Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 207 bài ] 

Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

 
Có bài mới 11.09.2019, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 328
Được thanks: 1544 lần
Điểm: 30.81
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Thẩm Mạt Nương khẽ thở dài, cơ hội vào Tĩnh Bắc Vương phủ xa xa nhìn Hoàng Thượng càng ngày càng ít chớ nói đến việc Ngài có thể thấy phong thái của mình.

Thẩm Mạt Nương nàng chỉ nhớ rõ Đế Vương đa tình lại vô tình, thế nhưng nàng không biết rằng Đế Vương có đa tình thì mới dễ phụ bạc.

Thẩm Mạt Nương vẫn còn mang theo tình cảm tựa như khuê nữ chưa trải việc đời, ngây ngô, mơ mộng và đơn thuần. Đế Vương sủng ái phi tần không đơn giản chỉ vì cái gọi là yêu thích.

“Mạt Nương?”

Tiểu Mã tiên sinh ngủ vốn không sâu, nàng trăn trở cả đêm như vậy khiến hắn cũng thức tỉnh.

Thẩm Mạt Nương nghiêng người không quan tâm đến hắn.

Tiểu Mã tiên sinh tốt tình chỉ cười cười: “ Vẫn giận ta chuyện ta không nói với nàng ngày Hoàng Thượng hồi kinh sao? Đây chính chuyện cơ mật, ta không được phép nói ra ngoài.”

Đối với chuyện công, tiểu Mã vẫn rất có nguyên tắc, đã là chuyện không thể nói, hắn tuyệt đối không nói với ai nửa chữ. Đây cũng là một trong những nguyên do  Bùi Nguyên Tu trọng dụng hắn.

“Thôi dừng tức giận nữa!” Tiểu Mã tiên sinh nhỏ giọng dỗ dành.

Thẩm Mạt Nương nghĩ nghĩ, xoay người dựa vào ánh nến yếu ớt nhìn tiểu Mã tiên sinh: “Phu quân đây là muốn làm môn khách cả đời hay sao?”

“Chuyện này…..Mạt Nương sao lại nói như vậy?” Tiểu Mã tiên sinh kinh ngạc.

Thẩm Mạt Nương không thèm để ý đến hắn, chỉ nói: “ Phu quân không muốn lấy lại danh hiệu Cử Nhân, đi trên con đường thi cử rồi làm quan hay sao?”

“Mạt Nương, nàng….” Tiểu Mã tiên sinh nghe nàng nói vậy thì kinh ngạc, đây có phải là cô nương ngày xưa mà hắn quen coi quan chức là rác rưởi hay không? Hắn nhớ hồi mình trúng tú tài, vui mừng chạy đi báo tin mừng với nàng. Nàng đã nói: “Người đọc sách thì đừng có để bản thân nhiễm mùi tiền.”

Vậy mà, hôm nay….

“Phu quân, xin nghe thiếp nói.”  Thẩm Mạt Nương dừng lại một chút, giọng điệu nghiêm cẩn: “ Mạt Nương biết phu quân năm đó vẫn còn quyết chí phải làm quan to để cha mẹ cùng vợ con nở mày nở mặt. Nhưng bởi vì chuyện của Mạt Nương mà mọi thứ đều bị hủy hết, mỗi lần nghĩ đến chuyện này, trong lòng Mạt Nương cảm thấy rất khổ sở. Thánh Thượng hiện tại vẫn đang còn ở Bắc Cương, trước mắt có cơ hồi trần thuật sự thật năm đó, trả lại cho phu quân danh Cử Nhân, như vậy….”

Thẩm Mạt Nương im lặng nhìn tiểu Mã tiên sinh.

Lại thấy hắn cau mày nhìn mình, trong mắt đều là khó có thể tin.

Thẩm Mạt Nương thoáng chút bối rối,  rồi lại nhanh chóng giấu đi, vì có thể có được một cơ hội diện Thánh, vì có thể được Hoàng Thượng nhớ thương, nàng chỉ còn cách đánh cuộc. Chỉ cần tiểu Mã tiên sinh hồi tâm tư làm quan, nàng chắc chắn sẽ gặp được Ngài.


Tiểu Mã tiên sinh nhìn nàng, thở dài rồi lắc đầu, dù trước đây hắn nuôi chí làm quan, nhưng nhiều năm nhìn lòng người ấm lạnh, hắn cũng đã sớm phai nhạt ý định này. Ngày hôm nay an tâm ở bên cạnh Vương gia làm phụ tá, mặc dù không có tiền đồ nhưng lại có thể an ổn.

Vương phi là ái nữ của Đương kim Hoàng Thượng, Vương gia lại là một nam nhân yêu thương thê tử hết mực, tân Đế tương lai lại là một vị ca ca sủng muội muội đến tận xương. Nếu không có gì ngoài ý muốn, Tĩnh Bắc Vương phủ tất an nhiên đến ba đời. Như vậy có phải tốt hơn so với quan trường người người tâm địa đen tối kia hay không?

