Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 01.07.2015, 21:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3975 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 38: ngươi cho rằng ngươi đủ tư cách sao?

edit: aries mai.

Nắng sớm tinh khôi ở trong hậu viện Dạ gia, Dạ Nhược Ly nằm trên ghế quý phi, híp nửa con mắt, lạnh nhạt nhìn về phía nam tử cẩm y đang dần đi tới trước mặt: “Hôm nay thời tiết không tồi, đáng tiếc, người tới đúng là tàn sát phong cảnh mà.”

“Chủ tử, nếu người không muốn gặp hắn, thuộc hạ sẽ bắt hắn rời đi.”

Dạ Băng Nguyệt cung kính đứng bên cạnh Dạ Nhược Ly, nhưng khi nhìn về phía nam tử cẩm y kia, gương mặt lạnh lùng hiện lên tia chán ghét.

“Không cần,” Dạ Nhược Ly khoát tay áo, chậm rãi ngồi dậy, ngón tay thon dai nhẹ xoa thái dương: “Trong thời gian ngắn này bận rộn đủ việc, lấy hắn làm thú tiêu khiển cũng không tồi.”

Nghe vậy, khuôn mặt đầy hàn ý của Dạ Băng Nguyệt mới hơi hoà hoãn lại, đồng tình liếc mắt nhìn người tới, bị chủ tử lấy làm thú vui hắn cũng đủ thảm rồi.

“Dạ cô nương,” đứng trước mặt Dạ Nhược Ly, nam tử cẩm y dừng bước chân, bàn tay vung lên mở quạt xếp, khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười sáng lạn: “Bản thái tử mạo muội đến thăm, kính mong cô nương đừng trách.”

Con ngươi nhàn nhạt đảo qua Hiên Viên Triệt, Dạ Nhược Ly ôn hoà nói: “Thái tử, chúng ta quen biết nhau sao?”

Hiên Viên Triệt hơi sững sờ, mày kiếm nhăn lại: “Cô nương nói vậy là có ý gì?”

“Chúng ta không quen biết, sao thái tử lại cười lấy lòng như vậy?” Khoé môi cong lên mang theo vẻ trào phúng: “Hay nói là, đường đường là thải tử điện hạ của Hiên Viên quốc cùng với nữ tử hoa lâu giống nhau, nhìn thấy người xa lạ đều lộ nét mặt tươi cười? Cái đó và bán rẻ tiếng cười có gì khác nhau?”

Sắc mặt đại biến, Hiên Viên Triệt có chút u ám, nữ tử này nói hắn bán rẻ tiếng cười? Nhưng vì muốn nàng trợ giúp nên hắn chỉ có thể nhịn, nhịn, nhịn.

“Ha ha,” ôn nhuận cười, con ngươi đen kịt thâm thuý nhìn Dạ Nhược Ly, dù hắn đã nhìn qua vô số nữ tử cũng không thể không thừa nhận thiếu nữ áo trắng trước mắt là mỹ nhân hiếm có khó tìm, nếu có được nữ nhân này cũng không phí công sống trên đời này. Huống chi thủ hạ của mỹ nhân còn có hai nha hoàn thực lực cường đại cùng với Thanh Long vô cùng mạnh mẽ uy nghi.

“Dạ cô nương, ngày hôm qua chúng ta có gặp mặt nhau nên cũng không thể nói là người xa lạ, cho nên cô nương dùng lời lẽ như vậy là quá khắt khe rồi.”

Cười lạnh một tiếng, Dạ Nhược Ly rũ mắt che kín sự mỉa mai, thấp giọng nói: “Người quang minh không nói điều mờ ám, thái tử điện hạ nói đi hôm nay ngươi tìm ta có chuyện gì?”

“Ha ha, Dạ cô nương quả nhiên sảng khoái, nếu thể bản thái tử cũng nói rõ,” Hiên Viên Triệt cười to hai tiếng, thu lại cánh quạt, bước tới hai bước,tràn đầy tự tin tựa hồ như chắc chắn Dạ Nhược Ly sẽ đồng ý yêu cầu của hắn: “Bản thái tử tìm ngươi kì thật rất đơn giản, bản thái tử muốn ngươi làm chính phi thái tử, chúng ta cùng nhau liên thủ thống nhất bốn nước, sóng vai thiên hạ, như thế nào?”

“Ngươi muốn ta gả cho ngươi?” Đột nhiên Dạ Nhược Ly cười, tràn ngập khinh thường: “Ngươi cho rằng ngươi có đủ tư cách sao?”

