Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

 
Có bài mới 11.07.2017, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2053
Được thanks: 5676 lần
Điểm: 10.98
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang (90.1/90) - Điểm: 54
Chương 90.2: Thiên gia chi nữ, vì quân trở về.

“Ngày Thánh nữ tế thiên đã định xuống, các Trưởng lão chúng ta đã thừa nhận thân phận của nàng, ngươi lại dám tự mình lấy máu nàng thử, rốt cuộc ngươi có để chúng ta vào mắt không?”

“Thủy Lăng Toa đáng chết, xin trưởng lão thứ tội.”

“Quên đi, nhìn ngươi mang Thánh nữ về, lần này không tính toán với ngươi, kể tử hôm nay, ngươi tự mình chăm sóc hầu hạ Thánh nữ, lấy việc đó để tạ tội bất kính của ngươi!”

“Vâng.”

Giọng nói mơ mơ hồ hồ biến mất bên tai Sở Vân Khinh, cả người nàng chấn động, dần dần tỉnh lại.

“Thế nào? Cảm thấy thế nào?”

Sở Vân Khinh khẽ mấp máy môi: “Gương.”

Thủy Lăng Toa bước nhanh về phía bàn trang điểm, lấy một chiếc gương nhỏ đến trước mặt nàng, chỉ liếc mắt một cái, Sở Vân Khinh liền thở phào nhẹ nhõm, mỗi lần bị mấy máu quá nhiều con ngươi của nàng sẽ đổi màu, thậm chí còn sinh ra sát khí không thể nào kiềm chế được, nhưng lần này, trong mắt nàng vẫn trầm tĩnh như cũ.

“Tốt nhất ngươi nên tĩnh dưỡng mấy ngày, những thứ khác hoàng tộc không có, nhưng linh đan diệu dược lại không ít, yên tâm đi, ngươi không mấy cái gì, võ công của ngươi vẫn còn ở đây.”

Trong lòng Sở Vân Khinh buông lỏng, từng chiêu từng thức võ công là nàng mất nhiều năm mới luyện ra được, nếu không còn thì thật sự không cam lòng, như bây giờ là tốt nhất.

Thủy Lăng Toa còn muốn nói gì nữa, nhưng lại có thị nữ đi vào bẩm báo gì đó.

Sở Vân Khinh chỉ thấy sau khi thị nữ kia nói nhỏ vài câm bên tai Thủy Lăng Toa, ánh mắt của nàng ta liền thay đổi, nhìn thẳng vào Sở Vân Khinh: “Bằng hữu của ngươi tới, lần này ta dễ dàng đưa ngươi đi hơn rồi.”

Ánh mắt Sở Vân Khinh sáng lên, người nghĩ đến đầu tiên là Tiêu Triệt, nhưng lời kế tiếp của Thủy Lăng Toa lại khiến nàng ngẩn ra: “Không nghĩ tới Thế tử Yến quốc lại lợi hại như vậy, Thần sơn của chúng ta ở vị trí cực kỳ khó tìm.”

Trong ánh mắt mất mát của Sở Vân Khinh chợt sáng lên, Thủy Lăng Toa nói tiếp: “Ba ngày sau chính là ngày ngươi tế thiên, ta sẽ phái người giả trang ngươi lên đài tế, đến lúc đó nhiều người tất loạn, chính là thời điểm tốt nhất để rời đi.”

“Sau đó thì sao?”

Thủy Lăng Toa nhìn nàng, trong mắt mang theo ý tự hiểu: “Sau đó, chính là thời cơ của ta rồi.”

Sở Vân Khinh không giận Thủy Lăng Toa, thứ nhất nàng ta không nghĩ sẽ đưa nàng vào chỗ chết, thứ hai, ít nhất nàng ta cũng đã nghĩ xong đường lui cho nàng, Sở Vân Khinh ở trong ba ngày qua bị các Trưởng lão ân cần hỏi han, mặc dù không có tận mắt thấy bộ dạng của vị mẫu thân kia, nhưng trên cõi đời này chỉ sợ không có mấy người dám làm chuyện như vậy, tiếc là  ---

Sáng sớm ba ngày sau, Sở Vân Khinh bị mặc một thân sa y màu trắng, trên mặt mang theo khăn che mặt cùng màu, y phục này thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng chi tiết bên trên lại tốn rất nhiều tâm tư, ngoài cửa có mười vị thị nữ mặc bạch y đứng chờ, đợi giờ lành đến gần, đoàn người liền đi đến tế đàn Thần sơn.

Mặc dù nói là Thần sơn, nhưng cũng chỉ là một dãy núi ở biên thành Vu quốc, bên trong xây dựng vô số điện các, nghe nói lần này không chỉ có các Trưởng lão, mà còn có những quý tộc khác của Vu quốc, khóe miệng Sở Vân Khinh nhếch lên, hình thức cũng không nhỏ, chỉ là nàng lại không thấy được.

“Ai nha, quên mang theo tế tư rồi.”

Sở Vân Khinh cả kinh, thị nữ bốn phía đều biến sắc, nàng xoay người đi vào phòng mình: “Các ngươi chờ ở đây, ta đi lấy tế từ đến.”

Bọn thị nữ đứng chờ bên đường, chỉ thấy Sở Vân Khinh vội vàng đi vào trong phòng, nhưng chỉ trong chớp mắt, liền cầm tế từ trên tay đi ra khỏi phòng, những người vốn đi theo lúc này đều thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó đi theo sau lưng nàng đến tế đàn.

Sở Vân Khinh vội vàng cởi y phục trên người mình ra, sau đó thay một bộ y phục của thị nữ Thần điện, rồi từ cửa bên ngách đi ra ngoài, dọc đường đi rất ít gặp người, bởi vì hôm nay là ngày Thánh nữ sau hơn mười năm trở về tế thiên, mọi người rối rít tôn sùng người trở lại, dĩ nhiên là sẽ tranh nhau đi xem nghi thức.

Dọc đường đi đều đã được Thủy Lăng Toa chuẩn bị tốt, Sở Vân Khinh không chút lo lắng đi ra khỏi cửa thần điện, nàng xoay người nhìn thần điện nguy nga ở đây, khóe miệng cong lên.

-----

Khi Mộ Dung Trần mặt đầy mệt mỏi xuất hiện trước mặt nàng, trong lòng Sở Vân Khinh có chút cảm động, nàng và hắn vốn dĩ là người không thân thuộc.

“Xảy ra chuyện gì?

“Không có chuyện gì.”

“Không có chuyện gì là thế nào?”

“Ta muốn biết có phải cái Công chúa Vu quốc kia bị bệnh hay không, sao lại mang ngươi tới cái nơi chim không đẻ trứng này?”

Sở Vân Khinh bật cười, các nàng lập tức lên đường trở về Đại Yến, đương nhiên là Mộ Dung Trần rất tức giận, nếu không phải giữa đường nhảy ra một trình giảo kim, bây giờ bọn họ đã đến Yến kinh rồi.

“Ngươi có biết thiếu chút nữa Vương thượng đã vận dụng quân phòng thủ biên cảnh không?”

Sở Vân Khinh chỉ không đáp lời, nàng còn chưa tới Yên kinh đâu, ai biết sẽ có chuyện gì đang chờ nàng ở Yên kinh?

Vừa vén rèm nhìn, chẳng biết từ bao giờ bên ngoài đã từ lá cây màu xanh chuyển sang úa vàng rơi đầy đất, nàng thở dài nói: “Thì ra đã đi lâu như vậy rồi.”

Mộ Dung Trần nhíu mày: “Sẽ không lâu, lần này chúng ta từ Vu quốc đi thẳng đến Đại yến, mặc dù đường không dễ đi, nhưng ---“

“Tại sao không đi Đại Tần? Theo ta biết, mặc dù đi thẳng đến Đại Yến, nhưng phía bắc Đại Yến là nơi man di ở, hơn nữa cách Yên kinh rất xa.”

