Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc

 
Có bài mới 09.07.2015, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 22476 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - nữ tôn] Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]

1 chương rồi nha!

Chương 20: Giày mới

Thập Tam rất thích quần jean, lúc đầu Yến Thanh Vi còn kinh ngạc, cô cho rằng người xưa ưa thích quần rộng thùng thình, không thích loại quần vải cứng ngắc này.

Vì không muốn miễn cưỡng Thập Tam, lúc mặc thử, Yến Thanh Vi hỏi nhỏ anh: “Mặc quần như vậy có quen hay không ? Nếu như không thích, còn có nhiều loại khác nữa.”

Thập Tam lẳng lặng đứng đấy, nhìn thoảng qua hình ảnh của mình, rồi quay đầu nói: “Chủ….. nó dày chịu ma sát tốt, cũng rất vừa người, dễ dàng hành động, rất tốt.”

Yến Thanh Vi bỗng nhiên tỉnh ngộ, lúc trước Thập Tam mặc bộ đồ đen vải thô bó sát người, đúng là chịu được ma sát cũng rất nhanh và tiện lợi, những tính chất này đặc biệt này đặt trên quần jean càng nổi trội, huống hồ hiện tại quần jean làm bằng vải sợi tổng hợp, độ thoải mái dễ chịu cũng rất cao, ví dụ như cái này, tuy dày nhưng không cứng, có lẽ Thập Tam rất thích.

Thay ra bộ đồ lỗi thời, tuy quần áo đều là kiểu dáng bình thường, nhưng vẻ ngoài Thập Tam xuất chúng, thân hình lại cao ráo, đi trên đường hấp dẫn rất nhiều ánh mắt, rất nhiều người từ nam tới nữ đều nhìn anh, làm cho Thập Tam cũng khẩn trương lên.

Anh trầm giọng hỏi: “Có phải tôi có cái gì không ổn hay không ?”

Yến Thanh Vi mỉm cười, có vài phần tự hào vì trong nhà có một anh chàng đẹp trai: “Anh rất tốt, quá tốt nên mọi người mới nhìn đấy.”

Thập Tam lại bất an: “Tôi không phải cố ý thu hút người khác chú ý đâu, xin ngài tha thứ.”

Yến Thanh Vi an ủi mà vỗ vỗ anh, cười nói: “Anh không có làm gì sai. Mọi người yêu thích người có bề ngoài xuất chúng, nhìn nhiều vài lần là chuyện bình thường mà thôi.”

Mọi thứ đều rất tốt, nhưng tới lúc mua giày thì lại xảy ra vấn đề.

Coi được mấy kiểu giày mùa đông, Yến Thanh Vi khăng khăng để Thập Tam thử, chọn cái hợp ý. Thập Tam có chút mâu thuẫn, nhỏ giọng biểu thị tùy tiện cầm một đôi là tốt rồi.

“Nên thử xem đi, giầy hợp hay không hợp chân chỉ có thể mang vào mới biết được nha.” Cô bé bán hàng xinh đẹp lanh lợi rất nhiệt tình, thực tế thì khi Thập Tam vừa tới, cái mặt kia khiến toàn bộ nhân viên cửa hàng và khách hàng cũng không nhịn được nhìn nhiều lần.

Thập Tam phát hiện người khác chú ý anh, mắt phượng nhìn sang, ánh mắt trong suốt lại vài phần lạnh nhạt, có vài người lập tức bị điện giật ngã xuống. Yến Thanh Vi thấy biểu cảm anh căn bản không tự nhiên, xem người với xem giày không có gì khác biệt, chỉ có thể cười khổ.

Cho nên lúc chọn giày, nhân viên cửa hàng đặc biệt nhiệt tình cũng không kỳ quái. Nhưng Thập Tam không cảm kích, thậm chí hơi kiêng kỵ, không trả lời nhân viên hỏi thăm liên tiếp, anh đều đặc biệt tập trung lựa giầy.

Nếu như người ta lần lượt đưa cho là phía đầu giày, anh nhất định cầm gót giày; người ta cầm là khoảng giữa giày, anh dứt khoát bảo họ để trên mặt đất, dù sao tuyệt đối không đụng chạm ngón tay. Nhìn thấy ánh mắt của nhân viên bán hàng hơi bi thương, Yến Thanh Vi cố nén cười.