“Dạ cô nương, bản thái tử biết rõ ngươi có một Thanh Long rất cường đại,” Sắc mặt hơi đổi sau đó rất nhanh hồi phục lại: “Có thể hai tay đỡ được bốn quyền nhưng Thanh Long kia thật sự sẽ bảo vệ ngươi cả đời sao? Không bằng chúng ta liên thủ, có sự trợ giúp của các ngươi bản thái tử thu phục các nước khác như trong lòng bàn tay, lúc đó ngươi sẽ là mẫu nghi thiên hạ, chẳng lẽ ngươi không muốn ngồi lên vị trí này?” Hiên Viên Triệt đều nghĩ rằng nữ nhân ai cũng ham hư vinh cho nên hắn rất tự tin Dạ Nhược Ly sẽ chọn hắn.

“Dạ cô nương, ngươi cũng là một người có dã tâm, chỉ có điều với thực lực của mình sẽ không địch nổ nhiều thế lực như vậy, ba năm này ở Ly Phong quốc có một gia tộc bỗng nhiên quật khởi là Lam gia danh tiếng cường thế, gia chủ Lam gia chính là cậu của hoàng đế Ly Phong quốc, hắn cự tuyệt vào triều làm quan tự sáng lập ra môn hộ, nghe nói người này hữu dũng hữu mưu, gan dạ sáng suốt hơn người cũng chính là người bản thái tử kiêng kị nhiều nhất nên bản thái tử cần sự trợ giúp của ngươi.”

Khoé môi Dạ Nhược Ly giật giật, Hiên Viên Triệt tìm người hỗ trợ sao không tìm hiểu một chút thân phận của đối phương?

Gia chủ Lam gia không chỉ là cậu của hoàng đế Ly Phong quốc mà còn là cậu nàng, nàng sẽ không ngu ngốc đến nổi giúp người ngoài đánh cậu và biểu huynh, trong trí nhớ của Vân Vãn Ca bất luận là biểu huynh, dì nhỏ hay cậu đều đối với nàng vô cùng sủng ái. Hơn nữa Lam gia có thể phát triển thế lực nhanh chóng như vậy cùng với nàng vụng trộm cho ngươi tương trợ có quan hệ rất lớn a.

“Thái tử, ngươi dường như không để ý đến một việc,” Dạ Nhược Ly khiêu mị nhìn Hiên Viên Triệt, nở nụ cười lạnh: “Ngươi có từng nghĩ qua sao ta lại có được Thanh Long? Gia Nhi và Nguyệt vì sao lại có thực lực như vậy? Nếu như ta không có năng lực thì lấy cái gì để thuần phục bọn họ? Hiên Viên Triệt, ta đã sớm nói qua vị trí chính phi thái tử Dạ Nhược ly ta hoàn toàn không cần, ta muốn địa vị cũng sẽ dùng thực lực bản thân đoạt được cũng không cần liên thủ với bất kì ai! Về phần ngươi, càng không có đủ tư cách!”

Lời nói thiếu nữ cuồng vọng mà lại bá khí, làm Hiên Viên Triệt sững sờ nửa ngày cũng chưa hoàn hồn.

Vấn đề này hắn không phải không nghĩ tới mà là vô thức không để ý tới, chỉ có như thế hắn mới có phần thắng, chỉ là…chính như nàng nói, không có thực lực dựa vào cái gì để người khác thuần phục?

“Tiểu Dạ nói không sai.”

Một thanh âm yêu nghiệt đột ngột chen vào, Dạ Nhược Ly nhìn về phía phát ra giọng nói liền thấy một nam nhân đón nắng sớm đi về phía nàng.

Sáng nay tên yêu nghiệt này mặc nguyên một bộ áo choàng màu đỏ chót, dáng vẻ tươi cười , mắt phượng nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly, thật lâu sau mới để ý đến Hiên Viên Triệt ở bên cạnh dáng vẻ tươi cười chậm rãi thu lại, con ngươi lộ vẻ âm trầm.

“Đây không phải là thái tử Hiên Viên quốc sao? Như thế nào? Mới sáng sớm đã đến phủ đệ của vị hôn thê bổn vương, chẳng lẽ muốn đào góc tường(*) nhà bổn vương?”

(*): ngoại tình ấy ạ.


Dạ Nhược Ly cũng không giải thích, nàng nhận lấy ly trà Dạ Băng Nguyệt đưa, vẻ mặt xem kịch vui.

“Vị hôn thê của ngươi?” Sắc mặt Hiên Viên Triệt trầm xuống sau đó lại nở nụ cười lạnh: “Theo ta biết Nam vương Ly Phong quốc đến nay không vợ không thiếp, càng không có người hôn ước, Nam vương lại nói nàng là Nam vương phi, chứng cứ đâu?’

