lo lắng cho huynh, huynh còn ngờ nghệch.”

“Lão Ngô ta một người ăn no cả nhà không lo đói bụng*, nếu có thể lập công kiếm tước là tốt nhất. Nếu như không được thì cũng coi như phúc phận, ta không cưỡng cầu, sống hay chết đều là mệnh! Sẽ không liên lụy mọi người thương tâm khổ sở.” Lão Ngô nói rất hào sảng, mắt lại liếc trộm Đào Châu.

*câu này có ý là cả nhà chỉ còn lại một mình lão Ngô, không cha mẹ anh em, cũng không có thân thích.

“Ai nói không có người thương tâm? Ta….”Đào Châu nóng vội, nói bừa: “Tóm lại là huynh không được đi!”

“Sao lại không được đi? Ta còn muốn kiến công lập tước, còn phải vể nhà lấy vợ!” Lão Ngô trừng đôi mắt trâu, đào bẫy hố Đào Châu. Ai nói thô nhân là không có tâm kế?

“Không được lấy! Huynh cưới nàng ta, ta phải làm sao?” Đào Châu cũng trừng đôi mắt hạnh, cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ.

“Nàng thế nào đâu có quan hệ gì tới ta?” Lão Ngô kích nàng, rồi sau đó vòng vo ám chỉ: “Nếu như nàng gả cho ta, ta liền nghe lời nàng!”

“Gả thì gả, sợ gì huynh!” Đào Châu ngạnh cổ, không cam lòng yếu thế. (MTLTH.dđlqđ)

“Nhất ngôn tứ xuất!” Lão Ngô nói.

“Tứ mã nan truy!” Đào Châu trả lời.

“Đi! Đi tìm Vương gia làm chủ!” Lão Ngô cũng không tị hiềm, nắm lấy tay Đào Châu kéo về thư phòng Vương gia. Lúc trở ra thì nụ cười của hắn đã kéo dài đến mang tai rồi.

Đào Châu lại có cảm giác tự mình bán mình….

Lão Ngô cùng Đào Châu định ra hôn sự, Lung Nguyệt cảm thấy bản thân lại có việc làm, vô cùng vui vẻ thu xếp đồ cưới cho Đào Châu. Bùi Nguyên Tu cũng cho lão Ngô bạc để mua nhà, sắm sửa sính lễ.

Lưu Hải ban sai trở về liền nghe thấy có chuyện vui, trong lòng khổ sở, sau đó nhếch mép cười tự giễu, cô nương tốt như vậy muốn theo Thẩm Tam Nhi, cũng tốt, Thẩm Tam Nhi là nam nhân biết thương nương tử, lại có Vương phi ở đó, nàng cũng không bị ủy khuất!

Nghĩ kỹ rồi, Lưu Hải bước vào viện tử, trước vào báo cáo kết quả công tác cho Vương gia, sau đó chuẩn bị đi chúc mừng Thẩm Tam Nhi, không ngờ lại nghe thấy tiếng Mạnh Thạch lớn tiếng nói: “Thẩm Tam Nhi! Không phải ngươi nói muốn đòi nàng dâu từ chỗ Vương gia sao? Sao lại để cho lão Ngô chiếm trước vậy?”

“Tiểu tử lão Ngô kia nhìn mặt mũi hàm hậu, không ngờ cũng phi thường gian xảo, vụng trộm thò móng vuốt đánh cắp một cô nương bên người Vương phi!” Thẩm Tam Nhi cười mắng. (MTLTH.dđlqđ)

“Đúng vậy! Đợi đến ngày ấy, ta nhất định sẽ chuốc hắn say bí tỉ!” Mạnh Thạch cười nói. Ngẩng đầu liền nhìn thấy Lưu Hải đang đứng ở cửa, vẫy vẫy tay với hắn: “Lưu huynh đệ, ngươi về đúng lúc rồi đấy. Chúng ta đi nháo động phòng của lão Ngô.”

Lưu Hải nghe nói, nhếch miệng cười: “Được!” Một chữ này to khỏe dứt khoát, còn vui mừng như vậy, tựa như nắng hạn gặp mưa rào, toàn bộ tâm đều sáng bừng lên.