Mộ Dung Trần phẫn nộ cười một tiếng: “Cái này, cái này, dĩ nhiên là bởi vì ----“

Sở Vân Khinh lắc đầu, hai mắt khép hờ tựa vào vách xe: “Đi Đại Tần đi, ta chỉ hy vọng nhanh chóng thấy kết thúc, chờ sau khi thân thế của ta rõ ràng, ta sẽ tìm một nơi để ẩn cư.”

Không biết làm sao, Mộ Dung Trần cũng muốn nhanh chóng trở về Yên kinh, hắn vén rèm cửa sổ nói một câu với thị vệ bên ngoài, bọn họ lên đường từ Đại Tần trở về Yên kinh.

Một đường phong trần mệt nhọc, nhưng Sở vân Khinh cũng phải người được nuông chiều, đám người Mộ Dung Trần cũng không có lý do kêu khổ, người ngày sau, bọn họ đã đến biên thành Đại Tần.

Khi đoàn người vào một khách điếm thoạt nhìn lớn nhất ở đât, Sở Vân Khinh liền biết vì sao Mộ Dung Trần muốn đi thẳng từ Vu quốc đến Đại Yến rồi.

“Chuyện khi nào?”

“Cái gì?”

Thấy Mộ Dung Trần giả ngu, Sở Vân Khinh cứ thế nói: “Nơi này chính là biên thành của Đại Tần, nhìn những người khí thế ngất trời nói, chuyện này hẳn là đã qua hơn tháng rồi.”

Mộ Dung Trần biết không gạt được nàng, thở dài: “Ngươi đừng lo lắng, cho dù là trước thời gian, nhưng cũng cần phải có thời gian để sàng lọc tuyển chọn tú nữ, đợi đến chỗ của hắn, đã là chuyện của vài tháng sau rồi.”

Đại Tần ba năm tuyển tú một lần, năm nay tuyển tú sớm hơn mọi năm, bởi vì thân thể của Hoàng thượng không tốt như trước, mà mấy vị Vương gia cũng chưa có chính thê, điều này thật sự là vấn đề lớn.

Khóe miệng Sở Vân Khinh cong lên, chăm chú nhìn Mộ Dung Trần: “Thật ra thì ngươi suy nghĩ nhiều rồi, bọn họ nói cũng có lý, hiện giờ trong triều Đại Tần chỉ hắn mới có tư cách thượng vị, nhưng nhiều năm qua hắn lại xa rời triều chính, một khi thượng vị khó tránh khỏi bị hạ thần lấn át, lúc này, thú thê là biện pháp lung lạc đại thần tốt nhất.”

Mộ Dung Trần lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Hắn không phải là người như vậy.”

Sở Vân Khinh nhíu mày: “Ta lại hy vọng hắn là người như vậy.”

Bởi vì bị ảnh hưởng của Sở Vân Khinh, hoặc là do Yên kinh thường xuyên truyền tin tức tới, ở hành trình sau, Mộ Dung Trần cố ý tăng tốc độ, trái lại Sở Vân Khinh cũng không nóng không vội, một chút sợ hãi cũng không có, vì thế làm Mộ Dung Trần càng thấy kinh sợ.

Nửa tháng qua đi, cuối cùng cũng đến quốc đô (thủ đô) Đại Yến, tiếng bánh xe ngựa vang dội, Sở Vân Khinh nhìn hoàng thành nguy nga to lớn, không khỏi nghĩ nếu như phụ thân thân sinh đang chờ trong thành này, rốt cuộc có bộ dạng gì?

-----

Trận tuyết đầu đông làm tuyết bay lả tả, tuy nhiên cả Thịnh kinh đều đắm chìm trong không khí náo nhiệt, từ nửa tháng trước, lục tục có các châu phủ đưa tú nữ vào Thịnh kinh, tuyển tú ba năm một lần, kéo dài từ cuối thu đến giờ, mặc dù đã có nữ tử không trúng tuyển lục tục rời đi, nhưng mấy vị có thể là nhân vật chạm tay vào bảng hiệu Quý phi trong cung, mọi người rối rít suy đoán xem ai sẽ là hoa lặc rơi vào Vương phủ kia.

Chạng vạng, cửa cung mở rộng, một chiếc xe ngựa treo phù hiệu Duệ Vương phủ từ trong cung chạy ra, cấm quân thủ ở cửa cung thấy vậy vội vàng đứng nghiêm một bên, nhân vậy ngồi trong xe chính là nhân vật có quyền thế nhất trong kinh hiện nay, thậm chí rất có khả năng trở thành Thái tử tương lai, bọn họ làm sao dám khinh thường?

Tử Mặc quay đầu nhìn màn xe rũ xuống, nhíu mày.

Lúc này không khí trong xe có chút quỷ dị, Tiêu Triệt nhắm mắt dựa vào trên vách xe, chân mày hơi nhíu chặt.

“Đạ tạ Vương gia.”

Tiếng nói thanh thót của nữ tử vang lên, Tiêu Triệt chỉ gật đầu một cái, còn lại không có thêm vẻ mặt và ngôn ngữ dư thừa nào.

Khóe miệng Cố Yên Nhiên cong lên: “Vốn là tuyển tú chưa kết thúc, Yên Nhiên không thể ra khỏi cung, chẳng qua là nghe nói tổ phụ trong nhà bệnh nặng, vậy nên mới đi cầu hoàng thượng cho phép xuất cung, lại không ngờ Hoàng thượng sẽ làm phiền Vương gia.”

Tiêu Triệt vẫn không nói lời nào như cũ, Cố Yên Nhiên vén rèm nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn chưa buông xuống hết, lúc này thành trì Đại Tần phồng hoa sắp vào đêm, bởi vì có tuyết cho nên trên đường không thấy có mấy người.

Có lẽ gió lạnh làm cho Cố Yên Nhiên có chút không chịu nổi, giờ phút này khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng bị một áo lông cáo màu trắng vây quanh, càng làm nổi bật lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhưng nam tử đối diện lại không buồn liếc mắt, nhưng Cố Yên Nhiên không để trong lòng: “Vương gia có nghĩ tới sẽ sớm ngồi lên chỗ đó hay không?”

Lời nói này rốt cuộc cũng khiến Tiêu Triệt mở mắt ra, đồng thời ánh mắt rơi vào trên người nữ tử ngồi đối diện.

“Thân thể Hoàng thượng cũng ngày càng yếu, Vương gia nên tích cực phân ưu với Hoàng thượng hơn một chút, cho dù Yên Nhiên là một nữ tử nhỏ bé, nhưng cũng biết chút ít chuyện trong triều, nếu như ----“

Cố Yên Nhiên dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu như Vương gia nguyện ý liên thử với phụ thân, chắc chắn Hoàng thượng sẽ quyết tâm dứt khoát hơn.”

Nhìn người đối diện mặt đỏ bừng, Tiêu Triệt lại lần nữa nhắm mắt lại, dựa vào phía sau: “Cố cô nương, quá lo lắng rồi.”

Tiếng nói vừa ngừng, Cố Yên Nhiên liền cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi qua vai khiến nàng ta rùng mình, môi đang cười chợt tắt, cũng vào lúc này, trên phố không bóng người chợt có một chiếc xe ngựa xuất hiện, có lẽ bởi vì hai người trong xe ngựa không để ý chuyện trên đường, nên nhất thời không thấy, trong phút chốc thoáng qua, một câu nói nhẹ nhàng vang lên trong xe ngựa Tiêu Triệt.

“Phía trước là đến, Vương gia cho Yên Nhiên xuống xe ở phía trước đi.”

Tiêu Triệt gật đầu một cái, mà Tử Mặc cũng đã nghe thấy lời của Cố Yên Nhiên, dừng xe ngựa trước phủ Thừa Tướng, đợi Cố Yên Nhiên được hạ nhân đỡ xuống, sau đó Tử Mặc lần nữa đánh xe nguewja đi hướng ngược lại.