“Bổn vương không cùng người có hôn ước, nhưng bổn vương đã nhìn thấy thân thể nàng, nếu như đã xem qua rồi chẳng lẽ nàng không được xem là nữ nhân của bổn vương?”

“Phốc!” Nghe vậy Dạ Nhược Ly phun ngụm nước ra ngoài, toàn bộ đều rơi trên quần áo Cung Vô Y.

Cái gì mà đã xem qua? Hắn đúng là có tới khi nàng đang tắm nhưng lúc đó đại bộ phận thân thể nàng  đều ở trong thùng nước, Cung Vô Y căn bản cái gì cũng không thấy.

Cúi đầu nhìn vết nước trên quần áo, khuôn mặt tuấn tú của Cung Vô Y lập tức sa sầm ngay sau đó lại nở nụ cười, mắt phượng nhìn Dạ Nhược Ly, cười đến vô cùng yêu nghiệt: “Tiểu Dạ nhi muốn lưu dấu vết lên người bổn vương? Để chứng minh bổn vương là nam nhân của nàng? Yên tâm, bổn vương sẽ không bị người khác cướp đi, bộ y phục này bổn vương sẽ vì nàng mà lưu giữ cẩn thận.”

Khoé môi Dạ Nhược Ly co rút dữ dội, nàng sống cũng ba kiếp rồi cho đến nay chưa thấy ai vô sỉ như nam nhân này.

So sánh với sự im lặng của Dạ Nhược Ly thì mặt mũi Hiên Viên Triệt tràn đầy khiếp sợ nhìn Cung Vô Y. Mặc dù hai nước cách nhau khá xa nhưng lời đồn về Cung Vô Y hắn nghe được cũng không ít.

Nam vương Cung Vô Y Ly Phong quốc thích sạch sẽ, bên người không hề có nữ nhân nào, trước đây có một nữ tử ái mộ hắn không cẩn thận đụng phải góc áo kết quả bị hắn trực tiếp chém đứt cánh tay. Nhưng Dạ Nhược Ly phun nước vào người hắn lại không bị gì mà hắn cũng không hề tỏ thái độ bất mãn.

“Thái tử, trời không còn sớm, ta không tiễn,” Dạ Nhược Ly buông chén trà trên tay xuống, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Hiên Viên Triệt.

Hiên Viên Triệt biết rõ Dạ Nhược Ly đuổi khách, mặc dù không cam lòng nhưng nếu hắn còn ở đây cũng chỉ làm trò cười mà thôi, vì vậy phủi phủi tay áo nói: “Bản thái tử cáo từ, nhưng Dạ tiểu thư, những gì lúc nãy bản thái tử nói qua ngươi có thể từ từ cân nhắc.” Dứt lời nhìn Cung Vô Y đáy mắt lộ tia âm trầm rồi sau đó rời đi.

Sau khi bóng dáng Hiên Viên Triệt biến mất, Dạ Nhược Ly từ ghế quý phi đứng lên, nhìn thẳng vào dung nhan yêu nghiệt, nói: “Yêu nghiệt, lần sau không được phép nói ta là vị hôn thê của ngươi, ta và ngươi một chút quan hệ cũng không có.”

“Không có gì, nàng không muốn làm vị hôn thê của ta thế thì ta đành uỷ khuất một chút, làm vị hôn phu của nàng a!”

Dạ Nhược Ly nghẹn lời, cái đó và trước đó có gì khác nhau?

“Tiểu…Tiểu thư, tin tức tốt, đặc biệt tốt!”

Ngay sau đó, một âm thanh thanh thuý vang lên, Gia Nhi đang vội vàng chạy tới.

Gia Nhi cũng không để ý đến sự có mặt của Cung Vô Y, lập tức nói: “Người biết không, hôm qua khi chúng ta rời khỏi hoàng cung, trong hoàng cung xảy ra đại sự, Hiên Viên Bình và Hiên Viên Tinh Nhi có quan hệ không bình thường, đúng lúc bị Bình an vương phi bắt gian tận giường, không biết ai cố ý hay không mà tin tức này truyền đi khắp phiên chợ, ha ha, chết cười em rồi, đúng rồi tiểu thư, cái này có phải do người làm không? Trừ tiểu thư ra không ai có thể làm được chuyện này đâu.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.07.2015, 22:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3975 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 39: nữ nhân, đừng để ta bắt được ngươi.

edit: aries mai.

Cái này đúng là chuyện hay, lúc này ở Bình an vương phủ không biết loạn thành dạng gì rồi, càng có người mạnh miệng nói bọn họ phát sinh quan hệ cẩu thả ba năm rồi thật đáng thương cho Bình an vương phi vẫn ngây ngốc không hề hay biết.