Không phải Tẩy Bích gả đi! Thật tốt!

Rất nhanh, ngày vui của Đào Châu cùng lão Ngô đã đến, mọi người vừa uống rượu với hắn vừa náo loạn.

Thẩm Tam Nhi cũng không nhắc lại việc tìm Vương gia muốn lấy Tẩy Bích. Thế nhưng Lưu Hải lại vẫn nuôi ý định, hắn rõ ràng tâm ý của mình đối với Tẩy Bích, lại cảm thấy bản thân không xứng với nàng, không dám nói, nhưng lại sợ nàng bị người khác bắt mất.

Ngày cứ như vậy qua đi, cho đến khi xuân về, trăm hoa đua nở, mầm hoa cỏ đều đâm chồi, Bùi tiểu Vương gia cũng đã được một tuổi sáu tháng, chân chạy cực kỳ nhanh nhẹn.

Đứa nhỏ này cưỡi ngựa tre, đội mũ nồi chơi đến là vui vẻ, theo sau là nhi tử của Mạnh Thạch – tiểu Lỗi tử, còn có hài tử phu thê Lục tiên sinh thu dưỡng – Lục Tiềm.

Ba con ngựa tre, trong tay là ba bảo kiếm được Tẩy Bích cẩn thận bọc một tầng bông dày, ba đứa trẻ chơi với nhau rất vui.

Hoán Ngọc cùng Đào Châu ôm trong lòng hai đứa trẻ đứng ở phía sau trông nom.

Lm ngồi trong lương đình ở Kính Hồ, mặt mày nhẹ nhàng mỉm cười, nói với Bùi Nguyên Tu: “Phủ chúng ta càng ngày càng náo nhiệt hơn rồi!”

“Đúng vậy, Cửu nhi có thích không?” Bùi Nguyên Tu nhìn lũ trẻ xoay quanh con trai mình, cười hỏi.

“Tất nhiên là thích rồi, như vậy trong phủ mới không cảm thấy trống vắng.”

“Cửu nhi có muốn quay về kinh thăm người thân không?”  Bùi Nguyên Tu ánh mắt nhu hòa nhìn tiểu thê tử.

“Quay về kinh?” Lung Nguyệt nghe vậy, trong lòng liền vui vẻ, ánh mắt rời khỏi người bọn trẻ đang náo loạn, trông mong nhìn Bùi Nguyên Tu. (MTLTH.dđlqđ)

“Phải, quay về kinh, chúng ta sẽ dự lễ Van Thọ!” Bùi Nguyên Tu cười nhẹ nhìn Lung Nguyệt, tiểu thê tử vẫn luôn nhớ cha mẹ, nhớ các ca ca, hắn vẫn luôn biết: “Từ Kính Hải sẽ thay quân hồi Cương thành, đến lúc đó chúng ta hãy mang Triệt nhi quay về kinh.”

Lung Nguyệt nghe xong, liên tiếp gật đâu, trong lòng đã khẩn cấp tính toán xem nên mang thứ gì về tặng người nhà.

Bùi Nguyên Tu cứ như có thể nhìn thấu tâm tư Lung Nguyệt: “ Thương thuyền cùng thương đội của chúng ta đã trở lại, ta cùng nàng đi xem xem, nếu vừa ý thì mang về tặng cho mọi người.”

Lung Nguyệt nghe vậy, mắt liền sáng lên, cười nói: “Lại phải để Vương gia tiêu pha một phen rồi.”

“Lại bướng bỉnh! Muốn tìm đánh sao?” Bùi Nguyên Tu vươn một bàn tay, trước mặt Lung Nguyệt khoa tay múa chân một hồi, tìm đến chỗ mọi người không thể nhìn thấy, đánh một cái vào mông nhỏ: “ Của gia không phải của nàng sao?”

“Không thể nói như vậy được, của Vương gia là của Cửu nhi, của Cửu nhi thì vẫn là của Cửu nhi! Chàng không phục?” Lung Nguyệt che đi mông nhỏ.

“Hừ!” Bùi Nguyên Tu hừ một tiếng, tới gấn nói nhỏ vào tai nàng: “Cửu nhi cũng là của gia!” Ngữ điệu cực kỳ đen tối, Lung Nguyệt nghe thấy liền tê dại, cười yếu ớt né tránh.