Thấy tiểu Mã tiên sinh không nói gì, Thẩm Mạt Nương lại nói: “ Thiếp biết Tĩnh Bắc Vương phủ có ơn tri ngộ với phu quân. Không sao, phu quân chỉ cần làm bộ như không biết, cẩn thận làm việc là được.”

Dứt lời, Thẩm Mạt Nương thấy tiểu Mã tiên sinh thở dài, nói với nàng: “Mạt Nương, nàng thay đổi…”

“Thiếp…” Thẩm Mạt Nương nghẹn lời, nàng căn môi, hạ quyết tâm nói: “Phải, thiếp thay đổi, là thế đạo này bắt buộc thiếp phải thay đổi! Là những người tên quan lại kia bắt thiếp phải thay đổi! Rõ ràng thiếp là một cô nương trong sạch có học vấn, vậy mà bắt thiếp làm thiếp cho người ta! Làm đồ chơi cho những kẻ có tiền! Thiếp vì sao không thể thay đổi?!!!Thiếp….” Thẩm Mạt Nương nói xong, lại nhớ đến những uất ức mình đã trải qua, đau lòng đến rơi nước mắt.

“Mạt Nương, nàng đừng khóc. Ta làm quan, ta đi đòi cho nàng một cái danh Cáo Mệnh phu nhân, không để cho người ta coi thường nàng, không để cho ai bắt nạt nàng! Như vậy có được không?”  Tiểu Mã tiên sinh thấy nàng đau khổ cũng khó chịu theo nàng.

Không quá hai ngày, tiểu Mã tiên sinh quả thật tìm thấy một cơ hội để Thẩm Mạt Nương có thể diện Thánh.

Mỗi ngày sau khi dùng qua bữa trưa, Thuận Khải Đế đều sẽ đi dạo bên Kính hồ, Cẩn Hoàng Hậu lại không hề đi theo. Khi đó, Vương gia và Vương phi ngủ trưa với nhau.

Thẩm Mạt Nương nghe xong, hai mắt sáng lên, (MTLTH.dđlqđ)

Những ngày qua nàng thường xuyên ra vào Vương phủ, mấy gã sai vặt cùng với lính canh cổng đều đã quen mặt nàng. Thẩm Mạt Nương nói muốn vào phủ tìm tiểu Mã tiên sinh, họ liền đồng ý cho nàng vào, còn cho người đi thư phòng gọi tiểu Mã tiên sinh.

Bởi vì đến vào buổi trưa, không có mấy người trực, Thẩm Mạt Nương cẩn thận nhìn ngó rồi lén đến Kính hồ.

Từ đằng xa đã thấy bóng người cao thẳng mặc y phục màu thiên thanh thêu Long đằng.

Thẩm Mạt Nương chỉ cảm thấy trái tim mình đập rất nhanh, thật giống như muốn lao ra ngoài. Nàng bước nhanh lại gần, bộ dạng nàng hốt hoảng giả như vô tình gặp được Thánh Thượng.

“Dân phụ không biết Hoàng Thượng ở đây, làm kinh ngạc Thánh giá, xin Hoàng Thượng thứ tội!”

Thẩm Mạt Nương giống như bị sợ hãi, bộ dạng đắn đo lại vừa đúng, dáng người thướt tha, thanh âm mềm nhẹ, mặc dù hốt hoảng nhưng vô hình chung lại lộ ra dáng vẻ nhàn nhạt , cũng không a dua xiểm nịnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nghiêng khiến Thuận Khải Đế tựa như thấy lại tựa như không thấy rõ dung nhan nàng, tựa như hấp dẫn người khác phải truy cầu dáng vẻ nàng. Nàng chỉ cần đợi Hoàng Đế đưa tay nâng nàng lên, nàng ngẩng đầu để lộ đôi mắt thu ba, đôi má ửng hồng là được. (MTLTH.dđlqđ)

Vậy mà Thuận Khải Đế chỉ nhíu mày, không nói gì, ngược lại Đại Tổng quản Cát An vẫn luôn đi bên cạnh ông lại lên tiếng, thanh âm đặc hữu chỉ thuộc về Thái giám hỏi: “Ngươi là nương tử nhà nào? Sao lại đi dạo lung tung trong phủ Tĩnh Bắc Vương? Không cần đầu nữa sao?”

“Chuyện này….ta…dân phụ….”  Thẩm Mạt Nương nghẹn lời, thực tại hoàn toàn bất đồng so với thiết tưởng của nàng. Chẳng lẽ Hoàng Thượng không cho rằng nàng vô tội, lại tự mình dìu nàng dậy, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời sinh ra cảm giác gặp nhau quá muộn màng?  Rồi sau đó nàng cùng Hoàng Thượng đi dạo trong vườn, ngâm thi đối ẩm, nói chuyện phiếm, cuối cùng Hoàng Thượng lưu luyến hỏi nàng là nương tử nhà ai, họ tên chi? Đợi nàng báo tên rồi tiếc nàng đã là phụ nhân có chồng…

Nhưng sao….đây là đang xảy ra chuyện gì vậy?