Về sau vẫn là Yến Thanh Vi lên tiếng, muốn anh thử xem, Thập Tam mới miễn cưỡng ngồi xuống. Cởi giày ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc: Thập Tam không mang vớ!

Bây giờ là mùa đông, vậy mà anh lại đi chân trần ? Người khác kinh ngạc, Thập Tam lại vì trước mặt mọi người lộ chân ra mà xấu hổ không chịu nổi.

Chân của nam tử không thể tùy tiện cho người khác xem, nhưng bây giờ lại để cho nhiều người như vậy nhìn.

Nhưng mà chủ nhân vừa rồi kiên trì như thế, anh thật sự không dám cãi lời. Thập Tam sắc mặt đỏ thẫm cúi đầu xuống, hận không thể chui vào bên trong khăn quàng cổ.

Yến Thanh Vi chằm chằm vào cặp chân trần kia, có chút ngây người: hình thể của cái chân kia rất hoàn mỹ. Mười đầu ngón chân chỉnh tề, rộng hẹp thỏa đáng, gót chân cao túc cung tròn, mười phần sức lực và sức bật. Cùng đồng sự đi rửa chân, ở đó không ai rụt rè, cô không phải chưa nhìn thấy chân đàn ông, móng chân không đồng đều đấy, ngón chân lệch ra uốn éo đấy, đổ mồ hôi chân đấy, ở đâu có hoàn mỹ như vậy, huống chi làn da như ngọc kia rất sáng bóng.

Quả thực như điêu khắc, chân được đúc tỉ mỉ cũng không thể hơn như vậy được ?

Tuy Thập Tam chân trần, nhất là một đôi chân không giống người thường, chân đẹp làm cho người ta phải kinh hãi thán phục, đám nhân viên cửa hàng bọn họ đối đãi khách hàng bảo trì lễ nghi chuyên nghiệp, rất nhanh khôi phục thái độ bình thường, còn mượn cơ hội chào hàng tất vải trong tiệm mình.

Rốt cục bắt đầu thử giày, do là lần đầu tiên mang, Thập Tam mang vào không thuận lợi. Thật ra vì bên hông có khóa kéo không kéo ra, khóa kéo rất ngắn không thấy được, nhân viên hướng dẫn thấy anh cố sức, trực tiếp ra tay giúp đỡ.

Cô ngồi xổm xuống chổ bên cạnh, thò tay muốn kéo khóa kéo ra, còn cười nói: “Nơi này có khóa kéo….”

Lời còn chưa nói hết, nhân viên hướng dẫn đã bị đẩy đẩy sang một bên, trực tiếp ngã lên cái hộp giày, đè bẹp cái hộp. Cô bé ôi một tiếng, chậm rãi đứng lên, xoa xoa chỗ đau, vốn đang treo cái mặt tươi cười ngọt ngào liền đổi sắc: “Tại sao anh đẩy tôi ?”

Người trong tiệm nghe được tiếng hét đều nhìn sang, Thập Tam lại không hề xấu hổ, anh vươn người đứng dậy, lạnh lùng mà nhìn chăm chú nhân viên kia xong thì quay đầu, đừng nói là xin lỗi, mà ngay cả một lời giải thích cũng không có.

Hốc mắt cô bé kia tích tụ hơi nước, người chung quanh đều ném cho Thập Tam ánh mắt trách cứ, nhân viên bán hàng khác cũng từ từ xúm lại.

Yến Thanh Vi lập tức đau đầu. Cô đoán được có thể Thập Tam không muốn bị người khác đụng chạm, cô không nghĩ đến cô bé kia lại ân cần như vậy, càng không nghĩ đến Thập Tam lại có phản ứng mạnh như thế.

Trong suy nghĩ của Thập Tam, anh chỉ là không muốn bị sắc nữ ăn đậu hũ, nhưng người khác nhìn thấy, thì lại là anh khi dễ một cô bé, sau khi khi dễ người ta còn chảnh như vậy, thái độ ác liệt như vậy.

Yến Thanh Vi chỉ có thế ninh sự tức nhân, thay Thập Tam nhận lỗi, lại mua đôi giày kia, mua thêm một đôi tất.

Thập Tam một mực trầm mặc theo sau lưng cô, không nói lời nào.

Ra khỏi cửa, Yến Thanh Vi nhìn người cúi đầu phía sau, nói: “Không được tùy tiện động thủ, đánh người đẩy người đều không được, nhất là đối với phụ nữ.”