Phu thê hai người đang nói giỡn, chợt nghe thấy hạ nhân kêu lên: “Tiểu Vương gia!”

“Tiểu Vương gia cẩn thận!”

“Tiểu Vương gia ….”

Lung Nguyệt theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy ba đứa nhỏ Đình nhi, tiểu Lỗi tử cùng Lục tiềm tựa như chơi trò xếp người, chồng thành một cột, Đình nhi lại là đứa ở dưới.

Nhóm nha hoàn, ma ma phía sau đang vội vã muốn nâng dậy.

Lại không ngờ nghe Bùi Nguyên Tu trầm giọng nói: “Không được giúp đỡ, để cho Đình nhi tự đứng lên!”

Bị hắn nói như vậy, bọn nha đầu sửng sốt, đều đồng loạt kinh ngạc nhìn về phía Vương gia nhà mình.

“Cái này….”

Han mở miệng muốn nói, Lung Nguyệt cười nhẹ, khoát tay nói: “Nghe lời Vương gia.”

Mọi người há miệng thở dốc, thân cha mẹ đã lên tiếng, người ngoài cũng không dám nói gì nữa.

Mà nguyên bản đã a a kêu lên, chuẩn bị để được nâng dậy, Bùi tiểu Vương gia Triệu Đình thấy không có ai quan tâm đến bé liền hự hự tự đứng dậy. Rồi sau đó tìm thấy mẫu thân nhà mình, quệt cái miệng nhỏ nhắn, giơ hai bàn tay, nói chuyện vẫn chưa lưu loát hô lên: “Nương! Nương!”

Hai cái chân ngắn củn mập mạp nhanh chóng lao vào lòng Lung Nguyệt, một đôi mắt phượng chớp chớp, nước mắt nhanh chóng rơi xuống.

Nhưng mà bé còn chưa khóc thành tiếng, một bàn tay to đã kéo bé ra khỏi lòng mẫu thân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Bach thao, Heo♥LoveLy, Hoacamtu, Ida, LinMin, Nguyên Lý, QTNZ, antunhi, heo bay vòng vòng, huyenttthcm, tieunai691993, xichgo
     
Có bài mới 06.12.2019, 16:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 2439 lần
Điểm: 30.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 163: Đại kết cục

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Bùi Nguyên Tu đặt nhi tử ngồi trên đùi, nghiêm mặt nói: “Không được khóc!”

Tuy thanh âm không nghiêm khắc nhưng Đình nhi vẫn bị dọa sợ, tiếng nức nở trong cổ họng nghẹn trở về. Vì sao ư? Bởi vì gương mặt của cha bé nom rất dọa người.

Gương mặt Bùi Nguyên Tu trời sinh đã cương nghị, ngày thường vốn cũng chẳng có nhiều biểu tình gì cho cam, hơn nữa nhiều năm chinh chiến sa trường, tự nhiên cả người cũng lây nhiễm một thân sát khí. Bộ mặt không biểu tình gì này của hắn, đến cả quan viến Bắc Cương trông cũng rùng mình trong lòng.

Cho nên Bùi Nguyên Tu tự nhận hắn không hề nghiêm túc dọa nhi tử nhưng Đình nhi vẫn cảm thấy sợ hãi.

“Đau không?” Bùi Nguyên Tu phát hiện thân hình nho nhỏ của bé con cứng đơ, tự biết bản thân đã dọa bé, gương mặt cố gắng nhu hòa xuống, nhẹ giọng nói: “Ngã sấp xuống tuy đau nhưng khóc có thể làm bớt đau sao?”

Đình nhi cái hiểu cái không gật rồi lắc, dù sao bé mới có một tuổi.

“Thân là nam tử, dù có đổ máu, dù có thương tâm cũng không được rơi lệ. Chỉ có cô nương gia mới hơi chút là chảy lệ. Có đúng không?” Bùi Nguyên Tu nề nếp dạy con. (MTLTH.dđlqđ)

Lung Nguyệt nhìn gương mặt mê man của con trai cùng biểu tình nghiêm túc mười phần của trượng phu, trong lòng không khỏi cười trộm. Hắn rõ ràng đang coi Đình nhi thành đứa trẻ bảy, tám tuổi mà dạy mà.