“Biết bản thân quấy rầy Thánh giá còn không mau cút đi?”Cát An công công quát lên. Thấy bộ dạng này của Thẩm Mạt Nương, Cát An công công còn gì mà không hiểu nữa. Loại nữ nhân công công đã gặp qua không ít, đều một lòng nhào vào lồng ngực Hoàng Thượng. Nhưng tất cả đều là cô nương có gia thế, vị trước mặt rõ ràng đã gả làm vợ người, sao còn không chịu sống yên ổn?

“Hoàng Thượng, dân phụ đến đây là thay phu quân báo án!” Thẩm Mạt Nương biết kế không thành liền nhanh chóng thay đổi.

Sau đó nàng định thảm thương kể về hoàn cảnh gia đình, không ngờ Hoàng Thượng lại phất tay áo, mất kiên nhẫn nói: “Mất hứng!” Nói xong liền xoay người rời đi. (MTLTH.dđlqđ)

“Vị nương tử này, ngươi có oan thì báo án thì đến phủ nha. Vả lại ngươi có thể đi vào Tĩnh Bắc Vương phủ, vậy ắt hẳn có người quen tại đây. Ở Bắc Cương, Tĩnh Bắc Vương gia là lớn nhất, ngươi không báo án ở quan phủ thì đến báo án trước mặt Vương gia là được. Đúng là thiếu hiểu biết mới đi cầu Hoàng Thượng!” Cát An công công cười khẩy, sau đó lại nói: “Loại người như ngươi tạp gia thấy cũng đã nhiều, chỉ sợ báo án là giả, dụng ý khác mới là thật! Còn không mau cút đi, muốn tạp gia kêu người đến đuổi ngươi ra sao? Hừ!”

“Ta…” Khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm tinh xảo của Thẩm Mạt Nương một hồi xanh lại một hồi trắng, cực kỳ khó coi. Nàng chỉ còn cách đứng im một chữ nghe tên Thái giám chết tiệt này chế giễu.

Thấy Thuận Khải Đế đã đi xa, cũng không cần nàng phải làm bộ nữa. Nàng hung ác trừng Cát An công công một cái rồi kiêu hãnh rời đi như một con khổng tước nực cười.

Nàng lại không biết người không thể đắc tội nhất chình là Thái giám, chỉ bằng một cái trừng mắt này khiến nàng phải hối hận cả đời.

Lung Nguyệt nói rằng Cát An công công là người phúc hậu, lại không biết rằng Cát An công công là người đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, là một người ân oán rõ ràng. Ngươi đỗi đãi ta tốt một phần, ta trả ngươi gấp bội, ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng. Nhưng Cát An công công cũng là một người có thù tất báo, vả lại trong lòng y cũng vì thân thể không trọn vẹn mà có một chút tính cách vặn vẹo.

Cát An công công vẫy vẫy tay, sau lưng có một tiếu Thái giám cung kính đứng bên cạnh, Cát An công công nói vào tai vị công công kia vài câu. Chỉ thấy vị tiểu công công kia gật đầu một cái rồi lặng lẽ đi theo Thẩm Mạt Nương.

Cát An công công cười khẩy, thầm nghĩ có Hoàng Hậu nương nương là tiểu thư thư hương thế gia, phẩm hạnh đoan trang lại biết tri thức hiểu lễ nghĩa phía trước, Hoàng Thượng đâu có mù mà thích cái cọng cỏ đuôi chó ven đường là nàng ta cơ chứ?

Việc Thẩm Mạt Nương tự ý xông vào Kính hồ, Thuận Khải Đế cứ thế cho qua không truy cứu.

Thuận Khải Đế không đề cập tới, Cát An công công là nô tài tựa nhiên cũng không dám lắm miệng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Heo♥LoveLy, NP1478965, Retrylai2, chalychanh, hat_nuoc_nho
     

Có bài mới 16.09.2019, 18:11
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 328
Được thanks: 1544 lần
Điểm: 30.81
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 153: Trong Kinh thành Lý Long Triệt gây họa – Vương phủ phu thê nồng thắm.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Ngày giờ thường trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã đến ngày Thuận Khải Đế hồi Kinh.

Đoàn loan giá đi tạo nên một lớp bụi mỏng mơ hồ, khi ánh nắng còn chưa xuất hiện, loan giá Đế Hậu đã chỉ còn lại một điểm nhỏ cuối con đường. càng ngày càng nhỏ cho đến khi không còn nhìn thấy được nữa.