Thập Tam chấn động, trả lời: “Vâng”. Trước sau như một, đồng ý rất nhanh, kiên quyết.

Nhưng Yến Thanh Vi nghe ra giọng điệu anh không đúng, đem tên gia hỏa đã gây phiền toái còn giả ủy khuất này kéo tới quan sát. Thập Tam cao hơn cô, dù cúi đầu, cô vẫn có thể nhìn thấy biểu lộ của anh.

Vì vậy, Yến Thanh Vi phát hiện, biểu lộ của Thập Tam rất nhạt, bộ mặt cứng ngắc, giống như cắn răng ức chế cái gì, môi dưới cũng có vết cắn sâu.

Yến Thanh Vi không hiểu, trong lòng hơi đau, Thập Tam rất ẩn nhẫn, chỉ khi cảm thấy không thể chịu được nữa mới bộc lộ cảm xúc ra ngoài, hiện giờ nét mặt của anh, rõ ràng là sợ hãi mà ủy khuất.

[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn rinnina về bài viết trên: Khả Vân17, Kimi Torin, Nguyen Vy Vy, Vô Tâm Vô Tư, beconngoxx, cốm, hamburg, kotranhvoidoi, lanna, thtrungkuti
     

Có bài mới 09.07.2015, 17:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 22476 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - nữ tôn] Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Mua đồ lót tình thú (^^)

Edit: Yukihara
Beta: Rinnina

“Làm sao vậy? Không muốn bị người khác đụng vào chân sao ?” Yến Thanh Vi dịu dàng hỏi, trong lòng lại cảm thấy lời này hỏi một người con trai thật là kỳ quái.

Thập Tam trầm mặc một trận, mới thấp giọng nói:“Tôi, tôi không thể, tôi không có......” Đã nói không nổi nữa, ánh sáng trong mắt phượng ảm đạm.

“Không có gì ? Đừng sợ, nói ra tôi sẽ không trách anh.”

Thập Tam cố lấy dũng khí nhìn cô, môi khẽ run: “ Tôi, tôi, thân thể tôi rất sạch sẽ không có người nào khác đụng vào hay chạm qua, xin chủ nhân tin tưởng tôi. Nếu chủ nhân muốn đem tôi tặng cho người khác, hoặc là cùng ngài tìm niềm vui, Thập Tam sẽ nghe lời, nhưng cầu xin ngài, có thể hay không không cần ở, ở bên ngoài..... .”

Yến Thanh Vi cảm thấy may mắn đằng sau cô là tường, bằng không chỉ sợ sẽ ngã quỵ xuống, cô thật muốn nhìn xem trong đầu Thập Tam rốt cuộc là đang chứa cái gì.

Thập Tam nói xong, lại khôi phục bộ dáng cúi đầu cắn răng, giống như một đứa trẻ phạm sai lầm đang chờ bị phạt. Anh thực sự cho rằng mình phạm sai lầm, chủ nhân muốn đối xử với anh như thế nào, anh có bổn phận làm theo, nhưng hiện tại lại lớn mật làm trái lời chủ nhân.

Nhưng mà, nhưng mà (em cảm thấy ‘nhưng là’ nghe ko thuận lắm) anh thực sự rất sợ, sợ chủ nhân sẽ ở trước mặt mọi người làm cái gì, hoặc là đưa anh cho người khác, ở trước mặt mọi người mua vui ... ...

Sau khi vui vẻ đi qua, anh vẫn còn hơi sợ: Quần áo mới tinh xảo, thật sự chỉ đơn giản là mua cho anh mặc thôi sao ? Hay là muốn tặng anh cho người khác, muốn anh thật đẹp mắt mà thôi. Trước kia mấy gã sai vặt, thị đồng bị đuổi đi đều là mặc đồ mới, thay đổi hoàn toàn.

Yến Thanh Vi hiểu, không phải vài ba câu là có thể nói hết được, Yến Thanh Vi lập tức mang Thập Tam đi ăn cơm.

Đến cửa hàng thức ăn nhanh kiểu dáng Tây Âu, chọn một chỗ trong góc khuất, Yến Thanh Vi tự động gọi pizza, lòng nướng, mì ý, đá bào, cố gắng chọn món ăn theo khẩu vị của Thập Tam.