Trong lòng Tử Mặc rất buồn bực, tâm ý của vị Cố cô nương nỳ thật sự quá rõ ràng, tuy rằng chuyện này có lợi cho Vương gia, nếu như có mối hôn sự này, tất nhiên có thể xác định địa vị của Vương gia, nhưng mà ----

Tử Mặc xuất thần, hắn không nhận ra có một chiếc xe ngựa đi theo sau bọn họ từ nãy đến giờ, vào giờ phút này lại dừng ở xa nhìn bọn họ đưa Cố Yên Nhiên trở về, sau đó rời đi xa.

Trong Giang Sơn lâu đã sớm được sưởi ấm, Tiêu Triệt cởi áo khoác trên người xuống giao cho Tử Mặc, nhìn mấy người chờ trong phòng, phất tay ra hiệu bọn họ ngừng động tác hành lễ.

“Thế nào?”

Tằng Vĩ biết những lời này là hỏi mình, lập tức đứng dậy: “Xin Vương gia yên tâm, toàn bộ binh mã của Tĩnh vương đã đóng quân ở bên ngoài Thịnh kinh, mười vạn quân chấn bắc của Minh vương không có nhận được tin tức của hắn nên không dám loạn động, bây giờ còn đang chờ, binh lính phòng thủ kinh thành đều đã thay người của chúng ta, chúng ta sẽ làm hết sức không để cho Minh vương đưa tin tức ra ngoài.”

Ấn đường của Tiêu Triệt hiện rõ ba vạch đen, nghe Tằng Vĩ hồi báo xong, trên mặt cũng không có lộ ra một chút vui vẻ nào, thật khiến trong lòng Tằng Vĩ căng thẳng.

“Cấm quân đều ở trong tay Trần Ngạo, ta muốn ngươi đảm bảo, trong cung sẽ không gặp bất kỳ chuyện gì.” Dừng lại một chút, hai mắt Tiêu Triệt phát lạnh nói: “Ta muốn để cho Minh Vương tứ cố vô thân, qua hai tháng nữa, tất cả đều sẽ trở thành kết cục đã định!”

“Cấm quân bố trí cực kỳ nghiêm ngặt, Trần Ngạo cũng là người chu đáo cẩn thận, mặc dù người của chúng ta trà trộn được vào bên trong, nhưng còn chưa tới được bộ phận quan trọng, một khi Minh vương có hành động gì, hiệu quả sẽ không lớn, Vương gia, vì sao người không  ----“

Ánh mắt Tiêu Triệt thoáng hiện lên một chút sát khí, Từ Khiêm chỉ cảm thấy trong lòng run lên, hắn là mưu sĩ đã ở bên cạnh Tiêu Triệt nhiều năm, mặc dù bình thường Tiêu Triệt lạnh lùng vời người khác, nhưng ánh mắt tràn đầy sát khí của hắn cũng cực kỳ hiếm thấy, Từ Khiêm vội vàng đứng dậy cúi đầu: “Thuộc hạ vượt quá, xin Vương gia thứ tội.”

Tiêu Triệt lơ đãng sờ cốt châm trong tay áo, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Chờ Tứ đệ trở lại đi, ở trong kinh Minh vương giao thiệp không ít, dĩ nhiên là biết hành động của chúng ta, nếu như hắn vừa động, vậy thì một chút vinh hoa phú quý hắn cũng không giữ được!”

Lúc này Tử Mặc cũng có chút lo lắng, nghe vậy vội vàng đi ra ngoài hạ lệnh xuống, Từ Khiêm và Tằng Vĩ hai người nhìn nhau, thức thời không có tiếp lời với cái đề tài này.

“Nghe nói Hoàng đế Tây Lương đã hạ chiếu lập Thái tử rồi hả?”

Tiêu Triệt vừa hỏi, Từ Khiêm mới tiếp tục nói: “Đúng vậy, kể từ sau khi Thái tử bị đâm bỏ mình ở biên cảnh Tây Lương, bên trong Tây Lương quốc có rất nhiều rối loạn, nhưng một tháng trước Sở Mộ Phi đã trở lại kinh thành Tây Lương, không biết dùng thủ đoạn gì, hiện tại đã ngồi an ổn trên vị trí Thái tử Tây Lương.”

Trong mắt Tiêu Triệt thoáng hiện lên một chút băng lạnh, sau đó nghĩ muốn hỏi gì nữa rồi lại thôi: “Tất cả lui xuống đi.” Tiếp theo là xoay người trở về trong phòng.

Còn dư lại ba người nhìn nhau, Tử Mặc bất đắc dĩ lắc đầu, hai người Tằng Vĩ và Từ Khiêm không thể làm gì khác hơn là trở về viện của mình trước.

Cuối cùng vẫn không chặn được Sở Mộ Phi, vì thế Tử Hàn đã bị nhốt trong ám thất mấy ngàu rồi, Tử Mắc nhớ vừa rồi rõ ràng là Tiêu Triệt muốn hỏi chuyện ở Ngọc Tuyết sơn, nhưng lại không hỏi. Hắn thở dài lần nữa, chuẩn bị đi qua xem Tử Hàn một chút, mấy ngày nay Vương gia không muốn mình hầu hạ, tối này chắc cũng vậy, hắn ra cửa dặn dò thị vệ bên ngoài mấy câu, sau đó đi đến hình phòng của Duệ vương phủ.

------



Đã sửa bởi Quỳnh ỉn lúc 08.07.2018, 22:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: HNRTV, Nguyễn Thanh28, antunhi
     

Có bài mới 12.07.2017, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2053
Được thanks: 5676 lần
Điểm: 10.98
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang (90.1/90) - Điểm: 44
Chương 90.3: Thiên gia chi nữ, vì quân trở về.

Khi những tia nắng sớm đầu tiên rơi xuống, Tiêu Triệt đang đứng ở trước cửa sổ, trong một đêm tuyết lại dày thêm mấy phần, mùa đông ở Đại Tần rất lạnh, mùa đông năm nay lại mở đầu bằng hai trận tuyết, vậy cũng đủ biết đây không phải là dấu hiệu tốt.

Tử Mặc đẩy cửa ra, nhìn thấy Tiêu Triệt đứng ở đó, nghĩ tới đêm qua chỉ sợ chủ tử nhà mình lại một đêm không ngủ, không khỏi có chút đau lòng.

“Vương gia, Dụ vương phủ đưa bái thiếp đến.”

Mới sáng sớm không biết Tiêu Lăng có chuyện gì?

Tiêu Triệt nhận bái thiếp đọc, là mời hắn đi Lâu Ngoại lâu thưởng tuyết, hắn nhíu mày, để bái thiếp xuống một bên không để ý tới nữa.

Tử Mặc thấy vậy liền thở dài trong lòng, bây giờ ngay cả Dụ vương cũng không mời nổi Vương gia mình, chẳng lẽ không phải Sở cô nương thì không được sao?

“Chuẩn bị xe đi.”

Vốn tưởng rằng Tiêu Triệt sẽ không đáp ứng, nhưng một câu nói này khiến cho Tử Mặc giật mình, thật lâu sau hắn mới đáp lời, sau đó chạy ra ngoài.

Tiêu Triệt quay đầu nhìn bái thiếp màu bạc bên cạnh, trong lòng cũng không biết tại sao mình lại đáp ứng.

Lâu Ngoại lâu là tửu lâu cực kỳ nổi danh ở Thịnh kinh, nhưng tửu lâu này cũng không khác gì các tửu lâu bình thường, người đông, ồn ào không ngừng, Lâu Ngoại lâu mặc dù gọi là “lâu”, nhưng cũng chỉ có một tầng, mà một tầng này lại vài viện lớn, trong viện lớn có các nhã gian, ở giữa sảnh được xây một hồ nước nhỏ, ngửi mùi hoa lá cây cỏ, nghe tiếng ve kêu, cho dù là xuân hạ thu đông đều có những thú vị khác nhau.