Nghĩ tới bộ dạng Bình an vương phi cao cao tại thượng, kiêu ngạo không ai sánh bằng, Gia Nhi cảm thấy thật hạ dạ, ai bảo một nhà kia chẳng có người nào tốt lành.

“Ngươi không phải muốn biết hôm qua ta cho Thanh Long đi đâu? Nó chính là đi làm chuyện này,” Dạ Nhược Ly có chút hất cằm, ánh mắt nhìn về cái ao nhỏ, chăm chú nhìn theo lá sen nổi trên mặt nước, con ngươi xoẹt qua hàn ý: “Nhưng tất cả chỉ mới bắt đầu thôi.”

Cung Vô Y vuốt vuốt cằm, mắt phượng nhìn dung nhan tuyệt sắc, chậm rãi cười một tiếng, lộ dáng vẻ vô cùng mị hoặc. Tiểu Dạ, tựa hồ bổn vương đối với nàng ngày càng hứng thú…

Cảnh đêm như nước, gió đêm chọc người.

Trong hậu viện Dạ gia, Bắc Ảnh Phong ôm đùi Dạ Nhược Ly không buông, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đầy nước mắt, hắn cắn chặt bờ môi phấn nộn giống như một con mèo nhỏ, đôi mắt to tròn đáng thương nhìn Dạ Nhược Ly: “Tỷ tỷ, người vứt bỏ tiểu Phong nhi sao? Phong nhi không muốn xa người.”

Nhìn khuôn mặt điềm đạm đáng yêu, lòng Dạ Nhược Ly mềm nhũn, bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu bé: “Tiểu Phong, tỷ tỷ rất nhanh sẽ trở về, cũng sẽ đem phụ thân trở về, trong thời gian ta đi mẫu thân sẽ do tiểu Phong nhi bảo vệ, được không?”

Chớp chớp mắt to, bé chùi chùi hốc mắt, miễn cưỡng nở nụ cười đáng yêu: “Được, tiểu Phong nhi sẽ bảo vệ mẫu thân thật tốt, đợi tỷ tỷ trở về.”

Thở dài, Dạ Nhược Ly thu hồi tầm mắt rồi nhìn qua Lam Hinh: “Mẫu thân, yên tâm đi, con sẽ trở về, trong thời gian này, Hiên Viên quốc có chút không an toàn, người theo Niệm Khê đến Ám Dạ các, sẽ có người chuyên bảo vệ cho hai người, Gia Nhi cũng sẽ ở đó.”

Trong mắt Lam Hinh chất chứa tia sầu lo nhưng để Dạ Nhược Ly yên tâm cũng ôn nhu nở nụ cười: “Tiểu Ly nhi, con tự có chủ trương của mình, cho nên mặc kệ con muốn làm gì mẫu thân cũng sẽ ủng hộ con, chỉ cần con nhớ kĩ mẫu thân và tiểu Phong nhi ở đây chờ con về.”

Lòng Dạ Nhược Ly như có bàn tay nhẹ nhàng xoa dịu, gật đầu rồi quay sang Niệm Khê, sau khi đưa hai người bọn họ bảo vệ an toàn nàng có thể yên tâm tham dự đại hội huyền giả.

“Huyền Ưng, Huyền Báo, hôm nay vừa đúng ba năm, các ngươi có thể trở về rừng rậm Huyền thú rồi.” Dạ Nhược Ly chuyển tầm mắt nhìn huynh đệ Huyền Báo.

Tay trái Huyền Ưng cầm bầu rượu. tay phải cầm cái đùi gà, ăn ngon lành, nghe Dạ Nhược Ly nói, lập tức sửng sốt: “Nhanh như vậy đã qua ba năm sao? Thế nhưng ta cảm thấy ở ngoài sinh hoạt tốt hơn, Tứ ca, chúng ta có thể không trở về không?”

“Không được,” Huyền Báo nghiêm nghị cự tuyệt Huyền Ưng, lông mày khẽ nhướng, nhìn Dạ Nhược Ly, âm thanh nhàn nhạt phiêu đãng trong bầu trời đêm: “Tối nay tới tìm ngươi cũng vì muốn cáo từ, ta và Ngũ đệ phải trở về rừng rậm Huyền thú, nếu như lão đại bế quan ra biết chúng ta rời khỏi rừng rậm Huyền thú ba năm, chúng ta khó tránh khỏi một trận phạt.”

“Nhưng…” Huyền Ưng không muốn bỏ rượu ngon và mỹ thực, nếu trở về rừng rậm Huyền thú hắn sẽ không thể nếm được mỹ vị như vậy. Nhưng hắn cũng biết Huyền Báo nói đúng, bọn hắn phải trở về trước khi lão đại bế quan xong.