Nhưng Thập Tam lại vô tâm như thế, không quen dùng dao nĩa, hơn nữa vừa rồi “phạm sai lầm”, khiến anh lo sợ bất an.

Yến Thanh Vi chậm rãi cùng anh nói chuyện, giải thích cô không có ý muốn mang anh tặng cho người khác, giúp khách hàng thử đồ là chuyện vô cùng bình thường, quần áo, giầy cũng giống nhau.

Nói xong, nghĩ đến lúc mua quần áo, Thập Tam cũng tuyệt đối không cho người khác đụng vào, không khỏi cười khổ lần nữa: Có lẽ đối với Thập Tam mà nói, không đánh đuổi sắc nữ có ý đồ sàm sỡ chân của mình đi, đã kiềm chế lắm rồi.(chú ý có lỗi ‘đem’ nhé)

Thập Tam rốt cục cũng tin, chậm rãi buông ra, đỏ mặt thừa nhận sai lầm: “Tôi sai rồi, hành động của tôi làm cho ngài khó xử rồi ?”.

Yến Thanh Vi lắc đầu, cười dạy anh cách ăn pizza.

Thập Tam hiểu được bản thân không phải bị cho người khác, cô gái trẻ này cũng không phải ở trước mặt mọi người trêu đùa anh, quan trọng nhất là chủ nhân tin tưởng thân thể của anh vẫn trong sạch, tâm trạng cũng tốt lên. Nhìn thấy Yến Thanh Vi ôn hòa cười nói với anh, cũng nắm chặt hết thảy thời gian ở cùng Yến Thanh Vi.

Yến Thanh Vi thấy anh bình tĩnh nhìn mình, ánh mặt kia có lực sát thương cực cao, toát ra ý muốn không buông cùng không muốn xa rời, còn chứa nồng đậm không muốn cùng bi thương, rốt cuộc là Thập Tam đang suy nghĩ cái gì ?

Anh muốn nhìn cô nhiều hơn, anh muốn nhớ cô thật kỹ, anh không muốn rời xa cô. Mặc kệ nguyên nhân ra sao, anh không muốn rời khỏi nơi này, mở mắt ra lập tức có thể thấy chủ nhân.( từ ‘liền’ chỉ dùng khi không có từ thích hợp thay thế )

Có lẽ là ánh mắt của anh có sức cuốn hút quá mạnh mẽ. Biểu cảm vốn lạnh lùng, khi đối mặt với cô, cặp mắt phượng sáng ngời kia lại biểu lộ tình cảm tự nhiên, khiến cô muốn bỏ qua mà không được.

Yến Thanh Vi chỉ có thể thở dài một tiếng, một phen áp chế tính tùy hứng, khát vọng của bản thân đối với Thập Tam. Đừng nói cô không thể thu lưu người xa lạ, bằng tiền lương của cô , nuôi một người còn không đủ nói chi là hai người.

Nói đến việc mua sắm hôm nay, nếu trước kia cô không dành dụm tiền, thì tháng này cô nhất định cơm cũng không được ăn.

Đáy lòng Yến Thanh Vi co rút đau đớn. Cô cũng không hiểu được đối người chỉ mới quen biết vài ngày này, vì sao lại không buông, không muốn anh chịu uất ức.

Nói chuyện xong, cơm trưa cũng vừa xong, xem như thỏa mãn, Yến Thanh Vi nhìn Thập Tam cũng vừa tiêu cơm, cùng đi ra ngoài, tiến hành công việc cuối cùng -- mua quần lót.

Yến Thanh Vi, một cô gái còn chưa kết hôn, chuyện này cô không có kinh nghiệm, thật sự có chút khó khăn. Cô mang theo Thập Tam cắn răng đẩy cửa cửa bước vào một cửa hàng đồ lót, không thể nói ra muốn mua cái gì, cô lại đầy cửa bước ra. Thập Tam không hiểu chủ nhân muốn làm cái gì, còn tưởng rằng chủ nhân muốn mua đồ dùng cho bản thân mình.

Rốt cục, Yến Thanh Vi hạ quyết tâm: Không phải là mua quần lót nam sao, có cái gì lớn lao đâu! Cô lấy tư thế đập nồi dìm thuyền* tiến vào một cửa hàng ở góc đường.

* đập nồi dìm thuyền: Hạng Vũ đem quân đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng.

Hoàn hảo, cửa hàng này rất tốt, đồ lót nam nữ đều có, còn có đồ ngủ, đồ mặc ở nhà.