Lung Nguyệt cắn môi, ngồi lại vào trong xe ngựa, nhìn  Bùi Nguyên Tu cũng vén rèm đi vào liền rơi nước mắt.

Bùi Nguyên Tu đau lòng kéo nàng vào trong ngực, vỗ nhẹ an ủi. Đợi nàng khóc mệt rồi ngủ trong lồng ngực mình mới cho phép phu xe đánh xe về phủ.

Không ai phát hiện trong rừng đào bên cạnh thập lý Trường Đình còn một bóng người yểu điệu vận y phục màu xanh, chậm rãi đi ra ngoài. Nàng nhìn thật lâu con đường mà loan giá vừa biến mất, than nhẹ: “Chàng đã đi như vậy, tâm thiếp cũng không còn gợn sóng, đôi ta đời này không duyên không số vậy.”

Thẩm Mạt Nương từ thập lý Trường Đình trở về tiểu viện nhà mình, vào thư phòng ngồi lặng người, trong tay cầm hai phong thư nhẹ nhàng vuốt phẳng, nàng ngồi từ giữa trưa cho đến khi hoàng hôn buông xuống.

Tẩy Nghiễn là một đứa nhỏ nhà nghèo thành thật, năm nay cũng mới chỉ có mười bốn tuổi, làm xong bữa trưa liền gọi nàng vài lần cũng không thấy đáp lại. Chủ tử không ăn, nàng cũng không dám ăn, chỉ đành đói bụng rồi làm việc vặt trong viện. Nhìn trời thấy đã muộn, tiên sinh chắc cũng sắp về, nàng mới xoay người vào phòng bếp, đồ ăn trưa nay còn chưa đụng đến, bỏ đi thì tiếc, nàng liền hâm nóng lại.

Phu nhân là người cao lãnh, tiên sinh là một người tốt, bạc không dễ kiếm, không được lãng phí, tiết kiệm được liền cứ tiết kiệm!

Lúc Tiểu Mã tiên sinh trở về cũng là lúc Tẩy Nghiễn bưng đồ ăn để lên cái bàn tròn trên nhà. Nhìn thấy hắn, nàng phúc thân một cái. (MTLTH.dđlqđ)

“Phu nhân đang ở đâu?” Tiểu Mã tiên sinh hỏi.

“Phu nhân đã ở trong phòng cả một ngày, cơm trưa cũng không ăn.” Tẩy Nghiễn vừa dứt lời, cái bụng nhỏ của nàng liền phát ra tiếng kêu, khuôn mặt nàng trong nháy mắt liền đỏ lên, dù thế nào nàng cũng chỉ là một cô nương, da mặt rất mỏng.

“Ngươi cũng không ăn trưa sao?” Tiểu Mã tiên sinh buồn cười hỏi, tuổi hắn lớn hơn Tẩy Nghiễn nhiều nên cũng chỉ coi nàng là đứa nhỏ.

“Phu nhân vẫn chưa dùng cơm…”Thanh âm nho nhỏ, chủ tử còn chưa ăn cơm, nàng chỉ là một nha đầu làm việc vặt, sao dám ăn trước cả chủ tử?

Tiểu Mã tiên sinh cười: “Nha đầu ngốc này, chỗ chúng ta cũng không phải phủ đệ nhà cao cửa rộng, không có mấy quy củ cứng nhắc ấy, không ăn cơm cũng chỉ có thiệt mình.”

Tẩy Nghiễn nghe xong, thành thật đáp rồi lui người về phòng bếp ăn cớm.

Tiểu Mã tiên sinh vội vàng đi vào thư phòng.

Trong thư phòng, Thẩm Mạt Nương nằm trên ghế quý phi đặt gần cửa sổ, ánh mắt nhìn về phương xa có chút trống rỗng, cũng có chút đau thương.

“Mạt Nương?” Tiểu Mã tiên sinh khẽ gọi: “Nghe Tẩy Nghiễn nói cả một ngày rồi nàng vẫn chưa ăn gì, thân thể không thoải mái sao?”

Thẩm Mạt Nương vẫn còn trong bi thương chưa kịp thoát ra, đầu óc nóng lên liền nói: “Hoàng Thượng đi rồi, hồi Kinh rồi….” Thanh âm mang theo vô hạn ưu tư.

Tiểu Mã tiên sinh nghe vậy liền ngẩn ra, Mạt Nương sợ là Hoàng Thượng đi rồi hắn sẽ không còn cách lấy lại công danh. Thế nhưng không hiểu vì sao hắn lại cảm thấy yên lòng, mỗi ngày ở Vương phủ đều rất khoái hoạt, Vương gia mặc dù là một người không dễ chọc, cũng là một chủ từ nghiêm khắc nhưng lại thưởng phạt phân minh. Vương phi cũng hiền hòa, đường đường là Công chúa được sủng ái bậc nhất thế nhưng còn hòa ái hơn so với phu nhân nhà quan ngũ phẩm. Nhóm đồng nghiệp làm chung đã lâu cũng hiểu rõ tính nhau, hắn còn gì mà không thỏa mãn? Nếu như khôi phục thân phận cử nhân thì có gì khác? Chính Vương gia cũng từng hỏi qua nhưng chính hắn nói không muốn.