“Hồ Thiên!”

Ánh mắt Dạ Nhược Ly quét qua, Tuyết Hồ đột nhiên hoảng sợ, lui về sau mấy bước, mắt lam ngưng tụ đầy uỷ khuất: “Chủ nhân, ngươi không phải muốn đuổi ta đi chứ? Ta biết rõ ta có hơi lười biếng một chút, hơi háo sắc một chút, nhưng mà ba năm trước ta đã thề cả đời này sẽ theo chủ nhân, chủ nhân, người vạn lần đừng đuổi ta.”

Dứt lời Tuyết Hồ trực tiếp nhào tới ôm Dạ Nhược Ly, nhưng một bóng dáng hoả hồng ngăn trước mặt Dạ Nhược Ly, duỗi chân ra, không hề khách khí đạp thẳng vào mặt Tuyết Hồ.

“Cút! Hồ ly háo sắc, cách xa chủ nhân lão tử một chút, có nghe thấy không? Nếu không, lão tử đem ngươi nướng lên ăn.” Chu Tước hung hăng trợn mắt nhìn Tuyết Hồ, giang hai tay chưởng, lòng bàn tay hắn hiện lên ngọn lửa, dưới ánh trăng tản ra mà sữa trắng ngà.

Tuyết Hồ rùng mình cái thật mạnh, bên cạnh Dạ Nhược Ly nó kiêng kị nhất chính là tên ôn thần cả người bốc hoả Chu Tước này. Nó cũng không muốn trở thành hồ ly nướng đâu…

“Hồ Thiên, ngươi vào không gian Huyền Linh tu luyện ngay lập tức cho ta, chưa hoá thành người thì không được phép ra, Thanh Long giám sát hắn thật chặt vào.” Dạ Nhược Ly vừa nói xong liền thấy Thanh Long hiện lên tia vui vẻ, lông mày nhíu lại: “Còn có, không được phép ăn vụng đan dược trong không gian Huyền Linh.”

Nụ cười của Thanh Long cứng đơ, mân mê môi, có chút không muốn đáp: “Ta biết rõ mà chủ nhân, cam đoan không ăn vụng.”

Cuối cùng ánh mắt Dạ Nhược Ly nhìn về phía thanh niên trầm mặc. Thanh niên kia mặc một bộ y phục màu đen, dung mạo anh tuấn bất phàm, một đầu tóc đen dùng vải đen buộc lên, thân hình thẳng tắp, cũng có thể hình dung ra một soái nam, chỉ là từ đầu đến cuối hắn đều im lặng.

“Huyền Vũ, chắc không lâu nữa Hiên Viên Bình và Hiên Viên Chiến sẽ đấu đá nhau, nhiệm vụ của ngươi là giúp đỡ Hiên Viên Chiến.” Khoé môi cong lên, đáy mắt xoẹt qua tia tính toán: “Đương nhiên, ta không muốn Hiên Viên Chiến thắng, chỉ là phải bảo trì cân bằng.” Huyền Vũ nao nao, hắn biết rõ Dạ Nhược Ly có ly do của mình, vì vậy bình tĩnh nghe nàng phân phó.

“Sau lưng Hiên Viên Bình có thế lực tương trợ nhưng Hiên Viên Chiến lại không có tất sẽ thất bại rất nhanh, cho nên ta cần ngươi dùng danh nghĩa Ám Dạ các để giúp Hiên Viên Chiến, địch mạnh thì ta cũng phải mạnh, địch yếu ta cũng yếu, đến khi ta trở về tính sau.” Khoé môi chuyển qua nụ cười lạnh, Dạ Nhược Ly nắm chặt tay, nói: “Ta sẽ không bỏ qua cho Hiên Viên Bình, cũng sẽ không buông tha cho Hiên Viên Chiến, ta muốn Hiên Viên Chiến biết cuộc chiến này không hề dễ thắng, sau khi hắn đạt đến thắng lợi, ta sẽ đạp hắn xuống địa ngục.”

Nghe vậy, mọi người đều thấy lạnh cả ngươi nhưng không ai một đồng tình với Hiên Viên Chiến. Nếu như không có hội ngắm hoa ngày đó, Dạ Nhược Ly cũng sẽ không rat ay tàn độc như vậy, tất cả đều là do Hiên Viên Chiến tự làm tự chịu, không thể trách ai được.