Thế nhưng trải qua buổi thuyết giáo ngày hôm nay của hắn, có thể sau này Đình nhi sẽ không còn động chút là khóc nữa.

Lung Nguyệt thấy vậy, ôm lấy nhi tử, mở hai bàn tay nhỏ bé ra nhìn một cái, sau đó mới kiểm tra cánh tay cùng đôi chân nhỏ mập mạp. Tuy vừa nhìn biểu hiện khẳng định bé cũng không bị thương, nhưng người làm mẹ phải kiểm tra qua mới cảm thấy yên tâm.

Đều nói trẻ con như trời tháng sáu, điều này đúng.

Lúc này Đình nhi tay cầm quả chuối, hé miệng ra cười, chạy đi tìm tiểu Lỗi tử cùng với Lục Tiềm.

Hai tiểu tư kia lớn hơn Đình nhi một tuổi, thế nhưng vẫn còn là những đứa trẻ, vẫn không biết đến khái niệm chủ tớ tôn ti. Mới vừa rồi đè tiểu Vương gia dưới thân chẳng có cảm giác gì, thế nhưng bản thân ngã đau liền chạy đi tìm nương.

Bây giờ vô sự, ba tên nhóc ngồi ở bồn hoa cầm chuối gặm lấy gặm để.

Đảo mắt đã qua mười ngày, Bùi Nguyên Tu đưa sổ con được về thăm nhà vào kinh, Thuận Khải Đế nhìn thấy, không chút nữa lên phê chuẩn.

Chê cười, bảo bối khuê nữ về thăm nhà, nào có đạo lý không cho con về.

Vì thế từ lúc nhận được ý phúc đáp từ Thuận Khải Đế, trên dưới Tĩnh Bắc Vương phủ đều bận rộn cả lên.

“Chủ tử, nô tỳ muốn cùng ngài quay về kinh.” Hoán Ngọc cùng Đào Châu bĩu môi nói.

“Các ngươi không nhất thiết phải đi, hai đứa nhỏ nhỏ như vậy, làm sao xa được nương, vả lại lặn lội đường xa cũng không tiện. Còn nữa, cao thấp Vương phủ phải có người ở lại trông nom chứ.” Lung Nguyệt nói.

“Lúc trước đều là Anh Lạc cô cô xử lý mọi việc.” Hoán Ngọc đáp.

“Từ bé tới giờ Anh Lạc cô cô một tay chăm sóc Đình nhi. Nếu như cách xa, tiểu tử kia sợ không thích ứng được.”

Lung Nguyệt chặn lời Hoán Ngọc, lại nhìn Đào Châu nói: “Lần nay ngươi ở lại trong phủ chuẩn bị hết thảy,  Bùi Tiểu phải cùng Vương gia vào kinh, nếu ngươi theo cùng, lại nói lưu lại đứa nhỏ một tuổi cũng không ổn, Hoán Ngọc lại là cái tính tình như pháo đốt, chăm sóc hai đứa nhỏ cũng không được. Với lại để đại bá chăm sóc đệ muội cũng đâu có được, ngươi lại nói không muốn giúp? Hai người các ngươi đều lưu lại chiếu cỗ lẫn nhau, thế tốt hơn, không phải sao?”

Dứt lời, Lung Nguyệt nhấp một ngụm trà, nói: “Nay các ngươi đã không còn là đại nha hoàn bên người ta. Đã là nương tử quản gia, phải biết giúp ta chia sẻ công việc, làm sao cứ như lúc còn là tiểu cô nương, mãi như hình với bóng?”

Hoán Ngọc cùng Đào Châu á khẩu không trả lời được. Chỉ lặng yên gật đầu chuẩn bị đồ cho Lung Nguyệt.

Tiền viện.

Bùi Nguyên Tu suy tư hai ngày, cảm thấy Đình nhi không thể cứ suốt ngày dính Lung Nguyệt chặt như vậy được, mỗi ngày bên cạnh son phấn, lớn lên làm sao có khí khái nam tử?!