“Mạt Nương không cần phải khổ sở, là mệnh ta vô duyên với danh cử nhân.” Tiểu Mã tiên sinh an ủi nàng. (MTLTH.dđlqđ)

Lời vừa ra khỏi miệng, Thẩm Mạt Nương đã hối hận đến xanh ruột, nếu Tiểu Mã tiên sinh biết mình cùng Hoàng Thượng có thư tín qua lại, truyền ra ngoài sợ là bản thân bị dìm lồng heo, vừa mới định lấp liếm cho qua thì Tiểu Mã tiên sinh đã giúp chính mình lấy cớ. Nàng chỉ đàng nương theo lời của hắn: “Trong lòng Mạt Nương rất khổ sở, là Mạt Nương liên lụy phu quân….”Nói xong liền rớt nước mắt.

“Này có là gì. Đợi đến khi chúng ta có nhi tử, bằng vào cống hiến của ta suốt đời dành cho Tĩnh Bắc Vương phủ, kiểu gì ta cũng sẽ kiếm cho nàng một danh lão Phong Quân.” Tiểu Mã tiên sinh nói với nàng.

Lão Phong Quân sao?

Lão Phong Quân làm sao cao quý bằng Nương Nương trong cung?

Thế nhưng bản thân vừa nói sai, Thẩm Mạt Nương thuận theo an ủi của Tiểu Mã tiên sinh gật gật đầu.

“Đi dùng bữa thôi. Sau này đừng để bản thân bị đói, phải dưỡng mình thật tốt để sau này làm Lão Phong Quân!” Tiểu Mã tiên sinh cười cười nâng Thẩm Mạt Nương dậy, hai người đi vào trong nhà ăn cơm.

Hoàng Đế lão cha cùng Hoàng Hậu mẫu thân vừa đi, Lung Nguyệt cảm thấy vừa buồn vừa nhớ. Sau vì đứa nhỏ trong bụng phải phát triển khỏe mạnh, nàng vẫn cố gắng điều chỉnh tâm tình của bản thân. Cha mẹ ở xa, làm nữ nhi không thể phụng dưỡng, nàng vẫn nên làm thê tử tốt, mẫu thân tốt để cha mẹ an lòng.

Bùi Nguyên Tu sợ tâm trạng nàng không tốt, để người mới Lục phu nhân cùng Tranh Nương bế theo tiểu Lỗi vào phủ giải buồn với nàng.

Đảo mắt đã qua nửa tháng.

Đời trước Lung Nguyệt đã từng nghe nói qua phụ nữ mang thai, ngực sẽ phát triển lần thứ hai, đời này tự thể nghiệm, đúng là lời này cũng không phải là giả.

Ngực nàng phát dục lần hai, với thời đại bây giờ thì nhìn rất đẹp, thế nhưng cũng phiền não cực kỳ. May mắn  Bùi Nguyên Tu không chê, nàng cũng không cần phải buộc dây ngực.

Nhưng thời gian này ngực lại càng đầy đặn.

Lung Nguyệt cảm thấy không tốt một chút nào.

Đời trước nàng chỉ lấy sự nghiệp làm trọng, ngực cũng chỉ là một vùng đồng bằng bằng phẳng. Đời này nàng cố ý điều dưỡng, núi non trùng điệp nhìn rất có thần thái. Nàng đã từng rất đắc ý vì việc ấy.

Lung Nguyệt đứng trước gương nhìn đi nhìn lại bản thân. Nhìn trái nhìn phải thấy cũng đã có bụng, nhưng ngực nhìn còn lớn hơn cả bụng. Chỉ cần thân thể đi động là chúng cũng nhún nhảy theo. Y phục mùa hè vốn mỏng manh, hiện tại nàng chỉ còn cách đi chậm, áo yếm đã không còn buộc chặt được nữa.

Lung Nguyệt cân nhắc, nàng sẽ thử làm áo ngực.


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Ghế quý phi

2010920173947573.jpg [ 46.45 KiB | Đã xem 1595 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Heo♥LoveLy, NP1478965, chalychanh, hat_nuoc_nho
     
Có bài mới 18.09.2019, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 328
Được thanks: 1544 lần
Điểm: 30.81
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 153 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Để Hoán Ngọc tím mấy tấm vải bông màu trắng lại đây. Buổi trưa tỉnh dậy,  Bùi Nguyên Tu đến thư phòng làm việc, còn nàng mày mò làm cho mình áo ngực.