“Mặt khác, Huyền Vũ, ngươi phái người tìm Dạ Minh Hi đi, thời gian dài như vậy còn chưa trở về, chắc là gặp nguy hiểm gì rồi.” Dứt  lời, Dạ Nhược Ly nhìn qua bốn người: “Dạ Phong ở lại canh giữ Dạ gia, Chu Tước, Long Phi Thanh, Dạ Băng Nguyệt, Dạ Phi Linh, các ngươi theo ta tham gia đại hội huyền giả.”

Sau khi an bài xong mọi việc, năm người yên lặng rời khỏi Dạ gia.

Chỉ vì thái độ của Cung Vô Y làm Dạ Nhược Ly vô cùng cảnh giác nên nàng mới quyết định rời đi vào lúc này, nếu để ngày mai chắc chắn không thể đi một mình, nàng cũng không muốn dùng thực lực chưa cường đại của mình đi so sánh với Cung Vô Y, trêu chọc người như vậy khẳng định rất phiền phức. Cho nên, Dạ Nhược Ly mới làm như vậy….

Bình minh hôm sau.

Mùi hương thoang thoảng bay khắp khuê phòng, nam nhân yêu nghiệt cầm chặt tờ giấy tuyên thành trên tay, khuôn mặt tái nhợt, bàn tay dùng lực nắm lại, sau khi mở ra tờ giấy tuyên thành kia giống như bị xé ra nhiều lần, mảnh giấy vụt bay lả tả trong gió.

“Nữ nhân, dám để lại cho bổn vương lá thư rồi trốn đi, nàng tốt nhất nên cầu nguyện đừng để ta bắt được nàng.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.07.2015, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3975 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


p/s: lúc đầu edit truyện này là do một người bạn giới thiệu, cảm thấy hứng thú nên edit cho vui không ngờ lại được nhiều người ủng hộ như vậy,làm ta có động lực edit tiếp ta thành thật cảm ơn mấy nàng rất nhiều, chương đầu này ta dành tặng cho nàng anvils2_99, buonkhongten, khongtranhvoidoi, Dạ Minh Nguyệt, Lybia ... và nhiều nhiều những người khác đang, đã theo dõi và ủng hộ ta.


Quyển 2( ta đoán thế) Thanh danh lên cao.

Chương 1: Thân phận của Long Thanh Phi.

Huyền vũ đại lục ở phía Đông là Thiên Vũ quốc – nơi tuyết rơi quanh năm, tại đây bốn mùa đều là trời đông giá rét, tuyết rơi đầy trời, nhưng Thiên Vũ quốc lại nằm trong một trong bốn nước cường đại nhất, còn có một trong tứ đại gia tộc là Nam Cung thế gia cũng thuộc Thiên Vũ quốc.

Những ngày gần đây, bởi vì tổ chức đại hội huyền giả mà rất nhiều người tụ tập ở Thiên Vũ quốc nhưng đại bộ phận đều đến để xem phong thái của huyền giả. Lúc này, ở trên đường chính có năm người đặc biệt thu hút ánh mắt người nhìn.

Năm người kia đều có dung mạo bất phàm, chỉ thấy thiếu nữ chính giữ một bộ xiêm y trắng như tuyết cùng đất trời đầy tuyết hài hoà khó tin, ngũ quan cực kì tinh tế, mắt đen như mực, sống mũi cao thẳng, nhàn nhạt vẽ ra bờ môi mỏng, không thể nghi ngờ nàng chính là người gây kinh diễm nhiều nhất.

Hai bên thiếu nữ là một nam một nữ. Trong đó có một thiếu niên đỏ từ đầu đến chân, gió lạnh thổi qua làm mái tóc đỏ bay trong gió, mà tính cách của thiếu niên này cũng giống như tướng mạo của hắn, nóng nảy mà càn quấy, chỉ cần liếc qua cũng biết hắn là người không nên chọc vào. Làm người ta ngạc nhiên nhất chính là nơi hắn đi qua, tuyết có dày đặc đến mức nào cũng bị hoà tan.

Về phần nữ tử đứng bên cạnh kia trong tay cầm thanh trường kiếm, dung nhan xinh đẹp không chút biểu tình, ánh mắt lạnh lùng như băng, nếu bị nhìn trúng toàn thân lập tức đều thấy lạnh, chỉ là khi nữ tử nhìn về thiếu nữ áo trắng lại nở nụ cười thật nhẹ.

“Chủ tử, còn một khoảng thời gian nữa mới tổ chức đại hội huyền giả, tiếp theo, chúng ta nên đi đâu?”

“Trong thời gian này nhà trọ chắc cũng đã chật rồi, cho nên chúng ta không thể ở đó được.” Thiếu nữ áo trắng vuốt cằm, gió lạnh thổi qua mái tóc đen, nàng nhíu mày suy tư một lát, quay đầu nhìn về hai người phía sau: “Long Phi Thanh, Dạ Phi Linh, hai ngươi có ý kiến gì không?”