Tuy hắn hiểu được, tiểu thê tử của bản thân so ra không hề kém với các phụ tá tiên sinh, thậm chí có phần hơn. Thế nhưng nàng quá mức thiện tâm, rất nhiều âm tàn quyền mưu nàng sẽ không dạy Đình nhi.

Nhưng với thân phận địa vị của nhi tử, ngày sau không thể cứ nhu nhược được. Vậy nên Bùi Nguyên Tu tính dẫn đường cho con từ nhỏ, mặc dù không đến mức dạy bé từ lúc bé mới một tuổi, nhưng vẫn phải mưa dầm thấm đất, Thái tử cửu huynh nhà mình chính là lớn lên như vậy.

Vì thế, Bùi Nguyên Tu gọi tiểu Mã tiên sinh tới, muốn hắn dạy vỡ lòng cho Đình nhi.

Tiểu Mã tiên sinh nghe vậy, ngẩn ra, có thể làm thầy dạy cho tiểu Vương gia, hắn tất nhiên trong lòng cảm thấy vui mừng, nhưng cũng cảm thấy tiểu Vương gia giờ còn chưa đủ hai tuổi, dạy có hay không quá sớm?

Thế nhưng Vương gia đã có lời, tất cũng không cần nghĩ nhiều, trước cứ đáp ứng đã. (MTLTH.dđlqđ)

Bùi Nguyên Tu thả hắn về sớm, thu thập hành trang, đợi hai ngày sau cùng họ nhập kinh, sau này liền như hình với bóng với Đình nhi.

Tiểu Mã tiên sinh cáo lui, trở về nhà, lúc về phát hiện Thẩm Mạt Nương có thư, cảm thấy tò mò. Hắn nghĩ Mạt Nương cùng bản thân đã sớm không còn thân nhân, nàng trời sinh tính tình lạnh nhạt, không có khăn tay chi giao, thư này là người nào đưa đến?

Mặc dù suy nghĩ trong lòng là vậy, Tiểu Mã tiên sinh vẫn nhận thư, cảm tạ người đưa thư, sau đó đóng cửa, cúi đầu nhìn thư. Bút cáp trên phong thư hữu lực, liếc mắt đã biết đây là nét chữ của nam tử, trong lòng không khỏi cả kinh, là người phương nào?

Cửa viện mở ra, Tẩy Nghiên phúc thân với Tiểu Mã tiên sinh.

Tiểu Mã tiên sinh nhanh chóng giấu phong thư vào trong tay áo, suy nghĩ rất hỗn độn, vẫn không biết nên xử trí thế nào? Nhìn lén thư của người khác không phải hành động của quân tử, nhưng không nhìn, hắn lại…

Tiểu Mã tiên sinh trong lòng mâu thuẫn, muốn bình tĩnh suy tư một chút.

Để lòng bình tĩnh lại, đi vào trong phòng, nhìn Thẩm Mạt Nương đang thêu khăn, hắng giọng một cái, nói: “Mạt Nương, ta đã trở lại.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Bach thao, HNRTV, Heo♥LoveLy, Hoacamtu, Ida, LinMin, Nguyên Lý, QTNZ, antunhi, heo bay vòng vòng, huyenttthcm, tieunai691993, xichgo
     
Có bài mới 09.12.2019, 15:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 427
Được thanks: 2439 lần
Điểm: 30.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 163 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Hôm nay sao về sớm vậy?” Thẩm Mạt Nương buông khăn đang thêu dở xuống, đứng dậy nói.

“Phải, Vương gia cho ta về thu thập hành trang, hai ngày sau cùng Vương gia đi Kinh thành.” Tiểu Mã tiên sinh trả lời chi tiết.

“Đi Kinh thành?” Thẩm Mạt Nương nghe nói vậy, trong lòng đột ngột nhảy dựng lên, có phải nàng…

“Làm phiền Mạt Nương chuẩn bị hành trang cho ta.” Tiểu Mã tiên sinh lại nói.

“Chỉ chuẩn bị cho chàng? Còn thiếp…” Thẩm Mạt Nương nghe vậy liền biết hắn không đưa mình theo, không khỏi cảm thấy khổ sở. Nàng muốn vào Kinh, có phải nàng sẽ có cơ duyên gặp được Hoàng Thượng hay không?