Cắt vải bông thành những mảnh nhỏ, khâu chúng vào với nhau, cổ đại chưa có dây thun, nàng đành phải tự ướm độ to nhỏ trên người. Khi đã thấy ổn, nàng bắt đầu chọn vải mềm nhiều màu sắc khâu bên ngoài. Một tầng lót bên trong với một cái áo màu sắc xinh xắn bao lớp ngoài. Làm xong rồi, Lung Nguyệt cầm nội y tinh xaot trong tay, trong lòng cảm thấy rất vừa lòng, không cần lo lắng ngực bị xệ xuống, thật tuyệt.

Nàng vô cùng vui vẻ đi vào bình phong thay đồ.

Ngay lúc Lung Nguyệt định bện dây ngực, trong miệng ngâm nga vui vẻ nghĩ ngày mai chắc chắn sẽ làm vài cái nữa, chợt nghe tiếng vèn bị rém lên: “Cửu nhi?”

Là  Bùi Nguyên Tu.

“Thiếp ở sau bình phong….” Lung Nguyệt vừa dứt lời liền cảm thấy hối hận. Hiện tại nàng đang có thai, tất nhiên chuyện vợ chồng rất không tiện,  Bùi Nguyên Tu lại đang độ trai  tráng khỏe mạnh, nhịn một hai tháng cũng đã không dễ.

Lung Nguyệt thương hắn, nói phân phòng nhưng Bùi Nguyên Tu sống chết cũng không chịu. Nàng đành thương cảm hắn mỗi lần ôm nàng ngủ đều ‘một cột chống trời’.

Chính mình lúc này quần áo không chỉnh tề, chẳng phải lại làm cho hắn…

“Đừng tiến vào, thiếp ra ngay đây…”Lung Nguyệt chưa kịp nói xong, đỉnh đầu liền xuất hiện bóng đen.

Không phải Bùi Nguyên Tu thì còn là người nào nữa!

“Cửu nhi….”

Bùi Nguyên Tu nhìn chằm chằm tiểu thê tử, ánh mắt dần dần đen kịt.

Lung Nguyệt thậm chí còn có thể nhìn thấy ánh sáng xanh chiếu ra từ đôi mắt hắn, nàng cuống quít giật áo vắt trên bình phong xuống bao lấy người, không ngờ lại bị  Bùi Nguyên Tu một tay giữ lấy, nhanh chóng kéo vào lòng.

Đời này  Bùi Nguyên Tu vì Lung Nguyệt mà thủ thân như ngọc. Nhưng đời trước bên cạnh hắn lại có tận ba nữ nhân.

Hắn hàng nằm đều ở trong quân đội, cả doing trại đều là các hán tử cường tráng thô lỗ, chuyện trò trong lúc rảnh rỗi bao giờ đều là những chuyện liên quan đến nữ nhân, kiều diễm xấu hổ hắn cũng nghe không ít. Thế nhưng  Bùi Nguyên Tu cảm thấy, dù đời trước hay đời này, Cửu nhi của hắn vẫn cứ mặn mà xinh đẹp như vậy.

Hai đôi gò bồng tuyết trắng được bao bởi hai mảnh lụa đỏ tươi, tròn tròn, phính phính, mỗi khi tiểu thê tử hô hấp, chúng cũng động động theo. (MTLTH.dđlqđ)

Bùi Nguyên Tu cảm thấy có một dòng nhiệt nóng xông thẳng lên đỉnh đầu. Hắn giam Lung Nguyệt vào trong lồng ngực mình, miệng khẽ cắn cắn vành tai tròn trịa như châu ngọc của nàng, bàn tay nhiều năm cầm đao thương tạo thành những vết chai chậm rãi vuốt ve dọc sống lưng bóng loáng của nàng.

"Bùi Nguyên Tu… Bùi Nguyên Tu….”

Lung Nguyệt nhẹ giọng gọi tên hắn, kéo bàn tay to của hắn đặt lên bụng mình, nơi đó rõ ràng đã to lên rồi, một sinh mệnh đang thai nghén ở bên trong.

Lúc bàn tay chạm đến bụng nàng,  Bùi Nguyên Tu chậm rãi bình tĩnh xuống. Hắn nhất định phải nhẫn nại, Cửu Nhi đang mang thai đứa nhỏ, là đứa nhỏ hắn trông mong đã hai đời, là kết tinh tình yêu của hai người.

Hít sâu một hơi, Bùi Nguyên Tu buông Lung Nguyệt ra, giúp nàng đứng vững rồi mặc từng kiện từng kiện y phục vào cho nàng.

Lung Nguyệt nhìn khuôn mặt tuấn tú của phu quân vì bị đè nén mà đỏ lên, càng ngày càng cảm thấy đau lòng. Hình như nàng từng nghe nói chỉ cần sau ba tháng là có thể….