Theo sau lưng nàng là đều là hai nam tử kiệt xuất.

Một tuấn mỹ lạnh như băng, một ánh mắt như dã thú, không ngoại lệ hai người này đều nghe theo lời của thiếu nữ áo trắng kia.

Long Phi Thanh hơi sững sốt, trong mắt xoẹt qua tia khác thường, hắn há miệng muốn nói gì đó lại thôi, trong phút chốc một giọng nói kinh hỉ truyền tới: “Đại thiếu gia, Đại thiếu gia, là người sao? Lão nô không hoa mắt chứ? Thật sự là Đại thiếu gia sao?’

Thân hình bỗng nhiên cứng đơ, Long Phi Thanh chậm rãi ngẩng đầu, cách đó không có một bóng dáng già nua hiện ra trong đồng tử của hắn. Nhất thời, trong lòng hắn vô cùng phức tạp, nở nụ cười cứng nhắc: “Lão quản gia, gần đây vẫn khoẻ chứ?”

“Đại thiếu gia, không nghĩ tới lão nô còn sống vẫn còn có thể nhìn thấy Đại thiếu gia bình an!” Nước mắt lão giả tuôn ra như mưa nhìn Long Phi Thanh, một đầu tóc trắng hoà trong tuyết trắng đặc biệt chói mắt, thân hình đơn bạc gầy yếu càng lộ thêm vài phần tang thương: “Lúc Nhị phu nhân mất, thực sự là một đả kích lớn đối với Đại thiếu gia, không thể ngờ rằng trong một đêm Đại thiếu gia lại biến mất, cũng đã ba năm rồi, gia chủ và lão gia chủ đều phái người tìm kiếm Đại thiếu gia,nhưng…”

Mất tích? Long Phi Thanh cười lạnh một tiếng, nếu không phải nữ nhân kia đuổi giết hắn, hắn sao có thể có nhà mà không thể về? Buồn cười nhất là những người trong Long gia vẫn ngây thơ như vậy. Toàn bộ Long gia dường như đã bị nữ nhân kia chiếm được.

“Lão quản gia, lần này ta trở về đây không phải vì Long gia,” Long Phi Thanh lắc đầu, khoé miệng hiện hương vị đắng chát: “Ta sẽ không trở về Long gia, từ ba năm trước Long Phi Thanh ta chỉ là Long Phi Thanh, không còn là Đại thiếu gia Long gia, lão quản gia, người nên trở về đi.”

“Nhưng mà Đại thiếu gia, lão gia chủ vô cùng thương nhớ Đại thiếu gia, chẳng lẽ người thật sự nhẫn tâm để lão gia chủ tuổi già mà phải thương tâm như vậy sao?”

Toàn thân Long Phi Thanh run lên, có thể nói nếu như có người làm hắn không thể đành lòng chỉ có  một người là lão gia chủ Long gia Long Thần Lạc, người duy nhất yêu thương mẫu thân hắn, sủng ái hắn chính là gia gia (ông nội?) của hắn….

“Chủ tử, chúng ta tới Long gia đi.” Dạ Phi Linh quét mắt nhìn Long Phi Thanh rồi nhìn về phía Dạ Nhược Ly, nét mặt của hắn vẫn lạnh lùng như băng nhưng nghe lời hắn nói có thể cảm nhận được tâm như lửa.

Nhớ lại lúc Long Phi Thanh tới Dạ gia, hồng hoả trong mắt Chu Tước sáng lên giống như muốn nhảy ra ngoài: “Chủ tử, ta đồng ý ý kiến của Dạ Phi Linh.”

Thuộc hạ của chủ nhân chính là bạn của Chu Tước hắn, cho nên ai dám tổn thương tới Long Phi Thanh hắn sẽ tuyệt đối không bỏ qua, nếu không đem Long gia nháo đến cùng hắn không phải là Chu Tước! Đây chính là mục đích hắn muốn Dạ Nhược Ly tới Long gia.

“Ta…nghe theo lời chủ tử.” Dạ Băng Nguyệt thấy hai người nói ra ý kiến của mình, trầm mặc thật lâu cũng mở miệng nói. Dù chủ tử quyết định thế nào nàng luôn vĩnh viễn nghe theo chủ tử.

“Đã như vậy, chúng ta tới Long gia a!”

Áo trắng tung bay, Dạ Nhược Ly ngẩng đầu nhìn về phía trời xanh, âm thanh nhàn nhạt phiêu đãng trong không khí rét lạnh.