Các loại đồ lót đủ kiểu, trên tường treo các loại màu sắc rực rỡ, chủ tiệm là một phụ nữ hơn ba mươi tuổi, làm cho người ta cảm giác thực thoải mái.

Yến Thanh Vi một bên làm bộ giám sát chặt chẽ thân lực đàn hồi áo trong, vừa nói:“Lấy hai cái quần lót kiểu nam.”

Chủ tiệm thấy là cô mở miệng, Thập Tam lại một câu cũng không nói, hơi chút kinh ngạc nhìn, lập tức ôn hòa cười hỏi: “Tốt. Bất quá cô muốn loại chất liệu gì? Là muốn thuần chất cotton, lực đàn hồi tốt, hay là sợi tổng hợp tê-ri-len?”

Vừa nói, vừa đi hướng về phía khung treo đồ lót nam, nói: “Còn có tơ trân châu, trúc than thiên nhiên, đậu nành lòng trắng trứng gần mười loại nha, đến xem đi”

Nhiều kiểu để lựa chọn như vậy sao ? Yến Thanh Vi không biết nên chọn như thế nào, nhìn về phía Thập Tam.

Thập Tam nhìn lại. Anh nghe được “Kiểu nam”. Chỉ biết, cái này cũng là cho anh. Nhưng anh không có mặc mấy thứ này, quần lót là cái gì? Là quần mặc bên trong, thì phải gọi là trung y?

Anh đi theo sau lưng Yến Thanh Vi , trông thấy chủ tiệm chỉ chỉ trên khung treo là mấy cái tấm vải rất ngắn, nhỏ, hoàn toàn không giống trung y.

Yến Thanh Vi nhìn ánh mặt mờ mịt, ngơ ngác của anh, một trận vô lực. Cuối cùng vẫn tự mình chọn.

Tuy rắng đa dạng nhưng không có nhiều như dành cho nữ, cũng coi như phong phú, trọng yếu nhất là, cô không biết size.

Khụ khụ, tuy rằng xem qua, nhưng không nhìn kỹ, mấu chốt là không phát hiện, không trông thấy rõ ràng...... Yến Thanh Vi xấu hổ muốn chết, cho dù thấy rõ, cô cũng không biết size kiểu nam .

Chủ tiệm xem cô nửa ngày cũng không nói, tưởng cô có suy nghĩ khác, đánh giá hai người trẻ tuổi này một chút, cười nói: “Chỗ của chúng tôi còn có nội y tình thú, nam nữ đều có. Các kiểu mới đều rất tốt, có muốn nhìn thử hay không?”

Nói xong liền xoay người, lộ ra một khung treo bên cạnh, dãy phía trước thì màu sắc rực rỡ, dãy phía sau thì quyến rũ vô cùng .

Nội y tình thú ... ...

Yến Thanh Vi bên tai nổ ầm một tiếng, khuôn mặt vốn làm bộ như không thèm để ý, rốt cục cũng chịu không nổi, trở nên mặt đỏ tai hồng.


Yuki: Nói thật là edit chương này xong ta cười sặc sụa nhưng cũng mặt đỏ tai hồng ahh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn rinnina về bài viết trên: Jolie Quynh, Khả Vân17, Nguyen Vy Vy, Vô Tâm Vô Tư, beconngoxx, cốm, hamburg, kotranhvoidoi, lanna, thtrungkuti
     
Có bài mới 09.07.2015, 18:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 22476 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - nữ tôn] Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


còn có 1 chương nữa thôi ^^

Chương 22: Mặc quần lót

Thập Tam thấy cô đỏ mặt, giống như có cảm giác, chậm rãi cúi thấp đầu, bất động thanh sắc dịch sang bên cạnh.

Nhìn thấy hành vi chạy trốn không trượng nghĩ của anh, Yến Thanh Vi giận dữ nhìn anh, dưới ánh mắt áp lực của cô, Thập Tam lại từ từ cọ qua.

Cô quay đầu chỉ chỉ Thập Tam nói: “Là mua cho anh ấy, chúng tôi không biết kích cỡ. Cô xem rồi chọn hai cái đi.” Lại bổ sung thêm: “Mặc vào thoải mái, kiểu dáng đơn giản là được rồi.”