“Mạt Nương cũng muốn đi Kinh thành sao? Đáng tiếc Vương gia chỉ cho ta theo, ngài nói ta sẽ là tiên sinh dạy vỡ lòng cho tiểu Vương gia, không tiện mang nàng đi theo rồi.” Tiểu Mã tiên sinh thành khẩn nói. Thẩm Mạt Nương là người lạnh nhạt, khó có được một nơi nàng muốn đi, nhưng mà lần này lại không thể.

Thẩm Mạt Nương nghe vậy cũng chẳng nói gì, chỉ xoay người ra ngoài nói với Tẩy Nghiễn chuẩn bị cơm nước, sau đó mới nói: “Đâu có chính sự gì, cũng chỉ là để Vương phi về thăm nhà mà thôi!”

Tiểu Mã tiên sinh trong lòng cười khổ, nếu không phải Vương phi về thăm nhà, thân phận phiên Vương như Vương gia làm gì được hồi Kinh?Vả lại, chuyện Vương phi muốn về thăm người thân cũng đâu có liên quan đến hắn, hắn cùng lắm cũng chỉ là tiên sinh dạy vỡ lòng cho tiểu Vương gia mà thôi, đâu có làm chính sự gì.

“Tiên sinh, phu nhân, mời ăn cơm!”

Tiểu Mã tiên sinh vừa đổi sang y phục thường ngày liền nghe thấy tiếng Tẩy Nghiễn gọi dùng cơm. (MTLTH.dđlqđ)

“Đến đây!” Hắn đáp lại một tiếng, thuận tay khoác áo sam lên bình phong, xoay người đi ra ngoài. Phong thư chưa được mở ra kia liền rơi xuống đất.

Trên bàn cơm cực kỳ yên lặng, chỉ có tiếng bát đũa va chạm vào nhau. Thẩm Mạt Nương khuôn mặt lạnh lùng, tuy Tẩy Nghiễn khờ khạo cũng biết tâm tình phu nhân không tốt, cẩn thận đứng một bên hầu hạ.

“Tẩy Nghiễn, ngươi cũng đi ăn cơm đi! Nhà ta cửa nhỏ nhà nghèo, cũng chẳng có quy củ gì…” Lời Tiểu Mã tiên sinh còn chưa dứt, Thẩm Mạt Nương liền đặt đũa xuống, đi vào trong phòng.

Tẩy Nghiễn chớp chớp mắt, không biết làm sao nhìn Tiểu Mã tiên sinh.

“Ngươi lui đi, không sao.”Tiểu Mã tiên sinh cười khổ một tiếng, khoát tay nói. Nhìn Tẩy Nghiễn phúc thân lui ra ngoài, cũng chẳng có tâm tình dùng bữa, nhọn nhạo ăn hết bát cơm xong cũng đi vào phòng.

Vừa bước vào cửa liền nhìn thấy Thẩm Mạt Nương đứng trước bình phong, trong tay cầm một phong thư, cả người run run trợn mắt nhìn hắn.

“Mạt Nương?” Tiểu Mã tiên sinh tiến lên hai bước, không cần nói cũng biết phong thư kia hẳn là rơi ra từ trong túi áo mình.

Tâm tình Thẩm Mạt Nương lúc này không nói được nên lời, vừa e ngại lại vừa tức giận.

Nàng tuy là phụ nhân đã có chồng, lại dám thư từ qua lại với nam tử khác, như vậy đã là không trong sạch. Nàng xác nhận nàng sợ, nhưng cảm giác tức giận khi bị Tiểu Mã tiên sinh lừa vẫn chiếm phần lớn. (MTLTH.dđlqđ)

“Mã Như! Ngươi giấu thư của ta đi, biết ta muốn đi Kinh thành, lại còn ngăn trở ta, chỉ vì không muốn ta cùng Thánh Thượng gặp mặt, ngươi….vô sỉ!” Thẩm Mạt Nương cả người run run, một tay cầm thư, một tay chỉ thẳng mặt Tiểu Mã tiên sinh mắng mỏ.