Dĩ nhiên nơi tốt như vậy thì giá tiền không thấp, cho nên chỉ cần có thể đến Lâu Ngoại lâu, tất sẽ là người quyền quý trong triều hoặc phú thương trong kinh, người bên ngoài cho dù có tiền cũng không chắc sẽ có chỗ ngồi.

Xe ngựa Duệ vương phủ vừa đến ngoài cửa Lâu Ngoại lâu, liền có gã sai vặt ân cần tới tiếp đón, xem ra là Tiêu Lăng đã dặn dò trước: “Vị gia này, mời ----“

Gã sai vặt lanh lợi không biết phong hào xưng hô nên chỉ gọi là gia, một đường không ngừng bước đưa bọn họ vào một nhã gian trong viện, sau khi đi qua mấy cây hồng mai nở đầy nụ, góc tường còn có hai cây tùng xanh mướt ướt át, tuyết ở đây cũng không được quét dọn nhiều, chỉ chừa lại đường mòn thông đến ba nhã gian, sắc mặt Tiêu Triệt không có nhiều thay đổi lớn, khóe mắt đuôi mày cũng không lộ ra vẻ thích thú gì.

Gã sai vặt chỉ vào một nhã gian bên trái nói: “Vị gia này, bằng hữu của ngài đăng đợi ngài ở đây.”

Tử Mặc móc ra một thỏi bạc đưa cho gã sai vặt, sau đó liền đi theo Tiêu Triệt vào nhã gian bên trái, gã sau vặt ở phía sau liền tục hành lễ vừa nói “có chuyện gì xin người phân phó” vừa đóng cửa.

Tiêu Lăng vừa nhìn thấy Tiêu Triệt tới, trong mắt liền phát sáng, hắn biết mấy ngày nay tâm trạng Tiêu Triệt không tốt, còn lo lắng hắn sẽ không đến, lần này thì tốt rồi.

Bên trong phòng bày trí rất trang nhã, Tiêu lăng chào hỏi Tiêu Triệt xong liền ngồi xuống, trên bàn đang đặt một hỏa lô nhỏ, phía trên có một bầu rượu trắng, Tiêu Lăng lấy bầu rượu kia xuống, trong phút chốc cả gian phòng đều tràn ngập mùi thơm của rượu,

“Tam ca? Có ưa thích?”

Tiêu Triệt gật đầu một cái: “Lê Hoa Lạc năm mươi năm, cũng không tệ.”

Tiêu Lăng cười một tiếng, rót đầy chén trước mặt hai người: “Tam ca, cạn một chén.”

Tiêu Triệt cũng không từ chối, ngửa đầu uống cạn một chén, chỉ cảm thấy một mùi thơm thuần khiết tản ra trong miệng, tiếp theo lại xông thẳng vào ngũ tạng, đây chính là sự lợi hại của Lê Hoa Lạc, tinh khiết mà thơm trong lại không nồng đậm, khiến cho người đã uống liền không muốn ngừng.

“Lại một chén nữa, Tam ca, mấy ngày nay tâm trạng của huynh cũng không tốt, thừa dịp hôm nay uống chút rượu, sau đó suy nghĩ một chút xem ngày mai sẽ làm thế nào, đệ thấy đại ca tính toán tùy tiện chọn một người, sau đó thu cái người ở Thanh Ngọc động kia làm phi.”

Ánh mắt Tiêu Triệt khẽ động, nhưng lại không nói lời nào.

“Nhị ca lại có ý nghe theo phụ hoàng, còn huynh, đệ cảm thấy phụ hoàng định gả tiểu thư Cố gia cho huynh, thoạt nhìn cũng không tệ, nhưng sợ là huynh sẽ không thỏa hiệp.”

“Ừ, vi huynh ủng hộ đệ, hôm nay vừa uống rượu vừa thưởng tuyết, cũng xem như cho đệ thêm can đảm!”

Trong phút chốc nửa bầu rượu đã không còn, Tiêu Lăng vốn không phải cao thủ, lúc này đã có chút say, Tiêu Triệt một chén lại một chén ngửa đầu uống sạch, sắc mặt không có chút thay đổi nào, Tiêu Lăng nói đến chỗ này thưởng tuyết, vì vậy liền để Tử Mặc mở hết tất cả cửa sổ trong phòng ra.

Thoáng cái đã có tuyết bay vào trong phòng, hai người cảm thấy thoải mái, Tiêu Lăng không ngừng rót đầy rượu cho Tiêu Triệt, Tiêu Triệt lúc này giống như đắm chìm trong tâm tình của mình, nâng chén liền uống, nhưng lại không nói nửa câu.

Tiêu lăng thở dài, rót đầy chén trong tay, chân mày nhíu lại, không biết là vui hay buồn: “Nha đầu Mộ gia cũng chọn đến cùng, huynh nói đến lúc đó đệ phải làm sao, thật ra thì nha đầu kia, mặc dù tính tình không tốt một chút, dáng dấp xấu một chút, nhưng đáy lòng cũng coi là chính trực, được rồi được rồi, đệ còn mẫu phi, dù sao đời này người đệ thích cũng vô vọng ----“

Đầu lưỡi Tiêu Lăng có chút níu lại, rốt cuộc cũng không nói chuyện tiếp, chỉ uống một chén lại tiếp một ly rượu, Tiêu Triệt cũng không nói chuyện, hai mắt của hắn chìm trong bóng tối, bỗng nhiên nói ra một câu: “Không biết nơi đó có lạnh không?”

Tiêu Lăng không nghe thấy rõ, đang muốn hỏi hắn nói cái gì, chợt nghe thấy “cạnh” một tiếng.

Cửa viện mở ra lần nữa, Tiêu Lăng ‘ôi’ một tiếng, nghĩ thầm chỗ này là viện tốt nhất Lâu Ngoại Lâu, còn có ai có thể đi vào, khi hắn nhìn thấy một nữ tử mặc bạch y đi qua trước mặt, trong lòng không khỏi kinh ngạc, đang muốn vỗ bàn, nhưng rồi thấy mấy thị nữ theo sau lưng nàng kia.

Hắn lại ngồi xuống, lẩm bẩm nói: “Thân hình có chút giống, nhưng nàng sẽ không mang theo nhiều thị nữ như vậy –“

Mà người đối diện sau khi đi vào cùng không mở cửa sổ ra, hắn thất vọng lắc đầu một cái, tiếp tục uống rượu.

Bây giờ Tiêu Triệt đang đứng ở bên cạnh giường, hắn vốn đưa lưng về phía ngoài cửa sổ, nên vừa rồi không chút ý tới bên ngoài và Tiêu Lăng, dĩ nhiên không biết Tiêu lăng vừa kinh ngạc cái gì.

Không biết là do một đêm không chợp mắt hay là do rượu, cuối cùng Tiêu Triệt dựa vào trên giường ngủ thiếp đi, Tiêu Lăng ở bên cạnh nhìn thấy vậy, khóe miệng nở một nụ cười khổ, rót hết rượu còn lại vào trong chén của mình.

Tử Mặc và Diệc Tuyệt ở một bên nhìn, thấy Tiêu Lăng nằm gục trên bàn ngủ, rốt cuộc cũng không nhìn nổi nữa, hai người nhìn nhau, cuối cùng nhấc Tiêu Lăng lên đi ra khỏi viện.

Tử Mặc cũng có chút nóng ruột, hắn biết Vương gia nhà mình sẽ không ngủ quá lâu, quả nhiên sau hai nén hương, Tiêu Triệt tỉnh lại, khi biết Tiêu Lăng đã bị đưa về phủ, cũng đứng dậy đi ra ngoài, lúc đi tới giữa viện Tiêu Triệt dừng lại theo bản năng, hắn quay đầu nhìn nhã gian bên cạnh, trong lòng xông lên một cảm giác kỳ lạ.