Bản thân mình cũng đã qua ba tháng đầu hung hiểm, có hay không ….

Lung Nguyệt cân nhắc, định tìm người hỏi vấn đề này một chút, thế nhưng hỏi ai, hỏi như thế nào? Lung Nguyệt do dự, nàng đúng là không dám tìm người hỏi.

Ngẩng đầu nhìn  Bùi Nguyên Tu vẫn còn đang thắt dây lưng giúp mình, nàng thầm nghĩ: “Phu quân mình da mặt dày như vậy, để cho hắn đi hỏi!” Vừa quyết định trong lòng xong, Lung Nguyệt vòng tay qua cổ  Bùi Nguyên Tu, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, thì thầm vào tai  Bùi Nguyên Tu vài câu.

Sau đó, mắt ưng của hắn như thể phát ra ánh sáng, đáy mắt hình như còn lóe lên sắc xanh. (MTLTH.dđlqđ)

Sửa sang lại quần áo, hai người cùng ngồi trên ghế, Lung Nguyệt nghĩ giờ này hẳn  Bùi Nguyên Tu đang ở thư viện xử lý công văn mới đúng: “Sao chàng lại quay trở lại vậy?”

“Ừm.”  Bùi Nguyên Tu đáp một tiếng nhẹ bẫng, đưa một phong thư cho Lung Nguyệt.

“Là thư của Thái tử ca ca?” Lung Nguyệt chưa nhìn nội dung, chỉ cần nhìn bao thư đã nhận ra là của ai.

“Phải! Nàng nên xem nội dung đi.”  Bùi Nguyên Tu vuốt cằm.

Lung Nguyệt mở thư ra đọc, đôi mày liễu khẽ nhíu lại.

Trong thư Lý Long Hữu có nói: Từ ngày Lung Nguyệt gả đến Bắc Cương xa xôi, Triệt nhi lại càng náo loạn đến tợn. Không những thường xuyên đi dạo Thanh lâu, còn đi vào cả Quan quán lâu *, cũng không biết bắt chước ai, bây giờ còn bao dưỡng cả ca kỹ. Rồi vì tranh giành tình nhân mà đánh nhau với người ta. Thân phận địa vị của hắn cao, bình thường có mấy ai dám chọc vào hắn, tuy là đánh người nhưng vẫn còn biết chừng mực. Thế nhưng không lâu trước đó, Lý Long Triệt vì một ca kỹ mà phế đi dương căn của nhi tử  phủ Ninh Hầu khiến cho người khác không biết phải nói thế nào.

Tuy nói tiểu tử bị đánh kia cũng chỉ là một hoàn khố thế tử gia quần áo lụa là, nhưng hắn ra tay ngoan độc như vậy. Phủ Ninh Hầu là nhà chồng của Ninh Bình Đại Công chúa, coi như cũng có quan hệ thông gia, cũng không thể không cho người ta một kết quả ổn thỏa được.

Bình Thân Vương tức giận sôi cả gan, luôn mồm nói muốn đánh gãy hai chân hắn để hắn không chạy loạn ra ngoài gây họa cho người ta nữa. Thái Hậu nghe vậy hết sức đau lòng, ôm Lý Long Triệt gào khóc ‘tâm can bảo bối’ đến thiên hôn địa ám, nháo đến mức Bình Thân Vương không dám ra tay. (MTLTH.dđlqđ)

Thái tử đành ra mặt cầu tình, cũng đưa ra ý kiến đưa Lý Long Triệt sung quân biên cương, coi như cho phủ Ninh Hầu một đáp án vẹn toàn.

Về phần sung quân ở chỗ nào thì lại phải tìm địa phương để Thái hậu nãi nãi yên tâm.

Vừa vặn Anh Vương Lý Long Tá hộ loan giá về đến Kinh thành liền đưa ra chủ ý ném tên nhóc này đến Bắc Cương: “Từ trước đến nay tiểu tử này chỉ nghe lời Cửu nhi, ném hắn đến Bắc Cương cũng có Cửu nhi trông nom, hắn sẽ không gặp chuyện không may. Cửu nhi có cách quản hắn, đảm bảo khiến hắn ngoan ngoãn dễ bảo ngay thôi.”

Mọi người nghe xong biện pháp này thì đồng ý. Cách này coi như cũng đã vẹn cả đôi đường, cũng đâu còn biện pháp nào khác nữa đâu, mấy vị Tôn Phật trong Kinh đồng thời gật đầu đồng ý.

Thư này vừa đến cũng là lúc Lý Long Triệt lên đường đến Bắc Cương cùng Thái y và các bà đỡ. (MTLTH.dđlqđ)

“Tiểu tử thối này!” Lung Nguyệt tức giận mắng: “Đúng là không khiến người khác bớt lo!”