“Mạt Nương…nàng nói gì? Đây là thư của Thánh Thượng? Nàng cùng Thánh Thượng, nàng…”Tiểu Mã tiên sinh mở to hai mắt, trong lòng hắn vẫn tự an ủi mình Mạt Nương là một quân cờ Hoàng Thượng bố trí ở Bắc Cương, trước đây nàng cũng thay Vương gia làm qua việc này…

“Hừ! Không phải Hoàng Thượng thì là người nào? Phong thư này do chính tay Hoàng Thượng viết. Nghĩ tới ta cùng Thánh Thượng lưỡng tình tương duyệt, chỉ hận gặp nhau quá trễ…” Nói xong, Thẩm Mạt Nương ấn thư vào ngực, đôi mắt thể hiện sự mê luyến cùng nhu tình, lúc nhìn Tiểu Mã tiên sinh lại sắc bén: “Ngươi! Là ngươi! Nếu như không phải ngươi cường thú ta, ta cùng Thánh Thượng sao phải chịu nỗi khổ tương tư?”

Tiểu Mã tiên sinh nghe vậy, mâu quang chớt lóe, vội vàng la lên: “Mạt Nương, nàng nói đây là thư Hoàng Thượng tự viết?” Hắn đã được nhìn thấy chữ viết của Hoàng Thượng, sổ con từ Bắc Kinh đến Bắc Cương cơ hồ đều do Hoàng Thượng tự mình phê chuẩn, quan viên được tự mắt nhìn thấy chữ Hoàng Thượng không nhiều, vì vậy Tiểu Mã tiên sinh rất quen thuộc với nét chữ của Thuận Khải Đế.

Nếu như hắn không nhìn lầm, phong thư này rõ ràng không phải của Hoàng Thượng. (MTLTH.dđlqđ)

“Mạt Nương, nàng có thể đưa thư cho ta nhìn được không?” Lúc này Tiểu Mã tiên sinh bình tĩnh ngoài dự đoán, hoàn toàn không nổi giận khi bị đội nón xanh, tâm tình của hắn lúc này tựa như huynh trưởng của Thẩm Mạt Nương, tất cả chỉ có lo lắng và đau lòng.

“Ha?” Thẩm Mạt Nương cười lạnh nói: “Mã Như, nếu như thư này là giả, làm sao ngươi có thể biết được?” Dứt lời liền quăng thư vào người hắn: “Ta cũng không sợ ngươi diễn trò, ngươi cứ từ từ mà xem.”

Tiểu Mã tiên sinh cầm thư, cẩn thận mở ra, trên phong thư cùng trong giấy, chữ viết không hề khác nhau, chẳng biết tại sao, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói: “Mạt Nương, đây không phải ngự bút của Hoàng Thượng, nàng bị lừa rồi.”

“Phi!” Thẩm Mạt Nương vẫn nhất quyết: “Ngươi đừng có mà lừa ta.”

“Tại sao ta phải lừa gạt nàng? Mạt Nương, sổ con từ Kinh Thành tới Vương gia đều qua tay ta, nét chữ của Hoàng Thượng làm sao ta có thể nhận sai? Đây chắc chắn không phải mặc bảo của Hoàng Thượng.”Tiểu Mã tiên sinh vội vàng la lên. (MTLTH.dđlqđ)

“Ha.” Thẩm Mạt Nương cười lạnh. “Đây rõ ràng là cái cớ của ngươi để độc chiếm ta!”

“Ta sao phải độc chiếm lấy nàng? Mạt Nương, lời này rất tàn nhẫn!” Sắc mặt Tiểu Mã tiên sinh trắng bệch, hắn chưa bao giờ nghĩ tới một tấm chân tình của hắn rơi vào mắt nàng lại thành ra như thế.

“Chưa từng độc chiếm? Vậy ngươi sao lại nhờ Vương gia quăng vào biệt viện không quan tâm? Đây không phải thủ đoạn của ngươi sao?” Thẩm Mạt Nương ép sát từng câu.

Tiểu Mã tiên sinh than nhẹ một tiếng, trong mắt lộ vẻ bi thương: “Mạt Nương, chẳng lẽ lúc trước nàng đồng ý gả cho ta chỉ vì muốn tìm người bảo hộ? Ta thật chẳng hiểu nối, nếu như nàng không lấy ta, Vương gia chắc chắn sẽ không tha cho nàng!”