Tử Mặc thấy Tiêu Triệt nhìn nhã gian này, liền nói: “Mới vừa có khách tới.”

Tiêu Triệt trở lại bình thường, thầm nghĩ không biết có phải do mình vừa uống rượu nên bị ảnh hưởng không, liền thu hồi ánh mắt, rời khỏi viện này.

Một khắc khi hắn vừa biến mất khỏi cửa viện kia, cửa sổ của nhã gian bên cạnh bị mở ra, một trận gió lạnh thổi tới, thị vệ trong đó nhìn nữ tử đứng trước cửa sổ, rồi lại nhìn ly rượu nhỏ đặt trên bàn, một người trong số đó đành phải lên tiếng nói: “Công chúa, chú ý thân thể, thời tiết ở Đại Tần rất lạnh, đừng để nhiễm phong hàn.”

Nữ tử bạch y xoay người lại khẽ nói ra một câu: “Không sao, ta quen rồi.”

Lúc Tiêu Triệt ngồi trên xe ngựa trở về, trong lòng chợt cảm thấy không yên, trong mấy tháng này, mỗi lần hắn thất thần đều sẽ sờ cốt châm trong tay áo, lúc này hắn cũng đưa tay nhấn một cái, vẻ mặt vốn lạnh lùng lập tức thay đổi, Tiêu Triệt vén rèm xe lên nói: “Trở lại Lâu Ngoại lâu!”

Tử Mặc không biết vì sao, vội vàng quay đầu cho ngựa trở lại, lần này quả thật Tiêu Triệt có chút lo lắng, sợ là trong lúc mình ngủ đã làm rơi cốt châm trên giường, không biết còn có thể tìm thấy hay không?

Gã sai vặt ở Lâu Ngoại lâu thấy Tiêu Triệt quay lại, lại thấy hắn vội vàng đi vào trong viện, không lâu sau lại thấy hắn tức giận đi ra: “Đồ đâu?”

Gã sai vặt bị dọa mất hồn mất vía, lúc này quỳ xuống đất nói: “Xin Vương gia nói rõ, tiểu nhân không biết.”

Giọng nói của Tiêu Triệt sắc bén giống như gió đông lạnh: “Bổn vương rơi ở đây, nếu không tìm được, Lâu Ngoại lâu này không cần mở cửa nữa.”

Vừa dứt lời, lão bản Lâu Ngoại lâu cũng chạy tới, vừa thấy liền cuống quýt mắng: “Đồ khốn khiếp, còn không mau suy nghĩ đi?”

Ánh mắt gã sai vặt chuyển động cực nhanh, lúc này chợt sáng lên: “Ý Vương gia nói đến một quả cốt châm phải không?”

Tiêu Triệt vội hỏi: “Ở nơi nào?”

Ánh mắt sáng lên của gã sai vặt chợt tối xuống, tiếp theo cả người run rẩy nói: “Vừa rồi thảo dân có nhặt được một quả cốt châm, nhưng lúc ra cửa lại gặp một vị khách trong viện này, khách nhân kia nói là của Vương gia ngài, còn nói quen biết ngài, có thể mang đến cho ngài, thảo dân suy nghĩ nơi này là Thịnh kinh, không có người nào dám mạo nhận biết Vương gia ngài, vì vậy đã đưa cốt chân cho vị khách nhân kia!”

Gã sai vặt này nói không sai, quả thật trong Thịnh kinh này không ai dám mạo nhận quen biết đương kim Duệ vương, nhưng nếu thật sự có ý xấu thì -----

“Vị khách kia là ai?”

Giọng nói của gã sai vặt kia hơi run rẩy, sợ mình tin nhầm người: “Vị khách kia là một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, khoác áo choáng trắng, có rất nhiều thị nữ đi theo sau, thảo dân ánh mắt vụng về, không nhận ra là Tiểu thư nhà nào.”

Trong lòng Tiêu Triệt khẽ động: “Ngươi có thấy nàng đi hướng nào không?”

Gã sai vặt ngập ngừng một hồi: “Hình như là hướng tây.”

Tử Mặc cảm thấy Vương gia nhà mình có gì đó không đúng, lại không nghĩ đến gã sai vặt vừa dứt lời, liền không thấy bóng dáng Vương gia nhà mình đâu, hắn vội vàng đuổi theo, lại thấy Tiêu Triệt không ngồi lên xe ngựa, mà ngược lại rút kiếm tùy thân chặt đứt dây buộc xe ngựa, cưỡi ngựa đi về hướng tây.

Trong đầu hắn chợt xuất hiện một ý niệm, vị khách lấy đi cốt chân của Vương gia, có phải là Sở Vân Khinh không?

Trong mắt Tiêu Triệt gần như hiện lên vài phần si cuồng, hắn vung roi quất lên lưng ngựa, ánh mắt nhìn chung quanh khắp phố phía tây, trên đường ngoại trừ tuyết chưa tan, vào giờ phút này cũng không thấy có bao nhiêu người đi đường, hắn liếc mắt nhìn, trong tầm mắt không xuất hiện bóng dáng của một chiếc xe ngựa, mà trên đường có rất nhiều vết bánh xe, quả thật hắn không tìm được một chút dấu vết gì có thể chứng minh hướng đi của nàng.

Cứ chạy như điên không mục đích như vậy hồi lâu, rốt cuộc đôi mắt nóng bỏng của Tiêu Triệt dần trở nên lạnh lùng, tiếp đó mơ hồ bắt đầu nổi lên giông bão, hắn ngồi thẳng người, cứ ngồi như vậy trên lưng ngựa rất lâu, nhìn qua thật cô đơn tiêu điều.

Ở một con hẻm cách đó không xa, một người mặc áo khoác lông cừu trắng đứng ở đó, nàng nhìn bóng lưng thẳng tắp này, cuối cùng cũng di chuyển, chậm rãi cưỡi ngựa đi về hướng khác, chẳng biết tại sau trong phút chốc chân mày đã nhíu chặt.

Thị nữ sau lưng cầm một bức thư trong tay, tiến đến gần: “Công chúa, Tần vương đã phê chuẩn quốc thư.”

------


Đã sửa bởi Quỳnh ỉn lúc 08.07.2018, 22:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: HNRTV, Keobonggon2013, Nguyễn Thanh28, antunhi
     
Có bài mới 13.07.2017, 18:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2053
Được thanks: 5676 lần
Điểm: 10.98
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang (90.1/90) - Điểm: 62
Chương 90.4: Thiên gia chi nữ, vì quân trở về.

Khi Tiêu Triệt trở về phủ, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nụ cười trên mặt Tử Mặc tắt ngấm, hắn do dự không biết có nên mở miệng hỏi không, cuối cùng cũng không dám, nhìn tin báo trong tay áo một chút, hắn tiến lên nói: “Vương gia, có ---“

“Không cần báo lại, giao cho Từ Khiêm bọn họ thương lượng đi.” Thái độ của Tiêu Triệt lạnh lùng hà khắc trước nay chưa từng có: “Còn nữa, nói người trong phủ chú ý, hễ có cô nương trẻ tuổi đến trước cửa Duệ vương phủ, tất cả đều tra rõ thân phận rồi báo lại cho ta.”

Tử Mặc vô cùng ngạc nhiên, nhưng khi nhớ đến chuyện vừa rồi, hắn lại vui mừng, Tiêu Triệt dần đi xa, Tử Mặc khẽ nói một câu: “Rốt cuộc Sở cô nương cũng trở lại rồi!”

Vừa nói xong câu này, Tử Mặc buồn bực nhìn thư tín trong tay: “Thư này chỉ nói là Yến quốc đưa quốc thư cho Hoàng thượng, biên cảnh không có gì khác thường, lại có Thế tử trấn thủ, vậy chắc không cần cho mấy người Từ Khiêm đi nữa rồi!”