Lão quản gia kinh ngạc nhìn về phía thiếu nữ tuyệt sắc, thật không hiểu thiếu nữ kia sao có thể sai bảo Đại thiếu gia? Nhưng nghĩ tới Đại thiếu gia sắp trở về Long gia lòng hắn cũng nhẹ nhàng thở ra, có thể nhìn thấy Đại thiếu gia bình an, không chừng lão gia chủ sẽ chữa được tâm bệnh.

Long gia ở Thiên Vũ quốc là gia tộc võ học đệ nhất, địa vị cũng giống như Niệm gia ở Hiên Viên quốc nhưng Thiên Vũ quốc mạnh hơn Hiên Viên quốc nên Long gia có thực lực lớn hơn Niệm gia.

Sau giờ ngọ, một âm thanh kinh hỉ truyền khắp Long gia…

“Đại thiếu gia trở về rồi, sau ba năm mất tích Đại thiếu gia cuối cùng cũng đã về rồi…”

Long Phi Thanh theo lão quản gia bước vào cánh của Long gia, khoảng sân nho nhỏ quen quen lạ lạ hiện ra trước mắt, khoé môi cứng nhắc bỗng nhúc nhích, trong lòng phức tạp vô cùng, đúng lúc này, một đoàn người tiến tới, lúc nhìn thấy một phu nhân trang phục hoa lệ ở phía sau, trong mắt dã thú hiện lên một tia hung ác.

“Thanh nhi, Thanh nhi, ngươi trở về rồi.” Long Thiên Tường dừng bước chân, trong ánh mắt hiện sự kích động, vô luận thế nào Long Phi Thanh chính là đứa con mà nữ nhân hắn yêu nhất sinh ra, nhìn thấy con trở về, hắn sao có thể không kích động?

Nhìn phụ thân nhu nhược, Long Phi Thanh lạnh lùng gật đầu thật nhẹ, thậm chí một câu hỏi thăm ân cần cũng không có.

Đáng chết, tiểu tử thúi này sao lại trở về chứ?

Con ngươi bén nhọn của phu nhân kia nheo lại, xoẹt qua một vòng âm hiểm, sau đó khuôn mặt đầy son phấn cười dối trá, bước chân sen về phía trước: “Thanh nhi, hài tử bất hiếu này, sao lại chạy loạn đến ba năm không về nhà? Chẳng lẽ con không biết cha con và đại nương lo lắng đến nhường nào?

Ngay khi phu nhân kia muốn giơ tay lên muốn nắm tay, Long Phi Thanh phản ứng nhanh hơn, thu tay lại, trong mắt xoẹt qua hung quang: “Thanh Bình công chúa, ba năm trước xảy ra chuyện gì chẳng lẽ người đã quên?”

“Ngươi…”Thanh Bình công chúa biến sắc, ánh mắt trở nên lợi hại: “Ngươi nói thế là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi mất tích có liên quan đến bổn công chúa sao? Đừng quên, bổn công chúa là không chỉ là vợ cả mà còn là trưởng công chúa Thiên Vũ quốc, gả cho Long gia các ngươi là do các ngươi tu mấy kiếp mới được, chỉ bằng thứ không quyền không thế như mẹ ngươi có tư cách gì so sánh với bổn công chúa? Ngay cả xách giày cho ta cũng không xứng.”

Nắm chặt tay thành quyền, Long Phi Thanh giống như biến thành dã thú, hung ác nhìn Thanh Bình công chúa: “Ngươi muốn chết?”

Long Thiên Tường thoáng nhìn qua sắc mặt tái nhợt của Thanh Bình công chúa, lộ vẻ bối rối, bước nhanh tới phía trước, đứng trước mặt nàng tức giận nhìn Long Phi Thanh: “Thanh nhi, con làm gì vậy? Ai cho phép con nói chuyện với đại nương như vậy? Còn không mau xin lỗi nàng!”

Nghe vậy, Long Phi Thanh cũng không thất vọng, đã không có hy vọng thì sao lại thất vọng?

“Xin lỗi bà ta? Bà ta xứng sao?”

“Làm càn!” Long Thiên Tường biến sắc, tiểu tử thúi này chẳng lẽ không biết hắn làm như thế để giúp con sao? Nếu như chọc giận Thanh Bình công chúa sẽ không cứu vãn được: “Thật không biết Linh nhi dạy bảo con thế nào, xin lỗi ngay lập tứ, nếu không dựa vào gia quy, không biết lễ nghĩa, trục xuất khỏi gia tộc!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ambi08, bichngan78, chibixinhxinh_1991, Huyền Huyền, jenny_y, Jujuju, Koalamap, longuyet.jn, Lạc Ức Niệm, MacSongVy, Mặc Huyền, penhu1704, Tien Le và 201 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.