Chủ tiệm gật đầu cười, quét mắt nhìn Thập Tam, thuần thục lấy ra hai cái: “Vải bông lực đàn hồi tốt mặc rất thoải mái vừa người, đây loại khá tốt, có thể là vừa số này.”

Yến Thanh Vi nhìn, một cái màu xám nhạt hai bên có hình thoi, một cái kiểu dáng vận động dựng thẳng, nhìn cũng đơn giản hào phóng, không khó xem.

Cô dương dương tay ngoắc Thập Tam lại, Thập Tam ngoan ngoãn đến gần. Yến Thanh Vi đem đồ lót kín đáo đưa cho anh: “Đi phòng thử đồ thay đi.”

Chủ tiệm nhìn động tác của hai người, khéo hiểu lòng người bỏ đi, khẽ mỉm cười quay lại quầy.

Thập Tam cầm quần lót trong tay, cảm thấy mảnh vải nhỏ thật mềm mại, không dám dùng lực, sợ làm hỏng nó. Anh hơi do dự đáp ứng, nhưng cả buổi không nhúc nhích.

“Có chuyện gì vậy? Không thích hả ?” Yến Thanh Vi đành phải hỏi “Vậy anh thích loại khác sao ?”

“Không phải.”
“Là size không hợp sao ?” Yên Thanh Vi nhịn không được vụng trộm quét mắt qua chỗ đó của Thập Tam, ách, không biết Thập Tam có phát hiện không, dù sao hai người đều đỏ mặt.

“Cũng không phải.” Đồ lót trong tiệm giống như có độ ấm, khiến cho Yến Thanh Vi xúc động mà lau mồ hôi, mặt Thập Tam cũng càng lúc càng hồng.

“Vậy là nguyên nhận gì ?” Yến Thanh Vi hỏi câu này, bắt đầu nghiến răng ken két.

Thập Tam nhạy cảm nhận thấy, cúi đâu lắp ba lắp bắp nói: “ Mặc… mặc ở đâu ?”

Yến Thanh Vi: …

Thập Tam cho rằng cô tức giận, lo lắng nhìn thoáng qua, phát hiện người đã hóa đá, tranh thủ thời gian bổ sung: “Quá ngắn, che không được chân.”

Người hóa đá nào đó cuối cùng cũng sống lại, Yến Thanh Vi khó chịu vì phải phổ cập kiến thức về đồ lót, cô vô ý loay hoay đồ gì đó trong tay nói: “Mặc bên trong, là thiếp thân đấy.”

Cuối cùng Thập Tam cũng không ngu ngốc, rốt cuộc hiểu rõ, mặt đỏ hừng hực như trứng tôm đi vào trong phòng thử quần áo. Yến Thanh Vi nhẹ nhàng thở ra. Chủ cửa hàng đã tủm tỉm đứng bên cạnh cô cười: “Ánh mắt của cô không tệ, cái này là style mới, còn có nguyên bộ áo ngực nha.”

Yến Thanh Vi nghe xong nhìn về trên tay, aaa, thứ vừa rồi cô vô ý thức sờ sờ lại là cái quần nữ hình chữ T. phía trước còn có chút vải lưới sa, bên cạnh có mấy cái nơ, chủ tiệm đưa cho cô một cái áo ngực, cũng là vải lưới, sợi không dây thun.

Cái này, cái này, rõ ràng là nội y tình thú. Yến Thanh Vi quýnh lên, như bị điện giật buống cái “quần chữ T” ra, cười khan nói: “Tôi tùy tiện xem.”

Chủ tiệm gật đầu tỏ ý đã hiểu: “Được rồi, cô cứ xem tiếp đi.” Yến Thanh Vi lại cảm thấy đôi mắt kia đang cười cô, sau lưng không khỏi đổ mồ hôi.

Nhìn nội y giữ ấm trong tiệm, nghĩ đến Thập Tam mặc quần jean thì quá lạnh, cô lại mua một bộ nội y giữ ấm. Yến Thanh Vi cam chịu nghĩ. Dù sao cũng đã như vậy, cũng không cần cấm kị gì nữa. Để anh mặc vào luôn đi.

Vì vậy cô gõ cửa phòng thử áo, nghe thấy Thập Tam khẩn trương hỏi: “Ai ?”

“Tôi, anh mặc bộ đồ này ở bên trong.”Yến Thanh Vi hết sức trấn định nói: “Quần là mặc bên ngoài đồ lót.” Sau đó cô đưa cho Thập Tam bằng khe hở cửa.