Tử Mặc nghĩ vậy liền cất thư báo đi, ngược lại đi ra lệnh cho thị vệ canh giữ Vương phủ để ý cô nương đến trước cửa Duệ Vương phủ.

Bóng đêm dần dần buông xuống, sắc mặt Tiêu Triệt cũng càng ngày càng lạnh, có thể biết được đồ vật kia là của hắn, trên đời này chỉ có mình nàng, nhưng nếu nàng đến Thịnh kinh, tại sao lại không tới gặp hắn trước?

Trong lòng giống như có hàng ngàn hàng vạn con kiến đang gặm cắn tim hắn, Tiêu Triệt hung hăng vỗ một cái thật mạnh lên cái bàn bên cạnh: “Sở Vân Khinh, đừng để ta tìm được nàng!”

Hết đêm trời lại sáng, vẫn không có bất kỳ tin tức gì cho thấy Sở Vân Khinh xuất hiện ở trước cửa phủ, Tiêu Triệt mặt đen đi ra khỏi cửa, vì hôm nay là ngày tuyển tú cuối cùng, tối nay trong tất cả các tú nữ, sẽ chọn ra năm vị Vương phi, còn lại sẽ định nhân duyên cho các Vương hầu thế gia.

Sắc mặt Tiêu Triệt u ám khác thường, lúc đi qua cửa cung, bộ dạng cung kính của cấm quân còn có thêm chút sợ hãi so với ngày thường, hôm nay cả hoàng cung chìm đắm trong không khí náo nhiệt, nhưng từ đầu đến cuối Tiêu Triệt chỉ nhớ tới, hôm nay sau khi trở về phủ hắn muốn an bài người tìm kiếm khắp Thịnh kinh như thế nào.

Đến Cần Chính điện gặp Hoàng thượng, vẻ mặt lạnh nhạt của Tiêu Chiến đối với hắn còn thêm một chút bất an, hôm nay tất cả các Hoàng tử và Thế tử đều sẽ vào cung, sau khi hàn huyên mấy câu, Tiêu Chiến liền dẫn mọi người đến Trữ Tú cung.

Lệ phi chờ đã lâu, những nữ tử có thể lưu lại đến ngày hôm nay đều là những nữ nhi con nhà quý tộc xinh đẹp thông tuệ, khi đoàn người Tiêu Chiến tới, những nữ nhi gia vội vàng đứng ở cửa hành lễ, mỗi người ở chỗ này đều trang phục lộng lẫy, bộ dạng mềm mại như nước, chọc cho xuân tâm nam tử rung động.

Đợi Hoàng đế và các Hoàng tử ngồi xuống, Tiêu Chiến nói mấy câu đơn giản, sau đó Phúc Hải trình sách và bảo ấn nhập phủ lên, những thứ này thêm thánh chỉ cùng nhau ban xuống, lập tức người sẽ thành Vương phi hoặc Thế tử phi.

Trong những nữ nhi gia đứng ở đây, Cố Yên Nhiên và Mộ Thanh La đều có mặt, ánh mắt người trước ung dung, khóe miệng tươi cười, người sau trông mong nhìn một nam tử trong nhóm người kia, tình ý có chút sáng tỏ.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Lâm Hoàn Tô nữ nhi Lễ bộ thượng thư lan tâm tuệ trí, thục đức nho nhã, đặc biệt chỉ hôn cho Hiền vương Tiêu Thanh, mệnh hai người tùy ý thành hôn, sau này cần đồng tâm đồng sức...”

Thánh chỉ đầu tiên, mặc dù trên mặt Tiêu Thanh không có chút vui mừng gì, nhưng cũng không khó chịu gì với cô nương trên thánh chỉ, nhanh nhẹn tiến lên tiếp nhận.

“...Ngụy Ánh Tuyết hiền lương thục đức, là tiểu thư khuê các mẫu mực, đặc biệt chỉ hôn cho Tĩnh vương, hai người tùy ý thành hôn...”

Vương gia mặt lạnh rời kinh nhiều ngày cuối cùng cũng xuất hiện, vào giờ phút này cũng không thèm nhìn tới người sẽ trở thành thê tử tương lai của mình, sau khi tiếp chỉ tạ ơn xong liền xoay người trở về chỗ của mình ngồi xuống, ánh mắt cô nương Ngụy gia này khẽ động, tiếp đó liền che giấu đi sự mất mát trong mắt.

“... Mộ Thanh La tính tình thuần lương, ngoài ra phụ thân còn có công với thiên hạ xã tắc, đắc biệt lấy lễ Công chúa chỉ hôn cho Dụ vương, hai người tùy ý thành hôn...”

Rốt cuộc tâm tư của Mộ Thanh La cũng được hoàn thành, bên này mặc dù Tiêu Lăng đã làm tốt chuẩn bị trong lòng nhưng khi nghe được thánh chỉ vẫn có chút sững sờ, nếu không phải Lệ Phi ho nhẹ một tiếng để Tiêu Lăng hồi thần, sợ là chỉ có một mình Mộ Thanh La tiến lên tiếp nhận thánh chỉ hôn ước của hai người.

“... La Tố Cẩm nữ nhi Chưởng viện Hàn Lâm cung kính khiêm nhường, hiền lương thục đức, chỉ hôn cho Minh vương làm Chính phi, mệnh hai người tùy ý thành hôn...”

Vẻ mặt Tiêu Minh không có một chút sơ hở, lúc tiến lên tạ ơn, còn không quên khẽ đỡ thê tử tương lai bên cạnh, khiến trong lòng Tiêu Chiến và Lệ phi buông lỏng.

Như vậy, trong này chỉ còn lại có Tiêu Triệt là chưa nghe thánh chỉ, mà tú nữ có thể làm Vương phi cũng chỉ có Cố Yên Nhiên, trong lòng mọi người đều sáng tỏ, Hoàng thượng an bài như vậy dĩ nhiên là có thâm ý trong đó.

“Mời Duệ vương lên trước nghe chỉ.”

Tiêu Triệt giương mắt nhìn Tiêu Chiến, trong lúc phụ tử hai người bốn mắt nhìn nhau một mạnh mẽ một lạnh lùng, giống như không cho phép từ chối, Phúc Hải khẽ ho một tiếng, nhưng Tiêu Triệt không có phản ứng gì, rốt cuộc vẫn là Tiêu Chiến không làm gì được: “Triệt nhi, ngươi đến đây.”

Ánh mắt Tiêu Triệt buông lỏng tiến lên hai bước, chỉ thấy Tiêu Chiến lấy từ trong ống tay áo của mình ra một món đồ: “Nhìn thấy cái này, ngươi có nguyện ý nghe chỉ?”

Ánh mắt Tiêu Triệt sáng rực, chỉ thấy trong tay Tiêu Chiến đang nắm không phải là cốt châm thì là cái gì?

“Phụ hoàng!”

“Nghe chỉ!”

Rốt cuộc, Tiêu Triệt cũng nghe lời quỳ xuống, một màn này xuất hiện bất ngờ, mọi người còn chưa kịp phản ứng, Cố Yên Nhiên ở một bên mặt mày xám xịt.

“Phụ thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: “Vì Yến Tần kết giao hữu nghị, nên Yến quốc đặc biệt gả Niệm Vân công chúa đến Đại Tần, hiện giờ chỉ hôn cùng Duệ vương, đợi sau khi hai nước trình quốc thư sẽ chọn ngày thành thân, khâm tứ ---“

Hai câu đơn giản khiến trong lòng Tiêu Triệt chấn động, hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Chiến, chỉ thấy Tiêu Chiến gật đầu một cái.