Bùi Nguyên Tu cười: “Chớ tức giận mà động thai khí, cẩn thận về sau tính nết con lại thành táo bạo dễ nổi nóng. Nàng phải nói chậm, nào, phải dưỡng thai chứ!”

Lung Nguyệt gật gật đầu nói: “Đúng, phải chú ý dưỡng thai, không vì tiểu tử vô liêm sỉ kia mà tức giận!”

“Này có gì là khó. Đợi tên tiểu tử này đến Bắc Cương, ta trút giận thay nàng.”  Bùi Nguyên Tu vỗ vỗ nhẹ bàn tay Lung Nguyệt: “Ta đi thiên viện có việc, có viêc liền bảo người đến tìm ta.”

“Được.” Lung Nguyệt cười cong đôi mắt, tiễn hắn ra cửa.

Buổi chiều,  Bùi Nguyên Tu về sớm, vào cửa liền giục nhanh chóng nước ấm tắm rửa cùng bữa tối.

Lung Nguyệt kinh ngạc, không biết hắn lại làm trò gì.

Đợi dùng qua bữa tối, nàng bị hắn ôm vào tịnh phòng, chợt nghe hắn thầm thì vào tai nàng: “Ta đã hỏi rồi.”

“Hỏi qua cái gì?” Lung Nguyệt nhìn y phục mình bị một móng vuốt kéo ra.

“Hỏi chuyện buổi chiều nàng nói với ta đó!”  Bùi Nguyên Tu nhẹ nhàng ôm Lung Nguyệt đi vào bồn tắm rồi mới cởi quần áo mình.

“Trời ơi! Chàng…chàng…”Lung Nguyệt đúng là hết nói nổi. Tên này da mặt cũng thực dày, làm việc lại quá hiệu suất. Thế nhưng, hắn hỏi ai?

“Chớ có nghĩ nhiều, mau tắm thôi.”  Bùi Nguyên Tu hấp tấp nhảy vào thùng tắm, nhanh chóng tắm cho mình thật sạch sẽ, sau đó lại giúp Lung Nguyệt tắm rửa, động tác mềm nhẹ hết sức.

Không quá nửa khắc, hắn mặc một cái áo choàng mỏng, bao Lung Nguyệt vào trong một mảnh vải, nhanh chân bế nàng ra khỏi tịnh phòng tiến vào phòng ngủ.

“Chàng…chàng chậm đã.”

Nhìn  Bùi Nguyên Tu như sói đói lâu ngày, lục quang trong mắt lấp lóe làm nàng sợ hãi.

“Ta không nhịn được.” Đôi môi mỏng của  Bùi Nguyên Tu khẽ cong, cúi người xuống dưới, thật cẩn thận tránh bụng Lung Nguyệt.

Tất nhiên sau đó cả căn phòng tràn ngập xuân hương kiều diễm.

Ôn tồn qua đi,  Bùi Nguyên Tu xoa xoa nhẹ bụng Lung Nguyệt, hỏi: “Có tốt không?”

Lung Nguyệt lườm hắn, vừa rồi hắn dữ như vậy sao không quan tâm nàng lấy một chút.

“Liệu có làm sao….”  Bùi Nguyên Tu nhìn Lung Nguyệt chỉ liếc hắn một cái rồi nhắm mắt lại, nhất thờ cảm thấy hoảng hốt. Không phải vừa rồi hắn quá mức thô lỗ, nếu đả thương nàng cùng hài tử, hắn hối hận chết mất.

“Cửu nhi, nàng chịu đựng một chút, ta gọi Thái y đến!”  Bùi Nguyên Tu vội vàng đứng lên: “Về sau ta sẽ không như vậy nữa, đợi đến khi nàng sinh con xong….”

Lung Nguyệt thấy hắn gấp đến sắc mặt trắng bệch, kéo tay hắn, không đợi hắn nói xong liền ngắt lời: “Chàng đừng vội, ta không sao, thật sự đó! Con cũng không sao hết!”

“Thật sao?”  Bùi Nguyên Tu cẩn thận nhìn sắc mặt Lung Nguyệt, quả thật không có gì khác, chỉ là so với bình thường thì hồng nhuận hơn một chút, trong lòng cũng hiểu là do bản thân vừa rồi ép nàng.

“Thật đó!” Lung Nguyệt ngồi dậy kéo hắn xuống.

“Không sao thì tốt, làm ta sợ muốn chết.”  Bùi Nguyên Tu thở ra một hơi.

Lại nghe Lung Nguyệt cười hắn: “Lúc này lại lo lắng, mới vừa rồi sao chàng không nhẹ đi một chút.” Lung Nguyệt mặc dù ngoài miệng nói như vậy nhưng cũng hiểu phu quân thương tiếc bản thân mang thai mới nhẹ nhàng như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Heo♥LoveLy, NP1478965, chalychanh, hat_nuoc_nho, tieunai691993
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 207 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.