Trước đây Vương phi từng sinh ra hiểu lầm giữa Vương gia và Thẩm Mạt Nương, lấy việc Vương gia cưng chiều bảo hộ Vương phi như vậy, sợ là ngài sẽ sinh lòng giận chó đánh mèo, như vậy hẳn sẽ không xen vào việc sống chết của Mạt Nương, nếu không nhờ hắn, nàng hẳn sẽ bị đuổi ra khỏi Bắc Cương.

Thẩm Mạt Nương không nghe hắn nói, chỉ có lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt đều là điên cuồng.

Tiểu Mã tiên sinh hoảng hốt nhớ tới, Vương phi đã từng hỏi qua hắn, hắn cùng Mạt Nương đều không lưỡng tình tương duyệt, chớ để sinh ra một đôi oan gia.

Chính mình khi đó sao lại đầy tự tin như vậy? Nay nhìn lại, thì ra…

Nhìn bức thư này rõ ràng không phải của Hoàng Thượng, chẳng lẽ có người rắp tay hãm hãi Mạt Nương? Hay muốn vươn bàn tay tới Vương phủ? Thân là mưu sĩ phụ tá đắc lực bên cạnh Bùi Nguyên Tu, khó tránh khỏi có người muốn lợi dụng Mạt Nương xuống tay với mình, Tiểu Mã tiên sinh thực sự không thể nghĩ nhiều. Việc hắn có thể làm lúc này, đó là cắt đứt việc này, bảo hộ Mạt Nương, cũng bảo hộ Vương phủ.

“Mạt Nương, thư này….”Tiểu Mã tiên sinh mở miệng, ánh mắt Thẩm Mạt Nương nhìn hắn cực kỳ xa lạ, làm cho người khác cảm thấy giống dã lang, âm lãnh cực kỳ.

Thẩm Mạt Nương lạnh lùng liếc hắn một cái, xoay người đi vào thư phòng.

Tiểu Mã tiên sinh ảm đạm cười khổ…

Ngày hôm sau, hắn tự biết Mạt Nương không muốn nhìn thấy mình liền tự tay thu thập quần áo, những vật dụng thường dùng. Đêm qua nằm trên giường, hắn suy tư hồi lâu, việc này không thể nói cho Vương gia, cuối cũng vẫn quyết định giấu giếm, bởi vì nếu nói, bất luận thiệt giả, Mạt Nương cũng chẳng có quả ngon mà ăn. (MTLTH.dđlqđ)

Vì vậy, nửa đêm hắn dậy, hủy đi tất cả thư từ mà Mạt Nương giấu. Trong hộp trang sức của nàng có một vách ngăn, hắn đã sớm biết, hắn mở ra, quả nhiên là có.

Một ngày này, Thẩm Mạt Nương vẫn luôn ở trong thư phòng, cơm canh đều do Tẩy Nghiễn bưng vào, dù sao cũng là quyết không nhìn Tiểu Mã tiên sinh.

Tiểu Mã tiên sinh thấy vậy, cũng không miễn cưỡng, đợi đến ngày đi liền dặn dò Tẩy Nghiễn phải chăm sóc tốt cho Mạt Nương, sau đó theo Vương gia đi vào Kinh.

Đội ngũ của Tĩnh Bắc Vương gia hơn ngàn người đi hơn nửa tháng, rốt cuộc cũng đã đến Bắc Giao thập lý trường đình.

“Ngưng!”

Chu Thống lĩnh dẫn đội hét lớn một tiếng, Vương giá chậm rãi dừng lại.

“Hồi Vương gia, Vương phi, nơi Thạch đình phía trước có người chờ đón!”  Chu Thống lĩnh quay đầu ngựa, đến bên cạnh xe ngựa bẩm báo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Bach thao, Heo♥LoveLy, Ida, LinMin, NP1478965, Nguyên Lý, QTNZ, antunhi, heo bay vòng vòng, huyenttthcm, tieunai691993, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 231 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1638

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 30, 31, 32

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 276 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.