Một cỗ rung động xông lên đầu, đợi Tiêu Triệt tạ ơn xong, Tiêu Chiến liền đưa cốt châm cho hắn, trong mắt mặc dù có nghi ngờ, nhưng lại rất cao hứng khi nhìn thấy hắn tiếp chỉ: “Nghe nói lúc ngươi đóng quân ở biên cảnh Yến quốc đã biết, nếu sớm có chuyện này, ngươi phải bẩm báo sớm chứ.”

Ánh mắt Tiêu Triệt khẽ động, trầm giọng nói: “Hài nhi còn có việc trong người nên cáo lui trước, xin phụ hoàng và Lệ phi thứ tội.”

Tiêu Chiến chỉ muốn hắn có thể tiếp chỉ đã là không tệ rồi lúc này dĩ nhiên biết suy nghĩ trong lòng hắn, liền phất tay một cái để cho hắn lui.

Cố Yên Nhiên nắm chặt hai tay, nàng trơ mắt nhìn bóng đen kia biến mất ở cửa cung, một cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ lòng bàn chân, trong đầu cũng là một mảnh hỗn loạn, tại sao? Rõ ràng mỗi một bước đều là kế hoạch tốt, tại sao lại xuất hiện một Công chúa Yến quốc?

“Cố Yên Nhiên tiếp chỉ.”

Chợt thấy đọc tên nàng, Cố Yên Nhiên hít sâu một hơi, tiến lên trước: “Cố Yên Nhiên tiếp chỉ.”

“Cố Yên Nhiên xinh đẹp thông tuệ, là nữ tử xuất sắc của Đại Tần ta, trẫm dưới gối không có nữ nhi, nay thu làm nghĩa nữ, ban vị Công chúa, phong hào Linh Hoa, chỉ hôn cho Thái tử Đại Yến làm phi...”

Cố Yên Nhiên ngẩng đầu, nàng ta nhìn chằm chằm Phúc Hải, từng chữ từng câu phía sau nàng ta không nghe được, chỉ có một câu “chỉ hôn cho Thái tử Đại Yến làm phi“, giống như là sấm sét nổ bên tai, đủ khiến cho cả thế giới của nàng ta bị vùi lấp!

-----

Gió lạnh thổi tung y phục của Tiêu Triệt, tròng mắt hắn đỏ lên, vung roi thật mạnh giục ngựa đi nhanh, vó ngựa vang lên từng hồi, tuyết văng tung tóe, sắc mặt Tiêu Triệt trầm ngâm, đi thẳng đến hành cung Thịnh kinh.

Xa xa liền thấy cung Lâm Lập nguy nga, lúc này trước cửa có mấy thị vệ canh gác, thấy Tiêu Triệt đi đến gần, sắc mặt không tránh khỏi sợ hãi.

Nhưng Duệ vương bọn họ sau khi xuống ngựa lại làm như không thấy bọn họ, sải bước đi vào trong hành cung, hành cung này ở phía nam hoàng thành, là vì muốn khoản đãi khách quý mới cho xây dựng, mặc dù diện tích không lớn như hoàng cung, nhưng cũng không phải tiểu viện nhỏ, Tiêu Triệt bước nhanh đi, lạnh lùng trong mắt hắn tản ra bốn phía, mơ hồ dọa lui hạ nhân trên đường.

Mấy người Tử Mặc đi theo sau lưng hắn, thấy hắn như vậy, trong mắt không khỏi sáng lên có thể khiến Vương gia nhà mình luống cuống như thế, trừ nàng ra còn có ai khác?

Nhưng vì sao Tiêu Triệt lại đến hành cung thì bọn họ lại không biết.

Cho đến khi thấy một lầu các chạm trổ, bước chân của Tiêu Triệt mới chậm đi một chút, giờ phút này ở cửa lâu có hai thị nữ áo trắng đang đứng, nhìn thấy Tiêu Triệt cả người lạnh lẽo đi đến, hai người không khỏi nhìn nhau: “Người tới là ai? Nơi này là chỗ ở của Công chúa Yến quốc, người tới mau xưng họ tên.”

Hai mắt Tiêu Triệt nhíu lại, không nhìn hai thị nữ ở cửa mà đi thẳng vào trong, ánh mắt hai người kia thay đổi, đang muốn tiến lên ngăn cản, lại cảm thấy có một cỗ hàn khí lớn chế trụ toàn thân mình, khiến cho bọn họ không động đậy được.

“Công chúa, cẩn thận!”

Nghe thị nữ la lên, Tiêu Triệt nở nụ cười, bước chân không ngừng cứ vậy đi thẳng vào bên trong, bên trong phòng không có một bóng người, ánh mắt Tiêu Triệt di chuyển, tiếp đó hắn vượt qua tấm bình phòng lớn đi vào phòng ngủ, vừa mới đi qua bình phong liền có một khí lực lớn đánh tới, Tiêu Triệt không chút lưu tình xuất chưởng đỡ.

“Dừng tay!”

Một tiếng “Dừng tay” này hàm chúa một chút lười nhác, giống như nữ tử mệt mỏi đang nghỉ ngơi, trong lòng Tiêu Triệt khẽ động, ánh mắt rơi vào giường phía sau.

“Đều lui xuống đi.”

Bọn thị nữ hai mắt nhìn nhau lui ra ngoài, trong phòng liền bị một cỗ yên tĩnh quỷ dị bao phủ.

Lúc này màn giường khẽ động, mười ngón tay nhỏ nhắn từ sau bức rèm đưa ra, vừa định vén rèm lên, nhưng trên cổ tay trắng đột nhiên bị một bàn tay lớn nắm chặt.

“A ----“

Một tiếng thét kinh hãi, Mộ Dung Vân Khinh chỉ cảm thấy cổ tay mình bị nắm chặt, tiếp đó hơi thở nam nhân đánh úp về phía này, cả người nàng còn chưa kịp phản ứng, liện bị nam nhân đặt dưới thân.

“Còn dám đi sao?”

Một giọng nói trầm thấp rơi vào bên tai Mộ Dung Vân Khinh, cả người Tiêu Triệt bị buộc chặt, thật giống như đang đè nén cái gì đó.

Mộ Dung Vân Khinh cảm nhận được sự phập phồng của lồng ngực Tiêu Triệt, lúc bốn mắt nhìn nhau, nàng tỉ mỉ quan sát mọi góc cạnh trên khuôn mặt hắn, trên mặt xinh đẹp của nàng nổi lên một tầng mềm dịu, hai tay vòng qua ôm lấy hông hắn, khẽ nhỏ giọng nói: “Không đi.”

Hai mắt Tiêu Triệt gần như muốn đóng đinh trên người nàng, Mộ Dung Vân Khinh nhìn khuôn mặt tiều tụy và ánh mắt hằn lên tia máu của hắn, trong lòng cảm thấy áy náy: “Nhất định ----“

Hai chữ còn lại toàn bộ bị hắn nuốt vào trong miệng, lúc này Mộ Dung Vân Khinh vốn chỉ mặc y phục bên trong, mà tay của người này giống như có lực mê muội, đi tới chỗ nào liền đốt lửa chỗ đó, dần dần tiếng hít thở của hai người trở nên nặng nề.

Tiêu Triệt có chút vội vàng, đôi môi hắn hôn dọc từ cổ nàng xuống, da thịt trơn nhẵn làm dấy lên dục vọng của hắn, trong đầu hiện lên cảnh tượng đêm đó, bàn tay to của hắn đặt lên một bên nhũ phong ủa nàng, nhẹ nhàng vuốt ve khiến nàng rên rỉ.

Tay của nàng đặt lên vai hắn, răng trắng cắn chặt môi dưới, chỉ sợ sẽ lộ ra một chút xíu tiếng động, eo nhỏ của nàng giống như nước uyển chuyển dưới thân hắn, hai mắt mang theo mị hoặc câu người, hai hàng lông mi khẽ run càng khiến người khác thương, nàng chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể khiến trái tim Tiêu Triệt càng trầm luân hơn.