Thập Tam ở trong phòng thử áo, vừa mới mặc đồ lót, đã biết rõ đây là quần lót rồi. Nghĩ tới nó là do chủ nhân tự tay chọn cho anh, có chút thẹn thùng, ngọt ngào. Anh khẽ cười.

Lúc Yến Thanh Vi đột nhiên gõ cửa, anh rất hoảng sợ, anh sợ có người đột nhiên kéo cửa ra. Anh còn đang để chân trần. Sau khi nhận được nội y giữ ấm, vuốt quần áo mềm mại bằng nhung, nghĩ anh ngoại trừ mặc đồ của ảnh vệ, đây là lần đầu anh mặc đồ mới, hơn nữa lại nhiều như vậy, tốt như vậy, mỗi cái đều là chủ nhân tự tay chọn, hốc mắt lại ẩm ướt.

Mặc từng cái, không biết là vì phòng thử quần áo quá nhỏ, hay là mặc quá nhiều, Thập Tam cảm thấy toàn thân nóng lên, ấm áp dễ chịu.

Cuối cùng Thập Tam cũng đi ra, Yến Thanh Vi nhìn anh, ánh mắt lộ vẻ nhu hòa thỏa mãn, cao hứng trở lại, hỏi anh: “ Có vừa người không ? Có khó chịu không ?”

Thập Tam vốn đã thấy ấm, nghe vậy lại bắt đầu nóng lên, cổ cũng đỏ lên rồi, nhẹ giọng nói: “ Rất vừa người.”

Yến Thanh Vi hỏi là nội y giữ ấm của anh, thấy biểu lộ của Thập Tam, biết ngay nghĩ đến đồ lót rồi, tay trả tiền không khỏi dừng lại một chút. Chủ tiệm cười có phần thâm ý, hỏi: “Bộ nội y cuối cùng kia, có cần xem không ?”

Kết quả, Yến Thanh Vi kéo Thập Tam chạy trối chết.

Lúc Thập Tam đi từ trong tiệm ra, một trận gió lạnh thổi qua, anh cũng không cảm thấy lạnh.

Yến Thanh Vi bên cạnh vui vẻ nhìn anh, con người màu trà của cô sáng lóng lánh, Thập Tam thật hi vọng thời gian dừng lại như vậy.

Đôi mắt này, anh nhìn không đủ. Một ngày qua hơn nửa rồi, quần áo cũng mua xong, có lẽ sẽ sau này không có cơ hội thấy nữa, sao anh có thể nguyện ý, sao có thể thấy đủ ?

Yến Thanh Vi vẫn mang Thập Tam về nhà.

Thập Tam hiểu rõ, vì thương thế của anh không tốt, vừa cảm kích vừa khổ sở.

“Thập Tam, anh cởi quần áo ra đi.” Yến Thanh Vi vào trong buồng vệ sinh mở máy giặt quần áo. Cô có thói quen giặt quần áo mới rồi mới mặc, đặc biệt là quần áo lót.

Thập Tam cứng người, cái cổ vốn đã bình thường nay bắt đầu chuyển hồng: “Vâng.” Anh không rõ là sợ hãi hay hi vọng. Anh cắn răng một cái, nhanh chóng cởi đồ.

Chỉnh xong điện nước, Yến Thanh Vi ngẩng đầu, phát hiện Thập Tam đứng trong phòng khách, đã cởi hết chỉ còn quần giữ ấm trên người, hơn nữa rõ ràng có ý định tiếp tục, vội vàng hô ngừng: “Đợi một chút! Anh tới phòng ngủ, thay quần áo ở nhà, rồi mang quần áo tới đây.”

Thập Tam nhận lệnh, vội vàng chạy vào phòng ngủ. Anh lắc đầu, chậm rãi bình tĩnh lại. Chủ nhân không phải là ý kia, anh không biết nên thấy may mắn hay thất vọng. Thất vọng ? Thập Tam sửng sốt: Anh thất vọng sao ? Vì không thể phục thị một nữ nhân mà thất vọng sao ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn rinnina về bài viết trên: Jolie Quynh, Khả Vân17, Nguyen Vy Vy, Vô Tâm Vô Tư, beconngoxx, cốm, hamburg, kotranhvoidoi, lanna, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: babu4822, thanhnga282 và 106 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.