Tay của nàng chậm rãi đi đến trước ngực hắn, một tay ôm lấy hông hắn, một tay kia chui vào vạt áo hắn,  nàng di chuyển từng chút từng chút cho đến khi đến trước ngực hắn.

Hắn cúi người ở bên tai nàng, đôi môi khẽ mút vành tai trong suốt của nàng, Mộ Dung Vân Khinh khẽ run lên, thở gấp theo động tác của hắn, nàng nũng nịu nói không cần.

Tiêu Triệt hôn lên vai nàng: “Hả?”

Mộ Dung Vân Khinh vừa rụt vai vừa thở dốc, chỉ mơ hồ nói không rõ.

Tiêu Triệt cắn một cái lên cằm nàng: “Cái gì?”

Hai tay nàng giữ chặt vai hắn, chỉ cảm thấy ở nơi sâu nhất trong lòng nóng lên, tinh thần của nàng sắp bị hắn nghiền ép sạch sẽ, không thể làm gì khác hơn là khẽ nỉ non: “Triệt, đừng ----“

Tên của hắn ở trên môi nàng giống như một vũng nước, một tiếng kia căn bản không phải là xin tha mà giống như trêu chọc người, vừa giống như muốn cự tuyệt lại vừa giống như mời chào, Tiêu Triệt khẽ quát một tiếng, ôm chặt nàng vào người, đợi kịnh tình qua đi, hắn chậm rãi thở dài: “Khinh nhi.”

Mộ Dung Vân Khinh ở trong ngực hắn, dư vị vẫn chưa tan, nghe vậy chỉ nghiêng người rúc sâu vào trong ngực hắn, Tiêu Triệt cúi đầu nâng mặt của nàng lên hìn, vết chai to trên tay hắn lướt qua mặt nàng, giống như đang miêu tả một bức tranh tự phác họa: “Là nàng.”

Hai chữ này của hắn khiến trong lòng Mộ Dung Vân Khinh đau xót, giọng nói của nàng vốn mềm mại, lúc này lại mang theo chút xúc động, càng khiến cho người khác suy nghĩ viển vông: “Tiêu Triệt ----“

Tiêu Triệt biết tâm tư của nàng, chỉ ôm nàng vào trong ngực: “Sao lại thành Công chúa Yến quốc?”

Mộ Dung Vân Khinh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nói ra hết mọi chuyện với hắn, còn nói ra một chút vụn vặt ở Vu quốc, cuối cùng hồi báo đại khái hành tung ba tháng qua cho hắn.

Tiêu Triệt nhíu mày: “Đáng chết!”

Mộ Dung Vân Khinh nghiêng người hôn lên môi hắn, ánh mắt Tiêu Triệt khẽ động, khẽ hôn vài cái lên cổ nàng, thật ra Mộ Dung Trần cũng không có gì đáng trách.

Mộ Dung Vân Khinh vốn muốn an ủi Tiêu Triệt một chút, nhưng không ngờ nụ hôn này lại dẫn tất cả những gì mà hai người đè nén hồi lâu ra ngoài, mà hắn đã hiểu rất rõ mỗi một chỗ trên thân thể nàng, không bao lâu, nàng liền đắm chìm dưới thân hắn lần nữa.

Bóng đêm dần buông xuống, khi bọn thị nữ áo trắng đến cửa lần nữa, chỉ thấy Công chúa của mình đã thay quần áo, giờ phút này đang ngồi trước bàn trang điểm, mà nam tử kia giờ phút này đang đứng sau lưng vấn tóc cho nàng, bọn thị nữ gần như đều trợn mắt há mồm, không hiểu sao một người lại có thể thay đổi lớn đến thế!

“Đây là Duệ vương.”

Sắc mặt bọn thị nữ thay đổi lần nữa, nghe vậy vội vàng quỳ xuống đất hành lễ, vị trước mặt này không phải sau này sẽ là trượng phu của Công chúa bọn họ sao? Nhưng vì sao hai người này lại giống như rõ ràng đã là ---

“Đều lui xuống đi, để Tử Mặc chờ ở bên ngoài.”

Bọn thị nữ cùng lui xuống, Mộ Dung Vân Khinh quay đầu nhìn Tiêu Triệt: “Sao vậy? Có việc gấp sao?”

Tiêu Triệt nhìn nàng, nhíu mày nói: “Muốn sớm cưới nàng vào Vương phủ.”

Trên mặt Mộ Dung Vân Khinh thoáng đỏ bừng, nàng cười nói: “Ta biết tình hình hiện tại của Thịnh kinh có chút khẩn trưởng, hơn nữa thánh chỉ đã ban xuống, chuyện thành hôn cũng là chuyện sớm hay muộn, chẳng lẽ chàng lo lắng ta sẽ lại chạy mất sao?”

Ánh mắt Tiêu Triệt tối sầm: “Hả?”

Mộ Dung Vân Khinh bật cười, đứng dậy cầm tay hắn: “Sẽ không đi, chàng yên tâm.”

Tiêu Triệt liếc mắt nhìn nàng, nghe được tiếng Tử Mặc ở bên ngoài liền nắm chặt tay nàng một chút, rồi xoay người đi ra ngoài.

Khi Tử Mặc thấy Tiêu Triệt đi ra ngoài, liền chắc chắn người bên trong chính là Sở cô nương, vì vậy hắn không ngắn được hỏi: “Vương gia, Sở cô nương thật sự đã trở lại sao?”

Tiêu Triệt cười nói: “Từ nay về sau không có Sở cô nương, chỉ có Công chúa Yến quốc Mộ Dung Vân Khinh, ngươi hiểu chưa?”

“Dạ!” Trên mặt Tử Mặc lập tức vui vẻ hơn, chỉ cần người nọ trở lại, Vương gia mình cao hứng, đây tớ mới có thể buông nỏng: “Vương gia, thánh chỉ cuối cùng của Hoàng thượng là nhận Cố tiểu thư làm nghĩa nữ, ít ngày nữa sẽ đến Đại Yến hòa thân.”

Đại Yến?

Ánh mắt đen của Tiêu Triệt khẽ động, nghĩ đến nàng, môi không khỏi xuất hiện ý cười: “Để nàng đi đi, mấy ngày nay không được buông lỏng chuyện trong Thịnh kinh, ngoài ra, lệnh quản gia cho người tân trang lại Linh Lung các một chút.”

Linh Lung các  --- ---

Trong lòng Tử Mặc mừng rỡ, liên tục đáp, chờ Tiêu triệt nói xong liền xoay người đi ra cửa.

Thấy sắc mặt Tiêu Triệt dần ấm trở lại, khóe môi Mộ Dung Vân Khinh cũng cong lên, Tiêu Triệt ôn nàng vào ngực, khẽ nói ra một câu: “Ở trong Vương phủ đi.”

Mộ Dung Vân Khinh cười một tiếng đáp: “Được.”

--- ----


Đã sửa bởi Quỳnh ỉn lúc 08.07.2018, 22:35, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: HNRTV, LittleMissLe, Nguyễn Thanh28, antunhi, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chirisu, Dreaming, Hoàng Nhất Linh và 334 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

5 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

9 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 112, 113, 114

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

13 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 23, 24, 25

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9



Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 266 điểm để mua Bác sĩ Heo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 282 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 875 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 564 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 832 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 264 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 791 điểm để mua Ngọc xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 244 điểm để mua Cún lúc lắc
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 231 điểm để mua Tim cánh xanh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 556 điểm để mua Bé nho
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé hồng 6
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Bé Noel
Snow cầm thú HD: ~ dưỡng lão hết rồi
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 634 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 602 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
glacialboy_234: 1 năm qua đi, đã về nước lại! mọi người khỏe. Không biết chiên nó thế nào ta :hug:
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 361 điểm để mua Bé cam
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 416 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Cô bé mi gió 2
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 248 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> thuongchau
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 282 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 389 điểm để mua Thần lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.